[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 141 : Kinh Biến Trong Bí Cảnh (c701-c705)
❮ sautiếp ❯Chương 701: Kinh Biến Trong Bí Cảnh
Ba người Liễu Minh đột nhiên cảm thấy hư không xung quanh bị tầng tầng sương xám bao phủ, trong nội tâm thoáng giật mình cả kinh một hồi.
Đúng lúc này xuất hiện bốn cỗ khí tức cường đại mãnh liệt quét ra.
Liễu Minh bèn ngưng tụ ánh mắt nhìn xuyên qua mấy lớp sương mù, thì thấy bên trong cấm chế có bốn con Khôi Lỗi cực lớn đang canh gác ở đó, giữa bốn con Khôi Lỗi là một cái tế đàn nhỏ chỉ rộng chừng một vài trượng, hư không trên tế đàn có một đoàn huyết quang mờ mịt đang lơ lửng trong sương mù.
Bốn Khôi Lỗi giáp sĩ cao chừng hơn một trượng, trên người mặc áo giáp màu xám bạc, phát ra khí tức của Chân Đan sơ kỳ, như vậy tương đương với bốn Chân Đan sơ kỳ cùng đang canh gác ở đây, điều này làm cho Liễu Minh không khỏi biến sắc.
Liễu Minh tâm niệm vừa động, không nói gì, hướng về phía tế đàn bay tới.
Hoàng Oánh và Khuê Mộc thấy vậy, liếc nhìn nhau rồi cũng không chút do dự thúc dục độn quang bay theo.
Bọn hắn suy nghĩ rằng, bốn đầu Khôi Lỗi Chân Đan sơ kỳ này, dù có chút phiền toái, nhưng Khôi Lỗi dẫu sao cũng là tử vật nên thực lực có mạnh đến đâu cũng không thể so sánh với tu sĩ cùng giai được.
Hơn nữa có thể đây chỉ là hậu thủ của đám Lôi Yêu, phòng ngừa vạn nhất có điều gì không mong muốn xảy ra mà bố trí mấy đạo thủ vệ này.
Liễu Minh vừa bước vào phạm vi màn sáng bao phủ ở khu tế đàn, bốn con Khôi Lỗi hai mắt đang ảm đạm đột nhiên lóe lên tinh quang, thân hình khẽ động bay lên, sau một hồi biến ảo, liên thủ hợp thành một cái pháp trận, cả bốn con Khôi Lỗi đồng thời phun ra bốn luồng ánh sáng có màu sắc khác nhau.
Những luồng ánh sáng này dung hợp với nhau trong hư không rồi hóa thành một luồng ánh sáng lớn bằng miệng của một cái chén, bốn màu đỏ, vàng, xanh, lam đan xen rực rỡ, hướng về phía Liễu Minh bắn tới, với tốc độ cực nhanh.
Liễu Minh khẽ nhíu mày, thân hình chợt lắc lư, thoáng trở nên mơ hồ.
Luồng sáng bắn tới, xuyên qua tàn ảnh còn lưu lại rồi tiếp tục bắn xuống mặt đất ở phụ cận tạo thành một cái hố thật to.
Sau một khắc, hư không ở phía trên bốn con Khôi Lôi bỗng chấn động, thân hình Liễu Minh quỷ dị hiện ra.
Nhưng hắn chưa kịp thi triển thủ đoạn gì, thì bốn đầu Khôi Lỗi ở phía dưới đã tiếp tục há miệng tạo thành luồng sáng bốn màu một lần nữa, nhằm thẳng vị trí hắn vừa xuất hiện mà bắn.
Liễu Minh lại cau mày, thân hình lóe lên một lần nữa rồi xuất hiện ở xa hơn mười trượng, luồng sáng bốn màu giống như có thể xác định được vị trí của hắn, một lần nữa thay đổi phương hướng ầm ầm đuổi theo.
Liên tiếp mấy lần, bất luận Liễu Minh tránh né như thế nào, hay là huyễn hóa ra tàn ảnh, luồng sáng đều có thể chuẩn xác tìm ra vị trí của chân thân của Liễu Minh mà đuổi sát không buông.
Điều này làm cho sắc mặt Liễu Minh hơi đổi.
Chẳng qua đây chỉ là một luồng sáng, hắn tự nhiên không việc gì phải sợ, nhưng nếu bị bốn đầu Khôi Lỗi tiếp tục bị công kích dây dưa như thế này cũng là một sự phiền toái không nhỏ.
Khuê Mộc Tôn giả đang bay tới, thân hình đột nhiên dừng lại, sắc mặt âm u bất định, hiển nhiên gã cũng phát hiện được sự khó chơi của những Khôi Lỗi này.
Đằng sau Hoàng Oánh cũng biến sắc, nhưng ở sâu trong đồng tử bỗng nhiên lóe lên một tia mông lung quỷ mỵ, tiếp theo thân hình khẽ rung, sau đó lập tức trở nên bất động.
Lúc này, tâm niệm Liễu Minh chuyển động, thân hình lóe lên rồi bay ra khỏi phạm vi của màn sáng, lập tức tinh quang trong mắt bốn Khôi Lỗi đột nhiên ảm đạm, tức thì đình chỉ công kích.
Luồng sáng bốn màu đang đuổi sát Liễu Minh, cũng dừng lại ở chỗ vách sáng ngăn cách, rồi tự động vỡ tan.
Liễu Minh thấy vậy hai mắt liền sáng lên, trong lòng hắn đã có chủ ý, đang muốn quay lại mời Khuê Mộc và Hoàng Oánh cùng hỗ trợ, bỗng nhiên một đạo hư ảnh màu vàng lóe lên, trong chớp mắt đã xuất hiện ở trung tâm màn sáng, ngưng tụ thành thân hình của Hoàng Oánh.
Lúc này, trong tay nàng đang cầm một thanh tiểu xích lấp lóe ánh vàng kim.
Không chờ bốn Khôi Lỗi có hành động nào, kim quang trong tay Hoàng Oánh đã sáng rực lên, vô số hư ảnh của tiểu xích màu vàng rơi xuống như mưa.
Kim quang lấp lóe một hồi.
Lập tức bên ngoài thân của bốn Khôi Lỗi phát ra một màn hào quang âm u mờ mịt cực lớn, ngăn lại toàn bộ hư ảnh của tiểu xích màu vàng.
Trong lúc Liễu Minh và Khuê Mộc Tôn giả còn trố mắt kinh ngạc, Hoàng Oánh đột nhiên chắp tay trước ngực, tiểu xích màu vàng đang kẹp giữa hai tay, trong miệng khẽ phát ra vài tiếng chú ngữ trầm thấp.
Khi chú ngữ vừa dứt, trong lòng bàn tay của nàng bỗng phát ra một đóa Kim diễm rực rỡ, tiểu xích đang ở trong tay dần dần hóa thành một đoàn dịch thể màu vàng, Hoàng Oánh khẽ cười, hai tay thay đổi pháp quyết, dịch thể màu vàng chợt ngưng tụ thành hình dáng bốn cây phi châm lập lòe phát ra ánh sáng màu vàng kim.
Hoàng Oánh mơ hồ giơ tay, đem bốn cây phi châm kẹp giữa các ngón tay, sau đó hướng về phía bốn con Khôi Lỗi khẽ vẫy.
Lập tức xuất hiện trong hư không bốn đạo tinh mang màu vàng dài hơn trượng, lóe lên rồi biến mất!
“Xì … xì … xì … xì” Bốn loạt âm thanh hầu như vang lên đồng thời!
Bốn đạo tinh mang chớp mắt đã bay đến bên ngoài màn sáng màu xám, màn sáng lắc lư tạo nên tầng tầng rung động, nhưng bốn đạo tinh mang không thể đột phá được tầng phòng hộ này, một lần nữa biến thành hình dạng phi châm màu vàng như ban đầu.
Hoàng Oánh khóe miệng khẽ động, hai tay lại thay đổi pháp quyết, bốn cây phi châm màu vàng chợt trở thành vô số đóa kim diễm, phảng phất giống như hư ảnh chui vào trong trong màn sáng tại cùng một vị trí, “Vèo” một tiếng, các đóa kim diễm kết hợp lại giống như các sợi tơ cứ như vậy mà xuyên qua bốn Khôi Lỗi.
Bốn Khôi Lỗi giáp sĩ đột nhiên kim quang đại phóng, nhìn bề ngoài có vẻ như cứng cỏi vô cùng, nhưng giáp bạc trước ngực bỗng nhiên bạo nứt, tạo ra một lỗ thủng to như nắm đấm, tinh hạch trong đó đã nát bấy.
Bốn con Khôi Lỗi giáp sĩ Chân Đan sơ kỳ gầm vang một tiếng, tinh quang trong mắt bỗng nhiên tắt ngấm.
Từ lúc Hoàng Oánh ra tay, đến lúc hời hợt giết chết bốn Chân Đan Khôi Lỗi, trước sau chỉ là một thoáng hô hấp mà thôi!
Liễu Minh và Khuê Mộc đứng đó chỉ biết trợn mắt há miệng ra nhìn.
Lúc này, Hoàng Oánh không chút do dự đưa tay hướng về huyết vụ ở hư không bên trên trung tâm tế đàn quét ra một trảo, một cái bình nhỏ trong suốt óng ánh từ đó bay ra rồi nhẹ nhàng rơi vào trong tay nàng.
Bên trong tiểu bình, một giọt tinh huyết đỏ tươi phảng phất như có linh tính đang lưu chuyển không ngừng.
“Thiên Yêu tinh huyết! Hoàng tiên tử làm rất tốt a, tại hạ chưa kịp ra tay mà bốn Khôi Lỗi kia đã bị sát diệt.” Khuê Mộc Tôn giả đang đứng bên cạnh Liễu Minh vừa thấy bình nhỏ, không cần suy nghĩ thêm gì khác, thân hình chớp động, xuất hiện bên cạnh Hoàng Oánh, vui vẻ cười nói.
Hai mắt hắn nhấp nháy chăm chú nhìn cái bình nhỏ trong suốt đang ở trong tay Hoàng Oánh.
“Hừ, Thiên Yêu tinh huyết đang ở trong tay ta mà ngươi cũng có thế ngấp nghé sao?” Hoàng Oánh lập tức xoay người lại, nhìn về phía Khuê Mộc Tôn giả, ánh mắt bỗng trở nên lạnh lẽo, đồng thời phát ra một cỗ Linh áp cường đại vượt xa lúc trước.
Khuê Mộc Tôn giả bị cỗ khí tức này áp bức, không thể chịu nổi loạng choạng lui về hai bước, sắc mặt vừa sợ vừa giận hét lớn:
“Hoàng đạo hữu, đây là ý gì? Chẳng lẽ ngươi muốn hủy ước hay sao?”
Hoàng Oánh không thèm để ý, một tay đem bình nhỏ thu lại, tay kia hướng về phía Khuê Mộc Tôn giả vỗ một cái.
“Ầm” một tiếng vang thật lớn, một hư ảnh cự chưởng màu vàng như che lấp bầu trời bỗng nhiên hiện lên ở hư không phía trên đầu Khuê Mộc Tôn giả.
Cự chưởng này trầm trọng như núi, giống như do kim quang ngưng tụ lại mà thành, bên ngoài tràn đầy lục khí quấn xung quanh, một chưởng đánh xuống như Thiên uy vô cùng vô tận.
Mặc dù Khuê Mộc Tôn giả đã phòng bị cẩn thận … Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ Hoàng Oánh vừa ra tay đã khủng bố như vậy.
Nội tâm cả kinh, vừa muốn thúc dục độn quang bay ngược lại phía sau.
Nhưng lục quang vừa xuất hiện bên ngoài thân, hắn đã cảm thấy không khí như ngưng trệ, một cỗ Ngũ Hành man lực ép tới, làm cho hắn không thể nhúc nhích.
Khuê Mộc Tôn giả kinh hãi, chỉ có thể ngửa đầu tru lên, bên trong lục quang xuất hiện một con Cự Lang lớn chừng mấy trượng, đang dùng bốn chân không ngừng giãy giụa muốn thoát ra.
Nhưng đã muộn.
Cự chưởng chẳng qua chỉ nhẹ nhàng vươn tới đã đem thân hình Cự Lang bắt vào trong tay, sau đó không chút khách khí bóp chặt lại.
“Phanh” một tiếng, thân hình Cự Lang bạo liệt vỡ ra, biến thành một mảng huyết vụ văng tung tóe.
Sự việc diễn biến rất nhanh, trước sau chừng một hơi hô hấp, Liễu Minh nếu muốn ra tay ngăn trở cũng không thể nào kịp.
Lúc này sắc mặt Liễu Minh cực kỳ khó coi, hắn nhìn Hoàng Oánh giống như một Ma Thần.
Toàn thân Hoàng Oánh phát ra khí tức vượt xa sức tưởng tượng của hắn, so với cường giả Yêu tu mạnh nhất lúc trước cũng muốn hơn gấp mấy lần, hắn căn bản không có khả năng so sánh.
Bỗng nhiên tay áo của hắn rung lên, một thanh tiểu kiếm màu vàng kim lập tức bay ra, đón gió trương lớn hơn một trượng.
Thân hình Liễu Minh khẽ động, chớp mắt đã xuất hiện bên trên cự kiếm, trong lòng không ngừng thúc giục kiếm quyết, hóa thành một đạo kim quang chói mắt hướng về sau bỏ chạy, sau mấy cái chớp động đã thoát xa được hơn mười trượng.
Đây chính là thuật Ngự kiếm phi hành!
“Liễu đạo hữu, tuy rằng ngươi đã che đậy khí tức cũng như cảnh giới tu vi, nhưng sao lại có thể qua mắt được ta.
Chỉ với tu vi là Hóa Tinh kỳ mà có được thực lực như thế, tại hạ cũng hết sức khâm phục.
Nếu có thể sống lâu hơn một chút chắc chắn sẽ trở thành một nhân vật không thể xem thường, nhưng hiện tại cũng chỉ có thể nói hai chữ: Đáng tiếc!” Liễu Minh đang ở trong độn quang, bên tai bỗng nhiên vang lên âm thanh nhàn nhạt của Hoàng Oánh, thanh âm như hoàng anh xuất cốc, thanh thúy uyển chuyển, hoàn toàn khác hẳn với lúc trước.
Vừa dứt lời, Hoàng Oánh liền giơ tay hướng độn quang đang ở hư không phía xa xa mà chỉ một cái.
“Phốc” một tiếng.
Không khí phía trên độn quang như xiết chặt lại, một hư ảnh cự chỉ màu vàng xung quanh quấn đầy lục khí từ lăng không hiện lên, rồi hướng phía dưới điểm xuống.
Sắc mặt Liễu Minh đại biến, tốc độ của Ngự kiếm Phi hành đã được hắn thúc dục đến cực hạn, nếu muốn thay đổi phương hướng để tránh né căn bản không thể nào kịp, tâm niệm thay đổi thật nhanh, bất đắc dĩ thúc dục pháp quyết, đem lân phiến màu đỏ bao trùm toàn thân, đồng thời trên người cũng xuất hiện một tầng giáp da màu bạc, tay áo lại rung lên, một cốt thuẫn màu đen bay ra thật nhanh, đón gió lớn lên chắn ở đỉnh đầu.
“Đùng” một tiếng!
Cự chỉ vừa va chạm với kiếm quang màu vàng do Liễu Minh hóa thành, lập tức bạo liệt bắn ra một đoàn ánh sáng vàng kim rồi xuyên ngập vào kiếm quang mà đi.
Mặt ngoài của cốt thuẫn hiển hiện chín hư ảnh đầu lâu lập tức bị ánh sáng màu vàng áp tới mà diệt, bản thân cốt thuẫn cũng gào thét lên một tiếng rồi vỡ vụn.
Liễu Minh cảm giác như có một cỗ bàng nhiên chi lực ép xuống đem thân thể của hắn đánh rách tơi tả, một tiếng kêu đau đớn vang lên, trong cơ thể lách cách truyền ra âm thanh như xương vỡ, kim quang quanh thân thu lại, thân hình và phi kiếm màu vàng rơi xuống như sao chổi, rồi nặng nề va chạm với mặt đất, tạo thành một cái hố thật to.
Lúc này, Liễu Minh nằm sõng sượt trên mặt đất, mặt nạ Cự Viên trên mặt sớm đã bay mất, quanh thân loang lổ đầy máu tươi, lân phiến màu đỏ và giáp da màu bạc cùng huyết nhục của y mơ hồ bị ép thành một khối, mặt trên còn vương nhẹ mấy làn khí độc màu xanh quấn quanh, miệng vết thương như có ngàn vạn con kiến đang bò.
Hắn thử động đậy, xương cốt tứ chi truyền ra cảm giác đau thấu tận tâm can, hiển nhiên xương cốt toàn thân không biết đã gãy bao nhiêu cây rồi.
“Là Thiên Tượng cảnh!”
Liễu Minh phun ra một ngụm máu tươi, trên mặt lộ ra vẻ sầu thảm ‘cười cười’ nói. (DG: để nguyên văn)
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 702: Kim Man Lão Tổ
Mặc dù Liễu Minh thân thể khỏe mạnh, nhưng dưới Hư Không Nhất Chỉ lại bị thương tổn đến như vậy, cho dù là Chân Đan hậu kỳ cũng không có cách nào làm được việc này.
“Ồ!”
Hoàng Oánh đưa mắt nhìn Liễu Minh đang hấp hối, lộ ra một tia kinh ngạc, một kích vừa rồi nàng đã sử dụng toàn lực nhưng không thể giết chết được một tiểu bối Hóa Tinh kỳ nên trong lòng cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Nàng cười lạnh một tiếng dường như đang muốn nói điều gì. “Bụp”, đột nhiên cự thủ màu vàng bên trên có một tiếng trầm đục vang lên, một đạo thanh mang bỗng nhiên xông ra, sau vài cái chớp động, tại hơn mười trượng xa xa bỗng xuất hiện thân ảnh của một người.
Đây rõ ràng là Khuê Mộc Tôn giả đã bị nàng bóp vỡ lúc trước.
Chỉ là lúc này, sắc mặt hắn tái nhợt dị thường, bên ngoài thân ẩn hiện một lớp lục khí, lồng ngực phập phồng bất định, ra vẻ đã bị tổn thương trầm trọng.
Cơ hồ cùng một thời gian, ngọc bội màu xanh mà hắn đeo bên hông bỗng nhiên im ắng biến thành bột phấn.
“Thế Kiếp Ngọc Phù, cũng có chút ý tứ! Vật này cũng không phải thông thường.
Xem ra thân phận của ngươi trong Thiên Yêu cốc thật sự không nhỏ a.” Hoàng Oánh thấy vậy, có chút ngoài ý muốn nhưng miệng vẫn hời hợt nói.
“Ngươi thật sự là người phương nào … Hẳn là muốn nuốt riêng Thiên Yêu tinh huyết … Cứ coi như ngươi lấy được tinh huyết, nhưng cửa ra Bí cảnh ở trên Lôi Trì Sơn, nếu không có ta tương trợ, cho dù tu vi ngươi cao như thế nào cũng khó giữ được tính mạng trước đám Lôi Yêu kia…” Khuê Mộc Tôn giả khóe miệng đang rỉ máu, trừng mắt phẫn nộ nhìn Hoàng Oánh mà nói.
“Khuê Mộc đạo hữu, nếu thiếp thân đã động thủ, thì chút điểm ấy không cần đạo hữu phải phí tâm.
Bất quá Thế Kiếp Ngọc Phù quí hiếm như vậy, chắc rằng trên người ngươi nhiều lắm cũng chỉ có một kiện.
Vậy thì lên đường đi.” Hoàng Oánh nghe vậy thản nhiên nói.
Dứt lời, nàng khẽ nhấc tay.
Một hư ảnh cự chưởng màu vàng hiện ra, hướng Khuê Mộc Tôn giả bay tới.
Khuê Mộc Tôn giả lần này đã sớm chuẩn bị.
Hơn nữa khoảng cách giữa hai người cũng khá xa, nên vừa nhìn thấy cự chưởng hiện ra, trong nháy mắt lục mang toàn thân lóe lên lập tức biến thành Cự Lang màu xanh lá, bốn chân như có gió hướng phía xa mà chạy trốn.
Nhưng vừa chạy được hơn mười trượng, cự chưởng màu vàng bỗng nhiên mơ hồ bay nhanh tới, đi sau mà đến trước kích một chưởng lên người cự lang màu xanh.
“Oanh” một tiếng!
Thân hình của cự lang màu xanh lá cuộn lại, bị một cỗ bàng nhiên chi lực chấn bay về phía trước, lăn mấy vòng trên không trung rồi mới rơi xuống.
Cự lang màu xanh lá ngã sóng xoài trên đất, quanh thân vô số vết thương.
Máu tươi tuôn ra không ngừng, lục khí ẩn hiện xung quanh, thân thể giống như đã mất hết tri giác, nhưng đột nhiên run rẩy đứng dậy.
“Hay!”
Hoàng Oánh thấy vậy cũng không tiếp tục ra tay, mắt không khỏi lóe lên một tia thú vị.
Trong hai mắt của cự lang màu xanh lá lúc này đầy vẻ oán độc, đột nhiên ngửa lên trời tru vài tiếng, cái miệng đầy máu chợt há to, đem một khỏa Yêu Đan màu xanh nhổ ra.
Yêu Đan lập tức bay lên đỉnh đầu, xoay tròn mấy vòng phát ra quang mang rực rỡ rồi từ đó xuất hiện vài gốc dây leo rậm rạp chằng chịt, bao phủ Cự lang vào bên trong.
Trong khoảnh khắc, một khỏa đằng cầu lớn chừng mấy trượng chợt hiện ra trên không trung, co rút không ngừng.
Từ xa nhìn lại giống như một trái tim màu xanh đang không ngừng co bóp, khung cảnh thập phần quỷ dị.
“Phanh” một tiếng.
Trái tim màu xanh chỉ co bóp vài lần, thì lập tức dây leo đang bao phủ Cự Lang héo rũ đi, bạo liệt khai mở, lộ ra bên trong “Lục khí hình bông lúa” đang quấn quanh Khuê Mộc Tôn giả.
(DG: không hiểu Lý Mễ Na là gì, tạm dịch là bông lúa)
Lúc này, hắn đã khôi phục lại hình người, khí tức lúc trước vốn đã gần như không còn một lần nữa tiếp tục gia tăng không ngừng.
Theo sự gia tăng của khí tức, thương thế toàn thân của hắn nhanh chóng khép lại, nhưng gương mặt hắn dần dần co rút lại, phảng phất chậm rãi xuất hiện vô số nếp nhăn, trong nháy mắt đã già đi mấy trăm tuổi.
Khôi Mộc Tôn giả lúc này đã khôi phục được nguyên khí, nhưng sinh mệnh nguyên khí lại cực kỳ yếu ớt.
Hiển nhiên hắn đã vận dụng một loại bí thuật tương tự như Khô Mộc Phùng Xuân, hy sinh mấy trăm năm thọ nguyên để khôi phục khí lực, nhưng lần này có điểm cực kỳ bá đạo là chỉ trong chốc lát đã có thể khôi phục mọi thương thế trên toàn thân.
“Bí thuật truyền thừa của Thiên Yêu cốc quả nhiên không tầm thường, trong khoảnh khắc mà ngươi lại có thể khôi phục được nguyên khí và thương thế, thậm chí cả Ngũ Linh Chi Độc mà ta đã thả ra cũng đã được chế trụ.” Hoàng Oánh khẽ cười, nhưng trong mắt không có chút biểu lộ nào.
“Hừ, ngươi đã biết rõ ta là người của Thiên Yêu cốc, chắc cũng biết nếu có người chủ ý chiếm đoạt Thiên Yêu tinh huyết tự nhiên cùng bổn cốc xem như là tử địch.
Mặc kệ ngươi là người phương nào, hiện tại nếu thu tay lại, ta sẽ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì.” Khuê Mộc Tôn giả nhìn chằm chằm vào Hoàng Oánh âm trầm nói.
“Ha ha, tên tuổi Thiên Yêu cốc lớn như vậy, đám Lôi Yêu Liệt Chấn Thiên còn kiêng nể vài phần, tiểu nữ cũng tự nhiên phải sợ hãi.
Bất quả chỉ cần đem đạo hữu lưu lại đây vĩnh viễn, thì còn ai biết được Thiên Yêu tinh huyết đã rơi vào tay tiểu nữ? Chắc chắn sự việc nơi đây sẽ không bại lộ.
Còn nếu trước đây Khuê Mộc đạo hữu đã sử dụng bí pháp truyền thư báo cáo cho Thiên Yêu cốc, lúc đó chỉ sợ người mà Thiên Yêu cốc nhắm vào là bọn Lôi Yêu Liệt Chấn Thiên đấy.” Hoàng Oánh không chút sợ hãi mỉm cười trả lời.
“Ngươi …???”
Sắc mặt Khuê Mộc Tôn giả đại biến, quả thật lúc trước hắn có dùng bí pháp truyền về Thiên Yêu cốc một ít tin tức, đại khái là Lôi Yêu, Thiết Yêu hai người đã luyện chế Thiên Yêu tinh huyết.
Nếu như Thiên Yêu Cốc phái người truy ra, e rằng không thể nào phát hiện được cô gái trước mặt.
Nhưng hắn cũng là người quyết đoán, vừa nghe được Hoàng Oánh căn bản sẽ không dừng tay, âm thầm cắn răng, một tay vỗ mạnh vào dưới bụng, trong miệng phun ra một khỏa Yêu Đan màu xanh lóng lánh lớn cỡ chừng nắm tay.
Yêu Đan bay vòng nổi lên trước mặt.
Khuê Mộc Tôn giả lại há miệng phun ra một đoàn huyết vụ, lập tức lóe lên rồi dung nhập vào bên trên Yêu Đan màu xanh cứ như thế mà biến mất, mặt ngoài Yêu Đan lập tức nổi lên một cái đồ án vẽ hình đầu sói quỷ dị đỏ thẫm.
Đột nhiên hắn khẽ hấp một hơi, đem Yêu Đan nuốt lại vào trong cơ thể, trên người đột nhiên phóng ra vạn đạo hào quang màu đỏ.
Sau khi hào quang thu xuống hắn đã biến thành một con Cự Lang đỏ như máu lớn chừng mười trượng.
Toàn thân Cự Lang tràn ngập khí tức tà ác bạo ngược, đồng tử lóe lên đạo đạo huyết quang đỏ thẫm, linh áp cũng bất ngờ từ Chân Đan sơ kỳ tăng lên Chân Đan trung kỳ, sau đó xoay người biến thành một đoàn huyết quang phá không mà chạy, chỉ một cái chớp động đã đi được hơn trăm trượng.
“Thiên Yêu cốc quả nhiên danh bất hư truyền, công pháp, bí kỹ tầng tầng lớp lớp, nếu ta thật sự chỉ có tu vi Chân Đan kỳ chỉ sợ sẽ để cho ngươi chạy mất.
Bất quá chênh lệnh cảnh giới quá xa, không thể chỉ dựa vào bí thuật mà có thể so sánh.
Bây giờ sẽ cho ngươi biết thực lực của ta là như thế nào.” Hoàng Oánh thấy vậy vỗ tay cười lớn.
Trong lúc nói chuyện, khuôn mặt nàng cơ hồ móp méo, đồng thời quanh thân phát ra trận trận kim mang chói mắt, khí tức cũng lập tức tăng vọt, một cỗ uy áp viễn siêu quét ra, rồi đột nhiên điểm một chỉ về phía huyết quang đang bay đi.
(DG: nguyên văn chỉ là tu sĩ Chân Đan, ta chỉ đoán là sau khi bị giảm 50% thực lực, thì Hoàng Oánh chỉ còn cỡ Chân Đan hậu kỳ mà thôi.)
“Phanh” một tiếng.
Từ trong vang lên một tiếng kêu thê lương, Cự Lang giống như chim bị trúng tên lập tức rơi xuống, lúc này trên bụng xuất hiện một lỗ thủng to như nắm đấm.
“Cái này… Không có khả năng… Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Huyết sắc cự lang bị đang bị trọng thương nhưng vẫn cắn răng tung người đứng lên, hơn nữa miệng vết thương lóe lên ánh huyết quang, nhanh chóng khép lại, mắt tràn ngập vẻ sợ hãi nhìn về phía Hoàng Oánh nói.
Lúc này Hoàng Oánh cũng thu kim mang quanh thân lại.
Hai người Khuê Mộc Tôn giả và Liễu Minh chợt trợn mắt kinh nghi, không biết từ lúc nào nàng đã hóa thành một phu nhân xinh đẹp mặc trường bào màu vàng kim, vòng eo nhỏ nhắn, mềm mại.
Trên đầu nàng lúc trước vốn là tóc đen nhưng bây giờ là một đàn rắn rậm rạp chừng hơn một trăm con, đang vặn vẹo, uốn lượn.
Ánh mắt đỏ rực như máu nhìn chằm chằm vào huyết lang trước mặt.
Thỉnh thoảng đàn rắn trên đầu rít lên âm thanh rắn xì xì, khiến cho người nghe không khỏi sởn hết gai ốc.
“Kim Man lão tổ!” Huyết sắc Cự Lang vừa nhìn thấy phu nhân yêu dị này, vô cùng hoảng sợ, run giọng rống lên, bỗng nhiên hắn nhảy lên, xoay người một lần nữa biến thành huyết quang phá không trốn chạy.
“Không thể tưởng tượng được tiện danh của thiếp thân vậy mà cũng truyền đến Thiên Yêu cốc.
Nhưng bây còn muốn bỏ trốn há chẳng phải không cấp cho bản lão tổ chút mặt mũi nào!” Mỹ phụ tóc rắn cười khanh khách, điểm nhẹ một chân xuống đất, liền hóa thành một đạo kim quang hướng về huyết quang đang chạy trốn mà đuổi theo.
Chỉ trong hai ba lần lấp lóe, kim quang đã vượt lên phía trước huyết sắc Cự Lang.
Huyết sắc Cự Lang lúc này buộc phải dừng lại, ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng, lập tức hé miệng phun ra một cây Chủy thủ màu đen, bên ngoài Chủy thủ được che phủ bởi vô số phù văn đỏ như máu.
Đột nhiên Chủy thủ hóa thành một con Hắc Giao giống như một cây giáo lớn chừng vài chục trượng, Hắc Giao gào thét bay lên nhằm hướng Kim Man lão tổ mà kích tới.
Mỹ phụ tóc rắn vừa nhìn thấy Chủy thủ màu đen, ánh mắt có chút ngưng tụ, nhưng lập tức hừ lạnh một tiếng, tay áo khẽ phất, một đạo sương mù mênh mông cuốn ra, rồi ngưng tụ bao lấy Hắc Giao hình cây giáo, sau đó liền biến thành vạn vạn con rắn nhỏ dài vàng kim óng ánh, điên cuồng xông vào Hắc Giao mà cắn xé.
Lúc này, trên không trung hiện lên cảnh tượng “Vạn xà phệ Long”, Hắc Giao lập tức bị cắn xé nhiều mảnh.
(DG: vạn rắn ăn rồng)
Cùng lúc đó, mỹ phụ tóc rắn trở tay đánh ra một chưởng.
“Ầm” một tiếng, Cự Lang màu xanh một lần nữa trúng bị cự chưởng màu vàng đánh trúng, từ trên không văng xuống đất, trên thân bỗng nhiên nhiều ra một tầng sương mù màu vàng.
“Xuy xuy” một loạt âm thanh vang lên!
Sương mù màu vàng chợt biến thành vô số con rắn nhỏ, uốn éo chui vào trong da của Cự lang.
“Á!!! Ta không muốn ….
Giết ta Thiên Yêu cốc sẽ không bỏ qua cho ngươi…” Dưới tình hình bị loạn xà cắn xé, trọng thương toàn thân, Khuê Mộc Tôn giả không thể nào nhúc nhích được thân hình, thậm chí còn không thể thúc giục pháp lực để tự bạo, chỉ có thể phát ra vài tiếng kêu thảm thiết, hai mắt lộ ra một tia cầu khẩn nhìn chằm chằm vào Kim Man lão tổ.
Phu nhân tóc rắn lại phát ra một tràng cười trào phúng, tay áo lại rung lên, một mảng sương mù màu vàng cuốn ra.
Thân hình khổng lồ của Cự Lang màu xanh lá bị sương mù phủ xuống, da thịt lập tức bị hư thối, huyết nhục cùng tinh hồn ở bên trong cũng nhanh chóng bị héo rút.
Chỉ qua mấy hơi thở, trên mặt đất chỉ còn một khung xương to lớn, lại “Phốc” một tiếng, liền hóa thành một đoàn bột mịn, tiêu tán trong sương mù.
“Đang”, một Trữ Vật Giới màu xanh từ trong sương mù bỗng rơi xuống đất.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 703: Kịch Chiến Thiên Tượng (Thượng)
Ngay khi Khuê Mộc tôn giả vẫn lạc, trong miệng giao long màu đen đang bị loạn xà cắn xé gào thét lên một tiếng, tán loạn trên không trung, lần nữa hóa thành thanh chủy thủ tàn phá rơi xuống đất.
Liễu Minh thấy vậy thì nội tâm trầm xuống.
Một cường giả Chân Đan cảnh mà trước mặt nàng này cũng không có năng lực phản kháng, lại suy nghĩ đến việc thấy được dung mạo cùng một màn giết chết Khuê Mộc tôn giả, lại có thể nhìn thấu tu vi sau khi dùng đồ đằng che lấp của Liễu Minh thì Kim Man lão tổ này nhất định là cường giả Thiên Tượng cảnh không thể nghi ngờ.
“Tuy bổn tọa là lão tổ của bộ lạc Kim Man, nhưng cũng có một nửa huyết thống của Yêu tộc, đã có Thiên Yêu tinh huyết này có thể làm cho huyết mạch Yêu tộc của ta đại thành, vừa vặn giúp ta tiến vào Thiên Tượng trung kỳ! Hừ, nếu không phải khôi lỗi hóa thân hạn chế mặt thời gian, phải tính toán kỹ lưỡng thì toàn bộ tu sĩ trong bí cảnh, bổn tọa lật tay cũng có thể giết toàn bộ rồi.” Mỹ phụ tóc rắn nhìn địa phương Khuê Mộc biến mất, thì thào nói.
Tuy thanh âm phát ra không lớn, nhưng trong cấm chế yên lặng như tờ này thì lại dị thường rõ ràng, càng làm cho nội tâm Liễu Minh phát lạnh.
Nàng ta nếu không hề cố kỵ nói ra những lời như thế thì chắc chắn không để người nào sống sót rồi.
Trên thực tế, không biết vị Kim Man lão tổ này dùng thủ đoạn gì là có thể biết được âm mưu của hai người Lôi Yêu, tuy cực kỳ thèm muốn Thiên Yêu tinh huyết nhưng lại kiêng kị thực lực của Thiết Yêu và Lôi Yêu, không muốn giao phong chính diện, cho nên mới âm thầm phái ra một cỗ hóa thân khôi lỗi, trà trộn vào trong bí cảnh.
Liễu Minh trước đây đã từng ở Thái Thanh môn tìm hiểu qua loại hóa thân khôi lỗi cấp độ này, ở thời khắc mấu chốt thì cực kỳ hữu dụng, nhưng hạn chế thì cực kỳ nhiều, thực lực chỉ có thể phát huy được tối đa một nửa bản thể, mà thời gian hạn chế cực kỳ nghiêm ngặt.
Nhưng cho dù như vậy thì với thân thể đã trọng thương của Liễu Minh muốn chống lại thì đúng là không có khả năng.
Đúng lúc này, mỹ phụ tóc rắn dường như ý thức được cái gì đó, quay đầu nhìn về phía Liễu Minh đang nằm xụi lơ, thân hình mơ hồ liền xuất hiện trên không chỗ Liễu Minh.
“Chậc chậc, tí nữa là quên mất ngươi rồi. với tư chất và thần thông tốt như vậy giết đi thì quả thật là đáng tiếc.
Nếu ngươi không phải tu sĩ nhân tộc, lại biết về bí mật Thiên Yêu tinh huyết thì bổn tọa mang ngươi về làm môn hạ cũng không phải không có khả năng.
Nhưng mà, dưới tình huống này thì …” Mỹ phụ tóc rắn than nhẹ, trong mắt liền hiện lên vẻ dữ tợn.
Nàng này chỉ nói nửa câu, một tay nhẹ nhàng nhấc lên, một hỏa cầu thanh quang mờ mịt hiện lên trong lòng bàn tay.
Ánh sáng hỏa diễm phát ra lóng lánh, tỏa ra từng đợt u hỏa lạnh buốt, phụ cận xung quanh ngọn lửa trở nên mơ hồ không rõ.
“Phốc” một tiếng.
Hỏa cầu biến thành ánh lửa màu xanh, bắn về phía Liễu Minh.
Liễu Minh thấy vậy thì không nói một lời, nhưng ở thời điểm vừa rồi thì đã âm thầm cưỡng ép thúc giục một chút pháp lực còn sót lại trong người, yên lặng rót vào tám cái chân của hải yêu biến thành giáp da màu bạc.
Dưới tình hình hiện tại, cũng không kịp cho hắn nghĩ nhiều, tâm niệm vừa động, dưới lưng liền duỗi ra tám cái xúc tu ngân sắc, đồng thời trên mặt đất “vèo” một cái liền nâng đỡ Liễu Minh lên cách mặt đất một chút, bắn ra ngoài, sau một hồi chớp động đã bay ra khoảng bảy tám trượng.
Mỹ phụ tóc rắn không ngờ Liễu Minh lúc này xương cốt toàn thân đã vỡ vụn mà vẫn có thể làm ra được hành động như vậy thì cũng hơi sững sờ, cười nhẹ một tiếng, một tay khẽ vẫy vào hư không.
Ánh lửa màu xanh bỗng nhiên thay đổi phương hướng, mà tốc độ tăng nhanh lên vài phần, chỉ sau vài hơi thở liền đuổi kịp Liễu Minh, “Oanh” một tiếng bao phủ lấy thân thể hắn.
Ánh lửa màu xanh vừa mới chạm đến thân hình Liễu Minh, lập tức hóa thành thanh diễm bốc cháy rào rạt.
Liễu Minh chỉ cảm thấy cảm giác ê ẩm, đau đớn truyền đến, một mảnh tóc đen rậm rạp, chằng chịt cuốn đến, giống như một đàn rắn nhỏ vừa dài vừa hẹp chui vào cánh tay, vào đùi, liên tục hướng vào thân trên khuếch tán.
Ánh lửa thanh sắc bao trùm, tám cái chân hải yêu rốt cuộc không thể nào duy trì hình thái thú giáp, lúc này tiếng “Xèo xèo” vang lên, từ trên thân Liễu Minh tróc xuống, biến thành một con bạch tuộc nhỏ rơi xuống đất, không dậy nổi, cả người khét lẹt.
Giờ phút này Liễu Minh đã không còn bất cứ sức lực chống cự nào nữa, tùy ý để cho vạn xà cắn xé, chỉ cố gắng mở mắt, ra sức cắn đầu lưỡi để cho mình không bị bất tỉnh.
Mặc dù như vậy, trong đầu hắn vẫn nhanh chóng hiện lên từng mảng hình ảnh lộn xộn, thời điểm mới vào Man Quỷ tông, lúc tiến giai Linh Sư khí phách hăng hái, mơ ước với thế giới bên ngoài mà ly khai Vân Xuyên, đối mặt với Hải Yêu Hoàng thì triển một kích kinh thiên rung động đến tâm can…
Nghĩ đến đoạn đường từng li từng tí, cẩn thận từng bước trên Vân Xuyên đại lục, nghĩ đến con đường tu hành đặc sắc của hắn, nghĩ đến????
Đáng thương là cho dù thực lực hắn viễn siêu so với cùng giai, nhưng khi đứng trước cao thủ Thiên Tượng cũng không chịu nổi một kích, xem ra hôm nay thật sự vẫn lạc tại đây rồi.
Ngay khi Liễu Minh mất hết can đảm, khép hai mắt lại thì bên trong linh hải, hơn một trăm khỏa pháp lực kết tinh màu tím run lên, bỗng “Ầm ầm” nổ lên, vang vọng trong đầu hắn.
Một luồng ma khi tinh thuần thoát ra từ bên trong ma tinh, Liễu Minh nằm trên mặt đất thấy trực giác cùng thần thức dần mơ hồ, sau đó mất đi khống chế toàn bộ thân hình.
Sau một khắc, Liễu Minh đang bị ngọn lửa màu xanh bao phủ, hắc quang trong mắt lóe lên, sau một thoáng thân người bắn lên, động nộ, ngửa mặt lên trời thét dài.
Thanh âm rống to vang vọng thiên địa, phu nhân tóc rắn không kịp đề phòng chút nào cũng nhanh chóng hét lên sợ hãi.
Sắc mặt ả đại biến, mắt tỏ ra không thể tin được.
Lúc này bên ngoài cơ thể Liễu Minh bốc lên ma khí hắc sắc cuồn cuộn, những khúc xương cốt bị gẫy trong cơ thể được hắc khí lấp đầy, thương thế toàn thân lại được bổ khuyết trở nên như lúc ban đầu.
Liễu Minh trợn mắt lên, trong con mắt lóe lên tia hung tàn bạo ngược.
Lúc này hắn chẳng cần có La Hầu tương trợ mà cũng tự Ma hóa được.
Kim Man lão tổ kinh ngạc nhìn “Liễu Minh”, thân thể không động đậy mà từ cổ phát ra một hồi thanh âm ken két, đồng thời vô số con rắn nhỏ như thanh ti bao trùm toàn thân bị ma khí cuốn qua cũng nhao nhao hóa thành một làn khói xanh bốc lên tán loạn.
Ma khí cuồn cuộn không ngừng khuếch tán, dần dần hình thành một vòng xoáy ma khí rất lớn.
Liễu Minh ở trung tâm vòng xoáy ma khí từ từ bay lên trời, lạnh lùng nhìn về phía Kim Man lão tổ cách đó không xa chẳng có một tia cảm xúc nào cả.
“Hừ! Giả thần giả quỷ! Bổn tọa sao lại không nhìn ra ngươi một tiểu tử Nhân tộc lại là một Ma tu, khó trách lại suốt ngày đeo mặt nạ?” Mỹ phụ tóc rắn thấy vậy trong nội tâm rung động.
Vừa rồi tiểu tử này thoáng liếc một cái vậy mà làm cho bà ta cảm giác hãi hùng khiếp vía.
Cùng lúc đó, bản thế ý thức bên trong Liễu Minh bị nhốt trong ma khí tức thì vừa đại hỉ lại âm thầm lo lắng mãi.
Cảnh giới và lực lượng Ma hóa là hắn không thể khống chế được.
Cũng giống như lần trước quyền khống chế cơ thể trước mắt cũng đành để hóa thân ma hóa chi khu tự động đối mặt cường giả Thiên tượng này thôi.
Trong lòng Liễu Minh không hiểu rõ, mặc dù sau khi ma hóa thực lực có thể tăng lên mấy giai nhưng chênh lệch hai đại cảnh giới giống như một con hào sâu rộng không cách nào vượt qua.
Nếu như hắn có thể khống chế ma hóa chi khu thì chuyện đầu tiên hắn lựa chọn là nhặt nhẫn trữ vật của Khuê Mộc lên, lấy Đại na di phù và bỏ chạy ngay.
Tin là việc này sau ma hóa hắn vẫn có thể làm được.
Ngay tại lúc Liễu Minh đánh giá và lo lắng tình hình, ba đạo ma văn tử sắc trên trán của Liễu Minh ma hóa lóe lên, thân hình hắn mờ đi rồi biến mất.
Ánh mắt mỹ phụ tóc rắn chói sáng, từng sợi tóc rắn điên cuồng dài ra mấy lần hóa thành hơn trăm con thanh xà dài hơn một trượng điên cuồng lao tới hướng một chỗ trong hư không.
“Xì… xì…” thanh âm gào rú không ngừng!
Một chỗ trong hư không bị thanh xà đầy trời bao phủ, hắc quang lóe lên một bóng người hiện ra.
Đám thanh xà rậm rạp nhung nhúc được Kim Man lão tổ dùng pháp quyết thúc dục thì nhe hết răng nhanh phun nọc độc vào bóng người hiện ra.
Nhưng hai cánh tay “Liễu Minh” giương lên, ma khí tối om bên ngoài cơ thể mờ đi rồi bốc lên thành ma diễm đen sì ngập trời đốt cho tóc rắn đầy trời hóa thành tro bụi.
Sau đó cánh tay Liễu Minh ma hóa vươn tới, nhấn một cái vào hướng hư không đối diện.
“Vù” một tiếng!
Một bàn tay to khoảng bảy tám trượng tự nhiên hiện ra, ma khí cuồn cuộn lập tức sôi trào đập xuống Kim Man lão tổ.
Nhìn thấy ma chưởng che trời chụp xuống, mỹ phụ tóc rắn biến sắc, lanh lùng cười cười giơ tay lên huyễn hóa thành một hư ảnh cự trảo mờ mịt màu vàng nghênh đón.
Một màn quỷ dị lại xảy ra.
Hư ảnh cự trảo màu vàng tiếp xúc với đại thủ màu đen thì không hề có sức ngăn cản mà tầng tầng tán loạn tan ra.
“Cái gì, Chân ma chi khí hả? Ngươi không phải là ma tu mà là một Ma nhân?” Phu nhân tóc rắn hiện vẻ kinh hoàng trên khuôn mặt ngay lập tức, thân hình quay một vòng bỗng biến mất rồi xuất hiện tại một chỗ khác trong hư không.
Ở Trung Thiên đại lục, Ma nhân đã là truyền thuyết từ lâu lắm rồi, chân ma chi khí cực kỳ thiếu thốn từ lâu tuy rằng có phát hiện một vài di tích Ma tộc cổ thì chân ma chi khí cũng cực kỳ bé nhỏ.
Mà có thể thúc giúc chân ma khí cường đại như thế cũng chỉ có thể là ma nhân trong truyền thuyết.
Thấy Kim Man lão tổ quát lên chói tai,
“Liễu Minh” vẫn đang lơ lửng trên không với khuôn mặt không chút tình cảm, linh văn tử sắc trên gương mặt điên cuồng chớp động, một chân giẫm mạnh xuống hóa thành một cỗ cuồng phong liền xuất hiện phía trước mỹ phụ tóc rắng, hai tay mờ đi, quyền ảnh liên tiếp bắn ra rồi hóa thành một phiến tối om.
Mỹ phụ tóc rắn đã biết thân phận ma nhân của Liễu Minh thì do dự, bà ta không dám đón đỡ chưởng ảnh của hắn mà uốn éo người liên tiếp lui về phía sau thật nhanh.
Hai tay “Liễu Minh” hoặc là quyền hoặc là trảo, công kích hung mãnh vô cùng, những nơi đi qua như vòi rồng cuốn nhưng nhất thời không cách nào làm Kim Man lão tổ bị thương.
Dưới công kích như mưa rào, phu nhân tóc rắn bị bức cho liên tiếp thối lui về sau, nhất thời không biết nên dùng loại bí thuật nào ứng phó thì tốt.
Dù sao Hoàng Oánh chỉ là một hóa thân khôi lỗi tạm thời, chẳng những tu vi chỉ có thể phát huy tu vi bản thể nhất thời nửa khắc mà trên người càng không đem theo pháp bảo bản mệnh.
Nhất thời phu nhân tóc rắn trở nên chật vật vạn phần!
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 704: Kịch Chiến Thiên Tượng (Hạ)
Ma Thiên Ký – Quyển 5: Kiếm Khí Cửu Tiêu
Tác giả: Vong Ngữ
Người dịch: Kunimi
“Xẹt xẹt” một tiếng.
Bóng đen lóe lên, phu nhân tóc rắn tránh không kịp, tức thì trên đầu vai ả thình thình có năm rãnh máu thật sâu, ở rìa vết thương còn lờ mờ thấy có những sợi lửa đen lập lòe không thôi.
Lúc này sắc mặt phu nhân đại biến, ả bỗng uốn éo vòng eo rồi nhoáng cái đã trượt ra tới chỗ cách đó mấy chục trượng, vất vả lắm mới tránh được một trảo như quỷ mị của “Liễu Minh” ở phía sau lưng.
Tiếp đấy ảo cắn răng một cái rồi rung tay áo lên, lập tức thấy một quầng sáng màu đen lóe lao ra, trông rõ ràng là một vòng trong màu đen lớn khoảng ngón tay cái.
Thứ này trước tiên phóng lên trời, tiếp đó đón gió hóa lớn, chỉ trong nháy mắt nó đã hóa thành vòng tròn lớn bằng cái cối xay.
Vòng tròn hơi rung rinh, phát ra những âm thanh vù vù trầm thấp, lộ ra thập phần linh tính.
Liễu Minh bên trong thân thể ma hóa thấy thế thì không khỏi cả kinh.
Cái vòng tròn này trông hơi quen mắt, nhất định đã từng thấy ở đâu đó, nghĩ tới nghĩ lui hắn mới nhớ trước khi, khi ở bên trong di tích thượng cổ Ma tộc, trên cánh tay ma thi Thiên Tượng cảnh cũng phát hiện một cặp vòng tròn cùng loại, từ dáng vẻ bên ngoài đến mầu sắc đến giống hệt.
Mà cổ quái là, thân thể vốn đang chớp động tựa như quỷ mị của “Liễu Minh” khi vừa thấy cái vòng kia xuất hiện thì thân hình liền sững lại rồi bất động giữa không trung, gắt gao nhìn chằm chằm vào cái vòng tròn, đến chớp mắt một cái cũng không, dường như nó với cái vòng này rất kiêng kị.
Hiện tại vòng tròn kia ngoài việc phát những tiếng vù vù thì không phát ra bất kỳ chấn động linh lực nào, càng không có bất kỳ chuyển động quỷ dị nào khác, chỉ đờ đẫn lơ lửng trong không trung.
“Liễu Minh” sau khi gầm nhẹ một tiếng khó hiểu, cuối cùng thu ánh mắt đặt trên vòng tròn lại rồi quay qua nhìn tới phu nhân, tức thì trong mắt nó, hung quang lóe lên rồi thân hình mờ đi, lại lần nữa xông tới chỗ phu nhân tóc rắn.
Mỹ phụ tóc rắn thần sắc hơi động, miệng nói lẩm bẩm, tức thì quanh thân mụ tỏa một mảng quang diễm hộ thể màu vàng kim óng ánh, không ngừng chớp động né tránh công kích của “Liễu Minh”, ánh mắt mụ luôn nhìn chằm chằm kiểu như có như không vào vòng tròn màu đen đang lơ lửng trong không trung.
Chưởng ảnh của Liễu Minh ma hóa như gió táp mưa sa nên dù trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào chạm đến mỹ phụ tóc rắn, nhưng chưởng phong cũng khiến cho đám quang diễm hộ thể của ả lung lay muốn sáng lóa, tựa như nó có thể bị tiêu diệt hoàn toàn bất cứ lúc nào.
“Phốc” một tiếng, kim diễm hộ thể bị chưởng phong đánh bay, thân hình mỹ phụ tóc rắn lui nhanh về phía sau.
“Liễu Minh” chộp lấy sơ hở, lập tức lóe lên lao đến chỗ ngay trước mặt ả, hung hăng ôm tới.
Nhưng khi mới tới chỗ cách mỹ phụ tóc rắn hơn trượng thì ả đột nhiên cười cười một cách bí hiểm đồng thời một tay đưa lên trước người, vạch một vòng bán nguyệt trong không khí.
“Phốc” một tiếng.
Vòng trong màu đen bỗng hiện ra trước người ả, nó lóe lên sau đấy lập tức đeo lên cánh phải đang thò ra của “Liễu Minh”.
Một màn quỷ dị đã xảy ra!
Vòng trong đột nhiên tỏa ánh sáng màu đen chói lóa, trong vầng sáng thỉnh thoảng thấy có Ma văn quỷ dị hiện ra rồi tụ về chỗ “Liễu Minh” rồi lóe lên chui vào trong thân thể, khiến cho thân hình “Liễu Minh” đột nhiên chậm hẳn lại rồi run rẩy không yên, khựng lại tại chỗ.
Tiếp đây, ma khí từ quanh người “Liễu Minh” cuồn cuộn tuôn ra rồi liên tục đổ vào trong vòng tròn màu đen, đồng thời khí tức “Liễu Minh” cũng thình lình yếu đi, Ma văn màu tím trên trán cũng bắt đầu lập lòe lúc sáng lúc tối.
Ở bên trong thân thể ma hóa, dưới sự kinh hãi, Liễu Minh dùng thần thức quét qua linh hải liền phát hiện đang có những sợi Chân Ma khi nhỏ li ti từ trong những viên kết tinh màu tím trong cơ thể điên cuồng chảy ra, bay nhanh qua rồi dũng mãnh nhập vào trong vòng tròn.
Nếu tình hình cứ tiếp tục như vậy, chỉ e không cần Kim Man lão tổ ra tay thì thân hình ma hóa này cũng bị khô kiệt pháp lực mà chết.
Nhưng dù hắn có muôn phần lo lắng thì cũng thể có cách nào khống chế thân hình này dù chỉ chút ít.
Còn “Liễu Minh” lại điên cuồng vung vẩy cánh tay vài cái, sau khi thấy cơ bản thì chẳng có cách nào gỡ cái vòng ra được chút nào, trong mắt nó liền thấy có một tia hung lệ hiện lên, tức thì tay trái đột nhiên chụp lên cánh tay phải của mình.
“Cờ rắc” một tiếng.
Cả cánh tay phải của “Liễu Minh” bị chính cánh tay trái cứng rắn giật đứt phăng, một tia máu tươi từ miệng vết thương nơi bả vai lập tức tuôn ra.
“Gào aaaaaaaaaaaaa”
Sắc mặt Liễu Minh ma hóa dữ tợn, nó ngửa đầu gào rú một tiếng, đoạn cầm cánh tay phải ném đi rồi lại đột nhiên hung hăng vỗ lên chỗ cánh tay bị cụt.
Khói đen lóe lên, chỗ bả vai cánh tay bị cụt, máu tươi thình lình ngừng chảy, đồng thời miệng vết thương bắt đầu dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được để liền lại.
Cùng lúc đó, một tiếng “Ầm” từ phía bên cạnh truyền đến.
Cánh tay đã đứt lìa kia đột nổ tung ra rồi hóa thành khói đen cuồn cuộn liền bị vòng tròn kia hút hết, tiếp đó vòng tròn lại loảng xoảng rơi xuống mặt đất.
Mỹ phụ tóc rắn hiển nhiên cũng không thể tưởng tưởng được Liễu Minh sau khi ma hóa lại hung tàn đến mức độ này, mặt mũi ả tràn ngập vẻ kinh sợ bèn dứt khoát bỏ qua việc thu hồi vòng tròn, thân hình ả đột nhiên bắn ngược về phía sau, sau đó lại bấm niệm niệm pháp quyết đồng thời há miệng thổi hơi thở mùi đàn hương kèm theo một cái xích bạc màu xám lóe sáng ra.
Xích này chỉ thoáng mờ đi một cái đã liền hóa thành chi chít liệm ảnh, mãnh liệt xé gió rồi dần quấn xiết tới người Liễu Minh.
*liệm ảnh: ảo ảnh dây xích.
“Liễu Minh” chỉ đưa một cánh tay còn lại vỗ vào không trung một cái, tức thì ma khí cuồn cuộn tỏa ra rồi hóa thành bức tường chắn bằng sương mù cao mấy chục trượng.
Những âm thanh “ bang bang” lớn vang lên.
Liệm ảnh đập lên sương mù màu đen liền nhao nhao bắn ngược ra.
Đúng lúc náy, hai mắt mỹ phụ tóc rắn lóe sáng, thân hình ả nhoáng cái liền đột nhiên xuất hiện trước đám sương mù màu đen.
Chỉ thấy miệng ả niệm chú ngữ huyền ảo, tóc rắn xanh lá đầy đầu đột nhiên vung vẩy rồi rối bời, lần nữa hóa thành đầy trời rắn xanh.
Chúng nhao nhao há miệng phun ra những đám chất lỏng kỳ quái mùi tanh tưởi, màu xanh biếc.
Ngay khi đấy, một tràng những tiếng hét điên cuồng từ trong sương mù màu đen truyền ra.
Tiếp đấy, bức tường sương mù nổ ầm một tiếng, hất văng hơn nửa số chất lỏng màu xanh lục kia ra, sau đó một bóng người đột nhiên lóe lên, lao ra.
Còn đám chất lỏng màu xanh lục còn lại rớt lên người “Liễu Minh” lập tức phát tiếng “xèo xèo” quái dị, nhưng bóng người lại chẳng phát hiện, chỉ chăm chăm nhắm mỹ phụ đánh ra một quyền cực kỳ trầm trọng.
Mỹ phụ tóc rắn kinh hãi, lập tức uốn éo vòng eo, thân hình ả lại thoáng mờ đi rồi bay vọt ra ngoài.
Nhưng đúng lúc này, cánh tay mới đấm ra của “Liễu Minh” phát ra mấy tiếng “rặc rặc”, tức thì dài thêm một đoạn xa rồi nắm đấm dữ tợn lập tức hung hãn đấm một quyền lên đám kim diễm hộ thể của mỹ phụ tóc rắn.
*Kim diễm: Lửa màu vàng kim.
Diễm trong truyện này nghĩa đa số là lửa.
Sau một tiếng trầm đục, quang diễm nổ tung như pháo bông phát ra một tiếng vang quái dị, đồng thời một cỗ cự lực đập ầm ầm lên trên người mỹ phụ.
Mỹ phụ tóc rắn dù đã uốn éo thân hình tránh được đại bộ phận man lực nhưng kết quả thì thân hình mềm mại vẫn bị chấn cho rung động không ngớt, đồng thời miệng phun ra một ngụm máu.
Mỹ phụ tóc rắn điên cuồng nổi giận, ả nhanh chóng bỏ một viên đan dược màu xanh mờ vào trong miệng, muốn tiến lên tái chiến nhưng bỗng cảm giác được trong cơ thể có điều khác thường truyền ra nên lại sợ hãi, vội vàng ngưng tụ pháp lực, xoay người bước đi.
Thời gian tiếp theo, hai bóng người một vàng một tím không ngừng di động quanh khu vực trung tâm bí cánh, thỉnh thoảng từ chỗ hai cái bóng phát ra một tràng âm thanh đì đùng.
Nhìn cho kỹ thì có thể phát hiện ra đúng là Liễu Minh ma hóa đang truy đuổi không buông mỹ phụ tóc rắn.
“Khốn kiếp, thời gian càng kéo dài thì thực lực của hóa thân này càng giảm, mới qua một chút thời gian mà đã hạ xuống Chân Đan đỉnh phong, mà tên Ma Nhân kia càng đánh càng hăng, thân pháp tốc độ giờ lại vượt cả mình, hơn nữa bổn mạng kịch độc của mình hình như còn bị ma khí khắc chế.” Mỹ phụ tóc rắn vừa chạy vừa nhanh chóng tự cân nhắc, sắc mặt âm trầm như nước.
Sau thời gian cạn một chén trà, tốc độ của mỹ phụ tóc rắn dần dần hơi chậm lại.
Mặc dù trong lúc vừa mới đây ả lại thi triển một vài thủ đoạn làm ra vài vết thương cho “Liễu Minh” nhưng mà Liễu Minh sau ma hóa lại chẳng thèm quan tâm, chỉ dựa vào một cánh tay trái nhưng chẳng chút e dè cứ thế truy đuổi không tha.
“Hỗn đản, Ma Nhân quả nhiên kẻ nào cũng là kẻ điên, tiểu tử này mới bị hút mất nhiều Chân Ma Khí như vậy, thân còn mang đầy vết thương mà vẫn điên cuồng thế kia, không lẽ Ma Nhân đều khát máu như vậy hay sao? Không được, hóa thân này xem ra đã đến cực hạn, đành phải bỏ nó, dốc sức liều mạng đánh một kích thôi.” Mỹ phụ tóc rắn cảm giác được khí tức càng lúc càng suy giảm, sau khi cắn răng một cái, cuối cùng đã có quyết định.
Tóc rắn đầy đầu ả lại phun ra một lượng lớn nọc độc, tạm thời bức lui “Liễu Minh”, kế đó đột nhiên dừng độn quang, hai tay kết ấn cổ quái trước ngực, tức thì một đám sương mù mênh mông màu vàng, trong khoảnh khắc đã bao bọc cả người ả.
Liễu Minh ma hóa thấy vậy, thân hình chớp động một cái, không chút dừng lại mà lao vọt vào trong sương mù, bàn tay trái vươn thẳng ra rồi lập tức cong lại thành trảo, nhắm chỗ tim mỹ phủ tóc rắn chộp tới.
Trảo này nhanh như chớp, còn mỹ phụ tóc rắn phảng phất như không trông thấy, tay vẫn kết pháp ấn, bộ dạng không né không tránh, khiến Liễu Minh ở trong thân thể ma hóa không khỏi mừng vui.
Nhưng đúng lúc này, sắc mặt mỹ phụ tóc rắn lại lạnh lẽo âm trầm, tóc rắn đầy đầu bỗng nhiên mờ đi rồi trực tiếp quấn quanh cánh tay Liễu Minh, đồng thời một viên Kim Đan vàng rực từ trong miệng ả bắn ra.
Ánh mắt Liễu Minh ma hóa ngưng tụ lại, trông như nó ý thức được những gì ả kia làm, cánh tay trái mạnh mẽ giật lại kéo đứt hết tóc rắn quấn quanh, đoạn tung chân đá một cước như liêm đao quét ngang phía trước, hòng đá bay Kim đan ra ngoài.
Nhưng tất cả đã muộn.
“Ầm rầm rầm” một tiếng vang thật lớn.
Chân đan vàng rực nổ như sấm rền, lập tức biến thành một đoàn lôi hỏa màu vàng, nhất thời ánh sáng vàng kim tỏa khắp bốn phía, ánh lửa ngập trời, không gian nổi lên tầng tầng chấn động.
Lôi hỏa qua đi, sương mù tan biến, đá vụn đầy đất, phía dưới máu tươi màu đen tràn đầy, lờ mờ thấy được mấy khối máu thịt lẫn với cả xương bị vỡ, bên cạnh là lốm đốm mấy đám lôi hỏa rơi trên mặt đất hòa tan luôn cả đá núi.
Trừ cái đó ra, không có vật gì!
“Hặc hặc!” Ở cách đó không xa, mỹ phụ tóc rắn chứng kiến cảnh này, không khỏi bắt đầu cất tiếng cười lớn, nhưng chỉ một thoáng sau ả lại dừng bặt lại, nhẹ vỗ ngực, ho ra mấy ngụm máu tươi.
Hoàng Oánh sau khi mới tự bạo chân đan thì cũng phải trả một cái giá rất đắt, sắc mặt hiện giờ trắng bệch như tờ giấy, khí tức toàn thân cực kỳ suy nhược.
Có điều là ả lại chẳng để ý chút nào đến thương thế của bản thân, chỉ xoay người một cái, nhằm thẳng tới cái nhẫn chứa đồ của Khuê Mộc tôn giả đánh rơi khi trước bay tới.
“Vèo” một tiếng.
Một luồng sáng nhập nhoạng màu đen bỗng nhiên từ mặt đất phía sau bay lên, cuốn động một cái liền chắn trước mặt ả.
Ánh sáng tắt đi để lộ ra một bóng người không lành lặn ở bên trong, trông rõ ràng là “Liễu Minh” chỉ còn phân nửa người.
Mặt nó lúc này tràn ngập vẻ bạo ngược, cái đùi phải đã không cánh mà bay, bên hông xuất hiện một lỗ thủng lớn rộng hai, ba xíc, máu tươi đỏ thẫm chảy xuống, một mảng máu thịt lẫn lộn, đồng thời trên vết thương còn có một tầng sương mù màu lục nhạt đang không ngừng ăn mòn miệng vết thương, dù ngoài thân nó có Ma khí cuồn cuộn tuôn ra nhưng mà do sương mù màu lục ăn mòn nên không có cách nào chữa trị, bổ sung cho vết thương được.
“Ngươi… Người còn chưa chết?” Mỹ phụ tóc rắn nhìn nửa cái thân hình còn sót lại trước mắt đang chảy máu đầm đìa mà không cách nào tin nổi, giọng run run nói.
Vị cường giả Thiên Tượng cảnh này tuy kiến thức rộng rãi nhưng lại đánh giá hơi thấp trình độ mạnh mẽ của thân thể Liễu Minh khi ma hóa.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 705: Ly Khai
Gương mặt của “Liễu Minh” cũng chỉ hơi co rút lại, một chân gập xuống rồi đạp mạnh, thân hình bắn về phía mỹ phụ như tên bắn, đồng thời cũng tung ra một quyền.
“Đạo hữu, hãy nghe ta nói đã, ta có một thiên đại bí mật …” Mỹ phụ tóc rắn lúc này khí tức hỗn loạn, toàn thân vô lực, nhìn thấy “Liễu Minh” công tới thì không thể trốn tránh, vội vàng quát to một tiếng.
“Phanh” một tiếng.
Phu nhân chưa kịp nói xong đã bị “Liễu Minh” đánh bay ra ngoài, thân ảnh lóe lên, “Liễu Minh” lại quỷ dị xuất hiện trên không, tiếp tục đánh ra một quyền.
“Oanh” một tiếng.
Mỹ phụ tóc rắn kêu lên thảm thiết, xương cốt toàn thân vỡ vụn, rơi trên mặt đất tạo thành một cái hố to, không thể nhúc nhích, giống với tình hình của Liễu Minh lúc trước khi ma hóa.
Lúc này, thân ảnh “Liễu Minh” mơ hồ, liền xuất hiện bên trong hố lớn, không chút khách khí dùng chân giẫm mạnh vào đầu của mỹ phụ tóc rắn.
“Không…” Vị lão tổ Kim Man này vừa hét lên một tiếng thì đầu của nàng bị vỡ tung ra như dưa hấu, huyết nhục cùng xương cốt văng ra đầy đất, mà tinh hồn bên trong cũng bị một đạp này mà diệt.
Ma hóa Liễu Minh cũng không có ý dừng tay, một tay còn lại mơ hồ, trảo về phía thi thể không đầu, vô số trảo ảnh hiện lên liền đem thi thể cào xé thành một đống thịt nát, sau đó hắn ngẩng đầu lên trời thét dài, sự tàn bạo giống như chưa được phát tiết hết.
Bỗng nhiên, “Liễu Minh” hướng vào đống thịt nát trảo một trảo, trong tay liền xuất hiện một cái bình nhỏ óng ánh.
Đúng là lọ Thiên Yêu tinh huyết.
“Liễu Minh” đưa lên mũi hít hà, năm ngón tay dùng lực liền bóp nát bình nhỏ, mở miệng ra hút lấy tinh huyết.
Liễu Minh bên trong thân hình ma hóa nhìn thấy cảnh này thì biến sắc, nhưng khổ nỗi là hắn không thể khống chế thân hình, chỉ có thể trơ mắt nhìn “Chính mình” đem giọt Thiên Yêu tinh huyết kia nuốt vào.
Phải biết rằng Thiên Yêu tinh huyết này chính là thánh vật yêu tộc, từ trước đến nay hắn nghe từ trong miệng Khuê Mộc tôn giả nói ra, nếu không phải người của yêu tộc mà phục dụng thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Ngay lúc Liễu Minh đang sợ hãi trong lòng thì giọt tinh huyết kia đã chui vào bụng, một luồng linh lực cường đại lập tức truyền khắp toàn thân, khiến cơ thể hắn như bị căng ra vậy, cảm giác cực kỳ đau đớn.
“Liễu Minh” phát ra một tiếng trầm đục, liền ngã xuống đất, mặt mày méo mó dị thường, điên cuồng lăn qua lăn lại.
Liễu Minh bên trong thân hình ma hóa, trong đầu bỗng “Oanh” một tiếng, mất đi ý thức, ngất đi.
Ngay lúc đó, một luồng sương mù màu máu từ bên trong cơ thể bốc lên, điên cuồng chuyển động, vây lấy thân thể Liễu Minh.
Thân thể Liễu Minh yên ắng trở lại, thương thế trên người lấy mắt thường trông thấy nhanh chóng lành lại, một nửa thân hình không trọn vẹn cũng đầy tơ máu, “ xùy xùy” đan xen vào nhau, khôi phục như lúc ban đầu.
Một lúc sau, thân hình Liễu Minh một lần nữa khôi phục nguyên vẹn, nhưng vào lúc này, “Phốc” một tiếng, một luồng hắc khí trong thân thể cuồn cuộn bốc lên, giống như đối đầu cùng sương mù màu máu, không ai nhường ai, va chạm kịch liệt với nhau, khiến cho hư không vang lên âm thanh ông ông.
Cùng lúc này thì nhiệt độ bên ngoài thân thể Liễu Minh cũng kịch liệt gia tăng, cơ bắp từng khối từng khối lồi lên, mà hơn nữa da thịt chuyển dần sang màu đỏ tươi như máu, những mạch máu nổi lên như rễ cây màu đen, thân hình giống như sắp nổ tung vậy.
Đúng lúc này, phần bụng Liễu Minh lóe lên bạch quang, một hư ảnh bong bóng khí to như hạt đậu nành quỷ dị hiện ra.
“Phanh phanh” hai tiếng, hai cái túi da bên hông Liễu Minh nổ tung ra, hiện ra thân ảnh Cốt Hạt và Khô Lâu, nhưng cả hai con đều bất tỉnh, nằm lơ lửng tại chỗ.
Ngoài ra, trên người Liễu Minh lóe lên ngân quang, một con bạch tuộc màu phấn hồng to cỡ bàn tay cũng lăng không hiện ra.
Hư ảnh bong bóng khí quay tít một vòng, hiện ra một màn sáng bảo vệ ngũ sắc, lan đến sương mù màu máu, liền cắt ra một bộ phận huyết vụ phân biệt đưa vào cơ thể đám Khô Lâu, Cốt Hạt và bạch tuộc.
Bộ phận huyết vụ bị phân ra tái đi một chút, tựa hồ như thành phần so với huyết vụ ban đầu có chút khác nhau.
Cùng lúc đó, phần huyết vụ còn lại dưới tác dụng của màn sáng ngũ sắc lập tức hòa vào với sương mù với nhau thành một thể, nhanh chóng chui vào cơ thể Liễu Minh.
Những dị trạng trên người Liễu Minh nhanh chóng biến mất, hô hấp trở nên ổn định lại.
Cốt Hạt cùng Phi Lâu bên cạnh vốn đang trọng thương, sau khi toàn bộ huyết vụ tách ra chui hết vào trong người thì các vết thương ngoài thân nhanh chóng bình phục, lúc này rơi trên mặt đất, tiếp tục hôn mê bất tỉnh.
Con bạch tuộc nhỏ cũng đồng dạng một màn như vậy.
Trong nhất thời, toàn bộ bãi cỏ trở nên im ắng.
Cùng lúc đó, tại mật thất sâu trong một sơn cốc cực lớn, mây mù lượn lờ quanh năm, cách Lôi Trì sơn không biết bao nhiêu vạn dặm.
“Phốc” một tiếng!
Một mỹ phụ tóc rắn ngồi trên bồ đoàn, bỗng nhiên thân hình nghiêng về phía trước, phun ra một ngụm máu lớn.
“Ai, là ai dám hủy diệt hóa thân của ta, chẳng lẽ lại là hai tên Lôi, Thiết yêu tự mình ra tay? Không đúng, với tính cách của hai lão này, trước lúc thí luyện chưa chấm dứt, tuyệt sẽ không làm như vậy.
Chẳng lẽ lại là một môn hạ đệ tử nào đó của hai lão.” Ánh mắt mỹ phụ tóc rắn âm lãnh, dùng lưỡi liếm máu tươi trên miệng, thần sắc trên mặt tràn đầy kinh nghi.
Liễu Minh lần này hôn mê bất tỉnh, trọn vẹn mất một ngày.
Một ngày sau, Liễu Minh rút cuộc cũng chậm rãi mở ra hai mắt, hắn liền phát hiện tay chân đầy đủ bình thường, trên người cũng không có thương tích gì, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tình trạng của Cốt hạt và Phi Lâu đang nằm bên cạnh cũng giống như vậy, chẳng qua là vẫn đang trong trạng thái ngủ say mà thôi.
Liễu Minh tự nhiên vừa mừng vừa sợ, tiếp tục đưa mắt nhìn qua Tiểu Chương Ngư, rồi nhấc tay nhanh chóng lấy từ trong người ra ba túi da dự phòng, đem ba đầu Linh sủng thu vào trong đó.
Lúc này, hắn dùng thần thức cẩn thận từng ly từng tí kiểm tra ba đầu Linh sủng, thì phát hiện không những đám Linh sủng đều không bị thương tích gì, hơn nữa trong cơ thể còn ẩn chứa một loại năng lượng vô danh cực kỳ khủng bố, làm cho ba đầu Linh sủng đang ở trong trạng thái tiến giai biến dị.
Liễu Minh chậm rãi hồi tưởng mọi việc vừa qua, đối với việc bản thân hấp thu Thiên Yêu tinh huyết thì dường như không tồn tại trong ký ức của hắn, nhưng tất cả mọi việc xung quanh chắc chắn phải có quan hệ với Yêu tộc Thánh vật này.
Sắc mặt hắn tựa như bất định, nhưng trong lòng vẫn âm thầm suy nghĩ không thôi, nội tâm mơ hồ suy đoán, cuối cùng vẫn không thể nào chắc chắn được điều gì bèn buông xuống, không bận tâm đến nữa.
Hiện tại đối với hắn mà nói, việc quan trọng nhất là ly khai khỏi nơi này.
Sau khi lấy lại tinh thần, hắn nhanh chóng thu lấy tất cả mọi đồ vật trên người Hoàng Oánh, đồng thời cũng không quên nhặt lên nhẫn trữ vật của Khuê Mộc Tôn giả.
So với Tu Di Giới của Liễu Minh, nhẫn trữ vật của Khuê Mộc Tôn giả có dung lượng chỉ bằng một phần ba, hắn dùng thần thức khẽ quét qua, liền phát hiện trong một ngóc ngách nào đó, một tấm Phù lục đang tỏa ra kim quang nhàn nhạt, mà bên trên của tấm Phù có viết một chữ “Na”.
Tâm niệm hắn chuyển động, lập tức đem tấm Phù cầm lấy trong tay rồi nhanh chân bước vào cấm chế ở Tế đàn.
Tại trung tâm của Tế đàn, Liễu Minh nhìn thấy một tòa Truyền tống pháp trận.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Liễu Minh liền bước vào bên trong pháp trận, giơ tay đánh ra một đạo pháp quyết.
Bên trong pháp trận lập tức xuất hiện một màn khí vụ lấp lóe ánh sáng trắng.
Sau một hồi bạch quang chói mắt, bên tai Liễu Minh vang lên một tiếng nổ lớn, một khắc sau, thân hình của hắn liền xuất hiện trên một cái đài cao xa lạ, ở phụ cận mơ hồ còn có vài tên thủ vệ Yêu tộc.
Liễu Minh không hề suy nghĩ nhiều, đem Pháp lực rót vào Đại Na Di Phù đang cầm trong tay, lúc này một hồi kim quang cuồn cuộn bay ra, bao lấy thân hình của hắn.
“Vèo” một tiếng, kim quang đang bao phủ Liễu Minh bên trong chợt lóe lên rồi biến mất vô tung vô ảnh.
Mấy tên thủ vệ Yêu tộc không kịp phản ứng, chỉ còn biết há miệng trợn mắt ra nhìn.
Trong một thoáng hô hấp, Liễu Minh liền xuất hiện tại một bờ vực xa lạ.
Nơi này cách cửa vào Bí Cảnh ở Lôi Trì Sơn khoảng mấy trăm dặm.
Liễu Minh vừa hiện thân, liền không chút do dự bay lên, hóa thành một đạo độn quang màu vàng phá không mà đi.
Cùng lúc đó, cách Tế đàn ở Lôi Trì Sơn không xa, trên một đỉnh núi, Liệt Chấn Thiên mặc trường bào màu xanh đang nhắm mắt khoanh chân đả tọa.
Đột nhiên chân mày y khẽ giật, miệng nhẹ “Ồ”một tiếng, rồi hai mắt nhanh chóng mở ra.
“Không gian vừa mới chấn động… Chẳng lẽ đã có người ra khỏi Bí Cảnh?” Lôi Yêu nội tâm khẽ động, rồi lập tức phát ra một cỗ thần thức.
“Không tốt!”
Lúc này, hắn đã phát hiện trên đài cao mà Liễu Minh xuất hiện lúc trước, không khí còn lưu lại một cỗ chấn động nhàn nhạt, quanh đó, vài tên tu sĩ Yêu tộc đang luống cuống tay chân móc ra trận bàn, rồi lập tức truyền đi sự việc mới xảy ra.
Lôi Yêu sắc mặt đại biến, nhanh chóng phi thân bay lên.
Tay áo rung lên, một trận bàn màu xanh lớn chừng cỡ bàn tay xuất hiện, tay còn lại đồng thời đánh ra một đạo pháp quyết lên mặt của trận bàn.
Bề mặt trận bàn lập tức sáng lên, hơn nữa còn có một điểm sáng lập lòe đang nhanh chóng rời xa khỏi vị trí trung tâm.
Liệt Chấn Thiên hừ lạnh một tiếng, đem trận bàn thu lại, đồng thời bên ngoài thân tỏa ra hào quang màu tím, rồi lập tức biến thành một đạo cầu vồng màu tím hướng về vị trí điểm sáng lúc nãy lao đi.
Cùng lúc Liễu Minh vừa thoát ly khỏi Bí Cảnh, tại một mật thất bên trong Lôi Trì Sơn, một gã đại hán Yêu tộc mặc trường bào đen đang ngồi nhắm mắt, đột nhiên mở to hai mắt, nhíu mày nghi hoặc.
Người này đúng là Thiết Yêu Tông Diên.
Hắn bằng vào tu vi Thiên tượng cảnh, tự nhiên cũng cảm ứng được chấn động không gian vừa rồi, rồi cũng cảm ứng được khí tức của Lôi Yêu bay đi sau đó, tâm niệm chuyển xuống, lập tức thân hình mờ đi, rồi biến mất.
Sau thời gian uống nửa chén trà, tại Tế đàn ở Lôi Trì Sơn, Thiết Yêu một thân huyền bào đang đứng trên không, mắt phóng tinh quang nhìn bốn phía, rồi thả ra thần thức cường đại của Thiên Tượng cảnh, lập tức thần thức mãnh liệt của hắn bao trùm toàn bộ khu cấm địa.
Sau một khắc, hắn phát hiện ra bên trong Bí cảnh rộng lớn không còn một người nào sống sót, đệ tử Yêu tu cũng không.
Nhưng điều làm hắn kinh ngạc chính là toàn bộ cấm chế xung quanh Tế đàn ở trung tâm Bí cảnh đã mở ra, Thiên Yêu tinh huyết cũng không thấy bóng dáng đâu nữa!
Thiết Yêu mặt lạnh như nước, lật tay lấy ra một cái trận bàn, trong miệng lẩm bẩm, trên trận bàn lập tức lóe lên vô số Linh văn màu trắng, vừa xuất hiện liền nhanh chóng biến mất.
Bên ngoài Lôi Trì Sơn hơn trăm dặm, một đạo hào quang màu tím đang bay vùn vụt, Liệt Chấn Thiên đang ở bên trong hào quang, đưa mắt nhìn xuống trận bàn trong tay, lập tức hai mắt của hắn như có lửa.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Bất Diệt Kiếm Thể [Dịch] Bất Diệt Kiếm Thể](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Bat-Diet-Kiem-The-Audio-Truyen.jpg)







