[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 167 : Trảm Thú (c831-c835)
❮ sautiếp ❯Chương 831: Trảm Thú
“Con thú này đã bị vây khốn trong Thất Hoàn Minh Thủy Trận rồi, bây giờ đã không thể di chuyển nữa rồi, Diệp đạo hữu chỉ cần vận dụng Nguyên Linh Phi Kiếm chém cho nó một nhát trí mạng là được.” Lão giả thấy vậy thì thở dài một cái, quay đầu, cười mỉm nói với Liễu Minh.
Phong Thanh Mạch lạnh lùng nhìn về phía Liễu Minh, cũng không muốn tự mình động thủ.
Liễu Minh nghe vậy thì nhanh chóng suy nghĩ một chút, trên mặt không chút thay đổi, gật đầu, một tay bấm niệm pháp quyết, từng luồng pháp lực tinh thuần từ một trăm năm mươi ba viên pháp lực kết tinh trong cơ thể tuôn ra, điên cuồng quán chú vào phi kiếm.
Phi kiếm màu vàng bỗng nhiên phát ra một tiếng vù vù bén nhọn, khẽ rung lên trong hư không, sau đó đón gió tăng lên đến hơn mười trượng, kim quang bắn ra bốn phía, theo đó là một luồng kiếm ý bàng nhiên phóng lên trời.
“Trảm!”
Nương theo ngón tay hắn chỉ ra thì một đạo kiếm quang dài hơn mười trượng lập tức chém về phía pháp trận.
Lão giả hơi mập thấy vậy thì trong mắt liền lóe lên dị sắc, hai tay liên tục bấm niệm pháp quyết, màn sáng xanh đậm phía dưới bỗng nhiên tách ra một khe hẹp dài, kiếm quang màu vàng cũng từ cái khe đó, lóe lên chui vào bên trong.
Kiếm quang màu vàng vừa mới chui vào bên trong pháp trận thì lập tức ngưng tụ, đồng dạng cũng có một chút hạn chế, tốc độ bỗng nhiên không ngừng chậm hơn gấp vài lần thông thường.
Liễu Minh thấy vậy thì đuôi lông mày cũng khẽ nhướng lên.
Xem ra pháp trận Minh Thủy này đối với Hư Không Phi Kiếm cũng có tác dụng cấm chế nhất định.
Tuy rằng tốc độ của kiếm quang hơi chậm lại một chút so với lúc đầu, nhưng mà từ đó vẫn tản mát ra kiếm ý kỳ hàn sắc bén, dần dần hạ xuống.
Hương Chương thú bên dưới thấy vậy giật mình, trong miệng phát ra tiếng thét bén nhọn, ngoài thân khí tro đột nhiên tăng vọt, khi mà kiếm quang vừa mới hạ xuống thì thân hình đúng lúc đó cũng biến mất, mang theo tàn ảnh thuấn di ra ngoài cách đó hơn một trượng.
Kim quang lóe lên, kiếm quang cuồn cuộn hạ xuống, “Cờ-rắc” một tiếng, liền tạo ra một miệng vết thương sâu hơn một xích trên người Hương Chương thú.
“Ngao ô o o o!”
Hư Không Hương Chương bị đau, gầm lên giận dữ, huyết dịch màu xám từ trong miệng vết thương phun ra, nhưng sau một khắc, sau khi sương mù màu xám lưu chuyển qua thì miệng vết thương lại lành lại như lúc ban đầu.
Khi mà Liễu Minh muốn thúc giục pháp quyết trong tay, dùng Hư Không Kiếm bổ về phía con thú này một lần nữa thì biến cố phát sinh!
Trong đôi mắt của Hương Chương Thú bỗng nhiên hiện lên một tia giảo hoạt, huyết quang sáng lên, há mồm phun ra một viên yêu đan tối tăm mờ mịt.
Yêu đan quay tít một vòng, từ đó phun ra một luồng quang hà màu xám, sau khi xoay tròn thì nhanh chóng bao phủ lấy thân thể và yêu đan vào bên trong.
(Quang hà: vòng sáng bảo vệ)
“Phanh phanh” vài tiếng vang lên.
Dây thừng màu lam bên ngoài con thú này, bên trong hôi quang lập tức vỡ vụn, tiếp theo, thân hình của nó bỗng nhiên mơ hồ, biến thành một vụ cầu màu xám, lóe lên bay về phía khe hở của pháp trận.
“Không tốt, chủ quan rồi! Đừng cho nó chạy!”
Lão giả thấy thế thì sắc mặt đại biến, hai tay liền bấm niệm pháp quyết, một luồng ánh sáng màu lam liền đánh lên pháp trận, khe nứt hẹp dài bắt đầu khép lại.
Sắc mặt Liễu Minh trầm xuống, một tay bấm niệm pháp quyết, kiếm quang màu vàng bên trong pháp trận xoay quanh, liền đuổi sát phía sau Hương Chương thú.
Nhưng bởi vị sự hạn chế của pháp trận, tốc độ không thể nào so sánh với lúc trước, kiếm quang chớp động liên tiếp vài lần bên trong hồ nước, nhưng nhất thời không thể đuổi theo Hương Chương thú.
Lúc này, Phong Thanh Mạch hừ một tiếng, từ trong tay áo ném ra một đống phù lục màu trắng, đồng thời trong miệng quát ra một tiếng “Phong ấn!”
Lập tức đám phù lục màu trắng ở phía trên pháp trận nổ tung, hóa thành từng sợi bạch khí lấp vào khe hở của màn sáng.
Cùng lúc đó thì dưới sự liều mạng thúc giục pháp trận của lão giả, khe hở rốt cục cũng nhanh chóng khép lại, trong nháy mắt cũng chỉ còn độ rộng chừng vài thước.
Bên trong pháp trận, Hương Chương thú sau mấy lần thuấn di, cách khe hở chỉ còn vài trượng, trông thấy tình hình này thì sương mù màu xám toàn thân xoay tròn một cái, liền ngưng tụ, “Vèo” một tiếng, yêu đan hóa thành một đoàn hắc quang bắn đi, ý định đánh vào vị trí của khe hở.
“Oanh long long” một tiếng vang thật lớn vang lên!
“Vậy mà tự bạo yêu đan rồi!”
Phong Thanh Mạch thấy vậy thì gầm lên giận dữ!
Liễu Minh tức thì khẽ chau mày, vẫy tay, kiếm quang liền từ bên trong lỗ hổng bắn ra, trước người xoay quanh một cái, hào quang thu lại, một lần nữa biến thành thanh phi kiếm nhỏ màu vàng kim.
“Thiếu chủ chớ hoảng sợ, con thú này mới bị nhốt trong Minh Thủy trận, liên tục thúc giục thần thông thuấn di, pháp lực tiêu hao không nhỏ, vừa rồi lại tự bạo yêu đan khiến cho tu vi hao tổn, khẳng định chạy trốn không được xa, mau đem Tử Tinh Điêu ra, chúng ta tiếp tục truy đuổi!”
Sắc mặt Hoàng trưởng lão vẫn bình tĩnh, không nhanh không chậm nói.
Phong Thanh Mạch lúc này mới có chút giật mình, liền vỗ bên hông, từ đó một đạo hào quang màu tím bay ra, đúng là đầu Tử Tinh Điêu kia.
Cánh tay hắn rung lên, trên ngón tay lộ ra một miệng vết thương, từ đó bắn ra một giọt tinh huyết.
Tử Tinh Điêu sau khi nuốt vào thì liền hướng về phía Hương Chương Thú chạy trốn, đồng thời trong miệng cũng phát ra một tiếng kêu khẽ.
Tử Tinh Điêu khẽ hót một tiếng sau đó nhanh chóng vọt đi, hóa thành một đạo tinh quang màu tím bắn về phía trước.
Phong Thanh Mạch vội vã thúc giục pháp quyết, bên ngoài cơ thể liền có sương mù trắng liên tục tuôn ra, hóa thành một đạo bạch quang đuổi sát phía sau.
Liễu Minh cũng nhanh chóng bấm niệm kiếm quyết, chỉ thấy Hư Không Kiếm trước người lóe lên kim quang, cả người liền hóa thành đạo cầu vồng phóng đi.
Lão giả mập mạp sau khi nhìn thấy Liễu Minh rời đi, dường như nghĩ đến gì đó mà đứng yên tại chỗ một lúc sau đó mới giẫm một đóa mây trắng theo sát hai người phía trước.
Tử Tinh Điêu này tuy có tu vi không cao nhưng cực kỳ nhạy bén, dường như nhận ra yêu thú Hư Không Hương Chương kia bị thương không nhẹ nên mới đuổi theo không chút do dự.
Đúng như lão giả Kim Ngọc Tông dự đoán, Hương Chương thú kia bởi vì hao tổn quá nhiều pháp lực, lại thêm vừa rồi buộc phải tự bạo chân đan, khí tức đã yếu đi rất nhiều.
Mặc dù đã thoát khỏi vây khốn của Minh thủy trận nhưng mỗi lần thuấn di, nó chỉ có thể đạt đến khoảng cách chừng sáu bảy trượng mà thôi.
Nhưng dù vậy tốc độ kia vẫn là vô cùng kinh khủng, yêu thú này lại giảo hoạt dị thường, không ngừng xông về nơi có địa hình hiểm trở, sương trắng che phủ.
Ba người nếu không có Tử Tinh Điêu dẫn đường, chỉ sợ đã mấy lần để mất dấu của yêu thú kia.
Kết quả ba người đuổi theo chừng nửa canh giờ, đã bắt kịp con thú kia tại một ngọn núi gần đó.
Lúc này Hương Chương thú toàn thân đầm đìa máu tươi, bộ lông trên người hầu như đã bị nhuộm đỏ.
Con thú này đang nằm co rúc trong một đầm nước, không ngừng hấp thụ sương mù xung quanh để bổ sung pháp lực bị hao tổn.
Khi nó phát hiện Tử Tinh Điêu cùng ba người Liễu Minh đã đuổi đến, trong mắt liền hiện lên vẻ hung bạo, khí xám toàn thân lần nữa ngưng tụ, thân hình trong nháy mắt đã xuất hiện cách đó mười trượng.
Tuy nói tốc độ phi hành của ba người Liễu Minh không chậm nhưng vì không còn sự hỗ trợ của pháp trận nên không có cách nào ngăn cản yêu thú kia tháo chạy, chỉ có thể kiên trì thúc giục độn quang theo sát phía sau.
Một màn như vậy kéo dài hơn trăm dặm thì một chuyện ngoài ý muốn bỗng nhiên xảy ra.
Khi Hương Chương thú kia bay ngang một sơn cốc, đột nhiên phát ra tiếng kêu đau đớn, tốc độ vì thế cũng chậm lại, máu tươi không ngừng tuôn ra từ bộ lông, thương thế dường như trở nên nghiêm trọng hơn vài phần.
Liễu Minh thấy thế liền không chút chậm trễ đem pháp lực rót vào tám cái chân hải Thú trước ngực, chỉ nghe một âm thanh quái dị vang lên, sau lưng hắn đã nhiều thêm một đôi cánh bằng thịt màu bạc.
Một tiếng “Vèo”.
Liễu Minh hóa thành một luồng hào quang vàng chói, trong chớp mắt xuất hiện tại hư không cách đó ba mươi trượng, chỉ sau mấy nhịp hô hấp rốt cuộc đã đuổi đến bên cạnh Hương Chương thú.
Hắn khẽ vung tay áo phóng ra một viên châu tối om xoay tròn trong không trung sau đó hóa thành hư ảnh một ngọn núi nhỏ rơi xuống.
Nghe ầm một tiếng!
Không gian trước mặt yêu thú bỗng xuất hiện sóng khí nhộn nhạo, sau đó một tòa tiểu sơn sừng sững trước mặt, đúng là Trọng Thủy Châu có trộn lẫn Kim Tức Thổ kia.
Hư Không thú không khỏi hoảng sợ, vội vàng xoay người chạy trốn sang hướng khác.
Đúng lúc này, trong không khí truyền đến một mùi thơm nhàn nhạt theo kình phong kéo tới, trước mặt yêu thú Hương Chương không biết từ lúc nào đã có một bức tường gió vô hình ngăn cản.
“Rốt cuộc để cho ta bắt được!”
Bạch quang lóe lên trong gió, lộ ra thân hình Phong Thanh Mạch cầm trong tay một cây quạt lông màu trắng.
Hai mắt hắn không khỏi hưng phấn nhìn chằm chằm vào Hương Chương thú.
Lão già mập mạp bên cạnh cũng nhanh chóng hất tay bắn ra một đạo hồng quang, một hư ảnh Tiểu Xà màu đỏ nhanh như chớp lao về phía Hương Chương thú.
“Trói!”
Lão già khẽ quát một tiếng, ngón tay cũng dứt khoát điểm về phía trước.
Tiểu xà màu đỏ đột ngột tăng tốc, sau đó quỷ dị xuất hiện bên cạnh yêu thú Hương Chương, nhanh như chớp quấn quanh, trói con thú này lại như một cây bánh tét.
Một tiếng “Phốc”.
Tiểu xà màu đỏ hiện nguyên hình là một dây thừng tạo từ hỏa diễm đang hừng hựng bốc cháy.
Hương Chương thú gào thét đau đớn, thân thể như một quả cầu lửa rơi xuống sơn cốc bên dưới.
Một tiếng ầm vang, mặt đất xung quanh đã bị chấn cho nát vụn.
Nhưng mặc cho con thú kia liều mạng lăn qua lăn lại, ngọn lửa trên người vẫn không có dấu hiệu bị dập tắt.
“Hặc hặc, Xích Xà Thừng của Hoàng trưởng lão quả nhiên danh bất hư truyền, yêu nghiệt kia hẳn không còn cách nào có thể trốn thoát!” Phong Thanh Mạch thấy vậy, khuôn mặt không khỏi lộ ra vẻ vui mừng.
Nhưng vào lúc này, Hương Chương thú bên dưới bỗng nhiên co rút thân thể, sau đó nhanh chóng biến thành khổng lồ.
Thân hình vốn chỉ cao hai ba trượng bỗng biến lớn mười trượng, khí xám toàn thân điên cuồng phát tán, dây thừng bằng hỏa diễm kia dường như đã muốn bị kéo đứt.
Lão giả béo cùng Phong Thanh mạch thấy vậy không khỏi giật mình nhưng không chờ hai người nghĩ ra đối sách, Liễu Minh bên cạnh đã quát lớn:
“Nhân Kiếm Hợp Nhất!”
Chỉ thấy một đạo kiếm quang vàng óng dũng mãnh đâm tới, liền đánh tan tro khí hộ thể của con thú kia sau đó mạnh mẽ xuyên qua thân thể khổng lồ của yêu thú.
Phanh!
Toàn thân Hương Chương thú như quả bóng da bị đâm thủng, lập tức nổ tung, máu tươi màu xám ào ạt phun ra khiến xung quanh tràn ngập một mùi cực kì tanh hôi.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 832: Yêu Mãng Vạn Năm
Bởi vì lúc trước đã tự bạo yêu đan nên Hương Chương Thú gần như không có bao nhiêu sức phản kháng, nhanh chóng bị ba người dùng thủ đoạn lôi đình đánh chết.
Thân hình lão giả chớp động một cái liền xuất hiện trên mặt đất, ánh mắt quét qua thi thể của Hương Chương Thú, xác nhận không còn dấu hiệu sự sống nào của nó, ngay cả tinh hồn bên trong cơ thể cũng bị một kích lúc trước đánh cho xơ xác, sau đó ánh mắt mới hiện lên vẻ hài lòng, quay đầu về phía Liễu Minh, chắp tay nói.
“Nguyên Linh Phi Kiếm của đạo hữu quả nhiên sắc bén vô cùng, lúc trước một phần là do pháp trận mà không thể một kích chém giết con thú này, ngược lại là do lão phu cân nhắc không chu toàn.”
“Những thứ trên đều là chuyện nhỏ, bất kể nói như thế nào thì hiện giờ chúng ta cũng đã đắc thủ rồi.” Liễu Minh từ chối cho ý kiến, trả lời.
“Hừ, không có pháp trận liên hoàn của ta, muốn vây khốn con Hư Không thú này cũng chỉ là hi vọng hão huyền mà thôi.” Phong Thanh Mạch giống như là không phục, hừ một tiếng.
Liễu Minh nghe vậy thì chỉ nhếch miệng cười, không nói thêm cái gì nữa.
Dù sao hiện tại Hư Không Hương Chương Thú cũng đã bị giết chết, sau khi hắn lấy được phần tài liệu của mình thì lập tức chia tay với hai người này, cũng không muốn gây thêm rắc rối gì nữa.
Lão giả mập thấy vậy thì ho nhẹ một tiếng, muốn mở miêng nói gì đó, nhưng ở một đám bụi cỏ rậm rạp, cao cỡ người thường, cách đó xa xa bỗng nhiên nổi lên âm thanh “Sàn sạt”, đồng thời từng luồng linh áp cường đại chấn động, phóng lên trời, không hề kiêng nể mà tràn ra bốn phương tám hướng.
“Đây là …” Liễu Minh rùng mình, trước tiên liền dùng thần niệm quét về phía bụi cỏ, kết quả phát hiện ra phía sau đó là một cửa động khổng lồ tối om.
Mà chấn động và âm thanh sàn sạt lúc trước, thình lình cũng chính là từ trong đó truyền ra.
Tinh quang trong mắt lão giả cũng lóe lên, nhìn lướt qua về phía bụi cỏ thì cũng phát hiện ra việc này, sau đó dường như nhớ ra một điều gì đó, bỗng nhiên lật tay lấy ra một khối ngọc giản, thần thức quét qua đó, sắc mặt liền kinh hãi kêu lên:
“Không tốt, chúng ta đi mau! Không ngờ đầu Hư Không Thú này lại giảo hoạt như vậy, lại dẫn chúng ta đến nơi này! Nơi này chính là cấm khu của bản địa, gọi là Vạn Niên Linh Xà Cốc, bên trong có vô số yêu xà, mà nghe nói còn có một đầu Vạn Năm Yêu Mãng thực lực Chân Đan hậu kỳ.”
Lão giả vừa dứt lời, tay áo rung lên ném ra một Trữ Vật Phù, thu lại thi thể của Hư Không Hương Chương Thú, sau đó dưới chân nổi lên một đám mây trắng, nâng thân thể của hắn lên, bắn về một phương xa.
“Vạn Năm Yêu Mãng Chân Đan hậu kỳ?” Phong Thanh Mạch cũng hít vào một hơi khí lạnh, ngay cả Tử Linh Điêu cũng không kịp gọi về, liền vội vàng thúc giục pháp quyết hóa thành một đoàn ánh sáng trắng bay theo sát lão giả.
Liễu Minh cũng nhướng mày, lập tức bấm niệm pháp quyết, ánh sáng màu vàng kim cuộn lấy toàn thân, sau đó hóa thành một đạo kiếm quang phá không mà đi.
Một lát sau, trong bụi cỏ không xa phát ra âm thanh “Sưu sưu” nổ vang, hơn trăm đầu rắn dài ngắn không đều, nhưng đều có kích cỡ bằng thùng nước từ đó thi nhau chồm ra.
Trong mắt của những đầu yêu xà này phát ra ánh sáng màu máu đỏ rực, sau khi lao ra khỏi động thì đều hướng ánh mắt về phía độn quang của ba người đang bay đi, ngay sau đó thì toàn thân yêu khí cuồn cuộn tuôn ra, dồn dập bay lên trời, trong miệng phát ra những âm thanh xì xì, cưỡi gió đuổi theo một cách sát sao.
Liễu Minh một bên ngự kiếm bay về phía trước, một bên thì thả ra thần thức quét qua đám yêu xà phía sau lưng thì phát hiện ra yêu xà có cảnh giới Chân Đan tầm bốn, năm con, có một con trong đó cường tráng hơn xa đồng loại, to khoảng chừng như cối xay, toàn thân nổi lên từng điểm hoa văn lốm đốm màu xanh dương, thình lình có tu vi Chân Đan hậu kỳ, có lẽ theo như lời nói của lão giả thì chính là con Vạn Năm Yêu Mãng kia.
Lúc này nếu liếc mắt nhìn lại hư không phía sau ba người thì có vô số linh xà dữ tợn, có con trong miệng phun khói độc, có con thì gầm nhẹ không ngừng, số lượng vô cùng nhiều, bất giác khiến cho da đầu người ta run lên.
Phong Thanh Mạch cùng lão giả hiển nhiên cũng phát hiện ra đám yêu xà hung ác dữ tợn đằng sau lưng, liên tiếp tế ra phù lục tăng tốc nào đó, chỉ thấy quanh thân hai người lóe lên ánh sáng vàng, tốc độ bỗng nhiên tăng lên vài phần, chỉ trong hai ba nhịp thở liền mơ hồ gia tăng khoảng cách đối với Liễu Minh.
Liễu Minh thấy vậy thì hừ lạnh một tiếng, thúc giục pháp lực tinh thuần bên trong cơ thể, ánh sáng màu vàng kim dưới chân phát sáng, sau lưng “Phốc, phốc” vang lên, hóa ra một đôi cánh bằng thịt, sau khi chớp lên một cái, tốc độ của kiếm quang cũng tăng lên đáng kể, bắn về phía trước.
Lúc này, đám yêu xà phia sau sau khi nghe Vạn Năm Yêu Mãng thét vang một tiếng thì bỗng nhiên hóa thành yêu phong cuồn cuộn, liên kết lại với nhau, độn tốc đồng dạng cũng tăng lên, gắt gao đuổi theo.
“Hoàng trưởng lão, dùng Thiên Linh Phù mà tên tiểu tử này vẫn có thực lực đuổi theo, chúng ta nên làm như thế nào?” Bờ môi Phong Thanh Mạch khẽ nhúc nhích, truyền âm với lão giả.
“Hắc hắc, thi thể Hư Không Thú đang ở trong tay ta, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ thôi! Vốn muốn mượn lực những con yêu xà kia để trừ khử hắn, nhưng không nghĩ rằng pháp lực của tên này so với tu sĩ cùng giai thì tinh thuần hơn không ít, mà thần thông độn thuật so với trong lời đồn đại càng thêm huyền diệu.
Hiện tại đã không thể cắt đuôi hắn, vậy thì, như thế này vậy…” Trong mắt lão giả mập mạp lộ ra vẻ giảo hoạt, truyền âm về phía Phong Thanh Mạch.
“Hoàng trưởng lão quả nhiên túc trí đa mưu, tại hạ bội phục!” Phong Thanh Mạch lúc này đã thay đổi thái độ cuồng vọng trước đây, lộ ra nụ cười quỷ dị, liên tục gật đầu.
Đúng lúc này, cách mấy trăm trượng sau lưng hai người, một đạo kiếm quang màu vàng kim dùng tốc độ như ánh sáng phá không mà đi.
Liễu Minh bên trong ánh sáng vàng kim nhìn về hai đạo độn quang phía trước, trên mặt không có biểu lộ gì, nhưng ở sâu trong mắt lại hiện lên một chút dị sắc.
Ở phía sau hắn vài dặm, ngoại trừ con Vạn Năm Yêu Mãng và ba đầu yêu xà Chân Đan cảnh ra thì toàn bộ bầy rắn khác, pháp lực không thể chống đỡ được nữa thì tụt lại phía sau vô tung vô ảnh.
Vào lúc này, hai đạo độn quang của Phong Thanh Mạch có chút ngưng tụ, tốc độ thoáng một cái liền bay chậm lại.
Nội tâm Liễu Minh khẽ đổi, đôi cánh màu bạc bằng thịt phía sau lưng vỗ mạnh một cái, liền “Vèo” một tiếng, ánh sáng màu vàng kim lấp lánh liền xuất hiện bên cạnh hai người.
Một màn này khiến cho khuôn mặt của Phong Thanh Mạch và lão giả không hẹn mà cùng hiện lên một tia kinh ngạc.
“Liễu đạo hữu, hai người bọn ta vừa rồi chỉ lo chạy trối chết, thiếu chút nữa là quên còn có đạo hữu ở phía sau, có chút sơ sẩy, kính xin chớ trách.” Lão giả hướng về phía Liễu Minh mỉm cười nói.
“Không sao, chỉ là đám yêu xà sau lưng này quả thực là phiền toái, xem ra với phương pháp thông thường thì không thể nào cắt đuôi được bọn chúng, không biết hai vị có biện pháp nào không?” Liễu Minh nhàn nhạt nói ra một câu.
“Nếu Liễu đạo hữu đã hỏi như thế… Ngược lại tại hạ lại có một phương pháp xử lý, có thể thử một lần.” Lão giả mập mạp quan sát yêu phong cuồn cuộn phía sau, ánh mắt chớp lên mấy cái, bỗng nhiên trả lời.
“Kính xin Hoàng huynh nói rõ!” Liễu Minh không lưỡng lự hỏi lại.
“Rất đơn giản, chúng ta trước đây để vây khốn Hư Không Thú đã dùng Minh Thủy trận, bởi vì lúc đó quá vội vàng nên không kịp thu hồi, không bằng dẫn những yêu nghiệt đằng sau đến đó để vây khốn, sau đó mặc kệ là trốn hay chạy, chuyện sau đó thì dễ nói rồi.” Lão giả đảo mắt một cái, sau đó đề nghị như vậy.
“Ừ, đây quả là một biện pháp tốt, vậy liền theo lời của các hạ nói vậy.” Liễu Minh sau khi suy nghĩ một hồi, liền đáp ứng.
Hoàng trưởng lão nghe vậy thì vui vẻ, lúc này nói với Phong Thanh Mạch một tiếng, sau đó liền quay đầu về một hướng khác bay đi.
Phong Thanh Mạch không nói hai lời liền bay theo.
Liễu Minh nhìn thật sâu vào bóng lưng của hai người, đôi cánh sau lưng vỗ một cái, một lần nữa hóa thành một đạo kim hồng, phá không đuổi theo.
Bầy rắn ở phía sau thấy vậy thì cũng tê tê, thay đổi phương hướng, dưới sự dẫn dắt của con Vạn Năm Yêu Mãng, đuổi theo không ngừng.
Tiếng xé gió vang lên!
Ba đạo độn quang, hai vàng một kim sau khi lóe lên, một lần nữa lại xuất hiện trên khe núi mà lúc trước đã bố trí Thất Hoàn Minh Thủy Trận.
Độn quang thu lại, thân ảnh ba người Liễu Minh, lão giả, Phong Thanh Mạch lăng không hiện ra.
“Rốt cuộc cũng đến đây rồi!” Lão giả nhìn tình hình phía dưới vẫn còn tồn tại màn sáng màu lam thẫm, thần sắc buông lỏng nói ra.
Khuôn mặt của Phong Thanh Mạch cũng hiện lên một tia hưng phấn.
Liễu Minh thì dường như không đếm xỉa đến điều đó, ánh mắt nhanh chóng quét qua bốn phía.
Đúng lúc này, trên bầu trời đằng sau, trong nháy mắt, cuồng phong nổ vang, thân hình từng đầu yêu xà bỗng nhiên hiện ra, trong đó có một đầu to lớn nhất, cách xa vài dặm, nó bỗng nhiên há miệng, phun ra một cột nước màu xanh sẫm phi thẳng lên trời.
Sau một khắc, ba người Liễu Minh cảm thấy bầu trời phía trên chấn động, âm thanh lập tức nổ vang ầm ầm, từng đoàn dịch nhờn màu lục thẫm giống như cơn mưa bắn xuống, bao phủ toàn bộ bọn họ vào bên trong.
Lúc này thì sắc mặt lão giả thực sự đại biến, xoay người một cái, cánh tay nhấc lên, từ đó bắn ra một đạo ánh sáng đen, xoay tròn trong hư không liền ngưng tụ, hóa thành một mặt thuẫn bằng thiết màu đen, trong nháy mắt liền đón gió, nhanh chóng tăng lên hơn ba chục trượng, trên mặt lượn lờ từng sợi sương mù màu đen quấn quanh, bao phủ cả lấy Liễu Minh và Phong Thanh Mạch vào bên trong.
Bùm bùm bốp bốp, âm thanh như mưa rơi trên lá chuối truyền đến!
Từng đoàn dịch nhờn màu lục thẫm và sương mù màu đen sau khi va vào nhau thì liền tiêu tán cùng nhau.
“Thiếu chủ không cần kinh hoảng, bây giờ chúng ta đã về đến chỗ pháp trận, chỉ cần đầu Vạn Năm Yêu Mãng bị vây khốn trong đó thì không thể nào giãy giụa, thậm chí nếu có thể giết chết nó, thu được yêu đan càng thêm trân quý.
Trước mắt hai người các ngươi chỉ cần nghĩ cách tách ba con yêu xà bên cạnh nó ra ngoài rồi tiêu diệt, ta có thể cuốn lấy rồi xử lý đầu Vạn Năm Yêu Xà này.” Lão giả hét lớn một tiếng nói.
Nhưng vào lúc này, “Phanh” một tiếng trầm đục truyền đến, mặt ngoài của thiết thuẫn nhanh chóng bị ăn mòn ra một khe hở, từng đoàn dịch nhờn màu lục thẫm từ đó rơi xuống.
Nọc độc của Vạn Năm Yêu Mãng quả nhiên là không giống bình thường!
Lão giả rùng mình, lúc này bất chấp, không nói thêm lời nào nữa, một tay giơ lên, từ đó ném ra một tấm phù lục màu vàng kim nữa, sau khi nổ tung một cái liền hóa thành một tầng màn sáng màu vàng kim nhạt bao phủ hắn ở trong đó.
Hai mắt Liễu Minh nhíu lại, thừa cơ thúc giục pháp quyết, sương mù màu đen trên thân thể cuồn cuộn tuôn ra, xông lên không trung, ngưng tụ thành mấy cái xúc tu màu đen, sau một hồi cuồng vũ thì biến ảo ra từng đạo hư ảnh to lớn, đánh bay toàn bộ nọc độc đang rơi xuống bay ra ngoài
Phong Thanh Mạch lần nữa khẽ đảo tay, lấy ra cây quạt lông sáng mờ mờ kia, vỗ một cái vào không trung, từ đó một luồng hương khí nhàn nhạt tiêu tán ra, đồng thời kình phong phát ra, hóa thành một ngọn gió muốn chắn lại những nọc độc kia.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 833: Trở Mặt
“Liễu đạo hữu, đợi xong việc này thì lão phu nhất định sẽ đem một nửa huyết nhục của Hư Không Hương Chương Thú dâng lên cho đạo hữu, giờ phút này đạo hữu còn có thủ đoạn gì thì giở hết ra đi.”
Bên tai Liễu Minh bỗng nhiên truyền đến âm thanh trầm thấp của lão giả truyền âm sang.
Ánh mắt hắn thoáng nhìn sang thì thấy vị Hoàng trưởng lão này đang khoanh chân ngồi trong màn sáng màu vàng, lơ lửng trong hư không, mười ngón tay không ngừng biến hóa, đánh ra từng đạo pháp quyết vào màn sáng màu lam dưới chân.
“Phốc” một tiếng, màn sáng lam nhạt lóe lên, bỗng nhiên ẩn nấp đi, phảng phất như chưa từng xuất hiện.
Sau một khắc thì pháp quyết trong tay của lão giả dừng lại, nhanh như chớp lấy từ trong vòng tay trữ vật của mình một phần huyết nhục của Hương Chương Thú đã chuẩn bị từ sớm, không chút do dự mà ném vào bên trong Minh Thủy Trận.
Liễu Minh thấy vậy thì dị sắc trong mắt lóe lên, nhưng hắn chưa kịp nghĩ nhiều thì phía trước xuất hiện ác phong, hai đầu yêu xà Chân Đan bổ nhào về phía hắn.
Hai con yêu xà này chưa thực sự lao đến nhưng từng luồng khói độc màu lục đã nương theo yêu phong mà cuồn cuộn lao đến.
Trong mũi Liễu Minh thoáng ngửi được mùi tanh thì tinh quang trong mắt lóe lên, tay áo rung lên, một thanh phi kiếm nhỏ màu vàng kim bắn ra, hóa thành một đạo kim hồng hơn mười trượng quét ra cuồn cuộn.
“Sưu sưu” vài tiếng!
Ánh sáng màu vàng kim chớp động vài cái liền lóe lên, xuất hiện trên thân một con yêu xà, lân phiến nhìn như vô cùng dày đặc nhưng lại bị kiếm quang đơn giản chém rách.
Con rắn này gào lên một tiếng thê thảm, sau đó chiếc đuôi cực lớn của nó đột nhiên cuốn đến, “Phanh” một tiếng, giống như là búa tạ đập vào kiếm quang, khiến cho ánh sáng vàng kim của nó bắn ra tung tóe.
Nhưng mà đồng dạng cái đuôi của nó cũng bị da tróc thịt bong, máu tươi chảy ròng ròng.
Đúng lúc này thì một con yêu xà khác lại hung hăng bổ nhào về phía trước, há miệng đỏ lòm, hung hăng cắn về phía Liễu Minh.
Thân hình Liễu Minh thoáng chút mơ hồ, biến thành ba đạo hư ảnh bay ngược về phía sau, một tay khẽ vẫy, kiếm quang lượn một vòng, sau đó liền phát ra tiếng kêu vang rồi bay ngược về phía hắn.
Đầu yêu xà máu tươi đầm đìa đột nhiên há miệng, phun ra từng đoàn nọc độc về phía từng đạo hư ảnh của Liễu Minh.
Liễu Minh và hai đầu yêu xà Chân Đan trong nhất thời lao vào triền đấu.
Một bên, thân hình Phong Thanh Mạch lắc lư ở giữa, một tay cầm quạt lông màu trắng đang không ngừng quạt một cách điên cuồng, mà một tay khác thì lấy ra từng chồng phù lục hóa thành hào quang đủ mọi màu sắc, chiến đấu với một đầu yêu xà Chân Đan cực kỳ say mê quên cả trời đất, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể phân ra cao thấp.
Còn con Vạn Năm Yêu Mãng kia, với thân hình cực lớn thì đang không ngừng lượn vòng trong hư không, chiếc lưỡi thụt ra thụt vào, đôi mắt màu máu đang không ngừng quét qua quét lại về phía đám huyết nhục của Hương Chương Thú và lão giả đang ngồi khoanh chân trong Minh Thủy Trận, có vẻ chần trừ.
Bỗng nhiên trong mắt yêu mãng lóe lên hung quang, ánh sáng màu đen ngoài thân đại thịnh, thân hình bỗng nhiên bắn ra, cũng không biết là vận dụng loại thần thông nào mà thân thể của nó mơ hồ một cái, vượt qua khoảng cách gần dặm, bỗng nhiên xuất hiện phía trên pháp trận, đâm thẳng vào trong đó.
“Oạch” một tiếng!
Thân hình cực lớn của yêu mãng cuộn một cái, chiếc lưỡi dài hơn một trượng thò ra thụt vào, liền cuốn lấy đám huyết nhục của đám Hương Chương Thú nuốt vào trong miệng,
“Tới hay lắm!”
Lão giả mập thấy vậy thì cực kỳ vui mừng, pháp quyết trong tay lại biến đổi một lần nữa, hào quang quanh thân Vạn Năm Yêu Mãng sau khí lóe lên, liên tiếp sáng lên trọn vẹn bảy màn sáng màu lam.
Sau một khắc, vô số phù văn hình giọt nước từ trong màn sáng màu lam hiện ra, trong pháp trận dồn dập đan vào nhau, một lần nữa hóa thành một hồ nước màu lam, bao phủ lấy Vạn Năm Yêu Mãng.
Nhưng mà Minh Thủy Trận này đã sử dụng qua một lần, tuy linh lực trong đó vẫn chưa dùng hết nhưng mà uy năng hiển nhiên là không thể so sánh với lúc trước, số lượng hồ nước huyễn hóa ra không bằng một phần ba lúc trước, căn bản không thể nào lấp đầy pháp trận.
Vạn Năm Yêu Mãng có thể tu luyện đến Chân Đan Cảnh, sớm đã mở ra linh trí, gặp tình hình này thì sao không biết mình đã bị trúng kế, lúc này ngẩng đầu lên không trung gầm nhẹ một tiếng, há mồm phun ra mấy đám dịch nhờn màu lục thẫm.
Âm thanh “Xuy xuy” nổi lên!
Ba tầng màn sáng màu lam nhạt bị dịch nhờn màu lục xuyên thủng qua, lỗ thủng to nhỏ cỡ chừng một trượng, có thể dễ dàng thấy được.
Trận này hiển nhiên có bộ dáng khó có thể vây khốn đầu yêu mãng này lâu được.
Lão giả thấy thấy thì khuôn mặt lập tức trở nên có chút khó coi, ánh mắt lạnh lẽo nói lẩm bẩm, liên tiếp phun ra bảy cái phù văn tối tăm mờ mịt.
Những phù văn màu xám này ở trên hư không xoay tròn, dồn dập tung bay, sau đó rơi xuống màn sáng màu lam nhạt.
Cùng lúc đó thì Phong Thanh Mạch bên kia, quạt lông màu trắng trong tay công thủ không chút khe hở nào, một đạo phong nhận dài vài thước bay lượn đầy trời, liên tiếp bức cho yêu xà phía trước lui về phía sau, trong miệng gào thét không ngừng, vết thương chồng chất.
“Bạo!”
Lão giả mập nhúc nhích bờ môi, truyền âm cho Phong Thanh Mạch, sau đó hét lớn một tiếng.
Phía trên bảy tầng màn sáng màu lam nhạt, phù văn màu xám đồng thời hiện ra, “Ầm ầm” tất cả đều nhao nhao tự bạo, phát ra quang mang chói mắt.
Trong chốc lát, một vầng mặt trời chói mắt màu lam từ chỗ pháp trận bay lên, linh lực điên cuồng quét ra bốn phương tám hướng một cách dữ dội, trên mặt đất vô luận là đá lớn hay cây cối đều liên tiếp nổ tung, mà khi màn sáng màu lam phóng lên trời thì khu vực phụ cận, các loại chim bay cá nhảy dồn dập, điên cuồng chạy thục mạng đi xa.
Không đợi lam mang tán đi, Phong Thanh Mạch đột nhiên bỏ qua yêu xà trước mắt, phóng người đến bên trên pháp trận.
Chỉ thấy tay áo của hắn vung lên, một tòa bảo tháp màu đen liền phóng ra, trong chớp mắt hóa thành một tòa tháp khổng lồ cao hơn mười tầng, rơi ầm xuống đất.
Một tiếng “Oanh”!
Bảo tháp màu đen nặng nề đáp xuống mặt đất, khiến cho toàn bộ không gian không ngừng chấn động kịch liệt.
“Tỏa Linh Tháp này chính pháp bảo hình thức ban đầu cho Thái Thượng trưởng lão của bổn tông tự mình luyện chế, phàm là kẻ có tu vị dưới Thiên Tượng Cảnh đều không thể nào thoát khỏi sự vây khốn của nó.” Phong Thanh Mạch thấy vậy, đắc ý cười vang.
Nào ngờ chỉ sau vài nhịp thở, từ trong bảo tháp màu đen đang lún sâu vào lòng đất không ngừng có ánh sáng xanh dương điên cuồng thoát ra.
Chỉ thấy cả tòa tháp khổng lồ không ngừng rung lắc cùng với âm thanh ầm ầm liên tiếp vang lên.
“Không thể nào!”
Phong Thanh Mạch không khỏi bị cảnh tượng trước mắt làm cho giật mình.
Ngay lúc hắn định thi triển một loại bí thuật nào đó, yêu xà Chân Đan vừa rồi bị bức lui đã lại mang theo khói độc vọt đến.
Phong Thanh Mạch không còn cách nào, chỉ có thể huy động quạt lông trong tay, chống đỡ đợt công kích của yêu xà.
Lão già mập mạp thấy vậy, chỉ có thể một mình huy động pháp quyết hỗ trợ cho bảo tháp.
Theo từng đạo hào quang đánh tới, mặt tháp trở nên lúc sáng lúc tối, miễn cưỡng ngăn cản luồng sức mạnh to lớn đang chực chờ thoát ra.
Mặc dù vậy, tòa tháp vốn lún sâu vào lòng đất cũng bắt đầu bị đội lên một cách chậm rãi.
Một tiếng ầm vang dữ dội!
Cả tòa tháp màu đen rốt cuộc bị ánh sáng xanh dương đánh bật, cái đầu khổng lồ của cự mãng vạn năm lần nữa hiện ra trong ánh sáng xanh chói mắt.
“Liễu đạo hữu!”
Lão già mập mạp thấy vậy, hốt hoảng kêu lên.
Liễu Minh bên kia đã sớm tập trung quan sát động tĩnh của Yêu Mãng Vạn năm, nghe tiếng kêu cứu liền nhanh chóng tung người bay lên, trong nháy mắt cùng với kiếm quang vàng kim giữa không trung dung hợp thành một thể, sau khi lượn một vòng, liền biến thành đạo cầu vồng mạnh mẽ xông về phía yêu mãng.
Lại sau một thoáng mơ hồ, cầu vồng do phi kiếm tạo thành đã hóa thành tấm lụa vàng kim linh hoạt đánh tới.
Vạn năm cự mãng bị đè ép dưới bảo tháp màu đen bỗng hét lên thảm thiết, thì ra nhân lúc yêu thú này không kịp đề phòng, tấm lụa màu vàng đã nhanh như chớp xuyên qua cổ họng của nó, một vòi máu tươi ngay lập tức phun thẳng lên trời.
Yêu Mãng Vạn Năm sau khi bị thương liền rống dài một tiếng, toàn thân nó phát ra ánh sang xanh dương chói mắt, một tiếng “Vèo”, yêu thú này không ngờ quyết định phá không mà chạy.
Ba con yêu xà Chân Đan thấy vậy, cùng lúc phát ra tiếng huýt gió quái dị sau đó cũng nhanh chóng đào thoát.
Không trung lân cận, ánh sáng vàng kim đã thu lại lộ ra thân ảnh Liễu Minh cầm phi kiếm trong tay đang cẩn thận quan sát Vạn Năm Yêu Mãng bị dọa lui.
Chỉ là sắc mặt Liễu Minh lúc này đã có chút tái nhợt, dường như hắn cũng không có ý định ngự kiếm đuổi theo.
Lão già mập mạp nhìn thấy Yêu Mãng kia cắm đầu bỏ chạy liền thở phào một hơi, lão hiển nhiên cũng không có ý định truy kích.
Chỉ có Phong Thanh Mạch vẫn không ngừng vung vẫy quạt lông trong tay.
Ánh mắt nhìn theo bóng dáng ngày càng xa của Yêu Mãng không khỏi lộ ra vẻ tham lam.
Nhưng dường như nhớ ra gì đó, gã cũng không có đuổi theo mà chỉ hừ một tiếng rồi đứng yên tại chỗ.
Con mãng xà này không hổ là yêu thú đã trải qua vạn năm tu luyện, dưới sự kích nổ của pháp trận Minh Thủy liên hoàn mà chỉ có thể khiến nó chịu một ít vết thương ngoài da, pháp bảo hình thức ban đầu Tỏa Linh Tháp do Phong Thanh Mạch ném ra cũng không có cách nào trấn áp nó quá lâu.
Chỉ đến khi Liễu Minh sử dụng Nguyên Linh Phi Kiếm, thi triển Nhân Kiếm Hợp Nhất mới miễn cưỡng đánh cho yêu xà kia trọng thương mà bỏ chạy.
Từ đó có thể thấy thực lực của con thú này mạnh mẽ vượt xa sự tưởng tượng của ba người.
Mặc dù thi thể cùng Yêu Đan của nó đều có giá trị liên thành nhưng bọn họ cũng không vì thế mà mạo hiểm tiến hành đuổi giết.
Liễu Minh xác nhận Mãng Xà Vạn năm kia đã thật sự rời đi, lúc này mới xoay người về sau, sau đó không nhanh không chậm nói với lão già mập mạp kia:
“Tốt rồi, yêu thú kia cũng đã bỏ đi.
Chúng ta không nên chậm trễ thêm nữa, đạo hữu mau lấy tài liệu Hư Không thú ra.
Sau khi nhận phần của mình, tại hạ còn có việc đi trước.”
“Xem ra Liễu đạo hữu vẫn không quá tin tưởng tại hạ, cũng không sao, nếu đạo hữu đã có ý định rời đi, lão phu cũng không buộc ngươi phải lưu lại.
Nhưng yêu xà kia bỏ đi chưa lâu, chỉ sợ còn có thể quay lại.” Hoàng trưởng lão nghe thấy Liễu Minh nói vậy không khỏi giật mình, nhưng sau một hồi suy tính, trên mặt liền hiện lên vẻ tươi cười.
Ngay sau đó, y liền lấy ra một cái Trữ Vật Phù, ném về phía Liễu Minh.
Liễu Minh mặt không biểu tình, khẽ vẫy một tay.
Lúc này, Trữ Vật Phù liền nhẹ nhàng bay về phía hắn.
Ngay lúc vật kia chuẩn bị rơi vào tay Liễu Minh, trong mắt hắn đột nhiên lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Chỉ thấy một tay hắn vung ra thật nhanh, Trữ Vật Phù kia đã như tên bắn bay đến trước mặt lão già béo mập.
Hoàng trưởng lão bị một màn vừa rồi dọa cho giật mình, vội vã kết độn ấn quyết.
Một tiếng “Oanh” vang lên.
Trữ Vật Phù ở giữa không trung đột nhiên hóa thành một quả cầu ánh sáng màu đỏ nổ tung tóe.
Cùng lúc đó, bên tai Liễu Minh đã vang đến tiếng lầm rầm của Phong Thanh Mạch.
Thân thể của hắn theo đó giống như đột nhiên bị không gian xung quanh xiết chặt.
Từng đợt khí nóng màu đỏ thẫm mạnh mẽ ập đến.
Ngay sau đó, từng đốm lửa li ti màu đỏ liên tục hiện ra trong không trung.
Không biết từ lúc nào hắn đã bị vây trong một tấm lưới bằng lửa do vô số đốm lửa đỏ thẫm tạo thành.
“Vô Hình Huyền Diễm Trận!”
Liễu Minh dường như đoán trước được, lạnh lùng liếc nhìn hai người Phong Thanh Mạch đối diện.
Đã đến nước này, hắn biết có nói gì cũng đều vô ích, nắm đấm trong tay quyết đoán đánh lên lưới lửa bên cạnh.
Một tiếng “Xèo”.
Quyền ảnh chưa chạm đến màn lưới đã bị thiêu đốt thành từng sợi khí đen tiêu tán trong không khí.
“Liễu đạo hữu, à không đúng, hiện tại hẳn nên gọi ngươi là Liễu Minh đạo hữu mới phải! Tuy Vô Huyền Diễm Trận chỉ được bố trí trong lúc vội vàng, không thể đạt đến một phần ba uy lực của trận pháp hoàn chỉnh, nhưng dưới sự thao túng của lão phu cũng không dễ gì để ngươi phá vỡ trong nhất thời nửa khắc.” Lão giả mập mạp vừa biến đổi pháp quyết trong tay vừa cười tủm tỉm nhìn qua Liễu Minh.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 834: Ma Huyền Lệnh
Một lát sau, hai người rốt cuộc đã tiến đến độ sâu một nghìn năm trăm trượng dưới lòng đất.
“Đã đến rồi thưa chủ nhân!”
Hạt Nhi vừa dứt lời, Liễu Minh đã cảm thấy trước mắt chói lòa.
Những gờ tường nham thạch xung quanh đã thình lình biến mất, thay vào đó là một không gian hình tròn rộng lớn nằm sâu dưới lòng đất.
Cảnh vật hiện ra tràn ngập trong hoàng quang nhàn nhạt, giống như nơi đây đang bị một tầng kết giới kim sắc bao phủ vậy.
Không gian nơi đây quả thực rất rộng lớn, so với huyệt động nơi đầm lầy thì lớn hơn nhiều.
Hơn nữa, phóng mắt nhìn lên trên cao, có thể thấy được một tòa cung điện xanh biếc lớn gần mẫu đang lơ lửng giữa không trung.
‘Cảnh tượng này so với khi đặt chân đến Tiểu Viêm giới, không ngờ lại có vài phần tương tự.” Quang cảnh xung quanh khiến Liễu Minh không khỏi nhớ lại sự tình thật lâu khi trước theo đó là một hồi hoảng hốt.
“Chủ nhân, ta cảm ứng được cung điện trước mặt phát ra khí tức thuộc tính Thổ vô cùng nồng đậm.” Hạt Nhi vừa giơ ngón tay xinh xắn chỉ chỉ về phía cung điện trên cao vừa nói như thế.
“Đã như vậy, chúng ta tới đó xem qua một chút đi.” Sau khi sử dụng thần thức xác nhận xung quanh không có gì nguy hiểm, Liễu Minh mới điều động hắc khí cuồn cuộn bao trùm thân thể hai người rồi từ từ phi hành tới vị trí mà Hạt Nhi nhắc đến.
Không ngờ độ tinh xảo của cung điện kia lại tuyệt vời đến như vậy, trái phải trên dưới đều dùng một loại khoáng thạch xanh biếc xây nên, mà lấy kiến thức của Liễu Minh cũng không thể nhận ra là vật liệu gì.
Bốn góc đại điện là những cột đá thanh sắc được điêu khắc rất nhiều đường phù văn tinh xảo, so với những cột đá ở lối vào di tích thì giống nhau như đúc, chỉ có điều nơi đây không hề xuất hiện màn sáng ngăn cản ngoại nhân tiến vào.
“Xem ra nơi này mới là di tích chân chính, chỉ không ngờ là nó được che giấu kỹ càng như thế khiến cho người bình thường căn bản không có cách nào cảm ứng mảy may, chỉ sợ đa số đều dừng chân ở đầm lầy trên kia rồi.
Hạt Nhi, tới được nơi này tất cả là công của người.” Liễu Minh sau khi nhìn quanh một hồi, thần sắc liền trở nên vui vẻ.
“Chủ nhân quá khen! Hạt Nhi chỉ là tương đối nhạy cảm đối với khí tức thuộc tính Thổ mà thôi.” Hạt Nhi nghe vậy, khuôn mặt liền không giấu được vẻ hân hoan, vui sướng.
Lúc này, Liễu Minh mới gật gật đầu, tiến lên vài bước.
Tay áo đột nhiên run lên, phóng ra một cỗ man lực vô hình, chậm rãi phân tách hai cánh cửa đại môn.
Đập vào mắt hai người là một căn phòng vô cùng rộng rãi.
Toàn bộ mặt đất đều do từng miếng đá khổng lồ màu xanh tạo thành.
Bên trong còn có vài cái bàn đá phong cách cổ xưa, cùng vài thứ đồ vật trang trí không đáng nhắc tới.
Tận cùng của căn phòng là hai lối đi một trái một phải, chỉ là không biết dẫn tới nơi nào.
“Chủ nhân, nơi này trông giống như một tòa động phủ vậy.” Hạt nhi sau khi đảo mắt nhìn quanh mấy lần liền nói lên dự đoán của mình.
“Có lý, chỉ là nơi này hẳn đã hoang phế từ lâu.” Liễu Minh sau khi nhìn đến lớp tro bụi dày đặc phủ trên mặc bàn liền chậm rãi đáp lời.
Nói xong, Liễu Minh mới ngưng tụ pháp quyết trong tay, điều động hắc khí bao bọc hai người vào trong sau đó từ từ đi về phía thông đạo bên trái ở cuối đại sảnh.
Cuối thông đạo này là một căn mật thất.
Sau một trầm ngâm, Liễu Minh mới đẩy nhẹ cửa phòng, phát hiện bên trong là một gian phòng ngủ, chỉ có một chiếc giường đơn sơ bằng đá cùng một vài kiện y phục treo trên tường, thoạt nhìn cũng không có chỗ nào đặc biệt.
“Nơi đây dường như không có cái gì.” Hạt nhi thấy thế, ánh mắt lộ ra một tia thất vọng.
Liễu Minh sử dụng thần thức quét rồi cũng cười khổ một tiếng đi ra, mang theo Hạt nhi tiến về phía thông đạo bên phải.
Kết quả, cuối thông đạo này quả nhiên cũng có một căn mật thất.
Sau khi mở cửa phòng ra, một mùi bùn đất thô gắt đột nhiên xông vào mũi khiến cho thân thể của hắn thoáng phát trở nên cứng đờ.
Phía sau cửa phòng là một gian thạch thất cực lớn, từ bên ngoài nhìn vào tựa hồ y chang phòng ngủ khi nãy chỉ khi bước vào mới phát hiện diện tích nơi đây cực kì rộng lớn.
Không gian tại đầm lầy bên ngoài so với căn phòng này thì không biết nhỏ hơn bao nhiêu lần.
Càng làm cho Liễu Minh giật mình chính là, tại đây, trên mặt đất rộng rãi của thạch thất, có thể nhìn thấy từng ngọn núi nhỏ cao chừng trăm trượng tỏa ra ánh vàng rực rỡ, hơn nữa còn thể đếm được chừng mười hai tòa giống y như vậy!
Mặt ngoài những ngọn núi nhỏ này đều được đắp thành từ một loại đất sét lập lòe lóng lánh vốn không hề xa lạ đối với Liễu Minh, chính là Kim Tinh Tức Thổ mà hắn đã từng nhìn thấy ở đại lục Vân Xuyên.
“Cái này… Những thứ này… đều là Kim Tinh Tức Thổ…” Mặc cho hắn đã từng thấy qua vô số bảo vật thế nhưng vẫn bị cảnh tượng trước mắt khiến cho rung động sâu sắc.
Mà Hạt nhi đứng bên cạnh hắn lúc này, khuôn mặt cũng hiện ra vẻ kinh hỉ không thể che giấu.
Vừa bước vào mật thất, nàng ta đã tiến đến bên cạnh một tòa tiểu sơn, sau khi nhón khẽ hai chân nghiêng người về phía trước liền sử dụng chiếc mũi xinh xăn không ngừng hít hà lấy mùi hương tỏa ra từ Kim Tinh Tức Thổ trước mặt, bộ dáng giống như muốn cắn một miếng thật to vậy.
Liễu Minh thở phào một cái, áp chế kinh ngạc trong lòng rồi mới giơ tay sờ lên mặt ngoài những ngọn tiểu sơn óng ánh bên cạnh, phát hiện bên trong cảm giác mềm mại còn truyền đến một chút co dãn.
“Quả nhiên là Kim Tinh Tức Thổ.” Hắn nhẹ gật đầu sau đó phóng người đặt chân lên đỉnh của một toàn Tức Thổ tiểu sơn, sắc mặt đã khôi phục sự bình tĩnh.
Không ngờ, ở đây còn chất đống không ít tài liệu quý giá khác.
“Nham Tinh Địa Phách, Tử Kim Thổ, Hải Ngưng Tinh…” Liễu Minh sau khi phân biệt cẩn thận, liền không giấu được vẻ kinh ngạc.
Những tài liệu này so với Kim Tinh Tức Thổ thì càng thêm trân quý, chỉ có điều số lượng tự nhiên không thể chất thành núi nhỏ như Tức Thổ kia rồi.
Hắn tiến tới, kiểm tra một phen tình hình những ngọn núi nhỏ xung quanh, phát hiện bên trên đều chất đống những loại tài liệu quý giống nhau như đúc cả về chủng loại lẫn số lượng.
“Có lẽ nhưng thứ này đều là tài liệu chuyên dụng để luyện khí, hơn nữa lại nhiều Kim Tinh Tức Thỏ như vậy… xem ra, chủ nhân động phủ này hẳn muốn luyện chế một loại pháp bảo đặc biệt nào đó mới chất động tài liệu đặt ở nơi này.” Liễu Minh sau khi trở xuống mặt đất liền thì thào tự nói.
“Chủ nhân, mau mau thu dọn những thứ này đi thôi, thứ nào cũng là trọng bảo khó gặp ở bên ngoài!” Hạt nhi lúc này đang mải mê di chuyển xung quanh một tòa tiểu sơn, sắc mặt tràn đầy vẻ hưng phấn.
Liễu Minh nhìn thấy biểu tình của đầu sủng vật kia, khóe miệng có chút nhếch lên.
Hạt nhi tuy là Quỷ vật tuy nhiên từ lúc tiến hóa tới giờ, pháp lực trong cơ thể dần dà đã có thiên hướng tương thích với thuộc tính đất vì vậy bản năng sinh ra cảm giác ưa thích đối với Kim Tinh Tức Thổ, loại tài liệu đỉnh cấp mang thuộc tính đất, cũng là điều dễ hiểu.
“Hạt nhi đừng vội, nơi này bí ẩn như thế, chắc sẽ không có ai có thể tìm đến.
Hơn nữa lại nhiều Tức Thổ như vậy, Tu Di Giới Chỉ của ta cũng chứa không nổi.” Liễu Minh ha ha cười nói.
Không gian bên trong Tu Di Giới Chỉ tuy rằng vô cùng rộng lớn nhưng cũng chỉ có thể thu vào nhiều nhất một tòa Tức Thổ tiểu sơn, thế mà ở đây lại có những mười hai tòa.
“Việc này thì…!” Hạt nhi nghe vậy không khỏi ngẩn ngơ.
“Ồ!”
Liễu Minh bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, thân hình khẽ động, phóng tới một chỗ hẻo lánh bên trong thạch thất.
Thì ra là di hài của một tu sĩ trường bào màu vàng đang im lặng khoanh chân ngồi xuống.
Kiểu dáng của kiện trường bao này có thể nói là tương đối đơn giản, phong cách cổ xưa kỳ lạ, thoạt nhìn tựa hồ không giới với cách ăn mặc của tu sĩ đến từ đại lục Trung Thiên.
Càng thêm thần kỳ chính là, trải qua nhiều năm như vậy mà kiện y phục này trông vẫn mới tinh như lúc ban đầu hơn nữa còn tỏa ra hoàng quang nhàn nhạt, nhìn qua là biết không phải vật bình thường.
Mà di hài được trường bào bao bọc, xem như vẫn được bảo tồn hoàn hảo, chỉ là xương cốt của vị tu sĩ này không ngờ lại trong suốt như pha lê.
“Xem ra người này hẳn là chủ nhân của nơi đây rồi.” Liễu Minh lúc này tiện tay tung trảo bắt lấy một khối lệnh bài màu xanh đậm lớn bằng bàn tay từ bên bên hông của bộ hài cốt.
Chỉ thấy bề mặt lệnh bài có khắc một loại hoa văn kỳ dị, so với phù chú chạm trổ bên trên cột đá xanh biếc bên ngoài đại điện cực kỳ giống nhau.
Ngoài ra, còn có vài ký tự thô to, yêu dị.
Loại văn tự này, Liễu Minh có chút ấn tượng, có lẽ chính là Yêu văn xuất xứ từ đại lục Man Hoang mà hắn đã từng thấy qua khi xem xét Chân Linh Kinh.
“Chẳng lẽ người này lại là Yêu tu đến đại lục Man Hoang?” Liễu Minh suy đoán một hồi liền cảm thấy không phải là không có khả năng.
Nhìn vào bộ dáng thèm muốn không thôi của tứ đại Yêu tộc Liệt Ưng, Man Hùng, Ảnh Lang, Ngân Hổ đối với di tích này, bọn họ tám chín phần mười đều có liên quan đến chủ nhân của nơi này.
“Chủ nhân, thứ này có phải chính là lệnh bài không chế trận pháp, cấm chế xung quanh cung điện này?” Hạt Nhi thấy vậy liền ngẩn ngơ.
“Hẳn là như vậy..” Liễu Minh nghe vậy liền sử dụng thần thức tìm kiếm bên trong ngọc bài.
Tức thì một điểm tinh quang bên trong bất ngờ khiến cho thần thức của hắn bị đẩy ngược ra ngoài.
Liễu Minh thấy vậy liền thử qua vài loại phương pháp nhưng đều không thể mang lại hiệu quả mong muốn.
Ngọc bài xanh đậm này tựa hồ cần dùng thủ pháp đặc thù mới có thể điều khiển.
Nghĩ đến đó, Liễu Minh liền lắc đầu, bỏ qua ý định tiếp tục tìm hiểu.
Chỉ thấy hắn vung tay một cái, thi thể đặt trong trường bào màu vàng khẽ run lên rồi hóa thành một đạo hoàng quang rơi vào trong tay của hắn.
Tấm áo này tựa hồ cũng là một kiện dị bảo, ngón tay khẽ vuốt ve bên ngoài lại truyền đến cảm giác lạnh buốt giống như sờ vào kim loại.
Đã không có áo choàng che chắn, toàn bộ thi hài đều hiện ra trước mắt Liễu Minh.
Chỉ thấy bên trên phải của thi hài này là một chiếc nhẫn đen nhánh phong cách cổ xưa.
“Trữ Vật Giới Chỉ!” Liễu Minh thấy vậy liền trở nên vui vẻ, tiện tay ném trường bào màu vàn cho Hạt nhi bên cạnh rồi mới cúi người cầm lấy chiếc nhẫn đồng thời sử dụng thần thức không ngừng tìm kiếm bên trong.
Thần sắc cũng theo đó trở nên âm tình bất định.
“Chủ nhân, bên trong là thứ gì vậy?” Hạt nhi ôm chặt trường bào màu vàng trong tay, nhìn thấy như vậy liền không nhịn được thắc mắc.
Liễu Minh nghe vậy liền vung tay lên, khiến cho một đống đồ theo đó rơi xuống mặt đất.
Những thứ này là một tài liệu, khoáng thạch đủ mọi màu sắc, còn có một chút Kim Tinh Tức Thổ, số lượng cũng không nhiều lắm, ngoài ra còn có một chiếc hộp ngọc màu trắng thoạt nhìn vô cùng gây chú ý.
Lẫn trong đám tài liệu này còn có mấy khối Nham Tinh Địa Phách cùng một ít Tử Kim Thổ, hẳn là tài liệu còn thừa sau khi sắp xếp mười hai tòa tiểu sơn vừa rồi.
Liễu Minh suy đoán như vậy liền khẽ vẫy một tay thu lấy hộp ngọc màu trắng đồng thời sử dụng thần thức dò xét bên trong, nhưng không ngờ lần nữa bị bắn ngược ra ngoài.
Hắn âm thầm than nhẹ một tiếng cổ quái, đôi tay siết chặt như muốn cưỡng ép mở tung chiếc hộp này ra, chẳng qua sau khi suy nghĩ một phát, hắn liền dừng lại đồng thời điều động hắc khí cuồn cuộn, bao trùm toàn thân.
Hạt nhi chứng kiến cảnh này, cũng khẽ biến sắc, lập tức lui về sau một bước đồng thời thúc giục hào quang kim sắc bảo vệ cơ thể.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Liễu Minh liền vận lực trên tay.
Một tiếng “Cách” khẽ khàng vang lên, nắp hộp liền bung ra một cách dễ dàng, ngoài ra cũng không có dị tượng gì khác phát sinh.
“Xem ra ta đã cẩn thận quá mức.”
Chỉ thấy vật đặt trong hộp là một tấm ngọc giản ố vàng phong cách cổ xưa.
Lúc này, Liễu Minh mới tán đi hắc khí trên người sau đó nhẹ nhàng cầm lấy ngọc giản trong hộp, dán tại trên trán đồng thời đứng nguyên tại chỗ không hề nhúc nhích.
Theo thời gian trôi qua từng chút một, vẻ vui mừng trên mặt Liễu Minh càng ngày càng trở nên nồng đậm.
Sau thời gian trọn vẹn một chén trà, hắn mới lấy ngọc giản xuống, thần sắc đã tràn đầy vẻ hưng phấn không thể che giấu.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 835: Vỏ Kiếm Hư Không (Thượng)
“Chủ nhân, nói nói về cái gì vậy?” Hạt nhi chứng kiến sự biến hóa của Liễu Minh thì vô cùng tò mò, nhịn không được mà hỏi.
“Là phương pháp luyện chế một kiện pháp bảo chính thức.” Liễu Minh thuận miệng nói một câu, thân hình nhoáng một cái liền xuất hiện trên một tòa tiểu sơn Tức Thổ, thả thần thức ra kiểm tra một lần nữa.
Hạt nhi thấy vẻ mặt khó có thể kiềm chế được của Liễu Minh như vậy thì nhu thuận đứng một bên mà không hỏi thêm điều gì, chẳng qua hai tay bắt chéo sau lưng, chân đá đá vài cái rồi nhìn xung quanh.
Sau thời gian một bữa cơm, cuối cùng Liễu Minh mới kiểm tra xong toàn bộ số tiểu sơn, trong hắc khi bay về phía thi hài, trên mặt lộ ra vẻ đăm chiêu.
Bên trong ngọc giản ghi lại phương pháp luyện chế một loại pháp bảo là “Sơn Hà Châu”.
Căn cứ theo miêu tả thì pháp bảo này từ mười hai khối Sơn Hà Châu mà tạo thành một bộ, uy lực sau này của nó thì không thấy nói một cách tường tận, nhưng chỉ nói là bảo vật này một viên cũng đã có thể sử dụng rồi, nhưng cứ nhiều hơn một viên thì lại có thể tạo ra nhiều tổ hợp biến hóa, vô cùng huyền diệu.
Mà những tài liệu chính để luyện chế Sơn Hà Châu đúng là mười hai tòa tiểu sơn Tức Thổ này, và những tài liệu trân quý phía trên nữa.
Phải biết rằng, Kim Tinh Tức Thổ, vô luận là ở đại lục Vân Xuyên lúc trước, hay là ở đại lục Trung Thiên hiện tại, đều là vật vô cùng ít ỏi, chứ đừng nói là ngay cả một ngọn núi, dù chỉ có kích cỡ một nắm tay thì dù có tiền cũng không mua được.
Hôm nay lại có tận mười hai ngọn núi Kim Tinh Tức Thổ, điều này khiến cho Liễu Minh không chỉ hoảng sợ mà còn cuồng hỉ.
Căn cứ theo những thứ trước mắt này thì hẳn vị cổ tu sĩ kia trải qua trăm cay nghìn đắng mới có thể chuẩn bị xong đại bộ phận tài liệu luyện chế, nhưng chẳng biết tại sao cuối cùng lại không như nguyện mà vẫn lạc, hiện tại lại thành tiện nghi cho hắn.
“Chủ nhân.” Hạt nhi thấy vẻ mặt do dự của Liễu Minh thì nhẹ nhàng kêu một tiếng, đôi mắt lấp lánh nhìn vào khối ngọc giản trong tay Liễu Minh.
Liễu Minh phục hồi tinh thần, mỉm cười, ném ngọc giản qua cho Hạt nhi.
Thiếu nữ nhanh chóng bắt được, nhắm đôi mắt lại, đem thần thức vào trong đó.
“Chủ nhân, xem ra chúng ta đã gặp thiên đại cơ duyên, đây chính là phôi thai trọn vẹn của pháp bảo hình thức ban đầu a! Chỉ còn một bước ngắn nữa là có thể trở thành pháp bảo chính thức rồi!” Một lát sau, hai mắt Hạt nhi mở ra, vô cùng hưng phấn nói.
“Đúng vậy, chỗ phôi thai này hoàn toàn là những thứ khó có được, nhưng chỉ còn thiếu một lượng lớn Nhất Nguyên Trọng Thủy nữa.” Liễu Minh gật đầu, thản nhiên nói.
Hạt nhi nghe vậy thì trên khuôn mặt xinh đẹp cũng hiện lên một chút tiếc nuối.
Sơn Hà Châu, danh như nghĩa, chính là một loại pháp bảo đồng thời có được hai loại thuộc tính Thổ Thủy, tu sĩ dùng núi làm phôi, dùng nước làm mạch, dung hòa những thiên tài địa bảo của thiên địa.
Những tài liệu trước mắt này, nhiều nhất cũng chỉ có thể đem luyện chế chúng thành bán thành phẩm mà thôi, nếu muốn chính thức luyện chế hoàn toàn thì vẫn cần phải có một lượng lớn Nhất Nguyên Trọng Thủy luyện chế thêm mới được.
Nhưng mà Nhất Nguyên Trọng Thủy này cũng là một loại tài liệu cực kỳ trân quý, từ khi Liễu Minh đi vào đại lục Trung Thiên thì vẫn có ý tìm kiếm một ít để gia tăng uy lực của Trọng Thủy Châu, đáng tiếc là không được như nguyện.
Dù sao thì loại tài liệu này thì phải cần tu sĩ có công pháp thủy thuộc tính, tiêu phí thời gian vô cùng dài, tinh luyện một số lượng nước kinh người trong sông biển ao hồ, mới có thể luyện ra được một chút.
Nhưng bình thường thì làm gì có tu sĩ nào, chỉ vì một chút tài liệu luyện khí mà hao phí thời gian tu luyện của bản thân mình như vậy.
“Cũng không có gì đáng tiếc, hay là trước tiên nên nghĩ cách thu lại số tài liệu này đã.” Liễu Minh mỉm cười nói.
Hiện tại thiếu Nhất Nguyên Trọng Thủy, không thể luyện chế Sơn Hà Châu, nhưng mà bên trong ngọc giản có ghi lại một loại pháp quyết, có thể đem tiểu sơn Thổ Tức trăm trượng kia và tất cả những tài liệu khác, toàn bộ cô đọng biến nhỏ thành một viên châu.
Như vậy thì cũng khiến cho hắn không phải mất công dời đi mười hai tòa tiểu sơn này.
Sau khi nghĩ như vậy thì Liễu Minh chậm rãi đi đến trước một toàn tiểu sơn Thổ Tức, tập trung tư tưởng suy nghĩ trong chốc lát, sau đó, hai tay hắn chấn động, hắc quang trên người đại phóng, hắc khí tuôn ra cuồn cuộn.
Ngay sau đó, hắn kết xuất ra những pháp ấn quỷ dị, hắc khí quanh thân cũng nương theo cánh tay hắn, chậm rãi bay ra, bao vây lấy một tòa tiểu sơn Thổ Tức.
Đợi sau khi hắc khí đã bao phủ toàn bộ tòa tiểu sơn lại, trong miệng Liễu Minh bắt đầu phát ra những tiếng niệm chú kỳ dị, hắc khí bao quanh tiểu sơn dần dần biến thành một đoàn hỏa diễm màu đen.
Hai tay vung lên, một đạo pháp quyết màu trắng bay vào trong hắc khí, rơi vào tiểu sơn Thổ Tức.
Cả tòa tiểu sơn Thổ Tức bắt đầu tản ra tia sáng màu vàng nhàn nhạt, Liễu Minh thấy vậy thì tiếng chú ngữ phát ra càng dồn dập, không ngừng vung tay, đánh ra từng đạo pháp quyết màu trắng.
Bên trong hắc khí, tiểu sơn Thổ Tức phát ra hào quang càng ngày càng sáng chói, hơn nữa theo tiếng chú ngữ thì thể tích của nó cũng dần thu nhỏ lại.
Như vậy ước chừng qua một canh giờ về sau, tiểu sơn Thổ Tức cao trăm trượng thình lình đã biến thành một viên tinh châu màu vàng đất vài tấc, lẳng lặng lơ lửng trước người Liễu Minh.
Mặt ngoài của viên châu tỏa ra từng vòng tia sáng màu vàng đất, hơn nữa trên đó còn có một đồ án tiểu sơn trông rất sống động, rất có linh tính.
“Tốt, cuối cùng cũng thu xong một cái.” Liễu Minh giơ tay lau mồ hôi trên mặt, cẩn thận từng lu từng tí một, thu lại viên tinh châu màu vàng đất.
Lại nói tiếp, Sơn Hà Châu sau khi chính thức luyện thành thì có thể tùy tâm sở dục lúc lớn lúc nhỏ, nhưng hôm nay dưới tình huống chỉ là bán thành phẩm, lại chỉ có thể dựa theo pháp quyết ghi lại trong ngọc giản, thu nhỏ nó lại.
Chẳng qua pháp quyết này có chút quái dị là hao tổn pháp lực rất lớn, với tu vi hiện tại của hắn thì thu hồi một tòa cũng phải cố hết sức.
Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, lật tay lấy ra một viên Kim Nguyên Đan ăn vào, nghỉ ngơi một lát, sau đó lại cất bước đi đến một tòa tiểu sơn khác, bắt đầu luyện hóa.
Cứ như thế bỏ ra trọn một ngày, hắn mới làm cho mười hai tòa tiểu sơn Thổ Tức trong thạch thất, thu lại thành viên tinh châu màu vàng đất hơn một tấc.
“Rút cuộc đã xong!” Liễu Minh nhẹ nhàng thở ra một hơi, khoanh chân ngồi xuống.
Mà trong quá trình Liễu Minh luyện hóa tiểu sơn, Hạt nhi từ đầu đến cuối, một mực đứng một bên, giờ này thì đang nhìn chằm chằm vào trường bào trong tay.
“Như thế nào, ngươi thích cái trường bào này?” Liễu Minh thấy vậy thì mở miệng nói.
Hạt nhi nghe thấy thế thì lại hoảng sợ, lập tức trên mặt hồng lên.
“Đây là kiện trường bào Thổ thuộc tính, tựa hồ còn có chức năng che giấu khí tức, ngược lại thì xứng với ngươi hơn, nếu thích thì cứ cầm lấy.” Liễu Minh thản nhiên nói.
“Đa tạ chủ nhân!” Hạt nhi nghe vậy thì sắc mặt vui vẻ, dịu dàng thi lễ một cái.
“Đúng rồi, vừa rồi đi vào, chúng ta cũng chỉ mới nhìn qua hai gian phòng trong đại điện, ngươi quay lại cẩn thận dò xét xem còn có thứ gì nữa không.” Liễu Minh bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, mở miệng phân phó.
Hạt nhi nghe vậy thì nhẹ gật đầu, khoác chiếc trường bào lên người, sau đó ánh sáng màu vàng lóe lên, liền đi ra khỏi thạch thất, trước khi đi cũng không quên đóng lại cửa thạch thất lại.
Thời gian tiếp theo, Liễu Minh lấy ra mấy viên thuốc ăn vào, hai tay thì nắm hai viên linh thạch thượng phẩm, bắt đầu yên lặng vận công, khôi phục pháp lực gần như đã khô kiệt.
Sau một lúc, hắn lật tay lấy ra hai viên tinh châu màu vàng đất, cẩn thận đánh giá.
Bề ngoài của tinh châu hoàng mang lập lòe, có một luồng linh áp trầm ổn từ bên trong toát ra.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ vui mừng, phôi thai trước mắt này còn chưa có bắt đầu luyện chế, cũng chưa được tính là bán thành phẩm mà lại có uy áp như vậy, nếu trở thành bán thành phẩm, hoặc chính thức trở thành pháp bảo, Sơn Hà Châu này sẽ có bao nhiêu uy lực, đúng là không thể nào tưởng tượng nổi.
Mà Nhất Nguyên Trọng Thủy cần thiết để luyện chế thành pháp bảo chính thức, hai viên Trọng Thủy Châu trong tay hắn cũng là dùng tài liệu này mà luyện thành.
Tuy rằng một chút Trọng Thủy ấy không đủ để luyện chế toàn bộ số phôi thai này, nhưng nếu chỉ dung nhập vào trong một viên, tựa hồ có thể miễn cưỡng có thể luyện chế ra một quả Sơn Hà Châu bán thành phẩm.
Hắn sau khi suy nghĩ một hồi lâu thì hắc quang trong tay liền lóe lên, hai viên Trọng Thủy Châu liền xuất hiện trong tay, vẻ mặt hiện lên vẻ kích động.
Nếu như Sơn Hà Châu thực sự có được uy năng khủng bố như trong ngọc giản miêu tả thì cho dù hiện tại chỉ có thể luyện được một viên bán thành phẩm, thực lực của hắn cũng sẽ bạo tăng, việc tầm bảo trong phế tích sau này cũng thêm tự tin thêm vài phần.
Sắc mặt Liễu Minh biến hóa mấy lần, sau đó mới ném viên tinh châu màu vàng vào không trung, há mồm phun ra một luồng pháp lực tinh thuần, “Phốc” một tiếng, hóa thành một luồng hắc khí bao bọc viên tinh châu màu vàng lại.
Tay hắn liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp quyết, hắc khí cuồn cuộn rồi liền biến thành nhiều đóa hỏa diễm màu đen.
Dưới sự thiêu đốt của hắc diễm, mặt ngoài của viên tinh châu màu vàng đất phát ra ánh sáng vàng càng ngày càng sáng ngời.
Sau đó, Liễu Minh lại ném hai viên châu màu đen lên không trung, một tay bấm niệm pháp quyết.
Rầm rầm!
Bên trong hai quả Trọng Thủy Châu truyền ra âm thanh như những tiếng thủy triều, hơn nữa còn bắt đầu dần nổi lên thủy quang màu đen.
Căn cứ theo ghi chép trong ngọc giản, muốn luyện chế chính thức Sơn Hà Châu thì cần Nhất Nguyên Trọng Thủy rất nhiều, nhưng luyện chế bán thành phẩm thì số lượng yêu cầu cũng không cần nhiều, chỉ cần một chút là có thể thành công.
Sắc mặt Liễu Minh ngưng trọng, lại há mồm phun ra một luồng pháp lực, quấn quanh hai quả Trọng Thủy Châu, được hắc diễm nung nóng, hai viên Trọng Thủy Châu dần biến thành một mảng thủy vân màu đen, chậm rãi quay tròn trên không trung.
Mà viên tinh châu màu vàng đất tản mát ra hoàng mang ngày càng mãnh liệt, nhưng mà hoàng mang phân bố cũng không đều, khiến cho toàn bộ viên cầu, chỗ sáng chỗ tối lập lòe.
Sắc mặt Liễu Minh nghiêm túc vô cùng, hắn biết đây là do các loại tài liệu bên trong tinh châu màu vàng đất này dung hợp không đều, nhưng may mắn là trong ngọc giản đã ghi lại phương pháp giải quyết.
Hắn bình tâm tĩnh khí, dựa theo ghi chép trên ngọc giản mà đánh ra từng đạo pháp quyết.
Pháp quyết chui vào thì tinh châu chậm rãi xoay tròn, sau chừng một khắc sau thì hào quang trong tinh châu rút cuộc đã dần ổn định lại.
Liễu Minh thấy vậy thì nhẹ thở ra một hơi, một tay khẽ vẫy, Trọng THủy Châu biến thành mây đen, nhẹ nhàng bay về phía tinh châu, sau đó ngón tay hắn khẽ rạch một cái, từ trong mây đen phân ra một đám hơi nước, nhập vào trong tinh châu.
Hào quang của tinh châu đột nhiên vụt tắt, nhưng lại nhanh chóng sáng ngời trở lại, hơn nữa lại có thêm vài phần cảm giác nhu hòa hơn lúc trước.
Chứng kiến một màn trước mắt thì Liễu Minh có chút cao hứng, xem ra việc cho Trọng Thủy Châu nhập vào trong đó là quyết định chính xác, dựa theo tình hình như thế này thì chỉ cần dùng chân hỏa thiêu đốt vài ngày, liền có thể tế luyện được hơn một nửa Sơn Hà Châu.
Nhưng đúng lúc này, “Phốc” một tiếng, hào quang của tinh châu bỗng nhiên sáng lên gấp mấy lần, ánh sáng màu vàng chói mắt thoáng một cái liền quấn lấy mảng mây đen do Trọng Thủy Châu biến thành, sau đó hút vào toàn bộ.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Liễu Minh thấy vậy thì không khỏi ngạc nhiên!
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










