[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 31 : Ban Thưởng (c151-c155)
❮ sautiếp ❯Chương 151: Ban Thưởng
Dù sao giờ phút này, những chuyện có liên quan đến việc tiến hành thí luyện sinh tử trong bí cảnh cũng đã lan truyền ra khắp nơi rồi.
Mà Liễu Minh thân là một nhân vật mới trong mười đại đệ tử, thu hoạch trong bí cảnh lại nhiều hơn Dương Càn – vị Đại sư huynh có uy tín lâu nay với chúng đệ tử, điều này đương nhiên dẫn tới vô số ánh mắt hâm mộ và đố kỵ.
Nhưng từ sau khi Liễu Minh theo Chưởng môn Man Quỷ Tông về tới Cửu Anh Sơn, ngoại trừ tới gặp qua ba người Khuê Như Tuyền một lần, đã lập tức trở về chỗ ở đóng cửa không ra.
Điều này đương nhiên khiến cho rất nhiều người muốn tạo quan hệ hoặc là có ý nghĩ khác vô cùng thất vọng.
Hôm nay, Liễu Minh đang khoanh chân ngồi trong phòng, hai tay liên tục bấm niệm pháp quyết, nhanh chóng luyện hóa sợi xích màu bạc đang quấn mấy vòng quanh cánh tay.
Đồng thời khí đen trên người hắn bốc lên cuồn cuộn, thấp thoáng thấy được từng sợi xúc tu màu đen điên cuồng vũ động.
Không biết bao lâu sau, hắn thở dài một hơi, pháp quyết trong tay dừng lại, khí đen trên người cuốn một cái rồi bị hút vào trong cơ thể, sau đó một tay lại vỗ vào sợi xích màu bạc, lập tức từng tầng văn trận chợt xuất hiện, rõ ràng có mười bảy tầng.
Liễu Minh thấy vậy, trên mặt hiện rõ vẻ tươi cười.
Phục Ma Liệm tuy cũng chỉ là một kiện Linh Khí trung phẩm, nhưng văn trận xuất hiện phía trên hoàn toàn khác so với những kiện Linh Khí mà hắn đã từng gặp trước kia, hầu như độ phức tạp huyền diệu gấp bội trở lên.
Hơn nữa toàn thân sợi xích vô cùng cứng cỏi, cho dù sử dụng Thanh Nguyệt Kiếm chém lên phía trên, cũng không thể nào lưu lại tí vết kiếm nào, hơn nữa mặt ngoài dường như còn phát ra một chút khí lạnh nhè nhẹ.
Xem ra vật này tuyệt không phải chỉ là một kiện Linh Khí trung phẩm đơn giản như vậy, nếu không thì sao có thể khống chế nổi đầu Phi Lâu kia.
Khi Liễu Minh vừa nghĩ tới chuyện Ma Đầu, thần sắc lại hơi thay đổi một chút.
Sau khi hắn về tới tông môn đã đi ngay tới Bí Pháp Các trên núi một chuyến, cũng cố ý tìm kiếm một ít điển tịch có đề cập tới Ma Đầu, sau đó lại nghiên cứu một phen.
Sau khi xem xong, hắn mới hiểu được chuyện ngày đó mình hàng phục Phi Lâu là chuyện may mắn cỡ nào.
Trong lịch sử chi Cửu Anh, cũng không phải là không có ai thuộc hàng ngũ Linh Đồ mà có ý đồ hàng phục Ma Đầu Phi Lâu như thế, nhưng kết cục của toàn bộ bọn họ đều là bị nó hút khô tinh huyết mà chết.
Lúc trước sở dĩ Thạch Xuyên có thể miễn cưỡng điều khiển Ma Đầu này, kỳ thật hơn phân nửa nguyên nhân là dựa vào đám người Khuê Như Tuyền thi pháp trợ giúp áp chế, cộng thêm hiệu quả chuyên môn khắc chế ma vật của Phục Ma Liệm phụ trợ, như vậy cũng không tính là chính thức hàng phục đầu Phi Lâu này.
Dựa theo những ghi chép trên điển tịch, những tồn tại gọi là Ma Đầu này kỳ thật đều là các loại vật cùng hung cực ác ra đời trong các loại năng lượng dơ bẩn như Uế Khí.
Bọn chúng vốn là vô hình vô thể, có chút tương tự như Lệ phách Yêu hồn, nhưng sau này thông qua các thủ đoạn cắn nuốt lẫn nhau, chúng có thể dần dần mạnh mẽ, có được thân thể.
Mà bởi vì Ma Đầu sinh trưởng bất định, đương nhiên bộ dạng cũng thiên kì bách quái, ngoại hình nào cũng có.
Tuy nhiên có vài loại hình Ma Đầu vẫn tương đối phổ biến, hơn nữa còn thường xuyên xuất hiện trước mặt người khác, cho nên mới có thể đặt tên, hơn nữa còn dựa theo thực lực của tu luyện giả mà chia làm cửu phẩm.
Ma Đầu nhất phẩm, thực lực tương đương với một gã Linh Đồ sơ kỳ.
Ma Đầu nhị phẩm thì có được thực lực Linh Đồ trung kỳ.
Ma Đầu tam phẩm, thực lực nhảy vọt lên Linh Đồ hậu kỳ Đại viên mãn.
Ma Đầu tứ phẩm, có thể có được thực lực Ngưng Dịch sơ kỳ.
Ma Đầu ngũ phẩm thì thực lực tương đương với Linh Sư Ngưng Dịch trung kỳ rồi.
Cứ như thế suy ra, Ma Đầu đạt tới cửu phẩm, đã là tồn tại có thể tranh đấu với Hóa Tinh Kỳ Đại viên mãn, mà không rơi vào thế hạ phong chút nào.
Đương nhiên sau khi thực lực những Ma Đầu này tăng nhiều, còn có thể tăng lên phẩm giai rất cao, nhưng đến lúc đó, tên gọi đương nhiên cũng hoàn toàn khác.
Mà dựa theo những miêu tả trên điển tịch, Phi Lâu là Ma Đầu tứ phẩm, mà Cửu Anh lợi hại nhất trong truyền thuyết của Man Quỷ Tông là Ma Đầu thất phẩm.
Mà Cửu Anh không ngờ lại là từ Phi Lâu tiến hóa thành.
Lúc ấy, sau khi Liễu Minh đọc hết một lượt những ghi chép trên điển tịch, trong lòng tự nhiên hoảng sợ và mê hoặc một hồi.
Mặc dù biểu hiện của đầu Phi Lâu kia trong bí cảnh hết sức lợi hại, nhưng thấy thế nào cũng không có thực lực Ngưng Dịch Kỳ Linh Sư.
Mà Phi Lâu và Cửu Anh cách nhau trọn vẹn hai phẩm cấp, vậy mà cái trước lại có thể tiến hóa thành một tồn tại kinh khủng như cái sau.
Tuy nhiên bởi vì hiện giờ hắn không tu luyện bí pháp tương quan, trước khi có thể hoàn toàn câu thông với Phi Lâu, đương nhiên không thể nào làm rõ được tất cả những điều này.
Mà loại vấn đề này, hắn lại càng không ngu xuẩn mà trực tiếp đi hỏi thăm mấy người Khuê Như Tuyền.
Nếu không, một khi bọn họ biết rõ Phi Lâu và Phục Ma Liệm đã rơi trong tay hắn, tám chín phần mười là sẽ đòi lại.
Mà đối với hắn, hai thứ này đều có khả năng tăng thực lực hiện giờ lên một đoạn lớn, mà thực lực mạnh mẽ lại là thứ đảm bảo hắn có thể sống yên ổn, đương nhiên quyết không thể trả lại.
Liễu Minh nghĩ đến đây, trong đầu không thể không nhớ lại tình cảnh mình bị ba người Khuê Như Tuyền gọi tới.
Khi ba người này biết rõ Thạch Xuyên không thể sống sót ra khỏi bí cảnh, mà Liễu Minh lại có biểu hiện chói sáng trong thí luyện sinh tử, thu hoạch còn cao hơn Dương Càn một bậc, thần sắc trên mặt phức tạp lạ thường, nhưng phần lớn biểu hiện trên mặt đương nhiên vẫn là vui mừng.
Dù sao với biểu hiện lần này của Liễu Minh, cũng đủ để chi Cửu Anh thoát khỏi tình cảnh luôn đứng cuối cùng trong tông.
Ba người bọn họ nói một vài lời khen ngợi Liễu Minh, hơn nữa còn trọng thưởng một ít đan dược ngay tại chỗ, còn ám chỉ sẽ giúp hắn lấy một phần mười thu hoạch từ tông môn, bảo hắn không cần lo lắng tới chuyện này.
Ban đầu ở trong hang động chỗ lối vào bí cảnh, tất cả tài nguyên trong khăn Tu Di của đám đệ tử đều bị Chưởng môn Man Quỷ Tông lấy đi.
Về phần một phần mười thu hoạch đã nói và những thứ ban thưởng khác, đương nhiên cũng phải đợi quay về tông môn, sau một phen thảo luận mới thống nhất ban xuống.
Liễu Minh nghe vậy, đương nhiên miệng không ngừng nói cảm ơn.
Về phần bí thuật có liên quan đến câu thông tâm thần Ma Vật, hắn cũng đích xác tra được mấy môn, nhưng hơn phân nửa những môn bí thuật này lại phải do đám người Khuê Như Tuyền đích thân truyền thụ mới có thể học được.
Như vậy, hắn cũng chỉ có thể đặt chủ ý vào một môn bí thuật tên gọi “Ma Tâm Quyết” mà thôi.
Môn bí thuật này xem như là một môn pháp quyết câu thông Ma Vật, cũng có thể miễn cưỡng xem như một loại bí thuật tinh thần.
Sau khi thi triển chẳng những có thể dùng để câu thông Ma Vật, mà còn có thể bảo vệ tâm thần mình với một mức độ nhất định, điều này chắc chắn là để bảo vệ khi bản thân bị bí thuật tinh thần công kích.
Bí thuật có hai tác dụng như vậy, người bình thường đương nhiên không có tư cách học tập, cho nên chỉ có thể tiêu phí một lượng điểm cống hiến nhất định trong Tàng Kinh Các mới có thể lấy được khẩu quyết tu luyện.
Mà bây giờ trên người hắn không có tí điểm cống hiến nào, việc này đương nhiên cũng chỉ có thể gác lại.
Mấy ngày nay, hắn chỉ có thể vừa chờ đợi tin tức tông môn ban thưởng, vừa vội vàng luyện hóa kiện Phục ma Liệm này rồi sau hẵng nói.
Đối với Linh Đồ bình thường, bởi vì không phải là Linh Sư, cho nên không cách nào cô đọng được Thần niệm, một thời điểm chỉ có thể điều khiển một kiện Linh Khí.
Nhưng đối với hắn, bởi vì sở hữu thiên phú nhất tâm nhị dụng, có thể đồng thời điều khiển hai kiện Linh Khí mà không tốn sức chút nào.
Như vậy, lúc đối địch hắn có thể đồng thời điều khiển Thanh Nguyệt Kiếm và Phục Ma Liệm, chắc hẳn có rất ít đối thủ ở dưới cảnh giới Linh Sư.
Về phần cây Bích Ảnh Châm kia, bởi vì khi luyện chế có quá ít tầng cấm chế, trong lúc đối địch chỉ có thể dùng làm đòn sát thủ mà thôi, nếu sử dụng để tấn công trực diện, hiệu quả mang lại sẽ không quá lớn.
Liễu Minh đang tại suy nghĩ, bỗng ngoài phòng truyền tới một giọng nói nữ tử rất êm tai :
“Bạch sư đệ có đây không, Khuê sư gọi ngươi lên núi, hình như là về chuyện tông môn ban thưởng.”
Liễu Minh nghe xong giọng nói có chút quen tai này, sau khi suy tính một chút đã chợt nhận ra, vội mở miệng trả lời :
“Phía ngoài là Cố sư tỷ ư? Tiểu đệ sẽ lập tức đi ra.”
Vừa dứt lời, cánh tay hắn run lên, sợi lúc này xích màu bạc đang quấn quanh cánh tay giống như Linh xà, lập tức chui toàn bộ vào trong tay áo không thấy bóng dáng.
Lúc này, hắn mới đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài.
Chỉ thấy bên ngoài sân nhỏ, một nữ tử dung mạo xinh đẹp đầy đặn đang đứng, đúng là Cố Mi San, nữ tử làm cho người ta có vài phần chú ý ở chi Cửu Anh.
“Bạch sư đệ, ta chưa chúc mừng ngươi a.
Hi hi, lần này sư đệ xem như đã lập được đại công cho tông môn và chi Cửu Anh chúng ta rồi, sau này khẳng định tiền đồ vô lượng.
Nói không chừng, Khuê sư sẽ trực tiếp đề bạt ngươi làm Đại sư huynh bổn chi đấy.” Nàng này vừa thấy Liễu Minh đi tới, lúc này cười tinh ranh một tiếng nói, thần thái vậy mà lại có chút thân mật.
Liễu Minh vốn hơi ngẩn ngơ, nhưng lập tức kịp phản ứng cười nhẹ một tiếng, khách sáo trả lời :
“Sư tỷ nói đùa rồi, lần này tiểu đệ cũng là nhờ may mắn mới có thể lập được chút công lao, sao dám đánh đồng với chư vị sư huynh sư tỷ được.”
“Bạch sư đệ, lời này của ngươi không quá thành tâm a.
Tuổi không lớn lắm, sao lại xử sự với mọi người như một lão già bảy tám chục tuổi vậy, thực là chẳng có chút thú vị nào.” Cố Mi San nghe vậy, mở to hai mắt, bộ dạng có chút không cho là đúng.
Liễu Minh mỉm cười, sau đó cũng không tiếp lời gì nữa.
Cố Mi San không còn cách nào, đành phải liếc liếc nhìn Liễu Minh mấy cái, rồi bay trước về phía đỉnh núi.
Liễu Minh bấm niệm pháp quyết bay lên trời, cũng theo sát phía sau.
Sau thời gian dùng hết một chén trà, hắn đã xuất hiện trong đại điện trên đỉnh Cửu Anh Sơn.
Tại đó, ngoại trừ ba người Khuê Như Tuyền, đạo cô họ Chung, Chu Xích, Trương đạo sĩ của chi Độc Linh kia cũng đang ngồi ở đó.
“Đệ tử bái kiến sư tôn và chư vị sư bá!” Liễu Minh trước tiên khẽ khom người với Chung đạo cô, sau đó lại thi lễ với những người khác.
“Thông Thiên, ngươi đứng lên đi.
Lần này chúng ta gọi ngươi tới, là bởi vì tông môn đã quyết định những phần thưởng ban cho ngươi, hơn nữa còn do đích thân Trương sư thúc đưa tới.” Ánh mắt Chung đạo cô nhìn về phía Liễu Minh, cực kỳ hòa ái.
Điều này cũng khó trách, trước đó không lâu nàng ta mới nhận Liễu Minh làm đệ tử thân truyền, giờ đây Liễu Minh lại lập được công lao lớn như vậy cho tông môn và chi Cửu Anh, khiến cho thể diện Chung đạo cô đại tăng.
Trong lòng đạo cô họ Chung vô cùng thoả mãn, bất tri bất giác đã có vài phần thân mật với Liễu Minh.
“Lần này, mấy đệ tử bổn tông tham gia thí luyện bí cảnh xem như làm cho Man Quỷ Tông chúng ta nở nang mặt mày, chắc hẳn ban thưởng của mấy người Chưởng môn sư huynh cũng sẽ không quá keo kiệt a.” Mặt mũi Khuê Như Tuyền cũng tràn đầy vẻ tươi cười nói với đạo sĩ trung niên.
“Khuê sư huynh nói đùa rồi.
Bạch sư điệt là đệ tử được Ngạn sư thúc chỉ đích danh phải ban thưởng nhiều hơn, Chưởng môn sư huynh nào dám không ban thưởng hậu hĩnh.
Ngươi yên tâm, theo ta được biết, ban thưởng của Bạch sư điệt, chỉ sợ không kém hơn Dương sư điệt chút nào.” Đạo sĩ trung niên nghiêm mặt trả lời.
“Nếu thực sự là như vậy, trước tiên ta thay mặt Thông Thiên đa tạ Chưởng môn sư huynh.” Chung đạo cô nghe vậy, trên mặt hiện rõ vẻ vui mừng.
“Ha ha, lời cám ơn hay là đợi sau khi Bạch sư điệt xem qua ban thưởng rồi hãy nói cũng chưa muộn.” Đạo sĩ trung niên cười lớn một tiếng rồi nói.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 152: Lưu Ảnh Bích Và Nghễ Hống
Sau đó một tay đạo sĩ trung niên lật một cái, trước hết lấy ra hai hộp ngọc lớn cỡ bàn tay, cười cười đưa cho Liễu Minh.
Liễu Minh cảm ơn một tiếng, sau đó ít nhiều có chút chờ mong nhận lấy hộp ngọc, mở ra ngay tại chỗ.
Trong một cái hộp ngọc là một bình ngọc đen như mực, còn trong hộp ngọc còn lại là một lệnh bài màu bạc nhạt, phía trên khắc rõ một chữ “Linh”.
“Đây là …” Trên mặt Liễu Minh lộ vẻ nghi hoặc.
Sau khi Khuê Như Tuyền nhìn thấy, liền mỉm cười giải thích :
“Bạch sư điệt, hai thứ này chính là thứ bắt buộc phải có khi ngươi trùng kích cảnh giới Linh Sư sau này.
Nếu dùng điểm cống hiến đổi lấy mà nói, không có hơn vạn điểm cống hiến, cơ bản là đừng nghĩ tới chuyện lấy tới tay.
Trong bình ngọc màu đen này là Chân Sát Khí, nếu muốn ngưng Sát thành Cương, luyện được Cương Khí hộ thể của bản thân, tiến giai Linh Sư, thứ này ắt không thể thiếu.
Về phần lệnh bài kia, đó chính là tín vật để tiến vào Linh Trì của bổn tông.
Nếu là lệnh bài màu bạc, nói rõ thời gian ngươi có thể tiến vào trong đó là một tháng.”
“Thì ra là thế, đa tạ Trương sư thúc!” Liễu Minh nghe vậy rất vui mừng, cẩn thận thu lại hai thứ này.
“Trương sư đệ, những vật này đều là ban thưởng mà đệ tử tham gia thí luyện sinh tử lần trước cũng có thể đạt được, hình như không quá tương xứng với ban thưởng hậu hĩnh theo lời ngươi nói a.” Lúc này Chu Xích cũng cười cười, ngắt lời nói.
“Chu sư đệ đừng nóng vội.
Ngoại trừ những vật này, đương nhiên còn có những phần thưởng khác.
Bạch sư điệt, với tư cách là phần thưởng bổ sung, tông môn còn có thể đặc biệt ban thưởng cho ngươi ba nghìn điểm cống hiến và cơ hội một đêm tiến vào Tổ Sư Đường tìm hiểu Lưu Ảnh Bích.” Đạo sĩ trung niên bình tĩnh nói thêm.
“Cái gì, có thể có cơ hội một đêm tìm hiểu Lưu Ảnh Bích sao!” Lần này, toàn bộ ba người Khuê Như Tuyền đều thất kinh, trong đó đạo cô họ Chung lại càng nghẹn ngào thốt lên.
“Khuê sư huynh, các ngươi cũng biết đấy, năng lượng của Lưu Ảnh Bích mà năm đó Lục Âm tổ sư gia lưu lại đã không còn nhiều lắm, nếu không phải lần thi đấu này Bạch sư điệt và Dương sư điệt đều có cống hiến rất lớn, Ngạn sư thúc tuyệt sẽ không đồng ý với việc Chưởng môn sư huynh xin hai cơ hội đâu.” Đạo sĩ họ Trương cũng có một chút thèm muốn, nói.
Liễu Minh đứng một bên nghe vậy lại như ở trong màn sương mù, cơ bản không biết Lưu Ảnh Bích rút cuộc là vật gì.
Tuy nhiên nếu như Chung đạo cô cơ bản không hề nhắc tới ba nghìn điểm cống hiến kia, hiển nhiên giá trị cái sau vượt xa cái trước.
“Xem ra lần này, Chưởng môn thật đúng là trọng thưởng hai người bọn hắn rồi.
Lưu Ảnh Bích kia luôn luôn được Ngạn sư thúc đích thân chưởng quản, dựa theo quy định, cũng chỉ có đệ tử khi tiến giai trở thành Linh Sư, mới có thể phá lệ tới đó tìm hiểu một đêm.
Chuyện có liên quan đến Lưu Ảnh Bích, xong chuyện ở đây sư muội hãy đích thân giảng giải cho Bạch sư điệt một chút, cũng đừng để hắn lãng phí cơ hội này một cách vô ích!” Sau khi vẻ kinh sợ trên mặt Khuê Như Tuyền biến mất, mới ngưng trọng nói với Chung đạo cô.
“Điều này là đương nhiên, ta sẽ giải thích cặn kẽ về Lưu Ảnh Bích cho hắn.
Thông Thiên, tối nay ngươi hãy tới chỗ ta ở một chuyến, ta còn có những chuyện khác nói với ngươi.
Hiện giờ hãy lấy lệnh bài thân phận ra, trước tiên để cho Trương sư thúc cộng cho ngươi ba nghìn điểm cống hiến đi.” Thần sắc Chung đạo cô nghiêm túc gật đầu, bảo Liễu Minh như vậy.
Liễu Minh nghe thế, liên tục gật đầu, cũng lập tức tháo Minh Bài trên cố xuống, đưa cho đạo sĩ họ Trương.
Đạo sĩ trung niên liền móc ra từ trong ngực một cái côn ngắn màu vàng, sau khi điểm nhẹ lên lệnh bài vài cái, mới trả lại cho Liễu Minh, tiếp đó còn nói thêm :
“Những vật này đều là phần thưởng của tông môn dành cho ngươi, mà ban thưởng của chư tông trong thí luyện sinh tử, chính là một phần mười tài nguyên ngươi mang ra từ trong bí cảnh.
Hiện giờ tông môn sẽ cho ngươi hai lựa chọn, thứ nhất chính là bất luận ngươi mang ra Linh vật gì từ trong bí cảnh, ngươi đều có thể giữ lại một phần mười.
Nếu như có đồ vật nào đó mà không thể chia ra, cũng sẽ quy đổi thành một lượng Linh Thạch có giá trị tương đương.
Một lựa chọn khác, chính là quy đổi toàn bộ những tài nguyên này thành Linh Thạch rồi giao cho ngươi, hơn nữa giá cả còn có thể cao hơn một thành so với giá trên thị trường hiện tại.
Cá nhân ta, vẫn khuyên Bạch sư điệt lựa chọn cái thứ hai.
Dù sao phần lớn những Linh dược quáng thạch trong bí cảnh kia đều là những vật rất cần thiết với tông môn, cũng chỉ có với lực lượng của tông môn mới có thể phát huy được tác dụng chính thức của chúng.
Hơn nữa, nếu những Linh vật này ở trong tay ngươi, nói không chừng còn có thể dẫn tới một số phiền toái mà ngươi không tưởng tượng được đâu!”
“Hừ, nói như vậy thì chẳng lẽ trong tông còn có người đánh chủ ý lên đệ tử này của ta sao?” Chung đạo cô nghe xong lời này, liền hừ lạnh một tiếng nói.
“Ha ha, cũng chưa tới mức như vậy.
Nhưng nếu như là người ngoại tông thì thật khó mà nói trước được.
Hơn nữa Dương sư điệt và mấy đệ tử khác cũng đều chọn Linh Thạch.
Nếu chỉ riêng Bạch sư điệt lựa chọn Linh dược, chỉ sợ cũng không tốt lắm đâu.” Đạo sĩ trung niên cười khổ một tiếng trả lời.
“Được rồi, nếu như Trương sư đệ đã nói như vậy rồi, cũng nên để cho Bạch sư điệt chọn Linh Thạch đi!” Khuê Như Tuyền khẽ cau mày, sau một lát liền mở miệng nói.
“Sư huynh đã nói như vậy, ta cũng không có ý kiến gì.
Thông Thiên, ngươi thấy thế nào?” Đạo cô họ Chung thở dài một hơi, sau đó liền hỏi Liễu Minh.
“Đệ tử đương nhiên tất cả đều nghe theo sự phân phó của sư tôn!” Liễu Minh không do dự chút nào trả lời.
“Ha ha, rất tốt.
Đây là bốn vạn hai nghìn Linh Thạch sau khi quy đổi, Bạch sư điệt hãy xem qua một chút đi.” Đạo sĩ trung niên nghe xong lời đó, sắc mặt hòa hoãn xuống, cũng lập tức lấy ra một cái túi từ trong ngực, ném về phía Liễu Minh.
Hắn đưa một tay ra bắt lấy cái túi, sau khi mở ra nhìn thoáng qua một chút, chỉ thấy trong hai mươi khối Linh Thạch trung giai rõ ràng có bốn khối Linh Thạch màu ngà sữa trông như ôn ngọc, bề mặt sáng loáng trơn bóng, Nguyên Khí tỏa ra kinh người, vượt xa Linh Thạch trung giai.
“Đây là Linh Thạch đẳng cấp cao!”
Đây là lần đầu tiên Liễu Minh nhìn thấy Linh Thạch cao giai như thế, hai mắt sáng ngời, sau khi nhìn thật kỹ mấy lần mới cất cái túi đi.
“Tốt rồi, chuyện nơi đây đã xong xuôi, ta đây xin cáo từ trước.” Lúc này, đạo sĩ trung niên tươi cười đứng dậy cáo từ.
Ba người Khuê Như Tuyền đương nhiên cũng đứng dậy tiễn ra tận ngoài cửa.
Đợi sau khi bọn họ quay lại, Liễu Minh cũng biết ý cáo lui.
Sau khi bóng lưng Liễu Minh biến mất sau đại môn, Chu Xích liền thu ánh mắt lại, đột nhiên thở dài một hơi :
“Thật sự rất đáng tiếc.
Những Linh dược mà tông môn quy đổi thành Linh Thạch kia, tự chúng ta cũng có thể đổi thành Linh Thạch rồi đưa cho Bạch sư điệt, cần gì phải nộp lên cho tông môn.
Ta nghĩ số Linh dược mà Bạch sư điệt mang ra ngoài từ trong bí cảnh lần này, trong đó chắc có không ít Linh vật có tác dụng rất lớn đối với chúng ta.
Cho dù chỉ là một phần mười, nói không chừng chúng ta cũng có khả năng nhờ chúng mà đột phá bình cảnh trước mắt.”
“Thôi được rồi, những Linh dược Bạch sư điệt mang ra ngoài lần này đích xác là cực kỳ quý hiếm.
Ngạn sư thúc tổ và Chưởng môn sư huynh sẽ không để chúng thuộc về bất cứ một chi nào đâu.
Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, nếu bổn tông thực sự nuốt hết số tài nguyên này, chưa chắc chúng ta đã không có cơ hội đạt được một ít lợi ích từ đó.” Khuê Như Tuyền nghe vậy, lại lắc đầu nói.
“Hy vọng là như thế.
Tuy nhiên lần này, chi Cửu Anh chúng ta nhờ biểu hiện của Bạch sư điệt, cũng đủ để đứng vào năm vị trí đầu trong tất cả các chi rồi.
Như vậy, trong mấy năm tới đây, tài nguyên mà chi chúng ta nhận được từ tông môn, ít nhất cũng tăng gấp đôi so với trước kia.
Chúng ta cũng có thể nhẹ lòng đi rất nhiều rồi.
Chỉ có điều đáng tiếc là Thạch sư điệt không thể sống sót ra khỏi bí cảnh, nếu không nói không chừng thứ tự của chi chúng ta còn có thể tăng lên một chút.” Chu Xích bỗng nhiên lại nhắc đến Thạch Xuyên.
“Người tham gia thí luyện sinh tử mất mạng vốn là chuyện hết sức bình thường.
Điều này chỉ có thể nói là phúc duyên của Thạch Xuyên chưa đủ.
Tuy nhiên lần này Phi Lâu cũng đã mất đi, chuyện này thực sự có chút đáng tiếc với Chung sư muội.
Vốn dĩ chúng ta đã tính đợi sau khi đầu Phi Lâu kia khôi phục Nguyên Khí, liền giao cho sư muội sử dụng.” Khuê Như Tuyền nghe vậy, sắc mặt hiện lên vẻ phiền muộn, có chút áy náy nói với đạo cô họ Chung.
“Không sao.
Năm đó đầu Phi Lâu này đã bị trọng thương, cộng thêm lại bị phong ấn nhiều năm như vậy, thực lực đã rớt xuống dưới Ngưng Dịch kỳ từ lâu rồi, đợi đến lúc nó tự động khôi phục, cũng không biết là chuyện của năm nào tháng nào.
Nếu không thì chúng ta cũng không dám mạo hiểm giao cho Thạch sư điệt sử dụng.” Chung đạo cô nói.
“Cho dù thực lực đầu Phi Lâu kia đã rớt xuống một khoảng lớn, nhưng cũng là một Ma Đầu tứ phẩm, huống chi nó còn có tiềm lực tiến giai trở thành Cửu Anh, sao có thể nói đơn giản như ngươi được.
Như vậy đi, sau đây một khoảng thời gian, ta và Chu sư đệ sẽ thử giải trừ phong ấn đầu Nghễ Hống kia.
Kỳ thật thực lực của nó hơi kém hơn Phi Lâu, nhưng cũng là một đầu Ma Đầu tứ phẩm.
Tuy nhiên quá trình giải trừ phong ấn chỉ sợ sẽ mất một ít thời gian, hơn nữa trong lúc hàng phục, sư muội cũng sẽ phải chịu nguy hiểm không nhỏ.” Khuê Như Tuyền do dự một chút, sau đó lại nói với đạo cô họ Chung mấy lời như vậy.
“Sao, sư huynh cam lòng giao Ma Đầu này cho ta ư!” Chung đạo cô nghe vậy, tinh thần chấn động.
“Đây cũng không phải là vấn đề gì mà có cam lòng hay không cam lòng.
Hiện tại chi chúng ta thật vất vả mới thoát khỏi cảnh xếp chót, ba cái chúng ta thân là trưởng bối, cũng phải mau chóng tăng cường một chút thực lực, lúc này mới có thể chính thức bảo trụ vị trí hiện tại.
Mà trong bổn tông, người có năng lực sử dụng Ma Đầu, trừ ta ra, cũng chỉ có một mình sư muội mà thôi.
Lúc trước sở dĩ ta không muốn giao đầu Nghễ Hống này cho ngươi, cũng là vì sợ tu vi của ngươi không đủ, trái lại còn bị ma đầu kia làm hại.” Khuê Như Tuyền cười gượng một tiếng giải thích.
“Sư huynh yên tâm, với thực lực của ta bây giờ, mặc dù không dám nói có mười phần chắc chắn hàng phục được Nghễ Hống, nhưng cũng nắm chắc bảy thành trở lên.” Chung đạo cô mỉm cười trả lời.
“Sư muội tự tin như vậy đương nhiên là tốt nhất.
À, chuyện có liên quan đến Bạch sư điệt, sư muội cũng phải xử lý cho thật tốt.
Mặc dù chúng ta không xem trọng tiềm lực hắn tiến giai đến cảnh giới Linh Sư, nhưng dù sao cũng đã lập được đại công cho bổn tông và chi chúng ta, sư muội vẫn nên động viên nhiều một chút.” Chu Xích đứng một bên cũng mở miệng nói.
“Điều này không cần Chu sư huynh phải nhắc nhở, ta biết phải làm thế nào.” Chung đạo cô không lưỡng lự trả lời.
Tối hôm đó, Liễu Minh lần nữa ra khỏi chỗ ở, cũng một lần nữa bay về phía đỉnh núi, đi thẳng tới trước một tòa lầu các tao nhã.
Không đợi hắn tiến lên gõ cửa, trong lầu các đã truyền ra giọng nói nhẹ nhàng của đạo cô họ Chung :
“Có phải Thông Thiên đã tới rồi không? Ngươi đi thẳng vào đi, ta đã thu lại cấm chế trên cửa rồi.”
“Vâng, thưa sư tôn!” Liễu Minh nghe vậy trong lòng rùng mình, cung kính đáp ứng một tiếng, sau đó liền đẩy cửa chính lầu các bước vào trong.
Chỉ thấy trong đại sảnh tầng một của tòa lầu các, đạo cô họ Chung đang ngồi trên một cái ghế, tay phải cầm một quyển điển tịch bằng da màu trắng, dáng vẻ như đã chờ hắn từ lâu.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 153: Chân Sát Khí
Liễu Minh tiến lên thi lễ, sau đó liền cung kính đứng ở một bên.
“Tốt lắm, ngươi tới sớm hơn so với dự tính của ta.
Lần này ta gọi ngươi, ngoại trừ muốn nhắc nhở một chút về chuyện Lưu Ảnh Bích, còn muốn đàm luận qua về chuyện tiến giai Linh Sư.
Mấy người chúng ta đều nhận ra, chắc rằng ngươi đã đạt được một ít chỗ tốt khác bên trong bí cảnh, tu vi tăng lên không ít so với lúc mới tiến vào bí cảnh, vì vậy nên vẫn không có cách nào không chế tự nhiên những chấn động Pháp lực tỏa ra ngoài.” Chung sư cô nhẹ nhàng nói.
“Sư tôn minh giám, đệ tử đích xác đã từng phục dụng qua một ít Linh quả bên trong bí cảnh, Pháp lực đã tăng lên đến cảnh giới Đại viên mãn.
Chẳng qua một khi những Linh quả này bị hái xuống, sau một thời gian sẽ mất hết công dụng, cho nên đệ tử không thể nào mang chúng ra khỏi bí cảnh được.” Liễu Minh vội vàng trả lời.
“Ngươi không cần phải giải thích chuyện này! Ngươi có thể đạt được chỗ tốt nào ở trong bí cảnh thì đều là cơ duyên của ngươi, tông môn và những bậc trưởng bối như chúng ta cũng sẽ không truy hỏi tận gốc những điều này đâu.
Đây cũng là một loại quy định ngầm của tất cả tông môn.
Dù sao các ngươi tham gia thí luyện sinh tử, vốn dĩ luôn có xác suất mất mạng rất cao.
Tuy nhiên với tình hình của ngươi bây giờ, tốt nhất là nên đợi thêm một thời gian nữa, khi nào Pháp lực hoàn toàn ổn định lại, mới thử trùng kích cảnh giới Linh Sư thì tốt hơn.” Chung sư cô khoát tay nói.
“Đa tạ sư tôn chỉ điểm, đệ tử đã biết phải làm thế nào.” Trong lòng Liễu Minh hơi buông lỏng xuống, miệng cung kính nói.
“Tốt rồi, chuyện trùng kích Linh Sư, lát nữa ta sẽ lại nói với ngươi, trước tiên nói qua cho ngươi một chút về chuyện tìm hiểu Lưu Ảnh Bích.
Trước đây ngươi đã từng nghe nói qua bảo vật này chưa?” Chung sư cô điềm tĩnh hỏi một câu.
“Bẩm báo sư tôn, đây thực sự là lần đầu tiên đệ tử nghe nói trong tông còn có bảo vật ấy!” Liễu Minh mở to hai mắt trả lời.
“Ừm, đây cũng là điều rất bình thường.
Trong bổn tông, ngoại trừ những trưởng bối chúng ta biết rõ về Lưu Ảnh Bích, cũng chỉ có không quá mười đệ tử biết rõ chuyện này, hơn nửa trước đó mỗi người đều phải hạ lời thề không được nói ra ngoài.
Sau khi vi sư giảng giải rõ cho ngươi về Lưu Ảnh Bích, ngươi cũng không được nói việc này cho bất kỳ ai, nếu không đương nhiên sẽ bị tông môn sẽ trừng trị nghiêm khắc.” Chung sư cô nghiêm mặt nói.
“Đệ tử đã rõ!” Liễu Minh nghe vậy, trong lòng rùng mình trả lời.
“Tốt, trước hết vi sư nói với ngươi về lai lịch của Lưu Ảnh Bích.
Vật ấy trước kia vốn là một loại đá kỳ lạ không biết tên nằm sâu dưới đáy biển bị người của Hải tộc vớt lên, sau nhiều biến cố mới đến tay Lục Âm tổ sư gia.
Nghe nói Tổ sư gia đã từng vì vật ấy mà bế quan mấy năm trời, cuối cùng mới hiểu rõ lai lịch và công dụng của nó.
Đồng thời lúc đó sư tổ cũng đặc biệt tìm một vị Trận Pháp đại sư nổi tiếng khắp đại lục Vân Xuyên khi đó, khắc lên khối đá một cấm chế cực kỳ huyền diệu, sau đó liền khảm nó lên vách tường mật thất tu luyện, chưa bao giờ xuất hiện trước mặt bất kỳ ai.
Đến mấy trăm năm sau, khi đại nạn của Lục Âm tổ sư buông xuống, mới triệu tập tất cả môn hạ đệ tử tới trước mặt, sau đó mới nói rõ lai lịch của lão nhân gia người và công dụng chân chính của khối Lưu Ảnh Bích kia.” Chung sư cô nói đến đây hơi ngừng lại một chút.
“Lai lịch của Tổ sư gia và công dụng của khối Lưu Ảnh Bích ?” Liễu Minh lộ ra vài phần nghi hoặc hỏi lại.
“Đúng vậy, theo lời nói của Tổ sư gia, lão nhân gia người vốn là đệ tử của một đại tông ở đại lục khác, vì có chút nguyên nhân đặc thù mà lưu lạc đến đại lục Vân Xuyên, cũng không thể nào trở lại được tông môn nữa, đành phải ở chỗ này khai tông lập phái, lúc này mới có Man quỷ Tông chúng ta.
Bởi vì Tổ sư gia bị giới hạn trong lời thề của sư môn, nên không thể truyền thụ sở học chân chính cho môn hạ đệ tử, mà chỉ truyền lại một ít công pháp bàng môn tiểu đạo mà người đã đoạt được mà thôi.
Nhưng khi đại nạn của Tổ sư gia thực sự đã đến, lão nhân gia cũng không cam lòng để một thân sở học cứ như vậy mà bị mai một, thật may lúc đó khối Lưu Ảnh Bích đã giải quyết được vấn đề của người.
Lão nhân gia người lợi dụng Lưu Ảnh Bích và cấm chế đặc biệt mà lưu lại một ít bí thuật công pháp truyền thừa ở phía trên.
Sau này nếu có đệ tử nào có duyên, liền có thể tự động tìm hiểu được một ít từ trên Lưu Ảnh Bích này.
Như vậy, Tổ sư gia cũng không tính là bội ước lời thề năm đó.
Hiện tại ngươi đã biết rõ giá trị của khối Lưu Ảnh Bích đó a!” Chung sư cô ngưng trọng nói.
“Thì ra Tổ sư gia là người của một đại lục khác! Tuy nhiên trước kia chắc sư tôn cũng đã tìm hiểu qua khối Lưu Ảnh Bích này rồi, không biết có phát hiện được điều gì hay không?” Một hồi lâu sau, Liễu Minh mới giật mình thốt lên hỏi.
“Dựa theo quy định của tông môn, Lưu Ảnh Bích chỉ có thể do người có tu vi cao nhất trong tông khống chế, hơn nữa dựa theo quy định mà Tổ sư gia lưu lại năm đó, trừ phi đệ tử trở thành Linh Sư hoặc vì tông môn lập nhiều đại công, nếu không đều không có quyền tìm hiểu vách tường này.
Bởi vì bản thân khối Lưu Ảnh Bích này cũng là một thứ tiêu hao, mỗi một lần kích phát quan sát đều tiêu hao năng lượng trong đó, khi tất cả năng lượng biến mất thì thứ này cũng không còn trên thế gian.
Mà trải qua nhiều năm như vậy, năng lượng bên trong vách tường này chắc chắn đã không còn nhiều lắm.
Về phần lúc nào nó sẽ tan vỡ, chuyện này cũng chỉ có trời mới biết, thậm chí nói không chừng hai người ngươi và Dương Càn vừa quan sát xong, sau một khắc khối Lưu Ảnh Bích liền tan vỡ cũng có nhiều khả năng xảy ra đấy.
Năm đó khi vi sư tiến giai trở thành Linh Sư, đúng là cũng được một đêm quan sát vách tường đó, nhưng ngoại trừ thấy được một ít bóng dáng mơ hồ hiện lên ở phía trên, lại không có chút nào nhận được công pháp gì, sáng sớm ngày hôm sau chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn mà thôi.
Mà năm đó sau khi Chu sư bá của ngươi quan sát, kết quả cũng không khác là mấy.
Trái lại năm đó sau khi Khuê sư bá của ngươi quan sát vách tường, đã từng có chút lĩnh ngộ từ đó, cũng giải quyết xong một vấn đề nan giải lớn của mình trên con đường tu luyện.
Về phần những người khác của bổn tông, cơ bản đều có kết quả giống nhau.
Phần lớn mọi người đều như vi sư, chỉ có thể chứng kiến một ít bóng dáng mờ ảo trên vách tường, một phần nhỏ lại có thể thấy được một số ít chữ viết, nhờ đó mà giải quyết được chút vấn đề trên việc tu luyện hoặc công pháp của bản thân.
Từ khi Lưu Ảnh Bích truyền xuống đến nay, thực sự đã từng có người lĩnh ngộ trọn bộ công pháp từ đó, nhưng cũng chỉ có không quá ba bốn người mà thôi, tất cả khẩu quyết bí thuật mà bọn họ đoạt đều được xếp vào bí thuật cao cấp nhất của bổn tông.
Mỗi đời cũng chỉ có mấy người được học tập một môn, thậm chí ngay cả cái gọi là ba đại bí thuật trấn tông của bổn tông cũng không cách nào có thể so sánh được với mấy môn công pháp đó.
Cho nên đến lúc đó, ngươi quan sát được gì trên Lưu Ảnh Bích thì cũng chỉ có thể dựa vào cơ duyên tạo hóa của mình mà thôi.” Chung sư cô thận trọng nói một hơi với Liễu Minh.
Liễu Minh nghe vậy đương nhiên có chút kinh sợ, nhưng sau một lát suy nghĩ, lại không nhịn được hỏi :
“Đã có nhiều tiền bối xem qua Lưu Ảnh Bích như vậy, hơn nữa cũng có người từ đó tìm được công pháp, ít ra phải đúc kết được chút quy luật nào đó chứ.”
“Đây cũng chính là chuyện mà bây giờ ta muốn nói cho ngươi biết.
Trải qua nhiều lần quan sát như vậy, quy luật hay là phương pháp thì chưa có, nhưng đích xác có một chút phương pháp được công nhận khi quan sát Lưu Ảnh Bích.
Ngươi hãy nhớ cho kĩ những phương pháp này.
Thứ nhất, trước khi quan sát Lưu Ảnh Bích, tốt nhất nên giữ thân thể và tinh thần ở trạng thái đỉnh phong, nếu như thành tâm một chút, thậm chí có thể đắm chìm trong việc quan sát hai ba ngày.
Thứ hai …” Chung sư cô nghiêm mặt giảng giải cho Liễu Minh một vài phương pháp rất có tác dụng khi quan sát Lưu Ảnh Bích.
” … Cuối cùng, nếu như ngươi thực sự có thể đạt được khẩu quyết công pháp gì đó từ trên Lưu Ảnh Bích, trước khi bản thân chưa tu luyện thành công thì không cần để cho những người khác trong tông môn biết rõ.” Chung đạo cô cuối cùng hơi ngừng lại một chút, sau đó nói một câu khiến cho Liễu Minh hơi ngẩn ra.
“Điều này là vì sao?” Hắn kinh ngạc hỏi lại một câu.
“Bởi vì trước kia cũng nhiều lần phát sinh qua chuyện có người sau khi quan sát Lưu Ảnh Bích thì tẩu hỏa nhập ma, nên chỉ quan sát được một chút ít công pháp bên ngoài mà không thể nào tu luyện được.
Cho nên ngươi nếu lĩnh ngộ được điều gì trên Lưu Ảnh Bích, cũng không có ai lập tức hỏi ngươi đâu.
Đến tận khi ngươi có thể chứng minh được giá trị của nó, cũng nên nguyện ý chủ động giao cho tông môn.
Đương nhiên với cái giá là trao đổi, chính ngươi cũng có thể học một môn công pháp bí thuật khác từ trên Lưu Ảnh Bích từ tông môn.” Chung sư cô giải thích.
“Thì ra là thế, đa tạ sư tôn chỉ điểm.” Liễu Minh nghe xong, lúc này mới có chút giật mình.
“Tốt rồi, chuyện về Lưu Ảnh Bích nói đến đây là đủ rồi.
Hiện tại vi sư nên cùng ngươi nói về chuyện trùng kích cảnh giới Linh Sư.
Không biết ngươi đã biết rõ được bao nhiêu đối với vấn đề ‘Chân Nguyên hoá lỏng’ và ‘Ngưng Dịch thành Cương’ rồi ?” Chung sư cô gật gật đầu, sau đó liền chuyển chủ đề hỏi.
“Về vấn đề Chân Nguyên hoá lỏng, đệ tử đã từng đọc một ít thông tin liên quan trên điển tịch, hình như chỉ khi hoàn toàn chuyển hóa Chân Nguyên ở trạng thái khí trong Linh Hải thành trạng thái lỏng, giới hạn dung nạp Pháp lực tăng vọt lên mười mấy lần trở lên mới có thể trở thành Linh Sư.
Về phần ngưng Sát thành Cương, thì là một phương pháp để hóa lỏng Chân Nguyên.
Chỉ khi dung nhập Chân Sát Khí vào trong Chân Nguyên của mình, mới có thể chuyển hóa Chân Nguyên từ trạng thái khí sang trạng thái lỏng, từ đó tự động sinh ra Cương Khí.
Mà Cương Khí cũng là dấu hiệu rõ ràng nhất của tu luyện giả đã đạt tới cảnh giới Ngưng Dịch Kỳ.” Liễu Minh suy nghĩ một chút, sau đó liền đại khái nói ra những gì mình biết.
“Ừm, những gì ngươi nói tuy không nhiều lắm, nhưng cực kỳ sâu sắc, có thể thấy được trước đó cũng tốn không ít công sức để tìm hiểu.
Nhưng ngươi đã biết Chân Sát Khí là gì chưa, hơn nữa có thể chia làm mấy loại không?” Chung sư cô nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười nói.
“Điều này … đúng là đệ tử cũng không rõ lắm.” Liễu Minh chần chừ một chút, sau đó liền trung thực trả lời.
“Chân Sát Khí, kỳ thật nên gọi là Địa Sát Khí mới đúng.
Vón dĩ nó chính là một loại Sát Khí đặc biệt sinh ra trong lòng đất, có nhiều loại công hiệu đặc thù không thể tưởng tượng nổi, còn có thể chia làm trăm nghìn chủng loại khác nhau, mà dung nhập Chân Nguyên để áp súc Pháp lực chỉ là hiệu quả thông dụng nhất của tất cả Chân Sát Khí mà thôi.
Cho nên ngươi dung nhập Chân Sát Khí khác nhau, Cương Khí cô đọng ra cuối cùng cũng sẽ không hề giống nhau, cũng sẽ có hiệu quả hoàn toàn khác nhau.
Có loại Cương Khí sau khi cô đọng ra lại có hiệu quả nâng cao lực phòng ngự, có loại Cương Khí lại có hiệu quả ăn mòn, còn có loại Cương Khí lại có tác dụng cực lớn đối với sự tăng trưởng của pháp thuật, thậm chí theo ta được biết có một loại Cương khí nghịch thiên, có thể chậm chạp tự động chiết xuất Pháp lực, thật sự có hiệu quả không thể tưởng tượng nổi đối với việc tu luyện.” Chung sư cô cực kỳ ngưng trọng diễn giải.
Liễu Minh đương nhiên nghe đến mức trợn mắt hốc mồm.
“Mặc dù chủng loại của Chân Sát Khí rất nhiều, nhưng thực tế địa phương trên thế gian có thể tìm được Chân Sát Khí đã ít lại càng thêm ít, hơn nữa một khi tiêu hao hết, ít nhất phải một nghìn năm sau mới sản sinh ra Chân Sát Khí mới.
Mà một vài loại Chân Sát Khí sau khi cô đọng biến thành Cương Khí có hiệu quả cường đại, dĩ nhiên lại càng thêm quý hiếm.
Mà địa phương có thể sinh ra Chân Sát Khí, bình thường được gọi là Sát Khanh.
Sơn môn mà tông môn chúng ta lựa chọn sử dụng, kỳ thật hơn phân nửa đều được xây bên trên chút ít Sát Khanh, lúc này mới có thể cam đoan sự hưng thịnh lâu dài của tông môn.” Chung sư cô lại giải thích như vậy.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 154: Ma Tâm Quyết
“Nói như vậy thì phía dưới Man Quỷ Tông chúng ta cũng có Sát Khanh rồi.
Ban ngày Chân Sát Khí mà Trương sư thúc đưa cho đệ tử là …” Liễu Minh nghe đến đó, có chút giật mình nói.
“Ừm.
Cũng bởi vì nơi đây có một cái Sát Khanh rất lớn, cho nên Man Quỷ Tông chúng ta mới lựa chọn lập tông ở chỗ này.
Lúc trước, Chân Sát Khí mà tông môn ban thưởng cho ngươi, cũng được lấy từ trong Sát Khanh đó.
Nhưng Chân Sát Khí này chỉ là một loại Âm Mậu Chân Sát bình thường nhất mà thôi.
Cương Khí sau khi cô đọng chỉ hơi dày một chút, ngoại trừ có thể sử dụng một chút lực lượng âm hàn đả thương địch thủ, cũng không có công hiệu quá lớn nào khác.
Nhưng cho dù có như thế, nhiều năm trôi qua như vậy, Chân Sát Khí sinh ra trong Sát Khanh của bổn tông cũng không quá nhiều.
Vì vậy nên hiện giờ, khi một đệ tử tu luyện tới cảnh giới Linh Đồ Đại viên mãn, trừ phi có tư chất đặc biệt xuất chúng, chi có đệ tử đó mới có thể trực tiếp xin tông môn một phần Chân Sát Khí, còn lại những người khác chỉ có thể sử dụng một lượng lớn điểm cống hiến tới sư môn đổi lấy một phần Chân Sát Khí, sau đó mới có được một cơ hội trùng kích cảnh giới Linh Sư.
Cũng vì thí luyện sinh tử kia đích xác là vô cùng hung hiểm, cho nên tông môn mới có thể ban thưởng Chân Sát Khí cho mấy người các ngươi đấy.” Chung đạo cô mỉm cười trả lời.
“Sư tôn giảng giải một phen như vậy, cuối cùng đệ tử đã hiểu rõ.
Nói như vậy, nếu đệ tử tìm được những loại Chân Sát Khí khác ở bên ngoài, cũng có thể cô đọng được Cương Khí hộ thể tốt hơn ?” Liễu Minh nhanh chóng suy nghĩ, sau đó liền hỏi một câu như vậy.
“Điều này đương nhiên là được.
Tuy nhiên hy vọng đó lại quá mức xa vời.
Ngươi có biết một phần Âm Mậu Chân Sát giống như thế này ở bên ngoài bán bao nhiêu Linh Thạch không?” Chung đạo cô vốn dĩ gật gật đầu, nhưng lập tức lắc lắc đầu, nói.
“Mong sư tôn chỉ điểm!” Liễu Minh khẽ giật mình.
“Khoảng ba vạn Linh Thạch, hơn nữa trong tình huống bình thường cơ bản không cách nào mua được.
Về phần những loại Chân Sát Khí khá hơn một chút kia, giá cả tăng vọt lên gấp mấy lần cũng là chuyện rất bình thường.
Dù sao số lượng tu luyện giả cần Chân Sát Khí rất nhiều, hơn nữa một khi trùng kích Linh Sư thất bại, sau đó muốn thử trùng kích Linh Sư một lần nữa, nhất định phải tiếp tục tìm kiếm một phần Chân Sát Khí khác.
Hơn nữa khi trùng kích Linh Sư, nếu như có thể dung nhập thêm một hai phần Chân Sát Khí, tỷ lệ thành công cũng có thể nâng cao thêm một ít.
Như vậy, không cần nghĩ cũng biết giá trị vật ấy lớn như thế nào.” Đạo cô họ Chung giảng giải.
“Ba vạn Linh Thạch!” Liễu Minh chưa nghe tới những lời phía sau, chỉ riêng câu đầu tiên đã khiến cho mặt mũi hắn tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.
Nói như vậy thì tất cả số Linh Thạch mà hắn liều sống liều chết mới đoạt được từ trong thí luyện sinh tử, mới đủ để mua một phần Âm Mậu Chân Sát.
Mà với tư chất của hắn, nếu nói nhất định có thể thành công trùng kích cảnh giới Linh Sư trong lần đầu tiên, chỉ e chính bản thân hắn cũng không quá tin tưởng.
“Cái giá này đã là tiện nghi rồi.
Dù sao để có thể có được một cơ hội trùng kích Linh Sư, không biết có bao nhiêu tán tu ngoại tông và đệ tử lớn tuổi của chư tông nguyện ý liều mạng.
Thôi được rồi, chuyện về Chân Sát Khí, ta chỉ nói đến đây thôi, thời gian tiếp theo ta sẽ nói qua cho ngươi một chút về mấy chuyện cần chú ý khác khi trùng kích cảnh giới Linh Sư.
Đầu tiên, tu luyện giả từ ba mươi tuổi trở xuống, tỷ lệ trùng kích cảnh giới Linh Sư thành công là cao nhất.
Một khi vượt qua số tuổi này, tuy không thể nói là không thể tiến giai Linh Sư thành công, nhưng các phương diện về thân thể, kinh mạch và Linh Hải cũng hoàn toàn khác trước kia, tỷ lệ thành công đích xác đã hạ thấp xuống một mức rất thấp.
Hơn nữa có thể hóa Nguyên thành Dịch hay không, có quan hệ rất lớn đến trình độ tinh thuần của Pháp lực.
Dù sao Pháp lực bản thân ngươi nếu tinh thuần tới một trình độ nhất định, thời điểm Chân Nguyên dung nhập với Chân Sát Khí để hóa lỏng, đương nhiên sẽ dễ dàng hơn những người khác rất nhiều.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao ta và hai người Khuê sư bá, Chu sư thúc của ngươi cố gắng không cho các ngươi sử dụng đan được gia tăng Pháp lực, mà muốn bản thân các ngươi từng bước từng bước tu luyện ra Pháp lực.
Ngoại trừ một ít Linh dược Linh quả đặc biệt do Thiên Địa tinh khí biến thành, có thể trực tiếp sử dụng để gia tăng Pháp lực mà không có tai họa ngầm nào khác, còn lại bất luận là đan dược hay là máu thịt Yêu thú, đều có ảnh hưởng rất lớn đến lúc các ngươi trùng kích bình cảnh sau này.
Đến lúc đó hối hận thì đã muộn mất rồi.
Dù sao nếu lại dùng hơn nửa thời gian để chiết xuất Pháp lực, có lẽ sẽ vượt quá hạn chế ba mươi tuổi.” Chung đạo cô nói một cách đầy thâm ý.
Liễu Minh nghe đến đó, trên mặt không khỏi hiện lên vẻ xấu hổ.
Hiển nhiên vị sư tôn này của mình vẫn cho rằng nguyên nhân lúc trước mình tu luyện nhanh như vậy là vì đã từng phục dụng một ít đan dược gia tăng Pháp lực.
“Mặt khác, cho dù ngươi không thể tiến giai Linh Sư trước ba mươi tuổi, cũng không cần quá phiền muộn.
Ngươi chỉ cần tưởng tượng chuyện bổn tông có mấy nghìn đệ tử Linh Đồ, nhưng mới chỉ có ba mươi mấy vị Linh Sư, liền có thể biết rõ chuyện tiến giai khó khăn nhường nào, hầu như là trăm người mới có một.
Hơn nữa kể cả là đệ tử thiên tài như Dương Càn, Cao Trùng, chỉ sợ cũng không ai dám khẳng định trăm phần trăm bọn hắn có thể trở thành Linh Sư.
Chỉ là cơ hội của bọn chúng lớn hơn một chút so với những người khác mà thôi.
Trong lịch sử bổn tông, cũng không phải chưa từng xuất hiện chuyện không ít đệ tử thiên tài được tất cả trưởng bối trong tông xem trọng, lại không thể nào tiến giai Ngưng Dịch Kỳ, cũng chỉ có thể chết già với thân phận Linh Đồ.
Mà trước kia, bổn tông đã từng có một vị tiền bối Hóa Tinh Kỳ, lúc người ba mươi tuổi mới có cơ duyên đột phá đến cảnh giới Ngưng Dịch kỳ, từ đó về sau tu vi bỗng nhiên một đường tăng mạnh, cuối cùng lại tu thành một vị tiền bối cao nhân như Ngạn sư thúc tổ.” Họ Chung đạo cô an ủi Liễu Minh vài câu.
“Đa tạ lời nói của sư tôn, đệ tử nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.” Liễu Minh kính cẩn trả lời.
“Tốt lắm, còn nữa, ngươi muốn trùng kích Ngưng Dịch Kỳ, ngoại trừ hai điều kiện quan trọng nhất kia, còn có mấy cái vấn đề khác ngươi cũng không thể bỏ qua.
Ví dụ như thời điểm trùng kích Linh Sư tuyệt đối không thể bị quấy rầy, đồng thời Thiên Địa Nguyên Khí ở địa điểm trùng kích càng nồng đậm càng tốt …” Chung đạo cô gật gật đầu, sau đó lại giảng giải cặn kẽ một vài vấn đề cần chú ý khác cho Liễu Minh.
Liễu Minh đương nhiên rất nghiêm túc ghi nhớ từng cái vào trong lòng.
Nửa canh giờ sau, rút cuộc đạo cô họ Chung cũng nói toàn bộ những điều nên nói cho Liễu Minh, lúc này mới để hắn rời đi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Liễu Minh ra khỏi chỗ ở, đi thẳng tới Tàng Kinh Các một chuyến, sử dụng gần nghìn điểm cống hiến mới được ban thưởng đổi lấy bộ “Ma Tâm Quyết” kia, sau đó lại đến Hôi Thị mua một cái túi chứa Ma vật có phẩm chất bình thường từ trong tay một gã đệ tử.
Cái túi này đương nhiên không thể nào so sánh được với Dưỡng Hồn Đại, nhưng ít nhất cũng không phải nhốt chung Phi Lâu và Bạch Cốt Hạt ở một chỗ.
Trong một tháng sau đó, Liễu Minh không rời khỏi chỗ ở, chuyên tâm tu luyện pháp quyết mới tới tay.
Dù sao tình huống hắn hàng phục Phi Lâu ngày đó thực sự vô cùng quỷ dị, một ngày không biết rõ nguyên nhân trong đó, là một ngày hắn không thể nào yên tâm nổi.
Để đổi lấy Ma Tâm Quyết mặc dù cần điểm cống hiến khá nhiều, nhưng phương pháp tu luyện lại cực kỳ đơn giản.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Liễu Minh đã tu luyện tới cảnh giới tiểu thành, dựa theo ghi chép phía trên, như vậy cũng đã đủ để câu thông với tâm thần Ma vật rồi.
Vì vậy sáng sớm hôm nay, sau khi tĩnh dưỡng tinh thần thật tốt, một tay hắn liền vỗ vào cái túi da mới mua, lập tức một luồng khí đen cuốn ra, sau khi ngưng tu lại liến biến thành đầu Phi Lâu kia.
Mặt mũi Phi Lâu vốn đang tràn đầy vẻ hung ác, nhưng sau khi hai mắt đảo một vòng trông thấy Liễu Minh, lúc này lại trở nên vô cùng ngoan ngoãn, thân hình khẽ chuyển động liền bay tới gần, nằm sấp trên mặt đất không động đậy.
Hai mắt Liễu Minh hơi nheo lại, không nói câu gì hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, khí đen trên người hắn cuồn cuộn bốc lên, đồng thời từng đạo pháp quyết từ ngón tay bắn ra, trước sau lóe lên rồi chui vào trong đầu lâu nam tử không thấy bóng dáng.
Lúc này, năm ngón tay Liễu Minh xòe ra, ngay trong lớp khí đen lượn lờ đặt lên đỉnh đầu Phi Lâu, hai mắt chậm rãi nhắm lại.
Sau một khắc, phù văn màu máu trên trán Phi Lâu chợt ẩn chợt hiện, hai mắt nó cũng thoáng cái đã trở nên đờ đẫn.
Sau trọn vẹn thời gian uống hết một chén trà, hai mắt Liễu Minh bỗng nhiên mở to ra, bàn tay đang đặt trên đỉnh đầu Phi Lâu nhanh chóng thu lại.
“Chuyện gì vậy, cái gì mà trong cơ thể chủ nhân thấy một chủ nhân khác cường đại ?”
Liễu Minh thì thào một tiếng, hai mắt nhìn chằm chằm vào Phi Lâu, nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ kinh nghi bất định.
Vừa rồi hắn thi pháp hẳn là rất thành công, nhưng kết quả câu thông tâm thần, ngoại trừ cảm ứng được Ma Đầu này tràn đầy kính sợ bản thân, chỉ có thể nhận được một tin tức có liên quan khó hiểu như vậy mà thôi.
Liễu Minh chau mày, sau khi ngừng lại một lát, lại có chút không cam lòng tiếp tục thi pháp, câu thông với tâm thần Phi Lâu thêm một lần nữa.
Nhưng lần này, hắn vẫn chỉ nhận được đáp án y hệt như vậy.
Nhưng cũng may sau hai lần thi pháp này, hắn cũng hoàn toàn hiểu được vì sao đầu Phi Lâu này thân là Ma đầu tứ phẩm, tu vi lại chỉ có từng ấy.
Năm đó Ma Đầu này vậy mà đã từng chịu trọng thương, hơn nữa từ đó về sau vẫn luôn ở trong phong ấn, gần đây mới được tự do, cho nên mới suy yếu như thế.
Điều này khiến cho Liễu Minh cực kỳ vui mừng.
Nói như vậy, chỉ cần Ma Đầu này có thể khôi phục thực lực trước kia, cũng đồng nghĩa với việc hắn lập tức có thêm một trợ thủ đẳng cấp Ngưng Dịch Kỳ.
Nhưng đáng tiếc, vừa rồi câu thông tâm thần Ma vật này, hắn cũng không lấy được phương pháp cụ thể để khôi phục thương thế của nó.
Theo như lời nó, hình như ngoại trừ ngủ một giấc trong thời gian dài có thể làm cho thương thế của nó chuyển biến tốt đẹp hơn một chút, chỉ có nhắc tới mấy cái tên cổ quái, hắn cơ bản chưa từng nghe qua, lại càng không nói tới vấn đề giúp đỡ nó bằng cách nào.
Xem ra việc này cũng chỉ có thể đợi cơ duyên sau này mà thôi.
Trong lòng Liễu Minh nghĩ như vậy, một tay lại bấm niệm pháp quyết, điểm vào hư không về phía Phi Lâu.
“Vù!” một tiếng, Ma Đầu này lại hóa thành một luồng khí đen chui vào trong túi da.
Thời gian còn lại, Liễu Minh đau khổ suy nghĩ xem tin tức mà Phi Lâu đưa tới kia rút cuộc có nghĩa là gì.
Nhưng đáng tiếc chuyện này thật sự là không đầu không đuôi, sau khi hắn đau khổ suy nghĩ một thời gian mà vẫn không có kết quả, cũng chỉ có thể cười khổ mà ném ra sau đầu.
Sau đó, hắn suy tính một phen, lại lấy ra từ trong tay áo một tấm lệnh bài màu bạc và một cái bình ngọc màu đen.
Hai đồ vật này, đương nhiên là tín vật để tiến vào Linh Trì trong tông và Âm Mậu Chân Sát kia.
Liễu Minh đảo qua đảo lại hai thứ này trong lòng bàn tay, tâm thần rơi vào trầm tư.
Dựa theo suy nghĩ trước kia của hắn, chỉ cần tu vi của mình đạt tới cảnh giới Đại viên mãn, sau đó dĩ nhiên sẽ lập tức trùng kích cảnh giới Linh Sư.
Dù sao hắn sớm một ngày có thể trở thành Linh Sư, tự nhiên cũng có thể sớm một ngày thực sự có chỗ đặt chân trong giới tu luyện.
Nhưng sau khi nghe Chung đạo cô giảng giải một đêm, trong lòng Liễu Minh không thể không có chút do dự!
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 155: Giao Lân Giáp
Bản thân hắn hiểu rất rõ, mặc dù Pháp lực của mình xem như tinh thuần hơn một chút so với đệ tử bình thường, nhưng muốn dựa vào tư chất ba Linh Mạch, cộng thêm tu luyện Minh Cốt Quyết – một môn công pháp không rõ lai lịch, chỉ sợ tỷ lệ thành công khi trùng kích Linh Sư chắc chắn sẽ không phải rất cao.
Mà trong mấy vấn đề cuối cùng mà vị sư tôn này của hắn dặn dò, có một vấn đề nói tới mỗi một lần trùng kích bình cảnh thất bại, Linh Hải sẽ bị tổn thương nghiêm trọng, kể cả có sẵn Chân Sát Khí trong tay, trong bảy tám năm cũng không có cơ hội trùng kích lần thứ hai.
Như vậy, trong lòng hắn lại càng thêm do dự.
Dù sao vài phương pháp có thể gia tăng tỷ lệ trùng kích Linh Sư thành công theo lời đạo cô họ Chung, hiện tại hắn vẫn chưa được tính là chuẩn bị đầy đủ.
Huống hồ cho dù hắn thực sự có thể may mắn thành công tiến giai trong lần đầu tiên, Âm Mậu Chân Sát mà tông môn ban thưởng cho hắn thực sự quá mức bình thường.
Nếu hắn dùng nó để cô đọng thành Cương Khí, nhất định sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến thực lực sau này.
Hơn nữa hiện giờ hắn và Cao Trùng đang có xung đột rất lớn, nếu như vị đệ tử Địa Linh Mạch này tiến giai Linh Sư rất sớm, chỉ sợ thời gian sau đó hắn ở Man Quỷ Tông có lẽ sẽ không quá tốt.
Mặc dù mấy người Khuê Như Tuyền và đạo cô họ Chung nhất định sẽ che chở hắn, nhưng Cao Trùng chỉ cần giở một ít thủ đoạn nhỏ sau lưng, hắn cũng không thể nào sống tốt được.
Nhưng nếu chỉ vì vậy mà lập tức nóng lòng liều lĩnh trùng kích cảnh giới Linh Sư, một khi thất bại, tình cảnh của hắn sẽ lại càng bết bát gấp mấy lần so với hiện giờ.
Liễu Minh vừa đảo qua đảo lại hai đồ vật trong tay, vừa nhanh chóng yên lặng suy nghĩ tất cả mọi chuyện, cân nhắc lợi hại trong đó.
Nếu hắn có thể chờ thêm một thời gian ngắn nữa, hoàn toàn có thể chuẩn bị thêm một hai phần Chân Sát Khí, cộng thêm lại dùng giá cao thu mua nhiều loại đan dược có chút tác dụng với việc trùng kích bình cảnh, hoặc là dứt khoát mạo hiểm đợi thêm mấy năm, để cho bong bóng khí thần bí chiết xuất Pháp lực trong cơ thể thêm một lần nữa.
Với tất cả lượng Pháp lực của cảnh giới Đại viên mãn hiện giờ, có lẽ cũng miễn cưỡng cung cấp đủ cho bong bóng khí thần bí kia hấp thu một lần tới mới phải.
Mà sau khi trải qua một lần chiết xuất, trình độ tinh thuần của Pháp lực trong cơ thể lại có thể tăng lên, ít nhất tỷ lệ thành công khi trùng kích cũng có thể tăng thêm một hai thành.
Hơn nữa trong thời gian mấy năm, cũng thừa đủ để hắn đi tìm kiếm một loại Chân Sát Khí thích hợp hơn.
Về phần Cao Trùng tiến giai trở thành Linh Sư sớm hơn, hắn cũng không ngại mà nhận một vài nhiệm vụ tông môn đóng giữ hoặc tuần tra bên ngoài, loại nhiệm vụ phải rời khỏi sơn môn mấy năm.
Loại nhiệm vụ này nghe thì đơn giản, nhưng điểm cống hiến nhận được lại hết sức kinh người.
Điểm phiền toái duy nhất chính là, trong lúc đang thi hành nhiệm vụ, Thiên Địa Nguyên Khí cần thiết và những vật phụ trợ cần thiết cho việc tu luyện, cơ bản không thể nào so sánh được với trong sơn môn, sẽ làm chậm trễ việc tu hành của bản thân rất nhiều.
Cho nên trong tình huống bình thường, bất kỳ một đệ tử nội môn dưới ba mươi tuổi có chí trở thành Linh Sư, cực kỳ không muốn nhận loại nhiệm vụ này.
Nhưng tất cả những điều đó lại không có vấn đề gì đối với hắn.
Hiện tại Pháp lực của hắn đã là cảnh giới Đại viên mãn, cơ bản không cần tiếp tục tu luyện gia tăng Pháp lực.
Cho nên bất luận điều kiện tu luyện bên ngoài có khó khăn như thế nào, cũng có thể hoàn toàn bỏ qua.
Trái lại, trong lúc này, tất cả thời gian hắn đều có thể chậm rãi chiết xuất Pháp lực, đợi sau khi bong bóng khí thần bí bộc phát lại tinh thuần một lần nữa, Pháp lực bản thân sẽ có thể tinh thuần đến một trình độ khó có thể tin nổi, khi trùng kích Linh Sư sẽ nắm chắc thêm một chút.
Liễu Minh lo nghĩ một hồi, rút cuộc đã tìm ra một biện pháp giải quyết, cũng cắn răng một cái liền quyết định như vậy.
“Nếu thực sự có thời gian mấy năm, mình cũng có thể đi tìm hiểu về bí mật kia rồi.
Với thực lực của ta hiện giờ, chỗ đó tuy không thể nói là không hề cố kỵ chút nào, nhưng chuyện tự bảo vệ mình cũng là dư sức rồi.
Hơn nữa, còn chuyện của Bạch gia và Càn thúc, cũng nên giải quyết luôn một thể …” Liễu Minh lẩm bẩm nói, trên mặt hiện lên vẻ lạnh lùng.
Chuyện về Bạch gia không cần nhắc tới, với thân phận của hắn hiện tại vừa lập nhiều đại công cho tông môn, chuyện lúc trước giả mạo danh ngạch Bạch gia tham gia nghi thức Khai Linh, bây giờ cũng không cần quá mức quan tâm.
Cho dù hiện tại tông môn biết rõ việc này, cũng sẽ không xử phạt hắn quá mức nghiêm khắc.
Nhưng việc này cũng không thể để lộ ra được.
Nếu không cho dù hắn có lập được nhiều đại công cho tông môn đi chăng nữa, sau một thời gian cũng sẽ vì việc này mà phai nhạt đi.
Liễu Minh suy nghĩ kỹ càng kế hoạch của mình sau này một phen, sau khi cảm thấy thực sự không có vấn đề gì quá lớn, lúc này mới thở nhẹ ra một hơi, một tay bỗng nhiên vỗ vào một chỗ nhô lên trên cánh tay bên kia.
“Phốc” một tiếng, một dòng máu phun ra, mang theo một vỏ ốc nhỏ màu ngà sữa.
Đúng là cái Tu Di Loa kia.
Liễu Minh đưa tay bắt lấy, sau đó đặt lên lòng bàn tay cẩn thận quan sát vài lần, bỗng nhiên cười cười tự nói :
“Tu Di Loa, không ngờ vật này lại là không gian dị bảo của Hải tộc, cũng không biết làm thế nào lại rơi vào tay con Xích giao kia.
Được rồi, dù có thế nào chăng nữa vẫn là tiện nghi cho ta.”
Những ngày này, thông qua tìm đọc điển tịch, rút cuộc hắn đã biết rõ lai lịch của vật này, trong lòng đương nhiên vô cùng vui mừng.
Tiếp đó, Liễu Minh lại lấy ra từ trên người một tấm Phù lục, quăng lên không trung một cái, liền hóa thành một màn hào quang mỏng mờ mịt hơi nước, bao phủ toàn bộ phạm vi mấy trượng xung quanh.
Sau đó hắn liền thúc giục pháp quyết, Tu Di Loa từ từ lớn dần, bên ngoài hiện lên phù văn màu bạc, ánh sáng màu trắng lóe lên, một hộp ngọc và một tấm da Giao nguyên vẹn màu đỏ thẫm cỡ vài thước xuất hiện phía trước người.
Hắn vẫy tay một cái, hộp ngọc liền vững vàng rơi vào trong tay.
Lúc này Liễu Minh mới mở nắp hộp ra, bên trong lộ ra một nhúm đất sét màu vàng nhạt, chính là chút ít Tức Thổ kia.
Hắn cẩn thận lấy vật ấy từ trong hộp ngọc ra, sau khi chăm chú kiểm tra một phen, mới như có điều gì suy nghĩ một lần nữa cất vào chỗ cũ.
Tức Thổ này là bảo vật có giá trị đến mấy chục vạn Linh Thạch, là vật đứng thứ hai trong tất cả những thứ có trong tay hắn, chỉ sau tấm da Xích Giao kia.
Tuy nhiên phải xử lý vật ấy như thế nào thì hiện tại hắn còn chưa nghĩ kỹ.
Dù sao nếu thông qua con đường phường thị bình thường để giao dịch bảo vật loại này thì chắc chắn là không thể thực hiện được.
Ngược lại hắn có nghe người ta nói đến một vài phường thị sẽ định kỳ cử hành hội đấu giá, thông thường tuyệt sẽ không truy xét thân phận chủ nhân vật giao dịch, hơn nữa lại rất uy tín.
Nếu thật sự muốn đổi thành Linh Thạch thì đây chính là một lựa chọn tốt.
Thậm chí nếu thực sự không giao dịch được, hắn cũng có thể cân nhắc xem có nên mang vật này tới phường thị của Hải tộc trong truyền thuyết hay không.
Nếu như vận khí tốt, biết đâu lại có thể đổi được đồ vật mà mình cần thiết.
Liễu Minh nghĩ thầm như vậy, Tu Di Loa trong tay lại lóe lên một cái, thu lại hộp ngọc ngay trong luồng ánh sáng màu trắng.
Sau đó ánh mắt hắn dời sang tấm da Giao đỏ thẫm một bên.
Đồng thời tay kia cũng chụp một cái, vật ấy liền bay đi thật nhanh, trong nháy mắt đã nằm gọn trong hai bàn tay hắn.
Ngón tay Liễu Minh khẽ chuyển động, chậm rãi lướt trên tấm da Xích Giao, cảm nhận được sự cứng rắn của từng miếng lân phiến.
Nếu bàn về giá trị, Tức Thổ kia đúng là ‘tiểu vu kiến đại vu’ rồi.
Một tấm da Giao Long Hóa Tinh Kỳ nguyên vẹn, tin chắc rằng hơn nửa đại lục Vân Xuyên chẳng thể tìm ra được tấm thứ hai như vậy.
Nhưng tiếc là thứ này cơ bản không thể nào để lộ ra ngoài, đừng nói là mang vật này đi đấu giá, cho dù là đem tới phường thị của Hải tộc đi chăng nữa, chỉ sợ Man Quỷ Tông và mấy đại tông môn cũng sẽ lập tức nhận được tin tức, liền hoài nghi đến những đệ tử lúc trước rời khỏi bí cảnh, cũng sẽ giận dữ tra xét một phen.
Kể từ đó, chỉ cần những vị cường giả Hóa Tinh Kỳ kia quyết tâm sử dụng mấy phương pháp nhiếp hồn, hắn cũng không dám chắc mình có thể giữ được bí mật này hay không nữa.
Đối với những vị cường giả Hóa Tinh Kỳ này mà nói, tấm da Xích Giao này tuy rằng trân quý, nhưng thứ càng quan trọng hơn chính là máu thịt đầu Xích Giao kia để có thể trợ giúp bọn họ tăng tiến Pháp lực và đột phá bình cảnh.
Mà vì sao hắn lại có những thứ này, đến lúc đó nếu thật sự bị truy xét mới thực sự là chuyện sinh tử lưỡng nan, có miệng cũng không thể giải thích rõ được.
Liễu Minh nghĩ tới những khả năng đó, cho dù tâm tính luôn luôn mạnh mẽ cứng cỏi cũng không khỏi phát lạnh, lúc này liền quyết định nếu một ngày chưa đủ năng lực tự bảo vệ bản thân trước mặt các lão quái vật Hóa Tinh Kỳ kia, một ngày tuyệt không lộ tấm da này ra cho người khác biết.
Nhưng mà bảo vật như tấm da Xích Giao này, chỉ sợ không cần Luyện Khí Sư luyện chế thì bản thân nó đã có khả năng phòng ngự nghịch thiên rồi, Linh Sư bình thường cũng không thể xuyên thủng.
Hắn thật sự không muốn có bảo vật trong tay mà lại không thể sử dụng được tí nào, như vậy thì thật là đáng tiếc.
Liễu Minh suy nghĩ như vậy, lúc này ánh mắt đảo qua đảo lại tìm kiếm mấy lượt trên tấm da Giao trong tay, hai mắt bỗng nhiên sáng ngời, lập tức tập trung vào từng miếng lân phiến nhỏ màu đỏ lập lòe.
Tuy cả tấm da Giao không cách nào để lộ ra cho người khác biết, thế nhưng những lân phiến này lại có thể sử dụng một chút.
Lúc này hắn không chần chừ nữa, vung tay một cái, Thanh Nguyệt Kiếm lóe lên hiện ra, nhẹ nhàng gảy một miếng lân phiến trên tấm da Giao.
“Phốc” một tiếng.
Một miếng lân phiến đỏ thẫm bé như hạt gạo từ trên tấm da Giao bắn ra, vừa bay ra đã phát ra ánh sáng màu đỏ rồi lập tức phồng to lên gấp mười lần, biến thành một miếng lân phiến lớn cỡ ngón cái.
Liễu Minh thấy vậy, trong lòng vui sướng, đoản kiếm trong tay liên tục chớp lóe, một hơi gảy ra hơn ba mươi miếng lân phiến mới chịu dừng tay.
Tiếp đó hắn cầm lấy một miếng lân phiến đỏ thẫm trong đó, tay kia điểm xuống một cái, đoản kiếm màu xanh lóe lên, chém mạnh xuống miếng lân phiến.
Một tiếng “keng” vang lên.
Hàn quang thu lại, chỉ thấy Thanh Nguyệt Kiếm bắn ngược trở lại, cơ bản không thể nào chém xuống được.
Liễu Minh thấy thế càng thêm mừng rỡ.
Lúc này hắn liền thu đoản kiếm kia lại, sau khi cởi áo ngoài liền cởi ra bộ Phù Giáp đã hỏng vẫn đang mặc trên người.
Tiếp đó hắn liền lấy miếng lân phiến này dán lên da thịt rồi bắt đầu hoa chân múa tay một thoáng, bỗng nhiên hắn hơi cau mày, bộ dạng hiển nhiên không phải quá thoải mái.
Tuy nhiên hắn đương nhiên cũng không quá để ý đến việc này, sau khi suy nghĩ một chút, hắn đứng thẳng người lên, đi lại chỗ một cái rương gỗ ở sâu trong góc khuất tìm kiếm một hồi, rút cuộc tìm ra một miếng da thú không biết tên mềm mại lạ thường.
Hắn khoác miếng da thú lên vai, lại dán miếng lân phiến kia lên trên tấm da thú, sau đó lần nữa hoạt động tay chân một hồi, thân hình nhảy lên nhảy xuống mấy cái, lúc này sắc mặt mới lộ vẻ hài lòng.
Sau khi Liễu Minh lại tìm ra một sợi gân thú rất mảnh từ trong rương, đoản kiếm màu xanh lần nữa hiện ra, bắt đầu cắt cắt tấm da thú một cách hết sức thành thạo.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










