Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 96 : Khó Xử Trong Lòng (2) (c476-c480)
❮ sautiếp ❯Chương 476: Khó Xử Trong Lòng (2)
Lăng Thiên cười: “Tất cả vẫn chưa bắt đầu sao? Thế sự không có cái gì là tuyệt đối sao? Không! Cục diện hiện nay, chẳng qua là đang không ngừng tiếp cận với một kết quả mà thôi, mà nguyên nhân, đã được trồng xuống từ 10 năm trước.
Tiêu cô nương, những gia tộc khác không nói, nói luôn gia tộc nhà cô, tính đến thời điểm này, ít nhất cũng đã chuẩn bị được 20 năm rồi chứ? haha”.
Lăng Thiên cười khua khua tay: Mọi người đều biết rõ, ai cũng không cần thiết phải phủ nhận, sự thật chính là như vậy, Lăng Gia chúng tôi cũng chỉ là đang giãy giụa mong muốn được sống mà thôi”.
Tiêu Nhạn tuyết hạ thấp ánh mắt nhìn xuống, nói: “Huynh sao nhất thiết phải như vậy? Nếu như thực lực không đủ, dựa vào mối quan hệ giữa hai nhà chúng ta, chẳng nhẽ còn không bằng khoảng đất bé nhỏ này của Lăng Gia sao?”.
“Thà chết, Lăng Thiên ta cũng không bao giờ chịu khuất phục dưới người khác!”.
Lăng Thiên cười một cách lạnh lùng đứng dậy: “Càng huống hồ, từ đầu đến cuối là Tiêu Gia các người thoái hôn, chém đứt mối quan hệ giữa hai nhà một cách triệt để, chính tại thời khắc thoái hôn đó, đã chính thức đẩy Lăng Gia chúng ta vào vực sâu không đáy không còn đường thoát thân.
Sau đó lại có một buổi bán đấu giá ở Thừa Thiên, càng làm cho Lăng Gia chúng ta đi vào hoàn cảnh sống dở chết dở, nếu như Tiêu cô nương nói là không biết thì quả thật ta sẽ cảm thấy vô cùng thất vọng”.
“Chuyện bán đấu giá ở Thừa Thiên, đích thực là Hàn Gia đã lợi dụng Lăng Gia nhà huynh, điểm này thì muội quả thật không h đến thời điểm này, nếu muội vẫn khăng khăng phủ nhận, không chỉ làm nhục trí tuệ của huynh, muội cũng không nói ra được”.
Tiêu Nhạn Tuyết không hiểu, lại có chút tức giận nói: “Nhưng việc thoái hôn năm đó, nếu như không phải huynh biểu hiện ra sự ăn chơi trác táng, thì ông nội muội làm sao có thể thoái hôn được? Còn về huynh nói gia tộc muội đẩy Lăng Gia vào vực sâu không đáy không có đường thoát, thì nên bắt đầu nói từ đâu đây?”.
“Haha!”Lăng Thiên cười một cách giễu cợt: “Ăn chơi trác táng ư? Xin hỏi Tiêu cô nương, lúc đó chúng ta mới có 5 tuổi, rốt cuộc có thể trác táng đến mức nào.
Điểm này lúc đó cô cũng có mặt ở đó chứ? Thử hỏi, một đứa trẻ 5 tuổi có thể hiểu được cái gì? Ức hiếp đàn bà phụ nữ? Hay là xem mạng người như cỏ rác? Cái gì cũng không làm được! Chẳng qua chỉ là nghịch ngợm một chút mà thôi.
Nếu như nói vì trẻ con nghịch ngợm mà thoái hôn, thì cả thiên hạ này người ta thoái hôn có lẽ nhiều không kể xiết”.
Lăng Thiên nói một cách nặng nề: “Đó không phải là lí do, lí do thật sự còn có duyên cớ khác”.
Lăng Thiên dí dỏm nhìn cô ta: “Tiêu cô nương, chính trị, quyền lợi, mượn thế lực mới là động cơ đích thực, cô, vẫn là còn quá trẻ, nói thẳng thắn một chút, cô còn quá non nớt!”.
Tiêu Nhạn Tuyết bỗng cảm thấy hoảng loạn trong lòng, hoảng sợ nói: “Chẳng nhẽ…không! Muội không tin! Năm đó ông nội là vì lo cho hạnh phúc cả đời của muội cho nên mới thoái hôn!”.
Lăng Thiên cười lớn, trong mắt bắn ra những tia sáng sắc nhọn, nói một cách tàn khốc: “Có thể nhìn thấy sự bất hạnh cả đời của cô từ một đứa bé 5 tuổi ư? Đồng thời vì đó mà cắt đứt tình cảm huynh đệ kết nghĩa trong mấy chục năm?? Không thèm để ý đến ân nhân cứu mạng mình và đại ca đại tẩu của mình, mà là vì một đứa bé 5 tuổi nghịch ngợm? Lại nói, nếu như là gia tộc của cô, ông nội của cô xem trọng đến hạnh phúc cả đời của cô như vậy, vậy thì hiện nay cô chạy ra ngoài làm gì vậy? Tại sao cô lại có mặt ở đây?”.
“Ù ù”.
Hai câu nói này của Lăng Thiên giống như một thanh kiếm sắc nhọn cắm xuyên qua đầu Tiêu Nhạn Tuyết.
“Nếu như xem trọng hạnh phúc cả đời của cô thì hiện nay cô chạy ra ngoài làm gì vậy?”.
Chẳng nhẽ, từ đầu đến cuối, chuyện hôn sự của ta, hạnh phúc của ta, việc lớn trọn đời của ta, chẳng qua chỉ là trò chơi của gia tộc thôi sao? Chẳng nhẽ, ta chỉ là một con cờ của gia tộc? Chẳng nhẽ, tất cả những sự yêu thương đều là giả dối??? Hoàn toàn là lợi dụng mình để đổi lấy quyền lợi sao??
Một câu nói tàn nhẫn của Lăng Thiên, đã phá vỡ một cách triệt để tia vọng tưởng cuối cùng trong lòng Tiêu Nhạn Tuyết.
Đột nhiên, lòng tin vào con người của Tiêu Nhạn Tuyết đổ sụp ầm ầm!
Tiêu Nhạn Tuyết hai mắt đờ đẫn, thần sắc thê lương tuyệt vọng, đột nhiên ôm đầu hét lên một tiếng, ngất lăn ra.
Haizzzz, đúng là sự sai khác từ thiên đường xuống địa ngục!!
Lăng Thiên cuối cũng cũng không kiềm được tự tát vào mặt mình một cái! Thủ đoạn của mình đúng là quá sức đê tiện, vô liêm sỉ! Không ngờ lại lựa chọn dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy để đả kích một thiếu nữ có tình cảm với mình, đúng là không bằng loài cầm thú mà!
Một lúc sau, Tiêu Nhạn Tuyết từ từ tỉnh dậy, khóc lớn thành tiếng.
Lăng Thiên thầm than trong lòng một tiếng, cuối cùng cũng an ủi nói: “Có lẽ là tôi nghĩ sự thật chưa chắc đã là như vậy không biết chừng, những điều này chẳng qua là suy đoán của ta mà thôi.
Cô hà tất phải như thế này? Cứ xem như là ta ăn nói lung tung là được rồi, hoặc không xem như là ta đang gây chia rẽ li gián cũng được! Đừng khóc nữa!”.
Tiêu Nhạn Tuyết lắc mạnh đầu, lệ tuôn tràn nói: “Không! Những gì huynh nói đều rát đúng, những sự việc này, muội vốn dĩ có thể cảm nhận được, huhu….đã nhiều năm nay, gia tộc chỉ để ý đến thành tích của muội, chỉ quan tâm xem muội vì gia tộc mà tạo ra được bao nhiêu của cải, trừ mẫu thân muội ra, trước giờ chưa từng có ai hỏi trong lòng muội nghĩ gì, muội muốn cái gì, muội….huhuhu….Muội chỉ là một công cụ, một công cụ có thể kiếm tiền về được cho gia tộc….”.
Tiêu Nhạn Tuyết khóc như mưa, ngất lên ngất xuống.
Lăng Thiên thở dài, giang hai tay ôm cô ta vào trong lòng, giơ tay vỗ nhẹ nhẹ vào lưng nàng, trong lòng có chút cảm giác đau đau, đồng thời, trong lòng cũng tự hỏi bản thân, vì đạt được mục đích của mình, tàn nhẫn bóc đi vỏ bọc mộng tưởng mà nàng dùng để che đậy vết thương, liệu có phải là đã làm sai rồi không? Có phải là quá là không có tính người không?.
Bạn đang đọc truyện tại –
Tiêu Nhạn Tuyết ôm chặt lấy người sắp chết đuối vớ được một sợi dây cứu mạng, người khóc giật lên từng hồi, nức nở nói: “Muội cũng biết…. có lẽ…. có lẽ có một ngày… gia tộc sẽ bắt muội vì gia tộc mà hi sinh bản thân mình… muội đã nghĩ rất nhiều lần, thế nhưng muội không nghĩ được… đến tận ngày hôm nay, mới có người nói một cách dứt khoát như vậy… nói một cách vô tình như vậy… muội… muội… muội đau khổ lắm! Lăng Thiên, muội thật sự rất đau khổ!”.
Lăng Thiên lại than thêm một tiếng, sống trong một gia tộc giàu có nhất đương thời, từ nhỏ đã không phải làm một việc gì, cơm ngon áo đẹp, đứng trên người khác, nhìn thì có vẻ huy hoàng vô hạn; kể cả một món đồ trang sức bất kì, một nữ nhi nhà bình dân có khi vất vả cả đời cũng chưa chắc đã gom đủ tiền mà mua được; người ngoài nhìn vào thì thấy, cuộc đời như vậy, đúng là hoàn mĩ không có gì để nói.
Thế nhưng, ai có thể nghĩ được, sinh ra trong một gia tộc như thế này, cần phải gánh vác trách nhiệm như thế nào?
Cũng giống như một nữ nhi được sinh ra trong một gia đình bình dân cần phải trả giá là sự vất vả gian lao cả đời của mình, bỏ ra tâm huyết cả đời mình để nuôi dưỡng cả gia đình; nữ nhi con nhà giàu thì lại cần phải bỏ ra cả cơ thể của mình, bỏ ra tình yêu của mình để có thể đem lại lợi ích càng lớn hơn cho gia tộc!
Cái được gọi là có lợi ắt sẽ có hại, đó là đạo lí thiên cổ không thể bị phá vỡ, có được thì sẽ có mất, thiên hạ trước giờ không có cái gì là miễn phí cả! Bất luận bạn muốn đạt được cái gì, đều sẽ phải ra một cái giá nhất định!
Chống đỡ được với sự nghèo đói, thì tiếp đến sẽ là hạnh phúc, thưởng thức được phú quý thì cần phải trả giá bằng sự đắng cay, thưởng thức cong ráng chiều rực rỡ, tiếp theo đó sẽ là màn đêm u tối mênh mông bát ngát.
Không ai có thể là ngoại lệ, bất luận là thánh nhân, hiền nhân, anh hùng, hào kiệt, hoặc ngay như lão bách tính bình thường.
Tiêu Nhạn Tuyết khóc cũng chán rồi, những vẫn không chịu thoát ra khỏi vòng tay của Lăng Thiên, hai mắt sáng lấp lánh, lúc thì đau khổ, lúc thì vui vẻ, cuối cùng chuyển biến thành thần sắc kiên định.
Đột nhiên nàng ngẩng đầu lên, nói: “Lăng Thiên, họ đều đã ra ngoài đi làm việc rồi, mà đều là làm những việc rất quan trọng, huynh chuẩn bị cứ để muội nhàn rỗi như này sao?”.
Thấy Lăng Thiên mở miệng muốn nói nhưng lại dừng lại, Tiêu Nhạn Tuyết giơ một ngón tay ra, nhè nhẹ che mLăng Thiên lại, nói bằng giọng nghiêm túc: “Muội đến tìm huynh, cố nhiên là để lánh nạn, nhưng tuyệt đối không thể để huynh nuôi không muội được.
Huynh giúp muội nhiều như vậy, muội cần phải vì huynh làm gì đó thì mới có thể thấy thanh thản mà nhận sự che chở của huynh.
Muội không có bản lĩnh lớn gì, nhưng muội rất khéo léo, muội phát hiện ra bên huynh vừa đẹp đang thiếu người về phương diện đó, muội chỉ muốn làm cho bản thân mình bận rộn một chút, huynh cứ phải để tự bản thân muội mở miệng sao?”.
Lăng Thiên im lặng, đột nhiên cảm thấy trong lòng rối bời, nhất thời cũng không biết tại sao.
Hôm nay, tất cả những lời nói, đều chỉ là một mục đích, đó chính là từng bước thay đổi quan điểm của Tiêu Nhạn Tuyết, để cô ấy dốc sức vì Lăng Thiên, hi vọng có một ngày có thể gánh vác được công việc trong hậu viện của Lăng Phủ.
Thiên quân dịch đắc, nhất tướng nan cầu! (nghĩa: ngìn lính bình thường thì có thể dễ dàng có được, nhưng một tướng tài thì muốn có được là rất gian nan).
Một khi tình hình đại lục căng thẳng, thậm chí chỉ cần hơi có gió thổi động cỏ, lương thảo, muối mắm, chiến mã, binh khí, sắt thép… tất cả của tất cả… đều sẽ dựa vào một tốc độ khủng khiếp mà tăng giá, chiến tranh đánh càng lâu, đánh càng khốc liệt, thì giá cả của những thứ đồ này sẽ càng tăng cao! Mà Lăng Thiên biết rõ, những năm gần đây dường như tất cả những lợi ích mà hắn thu được đều là nhờ tích trừ những thứ đồ này, thậm chí dùng đến hơn một nửa lực lượng của gia tộc; từ lâu đã đến được con số khủng khiếp vô cùng, mấy năm gần đây tăng nhanh tốc độ và lực độ trong việc tích trữ hàng hóa, mà con số này vẫn đang không ngừng tăng trưởng từng khắc từng giờ với tốc độ chóng mặt….
Làm thế nào mới có thể nắm vững được mắt xích này một cách khéo léo, điều này là rất đau đầu.
Mà nếu như tìm một nhân tài chuyên ngành thì chả phải là chuyện cực kì không dễ dàng sao, càng huống hồ, nhân tài này còn cần có cảm giác vô cùng nhạy bén, ánh mắt độc đáo, sắc nhọn; khi mà Lăng Thiên không thể nào phân thân được, làm ra được sự quyết đoán chính xác nhất là, bất luận giá cả tăng lên hay hạ xuống, đều sẽ là do người này mà ra, mà bất luận là kết quả như thế nào, đều sẽ dẫn đến một làn sóng dao động cực lớn!
Mẹ của Lăng Thiên là Sở Đình Nhi tự nhiên là ứng cử viên thích hợp nhất, nhưng bà vẫn còn phải phụ trách cả gia nhiệp lớn của Lăng Gia, căn bản không quan tâm được đến hậu viện của Lăng Phủ; nếu như là cả hai khoản sổ sách của hai nhà đều hợp nhất lại, thì kể cả Sở Đình Nhi có tài năng phi thường thế nào, cũng không có nào xử lí chu toàn được; mà Lăng Thiên cũng tuyệt đối không để mẫu thân mình vất vả như vậy.
Nhưng, thật sự không có người nào khác có thể dùng.
Bất luận là Lê Tuyết, Lăng Thần hay là Ngọc Băng Nhan, đều không có năng lực này.
Mà còn, mỗi người họ đều có một đồng việc cần phải làm.
Nghĩ đi nghĩ lại, Lăng Thiên liền tập trung sự chú ý lên Tiêu Nhạn Tuyết, cô gái được mệnh danh là tài thần nam bắc ngang vai với mẫu thân mình, nhưng Tiêu Nhạn Tuyết là cháu gái của Tiêu Phong Hàn…..
Cho nên ….
Sau khi trải qua sự nỗ lực, Lăng Thiên lại cảm thấy hoang mang.
Chẳng nhẽ, thật sự cần phải như vậy sao? Nếu như bản thân mình đạt được ý đồ, Tiêu Nhạn Tuyết kể cả là làm việc cho mình, thì làm thế nào để đối diện với gia tộc của cô ấy? Đối diện với nội tâm trong lòng cô ấy? Chẳng nhẽ không thông qua phương pháp này thì không đạt được mục đích của bản thân? Cho nên, hiện nay được Tiêu Nhạn Tuyết chủ động nói ra, Lăng Thiên lại trầm ngâm không nói gì, hắn lần đầu tiên cảm thấy xấu hổ vì quyết định của hắn, cảm thấy nhục nhã; Lăng Thiên lắc đầu một cách đau khổ, nói: “Việc này, sau này hãy nói đi”.
“Huynh không tin muội sao?”.
Thần sắc của Tiêu Nhạn Tuyết nhìn rất đau thương, thậm chí là có chút tuyệt vọng, nhìn Lăng Thiên một cách trống rỗng: “Gia tộc không cần muội nữa, không quan tâm đến muội, chẳng nhẽ đến huynh cũng không tin muội? Huynh nghĩ rằng muội sẽ làm nội gián cho huynh sao?”.
Tiêu Nhạn Tuyết giọng nói thê lương, ánh mắt trống rỗng tuyệt vọng, nàng nhìn Lăng Thiên, ánh mắt tản mạn không tập trung, giống như đang manh nha cảm giác muốn được chết đi.
Quyển 5
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 477: Lừa Dối Ta Một Đời
“Không!” Lăng Thiên nhìn nàng một cách dịu dàng, tinh thần của Tiêu Nhạn Tuyết lúc này cực kì kích động, quả thật không được kích thích cô ấy nữa: “Ta không thể quyết định ngay lúc này, có ba lí do: đầu tiên, tinh thần của nàng lúc này cực kì không ổn định, ta sợ sau khi nàng nhận lời với ta lại cảm thấy hối hận; thứ hai, nàng cũng biết, thân phận của nàng quá nhạy cảm, một khi bị lộ ra, nàng sẽ bị cả thiên hạ bêu rếu, nàng muốn chịu đựng như vậy sao? Có thể chịu đựng được không? Còn điểm cuối cùngLăng Thiên trầm ngâm một lúc, dường như rất khó nói ra, hắn trau mày suy nghĩ một hồi lâu, mới nói ra một cách khó khăn: “Điểm cuối cùng, về việc này, Tiêu Gia cố nhiên đã hi sinh đi hạnh phúc của nàng; nhưng ta cũng chỉ là thừa nước đục thả câu, chia rẽ li gián, sự thật tuy là sự thật, nhưng mục đích căn bản của ta là phá vỡ mối quan hệ giữa nàng với Tiêu Gia, điểm này ta không muốn giấu nàng”.
Tiêu Nhạn Tuyết trợn tròn mắt ngơ ngác nhìn Lăng Thiên, nghe xong câu nói cuối cùng của Lăng Thiên, từ trong hai mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Sau khi nói xong câu nói này, trong lòng Lăng Thiên bỗng cảm thấy thanh thản nhẹ nhàng: “Cho nên hiện nay, ta quả thật là không dám dùng nàng! Ta cho nàng một chút thời gian, nàng cứ suy nghĩ cho thật rõ ràng rồi hẵng quyết định.
Ta tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng nàng.
Nếu như sau khi trải qua cân nhắc thận trọng mà nàng vẫn quyết định như vậy thì ta sẽ rất vui mừng”.
Lăng Thiên vuốt nhẹ mái tóc dài của Tiêu Nhạn Tuyết, có chút cưng chiều cười nói: “Tiểu nha đầu, có một số quyết định, không phải cứ đơn giản như vậy mà hạ được.
Nếu như nàng không suy nghĩ một cách rõ ràng nghiêm túc, gia tộc của nàng tuy là vứt bỏ nàng, làm tổn thương đến nàng, nhưng nơi đó bất luận thế nào cũng có người thân của nàng; mà nếu nàng giúp đỡ ta, nói trên một ý nghĩa nào đó tức là nàng đang đối địch với gia tộc của mình, sự giày vò như vậy, nếu như chuẩn bị không kĩ càng, sẽ làm cho nàng phát điên lên.
Ta thật sự là rất hy vọng, nàng có thể giúp đỡ ta, nhưng ta càng không muốn lấy sự đau khổ một đời của nàng để đổi lấy điều này, nàng hiểu không?”.
Tiêu Nhạn Tuyết nước mắt rơi lã chã, nhưng trong mắt thể hiện ra nàng đã bình tĩnh hơn rất nhiều, nhìn về ánh mắt của Lăng Thiên, tràn đầy sự cảm kích, nàng nghẹn lời, nhẹ nhàng, trầm ấm, nói một cách chậm rãi: “Cám ơn sự chân thành thẳng thắn của huynh, Lăng Thiên!”.
Lăng Thiên cười một cách dịu dàng ấm áp, nhè nhẹ giơ một ngón tay ra, ấn nhẹ vào mũi của Tiêu Nhạn Tuyết, nói: “Lời đã nói rõ ràng, nàng thoải mái ta cũng thấy sảng khoái, những ngày tháng tranh giành đấm đá, thực chất là rất khó chịu, ta hiểu nàng cũng hiểu, đúng không?”.
Nói rồi hắn thở dài, cố tình làm ra vẻ nói: “Xem ra, làm người tốt thì vẫn tốt hơn, ít nhất thì trong lòng cảm thấy thoải mái”.
Tiêu Nhạn Tuyết cười một cách hiền dịu, nắm chặt lấy ngón tay của Lăng Thiên trong lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng nói: “Sau khi từ biệt ở Thừa Thiên, muội chưa từng nghĩ rằng, lại được tranh giành đấm đá với huynh.
Huynh có thể n như vậy, muội cảm thấy rất vui”.
Dừng một lát, đột nhiên cười một cách tinh nghịch, nói: “Huynh nói ra một cách thẳng thắn như vậy, chẳng nhẽ không phải là đang câu tâm đấu giác sao? Chỉ có thể nói, huynh trong lúc vô ý đang tiến hành một lần câu tâm đấu giác một cách hoàn mĩ mà thôi”.
Lăng Thiên cười lớn, trong đầu nghĩ thầm, Tiêu Nhạn Tuyết nói quả thật chả có lí gì cả.
Cô ấy hiện giờ trong lòng cảm thấy sa sút, những lời mình nói vừa nãy, Tiêu Nhạn Tuyết nghe được có lẽ đã làm cho cô ấy có cảm giác có đáng tin cậy, tuy bản thân mình lúc nói ra những lời này là thật lòng thật dạ, nhưng hiệu quả có được chỉ sợ còn tốt hơn rất nhiều so với việc chia rẽ li gián một cách đơn thuần, quá là cao minh.
Mà còn tránh được nguy cơ sau này có thể chia rẽ giữa hai người.
Lăng Thiên cười, nói: “Xem ra có lẽ là ta câu tâm đấu giác nhiều rồi, cho nên nói bừa ra một câu cũng kèm theo tâm kế sâu xa như vậy”.
Tiêu Nhạn Tuyết bĩu môi, hừm một tiếng, nói: “Huynh vốn dĩ không phải là người tốt, là một tên xấu xa từ đầu đến đuôi”.
Nói xong bỗng cười tươi, nói tiếp: “Thật ra, phụ nữ ý mà, cần phải dỗ dành, câu nói dỗ dành này, tự nhiên cũng có thể nói là lừa.
Nhưng bất luận là nói thế nào.
Nếu như huynh có thể lừa một người phụ nữ vui vẻ hạnh phúc cả đời.
Kể cả cô ấy biết huynh là một tên lừa đảo, sẽ vẫn cam tâm tình nguyện để huynh lừa, huynh lúc đấy không phải nghi ngờ gì cả là một tên lừa đảo thành công nhất”.
Tiêu Nhạn Tuyết trong lòng cảm thấy rất thoải mái, đột nhiên kiễng chân lên, đôi môi hồng nhanh như điện xẹt hôn lên mặt của Lăng Thiên một cái.
Nàng vừa dịu dàng vừa xấu hổ cười nói: “Lăng Thiên, muội rất thích, kể cả là bị huynh lừa.
Nếu thật sự huynh muốn lừa muội, thì cứ lừa muội cả đời đi”.
Nói xong liền thả hắn ra, hai má đỏ ửng cúi mặt xuống.
Lăng Thiên trong lòng bỗng cảm thấy ấm áp lạ thường.
Thứ mà Tiêu Nhạn Tuyết thích là do lần này mình không dùng tâm kế với cô ấy sao? Hắn nhẹ nhàng vỗ vào đầu của nàng.
Không nói một câu gì, xoay người bước ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại.
Bên trong truyền ra một tiếng quát nũng nịu: “Đầu lợn! Đúng là đồ đầu lợn ngu đần, không hiểu tình cảm con gái gì cả!”
Lăng Thiên loạng choạng một cái.
Nha đầu.
Ta đã nhịn mấy tháng nay rồi đấy.
Nhà ngươi còn không biết sống chết định khiêu khích ta.
Không phải là ta không hiểu tâm lí chị em.
Mà là một khi được bắt đầu, thì sẽ là thiên lôi địa hỏa.
Đến lúc đấy thân thể xử nữ của ngươi chắc chắn là không giữ được roài.
Ngươi cho rằng tình cảm nam nữ chỉ có hôn lên má một cái như vậy sao?….
Sau khi bọn Lăng Kiếm, Lê Tuyết bí mật rời đi, Lăng Thiên ít nhiều cũng cảm thấy có cảm giác thân cô thế cô, có điều, nếu so sánh ra thì cũng ít đi được rất nhiều sự vướng bận; thế là hắn lập tức bắt đầu hành động.
Tất cả mọi việc, đều đã được xắp xếp hoàn tất trước khi tên Ngọc tam công tử đó vẫn chưa lấy trộm được Xuất Tuyết Ngọc về Thiên Đan, như vậy thì mới có kịch hay mà xem.
Nếu như giao dịch của chúng đã xong xuôi, ngộ nhỡ Thiên Thượng Thiên đột nhiên chuồn mất, thì chả phải là càng luống cuống sao?
Ngọc nhị công tử Ngọc Lưu Phong toàn thân sảng khoái bước ra cửa phòng, mặc bộ quần áo trắng như tuyết, đứng trong sân nhà như anh hùng đứng trước gió, ngay trước hoa thụ.
Nhớ lại sự điên cuồng đêm qua, cái cơ thể mềm mại yếu đuối đó, cái hương thơm ngào ngạt nồng nàn đó….cái âm thanh rền rĩ cầu xin buông tha… Trên mặt của Ngọc Lưu Phong, thể hiện ra thần sắc đang nhớ lại cảm giác của đêm qua, đột nhiên cảm thấy bụng dưới nóng ran, cơ hồ có một ý nghĩ muốn quay trở lại phòng để thực hiện lại giấc mộng uyên ương.
Một người mặc áo đen tiến vào, không kèm theo tiếng động nào, đứng phía sau hắn.
“Có chuyện gì?”.
Ngọc Lưu Phong đầu cũng không thèm quay lại, thò tay ngắt một bông hoa trên cây hoa trước mặt, trong lòng nghĩ, nếu như đặt bông hoa tươi đẹp như thế này trước khuôn mặt của Xuân Hương, thì không biết là người đẹp? Hay là hoa đẹp?
“Tam công từ đêm qua về phủ rất muộn, còn đánh Lão Thất một trận, không những đánh gẫy một cánh tay, đến xương sống mũi cũng gẫy rồi”.
Người mặc áo đen cơ hồ do dự một chút, nói tiếp.
“Hắn dùng lí do gì để đánh lão Thất?” Ngọc Lưu Phong ánh mắt sắc bén, bàn tay dùng lực một cách bất giác, bông hoa vừa ngắt xuống, biến thành nát bét trong lòng bàn tay hắn. “Lão tam đã đi đâu rồi? Tại sao lại về muộn như vậy?”.
“Tam công tử có lẽ là đi đến biệt viện Quỳnh Hoa của ông ấy, lúc về phủ, Lục Lão Thất muốn ông ấy kí tên, liền…., có điều, liên tục mấy ngày này, tam công tử không hề ở lại bên đó”.
Người mắc áo đen nói một cách cung
“Không hề ngủ lại ư?”.
Ngọc Lưu Phong ngạc nhiên nói: “Cái tên quỷ đói sắc dục đó, làm sao mà nhịn được?”.
Người mặc áo đen sắc mặt bối rối, nhìn chủ nhân vừa rõ ràng là đi ra từ trong phòng của gái ra, trên người vẫn còn lưu lại mùi vị hơi tanh nồng, nhưng từ trong mồm hắn nói ra, thì chỉ có người khác mới là quỷ đói háo sắc….
“Trong hau ngày này, nhị gia bên này thường có người lạ xuất hiện, tam công tử từng yêu cầu muốn được khém xét, có điều bị đại cung phụng từ chối”.
Người mặc áo đen cúi đầu xuống, nói: “Cho nên trong thời gian này tam công tử rất bất mãn với những đệ tử áo đen của cung phụng đường, thường xuyên cố ý tìm cớ gây khó dễ cho các huynh đệ….”.
Ngọc Lưu Phong thở dài một hơi, nói: “Đại cung phụng nói thế nào?”.
“Đại cung phụng không nói gì cả, vốn dĩ cũng không có gì”.
Người áo đen hơi ngẩng đầu lên, trong mắt vừa đúng lúc lộ ra thần sắc bất mãn.
Người áo đen không đi, chần chừ hồi lâu, mới lắp bắp nói: “Quỳnh Hoa biệt viện dường như cũng có nhân vật không rõ thân phận ra vào… có điều, không chắc chắn lắm, có thể là chúng tôi đã nhìn nhầm, hoặc có thể là do nhân vật này thực lực quá cao minh…”.
“Ồ?”.
Ngọc Lưu Phong hai mắt sáng quắc, trên mặt trầm ngâm âm hiểm, bước hai bước trầm tư suy nghĩ, nói một cách lạnh lùng: “Ta biết rồi”.
Người áo đen cúi người, cáo lui.
Ngọc Lưu Phong nhìn bóng dáng của hắn đi ra ngoài cửa sân, đột nhiên hai con mắt khẽ khép lại, hai tay từ từ nắm chặt lại với nhau, dường như đã hạ một quyết tâm gì đó.
Hất ống tay áo, Ngọc Lưu Phong vội vã bước mau ra ngoài cửa.
Hồi lâu, từ trong chỗ tối của lùm hoa, một bóng người từ từ hiện ra rõ nét, hiện ra chính là khuôn mặt anh tuấn của Lăng Thiên đang mỉm.
Một cơ thể yểu điệu nhẹ nhàng đi ra từ trong phòng, hai người từ xa đã chào nhau một cái, thân người yểu điệu đó dường như mỉm cười gật gật đầu; Lăng Thiên nhếch mép cười, cơ thể lại đột nhiên biến mất….
Mặt trời đang lặn về hướng tây, một ngày lại trôi qua, màn đêm, dần dần trở nên đen tối hơn.
Trong phòng, Lăng Thiên trong tay cầm một vật rất là kì quái, tay phải nắm vật gì đó có hình dạng giống như một miếng bột mì, mềm nhũn, đang dán lên mặt của Tiêu Nhạn Tuyết, sau đó xoa đều một cách cẩn thận, chỉ một chốc lát, khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu Nhạn Tuyết đã dường như béo hơn lên không ít.
Khuôn mặt trái xoan với những đường cong đẹp mắt, bống chốc biến thành mặt dưa hấu.
Hai mắt trong như nước mùa thu, dưới sự tô vẽ của Lăng Thiên cũng biến thành nhìn dữ dằn hẳn lên.
Cuối cùng, Lăng Thiên từ trong người lấy ra một bình ngọc, từ trong đó trút ra một ít bột, sau đó lại cất chiếc bình đi, trộn nước vào chút ít bột được đổ ra đó, nhẹ nhàng bối lên những bộ phận lộ ra của Tiêu Nhạn Tuyết như trên mặt, cánh tay, cổ…
Tiêu Nhạn Tuyết ngồi im không động đậy, xấu hổ vô cùng, chỉ cảm thấy bàn tay ấm nóng của Lăng Thiên đang chuyển động một cách nhẹ nhàng trên làn da của mình, sức nóng của lòng bàn tay, dường như chạy xuyên qua da, đun ấm cả tâm linh của nàng….
Không kìm được nhắm nghiền hai mắt, trong cổ họng thoát ra những tiếng ngân cực nhẹ, dường như đang lầm rầm gì đó…
Chỉ là, Tiêu Nhạn Tuyết không phát hiện ra được, những chỗ mà Lăng Thiên xoa vào làm cho làn da của cô vừa đen vừa thô, giống hệt với màu da hiện nay trên mặt của nàng, một tuyệt sắc mĩ nhân, dưới tay của Lăng thiên bỗng chốc biến thành một người xấu xí đến mức ăn mày cũng không thèm….
Lăng Thiên đứng dậy, lùi lại hai bước, nhìn một cách rất hứng thú, giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật vô giá, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng, điều này làm cho Tiêu Nhạn Tuyết càng thấy xấu hổ hơn, mình lúc này, chắc chắn là rất xinh đẹp… nhìn ánh mắt của hunh ấy là biết rồi.
Quyển 5
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 478: Giả Ma Giả Quỷ (1)
Lăng Thiên ồ một tiếng, dường như lại nhớ ra điều gì đó, thò tay vào người móc móc, lại lôi ra một bình khác, đổ ra một chút bột, nhẹ nhàng rắc lên mái tóc dài đen óng của Tiêu Nhạn Tuyết, sau đó hít sâu một hơi, thổi nhẹ, hơi nóng được thổi ra từ miệng của hắn làm cho Tiêu Nhạn Tuyết cảm thấy da đầu của mình có cảm giác hơi hơi nóng ấm.
Một mái tóc đẹp trong nháy mắt biến thành vừa xơ vừa vàng, không còn có chút óng ả nào cả….
Tiêu Nhạn Tuyết ngồi im để mặc hắn thích làm gì thì làm, trong lòng tràn đầy cảm giác dễ chịu, ngọt ngào, thậm chí nàng còn nghĩ đến hai câu thơ: Trang bãi đê thanh vấn phu tế, họa mi thâm tiên nhập thời vô? (Nghĩa: trong lúc đang trang điểm mới hỏi chồng, vẽ lông mi đậm hay nhạt thì là modern).
Đột nhiên liền cảm thấy hai má nóng ran lên, đúng là nha đầu đáng thương, đến hiện giờ vẫn chưa biết, Lăng Thiên đã trang điểm cho mình thành một…hic … bộ dạng mà bất kì người phụ nữ nào trong thiên hạ nhìn thấy đều cảm thấy mình vẫn còn xinh chán, bất kì người đàn ông nào trong thiên hạ trông thấy đều nghĩ rằng cần phải đề phòng….
Cuối cùng, Lăng Thiên vỗ vỗ tay, mỉm cười nói: “Mọi việc hoàn tất!” liền đem một viên thuốc đã chuẩn bị sắn nhét vào chiếc mồm xinh xắn của Tiêu Nhạn Tuyết.
Lăng Thiên vừa rời ra khỏi người mình, Tiêu Nhạn Tuyết liền nhảy lên như không thể đợi thêm được nữa, hưng phấn chạy đến trước gương soi, muốn xem xem dưới sự trang điểm kĩ lưỡng, tỉ mỉ của người mình yêu thì mình sẽ trở thành một bộ dạng tuyệt vời như thế nào.
“Á…..!” Một tiếng hét lớn vang lên phá vỡ không gian yên tĩnh ban đêm.
Tiêu Nhạn Tuyết toàn thân run run đứng nhìn người phụ nữ xấu đến mức không thể xấu hơn ở trong gương, bộ tóc thì vàng úa, mắt thì xếch, khuôn mặt vừa mập vừa đen đen chèn đến gần như không nhìn thấy mũi đâu… môi khô ráp….
Tiếp theo nhìn xuống dưới, vùng da trắng nõn nà phần cổ bây giờ đã toàn một màu đen thê thảm không dám nhìn!
Tiêu Nhạn Tuyết hét lớn một tiếng kinh hoàng, vỗ mạnh lên mặt bàn, đột nhiên phát hiện hai tay mình cũng là một màu đen thui, giống như chân gà đen đã bị phơi khô….
Tiêu Nhạn Tuyết từ trong cổ họng gầm gừ một tiếng, ngồi bệt xuống một cách mềm nhũn.
Phía sau lưng, Lăng Thiên cười hê hê nói: “Thế nào? Hiệu quả rất là lí tưởng phải không? Ta đã nói với nàng từ sớm, thuật dịch dung của ta là….”
Còn chưa kịp ba hoa về tài hóa trang của mình, Tiêu Nhạn Tuyết đã giống như hổ điên vồ đến, âm thanh gào thét thể hiện ra sự tức giận phẫn uất đến cực độ: “Lăng Thiên, ta giết ngươi, ta giết ngươi, aaaaa!”.
Trong khoảnh khắc này, sát khí được toát ra từ người của Tiêu Nhạn Tuyết quả thật là không hề thua kém gì so với Lăng Kiếm! Không! Lăng Kiếm thì ăn thua gì, ngay đến là Lăng Thiên cũng không thể có được sát khí ghê người đến vậy!
Lăng Thiên đang vô cùng đắc ý về kiệt tác nghệ thuật của mình.
Trong lòng tràn trề cảm giác thành tựu.
Ai có thể biến một tuyệt sắc giai nhân thành một người phụ nữ xấu xí mà không ai có thể nhận ra được? Ai có thể có được thuật dịch dung xuất quỷ nhập thần như vậy?Ai có thể? Hahaha.
Chỉ có ta, chỉ có Lăng Thiên ta! Thậm chí là Lê Tuyết, cô ta cũng không thể bằng một góc của mình được!
Lăng Thiên đang đợi sự kinh ngạc thán phục của Tiêu Nhạn Tuyết, cả ánh mắt sùng bái của nàng nữa, và còn cả vẻ mặt không tin vào mắt mình, thậm chí là hắn còn đợi cả sự cảm tạ của Tiêu Nhạn Tuyết.
Nhìn từ tình hình hiện nay, thì kể cả là Lăng Thiên không có ở bên cạnh Tiêu Nhạn Tuyết, kể cả thành Minh Ngọc có nguy hiểm hơn gấp vạn lần.
Chỉ cần bất kì binh lính tuần tra nào sau khi trông thấy cái bộ mặt này của Tiêu Nhạn Tuyết, là Tiêu Nhạn Tuyết sẽ được an toàn tuyệt đối.
Chắc chắn sẽ không có ai thấy hứng thú với bộ mặt như vậy.
Nói đúng hơn là không ai có đủ dũng khí nhìn lại bộ mặt này lần thứ hai.
Có được khuôn mặt này, Tiêu Nhạn Tuyết giống như có được một lá bừa phòng thân thần thánh bất khả xâm phạm!
Nhưng Lăng Thiên đã không chú ý đến một chuyện.
Chính sự sơ suất vô cùng nhỏ này làm cho hắn phải hứng chịu cơn tức giận của Tiêu Nhạn Tuyết trong tình trạng đột ngột không kịp phòng! Lửa giận bốc ngút trời a!
Lăng Thiên đã quá sơ xuất.
Hắn đã không chú ý đến sự xem trọng dung mạo của mình của một người phụ nữ.
Lại nhất là một phụ nữ tuyệt sắc; cái cảm giác hụt hẫng về tâm lí khi phút chốc biến thành một con người xấu xí, bất kì một phụ nữ nào cũng không thể chịu đựng được!
Thế là, khi mà Lăng Thiên đang vô cùng đắc chí, trên mặt tràn đầy hi vọng sẽ được khen ngợi, sẽ được sùng bái, tôn thờ, thì nộ hỏa đùng đùng của Tiêu Nhạn Tuyết đã cháy phừng phực trên đầu h
Tay đấm, chân đá, thúc khuỷu tay, lên gối, húc đầu, răng cắn, tay cào….vô số những thủ đoạn không thể ngờ tới, thậm chí là những chiêu mà ngay bản thân Lăng Thiên trước giò chưa từng được tiếp xúc, chưa từng được trông thấy, ngay trong khoảnh khắc liên hồi này được Tiêu Nhạn Tuyết sáng tạo ra mà không cần thầy dạy; nếu như lúc này Tống Quân Thiên Lí có mặt, chắc chắn sẽ kinh hoàng tán phục vô vàn những đòn đánh khéo léo như vậy, hoàn hảo như vậy, tự nhiên như vậy, trước sau hàm tiếp như vậy mà đến một kẻ cả đời tông sư như hắn chưa từng trông thấy được một cô gái biểu diễn ra một cách hoàn mĩ như mây trôi nước chảy, sẽ phải vô cùng kinh ngạc trước sức sáng tạo thiên mã hành không quỷ phủ thần công của người phụ nữ này, chẳng nhẽ trên đời này còn có một thiên tài võ học xuất sắc đến mức độ này? Không thể phủ nhận, sức sáng tạo đối với những chiêu số oái oăm trong khoảnh khắc này của Tiêu Nhạn Tuyết vượt xa so với tuyệt thế thiên tài luyện võ ngay từ khi còn trong bụng mẹ như Lăng Thiên!
Lăng Thiên ngay lúc này đây giống như bị hàng trăm cao thủ đồng thời vây đánh! Sự khủng khiếp về tốc độ, sự dày đặc về đòn thế, sự sắc bén trong công kích của Tiêu Nhạn Tuyết có thể được xem là không thể chống đỡ! Mà lúc này, vẻ mặt kinh hoàng hãi hùng trên mặt Lăng Thiên thậm chí còn chưa kịp biến mất….
Khi mà Lăng Thiên còn đang cảm thấy ấm ức, cảm thấy không hiểu, cảm thấy Tiêu Nhạn Tuyết đúng là kiếm cớ gây sự, định lớn tiếng quát cô ta một trận thì tất cả những động tác của Tiêu Nhạn Tuyết bỗng nhiên dừng lại, đột nhiên cắn một phát thật mạnh vào vai của Lăng Thiên.
“Ao…”.
Lăng Thiên đau đớn kêu lên thảm thiết, bỗng nảy sinh cảm giác sợ hãi trước người phụ nữ điên cuồng mà không thể thuyết phục này, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy như vậy trong cuộc đời cả hai kiếp trước và nay….
Tam thập lục kế tẩu vi thượng sách, thế lực của địch đã lớn đến mức không thể chống đỡ, Lăng Thiên vội vã giống như chó mất nhà, vội vàng giống như cá lọt khỏi lưới, trốn chạy một cách triệt để….
Đây là lần đầu tiên hắn trong nhếch nhác như vậy! Kể cả là lần bị Tống Quân Thiên Lí truy sát thì cũng không bô nhếch như lần này, Lăng Thiên trong lòng cảm thấy cả đời anh danh của mình đã mất đi từ đây!
Chỉ phút trước thôi còn ngọt ngào nói nào là cả đời này, cả đời này… phút sau đã …
Con mụ điên này! Lăng Thiên bịt vết cắn trên vai, muốn khóc mà nước mắt không chảy ra được!
Trong phòng, Tiêu Nhạn Tuyết ra sức kì những vết đen chũi trên cánh tay của mình, nhưng bất luận nàng dùng sức như thế nào, cái thứ màu làm người khác thấy ghê ghê đó vẫn y nguyên, kể cả là dùng nước để kì cọ cũng không làm sao mà mất đi được, giống như là màu da tự nhiên đã có vậy; sau khi thử vài lần mà không có kết quả gì, Tiêu Nhạn Tuyết chỉ còn biết ngồi khóc thút thít.
Thật ra điều này cũng khó trách, những màu sắc này là thành tựu của nghệ thuật hóa trang từ kiếp trước của Lăng Thiên, nếu như dùng nước mà có thể rửa sạch được, thì làm sao có thể được tán dương! Thật ra Tiêu Nhạn Tuyết không biết, nếu như có một cao thủ dịch dung nào đó nhìn thấy loại đạo cụ ngụy trang này, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi vì cách thức, đạo cụ của Lăng Thiên quả thật là quá hoàn mĩ, hoàn mĩ đến mức có thể làm cho một tuyệt sắc giai nhân như Tiêu Nhạn Tuyết biến thành một cô gái xấu xí!
Tiêu Nhạn Tuyết đương nhiên là không biết được huyền cơ trong đó, nàng ấy hiện nay chỉ biết sợ hãi, nếu như những thứ khủng khiếp mà Lăng Thiên quết lên người mình không tẩy rửa được, mãi mãi ở trên cơ thể mình… vậy thì mình chết đi còn hơn! Tiêu Nhạn Tuyết tức tối nghĩ.
Đối với một phụ nữ mà nói, đặc biệt là một phụ nữ tuyệt sắc mĩ nhân như Tiêu Nhạn Tuyết, nàng sợ bị người khác giết chết, sợ bị người khác đánh đập, nhưng những sự sợ hãi đó không thể hơn được sợ mất đi nhan sắc của mình, đó cũng là tử huyệt lớn nhất của tất cả những người phụ nữ!
Lúc này nàng mới phát hiện, cổ họng của nàng không biết tại sao khàn khàn đến kinh khủng, giống như là đang vừa khóc vừa ngậm cả một đống cát trong mồm vậy, giọng nói vốn dĩ trong trẻo ngọt ngào không biết đã biến đi đâu mất, giọng nói lúc này của nàng khô khốc, giống như một bà cụ sống hơn trăm tuổi răng đã rụng không còn chiếc nào… Đột nhiên nhớ đến viên thuốc mà Lăng Thiên nhét vào trong miệng mình…
Tên Lăng Thiên đáng chết! Tên đầu lợn đáng chết! Đáng chết, đáng chết, đáng chết… Tiêu Nhạn Tuyết trong mồm liên tục nguyền rủa, nói liên hồi không dứt, trong mắt lộ ra nét hung ác tàn nhẫn, nếu lúc này mà Lăng Thiên vẫn chưa kịp chạy thoát, thì có lẽ sẽ bị bộ dạng của nàng làm cho sợ mất hồn mất vía
Phụ nữ, tuyệt đối sẽ vì bảo vệ dung nhan của mình mà liều chết xông lên!
Đồng thời, một bông pháo hoa được bắn lên không trung, nổ bùm thành một bông hoa lớn rực rỡ trên bầu trời.
Lăng Thiên thè lưỡi, phụ nữ đúng là phụ nữ, lần sau phải ghi nhớ một chút, tuyệt đối không nên chọc giận họ.
Chỉ có điều do nhận được tình báo là đêm nay tam công tử của Ngọc Gia nhất định sẽ hành động, cũng sẽ tiến hành điều tra thám thính đối với biệt viện của nhị ca hắn, cho nên Lăng Thiên không còn cách nào khác đành phải trổ hết tài năng, cải trang dịch dung cho Tiêu Nhạn Tuyết, để ngộ nhỡ bị phát hiện thì cũng có thể đảm bảo được sự an toàn cho nàng ấy, nhìn bộ dạng của Tiêu Nhạn Tuyết lúc này, tin chắc rằng đến thằng đàn ông đói khát nhất sau khi trông thấy thì cũng kinh hồn bạt vía, chỉ muốn tránh đi cho xong!
Ta đã sai sao? Lăng Thiên tức tối nghĩ, ta đâu có sai chứ? Nếu như hóa trang cho nàng thành bộ dạng tiên nữ, không, kể cả là không phải bộ dạng tiên nữ, chỉ cần cái dáng người của nàng, đã thu hút không biết bao nhiêu là ánh mắt rình mò, chỉ sợ không có vấn đề gì cũng bị mấy tên quỷ đói háo sắc cho là có vấn đề, đúng là có lòng tốt mà không được báo đáp! Xem bổn công tử đợi những chuyện này xong xuôi sẽ giải quyết nàng như thế nào!
Có điều này này tính sổ là chuyện của sau này, vấn đề hiện nay là, phía sau Lăng Thiên đã đuổi đến một nhóm cao thủ bay qua bay lại, điều này làm Lăng Thiên bồn chồn không yên; ta chỉ là ra ngoài sớm hơn một chút, vẫn chưa đến lúc dụ các người ra ngoài, các người đuổi theo làm cái quái gì chứ? Chẳng phải là có hắt xì hơi một cái thôi sao? Đáng để kinh động các người như vậy không?
Đột nhiên, Lăng Thiên trong lòng nghĩ, ta lần này ra ngoài, chẳng phải là muốn làm gì đó sao, cũng để phối hợp một chút với hành động của Ngọc Lưu Phong? Tuy hắn tuyệt đối sẽ không cảm tạ; mà hiện nay cũng sớm hơn một chút, nhưng nếu như bản thân mình có thể gây náo loạn sớm hơn một chút, thu hút sự chú ý của đại bộ phận bọn chúng, một khi trong thành loạn lên, sẽ kèm theo được một lợi thế, chính là làm cho bọn Thiên Thượng Thiên hủy bỏ kế hoạch ra ngoài của chúng? Cứ như vậy, mới có thể làm cho chúng thật sự là thiên lôi câu động địa hỏa, hê hê….
Quyển 5
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 479: Giả Ma Giả Quỷ (2)
Lăng Thiên cười đắc chí hai tiếng, lôi từ trong người ra tấm khăn bịt mặt màu đen, buộc lên mặt, lộ ra khuôn mặt giống như mặt quỷ trong phim kinh dị, trong đầu nghĩ, nếu như thế này, hiệu quả có khi còn tốt hơn không biết chừng?
Trong khi đang lao đi với tốc độ nhanh, Lăng Thiên đột nhiên đứng lại trên nóc của một ngôi nhà, một chân trước một chân sau, một tay chắp sau lưng, một tay chỉ lên trời, cố tình tạo dáng làm sao cho mình thật sự phong nhã, hào hoa, sau đó, thân người hơi cúi về trước, bỗng một luồng khí bá tuyệt thiên hạ được đột ngột phóng ra, chính lúc đó tiếng chó cắn càn xung quanh im phăng phắc, giống như là bị dao cắt cổ vậy!
Đám cao thủ đuổi đến không chịu được áp lực từ luồng khí cực mạnh phát ra của hắn, dừng lại ở đằng xa, nhưng vẫn hình thành được một vòng bao vây khá lớn, bao vây Lăng Thiên vào phía trong, chỉ là trong mắt đã lộ nên nét sợ hãi kinh hoàng.
Người này trong sự bao vây của một đống cao thủ mà giống như không có chút thèm để ý, mà còn dừng lại, người bình thường có bản lĩnh này sao? Huống hồ, đây lại là thành Minh Ngọc, là đại bản doanh của Ngọc Gia! Chẳng nhẽ người này xem thường uy danh của Ngọc Gia đến vậy sao?
“Trăng vẫn sáng tựa ngày xưa, nhưng thế sự đã xoay vần! Thật không ngờ lão phu 10 năm này không xuất hiện trên giang hồ, lại có đám tiểu bối như các ngươi dám bám theo lão phu! Đúng là không biết sống chết!”.
Lăng Thiên rất hài lòng về hiệu quả đạt được này, dùng một kiểu giọng nói già nua, không vui quát: “Bọn tiểu bối phương nào, ban đêm mà lại dám bám theo lão phu, các người nghĩ lão phu không dám giết người hay sao? Chẳng nhẽ Ngọc Gia của thành Minh Ngọc, đã lụn bại đến mức này sao?”.
Câu nói này được nói ra, tất cả người có mặt đều cảm thấy có chút ngỡ ngàng! Con mẹ nó, hắn là ai vậy? khẩu khí lớn như vậy? Cái kiểu già cỗi như vậy! Ngọc Gia hiện nay đang giống như mặt trời chói chang, thế mà trong mồm hắn lại biến thành lụn bại! Tất cả những người sắp chửi ra mồm bỗng chốc nuốt lại vào trong.
Chẳng nhẽ là một nhân vật lớn?
“Các hạ là ai?”.
Dẫn đầu là một tên trung niên mặc áo khoác trắng, hắn thận trọng nhìn Lăng Thiên, giọng nói không hề có sự ngang ngược thường ngày ở thành Minh Ngọc của Ngọc Gia, mà trở nên vô cùng cẩn thận, có chút cung kính, thậm chí có chút sợ hãi.
Chỉ bởi vì hắn cảm thấy người mặc áo đen che mặt trước mắt hắn chỉ cần liếc nhìn một cái, sát khí bén nhọn liền bao phủ khắp cơ thể, lông chân lông tay mình tự nhiên dựng hết lên! Không giấu được sự kinh hãi trong lòng, ông cố nội ta ơi, sát khí như thế này, thì phải giết bao nhiêu người mới có thể có được vậy? Người này chắc chắn là cao nhân tiền bối, Ngọc Gia tuy trên bề mặt là hoành tráng, nhưng lúc này là thời buổi loạn lạc, nếu như không thể đắc tội với người như thế này thì tốt nhất là cứ không được đắc tội!
“Các hạ?”.
Lăng Thiên dùng chất giọng già nua cười một cách lạnh nhạt, cùng theo đó là động tác hơi khom eo về trước, không hề để ý đến lời nói cung kính của tên áo trắng đầu lĩnh, chỉ nghe tiếng quát rất bá đạo của hắn: “Hai tiếng các hạ này, là ngươi có thể gọi được sao.
Nếu là Ngọc Thiên Sơn đến gọi ta còn được!”.
Nói rồi hừ một tiếng lạnh lùng, hỏi: “Các người bám theo ta là muốn làm gì vậy? Còn không thành khẩn nói ra?”.
Ngọc Thiên Sơn!
Bảy tám cao thủ bạch ngọc của Ngọc Gia đồng thời hít sâu một hơi.
Ngọc Thiên Sơn là ông nội của của gia chủ đương nhiệm hiện nay Ngọc Mãn Lâu.
Cũng là gia chủ hai đời trước của Ngọc Gia, là nhân vật kiệt xuất một đời của Ngọc Gia; nhưng hiện nay, đã tạ thế được gần 20 năm rồi, chẳng nhẽ, ông lão ở trước mặt này là nhân vật cùng một bối với tổ tông?
Phát này đúng là đá trúng tấm thép nguyên chất rồi!
Các cao thủ bạch ngọc của Ngọc Gia ngơ ngác nhìn nhau, luống cuống không biết nên làm thế nào thì hay?
Tên cao thủ bạch ngọc đầu lĩnh một lần nữa hạ thấp giọng xuống nói: “Vị lão tiền bối xin cứ bớt giận đã, bọn vãn bối cũng chỉ là làm theo chức trách, gần đây có địch nhân trà trộn vào trong thành Minh Ngọc, đối đầu với Ngọc Gia chúng ta, ta cùng những người khác nhận lệnh truy bắt hung thủ”.
Trong lòng hắn nghĩ, hóa ra là bằng hữu của lão gia chủ.
Lăng Thiên chậm rãi “ồ” một tiếng, nói: “Thì ra là như vậy.
Ta đã nói mà, Ngọc Gia xét cho cùng thì cũng đã có cả nghìn năm truyền thống, người của Ngọc Gia nói gì thì nói là cũng có được rèn giũa hàng ngày; sao có thể giống như chó điên cắn người bừa bãi được? Hóa ra là có sự hiểu nhầm
Đám đông nghe Lăng Thiên nói vậy thì dở khóc dở cười, nghe câu đằng trước thì thấy rất thoải mái, ai ngờ câu sau quay ngoắt 180 độ? Trong đám đông có một số kẻ nhanh mồm nhanh miệng, khi câu đầu tiên Lăng Thiên vừa nói ra, đã nịnh hót vào một câu: “Lão tiền bối nói rất có lí”.
Lúc này muốn rút lại thì cũng không được nữa rồi, trong lòng cảm thấy bứt rứt.
Người khác chỉ hẳn vào mặt chửi mình là chó điên, bản thân mình lại còn khen một câu: “Lão tiền bối nói rất có lí!”.
Mẹ nó! Thằng cha già này quá là âm hiểm!
Nghe ngôn từ của vị lão tiền bối này đã nhẹ xuống không ít, tên cao thủ Ngọc Gia đầu lĩnh kia mới thả lỏng trong lòng, khiêm nhường hỏi: “Dám hỏi tôn tính đại danh của lão tiền bối? Cũng để bọn vãn bối được lĩnh hội một chút anh phong thần thái của của tiền bối”.
Lăng Thiên liếc mắt nhìn hắn, cười hihi, nói: “Dựa vào tiểu tử nhà ngươi mà cũng muốn ghi lại tên húy của lão phu sao?”.
Tên đầu lĩnh đó cúi người, cười trừ nói: “Chỉ là chức trách, vẫn mong lão tiền bối rộng lượng bỏ quá cho; lão tiền bối đại lượng khoan hồng, chắc chắn sẽ không chấp nhặt với bọn vãn bối”.
Lăng Thiên uhm một tiếng, trầm ngâm nói: “Tên tiểu quỷ nhà ngươi đúng là biết cách nói chuyện, cũng được, lão phu không làm khó các ngươi nữa.
Nếu như lão già Ngọc Thiên Sơn có hỏi thì các ngươi cứ báo tên của ta ra là được rồi”.
Tên cao thủ đó cười, vội vã hô vâng, trong lòng thì chửi thầm: lão già nhà ngươi vẫn chưa nói tên ra, ta báo lên thế nào được? Hơn nữa, lão gia chủ đã ra đi được gần 20 năm rồi, nhà ngươi bảo ta báo với ông ấy, chả khác nào trù ểm ta chết sớm sao?
“Tính ra thì cũng đã tròn 40 năm chưa nói ra tên của mình rồi, đúng là thời gian như thoi đưa một đi không trở lại”.
Lăng Thiên một tiếng thổn thức trong lòng, làm cho mấy tên cao thủ bạch ngọc đó cảm thấy kính nể trong lòng! Quả nhiên là lão tiền bối, đã 40 năm chưa xuất hiện chốn giang hồ.
Bạn đang đọc truyện tại –
Lăng Thiên cảm thán xong, ngẩng đầu nhìn lên trời, dùng giọng nói như tưởng nhớ lại, chậm rãi chậm rãi nói: “Nhớ năm xưa, võ lâm thiên hạ dựa vào Ngọc Thiên Sơn, Thủy Thanh Vân hai người tập hợp một đống cao thủ đánh nhau quyết liệt, lão phu nhìn nóng mắt, liền ra tay can ngăn.
Lúchai người họ đều tặng cho ta một biệt hiệu….”.
Nói đến đây, Lăng Thiên dừng lại, trong mắt bọn cao thủ bạch ngọc thì đó rõ ràng là lão tiền bối đang đắm chìm trong chuyện quá khứ, làm sao tên nào dám quấy rầy? Ngọc Thiên Sơn, Thủy Thanh Vân đánh nhau quyết liệt? Nhìn nóng mắt ra tay can ngăn?! Đám đông lại càng thêm kính sợ, tên nào tên nấy im như thóc.
Làm sao mà chúng biết được lão già trước mặt chúng đang đau đầu nghĩ không biết nên lấy cái tên gì thì tốt đây?
Lăng Thiên suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra được một cái tên, từ từ nói: “Năm đó, ngoại hiệu “Như Tiên Như Thần Như Ma Thiên Thượng Hạ Địa Cổ Vãng Kim Lai Tam Sơn Ngũ Nhạc Duy…..Ngã Chí Tôn Diệu Thủ Thiên Tâm” chính là lão phu đây!”.
Lăng Thiên bỗng trợn mắt, uy thế ngất trời: “Các ngươi nhớ cho rõ tên của lão phu, lão phu họ Tần, Tần Thủy Hoàng chính là lão phu!”.
Câu nói này, được bắn ra một cách hùng hồn làm kinh động lòng người, khí thế hừng hực.
Xem, Lăng Thiên đúng là có lòng kính mộ đối với vị thiên hạ chí tôn đầu tiên thống nhất trung Nguyên, lúc này đây thuận miệng nói luôn tên của Tần Thủy Hoàng ra, bỗng nhiên trong lòng nhớ đến một câu hát hào khí hào hùng: “Bình định sáu nước là ai? Ai đã thống nhất xưng bá? Ai chiến công cao hơn cô gia?”.
Đám đông tức khắc há hốc mồm! Từ xưa đến nay làm gì có ngoại hiệu của cao thủ võ lâm nào dài như vậy? Ngoại hiệu dài đến tròn 30 chữ, đúng là làm đám đông trước mặt này ngơ ngác một cách triệt để.
“Ồ… Hóa ra là Tần lão tiền bối”.
Tên cao thủ bạch ngọc nét mặt hồ nghi, hiển nhiêncó chút không tin; ấp úng nói: “Dám hỏi Tần lão tiền bối, đến thành Minh Ngọc của chúng tôi, là để đến tìm lão gia chủ nhà chúng tôi?”.
“Lão phu không đến tìm Ngọc Thiên Sơn, thì chẳng nhẽ là đến tìm bọn tiểu bối các ngươi sao?”.
Lăng Thiên trợn mắt: “Thành Minh Ngọc này ngoài Ngọc Thiên Sơn ra thì còn kẻ nào đáng để lão phu đến đây một chuyến? Người sống đến trăm năm, kiểu gì thì kiểu cũng phải có một người bằng hữu, người sống đến trăm tuổi, rồi cũng sẽ có ngày chết đi, ta chính là muốn trước lúc đi xa, đến thăm mấy người bằng hữu già này!”.
Người đó ngẩn người ra, bị một câu nói của Lăng Thiên chặn họng cho không nói được câu gì.
Nghĩ thầm ngài nếu như muốn đi thăm lão bằng hữu, thì chắc chỉ có một cách là chết đi mà thôi.
Đang nghĩ đến đây thì từ phía xa, những tiếng loạt xoạt vang lên không dứt, lại có thêm ba người lao đến với tốc độ như điện xẹt, một ngày một đêm tìm kiếm mà chỉ bắt được một số kẻ không quan trọng, các cao thủ của Ngọc Mãn Lâu dường như có chút sốt ruột, nhìn thấy bông pháo hoa được bắn lên trời lúc nãy, liền lao đến như sợ mất phần.
Dẫn đầu là một lão già râu tóc bạc phơ, vẻ mặt toát lên sự hung ác nham hiểm, hai mắt như mắt diều hâu, lạnh lùng nhìn lướt qua đám đông có mặt một cái, hỏi một cách lạnh nhạt: “Chính là tên này à? Tại sao vẫn chưa bắt lấy hắn!”.
Nói rồi hất hàm về phía Lăng Thiên, nét mặt ngạo mạn khinh đời.
Nhưng đột nhiên hắn phát giác ra sát khí kinh người được phát ra từ người của Lăng Thiên, bất giác thần sắc biến đổi, trở nên cẩn thận hơn.
Lăng Thiên hừm một tiếng, tên cao thủ bạch ngọc vội vàng giải thích nói: “Đại cung phụng, vị này là … Tần lão tiền bối”.
“Tần lão tiền bối?”.
Đại cung phụng không hiểu nói: “Tần lão tiền bối gì vậy?”.
Lăng Thiên áo choàng đen bay phấp phới trước gió, bản thân hắn có một khí chất phong độ uy lăng thiên hạ, nhưng vừa nãy khi nghe thấy ba từ “đại cung phụng”, thì hắn cũng cảm thấy có chút bồn chồn; sao lại thu hút được cả hắn đến đây? Mục đích lớn nhất khi mình thu hút sức chú ý của chúng là để thuận tiện cho Ngọc Lưu Phong hành sự, cũng là để có sự chuẩn bị tốt nhất cho kế hoạch chó cắn chó bước tiếp theo, nhưng trong tin tình báo chả phải nói, lần này nhân vật dẫn quân của bên Ngọc Lưu Phong chả phải là tên đại cung phụng này sao? Thấy thời gian cũng không còn sớm, lão già này vẫn còn đi dạo bên ngoài? Mà lại còn bị mình thu hút đến đây!
Nếu như thằng cha già này bị mình cầm chân ở đây, thì chẳng phải là chẳng giúp được gì sao?
Tên cao thủ bạch ngọc nói một cách cung kính: “Vị này chính là Tần Thủy Hoàng Tần lão tiền bối mà 40 năm trước có biệt hiệu là “Như Tiên Như Thần Như Ma Thiên Thượng Hạ Địa Cổ Vãng Kim Lai Tam Sơn Ngũ Nhạc Duy…..Ngã Chí Tôn Diệu Thủ Thiên Tâm””.
Nói rồi hắn chỉ tay về phía Lăng Thiên, rồi vội vàng hít thở một hơi dài, nói một hơi nhiều chữ như vậy đúng là khó, thế là hắn lấy một hơi nói một mạch.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 480: Hành Động Cùng Lúc (1)
“Như….cái gì, cái gì?” cung phụng không hiểu gì cả, đột nhiên liền nổi giận lôi đình: “Khốn kiếp! Bốn mươi năm trước lão phu đang tuổi tráng niên, tung hoành trên giang hồ 10 năm, sao lại chưa bao giờ nghe đến cái tên này? Thiên hạ này lại có kẻ nào dám tự đặt cho mình ngoại hiệu như vậy!”
Hắn tức giận nhìn Lăng Thiên nói: “Tiểu tử, nhà người rốt cuộc là ai? Dám đến thành Minh Ngọc này giả ma giả quỷ? Cái gan chó của nhà ngươi cũng lớn lắm! Bắt lấy hắn cho ta! Nếu như phản kháng, giết chết không tha! ” Câu nói cuối cùng của hắn là câu ra lệnh cho tất cả những cao thủ của Ngọc gia có mặt lúc đó.
“Tâm hoài từ bi, sát sinh hữu tội; ta không muốn sát sinh mà các ngươi lại cứ ép ta phải sát sinh!” Lăng Thiên dùng giọng nói già nua với khẩu khí thê lương nói: “Thôi, thôi, thôi, với lũ tiểu bối các ngươi, còn có lời gì để nói? Lão phu đi đây”.
Lăng Thiên từ từ quay người lại, cái dáng điệu nặng nề của hắn dường như giống một lão tướng quân một đời tung hoành nơi sa trường, nhưng lại bị ép phải rời khỏi chiến trường, tràn đầy cảm giác thê lương ở đoạn đường cuối cùng của người anh hùng, cô đơn lạnh lẽo như băng tuyết….Làm cho tất cả những nhân vật nhìn thấy động tác của hắn nhất thời đều cảm thấy trong lòng nặng trịch….
Lăng Thiên trong lòng đã có dự tính từ trước, nếu như quả thật không được thì đích thân ta phải ra tay, dẫn dụ bọn các ngươi qua đó.
“Chặn hắn lại cho ta!” Đại cung phụng phẫn nộ hét lớn.
“Nhưng…Tần lão tiền bối…..”.
Tên Bạch Ngọc cao thủ trong đầu vẫn chưa thông, ngơ ngác nói.
“Bốp!”, một cái tát rất kêu vang lên, đại cung phụng tức sôi máu, toàn thân run lên: “Đồ ngu dốt! Tần lão tiền bối cái gì? Đó là gian tế! Các người sao không chịu động não suy nghĩ? Nếu thật là cố nhân của gia tộc, chẳng nhẽ lại đến viếng thăm vào ban đêm, hành tung bí hiểm đến mặt thật cũng không dám cho người khác nhìn thấy sao? Một lũ khốn kiếp!”.
“Kẻ nào chặn ta kẻ đó chết!”.
Lăng Thiên đổi giọng, tràn đầy sát khí; thân người đang tiến về trước bỗng dừng lại đột ngột làm một động tác, một tay thò ra khỏi ống tay áo choàng đen, giơ nghiêng lên, nội lực kinh long thần công trong người được đẩy lên, trong nháy mắt chuyển biến thành công pháp chí dương chí nhiệt, đột nhiên bàn tay giương lên như là phát ra ánh sáng dị thường, dần dầnáng hơn, giống như đột nhiên xuất hiện một mặt trời nhỏ trong màn đêm u tối.
Đám đông hốt hoảng dừng bước, đây là loại công phu gì vậy?
Bàn tay của Lăng Thiên giương cao, đột ngột hạ xuống đánh đi một chưởng. “Uỳnh…” một tiếng nổ vang lên, một cây to cách đó ngoài ba trượng bị đánh thủng một lỗ lớn ngay giữa thân cây.
Khói đen bốc ra, rồi một ngọn lửa ngùn ngụt cháy lên.
Điều kì lạ là cái cây đó vẫn đứng sừng sững không đổ xuống.
Dùng chưởng lực để đánh ra lửa! Đối với đám đông mà nói, loại thần công này đừng nói gì đến từng nhìn thấy, đến nghe cũng chưa từng nghe bao giờ.
Đúng là một loại công phu làm người ta phải khiếp sợ!
Khuôn mặt của đại cung phụng co giật từng hồi, lộ ra vẻ mặt không tin vào mắt mình.
Nếu như công lực của bản thân luyện đến cảnh giới cực kì cao thâm, thì sẽ có thể xúc mộc sinh hỏa (chạm vào gỗ là cháy).
Với tư cách là một cao thủ võ lâm, đại cung phụng sao lại không biết điều này? Càng huống hồ, ngay đến chính bản thân hắn, kể cả vận hết chân khí toàn thân, dùng bàn tay tiếp xúc với củi khô thì cũng có thể đốt cháy được.
Nhưng từ xưa đến nay, có kẻ nào có thể dùng chưởng lực cách xa ngoài ba trượng mà có thể đốt cháy được cây đại thụ?
Điều này căn bản là chuyện không tưởng, nhưng nó lại đang xảy ra ngay trước mắt!
Tin rằng ngay cả cao thủ đệ nhất thiên hạ được công nhận hiện nay là Tống Quân Thiên Lý e rằng cũng không thể làm được như vậy! Nhưng kẻ bịt mặt mặc đồ đen ngay trước mắt này lại có thể chỉ một cái nhấc tay mà đốt lên ngọn lửa lớn, lại nghĩ đến cảnh bàn tay hắn đột ngột phát sáng, trong lòng đại cung phụng lại càng lo lắng không yên; chẳng nhẽ kẻ mặc áo đen này đúng thật là một tuyệt thế cao thủ ẩn thế giang hồ?
Ngộ nhỡ hắn đúng thật là một tuyệt thế cao thủ không xuất thế, bất luận là hắn quen biết với lão gia chủ nhà mình hay không, bản thân mình đắc tội với hắn thì không được hay cho lắm, đại cung phụng ngẩn người tại chỗ mất một lúc, không biết nên làm như thế nào.
Lăng Thiên hạ bàn tay xuống, mấy viên Tịch Lịch Tử đã được hắn thu vào trong người một cách kín đáo, thần không hay quỷ không biết, đó là thứ mà Lăng Thiên lừa đượcLê Tuyết, nha đầu này đầu óc khác người chế tạo ra được Tịch Lịch Tử của Đường Môn, trên thế giới lúc bấy giờ thuốc súng vẫn chưa được ra đời, cho nên loại hỏa khí giống như Tịch Lịch Tử này mới không có ai biết đến, cho nên mới làm cho tên đại cung phụng nhà Ngọc gia bán tín bán nghi, chỉ là phát minh này vốn dĩ làm Lăng Thiên rất bất mãn.
Lăng Thiên cho rằng, sự ra đời của thuốc súng tất nhiên là một mốc đánh dấu sự tiến bộ to lớn của nền văn minh nhân loại, nhưng nói ở một phương diện khác, nó lại đem đến cho con người những tai ương khủng khiếp.
Nếu như thế giới này cũng có thuốc súng, ắt hẳn cũng sẽ giống như địa cầu ở kiếp trước của hắn, sau sự phát triển từng đời từng đời, tất yếu sẽ dẫn đến sự ra đời của các vũ khí nóng, cuối cùng sẽ chỉ mang đến những sự phá hoại càng lớn hơn, mà số người chết sau mỗi cuộc chiến tranh cũng sẽ tăng lên nhiều hơn.
Lăng Thiên trước giờ cũng không phải là người đơn giản, hắn có thể lợi dụng những kiến thức văn minh ở kiếp trước của hắn để khai thác vàng, cũng có thể lợi dụng kinh nghiệm có được của cả hai đời để mưu lợi lớn hơn, nhưng thuốc súng, cái thứ mà mỗi một kẻ xuyên ngược thời gian nào cũng đều phải chế tạo một lần này thì Lăng Thiên cấm chỉ bản thân một cách nghiêm khắc.
Bởi vì chỉ cần xuất hiện cái thứ này, nếu muốn phát triển tiến hóa thì chỉ cần thời gian mấy trăm năm là có thể làm được, nếu cứ như vậy, trong cái xã hội phong kiến nô lệ này, lão bách tính chả phải là đến đường sống cũng không còn sao?
Hiện nay vẫn còn một số hiệp sĩ thấy chuyện bất bình trượng nghĩa trừ gian, nhưng một khi có thuốc súng, thậm chí là có súng đạn, ngay đến một người bình thường chưa bao giờ luyện võ công bao giờ trong điều kiện môi trường đặc biệt, cũng có thể tiễn vị cao thủ đệ nhất như Tống Quân Thiên Lí về chầu trời; mà những thứ đồ này, thường thì chỉ được nắm giữ trong tay những người có quyền lực.
Người luyện võ mười mấy năm, mấy chục năm khổ luyện không ngừng thì có tác dụng gì chứ? Nói trên một ý nghĩa nào đó, Lăng Thiên thậm chí có chút căm hận sự ra đời của thuốc súng, nếu như không phải là cái thứ đồ này làm cho người dân Trung Quốc cảm thấy luyện võ không còn có tác dụng gì, thì làm sao có thể để lại nỗi nhục tám nước liên quân? Thì làm sao có chuyện bọn Nhật Bản xâm chiếm nước ta đến 8 năm? Sự lụi tàn của võ công, sự trỗi dậy của vũ khí đạn dược, dẫn đến sự đau khổ vô tận của hàng triệu đồng bào Trung Hoa!
Cho nên, Lăng Thiên quyết định, kể cả cái thế giới này cuối cùng đều sẽ xuất hiện thuốc nổ, nhưng tuyệt đối không được sinh ra từ chính bàn tay của mình; nếu đã là ở vào thế giới này, thì cần phải tuân thủ quy tắc trò chơi của nó, tôn trọng những gì được truyền từ đời nay sang đời khác trong hàng nghìn năm của những người luyện võ!
Cho nên, Lăng Thiên hết sức nghiêm túc và cũng rất trịnh trọng cảnh cáo Lê Tuyết; những thứ vượt thời đại có liên quan đến thuốc nổ như Tích Lịch Tử hay Lôi Đình Đạn không được chế tạo ra nữa; nếu như ngộ nhỡ không cẩn thận làm ra rồi, thì cũng chỉ được để cho Lăng Thiên, Lê Tuyết và Lăng Thần sử dụng, còn những người khác thì tuyệt đối không được.
Vì chuyện này mà Lăng Thiên bị nha đầu Lê Tuyết nói không ra gì, ngay lúc đó bị Lăng Thiên trong lúc tức giận đánh cho một trận sưng mông.
Có điều lúc này đây mang ra dùng, quả thật dọa cho đám cao thủ Ngọc gia sợ đến ngáo ngơ.
Dùng ánh mắt bình đạm nhìn đám người có chút bất an trước mặt, Lăng Thiên làm ra vẻ phong thái của cao thủ tuyệt đỉnh thiên hạ nói: “Các người, tốt nhất là đừng xông lên nữa, lão phu quả thật không muốn giết người của Ngọc gia”.
Nói vậy nhưng trong lòng Lăng Thiên lại nghĩ một cách hiểm độc: “Lão tử chúng mày đây thật sự là muốn giết hết lũ chúng bay, chẳng qua là hiện giờ vẫn chưa thể thôi!”.
“Hi vọng các hạ trong thời gian lưu lại thành Minh Ngọc này, ít nhiều cũng nể mặt Ngọc gia, nể mặt lão gia chủ nhà chúng ta, nếu không biết rõ là không phải địch nhân nhưng cũng sẽ làm tròn bổn chức trách của mình”.
Đại cung phụng thấy thần công kinh thiên động địa như vậy, thái độ rốt cuộc cũng mềm xuống, mặc dù vẫn có chút hoài nghi về thân phận của người này, nhưng trong khoảnh khắc bất luận là thái độ hay khẩu khí của hắn cũng thể hiện ra sự chuyển biến khá nhiều.
Kể cả biết rõ hắn đang lừa mình giả mạo là bạn của lão gia chủ, tốt nhất không nên để xảy ra xích mích.
Thành Minh Ngọc hiện nay đang rối ren, nếu như chọc tức người này, hậu quả khó có thể lường trước được! Cao thủ cỡ này, nếu như chọc tức hắn thì hậu họa quả là khôn l
“Uhm…Thiên Sơn Lão Nhi đã đi rồi?! Lão phu tự cảm thấy mình vẫn có thể sống được vài năm nữa, ông ta tại sao lại đi trước như vậy chứ?”.
Lăng Thiên cố tình làm ra vẻ đa sầu đa cảm!
Đại cung phụng sắc mặt bỗng nghiêm nghị: “Chẳng nhẽ các hạ lại là cố nhân của lão chủ nhân ta, là người có quan hệ từ lâu với Ngọc gia, nếu đã đến thành Minh Ngọc này rồi, Ngọc gia… “
Lăng Thiên không đáp lời, thân người bay lên một cách nhẹ nhàng, giống như làn gió thổi lông ngỗng bay lên vậy, tiếp theo đó một giọng nói từ từ chậm rãi mới truyền đến: “Ta với các người thì có liên quan gì, Ngọc Thiên Sơn đã không còn nữa, thành Minh Ngọc không còn tri kỉ của ta nữa, các người muốn ta nể mặt, vậy thì cần Ngọc gia nhà các ngươi nể mặt ta rồi hẵng hay”.
Âm thanh vẫn vang vọng bên tai nhưng bóng dáng của Lăng Thiên thì đã biến mất trước mắt đám đông.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










