[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 173 : Tiến Cấp Giả Đan (c861-c865)
❮ sautiếp ❯Chương 861: Tiến Cấp Giả Đan
So với một tháng trước, bộ dạng Liễu Minh không có phát sinh bao nhiêu biến hóa nhưng từng cử chỉ đơn giản của hắn giờ đây lại mơ hồ tản ra một cỗ uy áp không thể nói rõ.
Cảm nhận được sự biến hóa của Linh Hải trong cơ thể, Liễu Minh biết mình đã thành công tiến lên Giả Đan kỳ, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn.
Tiến vào Giả Đan kỳ xem như Liễu Minh đã bước được một chân vào Chân Đan Cảnh, đồng thời hoàn thành lời hứa trước đây với La Hầu.
Về phần tấn cấp Chân Đan, tuy rằng sẽ vô cùng gian nan nhưng lời hứa hỗ trợ vào thời điểm mấu chốt của La Hầu lại khiến hắn có thêm vài phần tin tưởng.
Nghĩ tới đây, tâm tình của Liễu Minh đã trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Chúc mừng Liễu sư điệt thành công tiến giai Giả Đan kỳ.
Xem ra việc Liễu Minh ngươi có thể ngưng kết Chân Đan chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.” Một giọng nói già nua truyền tới, thì ra Âu Dương Thanh Phong chẳng biết lúc nào đã tiến đến bên cạnh hắn.
“Bái kiến Thanh Phong trưởng lão, vãn bối lần này có thể may mắn thành công đột phá, toàn bộ là nhờ vào hiệu dụng thần kỳ của Thanh Diệu Linh Lung Bích.
Nếu không cho dù có cơ hội trùng kích bình cảnh thêm mười lần nữa, tại hạ cũng không thể nắm chắc sẽ tiến giai thành công.” Liễu Minh vội vàng thi lễ với lão già vừa xuất hiện.
“Liễu sư điệt sao lại khiêm tốn như vậy, thật sự có chút không phù hợp với tuổi tác của ngươi.” Âu Dương Thanh Phong mỉm cười hiền hòa đáp lời.
Liễu Minh nghe vậy chỉ có thể cười cười, cũng không nói gì thêm.
Sau đó, Liễu Minh liền đi theo Âu Dương Thanh Phong, băng qua sơn động để trở đại sảnh Linh Lung Điện.
Trong đại sảnh, Âu Dương gia chủ chẳng biết đã đứng đợi từ lúc nào.
Lão nhìn thấy hai người Liễu Minh xuất hiện liền đứng dậy, mỉm cười chào đón:
“Ha ha, chúc mừng Liễu sư điệt.”
“Gia chủ quá khen.” Liễu không kiềm được cảm thấy có chút được yêu quá mà sợ, hắn tự nghĩ bản thân có tư cách gì lại có thể khiến Âu Dương gia chủ đặc biệt đến đây chúc mừng.
“Lại nói, Liễu sư điệt vì sao không nán lại thạch thất kia để củng cố cảnh giới vừa đạt được.
Nơi đó dù sao cũng là nơi mà tổ tiên của gia tộc ta tu hành lúc sinh thời, Thiên Địa Nguyên Khí so với bên ngoài vì thế cũng nồng đậm hơn không ít.” Âu Dương gia chủ cho phép Liễu Minh ngồi xuống, sau đó mới từ tốn nói ra.
“Vãn bối cảm thấy tu vi bản thân đã không còn gì trở ngại, về sau chỉ cần tiêu tốn một ít thời gian để củng cố thêm là được, thật không dám tiếp tục chiếm dụng bảo địa của gia tộc Âu Dương.” Liễu Minh đến lúc này vẫn không nắm được mục đích của Âu Dương gia chủ, chỉ có thể hàm hồ đáp lời.
Tuy nói tiến giai Giả Đan kỳ mang lại sự tiến bộ rất lớn về Pháp lực cùng tu vi nhưng trải qua một bước này, hình thái của Pháp lực trong cơ thể hẳn sẽ không phát sinh biến hóa quá lớn, cho nên thời gian để củng cố tu vi kỳ thật cũng không cần quá nhiều.”
Hai người trò chuyện một lúc liền có người dâng lên ba chén Linh trà.
Chính là thiếu nữ áo xanh mà Liễu Minh đã gặp lần trước.
Chỉ là vẻ lãnh đạm của nàng ta đã được thay thế bằng sự tò mò không thể che giấu, trong lúc dâng trà, dễ dàng nhận ra đôi mắt xinh đẹp kia vẫn không ngừng dò xét hắn.
“Liễu sư điệt không cần khách khí như thế, mời!” Âu Dương gia chủ gật nhẹ, nâng chung trà lên uống một hớp rồi bày ra tư thế mời.
Liễu Minh không dám chậm trễ, vội vàng nâng chén nhấp một ngụm Linh trà.
Âu Dương gia chủ dường như không muốn dừng lại cuộc nói chuyện không đầu không đuôi này, thỉnh thoảng lại khẽ quan sát thần sắc của Liễu Minh, trong mắt tựa hồ ẩn chứa một tia ý vị thâm trường vui vẻ, khiến cho Liễu Minh không khỏi càng thêm khó hiểu.
Lão giả áo bào xanh bên cạnh thỉnh thoảng cũng góp vào đôi câu, trên mặt đồng dạng cũng không giấu được sự vui vẻ.
“… Lão phu nhớ rõ đã từng nghe Thiến Nhi kể lại lần đầu gặp mặt Liễu sư điệt là tại một phường thị bên trong sơn mạch Thanh Miêu?” Âu Dương gia chủ bỗng uyển chuyển thay đổi chủ đề.
“Quả thật như vậy, lần đó ngẫu nhiên gặp phải sự kiện Bích Khung Huyễn Cung mở ra, vãn bối đã cùng Âu Dương Thiến đạo hữu kề vai sát cánh đối địch.” Liễu Minh thành thật trả lời.
“Sau khi trở về từ Thiên Môn Đại Hội hơn mười năm trước, Thiến Nhi cùng Cầm Nhi vô cùng cảm kích Liễu sư điệt, nhờ ngươi mà hai nàng có thể may mắn thoát khỏi độc thủ của vài tên tu sĩ Dị tộc.” Âu Dương gia chủ chợt cười cười bí ẩn sau đó nói ra.
Liễu Minh nghe vậy khẽ gật.
Hắn vẫn chưa trả lời cái gì nhưng trong lòng đã mơ hồ cảm nhận được phiền toái đang tìm đến mình.
“Không biết Liễu sư điệt cảm thấy hai nha đầu Thiến Nhi cùng Cầm Nhi này như thế nào?” Âu Dương gia chủ tủm tỉm cười hỏi.
“Hai vị Tiên Tử tuổi còn trẻ đã có tu vi Hóa Tinh kỳ, thiên phú tự nhiên bất phàm, ngày sau nhất định có thể tung hoành ngang dọc… Không biết tiền bối vì sao lại hỏi như vậy?” Liễu Minh có chút đề phòng, cẩn thận trả lời.
“Ha ha, đúng vậy, hai nha đầu kia tuy rằng không thể so sánh với Liễu sư điệt nhưng trong số những đệ tử cùng trang lứa bọn chúng cũng có thể coi là nổi bật nhất cả về dung mạo lẫn tu vi… Lại nói, Liễu sư điệt dường như vẫn chưa có đạo lữ song tu chính thức.
Ngươi nghĩ thế nào về việc cùng một trong hai nha đầu kia kết làm đạo lữ song tu, cùng tu Đại Đạo?” Âu Dương gia chủ cũng không tiếp tục dông dài mà đi thẳng vào vấn đề.
“Song… Song tu?”
Liễu Minh nghe vậy, tuy rằng đã có chuẩn bị nhưng vẫn không kìm được vẻ giật mình.
Hắn thiếu chút nữa đã bị dọa cho cà lăm mà đứng lên.
“Đúng vậy, Liễu sư điệt là đệ tử kiệt xuất của Thái Thanh Môn, Thiến Nhi các nàng cũng là đệ tử dòng chính của Âu Dương gia ta.
Thân phận của hai bên có thể nói là vô cùng phù hợp.
Việc này nếu thành không chỉ là chuyện vui của ngươi mà còn mang lại chỗ tốt lớn lao cho Âu Dương gia cùng Thái Thanh Môn, không biết ý sư điệt thế nào?” Người đàn ông nho nhã cười tủm tỉm nói.
“Đa tạ ý tốt của Âu Dương gia chủ, Âu Dương nhị vị cô nương vô luận là tướng mạo hay tu vi đều không phải người thường có thể sánh kịp, chỉ là…” Sắc mặt Liễu Minh cuối cùng đã khôi phục trạng thái bình thường sau đó nở ra một nụ cười khổ.
“Ha ha, chẳng lẽ Liễu sư điệt không nỡ chọn một trong hai tỷ muội…” Âu Dương gia chủ cười mờ ám nói ra.
“Tiền bối ngàn vạn lần chớ nên hiểu lầm, vãn bối không dám có ý như vậy.” Liễu Minh vội vàng xua tay giải thích.
Âu Dương Thanh Phong ngồi ở một bên nghe vậy, nụ cười trên khuôn mặt chợt thu lại, hai hàng lông mày hoa râm cũng theo đó khẽ nhíu lại.
“Nói vậy, Liễu sư điệt cảm thấy Thiến Nhi các nàng không xứng với thân phận của ngươi sao?” Ngữ khí của Âu Dương gia chủ bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo, không khí trong đại sảnh đột ngột trở nên đặc quánh, khiến cho người ta cảm thấy hít thở không thông.
“Kỳ thật tại hạ đã có hẹn ước kết đạo song tu với một nữ đệ tử nội môn của Thái Thanh Môn.
Việc này trưởng bối hai bên đã định xuống từ nhiều năm trước vì vậy dù biết là bất kính, vãn bối chỉ có thể từ chối ý tốt của Âu Dương gia chủ mà thôi.” Liễu Minh sau một phen suy tính thật nhanh liền quyết đoán đáp lời.
Hắn cùng với tỷ muội Âu Dương Thiến chỉ mới gặp gỡ vài lần, căn bản chưa có phát sinh tình cảm gì đó.
Hơn nữa hắn còn chưa xử lý thỏa đáng quan hệ với Già Lam, làm sao còn dám trêu chọc đến những nữ tu khác.
“Thì ra Liễu sư điệt đã có hôn ước bên người, nói vậy lần này lão phu quả thật đã quá nôn nóng rồi.” Âu Dương gia chủ nghe vậy, liền lạnh nhạt đứng lên, sau khi khẽ gật đầu liền vung tay áo rời khỏi đại sảnh.
“Thanh Phong trưởng lão, mục đích đến Tuyền Mộng Sơn lần này cũng đã đạt được, vãn bối liền xin phép cáo từ.” Sau khi nhìn thấy Âu Dương gia chủ bỏ đi, Liễu Minh cũng đứng dậy chào từ biệt Âu Dương Thanh Phong.
“Liễu sư điệt cứ tự nhiên là được, ngoại nhân quả thật không tiện lưu lại nơi này quá lâu.” Âu Dương Thanh Phong dù gì cũng là bá phụ của tỷ muội Âu Dương Thiến.
Cháu mình vừa rồi đã bị Liễu Minh thẳng thừng cự tuyệt, làm sao lão còn có thể tiếp tục tỏ ra thân thiện, ngữ khí vì vậy cũng trở nên lạnh lùng hơn nhiều.
Liễu Minh không khỏi cười khổ, chỉ có thể chắp tay thi lễ một cái sau đó quay người bước đi.
Nhưng ngay lập tức, dường như nhớ ra chuyện gì đó, hắn liền quay đầu lại hỏi:
“Theo ước định trước đây, sau khi sử dụng Thanh Diệu Linh Lung Bích, tại hạ phải hoàn thành một đại sự cho Âu Dương thế gia.
Thế nhưng cho tới bây giờ, quý gia tộc vẫn không nói rõ cụ thể yêu cầu là gì, khi nào muốn làm để tại hạ có thể sớm chuẩn bị chu đáo.”
“Liễu sư điệt không cần phải lo lắng, thời điểm xảy ra sự kiện kia vẫn còn chưa tới.
Đến lúc cần thiết, Âu Dương gia tự nhiên sẽ phái người đến tìm ngươi.” Âu Dương Thanh Phong nhìn chằm chằm vào mặt Liễu Minh sau đó nhàn nhạt nói ra.
“Vậy là được rồi, quý gia tộc nếu có tin tức gì cứ việc phái người đến Thái Thanh môn thông báo cho vãn bối một tiếng là được.” Liễu Minh gật gật đầu sau đó quay người rời khỏi Linh Lung Điện.
Ra khỏi đại điện, hắn một tay bấm niệm pháp quyết, chân đạp mây đen bay về phía Nghênh Tân Các.
Một canh giờ sau chỉ thấy một đạo độn quang màu đen từ trong sơn mạch Mộng Tuyền bay ra thật nhanh.
Khi đến gần một khu rừng rậm rạp, độn quang bỗng nhiên ngừng lại, hắc quang biến mất lộ ra một thanh niên áo bào xanh đi cùng một đứa nhỏ.
Đúng là Liễu Minh cùng Diệp Hạo.
“Liễu tiên sinh, có gì không ổn sao?” Diệp Hạo nghiêng đầu nhìn Liễu Minh sau đó không nhịn tò mò mà lên tiếng.
Liễu Minh xoay người lại, gắt gao nhìn về phía rừng rậm sau đó nhàn nhạt nói ra:
“Đạo hữu nơi nào đã theo tại hạ lâu như vậy, hiện tại cũng nên bước ra gặp mặt, không cần tiếp tục trốn tránh nữa.”
Trong bụi cây đột ngột truyền ra một hồi xào xạc, cây lá không ngừng rung động, chỉ thấy một bóng trắng từ trong rừng bay ra trong chớp mắt đã hạ xuống trước mặt Liễu Minh.
“Thì ra là Sa cô nương.” Liễu Minh khẽ nheo mắt, sau khi thấy rõ người vừa tới liền âm thầm triệt tiêu pháp lực, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.
Chỉ thấy cô gái trước mặt toàn thân áo bào màu trắng, dáng vẻ thướt tha, chính là Sa Sở Nhi đã rời khỏi Âu Dương thế gia một tháng trước.
“Liễu huynh, ngươi… Ngươi đã tiến giai đến Giả Đan kỳ rồi!” Sa Sở Nhi nhìn qua hai người Liễu Minh cùng Diệp Hạo.
Sau khi cảm ứng khí tức trên người Liễu Minh, khuôn mặt tươi cười bỗng dưng trở nên vô cùng kinh ngạc.
“Tại hạ lần này cầu kiến Âu Dương thế gia là muốn mượn một kiện bảo vật hỗ trợ tiến cấp Giả Đan.
Lại nói Sa cô nương vẫn chưa rời khỏi sơn mạch Tuyền Mộng, phải chăng là vì sự tình có liên quan đến lệnh tôn?” Liễu Minh sau khi giải thích ngắn gọn sự tình liền hỏi một câu.
“Tiểu muội lần này thật vất vả mới có thể từ trong Quỷ Mạc đi, còn chưa tìm được tin tức của phụ thân tự nhiên sẽ không dễ dàng rời đi như vậy.” Khuôn mặt kiều mị của Sa Sở Nhi đột nhiên hiện ra một tia cứng cỏi, giọng nói tuy nhỏ nhẹ nhưng lại tràn đầy vẻ kiên quyết.
Liễu Minh nghe vậy cũng không nói gì.
Sau một lát, bỗng nhiên nhớ ra gì đó, hắn mới nhàn nhạt lên tiếng:
“Lần trước có mặt tộc nhân của Âu Dương thế gia, tại hạ cũng không tiện nhiều lời.
Nhưng ta nhớ rõ ngày đó bên trong Quỷ Mạc, Sa cô nương từng nói qua lệnh tôn cũng không phải là tộc nhân Sa tộc, sau khi lạc vào Quỷ Mạc đã hóa thành phàm nhân rồi mất đi.
Vậy sao hôm nay cô nương còn đến Trung Thổ tìm kiếm tin tức của y, chẳng lẽ sự tình còn có gì khúc mắc sao?”
‘Việc này kể ra thật sự dài dòng.
Ngày ấy tiểu muội cũng không có ý lừa gạt Liễu huynh, chẳng qua tất cả tộc nhân khi ấy đều bị Tôn chủ thi triển một loại bí thuật xuyên tạc trí nhớ.
Chúng ta đều cho rằng gia phụ đã bỏ mình bên trong Quỷ Mạc.
Kỳ thật gia phụ đã bị Tôn chủ nghĩ cách đưa ra Quỷ Mạc, ta cũng là gần đây mới được Tôn chủ cởi bỏ bí thuật, mới biết một ít ẩn tình trong đó.” Sa Sở Nhi thở dài một tiếng rồi vội vàng giải thích.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 862: Thành Nam Minh
“Thay đổi trí nhớ… thì ra là vậy, nhưng mà việc Thanh Linh tiền bối tốn công sức giấu diếm tung tích thật sự của lệnh tôn, chắc hẳn là có nguyên do trong đó?” Liễu Minh nghe vậy thì ánh mắt lóe lên, gật đầu nói.
“Đó là bởi vì Tôn Chủ và gia phụ đã có ước định, chỉ cần gia phụ giúp cho Tôn Chủ tìm kiếm được một vật, lấy ra trao đổi thì Tôn Chủ sẽ gỡ bỏ khế ước huyết mạch trong cơ thể của mẫu thân ta, cho bọn họ có thể đi ra khỏi quỷ mạc.
Mà Tôn Chủ lúc đó bị nhốt trong Thánh Điện, để phòng ngừa việc này bị tiết lộ nên đã thi pháp thay đổi trí nhớ của Sa Tộc.
Chỉ là từ khi phụ thân của ta rời đi cho đến nay vẫn không có tin tức gì.” Sa Sở Nhi thấy Liễu Minh không có tức giận thì nhẹ thở ra, mùi đàn hương trong miệng theo đó cũng bay ra, tiếp tục giải thích.
“Thì ra là thế, nhưng mà việc Thanh Linh tiền bối giải trừ bí thuật trên người của Sa cô nương thì xem ra những năm này Sa cô nương cũng được tiền bối coi trọng, thật sự là điều đáng mừng a.” Liễu Minh giật mình, sau đó bỗng nhiên cười nói.
“Tôn Chủ đúng là đối với ta rất tốt, chỉ tiếc là ta đã ly khai quỷ mạc đã vài năm mà cho đến nay, ngay cả một điểm manh mối của gia phụ cũng không có tìm được.
Hôm nay thật vất vả mới vào được Âu Dương gia, huynh cũng đã thấy, Âu Dương gia chủ chính là không muốn gặp ta.” Thần sắc Sa Sở Nhi buồn bã, khẽ cắn môi anh đào nói.
“Thanh Linh tiền bối để cho lệnh tôn đi tìm kiếm một vật, có lẽ từ điểm này mà có thể bắt đầu điều tra.” Ánh mắt Liễu Minh lóe lên, mở miệng nhắc nhở.
“Tôn Chủ cũng không nói cho ta biết là gia phụ đang tìm kiếm vật gì, cho nên ta nghĩ chỉ có thể tìm cách khác.
Những ngày gần đây, ta ở phụ cận của Tuyền Mộng Sơn có nghe được sự tình liên quan đến Liễu huynh, Liễu huynh nếu là đệ tử của Thái Tông, không biết có thể giúp tiểu muội một tay, nghe ngóng một chút về chỗ của gia phụ hạ lạc hay không?” Đôi mắt dễ thương của Sa Sở Nhi tràn ngập hy vọng nhìn về phía Liễu Minh.
“Điều này…” Liễu Minh có chút chần chờ.
Tuy trước đây trong đại điện của Âu Dương thế gia, Âu Dương Tân thề thốt phủ nhận việc Âu Dương Minh không phải là người của Âu Dương gia, nhưng mà theo phản ứng của hắn thì có thể thấy rõ ràng là hắn đang nói dối.
Tung tích phụ thân của Sa Sở Nhi hơn phân nửa là được Âu Dương gia cố ý che giấu, hơn nữa lại có quan hệ đến Nam Hoang Khôi Đế, tự nhiên càng khó có thể phân biệt, tùy tiện tham gia vào cũng không phải là cử chỉ sáng suốt.
Nhưng mà hắn và Sa Sở Nhi đã có giao tình trong Quỷ mạc cho nên nếu để cho hắn thẳng thừng cự tuyệt thì đồng dạng đối với Liễu Minh cũng khó có thể mở miệng.
Ngay khi mà Liễu Minh đang cảm thấy khó khăn thì Sa Sở Nhi than nhẹ một tiếng rồi tiếp tục nói:
“Sở Nhi cũng biết việc này có chút khó khăn đối với huynh, nhưng mà thật sự hiện giờ tiểu muội cũng không có cách nào khác, mới phải nhờ Liễu huynh giúp đỡ.
Chỉ cần ở Âu Dương thế gia tìm được một chút manh mối của gia phụ là được, nếu việc này thật sự tiến thối lưỡng nan thì Liễu huynh hoàn toàn có thể dừng lại, tiểu muội vẫn vô cùng cảm kích.”
“Sa cô nương đã nói những lời như vậy mà Liễu mỗ không giúp đỡ thì đúng là quá tuyệt tình rồi.
Tốt, ta sẽ giúp Sa cô nương nghe ngóng qua một chút vậy!” Liễu Minh thấy thần sắc ảm đạm của Sa Sở Nhi thì không khỏi nhớ đến tình cảnh của mình năm đó ở trên Hung đảo, rồi nhớ đến sự việc của phụ thân, khiến cho nội tâm của hắn mềm nhũn, rốt cục cười khổ một tiếng rồi quyết đoán đồng ý.
“Thật là tốt quá, đại ân này của Liễu huynh, tiểu muội nhất định suốt đời không quên.” Sa Sở Nhi nghe vậy thì đại hỉ, chỉnh đốn trang phục thi lễ một cái.
Thời gian tiếp đó, Sa Sở Nhi liền đem việc ly khai Quỷ mạc và quá trình tìm kiếm Âu Dương Minh đơn giản nói qua một lần.
Liễu Minh sau khi nghe xong thì trầm ngâm một lát, sau đó từ từ mở miệng.
“Lệnh tôn nếu chính xác là đệ tử của Âu Dương thế gia thì việc này vẫn phải bắt đầu từ Âu Dương thế gia.
Như vậy đi, trước tiên ta sẽ tìm hai vị bằng hữu ở Âu Dương thế gia hỏi qua một chút.”
Nói xong, Liễu Minh lấy ra một cái trận bàn màu trắng, nhanh chóng đánh ra mấy đạo pháp quyết.
Bên trên trận bàn màu trắng hiện lên một ít chữ nhỏ, bạch quang lóe lên rồi biến mất không thấy bóng dáng.
Diệp Hạo sau lưng thấy vậy thì trong mắt hiện lên một tia hứng thú, nhưng lại thập phần nhu thuận, cái gì cũng không hỏi.
“Đây chắc hẳn là vật đưa tin mà tu sĩ Trung Thổ thường xuyên sử dụng a?” Sa Sở Nhi có chút tò mò, đánh giá trận bàn trong tay Liễu Minh.
Liễu Minh nhẹ gật đầu, khóe miệng không khỏi có chút nhếch lên.
Sa Sở Nhi từ nhỏ đến lớn đều sinh hoạt bên trong quỷ mạc, thiên tính hồn nhiên ngay thẳng, lại ngăn cách với ngoại giới, tuy rằng hôm nay tu vi đã đạt đến Hóa Tinh kỳ nhưng mà rất nhiều việc bên trong Tu Luyện Giới đều cảm thấy tò mò, cũng chính là người thứ nhất mà Nam Hoang Khôi Đế cảm thấy yên tâm cho ra ngoài, cũng lại có thể một đường vô sự mà tìm đến tận Âu Dương thế gia.
Hơn nửa canh giờ sau, nơi chân trời xuất hiện hay đạo độn quang tử sắc bay nhanh tới nơi này, lóe lên liền hạ xuống, độn quang thu lại lộ ra thân ảnh của tỷ muội Âu Dương Thiến.
“Sao Liễu huynh lại vội vàng ra đi như vậy, khiến cho chúng ta còn chưa kịp trước mặt ngươi mà chúc mừng việc ngươi thành công tiến giai lên Giả Đan.” Đôi mắt sáng của Âu Dương Thiến chớp động vài cái, lập tức trông thấy Sa Sở Nhi đang đứng sau lưng Liễu Minh thì trên mặt cũng lộ ra một ít khác thường.
Âu Dương Cầm bên cạnh nàng ta cũng nhìn về phía Liễu Minh, khẽ hừ một tiếng.
Chứng kiến cảnh này thì nội tâm Liễu Minh không khỏi cười khổ, chắc hẳn là hai tỷ muội này đã nghe qua việc Âu Dương gia chủ đưa ra việc kết thông gia rồi việc hắn thẳng thừng cự tuyệt rồi.
Nhưng mà một tia xấu hổ này rất nhanh được hắn bỏ ra sau đầu, chắp tay nghiêm mặt nói:
“Tại hạ vội vàng ly khai, không kịp gặp hai vị tiên tử nói lời từ biệt, đúng là có chỗ thất kính, mong hai vị thứ lỗi.”
“Liễu huynh lần này đưa tin cho chúng ta có vẻ vô cùng cấp bách, hẳn không phải là chỉ để nói chuyện phiếm thôi chứ, nếu có việc gì thì xin huynh nói rõ.” Âu Dương Cầm lãnh đạm nói.
Liễu Minh cười ha ha hai tiếng, sau đó liền chỉ sang Sa Sở Nhi đang đứng một bên.
“Ha ha, điều này là tất nhiên, nhị vị chắc hẳn là nhớ rõ vị cô nương Sa Sở Nhi này mấy ngày trước đã đến bái kiến a, nàng…”
“Liễu huynh, huynh là muốn nhờ hay tỷ muội chúng ta nghe ngóng tin tức của Âu Dương Minh ư? Nhưng mà để cho huynh thất vọng rồi, chuyện này chúng ta cũng lực bất tòng tâm.
Vốn là tỷ muội chúng ta còn thiếu Liễu huynh một cái nhân tình, đối với thỉnh cầu của huynh thì nếu biết thì sẽ nói, nhưng mà trưởng lão gia tộc đã nghiêm khắc cảnh báo hai người chúng ta là, bất luận là ai cũng không được đề cập đến việc của người kia.
Tỷ muội chúng ta giờ trong gia tộc cũng không có cách nào, xin huynh thứ lỗi.” Âu Dương Thiến giơ tay cắt lời Liễu Minh, lắc đầu nói.
Sa Sở Nhi bên cạnh nghe vậy thì mặt mũi tràn ngập vẻ thất vọng.
“Là tại hạ đường đột rồi, để cho nhị vị tiên tử phải khó xử.” Chân mày Liễu Minh hơi nhíu lại, nhưng lập tức trở lại như thường, nói.
“Nếu không còn chuyện gì nữa thì tỷ muội chúng ta xin phép cáo từ, hẹn sau này gặp lại.” Âu Dương Thiến chắp tay với Liễu minh, sau đó liếc Âu Dương Cầm bên cạnh, nói.
Hai người xoay người một cái, sau đó liền hóa thành hai đạo độn quang tử sắc, bay trở về.
Nhìn độn quang của hai người dần đi xa, hai mắt của Liễu Minh nhắm lại trong chốc lát, trên mặt cũng không có bao nhiêu biểu hiện thất vọng.
Hắn đối với việc nhờ hai tỷ muội Âu Dương Thiến nghe ngóng căn bản cũng không có ôm quá nhiều hy vọng, nhưng mà sau lần nói chuyện này thì có thể xác định rằng Âu Dương thế gia chắc hẳn là có người mang tên là Âu Dương Minh rồi.
“Xem ra Âu Dương thế gia đã hạ lệnh, muốn trực tiếp thăm dò tin tức của lệnh tôn chỉ sợ không thành nữa rồi, chúng ta đành phải kiếm cách khác thôi.” Liễu Minh nhìn Sa Sở Nhi, thản nhiên nói.
“Hết thảy đều theo sự an bài của Liễu huynh.” Sa Sở Nhi nghe vậy thì tinh thần chấn động, tựa hồ đối với Liễu Minh thì cực kỳ có lóng tin.
Liễu Minh trầm tư một lát, sau đó liền lấy ra một tấm địa đồ phụ cận của Tuyền Mộng Sơn, cẩn thận nhìn lại.
Sau một lát, đuôi lông mày hắn nhảy lên, hai mắt sáng rực lên.
“Liễu huynh có cách gì rồi ư?” Sắc mặt Sa Sở Nhi vui vẻ, hỏi.
“Cũng không hẳn là một cách hay lắm, nhưng mà trước mắt ta và muội cũng không quá quen thuộc tình huống của Âu Dương thế gia, chỉ có thể xem có người nào hiểu rõ về họ hỗ trợ vậy.” Liễu Minh thu lại địa đồ, một tay bấm niệm pháp quyết, một đoàn hắc khí liền bao lấy hắn và Diệp Hạo, phương hướng bay ra khỏi Tuyền Mộng Sơn.
Đôi mắt dễ thương như làn thu thủy của Sa Sở Nhi lưu chuyển, vội vàng khu động độn quang đuổi theo.
Tuyền Mộng sơn mạch với tư cách là căn cơ của Âu Dương thế gia, cũng là một trong những thánh địa tu luyện ít ỏi của đại lục Trung Thiên, mặc dù xung quanh chỉ là những sơn mạch nhỏ nhưng mà thiên địa nguyên khí cũng là thập phần nồng đậm, chẳng những có phần đông tu sĩ tụ tập mà còn có vài con sông, vài tòa thành trì lớn của phàm nhân cũng tọa lạc tại phụ cận của Tuyền Mộng sơn.
Thành Nam Minh chính là một trong những thành trì lớn nơi đây, nằm ở phía đông nam của Tuyền Mộng sơn, ngoài thành là con sông lớn nhất, sông Đại Giang Nam Minh, được nước sông bồi đắp vô số năm, khiến cho đất đai phụ cận thành Nam Minh vô cùng phì nhiêu, giao thông đường thủy vô cùng thuận lợi, cho nên tòa thành trì lớn này tụ tập đến gần ngàn vạn nhân khẩu, phồn hoa vô cùng.
Sáng sớm một ngày, trên đường lớn tại phía đông của thành Nam Minh có hai người chậm rãi bước đi.
Đi trước mà một nam tử mặc thanh sam, đằng sau là một thân ảnh xinh xắn, toàn thân bị che bởi một tấm áo choàng rộng thùng thình, vài lọn tóc dài màu bạc tùy ý rủ xuống, nhìn kỹ có thể mơ hồ nhìn ra đó là một nữ tử tuyệt sắc, thân hình mềm mại thướt tha.
Hai người này chính là Liễu Minh và Sa Sở Nhi, mà Diệp Hạo thì không có ở đây.
“Liễu huynh, tại sao huynh lại dẫn ta vào một thành trì của phàm nhân?” Sa Sở Nhi khẽ chỉnh lại những lọn tóc bạc bên ngoài tấm áo choàng, cho dù toàn thân ẩn dấu bên trong trường bào nhưng cũng khó có thể che dấu được vẻ đẹp say lòng người của nàng, khiến cho những người đi đường liên tục chú ý.
“Sa cô nương chớ vội, cứ đi theo ta.” Mặt Liễu Minh không chút biểu tình, cũng không giải thích gì, ánh mắt nhìn đi nhìn lại mấy lần trên con đường đá.
Giờ phút này, mặt trời đã lên cao, dòng người đi trên con đường lớn giống như thoi đưa, xe ngựa như nước, những cửa hàng bên đường thì mọc lên san sát như rừng, tiếng hô hoán vang lên không dứt bên tai, khung cảnh khá phồn thịnh.
Không bao lâu, ánh mắt Liễu Minh rơi vào một hiệu cầm đồ trên đường, ánh mắt lóe lên, sau đó nhanh chóng đi đến.
Tuy trong lòng Sa Sở Nhi tràn đầy vẻ nghi hoặc nhưng mà cũng nhanh chóng đi đến.
Liễu Minh vừa đi vào trong tiệm cầm đồ thì một tên tiểu nhị mặc áo xanh, mặt mày tươi cười chạy ra đón chào.
“Khách quan, xin mời vào bên trong.”
Liếc nhìn lại thì trong cửa hàng không một bóng người, thoạt nhìn sinh ý không được tốt cho lắm.
Liễu Minh mỉm cười, sau đó ngồi xuống một chiếc ghế tựa lớn, mà Sa Sở Nhi thì không ngồi xuống, đôi mắt trong tấm áo choàng khẽ quét qua xung quanh, thần thức cũng dần khuếch tán ra, tựa hồ như muốn dò xét điều gì đó.
“Khách quan, ngài muốn cầm đồ vật gì? Không phải nói ngoa chứ tiểu điếm tuy là không lớn nhưng mà trong trăm cửa hàng trong thành Nam Minh này thì tên tuổi bổn điếm, ngài cứ việc yên tâm.” Tên tiểu nhị thoạt nhìn chỉ có mười tám mười chín tuổi nhưng mà miệng lưỡi vô cùng lanh lợi, bộ dáng rất là cơ linh.
“Ta đến từ phương Bắc, hôm nay đến đây là muốn cầm một vật.” Liễu Minh lấy từ trong ngực ra một vật lớn bằng bàn tay, mặt ngoài hắc quang ẩn hiện, chính là lệnh bài đệ tử nội môn của Lạc U Phong, tiện tay đưa cho tiểu nhị.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 863: Âu Dương Khuê
Tiểu nhị mặc áo xanh vừa nhìn thấy lệnh bài, trên mặt khẽ lộ ra một tia kinh hãi nhưng chỉ thoáng qua một cái liền biến mất, đối đáp như không có chuyện gì xảy ra:
“Tấm thẻ của ngươi nhìn không tệ lắm nhưng phải được chưởng quỹ xem xét mới có thể định giá được bao nhiêu.”
“Cứ cầm đi.” Ánh mắt Liễu Minh chợt lóe bèn phất phất tay.
Tiểu nhị mặc áo xanh nhìn Liễu Minh một cái thật sâu rồi hai tay cầm tấm thẻ chạy vào trong nội viện cửa hàng.
Chẳng mấy chốc, nó lại chạy ra, cung kính đưa trả lại tấm thẻ cho Liễu Minh, lại thi lễ một cái rồi bẩm:
” Khách quan, chưởng quỹ mời ngài vào trong.”
Liễu Minh thản nhiên thu hồi thẻ bài cài vào bên hông rồi đứng dậy vẫy tay gọi Sa Sở Nhi đi theo rồi ra hiệu cho tiểu nhị dẫn đường.
Một lúc sau, tiểu nhị dẫn hai người vào một gian phòng trong cùng của nội viện.
Trong phòng, chưởng quỹ là một nam tử trung niên mặt vuông đang đứng chờ sẵn, mắt nhìn Liễu Minh, sau đó lại quay sang nhìn Sa Sở Nhi tỏ như nghi hoặc.
“Không sao, vị này dù không phải là đệ tử bổn môn nhưng là hảo bằng hữu của ta.” Liễu Minh thản nhiên nói.
Trung niên mặt vuông nghe vậy mới cung kính thi lễ rồi bẩm:
” Đệ tử ngoại sự Thái Thanh môn Tần Vũ xin ra mắt Liễu sư huynh.”
Sa Sở Nhi gỡ áo choàng trên người xuống, khuôn mặt tỏ ra kinh ngạc.
Cửa hàng này hóa ra là một cứ điểm liên lạc bí ẩn của Thái Thanh môn ở thành Nam Minh!
Thái Thanh môn là tứ đại thái tông Nhân tộc đã tồn tại biết bao nhiêu năm tại Trung Thiên đại lục, mỗi một địa phương đã bố trí rất nhiều cứ điểm công khai, ẩn giấu để thu thập tin tức các nơi…
Thỉnh thoảng cũng sẽ có những đệ tử bổn môn như Liễu Minh tình cờ tới tìm kiếm tin tức trực tiếp hoặc nhờ trợ giúp hỏi thăm một vài tin tức.
Như Liễu Minh biết, trong thành trì phàm nhân xung quanh Tuyền Mộng Sơn, trong các phường thị thì những cứ điểm như thế này không ít hơn mười.
Một vài chỗ dù đã lộ hình tích thì Âu Dương thế gia cũng sẽ ra vẻ không biết.
Dù sao những chuyện tương tự như thế các đại tông môn, các thế gia đều sẽ làm vậy.
Âu Dương thế gia cũng ở quanh Vạn Linh sơn bố trí những cứ điểm tương như thế này.
Trong lòng các đại thế lực đều biết rõ nhưng không công khai vạch trần.
Hiện tại nếu muốn điều tra chuyện của Âu Dương thế gia thì đương nhiên Liễu Minh sẽ tới những nơi như thế.
“Lần này sư huynh đến đây không biết sư đệ có thể ra sức cống hiến chi không?” Người trung niên mặt vuông sau khi thi lễ thì nghiêm túc hỏi.
“Ta muốn biết tất cả tin tức về một người có liên quan tới Âu Dương thế gia là Âu Dương Minh.” Liễu Minh trực tiếp nói rõ mục đích.
“Âu Dương Minh!”
Người đàn ông mặt vuông nghe vậy thì hơi chấn động, có chút kinh ngạc liếc nhìn Liễu Minh rồi lại tiếp tục nói:
“Không ngờ là Liễu sư huynh cũng biết tới người này, cũng là hơi ngoài dự liệu của ta.”
Liễu Minh nghe vậy vẫn im lặng, nhưng nét mặt Sa Sở Nhi hiện ra một chút kích động.
“Ngươi ra ngoài coi chừng đi.” Người trung niên mặt vuông hiện một tia ngưng trọng, khoát tay với tiểu nhị mặc áo xanh đứng sau.
Tiểu nhị hiểu ý, khom người thi lễ rồi lui ra ngoài, khẽ đóng cửa phòng lại.
Lúc này người trung niên mới đi tới một cái tủ ở giữa phòng, lục tìm một hồi rồi lấy ra một quyển sổ.
“Âu Dương Minh là đệ tử đích hệ đời thứ hai mươi tám Âu Dương thế gia, có Địa linh căn, thiên tư trác tuyệt, mười sáu tuổi tấn cấp Ngưng Dịch, ba mươi tuổi tấn cấp Hóa Tinh. ba mươi bảy tuổi được vào Lâm Anh các trở thành đệ tử hạch tâm.
Tuổi chưa đầy một trăm đã ngưng kết Chân đan, từ đó thì tin tức không thu thập được gì nữa, dường như người này biến mất vậy.
Thế nhưng bốn mươi năm trước, người này lại xuất hiện làm cho cả Âu Dương thế gia xảy ra một trường hỗn loạn.
Từ đó về sau không có tin tức gì, sinh tử không rõ.” Người trung niên mặt vuông lật giở, khoan thai đọc.
Sau khi đọc hết, người này gấp sách lại đưa cho Liễu Minh.
Tờ đầu có ba chữ đậm Âu Dương Minh to tướng, phía dưới là những dòng chữ nhỏ ghi chép những việc có liên quan tới Âu Dương Minh.
Liễu Minh đọc kỹ càng một hồi, bên trên có ghi những sự việc trải qua trước khi tấn cấp Chân đan.
Nhưng phía trên không thấy có đề cập gì tới vùng đất Nam Hoang, cuối cùng có dòng bút son ghi chú sinh tử không rõ.
Liễu Minh chậm rãi hạ tay xuống, liếc nhìn Sa Sở Nhi rồi truyền âm hỏi:
“Bốn mươi năm trước, chẳng lẽ là?”
“Đúng như Liễu huynh phỏng đoán, đích thật là hơn bốn mươi năm trước gia phụ rời Quỷ Mạc.” Sa Sở Nhi khẽ cắn môi anh đào, truyền âm hồi đáp.
Trong lòng Liễu Minh âm thầm đồng ý.
Xem ra sau khi Âu Dương Minh rời khỏi Quỷ Mạc từng trở lại Tuyền Mộng Sơn mạch, hơn nữa không biết vì nguyên nhân gì mà lại xảy ra xung đột với Âu Dương thế gia.
Lại nữa, dù trên sách ghi là sinh tử chưa rõ nhưng Liễu Minh hiểu rằng việc Âu Dương Minh mất tích chắc chắn có liên quan tới Âu Dương thế gia, thậm chí là có thể đã bị Âu Dương thế gia giết chết hoặc cầm tù.
“Chỉ là những tin này vẫn chưa đủ, ta muốn biết tin tức cụ thể hơn, nếu tìm ra tung tích người này càng tốt…” Liễu Minh để quyển sách xuống, bình tĩnh nói với người trung niên.
“Ở đây chúng ta chỉ ghi chép được có vậy.
Sư huynh muốn tin tức nhiều hơn e rằng phải cần thêm thời gian, hơn nữa còn phải chịu một số phí tổn đặc biệt…” Người trung niên do dự một lúc rồi từ từ đáp lại.
“Thế này đủ chưa, ta cần phải nhanh chóng tra ra tình huống người này.” Liễu Minh lấy ra một cái túi to, đặt lên bàn, nhạt giọng yêu cầu.
Người trung niên cầm lấy cái túi, mở ra nhìn lướt, trên mặt lộ vẻ vui mừng, liên tục gật đầu bảo:
“Liễu sư huynh cứ việc yên tâm, nhiều nhất tại hạ chỉ cần ba ngày thôi.”
Liễu Minh nghe vậy khẽ mỉm cười, không nói gì.
Kế tiếp, hắn không ở tại đây chờ, đương nhiên cũng chẳng cần lo là người trung niên nhận linh thạch mà không làm gì.
Hắn dẫn Sa Sở Nhi rời khỏi cửa hàng.
“Sa cô nương, đây là một cứ điểm Thái Thanh môn chúng ta, dù chẳng phải là bí ẩn nhưng nếu không cần thiết thì đừng tiết lộ.” Sau khi rời cửa hàng, Liễu Minh tới phía đông thành, chậm rãi nói.
“Liễu huynh cứ việc yên tâm, mặc dù tiểu nữ kiến thức nông cạn nhưng làm việc vẫn biết chừng mực, chuyện lấy oán trả ơn tất nhiên sẽ không làm.” Trong cặp mắt đẹp hiện lên một tia cảm kích, nghiêm túc đáp lại.
Liễu Minh cười lớn hai tiếng, nếu không phải hiểu rõ tính tình Sa Sở Nhi, hắn cũng không tùy tiện đưa cô nàng tới nơi này.
Sau một lúc, hai người tới một khách sạn phía đông thành rồi vào nghỉ ở hai gian hảo hạng.
Trong một phòng, Diệp Hạo biết điều đương ngồi chờ đợi, nó vẫn đương thầm lẩm nhẩm bí quyết Liễu Minh đưa cho.
Ba ngày trôi qua, vào trưa ngày thứ tư, Liễu Minh và Sa Sở Nhi trở lại cửa hàng nọ.
“Mời hai vị khách quan vào trong.” Tiểu nhị mặc áo xanh nhìn thấy hai người thì mắt sáng ngời, nét mặt làm bộ như không có chuyện gì xảy ra mà đưa họ vào trong hậu viện.
Người trung niên Tần Vũ đã ngồi ở đây chờ sẵn.
“Tần huynh, việc điều tra thế nào rồi?” Liễu Minh nhàn nhạt hỏi.
“Có thu hoạch một ít nhưng tiến triển không quá lớn.” Tần Vũ mời hai người vào mật thất, thở dài trả lời.
“Hả? Nói thử nghe xem nào.” Liễu Minh hỏi.
“Tại hạ thông qua một vài phương pháp ngầm nhưng tài liệu lấy được chẳng bao nhiêu, cũng không tìm được nơi Âu Dương Minh hạ lạc nhưng cũng tìm được nơi gia tộc cận đại ẩn cư, có lẽ đến đó có thể tìm được tin tức có liên quan tới Âu Dương Minh.” Tần Vũ lấy ra một ngọc giản trao cho Liễu Minh kể hết những gì tìm được.
“Hả, tin tức chỉ được thế thôi.” Liễu Minh vừa cầm lấy ngọc giản vừa nhíu mày một cái.
Sa Sở Nhi đứng bên cạnh nghe được thế, bàn tay trong tay áo bỗng nắm lại, mắt hiện một tia kích động.
Liễu Minh nhìn thấy nét mặt Sa Sở Nhi thì ngầm thở dài, lấy ngọc giản trên trán xuống, quả nhiên trong đó có một vài tài liệu ghi lại về Âu Dương Minh trước khi mất tích và địa chỉ chuẩn xác gia tộc ẩn cư.
Hơn nửa ngày sau, ở một u cốc bí ẩn cách Tuyền Mộng Sơn mạch hơn trăm dặm có hai đạo độn quang một vàng một đen rơi xuống.
Quang mang tan đi hiện ra thân ảnh Liễu Minh và Sa Sở Nhi.
“Là đây sao?” Sa Sở Nhi đứng ở ngoài u cốc, sau khi nhìn khắp xung quanh thì trong mắt hiện lên tia nghi ngờ, miệng lẩm bẩm.
Trong sơn cốc chỉ có cảnh hoang dã đầy sức sống mà không thấy bóng dáng kiến trúc nhà cửa nào.
“Đây là ảo thuật được bố trí hơi xảo diệu thôi.
Lại có thể ẩn giấu ba động pháp lực, xem ra tu sĩ cư ngụ ở đây đúng là có sở trường về mặt này.” Trong mắt Liễu Minh ẩn ẩn hắc quang, hắn hơi trầm ngâm rồi ngón tay búng một cái.
Một hỏa cầu bằng đầu người bắn ra.
Trong không trung sâu trong u cốc hiện ra một đợt gợn sóng, hỏa cầu bụp một cái bị thôn phệ.
Trong sơn cốc cũng bị ba động, cảnh vật đong đưa một trận giống như trên mặt nước bị quăng một cục đá.
“Nhãn lực Liễu huynh tốt quá!” Sa Sở Nhi thấy vậy, trong cặp mắt sáng hiện lên một tia khâm phục.
“Sa cô nương sống tại Quỷ Mạc, bình thường hay gặp chủ yếu là Sa thú nên không nhìn thấy ảo thuật cấm chế nhiều lắm, không phát hiện ra cũng không kỳ lạ.” Liễu Minh khoát tay áo, nhẹ nhàng bảo.
Đúng lúc này, dù ba động trong sơn cốc chưa tản đi đã hiện ra một mảng thanh quang nhàn nhạt, một góc bị xé rách, chợt lóe lên, bay ra một nam tử thanh niên mặc trường bào vàng nhạt.
Sau khi thân hình hiện ra, vẻ mặt cảnh giác nhìn hai người Liễu Minh.
“Các ngươi là ai, có can đảm dám tự tiện xông vào Tử Huyền sơn trang của ta!”
Ánh mắt Liễu Minh liếc qua, thanh niên mặc hoàng bào trước mắt chỉ có tu vi Ngưng Dịch hậu kỳ mà đối diện với tu sĩ Hóa Tinh hai người bọn họ cũng không lộ ra chút khiếp đảm nào thì hắng giọng bảo:
“Vị đạo hữu này, hai người chúng ta không có ý mạo phạm mà có việc muốn cầu kiến tiền bối Âu Dương Khuê, kính xin thông báo hộ một tiếng.”
“Hả? Sao các ngươi biết gia phụ ẩn cư ở đây? Tột cùng các ngươi là ai?” Vị mặc hoàng bào nghe thế cả kinh, mặt biến sắc quát hỏi.
Liễu Minh nhíu nhíu mày, đang cố suy nghĩ nên nói thế nào để tình hình hòa hoãn một chút thì trong sơn cốc vọng va một thanh âm có vẻ già nua.
“Nhàn nhi, không được vô lễ!”
Vừa dứt lời thì thanh quang trong cốc lại chập chờn một trận, một cánh cửa hiện lên, lão giả hoàng bào từ đó bay ra.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 864: Kiểm Chứng Huyết Mạch
“Phụ thân.” Thanh niên áo vàng nghe vậy vội quay người cung kính thi lễ với lão giả vừa xuất hiện sau đó cúi đầu lui sang một bên.
“Hài tử không hiểu chuyện nên mới mạo phạm, hai vị xin đừng nên trách.” Lão giả áo vàng sau khi ra lệnh cho con trai lui xuống liền vô cùng khách khí nhận lỗi với hai người Liễu Minh, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ vô cùng đề phòng.
“Các hạ chắc hẳn chính là Âu Dương Khuê đạo hữu? Là hai người bọn ta đường đột quấy rầy, xin đạo hữu không vì thế mà phật ý.” Liễu Minh khẽ quan sát lão già trước mặt.
Tu vị của lão không ngờ cũng đạt đến cảnh giới Giả Đan.
Thế nhưng nhìn vào bộ dáng tuổi già sức yếu không thể che giấu của lão, cuộc đời này hiển nhiên đã không còn hy vọng ngưng kết Chân Đan.
“Lão phu đúng là Âu Dương Khuê, nhị vị đạo hữu nếu đã đến, vậy xin mời vào trong để ta được làm tròn đạo gia chủ.” Thái độ khách khí của Liễu Minh đã khiến vẻ đề phòng trong mắt lão giả thu lại một ít, chỉ thấy y nghiêng người bày ra động tác mời, cánh cửa gần đó liền lóe lên ánh sáng màu xanh sau đó từ từ mở rộng.
“Nếu như đạo hữu đã nói như thế, hai người bọn ta liền không khách khí vậy.” Liễu Minh mỉm cười gật đầu sau đó thúc giục pháp quyết bay đi.
Sa Sở Nhi thấy vậy cũng khẽ động thân hình, theo sát phía sau.
Vượt qua màn hào quang rộng mở kia, hai người Liễu Minh đột nhiên cảm thấy trước mắt chợt sáng rực lên.
Chỉ thấy cảnh tượng hiện ra đã không còn giống với sơn cốc ban nãy mà là một khu rừng xanh tươi rậm rạp.
Cách chỗ họ không xa là một tòa nhà làm bằng Tử Mộc nằm ngay trung tâm của khu rừng xanh mượt.
Thỉnh thoảng lại có tiếng chim lảnh lót cùng tiếng côn trùng rền rĩ từ bốn phía truyền đến, có thể thấy cảnh quan nơi đây vô cùng ung dung tự tại, đúng là một địa phương thích hợp để ẩn cư.
Vẻ mặt Liễu Minh vẫn điềm nhiên như không nhưng thần thức khổng lồ của hắn đã sớm phát tán ra xung quanh, bao phủ toàn bộ khu rừng vào trong tầm kiểm soát.
Sau một phen tìm tòi kĩ lưỡng, không phát hiện điều gì bất thường mới khiến hắn yên tâm một chút.
Ngoại trừ lão giả cùng gã thanh niên áo vàng vừa rồi, Liễu Minh còn nhìn thấy vài người nữa nhưng tất cả đều có tu vị không đáng kể, cao nhất chỉ đạt đến Linh Đồ kỳ mà thôi.
Ngoài ra, nơi này cũng không có dấu vết của trận pháp cấm chế lợi hại gì, điều này khiến cho sự đề phòng của hắn càng thêm buông lỏng.
Đúng vào lúc này, một mùi thơm dịu ngọt đã từ phía truyền đến, thì ra là Sa Sở Nhi không biết từ lúc nào đã nhích lại gần hắn.
“Hai vị, mời đến phòng khách dùng Linh trà.” Lão giả làm ra tư thế mời sau đó phân phó một câu cho thanh niên áo vàng rồi mới dẫn theo hai người men theo hành lang tiến vào đình viện.
Người thanh niên kia cũng không có theo phụ thân đi vào mà đứng lại cửa ra vào, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
Dọc theo hành lang, Liễu Minh cũng không nhìn thấy bóng dáng kẻ hầu người hạ nào cả.
Lão giả sau khi mời hai người ngồi xuống liền tự mình đi vào sau nhà rót hai chén Linh trà rồi đưa cho bọn họ.
Liễu Minh mỉm cười cảm ơn một tiếng, sau khi nhận lấy liền đặt xuống bên cạnh.
“Hai vị đạo hữu đã tìm đến nơi thâm sơn cùng cốc này để tìm lão phu chắc là có lý do riêng, chỉ là không biết tại hạ có thể giúp được gì? Nhìn hai vị trẻ tuổi như vậy đã có tu vi Hóa Tinh kỳ chắc hẳn đều là đệ tử hạch tâm của gia tộc.
Lão phu đã ẩn cư ở đây từ mấy chục năm trước, chả lẽ gia tộc còn có chuyện gì có thể sử dụng đến thân già này hay sao?” Lão giả áo vàng sau khi ngồi xuống mới chậm rãi lên tiếng, thần sắc có chút tiêu điều.
“Âu Dương đạo hữu đã hiểu lầm rồi, tại hạ là đệ tử Thái Thanh môn, gọi là Liễu Minh.
Cô nương này gọi là Sa Sở Nhi, là người đến từ vùng đất Nam Hoang.” Liễu Minh nghe vậy thoáng giật mình sau đó khẽ cười giải thích.
“Đệ tử Thái Thanh môn, Nam Hoang… Hai vị chẳng lẽ không phải đệ tử của gia tộc Âu Dương? Nếu vậy hai vị làm thế nào có thể tìm đến đây, phải biết là tung tích của ta chỉ có người ở Âu Dương gia mới biết.” Lão giả kia nghe Liễu Minh nói vậy, liền ngạc nhiên đứng lên.
“Tuy rằng Liễu mỗ không phải là đệ tử Âu Dương gia nhưng Sa cô nương đây lại có vài phần liền quan đến gia tộc Âu Dương.
Hai người chúng ta cũng phải tiêu tốn không ít thời gian mới có thể tìm được nơi ẩn cư của đạo hữu.” Liễu Minh khẽ cười một tiếng sau đó nhanh chóng chắp tay nói ra.
“A? Hai vị quả thật không phải đến từ gia tộc Âu Dương.” Lão già áo vàng nghe vậy liền nhẹ thở ra một hơi, toàn thân lập tức buông lỏng vài phần.
Thanh niên áo vàng đứng ngoài cửa nghe được ba người nói chuyện, vẻ mặt cũng lập tức buông lỏng, liền lặng yên quay người rời đi.
“Nếu đã như vậy, không biết vì lý do gì hai vị đạo hữu lại tìm đến một lão già không màng thế sự như ta?” Sau một thoáng thất thố, lão già áo vàng lại cảm thấy hứng thú với hai vị khách không mời mà đến này.
“Âu Dương đạo hữu, ngươi đã có biết một người tên là Âu Dương Minh không? Căn cứ tin tức mà chúng ta thăm dò được, đạo hữu trước đây đã có quan hệ không tệ với người này?” Liễu Minh rốt cuộc nói ra ý đồ của cuộc viếng thăm.
“Âu Dương Minh, hai người các ngươi tới đây là để hỏi ta việc này sao?” Lão giả áo vàng nghe vậy liền trở nên cứng đờ, sắc mặc đột nhiên chuyển sang xanh đen, hồi lâu mới lạnh lùng lên tiếng.
“Không sai.” Liễu Minh nhíu mày, chậm rãi nói ra.
“Đã như vậy, lão phu không có gì để nói với hai người, thỉnh hai vị lập tức rời khỏi nơi đây.” Lão giả áo vàng bỗng nhiên đứng lên, khuôn mặt lạnh lùng khiến người ta không thể đoán ra suy nghĩ thật sự của lão.
“A, xem ra đạo hữu vô cùng kiêng kị cái tên này.
Thế nhưng, đạo hữu không cần phải gấp gáp, trước hết hãy nghe vị Sa cô nương này giải thích sau đó mới quyết định cũng không muộn.” Liễu Minh cười nhạt một tiếng rồi nói.
“Nghe nàng giải thích?” Lão giả nghe vậy, nộ khí không khỏi thu lại vài phần, nhưng khuôn mặt vẫn tràn đầy vẻ kiêng kị.
“Vãn bối Sa Sở Nhi, Âu Dương Minh chính là cha ta, mong rằng tiền bối có thể nói cho ta biết tung tích của gia phụ.” Lúc này, Sa Sở Nhi không dám chậm trễ đứng dậy, hướng lão già đối diện thi lễ một cái.
“Cái gì? Ngươi là con gái của Âu Dương Minh, tại sao lão phu lại chưa từng nghe qua?” Lão già áo vàng sợ hãi kêu lên một tiếng sau đó lập tức nhìn chằm chằm vào Sa Sở Nhi, vẻ mặt lão bỗng trở nên cực kì nghiêm trọng.
“Vãn bối được sinh ra sau khi gia phụ rời khỏi nhà một thời gian.” Sa Sở Nhi nhẹ giọng nói.
“Ân, nếu quả như vậy, vẻ ngoài của ngươi quả thật có vài phần giống với Âu Dương Minh.
Thế nhưng người đừng cho rằng chỉ bằng vào câu chuyện vừa rồi có thể khiến lão phu tin tưởng ngươi đúng là huyết mạch của Âu Dương Minh.” Sắc mặt lão giả vẫn mang vẻ âm trầm bất định.
Sau một hồi suy nghĩ, lão bỗng thở dài một hơi, không nhanh không chậm nói ra.
Đồng thời, một cỗ Linh áp như không như có cũng từ trên người lão tản mát ra.
Liễu Minh đứng bên cạnh cảm ứng được pháp lực trong cơ thể lão giả đã bắt đầu chuyển động.
Chỉ cần một lời không hợp lí cả hai bên sẽ lập tức rơi vào thế phải động thủ.
Thế nhưng Liễu Minh vẫn bình thản ngồi yên tại chỗ. chỉ khẽ nhếch miệng mỉm cười.
Ngược lại, Sa Sở Nhi nghe vậy liền không chút chậm trễ lấy ra một khối lệnh bài màu tím, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói ra:
“Vãn bối nếu đã tìm đến đây, tự nhiên đã có căn cứ của mình.
Đây là tín vật mà cha ta lúc ly khai đã lưu lại cho mẹ ta, tiền bối nếu không ngại có thể xem qua.”
Lão giả áo vàng đã có chút tin tưởng, tay áo run lên lập tức cầm lấy khối lệnh bài kia sau đó liền quan sát một cách cẩn thận.
“Đúng vậy, đây chính là lệnh bài thân phận của Âu Dương Minh, tuy nhiên bằng vào một vật chết như vậy chưa thể khiến lão phu hoàn toàn tin tưởng.
Ta vẫn muốn thi pháp xác nhận lại huyết mạch của ngươi.” Sau một lúc lâu, lão giả mới trả lại khối lệnh bài, ánh mắt lão nhìn Sa Sở Nhi đã có chút hòa hoãn.
“Không có vấn đề, chỉ cần có thể chứng thực thân phận của vãn bối, tiền bối cứ việc thi pháp.” Sa Sở Nhi không chút do dự đáp ứng.
“Rất tốt! Năm đó, Âu Dương Minh có lưu lại một giọt tinh huyết, chỉ cần Sa cô nương không ngại lấy ra một ít máu tươi, ta có thể cam đoan rất nhanh sẽ có kết quả.” Âu Dương Khuê nghe vậy gật đầu.
Chỉ thấy lão khẽ vung tay, một trận bàn hình thoi đã nhanh chóng hiện ra.
Mặt ngoài linh bàn có thể thấy từng lỗ hổng không lớn được khảm đầy Linh văn màu bạc nhạt.
Sa Sở Nhi nghe vậy lập tức bước lên trước vài bước.
Chỉ thấy một đạo Phong Nhận lóe lên nhanh như chớp lưu lại một vết thương dài gần tấc trên cánh tay trắng ngần, một vòi máu tươi từ đó chậm rãi rơi vào lỗ hổng trên mặt trận bàn bên dưới.
“Như thế là đủ rồi.”
Âu Dương Khuê thấy vậy, hài lòng gật đầu, sau đó nhanh chóng đánh ra mười mấy đạo pháp quyết, đồng loạt bay về phía trận bàn trước người.
Trận bàn lập tức vang lên từng tiếng ông ông rời rạc, từ những lỗ hổng liền có hào quang huyết sắc liên tục chớp động.
Tiếp đó, lão giả khẽ động tay áo, ném ra một cái bình sứ màu trắng rồi lấy tay chỉ vào hư không một cái.
“Phanh” một tiếng, đã thấy bình sứ nhanh chóng nổ tung, một giọt tinh huyết đỏ thẫm theo đó rơi xuống rồi nhanh chóng chui vào trận bàn, không còn lưu lại một chút tăm tích.
Tiếp theo, dưới sự thao túng của lão giả, trận bàn không ngừng xoay tròn giữa không trung.
Thỉnh thoảng lại có phù văn màu đỏ như máu hiện lên, hóa thành từng điểm huyết quang bay tán loạn.
“Thu!”
Lão giả vừa quát lớn một tiếng, đồng thời vung tay chộp lấy trận bàn đang run rẩy từ trên không rơi xuống.
Âu Dương Khuê cúi đầu cẩn thận kiểm tra Linh văn màu máu chớp động trên trận bàn, sau đó lại ngẩng dầu nhìn Sa Sở Nhi một cái.
Khuôn mặt rốt cuộc lộ ra thần sắc phức tập, một lúc sau, lão mới thở dài nói ra:
“Xem ra Sa Sở Nhi quả thật chính là con gái của vị tộc đệ kia.”
“Tiền bối cuối cùng đã chịu tin tưởng chúng ta.
Sa cô nương trước giờ vẫn sinh sống ở khu vực Nam Hoang, gần đây mới tiến vào cảnh nội để tìm tung tích của cha.
Tiến bối nếu đã biết, kính xin vui lòng chỉ giáo.” Liễu Minh tức thì bình tĩnh xen vào một câu.
“Tung tích? Những người kia của Âu Dương gia vẫn luôn tìm kiếm tung tích của hắn, chẳng lẽ qua nhiều năm như vậy, bọn họ vẫn không thu hoạch được gì?” Lão già áo vàng đột nhiên cười lạnh một tiếng, giọng nói không ngờ lại mang ý vị mỉa mai.
Liễu Minh không khỏi khẽ giật mình, chẳng lẽ đối phương cũng không biết tung tích của Âu Dương Minh hay sao?
Sa Sở Nhi nghe vậy, không khỏi càng thêm lo lắng.
“Âu Dương Minh trước kia coi như cũng có chút ân huệ với ta, ngươi nếu đã là con gái của hắn, hơn nữa còn tìm đến nơi này, ta có thể cho ngươi biết một ít chuyện năm đó.” Lão giả áo vàng sau khi hít sâu một hơi, giọng nói liền lộ ra vẻ cay đắng.
“Mong tiền bối chỉ giáo!” Sa Sơ Nhi khẽ cắn bờ môi, hai bàn tay nhẹ túm lấy mép váy, bộ dáng có chút khẩn trương.
“Âu Dương thế gia mặc dù là một gia tộc nhưng bên trong cũng chia thành rất nhiều chi nhánh.
Mà gia đình ta chính là một chi nhánh ngoại hệ của gia tộc, cũng không được bọn họ coi trọng.
Lúc trước bởi vì Âu Dương Minh bày ra thiên phú tu luyện trác tuyệt mới có thể khiến nhất mạch này có chút khởi sắc.
Lão phu năm đó nhờ có sự giúp đỡ của Âu Dương Minh, mới có thể tu luyện đến Hóa Tinh kỳ.” Âu Dương Khuê vừa nói vừa chậm rãi đến bên cửa sổ.
Ánh mắt nhìn ra bên ngoài có chút thất thần, giọng nói lại như thì thào kể lại một câu chuyện xưa cũ.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 865: Bí Sự Năm Đó
Sa Sở Nhi và Liễu Minh dĩ nhiên đều tập trung tư tưởng suy nghĩ lắng nghe.
Một lát sau, Âu Dương Khuê thoáng hiện thần sắc hoài niệm rồi nói tiếp:
“Tính ra thì Âu Dương Minh cũng là thân đường đệ của ta, nhất mạch chúng ta vốn đều cho rằng y có thể mang đến một vùng trời đất cho nhất mạch chúng ta trong Âu Dương thế gia, chẳng ngờ về sau trái lại lại gặp phải đại nạn.”
*thân đường đệ: em con chú con bác.
Sa Sở Nhi ngưng thở, nàng biết sự tình mà lão giả áo bào vàng đang kể lại chính là điểm mấu chốt nhất liên quan đến việc này.
“Theo ta được biết, cách đây hơn trăm năm về trước, khi ấy tại tộc thì thực lực Âu Dương Minh đã xếp hạng ba trong số các để tử hạch tâm của Lâm Anh Các, hắn nhận lệnh gia chủ, một mình xâm nhập vùng Nam Hoang, đi dò xét một sự việc trọng đại.” Ánh mắt lão giả áo bào vàng chớp động, tựa như nhớ lại những năm tháng trước kia.
“Hắn ở chỗ Nam Hoang đó để tra xét việc gì thì ta cũng không rõ, có điều là từ đó trở đi cách xa vạn dặm, chẳng chút tin tức, cho đến một ngày mấy chục năm trước, hắn đột ngột trở về, hơn nữa tu vi tiến nhanh, bất ngờ đạt đến Chân Đan cảnh đại viên mãn, lúc ấy với tư cách là người cùng chi trong mạch với hắn, lão phu còn rất cao hứng.
Khi đó rất nhiều trong tộc cũng đều vui mừng cho rằng bằng tư chất kinh người mà Âu Dương Minh thể hiện ra thì có khả năng rất lớn tiến cấp Thiên Tượng cảnh, một khi tiến cấp thành công, dù không được trở thành gia chủ tiếp theo thì cũng có thể có hi vọng trở thành một trong những vị Đại trưởng lão của tộc.”
“Ngay khi đó, gia chủ vì để hắn có thể thuận lợi tiến cấp đã không tiếc hao tốn tài nguyên để cho hắn tiến nhập vào Phục Ma Bí Cảnh trong tộc, tiến hành tôi luyện, nơi đó là một bí cảnh đặc biệt mà tổ tiên bản tộc sáng lập ra dùng cho đệ tử trong tộc rèn luyện tâm tính và tu vi.” Lão giả áo bào vàng thở dài, chậm rãi nói ra.
Liễu Minh nghe đến đây, trong lòng khẽ động, dựa theo lời Âu Dương Khuê kể lại thì cái Phục Ma Bí Cảnh này nghĩ tới hẳn là một nơi có phần giống Ác Quỷ Đạo của Thái Thanh Môn.
“Thế nhưng điều khiến cho mọi người đều không ngờ tới chính là, Âu Dương Minh chẳng những không có ở trong đó chuẩn bị cho việc tiến cấp Thiên Tượng cảnh, trái lại trong năm năm sau khi tiến vào trong đó lại không biết đã dùng loại thủ đoạn nào, lẳng lặng đánh tan ba chỗ phong ấn của Thất Tinh Phục Ma Ấn, thứ được coi là căn cơ của bí cảnh đồng thời hắn còn hấp thu một lượng lớn Chân Ma Chi Khí vốn bị phong ấn trấn áp, lại còn bắt đầu tu luyện một loại công pháp ma tộc đã sớm bị nghiêm cấm tại đại lục Trung Thiên là Bát Hoang Phạm Ma Công.” Lão giả áo bào vàng nói tới đoạn này, sắc mặt dần dần trở nên khó coi.
“Bát Hoang Phạm Ma Công? Phụ thân vì sao phải luyện loại công pháp Ma tộc này…” Sa Sở Nhi nghe thế, mở lớn hai đồng từ, giọng trở nên nghẹn ngào.
“Ầy, không ai biết vì sao hắn phải làm thế, có điều sự tình như thế tự nhiên là không giấu nổi người trong tông, gia chủ dưới cơn thịnh nộ, gấp rút phái người tiến vào trong bí cảnh để đuổi bắt Âu Dương Minh.
Nhưng mà Bát Hoang Phạm Ma Công này là công pháp Ma tộc chân chính, tuy vô cùng lợi hại nhưng mà chỉ có người của Ma tộc mới có thể thực sự nắm giữ, Âu Dương Minh dù thiên tư trác tuyệt nhưng vẫn không thể ngăn nổi Ma khí kích thể, cuối cùng đánh mất lý trí, hóa thân thành Ma nhân.
Nhưng điều không nghĩ tới là Âu Dương Minh sau khi hóa thành Ma nhân thì thần thông tăng vọt, lại ra tay giết chết rất nhiều người truy đuổi hắn, đến cả Đại trưởng lão Thiên Tượng cảnh dẫn đội cũng không địch lại, bị thương dưới tay hắn.” Lão giả nở nụ cười khổ.
“Ma hóa!”
Liễu Minh nghe đến đó, tức thì sắc mặt hơi đổi.
Âu Dương Minh chỉ là một tu sĩ Chân Đan cảnh, cứ coi như là tu luyện thứ gọi là Bát Hoang Phạm Ma Công, thực lực có điểm tăng tiến nhưng có thể bằng một lần hành động mà đả thương trưởng lão Thiên Tượng cảnh thì có thể thấy được mức độ Ma hóa nặng tới đâu rồi.
“Cuối cùng, đến cả Thái Thượng Trưởng Lão Thông Huyền bế quan quanh năm cũng bị kinh động đồng thời xuất quan tiến vào trong bí cảnh, chuẩn bị đích thân bắt Âu Dương Minh.
Nhưng lúc đó, Âu Dương Minh kia chẳng biết vì sao lại biến mất không thấy tung tích.
Nghe nói vị Thái Thượng Trưởng Lão đã lật tung cả Phục Ma Bí Cảnh lên mà vẫn không thể nào tìm được hắn.
Từ đó về sau, rút cuộc cũng chẳng có ai biết được tung tích của hắn nữa.” Lão giả áo bào vàng nói đến đây, lại bắt đầu thở dài.
Liễu Minh nghe được tới điểm này, sau khi nhíu mày một cái lại nhìn Sa Sở Nhi một cái.
Nguyên nhân khiến Âu Dương Minh đột nhiên tu luyện Ma công, nàng tuy rằng không rõ lắm nhưng nếu như phát sinh từ sau khi y từ Quỷ Mạc kia trở về, thì có lẽ hơn phân nửa là y không tránh khỏi việc có liên quan với Nam Hoang Khôi Đế rồi.
“Nói như thế thì tiền bối cũng không biết tung tích gia phụ.” Đôi mắt trong sáng của Sa Sở Nhi có chút thất thần, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
“Ta cũng có phần hiểu rõ vì sao Âu Dương gia chủ không đồng ý tiếp kiến Sa cô nương rồi.” Liễu Minh khẽ thở dài một tiếng nói.
“Đúng là như thế, Âu Dương gia sinh ra đệ tử trong tộc tu luyện công pháp Ma Tộc, việc này có khả năng kéo theo cả đại sự đại lục Trung Thiên vấn trách, khi ấy Tộc trưởng hạ lệnh giấu nhẹm việc này đi, đồng thời phong tỏa toàn bộ tin tức có liên quan đến Âu Dương Minh.
Còn những người cùng chi mạch như chúng ta thì đồng thời cũng bị liên đới đến việc này, đa số đều bị đẩy đi lưu vong đến những vùng xa xôi trên đại lục, chỉ có lão phu vì năm đó ở trong tộc đã từng tạo ra chút cống hiến cho nên lúc đó mới thoát khỏi việc này mà có thể ẩn cư ở chỗ xa thế này.
Lại nói tiếp, Âu Dương Minh và ta có thể nói là có ân oán khó hiểu, nhưng mà cho tới giờ thì lão phu cũng không có ý định truy cứu nữa.
Con là con gái của hắn, cũng vốn mang họ kép Âu Dương, nghĩa là phải gọi Âu Dương Sở Nhi mới đúng, ta có thể gọi con một tiếng Âu Dương chất nữ không.” Lão giả áo bào vàng khẽ thở dài, nhìn Sa Sở Nhi trước mặt, đổi chủ đề nói chuyện, khi nói tới hai chữ “chất nữ”, ánh mắt đồng thời cũng dần dần trở nên nhu hòa.
“Vâng, Âu Dương…bá phụ.” Sa Sở Nhi do dự một chút rồi khẽ ngập ngừng gọi một tiếng.
Lão giả áo bào vàng nghe thế, trên khuôn mặt già nua nở nụ cười, tựa như rất thích một tiếng ‘Bá phụ’ này.
“Sở Nhi chất nữ, Âu Dương thế gia những năm qua trước sau vẫn truy tìm tung tích phụ thân con, con lần này lại chủ động tìm đến cửa cũng không phải hành vi sáng suốt.
Bá phụ khuyên con không nên ở lại nơi này lâu, mau chóng quay về Nam Hoang đi thôi.”
Sa Sở Nhi nghe vậy, sắc mặt hơi đổi.
“Sa cô nương, Âu Dương tiền bối nói cũng không phải không có lý.
Nếu như lệnh tông thực sự mất tích, chúng ta tốt hơn là cáo từ đi trước a, chờ sau này có cơ hội lại tới địa phương khác nghe ngóng tin tức người.” Liễu Minh vừa đứng dậy, vừa chớp mắt nói.
“Bá phụ, đa tạ người đã nói cho con biết nhiều sự việc liên quan đến gia phụ, về sau có cơ hội, chất nữ tự nhiên lại đến nhà bái tạ!” Sa Sở Nhi khẽ gật đầu, cũng đứng dậy rồi trịnh trọng thi lễ với lão giả áo bào vàng rồi nói.
“Tốt, ta cũng không giữ các con ở lâu.
Có điều là gia tộc đã kinh doanh nhiều năm trong thành Nam Minh, tai mắt không ít, Sở Nhi chất nữ con với mọi việc nhớ phải cẩn thận.” Lão giả áo bào vàng chắp tay với hai người, căn dặn.
Tiếp đó hai người Liễu Minh liền ra khỏi đại sảnh, chuẩn bị từ trong sân bay lên rồi rời đi.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên bên ngoài có một tiếng “Ầm” thật lớn vang lên, bầu trời vốn tĩnh lặng đột nhiên bắt đầu dao động tỏa sáng chói lòa, còn màn sáng màu xanh ở bốn phía theo ánh sáng dao động chói lòa kia cũng thình lình hiện ra.
“Xoạt” một tiếng, cấm chế bảo phủ mảng rừng cây này cuối cùng bị cứng rắn xé rách ra.
Tiếp đó, những tiếng xé gió vèo véo truyền đến, bốn đạo độn quang sáng ngời màu tím liền đáp xuống, biến thành bốn bóng người vận áo bào tím, bốn người lóe một cái liền chắn trước mặt hai người Liễu Minh, Sa Sở Nhi.
Thân thể Liễu Minh hơi động một chút, che cho Sa Sở Nhi ở sau lưng đồng thời đôi mắt nhíu lại quét về phía những kẻ mới tới.
Bốn người mơ hồ cho thấy kẻ cầm đầu là một lão giả râu tóc bạc trắng, trừ người này ra còn có một đại hán dáng người tráng kiện, một nam tử cao gầy sắc mặt tiều tụy và một thiếu phụ dáng yểu điệu.
“Bốn vị đạo hữu có ý gì, vì sao ngăn cản hai người chúng ta?” Liễu Minh lạnh nhạt nói, với bốn kẻ thình lình xuất hiện này cũng không lộ ra vẻ quá giật mình.
“Các hạ là Liễu đạo hữu của Thái Thanh môn a, chúng ta không phải vì đạo hữu mà đến, nữ tử phía sau ngươi là hậu nhân của một tên phản nghịch trong Âu Dương thế gia, chúng ta nhận mệnh lệnh của hội Trưởng lão, phải bắt ả trở về, hy vọng các hạ không gây phiền toái cho chúng ta.” Kẻ nói chuyện đúng là lão giả tóc bạc cầm đầu.
Ba người khác lập tức làm thành một hình bán nguyệt, phong kín con đường phía trước hai người Liễu Minh.
“Con gái của kẻ phản nghịch!”
Liễu Minh dùng thần thức quét qua, sóng mắt bỗng hơi động.
Trong bốn người, lão giả tóc bạc tu vi là Chân Đan sơ kỳ, ba người còn lại thình lình tu vi cũng gần như hắn, đều là tu sĩ Hóa Tinh hậu kỳ.
“Người Âu Dương gia sao lại xuất hiện nhanh như vậy? Chẳng lẽ bọn chúng theo dõi chúng ta?” Trên mặt Sa Sở Nhi lộ vẻ có chút kinh ngạc, lập tức hơi giật mình truyền âm với Liễu Minh.
“Chỉ e từ khi nàng xuất hiện ở Tuyền Mộng Sơn này thì Âu Dương gia liền liên tục phái người âm thầm theo dõi, bọn chúng không có lập tức bắt nàng, quá nửa là dụ phụ thân nàng xuất hiện rồi.” Liễu Minh bình tĩnh truyền âm trả lời, ánh mắt lướt qua bốn người đối diện đồng thời nhanh chóng nhìn nhìn một vòng xung quanh.
“Bọn chúng mơ hão!” Sa Sở Nhi nghe thế, đôi mi thanh tú nhăn lại, ánh sáng trắng trong tay lóe lên, tức thì có một thanh đao hẹp dài sáng lấp lánh.
Một luồng khí từ lạnh buốt lăng lệ ác liệt tỏa ra, sắc mặt bốn người đối diện trở nên lạnh lẽo đồng thời trên người cũng bắt đầu sáng lên vầng hào quang đặc biệt.
“Các ngươi…” Âu Dương Khuê từ trong đại sảnh bước ra, trông thấy tình cảnh trước mắt, sắc mặt bắt đầu biến ảo một hồi.
“Âu Dương Khuê, ngươi tự tiện tiết lộ thông tin mật của Âu Dương thế gia cho người ngoài, việc này đã báo gia chủ biết, xử phạt ngươi thế nào sau này hãy nói, nếu như người muốn bảo đảm một nhà ngươi vô sự thì ngoan ngoãn đứng một bên mà trông.” Lão giả tóc bạc liếc nhìn y, lạnh lung nói.
“Ha ha, ta là kẻ sắp xuống mồ thì còn e sợ cái gì trừng phạt chứ, chỉ cần không gây họa đến người nhà là được rồi.” Sắc mặt Âu Dương Khuê sau một hồi thay đổi, cuối cùng chỉ có thể mang vài phần áy náy nhìn Sa Sở Nhi một cái rồi liền đột ngột quay người trở vào trong đại sảnh, xem ra là không ý định tiếp tục để ý đến chuyện này.
“Liễu huynh, đây là chuyện của muội, chàng là đệ tử Thái tông, bọn chúng không dám ngăn trở, tốt hơn là chàng đi trước đi.” Ánh mắt Sa Sở Nhi lóe lên tia sáng xong lại truyền âm nói với Liễu Minh.
Chân mày Liễu Minh dựng lên, lạnh lùng cười rồi hướng tới bốn người trước mặt nói:
“Bốn vị nhất định phải ra tay vào lúc này sao? Tại hạ và Sa cô nương có ước định trợ giúp nàng tìm kiếm tung tích gia phụ, nếu bây giờ mấy vị động thủ sẽ làm cản trở lời hứa của ta, không thể thương lượng thì đành phải động thủ với các người thôi.”
Sa Sở Nhi nghe thế, ngọc dung khẽ đổi, không khỏi nhìn về phía Liễu Minh một cái, trong ánh mắt mơ hồ có thêm vài tia khác thường.
“Ta ra tay ngăn gã này lại, ba người các người hợp sắc bắt nữ tử kia là được, nhớ kỹ phải tốc chiến tốc thắng, bắt sống đó!”
Lão giả tóc bạc lại hướng về ba người kia, lạnh nhạt căn dặn một tiếng, đồng thời hai tay đột nhiên chà một cái, tức thì một tầng ánh sáng vàng chói lóa từ trong tay lão đột nhiên tỏa ra, rung lên, tia sáng vàng lóe lên rồi một đường cầu vồng rời tay, cuốn thẳng về phía Liễu Minh.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










