[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 113 : Kịch Chiến (c561-c565)
❮ sautiếp ❯Chương 561: Kịch Chiến
Tròng mắt Liễu Minh không khỏi co rút, hắn lại thúc giục pháp quyết trong tay khiến hắc khí từ trong người tỏa ra cuồn cuộn.
Cả thân hình trong nháy mắt hóa thành một bóng đen mờ ảo..
Trên không trung bên phải bỗng xuất hiện một hồi rung động.
Tiếp đó, một đạo thanh mang chói mắt dài hơn thước bắn xuyên qua bóng đen do Liễu Minh mới biến thành.
Bóng đen đột nhiên tán loạn tan rã, bản thể Liễu Minh lúc này đã không thấy bóng dáng đâu.
Sau một khắc, cách chỗ đó không xa một bóng người bỗng hiện ra, chính là Liễu Minh.
Hắn hừ lạnh một tiếng, pháp quyết trên tay biến đổi, sương mù màu đen trên người trong khoảnh khắc hóa thành một con hổ đen dữ tợn.
Hắc hổ gào lên một tiếng kinh tâm động phách rồi bổ thẳng đến phía thanh mang kia.
Có điều Liễu Minh không ngờ tới là thanh mang khẽ run lên, kế đó chia làm sáu đạo thanh mang dài ngắn khác nhau, khéo léo tránh thoát khỏi cự hổ đồng thời hơi lùi về sau rồi từ sáu hướng khác nhau cùng bắn thẳng tới vị trí của hắn.
Liễu Minh không kịp suy nghĩ nhiều, tay áo vung lên cuốn ra một dãy kim quang, trong miệng hắn nói lẩm bẩm một hồi.
Kim Sa đầy trời ngưng tụ lại, nhanh chóng biến thành một tầng cát vàng bảo hộ quanh thân.
Kết quả đúng như dự đoán.
Tầng cát này sau khi đụng độ với thanh mang chỉ kiên trì được trong chốc lát đã có thêm sáu cái lỗ nhỏ do thanh mang xuyên thủng.
Trong thời gian ngắn ngủi đó, Liễu Minh rút cuộc đã nhìn được rõ sáu đạo thanh mang nhanh như điện chớp này thì ra là do sáu cây phi châm nhỏ biến thành.
Phi châm nhỏ này có uy lực lớn như vậy, hẳn phải là một bộ cực phẩm linh khí.
Hắn suy nghĩ thật nhanh rồi nhanh chóng móc ra hai khối Trọng Thủy Châu, điên cuồng thúc giục pháp lực vào trong.
Trong chốc lát, một khối thủy cầu hiện ra bao bọc lấy toàn bộ thân hình của hắn.
Đúng như đã tính toán, thanh mang tuy rằng rất nhanh đã có thể xuyên qua thủy cầu nhưng khi vào trong thì tốc độ giảm xuống rõ rệt, di chuyển chậm như rùa bò.
Liễu Minh thân hình khẽ lùi lại một chút liền dễ dàng tránh được đòn tấn công của phi châm màu xanh, đồng thời thân hình lóe một cái chui ra khỏi thủy cầu, xoay người lại, hai tay liên tục đánh pháp quyết lên thủy cầu.
Ảo ảnh thanh niên dường như cũng nhận ra điều bất ổn nên vội vàng ra sức thúc giục pháp quyết trong tay hòng đem phi châm thu hồi, nhưng đã muộn.
Bên trong thủy cầu có một luồng sóng ánh sáng luân chuyển, bất kể số phi châm này liên tục hung hăng đâm tới vách thủy cầu đều không có tác dụng nên tự nhiên không cách nào thoát ly.
Dưới thế chịu trận như vậy, phi châm bị một cỗ cự lực xé tới liền run run rơi xuống đất hóa thành một đám sương mù tan biến đi.
Lúc này, bóng người thanh niên khẽ động liền biến mất tại chỗ, sau một khắc thình linh xuất hiện sau lưng Liễu Minh, thoáng một cái cánh tay vừa rung lên đã nhanh như điện chớp vọt tới vài thước định bổ bên người Liễu Minh.
Liễu Minh mặc dù không biết gã thanh niên trước mắt tu luyện công pháp gì nhưng chiêu này cùng với chiêu thức của Lam Tỳ Ma Hóa xét trên tác dụng công kích lại rất tương đồng.
Liễu Minh tự nhiên cực kỳ quen thuộc nên chỉ cần vặn vẹo thân hình một chút đã dễ dàng thoát khỏi độc thủ.
Ảo ảnh thanh niên tựa như không cam lòng, lại một hồi mơ hồ rồi xuất hiện trước người hắn, liên tục đánh ra mấy trảo ác hiểm.
Liễu Minh tuy có Khinh Thân Thuật hỗ trợ, động tác so với bình thường nhanh hơn rất nhiều, nhưng với thanh niên đeo bám như giòi trong xương lại liên tục hung hăng công kích đành chậm rãi lui về phía sau mấy bước, tránh đi đợt công kích này.
Sau một khắc, tay áo Liễu Minh run lên, mấy kiện hạ phẩm linh khí khác nhau bỗng nhiên hướng ảo ảnh thanh niên bay thật nhanh ra, kế ngay đó hào quang chớp động liên tục như muốn tự bạo.
Nhưng thanh niên đã nhanh như gió, lùi sâu về phía sau mấy chục trượng, đồng thời một tay nhanh chóng lấy ra một cái búa nhỏ đen nhánh, mặt ngoài cây búa mơ hồ có thể thấy được có vài Linh văn, bên trên cán búa còn khắc một cái phù hiệu quỷ dị màu bạc làm cho người ta có cảm giác thập phần thần bí.
Ảo ảnh thanh niên khẽ điểm, búa nhỏ lập tức đón gió hóa thành một thanh cự phủ dài ba, bốn trượng, quanh lưỡi búa còn có thêm tử khí phiêu phù quấn quanh.
Cự phủ vừa vung lên liền tế xuất một đạo ánh sáng tím hình lưỡi búa thanh mảnh gào thét bay tới.
“Oanh” một tiếng vang thật lớn!
Những linh khí hạ phẩm kia liền bị phủ mang cuốn rồi rồi nổ tung mất.
Tử mang kế đó tiếp tục chớp động, cuốn thẳng đến người Liễu Minh.
Liễu Minh khẽ cau mày, lật tay một cái, tế ra một phiến tiểu thuẫn màu đen.
Huyễn thủ hình người này quả thực đã mô phỏng hoàn hảo lại năng lực một tu sĩ cường đại năm xưa từng xông vào Huyễn Cung, bất luận công pháp, Linh Khí đều sắc bén dị thường, tuyệt đối không phải thứ mà huyễn thú bình thường có thể so sánh được.
Liễu Minh lại thúc giục pháp quyết, tiểu thuẫn màu đen lớn thêm mấy trượng xuất hiện ở ngay trước người.
Chín cái đầu lâu từ mặt thuẫn chui ra liền phun ngay chín luồng hỏa diễm màu đen .
Oanh!
Hỏa diễm màu đen cùng tử sắc phủ mang sau khi va chạm tạo thành một đoàn lửa đen đen tím tím đan vào nhau bốc thẳng lên trời.
Không gian tại chỗ liền chấn động kịch liền rồi lan tỏa như sóng nước ra khắp bốn phương tám hướng.
Cùng lúc khi Liễu Minh đang giằng co với ảo ảnh thanh niên thì ở chỗ cách hai người vài chục trượng, Phi Lâu Ma Đầu cùng yêu hầu do tiểu kỳ màu xanh biến thành cũng đang chiến đấu ác liệt.
Phi Lâu lúc này đã biến ảo thành chín đầu lâu, không ngừng dùng mớ tóc xanh tấn công một con cự viên do tiểu hầu lúc trước, chẳng biết đã hóa lớn như vậy từ lúc nào.
Cự viên vung tay múa chân vài cái liền có mấy đạo phong nhận từ quanh thân đi ra chém đứt đám tóc xanh đang muốn trùm lấp.
Bị vậy nhưng chín phi lâu chỉ khẽ run lên rồi lại tiếp tục phóng ra vô số sợi tóc chằng chịt quét tới cự viên.
Nhìn vào tình hình chiến đấu này thì hai con không dễ gì phân định được thắng bại trong thời gian ngắn được.
Liễu Minh nhân lúc giãn chiêu vội vàng nhìn sang hướng Phi Lâu một cái rồi lập tức tập trung chiến đấu tiếp với ảo ảnh thanh niên.
Thanh niên trước mắt tuy chỉ có tu vi Ngưng Dịch hậu kỳ nhưng lại có thể cùng lúc thao túng nhiều linh khí lợi hại như vậy chứng tỏ thần thức mạnh mẽ hiếm thấy, so với Liễu Minh thi triển thiên phú Nhất Tâm Nhị Dụng hầu như không thua kém bao nhiêu.
Huống hồ người này thân pháp cực nhanh, thủ đoạn ẩn nấp càng cao minh dị thường, tuyệt đối không phải loại Ngưng Dịch hậu kỳ bình thường.
Căn cứ theo kinh nghiệm lịch duyệt của Liễu Minh thì thanh niên này có thực lực so với Hóa Tinh sơ kỳ chỉ có hơn chứ không kém.
Đang khi cân nhắc, thân hình thanh niên lại mơ hồ biến mất ngay tại chỗ.
Sau một khắc, Liễu Minh chỉ cảm thấy sau lưng mát lạnh, một đạo tử sắc phủ mang nhanh như điện chớp đã chém tới.
Hắn không nói lời nào, tay áo run lên tức thì một thanh tiểu kiếm màu đỏ đã rơi vào trong tay.
Sau một âm thanh thanh thú là một đạo kiếm quang màu đỏ bắn ra.
Một tiếng “Oành” vang thật lớn!
Kiếm quang màu đỏ vừa tiếp xúc với phủ mang thì lửa đỏ bùng phát, tạm thời lấn át trùm lấp tử mang, nhưng chỉ vẻn vẹn thời gian một lần hô hấp, lửa đỏ liền ảm đạm xuống như sắp bị tử sắc phủ mang phá thủng.
Liễu Minh nhân cơ hội này, một tay lắc nhẹ, thân hình bỗng trở nên mờ ảo rồi thình lình xuất hiện trước mặt gã thanh niên kia đồng thời mạnh mẽ đem cốt thuẫn trong tay hung hăng một đập đi tới.
Lúc này thanh âm gào khóc thảm thiết thình lình truyền đến, một mảng hắc khí cuốn chín cái hư ảnh đầu lâu vào rồi hùng hổ chúi bổ xuống dưới. Ảo ảnh thanh niên chỉ uốn éo thân hình liền bắn ngược lại phía sau để tránh thoát.
Nhưng vào đúng lúc này một tiếng “Xùy xùy” thật lớn vang lên.
Từ bên trong màn cát đang xoay quanh người Liễu Minh bắn ra một mảng dày chi chít những tiểu tiễn màu vàng.
Ảo ảnh thanh niên ở trên không trung thấy vậy liền ra sức bổ xuống mấy đạo tử sắc phủ mang, tuy có thể đánh bay hơn phân nửa số tiểu tiễn nhưng không thể tránh khỏi việc bị một số tiểu tiễn bắn xuyên qua người, dúi dúi về sau, loạng choạng mất một lúc mới dừng lại được.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Liễu Minh thân hình nhoáng một cái thình lình lại bay đến gần ảo ảnh thanh niên, cốt thuẫn trong tay lắc một cái lại lần nữa tạo ra một đợt sóng lớn màu đen kèm theo hư ảnh đầu lâu lóe hiện rồi cuồng trướng, hung hăng cắn xuống. Ảo ảnh thanh niên gầm lên một tiếng, quẳng cự phủ đi đồng thời hai tay vung lên tạo ra hai hư ảnh cự trảo phóng thẳng lên trời đem chín cái hư ảnh đầu lâu kia bóp nát sinh ra một tràng âm thanh rốp, rốp.
Tuy nhiên việc đó cũng khiến gã phải chịu một phản lực lớn tác động khiến thân hình phải lui lại mười mấy bước.
Đúng thời điểm này, đám cát vàng lại xoay tròn rồi gấp chuyển thành một cái lưới lớn trùm tới, đem ảo ảnh thanh niên, bây giờ đã rất uể oải, nhốt vào bên trong, xiết lại thật chắc chắn như bó giò khiến gã này không thể mảy may cử động.
Liễu Minh tất nhiên sẽ không cho gã kia cơ hội trở mình nào.
Hắn lắc mình một cái liền tới gần ảo ảnh thanh niên, tiểu kiếm màu đỏ trong tay khẽ động rồi hóa thành một đạo cầu vồng óng ánh bắn ra, nhanh như chớp chém văng đầu gã thanh niên.
Phanh! Phanh!
Đầu, thân ảo ảnh thanh niên hóa thành sương mù trắng nổ tung.
Từ trong đó rơi ra chừng trăm viên châu.
Trong số đó, đại bộ phận là hai loại phẩm chất kém nhất màu xám và trắng.
Có hơn mười viên châu màu lục và hai viên màu tím.
Liễu Minh thấy vậy trên mặt không khỏi hiện ra vẻ kỉnh hỉ liền vung tay thu lại linh khí và toàn hơn trăm viên châu nằm trên mặt đất vào tay áo.
Dưới tình huống bình thường, mỗi con huyễn thú khi bị tiêu diệt chỉ vẹn vẹn rơi ra có 1 viên Bích Khung Châu mà ảo ảnh thanh niên này lại một lần rơi ra hơn trăm viên màu sắc khác nhau khiến cho Liễu Minh kinh hỉ quá đỗi.
Hắn lại hồi tưởng những lời Diệp chưởng quỹ nói trước khi lên đường.
Như vậy, tựa như trong Bích Khung Huyễn Cung, huyễn thú cũng có thể tại Bích Khung trong cung điện, Huyễn thú đồng dạng có thể thông qua việc kích sát tu sĩ tiến vào trong cung để cướp đoạt Bích Khung Châu.
Nói thêm là, huyễn thú có thể chỉ cần đem đối phương đánh trọng thương đến mức nào đó mà Bích Khung Huyễn Cung phán định là kẻ bị thương không còn khả năng chiến đấu thì nó sẽ phát động cấm chế truyền tống thẳng ra ngoài cung điện.
Bích Khung Châu này tự nhiên tu sĩ không thể đem theo ra ngoài nên tự nhiên sẽ rơi vào tay huyễn thú đánh thắng.
Như thế xem ra, những viên Bích Khung Châu này là do hư ảnh thanh niên kia đánh chết những tu sĩ nhập Cung khác mà có được.
Đáng tiếc cho những người này, vất vả, bận rộn tốn bao thời gian mới đoạt được để cuối cùng lại rơi vào tay kẻ khác.
Đúng lúc này, Phi Lâu Ma Đầu bỗng nhiên lóe lên bay trở về bên người Liễu Minh.
Do ảo ảnh thanh niên bị tiêu diệt nên Cự viên mới cùng Phi Lâu ác đấu cũng tự nhiên biến mất theo.
Liễu Minh khẽ cười một tiếng, liền vỗ bên hông Dưỡng Hồn Đại đem Phi Lâu thu vào.
Không lâu sau khi ảo ảnh thanh niên bị đánh tan, đặc thù cấm chế trong đại sảnh cũng xảy ra biến đổi.
Chỉ thấy Linh Văn ẩn hiện trên vách tường bốn phía lúc trước đã biến mất đồng thời bốn cánh cửa cũng dần hiện ra.
Loại sự tình cửa đá biến mất như Liễu Mình gặp lúc trước chỉ xảy ra khi trong đại sảnh có huyễn thú lợi hại.
Để phá giải sự tình này nhằm tiếp tục đi sang đại sảnh khác có hai cách.
Hoặc là tiêu diệt huyễn thú tranh đại sảnh, hoặc là kiên trì chạy trốn dưới sự truy kích của huyễn thú trong một khoảng thời gian nhất định.
Liễu Minh thấy như thế không có vội vã tiến tới đại sảnh tiếp theo mà thở dài một hơi, lấy ra một khỏa Kim Nguyên đan ăn vào rồi ngồi khoanh chân tại chỗ tiến hành điều tức khôi phục pháp lực.
Trận chiến này tuy không lâu nhưng thực sự khá ác liệt.
Để tiêu diệt huyễn thú này, Liễu Minh phải sử dụng bảy, tám phần thần thông cùng một bộ phận không nhỏ pháp lực nên tự nhiên sẽ không tùy tiện, vội vã rời khỏi đây.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 562: Tam Đại Chân Đan
Trong khi đó, tại một gian đại sảnh rộng tầm mười trượng trong Huyễn Cung, một trận chiến khác cũng đang diễn ra vô cùng khốc liệt.
Liếc nhìn vào đại sảnh lúc này chỉ thấy đầy trời côn ảnh màu lục, khí thế như bài sơn đảo hải, tựa như đang nhìn một đại dương rộng đến vô cùng vô tận vậy.
Ngọn nguồn của tất cả những thứ này lại là một ảo ảnh thanh niên bị lam sắc quang mang bao phủ, đang lơ lửng trên không trung tại chính giữa đại sảnh.
Nam tử này hình dáng chừng ba mươi tuổi, thần sắc vô cảm, hai tay nắm một cây linh côn màu xanh đen múa may tạo ra tầng tầng côn ảnh nện xuống.
Trông như tùy ý múa loạn nhưng lại có cảm giác dường như gã đang múa theo một tiết tấu quái dị nào đó.
Cùng lúc đó, dưới tầng côn ảnh đang có hai bóng người đang vừa di chuyển né tránh vừa dốc sức, liều mạng điều khiển linh khí chống lại thế công hung hãn của côn ảnh.
Một trong hai người là thanh niên khá cao lớn, trong mắt tử mang chớp động, nếu Liễu Minh ở đây thì chỉ cần liếc mắt đã nhận ra đây chính là thanh niên dị tộc, Tàng Huyền.
Toàn thân y hiện giờ được một màn sáng màu vàng đất vây quanh hộ thân chỉ là quang mạc này hẳn đã nhận lấy không ít công kích của côn ảnh nên bắt đầu có dấu hiệu không ổn.
Một tay y giờ đang cầm cái khiên tròn màu vàng đất, trên mặt khiên lõm sâu chi chít vết côn, ngoài rìa khiên đã có chằng chịt vết rạn nhưng may mắn là chưa có vỡ toác ra.
Tàng Huyền đảo mắt qua một bên thấy ngay một côn ảnh đang gào thét đập tới khiến thân hình y khẽ dừng lại rồi chùn xuống, khó lắm mới hiểm hiểm tránh được.
Nhưng một khắc sau lại có một côn ảnh khác từ phía bên kia đập vào, Tàng Huyền tránh không nổi đành giơ khiên tròn ngạnh tiếp.
“Phanh” “Phanh” Tiếng va đập trầm muộn liên tiếp vang lên.
Phía trên mặt khiên tròn đã có thêm hơn ba vết côn thật sâu, mấy vết rạn lại dài thêm vài phần.
Tàng Huyền thấy vậy, không khỏi bất đắc dĩ cười khổ một hồi.
Tu vi của huyễn thú hình người trước mặt chỉ là Ngưng Dịch trung kỳ nhưng rõ ràng thực lực thật của nó còn hơn xa Hóa Tinh sơ kỳ thế nên linh khí khiên tròn hiển nhiên là không còn đỡ nổi mấy lần nữa.
Mà y một khi đã mất đi khiên tròn bảo vệ, thiết nghĩ không thể trụ nổi nhưng trước mắt chẳng còn cách nào khác, đành phải đem ra sử dụng.
Tu vi của Tàng Huyền không hề kém nhưng dưới trời côn ảnh này chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, không thể phản kích.
Việc thoát thân càng không cần đến nói đến.
Cùng kề vai sát cánh chiến đấu với Tàng Huyền là một thanh niên áo lục, béo ú. kẻ này so với Tàng Huyền bây giờ cảm thảm hại hơn.
Trên người gã lúc này chồng chất vết thương, cánh tay trái vô lực rủ xuống, bộ dáng khó có thể cử động dù chỉ chút ít.
Trong mắt thanh niên béo đã lộ ra một tia tuyệt vọng, giờ phút này nếu không nhờ môt thanh Quỷ đao đen kịt cùng một bộ nhuyễn giáp mặc trong người mà đau khổ chống đỡ có lẽ đã bị côn ảnh đánh chết tại chỗ rồi.
Thình lình, Quỷ đao đen nhánh trong tay gã vung lên chém xuống tạo thành mấy đạo đao mang đen kịt, dài cả thước xé gió vù vù bay ra đem hơn nửa số côn ảnh màu lam trước mặt chém đứt nhưng vẫn có chút ít côn ảnh từ khe hở giữa các đạo đao mang xuyên qua đập tới.
Thanh niên béo ú hét lớn một tiếng, bích mang trong mắt lóe lên, thân hình bỗng như sát tinh Đà La (Đà La là một lục đại sát tinh – Ý nói bỗng hung hăng, hiếu chiến hẳn) muốn liều chết dùng nhục thân mặc nhuyễn giáp đón đỡ.
Phanh!
Ngay khi côn ảnh đập tới nhuyễn giáp, lục quang bỗng lóe lên đem côn ảnh màu lam bao phủ rồi thu lại khiến côn ảnh liến biến mất không còn tung tích.
Thanh niên béo ú sắc mặt lại bỗng nhiên tái đi, hiển nhiên mặc dù có nhuyễn giáp hộ thân nhưng côn ảnh kia vẫn khiến gã chịu tổn thương không nhẹ.
Lại qua thêm thời gian cạn nửa chén trà, vòng sáng màu vàng đất quanh người Tàng Huyền giờ đã ảm đạm đi nhiều, cảm giác như lung lay sắp đổ mà khiên tròn thì sắp nứt vỡ đến nơi rồi.
Mà sắc mặt thanh niên béo ú đã trắng bệch như tờ giấy, khóe miệng chảy ra một tia máu, hiển nhiên bản thân đã bị trọng thương.
Vẻ tuyệt vọng trong mắt gã giờ lại bị thay thế bằng loại ánh mắt cuồng dại.
Quỷ đao trong tay liên tục khua khua lung ta lung tung thể hiện bộ dạng không chịu nổi nữa.
Giờ này khắc này, nam thanh niên trên không trung đại sảnh hình như cũng đã mất đi kiên nhẫn, chỉ thấy hai mắt lóe lên lam mang, bóng dáng bỗng mờ đi rồi biến mất.
Ngay sau đó, làn sóng côn ảnh đột nhiên thay đổi khí thế, trở nên mãnh liệt, dày đặc hơn gấp mấy lần mang tiếng rít như thủy triều gào thét mà tới.
Côn ảnh chưa nện tới đã có một cỗ man lực vô hình hiển hiện từ bốn phía trong không trung như muốn ép tới đem hai người nghiền thành thịt vụn.
Âm thanh “Phanh” “Phanh” liên tiếp truyền đến.
Ở giữa sóng côn ảnh, bóng người thanh niên lắc lư vài cái rồi đột nhiên hóa thành mười mấy đạo ảo ảnh như ẩn như hiện.
Kế đó côn ảnh như bão táp mưa sa nện lên hai bóng người xanh, vàng.
Trong khoảnh khắc, hai người bọn Tàng Huyền không biết đã trúng bao nhiêu gậy, thân hình bị đập cho phiêu phù như bị treo giữa không trung, không cách nào rơi xuống được.
Qua thời gian mấy lần hô hấp, côn ảnh đang như phô thiên cái địa bỗng nhiên vừa thu, dựng lên, hóa thành một cây trường côn màu lam, bay về trong tay ảo ảnh thanh niên mặt vô cảm kia.
Oanh! Oanh!
Tức thì Tàng Huyền cùng thanh niên béo ú sau một hồi ăn đòn đến độ không ra hình người, nặng nề rơi xuống mặt đất.
Hiện thời, màn sáng hộ thể màu vàng của Tàng Huyền đã sớm không còn mà cái khiên tròn cũng vỡ nát rồi biến mất không thấy tung tích.
Y vừa mới đây trong vòng công kích của côn ảnh đã tận lực che chắn những điểm yếu hại trên cơ thể nhưng nhưng đến giờ phút này toàn thân không biết xương cốt bị gãy bao nhiêu cái mà mắt thường có thể thấy thân thể chỗ nào cũng bị lõm sâu xuống, không thể mảy may nhúc nhích.
Nằm cạnh bên là thanh niên béo.
Tình hình gã càng thảm trọng hơn nữa, ngực bị xuyên thủng tạo ra một cái lỗ lớn, lục phủ ngũ tạng bên trong dường như bị quấy nát bấy.
Cơ hội sống sót thật mong manh.
Ngay khi thân thể hai người rơi xuống đất, hai đạo quang mang màu lục liền từ trên cánh tay hai người hiện ra, hào quang lóe lên rồi thân thể hai người nhanh chóng biến mất khỏi đại sảnh để lại trên đất hai, ba trăm viên châu dày đặc trên mặt đất.
Ảo ảnh thanh niên khẽ vẫy tay.
Toàn bộ những hạt châu liền chớp sáng rồi bay về phía gã.
Trên khoảng đất hoang vu bên ngoài Bích Khung Huyễn Cung, cảnh tượng bây giờ vẫn là người người tấp nập, nhân số so với thời điểm huyễn cung mới mở thậm chí còn nhiều thêm không ít.
Đúng vào lúc này, trên không trung một khoảng đất trống ngoài cung điện bỗng có hai luồng lục quang lóe sáng, hào quang tản ra, liền hiện ra hai bóng người, một xanh một tím rơi thẳng xuống dưới đất.
Hai người này chính là Tàng Huyền và thanh niên béo vừa mới trải qua một hồi khổ chiến lúc trước.
Tàng Huyền ngay khi bị truyền tống dường như đã khôi phục một chút tỉnh táo, sau một thoáng đau khổ, trợn mắt há mồm đến phun ra một ngụm máu tươi liền phát hiện mình đã được truyền tống ra khỏi Bích Khung Huyễn Cung, trên mặt lập tức lộ ra vẻ cảm thấy may mắn rồi rơi đánh “Bịch” xuống mặt đất, cái cổ nghiêng sang một bên rồi lại ngất đi.
Trong lúc đó, thanh niên béo rơi cùng xuống khi vừa chạm đất, tia sinh cơ cuối cùng lập tức phiêu phù ra đi bỏ lại hắn nằm im không nhúc nhích trong vũng máu, bộ dạng chết không thể chết lại.
“Cái này. . .
Người này không phải là người đầu tiên tiến vào cung sao?”
“Tên béo kia hình như là nội môn đệ tử Ngũ Quỷ Phái tại Bắc Lương Sơn!”
“Chậc chậc, bên trong xem ra thật sự là hung hiểm muôn phần.
Bị đánh đến thế này dù không chết thì cũng tàn phế.”
Trong số người bu vào xem có lập tức có người nhận ra Tàng Huyền cùng thanh niên béo, lại có kẻ lúc trước không cách nào qua nổi khảo nghiệm nhưng vẫn không đành lòng rời đi thấy hai người như vậy liền có chút hả hê.
Trong lúc mấy kẻ ở đây đang nghị luận thì trên cánh tay hai người Tàng Huyền mỗi người có một một sáng xanh lóe lên rồi như sao băng bắn lên trời bay thật nhanh về phía xa.
“Là mảnh vỡ Bích Khung Thiên Kính !”
Có người lập tức kinh ngạc hô to.
Lập tức cả đám động tác nhanh nhẹn, nhao nhao xuất phát đuổi theo .
Sự chú ý của mọi người liền chuyển từ hai người Tàng Huyền qua đó.
Nhưng mà đúng lúc đó, sau vài tiếng trầm đục, trên trời xuất hiện ba đạo khí tức khủng bố kèm theo ba đạo độn quang từ không trung gần đó hiện ra.
Trong số đó, một đạo thanh hồng cùng một đạo hắc khí nhanh như điện chớp, quấn lấy cho riêng mình một mảnh vỡ Bích Khung Thiên Kính.
Đạo bạch quang thứ ba hơi chậm hơn chút nên chẳng kiếm được gì cả.
Một khắc sau, trên không trung nổi lên một cỗ ba động, sóng khí lan tỏa vặn vẹo mơ hồ một thoáng rồi tan đi hiện ra ba bóng người bay giữa không trung tạo thành thế tam giác giằng co.
Một người trong đó là một nam tử mặt xanh trông như cương thi, mặt mày cứng ngắc, đầu khô tóc héo rối tung dài quá vai.
Người kia nhìn như một đồng tử mười hai, mười ba tuổi, môi hồng răng trắng, thân mặc áo bào xám, rõ ràng là Hạo Nguyệt Đồng Tử của Thúy Vân Phong, Thái Thanh Môn.
Trên tay hai người này đều cầm một mảnh cổ kính ảm đạm vô quang, lạnh lùng nhìn ngắm.
Người thứ ba đang tay chắp sau lưng chính là một vị lão giả tóc bạc từng xuất hiện tại đại hội đấu giá lần trước tại phường thị Trường Dương với tư cách cường giả Chân Đan của Thiên Hội Thương Minh.
Những kẻ vốn muốn đuổi theo mảnh vỡ Bích Khung kính thấy cảnh này chỉ còn cách hậm hực, rối rít trở về chỗ cũ.
Đám người đang ồn ào cạnh đó thấy động cũng ngẩng mặt trông lên.
“Không thể tưởng được Hạo Nguyệt đạo hữu của Thái Thanh Môn cùng Đái viện chủ của Hạo Nhiên Thư Viện đều đã đến, Nguyễn mỗ thất kính.” Lão già tóc bạc không thể giành được mảnh vỡ Bích Khung Thiên Kính nhưng trên mặt không hiện ra mấy vẻ sầu não, hiển nhiên công phu dưỡng khí rất cao minh, hướng tới hai người cười nói.
Hạo Nguyệt Đồng Tử cùng nam tử mặt xanh thoáng nhìn qua, trong mắt đều hiện lên vẻ kiêng kỵ, thực sự không muốn thất lễ đối với lão già tóc bạc cũng riêng phần mình đáp lễ lại.
“Nguyễn đạo hữu không phải vì cái Bích Khung Huyễn Cung này mà tới đó chứ?” Hạo Nguyệt đồng tử như thế nói ra.
“Hiện tại người ở chỗ này có người nào mà không phải vì Bích Khung Huyễn Cung mà tới.
Không lẽ có kẻ rảnh rỗi từ ngàn vạn dặm xa xôi tới đây chỉ để xem náo nhiệt?” Lão già tóc bạc chưa mở miệng, nam tử mặt xanh cười lạnh một tiếng, buông lời châm chọc.
“Đái đạo hữu nói vậy chứ không biết hai mươi năm trước tại thành Huyền Nguyên, là ai bỏ ra tám trăm vạn Linh Thạch mua khối Huyền Thanh thạch lại sau đó vẫn còn cao hứng cả nửa ngày.
Như thế mà nói thì người này tới đây chắc không phải chỉ để tham gia náo nhiệt rồi.” Hạo Nguyệt đồng tử nghe vậy cũng không tức giận, ngược lại hắc hắc một tiếng nói.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 563: Quái Mã Một Sừng
Nam tử mặt xanh nghe xong lời này của Hạo Nguyệt, tựa như bị đâm vào chỗ đau, một mảng thanh khí nổi lên trên mặt đồng thời một cỗ sát khí lẫm liệt, không hề che đậy tuôn ra.
Hạo Nguyệt mặt vẫn tươi cười, nhưng trong mắt nổi lên một tia tinh mang tím biếc.
Sau một khắc, hai cỗ khí tức hoành đại trên không trung bỗng nhiên đụng nhau ở chỗ không người phát ra một tiếng trầm đục.
Trong không gian lập tức xuất hiện vô số điện mang li ti, tán loạn.
Tiếng nổ liên tiếp vang lên.
Một đạo kình phong theo đó nổi lên rồi thổi đi khắp nơi xung quanh.
Trong không trung liền xuất hiện vô số điện mang nhỏ li ti, tiếng nổ vang liên tiếp không ngừng, một cỗ kình phong mãnh liệt nổi lên quét ra khắp nơi.
Tu sĩ gần đó bị luồng kình phong này thổi tới tức thì không cách nào đứng vững liền ngã trái, ngã phải.
Người phản ứng nhanh còn có thể chủ động liên tục bay thoát ra xa xa, kẻ chậm chân thì không thể khống chế thân mình, bị kình phong nhấc lên thổi bắn ra.
Lão giả tóc bạc ở gần nhất không kịp đề phòng khiến thân hình rung động, sáng ngời một hồi mới nhíu mày, tay bấm pháp quyết ổn định thân hình.
Lúc này, từng đạo cuồng phong liên tục xoáy bốc lên hình thành từng cỗ khí trắng lưu động đem cả đồng tử lẫn gã mặt xanh bao vào trong đó.
Thân hình hai người trong khí trắng lưu chuyển mờ dần rồi ẩn ẩn hiện hiện biến thành hai bóng người mờ nhạt.
“Được rồi.
Hai vị đạo hữu đều là chưởng tọa một môn phái.
Hôm nay không tiếc bỏ dở việc cần xử lý mà tới nơi xa xôi này chắc không phải muốn đánh tới ngươi chết ta sống rồi.
Chi bằng hai vị nhường nhau một chút, yên lặng chờ đệ tử bên trong đi ra rồi nói tiếp, tránh tổn thương hòa khí.” Lão giả tóc trắng mở miệng khuyên giải.
Hạo Nguyệt cùng gã trung niên họ Đái chỉ vì hiềm khích nhiều năm qua mới không nhịn được châm chọc lẫn nhau vài câu, lão giả đứng ra khuyên giải chính là cho cả hai mượn cái cớ này mà xuống nước.
Hai người liền hừ một tiếng, ngầm hiểu lẫn nhau, đồng thời thu lại khí tức, lập tức kình phong khắp trời chuyển động chậm lại rồi đồng loạt tan đi.
Việc hai tu sĩ Chân Đan cảnh thể hiện thực lực cường đại tuy chỉ diễn ra trong chốc lát nhưng không khỏi khiến cho mọi kẻ chứng kiến nghẹn họng, chỉ dám trân trối nhìn mà không dám tới gần mảy may.
Đúng vào lúc lúc này, nho sinh trung niên cùng thanh niên của Hạo Nhiên Thư Viện cùng bay tới, phút chốc đã rơi xuống cạnh gã trung niên họ Đái.
“Đệ tử bái kiến Đái sư thúc!”
Lúc này, nho sinh trung niên cúi người thi lễ với Đái viện chủ, thanh niên mặc nho bào cũng vội vàng khom người.
“Ừm, đứng lên đi, đúng lúc ta cũng có một việc muốn hỏi Bạch sư điệt” Nam tử mặt xanh nhẹ gật đầu một cái sau đó khẽ nhúc nhích môi, dùng truyền âm trao đổi gì đó với nho sinh trung niên.
Đợi sau khi nho sinh trung niên cung kính trả lời hết thảy, nam tử mặt xanh ngẩng đầu quan sát huyễn cung giữa trời, mặt lộ ra nét trầm ngâm.
Nho sinh trung niên thấy vậy không nói thêm lời nào, chỉ kính cẩn đứng bên cạnh.
Hạo Nguyệt trông thấy trung niên nhân họ Đái động tác lén lén lút lút một hồi, cười lạnh một tiếng rồi như suy nghĩ tới điều gì, phất tay đánh ra một vòng ánh sáng bảo hộ màu xanh hướng xuống dưới cuốn lấy Tàng Huyền đang hôn mê bất tỉnh về phía mình rồi mới vững vàng đáp xuống một bãi đất trống trước người.
Hạo Nguyệt hơi đánh giá Tàng Huyền một chút, chân mày hơi nhíu lại, một tay giơ lên, một viên ngọc châu màu liền từ trong tay áo bay ra thật nhanh, lóe lên treo tại chỗ ngực Tàng Huyền.
Sau đó, y một tay bấm pháp quyết hư không chỉ một cái, miệng nói lẩm bẩm tức thì ngọc châu màu trắng tỏa ra một vầng hào quang màu từ ngực Tàng Huyền chậm lan ra đem toàn thân hắn bao bọc vào trong.
Ngay khi đó, trong người Tàng Huyền vang lên một hồi tiếng vang thanh thúy.
Một màn kinh người đã xảy ra!
Xương cốt trong người Tàng Huyền vốn đứt gẫy nát bấy lại nhao nhao nối lại, mà nội tạng bị đâm thũng cũng tựa hồ bằng mắt thường cũng có thể thấy được, đang nhanh chóng phục hồi lại như cũ.
Hạo Nguyệt lại tiếp tục thục giục ngọc châu màu trắng, lần lượt đi đi lại lại một vòng khắp tứ chi Tàng Huyền.
Dưới sự chữa trị của hào quang ba màu, thương thế khắp người Tàng Huyền trong khoảnh khắc đã tốt lên hơn phân nửa.
Hắn liền rên rỉ vài tiếng rồi chậm rãi tỉnh lại.
Hạo Nguyệt thấy vậy, khẽ gật đầu, thu lại pháp quyết đồng thời đánh xuống một cái đem ngọc châu thu về rồi biến mất trong tay áo.
Tàng Huyền chậm rãi bò lên, vẻ mặt mừng rỡ sau liền vội vàng khom người hướng tới Hạo Nguyệt thi lễ một cái, trong ánh mắt lộ ra một tia kính sợ:
“Đệ tử đa tạ Hạo Nguyệt trưởng lão xuất thủ tương trợ.”
“Không cần đa lễ, ngươi là đệ tử phân viện nào?” Hạo Nguyệt đưa mắt nhìn sang lệnh bài ngoại môn đệ tử bên hông Tàng Huyền, nhàn nhạt hỏi.
“Bẩm báo Trưởng lão, đệ tử là người của Phiêu Hồng Viện.” Tàng Huyền vội vàng trả lời.
Hạo Nguyệt nghe vậy nhẹ gật đầu, liền không nói thêm gì nữa, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Y lần này đặc biệt đi xa tới phường thị Trường Dương, thứ nhất là muốn nhìn xem Bích Khung Huyễn Cung nổi danh xa gần này, thứ hai lại chủ yếu là vì người hảo hữu đang bế quan tại Thiên Kiếm Phong nhờ vả để ý một chút tên đệ tử Sa Thông Thiên, chưa từng nghĩ sẽ đụng phải tên họ Đái, viện chủ Hạo Nhiên Thư viện kia khiến y không khỏi trong lòng mắng to xúi quẩy.
Tàng Huyền thấy Hạo Nguyệt thần sắc một bộ thần du ngoại vật, do dự một chút rồi cũng học trung niên nho sinh, lẳng lặng đứng sau người đồng tử.
Trong khi đó, gã trung niên họ Đái tuy rằng ngoài mặt trông thoải mái nhưng trong lòng thực chất cũng là buồn bực không thôi.
Gã lần này cũng là vị tên đệ tử họ Thương rất được kỳ vọng kìa mà đến, nhưng lại không ngờ lại gặp cường giả Thái Thanh Môn còn bị bêu ra chỗ xấu hổ trước mặt đám đệ tử, tự nhiên tức lại càng tức phải nén giận không thôi.
Mà đám tu sĩ ngoài Bích Khung Huyễn Cung tuy rằng cũng đầy bụng bực tức nhưng ở trước mắt ba cường giả Chân Đan cảnh đành phải nén giận đem sự chú ý một lần nữa hướng tới phía trong cung điện, thậm chí theo bản năng không dám lớn tiếng nói chuyện nữa.
Giờ phút này, bên trong cung, tranh đấu vẫn diễn ra liên tục.
Từ lần đầu Liễu Minh chém chết tên nhân hình huyễn thú kia đến nay, chớp mắt nửa tháng đã qua.
Trong thời gian nửa tháng đó, Liễu Minh không biết là may mắn hay xui xẻo lại liên tiếp đụng phải hai con nhân hình huyễn thú, tuy chỉ có tu vi Ngưng Dịch hậu kỳ nhưng thực lực lại bất ngờ đạt đến trình độ Hóa Tinh kỳ.
Một con trong đó thậm chí mơ hồ đã có thực lực tới Hóa Tinh trung kỳ làm Liễu Minh không thể không gọi ra Cốt Hạt, Phi Lâu, ba người cùng liên thủ, trổ ra hết thủ đoạn mới miễn cưỡng đem tiêu diệt sạch sẽ.
May mắn là trải qua lần kinh hiểm đó hắn chỉ bị thương nhẹ, sau khi uống một ít đan dược nay nguyên khí đã khôi phục hoàn toàn.
Trong khoảng thời gian tiến vào Bích Khung Huyễn Cung này, các loại tướng mạo kỳ dị của huyễn thú khiến cho Liễu Minh quả thực một phen mở rộng tầm mắt.
Thậm chí hắn gặp không ít ảo ảnh yêu thú không hề có trong ghi chép của các điển tịch.
Những phương thức công kích của huyễn thú cũng muôn hình vạn trạng, ngoài công kích vật lý cùng công kích pháp thuật ra thì còn có một ít loại công kích trên phương diện tinh thần và linh hồn rất quỷ dị.
Nếu không phải hiện tại Liễu Minh có Tinh Thần lực có thể so với tu sĩ Hóa Tinh kỳ, lại có thêm Hóa Thức Trùng bên người cung cấp lượng lớn Tinh Thần lục liên tục thì không chừng hắn đã phải chịu một ít thiệt thòi rồi.
Dưới sự chiến đấu gian khổ đó, hắn góp nhặt từng chút giờ đã có một lượng lớn Bích Khung Châu.
Trong số Bích Khung Châu đó màu bạc có chừng năm viên, màu tím hơn hai mươi viên, màu lục hơn năm mươi viên còn loại phẩm chất kém nhất màu xám, trắng thì nhiều đến hơn trăm viên.
Tuy hắn không biết cuối cùng số lượng Bích Khung Châu cần để đổi bảo vật là bao nhiêu nhưng tự thấy mình so với những người cùng tiến vào chắc không kém hơn, hẳn là cũng đủ đổi một số món.
Đương nhiên để đề phòng vạn nhất, tất nhiên Liễu Minh trước khi huyễn cung biến mất sẽ tiếp tục thu thập thêm nhiều Bích Khung châu.
Không biết bao nhiêu ngày sau đó, tại một gian đại sảnh, trong không khí một đạo kiếm quang đỏ thẫm từ dưới chém lên, một con thú quái thú đầu và thân người bị chém làm đôi, hai nửa thân thể đổ ầm ầm xuống mặt đất nổ tung thanh một đám khí đen, để lại một viên Bích Khung Châu màu tím.
Liễu Minh hiện ra, mặt không biểu tình thu hồi phi kiếm, đồng thời nhặt hạt châu, dò xét một chút rồi thu vào trong Tu Di Giới.
Đúng lúc hắn đang muốn đẩy một cánh cửa để đi sang gian đại sảnh kế thì bỗng nghe ngoài cửa có âm thanh kình phong gào thét truyền tới, trong đó dường như còn phảng phất kèm theo tiếng sấm động nghe như từng tràng tiếng vó ngựa.
Liễu Minh nhíu mày, thân hình chớp động một cái rồi hiện ra trên không trung mười trượng…
Cùng lúc đó, phía dưới nổ “Oành” một tiếng, cửa lớn bằng đá xanh bỗng chốc bị đụng nát vụn, hai bóng người theo đó bắn thẳng vào.
Liễu Minh ánh mắt ngưng tụ nhìn tới phia trước, trong nội tâm lập tức khẽ giật mình.
“Là ngươi!”
“Là ngươi?”
Hai kẻ mới xông vào nhìn thấy Liễu Minh đứng giữa không trung cũng hơi kinh hãi, trong miệng cùng nói ra một lời chỉ là ngữ khí lại khác xa nhau.
Hai người này, Liễu Minh thình lình đều nhận ra!
Một người toàn thân mặc đồ đen, đúng là vị thanh niên Bức Nhân tộc, gã còn lại chân đang đạp trên phi kiếm màu xanh, thân vận cẩm bào, chính là Sa Thông Thiên.
Thanh niên Bức Nhân tộc trong lời nói có vẻ hơi kinh ngạc, mà Sa Thông Thiên trong sự kinh ngạc còn mang theo một tia kiêng kỵ.
Đúng lúc thanh niên Bức Nhân tộc đang há miệng muốn nói gì nữa, bên ngoài đại sảnh, tiếng bước chân ù ù nặng nề phút chốc đã tới gần trong gang tấc.
Một khắc sau, một tiếng rống quái dị hi..iiii..iii vang lên trong tai ba người như tiếng sấm rền rồi một con Độc Giác quái mã toàn thân có hắc diễm quái dị thiêu đốt từ bên ngoài đại sảnh hung hăng tiến vào.
Con quái mã này nhìn không to lắm, chỉ cao có hơn một trượng, mình trơn láng, cả người đen xì như mực, quanh thân trên dưới hiện đầy những vòng ám sắc linh văn lập lòe, đỉnh đầu có một cái sừng óng ánh, trắng nõn hoàn toàn tương phản với thân hình của nó.
Huyễn thú này vừa mới bước vào trong đại sảnh, một cỗ khí tức Hóa Tinh hậu kỳ khủng bố lập tức từ đó lan ra.
Đồng tử Liễu Minh co rụt lại, sắc mặt trầm xuống.
Không chờ hắn có hành động, Độc Giác quái mã lúc này ngửa mặt lên trời hí vang hii.iiii, hai chân đạp mạnh một cái rồi nhoáng một cái đã quỷ dị lơ lửng trên đầu ba người.
Một khắc sau, hắc diễm trên người huyễn thú cuốn động đánh “Đằng” một tiếng, từng đoàn hỏa cầu màu đen to bằng nắm tay bay ra như mưa, bắn thẳng tới hướng ba người, thanh thế cực kỳ kinh người.
Hắc viêm quỷ dị như thế, Liễu Minh tất nhiên sẽ không để cho nó dính vào người mảy may.
Một tay giơ lên, một đoàn kim sa từ trong tay áo bay ra thật nhanh, quay tít mộng vòng liền hóa thành một màn cát mỏng đem cả người bảo vệ cực kỳ chặt chẽ, đồng thời thân hình chớp động tránh thoát khỏi đại bộ phận hỏa cầu màu đen.
Còn lại một ít hỏa cầu đánh được lên màn cát màu vàng, chỉ thấy kim quang chớp động chốc lát liền bị đánh văng ra ngoài một cách dễ dàng.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 564: Liên Thủ
Sa Thông Thiên tựa hồ có chút kiêng kỵ với hắc viêm nhưng thân là đệ tự nội môn Thái Thanh Môn, cũng không có tỏ ra quá bối rối.
Gã khẽ đảo người một chút đã tránh được hỏa cầu màu đen trước mặt.
Ánh mắt nổi lên hàn ý, phi kiếm màu xanh trong suốt như làn thu thủy trong tay run lên, trong tiếng xé gió “xùy xùy” mấy đạo kiếm khí màu xanh bay ra.
Oanh! Oanh!
Kiếm khí màu xanh khiến người ta hoa cả mắt lại chuẩn xác bay lọt trong hỏa cầu rồi khuấy đảo.
Lập tức hỏa cầu rối rít nổ tung hóa thành vô số hắc sắc diễm mang bắn tung tóe khắp nơi.
Toàn bộ động tác diễn ra trơn tru như nước chảy mây trôi, không chút rối loạn, từ đó có thể thấy tên này là loại người trời sinh trầm ổn.
Liễu Minh liếc xuống một cái, trong mắt cũng sinh ra một tia tán thưởng.
Nếu đem so sánh, thiếu niên Bức Nhân tộc toàn thân mặc đồ đen kia thực lực lộ ra rõ ràng có yếu hơn một bậc.
Giờ phút này, quanh người thiếu niên đang bị từng đạo khí lưu màu đen bao vây, trong tay y tức thì cầm một cây cờ màu đen lớn hơn trượng, phía trên mặt thêu một con quỷ dữ tợn, mồm rộng ngoác đầy răng nanh, mới nhìn sát khí đằng đằng.
Những nơi cờ đen đi qua tỏa ra cuồn cuộn hắc khí, đa số hỏa diễm một khi đụng vào sẽ bị quấn vào trong đồng thời phát ra tiếng xì xì nhỏ dần rồi tan biến.
Chỉ là phương pháp này tuy có tác dụng với hắc diễm nhưng những nơi cờ đen che đậy được có hạn nên thanh niên Bức Nhân tộc này chỉ có thể liên tục di chuyển, tránh để hắc diễm dính vào người.
Ba người đều là những kẻ nổi bật so với tu sĩ đồng giai nên nếu bằng thần thông cùng tu vi riêng mình đem đơn đả độc đấu với quái mã thì nhất thời cũng không có vấn đề gì.
Nhưng trên không, thân hình quái mã đột nhiên run lên, lúc này, tức thì tầng tầng lớp lớp những hỏa cầu phô thiên cái địa rơi xuống, chỉ chốc lát, cả tòa đại sảnh trống rỗng như biến thành biển lửa màu đen, thậm chí cả nền đá xanh cũng bắt đầu xuất hiện dấu vết bị hòa tan.
Điều này khiến cho người ta không khỏi kinh ngạc.
Liễu Minh thấy vậy, âm thầm rùng mình.
Thông qua thời gian gần hai tháng, hắn đã sớm phát hiện trong các đại sảnh của Bích Khung Huyễn Cung đều được xây dựng bằng các loại vật liệu kiên cố dị thường, thậm chí có khả năng chính là dùng một loại vật liệu đặc thù của thời kỳ Thái Cổ xây lên.
Cực phẩm linh khí muốn lưu lại dấu vết lên đó cũng không phải việc dễ dàng.
Vậy mà hắc viêm quỷ dị này lại có thể đem nó hòa tan từ đó thấy được hắc viêm này chứa nhiều uy năng thật đáng sợ.
“Hai vị, con quái mã này đã đạt tu vi Hóa Tinh hậu kỳ, thực lực mạnh, quyết không phải đối thủ… chúng ta có khả năng đơn đả độc đấu mà thắng được, không thể… ngồi chờ chết, chi bằng chúng ta liên thủ đánh cược một lần… Ý của hai người thế nào?” Thanh niên Bức Nhân tộc, giờ phút này, mặt có chút ửng đỏ, một bên tiếp tục huy động trong tay cờ đen, mở miệng đề nghị.
“Liên thủ cũng được, chỉ là sau khi tiêu diệt con thú này, ai đoạt được Bích Khung Châu đều dựa vào thực lực mà tranh đoạt.”.
Sa Thông Thiên lộ ra thành thạo, nhưng nghe vậy hơi chút suy nghĩ nói, chẳng qua là ngữ khí như trước có chút lạnh như băng.
“Liễu mỗ cũng đang có ý này, các vị chớ lưu thủ, giấu diếm thủ đoạn mà nên tốc chiến tốc thắng, bằng không, khẳng định chúng ta sẽ tốn rất nhiều pháp lực cho con huyễn thú này đó.” Liễu Minh nhàn nhạt nói ra.
Dưới tình huống này, tự nhiên là Liễu Minh sẽ vui vẻ cùng hai người liên thủ đánh một trận.
Huyễn thú này có thể nói là địch thủ mạnh nhất mà hắn gặp từ khi nhập cung, mới chỉ bằng một chiêu đã thấy khó chơi như vậy, nếu là một lúc sau nó sử ra thủ đoạn nào khác thì thực sự phiền toái lớn rồi.
Dùng thực lực họ Liễu bây giờ, toàn lực đối phó mà nói, một mình chiến đấu chống lại một huyễn thú Hóa Tinh trung kỳ linh trí thấp không còn là vấn đề nhưng hắn cũng chưa kiêu ngạo đến mức một mình có thể chém giết tồn tại Hóa Tinh hậu kỳ mà không chịu chút thương tổn nào.
Ba người đã đạt thành hiệp nghị, lúc này rất ăn ý, riêng phần mình chọn một hướng, hầu như đồng thời nghiêng về sau nhảy dựng lên, pháp quyết trong tay không ngừng biến hóa đánh ra.
Sa Thông Thiên bay lên trời đầu tiên, phi kiếm thanh tịnh như nước trong tay hóa thành một đạo thanh hồng rời khỏi tay, đồng thời đón gió tăng vọt lên lớn mấy trượng, nhắm độc giác quái bắn tới.
Bên kia, Liều Minh hai tay cùng lúc giơ lên, màn cát đang quay quay xung quanh thân bỗng nhiên ngưng tụ bay ra khỏi thân hình hóa thành một cây trường thương màu vàng dài bảy, tám trượng, kim quang lập lòe, dùng tốc độ không thua đạo thanh hồng kia bao nhiêu, khí thế như cầu vồng, mục tiêu xuyên thủng đầu quái mã mà đi.
Thanh niên Bức tộc nhảy lên sau cùng, giờ phút này, lá cờ trong tay được ném dựng lên, hai tay mười ngón nhanh chóng biến hóa, trong miệng lẩm bẩm, không biết là đang thúc giục công pháp gì.
Phía trên, Độc Giác quái mã hiển nhiên đã sớm nhận ra động tĩnh của ba người, tại thời điểm ba người vừa mới rời mặt đất liền đem hắc viêm cuồn cuộn đang bao bọc bản thân ngưng tụ thành một bức tường lửa đen lớn vài thước rồi tức khắc chúi xuống dưới, bất kể kiếm quang hay kim thương đều bị cuốn một cái đã tan..
“Tật!”
Thanh niên mặc cẩm bào Sa Thông Thiên thấy vậy, lúc này hét lớn một tiếng, kiếm quyết trùng thiên chỉ xuống một cái, giữa không trung đạo thanh hồng bỗng nhiên hóa thành một con cự mãng dài gần mười trượng, trong bức tường lửa một hồi đắc ý không thôi.
Lập tức bên trong bức tường lửa, bóng mãng xà xanh như ẩn như hiện không ngừng thay đổi, thanh mang chói mắt tại chỗ hỏa diễm dường như trở nên ảm đảm đi chút ít, nhưng bức tường hắc diễm kia cùng lúc bị thanh mãng liên tiếp mạnh mẽ lao lên cản phá, tốc độ hạ xuống rồi dừng lại một chút đồng thời có một đám khe hở, do bị cứng rắn đè ép mà mở ra.
Liễu Minh thấy vậy, suy tính chuyển xuống, liền đó thúc giục pháp quyết trong tay, những điểm kim quang vốn đang tán ra lại một lần nữa ngưng tụ ra thành một đám trường thương, “vèo” một tiếng, xuyên thẳng qua những khe hở trên bức tường lửa.
Bức tường lửa cách Độc Giác quái mã chưa quá mười trượng, dưới khoảng cách như vậy, đối với những trường thương đột ngột bay ra từ tường lửa tới không hề có ý né tránh, mắt lạnh như băng.
Oanh!
Trường thương màu vàng đánh ầm ầm vào Độc giác quái mã, sau một hồi thân thương điên cuồng rung động lại chỉ đâm vào người nó được vẻn vẹn vài tấc rồi không cách gì tiến thêm chút nào nữa.
Cùng lúc đó, hắc viêm cuồn cuộn quanh thân quái mã liền từ mũi thương hướng đến thân thương mà thiêu đốt khiến cho mặt ngoài trường thương màu vàng nổi lên một đợt kim mang nhấp nhoáng.
“Bạo!”
Một tiếng hét to bỗng nhiên từ miệng Liễu Minh phía dưới vang lên.
Sau một khắc, những trường thường màu vàng tại hắc diễm, sau vài cái chớp động bỗng nhiên nổ tan thành dao cát màu vàng đầy trời, một lần nữa chém lên người Độc Giác quái mã, tuy rằng không cách nào làm trọng thương nó nhưng cũng để lại vô số vết cắt nhỏ ngoài thân quái thú này.
Độc giác quái mã lập tức phát ra một tiếng kêu rên, quay đầu nhìn về Liễu Minh ở dưới, trong cuối mắt đã có vài phần hàn ý, hiển nhiên đã bị công kích vừa rồi chọc giận.
Huyễn thú lúc này hí lên một tiếng, bên ngoài người đột nhiên bộc phát một cỗ khí tức khiến người ta kinh tâm động phách, đồng thời quay tròn hóa thành một hỏa trụ màu đen phóng lên trời đem tất cả dao cát màu vàng thổi bay đi đồng thời vết thương ngoài thân nhanh chóng lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà liền lại.
Kế đó quái mã cúi đầu một cái, tựa như còn muốn làm gì khác.
Nhưng vào lúc kịch chiến này, kẻ từ khi bắt đầu hợp tác chiến đấu đến giờ vẫn một mực nói lẩm bẩm, không ngừng biến hóa pháp quyết, thanh niên Bức tộc kia đột nhiên ngừng chú ngữ trong miệng lại, hai mắt hồng quang lóe lên nhìn xuống, miệng phún ra một ngụm tinh huyết rời lên trên cờ đen trước người.
Cờ đen đang treo trước người đột nhiên lóe lên hắc mang quỷ dị rồi biến mất khỏi chỗ cũ.
Một khắc sau, trên khoảng không sau lưng quái mã bỗng có hắc quang lóe lên, phiên kỳ màu đen thình lình lóe hiện, cũng chẳng biết lúc nào đã hóa lớn mấy trượng.
Phiên kỳ vừa mới xuất hiện, một vầng hào quang màu đen từ mặt ngoài phiên kỳ cuốn ra, rồi trong một hồi những tiếng quỷ khóc sói tru, một hư ảnh quỷ vật lớn chừng hai, ba trượng nổi lên, miệng rộng ngoác cười cạc cạc một hồi mới chịu im miệng, vô số ma trơi xanh biếc từ trong đó tuôn ra.
Hắc viêm trên người quái mã chạm cái loại ma trơi này như đụng phải một loại khắc tinh, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng tan rã ra thành khói xanh lượn lờ.
Độc Giác quái mã vốn đang hùng hổ thấy vậy, trong mắt tựa hồ đã hiện lên một tia sợ hãi.
Chứng kiến một màn này khiến cho Liễu Minh và Sa Thông Thiên đang cách đó không xa đều ngẩn ra, âm thầm giật mình.
“Hai vị, đây là Phệ Hồn Phiên chuyên môn khắc chế loại huyễn thú này.
Kính xin nhị giúp ta tranh thủ thêm chút thời gian.”.
Bên tai Liễu Minh bỗng vang lên một câu truyền âm, rõ ràng là đến từ thanh niên kia.
Sa Thông Thiên tự nhiên cũng nhận được truyền âm kia, trong mắt lóe lên tia dữ dằn, thân hình rung lên, kiếm quyết trong tay hướng về thanh mãng đang bị vùi lấp trong hỏa diễm chỉ một cái.
Toàn thân cự mãng thanh mang đại thịnh, lăn qua lộn lại càng mãnh liệt thêm khiến cho bức tường lửa phút chốc trở nên ảm đạm.
Liễu Minh tức thì một tay bấm pháp quyết, dao cát màu vàng nguyên bản bị bức lui lần nữa cuồn cuộn mà lên đồng thời bên kia, tay áo giơ lên thả ra một thanh phi kiếm màu đỏ, hóa thành một đạo cầu vồng đỏ xuyên qua khe hở trên bức tường lửa, tham gia chiến đoàn vây công quái mã.
Độc Giác quái mã dưới đầy trời dao cát cùng phi kiếm cùng giáp công, giận dữ quất đầu xuống, cái sừng bên trên bỗng lóe lên điện quang, một tia chớp màu đen to như cái bát ăn cơm bổ xuống, vừa vặn đánh trúng lên cầu vồng màu đỏ, sau một âm thanh thét gào, cầu vồng quay tròn một cái liền biến thành tiểu kiếm óng ánh dài một tấc.
Liễu Minh tâm thần tương liên, cảm thấy nội tâm chấn động, không tự chủ được lui lại hai bước nhưng sau một tiếng hừ lạnh liền thúc giục pháp quyết trong tay.
Đầy trời dao cát bỗng nhiên hợp lại, hóa thành một thanh cự nhận lóe lên tại chỗ cổ quái mã, mạnh mẽ cứng rắn cứa rách một vết, miệng rộng hơn thước.
Quỷ đầu màu đen thấy vậy, thừa cơ lóe lên ngay sau đó, miệng lớn ngoác ra, gắt gao cắn lấy quái mã bị thương trên cổ, dốc sức liều mạng mà hút lấy hút để.
Độc Giác quái mã phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn thêm thảm, thân thể lay động mãnh liệt, hắc diễm trên người tăng vọt gấp bội, đồng thời trên cái sừng màu đen từng đạo từng đạo điện hồ tại không gian phụ cận cuồng bổ không thôi hòng đánh bay quỷ đầu trên cổ.
Cự nhận sau khi bị vài tia điện hồ màu đen đánh lên, một kích bay ra, lúc này hóa thành từng điểm cát vàng cuộn bay ra.
Nhưng cái quỷ đầu dữ tợn kia lại như một loại giòi trong xương, gắt gao bám lấy chỗ cổ quái mã, huyễn thú dùng mọi cách nó vẫn cắn chặt không buông.
Trong chốc lát công phu, Độc Giác quái mã khí tức cực kỳ cường đại bỗng giảm xuống không ít, hắc diễm trên toàn thân trở nên như có như không.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 565: Kịch Chiến Liên Tiếp
Độc Giác quái mã lập tức rơi vào điên loạn, một lát sau trong mắt bỗng nổi lên một màu huyết hồng cuồng loạn, cái sừng màu tuyết trắng trên đỉnh đầu bỗng nhiên lóe lên huyết quang sau đó đột nhiên “Phốc” một tiếng trực tiếp ly thể bay ra hóa thành một đạo huyết quang lóe sáng rồi biến mất tăm.
Vèo!
Một màn khiến người ta không nghĩ tới đã xảy ra.
Cái sừng màu máu của quái mã biến thành huyết quang lại đột nhiên xuất hiện ở trước người thiếu niên Bức tộc, tức thì lóe lên, xuyên thủng phần bụng thiếu niên tạo ra một cái lỗ máu to chừng nắm tay, máu tươi lập tức tuôn ra.
Thiếu niên Bức Tộc căn bản không thể ngờ sẽ có một kích đánh lén đột ngột như thế, lúc này ọe một tiếng, thân thể mất đi trọng tâm rơi thẳng xuống.
Trong lúc rơi xuống, trên cánh tay thiếu niên bỗng nhiên nổi lên một đạo lục sắc quang mang chợt lóe sáng, liền đột ngột biến mất giữa không trung.
Tức thì vô số hạt Bích Khung Châu liên tục rơi bộp bộp đầy mặt đất.
Theo thiếu niên trọng thương ở dưới bị truyền tống ra ngoài, phiên kỳ màu đen đang lơ lửng giữa không trung cũng “Phốc” một tiếng hóa thành một mảng khói xanh, không thấy tung tích.
Còn quỷ đầu đang cắn lấy cổ quái mã bỗng nhiên nổ bung ra, hóa thành mấy con ma trơi xanh biếc bốc cháy hừng hực.
Ma trơi xanh biếc này có thể dễ dàng ăn mòn hắc viêm, thực sự đúng là khắc tinh của quái mã.
Nhất thời quái mã phát ra tiếng hí thê thảm, tựa như mất đi lý trí, nhảy loạn lên, muốn thoát khỏi ma trơi trên người, nhưng loại ma trơi xanh biếc này quả là quỷ dị, một mực vững vàng bám chắc trên thân thể quái mã, hơn nữa càng cháy càng lớn.
Sa Thông Thiên thấy thế tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, trong tròng mắt lóe lên dị mang, miệng phun ra một ngụm tinh huyết, tinh huyết lập tức lăng không biến ảo thành một cái phù văn quái dị, đi thẳng lên phía tường lửa rồi lóe lên biến mất.
Một khắc sau, cự mãng màu xanh trong bức tường lửa bỗng nhiên phát ra một tiếng gầm rú trầm thấp rồi vọt thẳng người lên, thanh mang đại phóng, hình thể lại lớn thêm ba phần, bắn tới quái mã.
Theo bản năng, quái mã liền nhận ra ngay sự nguy hiểm, bất chấp ma trơi vẫn đang thiêu đốt không ngừng, đầu ngựa hất mạnh lên rồi há miệng phún ra một mảng hào quang màu tím, cuốn thẳng hướng đập lên mặt đạo thanh hồng.
Tốc độ của cự kiếm màu xanh lập tức bị hãm lại, Kiếm quang mặt ngoài một thoáng đã ảm đạm đi không ít.
Đang vào lúc hai kẻ kia giằng co không thôi, Liễu Minh hét lên một tiếng chói tai, cách không xa sau lưng quái mã, một đạo phi hồng màu đỏ lóe lên biến thành một tấm lụa đỏ dài hơn mười trượng, chớp một cái rồi thình lình xuất hiện cạnh người quái mã, chém ngang qua.
Quái mã kinh hãi, mọi nỗ lực né tránh đều sẽ không kịp liền đem hắc viêm mờ nhạt còn lại quanh thân lần nữa bùng lên, một lần hội tụ hóa thành một bức tường hắc diễm, định đón đỡ một kích này.
“XÌ… Rồi” một tiếng!
Bức tường lửa đen này không cách nào mảy may ngăn cản tấm lụa đỏ, chỉ thấy một đạo hồng quang lóe lên xuyên thẳng qua bức tường lửa đang hừng hực cháy phía dưới.
Ở phía sau bức tường lửa, quái mã vốn khí tức vốn đã có chút yếu, thân hình cao hơn trượng đột nhiên bất động, hắc viêm mờ nhạt quanh người theo một tiếng hiiiii…ii cũng đồng thời lặng lẽ ngừng lại.
Sau một khắc, cái đầu ngựa cực lớn từ từ từ chỗ cổ quái mã rớt ra, rơi thẳng từ trên không xuống đất.
Cùng lúc đó, cả hắc diễm đang ào ạt trong đại sảnh lẫn bức tường hắc viêm kia lập tức thu lại hóa thanh vài luồng khói xanh, biến mất tích.
“Rút cuộc nó đã chết!” Liễu Minh thở dài một hơi nói đồng thời. một tay đánh xuống, phi kiếm màu đỏ cùng Lạc Kim Sa trên không trung xoay một cái, đồng loạt lóe lên tức thì bay về trong tay áo.
Bên kia Sa Thông Thiên thấy thế, một tay vỗ túi da bên hông đem cầu vồng màu xanh cuốn thu vào, sau đó cũng làm bộ thở dài một tiếng.
Huyễn thú Hóa Tinh hậu kỳ này quả thức lợi hại dị thường, nếu như không có thiếu niên Bức tộc xuất ra Phệ Hồn Phiên có hiệu quả khắc chế kỳ diệu, cùng quỷ đầu tự bạo sau đó, hai người bọn hắn chưa hẳn có thể có cơ hội dễ dàng chém giết được nó như vậy.
Đương nhiên việc này cũng còn vì nguyên do bản thân huyễn thú này không có linh trí, nếu không dù không phải ba người Liễu Minh liên thủ đánh địch, chỉ cần thấy tình thế không ổn đã bỏ trốn mất dạng rồi, một thân thần thông cũng không chỉ phát huy được bảy, tám phần như thế.
Tàn thi quái mã vừa rơi xuống đất đã biến thành một làn khói xanh, một viên Bích Khung Châu màu vàng rụng xuống mặt đất.
Liễu Minh vừa thấy, thần sắc khẽ động.
Bích Khung Châu màu vàng chính là loại châu phẩm chất cao nhất trong Huyễn Cung.
Từ trước tới giờ, Liễu Minh đã chém giết không biết bao nhiêu huyễn thú cũng chỉ có thể có được châu màu bạc là cao nhất, Bích Khung Châu màu vàng có thể nói là nhìn thấy lần đầu tiên.
Bên kia Sa Thông Thiên vừa nhìn thấy viên châu màu vàng này, ánh mắt cũng sáng ngời lên.
Bỗng nhiên, hai người hình như có nhận thấy liếc mắt nhìn lẫn nhau.
Căn cứ ước định ban đầu, sau khi tiêu diệt huyễn thú này, việc ai sở hữu Bích Khung Châu liền trông vào thực lực bản thân, thiếu niên Bức tộc đã bị truyền tống ra ngoài, vậy thì…
Ngay giữa lúc hai người sắp bước vào tranh đấu căng thẳng, một bên cửa hướng sang đại sảnh khác đột nhiên vang lên một tràng tiếng bước chân, một gã hoàng nam tử mặc áo vàng ngông nghênh đi vào.
Lúc này, Liễu Minh cùng Sa Thông Thiên đều tự mình lùi lại một bước, mặt lộ ra vẻ đề phòng, đem ánh mắt đưa tới phía gã mới tới.
Nam tử này bộ dáng thong thả ung dung, chính là gã đệ tử họ Thương của Hạo Nhiên Thư Viện mà Liễu Minh từng thấy trước kia.
Kẻ này vừa mới bước vào đại sảnh đưa mắt nhìn qua, rất nhanh thấy được hai người bọn Liễu Minh, thần sắc khẽ động, liền sau đó ánh mắt rơi lên Bích Khung Châu màu vàng trên mặt đất, trong mắt lập tức hiện lên vẻ tham lam.
Áo bào vàng trên người nam tử họ Thương đột nhiên không gió mà bay, khí thế như trở thành hữu hình, ào ạt tuôn ra, đồng thời trong tay chẳng biết từ lúc nào đã thêm một quyển sách, kim quang chói mắt trên sách lóe lên lóe xuống, vô số phù văn màu vàng cũng từ đó nổi lên bay ra rồi ngưng tụ hóa thành mấy luồng kim hà sáng chói khí thế kinh người nhắm hai người Liễu Minh cuồn cuộn bay tới.
Người này vậy mà lại không nói hai lời đã nổi lên ý nghĩ giết người đoạt bảo.
Liễu Minh cùng Sa Thông Thiên cũng không phải loại người đơn giản, ngay khi gã thanh niên áo vàng ra tay cùng hừ lạnh một tiếng.
Tay áo Liễu Minh rung lên, tiểu kiếm xích sắc tức tốc bay ra, bỗng chốc hóa thành kiếm quang lành lạnh đem người bao bọc vào trong.
Sa Thông Thiên một tay bấm niệm pháp quyết, phi kiếm xanh biếc cũng từ trong tay bắn ra, lập tức trùng trùng kiếm ý trải ra, bao trọn thân mình.
Chỉ nghe hai tiếng “Vèo” “Vèo”!
Hai đạo thanh hồng óng ánh một xanh một đỏ, lúc này bắn thẳng tới hướng kim hà.
Hai người đồng thời thi triển bí thuật Nhân Kiếm Hợp Nhất!
Thanh niên áo vàng thấy vậy nao nao, lập tức trong lòng dâng lên một sự bất an khó hiểu.
Bỗng lúc này, hàn quang lóe lên, hai đạo kiếm quang chói mắt xanh đỏ đem hào quang màu vàng chém vỡ tan, sau một cái chớp động, đã đến cách thanh niên chỉ gang tấc.
Thanh niên họ Thương kinh hãi, giờ mới biết hai người Liễu Minh đều là cường địch bình sinh hiếm gặp, cuồng quýt đem quyển sách trong tay giơ ngay ra trước người, vô số phù văn màu vàng bỗng hiện ra rồi nhanh chóng kết thành một tấm thuẫn màu vàng chắn trước người.
“Xùy” “Xùy” hai tiếng giòn vang!
Hộ thuẫn màu vàng như một tờ giấy mỏng dưới sự giáp công của hai đạo kiếm quang óng ánh lập tức bị chém rách tan ra, sau đó hai đạo kiếm khí giao nhau nhìn như cái kéo.
Một tiếng hét thảm truyền đến!
Thanh niên áo vàng thân hình chợt hiện, chỉ là hai chân cảm thấy mát lạnh, phần dưới bắp chân đã bị cắt gọn mất, hai cột máu từ đó tuôn ra.
Nếu không phải gã tự biết không ổn, khi cuối điều khiển người lệch đi một chút, rất có thể đã chết tại chỗ rồi.
“Các ngươi…”
Thanh niên áo vàng cực kỳ kinh sợ, hiển nhiên không cam lòng bị bại nhanh như vậy.
Nếu là lấy một chọi một giao chiến một cách chính diện, gã tin tưởng tuyệt sẽ không bại bởi trước bất kỳ người nào trước mắt.
Nhưng lập tức, trên cánh tay thanh niên, một điểm lục quang bỗng nhiên lóe sáng lên, chỉ kịp nghiến răng một cái bắt lấy hai khúc chân gãy đã thấy lục quang đại phóng liền bị Truyền Tống ra khỏi Bích Khung Huyễn Cung đồng thời một mảng lớn Bích Khung Châu văng vãi ra.
Sau đó, hai đạo kiếm quang xanh đỏ thu lại, thân hình hai người Liễu Minh từ trong hiện ra, giơ cả hai tay lên đem chỗ Bích Khung Châu mỗi người một nửa thu lại.
Lúc này, Sa Thông Thiên lại nhìn lướt qua viên châu màu vàng trên đất, lạnh lùng nhìn về phía Liễu Minh bên kia.
Dưới tình hình hiện tại, hai người đều hiểu rõ, sau khi khu trừ ngoại nhân tiếp theo chính là hai người phải phân ra thắng bại.
“Người thắng đạt được hết thảy, kẻ thua cuộc lập tức nơi đây.” Sa Thông Thiên nhàn nhạt nói một câu.
“Không có vấn đề, ta cũng đang có ý này.” Liễu Minh hai mắt nhíu lại trả lời.
“Rất tốt!”
Sa Thông Thiên lúc này cười lạnh một tiếng, trong miệng phát ra từng tiếng rít gào, sau đó thân hình quay tít một vòng, lúc này một đạo kiếm quang vừa thô vừa to từ người lăng không hiện ra, toàn bộ thân hình lập tức dung nhập vào trong đó.
Kiếm quang màu xanh cao mấy trượng quay trong một cái liền trở nên sáng long lanh, “vèo” một tiếng, hóa thành một đạo thanh hồng chói mắt cuốn thẳng tới người Liễu Minh.
Bên kia, Liễu Minh lông mày nhíu lại, mũi chân khẽ giẫm xuống, xích sắc linh kiếm trong tay vũ động, một vòng sáng màu đỏ quấn quanh thân, cũng biến thành một đạo xích sắc thanh hồng nghênh tiếp.
“Oanh” một tiếng vang thật lớn vang vọng trong đại sảnh!
Hai đạo kiếm quang sau khi va chạm liền lập tức bắn ngược ra xa.
Thanh quang lóe lên, Sa Thông Thiên tay cầm cực phẩm linh kiếm màu xanh hiện ra, sắc mặt lúc này có chút khó coi.
Vừa mới dùng Nhân Kiếm Hợp Nhất giao phong, hai người đúng là cân sức ngang tài.
Nhưng phi kiếm mà Liễu Minh sử dụng chỉ là một linh khí trung phẩm, điều này không khỏi khiến gã cảm thấy thêm phần kinh sợ.
Một chỗ khác, sau khi xích sắc kiếm quang xoay một vòng trên không, Liễu Minh cũng đồng thời hiện ra, một tay phất lên, xích sắc phi kiếm liền bay về người, nhàn nhạt nhìn về phía đối diện.
Sau một chốc hai người ở thế giằng co như vậy, Liễu Minh đột nhiên hai chân đạp một cái nhảy dựng người, một tay giơ lên, Lạc Kim Sa từ tay áo tuôn hết ra hóa thành vô số kim ti bạo liệt bắn ra, phô thiên cái địa như mưa lao xuống vị trí của Sa Thông Thiên.
Họ Sa thấy vậy sắc mặt hơi đổi, linh kiếm màu xanh trong tay chém xuống, đột nhiên hóa thành hơn mười đạo sâm nhiên thanh quang, bắn thẳng về hướng kim ti.
Sau tiếng “Phốc phốc” không ngừng, hơn mười đạo Kiếm Khí lập tức đem kim ti ngập trời đánh nát hơn phân nửa.
Kế đó Sa Thông Thiên trong mắt tinh quang lóe lên, lần nữa thúc giục pháp lực toàn thân dũng mãnh nhập vào trong phi kiếm, đem một đạo thanh hồng múa đến kín không kẽ hở, thúc đẩy Kiếm Khí sinh ra cuồn cuộn không dứt, đánh bay toàn bộ kim ti còn sót lại.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










