[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 33 : Quả Cầu Ánh Sáng (c161-c165)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Quả Cầu Ánh Sáng
Vừa rồi mặc dù thời gian hắn nhìn vào vách đá không quá dài, nhưng vẫn có thể nhìn thấy những bóng người mờ ảo mà Chung đạo cô đã từng nhắc tới.
Chỉ có điều những bóng người này xuất hiện sau khi hắn đã bị hãm sâu vào trong sự mê hoặc của vách đá óng ánh.
Bởi vậy chính hắn cũng không dám khẳng định những hình ảnh này là thật sự xuất hiện bên trong Lưu Ảnh Bích, hay chỉ là một vài ảo giác do mình tự tưởng tượng ra mà thôi.
Theo những điều Chung đạo cô nói, những bóng dáng mờ ảo này là một loại tồn tại như thực không phải thực, như giả không phải giả.
Đã từng có người dựa vào những bóng dáng này mà ngộ ra một vài thứ gì đó, nhưng lại càng có nhiều người bởi vì bị chìm đắm vào sâu trong đó mà lãng phí thời gian tìm hiểu một đêm một cách vô ích.
Về phần lựa chọn như thế nào, đương nhiên là phải dựa vào quyết định của từng người.
Thế nhưng khối Lưu Ảnh Bích này thực sự là vô cùng huyền diệu, với Tinh Thần lực của hắn mà mỗi lần quan sát cũng không thể nào kéo dài quá lâu.
Nếu không, hoặc là hắn sẽ thật sự rơi vào trong ảo giác, hoặc là không thể nào ngăn cản sự ăn mòn mà vô tình trở nên u mê.
Vừa rồi hắn đã phải dùng nghị lực rất lớn mới có thể giãy giụa thoát ra được.
Liễu Minh thầm suy nghĩ trong lòng một lát, sau khi cảm thấy Tinh Thần lực đã khôi phục lại mới lần nữa bấm niệm pháp quyết, rót Pháp lực vào trong hai mắt, tiếp tục quan sát vách đá óng ánh.
Cứ như vậy, thời gian chậm rãi trôi qua.
Hơn một nửa thời gian một đêm đã trôi qua, Liễu Minh cũng không rõ mình đã thử bao nhiêu lần, nhưng ngoại trừ nhìn thấy những bóng dáng mờ nhạt ngay lúc đầu kia ra, sau đó lại hoàn toàn không có thu hoạch gì khác.
Về phần những hình ảnh này, hắn cũng từng cẩn thận nghiên cứu qua một thoáng.
Chúng cơ bản mông lung không rõ, lại càng không có liên hệ gì với những ký hiệu trên bốn bức tường kia.
Mà quan sát Lưu Ảnh Bích trong thời gian dài như vậy, đã khiến cho tâm thần hắn bị tiêu hao không ít.
Mặc dù Liễu Minh cảm thấy vô cùng không cam lòng, nhưng trong lòng thực sự cũng không buồn lắm.
Dù sao ở đây không biết có bao nhiêu đệ tử Man Quỷ Tông đã từng tìm hiểu Lưu Ảnh Bích, nhưng số người có thu hoạch thực sự lại không có bao nhiêu, về phần người chính thức tìm hiểu ra trọn bộ công pháp bí thuật lại càng ít ỏi.
Mình chỉ là một gã Linh Đồ, tay không mà về cũng là chuyện rất bình thường.
Liễu Minh tự an ủi bản thân như vậy, lúc này cũng không gượng ép bản thân tiếp tục quan sát nữa, mà đứng lên đi quanh vách đá óng ánh vài vòng.
Nếu không phải bởi vì đồng tử kia đã đặc biệt dặn dò hắn tuyệt đối không được phép sờ vào vật ấy, hơn nữa hắn cũng lo lắng phía trên vách đá này có được bố trí cấm chế, có lẽ thực sự hắn đã dùng ngón tay chọc chọc vào rồi, xem xem nó có phản ứng gì hay không.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn chỉ có thể lắc đầu, trở lại ngồi xuống bên trên chiếc bồ đoàn, dứt khoát nhắm hai mắt lại, bắt đầu vận chuyển Minh Cốt Quyết thổ nạp điều tức.
Nếu như đã không có duyên với Lưu Ảnh Bích này thì hắn cũng không có ý định cưỡng cầu làm gì, không bằng tận dụng chút thời gian này mà tu luyện một lát còn hơn.
Lúc này khí đen nhè nhẹ từ trên người hắn bốc lên, chúng hóa thành từng cái xúc tu điên cuồng bay múa quanh thân hình hắn.
Theo sự thúc giục Minh Cốt Quyết càng lúc càng nhanh, khí đen trên người hắn tuôn ra ngày càng nhiều, những xúc tu màu đen cũng bắt đầu trở nên thô to hơn.
Trong khi nhắm mắt tu luyện, Liễu Minh lại không hề phát hiện ra, vốn dĩ vách đá óng ánh màu lam nhìn như yên lặng, nhưng khi khí đen trên người hắn vừa mới toát ra, nó đã lặng yên không một tiếng động bắt đầu chớp động nhè nhẹ.
Ban đầu thì vô cùng chậm chạp, nhưng theo khí đen trên người Liễu Minh càng lúc xuất hiện càng nhiều, tần suất chớp động cũng bắt đầu nhanh hơn.
Cuối cùng sau khi một cây xúc tu to nhất trên người hắn múa may một cái, một đầu xúc tu chỉ cách vách đá óng ánh chừng hơn một trượng, bỗng nhiên trong vách đá lóe lên ánh sáng màu lam.
Từ đó đột nhiên tuôn ra một dải ánh sáng màu lam, sau khi chớp lên một cái đã lập tức chạm vào xúc tu màu đen.
Chỉ thấy hào quang lóe lên, một nửa sợi xúc tu sau khi run lên lại đột nhiên biến mất.
Tiếp đó ánh sáng màu lam sau khi lập lòe một chút liền hóa thành một tấm lưới màu lam, nhanh như điện xẹt bao phủ Liễu Minh vào trong.
Trong nháy mắt khi sợi xúc tu màu đen biến mất, Liễu Minh đương nhiên giật mình mở hai mắt ra.
Kết quả là hắn chỉ cảm thấy trước mắt có ánh sáng màu lam lập lòe, tất cả khí đen và xúc tu bên ngoài cơ thể dưới sự chớp lóe của ánh sáng màu lam, lại giống như băng tan nhao nhao biến mất không thấy gì nữa.
Mà sau mỗi lần ánh sáng màu lam thôn phệ được một phần khí đen, bản thân lại càng sáng thêm một chút, dường như khí đen đối với nó chính là vật đại bổ vậy.
Liễu Minh thấy vậy quá sợ hãi, vừa định biến đổi pháp quyết thi triển thủ đoạn phòng ngự, nhưng cơ bản lúc này đã không còn kịp nữa.
Sau khi tầng khí đen cuối cùng trên người hắn lóe lên rồi biến mất, toàn bộ ánh sáng màu lam cũng lẳng lặng chui vào trong thân hình hắn, nhanh chóng tan ra rồi tập trung về phía Linh Hải trong cơ thể hắn.
Tiếp đó nó lại hóa thành một quả cầu ánh sáng màu lam nhỏ cỡ hạt đậu, sau khi lóe lên một cái liền nhanh chóng chuyển động.
Lúc này Liễu Minh cảm thấy thân thể tê rần, không tài nào khống chế Pháp lực và hành động của cơ thể, thậm chí cả ngón tay cũng không thể nhúc nhích được tí nào.
Nhưng cùng lúc đó, một luồng khí lạnh chợt bốc lên trong đầu hắn, một quyển điển tịch màu đen đột nhiên xuất hiện.
Sau khi nhoáng lên một cái, quyển điển tịch này bắt đầu tự động lật từng tờ một, nhưng những chữ viết trên đó lại vô cùng mờ nhạt.
“Mình đã kích phát được một thứ gì đó trên Lưu Ảnh Bích, hơn nữa dường như còn là một bộ công pháp hoàn chỉnh!”
Lúc này Liễu Minh mới hiểu được chuyện gì vừa xảy ra, vừa mừng vừa sợ.
Giờ phút này hắn không suy nghĩ điều gì khác nữa, mà chỉ muốn dốc sức liều mạng nhìn rõ chữ viết bên trên điển tịch, nhưng bất kể là hắn cố gắng cỡ nào thì những chữ viết kia vẫn cứ mờ mờ ảo ảo, cơ bản không thể nào nhìn rõ nội dung được viết trên đó.
“Không ổn rồi, tình trạng này dường như là vì Pháp lực của mình không đủ! Thảo nào vị Lục Âm tổ sư kia đã nhắn lại, bình thường phải là Linh Đồ sau khi tiến giai Ngưng Dịch Kỳ mới có cơ hội đến quan sát bức Lưu Ảnh Bích này một đêm.” Trong lòng Liễu Minh lúc này hết sức khẩn trương, đột nhiên hiểu được vài phần chuyện đang xảy ra.
Dù biết là như thế, nhưng với tình hình không có biện pháp nào trước mắt, hắn cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn quyển điển tịch trong đầu lật đến trang cuối cùng, sau đó liền ‘phốc’ môt tiếng hóa thành từng điểm sáng màu lam biến mất vào hư không.
Cùng lúc đó, quả cầu ánh sáng màu lam trong Linh Hải của hắn cũng run lên rồi ngừng chuyển động, tiếp theo lại nhoáng lên một cái bay khỏi cơ thể Liễu Minh, bắn nhanh về phía vách đá óng ánh.
Trong lòng Liễu Minh cười khổ không thôi, đúng lúc hắn tiếc nuối bản thân đã bỏ lỡ một lần cơ duyên, trong Linh Hải chợt trở nên nóng rực.
Bong bóng khí thần bí kia bỗng dưng lại xuất hiện mà không hề có chút dấu hiệu báo trước nào, nó vừa xuất hiện đã chớp lên tinh quang nhàn nhạt.
Sau một khắc, Liễu Minh bỗng phát hiện mọi thứ quanh mình đột nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh, đồng thời thoáng cái tất cả cảnh vật trở nên vô cùng chậm chạp.
Vốn dĩ quả cầu ánh sáng màu lam đang bay nhanh trở về, bỗng nhiên lại chậm như sên bò, đồng thời hắn cũng nhìn thấy bản thân quả cầu ánh sáng màu lam là do vô số phù văn không biết được thu nhỏ lại bao nhiều lần tạo thành.
Mà hắn thậm chí có thể nhìn rõ rành mạch từng đạo phù văn màu lam.
Tình huống quỷ dị như vậy, đương nhiên khiến cho Liễu Minh vô cùng hoảng sợ, hắn muốn chớp mắt hoặc mở miệng nói gì đó, lại chợt phát hiện động tác của mình cũng bị chậm lại không biết bao nhiêu lần.
Một cái nháy mắt, vậy mà mí mắt sau một hồi lâu mới miễn cưỡng khép lại một chút chút mà thôi.
Điều này khiến cho trong lòng hắn thầm hít sâu vào một hơi, tâm niệm nhanh chóng suy nghĩ một lát, mới ít nhiều hiểu ra được một ít.
Loại tình hình này hiển nhiên không phải do bốn phía trở nên chậm chạp, mà là do thần thức và năm giác quan của hắn thoáng cái trở nên nhanh nhạy hơn vô số lần so với bình thường, cho nên mới xuất hiện loại cảnh tượng yêu dị này.
Mà lúc này, sau khi thần niệm của hắn đảo qua Linh Hải một vòng, lập tức đã phát hiện bong bóng khí thần bí kia cũng đang chớp động nhè nhẹ.
Đến lúc này Liễu Minh mới thực sự bừng tỉnh.
Không còn nghi ngờ gì nữa, sở dĩ loại chuyện không thể tưởng tượng nổi này xuất hiện, nhất định là do bong bóng khí thần bí kia giở trò quỷ, chỉ có điều không biết tại sao vào lúc này nó lại đột nhiên hiện ra.
Trong lúc Liễu Minh còn đầy một bụng nghi vấn thì bong bóng khí trong Linh Hải lại chợt run lên, từ trong đó đột nhiên phun ra rậm rạp chằng chịt tơ bạc.
Những tơ bạc này chỉ chớp động một cái đã đua nhau quấn lấy quả cầu ánh sáng màu lam, đồng thời dùng sức đột nhiên kéo mạnh một phát.
Mà bản thân quả cầu ánh sáng màu lam mặc dù giống như vật còn sống liều mạng vặn vẹo giãy giụa, nhưng hiển nhiên không thể chống nổi sức mạnh của những sợi tơ bạc, vẫn đang bị lôi kéo từng chút từng chút một về phía Liễu Minh.
Khi Liễu Minh vẫn còn đang trợn mắt há hốc mồm mà nhìn, từ trong Lưu Ảnh Bích lại vang lên một hồi tiếng ‘ông ông’!
Tiếp đó ánh sáng màu lam bên trong vách đá sáng rực lên, từ trong đó hiện ra hơn mười quả cầu ánh sáng màu lam khác.
Hơn nữa sau khi hào quang chợt lóe lên, chúng đồng thời phun ra những chùm tơ màu lam quấn quanh đồng bạn, cũng dùng sức kéo về phía vách đá óng ánh.
Bên phía tơ bạc vẫn tiếp tục kéo căng, không chịu thua kém chút nào.
Sau một hồi lắc lư kịch liệt, quả cầu ánh sáng màu lam nhất thời bị giằng co mà lơ lửng bất động giữa hư không.
Bỗng nhiên Liễu Minh lại cảm thấy trong Linh Hải của mình thoáng cái càng trở nên nóng thêm vài phần, tiếp đó tinh quang bên ngoài bong bóng khí thần bí kia hơi sáng lên một chút, lập tức từ trong đó phun ra càng nhiều tơ bạc hơn nữa.
Những sợi tơ bạc này lóe lên một cái, sau đó liền nhanh chóng chui vào trong vách đá óng ánh, trước sau quấn lấy mười mấy quả cầu ánh sáng màu lam khác.
Sau đó bản thân bong bóng khí thần bí lại quay tít một vòng, lôi một mạch tất cả những quả cầu ánh sáng từ trong vách đá ra ngoài, mạnh mẽ lôi về phía Liễu Minh.
Hiển nhiên tất cả lực lượng của những quả cầu ánh sáng kia hợp lại cũng không thể nào chống nổi sức mạnh của bong bóng khí thần bí, từng tấc từng tấc bị kéo về phía trước người Liễu Minh.
Sau đó chúng lại mờ đi một hồi, tất cả những quả cầu ánh sáng màu lam kia đều nhao nhao chui vào trong Linh Hải của Liễu Minh, đồng thời thoáng cái liền dung hợp làm một thể.
Sau một khắc, đầu Liễu Minh hơi cúi xuống, hai mắt tối sầm, bản thân không ngờ lại xuất hiện trong một gian phòng ánh sáng màu lam óng ánh mờ ảo.
Không kể là vách tường bốn phía hay là sàn nhà nóc nhà, tất cả đều giống hệt với tài liệu làm nên Lưu Ảnh Bích kia.
Mà những nơi xa xa ở bốn phía của gian phòng, rõ ràng lại có từng cái bệ đá.
Trên mỗi một bệ đá đều có một tầng màn hào quang màu lam, bên trong từng màn hào quang này đặt một quyển điển tịch kiểu dáng khác nhau.
Trong số đó có một quyển điển tịch bìa màu đen nhạt, đúng là quyển đã từng xuất hiện trong đầu hắn trước kia.
Nhưng hiện tại tất cả những thứ này đối với Liễu Minh đều không quan trọng nữa.
Bởi vì trong phòng, chỗ cách hắn hơn một trượng, một đạo nhân mặc áo bào xanh chừng ba mươi tuổi đang đứng ở đó.
Vị đạo nhân này mặt trắng không râu, lưng đeo một thanh trường kiếm không vỏ, đang dùng một loại ánh mắt cực kỳ cổ quái nhìn hắn.
“Các hạ là …” Liễu Minh đương nhiên lắc mình một cái lùi lại hai bước, giật mình hỏi.
Đồng thời hắn cũng tự cảm thấy vị đạo nhân mặc áo bào xanh này có chút quen quen, dường như hắn đã từng nhìn thấy ở nơi nào đó rồi.
“Ngươi là đệ tử Man Quỷ Tông? Làm sao lại chỉ có tu vi Linh Đồ!” Vị đạo nhân mặc áo bào xanh hỏi ngược lại một câu.
“Đúng vậy, vãn bối đúng là đệ tử Man Quỷ Tông, tiền bối là … Người là Lục Âm tổ sư!” Liễu Minh chậm rãi trả lời, đồng thời trong đầu nhanh chóng suy nghĩ, bỗng nhiên trong đầu lóe lên linh quang, nhớ tới một bức tranh được treo trên cao ở Tổ Sư Đường.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 162: Thái Cương Kiếm Quyết Và Long Hổ Minh Ngục Công
Bức chân dung của Lục Âm tổ sư kia mặc dù chỉ là bóng lưng, nhưng quần áo và trang sức trên người gần như giống hệt với vị đạo nhân trước mắt này.
Nhưng điều này làm sao có thể là thực được! Lục Âm tổ sư chính là tổ sư sáng lập nên Man Quỷ Tông, từ đó đến nay đã mấy nghìn năm, hẳn là đã qua đời từ lâu, vì sao lại đột nhiên xuất hiện ở nơi quỷ dị như thế này được?
“Ngươi đúng là rất thông minh, chỉ liếc mắt đã nhận ra ta.
Tuy nhiên ta cũng không phải là chân thân của Lục Âm tổ sư, chẳng qua là một tia thần niệm mà năm đó vị kia lưu lại trước lúc vẫn lạc mà thôi.” Đạo sĩ trung niên nghe vậy, mặt hiện lên chút kinh ngạc, nhưng lại cười cười nói.
“Thì ra là thế, nhưng vãn bối xưng hô với tiền bối là Lục Âm tổ sư, cũng không tính là sai a.
Kính hỏi tiền bối đây là nơi nào, chẳng lẽ là bên trong Lưu Ảnh Bích sao?” Liễu Minh hơi giật mình, sau đó lại có chút cẩn thận hỏi.
“Nơi đây không phải là bên trong Lưu Ảnh Bích gì gì đó, chỉ là một tòa Thần Thức Phủ mà năm đó trước lúc Lục Âm qua đời đã lưu lại một phần nhỏ Tinh Thần lực của mình, cố ý biến ảo cho ta một chỗ an thân mà thôi.
Về phần vì sao ngươi lại tiến vào nơi đây, ta cũng không rõ lắm.
Dù sao ta cũng chỉ là một tia thần niệm của Lục Âm năm đó, không thể nào biết được tất cả mọi chuyện phát sinh ở bên ngoài, chỉ khi ta có cảm giác có đệ tử thích hợp tiếp nhận truyền thừa của Lục Âm xuất hiện gần đây, mới cấp cho bọn chúng một ít lợi ích mà thôi.
Trái lại ngươi chỉ là một đệ tử Linh Đồ, có thể tiến vào nơi đây, điều này đúng là có chút kỳ quái.
Ngươi hãy nói qua cho ta rút cuộc ở bên ngoài đã xảy ra chuyện gì!” Ánh mắt đạo sĩ trung niên sáng ngời nhìn chằm chằm vào Liễu Minh, chậm rãi nói.
Liễu Minh nghe vậy, trong lòng giật giật mấy cái.
Hắn đương nhiên không thể nói chuyện có liên quan đến bong bóng khí thần bí kia cho thần niệm của Lục Âm tổ sư trước mắt, nhưng muốn lấy một cái cớ khác để lừa gạt chỉ sợ cũng là chuyện không thể.
Dù sao hắn cũng không hề biết chút gì về thứ gọi là “Thần Thức Phủ” này.
“Vãn bối …”
Ánh mắt Liễu Minh chớp lóe mấy cái, sau đó đúng lúc đang muốn nói điều gì, bỗng nhiên cả gian phòng đột ngột run lên, từ trên vách đá óng ánh bốn phương tám hướng xung quanh cùng lúc truyền ra những tiếng “rắc rắc” giòn vang, sau đó là chi chít chằng chịt vết rạn đột nhiên xuất hiện phía trên, dường như chỉ sau một khắc nữa, cả gian phòng óng ánh này sẽ vỡ vụn ra vậy.
“Không thể nào, Thần Thức Phủ này vậy mà sắp sụp đổ rồi.” Thần sắc đạo sĩ trung niên vỗn dĩ lạnh nhạt, nhưng khi vừa thấy cảnh này, liền không thể tin vào mắt mình mà nghẹn ngào hô lên.
“Cái gì, nơi đây sắp sụp đổ ư!” Liễu Minh nghe vậy cũng sợ hãi kêu lên một tiếng.
“Làm sao có thể, vậy mà cũng là lực lượng của thần thức! Thần Thức Phủ này mặc dù không phải là toàn bộ Tinh Thần lực của Lục Âm ngưng tụ thành, nhưng với trình độ vững chắc của nó lúc đó, kể cả là cường giả Chân Đan Cảnh cũng không thể nào chỉ sử dụng Thần Niệm lực mà đập vụn nơi này được.” Đạo nhân trung niên nhìn chằm chằm vào những luồng khí màu xám tro nhàn nhạt thoát ra từ những vết rạn, sắc mặt thoáng cái trở tái nhợt không còn chút máu.
Mà Liễu Minh nhìn thấy những luồng khí màu xám tro đang tràn vào trong này, biểu hiện trên mặt bỗng trở nên cực kỳ cổ quái.
“Khí tức mà những luồng khí màu xám này tỏa ra sao lại quen thuộc như vậy? Dường như đúng là khí tức mà không gian tối tăm mờ mịt của bong bóng khí thần bí kia, chẳng lẽ là …”
“Xem ra lần này ta đúng là chạy trời không khỏi nắng rồi.
Mà thôi cũng được, ta đã sống ở đây trong thời gian mấy nghìn năm rồi, vốn dĩ năng lượng của Lưu Ảnh Bích cũng sắp tiêu hao hết, sau đây không bao lâu nữa cũng sẽ không còn tồn tại nữa, chỉ có điều hiện giờ hơi sớm một chút mà thôi …
Nhưng nếu ngươi đã có thể tiến vào nơi đây, cũng coi như là có duyên với ta, nói không chừng còn có thể sống sót mà rời khỏi.
Ở đây ta có một vật giao cho ngươi, là một phôi Kiếm Linh mà năm đó ta dùng tâm huyết nửa đời cũng không tế luyện hoàn thành.
Hãy đáp ứng ta, nếu ngươi có cơ hội nhất định phải đưa vật ấy đến tay hậu nhân của ta ở đại lục Trung Thiên.
Nhớ kỹ, bởi vì vật này là do tinh huyết của ta tế luyện thành, cho nên chỉ có người có cùng huyết mạch với ta mới có thể tiếp tục tế luyện và sử dụng.
Sư môn của ta là Thái Thanh Môn, nằm ở phía Đông đại lục Trung Thiên.
Để trả công cho ngươi, ta sẽ truyền một bộ bí thuật phi kiếm bí truyền có liên quan đến phôi Kiếm Linh cho ngươi.
Nhớ kỹ, cho dù ở trong sư môn của ta, thuật phi kiếm bí truyền này cũng coi như là cấm thuật, không thể đơn giản truyền xuống.” Đạo sĩ trung niên mắt thấy bức tường óng ánh bốn phía đã bắt đầu vỡ vụn ra từng khối nhỏ, trái lại thoáng cái đã bình tĩnh lại, nhanh chóng nói một hơi với Liễu Minh.
Sau đó lão đột nhiên há miệng ra, phun ra một thanh tiểu kiếm tỏa ra hào quang màu vàng nhạt.
Một tay lão đột nhiên bắt lấy thanh tiểu kiếm rồi ấn mạnh vào trong ngực Liễu Minh, tay kia thì vẫy một cái về phía một quyển điển tịch màu vàng trên một bệ đá ở một góc tường nào đó.
“Phốc” một tiếng, màn hào quang màu xanh trên bệ đá lập tức vỡ tan, quyển điển tịch màu vàng nhanh chóng hóa thành một đường sáng màu vàng bắn tới, sau mấy cái chớp lóe đã lơ lửng bất động giữa không trung phía trước người Liễu Minh.
Một tay Liễu Minh theo bản năng đưa ta định cầm lấy quyển điển tịch màu vàng, nhưng nó bỗng lóe lên một cái, chui thẳng vào trong lòng bàn tay không thấy đâu nữa.
Hắn hơi giật mình, nhưng vẫn lập tức nhớ ra một điều quan trọng, vội vàng nói :
“Tiền bối, công pháp mà vãn bối tu luyện chính là Minh Cốt Quyết, không biết phần công pháp phía sau có ở đây …”
“Hả? Ngươi tu luyện Minh Cốt Quyết ư! Thảo nào lúc trước môn công pháp kia tự động bay ra.
Minh Cốt Quyết là một môn công pháp Quỷ đạo Thượng Cổ mà trong lúc vô tình ta đã lấy được, năm đó ta cũng chỉ nhận được nửa phần trước mà thôi.
Bộ phận phía sau thì phải dựa vào cơ duyên của ngươi tự mình đi tìm kiếm rồi.
Nhưng theo ta được biết, ở đại lục Trung Thiên hình như đã có người phát hiện được tung tích phần phía sau.
Được rồi, nếu đã như vậy, môn công pháp kia cũng tặng cho ngươi đi.
Sau khi ngươi tiến giai Ngưng Dịch Kỳ, trước tiên có thể đổi sang tu luyện môn pháp quyết này.” Đạo nhân trung niên hơi do dự một chút, sau đó liền thở dài một hơi nói.
Tiếp đó một tay lão vẫy một cái về phía quyển điển tịch màu đen mà lúc trước Liễu Minh đã từng thấy qua trên một bệ đá khác.
Lập tức màn hào quang màu xanh phía ngoài tan biến, sau đó quyển điển tịch màu đen cũng nhanh chóng bắn tới, sau một cái chớp lóe cũng chui vào trong người Liễu Minh mất hút.
Đạo sĩ trung niên làm xong việc này, thân hình trở nên mờ nhạt hơn không ít, dường như việc lấy điển tịch ra từ trong màn hào quang cũng là một chuyện có gánh nặng cực lớn.
Liễu Minh thấy vậy, đương nhiên vội vàng cảm ơn.
Đạo sĩ trung niên khoát khoát tay với Liễu Minh, đang muốn nói thêm điều gì nữa, vách tường óng ánh bốn phía sau khi phát ra một tiếng nổ vang, rút cuộc cũng vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ, từng luồng khí màu xám tro lập tức như sóng lớn từ bốn phương tám hướng ập đến, thoáng cái đã che lấp toàn bộ thân hình Liễu Minh và đạo sĩ trung niên.
Liễu Minh chỉ cảm thấy trong lòng bỗng nhiên giật nảy lên, thần thức sau một hồi mê man liền phát hiện mình thình lình đã xuất hiện phía trước khối Lưu Ảnh Bích màu lam, thậm chí một tay mình vẫn đang bấm niệm pháp quyết, bộ dạng muốn thay đổi pháp quyết thi triển thủ đoạn phòng ngự.
“Đây là …”
Mặc dù tình huống này hắn đã khá quen thuộc, nhưng vẫn không kìm được có chút nghi ngờ tất cả mọi chuyện vừa rồi có phải chỉ là ảo giác hay không!
Ánh mắt hắn nhìn lướt qua phía trên Lưu Ảnh Bích, chỉ thấy vách đá này vẫn đang tỏa ra ánh sáng màu lam mờ mờ, không thể nhận ra chỗ nào khác biệt so với lúc trước.
Liễu Minh hít sâu một hơi, thần thức trầm xuống xem xét tình hình trong cơ thể, sau đó sắc mặt lập tức thay đổi liên tục mấy lần.
Chỉ thấy bong bóng khí thần bí kia vẫn đang chớp lên nhè nhẹ ở bên trong Linh Hải, ở phía ngoài Linh Hải lại có thêm một thanh tiểu kiếm màu vàng nhạt cực nhỏ.
Nhưng dường như nó lại cực kỳ sợ hãi bong bóng khí thần bí kia, chỉ bay cao bay thấp quanh Linh Hải mà không dám tới gần bong bóng khí chút nào.
Hai mắt Liễu Minh bỗng nhiên nhắm lại, quét qua thức hải của mình một lượt, lúc này ở trong đó đã có hai quả cầu ánh sáng màu lam nhạt không biết từ đâu xuất hiện.
Khi hắn dùng Tinh Thần lực chạm nhẹ vào một cái, hai quả cầu ánh sáng lập tức quay tít một vòng, sau đó chúng liền biến thành hai quyển điển tịch một vàng một đen.
“Thái Cương Kiếm Quyết.”
“Long Hổ Minh Ngục Công.”
Mặc dù đây là lần đầu tiên Liễu Minh nghe tới tên hai môn công pháp này, nhưng hiển nhiên chúng đều là pháp quyết không tầm thường.
Trong lòng hắn rất vui mừng, lúc này liền dùng Tinh thần lực lật giở từng trang của quyển điển tịch màu vàng xem xét.
Cùng lúc đó, trong mật thất một chỗ bí mật khác của sơn cốc, Ngạn sư thúc tổ vốn dĩ đang nhắm mắt tu luyện, chẳng biết từ lúc nào đã mở hai mắt ra, đồng thời trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Bỗng nhiên một tay lão lật một cái, trong tay bỗng nhiên xuất hiện thêm một cái trận bàn màu lam nhạt.
Sau khi một tay vỗ một cái, lập tức một tầng cấm chế dày đặc hiện ra, sau đó lại lóe lên một cái, liền biến ảo thành hình ảnh Liễu Minh đang lẳng lặng ngồi trước vách đá óng ánh.
Ngạn sư thúc tổ nhìn kỹ hình ảnh Liễu Minh và Lưu Ảnh Bích vài lần, sau đó một tay lại vỗ một cái, trận bàn màu lam lập tức khôi phục như lúc ban đầu.
“Kỳ lạ thật, vừa rồi trận tâm huyết kia đột nhiên tuôn ra là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ gần đây ta tu luyện quá nhanh, tâm tình có chút bất ổn rồi ư!” Lão thì thào vài tiếng, sau đó lắc lắc đầu cất trận bàn đi, lại bắt đầu nhắm mắt tu luyện.
Sáng sớm ngày hôm sau, lúc đồng tử đúng giờ chậm rãi đẩy cánh cửa ra, Liễu Minh đang ngồi phía trước vách đá óng ánh cũng thoáng cái mở hai mắt ra, sau đó nhanh chóng đứng lên.
“Bạch sư huynh, đã đến giờ rồi.
Huynh phải lập tức rời khỏi sơn cốc.” Đồng tử áo vàng đi tới, sau đó mỉm cười nói với Liễu Minh.
“Đa tạ sư đệ đã thông tri (*), ta biết thời gian đã hết, cũng đang muốn rời khỏi đây.” Liễu Minh cũng cười cười nói.
(*) báo cho biết.
“A, nhìn bộ dạng của sư huynh, có lẽ đã có chút thu hoạch từ Lưu Ảnh Bích sao?” Đồng tử thấy thế, hai mắt bỗng sáng ngời lên, vội hỏi.
“Thu hoạch thì đúng là có một ít, nhưng chỉ là giải quyết một vấn đề nan giải ta suy nghĩ bấy lâu nay mà thôi.
Hơn nữa còn không biết là có hiệu quả thật sự hay không, sau khi trở về ta phải thử nghiệm một chút mới có thể xác thực được.” Liễu Minh hàm hồ trả lời một câu.
“Hì hì, sư huynh có thể có thu hoạch đã coi như là không tồi rồi.
Có rất nhiều sư thúc sư bá tiến vào bên trong cả đêm, vẫn tay trắng mà về đấy.” Đồng tử áo vàng cười hì hì trả lời.
“Ha ha, Bạch mỗ cũng nghĩ như thế.” Liễu Minh cũng cười nhạt một tiếng.
Thời gian sau đó, Liễu Minh được đồng tử dẫn đường, đi thẳng ra khỏi sơn cốc.
Lúc này, đồng tử mới một lần nữa trở lại trong cốc, sau đó đi vào gian nhà đá, đi vòng quanh Lưu Ảnh Bích mấy vòng, không kiêng kị chút nào lấy tay vuốt ve kiểm tra vách đá một lần.
Sau khi không phát hiện ra vấn đề gì, mới rung đùi đắc ý một lần nữa rời đi.
Hai ngày sau, Liễu Minh xuất hiện trong đại điện trên đỉnh Cửu Anh Sơn, khoanh tay đứng trước mặt ba người đạo cô họ Chung, Khuê Như Tuyền và Chu Xích.
“Ngươi đã đã có kế hoạch của mình, nhất định phải rời khỏi tông môn mấy năm, ba người chúng ta cũng không ngăn cản.
Tuy nhiên ngươi không chọn thời điểm hiện tại để trùng kích cảnh giới Linh Sư đúng là một hành động sáng suốt.
Như vậy, tin tưởng sau khi trải qua ma luyện một thời gian ngắn, mấy năm sau, ngươi lại trùng kích Ngưng Dịch Kỳ, khẳng định sẽ có thêm một phần hy vọng so với hiện giờ.” Khuê Như Tuyền chậm rãi nói với Liễu Minh.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 163: Thiên Huyễn Diện Và Dịch Cốt Quyế
“Đệ tử cũng nghĩ như thế, cho nên mới không nóng lòng cầu thành!” Liễu Minh cung kính trả lời.
“Nhưng Huyền Kinh kia đối với ngươi vẫn là một địa phương cực kỳ nguy hiểm.
Trước khi đi, ta sẽ đưa tiếp cho ngươi ba viên Xích Diễm Châu nữa, đề phòng sau này lại gặp phải cường địch nào đó.” Chu Xích nói đơn giản như vậy, sau đó tay áo gã run lên, từ trong đó bay ra một cái bình nhỏ.
Một tay Liễu Minh bắt lấy bình nhỏ, sau đó đương nhiên vui vẻ nói cảm ơn.
Ba viên Xích Diễm Châu lần trước đã từng giúp hắn đánh trọng thương đầu quái vật nửa Giao kia, bây giờ lại có thêm ba viên này, đích xác khiến cho thực lực của Liễu Minh thoáng cái đã tăng lên không ít.
“Chu sư bá của ngươi đã tặng ngươi bảo vật, ta đây thân làm sư phó cũng không thể để ngươi đi tay không được.
Như vậy đi, ở đây ta có một món bảo vật mà năm đó đã mua với giá cao, có thể giúp ngươi thay hình đổi dạng, chắc chắn sẽ rất có tác dụng trong hành trình tới Huyền Kinh của ngươi.” Chung đạo cô mỉm cười nói, sau đó lấy từ trong ngực áo ra một thứ rất mỏng trông giống như mặt nạ, đưa cho Liễu Minh.
“Đa tạ sư phụ.
Đây là …” Liễu Minh cung kính nhận lấy vật ấy, nhưng sau khi nhìn qua một lượt, trong lòng không khỏi nao nao.
“Ha ha, không thể ngờ sư muội vậy mà lại đưa ‘Thiên Huyễn Diện’ này cho cho Bạch sư điệt.
Thứ này chính là một kiện dị bảo, chỉ cần áp lên mặt, sau đó rót vào một chút Pháp lực, là có thể tùy tâm sở dục thay đổi khuôn mặt của mình, hơn nữa biểu hiện còn rất tự nhiên, không thể nhận ra được chỗ nào khác biệt so với người thường.
Khuyết điểm duy nhất chính là, chiếc mặt nạ có giá mấy nghìn Linh Thạch này lại là vật phẩm tiêu hao, một khi đã mang ra sử dụng, cũng chỉ sử dụng được trong thời gian bốn năm năm sau đó mà thôi.” Khuê Như Tuyền thấy vậy, trên mặt hiện lên vẻ khác thường nói.
“Đã có vật ấy, đệ tử có thể che giấu thân phận một cách dễ dàng rồi.” Liễu Minh nghe vậy, quá đỗi vui mừng thi lễ thật sâu với đạo cô.
“Nếu ngươi đã là môn hạ đệ tử của ta, ta là sư phó đương nhiên không thể ra tay quá keo kiệt được.
Khuê sư huynh, ta và Chu sư huynh đều đã có lễ vật, ngươi cũng sẽ không keo kiệt đến mức không cấp cho đệ tử của ta một chỗ tốt nho nhỏ chứ!” Chung đạo cô lườm nho sinh một cái, sau đó bỗng nhiên cười nói.
“Hắc hắc, sư muội không nói, người làm sư bá như ta đây cũng không thể thực sự một chút lễ vật cũng không có được.
Nhưng các loại Phù Lục Phù Khí bình thường, thiết nghĩ Bạch sư điệt cũng không thiếu thốn.
Như vậy đi, ta có một trang sách ghi lại một tiểu thuật do ta tự nghĩ ra có tên ‘Dịch Cốt Quyết’, có khả năng thay đổi cấu trúc xương cốt trong thời gian khá dài.
Nếu phối hợp tiểu thuật này với Thiên Huyễn Diện kia, tin tưởng việc che giấu thân phận nhất định sẽ càng không có sơ hở, ngươi có bằng lòng tu luyện hay không!” Khuê Như Tuyền cười nói với Liễu Minh.
“Đa tạ sư bá trọng thưởng, đệ tử đương nhiên bằng lòng tu luyện!” Liễu Minh nghe xong lời này, trong lòng rất vui vẻ, khom người trả lời.
“Tốt, bộ pháp quyết này đều được ghi lại trong trang sách này, ngươi hãy cầm lấy, sau khi thuộc lòng thì hủy nó đi.” Khuê Như Tuyền gật gật đầu, móc ra từ trong ngực áo một trang sách màu vàng nhạt chi chít chữ viết, đưa cho hắn.
Liễu Minh vội vàng tiến lên một bước, nhận lấy trang sách.
“Ngoài ra, ở đây còn có một bình Giải Độc Đan đẳng cấp cao, nếu ngươi không trúng phải những thứ tuyệt độc trong truyền thuyết, ta tin tưởng rằng nó cũng đủ giúp ngươi bách độc bất xâm rồi.” Một tay Khuê Như Tuyền lật một cái, lại lấy ra một bình nhỏ xanh biếc, ném thẳng về phía Liễu Minh.
Liễu Minh cung kính tiếp nhận bình nhỏ, miệng nói cảm ơn không thôi.
Thời gian tiếp theo, Khuê Như Tuyền và Chu Xích lại dặn dò Liễu Minh vài câu, sau đó trước sau rời đi.
Trong chốc lát, trong đại điện chỉ còn lại hai người Liễu Minh và Chung đạo cô mà thôi.
“Thông Thiên, lúc trước ngươi nói có chuyện muốn nói riêng với vi sư.
Rút cuộc là chuyện gì? Vì cớ gì lại phải đợi đến trước khi rời đi mới nói!” Chung đạo cô vừa thấy hai người Khuê Như Tuyền rời đi, liền nghiêm mặt hỏi Liễu Minh.
“Kỳ thật, chuyện đồ nhi muốn nói là chuyện có liên quan đến thân phận lai lịch của đồ nhi …” Liễu Minh chần chừ một chút, sau đó mới chậm rãi nói.
“Thân phận lai lịch, lời này của ngươi nghĩa là sao?” Chung đạo cô nghe vậy, trên mặt đương nhiên tràn đầy vẻ kinh ngạc.
“Thật ra đệ tử cũng không phải là con cháu Bạch gia, tên gọi chính thức cũng không phải là ‘Bạch Thông Thiên’, mà là họ Liễu tên Minh.
Việc này phải bắt đầu từ xuất thân của đệ tử năm đó …” Thần sắc Liễu Minh ngưng trọng, bắt đầu kể lại.
Một khắc sau, khi Liễu Minh nhẹ lòng từ trên đỉnh núi bay thật nhanh xuống, đạo cô họ Chung vẫn đang ngồi trên ghế trong đại điện, mặt mũi trần đầy vẻ bất đắc dĩ.
“Thật không ngờ, đứa nhỏ này lại có một lai lịch phức tạp như vậy.
Việc này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, xem ra ta đây thân là sư phó đúng là phải đánh bạc vài phần thể diện mới có thể biến việc này thành rất nhỏ rồi.
Cũng may đứa nhỏ này gần đây lập nhiều đại công cho tông môn, lại bị ép đến mức không thể không rời khỏi sơn môn, chắc rằng những người kia cũng không thể bắt chết điểm này không tha được.” Đạo cô thì thào tự nói mấy câu, sau đó trầm ngâm trong chốc lát, liền đứng phắt dậy, đi nhanh ra khỏi đại điện.
Lúc này, Liễu Minh cũng đã về tới chỗ ở, sau khi thu dọn qua một chút, liền bồng bềnh bay khỏi Cửu Anh Sơn.
Ba canh giờ sau, cách sơn môn Man Quỷ Tông trăm dặm, Liễu Minh đang ngồi xếp bằng trên một đám mây màu xám tro phá không bay đi.
Lúc này, tay phải hắn đang nâng một tấm bản đồ cẩn thận xem xét, sau một lúc lâu mới lẩm bẩm tự nói :
“Muốn tới Bạch gia sẽ phải đi đường vòng khá xa, nhưng chỉ cần nhanh chóng giải quyết chuyện ở đó, liền có thể tới quê hương của Càn thúc một chuyến, làm xong chuyện người đã dặn dò, sau đó đi Huyền Kinh cũng chưa muộn.”
Vừa nói xong lời này, Liễu Minh liền cất tấm bản đồ vào ngực áo, tiếp đó lại lấy ra một cái la bàn, sau khi nhận định chính xác phương hướng, liền gật gật đầu thu lại.
Tiếp đó hắn liền lấy trang sách ghi lại môn pháp quyết ‘Dịch Cốt Quyết’ mà Khuê Như Tuyền ban cho kia, đặt trước người bắt đầu tìm hiểu.
Trang công pháp này ngoại trừ có thể biến dài ngắn xương cốt một cách cực kỳ tài tình ra, cũng không có bất cứ tác dụng gì khác, cho nên cả bộ pháp quyết cũng không quá phức tạp.
Mà với sự thông tuệ của Liễu Minh, chỉ với thời gian không đến nửa ngày, hắn đã lĩnh ngộ thấu triệt toàn bộ trang pháp quyết này rồi.
Tiếp đó, hắn cất kỹ trang sách đi, hai tay bắt đầu bấm niệm pháp quyết dựa theo khẩu quyết, sau đó đột nhiên thúc giục Pháp lực, lúc này Linh Hải quay tít một vòng, một luồng khí nóng lập tức từ đó tuôn ra, chảy tới các nơi trong thân thể.
Sau một khắc, Liễu Minh quát khẽ một tiếng, lúc này từ trong cơ thể truyền ra thanh âm giòn giã nghe như tiếng pháo nổ, đầu vai hắn nhoáng lên một cái, thân hình ngột cao thêm hơn một cái đầu, thân hình bỗng chốc trở nên có chút khôi ngô.
Liễu Minh đứng dậy trên đám mây xám tro, quan sát trên dưới thân thể, cũng hoạt động tay chân một hồi, sau khi cảm thấy không có bất cứ điều gì không ổn, hai tay lại bấm niệm pháp quyết, sau một tiếng nổ vang truyền ra, thân hình hắn thu nhỏ lại rất nhiều, toàn thân trở nên có vài phần gầy nhỏ.
Lúc này trên mặt hắn mới hiện lên vẻ vui mừng, sau khi thúc giục pháp quyết khôi phục thân hình trở lại trạng thái bình thường, liền lấy trang sách ra nhìn lại vài lần, hai tay mới đột nhiên vỗ một phát.
“Phừng!” một tiếng, trang sách lập tức biến thành tro bụi trong ngọn lửa hừng hực.
Sau đó hắn mới thu tâm thần lại, quét qua Linh Hải trong cơ thể một lượt.
Chỉ thấy bong bóng khí thần bí kia rõ ràng vẫn đang chớp lóe không ngừng trong Linh Hải!
Liễu Minh khẽ cau mày.
Sau khi bong bóng khí này xuất hiện vào mấy ngày trước, lại không biến mất một cách quỷ dị như trước kia, cũng không xuất hiện tình huống thôn phệ Pháp lực kia, mà cứ liên tục chớp động như vậy trong Linh Hải.
Điều này đương nhiên khiến cho hắn cảm thấy bất an.
Từ khi hắn rời khỏi sơn cốc trở lại chỗ ở, đương nhiên cũng thử phương pháp sử dụng Tinh thần lực chạm vào bong bóng khí này, nhưng lần này lại không có chút hiệu quả nào.
Mà khi hắn nhớ tới tình huống ngày đó Thần Thức Phủ được tạo thành từ Tinh thần lực của Lục Âm tổ sư bị không gian tối tăm mờ mịt kia thôn phệ hoàn toàn, trong lòng lại càng thêm kinh nghi, thật sự không thể nào tưởng tượng ra bong bóng khí thần bí này và không gian tối tăm mờ mịt kia rút cuộc có lai lịch gì, thậm chí ngay cả loại chuyện này cũng có thể làm được.
Trong mấy năm vừa rồi hắn đều không nghĩ thông, hiện giờ đương nhiên không thể hiểu được trong thời gian ngắn rồi.
Vì vậy Liễu Minh lắc lắc đầu, dời mắt sang thanh tiểu kiếm màu vàng đang lơ lửng bất động bên ngoài Linh Hải kia.
Trải qua vài ngày nghiên cứu, hắn đã biết rõ chuôi kiếm này được gọi là “Linh Kiếm Phôi”, cũng không phải là thực thể, mà là một thể năng lượng cô đọng, hơn nữa theo như lời Lục Âm tổ sư, hắn cơ bản không thể nào xuất vật này ra ngoài cũng như sử dụng được.
Cũng may thứ này dường như không có tác hại gì đối với hắn, đương nhiên trước hết hắn cũng chỉ có thể để mặc nó tồn tại trong cơ thể vậy.
Về phần hai quyển điển tịch Thái Cương Kiếm Quyết và Long Hổ Minh Ngục Công mà Liễu Minh lấy được này, hắn cũng đã đọc lướt qua một lần.
Nhưng nội dung bên trong lại quá mức huyền ảo, cũng không phải là thứ mà ngày một ngày hai có thể hiểu được.
Thế nhưng đúng là Thái Cương Kiếm Quyết ghi lại một phương pháp tu luyện phi kiếm nào đó.
Còn quyển Long Hổ Minh Ngục Công kia thì dường như ghi lại một phương pháp Luyện thể cực kỳ bá đạo, hình như nhất mạch tương truyền với Minh Cốt Quyết kia, hơn nữa còn có khả năng chuyên môn khắc chế Quỷ vật.
Nhưng đáng tiếc dựa theo những ghi chú phía trên, tối thiểu sau khi tiến giai Ngưng Dịch Kỳ Linh Sư, hắn mới có thể tìm hiểu tu luyện môn công pháp này.
Ngược lại, bản Thái Cương Kiếm Quyết kia lại không có hạn chế này, sau khi tìm hiểu thấu đáo, hắn có thể chọn một bộ phận cơ sở bên trong để tiến hành tu luyện một chút.
Nhưng tất cả những điều này, đương nhiên đều phải chờ sau khi hắn đến Huyền Kinh, sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện mới có thể tiến hành.
Hiện tại việc hắn phải làm, trước tiên vẫn là tranh thủ thời gian tới Bạch gia, giải quyết triệt để chuyện thân phận của mình và hôn sự với Mục Minh Châu.
Trước khi đi hắn đã nói chuyện mình mạo danh thế thân cho Chung đạo cô, hơn nữa vị sư phó này của mình cũng đã đồng ý giúp Liễu Minh hóa giải việc này.
Như vậy, hắn cũng đã đứng ở thế bất bại, bây giờ tới Bạch gia giải quyết những vấn đề có liên quan, đương nhiên là việc ‘nước chảy thành sông’.
Hơn nữa với thân phận và thực lực của hắn hiện tại, Bạch gia chỉ có một tên Linh Đồ thì có thể làm gì được hắn đây?
Trong lòng Liễu Minh nghĩ như vậy, lúc này thoáng thúc giục pháp quyết, đám mây xám tro dưới chân bỗng bay nhanh hơn vài phần, bắn thẳng về phía xa xa.
Buổi tối, lúc này bầu trời đã sắp biến thành một màu đen kịt, kể cả Liễu Minh là một kẻ tài cao gan lớn, cũng không dám mạo hiểm tiếp tục phi hành.
Lúc này hắn liền hạ xuống một khu vực rừng núi hoang dã phía dưới, tìm một đỉnh núi vắng vẻ, sau đó tiện tay mở một tòa thạch động đơn giản, cứ như vậy ngồi xuống nghỉ ngơi, chuẩn bị sáng sớm hôm sau tiếp tục lên đường.
Tuy nhiên canh ba đêm hôm đó, Liễu Minh đang tĩnh tọa, bỗng nhiên cảm thấy bong bóng khí thần bí trong Linh Hải đột nhiên nóng ran lên, tiếp đó một luồng năng lượng tinh thần vô cùng khổng lồ không có chút dấu hiệu báo trước nào ào ào tuôn ra, chỉ trong nháy mắt đã tới đầu hắn.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 164: Bạch Phủ
Liễu Minh đương nhiên kinh hãi, nhưng khi chưa kịp phản ứng gì, cỗ Tinh Thần lực này đã điên cuồng chui vào trong thần thức hải, khiến cho Tinh Thần lực của hắn tăng lên với một tốc độ vô cùng khủng bố.
“Này … này …”
Gần như chỉ trong nháy mắt, Liễu Minh đã nhớ tới chuyện sau khi bong bóng khí thần bí thôn phệ Pháp lực, sẽ trả lại một lượng Pháp lực tinh thuần.
Tình hình trước mắt cực giống như vậy, chỉ có điều lúc này thứ trả lại không phải là Pháp lực, mà là Tinh Thần lực cực kỳ tinh thuần.
Về phần vì sao lại xuất hiện chuyện này, sau khi hắn suy nghĩ một thoáng, đã lập tức nhớ tới một màn Thần Thức Phủ do Tinh Thần lực của Lục Âm tổ sư biến thành bị không gian tối tăm mờ mịt kia mạnh mẽ đập vụn rồi thôn phệ, lúc này trong lòng đã có vài phần giật mình rồi.
Nhưng những ý nghĩ này cũng chỉ lóe lên trong tích tắc mà thôi, Tinh Thần lực tiến đến vô cùng mãnh liệt khiến cho hắn không thể tiếp tục suy nghĩ được điều gì nữa, chỉ có thể dốc sức liều mạng bấm niệm pháp quyết thi pháp, thúc giục Ma Tâm Quyết mới tu luyện không được bao lâu đau khổ bảo vệ thần thức của mình duy trì một chút tỉnh tảo, giữ vững thần thức hải của mình không bị luồng Tinh Thần lực khổng lồ đột ngột xông vào này làm cho vỡ tung.
Tuy nhiên hắn càng giữ thần thức tỉnh táo, lại càng có thể cảm giác được Tinh Thần lực của mình đang điên cuồng tăng trưởng.
Chỉ trong một giây lát, vậy mà Tinh Thần lực của hắn thoáng cái đã tăng vọt lên gấp hai ba lần trở lên so với trước kia rồi.
Mà sự tăng trưởng tinh thần lớn như thế, mặc dù hắn đã dùng Ma Tâm Quyết bảo vệ tâm thần, nhưng vẫn khiến cho cả đầu hắn đau đớn vô cùng, toàn thân hắn run lên từng chặp, sắc mặt tái nhợt, gân xanh hai bên huyệt Thái Dương nổi gồ lên, ngũ quan dường như có chút máu đen chảy ra.
Lúc này, hắn đã sớm vận dụng thiên phú nhất tâm nhị dụng, hơn nữa trong tình thế cấp bách đã chia tâm thần thành hai phần, cả hai đồng thời thúc giục Ma Tâm Quyết mới có thể miễn cưỡng ngăn cản được sự trùng kích của cỗ Tinh Thần lực khổng lồ này.
Một lát sau, Liễu Minh bỗng nhiên hét lớn một tiếng, cả thạch động đều run lên, phát ra những tiếng “ông ông” cộng hưởng, tiếp đó người hắn nghiêng sang một bên, ngã vật xuống đất bất tỉnh nhân sự.
Không biết bao lâu sau, Liễu Minh cảm thấy trong miệng có mùi tanh nhàn nhạt, rút cuộc cũng chậm rãi tỉnh lại.
Nhưng khi hắn vừa mở hai mắt ra, chỉ thấy tất cả mọi thứ chung quanh toàn là một màu máu đỏ tươi.
Trong lòng hắn kinh sợ, nhưng lập tức hiểu được chuyện gì đã xảy ra, một tay bấm niệm pháp quyết, lập tức một đoàn nước trong xuất hiện trên đỉnh đầu, sau khi hắn dùng ngón tay điểm nhẹ một cái, cả đoàn nước lập tức chảy xuống đầu.
Hắn giơ tay lên, dùng đoàn nước trong này rửa sạch sẽ tất cả những vết máu còn đọng lại trong mắt, sau đó một tay lại bấm niệm pháp quyết, thân thể bốc lên khí nóng hừng hực, sau khi quần áo một lần nữa trở nên khô thoáng mới thở dài một hơi, lấy hai ngón tay day nhẹ hai bên huyệt Thái Dương vẫn còn cảm giác ê ẩm.
Một màn vừa rồi thật đúng là vô cùng nguy hiểm!
Nếu không phải hắn một mực đau khổ chèo chống, hơn nữa một khắc trước khi hôn mê, cỗ Tinh Thần lực kia rút cuộc cũng không tuôn ra nữa, chỉ sợ đầu hắn đúng là đã bị nổ banh ra rồi.
Nhưng kể cả là như vậy, hắn cũng cảm giác thần thức hải của mình dường như đã mạnh mẽ rộng thêm gấp ba bốn lần so với lúc trước, Tinh Thần lực khổng lồ kia gần như tràn ngập mỗi một tấc thức hải.
Hắn chỉ cần hơi vận dụng một cái là cả đầu đã bị đau nhói lên.
Xem ra hắn muốn khống chế cỗ Tinh Thần lực này một cách tự nhiên phải cần một khoảng thời gian ngắn chậm rãi luyện tập mới được.
Nhưng như vậy, với Tinh Thần lực khủng bố của hắn hiện tại, chỉ sợ đã có thể so sánh với Linh Sư bình thường rồi.
Liễu Minh suy nghĩ đến đây, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, tâm thần vội vàng trầm xuống vào sâu trong cơ thể, quét qua Linh Hải một lượt.
Quả nhiên bong bóng khí thần bí kia đã lần nữa biến mất không thấy tăm hơi.
Liễu Minh thu tâm thần lại, một tay xoa xoa cằm, thần sắc trên mặt lộ vẻ đăm chiêu như đang suy nghĩ điều gì.
Xem ra suy đoán ban đầu của hắn hơn phân nửa là chính xác, nguồn gốc của cỗ Tinh Thần lực khổng lồ này, quả nhiên là có liên quan với chuyện Thần Thức Phủ của Lục Âm tổ sư bị thôn phệ.
Tuy nhiên bong bóng khí thần bí kia sau mấy ngày mới bắt đầu trả lại cỗ Tinh Thần lực tinh thuần này, chuyện này xem ra không hoàn toàn giống với chuyện trả lại Pháp lực sau khi chiết xuất.
Sau này nếu hắn có gặp lại loại chuyện này, nhất định phải cẩn thêm một chút.
Lần này là do hắn phúc lớn mạng lớn, không bị nổ tung đầu mà chết.
Llần tiếp theo nếu có gặp lại, Liễu Minh cũng không dám cam đoan có thể may mắn thoát chết.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại! Nếu lợi dụng phương pháp này cho tốt, có thể làm cho Tinh Thần lực của hắn mạnh mẽ tăng lên với một tốc độ khó có thể tin được, sức hấp dẫn của việc này cũng khiến cho hắn vô cùng động tâm.
Tuy nhiên khi Liễu Minh nhớ lại một màn đầu hắn bị Tinh Thần lực nhồi nhét vô cùng nguy hiểm vừa rồi, trong lòng bỗng phát lạnh, nhanh chóng ném ý nghĩ này ra sau đầu.
Không chỉ riêng việc hắn cơ bản không biết bằng cách nào lại có thể gặp được thứ gọi là Thần Thức Phủ kia, cho dù thật sự có cơ hội này một lần nữa, nếu như không có sách lược vẹn toàn mà sử dụng phương pháp này thì chẳng khác nào là tự sát cả.
Vì vậy thời gian tiếp theo, Liễu Minh lại kiểm tra qua thân thể của mình một lượt, sau khi không phát hiện ra những thương tổn nào khác, trong lòng thở nhẹ một hơi, bắt đầu bấm niệm pháp quyết thổ nạp.
Quận Phụng Vân là một trong bảy mươi hai quận của Đại Huyền Quốc, mà Lô Thủy Thành thì là một trong ba đại trọng trấn của quận Phụng Vân, đây là một địa phương mà Luyện Khí Sĩ tụ tập có chút danh tiếng trong toàn bộ Đại Huyền Quốc.
Thành này được xây dựng gần một con sông, bên ngoài thành có một vùng đồng ruộng rộng lớn thích hợp cho việc trồng lúa, hơn nữa ở khu vực xung quanh còn phát hiện được một số khoáng mạch như Đồng Thiết có giá trị khá cao.
Tất cả những điều đó càng làm cho Lô Thủy Thành thêm phồn hoa, bên trong không biết có bao nhiêu thế lực lớn nhỏ chiếm giữ.
Bạch gia với tư cách là một trong những thế gia Luyện Khí có lịch sử lâu đời nhất ở Lô Thủy Thành, mấy tháng gần đây lại trở nên cực kỳ náo nhiệt, chẳng những Đại tiểu thư nổi tiếng đã lâu của Bạch gia đột nhiên từ bên ngoài đã trở về, bắt đầu chiêu mộ rất nhiều Luyện Khí Sĩ làm môn khách, khiến cho thế lực Bạch gia bành trướng với một tốc độ khủng bố, mà trong một thời gian rất ngắn còn đánh bại không ít thế lực lớn nhỏ đối địch với bọn họ.
Trong mắt một ít người sáng suốt, chuyện lần trước Bạch gia mở rộng thế lực chính là vào mấy năm trước, một gã tên gọi Bạch Thông Thiên thuộc chi chính trở thành đệ tử nội môn của Man Quỷ Tông, khiến cho Bạch gia từ một thế gia tam lưu thoáng cái đã trở thành một trong những thế gia mạnh mẽ nhất ở Lô Thủy Thành.
Nhưng hành động mở rộng thế lực lần này lại không có chút dấu hiệu nào báo trước, mà biểu hiện của mấy thế gia Luyện Khí lớn nhất Lô Thủy Thành khác lại cực kỳ kìm chế, dường như nếu Bạch gia không xâm phạm vào phạm vi thế lực của mình thì bọn họ đều làm như không thấy.
Nhưng sau đó không lâu đã truyền ra tin tức Thiếu chủ Bạch gia tên gọi Bạch Thông Thiên kia, mấy tháng sau sẽ lấy vị tiểu thư Mục gia – một thế gia tiếng tăm lừng lẫy toàn bộ Đại Huyền Quốc về làm dâu.
Mà sau mấy ngày nữa, tin đồn vị Thiếu chủ Bạch gia này đã trở thành mười đại đệ tử nội môn Man Quỷ Tông mới dần dần truyền đến tai các Luyện Khí Sĩ và thế gia khác.
Kể từ đó, những Luyện Khí Sĩ và một ít tiểu thế gia mới chợt hiểu chuyện gì đã xảy ra, cuống quít chủ động hoặc phụ thuộc Bạch gia hoặc dứt khoát trực tiếp đầu nhập vào Bạch gia với tư cách là khách khanh, khiến cho thế lực Bạch gia hầu như trong một đêm đã có xu thế lấn át những thế gia Luyện Khí khác, gần như đã chiếm cứ non nửa Lô Thủy Thành.
Trong lúc nhất thời, Bạch gia có thể nói là sáng như mặt trời ban trưa ở Lô Thủy Thành!
Hôm nay, phía trước Bạch phủ chiếm diện tích gần mẫu, bỗng nhiên xuất hiện một gã thanh niên mặc áo bào xanh lá.
Hắn ngẩng đầu nhìn nhìn tấm bảng hiệu cực lớn treo trước cổng phủ đệ, sau khi hờ hững nhìn lướt qua bốn tên gia đinh cao to vạm vỡ canh cửa, liền nhấc chân bước thẳng tới.
“Nơi này là Bạch phủ, các hạ ai mà dám xông loạn?!”
Bốn gã gia đinh canh cửa đương nhiên không thể để một người xa lạ như gã thanh niên xông vào, lúc này bốn người đột nhiên tiến lên chặn trước cửa chính, một gã đen sì cao lớn mập mạp cầm đầu, hai mắt trợn trừng quát gã thanh niên một tiếng.
Nếu không phải gã cũng coi như là có chút nhãn lực, nhận ra thanh niên trước mắt này dường như không phải là người bình thường, chỉ sợ đã gọi những tên khác tặng cho gã thanh niên một hồi quyền cước từ lâu rồi.
Gã thanh niên này đương nhiên là Liễu Minh vừa mới gấp gáp tới đây, hắn thấy cảnh này, không nói hai lời nhấc tay lên, sau đó liền ném ra một miếng ngọc bội màu vàng nhạt, đồng thời mặt không hiện lên chút cảm xúc nào, nói:
“Mang vật này giao cho người chủ sự trong phủ, cứ nói ta đã đến.”
Miếng ngọc bội này chính là vật giắt bên người Bạch Thông Thiên thật, lúc trước hắn giả mạo đương nhiên cũng mang theo vào Man Quỷ Tông, hôm nay không ngờ lại có chút tác dụng.
“Ta đã đến? Lời này là có ý gì, chẳng lẽ ngươi đang trêu đùa ta sao!” Gã gia đinh vừa đen vừa béo theo bản năng bắt lấy miếng ngọc bội, nhưng sau khi nghe được những lời nói của Liễu Minh, sắc mặt không khỏi lạnh đi.
Phải biết rằng dưới sự phát triển cực nhanh của Bạch gia, nước lên thì thuyền cũng lên, những kẻ hạ nhân (*) như bọn hắn đương nhiên cũng được vênh vang hơn một chút, người ngoài tuyệt không dám gây sự.
Hiện giờ đột nhiên xuất hiện một tên nam tử như vậy, lại nói chuyện một cách không đầu không đuôi, đương nhiên khiến cho trong lòng gã hết sức giận dữ.
(*) kẻ hầu người hạ.
Nhưng Liễu Minh nghe vậy, chỉ lạnh lùng liếc tên gia đinh béo đen, bỗng nhiên lùi về phía sau một bước.
“Ngươi làm cái gì vậy? Ngươi cho rằng hiện giờ lùi về phía sau một bước là ta không dám … A … được … được, các hạ chờ một lát, ta sẽ lập tức mang miếng ngọc bội này vào trong phủ.” Tên gia đinh béo đen vừa bặm trợn nói hai câu, ánh mắt bỗng nhiên liếc qua chỗ Liễu Minh vừa đứng, sắc mặt thoáng cái đã tái nhợt đi, lắp bắp nói.
Trong lòng ba tên gia đinh còn lại đều có chút kỳ quái, nhưng sau khi ánh mắt quét qua mặt đất, cũng không kìm được mà sợ hãi kêu lên một tiếng.
Chỉ thấy trên mặt đất vốn dĩ là đá xanh bóng loáng, chẳng biết từ lúc nào đã có thêm hai dấu chân thật sâu, ngập xuống mặt đá chừng hơn một tấc, cực kỳ rõ ràng, dường như được thợ đá tỉ mỉ điêu khắc mà thành vậy.
Những tên gia đinh này là người của Bạch phủ, đương nhiên đã từng tiếp xúc qua một ít Luyện Khí Sĩ, sau khi biết rõ thanh niên trước mặt thực sự không phải là người thường, tất cả tự nhiên đều trở nên cực kỳ thành thực.
Liễu Minh thấy tên gia đinh béo đen kia cầm lấy miếng ngọc bội vội vàng chạy vào sau cánh cửa chính, tức thì yên lặng đứng chờ.
Không lâu sau, sau thời gian ước chừng dùng hết một chén trà!
Bên trong Bạch phủ đột nhiên vang lên tiếng trống nhạc, tiếp đó trong một hồi tiếng nhạc đón khách dễ nghe, từ bên trong Bạch phủ thoáng cái đã đi ra hai hàng hạ nhân mặc quần áo và trang sức chỉnh tề, theo sau là một lão giả đầu đầy tóc trắng.
Sau khi ánh mắt lão nheo lại một chút, lập tức nhìn thấy Liễu Minh đang đứng thẳng trước cửa chính, lúc này mặt mũi tươi cười vội vàng đi tới, hơi khom người cung kính nói :
“Thiếu gia Thông Thiên, rút cuộc người đã trở về.
Vài ngày trước lão gia và tiểu thư vẫn còn nhắc tới người, nói Thiếu chủ người sẽ hồi phủ trong một thời gian ngắn nữa, không ngờ hôm nay lão nô thực sự đã được gặp được Thiếu gia rồi.
Nếu lão gia và tiểu thư biết chuyện này, không biết sẽ vui mừng đến thế nào đây.”
“Ngươi là ai, nhận ra ta sao?” Ánh mắt Liễu Minh lóe lên, chậm rãi hỏi.
“Thiếu gia nói đùa, lão nô Bạch Bàn a! Ta chính là người chứng kiến Thiếu gia lớn lên đấy.” Lão giả vẫn cười ha hả nói.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 165: Ám Nghị
“Bạch Bàn?” Liễu Minh nhìn lướt qua mặt lão giả không hiện lên chút khác thường nào, hờ hững gật đầu, cũng không nói hai lời lập tức đi vào trong cửa chính.
Với nhãn lực của hắn đương nhiên chỉ cần liếc mắt đã nhận ra lão giả trước mắt cũng là một gã Luyện Khí Sĩ có tu vi không kém, nhưng hắn cũng chẳng để trong lòng.
Bạch Bàn vội vàng đi trước dẫn đường, hơn nữa còn hết sức cung kính nhanh chóng nói :
“Lão gia và tiểu thư hiện giờ đang ra ngoài thành giải quyết một chuyện quan trọng, song lão nô đã phái người từ cửa sau ra roi thúc ngựa nhanh chóng báo tin Thiếu gia đã hồi phủ.
Tin rằng lão gia và tiểu thư cùng lắm là trong ngày mai sẽ lập tức trở lại trong phủ.
Trước tiên ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho Thiếu gia ở tiểu viện của người trước kia a.”
“Không có ở trong phủ sao! Vậy bây giờ Bạch phủ do ai làm chủ?” Liễu Minh hỏi một câu.
“Bẩm báo Thiếu gia, bây giờ là do Nhị lão gia tọa trấn trong phủ, mấy ngày gần đây Tam lão gia vẫn luôn bế quan chưa ra.” Bạch Bàn thành thật trả lời.
“Ừm, mặc kệ hiện giờ trong phủ là ai làm chủ, ta đều hy vọng trong ngày mai có thể gặp được người chủ sự chính thức.
Bằng không mà nói … Hừ, nhìn dáng vẻ của ngươi, có lẽ cũng là người biết rõ thân phận chính thức của ta, ta cũng không muốn nói nhiều.” Ánh mắt Liễu Minh lạnh lùng liếc lão giả một cái, khẽ hừ một tiếng nói.
“Thiếu gia nói đùa, lão nô nào biết chuyện gì.
Nhưng Thiếu gia yên tâm, ngày mai lão gia và tiểu thư nhất định sẽ đích thân đến gặp Thiếu gia Thông Thiên đấy.” Lão giả nghe vậy, sắc mặt hơi đổi, nhưng lập tức lại cười cười nói.
Mặt Liễu Minh không hiện lên chút cảm xúc nào, cũng không nói gì nữa, chỉ đi theo sau lão giả rẽ trái quành phải một hồi, một lát sau đã đi tới trước một tiểu viện cực kỳ yên tĩnh.
Trước tiểu viện này, hai nha hoàn mặc hai bộ quần áo vàng hồng khác nhau, tướng mạo xinh đẹp đã đứng sẵn đó, cả hai đều chừng mười lăm mười sáu tuổi, vừa thấy lão giả đi tới, lập tức vén áo thi lễ :
“Bái kiến Đại tổng quản!”
“Mai Trúc, Mai Lan, mau lại đây bái kiến Thiếu chủ Thông Thiên.
Sau này hai người các ngươi sẽ phụ trách việc ăn, mặc, ở, đi lại của Thiếu chủ.
Nếu có bất cứ điều gì tiếp đón không được chu đáo, lập tức được gia pháp hầu hạ! Thiếu gia Thông Thiên, người có hài lòng với hai nàng không? Nếu không vừa mắt người, lão nô lập tức đi đổi người khác, một lần nữa sắp xếp hai nha hoàn khác hầu hạ.” Bạch Bàn sau khi cho hai nữ tử đứng dậy, vẻ mặt tươi hỏi Liễu Minh.
“Hai nàng cũng được!” Liễu Minh liếc nhìn hai nữ tử tiến lên chào, lạnh nhạt nói.
“Vâng, mời Thiếu gia đi nghỉ ngơi, lão nô xin phép cáo từ.
Nếu có điều gì cần thiết, người cứ việc phân phó hai nàng là được.” Bạch Bàn cung kính nói.
Liễu Minh gật gật đầu, không khách khí tiến vào trong tiểu viện, hai nha hoàn xinh đẹp Mai Trúc Mai Lan được lão giả ra hiệu, cũng vội vàng theo sau.
Bạch Bàn mắt thấy cánh cửa tiểu viện đóng lại, vẻ tươi cười trên mặt nhanh chóng thu lại, sau khi cau mày đứng nguyên tại chỗ ngây người trong chốc lát, mới quay người rời đi.
Mà lão không đi được bao xa, bỗng nhiên sau một cây đại thụ gần con đường nhỏ, một bóng người nhoáng lên, thoáng cái đã hiện ra một nam tử trung niên thoạt nhìn rất tháo vát, đi vài bước đến trước mặt lão giả, sau đó cung kính nói :
“Đại quản gia, tiểu đệ đã sắp xếp nhân thủ xong xuôi, chỉ cần người này rời khỏi tiểu viện một bước, chúng ta sẽ lập tức biết rõ.”
“Cái gì mà người này, phải gọi là Thiếu gia Thông Thiên.
Trước khi lão gia và Đại tiểu thư không đích thân đổi cách xưng hô, hắn chính là Thiếu chủ chính thức của Bạch phủ chúng ta, điều này không thể nghi ngờ.
Hơn nữa, lập tức giải tán tất cả nhân thủ mà ngươi đã sắp xếp đi.
Thiếu chủ Thông Thiên là người như thế nào, một vài người bình thường làm sao có thể giấu giếm được tai mắt của hắn.
Mặc dù ngươi cũng là một trong những quản sự trong phủ may mắn biết rõ việc này, nhưng trong việc này tuyệt đối không thể làm theo ý mình được.” Bạch Bàn liếc nam tử trung niên, lạnh lùng nói.
“Vâng, tiểu đệ sẽ lập tức giải tán nhân thủ.” Nam tử trung niên nghe vậy giật mình một cái, vội vàng khom người thưa vâng.
Sau khi lão giả tiếp tục phân phó hai câu, mới chắp hai tay sau lưng rời đi.
Lúc này nam tử trung niên mới đứng thẳng lên, sau khi dùng một loại ánh mắt có chứa chút ghen ghét nhìn bóng lưng lão giả đang đi xa, hừ một tiếng đi tới một con đường nhỏ khác.
Một lát sau, sau khi lão giả liên tục đi xuyên qua mấy tiểu viện, cũng đi ngang qua mấy trạm gác, mới tới trước một gian sương phòng thoạt nhìn rất bình thường, tiếp đó tiến lên nhẹ nhàng gõ cửa một cái.
“Là Bạch Bàn phải không, vào đi.” Một thanh âm nam tử bỗng nhiên từ bên trong truyền ra.
“Vâng, thưa Lão gia.” Lão giả thưa một tiếng, lúc này mới nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Chỉ thấy bên trong thính đường không lớn lắm, rõ ràng đã có hai nam một nữ đã chờ sẵn ở đó.
Vẻ mặt hai nam tử khá giống nhau, nhưng một người mang dáng dấp thư sinh, tuổi tác chừng hơn năm mươi, người còn lại khoảng bốn mươi tuổi, khí tức toàn thân cực kỳ hung hãn, bên hông đeo một thanh trường đao để trong vỏ dài chừng ba xích.
Còn người nữ là một bà lão gần sáu mươi, mặt đầy nếp nhăn, trong tay chống một thanh quải trượng bằng đồng xanh, tinh thần quắc thước.
“Lão nô bái kiến Lão thái quân, Lão gia, Nhị Lão gia!” Lúc này Bạch Bàn tiến lên vài bước, cung kính thi lễ với ba người.
“Bạch quản gia, ngươi cũng không phải người ngoài, đã đến nơi này hà tất phải đa lễ như vậy.
Đã sắp xếp ổn thỏa cho người nọ hay chưa? Hắn nói với ngươi những gì?” Nam tử dáng dấp thư sinh kia khoát tay chặn lại, sau đó vội vàng hỏi.
“Bẩm báo Lão gia, người này đã được ta sắp xếp ở tiểu viện trước kia của Thiếu gia Thông Thiên, hơn nữa ta đã cho hai nha hoàn Mai Trúc Mai Lan qua hầu hạ.
Về phần lời nói ư, người này ngoại trừ bảo ngày mai nhất định phải gặp được Lão gia và Đại tiểu thư, cũng không nói bất kỳ lời nào khác.” Bạch Bàn cung kính trả lời.
Nam tử thư sinh hiển nhiên chính là gia chủ hiện tại của Bạch phủ – ‘Bạch Hưng Lưu’.
“Chỉ có như vậy?! Hắn không nói tới chuyện hôn kỳ với Mục gia sao?” Ánh mắt gã nam tử hung hãn kia lại lóe lên hỏi.
“Bẩm báo Nhị lão gia, không có.” Lão giả không lưỡng lự trả lời.
Nam tử hung hãn chính là Nhị lão gia của Bạch phủ.
“Còn thần sắc của hắn thì sao, có điều gì khác thường hay không?” Bà lão nghe vậy cũng chậm rãi hỏi.
“Lão thái quân, thần sắc người này rất bình tĩnh, lão nô cũng không nhận ra chút suy nghĩ nào trong lòng hắn.” Bạch Bàn cười khổ một tiếng trả lời.
“A, nói như vậy thì người này mặc dù tuổi còn trẻ nhưng tâm cơ đã có chút thâm trầm rồi, xem ra không phải là người dễ dàng bị lừa gạt.” Nam tử thư sinh nghe xong, hai hàng lông mày nhíu lại.
“Người này có thể lợi dụng một danh ngạch của Bạch gia chúng ta tiến vào trong Man Quỷ Tông, có thể trở thành đệ tử nội môn, hiện giờ lại càng trở thành một trong mười đại đệ đệ tử, khẳng định không phải là nhân vật bình thường.
Cũng không biết điều kiện chúng ta thương lượng trước kia, có thể thực sự đả động được người này hay không?” Nam tử hung hãn kia thở ra một hơi, nói.
“Không thể đả động, vậy tăng thêm một ít điều kiện nữa.
Bạch gia chúng ta đợi nhiều năm như vậy, thật vất vả mới nắm được cơ hội quật khởi trước mắt, tuyệt đối không cho phép lại bị tuột mất.” Bà lão lại hừ một tiếng nói.
“Mẫu thân đại nhân, dù sao người này cũng là Linh Đồ có địa vị không tầm thường trong tông, nếu thực sự dùng thực lực tuyệt đối nghiền ép, chỉ sợ những Luyện Khí Sĩ như chúng ta cũng không thể trực tiếp thương lượng với người này, cho nên hài nhi mới không lựa chọn gặp nhau, mà phái người thông báo cho Yên nhi.
Mặc dù Yên nhi chỉ là đệ tử bình thường của Thiên Nguyệt Tông, nhưng thế lực Thiên Nguyệt Tông cũng vượt xa Man Quỷ Tông, như vậy khi có Yên nhi ở đây, chúng ta mới có tư cách trao đổi cùng người này được.” Bạch Hưng Lưu chậm rãi nói.
“Yên nhi đang đi đón người phải không? Tên kia chỉ là một sứ giả của Mục gia, cần gì phải do đích thân nha đầu Yên nhi kia đi đón?” Bạch lão nhị lại có chút bất mãn nói.
“Lão nhị, ngươi không biết rồi.
Sứ giả Mục gia lần này không phải Luyện Khí Sĩ bình thường, nghe nói cũng là một gã Linh Đồ bái làm môn hạ Cửu Khiếu Tông.
Bạch gia chúng ta đương nhiên không thể sơ suất, chỉ có thể do Yên nhi đích thân đi tiếp đón.” Bà lão lườm nam tử hung hãn, thản nhiên nói.
“Thì ra là thế, nhưng không biết ngày mai nha đầu Yên nhi kia có kịp hồi phủ hay không?!” Bạch lão nhị có chút giật mình nói.
“Yên tâm, hôm qua ta đã nhận được tin tức của Yên nhi, nó đang cưỡi hạc du lãm với sứ giả của Mục gia ở ngoài thành, chỉ cần nhận được tin tức từ trong phủ, chắc chắn sẽ nhanh chóng trở về.” Bạch Hưng Lưu tỏ vẻ đã tính trước, nói.
“Như vậy thì tốt rồi.
Nhưng đến lúc đó, sứ giả Mục gia kia chẳng phải là cũng muốn theo Yên nhi tới Bạch phủ hay sao? Vạn nhất nghe thấy lời của tên tiểu tử đó, sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?!” Nam tử hung hãn vẫn có chút nghi ngờ hỏi.
“Yên tâm đi.
Mặc dù chúng ta không ngờ người này lại tới Bạch gia nhanh như vậy, nhưng tạm thời sắp xếp sứ giả Mục gia kia một hai ngày là chuyện đơn giản vẫn có thể làm được.
Huống hồ hiện giờ chuyện hai nhà Bạch Mục liên minh, đã là chuyện hai bên đều có lợi.
Nếu không Mục gia cũng sẽ không phái một gã Linh Đồ làm sứ giả đâu.
Cho dù không thể kết thân, minh ước này cũng sẽ không dễ dàng bị vứt bỏ.
Hiện giờ điểm mấu chốt chính là, thế lực Bạch gia chúng ta chỉ dựa vào một Linh Đồ như Yên nhi chèo chống đến ngày hôm nay, thật sự đã có chút tâm có thừa nhưng lực không đủ rồi.
Cho nên bất kể dùng biện pháp gì, chúng ta cũng phải dựa vào tên tuổi mười đại đệ tử Man Quỷ Tông này, mới có thể giữ được cơ nghiệp bây giờ.” Bà lão có vài phần ngưng trọng nói.
“Nói như vậy thì hưng suy của Bạch gia chúng ta thực sự phải dựa vào kết quả trao đổi với tiểu tử kia vào ngày mai rồi.” Bạch lão nhị nghe vậy, gượng cười, nói.
“Điều này cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Nếu người trở thành mười đại đệ tử của Man Quỷ Tông thực sự là đứa nhỏ Thông Thiên kia thì tốt biết mấy.
Như thế, tối thiểu có thể bảo vệ Bạch gia chúng ta trăm năm hưng thịnh.” Bà lão chậm rãi nói, trên mặt tràn đầy vẻ cực kỳ đáng tiếc.
“Hừ, mẫu thân không cần nhắc tới tên phế vật kia nữa.
Đường đường là một Luyện Khí Sĩ, vậy mà lại chết trong tay một gã cướp đường tiểu tặc.
Cho dù nó thực sự tham gia đại điển Khai Linh, hơn phân nửa cũng không thể nào còn sống mà vượt qua.” Bạch Hưng Lưu lại hừ một tiếng nói.
“Tuy nhiên, muốn thực sự biến tiểu tử này thành người của Bạch gia chúng ta, cũng không phải là chuyện không có hy vọng.” Lão nhị Bạch gia vân vê cằm một lát, sau đó bỗng nhiên nói một câu như vậy.
“A, ý của Nhị đệ là …” Bạch Hưng Lưu nghe vậy, không khỏi nao nao.
“Nếu không phải trước kia toàn bộ Bạch gia chúng ta đều nhờ vào thân phận Linh Đồ của nha đầu Yên nhi kia chèo chống, với độ tuổi của nó cũng đã bị gả đi từ lâu rồi sao?” Lão nhị Bạch gia bỗng nhiên cười cười, nói.
“Cái gì, Nhị đệ ngươi định dùng Yên nhi để lôi kéo tiểu tử này sao, điều này tuyệt đối không được!” Bạch Hưng Lưu nghe xong lời nay, lập tức giận dữ gạt đi.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Ta Chính Là Thần [Dịch] Ta Chính Là Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Ta-Chinh-La-Than-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Đấu La Đại Lục 3 [Dịch] Đấu La Đại Lục 3](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Dau-La-Dai-Luc-3-dich-SE-Audio-Truyen-hay.jpg)





