[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 158 : Vùng Đất Truyền Thừa (c786-c790)
❮ sautiếp ❯Chương 786: Vùng Đất Truyền Thừa
Ma Thiên Ký – Quyển 5: Kiếm Khí Cửu Tiêu
Tác giả: Vong Ngữ
Người dịch: Huyethoathuong
Thoạt nhìn động tác của hơn mười đầu Thanh Đồng giáp sĩ có vẻ vô cùng chậm rãi, tuy nhiên trên thực tế vừa nhấc chân liền có thể bước xa mấy trượng, cự quyền vũ động hướng xuống, lập tức có vài con lang yêu đổ máu tươi, chết ngay tại chỗ.
Cứ như vậy không đến nửa khắc thời gian đã có hơn trăm con lang yêu đều bị đánh chết, chỉ trong chớp mắt máu chảy thành sông, những mảnh chân cụt tay đứt, tản mát ra từng đợt mùi máu tanh gay mũi.
Nam tử áo vận bào xanh điềm tĩnh từ trên phi xa hạ xuống, nhìn thấy huyết thi đầy máu tươi trên mặt đất tựa hồ không quan tâm, từng bước một chậm rãi đi vào mảnh rừng mà trước đó bầy Lang yêu bảo vệ.
Mà hơn mười đầu Thanh đồng giáp sĩ lúc này lại đứng im không nhúc nhích, mơ hồ tạo thành một vòng bảo vệ vây bao quanh rừng rậm.
Nam tử áo vận bào xanh đứng ở trước rừng rậm, tay áo nhẹ nhàng vung lên, rừng rậm liền bị một lực lượng vô hình tách ra tạo thành một cái lối đi.
Nam tử thấy vậy, không nói nhiều lời, lập tức nhấc chân bước vào.
Một lúc sau khi hắn trở ra, hai hàng lông mày mang theo vẻ vui mừng, trong tay có thêm một cây Linh thảo đen nhánh, mỗi phiến là đều hiện lên ba điểm đen trắng, tản mát ra hàn khí lạnh thấu xương.
“Quả nhiên là Hắc Diệu Thảo ba nghìn năm hỏa hầu, xem ra ta thật sự không có lãng phí thời gian” Nam tử mặc áo bào xanh thì thào một cách mừng rỡ, sau đó nhanh chóng cầm Linh thảo trong tay thu lại.
Không lâu sau đó, một hồi thanh âm mãnh liệt bôn đằng vang lên, phi xa màu bạc lại một lần nữa lên đường, tiếp tục hướng tới phía trước lao đi.
…
Trong một tòa nhà nào đó bên trên một ngón núi cao mấy nghìn trượng, ngay chỗ đỉnh núi sinh trưởng một cây đại thụ, canh lá xum xoe che kín cả bầu trời, hơn nửa cây đại thụ được bao phủ trong tầng tầng lớp lớp mây trắng.
Bỗng nhiên từ trong mây trắng có âm thanh véo véo bén nhọn chói tai truyền ra, mây trắng quaycuồng kịch liệt một hồi tạo ra một vòng xoáy khí cực lớn.
Tại đỉnh đại thụ, có một cái sào huyệt đen nhánh cực lớn, bên trong sào huyệt, một thi thể phi cầm toàn thân trắng như tuyết đang nằm trong đó, không nhúc nhích, phần bụng có một vết nứt khổng lồ như một cái động lớn, máu tươi từ trong đó không ngừng chảy ra, giống như vừa bị đánh chết cách đây không lâu.
Mà tại một chỗ khác bên trong sào huyệt, một gã nam tử đầu tóc màu tím, mặt mũi như sư tử đang không ngừng sục sạo trong sào huyệt, dường như đang tìm kiếm cái gì đó.
“Phanh” một tiếng vang lên, thi thể cự cầm bị hắn dùng một tay bắt lấy, hướng ra bên ngoài ném xuống dưới làm cho mây trắng nhộn nhạo bất định một hồi.
Mà khi nam tử chậm rãi quay người lại, trong mắt lộ ra thần sắc tràn đầy hưng phấn, trên tay tự nhiên có thêm một mảnh vỡ trận bàn cũ kỹ.
“Quả nhiên không ngoài dự đoán, đầu Linh Cổ Điểu này lợi hại như vậy mà trong sào huyệt lại không có linh vật vậy thì chắc chắn có giấu một mảnh vỡ trận bàn” Nam tử tóc tím sắc mặt vui mừng nói, sau đó đánh ra một đạo pháp quyết lên trên mảnh vỡ trận bàn.
Trên trận bàn truyền ra một hồi âm thanh vù vù, sau đó nổi lên một vòng sáng bảo vệ màu vàng, những điểm sáng màu vàng chớp động không ngừng, dần dần hiện ra một địa đồ trong hư không.
Nam tử tóc tím gật đầu nhẹ hài lòng, sau đó đem trận bàn thu lại, một tay ngưng tụ pháp quyết tạo ra một đoàn tinh quang bao phủ quanh thân mình rồi lập tức từ trong sào huyệt phá không bay đi.
…
Bên trong một tòa sơn cốc yên tĩnh đen kịt, một đạo độn quang đang từ chỗ sâu bên trong lao ra nhanh chớp, hào quang vụt tắt liền biến thành thân hình thiếu nữ tóc bạc của Bắc Đẩu các.
“Không nghĩ tới chậm trễ thời gian lâu như vậy, bên kia Lữ Mông có lẽ đã tìm được rồi, ta cũng phải nhanh chóng bắt đầu tìm kiếm thôi” Đôi mi thanh tú của thiếu nữ tóc bạc cau lại, khẽ thì thào, trên mặt lộ ra thần sắc ngưng trọng.
Sau đó một tay thiếu nữ phất lên phất xuống, lại một lần nữa biến thành một đạo độn quang mau chóng lao ra bên ngoài sơn cốc.
Mà ở chỗ sâu trong sơn cốc sau lưng thiếu nữ, mấy chục cỗ thi thể thương viên cực lớn nằm lộn xộn, ngổn ngang đầy mặt đất.
Cảnh vật cung quanh cũng như bên trên mỗi khối thì thể đều không hư hao chút nào, thậm chí cả bộ lông trông cũng không dơ dáy bẩn thỉu, duy chỉ có trên ngực tất cả đều có một lỗ thủng thật lớn, bên trong trái tim đã biến mất.
Hai người Liễu Minh, Bành Việt vừa đi vừa thu thập thiên tài địa bảo ven đường, với thực lực bất phàm của hai người, trên đường đi không những không gặp chút nguy hiểm nào mà đồng thời thu hoạch cũng rất nhiều.
Mà Bành Việt cũng có chút hay nói, bởi vì Thiên Môn hội lần trước bọn hắn là môn phái hắn xếp hạng cao nhất, tin tức thu hoạch được tự nhiên cũng nhiều hơn không ít so với Thái Thanh môn, ngoại trừ một ít tin tức liên quan đến những điều cơ mật của môn phái, còn lại hắn cũng không giấu diếm gì Liễu Minh.
Cứ như vậy trải qua một tháng thời gian, hai người dựa theo chỉ dẫn của địa đồ trên mảnh vỡ trận bàn cuối cùng cũng tới trước một hồ nước rất lớn.
Phóng mắt nhìn ra có thể thấy hồ nước này có phạm vi mấy nghìn trượng, căn bản không thể nhìn thấy bờ bên kia, mà nước trong hồ lại đục ngầu, dường như tràn đầy bùn cát, ngoài ra còn tản mát ra mùi cay độc gay mũi.
Lúc này hai hàng lông mày Liễu Minh cau lại, bỗng nhiên mặt nước dưới chân chân hắn chấn động kịch liệt.
“Rầm Ào Ào”
Tiếng bọt nước văng tung tóe, một đầu cá lớn đen sì mãnh liệt từ trong nước xông ra, bên trong cái miệng cực lớn đỏ lòm như máu hiện ra hàm răng trắng phớ, dày đặc to nhỏ không đều như những ngón tay, mắt lộ ra hung quang nhằm hướng bắp chân Liễu Minh mà cắn.
“Hồ nước này có chút kỳ quái, không biết Bành huynh trước đây có biết nơi này” Liễu Minh cũng không nhìn dưới chân, ngón tay cong lại bắn ra hai đạo kiếm khí màu nhạt hình đinh ốc, trong đó một đạo trực tiếp bắn về phía đầu của quái ngư, một đạo khác lại đánh vào đáy hồ cách đó mấy trượng.
Một khắc sau, mặt hồ đục ngầu đang yên tĩnh phẳng lặng bỗng nhiên giống như nổ tung, sôi trào cuồn cuộn.
Hai ba hơi qua đi, hai thi thể quái ngư cực lớn trôi nổi lững lờ trên mặt hồ, ngụp lặn theo từng đợt sóng.
Nhìn kỹ thi thể quái ngư dài khoảng hơn một trượng, trên lưng không có vây cá, ngược lại bên người sinh ra một đôi cánh màu xanh đậm bằng thịt, thoạt nhìn có chút cổ quái.
“Hồ sơ trong môn phái giường như không có ghi chép về hồ nước này…” Bành Việt liếc nhìn thi thể của hai con quái ngư, trên mặt lộ vẻ suy tư nói.
Sau đó cánh tay đột nhiên lấy ra mảnh vỡ trận bàn, đưa mắt nhìn xuống rồi tiếp tục nói:
“Bất quá dựa theo những gì trên trận bàn này, Truyền thừa chi địa có lẽ cách nơi này cũng không còn xa, chúng ta nhanh chóng cùng tiến về phía trước, ngươi thấy thế nào”
“Cũng được, chúng ta cùng đi thôi” Liễu Minh đang nhướn mày, nhưng sau đó lại gật đầu nhẹ đồng ý.
Hai người thúc dục độn quang, tiếp tục nhằm hướng phía trước phá không bay đi.
Trên đường đi, bọn hắn phi hành cách mặt hồ hơn mười trượng, cũng không gặp phải công kích nào từ dưới hồ.
Gần nửa ngày sau, một hòn đảo khổng lồ xuất hiện trong tầm mắt hai người.
Hòn đảo có phạm vi khoảng chừng trăm dặm, bên trên khắp nơi là rừng rậm xanh biếc, cây cối mọc rất phồn thịnh, mặc dù cách xa vài dặm nhưng vẫn có thể cảm nhận được linh khí nồng đậm trên đảo đập vào mặt.
“Liễu huynh, đã đến rồi, theo như bên trên bản đồ, Truyền thừa chi địa có lẽ ở trên hòn đảo này” Bành Việt thấy vậy vui mừng nói, sau đó thúc dục độn quang, tốc độ lập tức nhanh hơn vài phần.
Liễu Minh tự nhiên cũng theo sát phía sau.
Hai người dựa theo trận bàn hướng tới phía trung tâm hòn đảo bay đi.
Một lúc sau, một cái thung lung rộng lớn giống như sơn cốc xuất hiện trước mắt hai người, sau khi hai người bay lại gần lại phát hiện một mảnh tối tăm mờ mịt, trống trải không có một cành cây ngọn cỏ.
Mà lúc này trên mảnh đất trổng trải trong sơn cốc đã sớm tụ tập thưa thớt mười mấy người.
Liễu Minh ánh mắt từ xa quét xuống liền phát hiện ra một nửa đám người đều là đệ tử của Tứ đại thái tông và Bát đại thế gia, hơn nữa còn thấy một số gương mặt quen thuộc xen lẫn ở trong đó.
Cách đó không xa là Âu Dương tỷ muội mà hắn từng có duyên gặp mặt trước đây, gần đó còn có hai gã mặc áo bào trắng của đệ tử Thiên Yêu cốc, trong đó một người mặt như chim ưng, dáng vẻ cực kỳ hung ác, kẻ còn lại thì năm đó tại huyễn điện hắn đã từng gặp qua – thiếu niên yêu tộc Tiết Bàn.
Ngoài những người đó ra cũng còn một số kẻ rất đáng chú ý khác như thiếu phụ áo xanh của Hạo Nhiên Thư Viện, một gã ngồi ngay ngắn trên phi xa màu bạc do tám con khôi lỗi phi mã kéo, hẳn là đệ tử Thiên Công tông.
Còn lại một số người thì Liễu Minh không nhận ra lai lịch.
Ánh mắt Liễu Minh lại chuyển đi, nhìn về hướng mọi người đang chú ý, một tòa cẩm thạch đài cao hơn mười trường bằng đá, màu xám trắng, bốn phía linh văn màu vàng nhỏ dài, hẹp thật sự rất tinh xảo bao quanh, thoạt nhìn hết sức thần bí.
Mà bên trên bệ đá có một cái pháp trận nhỏ khoảng ba bốn trượng hiện lên rất rõ ràng, bên trong pháp trận, có tám bàn tay khảm lỗ lớn nhỏ, hẳn là tương tự như mảnh vỡ trận bàn, mà trong đó có sáu cái đã có kim quang nhàn nhạt chớp động không thôi.
Liễu Minh lại một lần nữa liếc nhìn xung quanh, đã thấy quanh thân những người ở đây có Âu Dương thế gia Âu Dương Thiến, ngân xa nam tử, thiếu phụ áo xanh của Hạo Nhiên Thư viện, Thiên Yêu cốc Tiết Bàn, và một nam tử áo bào xám hiện lên linh quang màu vàng chợp động như ẩn như hiện.
Mà mảnh vỡ trận bàn trong tay Bành Việt chẳng biết lúc nào cũng tự hiện ra một tầng quang huy màu vàng.
Nhìn đến đây Liễu Minh cuối cùng đã hiểu rõ, mọi người tề tụ ở đây đã có năm khối mảnh vỡ truyền thừa, đang đợi ba người khác cầm ba mảnh vỡ còn lại đến.
Nghe thấy tiếng xé gió vang lên, xung quanh sơn cốc mọi người đều nhao nhao nhìn lại.
Gần như tất cả mọi người đều nhìn về vật mà Bành Việt đang cầm trong tay, lúc này mỗi người một thần sắc khác nhau, có người vui mừng, có người lại hơi nhíu mày lại, nhưng nhiều nhất là những kẻ trên mặt không chút sợ hãi.
Âu Dương Thiến thân mặc áo bào tím phần phật tung bay theo gió.
Sau khi chứng kiến Liễu Minh đến ánh mắt lóe lên, lập tức giống như nhớ ra điều gì đó, bỗng nhiên hé miệng cười sau đó dời mắt đi.
Tiết Bàn dường như cũng nhận ra Liễu Minh, tinh quang trong đôi mắt yêu dị lóe lên, nét mặt hiện ra tia hưng phấn.
Hai người Liễu Minh nhìn chăm chú xuống phía dưới, sau đó hạ xuống một chỗ đất trống bên cạnh bệ đá, Bành Việt thoáng nhìn qua đám người bên kia, sau đó bỗng bước đến phi xa màu bạc trước mặt.
“Bái kiến Tiểu sư thúc” Bành Việt hai tay ôm quyền, cung kính thi lễ.
“Nguyên lai là Bành sư điệt, ngươi cũng có thể tìm được một khối mảnh vỡ truyền thừa, xem như là có cơ duyên không nhỏ a” Áo xanh nam tử ngồi trên xe mặt mày hớn hở nói.
“Đệ tử cũng không nghĩ tới sư thúc vậy mà cũng xuất hiện ở chỗ này.
Bất quá nếu không phải trên đường gặp được Thái Thanh môn Liễu đạo hữu, sư diệt chỉ sợ cũng không dám đến nơi đây” Bành Việt nghe vậy cười khổ trả lời.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 787: Mở Ra
“A, thì ra là ngươi gặp được đạo hữu của Thái Thanh Môn.” Nam tử mặc thanh bào nghe vậy thì nhìn về phía Liễu Minh, thiện ý gật đầu.
Liễu Minh nghe Bành Việt gọi người này là sư thúc, trong nội tâm cũng rất là kinh ngạc, nhưng cũng không dám lãnh đạm, vội vàng chắp tay đáp lễ.
Bành Việt tiếp tục thấp giọng nói mấy câu nữa với nam tử mặc thanh bào, sau đó khom người một lần nữa, quay trở lại bên cạnh Liễu Minh, khoanh chân ngồi xuống, lẳng lặng chờ đợi.
Đúng lúc này thì một thanh âm dịu dàng truyền đến tai của Liễu Minh:
“Hơn ba mươi năm không gặp, phong thái của Liễu huynh càng hơn trước.”
Liễu Minh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Âu Dương Thiến cách đó không xa đang hướng về phía mình, cười nói.
“Thì ra là Âu Dương cô nương, từ khi chia tay đến giờ vẫn mạnh khỏe chứ?” Liễu Minh mỉm cười, đồng thời thần thức cũng quét qua, trong mắt liền hiện lên dị sắc.
Nàng ta không ngờ cũng đã đạt đến Hóa Tinh hậu kỳ.
Tuy hắn cũng đã là Hóa Tinh hậu kỳ, nhưng mà hắn biết rõ sự tình của chính mình, nếu không dựa vào số lượng lớn đan dược cùng với bong bóng khí thần bí liên tục tinh luyện pháp lực, thì tuyệt không có khả năng tiến giai nhanh như vậy.
Mà những đệ tử lúc ấy có cảnh giới giống hắn ở Thái Thanh Môn, như bọn người Sa Thông Thiên thì đến bây giờ vẫn quanh quẩn ở cảnh giới Hóa Tinh sơ trung.
Xem ra nữ tử này một là kỳ tài tu luyện chân chính, hoặc là những năm nay nàng ta tại Âu Dương gia nhận được một lượng lớn tài nguyên tu luyện.
“Ngày đó từ biệt tại Bích Khung Huyễn Cung, không nghĩ được là ta và huynh, còn có Tiết đạo hữu lại có thể gặp nhau một lần nữa tại Thiên Môn Hội này.” Âu Dương Thiến cười khanh khách, nghĩ lại chuyện cũ rồi khẽ cười, nói.
“Hắc hắc, Liễu mỗ cũng không ngờ là có thể gặp được hai vị ở đây.
Nhưng mà, Tiết đạo hữu và Âu Dương cô nương đều là nhân tài kiệt suất trong tông, tại hạ đến đây, chẳng qua chỉ là gom góp cho đủ số lượng mà thôi.” Liễu Minh hàm hồ đáp lại, cũng liếc mắt nhìn về phía Tiết Bàn bên kia.
Pháp lực chấn đọng trên người hắn chỉ có tu vi Hóa Tinh sơ kỳ, nhưng yêu khí trên người thì bàng bạc kinh người, hiển nhiên là tu luyện một loại công pháp đặc thù nào đó.
Ngày đó ở bên trong Bích Khung Huyễn Cung, kẻ này khi bị ảo ảnh của Kim Liệt Dương đuổi giết thì thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, ứng đối tự nhiên, mà khi tu vi Yêu Tộc tăng lên thì độ mạnh mẽ của thân thể cũng hơn xa so với nhân loại, thực lực hôm nay đồng dạng cũng tăng lên nghiêng trời lệch đất.
Mà nam tử mặt ưng bên cạnh Tiết Bàn, tựa hồ cảm ứng được ánh mắt của Liễu Minh nhìn sang thì cũng quay đầu nhìn lại Liễu Minh, hai mắt sắc bén dị thường, vậy mà khiến cho khuôn mặt của Liễu Minh mơ hồ có một cảm giác đau đớn.
Trong nội tâm Liễu Minh hơi kinh hãi, vội vàng thu ánh mắt lại.
Tên Yêu Tộc mặt ưng này, thực lực quả thực là cực kỳ không tầm thường.
“Liễu huynh nói vậy thì không khỏi có chút lừa mình dối người rồi.
Thực lực của đạo hữu, tiểu nữ năm đó ở trong Bích Khung Huyễn Cung cũng đã lĩnh giáo rồi…” Đôi mắt dễ thương của Âu Dương Thiến khẽ đảo, có chút giận dỗi nói ra.
Ngay khi hai người đang nói chuyện thì phía chân trời xa bỗng nhiên vang lên một hồi xé gió nổ vang, một đạo ngân sắc bắn về phía sơn cốc như gió bay điện chớp.
Cùng lúc đó, ở giữa bệ đá trong pháp trận giữa mọi người, một cái lỗ khảm mơ hồ có linh quang lóe lên.
Mọi người thấy vậy thì đều hiện lên vẻ vui mừng.
Lông mày Liễu Minh khẽ nhướng, đạo độn quang này tựa hồ có chút quen thuộc.
Đạo ngân sắc này sau mấy cái chớp động thì hạ xuống mảnh đất trống trước mặt mọi người, hào quang thu lại, hiện ra thân ảnh một tên thanh niên hai ba, hai tư tuổi, quần áo và trang sức là của Thái Thanh Môn, đúng là La Thiên Thành.
Trong tay hắn cũng cầm lấy một miếng tàn phiến trận bàn, chớp động lên vầng sáng kim sắc nhàn nhạt.
La Thiên Thành nhìn thấy bệ đá cực lớn ở trung tâm thì hiện ra thần sắc vừa mừng vừa sợ, ánh mắt cũng lập tức khẽ quét qua toàn bộ mọi người ở đây.
“Là ngươi! Hảo tặc tử, lần này ta xem ngươi trốn đi đâu!”
Khi hắn nhìn thấy nam tử mặt ưng đang đứng sau Tiết Bàn thì hai mắt đột nhiên như muốn phun lửa, thét to một tiếng, ánh sáng trắng quanh thân đại thịnh, tung ra một quyền.
Âm thanh Long ngâm vang vọng chân trời truyền đến, hai hư ảnh giao long dài ba mươi trượng theo cánh tay hắn gào thét bay ra, trong hư không xoay quanh rồi đan vào nhau, giương nanh múa vuốt lao về phía phía Tiết Bàn và nam tử mặt ưng.
Hai con ngân giao hùng hổ lao đến, những nơi nó đi qua khiến cho hư không xung quanh kịch liệt rung động.
Những người gần đó thấy vậy thì đại bộ phận, trong nội tâm đều thấy rùng mình.
Những đệ tử của những tông phái nhỏ thì càng kinh hãi hơn, cuống quít tránh né ra chỗ khác.
Tiết Bàn lúc này cũng không có bất cứ hành động tránh né nào, chỉ lạnh lùng nhìn về phía hư ảnh giao long đang gào thét lao đến.
Nam tử mặt ưng hừ một tiếng, tay áo rung lên đánh ra một đoàn ánh sáng bạc, chính là một chiếc ngân kính nhỏ tinh xảo hình sáu cạnh, quay tít một vòng, theo đó một mảng lớn ánh sao màu bạc từ trên mặt kính bay ra, vừa vặn chiếu lên ngân giao trước mặt.
“Oanh” một tiếng vang lên, hai hư ảnh giao long bị ánh sao chiếu lên thì loạng choạng ngã trái ngã phải không ngừng, cuồng vũ quanh quẩn trên không trung, trong nhất thời không thể nào hạ xuống.
Lúc này, pháp quyết trong tay của nam tử mặt ưng biến đổi.
Từ giữa không trung truyền đến một tiếng vang thật lớn, ánh sao màu bạc bỗng nhiên nổ tung, từng vòng sáng xen lẫn từng điểm ánh sao màu bạc nổ tung ra, lập tức khiến cho hư ảnh của hai con giao long tiêu tán, thuận thế cuốn ngược về phía La Thiên Thành phía đối diện.
La Thiên Thành tựa hồ đối với khí lãng màu bạc này rất là kiêng kỵ, không cần suy nghĩ liền bắn ngược ra sau mấy chục trượng rồi mới ổn định lại thân hình, sắc mặt càng giận dữ hơn, hai tay chấn động muốn tiếp tục ra tay.
“Hai vị, tại hạ không muốn xen vào khúc mắc giữa hai vị, nhưng mà đây chính là cửa vào của truyền thừa chi địa trong bí cảnh, hai vị muốn động thủ thì xin đi nơi khác.” Ánh sáng màu vàng kim lóe lên, nam tử cưỡi ngân xa của Thiên Công Tông nhướng mày, đột nhiên điều khiển xe ngăn trước bệ đá, mà ngoài thân tám bộ khôi lỗi phi mã cũng phát ra từng vòng ánh sáng vàng kim, ngăn cản lại những ảnh hưởng còn lại giữa cuộc tranh đấu của hai người.
La Thiên Thành nghe vậy thì hơi chần chờ, sắc mặt giận dữ thu lại một chút, nhưng vẫn oán hận, nhìn chằm chằm vào nam tử mặt ưng, bộ dáng lúc nào cũng có thể động thủ.
Nam tử mặt ưng thu lại ngân kính lục giác, hắc hắc một tiếng, tựa hồ đối với công kích của La Thiên Thành căn bản là không để trong mắt
Vào lúc này thì phía bên kia sơn cốc truyền đến một thanh âm trầm thấp nhưng rõ ràng:
“Thì ra bảy mảnh vỡ còn lại cũng đã tập hợp đủ rồi, xem ra tại hạ cũng đến đúng lúc.”
Vừa dứt lời thì trên không trung sườn đông của sơn cốc vang lên tiếng nổ vang.
Một luồng khí diễm màu tím tuôn ra cuồn cuộn, trong chốc lát liền mang theo một cơn cuồng phong bay đến trên không của bệ đá, sau đó hạ xuống một khoảng đất trống, bên trong khí diễm, mơ hồ là một nam tử tóc xoăn màu tím, thân hình cao lớn.
Liễu Minh thấy vậy thì khóe mắt có chút run rẩy.
Nam tử tóc tím mũi sư này chính là một trong hai gã đệ tử của Bắc Đẩu Các, xuất hiện lúc Thiên Môn Hội bắt đầu, chỉ là không thấy thân ảnh của thiếu nữ tóc bạc đâu.
Cùng lúc đó, trong tám lỗ khảm của trung tâm bệ đá, linh quang yếu ớt cũng dần sáng lên, toàn bộ trận pháp giống như cảm ứng được cái gì đó, nhưng vẫn chậm rãi chuyển động.
Màu vàng kim trong tám lỗ khảm sáng lên, mà linh văn kim sắc được phác họa bốn phía cũng theo đó mà sáng lên liên tiếp.
Quang mang màu vàng kim lòe loẹt lóa mắt.
Sau một khắc, một vòng xoáy linh lực tràn ra, theo sự chuyển động của bệ đá thì phóng lên trời, khiến cho không khí trong sơn cốc cũng bị chấn động, phát ra từng đợt âm thanh ông ông.
Một màn kinh người như thế khiến cho nam tử tóc tím vừa mới xuất hiện và mọi người ở đây cũng cảm thấy ngoài ý muốn, lập tức bị sự việc trên hấp dẫn, tập trung tư tưởng suy nghĩ, nhìn về phía bệ đá.
“Tốt lắm, rốt cục truyền thừa chi địa đã mở ra rồi.” Âu Dương Thiến đứng bên cạnh cô gái áo xanh thì thào nói một câu.
Mà thiếu phụ áo xanh vốn đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh, hai mắt hơi mở, lộ ra biểu lộ tươi cười khó có thể nhận biết được.
Những người khác thấy tình hình như vậy thì trong mắt đều hiện ra ánh mắt nóng bỏng.
“Hai vị đạo hữu, truyền thừa chi địa đã mở ra, nếu mà bây giờ động thủ thì được không bù được mất.
Hai vị nếu quả thật không thể hóa giải ân oán thì không ngại tiến vào trong đó đoạt lấy truyền thừa số mệnh, sau đó ra ngoài giải quyết.” Ánh mắt Bành Việt từ trên bệ đá thu hồi, sau đó nhìn về phía La Thiên Thành và nam tử mặt ưng, bỗng nhiên tiến lên vài bước nói.
La Thiên Thành suy nghĩ một chút, sau đó vẻ bạo ngược trong mắt cuối cùng thu lại, gương mặt âm trầm khẽ gật đầu.
Mà nam tử mặt ưng cũng cười lạnh vài tiếng, thu hồi ngân kính lục giác trên tay lại.
Đúng là truyền thừa chi địa mở ra là thời khắc trọng yếu, không phải là thời gian để tranh đấu.
“Không nghĩ tới là Liễu huynh cũng đến nơi này, rất tốt! Xem ra nơi này không lâu nữa nhất định sẽ rất náo nhiệt.” Ánh mắt La Thiên Thành xoay chuyển, cuối cùng cũng nhìn thấy Liễu Minh phía sau Bành Việt, trong mắt hiện lên vẻ ngoài ý muốn.
“Ta cũng không nghĩ là La sư đệ cũng nhận được một mảnh vỡ.” Liễu Minh bất động thanh sắc hướng hắn chắp tay, coi như là bắt chuyện.
Hai người ở bên trong Thái Thanh Môn quan hệ cũng không tốt, thậm chí còn có chút đối địch, giờ phút này mặc dù đang ở trong Thiên Môn bí cảnh, cũng không nói đến giao tình gì.
“Mấy ngày trước, người này của Thiên Yêu Cốc đã ra tay đánh lén, giết chết hai đệ tử nội môn đang đồng hành cùng ta, cướp lấy số mệnh trên người bọn họ.
La mỗ vốn là muốn đuổi giết người này, báo thù cho đồng môn, nhưng mà hắn lại giảo hoạt trốn thoát.
Việc này sau khi rời khỏi bí cảnh, ta sẽ báo cáo lên tông môn, ngươi thân là đệ tử bản môn, cũng phải nên ứng biến như thế nào.” La Thiên Thành liếc mắt về phía Liễu Minh lườm lườm, bờ môi khẽ nhúc nhích truyền âm, sau đó ngân diễm cuộn lên, thân hình lóe lên liền xuất hiện trên sườn núi cách đó không xa.
Liễu Minh nghe vậy thì hai mắt nhíu lại, một lần nữa nhìn về phía nam tử mặt ưng vài lần.
Tuy La Thiên Thành chỉ có tu vi Hóa Tinh sơ kỳ, nhưng thực lực lại cực kỳ kinh người.
Mặc dù không biết hai đệ tử đồng môn bị hạ sát như thế nào, nhưng đã có trong danh sách tham dự Thiên Môn Hội thì cũng không đến mức quá yếu.
Mà ba người hợp lực cũng không đánh lại với tên nam tử mặt ưng kia, còn bị giết chết hai người, xem ra người này lúc trước so sánh với tưởng tượng của mình còn cường đại hơn không ít, nhất định phải đề phòng một hai.
Tâm niệm Liễu Minh nhanh chóng chuyển động, suy nghĩ.
Tựa hồ như cảm ứng được linh lực chấn động khác thường, chỉ một lát sau liền có bảy, tám đạo độn quang màu sắc khác nhau bay về phía sơn cốc, lóe lên liền rơi xuống mặt đất xung quanh.
Đến lúc này, chung quanh bệ đá trong sơn cốc cơ hồ đã bị một đám người vây quanh, tạo thành một vòng, khoảng chừng gần ba mươi người, điều này so với tính toán của Liễu Minh và Bành Việt lúc trước thiếu ít thì tám chín người, nhiều thì mười mấy người đang ở khá xa đây.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 788: Dọn Bãi
Ma Thiên Ký – Quyển 5: Kiếm Khí Cửu Tiêu
Tác giả: Vong Ngữ
Người dịch: Dionysus
“Hừ, những người không có thực lực như các ngươi mà cũng đòi vọng tưởng Thiên Môn truyền thừa sao, đã không có được mảnh vỡ trận bàn lại còn muốn đục nước béo cò, nếu như thức thời thì lập tức cút ngay cho ta!” Nam tử tóc tím nhìn đám người đang đứng chen chúc bên bệ đá lạnh lùng quát lên.
Âm thanh tuy không lớn, nhưng không biết hắn đã sử dụng bí thuật gì mà làm cho mọi người đều cảm thấy tiếng nói của hắn dị thường bén nhọn, chói tai, gây ra cảm giác vô cùng đau đớn.
Liễu Minh cũng như mấy người của Tứ đại thái tông và Bát đại gia tộc, đa số đều biến sắc một chút rồi nhanh chóng khôi phục lại như thường.
Nhưng những đệ tử của các tông phái khác, vẻ mặt vô cùng thống khổ, một vài người có thực lực yếu kém thì ngã xuống, lăn lộn trên mặt đất, máu tươi chảy ròng ròng ở hai tai.
“Truyền thừa bên trong Bí cảnh vì sao chúng ta không thể tiếp nhận được, mấy người các ngươi cũng chỉ may mắn tìm được mảnh vỡ trận bàn mở ra truyền thừa mà thôi.” Một gã đại hán mặt mày dữ tợn, mặc áo da hổ, dáng người cao lớn, đầu hơi lắc lư, bất mãn nói sau khi đã qua cơn choáng váng.
“Đúng là…” Một thanh niên mặt mày gian xảo, dáng người thấp bé nhỏ giọng phụ họa theo.
Nam tử tóc tím nghe vậy, sắc mặt trầm xuống, hào quang lóe lên quanh thân, trên mặt hiện ra vô số Linh văn với hai màu xanh đen đan xen vào nhau.
Sau một khắc, thân ảnh của hắn như pháo hoa, quỷ dị xuất hiện sau lưng đại hán cao lớn, cánh tay như thiểm điện đâm vào trái tim của đại hán.
Đại hán cao lớn còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, thì nghe “Phanh” một tiếng, cương khí hộ thể tán loạn đi, ngực mát lạnh, trái tim của y đã bị móc ra bên ngoài, máu chảy ròng ròng, vẫn còn thoi thóp đập.
Trên mặt của đại hán cao lớn vẫn còn nét ngạc nhiên, miệng ngáp ngáp như muốn nói điều gì nhưng không thể phát ra được.
Thân hình thoáng cái đã ngã ầm xuống.
Nam tử tóc tím xiết chặt bàn tay, trái tim vừa nãy vẫn còn thoi thóp thoáng cái đã thành cục thịt vụn.
Ánh mắt của hắn lạnh lẽo nhìn mọi người xung quanh, vẻ mặt vô cùng dữ tợn gằn từng tiếng:
“Mọi người nếu ai muốn đi vào truyền thừa chi địa trước hết hãy tiếp Lữ mỗ một quyền.
Ai tiếp được thì vào, còn ai tiếp không được thì hãy cầu phúc thật nhiều đi.”
Nói xong, hắn vung một tay lên, một đạo tử khí cuốn ra, đánh nát Khóa Số mệnh trên thi thể của đại hán cao lớn, lập tức từng sợi khí màu xám tỏa ra rồi nhanh chóng bay vào Khóa Số mệnh óng ánh trên tay của hắn. (DG: *tử khí: khí màu tím)
Tên thanh niên thấp lùn, mặt mày gian xảo thấy cảnh này, sắc mặt lập tức trắng bệch, đột nhiên xoay người hóa thành một đạo độn quang màu vàng phóng lên trời bay đi.
Nam tử tóc tím như không thèm để ý tới điều đó, hắn chỉ cười lạnh, thân hình thoáng cái đã xuất hiện trước người của Tiết Bàn, một tay khẽ động, một làn tử khí quấn xung quanh cánh tay, rồi sau đó hóa thành một cái đầu lâu.
Một đoàn quyền ảnh màu tím y như thật bay ra.
Tiết Bàn cả kinh, đang muốn ra tay chống đỡ, nhưng bỗng nhiên có một bóng người lướt tới, một nam tử mặt như chim ưng đã chắn trước người hắn.
Hai tay của người này giao nhau ở trước mặt, hai đạo diễm khí màu bạc tỏa ra, ngưng tụ thành một màn hào quang màu bạc chắn trước người.
“Ầm” một tiếng vang thật lớn!
Quyền ảnh màu tím chạm vào màn hào quang màu bạc liền ầm ầm vỡ vụn, hóa thành vô số điểm sáng màu tím rồi từ từ biến mất, trong khi đó màn hào quang màu bạc chỉ khẽ rung lên rồi khôi phục như ban đầu.
Nam tử tóc tím thấy vậy cũng không dừng lại, thân hình mờ ảo quỷ dị xuất hiện trước mặt một thanh niên mặc áo bào hồng cách đó không xa, rồi cũng đánh ra một quyền như thiểm điện.
Tên thanh niên mặc áo bào hồng còn chưa kịp phản ứng gì đã bị đánh bay ra ngoài mấy trượng, thân hình rơi trên mặt đất như bao tải, trước ngực thủng một lỗ lớn, trái tim bên trong vỡ tan thành bọt, máu tươi trên miệng vết thương không ngừng tuôn ra.
Thanh niên áo bào hồng chết mà không kịp kêu được tiếng nào.
Thấy nam tử tóc tím ra tay hung tàn ghê gớm như vậy, mấy tên không có thực lực đều nhao nhao biến sắc, không dám chần chừ vội vàng quay người bỏ chạy tán loạn, trong nháy mắt đã có bảy tám người rời đi.
Nam tử tóc tím chỉ cười dữ tợn, không thèm đuổi theo những người đó, hắn phóng ra một chỉ, một đạo cuồng phong bắn ra, đánh nát Khóa Số mệnh của thanh niên mặc áo bào hồng, sau khi hấp thu một nửa Số mệnh trong Khóa, thân hình hắn lại mơ hồ, thoáng cái đã xuất hiện trước mặt thiếu phụ áo xanh của Hạo Nhiên Thư Viện.
Thiếu phụ áo xanh như không thấy hành động của nam tử tóc tím, chỉ cười khẽ với những người đối diện, nhưng trong đôi mắt đẹp dịu dàng của nàng lấp lóe ánh quang diễm đỏ rực.
Nam tử tóc tím thấy vậy hơi biến sắc, sau một chút do dự rồi quay tít một vòng, không biết bằng cách nào hắn đã vọt đến trước mặt một thanh niên nước da ngăm đen, lông mày thô kệch, sau đó hắn lại tiếp tục đánh ra một quyền.
Thanh niên da ngăm như đã sớm chuẩn bị, hắc quang trên tay lấp lóe, trong nháy mắt đã tế ra một thuẫn bài màu đen, nghiêm cẩn bảo vệ trước người.
Quyền ảnh màu tím ầm ầm đánh tới, chạm vào thuẫn bài đang lấp lóe ánh quang mang, rồi sau đó xuyên thủng qua.
Thanh niên da ngăm hét lên một tiếng thê lương, thân hình bay lên, cái đầu của y đã vỡ nát như quả dưa hấu.
Cứ như vậy, nam tử tóc tím thân hình tiếp tục di chuyển, trong một thoáng đã đánh chết thêm ba bốn tên không biết trời cao đất rộng nữa.
Lúc này, những người còn dám ở lại cơ hồ đều là đệ tử của các đại tông môn.
Tiếp theo, nam tử tóc tím vừa cười lớn vừa thuấn di đến trước mặt một đệ tử của Thiên Công Tông đang đứng trên ngân xa.
Thanh niên đang đứng trên ngân xa hừ lên một tiếng, rồi vung một tay lên, bên trong tay áo bay ra một đạo thanh quang, lóe lên một cái rồi huyễn hóa thành một con Khôi Lỗi Cự quy màu xanh lớn chừng hai ba trượng, trên lưng có dán một tấm phù văn màu xanh lấp lóe, đồng thời tản ra một cỗ khí tức mênh mông.
Nam tử tóc tím hơi giật mình, nhìn sơ Cự quy một lúc, rồi hướng mắt về nơi khác, thân hình hắn lóe lên ánh sáng tím, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt một thanh niên mặc áo bào xám, nét mặt sầu khổ.
Thanh niên mặc áo bào xám liền xuất ra một cái mộc thuẫn màu vàng giống như cái mâm tròn, mộc thuẫn vừa bay ra đã lớn vọt lên đến mấy trượng, bên ngoài hiện lên một bức phù điêu màu vàng đất, nhìn có vài phần tương tự với Hậu Thổ thuẫn của Liễu Minh.
“Ầm” một tiếng nổ trầm đục vang lên!
Một mảng tử quang bay tới, quyền ảnh màu tím chạm vào mộc thuẫn, mặt ngoài mộc thuẫn liền bắn ra vô số diễm khí màu vàng.
Sau một hồi run rẩy, mộc thuẫn dù không bị kích vỡ nhưng trên mặt có in một dấu quyền ấn.
Tuy vậy, thanh niên mặc áo bào xám vẫn không thể chịu đựng nổi áp lực của quyền ảnh, phải thối lui hơn mười trượng mới miễn cưỡng dừng lại, đồng thời phun ra một ngụm máu tươi, mặt trắng bệch sợ hãi nhìn nhìn nam tử tóc tím.
Nam tử tóc tím không tiếp tục truy kích, cũng không nói gì sau khi nhìn thoáng qua, rồi thân ảnh lại chớp động biến đi.
Chớp mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt mấy người Liễu Minh.
“Mấy người các ngươi là những người cuối cùng rồi, đã tính toán xem ai tiếp chiêu ta trước chưa?” Lúc này, nam tử tóc tím không vội vã ra tay, nhìn qua mấy người Liễu Minh rồi ánh mắt dừng lại trên người La Thiên Thành.
“Hừ, để tại hạ lĩnh giáo trước thần thông của Bắc Đẩu Các!”
La Thiên Thành vốn đang tức giận, gặp tình hình như vậy giống như đổ dầu vào lửa bèn bước lên lạnh lùng nói.
“Tốt!”
Vừa dứt lời, một đạo quyền ảnh lượn lờ tử khí vô thanh vô tức hướng về La Thiên Thành đánh tới.
La Thiên Thành không hề sợ hãi, ngân quang bên ngoài thân lóe lên, khoát tay đánh ra một quyền nghênh tiếp.
Một tiếng hổ gầm đinh tai nhức óc truyền đến, một đầu hư ảnh cự hổ màu bạc xông ra, rắn rắn chắc chắc đánh vào quyền ảnh màu tím.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa!
Hai đạo hào quang tím bạc giao nhau một hồi, sau đó quyền ảnh màu tím tan đi, hư ảnh cự hổ màu bạc ẩn hiện tiếp tục bay về phía nam tử tóc tím.
Nam tử tóc tím cười lên ha hả, không lùi mà tiến, bước lên một bước vung một tay lên, môt đám mây màu tím từ trong tay áo hắn cuốn ra, giống như lốc xoáy đem hư ảnh cự hổ cuốn vào bên trong, hư ảnh cự hổ như vậy mà bị tiêu tán đi.
“Rất tốt! Thái Thanh Môn không hổ là Tứ đại thái tông, môn hạ đệ tử quả nhiên có thực lực bất phàm!” Nam tử tóc tím lại vung tay, đám mây màu tím liền biến mất, liếc nhìn La Thiên Thành bằng một ánh mắt hưng phấn, miệng không ngớt tán dương.
La Thiên Thành chỉ hừ một tiếng, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào nam tử tóc tím.
Nam tử tóc tím không nói gì thêm, lại khoát tay đánh ra một quyền về phía Âu Dương tỷ muội đang ở cách đó không xa.
Âu Dương Thiến cùng với thiếu nữ áo xanh lục đồng thời quát lên một tiếng, hai bàn tay trắng nõn vung lên, hai vòng sáng bảo vệ một xanh một tím cuốn ra chống lại quyền ảnh.
Chỉ sau một hơi thở, quyền ảnh đã xuyên thủng vòng sáng bảo vệ, tiếp tục cuồn cuộn hướng đến hai thiếu nữ.
Khuôn mặt Âu Dương Thiến vẫn lạnh như băng, không thấy nàng ra tay như thế nào bỗng trước người lóe lên một đạo đao mang sáng như tuyết rồi nhanh chóng biến mất.
Quyền ảnh màu tím đang mãnh liệt cuốn đến, bị đao mang chém xuống lập tức biến thảnh hai luồng tử khí rồi từ từ tiêu tán đi.
Nam tử tóc tím thấy vậy cười hắc hắc rồi xoay người đi, ánh mắt hắn rơi vào người của Liễu Minh.
“Lại là một gã đệ tử của Thái Thanh Môn, rất tốt, nghe nói Thái Thanh Môn là một trong Tứ đại tông môn của Nhân tộc, tuy có nhân số nhiều nhất nhưng thực lực có chút hời hợt, hôm nay ta lại thấy có vẻ như khác xa so với lời đồn, tại hạ tiếp tục muốn xem thủ đoạn của ngươi.”
Nam tử tóc tím nói xong, tinh mang trong mắt hắn như sáng hơn, Linh văn trên mặt bỗng nhiên thô lớn hơn một chút, đồng thời trong cơ thể vang ra vài tiếng leng keng, cánh tay bỗng dài thêm một đoạn, năm ngón tay co quắp hướng về phía Liễu Minh mà đánh một trảo.
Liễu Minh thấy vậy chỉ mỉm cười, hắn không có bất kỳ cử động gì nhưng trong tay áo lại truyền ra một tiếng thanh minh, một thanh trường kiếm màu vàng kim bay ra, thoáng cái đã lớn chừng bảy tám trượng, rồi lập tức bay thẳng đến nam tử tóc tím mà chém xuống một phát.
Nam tử tóc tím vừa thấy kim quang lóe lên, thì một cỗ kiếm ý cường đại mênh mông quét tới, kiếm ảnh cực lớn chưa thật sự chém xuống mà kiếm khí lạnh như băng đã bay tới.
Nam tử tóc tím rùng mình, đột nhiên thu trảo lại, thân hình uốn éo, mơ hồ vọt ra xa tránh đi.
“Ầm”
Kiếm ảnh màu vàng kim tan đi, chỗ mà nam tử tóc tím vừa đứng lúc nãy đã xuất hiện một rãnh sâu vài chục trượng.
Những người đứng xung quanh đều biến sắc.
“Ha ha, xem ra bản các đã thu thập được tin tức của chư vị một ít rồi.” Nam tử tóc tím không giận mà vui cười to một hồi, rồi bay tới trước mặt của Bành Việt.
Bành Việt dường nhưng đã đoán trước, khẽ thở ra một hơi, một tay vỗ nhẹ bên hông, một đạo kim quang nhàn nhạt lóe lên trên người của y, rồi hóa thành một bộ áo giáp tỏa ra hào quang màu vàng mờ mịt.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 789: Ba Lối Đi
MA THIÊN KÝ
Quyển 5: Kiếm Khí Cửu Tiêu
Tác giả: Vong Ngữ
Người dịch: nila32
Mặt ngoài chiếc áo giáp này được bao phủ bởi vô số ký hiệu ánh bạc vô cùng hoành tráng, một vài nơi quan trọng có gai ngược sắc bén.
Ngay khi một tiếng “Ự… c” vang lên, từ phần vai đã có hai cánh tay đỏ thẫm to lớn mọc ra, đây đúng là một cơ quan chiến giáp.
Nam tử áo tím thấy vậy, sắc mặt càng thêm vẻ đề phòng.
Hai tiếng “Phốc” “Phốc”, hai cột sáng đỏ thẫm như đồng lóe lên, vừa vặn kết hợp với nắm đấm vừa phóng ra.
Một tiếng “Oanh” vang lên, quyền ảnh tím biếc đánh lên người Bành Việt như muốn thăm dò y một phen.
“Hắc hắc, đồ vật do Thiên Công Tông chế tạo quả nhiên là không giống bình thường! Rất tốt, các vị đã có đủ tư cách tiến vào nơi cất giấu truyền thừa rồi, chẳng qua sau khi đi vào, sống chết thế nào vẫn còn khó nói, chư vị hãy tự bảo trọng!”
Nam tử tóc tím không tiếp tục ra tay công kích Bành Việt mà trở về vị trí trước kia của mình, đứng thẳng tại chỗ hắc hắc nói một câu, cũng thò tay lấy ra một mãnh vỡ truyền thừa ánh vàng mờ mịt.
Liễu Minh nghe vậy, ánh mắt lập tức nhìn qua, phát hiện ở đây vào lúc này chỉ còn lại mười một người mà thôi, trừ hắn ra còn có Bành Việt, Tiết Bàn, nam tử mặt ưng, chị em Âu Dương, thanh niên ngân xa của Thiên Công Tông, thiếu phụ áo xanh lục của Hạo Nhiên thư viện, La Thiên Thành, nam tử tóc tím, còn có kẻ lúc trước sử dụng một mặt mâm tròn giao thủ cùng thanh niên tóc tím, còn có người áo bào tro đứng sau.
Trừ hắn và Bành Việt, hai người Thiên yêu cốc và tỷ muội nhà Âu Dương là những cặp sở hữu một mảnh vỡ truyền thừa, những người còn lại bên ngoài thân đều có ánh vàng nhàn nhạt chớp tắt, hiển nhiên là trong tay mỗi người đều có một mảnh vỡ.
“Không biết bởi vì kẻ nào tự cao tự đại khiến cho hành trình của chúng ta bị chậm trễ rất lâu, bây giờ còn không tranh thủ thời gian mở ra địa phương truyền thừa này đi.” La Thiên Thành lại lạnh lùng liếc nhìn nam tử tóc tím.
Vừa dứt lời, La Thiền Thành liền vung tay, nghe “Vèo” một tiếng, một mảnh vỡ vàng nhạt liền bắn ra, vững vàng rơi vào cái rãnh trên bệ đá chính giữa trận pháp.
Nam tử nghe vậy cũng chỉ nhếch miệng cười cười, tay áo cũng lập tức phất lên, một mảnh vỡ khác cũng nhanh chóng bay ra, khảm vào một chỗ lõm khác trong máng.
Ngay khi những người còn lại chuẩn bị ném mảnh vỡ của mình để kích phát toàn bộ pháp trận, bỗng nhiên một tiếng nổ vang lên từ phía xa xa trên bầu trời, một cỗ hắc khí bất ngờ cuồn cuộn hướng đến nơi bọn họ đang đứng, thanh thế hết sức kinh người.
Đám người Âu Dương Thiến thấy vậy, không khỏi lộ ra vẻ đề phòng.
Nhìn thế tới dũng mãnh của cơn lốc đen có thể thấy thực lực kẻ đang đến không giống bình thường, mà truyền thừa chi địa sắp được mở ra, bọn hắn cũng không muốn lại có sự tình phức tạp gì phát sinh.
“Từ xa nhìn lại đây có thể thấy dị tượng ngút trời, hắc hắc, không nghĩ tới thật sự là một địa phương lưu giữ truyền thừa!” Cơn lốc đen nhanh chóng dừng lại bên trên bệ đá, một giọng nói khàn khàn liền từ đó truyền ra.
Hắc phong nhanh chóng thu lại để lộ ra một gã mắt hí mũi tẹt, chính là gã đệ tử tướng mạo xấu xí của Ma Huyền Tông.
“Địa phương truyền thừa này hiện đã gom đủ người, các hạ nếu như không có mãnh vỡ truyền thừa thì tốt hơn vẫn là nhanh chóng rời khỏi nơi đây.” Nam tử tóc tím lạnh lùng lên tiếng.
Tên xấu xí này tuy lộ ra thực lực không yếu nhưng sự việc kéo dài đến lúc này tự nhiên không ai muốn có kẻ khác tiến vào đòi chia phần.
“A? Mảnh vỡ truyền thừa…”
Tên đệ tử Ma Huyền Tông cười lạnh, ánh mắt nhanh chóng đảo qua những người có mặt tại đây, bỗng nhiên rơi lên người áo báo tro, chỉ kịp thấy hắn quắc mắt lên, thân hình lập tức trở nên mơ hồ, một tiếng quát to đã hóa thành lốc đen nhào xuống.
“Ngươi, a…”
Người áo bào tro kinh hãi, tay áo chỉ kịp run lên, vội vàng ném ra một cái bàn tròn, tiếp đó đã bị hắc phong cuốn lấy.
Sau một khắc, từ trong lốc đen vốn điên cuồng quay tròn tại chỗ đã truyền ra một tiếng hét chói tai.
Sau một tiếng kêu thảm thiết, một cái xác mềm nhũn gần như không xương từ trong hắc phong bay ra, rơi xuống sơn cốc phía dưới.
Từ trang phục trên người có thể lờ mờ nhận ra chính là người áo bào tro vừa rồi.
Cơn lốc lại lần nữa thu vào, lộ ra thân hình xấu xí của tên đệ tử Ma Huyền Tông.
Chẳng qua lúc này trong tay hắn đã có thêm một mảnh vỡ màu vàng rực rỡ, đồng thời một đoàn sương mù màu xám nhanh chóng cuốn vào khóa số mệnh trên cổ tay y.
“Hiện tại, ta đã có tư cách tiến vào trong phải không?”
Thanh niên xấu xí vẫy vẫy mảnh mỡ trong tay, âm trầm hỏi đám người xung quanh.
Mọi người ở đây thấy tên Ma Huyền Tông này giơ tay nhấc chân đã nhẹ nhàng đánh chết một tu sĩ Hóa Tinh hậu kỳ, sắc mặt đều hiện lên vẻ kiêng kỵ.
Ánh mắt nam tử tức thì trở nên lạnh lẽo nhưng sau một khắc liền khôi phục như thường, cũng hờ hững nói ra:
“Các hạ nếu đã có mảnh vỡ truyền thừa, tự nhiên là không có vấn đề gì rồi.”
“Tốt rồi, thời gian đã lãng phí không ít, chư vị còn lề mề gì nữa, nhanh chóng ra tay đi.
Nghe nói dù có thể đi vào địa phương truyền thừa, cũng phải trải qua tầng tầng khảo nghiệm mới có thể thu được chỗ tốt bên trong.” Ngay khi những người khác đang rơi vào trạng thái trầm mặc, Âu Dương Thiến bỗng dưng lên tiếng, tay ngọc vung lên, một mảnh vỡ lấp lánh đã từ trong áo bắn ra.
Đám người Bành Việt thấy vậy, cũng lần lượt ném mảnh vỡ của mình vào sâu trong rãnh bên trên pháp trận.
Lúc này, tên thanh niên xấu xí kia điềm nhiên đem mảnh vỡ cuối cùng ném về phía bệ đá.
Cả tòa pháp trận đột nhiên bộc phát hào quang, một ký hiệu năm màu thật lớn thoáng hiện ở giữa, ngay sau đó màn sáng màu vàng ở mặt ngoài theo đó vỡ vụn mà mở ra, cả tòa núi cũng rung động không ngớt.
Sau một hồi nổ vang đinh tai nhức óc, bệ đá chậm rãi chìm xuống mặt đất.
Sau khi bệ đá hoàn toàn hạ xuống thì phù văn cực lớn bỗng nhiên hóa thành một đoàn kim quang, bắn lên một mảnh thạch bích phía sau bệ đá.
Trên bề mặt thạch bích hiện lên ánh sáng màu xanh, lúc sáng lúc tối.
Tình huống như vậy diễn ra tầm nửa chén trà nhỏ, sau đó ánh sáng màu xanh rút cuộc tản ra, mà cả khu sơn cốc cũng đình chỉ rung động lắc lư.
“Xì…” một tiếng, phía trên thạch bích bỗng nhiên xuất hiện một lỗ hổng dài ba bốn trượng, cao hơn một trượng, phảng phất như lối vào của một khe vực sâu không thấy đáy, phía bên trong đen kịt, thần thức căn bản không thể quét vào trong đó thăm dò được một chút nào.
“Tốt rồi, cửa vào bí cảnh đã mở ra, chúng ta vào thôi!” Nam tử tóc tím cười ha ha, là người đầu tiên nhảy lên, hóa thành một đạo tử ảnh, lóe lên, bay vào trong đó.
La Thiên Thành hừ một tiếng, không cam lòng yếu thế, ngân quang cuốn lên, theo sát bay vào.
Mọi người thấy thế, nhao nhao hóa thành độn quang bay vào trong khe nứt.
Liễu Minh thấy vậy thì khẽ cười, giẫm chân, nổi lên một đám hắc vân bay vào bên trong.
Sau khi Bành Việt là người cuối cùng tiến vào trong động thì cả sơn cốc lại một lần nữa rung động, khe nứt chậm rãi khép lại, trong khoảnh khắc lại hồi phục như lúc ban đầu.
Cùng lúc đó, đám người Liễu Minh xuất hiện trong một thông đạo thật dài bằng đá xanh, mặc dù phát hiện phía sau lưng, cửa vào đã đóng lại, nhưng tất cả đều giống như không nhìn thấy, nhưng mà riêng phần mình kéo ra một khoảng cách nhất định, bay xuống phía dưới, chầm chậm quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Lại nói tiếp, cái thông đạo này chỉ rộng có hơn một trượng, đủ rộng rãi cho hai người đi song song tiến về phía trước, mà trong thông đạo tối như mực, thần thức giống như chỉ có thể tản ra được mấy trượng.
Nhưng mà những người đi vào trong này đều có tâm trí kiên định, cho nên cũng không có ai mở miệng nói chuyện, tự mình cảnh giác từng chút một, tiến về phía trước.
Trong thông đạo hẹp như thế này, nếu mà có người ngoài có ý định đánh lén thì rất khó mà phòng bị, cho nên đoàn người đều bảo trì khoảng cách giữa hai người khoảng vài trượng, cảnh giác đối với người phía trước và phía sau.
Ước chừng đã tiến về phía trước khoảng chừng hơn trăm trượng thì có một cửa đá, tản ra ánh sáng mờ xuất hiện trước mắt của mọi người.
Mọi người lúc này liền nhao nhao hạ xuống trước cửa đá, liên tục dò xét trên dưới.
Cửa đá này cao chừng bảy tám trượng, một mực khép kín, lại phát hiện ra căn bản không thể nào xuyên qua, thần thức quét qua thì cũng không có bao nhiêu tác dụng, hiển nhiển trên cánh cửa đá này đã có một đạo cấm chế đặc thù nào đó.
Đối với điều này, Liễu Minh cũng không cảm thấy kỳ quái.
Nếu cửa đá trước mắt mà không có bất cứ đạo cấm chế nào trên đó thì mới đúng là có chút dị thường.
Nam tử tóc tím sau khi xem xét cửa đá thì khóe miệng có chút nhếch lên, lộ ra một tia cười lạnh, tiếp theo tay áo rung lên, một luồng man lực vô hình từ đó bay ra.
“Oanh” một tiếng!
Cửa đá nhìn như vô cùng nặng nề lại dễ dàng bị mở ra, phía sau là một mảnh mông lung bạch quang, không thể thấy rõ bất cứ vật gì trong đó.
“Quả nhiên là cổng truyền tống!” Nam tử tóc tím lộ ra vẻ hài lòng, thì thào một tiếng, lóe lên rồi nhảy vào trong đó.
Hôi sắc phù văn trên cửa đá lóe lên, thân hình của hắn liền biến mất trong bạch quang.
La Thiên Thành thấy vậy, hai hành lông mày khẽ nhăn, hào quang ngân sắc quanh thân cuốn lên, cũng đồng dạng hóa thành một đạo cầu vồng ngân quang lao về phía cửa vào.
Ngay sau đó, tên đệ tử xấu xí của Ma Huyền Tông, nam tử mặt ưng, Tiết Bàn, thanh niên Thiên Công Tông ngồi trên ngân xa, thiếu phụ áo xanh của Hạo Nhiên Thư Viện, tỷ muội Âu Dương thế gia, không chút chậm chế, nhao nhao lách người vào bên trong.
Liễu Minh nắm Hậu Thổ Thuẫn trong tay, hai chân lập tức đạp một cái rồi nhảy vào trong cửa đá.
Hắn vừa bước vào trong cửa đá thì cảm thấy trước mắt tối sầm, không khí bốn phía cuồn cuộn một hồi, sau đó hai mắt hắn sáng lên, xuất hiện trong một không gian sương mù xám xịt.
Sương mù bốn phía cuồn cuộn, căn bản không thể nào nhìn được quá xa.
Mà đám người nam tử tóc tím, thanh niên xấu xí của Ma Huyền Tông, nam tử mặt ưng đều đứng ở cách đó không xa, liên tục quan sát bốn phía.
Thân hình của Liễu Minh vừa mới dừng lại không lâu thì bên cạnh hắn khoảng hai ba trượng, một quang đoàn màu xám lăng không hiện ra, hào quang thu lại, hiện ra thân hình Bành Việt.
Khi hắn vừa mới xuất hiện thì sương mù màu xám bốn phía bỗng nhiên cuồn cuộn kịch liệt, sau đó nhanh chóng tán loạn.
Liễu Minh giương mắt nhìn lên, chỉ thấy sau khi sương mù tiêu tán thì có thể nhìn rõ khung cảnh xung quanh không xót một cái gì.
Đây là một vùng đất bằng phẳng, rộng lớn bao la, bát ngát.
“Nơi này chính là truyền thừa chi địa, chẳng lẽ không có thứ gì ư?” Khi mà tất cả mọi người đều lộ vẻ nghi hoặc thì không biết ai trong đó lầm bầm nói một câu.
Vừa dứt lời thì bỗng một hồi âm thanh “Ken két” từ dưới mặt đất vang lên.
Khi mọi người vẫn đang kinh ngạc thì một khối ngọc bích, toàn thân trơn bóng, cao hơn trăm trượng, từ dưới đất dần dần bay lên.
Khối ngọc bích vừa bay ra khỏi mặt đất, sau đó liên tục bay lên, mãi cho đến khi cách mặt đất tầm hơn mười trượng mới dừng lại.
Sau một hồi run rẩy, ở vị trí trung tâm của ngọc bích lóe lên bạch quang, chậm rãi hiện ra ba lối đi hình tròn, ánh sáng trắng mờ mịt, mỗi lối đi đều rộng khoảng hai ba trượng, ba bốn người có thể đồng thời tiến vào trong đó.
Mọi người gặp tình hình này thì sắc mặt đều một hồi âm tình bất định.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 790: Lựa Chọn
Liễu Minh tập trung suy nghĩ, nhìn lại.
Phía trên thông đạo đầu tiên có khắc một dấu hiệu thái dương đỏ thẫm, trong thông đạo ánh lên hồng quang nóng rực, lập lòe liên tục, thỉnh thoảng ở gần cửa thông đạo còn phun tung tóe ra vài luồng nham thạch nóng chảy nóng bỏng, vừa nhìn là biết cực kỳ nguy hiểm.
Phía trên thông đạo thứ hai có khắc một một ánh trăng sáng, ở cửa thông đạo hiện lên ánh trăng sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, màu ngà sữa tùy ý chiếu ra, tuy rằng có vẻ thanh hàn u lãnh, nhưng khí tức tỏa ra từ đó lại hết sức ôn hòa, ít nhất thì so với thông đạo có hình thái dương, thỉnh thoảng phun ra nham thạch tung tóe thứ nhất thì ôn hòa hơn nhiều.
Còn phía trên của thông đạo thứ ba thì có khắc từng ánh sao, trong thông đạo tỏa ra ánh sao rạng rỡ, huỳnh quang màu ngà sữa lập lòe bất định, lộ ra vẻ cực kỳ thần bí.
Xa xa nhìn lại thì mỗi cái thông đạo đều uốn lượn, không biết là thông đi nơi nào, nông sâu ra sao.
“Có ba cửa vào, chẳng lẽ muốn chúng ta phải lựa chọn hay sao?”
Trên mặt những người khác đều hiện lên vẻ suy nghĩ, trong nhất thời không có ai nói gì.
Nam tử tóc tím thấy vậy, cũng không kỳ quái, nhìn quét liên tục về ba thông đạo.
Ánh mắt Liễu Minh thận trọng, sau khi nhìn kỹ ba thông đạo quỷ dị này thì lại quét mắt nhìn về phía tấm ngọc bích, giống như muốn từ đó nhìn ra một chút manh mối.
Vừa rồi hắn thả ra thần thức quét vào trong thông đạo thứ nhất, nhưng mà vừa mới tiến vào hơn một trượng thì bỗng nhiên có một lực bài xích mãnh liệt xuất hiện, thoáng cái liền đẩy thần thức của hắn bắn ngược lại.
Hai cái thông đạo còn lại cũng giống như vậy.
“Ba thông đạo đều không thể dùng thần thức dò xét, không biết là bên trong cuối cùng là có vật gì?” Bành Việt tiến gần đến chỗ Liễu Minh vài bước, thấp giọng nói.
Âm thanh hắn phát ra nhỏ vô cùng, nhưng không có sử dụng truyền âm nên mọi người đều nghe rõ.
Nam tử tóc tím nghe vậy, đột nhiên cười ngạo nghễ, thân hình chớp động một cái, liền xuất hiện trước tấm ngọc bích.
Thấy cử động của nam tử tóc tím như vậy thì mọi người đều không biết ý định của hắn như thế nào, đều nhìn sang.
Thấy sắc mặt của hắn ngưng tụ, trầm giọng quát, trong lòng bàn tay phải hiện ra từng đạo linh văn màu xanh đen hết sức quỷ dị.
Bỗng nhiên thấy hắn giơ cánh tay lên, vỗ vào hư không, ba đạo sương mù màu xanh đen cuồn cuộn tuôn ra, sau đó ngưng tụ, huyễn hóa ra ba đạo hư ảnh tiểu nhân được bao quanh bởi linh văn hắc lục.
Ba hư ảnh tiểu nhân này to vẻn vẹn chỉ bằng nắm tay, thân hình thoạt nhìn thì vô cùng mơ hồ, pháp lực chấn động yếu ớt, giống như chỉ cần có cơn gió thổi qua là tiêu tán.
“Đi!”
Nam tử tóc tím khẽ nói một tiếng, ba tiểu nhân lập tức cúi người hành lễ, thân hình liền lóe lên, bay về ba lối đi, trong nháy mắt liền biến mất trong đó.
Một màn quỷ dị như vậy khiến cho tất cả những người còn lại đều nín thở, tập trung tư tưởng.
Vẻn vẹn sau hai ba hơi thở, ở trong thông đạo thứ nhất vang lên tiếng vang “Rào rào”, một hồi xích quang chói mắt phát ra, sau một hồi mới khôi phục lại như lúc đầu.
Mà hai thông đạo còn lại thì không có một chút biến hóa nào xảy ra.
Nội tâm Liễu Minh khẽ động, nhìn về phía nam tử tóc tím.
Kết quả, nam tử tóc tím cười lớn một tiếng, pháp quyết trong tay thu lại, sau đó phi thân lên, chỉ thấy linh văn hắc lục quanh thân thể hắn lập lòe không ngừng, trực tiếp bay thẳng vào thông đạo thứ nhất, đảo mắt liền biến mất không thấy bóng dáng.
Mọi người nhìn thấy thì đều cảm thấy ngoài ý muốn, không nhịn được mà đều liếc nhìn nhau.
Xem ra nam tử tóc tím này đã dò xét được một chút bí hiểm trong ba thông đạo này, mới dám lựa chọn một cách nhanh chóng như vậy.
Sau khi nam tử tóc tím đi vào thì trên cửa vào của thông đạo đó giống như mặt nước, chấn động một hồi, sau đó co rút lại một vòng.
Đúng lúc này, thân hình của La Thiên Thành khẽ động, phiêu hốt bất định, sau đó liền lóe lên, chui vào thông đạo thứ nhất.
Sau khi hắn vừa tiến vào thì cửa thông đạo lại lập tức nhỏ đi một vòng, chỉ bằng một nửa lúc trước.
“Xem ra mỗi thông đạo đều hạn chế số lượng người tiến vào, thông đạo thái dương kia tối đa bây giờ chỉ có thể đi vào hai người nữa.” Bành Việt yên lặng truyền âm trao đổi với Liễu Minh.
Liễu Minh cũng yên lặng gật đầu, biến hóa rõ ràng như vậy thì tin tưởng mọi người ở đây đều có thể nhìn ra.
“Không biết Liễu huynh muốn lựa chọn thông đạo nào?” Bành Việt tiếp tục truyền âm hỏi.
Nếu như số người tiến vào mỗi thông đạo đều có hạn chế thì sớm có quyết định thì hơn.
“Trước mắt tại hạ cũng không hiểu ra sao, nhưng mà nơi này là truyền thừa chi địa thì ba lối đi này đều có cơ duyên cho từng người…” Mặt Liễu Minh lộ vẻ do dự, chậm rãi truyền âm trả lời.
Đúng lúc này, thân hình thiếu phụ áo xanh của Hạo Nhiên Thư Viện bay lên, xuất hiện trước ba thông đạo, ánh mắt quét xuống nhưng lại không có trực tiếp tiến lên phía trước nữa mà khẽ cười một tiếng, quay đầu về phía thanh niên xấu xí gần nhất hỏi:
“Vị đạo hữu này, ngươi muốn đi thông đạo nào?”
Thanh hiên xấu xí tự nhiên thấy thiếu phụ áo xanh hỏi mình thì cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng ánh mắt quái dị khẽ đảo, cười lạnh vài tiếng, hiển nhiên là không muốn để ý đến nàng ta.
Thiếu phụ áo xanh thấy vậy cũng không tức giận, ngược lại thì tự nhiên cười nói, sau đó bay vào thông đạo có đồ án ánh trăng.
Thanh niên xấu xí chăm chú nhìn vào bóng lưng của thiếu phụ, sau đó hắc khí quanh thân nổi lên, phi thân bay lên, bay vào thông đạo thứ nhất.
Bên kia, nam tử mặt ưng và Tiết Bàn truyền âm nói chuyện với nhau vài câu, sau đó tay áo giơ lên, một đạo hào quang màu trắng bay lên, cuốn xuống dưới, bao phủ lấy thân hình hai người, sau đó bay vào thông đạo có đồ án ánh trăng.
Thiếu phụ áo xanh, nam tử mặt ưng và Tiết Bàn sau khi tiến vào thông đạo ánh trăng thì cửa thông đạo liền co rút lại đến mức chỉ có thể cho một người nữa đi vào.
Bành Việt thấy vậy thì hít sâu một hơi, bước vài bước đến bên cạnh thanh niên ngồi trên ngân xa, yên lặng truyền âm trao đổi một phen.
Thanh niên ngồi trên ngân xa giống như cười mà không phải cười gật đầu, sau đó cười hặc hặc, sau đó lóe lên, chui vào thông đạo ánh trăng.
Khi thanh niên vừa tiến vào trong thông đạo một lát thì cửa cửa thông đạo lập tức giống như mặt nước dập dờn, phập phồng, nhanh chóng thu nhỏ lại, trong chớp mắt liền biến mất trên tấm ngọc bích.
Kể từ đó thì chỉ còn Bành Việt, Liễu Minh và tỷ muội Âu Dương còn ở đây.
Phía trên ngọc bích, thông đạo ánh trăng đã hoàn toàn đóng cửa, thông đạo thái dương cũng chỉ có thể cho một người cuối cùng tiến vào, mà thông đạo khắc đầy tinh văn, tràn ngập sắc thái thần bí thì cho đến giờ vẫn không có ai đi vào.
Liễu Minh thấy vậy thì hai mắt híp lại trầm ngâm, sau đó bước lên, đi về phía thông đạo khắc tinh văn.
Trùng hợp chính là thân hình của Bành Việt cũng nhoáng lên, hiện ra trước cửa vào của thông đạo này.
“Liễu đạo hữu lựa chọn thông đạo này, cũng thật trùng hợp, vậy thì tiểu muội liền đi theo Liễu huynh vậy.
Đây là Âu Dương Cầm, tiểu muội trong tộc của ta, sau khi tiến vào thông đạo thì phải nhờ Liễu huynh chiếu cố rồi.” Âu Dương Thiến thấy vậy thì cười duyên một tiếng, sau đó cùng với thiếu nữ áo lục đi đến.
Thiếu nữ áo lục liếc nhìn hai người Liễu Minh và Bành Việt, sau đó liền hạ tầm mắt xuống, bộ dạng lãnh đạm như sương.
“Với thực lực của hai vị tiên tử thì cần gì tại hạ chiếu cố.” Ánh mắt Liễu Minh khẽ quét qua thiếu nữ áo lục, nhàn nhạt nói ra…
Âu Dương Thiến nghe vậy thì tự nhiên cười nói.
Lúc này, ánh sáng vàng quanh thân Bành Việt cuốn lên, bay về thông đạo phía trước, sau một hồi tinh quang lập lòe thì biến mất bên trong.
Ngoài thân Liễu Minh cuồn cuộn tuôn ra hắc khí, thân hình mơ hồ, sau đó tiến nhập vào bên trong tinh quang.
Đợi Âu Dương Thiến và nữ tử áo lục đi vào trong thông đạo tinh quang thì sau đó âm thanh “Oanh long long” nổ mạnh vang lên!
Tấm ngọc bích cao trăm trượng trên không tán loạn, sụp xuống, biến thành sương trắng tiêu tán trong hư không, thoạt nhìn nơi này dường như không có phát sinh ra tình huống gì cả.
…
Sau khi bốn người vừa tiến vào thông đạo tinh quang thì xung quanh chỉ còn một mảnh tinh quang chói mắt, mấy người lúc này giống như đang đứng trong một mảnh tinh không.
Liễu Minh vừa tiến vào thì lập tức cảm nhận được Nguyên Linh Phi Kiếm trong cơ thể rục rịch, trong nội tâm cũng có chút an tâm.
Hắn sở dĩ chọn lối đi này vì Hư Không Kiếm được luyện chế chính là dùng phương pháp dùng Tinh Quang từ luyện ra, đối với Tinh Thần chi lực thì có năng lực điều khiển nhất định.
Truyền thừa chi địa đã tạo ra ba thông đao như vậy, hắn cũng không rõ ràng lắm, nhưng mà so với hai lối đi trước thì lựa chọn lối đi này cũng không phải là lựa chọn quá tồi.
Mấy người thoáng dừng lại một chút, sau đó liền bay về phía trước.
Nơi này so với thông đạo lúc trước thì giống nhau, thần thức chỉ có thể li thể mấy trượng, nên tự nhiên là mọi người không dám đi quá nhanh.
Đại khái sau thời gian một bữa cơm, bốn người bỗng nhiên hai mắt sáng lên, trước mặt họ xuất hiện một đại sảnh hình vuông rộng tầm hai mươi trượng.
Nếu như đã đi đến nơi này thì dù phía trước là đầm rồng hang hổ, cũng không có ai có ý muốn quay lại, bốn người cẩn thận đi vào trong đó.
Khi mà nữ tử áo lục là người cuối cùng bước vào đại sảnh thì thông đạo tinh quang sau lưng trong khoảnh khắc liền tán loạn ra, thông đạo liền lập tức biến mất.
Mọi người đều cả kinh, nhưng cũng không ai thực sự lộ ra vẻ kinh hoảng, nhìn nhau, sau đó bắt đầu dò xét bốn phía.
Nơi đây bốn vách tường đều làm bằng đá xanh, bên trong trống rỗng, ngoại trừ cửa vào thì không có bất cứ một cánh cửa nào nữa.
Phía trên đại sảnh khảm mấy viên Nguyệt Quang Thạch, tản ra hào quang màu ngà sữa nhàn nhạt.
“Chẳng lẽ đây là điểm cuối rồi? Nơi này chẳng lẽ lại chỉ như một gian thạch thất bình thường?” Con mắt của Bành Việt đảo qua, thất vọng nói.
Âu Dương Thiến đánh giá xung quanh, ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc, mà Âu Dương Cầm cũng nhíu mày.
“Liễu huynh có nhìn ra manh mối gì không?” Âu Dương Thiến suy nghĩ một chút, sau đó đột nhiên hỏi Liễu Minh.
“Âu Dương cô nương đề cao tại hạ quá rồi, chư vị đều không thể nhìn ra cái gì thì sao ta có thể phát hiện được gì chứ.” Liễu Minh cười khổ lắc đầu, nhưng trong lòng hiện lên một tia kinh nghi.
Hắn mơ hồ cảm giác được, Tinh Thần Chi Lực nơi đây rõ ràng là nồng đậm hơn vài phần so với bên ngoài thông đạo vừa rồi.
Đáng tiếc nơi đây có cấm chế thần thức, nếu không thì có thể tra xét một phen.
Ngay khi mọi người đều thúc thủ vô sách thì trong đại sảnh liền vang lên một tiếng “Rắc rặc” trầm đục!
Bốn người dưới sự kinh hãi liền phản ứng cực nhanh, vội vàng nhảy ra bốn phía.
Sau một khắc, mặt đại sảnh vang lên âm thanh Oanh long long cực lớn, sau một hồi rung rẩy kịch liệt, mặt đất tự động tách ra lộ ra một thủy đàm hình tròn không lớn lắm.
“Đây là?”
Mấy người nhìn rõ tình cảnh trước mắt thì đều trợn mắt há mồm.
Chỉ thấy nước trong đầm nước này không phải thanh tịnh trong suốt mà là một loại chất lỏng màu bạc sền sệt.
Kỳ lạ hơn chính là có thể thấy rõ trong đầm nước mơ hồ có vô số điểm phồn tinh, giống như là vô số linh châu rực rỡ rơi lả tả trong khay ngọc trơn bóng như gương, chính là mặt đầm màu bạc.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Nhân Tiên Này Quá Nghiêm Túc [Dịch] Nhân Tiên Này Quá Nghiêm Túc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Nhan-Tien-Nay-Qua-Nghiem-Tuc-Audio-Truyen.jpg)



