[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 57 : Kịch Chiến Trong Sơn Mạch (Hạ) (c281-c285)
❮ sautiếp ❯Chương 281: Kịch Chiến Trong Sơn Mạch (Hạ)
“Thực lực mạnh mẽ? Bóp chết?”
Vừa rồi Liễu Minh dốc toàn lực ra một đòn, giờ cũng cảm thấy đau nhức khắp mình mẩy, nghe vậy không khỏi vô cùng run sợ, đồng thời có vài phần kinh ngạc.
Theo hắn thấy, một đòn vừa rồi gần như đã là cực hạn với pháp lực hiện tại của đối phương rồi, trừ phi hắn còn những bí thuật khác còn lợi hại hơn cả bổn mạng thần thông kia, nếu không thì sao có thể ra đòn càng mạnh hơn vừa rồi chứ.
Có điều, hiển nhiên Liễu Minh sẽ không ngồi chờ bị đánh, hắn cố dằn xuống mối nghi hoặc trong lòng, một tay bấm niệm pháp quyết, từng điểm lam quang hiện ra trước người rồi nhanh chóng tụ tập lại rồi hóa thành một băng trùy trong suốt sáng lấp lánh, ban đầu nó chỉ dài hơn một thước, nhưng trong khoảnh khắc liền lớn chừng nửa trượng.
Hàn quang trong mắt Liễu Minh lóe lên, bàn tay bấm niệm thần chú chợt vỗ lên băng trùy to lớn trước người một cái, lam quang lóe lên, băng trùy lóe lên rồi bắn đi.
Đồng thời, một tay khác của hắn cũng gắng gượng tạo ra một lưỡi phong nhận lớn chừng vài thước, cổ tay hắn khẽ vẫy, phong nhận run lên rồi chợt biến mất không thấy đâu.
Còn bản thân Liễu Minh thì giẫm chân bắn về phía trước như một mũi tên.
Kim giáp nhân chỉ cảm thấy không gian trước mắt chấn động, một lưỡi phong nhận màu xanh mờ ảo từ xa đột ngột nhoáng một cái đã tới gần phụ cận.
Băng trùy lóng lánh cũng lao tới cách đó không xa, khí tức kỳ hàn lờ mờ không ngừng toát ra từ đó.
Kim giáp nhân hừ lạnh một tiếng, phù văn thoáng hiện trên một cánh tay, một nắm đấm màu vàng óng ánh đập về phía trước, đồng thời một luồng rung động lờ mờ màu vàng từ đó tuôn ra.
“Ầm!”
Phong nhận màu xanh và băng trùy sau khi bị con sóng màu vàng quét tới liền ngừng lại, tiếp đó liền đồng thời nổ tung tóe.
Sau khi phong nhận màu xanh vỡ nát, vô số mảnh nhỏ màu xanh bắn ra khắp nơi, còn từ chỗ băng trùy to lớn vỡ nát có một luồng khí lạnh trong suốt màu lam tỏa ra khắp nơi.
Kim giáp nhân chỉ cảm thấy thân thể run lên, trong chớp mắt, có một tầng sương lạnh trong suốt phủ ngoài cơ thể khiến cho động tác của hắn nhất thời chậm hơn phân nửa, ngay cả kim quang hộ thân cũng không thể ngăn cản cơn lạnh này chút nào.
Gần như cùng một lúc, một cây bích mang từ trong những mảnh vỡ của phong nhận đột nhiên bắn ra xuyên thủng trán của kim giáp nhân, khiến khuôn mặt hắn hiện lên một lớp đen ngòm.
Đồng thời, Liễu Minh lao tới gần đó, thân hình khẽ chuyển, đổi hướng theo một góc độ không thể tưởng tượng được ra sau lưng kim giáp nhân, nắm tay cầm Trọng Thủy châu vô thanh vô tức đánh ra một quyền.
“Oành!”
Cương khí hộ thể của kim giáp nhân toạc ra như giấy rách, nắm đấm hung hăng đánh vào sau lưng kim giáp nhân, đồng thời có một cơn sóng chấn động màu đen mờ khó có thể tưởng tượng được tuôn ra không ngừng hướng tới thân thể phía trước!
Một tiếng gầm khẽ vang lên!
Thân thể kim giáp nhân trong tronng nháy mắt như một quả bong bóng căng phồng lên, sau đó bụp một cái nổ tan tác.
Một luồng khí lãng màu vàng mờ mịt cuộn trào ra khắp bốn phương tám hướng.
Lúc này Liễu Minh mới tỏ ra vui mừng, hắn chuyển mình trong hư không lui ra ngoài cách đó vài chục trượng, đồng thời mắt vẫn nhìn đăm đăm vào chỗ trung tâm của luồng khí lãng.
“Quả nhiên là ngươi rất lắm trò, thảo nào lại tự tin đến vậy.
Có điều nếu ngươi đã ra tay rồi thì an tâm đi chết đi.”
Tiếng nói vừa dứt, trong khí lãng màu vàng, một luồng khí tức cường đại hiện ra, tiếp đó như hóa thành một lốc xoáy khổng lồđiên cuồng lớn mạnh với một tốc độ điên cuồng, trong khoảnh khắc đã đột phá hạn chế của Ngưng Dịch kỳ, đạt tới Hóa Tinh kỳ.
Lúc này khí lãng mới tác ra, thân ảnh kim giáp nhân từ đó hiện ra, khắp người hắn không hề hao tổn gì, cứ như chuyện bị Bích Ảnh châm xuyên thủng đầu và thân thể nổ tung chưa từng xảy ra vậy, mà khí tức trên người hắn đã mạnh không dưới lão giả họ Lệ lúc trước.
Liễu Minh thấy cảnh này thì tuyệt vọng vô cùng.
Mặc dù hắn không biết rốt cuộc đối phương sử dụng loại bí thuật nào mà chẳng những có thân thể gần như bất tử, hơn nữa lại có thể tăng tu vi tới tận Hóa Tinh kỳ, điều này đã vượt xa dự liệu của hắn, thế này không phải hắn có thể ngăn cản được rồi.
Liễu Minh suy nghĩ thật nhanh, đột nhiên thân thể lao xuống mặt đất bên dưới như mũi tên, đồng thời trong tay hắn hiện ra một tấm Độn Địa phù.
Với tình hình này, có lẽ chỉ có trốn xuống dưới đất một lần nữa may ra mới có thể giữ được tính mạng.
Nhưng đúng lúc này, kim giáp nhân Hóa Tinh kỳ cười lạnh một tiếng rồi ra tay ngay lập tức.
Chỉ thấy hắn nhìn như rất bình thản khẽ động đầu vai, một cánh tay giáng một quyền xuống chỗ Liễu Minh.
Liễu Minh chỉ cảm thấy sau lưng vang lên những tiếng nổ không ngừng, một cảm giác khiến hắn lông tóc dựng đứng trong nháy mắt phủ xuống người hắn, hắn vô cùng sợ hãi, không hề chần chừ chuyển mình xoay 180° đồng thời giơ tay lên.
“Phốc!”
Một hạt châu đen ngòm bắn ra, nhoáng cái trở nên lớn như một chậu rửa mặt, mặt ngoài có vô số chữ đen, nơi nó đi qua hư không văn vẹo mơ hồ, đồng thời có tiếng ầm ào truyền ra.
Hiển nhiên là lần ném này, Liễu Minh đã phát huy uy lực của Trọng Thủy châu lên đến cực hạn.
Nhưng một khắc sau đó, phía trước Trọng Thủy châu truyền đến tiếng “Ầm” như sét đánh giữa trời quang, một quyền ảnh mờ ảo lớn như một bể cá bỗng hiện ra, vừa lúc đụng độ với Trọng Thủy châu.
“Vèo!”
Những ký hiệu bên ngoài hạt châu màu đen run rẩy lên, rồi lập tức hạt châu lại khôi phục trở lại kích thước như ngón cái bắn ngược trở về, tốc độ còn nhanh hơn ba phần so với lúc bắn đi nữa.
Liễu Minh thấy vậy thì vô cùng sợ hãi, không hề nghĩ ngợi đưa bàn tay màu vàng chộp lấy hạt châu màu đen, đồng thời trong lòng liều mạng thúc dục cấm chế của Trọng Thủy châu để nó ngừng lại.
Nhưng hạt châu màu đen khi bị bắn ngược trở lại đã mang theo ngoại lực rất lớn nên cho dù cấm chế của nó có hiệu lực ngay lập tức cũng chỉ có thể khiến nó hơi chậm hơn một chút mà thôi.
Mà nhân cơ hội này, Liễu Minh khoa chân múa tay một hồi mới miễn cưỡng tóm được viên châu màu đen.
Có điều một khắc sau đó, Liễu Minh chỉ cảm thấy năm ngón tay nóng lên, có một luồng sức mạnh kinh khủng khiến người ta khó có thể tưởng tượng tuôn ra từ vật trong tay, có thể nói gần như gấp ba lần trở lên so với trọng lực của bản thân Trọng Thủy châu.
Liễu Minh biến sắc mặt, miệng khẽ gầm lên một tiếng, cánh tay hắn trở nên gân guốc hơn, hào quang lại càng tỏa sáng trên da thịt màu vàng, mơ hồ có thể thấy những sợi gân nổi lên như thể có một luồng sức mạnh từ trong tay tuôn trào ra.
“Ầm!”, hai luồng lực lượng bộc phát ra trên tay trong chớp mắt, một đốm sáng màu đen mơ hồ lóe lên rồi biến mất!
Thân thể Liễu Minh run lên, hắn há mồm phun ra một ngụm máu, đồng thời lùi lại phía sau mấy bước, mặc dù không để hạt châu rời khỏi tay, nhưng kẽ tay đã có máu chảy ròng ròng, đồng thời cảm giác đau nhức từ nơi chảy máu truyền tới trong nháy mắt.
Hiển nhiên một đòn vừa rồi khiến Liễu Minh bị thương không nhẹ.
Không chỉ có vậy, đúng vào lúc này, quyền ảnh trong suốt ở cách đó không xa chỉ nhoáng một cái cũng vô thanh vô tức đến trước người Liễu Minh.
Liễu Minh thấy vậy liền sợ hãi, mặc dù muốn thi triển thủ đoạn nào đó để tránh né cũng căn bản không kịp nữa, nên chỉ gồng mình lên, hai cánh tay chuyển động huyễn hóa ra vô số quyền ảnh màu vàng nghênh đón.
Lúc này trong hư không, từng đoàn từng đoàn kim quang không ngừng vỡ tan, những vụ nổ khiến đất rung núi chuyển không ngừng truyền ra.
Lấy Liễu Minh làm trung tâm, hư không xung quanh trong nháy mắt nổi lên từng cơn lốc xoáy màu vàng mờ mịt, đồng thời cũng có sóng rung động cuộn trào ra khắp bốn phương tám hướng, nơi nó đi qua hư không đều vang lên những tiếng bén nhọn.
Kim giáp nhân ở trên không sau khi thản nhiên đánh ra một quyền, thấy tình hình này chợt nghĩ tới gì đó nhưng cũng không có hành động gì kế tiếp mà chỉ lẳng lặng nhìn bên dưới mà không nói một lời.
Chỉ sau chốc lát, khi lốc xoáy màu vàng rốt cuộc tan ra, sóng rung động đầy trời cũng dần dần biến mất, mà ở tầng trời thấp chỉ còn lại một thân ảnh cô tịch đứng đó.
Hai mắt kim giáp nhân nhíu lại, cũng nhìn thấy rõ ràng tình trạng của Liễu Minh lúc này.
Chỉ thấy Liễu Minh lúc này vẫn thủ thế đánh ra hai đấm, nhưng da thịt trên nắm tay cũng đã nứt toác, tiên huyết đầm đìa, gần như không có chỗ nào còn nguyên vẹn, đồng thời khuôn mặt hắn tái nhợt cực kỳ, máu mũi máu miệng chảy ròng ròng, tầng phòng ngự trước mặt vỡ nát, áo ngoài toàn bộ vỡ tung, Giao Lân giáp mặc sát trong người cũng lộ cả ra ngoài, trên đó hiện rõ dấu nắm đấm lõm vào tới vài tấc.
“Có thể nói ngươi là người đầu tiên có thể đỡ được một đòn toàn lực ở cảnh giới Hóa Tinh kỳ của ta mà mới chỉ có tu vi Ngưng Dịch sơ kỳ rồi.
Có điều bây giờ lục phủ ngũ tạng của ngươi cũng đã bị ta đánh vỡ nát hết, ngươi cũng là một người chết rồi! Ngươi có còn di ngôn gì muốn nói nốt không?” Hai mắt kim giáp nhân nhìn Liễu Minh, khuôn mặt tỏ ra phức tạp, rồi lại dùng khẩu khí ngưng trọng nói.
Liễu Minh nghe vậy thì nở nụ cười khổ, khi muốn mở miệng nói gì đó thì bỗng da thịt khắp người vỡ nát ra thành từng khúc, vô số tia máu phun trào từ cơ thể, khiến hắn hoàn toàn biến thành một huyết nhân.
Hai cánh tay hắn thu lại, thân thể lảo đảo vài lần rồi rơi xuống từ tầng trời thấp, nặng nề đập xuống mặt đất.
Còn Trọng Thủy châu trong tay hắn thì trượt ra khỏi năm ngón tay của hắn, lăn đi xa ba thước rồi mới ngưng lại.
Nhưng mặt ngoài hạt châu này giờ tràn đầy máu tươi và tro bụi.
Lúc này, kim giáp nhân mới thở dài một hơi, khí tức trên người cũng nhanh chóng hạ xuống, trong khoảnh khắc đã trở về trình độ Ngưng Dịch hậu kỳ, hắn lẩm bẩm tự nói với mình:
“Không ngờ được, chỉ là một tên nhân tộc Ngưng Dịch cảnh mà có thể ép ta tới mức này.
Có điều có vậy thì thời gian ta hóa hình mới có thể rút ngắn thật nhiều, phải mau chóng tìm ra trứng thánh thú cho Lệ lão quỷ mới được.”
Nói vừa dứt lời, ánh mắt hắn liếc qua người Liễu Minh đang nằm bất động trên mặt đất vài lần, bỗng hắn phất tay.
“Phốc” một tiếng, một xấp phù thật dày bay ra từ trong tay áo Liễu Minh, sau khi lượn một vòng trong không trung, hơn mười tấm phù trữ vật trong số đó khẽ run lên rồi hóa thành hoàng quang bắn về phía kim giáp nhân.
Nhưng đúng vào lúc này, phía dưới bỗng có dao động, một bàn tay đầm đìa máu tươi đột nhiên hiện ra bắt lại những tấm bùa này vào trong tay.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 282: Ma Niệm Xuất Thế
“Không thể nào!”
Con ngươi Kim Giáp Nhân co rụt lại, bỗng hắn hét lên thất thanh.
Chủ nhân của bàn tay máu chảy đầm đìa kia không ngờ lại là Liễu Minh, người đáng ra là đã chết rồi mới đúng.
Không biết Liễu Minh đã đứng dậy từ lúc nào, lúc này cả người hắn đã được bao bọc trong một quầng sáng mỏng màu đen, máu chảy ra từ những vết thương khắp người không ngờ lại có màu vàng nhạt, đồng thời các vết thương đang nhanh chóng co rút lại, từng sợi cơ trắng dưới da đang phát ra tiếng “xèo xèo” râm ran, đồng thời đang tổ hợp lại với một tốc độ không thể tưởng tượng được, phảng phất như có vô số quang trùng nhỏ li ti đang không ngừng chuyển động dưới da thịt, một lát sau, trên người hắn không còn thấy bất kỳ vết thương nào, mà các cơ bắp ở tay chân hắn thì nổi lên cuồn cuộn đồng thời bên trên còn hiện ra một lớp hào quang trong suốt, giữa trán có một đốm lửa đen đang ngưng tụ lại rồi bỗng biến thành một ký hiệu không biết có ý nghĩa gì mà lại lấp lánh hắc mang cực kỳ thần bí.
Nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ này, mặc dù trong lòng Kim Giáp Nhân kinh hãi nhưng không chần chờ mà vung tay lên, năm ngón tay chập lại chém xuống Liễu Minh đang đứng trên mặt đất.
Một tiếng nổ lớn vang lên!
Một mặt hư không trở nên vặn vẹo thế rồi một lưỡi dao màu vàng nhạt bỗng dưng xuất hiện chém về phía người Liễu Minh nhanh như chớp.
“Phịch” một tiếng.
Một bên cánh tay Liễu Minh vung lên, năm ngón tay xòe ra như quỷ mị vậy mà bắt được lưỡi dao ánh sáng đang bắn tới.
Một màn này khiến Kim Giáp Nhân biến sắc mặt.
Một đòn vừa rồi của hắn mặc dù không phải là công kích ở cấp độ Hóa Tinh nhưng lưỡi dao ánh sáng kia cũng sắc bén vô cùng, tuyệt đối không phải thân thể máu thịt có thể ngăn cản được.
Mà điều khiến hắn càng thêm thấp thỏm trong lòng chính là, khí tức trên người “Liễu Minh” lúc này cũng không tăng lên nhiều nhưng lại trở nên hết sức âm trầm, so với lúc trước tựa như hai người hoàn toàn khác biệt.
Ngay lúc Kim Giáp Nhân hơi do dự không biết có nên kích thích pháp lực thêm một lần nữa để sử dụng thủ đoạn của Hóa Tinh kỳ đối phó đối thủ đột nhiên sống lại trước mặt thì Liễu Minh ở phía dưới bỗng ngẩng đầu lên, mở hai mắt.
Chỉ thấy “xoẹt” một tiếng, hai vệt hoàng mang dài nửa xích phóng từ trong đôi mắt hắn ra ngoài.
Kim Giáp Nhân trong không trung bỗng cảm thấy hàn quang hai bên lóe lên, hai cánh tay đã rời khỏi đầu vai rơi xuống mát lạnh.
Hành động này khiến Kim Giáp Nhân chấn động, hắn gầm lên giận dữ, thân thể chợt mờ đi bay ra phía sau vài chục trượng, đồng thời hắn gào lên một tiếng, một mảng phù văn màu vàng phun ra, sau khi quay tròn ngưng tụ thì hóa thành một tấm thuẫn màu vàng chắn ở trước người.
Hai cánh tay bị chém xuống kia thì sau hai tiếng “bang bang” thì nổ tan nát ra.
Đồng thời, kim quang hiện ra ở hai đầu vai Kim Giáp Nhân, sau khi cuồn cuộn ngưng tụ thì lại huyễn hóa ra hai cánh tay giống y như ban đầu.
Kim Giáp Nhân lúc này mặt trầm như nước, nhìn chằm chằm “Liễu Minh” phía dưới nói gằn từng chữ:
“Rốt cuộc ngươi là ai, ngươi tuyệt đối không phải là tiểu tử nhân tộc lúc trước được!”
“Liễu Minh” phía dưới, gai bạc kinh người trong mắt đã sớm tản đi để lộ ra con ngươi màu bạc lập lòe nhưng thần sắc đờ đẫn không biểu hiện chút cảm xúc gì, bỗng hắn nắm năm ngón tay lại bóp vỡ lưỡi đao ánh sáng màu vàng kim rồi thu tay về xòe bàn tay ra nhìn lại.
Chỉ thấy trong lòng bàn tay bỗng có thêm hơn chục tấm lân phiến màu đỏ rực, mỗi tấm chỉ lớn chừng hạt đậu, nhưng lại phân bố một cách hết sức xảo diệu ở nơi ngăn cản lưỡi đao ánh sáng màu vàng kim trong lòng bàn tay.
Mà mặt ngoài tấm áo giáp da bằng giao lân mà hắn từ trước tới giờ vẫn mặc trên người hoàn toàn trống trơn, hơn chục tấm giao lân đã biến mất không còn thấy đâu nữa.
“Liễu Minh” này không biết lúc trước đã thi triển thủ đoạn gì mà lại hút được toàn bộ giao lân trên áo giáp da vào trong cơ thể, rồi lại chuyển dời lên bàn tay mà thần không biết quỷ không hay.
Nếu không phải vậy thì cho dù cơ thể hắn đã trải qua trọng tố rồi đi chăng nữa thì cũng sao mà ngăn cản được lưỡi dao ánh sáng sắc bén vô cùng kia bằng thân thể máu thịt được chứ.
Kim Giáp Nhân thấy cảnh này trong lòng cũng hơi thả lỏng.
Mặc dù đối phương thần bí nhưng có vẻ như cũng không cường đại đến mức hắn tưởng!
Lúc này “Liễu Minh” ngẩng đầu nhìn về phía Kim Giáp Nhân, sau khi nhìn kỹ vài lần, bỗng hắn mở miệng, trên mặt có một tia cổ quái:
“Niệm tình ngươi vừa giúp ta đánh kí chủ trọng thương nên ta mới có thể thoát khỏi phong ấn mà nắm giữ cơ thể này, ta sẽ cho ngươi thống khoái một phen, ta sẽ chỉ xóa linh tính của ngươi đi thôi còn sẽ lưu lại tấm mật phù Hoàng Cân lực sĩ này.
Ta nghĩ, mật phù có thể sinh ra linh trí như ngươi đến nay cũng không còn lại nhiều lắm.”
Tiếng nói của hắn có phần tương tự như Liễu Minh, nhưng rõ ràng là âm trầm hơn rất nhiều.
“Mật phù Hoàng Cân lực sĩ gì chứ? Ngươi đang nói nhăng cuội gì thế.
Tiểu tử nhân tộc, mặc kệ là ai đang chiếm thể xác của ngươi, nếu ngươi thật sự muốn chết thì ta sẽ giúp ngươi.” Kim Giáp Nhân vừa nghe thấy mấy từ ‘mật phù Hoàng Cân lực sĩ’
nọ thì nhảy dựng lên như mèo bị dẫm phải đuôi.
Sát cơ hiện trên mặt, lập tức hắn một tay bấm niệm pháp quyết, tầng tầng phù văn màu vàng tuôn ra ngoài cơ thể, rồi hư ảnh cự nhân màu vàng bỗng hiện ra, chỉ sau hai lần hô hấp liền lớn chừng bốn, năm trượng.
Còn tu vi Kim Giáp Nhân thì lập tức tiến vào cảnh giới Hóa Tinh.
“Pháp tướng yếu như vậy mà để tên cấp Thiên Tượng nào nhìn thấy thì không chừng tức hộc máu ra mất.
Có điều có thể phóng ra pháp tướng thì phẩm chất của mật phù Hoàng Cân lực sĩ này cũng không tệ, cho dù là ở thời thượng cổ cũng có thể được gọi là mật phù cực phẩm rồi.
Có điều với khí tức của ngươi hiện tại thì tăng tới cảnh giới Hóa Tinh cũng vẫn còn quá miễn cưỡng, nhiều nhất ngươi chỉ có thể ra được hai đòn rồi sợ là sau đó còn chẳng còn sức mà hóa hình nữa.” “Liễu Minh” thấy vậy cũng không tỏ ra ngạc nhiên nhiều lắm mà chỉ lẩm bẩm như nghĩ tới điều gì đó.
Kim Giáp Nhân cứ nghe thêm một câu của “Liễu Minh” là sắc mặt lại trở nên khó coi thêm một phần, chờ đến “Liễu Minh” nói xong thì hắn cũng không còn nhịn nổi nữa:
“Cho dù lực lượng của Pháp tướng yếu thế nào đi nữa thì bóp nát một tên Ngưng Dịch cảnh như ngươi cũng chỉ như trở bàn tay mà thôi.”
Nói dứt lời, hai tay Kim Giáp Nhân bỗng không ngừng thúc giục pháp quyết, hư ảnh cự nhân màu vàng mịt mờ mơ hồ sau lưng hắn bỗng mở mắt ra, đồng thời hai cánh tay của nó khẽ động, một tay tưởng chậm mà nhanh mạnh mẽ đè xuống chỗ Liễu Minh.
“Phịch” một tiếng.
Không gian trên đầu Liễu Minh bỗng hơi vặn vẹo, một bàn tay khổng lồ màu vàng lớn chừng vài mẫu bỗng dưng hiện ra, năm ngón tay xòe ra đè xuống phía dưới vài thước.
Hư không bên dưới lúc này vang lên tiếng “xoẹt xoẹt”, một luồng lực lượng vô hình đang áp từ phía trên xuống.
“Liễu Minh” chỉ thấy hư không bốn phía như đông lại, không khí trở nên cứng tựa như thép nguội ép đến nỗi xương cốt cả người cũng kêu vang “ken két”.
“Thân thể này yếu ớt quá thể, tu vi đã Ngưng Dịch cảnh rồi thế mà cũng không chịu được chút lực lượng thế này.” “Liễu Minh” nhìn bàn tay khổng lồ màu vàng rơi từ trên cao xuống, hai mắt nhíu lại lẩm bẩm, nhưng có vẻ như hắn không hề để ý tới luồng lực lượng đang đè ép lên thân thể này.
Kim Giáp Nhân thấy vậy mừng rỡ trong lòng, càng điên cuồng thúc dục hư ảnh người khổng lồ sau lưng.
“Ầm” một tiếng.
Bàn tay khổng lồ màu vàng rơi xuống thêm nửa trượng liền lập tức có một luồng lực lượng còn mạnh hơn thế ba phần rơi xuống từ trên cao khiến cho mặt đất xung quanh Liễu Minh lún xuống hình thành một dấu tay khổng lồ sâu chừng hơn một thước.
Thân thể “Liễu Minh đang ở giữa bàn tay khổng lồ này đồng thời cũng có dấu hiệu da thịt sắp nứt toác ra một lần nữa, vô số tia máu bắn ra từ đó rồi biến thành từng đám sương máu.
Ngay khi thân hình sắp bị lực lượng của bàn tay màu vàng khổng lồ ép nát bét thì có âm thanh lạnh lùng truyền ra từ miệng Liễu Minh:
“Diệt Thần Chỉ”
Vừa nói dứt lời bỗng có một vệt huyết quang đỏ sẫm bay từ trong sương máu ra, nhoáng một cái liền hóa thành hư ảnh một đoạn ngón tay dài khổng lồ đỏ như máu lớn chừng hơn một trượng, trong chớp mắt đã nhẹ nhàng điểm trúng lòng bàn tay khổng lồ.
Một màn kinh người xuất hiện.
Ngay khoảnh khắc bị ngón tay đỏ hồng chạm vào, bàn tay màu vàng khổng lồ bỗng run rẩy rồi hiện ra vô số vệt nứt màu đỏ rồi vỡ ra tung tóe.
Cùng lúc đó, hư ảnh người khổng lồ sau lưng Kim Giáp Nhân cũng tan biến mất.
“Không tốt”
Kim Giáp Nhân cũng là kẻ có kinh nghiệm chiến đấu, vừa thấy cảnh này sao không hiểu không phải đối phương đang phô trương thanh thế mà thực sự là có thể chém giết mình.
Hắn không hề lưỡng lự mà vội vàng hai tay bấm niệm thần chú, thiêu đốt toàn bộ pháp lực còn lại trong cơ thể hóa thành một vệt sáng màu vàng kim phá không bay đi.
“Bây giờ còn muốn đi sao, không dễ thế đâu.”
Tiếng thở dài khe khẽ của “Liễu Minh” một lần nữa lại vang lên từ trong đám sương máu dưới đất.
Tiếp đó, ngón tay đỏ hồng xoay tròn trên không trung rồi đầu ngón tay khẽ điểm về phía Kim Giáp Nhân đang ở xa.
“Ầm” một tiếng.
Kim Giáp Nhân bay ra xa cách đó trăm trượng với tố độ cực hạn bỗng cảm thấy khắp nơi trong cơ thể như nóng lên, đồng thời dưới tác dụng của một luồng lực lượng quỷ dị, cơ thể hắn nổ tung thành vô số mảnh nhỏ.
Đúng lúc này, “vèo” một cái, một huyết ảnh bắn ra từ trong đám sương máu phía dưới, chỉ loáng cái đã xuyên qua nơi Kim Giáp Nhân nổ tung.
Huyết quang tụ lại, “Liễu Minh” lại một lần nữa hiện ra.
Chỉ là lúc này khắp người hắn đầm đìa máu tươi, mà trong tay hắn là một tấm phù lấp lánh ánh kim.
“Không tệ, không tệ.
Không ngờ mới ra khỏi phong ấn đã nhận được một bảo vật thế này.
Có điều nếu không phải tên này bị ta dọa không dám đến gần người công kích, lại còn để thời gian dài như vậy cho ta thi triển huyết tế thì với thân thể vừa có được này không thể nào phát ra Diệt Thần Chỉ được.”
“Liễu Minh” nhìn ngắm tấm phù màu vàng trong tay, nụ cười thỏa mãn trên mặt tỏ ra hết sức quỷ dị.
Khiến người ta giật mình đó là, tấm phù màu vàng trong tay hắn lúc này không ngừng đung đưa giãy dụa tựa như đang còn sống vậy.
Nhưng một khắc sau đó, “Liễu Minh” hừ lạnh một tiếng rồi há mồm phun ra một đám sương máu mà vàng nhạt, tấm phù bị sương máu bao phủ chỉ chớp tắt vài lần liền mất đi linh quang rồi hóa thành một tấm phù màu vàng có chút cũ rách.
Tiếp đó, thân thể Liễu Minh trầm xuống rồi rơi từ từ xuống mặt đất.
Đồng thời trong lúc này, ký hiệu màu đen giữa trán hắn chớp tắt vài lần, vết thương bên ngoài cơ thể tiếp tục khép lại với một tốc độ không thể tưởng tượng được.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 283: Giao Cốt
Chỉ thấy cổ tay ‘Liễu Minh’ run lên, đặt phù lục trước người, hai tay kẹp lấy, chà xát một cái.
Lúc này, giữa hai tay phụt lên một đoàn huyết diễm cháy rào rạt, trong phù lục đồng thời truyền ra tiếng sợ hãi cầu xin tha thứ của Kim Giáp Nhân
“Tiền bối dừng tay, ta nguyện ý hàng phục ngươi, ngàn vạn lần đừng xoá linh trí của ta.
Có ta làm nô bộc bên cạnh, tiền bối nhất định sẽ có trợ giúp không nhỏ!”
“Hừ, chỉ là một cái phù linh, ngươi cho rằng ta không thể bồi dưỡng ra sao? Lưu lại ngươi? Không bằng tự ta bồi dưỡng một cái!”
Mặt ‘Liễu Minh’ không chút biểu tình, đáp lời.
Tiếp theo, hai tay hắn lại chà mạnh một hồi.
Kim Giáp Nhân hét thảm một tiếng, sau khi một đoàn hắc khí từ phù lục màu vàng xông ra, không còn truyền ra bất kỳ âm thanh nào nữa.
Cứ vậy, Phù linh của Hoàng cân lực sĩ bí phù đã bị ‘Liễu Minh’ xoá đi linh trí một cách dễ dàng.
Sau khi làm xong mọi việc, ‘Liễu Minh’ liền há mồm phun ra một cái vỏ ốc nhỏ gần tấc, sau khi quay tít một vòng trước người lại biến lớn thành một xích.
Đúng là Tu di loa.
Hắn cầm phù lục trong tay vỗ tới Tu di loa một cái, phù lục dần mơ hồ rồi chui vào trong đó.
Tiếp theo, “Liễu Minh” không chút quan tâm vỏ ốc lớn trước mặt.
Mà ngược lại, tinh quang trong mắt loé lên, thả ra một cổ khủng bố tinh thần lực quét qua bên trong cơ thể mình.
“Kiếm phôi chi linh, lại có đến hai cái! Kiếm tu của Nhân tộc quả thật vô cùng lợi hại.
Kiêm tu phi kiếm chi thuật, xem ra tiểu tử này cũng có chút thực lực! Do đó, kiếm phôi của vị Lục Âm chân nhân hẳn sẽ có công dụng lớn với hắn về sau.
Hắc hắc, lực lượng huyết mạch lưu lại bên trên Kiếm phôi tuy là cực kỳ khó giải quyết đối với người khác, nhưng với ta mà nói, xoá đi ấn ký bên trên chỉ là một chuyện dễ dàng, vừa rồi chẳng là mượn một điểm lực lượng trên đó.
Mặt khác, cơ thể này cũng hơi yếu một chút, tu vi Minh cốt quyết đến lúc này cũng cực kỳ nông cạn, căn bản chưa đạt đến mức tinh tuý của nó, còn phải cải tạo một phen thật tốt.
Ân, cái xác Xích giao kia có thể lấy ra dùng một tí…. Được rồi, trước hết như vậy đi, trước tiên phải chỉnh đốn nơi này một thoáng, tranh thủ thời gian rời khỏi rồi tính tiếp.
Nếu không, mấy tiểu bối Hoá tinh của Hải tộc chạy tới, với tình hình hiện tại của ta thì đối phó rất khó khăn.” Hai mắt ‘Liễu Minh’ chớp động tinh quang, thì thào tự nói.
Một tay hắn khẽ động, lấy một cái trường bào màu xanh lá từ trong Tu di loa khoác lên người, sau khi run tay áo một cái, ánh sáng loé lên thu lại Tu di loa.
Tiếp theo, một chân hắn đạp mạnh liền biến thành một đoàn hắc quang bay lên trời, một trận gió chuyển động một vòng khu vực phụ cận xung quanh liền không biết như thế nào thu lại những cán cự phiên màu lam cắm ở chỗ biên giới, hoá thành một chồng tiểu kỳ màu lam.
Trong nháy mắt lúc một cây cự phiên màu lam cuối cùng bị thu lại, nguyên bản một mạng lưới khổng lồ óng ánh bao phủ bầu trời hoá thành một mảnh nước biển rơi xuống.
Hào quang thu vào!
Thân hình ‘Liễu Minh’ hiện ra ở trung tâm khu vực này, nhìn một chồng trận kỳ trong tay, hai tay lại chà xát, huyết diễm loé lên, liền khiến nguyên bản ấn ký lưu lại bên trong trận kỳ biến thành hư ảo, tiếp theo, một tay đánh xuống phía dưới một chiêu.
“Vèo” một tiếng.
Một viên châu màu đen phóng lên trời, sau mấy cái chớp động, nhập vào trong tay áo không thấy bóng dáng.
Lúc này, ‘Liễu Minh’ không tiếp tục lưu luyến cái gì, bắt đầu độn quang đi thẳng đến chỗ sâu bên trong sơn mạch.
Cảm giác của Lệ Côn vào lúc này chỉ có thể dùng bốn chữ như muốn nổi điên để hình dung.
Việc phải toạ trấn ở cự trận trong trung tâm phù thành khiến lão giống như hổ nhốt trong lồng, đi tới đi lui liên tục bên trong pháp trận, trong mắt đầy vẻ kinh nộ, trên vạt áo ở ngực lại có mấy vết máu đỏ thẫm, khí tức toàn thân khiến người ta cảm thấy sợ hãi như có thể bộc phát bất cứ lúc nào.
Ngay trước đây không lâu, lão đã bất ngờ mất đi một tia liên hệ mờ mịt với Kim giáp nhân, kết quả trong lúc không kịp đề phòng chẳng những tâm thần bị thương mà còn bị pháp lực cắn trả phun ra mấy đoàn tinh huyết, chưa hết lão còn mơ hồ cảm thấy thọ nguyên còn lại của mình cũng theo đó giảm đi hơn nửa.
Điều này khiến vị tu sĩ Hóa Tinh của Hải tộc nảy sinh sợ hãi, biết chắc bên Kim giáp nhân đã xảy ra chuyện.
Ngay lúc lão đang do dự không biết có nên cãi lời nữ tử thải bào lập tức tiến đến sơn mạch hay không, một tia liên hệ với Tiểu quỳ thuỷ trận kỳ cũng đã biến mất.
Đến lúc này lão có thể khẳng định đối phương hẳn đã bỏ trốn mất dạng.
Huống hồ, có thể chém giết Kim giáp nhân, chắc chắn không phải là cái tiểu tử Nhân tộc kia, mười phần thì hết tám chín là một gã cường giả nhân tộc Hoá tinh kỳ nhúng tay vào.
Như vậy mà nói, coi như đối phương dừng lại chỗ cũ, một mình lão đuổi tới cũng là vô ích.
Lệ Côn nghiến răng nghiến lợi, hận Liễu Minh thấu xương.
Hai canh giờ sau, trong một động quật tự nhiên ở chỗ sâu sơn mạch, ‘Liễu Minh’ xếp bằng trên một cái bồ đoàn màu vàng, trước người lơ lửng hai cái hư ảnh tiểu kiếm, một vàng, một trắng dài gần tấc.
Đúng là Thái cương kiếm phôi mà Liễu Minh dùng Thái u chi thiết cô đọng và Kiếm phôi chi linh mà thần niệm của Lục Âm chân nhân lưu lại năm đó.
Hai thứ này thoạt nhìn có chút tương tự, nhưng một cái mới dược bồi dưỡng mấy năm, một cái được bồi dưỡng tối thiểu hơn một nghìn năm.
Hơn nữa pháp lực người tế luyện kiếm phôi cách biệt một trời một vực, tạo thành uy năng chênh lệch như trời với biển.
Hơn nữa theo lý thuyết, dưới tình hình bình thường, hai đạo Kiếm phôi chi linh vốn không cách nào rời khỏi thân thể tu sĩ vậy mà giờ phút này lại bại lộ ngông nghênh trong hư không.
Việc này nếu để cho những Kiếm tu đại năng khác biết được nhất định sẽ kinh ngạc đến trợn mắt há mồm.
Bất quá lúc này, hai tay ‘Liễu Minh’ nhanh chóng bấm niệm pháp quyết không ngừng, trong miệng niệm một loại chú ngữ cực kỳ tối nghĩa, khó hiểu, đồng thời ngoài thân tản ra một đoàn hắc quang nhàn nhạt, miếng phù văn giữa hai đầu lông mày phát ra hào quang càng chói mắt.
“Phốc” một tiếng.
Linh văn màu đen hoá thành một đoàn hắc diễm cháy rào rạt, có một đám trong đó loé lên, bắn ra, rơi trên tiểu kiếm màu vàng trước mặt.
Kim kiếm vốn đang lơ lửng bất động lập tức rung động ông ông, liều mạng dốc sức vặn vẹo không ngừng trong hắc diễm, nhưng hết lần này tới lần khác đều không cách nào di động, đứng im tại chỗ.
Đúng lúc này, một ngón tay ‘Liễu Minh’ lại duỗi tay, điểm một cái vào tiểu kiếm màu trắng.
Gần như lập tức, sau khi lắc lư một cái, tiểu kiếm liền nhảy vào hắc diễm, cùng tiểu kiếm màu vàng ở một chỗ. ‘Liễu Minh’ khẽ quát một tiếng, lại há miệng phun ra một đoàn tinh huyết màu vàng, tất cả đều rơi vào trong hắc diễm không thừa một giọt.
“Đằng” một cái!
Linh diễm nguyên bản màu đen lập tức biến thành vàng nhạt, đồng thời, hai thanh tiểu kiếm vốn ở cùng một chỗ trong kim diễm dùng mắt thường cũng có thể thấy đang nhanh chóng dung hợp với nhau.
Sau thời gian mấy hơi thở, hai thanh tiểu kiếm liền biến thành một thanh kiếm ảnh vàng nhạt nhưng không thôi chớp động ánh sáng, lộ ra bộ dạng không quá ngưng thực.
“Rất tốt, dưới tác dụng của một đoàn thần thức diễm liền dễ dàng tiêu trừ ấn ký của Lục Âm lão nhi, đem lực lượng kiếm phôi quán chú vào trong một Kiếm phôi chi linh khác, tuy không tránh khỏi tổn hao một phần uy năng, nhưng so với việc không dùng được thì tốt hơn gấp trăm lần rồi.
Tiếp theo, chỉ cần mượn lực lượng của thần thức diễm nung khô tốt một chút liền có thể loại bỏ sạch sẽ tạp chất dư thừa bên trong, không để lại bất lỳ hậu hoạ về sau.” ‘Liễu Minh’ nhìn qua kiếm ảnh màu vàng trước mắt, lộ vẻ tươi cười tự nói một cái.
Tiếp theo, hắn tuỳ ý để hoả diễm bao bọc tiểu kiếm màu vàng bên trong, chính mình thì sờ trong tay áo, thuận tay túm ra một cái xác Xích giao cao hơn một xích, thình thình chỗ bụng mềm mại có một phần nhỏ không trọn vẹn.
“Xích giao Hoá tinh kỳ, dùng tu vi của thân thể này, hiện tại cũng có thể miễn cưỡng sử dụng.
Bất quá, tiểu tử Nhân tộc này quả là có mắt không tròng, không biết tinh hoa của một thân Xích giao này đang trước mặt, vậy mà hắn lại không phát hiện dù chỉ một chút.” Sau khi đánh giá xác Xích giao mất đi hai mắt trước mặt, khóe miệng họ Liễu bỗng nhiên nổi lên thần sắc trào phúng.
Tiếp theo, bỗng nhiên cánh tay hắn khẽ động, một tay sờ lấy một cái lân phiến đỏ thẫm nhìn như bình thường dưới đầu lâu Xích giao, lúc này ánh sáng màu đỏ bên ngoài loé lên, liền từ giữa lôi ra một bộ khung xương to lớn cực kỳ óng ánh dài chừng bảy tám tượng, toàn thân óng ánh, phát ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt, đúng là xương cốt nguyên vẹn của đầu Xích giao này, toàn bộ phát ra khí tức kinh người, không hề thiếu khuyết một chút.
Hoá ra năm đó, sau khi đầu Xích giao hoá tinh bị thương nặng, liền không hề lưu lại bộ xác, mà đem toàn bộ một thân vượt qua luyện giao cốt rồi dùng bí thuật không gian giấu trong một miếng giao lân.
Với thực lực Liễu Minh tất nhiên sẽ không thể khám phá thần thông không gian bậc này, nhưng muốn giấu được hai mắt ‘Liễu Minh” bây giờ là chuyện không thể nào.
“Đáng tiếc là Xích giao, nếu là xương cốt Thổ giao hoặc Kim giao thì tốt hơn.
Nhưng dưới tình hình này cũng chỉ có thể miễn cưỡng sử dụng.
Bất quá, sau khi dung nhập giao cốt vào, tên tiểu tử nhân tộc này tu luyện Long hổ minh ngục công cũng có thể làm chơi ăn thật rồi.
Hắc hắc, nhưng sao ta có thể tu luyện công pháp Quỷ đạo bậc này.
Chờ ta cải tạo thân thể này xong, sẽ lập tức ly khai chỗ vắng vẻ này, nghĩ cách trở về Ma vực, trọng tu thật tốt Vô thượng ma công.” ‘Liễu Minh’ vừa dùng tay vuốt ve giao cốt cực lớn trước mặt vừa lầm bầm tự nhủ ra chiều tiếc nuối.
Hắn vừa nói xong, không trì hoãn gì nữa, lập tức một tay bấm niệm pháp quyết, hắc diễm ở hai đầu lông mày loé lên, lại có một đám bắn ra rơi vào bên trên một cây cốt giao.
Chỉ thấy, cây cốt giao óng ánh kia dưới việc bị hắc diễm thiêu đốt lại nhanh chóng mềm nhão hoà tan giống như ngọn nến, trong khoảng khắc liền biến thành một viên bi óng ánh lớn như hạt đậu.
Một tay ‘Liễu Minh’ lại vung tay bắt lấy viên bi óng ánh, sau đó không chút do dự ném vào trong miệng, nuốt xuống.
Tiếp theo, hắc quang bên ngoài hắn một thịnh, hắc diễm ở hai đầu lông mày quay tít một vòng rồi bắt đầu khép hai mắt lại tu luyện.
Nhưng chỉ sau thời gian uống một chén trà nhỏ, trên mặt ‘Liễu Minh’ bỗng nhiên loé lên tinh quang, biểu lộ trở nên thống khổ cực kỳ.
Cùng lúc đó, từng khối cơ bắp bên ngoài thân hắn nhúc nhích không thôi, đồng thời ở sâu trong thể nội truyền ra một hồi âm thanh bạo liệt “Ự…c”, từng miếng gân xanh ngoài da lúc này nổi lên, vài chỗ lập tức tróc da, bong thịt, máu tươi chảy ròng ròng!
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 284: Luyện Lại Bảo Vật
Những chỗ da thịt tràn ra vô cùng nghiêm trọng thậm chí nhiều nơi có thể thấy được bạch cốt óng ánh ở sâu bên trong.
Bên ngoài xương trắng vốn tồn tại một ít linh văn màu bạc, lúc này từ từ nhiều ra một ít tơ mỏng màu đỏ, hai thứ đan xen vào cùng một chỗ, chỉ là tất cả thứ sau đều quỷ dị chui vào sâu trong xương cốt cho tới lúc không thấy bóng dáng.
Bất quá, huyết dịch vàng nhạt vốn chảy từ miệng vết thương của hắn chỉ một lát sau cũng theo đó đột nhiên biến mất.
‘Liễu Minh’ thấy vậy vẫn không nói tiếng nào chỉ lẳng lặng thúc giục pháp quyết trong tay lần nữa, khiến đoá hắc diễm lơ lửng phía trên Giao cốt kia nhảy lên một cái lại rơi vào bên trên một bộ hài cốt khác.
Cây Giao cốt nhìn như vô cùng cứng rắn này cũng lập tức bị luyện hoá thành một viên bi óng ánh, cũng bị ‘Liễu Minh’ cứng rắn hút vào trong miệng.
L
úc này, xương cốt bên trong cơ thể hắn lại lần nữa truyền ra tiếng nổ vang, bên ngoài thân lập tức vỡ ra thêm những miệng vết thương cực kỳ nhỏ, mà trên mặt không còn tiếp tục biểu lộ thống khổ.
Nhìn qua thật là quỷ dị vô cùng!!!
Nửa ngày sau, cả bộ Giao cốt lớn mấy trượng toàn bộ biến thành từng viên bi óng ánh, rồi từng cái một bị ‘Liễu Minh’ nuốt vào bụng sau đó dung nhập vào trong xương cốt của mình.
Lúc này, ‘hắn’ có thể cảm nhận rõ ràng thân thể mình đã có biến hoá nghiêng trời lệch đất, trình độ mạnh mẽ chỉ sợ tăng vọt hơn nhiều so với lúc trước.
Đương nhiên, những thứ Giao cốt này luyện hoá ra tinh hoa của Xích giao cũng không thể đơn giản bị luyện hoá hết, tối thiểu phải thêm thời gian mấy năm Liễu Minh mới có thể hấp thụ hoàn toàn không thừa một giọt.
Làm xong những chuyện này, ‘Liễu Minh’ như chưa thoả mãn, đảo ánh mắt qua bộ xác Xích giao trước người, một tay trảo một cái, liền cách không bắt được nó trong tay, cổ tay hơi run lên, tức thì một cổ sóng địa chấn màu đen nhạt bay vọt ra từ năm ngón tay.
Một màn kinh người xuất hiện.
Chỉ thấy xác Xích giao run lên một cái, truyền ra âm thanh “phốc, phốc” không dứt, tất cả lân phiến đỏ thẫm dưới tác dụng của sóng địa chấn đều từ từ tróc xuống, rồi hoá thành từng điểm ánh sáng màu đỏ kích bắn ra bốn phương tám hướng.
‘Liễu Minh’ run lên tay áo, mảng lớn hắc hà bay ra bao lấy tất cả toàn bộ giao lân co rụt trở về nắm trong tay.
Nhìn một tầng mấy trăm quả lân phiến dày đặc trong tay, trên mặt ‘Liễu Minh’ hiện lên vẻ vui mừng.
Đột nhiên hắn há miệng ra, mấy chục miếng lân phiến nhảy dựng lên giống như kình ngư nghịch nước, toàn bộ đều bị ‘Liễu Minh’ hút vào trong miệng.
Những miếng lân phiến khác sau khi run lên, tự động lơ lửng trên không, không chút sứt mẻ.
Tiếp theo, hai tay họ Liễu lại không ngừng bấm niệm pháp quyết, miệng quát khẽ một tiếng ”Vạn Linh đại pháp” rồi hai mắt bỗng nhiên thả ra hai loại hào quang quỷ dị bất đồng một vàng một tím, nguyên bản vầng sáng màu đen nhạt ngoài thân tản mát ra đột nhiên tản ra biến thành từng sợi ánh sáng màu tím bắt đầu cuồng vũ quay quanh hắn giống như vật còn sống. “Liễu Minh” cứ ngồi chỗ cũ xếp bằng không nhúc nhích, nhưng trong quá trình này, cánh tay theo đó bắt đầu toát ra lân phiến đỏ thẫm.
Một miếng, hai miếng, ba miếng,…
Đảo mắt nhìn lại, tất cả lân phiến đỏ thẩm đều từ bên trong cánh tay toát ra, mỗi cái đều chớp động hào quang đỏ thẫm óng ánh, cũng giống như trời sinh ở phía trên.
Lúc này, ‘Liễu Minh’ mới buông lỏng thần sắc, run tay một cái làm tay áo cũng cuốn lên lộ ra một cánh tay dữ tợn bị lân phiến bao phủ hoàn toàn.
“ Đúng vậy, may mắn là trước tiên hấp thụ tinh hoa xương cốt đầu Xích giao này, nếu không, với tu vi của thân thể này thật không thể nào thi pháp thành công dễ dàng như vậy”
‘Liễu Minh’ nhìn qua cánh tay đỏ thẫm trước mắt, lẩm bẩm nói trong miệng.
Sau một khắc, ngay khi ánh sáng hai màu vàng tím trong mắt hắn loé lên một cái, lân phiến đỏ thẫm trên cánh tay chớp động một cái liền vô thanh vô thức chui vào bên trong da thịt không thấy bóng dáng, cánh tay liền trở lại trắng nõn óng ánh như thường. ‘Liễu Minh’ thấy vậy liền mỉm cười, rũ tay áo xuống, vẫy tay một cái tới những miếng giao lân đang lơ lửng trước người kia, lúc này lại có mấy chục miếng kích bắn đến, cũng bị một cái há miệng hút vào trong bụng.
Lại bắt đầu một vòng luyện hoá nữa!
Hai canh giờ sau, một đám giao lân cuối cùng cũng bị ‘Liễu Minh’ dùng bí thuật quỷ dị luyện hoá vào thể nội, ánh mắt hắn lại rơi trên bộ da Giao long đã trở nên trơn bóng.
Trình độ bền bỉ lớp da này tuy không thể đánh đồng cùng giao lân, nhưng da thú bình thường cũng không thể so sánh với nó.
Cho nên sau khi hắn suy nghĩ một chút, hai đầu lông mày liền phát ra một tiếng “Xì…lạp”, lại một đoàn hắc diễm lao ra bao lấy bộ da vào trong.
Chỉ thấy hai tay ‘Liễu Minh’ liên tục bấm quyết không ngừng, từng đạo pháp quyết màu đen lần lượt bắn ra, toàn bộ loé lên một cái rồi chui vào hắc diễm không thấy bóng dáng.
Bộ da hồng nhạt ở trong hắc diễm một chút liền trở nên mềm mại, thỉnh thoáng có từng sợi khói xanh cực kỳ tanh hôi toát ra từ đó.
Bản thân bộ da càng trở sáng long lanh, không ngừng trở nên mềm mại, diện tích cũng bị thu nhỏ lại nhanh chóng.
‘Liễu Minh’ nhìn thấy cảnh này, hàn quang trong mắt loé lên, pháp quyết trong tay bỗng nhiên dừng lại, cuốn tay một cái, lúc này, tu di loa lần nữa hiện ra giữa không trung.
Trữ vật dị bảo quay tít một vòng, các loại tài liệu luyện khí từ đó bay ra cuồn cuộn, những thứ này chủ yếu là vật đoạt được trong những lần Liễu Minh chém giết kẻ địch.
‘Liễu minh’ run lên tay áo, những tài liệu này liền chui vào trong hắc diễm như ong vỡ tổ, lập tức chúng hoá thành đủ loại chất lỏng màu sắc khác nhau, rồi dung nhập vào bên trong bộ da theo từng đoàn.
Tiếp theo, mười ngón tay của hắn búng ra pháp quyết vào hắc diễm, để cho bộ da bắt đầu vặn vẹo biến hình tuỳ theo tâm ý.
Qua thời gian một bữa cơm, một kiện giáp da đỏ thắm minh ấn rất nhiều linh văn không biết tên ở bên ngoài xuất hiện tước mắt.
Một tay “Liễu Minh” một chiêu, hắc diễm bên ngoài giáp da rời đó trở về, sau khi giáp da vang lên âm thanh” ông…ông” liền xuất hiện bên trong trường bào, mặc vào thân thể.
Hắn thấy vậy liền xé đi trường bào trên người, sau khi cúi đầu nhìn giáp da trên người, bỗng nhiên đặt một bàn tay lên đó, dùng lực đè xuống.
Một tiếng “oanh” vang lên.
Ánh sáng màu đỏ trên giáp da đại phóng, từng tầng văn trận màu đỏ hiện lên, mơ hồ có hai mươi sáu tầng, trong lúc đang chớp động lại nhao nhao tán loạn không thấy.
“Ân, xem ra đây cũng là một kiện linh khí thượng phẩm.
Xem ra thuật luyện chế của ta cũng không thụt lùi quá nhiều, đáng tiếc trong tay tiểu tử kia không có nhiều tài liệu tốt, nếu không chỉ cần thêm vài loại tài liệu phụ trợ, nói không chừng có thể luyện chế ra một kiện linh khí cực phẩm.
Hiện tại cũng chỉ có thể tạm thời như vậy.
Bất quá đồ vật phía sau phải bỏ chút tâm tư luyện chế tốt một chút. ‘Liễu Minh’ vừa nhìn giáp y trên người vừa lắc đầu tỏ vẻ không quá hài lòng.
Tiếp theo, hắn lấy trường bào bên cạnh khoác lên người,rồi trảo một cái vào hư không, sau một chấn động nhẹ,một đoàn chất lỏng màu vàng và một khối đất sét màu vàng liền xuất hiện trong lòng bàn tay.
Đó đúng là Lưu ly dung hoả kim và Kim tinh tức thổ.
“Thật là ngu xuẩn! Lưu ly dung hoả kim là tài liệu luyện khí tốt bực này vậy mà đem dùng làm tài liệu tăng phúc đơn giản.
Vậy cứ để ta lợi dụng một chút.
Ngược lại, khối Kim tinh tức thổ này đúng là tài liệu cực phẩm để luyện chế đỉnh lô, nhưng ta lại không tinh thông đạo luyện đan, cũng chỉ có thể dung hợp một thể cùng Trọng thuỷ châu, luyện chế ra một món bảo vật mới không tính là lãng phí tài liệu này.” ‘Liễu Minh’ nhìn hai thứ tài liệu này, híp mắt lại tự nói hai câu.
Tiếp theo, hắn run lên tay áo, một đoàn thanh quang cùng một đoàn hắc quang bay nhanh ra, sau khi xoay quanh một cái liền phân biệt biến thành một thanh đoản kiếm màu xanh cùng một viên châu màu đen.
Đây đúng là Thanh nguyệt kiếm cùng Trọng Thuỷ châu.
“Hai thứ pháp khí này sử dụng tài liệu cũng khá nhưng thủ pháp luyện chế lại cực kỳ thấp kém, vừa vặn cho ta thuận thế điều chỉnh một thoáng cấm chế bên trong.”
‘Liễu Minh’ dùng ánh mắt khinh thường đánh giá Thanh nguyệt kiếm cùng Trọng thuỷ châu một cái, sau đó nhắm lại hai mắt, hắc diễm tại hai đầu lông mày sau khi cuồn cuộn ngưng tụ liền có một đám rơi trên hai vật.
Trong nháy mắt, một đoàn hắc diễm rào rạt bao vây lại hai vật.
Tiếp theo, hắn đưa tay vào hư không một chiêu.
“Phốc” “Phốc” hai tiếng, Lưu ly dung hoả kim cùng Kim tinh tức thổ bắt đầu lay động, phân biệt rơi vào bên trên đoản kiếm màu xanh cùng viên châu màu đen, cũng lại bị hắc diễm che mất.
Thần sắc ‘Liễu Minh’ lần đầu lộ vẻ ngưng trọng, một ngón tay huy động nhanh chóng trong hư không, lúc này từng miếng phù văn màu đen tự nhiên hiện ra, chen chúc chui vào hai kiện linh khí bên trong hắc diễm.
Đoản kiếm màu xanh cùng viên châu màu đen tức thì phát ra trận trận tiếng thanh minh, một cái tuôn ra từng sợi hơi nước màu đen trong tiếng “ông…ông”…
Thời gian lần này hắn luyện chế rõ ràng dài hơn những lần trước.
Đảo mắt đã một ngày một đêm trôi qua, sau khi hai luồng hắc diễm trước mắt loé lên trở lại hai đầu lông mày “ Liễu Minh”, lại một lần nữa hiện ra một thanh kiếm màu vàng kim trên chuôi có minh ấn ký hiệu loan nguyệt cùng một viên châu màu đen có thể tích lớn hơn một chút viên châu trước kia.
Mà đoàn Lưu ly dong hoả kim cùng khối Kim tinh tức thổ lại không thấy bóng dáng.
‘Liễu Minh’ thấy vậy, cười hặc hặc, dùng tay điểm một cái vào tiểu kiếm vàng kim, sau khi thanh kiếm chớp động một cái liền mơ hồ xuất hiện ở trước người.
“Hắc hắc, quả nhiên là phi kiếm cực phẩm! Như thế không còn gì tốt hơn, miễn cưỡng có thể quán chú Kiếm phôi chi linh từ đó cô đọng thành công một thanh Nguyên linh phi kiếm.” Cánh tay ‘Liễu Minh’ khẽ động, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy tiểu kiếm màu vàng, dùng Tinh thần lực kiểm tra tiểu kiếm màu vàng một lát, trên mặt lộ vẻ tươi cười.
Tiếp theo, hắn lại vẫy tay một cái vào một kiếm ảnh màu vàng khác đang bị hắc diễm rào rạt bao quanh trong không trung.
Sau khi hắc diễm bao bọc kiếm ảnh đồng dạng bị thu vào hai đầu lông mày, kiếm ảnh mơ hồ một cái, sau một cái chấn động liền im ắng xuất hiện trước mặt. ‘Liễu Minh’ quan sát kiếm nhỏ màu vàng kim cùng kiếm phôi chi linh trước mắt, hít sâu một hơi, liền một phát bắt lấy kiếm phôi chi linh, trực tiếp nhấn một cái vào bên trên kiếm nhỏ màu vàng kim trong tay.
Đồng thời, hắc diễm nơi hai đầu lông mày hắn chẳng qua chuyển động một chút, một đoàn Tinh thần lực cực kỳ cường đại liền tuôn ra, Tinh thần lực lập tức giống như thực chất hoá, hoá thành một cột sáng mịt mờ óng ánh trực tiếp chui vào trong kiếm nhỏ màu vàng kim.
Nhưng đúng lúc này, ‘Liễu Minh’ bỗng nhiên hét thảm một tiếng, ánh sáng óng ánh chỗ lông mày liền tiêu tán, kiếm nhỏ màu vàng kim cùng kiếm ảnh đang cầm trong tay đều đồng thời bị vứt bỏ, thân hình hắn run lên một cái rồi lập tức ngã quỵ.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 285: Kim Nguyệt Kiếm
Cùng lúc đó, trong thân thể Liễu Minh bỗng truyền ra từng trận Phạn âm, kéo theo một vầng sáng màu nhũ bạch.
Theo từng đợt chấn động liên tục của hư không, một cái bọt khí óng ánh cỡ hạt đậu vô thanh vô tức hiện ra trong vầng sáng, rồi xoay tròn tán ra tám phù văn màu xám tro.
Những phù văn này lúc mới xuất hiện chỉ to cỡ hạt gạo, nhưng sau khi đón gió một lát liền biến lớn như cái đấu,(tách câu) cùng lúc đó bóng người mơ hồ trong phạm âm cũng biến mất vô tung vô ảnh.
Sau một khắc, hư ảnh đó xuất hiện tại một đỉnh núi cách đó hơn trăm trượng.
Nhưng khi vừa hiện ra, tám phù văn màu xám cũng vô thanh vô tức hiện ra theo, sau đó bất thình lình bao phủ lấy nó.
“Không, ta vất vả lắm mới thoát khỏi cái nơi quỷ quái kia, ta quyết không trở về đó lần nữa”.
Trong hắc diễm bỗng truyền tới tiếng gầm phẫn nộ của một nam tử xa lạ.
Hắc diễm càng cháy dữ dội, hóa thành một đóa hỏa liên màu đen, thế lửa cuồn cuộn dốc sức giãy dụa trong phạm vi bao phủ của phù văn, lại thực sự có khả năng khiến phù văn có khả năng bị nứt vỡ.
Thế nhưng đúng lúc này, tám phù văn lại đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, bao trùm hỏa liên màu đen, tiếp đó dung hợp thành một văn trận màu xám lớn gần một trượng, bên trong hiện ra vòng ánh sáng bảo vệ bảy màu.
Một tiếng hét thảm vang lên!
Vòng ánh sáng bảy màu vừa phát ra, hắc liên lập tức bị dập tắt, sau khi tro bụi bốc lên, một đóa hỏa diễm màu đen lại hiện ra, chỉ là so với lúc trước đã ảm đạm đi nhiều.
Pháp trận màu xám xoay tròn liên tục, mà mỗi một vòng quay lại khiến vòng bảo vệ bảy màu sáng hơn, sau đó nhanh chóng bao vây xung quanh hắc diễm thành một viên quang cầu bảy màu.
Văn trận đột nhiên mờ đi, quang cầu bảy màu cũng theo đó bay vụt về động quật lúc trước.
Một lát sau, một bóng dáng mơ hồ lại xuất hiện trong động quật, rồi nhanh chóng biến mất trong bọt khí.
Bọt khí óng ánh run lên, từng tiếng Phạn âm lúc trước vẫn phát ra bỗng dừng lại, vầng sáng màu nhũ bạch gần đó cũng lóe lên rồi tiêu thất.
Nó rung động liên tục khiến không khí xung quanh lay động mạnh mẽ rồi từ từ trầm xuống, vô thanh vô tức chui vào trong thân thể Liễu Minh.
Trong lúc đó Liễu Minh vẫn đang nằm yên không nhúc nhích trên nền đất trong động quật.
Không biết qua bao lâu sau, một ngón tay hắn bỗng nhúc nhích.
Lại thêm một lúc nữa, miệng Liễu Minh rốt cục truyền ra một tiếng rên rỉ, hẳn mở to hai mắt chậm rãi ngồi dậy.
Có điều lúc này, hai mắt hắn vẫn còn đầy vẻ mờ mịt, dáng vẻ hoang mang vô cùng.
Một lúc sau, trong mắt Liễu Minh rốt cục khôi phục một chút thanh tỉnh.
Nhưng hắn lập tức giật mình nhảy dựng lên, nhấc nhấc hai cánh tay, một lần nữa đánh giá lại mình, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Trước đó hắn trúng một quyền cấp Hóa Tinh kỳ của tên Kim Giáp Nhân kia xong, nhờ mấy miếng Giao lân phòng hộ mà không lập tức bị mất mạng, nhưng bản thân hắn cũng lâm vào trạng thái dầu hết đèn tắt, ngay lúc hắn quyết tâm vờ như đã chết, nhằm dẫn dụ tên Kim Giáp Nhân đến gần rồi tự bạo Thái Cương Kiếm Phôi cho đối phương một kích chí mạng thì bỗng nhiên hai mắt tối sầm lại, Tiếp đó bản thân đã bất tri bất giác xuất hiện trong không gian thần bí một lần nữa.
Trong lúc tâm thần hắn còn đang chấn động, lại nhìn thấy “Liễn Minh” thứ hai trong không gian thần bí bỗng nhiên mở to hai mắt, hướng về phía hắn cười một cách quỷ dị, sau đó hóa thành một đoàn Hắc Diễm rồi biến mất.
Thấy cảnh đó, nội tâm Liễu Minh hoảng sợ vô cùng.
Có điều dù hắn lo lắng kinh hoảng thế nào cũng không thể rời khỏi nơi này, chỉ có thể lặng lặng chờ đợi trong không gian thần bí.
Kết quả khi hắn ngẩn ngơ tại nơi này chừng bảy tám ngày, rốt cuộc, không gian xung quanh đột nhiên chấn động, một quả cầu bảy màu không chút dấu hiệu thình lình xuất hiện, cũng khiến hai mắt hắn tối sầm, thần thức lại trở về với thân thể một cách khó hiểu.
Hắn ngay lập tức nhận ra sự bất đồng trong thân thể so với trước kia, tâm tình càng thêm lo lắng.
Hắn cũng có thể nhanh chóng nhận ra, lúc này mình đã mạnh hơn so với trước không biết bao nhiêu lần, hai tay nắm chặt, một cỗ sức lực khiến nội tâm hắn phát lạnh liền theo đó vọt ra.
Liễu Minh lại dùng tinh thần lực quét một lượt qua cơ thể mình, càng cảm thấy thân thể mình có quá nhiều chỗ khác biệt với trước, nội tâm càng thêm giật mình.
Cho đến khi hắn thu lại tinh thần lực, sờ tay lên giáp da đỏ thẫm mới luyện trên người, lại nhìn tới thanh đoản kiếm ánh vàng rực rỡ gần đó cùng một viên châu màu đen rõ ràng lớn hơn lúc trước và một bóng kim kiếm đang bay lượn, sắc mặt hắn càng âm u bất định thêm mấy lần.
Liễu Minh cho dù có ngu ngốc hơn nữa thì lúc này cũng minh bạch chính mình trước đó đã bị thứ gì đó chiếm cứ thân thể, hơn nữa tám chín phần mười chính là kẻ giống hệt mình trong Không gian Thần Bí.
Chỉ là nếu đối phương đã có ý định đoạt xá, mình như thế nào lại đột nhiên về được thân thể, chẳng lẽ đối phương đoạt xá không thành công?
Mà trong khoảnh khắc hắn ly khai Không gian thần bí, quang cầu bảy màu bỗng xuất hiện trong đó là cái gì? Chẳng lẽ lại có quan hệ với kẻ giống hệt mình kia? Trong lòng liên tiếp xuất hiện nghi vấn khiến khuôn mặt hắn âm trầm vô cùng, không hề có cảm giác vui mừng vì tìm được đường sống trong chỗ chết.
Nói đi nói lại thì nếu ai đó biết mình bất kỳ lúc nào cũng có thể bị thứ gì đó đoạt xá, chỉ sợ cũng đều lo lắng như hắn.
Cũng may hắn là kẻ sở hữu tâm trí vô cùng kiên nghị, cũng tự hiểu rằng thứ đoạt xá mình tuy vô cùng quỷ dị, nhưng trước đó nếu có chuẩn bị thì cũng không phải không có cách khắc chế, cho nên sau khi thu lại tâm tư, liền đưa tay hướng về phía mấy thứ gần đó vẫy một cái.
“Phốc” một tiếng.
Đoản kiếm ngắn màu vàng, viên châu màu đen lập tức rơi vào tay hắn, mặt khác bóng kiếm mơ hồ kia vừa chạm vào hắn liền lập tức lóe lên chui vào cơ thể không thấy bóng dáng.
Liễu Minh cả kinh, vội dùng tinh thần lực quét một lượt qua thân thể, kết quả phát hiện ra bóng kiếm màu vàng kim đang lẳng lặng nằm trong linh hải, không nhúc nhích chút nào.
Mà trước kia trong đó có hai kiếm phôi chi linh thì giờ đã sớm không cánh mà bay.
Liễu Minh chau mày, dùng thần niệm câu thông với kiếm phôi lạ lẫm này, lúc đầu hắn kinh ngạc, sau đó thì vô cùng mừng rỡ.
Kinh ngạc tất nhiên là do uy năng khủng bố ẩn trong kiếm phôi, vui mừng chính là vì vật ấy và tâm thần hắn ẩn ẩn tưởng liên, có cảm giác như đó chính là vật do hắn tạo ra.
Hắn nhanh chóng xoay chuyển ý nghĩ, tuy không rõ những việc đã xảy ra, nhưng có thể mơ hồ đoán được, mảnh kim sắc kiếm phôi này cùng hai mảnh kiếm phôi đã biến mất có quan hệ rất lớn.
Nếu không thì không thể giải thích tất cả những chuyện này!
Liễu Minh sau khi suy nghĩ như thế liền cố gắng kiềm chế sự vui mừng, ánh mắt lại chuyển sang đoản kiếm kim sắc cùng viên châu màu đen trong tay.
Hai vật này đều cho hắn cảm giác giống kiếm phôi chi linh, nghĩa là có cảm giác vừa quen vừa lạ, không thể nghi ngờ, hai đồ vật này chính là Thanh Nguyệt kiếm và viên Trọng Thủy châu lúc trước.
Liễu Minh một tay bắt lấy đoản kiếm màu vàng, hướng thần niệm vào tìm tòi một phen, trên mặt lập tức lộ ra vẻ khó tin.
“Hai mươi tám tầng cấm chế, đây chính là Cực phẩm Linh khí, sao lại có thể như vậy?”
Hắn kinh ngạc thốt lên rồi lập tức hướng tay vỗ lên đoản kiếm kim sắc.
Lập tức một hồi thanh minh từ thân kiếm phát ra, đồng thời tầng tầng văn trận cũng tán ra.
Ánh mắt Liễu Minh quét qua càng thêm kinh ngạc.
Trên chuôi kiếm nhỏ màu vàng kim chính xác hiện ra hai mươi tám tầng cấm chế không sai.
Một lúc lâu sau hắn mới phục hồi lại tinh thần, lại ngay lập tức rót pháp lực vào thân kiếm, cũng tiện tay hướng kiếm về phía tường đá trong động quật phất một cái.
“Xoẹt” một tiếng.
Một đạo kim mang dài hơn trượng nhanh chóng hiện ra ở đầu mũi kiếm, dễ dàng cắt thành một vết kiếm dài, nhỏ, sâu trên bức tường đá.
“Quả nhiên thực sự là Cực phẩm Linh khí, dù chỉ cực phẩm Linh khí cấp thấp nhất, nhưng cũng hơn xa so với Thượng phẩm linh khí.
Nhưng thôi động kiếm dễ dàng thế này, thì đây chính là Thanh Nguyệt kiếm không sai, người nọ rốt cuộc đã làm như thế nào mà có thể trong thời gian ngắn như thế biến một thanh Trung phẩm linh khí thành Cực phẩm linh khí.
Không đúng, kim sắc trên thân kiếm nhìn có vẻ quen quen… đây không phải là Lưu Ly Dong Hỏa Kim sao!”
Liễu Minh thì thào, ánh mắt dán chặt vào ánh vàng trên thân kiếm cẩn thận quan sát, cuối cùng nhận ra trên thân kiếm có thêm một tầng tài liệu chính là Lưu Ly Dong Hỏa kim, điều này khiến hắn càng thêm giật mình.
Lưu Ly Dong Hỏa Kim có tác dụng tăng phúc cho Linh khí, điều này hắn tất nhiên là biết, nhưng nếu chỉ đơn giản dùng nó này bao phủ quanh Thanh Nguyệt kiếm thì cùng lắm cũng chỉ giúp tăng lên một tầng cấm chế mà thôi, muốn tăng lên thành Thượng phẩm Linh khí tuyệt đối là không thể chứ đừng nói tới cái gì mà Cực phẩm linh khí.
Liễu Minh lại dùng thần niệm cẩn thận nghiên cứu những tầng văn trận vô cùng phức tạp trong minh ấn trên đoản kiếm, lâu sau mới phát hiện ra, chuôi Thanh Nguyệt kiếm ngoài việc có thêm mấy tầng cấm chế, những tầng cấm chế trước đó cũng được người kia cải biến không ít.
Liễu Minh lại thêm giật mình, đồng thời cảm thấy kinh hãi không thôi.
Nhân vật có được tạo nghệ kinh người như thế, có thể dễ dàng cải biến các văn trận trong cấm chế của Linh khí như thế, không thể nghi ngờ gì chính là một Luyện Khí Đại Sư, mà không chừng còn là Đại Sư cao cấp nhất nữa kia.
Hiển nhiên chuôi Thanh Nguyệt kiếm này chính là do kẻ đoạt xá hắn luyện chế lại.
Chẳng lẽ kẻ đoạt xá hắn, lại chính là một Luyện khí đại sư cao cấp!
Liễu Minh lại tiếp tục sờ vài cái lên giáp da đỏ thẫm trên người, vẻ mặt càng thêm kinh ngạc.
Thế này thì chuôi Cực phẩm kiếm khí này không thể gọi là Thanh Nguyệt kiếm, mà phải đổi tên là Kim Nguyệt kiếm mới đúng.
Sau khi thu lại thanh tiểu kiếm kim sắc, ánh mắt hắn lại đặt lên viên châu màu đen.
Nhìn thật kỹ lại thì chỉ thấy viên châu ấy lớn hơn trước một vòng, ngoài ra tựa hồ không có biến hóa lớn nào khác.
Nhưng đã có kinh nghiệm với thanh kim sắc tiểu kiếm, Liễu Minh sẽ không bị bề ngoài đơn giản đánh lừa, hắn liền bấm niệm pháp quyết kích lên viên châu.
“Ầm” một tiếng.
Mặt ngoài viên châu hiện lên hai mươi lăm tầng cấm chế.
“Chỉ là Thượng phẩm linh khí.”
Liễu Minh thấy cảnh này, vẻ mặt liền thất vọng.
Nhưng giây sau đó, những văn trận hiện lên trên viên châu bỗng run lên, rồi “Ầm” một tiếng, biến thành từng đoàn từng đoàn hắc vụ nồng đậm, bên trong mơ hồ có hư ảnh Tiểu Sơn như ẩn như hiện.
“Đây là…”
Liễu Minh thấy vậy càng trở nên tập trung!
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Người Chơi Số 4 [Dịch] Người Chơi Số 4](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Nguoi-Choi-So-4-Audio-Truyen.jpg)





