[Dịch] Ma Thiên Ký
Tập 100 : Trở Về (c496-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 496: Trở Về
Liễu Minh vừa niệm pháp quyết, cát bụi cuồn cuộn ngưng tụ, bỗng nhiên hóa thành một quả cầu cát khổng lồ, đồng thời trên vách quả cầu cũng lồi ra chi chít những gai ngọn.
Hỏa Điểu ở bên trong kêu chỉ kịp kêu gào thảm thiết vài tiếng đã bị những gai nhọn xoắn thành sương máu.
Tiếp theo quả cầu cát màu vàng lại phát ra âm thanh trầm đục, lần nữa hóa thành cát bụi cuồn cuộn giữa không trung quét tới hai đầu Hỏa Linh.
Rất nhanh, hai đầu Hỏa Linh trên không trung thấy vậy, trong miệng kêu lên một tiếng bén nhọn, thân hình nhoáng một cái, bỗng nhiên hợp hai làm một hóa thành một khối hỏa cầu khổng lồ phá không bay đi, qua mấy cái chớp động đã đi được hơn mười trượng.
Phía dưới vài đầu Hỏa Lang còn sót lại nghe thanh âm Hỏa Linh tiêm minh vang lên, đồng dạng cũng hóa thành một đám Hỏa Vân hướng xa xa gấp rút tháo chạy.
Liễu Minh thấy vậy, hai mắt nhíu lại, ở giữa hư không cánh tay đưa lên một chiêu, liền đem Lạc Kim Sa cùng phi kiếm thu lại, cũng không có ý đuổi giết.
Đám người Trần Đăng thấy Liễu Minh bỗng nhiên xuất hiện, lại thi triển ra lôi đình thủ đoạn, vô cùng mừng rỡ, nhưng cũng thập phần hoảng sợ.
“Đa tạ Liễu huynh xuất thủ tương trợ, nhân tình này Tàng mỗ nhớ kỹ, về sau chắc chắn cảm tạ.”
Sau khi thở dài một hơi, Tàng Huyền mới khôi phục vẻ mặt bình thường đồng thời liên tục cảm tạ Liễu Minh.
Hai gã đệ tử kia cũng nhao nhao ôm quyền, tỏ vẻ cảm tạ họ Liễu.
Trần Đăng cũng bấm niệm pháp quyết, thu hồi pháp trận.
Màn sáng màu lam lóe lên rồi tán đi.
Nhưng vào lúc này, phía sau sơn cốc truyền đến tiếng ù ù đinh tai nhức óc, ánh lửa tại chân trời phía xa lập tức vút cao, một đóa Hỏa Vân cực lớn nhìn giống cây nấm đang từ từ hiện ra, thình lình đúng là đoàn Hỏa Linh thú truy đuổi Liễu Minh, đang xông đến nơi này!
“Nơi đây không nên ở lâu, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.”
Liễu Minh thấy vậy, sắc mặt trầm xuống nói, tiếp theo một tay bấm niệm pháp quyết hắc khí cuộn trào, lóe lên bay về phía xa xa.
Đám người Trần Đăng tự nhiên cũng nhìn thấy dị tượng nơi chân trời, một chút cả kinh, tự nhiên nhao nhao phi hành theo sát phía sau.
Bên trong độn quang, mấy người họ tay đều nắm lấy Linh Thạch, không ngừng bổ sung Pháp lực.
“Trần huynh, nhiều Yêu thú như vậy cùng với Hỏa Linh cứ tiếp tục dây dưa, chúng ta sẽ tiêu hao rất nhiều Pháp lực, tốc độ hấp nạp linh thạch thật sự không kịp với tốc độ tiêu hao, chỉ sợ không cách nào kiên trì được lâu.
Mà Viện chủ bên ngoài chẳng biết lúc nào mới có thể nghĩ ra biện pháp ứng cứu chúng ta, không biết ngươi còn đối sách gì không?” Liễu Minh bỗng nhiên nhàn nhạt hướng Trần Đăng truyền âm.
Trần Đăng không chỉ có tu vi cực cao đã đạt Ngưng Dịch cảnh hậu kỳ, còn tinh thông rất nhiều trận pháp, Linh Khí trong tay cũng không kém, rõ ràng là người rất có lai lịch.
“Không biết Liễu huynh trên đường đến đây, có phát hiện điều gì khác thường không?” Trần Đăng không trực tiếp trả lời câu hỏi của Liễu Minh, mà hỏi ngược lại.
“Chẳng lẽ Trần huynh ám chỉ chính là đầu Hỏa Linh khổng lồ kia?” Liễu Minh âm thầm rùng mình, nhưng thần sắc không đổi hỏi lại một câu.
“Không sai. trận chiến lúc trước chúng ta từng một đường giết đến chỗ sâu trong hạp cốc, tận mắt nhìn thấy một đám Hỏa Linh đang ngồi chung quanh một cây đại tinh trụ cực lớn.
Phía trên tinh trụ này có một Hỏa Linh đang ngồi xếp bằng lớn chừng hai trượng, chắc là đầu Hỏa Linh khổng lồ Liễu huynh nói đến.
Lúc ấy ta vội vàng kiểm tra, phát hiện tu vi của nó tựa hồ đạt đến Hóa Tinh Kỳ, nhất định chính là thủ lĩnh của bầy Hỏa Linh.
Chưa kể tinh trụ kia nói không chừng chính là thứ khiến cho Thiên Địa Nguyên khí nơi này biến đổi như hiện tại.” Trần Đăng suy nghĩ một chút rồi trả lời Liễu Minh.
“Trần huynh chẳng lẽ ngươi muốn. . .” Liễu Minh nghe đến đó chợt nghĩ đến điều gì.
“Chúng ta bây giờ cứ cắm đầu chạy không chủ đích như thế này, trước sau cũng kiệt lực mà chết, vậy không bằng tử chiến một trận, thừa dịp đại bộ phận Hỏa Linh đang ở bên ngoài, tiến vào hạp cốc, hủy diệt tinh trụ kia.
Như vậy đầu Hỏa Linh vương kia sẽ giảm bớt chỗ dựa, chúng ta có thể hợp lực diệt sát nó, còn đàn Hỏa Linh Thú kia lúc đó sẽ như rắn mất đầu không còn nhiều nguy hại.” Trần Đăng cười hắc hắc, nói với Liễu Minh ý nghĩ của mình.
“Phương pháp này hoàn toàn có thể thử một lần.
Bất quá trong Tiểu Viêm Giới, mấy đầu Hỏa Linh còn lại tựa hồ chính là phân thân của đầu Hỏa Linh khổng lồ đó rồi.
Với Tinh thần lực mạnh mẽ của nó, không khó để tìm ra tung tích của chúng ta.
Chỉ sợ muốn lẻn vào hạp cốc cũng không phải là chuyện dễ dàng.” Liễu Minh suy nghĩ một chút rồi nêu lên nghi ngại của mình.
“Về điểm này, Liễu huynh không cần lo lắng.
Tang mỗ có một Linh Khí có thể tạm thời tránh được tra xét của Tinh Thần lực, tuy nhiên thời gian không kéo dài được lâu mà thôi, nhưng miễn cưỡng chắc cũng đủ để chúng ta nhập vào trong cốc.
Về phần Hỏa Linh cùng đàn thú bên ngoài hạp cốc, dùng thực lực Trần sư huynh có lẽ có biện pháp ngăn chặn.” Ngay lúc này Tang Huyền đang bay bên cạnh dường như hồ cũng biết thần thức Hỏa Linh khổng lồ có thể nhập vào thủ hạ bên dưới bèn đưa ra ý kiến của mình.
Chỉ có hai gã đệ tử theo sát đằng sau, nghe được chuyện này là trợn mắt há mồm.
“Được, tại hạ có một bộ Huyền Quang Băng Phách đại trận, có thể tạm thời hấp dẫn sự chú ý của Linh Thú cùng Hỏa Linh, lúc trước ta và Tàng huynh cũng từng có ý định này, chẳng qua là tự nhận thực lực không đủ, mới không dám mạo hiểm áp dụng, giờ phút này đã có Liễu huynh gia nhập, tự nhiên có thể đánh cược một lần.” Trần Đăng cười hắc hắc rồi nói.
“Tốt, vậy chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn một chút đi.” Liễu Minh tâm niệm xoay chuyến, tự nghĩ nếu là liên thủ cùng Tàng Huyền, đối phó đầu Hỏa Linh khổng lồ hoàn toàn không thành vấn đề bèn gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Mấy canh giờ sau, Liễu Minh bỗng nhiên xuất hiện ở khu rừng rậm cách hạp cốc một đoạn không xa.
Bọn hắn đã thương lượng kỹ lưỡng, dựa vào bí thuật do Tàng Huyền thi triển bí thuật, mọi người tận lực tránh được hơn phân nửa đàn Hỏa Linh thú, rồi đánh lui mấy lần đuổi giết, cuối cùng bỏ lại Hỏa Linh theo sau một khoảng khá xa, rồi lặng yên lượn vòng trở lại trung tâm bộ lạc Hỏa Linh.
Tàng Huyền giờ phút này sắc mặt tái nhợt, liên tục thúc giục bí thuật khiến gã tiêu hao không ít Pháp lực.
“Ta đây có chút đan dược cao giai dùng cho Ngưng Dịch cảnh.
Chư vị trước tiên khôi phục Pháp lực, đợi đến lúc đại trận được bố trí xong hãy nhanh chóng tiến vào hạp cốc, hành động theo kế hoạch.” Trần Đăng thấy vậy vừa nói vừa lộ vẻ đau lòng, đồng thời lấy ra một cái bình nhỏ màu xanh biếc bên hông, từ đó đổ ra năm viên đan dược màu xanh tản ra Linh khí nồng đậm, lần lượt đưa cho bốn người Tàng Huyền, mình cũng uống một viên.
Liễu Minh tiếp nhận đan dược về sau, thần thức khẽ quét qua về sau, rồi cũng đưa lên miệng nuốt xuống, Thuốc này vừa vào miệng liền có mùi khó chịu, nhưng hắn vẫn nuốt vào.
Một lát sau, vùng đan điền lập tức bay lên một cỗ cảm giác ấm áp khác thường rồi sau đó từng đoàn Pháp lực tinh thuần cuồn cuộn bốc lên, dung nhập vào trong Linh Hải, tâm niệm xem xét một hồi, liền cảm giác được Linh dược này tựa hồ cũng không phải thượng phẩm linh dược bình thường có thể so sánh.
Họ Trần lúc này đang khoanh chân ngồi, đồng thời lấy ra một khối thượng phẩm Linh Thạch bắt đầu thổ nạp.
Những người khác tự nhiên cũng hành động không khác bao nhiêu.
Liễu Minh cũng khoanh hai chân lại ngồi xuống, tay cầm Linh Thạch, bắt đầu khôi phục lại Pháp lực.
Không biết qua bao lâu, Liễu Minh hai mắt trợn ngược, một thân Pháp lực thình lình khôi phục được bảy tám phần.
Tàng Huyền Trần Đăng giờ phút này đồng dạng cũng mở mắt, thần sắc cũng lộ vẻ mừng rỡ.
Hiển nhiên tác dụng khôi phục của đan dược này còn nhanh hơn dự tính của bọn họ rất nhiều.
Nhưng Liễu Minh lại lộ ra thần sắc đăm chiêu.
Đan dược cao giai này, có hiệu quả kỳ diệu như vậy, xem ra thuật luyện đan này không hề đơn giản hắn cần phải nâng cao tay nghề hơn nữa mới được.
Nếu trong lúc nguy cơ mà có thể nuốt vào vài viên như vậy, nói không chừng có thể cứu được mạng nhỏ của hắn không ít lần rồi.
Mà hắn có lợi thế là không gian thần bí, không lo thiếu hụt tài liệu, vậy thì sao không tập trung nghiên cứu luyện một loại cao giai đan dược chuyên khôi phục pháp lực chứ.
“Đám Hỏa Linh kia rất nhanh sẽ phát hiện ra chúng ta, việc này không nên chậm trễ, ta sẽ mau chóng bố trí pháp trận.
Một khi phát động, mấy người các ngươi hãy đi theo đường hầm phụ cận tiến vào đánh sập tinh trụ.” Trần Đăng đứng dậy, lấy ra một mâm tròn nhìn thoáng qua, tỏ vẻ ngưng trọng rồi nói.
Mấy người Liễu Minh nghe xong, đều nhẹ gật đầu.
Trần Đăng tức thì nhanh chóng móc từ trong ngực ra một cây trận kỳ, cán cờ óng ánh ném ra bốn phương tám hướng, trong miệng không ngừng lẩm bẩm, trận kỳ bắt đầu toát ra hơi nước mịt mờ, theo thời gian càng lúc càng nhiều tạo thành một cột trắng không ngừng xoay tròn .
Tay áo hắn lại run lên lấy ra một trận bàn bằng ngọc xanh, pháp quyết biến đổi, cánh tay điểm một cái lên trận bàn, mấy đạo hào quang màu bạc từ trong trận bàn bắn ra, chui vào bên trong trận kỳ ở bốn phía.
Mấy chục cán trận kỳ khẽ run lên, bay đi bốn phía, sau đó lóe lên một cái.
Không lâu sau, một pháp trận trắng xóa đã thành hình, bảo phủ non nửa rừng cây.
Chính giữa pháp trận sương mù mịt mờ, xen lẫn từng trận Hàn Phong, mặt ngoài cây cối lập tức kết thành một tầng băng dày đặc.
“Tốt rồi! Ta sẽ chủ trì pháp trận hấp dẫn chú ý của Hỏa Linh, mấy vị tranh thủ thời gian hành động, trận này tuy có uy lực cực lớn, nhưng mà đàn Hỏa Linh thú nơi đây quá đông, ta cũng không cách nào chèo chống lâu được.” Trần Đăng nghe được xa xa mơ hồ truyền đến tiếng thú gào to, liền vội vàng nói với mấy người Liễu Minh.
“Được rồi, chúng ta đi thôi!”
Tang Huyền khẽ hô một tiếng, tay áo run lên, một chiếc khăn gấm màu tím bay ra.
Bên trên khăn gấm ấn có một cái đầu quỷ kỳ quái, chỗ hai mắt phát ra hai luồng ánh sáng tím lập loè bất định, cùng với bí thuật mà Tàng Huyền thi triển trước đó cũng khá giống nhau.
Một đạo pháp quyết đánh vào phía trên khăn gấm, chiếc khăn không ngừng quay tròn giữa không trung sau đó hóa thành từng điểm ánh sáng tím hình thành một tầng tử sắc quang màn nhàn nhạt, bao phủ bốn người vào trong.
Liễu Minh chỉ cảm thấy không khí chung quanh tử sắc quang màn trở nên ngưng trệ, Tinh Thần lực phát ra chỉ cần tiếp xúc màn sáng liền bị bắn ngược về, giống như cấm chế bình thường.
Thiết nghĩ đây chắc là món Linh Khí Tàng Huyền nói có thể tạm thời tránh khỏi sự tra xét của Hỏa Linh vương.
Bốn người lúc này được ánh sáng tím bao bọc, đồng thời bay lên trời, bay thật nhanh tới hạp cốc.
Trong một đường hầm cực lớn của bộ lạc Hỏa Linh, Hỏa Vân nồng đậm bốn phía cuồn cuộn xoay chuyển.
Nhìn vào một cái hố to gần đó, có thể thấy được năm sáu đầu Hỏa Linh đang không ngừng hấp thu từng mảnh ánh sáng màu đỏ đang phát ra từ tinh trụ ở giữa.
Mỗi lần hút vào, ngọn lửa trên người chúng tựu tựa hồ đậm hơn một phần, đồng thời trong miệng bất chợt phát ra âm thanh bén nhọn, giống như vô cùng vui sướng.
“Động thủ!”
Đột nhiên một tiếng quát vang lên, tiếp theo một tiếng thanh minh kéo đến, hai đạo kiếm quang vàng xanh cao vài trượng từ bên cạnh Hỏa Vân kích bắn ra.
Dưới tình huống bất ngờ, hai đầu Hỏa Linh khoanh chân ngồi đó lúc này bị hai đạo kiếm quang xuyên thủng qua đầu.
Hỏa Vân tản ra, thân hình đám người Liễu Minh, Tang Huyền lập tức hiển hiện.
Liễu Minh và Tàng Huyền khoát tay, nhanh chóng thu hồi phi kiếm của mình.
Ba đầu Hỏa Linh còn lại, tức thì cả kinh nhao nhao nhảy dựng lên.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 497: Đánh Lén
“Tàng huynh, mấy đầu Hỏa Linh này giao cho ta.
Các ngươi lo chuyện đánh đổ tinh trụ nhé.”
Liễu Minh một tay triệu hồi phi kiếm, đồng thời truyền âm nói một câu, hai tay lại giơ lên, tạo thành một cái cầu vòng màu lam, rồi từ trong đó từng điểm kim quang lóe lên bay ra thật nhanh, rồi hóa thành kiếm ảnh đầy trời cùng hòa vào trong cát vàng đang tung tóe đem ba đầu Hỏa Linh bao vây lại.
Tàng Huyền nghe vậy, khẽ gật đầu một cái, lập tức mang theo hai người còn lại kia xông tới tinh trụ.
Một tiếng quát lớn vang lên!
Linh văn trên tay Tàng Huyền chớp động không thôi, khiến cánh tay trở nên thô to hơn bình thường gấp bội.
Hắn khẽ cúi người vỗ một quyền xuống đất.
Mặt đất kịch liệt rung động, tạo ra một hồi cát bay đá chạy, lát sau đất đá thình lình ngưng tụ thành một bàn tay màu vàng khổng lồ, cao hơn mười trượng, bàn tay năm ngón cuộn thành một nấm đấm, nhắm thẳng gốc tinh trụ điên cuồng lao tới.
Tiếng nổ rầm rầm như khai thiên lập địa vang lên.
Chung quanh tinh trụ, một mảnh hoàng quang mênh mông túa ra khiến cho đường hầm nơi đây cũng bị chấn động, rung chuyển kịch liệt.
Hai người đi theo Tàng Huyền cũng lần lượt ném ra linh khí của mình.
Một người thả ra một cái xích sắt màu đen, kẻ còn lại phóng xuất một thanh loan đao màu xanh lá, cũng gia nhập vào trường công kích lên tinh trụ.
Lúc này mặt ngoài tinh trụ chợt lóe lên ánh sáng màu đỏ.
Một lát sau, ngay giữa trường tấn công như bảo táp, bất ngờ một tiếng vỡ vụn giòn tan vang lên.
Tinh trụ cực lớn lúc này lung lay mấy cái, liền ngã về một hướng, tạo thành một cái hố to, rồi thình lình gãy ra thành ba bốn đoạn nhỏ.
Một mảnh lớn Hỏa Vân tuôn ra từ chỗ tinh trụ bị gãy, sau đó nhanh chóng bay lên du nhập vào mảnh Hỏa Vân phía xa xa không còn thấy bóng dáng.
Tiếp theo ba người Tàng Huyền không chút do dự lao tới ba đầu Hỏa Linh đang bị họ Liễu vây khốn.
Bên kia, Liễu Minh cũng đang điên cuồng thúc giục Lạc Kim Sa cùng Ngự Kiếm Thuật.
Một lát sau, bốn người liền hợp lực chém giết ba đầu Hỏa Linh không còn một mảnh.
“Nếu như Trần Đăng dự liệu không sai, thì đầu Hỏa Linh khổng lồ kia rất nhanh sẽ trở lại bên trong đường hầm, chúng ta mau chóng ẩn nấp đi rồi tính tiếp.” Liễu Minh đem Linh Khí thu lại sắc mặt ngưng trọng nói ra.
Ba người Tàng Huyền không có ý kiến, lập tức tùy ý tìm một chổ ẩn nấp trong đường hầm, lần nữa vận dụng khăn gấm, che giấu khi tức bản thân.
Bên ngoài đường hầm ở một hạp cốc cách đó không xa, mấy trăm đầu Hỏa Linh Thú dưới sự chỉ huy của hơn mười đầu Hỏa Linh, đang bao vây một đại trận màu trắng.
Mặt ngoài đại trận lóng lánh như mặt nước, đang rung động không ngừng dưới những đợt tấn công liên miên của đàn thú.
Trên mặt nước không ngừng vang lên những tiếng nổ kinh thiên động địa, từng đoàn hỏa cầu đánh lên rồi bạo liệt ra, thanh thế cực kỳ khủng bố, khiến cho khu vực phụ cận nhiệt độ bạo tăng, cũng phát ra những tiếng nổ không ngớt.
Dưới sự công kích không dứt, đại trận bắt đầu mơ hồ hiện ra nhiều khe hở, bộ dáng không còn cầm cự được bao lâu.
Bên trong pháp trận, Trần Đăng đầu đầy mồ hôi, trong miệng thở dốc, một tay cầm thượng phẩm Linh Thạch nhanh chóng bổ sung lấy Pháp lực, một tay thúc giục thanh ngọc trận bàn giữ vững pháp trận.
Lúc này, cách thời gian bọn người Liễu Minh lẻn vào đường hầm vẻn vẹn chừng nửa canh giờ mà thôi.
Cùng một thời gian, bốn đạo hỏa mang từ trong hầm mỏ bay ra, lúc bay qua pháp trận trên không , lại không quan tâm chút nào, mà chỉ một mực lao về một phía rời đi.
Trần Đăng thấy vậy, suy nghĩ một hồi liền biết nhóm người Liễu Minh trong hầm mỏ đã đắc thủ, lúc này mới dám buông lỏng thở dài một hơi.
Đột nhiên, một hồi “Xì… Lạp” từ bốn phía vang lên.
Tiếp theo mặt nước bốn phía đồng thời lóe lên vỡ vụn, hóa thành từng mảnh băng tinh lớn nhỏ không đều, từ trời rơi xuống như mưa, đồng thời ánh lửa lóe lên, bốn phía hỏa khí hừng hực thiêu đốt.
Trận pháp này chỉ kiên trì được hơn nửa canh giờ, rút cuộc cũng không chịu nổi mà tán loạn rồi.
Trần Đăng tựa hồ đã sớm đoán trước tình hình trước mắt.
Sau khi thu lại trận bàn đang cầm trong tay, hắn liền hóa thành một đạo ánh sáng nhảy lên một cỗ phi xa, quét qua bốn phía sau đó chọn lấy một hướng trống trải lao đi.
Một thanh âm bén nhọn vang lên, đàn thú bên dưới cũng gào thét, bay lên đuổi theo phi xa.
Thời gian qua chừng một chén trà, ngay lối vào hạp cốc, Hỏa Linh khổng lồ đã xuất hiện ở đó, trên thân hỏa diễm thiêu đốt, thần sắc cuồng bạo, lao nhanh như chớp về phía đường hầm.
Đằng sau còn có năm sáu đầu Hỏa Linh khác, chẳng qua là tốc độ chậm hơn, bị Hỏa Linh Vương bỏ lại phía sau một khoảng xa.
Liễu Minh ẩn mình trong hầm khẽ động thần sắc, bờ môi nhúc nhích vài cái.
Tàng Huyền và hai người kia tức thì cả kinh, thần sắc ngưng trọng bộ dạng như lâm đại địch.
Đúng vào lúc này, giữa không trung lóe lên hào quang đỏ thẫm mang theo tiếng vang thật lớn.
Trong hố to, gần chỗ Tinh trụ bị hủy, một thân ảnh hiện ra, chính là đầu Hỏa Linh Vương, cao hơn hai trượng, ánh mắt quét nhìn xuống vị trí tinh trụ, ngửa cổ rống một tiếng chói tai, thình lình trong miệng lại phát ra tiếng người:
“Thái Thanh môn, giết….. giết. . .”
Sau đó lại ngửa cổ tiếp tục rống lên một tiếng nữa, sau đó bay lên giữa không trung, con mắt trắng đục quét qua bốn phía.
“Động thủ!”
Liễu Minh thấy vậy, lập tức quát một tiếng, thân hình một cái mơ hồ, lập tức rời khỏi màn sáng tử sắc, đồng thời Linh kiếm trong tay run lên, hóa thành một đạo cầu vồng chói mắt bắn ra.
Tàng Huyền cũng đã chuẩn bị từ sớm một tay bấm quyết, màn sáng tử sắc trên người lúc này phóng lên trời, nhanh chóng để lộ hình dạng thật sự là một cái khăn gấm màu tím, nhưng lại nhanh chóng xoay vài vòng rồi biết mất tăm.
Hai người còn lại cũng thúc giục Linh Khí, là một cái xích sắt đen xì và thanh loan đao, tạo thành quang nhận và đạo vòi rồng khổng lồ, bắt đầu công kích Hỏa Linh khổng lồ.
Hỏa Linh Vương hiển nhiên không ngờ tới chuyện có người đánh lén, nên thoáng chút sững sờ, sau đó lại nổi giận gầm lên một tiếng.
Một tay phất lên, một viên hỏa cầu hơn một trượng hướng gần đến cầu vồng màu lam, đồng thời xoay người, bên ngoài thân hỏa diễm một hồi căng rút, liền hóa thành một bức tường lửa lao về phía vòi rồng cùng quang nhận.
Oanh!
Hỏa cầu cùng cầu vồng màu lam đụng vào nhau, lập tức hóa thành hai đạo ánh sáng xích lam nổ văng tung tóe, sóng khí phát ra tiếng rít lan khắp bốn phương tám hướng.
Mà vòi rồng cùng quang nhận bị bức tường lửa đánh tới, lúc này một hồi “Tư Lạp” bị hỏa diễm công kích bộ dạng không chống đỡ nổi.
Nhưng vào lúc này, không gian trên đỉnh đầu Hỏa Linh Vương bất ngờ chấn động, một cái mặt quỷ màu tím bỗng nhiên hiện ra, tiếp theo phát ra tiếng cười kiệt kiệt quái dị, sau đó lại hóa thành mấy đạo dây leo màu tím quấn chắc Hỏa Linh vương mấy vòng.
Hỏa Linh Vương huy động hai tay như muốn xé rách dây leo màu tím thế nhưng dây leo kia lại chợt ẩn chợt hiện, căn bản không thể chạm đến, nói gì đến chuyện gỡ ra.
Cùng lúc đó, eo lưng Hỏa Linh Vương chợt ẩn hiện kim quang, sau một thoáng mơ hồ liền ngưng tụ thành một Kim Hoàn vừa thô vừa to, nhanh chóng buộc chặt nó lại.
Đúng là Liễu Minh cùng lúc tế ra Lạc Kim Sa, hai tay liên tục bấm niệm pháp quyết, dốc sức quán chú Pháp lực vào đó, để cùng trói chặt đối phương.
Hỏa Linh Vương lúc này lại phát ra một tiếng kêu kì quái, hai chân bị khóa chặt, thân hình hơi run lên, trên mặt mơ hồ hiện lên dáng vẻ thống khổ.
Lạc Kim Sa không hổ là cực phẩm Linh Khí, uy lực thực không tầm thường.
Thực lực cường đại như Hỏa Linh Vương bị giam trong đó nhất thời cũng không có cách nào thoát thân.
Trong lúc đó dây leo màu tím đồng dạng cũng đang nhanh chóng xiết chặt hơn nữa.
Mặt mũi Tàng Huyền lúc này ướt đẫm mồ hôi giống như bí thuật đang thi triển khiến hắn hao tổn rất nhiều Nguyên khí.
Vòi rồng cùng quang nhận vốn đang bị ép tường lửa ép tới gần chết thế nhưng theo một tiếng trầm đục vang lên, công kích của đối phương chợt bất ngờ vỡ vụn.
Hai người kia thấy vậy, tức thì vui mừng quá đỗi, lúc này muốn thúc giục Linh Khí, tiếp tục công kích Hỏa Linh Vương.
Nhưng vào lúc này, bầu trời xa xa truyền đến tiếng gió xen lẫn từng hồi gào thét, mấy đạo Hỏa Vân lóe lên, chính là mấy đầu Hỏa Linh đi cùng với Hỏa Linh Vương , bây giờ mới về tới.
“Hai người các ngươi đi ngăn chặn mấy con Hỏa Linh kia, ta cùng Tàng huynh đi đối phó đầu Hỏa Linh Vương!”
Liễu Minh thấy vậy, không chút do dự dặn dò hai người bên cạnh một tiếng sau đó bắt đầu vận dụng bí thuật nhất tâm nhị dụng, nguyên bản tiểu kiếm màu lam bị đánh bay ra ngoài bây giờ lại lóe lên, lần nữa hóa thành một đạo ánh sáng màu lam hung hăng chém xuống Hỏa Linh vương.
Bây giờ hắn đang dung hơn phân nửa Pháp lực thúc giục Lạc Kim Sa, cho nên không cách nào thi triển Ngự Kiếm Thuật.
Nhưng kiếm quang vừa chém tới đỉnh đầu Hỏa Linh Vương, thì “Phanh” một tiếng, kiếm quang thu vào, tiểu kiếm bị lập tức bắn ngược ra xa Hai gã đệ tử kia thấy vậy, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, nhìn nhau một cái, liền ngoan ngoãn nghe lời lập tức bay lên không nghênh đón mấy tên Hỏa Linh đang tới.
Một hồi Oanh Oanh long long nổi lên.
Hai gã đệ tử kia đã cùng những đầu Hỏa Linh kia triển khai đại chiến.
Liễu Minh thấy phi kiếm không có tác dụng, lúc này sắc mặt trầm xuống, không nói hai lời vẫn điên cuồng thúc Lạc Kim Sa.
Bên kia Tàng Huyền mặt mũi cũng tràn đầy ngưng trọng giống như thế.
Mà Hỏa Linh Vương vốn đang chịu thống khổ tới cực điểm , bỗng nhiên kêu to một tiếng, há miệng phun ra từng sợi hỏa diễm huyết hồng, sau một cái chớp động, liền đánh vào sợi dây màu tím.
Cũng không biết huyết diễm có lai lịch gì, mà sợi dây màu tím sau một phen chớp động, liền phát ra tiếng “Xựt” rồi lập tức tan rã.
Còn Kim Hoàn mặt dù không có lập tức bị hóa giải nhưng cũng đã không thể trói chặt được Hỏa Linh Vương như trước.
Đến khi hỏa diễm ngoài thân Hỏa Linh Vương đại thịnh, hai tay cuồng vũ, Kim Hoàn cuối cùng không thể duy trì cũng lập tức tiêu tán.
Tiếp đó đại thủ cháy đen hiện ra, muốn bắt lấy Kim Hoàn.
Liễu Minh thấy vậy, hai mắt sáng lên, cánh tay như thiểm điện một điểm ra trước, trong miệng hô lên một chữ “Tán”.
Phanh!
Kim Hoàn nhanh chóng tiêu tán, hóa thành từng điểm kim quang, bay về phía Liễu Minh.
Hỏa Linh Vương thấy vậy, có chút sững sờ, đôi mắt trắng đục huyết bốc lửa rừng rực, hai tay thành quyền, ngửa đầu phát ra một tiếng thét dài cực kỳ thê lương, rồi khẽ động thân hình, lao tới Liễu Minh.
Nhưng vào lúc này, đôi mắt Tàng Huyền lóe lên ánh sáng tím, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết.
Đỉnh đầu Hỏa Linh Vương chợt chấn động, mặt quỷ màu tím lần nữa hiện ra rồi hóa thành vài đạo sương mù màu tím nhanh chóng quấn lấy Hỏa Linh Vương, khiến cho thân hình khổng lồ của nó nhất thời không thể cựa quậy.
Liễu Minh thấy vậy, biết thời cơ đã đến, cánh tay lập tức chụp vào hư không.
Lúc này tiểu kiếm màu lam hiện ra, cổ tay run lên, Pháp lực toàn thân điên cuồng rót vào.
Tiếng xé gió nổi lên!
Lúc này kiếm ảnh đầy trời lập tức hợp thành một hư ảnh cự kiếm lớn tầm bảy tám trượng mang theo khí thế kinh người chém xuống thân thể Hỏa Linh Vương.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 498: Hỏa Linh Vương
Hỏa Linh Vương đang bị dây sương mù màu tím trói buộc, thân hình không cách nào cử động được, sau một hồi hốt hoảng liền há miệng nhổ ra một mảnh hỏa diễm.
Đoàn Hỏa Vân bay lên trên đầu Hỏa Linh Vương lập tạo thành một đạo cầu vồng lửa…
Một tiếng “Oanh” thật lớn vang lên!
Hư ảnh cự kiếm như một ngọn núi đánh xuống cầu vồng lửa, khiến cho kiếm khí bắn ra tung tóe.
Cầu vồng lửa chỉ chèo chống được chừng nửa khắc liền bị chấn nát trong tiếng vỡ vụn, mang theo Hỏa Tinh bắn sáng cả một góc hạp cốc
Tàng Huyền thấy thế, ánh mắt lay động tinh quang lóe lên, trong miệng phun ra một chữ “Bạo”.
Từ trên người Hỏa Linh Vương truyền ra mấy tiếng trầm đục, những sợi dây sương mù đang trói trên người gã cũng thình lình tiêu tán, tạo thành một mảnh sương tím mờ mịt.
Thân thể Hỏa Linh Vương không ngừng vang lên những âm thanh kỳ quái “ Tư Tư..”, Hỏa Diễm trên người ảm đạm đi không ít so với lúc đầu.
Hai tay Hỏa Linh Vương cuồng vũ, trong miệng phát ra những tiếng gầm rống chói tai rồi thình lình phun ra một đoàn Huyết Diễm màu đen bất ngờ nhắm tới đám sương mù màu tím, ý đồ thiêu đốt mà sương mù kia.
Nhưng vào lúc này, kiếm ảnh màu lam đã hùng hổ đánh tới.
Tuy trong hoàn cảnh nghìn cân treo sợi tóc nhưng Hỏa Linh Vương vẫn không chút hoang mang, nhanh chóng chạy trốn sang nơi khác.
Nhưng đã muộn, kiếm ảnh đã tới đồng thời hóa thành vô số đạo Kiếm Quang chém xuống một cách điên cuồng.
Âm thanh bén nhọn vang lên!
Hỏa Linh Vương thấy Kiếm Quang đã tới mi tâm, không còn kế sách nào khác bèn tự bạo thân thể, biến thành từng đốm Hỏa Diễm bay ra tứ tán.
Bất quá kiếm quang lại không ngừng tung hoành trong đoàn Hỏa Diễm, tiêu hủy một nửa trong số đó.
Đợi tất cả kiếm quang tán hết, thân hình Hỏa Linh Vương lại bất ngờ hiện ra giữa biển lửa.
Bất quá giờ phút này, thân thể gã thình lình xuất hiện vô số miệng vết thương.
Miệng vết thương bất ngờ ứa ra Hỏa Diễm giống như đã bị trọng thương.
Liễu Minh thấy vậy, hai mắt nhíu lại, tiểu kiếm trên không lại phát ra một tiếng thanh minh, lập tức tản ra lam mang chói mắt.
Bên kia Tàng Huyền thấy Hỏa Linh Vương xơ xác như thế, nội tâm trở nên vui vẻ, một tay bấm niệm pháp quyết, có lẽ muốn triển khai thủ đoạn nào đó, quyết tâm diệt Hỏa Linh Vương mới thôi.
Bất quá vào lúc này, đôi mắt Hỏa Linh Vương phát ra hung quang.
Gã chợt ngửa đầu thét dài một tiếng, hai tay cuồng vũ, nhưng mục tiêu lại không phải là Liễu Minh hay Tàng Huyền, mà là tinh trụ bị gãy đang nằm gần đó.
“Phanh” “Phanh” vài tiếng, cũng không biết Hỏa Linh Vương đánh hai quyền này có mục đích gì, nhưng ngay sau đó những tinh trụ vừa bị gã chấn nát bất ngờ xuất hiện những đám Hỏa Vân, đám Hỏa Vân này như nước chảy thành sông, không ngừng lao tới nhập vào trong người Hỏa Linh Vương.
“Không tốt, mau ra tay!”
Liễu Minh là người kinh nghiệm cỡ nào.
Tuy không biết đối phương có dụng ý gì nhưng vừa thấy cảnh này nhưng lập tức cảm thấy không ổn, cho nên quyết không để Hỏa Linh Vương hoàn thành việc trước mắt, quay sang nói với Tàng Huyền một câu, sau đó pháp quyết tung ra như chớp khiến thanh tiểu kiếm trong tay lập tức cuồng trướng hóa thành một hư ảnh cự kiếm dài đến tám chín trượng Tàng Huyền ở bên cạnh thấy vậy sắc mặt cũng trầm xuống, rồi đưa tay nhằm về phía Hỏa Linh Vương điểm một cái vào hư không.
Phốc!
Không gian trên đầu Hỏa Linh Vương lần nữa chấn động, đầu quỷ màu tím lại hiện ra nhưng lần này nó không hóa thành sương mù, mà khuôn mặt đanh lại, rồi há to miệng lộ ra răng nanh bén nhọn, lao xuống ý đồ cắn vào đầu Hỏa Linh Vương.
Lại “Phốc” một tiếng.
Hỏa Linh Vương bị đầu quỷ cắn mất non nửa cái đầu.
Tiếp theo một đạo cầu vòng chói mắt vang lên, một bờ vai và non nửa người gã lại bị chém rụng xuống.
Hỏa Linh Vương đối mặt với công kích của hai người, không ngờ lại đứng yên không chút phản kháng.
Nhưng chỉ một khắc sau, đầu vai bị chém bốc lên cuồn rồi một bờ vai cùng cái đầu khác lại mọc ra.
Thương thế nghiêm trọng trước đó chưa đầy một khắc đã hoàn toàn biến mất, tiếp đến một luồng hỏa khí bức người phóng lên tận trời cao.
Bất luận mặt quỷ hay là cự kiếm đều bị hỏa khí áp bức bắn ra xa.
Trong đó mặt quỷ ngay khi hỏa khí gào thét phóng lên thì nó cũng bị tán loạn.
Cùng lúc Tang Huyền cũng hộc một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên tái nhợt đáng thương.
Hiển nhiên quỷ đầu bị chấn nát đã khiến hắn bị phản phệ dẫn đến trọng thương.
Hỏa Linh Vương sau khi khôi phục thân thể thì hai tay vung lên, tiếp đến lại há miệng nuốt hết tất cả Hỏa Vân chung quanh vô bụng.
Sau đó bụng gã phát ra những tiếng nổ râm ran, quanh thân bất ngờ hiện lên mười hai viên Tinh Hỏa to bằng hạt đậu, mặt ngoài Tinh Hỏa lấp lánh linh văn, từ đó phát ra linh khí cực kỳ tinh thuần.
“Pháp lực Hóa Tinh?”
Tàng Huyền vừa nhìn thấy cảnh này trong miệng đã nghẹn ngào nói một câu, vội đưa tay lau viết máu trên miệng sắc mặt không khỏi kinh hoảng.
Liễu Minh gặp tình hình này, trong nội tâm cũng không khỏi hoảng sợ.
Cái gọi là Hóa Tinh kỳ thật ra chính là vì tu vi tu luyện đến cực hạn nhất định, Linh Hải không thể dung nạp Chân Nguyên dạng lỏng thêm nữa mà tự ngưng kết thành viên chuyển sang một cảnh giới mới.
Mà Hỏa Linh Vương tạo ra mười hai viên Hỏa Tinh so với pháp lực hóa tinh ghi trong điển tịch ghi lại hoàn toàn không khác nhau.
Mà tiến vào Hóa Tinh Kỳ, Chân Nguyên ngưng kết Pháp lực thành tinh càng nhiều, Pháp lực phát ra càng hùng hậu, tiềm lực tu hành sau này càng lớn.
Mà tính theo linh mạch thì, tu luyện giả sáu Linh Mạch lúc Hóa Tinh có thể ngưng kết ra mười tám hạt Pháp lực kết tinh, Cửu Linh Mạch có thể ngưng kết ra ba mươi sáu, mười hai Linh Mạch là bảy mươi hai, còn Thiên Linh Mạch trong truyền thuyết thì là một trăm lẻ tám hạt.
Cho nên dù đều là Hóa Tinh kỳ thì thực lực mỗi người cũng cách nhau một trời một vực.
Về phần người có ba Linh Mạch nếu tiến giai Hóa Tinh, tự nhiên cũng chỉ có thể ngưng kết ra mười tám hạt, bất quá dù ở Trung Thiên Đại Lục thì người ba linh mạch có thế kết tinh thì đã ít lại càng ít, nếu có thì người đó cũng là người có thiên đại cơ duyên hoặc là sở hữu linh thể nghịch thiên trong người.
Bất quá Hỏa Linh Vương trước mắt chỉ có mười hai viên hơn nữa không có tạo ra thiên tượng của Hóa Tinh Kỳ, thì rõ ràng là gã không kết tinh thành công mà chỉ là mượn nhờ một loạt bảo vật nào đó, kích phát tiềm lực bản thân miễn cưỡng duy trì cảnh giới Hóa Tinh Sơ Kỳ, có lẽ cũng không thể duy trì được quá lâu.
Trong đầu Liễu Minh nhanh chóng xoay chuyển, cuối cùng nhìn ra nhược điểm của Hỏa Linh Vương.
Bấy giờ trong lòng mới nhẹ thở ra
Lúc này Hỏa Linh Vương hai mắt đầy hung quang nhìn chằm chằm Liễu Minh cùng Tàng Huyền đang ở giữa không trung, trong miệng thét dài một tiếng, mười hai viên Hỏa Tinh tức thì nhập vào trong người, sau đó hỏa quang đại thịnh phát ra ánh sáng chói mắt rồi bất ngờ biến mất trong không khí.
Liễu Minh thấy vậy trong lòng cả kinh, bất chấp việc đang thúc giục phi kiếm cũng ngừng lại, tay áo giơ lên từng điểm kim quang lóe lên thình lình xuất hiện một mảnh cát vàng nhanh chóng bao bọc lấy hắn
Tàng Huyền đằng kia đồng dạng cũng biến sắc, một tay bấm niệm pháp quyết, trước người cũng bất ngờ hiện ra một tấm Thổ thuẫn bảo vệ sau lưng hắn.
Đối mặt với đối thủ có thực lực Hóa Tinh kỳ, hai người chỉ có thể tận lực cố thủ.
Trước người Liễu Minh không gian chấn động một cái, thân hình Hỏa Linh Vương bất ngờ hiện ra rồi lóe lên một cái lại xuất hiện ở trước người Tàng* Huyền, sau đó lại biến mất.
Tuy di chuyển giống như làn sương thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng kỳ lạ là gã không hề ra tay với hai người Liễu Minh.
“Không đúng!”
Liễu Minh gặp tình hình này, tâm niệm xoay chuyển một hồi bỗng nhiên quát lên một tiếng.
Đúng lúc này ở phía xa xa không gian chấn động, Hỏa Linh Vương lại hiện ra bất ngờ ở sau lưng hai tên đệ tử đang kịch chiến với mấy đầu Hỏa Linh.
Trong hư không Hỏa Linh Vương đưa tay lên khẽ đảo một vòng, bất ngờ trong tay xuất hiện một ngọn hỏa đao dài gần hai trượng, cánh tay nhẹ nhàng quét ngang một đường.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Gã đệ tử thấp lùn đang toàn lực chống đỡ công kích hai đầu Hỏa Linh không chút hay biết chuyện gì sau lưng, chỉ thấy ánh lửa lóe lên hộ thể cương khí căn bản không có chút tác dụng, thân thể lập tức bị chém thành hai đoạn đồng thời bị hỏa diễm bao bọc lại rào rạt thiêu đốt cứ như vậy mà chết một cách hồ đồ.
Tên đệ tử mặt sẹo bên cạnh, nhìn thấy cảnh đó trong mắt hiện lên sự kinh hoảng tột độ, bất chấp hai đầu Hỏa Linh trước mặt, lập tức lấy ra một tấm phù lục màu xanh dán lên người, nhằm về phía Liễu Minh chạy tới.
Hiển nhiên hắn biết rõ, chỉ có về bên cạnh Liễu Minh thì mới có cơ hội sống sót.
Nhưng lúc này một đạo ánh sáng trắng lóe lên, “Phốc Phốc” hai tiếng vang lên thình lình cả quang cầu lẫn tên mặt sẹo đã bị cắt ra thành hai khúc, chỗ vết cắt hỏa diễm sáng lên biến thi thể thành tro tàn.
Liễu Minh gặp tình hình này, sắc mặt không khỏi tái xanh.
Tàng Huyền cũng hoảng sợ đến cực điểm.
Bởi động tác của Hỏa Linh Vương thật sự quá nhanh, không để cho bọn họ có thời gian cứu viện chút nào.
Đến lúc này thì một cuộc tử chiến là không thể tránh khỏi rồi.
Hỏa Linh Vương lại thét dài một tiếng, sáu đầu Hỏa Linh bên cạnh cũng đồng thời tiêu tán hóa thành từng đám Hỏa Vân, sau đó nhao nhao chui vào trong người Hỏa Linh Vương.
Cứ mỗi một mảnh Hỏa Vân chui vào thì Hỏa Diễm trên người gã càng ngưng thực hơn một phần, khí tức mỗi lúc một cường đại hơn so với lúc đầu.
Liễu Minh hít một hơi thật sâu không chút chần chừ, hai tay bắt đầu bấm niệm pháp quyết, cát vàng quanh thân điên cuồng khuấy động tạo thành một màng kim quang bao bọc hắn vào trong đó, đồng thời tiểu kiếm bay lên hóa thành một thanh cự kiếm tỏa ra kiếm khí lạnh người.
Ánh mắt Liễu Minh lóe lên, cánh tay điểm trong hư không một cái, cự kiếm khẽ run lên linh văn trên thân kiếm tán ra tạo thành một đạo cầu vồng màu lam dài hơn mười trượng, một tiếng kiếm minh vang lên đạo cầu vòng phá không lao tới đỉnh đầu Hỏa Linh Vương
Tang Huyền cũng không nói hai lời tay áo vung lên, một cái dù nhỏ màu xanh bay lên không ngừng xoay vòng, thình lình cuồng trướng biến thành một cái dù lớn hơn một trượng phát ra thanh quang nhàn nhạt, đem hắn bao bọc vào trong đó.
Không chút dừng tay, hắn lại há miệng phun ra sáu chuôi dao màu tím, thanh đao ra khỏi miệng thì không ngừng lớn lên đến khi mỗi thanh dài đến bốn năm trượng mới ngừng lại, sáu thanh đao xếp thành hàng ngang không ngừng phát ra tiếng “Ông Ông…”
“Đi “
Tàng Huyền quát lên một tiếng, sáu chuôi đao nhoáng lên hóa thành sáu đạo tử mang đâm thẳng tới Hỏa Linh Vương.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 499: Kết Tinh
Hỏa Linh Vương thấy vậy gầm nhẹ một tiếng, hai luồng bạch sắc hỏa diễm trên tay quay tròn một cái hóa thành hai đạo Hỏa Nhận dài hơn một xích.
Hai tay vung lên, một đạo Hỏa nhận lao thẳng vào cự kiếm phía xa, đạo còn lại thì lao tới nghênh đón sáu thanh tử đao.
Cầu vồng màu lam cùng bạch quang chỉ hơi tiếp xúc, một đạo bạch sắc ánh lửa vọt đến người, cũng gào thét một tiếng lam cầu vồng bỗng nhiên rút nhỏ mấy trượng, trở lại hình dáng tiểu kiếm như cũ, đồng thời thân kiếm lập tức hiển hiện mấy đạo vết rạn.
Hỏa Linh Vương điểm một cái, Hỏa Nhận trên không trung liền tự bạo tỏa ra bạch diễm cuồn cuộn, hoàn toàn vây lấy tiểu kiếm vào trong.
Liễu Minh thấy vậy, nội tâm trầm xuống bởi lẽ hắn đã hoàn toàn mất đi liên hệ với tiểu kiếm.
Sau một khắc vài đoạn tàn kiếm bị nóng chảy rơi xuống.
Bên kia, sáu đạo tử mang liên tiếp đánh lên Hỏa Nhận về sau đồng thời bạo liệt, hai màu tím trắng đồng thời tán ra chung quanh.
Nhưng một lát công phu sau bạch sắc hỏa diễm hùng hổ đã hoàn toàn che lấp tử mang.
Tàng Huyền tự biết không ổn, một tay bắt quyết “Sưu sưu” vài tiếng, thì chỉ còn lại ba đạo tử đao bay ra khỏi bạch quang, mà tử sắc trên đao bộ dạng yếu nhược dáng vẻ bị tổn hại không nhẹ chút nào.
Lúc này, Hỏa Linh Vương thân hình uốn éo mấy cái Hỏa Diễm trên người bỗng nhiên nhộn nhạo bất định, thình lình tách ra thành hai đầu Hỏa Linh Vương, kích thước còn có phần lớn hơn bình thường
Hai đầu Hỏa Linh đồng thời ngửa đầu gầm nhẹ một tiếng lại lắc mình một cái, liền giống như Thuấn Di hai tên chia ra lao đến vị trí của Liễu Minh và Tàng Huyền, tiếp theo gần như cùng lúc hai tay run lên bốn chuôi dao bắn ra.
Liễu Minh nhíu nhíu hai mắt, phóng xuất Tinh Thần lực ý đồ phân biệt xem tên nào mới là Hỏa Linh Vương thật.
Tàng Huyền cũng thi triển tử nhãn thiên phú bí thuật, chăm chú quan sát hai đầu Hỏa Linh Vương.
Kết quả làm hai người giật mình bởi vì trước mắt hai đầu Hỏa Linh Vương đều là thật, không biết nó dùng biện pháp hay tu luyện như thế nào mà lại nghịch thiên như thế.
Liễu Minh không suy nghĩ nhiều chỉ hừ lạnh một tiếng, màn cát vàng trước mặt đột nhiên xoay tròn một cái, liền nhao nhao lao về phía Hỏa Linh Vương nhằm vây nó vào trong.
Một tiếng “Phốc” vang lên, hai đạo Hỏa Nhận như hai lưỡi đao bất ngờ men theo tường cát mà lao tới Liễu Minh,
Liễu Minh nhìn thấy cảnh này trong lòng hốt hoảng, vội vàng tế ra hai quả Trọng Thủy Châu, hai tay hợp lại hơi nước màu đen ngưng kết trên song quyền, muốn trực tiếp đỡ một kích này.
Oanh!
Hai đạo Hỏa Nhận đồng thời bạo liệt khi đánh tới Trọng Thủy Châu, hơi nước cùng Hỏa Diễm đan xen vào nhau phát ra thanh âm “Tư Tư”, nhưng chỉ một khắc sau Hỏa Diễm đã bị thôn phệ hơn phân nửa.
Nhân cơ hội này thân hình Liễu Minh lập tức lùi ra xa, tay áo run lên mang cát vàng lại cuồn cuộn trước người.
Bên kia, Tàng Huyền thúc giục cây dù màu xanh lá để chống đỡ hai đạo dao sắc, phương hai đạo ánh sáng xanh đỏ vừa chạm tức thì màn sáng xanh giống như có như không trực tiếp bị đánh nát.
Nhưng trong mắt tử quang đại phóng, thân hình quỷ dị uốn một cái tránh thoát hai đạo Hỏa Nhận đánh xém hai bên vai.
“Phanh” “Phanh” hai tiếng nổ vang lên, hai đạo Hỏa Nhân đánh hụt mục tiêu đâm thẳng vô vách động tạo thành hai cái rãnh sâu trên đá.
Một đòn tập kích không có hiệu quả, hai đầu Hỏa Linh khổng lồ đều tỏ ra có chút bất ngờ, nhưng không chờ hai người Liễu Minh phản kích, chúng lại hóa thành hai luồng bạch sắc hỏa lui lại phía sau, sau đó hợp lại thành một đầu Hỏa Linh Vương.
“Người của Thái Thanh Môn. . . đều phải chết. . .” Hỏa Linh Vương ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía hai người, trong miệng vang lên những câu nói đứt quảng không rõ ràng, sau đó dậm chân một cái hai tay bắt chéo trước ngực trong miệng bắt đầu lầm bầm đọc chú ngữ.
Lập tức một tràng “Oanh long long” vang lên, tiếp đó phô thiên cái địa hỏa Vân trong động bắt đầu nhộn nhạo tạo thành một cột sóng khổng lồ lao tới vây hai người Liễu Minh vào trong đó.
Cả Liễu Minh lẫn Tàng Huyền đều nỗi lên một tia kinh hãi, chỉ có thể điên cuồng thúc giục pháp quyết tự bảo vệ lấy thân mình, nhưng cái cột sóng này như thì cứ như bất tận hết đợt này tới đợt khác lao vào, nhất thời vô kế khả thi thoát khỏi nó.
Hỏa Linh Vương thấy vậy hai tay chà xát, lại ngưng tụ ra từng thanh Hỏa Nhận màu trắng, mặc dù lớn nhỏ không đồng nhất nhưng số lượng hàng trăm cái thật sự làm cho người ta kinh hãi không thôi.
Âm thanh “Xùy xùy “phát ra bạch quang lóe lên lập tức toàn bộ Hỏa Nhận đều biến mất không thấy bóng dáng.
Sau một khắc, trong từng đợt sóng đánh tới bất ngờ trà trộn một số Hỏa Nhận bất ngờ công kích Liễu Minh.
Liễu Minh thấy tình cảnh này sắc mặt không khỏi có chút khó coi, một bên thúc giục Lạc Kim Sa bảo vệ thân mình, một bên đem Trọng Thủy Châu ném vào không trung, lập tức huyễn hóa ra một tầng hơi nước đen ngòm hạ xuống, che chắn chính mình trong đó, mưa gió không lọt.
Bùm! Bùm! Đùng! Đùng!
Tiếng va đập vang lên, cuồn cuộn sóng lửa bị Lạc Kim Sa tạo thành màn cát ngăn cản ở bên ngoài, nhưng Hỏa Nhận lại lóe lên xuyên thấu màn cát tiến vào màn hơi nước màu đen, làm cho màn nước nhôn nhạo không thôi.
Liễu Minh nhờ hai tầng phòng hộ Lạc Kim Sa cùng Trọng Thủy Châu, cuối cùng miễn cưỡng chặn lại sóng lửa cùng Hỏa Nhận công kích.
Mà bên kia Tàng Huyền bộ dạng có chút chậc vật, lúc trước cái dù xanh đã bị tổn hại nên bây giờ chỉ còn cự thuẫn màu vàng ngăn cản sóng lửa, trong mắt tận lực thúc giục bí thuật phát ra tử quang cố gắng chống đỡ Hỏa Nhận
Nhưng vận dụng bí thật này tinh thần lực tiêu hao thật sự rất kinh người, cho nên chỉ trong một khắc sắc mặt hắn đã trắng xám.
Nhưng sóng lửa vẫn liên miên bất tận, ẩn ẩn trong nhưng đợt sóng vẫn không ít Hỏa Nhận thừa cơ đánh lén, Tàng Huyền cũng chỉ biết liều mạng mà chống đỡ.
Trước mắt hắn bỗng nhiên lóe lên bạch quang, thần thức nhất thời không thể ổn định lại, chỉ cảm thấy cánh tay trái bỗng nhiên mát lạnh không ngờ đã có một ánh đao chém tới.
Tàng Huyền cũng là người thập phần dũng cảm, đối mặt với cảnh này trong mắt lóe lên sự tàn khốc đồng thời há miệng phun ra một ngụm máu vào chỗ cánh tay bị chém.
“Phốc” một tiếng, huyết vụ lập tức dập tắt bạch diễm đang thiêu đốt cánh tay đứt, rồi khi băng bó sơ qua vết thương hắn lại lơ lửng trên không trung hướng Liễu Minh truyền âm một câu:
“Liễu huynh, giúp ta kéo dài chút thời gian!”
Liễu Minh ánh mắt lóe lên, không nói hai lời pháp quyết biến đổi nhoáng lên một cái, thân hình đã biến mất sau đó thình lình xuất hiện trước mặt Tàng Huyền, cát vàng cuồng vũ đem Tàng Huyền bao bọc vào trong.
Cùng lúc đó, hắn hét lớn một tiếng, bên ngoài thân tức hiện ra từng miếng lân phiến đỏ thẫm, sau đó một tay bấm niệm pháp quyết, Trọng Thủy Châu biến thành sương mù cũng nhộn nhạo một hồi thình lình đậm đặc hơn trước rất nhiều.
Trong chốc lát, tất cả công kích của Hỏa Linh Vương dù là sóng lửa hay Hỏa Nhận tất cả đều bị chặn ở ngoài.
“Đa tạ Liễu huynh, ta chỉ cần một chút thời gian thôi.”
Tàng Huyền nói một câu đa tạ Liễu Minh xong thì lật tay lấy ra một khối phù, bóp vỡ sau đó đập vào chỗ cánh tay bị cụt tức thì máu ngưng chảy.
Tiếp theo trong miệng lại lẩm bẩm, trong mắt lại hiện ra tử quang hai con ngươi màu tím tinh quang lập loè bất định, trên không trung cánh tay đứt nhuộm màu đỏ của máu hòa vào với tử quang, một chút sau cánh tay bất ngờ biến thành một thanh cốt mâu màu tím hồng dài hơn một trượng.
Sau đuôi cốt mâu thình lình có linh văn chớp động, mũi mâu mơ hồ hiện ra mấy đạo huyết hồng như những con rắn chạy qua chạy lại không ngừng.
Sắc mặt Tàng Huyền có chút nghiêm trọng sau đó cánh tay điểm một cái vào hư không, huyết sắc cốt mâu trên không trung không ngừng rung động bộ dáng như cung đã lắp tên sẵn sàng bắn vào mục tiêu.
Liễu Minh thấy vậy hầu như không cần suy nghĩ hai tay bấm niệm pháp quyết, trước người hiện ra từng điểm ánh sáng màu xanh, lập tức hiện ra hơn mười tấm Phong Nhận màu xanh nhạt, run lên một cái liền phát ra chói tai sau đó nhằm vào Hỏa Linh Vương kích bắn đi.
Hỏa Linh Vương vừa thấy Phong Nhận bắn đến chỉ hé miệng phun ra mấy viên hỏa cầu.
“Oanh long long” một hồi bạo liệt vang lên, Phong Nhận cùng hỏa cầu tạo thành vân mây lửa xanh hồng, thoáng một phát che khuất tầm tình của Hỏa Linh Vương cùng Liễu Minh.
“Đi!”
Hai con ngươi Tàng Huyền lập tức biến thành màu đỏ tía, không chút do dự nhằm phía cốt nhận trên không vỗ tay một cái đồng thời trong miệng khẽ quát một tiếng.
Một tiếng “Vèo” vang lên, cốt mâu như mũi tên rời cung, hóa thành một đạo tia máu bắn vào Hỏa Linh Vương, độn tốc cực nhanh giống như tia chớp, chỉ một cái hô hấp đã vượt qua từng trận sóng lửa, rồi bỗng nhiên xuất hiện ở trước người Hỏa Linh Vương.
Cốt mâu đột nhiên xuất hiện, Hỏa Linh Vương cũng có chút bất ngờ, hỏa diễm quanh thân cuốn ra phía trước tạo ra một bức tường lửa cao ba bốn trượng, che trước người hắn.
Nhưng huyết sắc cốt mâu chỉ thoáng ngừng lại , sau khi phát ra một tiếng “Ken két” lập tức xuyên qua tường lửa.
Hỏa Linh Vương rít lên một tiếng, thân ảnh một chút mơ hồ đã tiêu thất vào hư không.
Nhưng cùng lúc đó, huyết sắc cốt mâu trên không trung bất ngờ quẹo thật nhanh sang phía trái, rồi lóe lên một cái sau đó cũng biến mất trong hư không.
Sau một khắc, một tiếng trầm đục truyền ra, ở một chỗ nhìn như không có gì bỗng nhiên bạch sắc hỏa diễm phun ra, ánh lửa thu lộ ra thân ảnh Hỏa Linh Vương, mà bất ngờ là huyết sắc cốt mâu đang cắm ở trong bụng hắn, tử hồng quang mang chớp động rất quỷ dị.
Hỏa Linh Vương cúi đầu nhìn nhìn huyết cốt mâu trước bụng, trong mắt tràn đầy thần sắc khó có thể tin, rồi bỗng kêu một tiếng Hi..i…iiii, cánh tay khẽ động, đã nắm chặt cốt mâu nhổ ra, đồng thời hỏa diễm đại thịnh, từ trong miệng vết thương tràn ra bạch diễm ý định muốn lấp đầy vết thương, nhưng chỗ miệng vết thương lại có một đám sương mù màu tím, ngăn cản không cho bạch diễm tràn lấp lại vết thương.
Cùng lúc đó sóng lửa đang vây quanh Liễu Minh cùng Tàng Huyền bỗng nhiên màu sắc ảm đạm đi vài phần sau vài cái chớp động liền tiêu tán vào hư không.
Hiển nhiên là vì Hỏa Linh Vương bị trọng thương không thể tiếp tục duy trì pháp thuật thần thông.
Mà Tàng Huyền lúc này vẻ mặt trắng như xác chết, thân hình lung lay như sắp đổ, trên người đang mang trọng thương mà lại liên tục thúc giục bí thuật cho nên vô luận pháp lực hay thân thể cũng sẽ không thể chịu đựng được lâu.
“Toàn bộ…….. Các ngươi phải chết!”
Hỏa Linh Vương gào rú một tiếng, hai mắt thẫn thờ nhìn chằm chằm vào Tàng Huyền, hai tay ngưng tụ ra hai Hỏa Nhận màu trắng bỗng nhiên hai cái hợp lại thành một, biến thành một thanh trường thương, nhắm vào Tàng Huyền hung hăng ném tới
Tàng Huyền chỉ chớp mắt một cái trường thương màu trắng đã xuất hiện trước mặt, lúc này muốn tránh căn bản là vọng tưởng, nội tâm hắn trầm xuống.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ
Chương 500: Bảo Vật Dưới Mặt Đất
Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên!
Một luồng hắc khí bỗng cuốn tới, đánh lên trường thương màu trắng.
Phanh!
Hỏa thương màu trắng rung lên rồi bị đánh văng ra.
Hóa ra Liễu Minh đứng ở một bên đánh ra một quyền vào hư không rồi lập tức giẫm mạnh một cái. “Vèo” một tiếng, thân hình hắn kéo theo những tàn ảnh liên tiếp bổ nhào về phía trước.
Nhoáng một cái, khoảng cách giữa hắn và Hỏa Linh Vương chỉ còn hơn một trượng.
Hỏa Linh Vương gầm lên giận dữ rồi há miệng phun ra một làn sóng lửa màu trắng cuồn cuộn tuôn về phía trước.
Trong lòng khẽ động, hai tay Liễu Minh lập tức xuất hiện tầng tầng lân phiến đồng thời hắn nắm chặt lấy hai viên Trọng Thủy Châu đánh ra vô số quyền ảnh màu đen.
Âm thanh va chạm vang lên như sấm!
Ngọn lửa màu trắng gần như bị đánh tan.
Quyền ảnh chằng chịt điên cuồng đánh vào thân thể Hỏa Linh Vương làm cho miệng vết thương vỡ ra để lộ một viên tinh hạch màu đỏ thẫm lập lòe ánh sáng yếu ớt.
Ánh sáng trong mắt Liễu Minh lóe lên, quyền ảnh ngập trời vừa thu lại đồng thời bàn tay nhanh như chớp đánh một trảo vào phần bụng của Hỏa Linh Vương.
Nhưng vào lúc này, Hỏa Linh Vương tưởng như đã hấp hối bỗng dưng tự bạo.
Ầm!
Từng vòng sáng trắng điên cuồng lan ra.
Ở khoảng cách gần như vậy, Liễu Minh có muốn tránh né cũng không còn kịp nữa rồi.
Chỉ thấy ánh sáng trắng lan ra nuốt chửng lấy hắn.
Tàng Huyền ở phía sau nhìn thấy cảnh này vô cùng sợ hãi!
Nhưng đúng lúc này, một tiếng “vèo” vang lên.
Một dải sáng trắng từ trong biển lửa lao ra chạy thục mạng về phía cửa hạp cốc.
Bên trong ánh sáng trắng bỗng xuất hiện một bóng người cháy đen, đúng là Hỏa Linh Vương.
Nhưng lúc này thể tích của gã đã nhỏ hơn trước vài lần, khí tức cũng trở nên vô cùng suy yếu.
Bóng người lắc lư vài cái đã bay xa hơn bảy tám chục trượng.
Tàng Huyền vừa định thần lại, định thi pháp đuổi theo thì thấy đã không còn kịp nữa rồi.
Nhưng đúng vào lúc này, tiếng xé gió lại vang lên một lẫn nữa từ trong biển lửa màu trắng.
Một luồng khí đen nhanh chóng đuổi theo.
Bên trong luồng khí, Liễu Minh cầm một cái cốt thuẫn màu đen che trước người.
Trên bề mặt cốt thuẫn thấp thoáng ẩn hiện chín cái hư ảnh đầu lâu kêu réo không ngừng.
Tốc độ của hắn cực nhanh, hơn gấp rưỡi so với Hỏa Linh Vương, chỉ thoáng chốc đã đuổi đến sau lưng.
Hỏa Linh Vương chỉ còn cao vài thước tựa hồ biết mình không thể chạy thoát, độn quang đột nhiên dừng lại, quay đầu há miệng phun ra từng luồng huyết diễm đỏ tươi.
Huyết diễm đón gió hóa thành bánh xe lửa khổng lồ cuồn cuộn đánh thẳng về phía sau.
Liễu Minh rùng mình nhưng cốt thuẫn trong tay lập tức nhấc lên, nhoáng một cái liền biến to hơn mười trượng.
Đồng thời, chín cái đầu lâu cũng phóng to như chín cái chậu rửa mặt cùng nhau mở miệng ra.
Ba tiếng “Phốc” “Phốc” “Phốc” vang lên!
Ba khối cầu lửa thậm chí còn không kịp phát nổ, ngay khi vừa tiếp xúc với ảo ảnh chín cái đầu lâu ngay lập tức bị hút vào.
Sau đó một tiếng “Phanh” lại vang lên.
Thân hình Liễu Minh mơ hồ xuất hiện phía trước Hỏa Linh Vương vốn đã vô cùng suy yếu.
Chỉ thấy cánh tay hắn dường như vung lên, một bàn tay nhanh như chớp xuyên thủng bụng Hỏa Linh Vương, nắm lấy một viên tinh hạch màu đỏ thẫm.
Hỏa Linh Vương kêu thảm một tiếng.
Thân thể mất đi tinh hạch lập tức tan rã, chỉ để lại mười tám hạt pháp lực kết tinh đỏ tươi ở giữa không trung.
Lúc này Liễu Minh mới thở dài một hơi, thu cốt thuẫn lại rồi vung tay cất mười tám hạt kết tinh đi sau đó xoay người bay về phía Tàng Huyền ở cách đó không xa.
Một lát sau hắn đã đáp xuống một cái hố to.
“Cuối cùng cũng đánh chết được Hỏa Linh Vương, lần này may mà có Liễu huynh thực lực hơn người.” Tàng Huyền dĩ nhiên đã thấy Liễu Minh đánh chết Hỏa Linh Vương.
Lúc này dù thần sắc hắn vô cùng tái nhợt nhưng vẻ mặt lại phấn khích lạ thường.
Liễu Minh cười hắc hắc một tiếng rồi thu lại Lạc Kim Sa.
Sau đó hắn mở hai tay ra, một bàn tay có một viên tinh hạch, bàn tay kia lại có mười tám hạt pháp lực kết tinh.
Hắn từ tốn nói:
“Lần này giết chết Hỏa Linh Vương, công lao của Tàng huynh không thể bỏ qua.
Mười tám hạt pháp lực kết tinh này là tài liệu tuyệt hảo để luyện chế đan dược, mà tich hạch Hỏa Linh Vương lại còn quý giá hơn tinh hạch bình thường, có thể luyện chế linh khí cực phẩm thuộc tính Hỏa.
Hai thứ giá trị tương đương, ta và ngươi chia đều, ý Tàng huynh thế nào.”
“Nếu đã như vậy, tại hạ liền lựa chọn viên tinh hạch Hỏa Linh Vương.” Tàng Huyền cũng không khách khí, suy tính một hồi rồi lựa chọn viên tinh hạch màu vàng trên tay Liễu Minh.
Liễu Minh mỉm cười đưa viên tinh hạch đi đồng thời lật tay thu mười tám khối pháp lực kết tinh vào trong Tu Di Loa.
Những viên pháp lực kết tinh này là tài liệu quan trọng để luyện chế đan dược gia tăng pháp lực cảnh giới Ngưng Dịch trung hậu kỳ, tuy không quý giá bằng tinh hạch nhưng cũng là vật cần thiết với hắn lúc này.
Có thu hoạch, hai người Liễu Minh tự nhiên đều vui vẻ.
Sau khi ăn vào một chút đan dược và nghỉ ngơi hồi phục, cả hai chia nhau bắt đầu thu dọn trong đường hầm.
Sau khi Tàng Huyền nhặt được một ít linh thạch thuộc tính Hỏa bên trong hố to liền nhấc tay lấy ra một cái pháp bàn hình thoi lóe lên ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt tiếp tục tìm kiếm thứ gì đó.
Liễu Minh cũng lấy ra một tấm phù lục màu lam nhạt ném về phía không trung.
Phù lục lập tức hóa thành một tấm phù văn ánh sáng màu lam nhạt bay múa xung quanh hắn không ngừng.
Đồng thời hai tay hắn bấm pháp quyết, miệng niệm chú.
Kết quả một lúc sau, cả hai người cùng biến sắc liếc mắt nhìn nhau.
“Thật kỳ quái, rõ ràng chí bảo nơi đây là tinh trụ đã bị hủy hoại, vậy mà sao hỏa linh khí không hề giảm bớt chút nào so với lúc trước chứ?” Tàng Huyền tỏ vẻ kì lạ nói một câu.
“Đúng là như thế, thậm chí còn càng nồng đậm hơn nữa.
Điều này quả thực không hợp với lẽ thường.
Trừ phi cái tinh trụ chúng ta đánh đổ cũng không phải nguyên nhân khiến cho giới này dị biến mà phải tồn tại một chí bảo khác.” Liễu Minh cũng thở dài.
Nghe vậy, Tàng Huyền cũng chỉ gật đầu mà không nói gì thêm.
Hắn đưa tay về phía pháp bàn rồi điểm vào hư không.
Liễu Minh cũng bấm niệm pháp quyết, yên lặng thúc giục bí thuật nào đó.
Kết quả hầu như cùng một thời gian, pháp bàn trong tay Tàng Huyền rung lên, chớp động ánh sáng đỏ rồi bay ra khỏi tay, lắc lư một cái đã đến phía trên hố to trong hầm, xoay tròn liên tục.
Mà Liễu Minh bên này, những phù văn màu lam cũng bay thật nhanh đến đúng vị trí của pháp bàn, đồng dạng chớp động ánh sáng màu lam nhạt không ngừng.
“Xem ra đúng là nơi này!”
Liễu Minh thấy cảnh này, hai mắt nhíu lại từ từ nói ra.
“Ừm, toàn bộ bộ lạc Hỏa Linh cũng không ngừng tuôn ra linh khí từ nơi này.
Nếu quả thực có chí bảo khẳng định ở phía dưới rồi.” Tàng Huyền cũng không hề phủ định trả lời.
Nơi mà bọn hắn nói chính là chỗ đánh ngã tinh trụ lúc trước.
Sau mấy lần di động nhẹ nhàng, cả hai đều đi tới gần đó.
Liễu Minh đánh giá mặt đất vài lần rồi bỗng nhiên hít sâu một hơi phất một trảo vào hư không.
Một viên châu màu đen bốc lên khí đen nhè nhẹ hiện ra đánh xuống phía dưới.
Dưới tiếng vang thật lớn, toàn bộ hố to chấn động một cái sau đó hiện ra một vết rách lớn đồng thời từng rặng mây đỏ nhè nhẹ có thể thấy được bằng mắt thường tuôn ra từ trong vết nứt.
“Xem ra, hai người chúng ta nên xuống dưới dò xét đến tận cùng rồi.” Liễu Minh thấy vậy, thu nắm đấm lại, quay đầu về phía Tàng Huyền bình tĩnh nói.
Tàng Huyền cũng gật đầu liên tục với vẻ kinh ngạc.
….
Sau thời gian cạn một chén trà, hai người đã ở hơn trăm trượng sâu bên trong hố lớn dưới mặt đất!
Bên trong một vầng sáng màu vàng cùng với sương mù màu đen bao bọc xung quanh, Liễu Minh trợn mắt há mồm nhìn một cái đỉnh lớn màu đỏ thắm ở trước mắt.
Đỉnh lô cao chừng ba bốn trượng, mặt ngoài hiện lên phù văn ba màu đỏ, vàng, lam chằng chịt.
Nắp đỉnh mở rộng, miệng đỉnh có sương mù màu trắng lượn lờ đồng thời từ đó thỉnh thoảng phun ra hỏa diễm ba màu.
Xung quanh, hỏa linh khí nhanh chóng ngưng tụ thành từng khối tinh thể màu đỏ thẫm nhưng lại mau chóng tán loạn hóa thành từng rặng mây đỏ phấp phới bay đi.
Ở gần đó, Tàng Huyền đang được bao phủ trong một màn sáng màu tím nhìn vào cái đỉnh lớn trước mắt, gương mặt cũng tràn ngập vẻ kinh ngạc.
“Đỉnh này phát ra linh lực hỏa thuộc tính thật mạnh, thực là chưa bao giờ nghe thấy.
Xem ra nguyên nhân khiến nơi này biến dị không thể nghi ngờ chính là bảo vật này.” Tàng Huyền bỗng truyền âm cho Liễu Minh.
“Như thế nào, Tàng Huynh có thể nhìn ra lai lịch bảo vật này?” Liễu Minh khẽ động thần sắc, liếc nhìn nam tử bên cạnh truyền âm hỏi.
“Liễu huynh nói đùa, tại hạ xuất thân nơi ngoại biên đại lục Trung Thiên, có bao giờ được nhìn thấy vật này.
Nhưng mà đỉnh kia chất chứa hỏa linh lực nhiều không thể tưởng tượng, hẳn là vật có lai lịch lớn.
Đúng rồi, kiến thức Liễu huynh rộng rãi, có thể hay không biết được gì đó?” Tàng Huyền nghe vậy cười ha ha nói.
Hắn trải qua nhiều lần kịch chiến trong Tiểu Viêm giới, đã nhận thức được Liễu Minh thực lực bất phàm, tự nhiên cũng thu hồi sự kiêu ngạo, lúc nói chuyện trở nên vô cùng khách khí.
“Tàng huynh quá khiêm tốn rồi.
Kiến thức của tại hạ cũng nông cạn, không thể nhận ra được vật này.” Liễu Minh lắc đầu nói.
“Mặc kệ cuối cùng lai lịch vật ấy ra sao, chúng ta trước tiên nên chuyển lên mặt đất rồi hãy nói đến chuyện khác, Liễu huynh thấy sao?” Con ngươi màu tím của nam tử lóe lên rồi bỗng đưa ra lời đề nghị.
“Cũng tốt.” Liễu Minh cân nhắc một chút rồi nghiêm túc gật đầu.
Tàng Huyền nghe vậy mừng rỡ, một tay bấm niệm pháp quyết, bên ngoài thân thể liền hiện lên ánh tím rực rỡ… Một lát sau, trên hố lớn trong động ở hạp cốc, đột nhiên ba cây trụ lửa cao ngút trời bắn ra.
Sau đó toàn bộ mặt đất kịch liệt rung động.
Cự đỉnh màu đỏ thẫm từng tấc từng tấc một chui ra, sau đó dịch chuyển một cái lần cuối cùng, trong tiếng “Oanh” vang lên đã trùng trùng điệp điệp rơi xuống trên mặt đất.
“Vèo” “Vèo” hai tiếng!
Hai bóng người từ bên trong cửa động xông ra, sau một thoáng mơ hồ đã đáp xuống hai bên cự đỉnh.
Đúng là Liễu Minh và Tàng Huyền, chẳng qua cả hai người đều thở hồng hộc, đầu đầy mồ hôi.
“Không nghĩ đến vật này lại nặng như thế, nếu không phải hai chúng ta hợp lực, chỉ sợ thật sự là không có cách nào mang nó lên đây.” Tàng Huyền thở dốc một cái rồi gượng cười một tiếng mà nói.
“Nhưng mà điều này càng nói rõ lai lịch phi phàm của nó.
Ta bây giờ ngược lại phát sầu không biết làm cách nào mới có thể thu hồi bảo vật này.
Lúc trước dưới mặt đất hai ta cũng đã thử qua, bất kể bảo vật Tu Di hay là Trữ Vật Phù đều không thể thu cái đỉnh này vào được.” Liễu Minh lại nhíu mày nói.
Ma Thiên Ký
Vong Ngữ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










