Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 8 : Siêu Cấp Hoàn Khố (c36-c40)
❮ sautiếp ❯Chương 36: Siêu Cấp Hoàn Khố
Quay đầu lại thấy ánh mắt Lăng Chiến như cười như không đang nhìn mình khiến Tiêu Phong Hàn không nhịn được cả giận: “Lão già kia.
Vừa rồi ngươi câm điếc sao?”
Lăng Chiến hừ một tiếng lạnh lùng nói: “Việc này ngươi còn trách ta được sao?”
Tiêu Phong Hàn tức giận hừ một tiếng nhưng không biết phải phản bác như thế nào.
Vốn đó là chuyện nhất thời dưới cơn giận dữ gây ra.
Hình như cũng không thể trách được người ta.
Tâm trạng buồn bực vô cùng liền đưa mắt xung quanh quan sát.
Đột nhiên hắn cảm giác được thiếu thiếu điều gì, sau khi suy nghĩ kĩ liền tím mặt nói: “Tôn tử bảo bối của ngơi đâu?”
Trong lòng Lăng Chiến đột nhiên cảm thấy có chút kỳ quái.
Vừa rồi còn nhìn thấy tên tiểu gia hỏa kia đến nhưng chỉ trong chớp mắt đã không còn thấy tăm hỏi nữa? Ánh mắt nghi hoặc nhìn về Lăng Khiếu đang đứng bên cạnh: “Thiên nhi đi đâu
Lăng Không với Lăng Chân đang đứng gần đó nghe vậy không khỏi cảm thấy hả hê trong lòng.
Tiểu hoàn khố kia dám xuất hiện sao? Như vậy không phải là tự tìm khó ư?
Ngay lúc phụ tử Lăng Chiến không biết phải làm gì thì một thanh y lão nhân từ trong nội viện vội vàng đi ra: “Ha ha, nghe nói Tiêu gia chủ đại giá quang lâm nên lão phu dày mặt ra đây nghênh đón.
Từ biệt năm đó đến nay Tiêu gia chủ biến mất không chút tung tích nào? Ha ha…”
Tiêu Phong Hàn vừa nhìn thấy liền cảm thấy có chút ngoài ý muốn: “Tần huynh? Ngươi như thế nào lại ở đây?” Vừa nói vừa vội vàng đi ra nghênh đón.
Bạn đang đọc truyện tại –
Phụ tử Lăng Chiến âm thầm cảm ơn Tần đại tiên sinh đến đúng lúc liền nhân cơ hội này mời mọi người vào trong đại sảnh dự tiệc rượu.
Lăng Chiến cũng không quên nháy mắt ra hiệu cho một tên hộ vệ đi tìm Lăng Thiên.
Tần đại tiên sinh cùng với Tiêu Phong Hàn cầm tay nhau mà nói chuyện, thân thiết vô cùng.
Tiêu Phong Hàn cố ý đi chậm từng bước tạo khoảng cách với mọi người nói nhỏ: “Tần huynh.
Tiêu mỗ có một chuyện cần xin ý kiến.
Mong tiên sinh chỉ giáo phải làm như thế nào?” Bọn hắc y vệ nghe gia chủ có việc cần hỏi Tần đại tiên sinh liền im lặng tách ra xung quanh âm thầm hộ vệ.
Trong lòng Tần đại tiên sinh đương nhiên biết được hắn muốn hỏi gì.
Không khỏi cảm thán trí tuệ kinh người của Lăng Thiên.
Tiểu gia hỏa này có thể tính được từng bước đi của Tiêu Phong Hàn, đưa ra kế sách đối phó thật hoàn mỹ.
Tâm kế như vậy thì trong thiên hạ có được mấy người đây?
Tiêu Phong Hàn nói: “Tần huynh đã đến Lăng Phủ cũng được một thời gian rồi thì phải? Tiêu mỗ cũng nói thẳng luôn.
Không biết Tần huynh cảm thấy Lăng tiểu công tử như thế nào?”
Quả nhiên.
Tần đại tiên sinh âm thầm cười trong lòng nhưng thần sắc trên mặt lại đặc sắc vô cùng.
Vừa lắc đầu vừa biến đổi thần sắc, có chút khó tin, có chút xấu hổ, có chút buồn bả nói: “Ôi! Tiêu huynh, không dối gạt chi ngươi.
Việc này một lời có có thể nói hết được.
Lấy học thức của Tần mỗ mà nói thì thật sự thẹn khi làm gia sư của Lăng tiểu thiếu gia!” Lời vừa dứt liền lắc lắc đầu thở dài.
Vẻ mặt có chút thổ
Sắc mặt Tiêu Phong Hàn đột nhiên lạnh lẽo hẳn đi.
Hắn chậm rãi nói: “Nói như vậy thì lời đồn đãi không hề sai! Hừ!” Sau đó là một trận giận dữ vô cùng.
Tần đại tiên sinh trợn mắt cứng lưỡi.
Lăng Thiên có thể suy đoán được phản ứng, thậm chí cả những lời Tiêu Phong Hàn một cách chính xác vô cùng.
Tiêu Phong Hàn đang nói chuyện cứ như đọc lại lời Lăng Thiên nói lúc trước.
Đáng sợ nhất là một chữ cũng không hề sai.
Tiêu Phong Hàn như một con vẹt đang học lại lời của hắn.
Khóe miệng của Tần đại tiên sinh khẽ nhếch lên lộ ra một nụ cười bí ẩn.
Trong lòng không biết được nên khóc hay cười.
Hắn sợ không kiềm nén được sẻ mở miệng cười lớn.
Theo như lời nói của Tần đại tiên sinh thì những người nghe khác nhau có những giải thích không giống nhau.
Thật ra Tần đại tiên sinh không hề nói sai sự thật.
Học thức của hắn không đủ nên không thể làm thầy của Lăng Thiên.
Bất quá câu nói này lọt vào tai của Tiêu Phong Hàn khiến cho hắn hiểu được ý nghĩa hoàn toàn ngược lại.
Tiêu Phong Hàn hừ một tiếng rồi phất tay áo đi vào trong đại sảnh.
Tần đại tiên sinh không nhịn được phải mở miệng ho khan vài tiếng rồi với đi theo sau.
Trong đại sảnh rất náo nhiệt.
Những người trong Lăng Gia sớm đã rời khỏi đây, chỉ còn lại Lăng lão phu nhân đang nắm tay tiểu cô nương kia nói chuyện rất vui vẻ.
Tiêu Phong Hàn với gương mặt tối sầm tiến vào liền nhìn xung quanh vẫn chưa thấy vị tiểu thiếu gia kia đến đây khiến trong lòng hắn càng thêm giận dữ, trầm giọng nói: “Tuyết nhi, đến đây với gia gia.”
Tiểu cô nương Tiêu Nhạn Tuyết đáp lời liền từ trong lòng Lăng lão phu nhân bò xuống nhảy chân sáo đến bên người gia gia.
Trong miệng còn đang nhai cái gì đó vươn cổ tay trắng như ngọc lên khoe với Tiêu Phong Hàn: “Gia gia xem, đây là của Lăng nãi nãi tặng cho Tuyết nhi đó.” Đó là một cái vòng ngọc tinh khiết như nước không hề có tạp chất nào.
Trong đó còn có một con phượng hoàng màu đỏ rất sống động như còn sống đang chuyển động theo vòng tay muốn vỗ cánh bay lên.
Tiêu Phong Hần vừa nhìn thấy con phượng hoàng màu đỏ này không phải do nhân loại khảm vào mà là do tự nhiên hình thành.
Bảo vật này cho dù bỏ ra vạn kim cũng khó có thể gặp vậy mà Lăng lão phu nhân lại tiện tay tặng cho tôn nữ của mình.
Rất hiển nhiên Lăng lão phu nhân đã xem tôn nữ mình là vợ của Lăng Thiên rồi.
Tiêu Phong Hàn vừa nghĩ vậy không khỏi cười khổ một trận.
Tiêu Phong Hàn vừa nhìn thấy liền biết được đây là bảo vật gia truyền của Lăng gia – Bích Ngọc Huyết Phượng Trạc.
Là một bảo vật quý trọng vô cùng, khi mang nó trên tay có thể khiến cho người đeo bình tâm tĩnh khí, tâm cảnh tường hòa.
Là một kiện bảo vật có cầu cũng không được.
Trong lòng hắn âm thầm cảm thấy kinh hãi, thầm nghĩ rằng hôm nay phải nhanh chóng giải quyết chuyện này mới tốt.
Đúng lúc này thì một âm thanh từ bên ngoài truyền đến: “Mời thiếu gia mau theo tiểu nhân đi vào.
Lão gia đã chờ lâu lắm rồi.”
Sau đó một âm thanh hài tử giận dữ gầm lên: “Hỗn trướng! Cẩu nô tài ngươi muốn chết hay không? Đã sớm bảo không được gọi ta là thiếu gia mà? Mẹ nó! Tiêu lão đầu là cái gì mà bắt ta phải quay về đây chứ!” Một âm thanh “Phốc!” Vang lên tiếp theo là một tiếng kêu đau đớn.
Có lẽ là tên hộ vệ kia bị tiểu hài tử đánh rồi.
Trong nháy mắt khiến cho sắc mặt của tất cả mọi người trong đại sảnh đặc sắc vô cùng!
Vẻ mặt của Lăng Chiến lão gia tử với Tiêu Phong Hàn tối sầm lại.
Tức giận như ngọn núi lửa sắp bộc phát.
Lăng lão phu nhân đang cầm chén trà trên tay vừa đưa lên đến miệng đột nhiên giật mình buông tay khiến chén trà rơi xuống đất vỡ nát.
Hai mắt tràn ngập thần sắc không thể tin tưởng được nhìn ra cửa.
Hai mắt Tần đại tiên sinh trừng lớn lên.
Mặc dù sớm đã biết được vị thiếu gia này hôm nay sẽ có cử chỉ kinh người nhưng có đánh chết hắn cũng không cho rằng Lăng Thiên lại ngang ngược và kiêu ngạo như vậy!
Lăng Khiếu đột nhiên giận dữ gầm lên một tiếng.
Thân thể đi ra ngoài nhanh như bay rồi sau đó là chuỗi âm thanh ‘bùm bùm’ vang lên kèm theo tiếng khóc thét của tiểu hài tử.
Ngay sau đó Lăng Khiếu đi vào đại sảnh lại, trong tay kéo theo một tiểu nam hài có mặt mũi bầm dập.
Đó là Lăng Thiên, từ gương mặt của hắn có thể thấy được Lăng Khiếu ra tay không nhẹ chút nào.
Hai bên má sưng phù lên.
Lăng Khiếu tức giận quăng Lăng Thiên lên mặt đất như ném bao cát.
Lăng lão gia tử tức giận méo cả miệng nhưng hắn biết được đây không phải là thời gian dạy dỗ tốt nhất đành phải giận dữ gầm lên: “Nghiệt xúc! Còn không đến Tiêu gia gia của ngươi?”
Lăng Thiên xoay người bò lên, trong lòng âm thầm mắng to: Lão gia tử ngươi thật là tàn nhẫn mà! Vuốt vuốt khuôn mặt không còn thanh tú nữa mà giờ đã sưng vù lên giương mắt nhìn thanh sam lão giả xa lạ trong đại sảnh đang nắm lấy tay một tiểu hài tử xinh đẹp như được điêu khắc từ ngọc thành.
Lão gia tử này với ánh mắt như muốn ăn thịt người đang nhìn mình.
Xem ra đây chính là Tiêu gia gia chủ Tiêu Phong Hàn rồi.
Mạnh mẽ lau đi nước mắt còn vương trên mặt cất bước đi đến gần Tiêu Phong Hàn.
Trong khi mọi người cho rằng hắn sẽ thi lễ với Tiêu Phong hàn thì đột nhiên ánh mắt Lăng Thiên sáng rực lên rồi thét kinh hãi.
Bước đi cũng nhanh hơn rất nhiều: “Oa! Tiểu nha đầu này sẽ là vợ ta sao? Hắc hắc.
Lớn lên chắc chắn sẽ rất xinh đẹp đây.
Ha ha, đến đây cho ta thân chút nào! Ha ha ha.” Mọi người trong đại sảnh hoàn toàn hóa đá.
Vẻ mặt lúc xanh lúc trắng khi nhìn bộ dáng tà ác này của Lăng Thiên.
Tiêu Phong Hàn tức giận đến nỗi cả người run rẩy không ngừng.
Hắn hận không thể đánh chết tên tiểu tử trước mặt này.
Giận dữ quát lớn: “Biến!” Tiểu cô nương Tiêu Nhạn Tuyết hoảng hốt quay đầu vào trong lòng gia gia không dám nhìn hắn nữa.
Lăng lão gia tử tức giận muốn hôn mê tại chỗ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nghiệt chướng! Lăng Khiếu đem gia pháp đến đây.
Hôm nay lão phu phải thanh lý môn hộ!”
Lăng Khiếu đang tức giận muốn tiến lên giáo huấn con mình đột nhiên biến sắc dừng bước lại.
Vẻ mặt của Lăng lão phu nhân đang trắng bệch bỗng nhiên run cả người gằn giọng nói: “Ngươi dám!” Rồi vội vàng chạy lên ôm Lăng Thiên vào trong lòng “Thiên nhi còn nhỏ tuổi như vậy thì biết gì? Đáng sử dụng gia pháp sao?”
Lăng lão gia tử tức giận đến nỗi cả ria mép cũng run rẩy: “Còn nhỏ còn nhỏ! Trước kia các ngươi cũng nói vậy.
Xem đi, các ngươi đã nuông chiều nó trở thành cái gì rồi! Cho dù Lăng Gia tuyệt hậu thì hôm nay cũng phải xử trí tên tiểu xúc sanh này! Mau tránh ra!”
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 37: Tiêu Gia Thối Hôn
“Ngươi dám? Lão già kia! Hôm nay ngươi thử đụng đến Thiên nhi một cái xem? Trừ khi ngươi đem lão thân cùng xử theo gia pháp đi!” Lăng lão phu nhân ôm chặt Lăng Thiên không dám buông tay: “Hài tử tinh nghịch, các ngươi muốn đánh cũng không được.
Muốn động đến gia pháp trước tiên phải đánh chết lão thân đi.”
Lăng Thiên âm thầm le lưỡi, lần này hắn chơi hơi quá tay rồi.
Thậm chí cả gia gia cũng muốn xử trí mình! Xem ra hôm nay muốn yên ổn cũng không thể nữa rồi.
Đôi mắt to như chuồn chuồn khẽ chuyển nhưng cũng không tìm được biện pháp yên ổn nào.
Tiêu Phong Hàn đang trầm mặc bổng nhiên đứng lên: “Đại ca bớt giận.
Muốn dạy dỗ tiểu hài tử thì cũng phải chờ cho tiểu đệ rời đi đã.
Hôm nay tiểu đệ đến đây vốn có một việc mong đại ca đáp ứng.”
Tất cả mọi người Lăng gia đều cảm thấy không ổn.
Lăng Chiến cười ngượng nói: “Mời hiền đệ cứ nói.
Vô luận là chuyện gì vi huynh cũng đồng ý.” Hắn đã mơ hồ biết được Tiêu Phong Hàn nói điều gì.
Trách không được hôm nay đến Lăng Phủ lại dùng bái thiếp.
Tiêu Phong Hàn chậm rãi nói: “Ta cùng với đại ca đại tẩu quen nhau đã hơn ba mươi năm rồi! Đại ca đại tẩu tình thâm ý trọng, đối với tiểu đệ có ân cứu mạng nhiều lần tiểu đệ không dám quên.
Mỗi lần nhớ đến thời gian hành tẩu giang hồ cùng đại ca đại tẩu.
Tung hoành thiên hạ.
Cả đời này có thể quen biết đại ca đại tẩu thì tiểu đệ không còn gì để hối tiếc nữa.
Chuyện tiểu đệ sắp nói đây cùng với tình cảm huynh đệ chúng ta không hề liên quan chút nào.
Vô luận là xảy ra chuyện gì đi chăng nữa cũng không hề ảnh hưởng đến tình cảm của ta đối với đại ca đại tẩu.”
Cả người Lăng Chiến nhất thời run rẩy, trong lúc nhất thời rơi lệ: “Phong Hàn, có việc gì thì ngươi cứ nói đã.
Dù gì thì đại ca ngươi cũng là gia chủ Lăng Gia.
Vô luận là chuyện gì, chỉ cần ngươi mở miệng muốn cái mạng này của ta thì đại ca này tuyệt đối không hề nhíu mày.”
Tiêu Phong Hàn chậm rãi quỳ xuống hướng đến Lăng Chiến lạy một cái sau đó liền đứng lên.
Mọi người vì khí thế ngưng trọng của hắn nên không ai dám đứng ra ngăn cản.
Tiêu Phong Hàn dùng âm thanh bình tĩnh nói: “Năm năm trước.
Hai nhà chúng ta đều sắp có tôn tử nên đã có ước định nếu cả hai đều là nam thì kết bái làm huynh đệ sinh tử.
Nếu là nữ thì kết làm tỷ muội.
Một nam một nữ thì kết thành phu thê.
Lúc ấy lão phu chủ động đưa ra yêu cầu nên đại ca liền đáp ứng.
Hôm nay nhắc đến chuyện xưa thì tiểu đệ cảm thấy khi đó không suy nghĩ kỹ nên nói bậy bạ đến đây xin đại ca đại tẩu tạ tội.”
Đến đây thôi thì tất cả mọi người đều hiểu được ý tứ của hắn.
Lăng Chiến ngẩn mặt lên trời thở dài.
Chỉ trong chốc lát này thôi có vẻ già nua hơn rất nhiều, những nếp nhăn trên mặt dường như càng sâu thêm.
Thân ảnh cao lớn đứng đó run rẩy.
Trong nháy mắt mọi người từ hắn cảm giác được sự thê lương vô cùng.
Bạn đang đọc truyện tại –
Trong lòng Lăng Thiên lại càng áy náy hơn: “Xin lỗi gia gia.
Tôn nhi hôm nay khiến ngươi thương tâm nhưng tôn nhi đành phải phải làm vậy.
Mặc dù không thể giải thích cho gia gia nhưng vì tương lai sau này của Lăng Gia nên sẽ có một ngày gia gia hiểu được nỗi khổ tâm của Thiên nhi.”
Tiêu Phong Hàn nói tiếp: “Lần này tiểu đệ đi đến kinh thành đã nghe được những truyền ngôn không tốt về tiểu thiếu gia.
Tiểu đệ vốn cho rằng đây là do người ngoài cố ý tạo dựng ra.
Trong lòng cũng hiểu được một tiểu hài tử năm tuổi cho dù hư hỏng như thế nào đi nữa thì cũng có sao? Nhưng hôm nay lão phu tận mắt nhìn thấy thì đâu thể nào dùng hai từ ‘ngang ngược’ đề hình dung tiểu tử này?”
Tất cả mọi người Lăng Gia đều cảm thấy xấu hổ vô cùng không dám ngẩn mặt lên.
Bị người khác chỉ trích nhưng lại không dám phản bác.
Tư vị này trước đây chưa hề có.
Chỉ có hai phụ tử Lăng Không Lăng Chân mặc dù biểu hiện ra ngoài rất là xấu hổ nhưng trong lòng lại mừng như điên.
Chỉ muốn mở miệng hoan hô.
“Bởi vậy nên Phong Hàn cho rằng tiểu công chúa của Tiêu gia – một viên minh châu được cả gia tộc sủng ái vô cùng và lệnh tôn không thích hợp để tổ chức hôn sự.
Lão phu không muốn cuộc sống của tôn nữ mình vì Lăng Thiên mà thay đổi.
Lão phu muốn hủy hôn sự này đi.
Mong rằng đại ca đồng ý!” Tiêu Phogn Hàn đứng thẳng người nói ra những lời hủy hôn này.
Mọi người trong Lăng Gia sớm đã biết được ý đồ của Tiêu Phong Hàn nhưng đến khi nghe được tự miệng hắn nói ra đều có cảm giác ‘ngũ lôi oanh đỉnh’.
Lăng lão phu nhân cảm thấy trước mắt tối sầm lại, thân thể lung lay muốn ngã.
Lăng Thiên đang được lão phu nhân ôm vào trong lòng thầm kêu không tốt.
Cánh tay đang ôm sau lưng nãi nãi khẽ truyền một cổ tiên thiên khí tinh thuần qua.
Một lúc lâu sau Lăng lão phu nhân khẽ rên một tiếng hồi tỉnh trở lại.
mọi người đều tập trung vào Tiêu Phong hàn nên cũng không chú ý đến dị trạng của Lăng lão phu nhân.
Lúc này thân thể của lão phu nhân đã khôi phục lại rồi nên lão phu nhân biết được trên sống lưng mình hiện đang có một lực lượng tinh thuần không ngừng cuồn cuồn truyền vào thân thể.
Cổ lực lượng này tràn đầy sinh cơ! Những ám thương còn lưu lại khi còn trẻ đến giờ dưới lực lượng này đã được điều trị biết mất vô ảnh vô tung.
Nàng chỉ cảm thấy cả thân thể mình kiện tráng vô cùng, tinh thần chỉ trong nháy mắt đã khôi phục lại trạng thái tốt nhất.
Lăng lão phu nhân không khỏi khiếp sợ nhìn Lăng Thiên trong lòng mình một cái liền gặp phải khuôn mặt nhỏ hắn của Lăng Thiên rất ngưng trọng.
Một tay nhỏ bé đang gắt gao ấn lên lưng mình.
Khẽ vỗ nhẹ nhẹ lên bàn tay của tôn tử mình, trong lòng Lăng lão phu nhân đã cảm giác được cháu mình không hề bình thường vậy.
Ít nhất thì tâm tư của hắn không hề đơn giản như biểu hiện bên ngoài.
Có lẽ chuyện hôm nay là do hắn cố ý cũng phải.
Bất quá chuyện đã như thế này thật sự khiến cho kẻ khác tiếc hận mà.
Ôi! Cứ làm theo hắn đi thôi.
Sau khi biết được tôn tử mình không đơn giản như biểu hiện bên ngoài thì trong lòng cảm thấy rất vui, thỏa mãn vô cùng.
Hừ! Tiêu lão hồ ly ngươi hôm nay đến đây hủy hôn sau này sẽ hối hận không kịp.
Lăng Thiên biết được cứ như vậy nãi nãi sẽ biết được một ít bí mật của hắn nên hắn muốn tiếp tục dấu diếm cũng không được nữa đành phải nhỏ giọng nói bên tai Lăng lão phu nhân: “Nãi nãi yên tâm.
Nếu nãi nãi thật sự thích tiểu nha đầu này thì chờ sau khi tôn nhi trưởng thành lại đem nàng về là được!”
Trong lòng Lăng lão phu nhân nhất thời vui vẻ trở lại.
Trong lòng hoàn toàn tin rằng chuyện hôm nay là cho tôn tử mình cố ý gây ra.
Mặc dù không biết được bên trong đó nguyên nhân nào nhưng lão phu tuyệt đối tin rằng tôn nhi sẽ không làm cho mình thất vọng.
Nghĩ như vậy nên trong lòng vui vẻ hẳn lên nhịn không được mở miệng cười ha ha: “Hảo hảo.
Hảo Thiên nhi.
Ha ha… Ách!” Tiếng cười đột nhiên dừng lại khi Lăng lão phu nhân cảm giác được có chút không đúng liền vội vàng dùng tay che miệng lại.
Nhưng mà đã quá muộn, mọi người trong đại sảnh đều nghe được câu nói khích lệ này! Lúc này Lăng Thiên cũng lo lắng vô cùng, cánh tay khẽ đụng đụng vào thân thể lão phu nhân khiến cho Lăng lão phu nhân bừng tỉnh trở lại.
Vội vàng mắng lớn vài câu chữa cháy: “Thật làm tức chết lão nhân mà.”
Tiêu Phong Hàn nghe được câu khích lệ của đại tẩu nhất thời khiến cho hai mắt trừng to ra, tức giận muốn bùng nỗ.
Nghiệt chướng như vậy nếu là mình sớm đã đánh chết rồi.
Thế mà khích lệ “Hảo Thiên nhi!” Như vậy không phải là tát một cái lên mặt mình sao? Nhưng sau khi nghe được câu giận dữ của Lăng lão phu thân mới thả lỏng người.
Âm thầm nghĩ: Thì ra là do giận quá hóa cười.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 38: Siêu Cấp Hào Đổ
Tần đại tiên sinh đang đứng một bên nhìn mọi chuyện diễn ra đúng như ‘kịch bản’ của Lăng Thiên không một chút thay đổi nào khiến cho sự khiếp sự trong lòng hắn không cách nào dùng lời nói để hình dung được nữa.
Tiêu Phong Hàn cất tiếng muốn hủy hôn khiến cho mọi người trong Lăng Gia kinh hãi không thôi, cho đến bây giờ cũng chưa phản ứng lại.
Qua một lúc lâu sau Lăng lão gia tử chán nản ngồi lên ghế, tâm tàn ý lạnh: “Thôi! Thôi! Nghiệt chướng như thế thì sao có thể xứng với Tuyết nhi được, như vậy sẽ ảnh hưởng cả đời hài tử.
Như vậy thì hủy đi.”
Trong lòng Tiêu Phong Hàn không hề yên tâm chút nào.
Ánh mắt áy náy nhìn bộ dáng khó chịu của đại ca đại tẩu nên trong lòng cũng không thoải mái gì: “Đại ca đại tẩu.
Lời của Phong Hàn hôm nay nói ra quả thực khng còn mặt mũi để gặp đại ca đại tẩu nữa rồi.
Tiểu đệ xin phép cáo từ…”
Lăng Chiến khoát tay, uể oải nói: “Cái gì mà đối mặt không đối mặt.
Là Lăng Gia ta không còn mặt mũi để gặp lại huynh đệ ngươi nữa.
Tất cả điều này là do gia giáo của Lăng Gia không nghiêm, tôn tử không ra gì cho nên mới có chuyện này.
Tiểu đệ không hề có lỗi nào cả.
Bất quá…”
Lăng lão gia tử đột nhiên khôi phục lại tinh thần nói lớn: “Hủy hôn thì hủy hôn.
Lúc này ngươi không hủy thì sau này lão phu không dạy dỗ tôn tử được cũng phải hủy thôi.
Vô luận chuyện này có hay không xảy ra cũng không thể nào ảnh hưởng đến tình cảm huynh đệ chúng ta.
Việc này đến đây thì thôi.
Quá khứ là quá khứ.
Nhưng hiền đệ đã đến nhà của vi huynh rồi mà nếu không ở lại vài ngày thì từ nay về sau xem như vi huynh chưa từng có huynh đệ này!”
Hai mắt Tiêu Phong Hàn chợt lóe lên: “Đó là hiển nhiên.
Nếu đã đi đến nhà đại ca rồi thì tiểu đệ không thể không quấy rầy vài hôm được!” Trong lòng nhất thời buông lỏng hơn, dù sao tình huynh đệ ba mươi năm không thể vào vì chuyện này mà thay đổi được.
Hướng đến lão phu nhân thi lễ thật sâu nói: “Đại tẩu, tiểu đệ thất lễ rồi.
Mong đại tẩu cứ trách phạt.
Nhưng đại tẩu cũng thông cảm cho tiểu đệ.
Dù sao thì tiểu đệ cũng là một tổ phụ rồi, không thể không vì tử tôn mà tính toán được.” Âm thanh rất thành khẩn…
Lăng lão phu nhân cười nhẹ: “Tiểu Hàn.
Chuyện hôn sự có hay không có thì ngươi không thể ngay cả đại ca đại tẩu cũng từ bỏ được.
Yên tâu đi, đại tẩu nào có hẹp hòi như vậy.
Tiểu hàn ngươi vẫn là đệ đệ ta yêu thương nhất.”
Tiêu Phong Hàn nghe được đại tẩu gọi mình bằng tên đặt biệt của ba mươi năm trước khiến hắn không nhịn được đỏ hai mắt.
Trong lòng kích động không thôi: “Đại tẩu đại lượng như vậy thật sự làm cho tiểu đệ không biết phải nói gì.”
Ba mươi năm trước, ba người họ rong ruổi khắp nơi trong thiên hạ.
Lăng lão phu nhân luôn gọi Tiêu Phong Hàn là tiểu Hàn.
Vì vậy khiến cho giữa hai người có một phen tranh cãi nảy lửa.
Tiêu Phong Hàn sống chết không chấp nhận một cái tên tiểu bất điểm như thế nhưng lão phu nhân cố ý không thay đổi.
Tiêu Phong Hàn không thể làm gì hơn đành phải chấp nhận tên đó.
Bạn đang đọc truyện tại –
Chỉ là khi tuổi tác ba người càng lớn thì Lăng lão phu nhân đã qua nhiều năm không gọi như thế nữa.
Ba người bọn họ đều ở vào độ tuổi thập cổ lai hi rồi mà Tiêu Phong Hàn được nghe Lăng lão phu nhân gọi tên dùng trong quá khứ nên tâm thần không kiềm nén được quay về với quá khứ.
Cảm xúc ngổn ngang trong lòng, phảng phất như nhớ lại những năm tháng nhiệt huyết của tuổi trẻ: đại ca vẫn hăn hái như năm đó, đại tẩu vẫn là một tuyệt sắc thiếu nữ với bạch y tung bay.
Sau khi bừng tỉnh lại liền nhìn thấy mái tóc bạc của đại ca đại tẩu, những nếp nhăn thật sâu nơi khóe mắt khiến lòng hắn không khỏi cảm thấy đau đớn: Ngày huynh đệ gặp nhau được bao lâu? Đến khi nào mới gặp lại?
Một hồi lâu sau Tiêu Phong Hàn quát lớn: “Hắc y vệ.
Đi đến biệt viện mang hành lý đến đây.
Mấy người còn lại cũng qua đây luôn đi.
Mấy ngày này lão phu muốn cùng với đại ca đại tẩu ở cùng một chỗ.
Cùng nhau uống rượu!” Hai gã hắc ý vệ cung kích lĩnh mệnh rồi rời đi.
Lăng lão gia tử cười thật to.
Chuyện không vui khi nãy hoàn toàn biến mất: “Được rồi được rồi.
Không làm thông gia thì chúng ta vẫn luôn là hảo huynh đệ.
Huynh đệ, quyết định này của ngươi đột nhiên ta nhìn thấy ngưoi thuận mắt
Lăng lão gia tử đương nhiên đối với việc Tiêu Phong Hàn hủy hôn như vậy không thể nào dễ dàng bỏ qua như vậy được.
Đến bây giờ vẫn luôn canh cánh trong lòng nhưng vẫn không thể nào trách tội hán được.
Lăng lão gia tử thầm nghĩ nếu đứng ở lập trừng của hắn thì quyết định này vô cùng chính xác.
Lăng lão gia tử chỉ cảm giác được tôn tử của mình phụ hảo ý của tiểu đệ.
Trong lòng âm thầm quyết định chờ việc này trôi qua sẽ hảo hảo dạy dỗ Lăng Thiên.
Lăng lão phu nhân cười lớn nói: “Tiểu Hàn.
Có một câu đại tẩu muốn nói với ngươi.”
Tâm tình của Tiêu Phong Hàn đang rất tốt đẹp liền cười nói: “Đại tẩu có việc gì xin mời đại tẩu cứ nói.”
Lăng lão phu nhân cười hắc hắc khiến cho Tiêu Phong Hàn đột nhiên cảm thấy cả người phát lạnh, mao cốt tủng nhiên.
Hắn nhớ rất rõ trước kia mỗi khi đại tẩu trừng trị mình sẽ lộ ra vẻ mặt này.
Chỉ nghe Lăng lão phu nhân cười nói: “Hôm nay ngươi muốn hủy hôn thì đại tẩu cũng không có nói gì.
Nhưng mấy năm sau nếu ngươi có đổi ý thì đại tẩu muốn ngươi ở trước mặt mọi người dập đầu trước ta ba cái.
Như thế nào? Đánh cuộc này ngươi dám chơi không?”
Tiêu Phong Hàn cười nói: “Đại tẩu không phải đang nói giỡn sao?” Liếc mắt nhìn Lăng Thiên trong lòng nãi nãi khiến hắn không thoải mái chút nào: “Việc này không thể nào xảy ra được.”
Lăng lão phu nhân hừ lạnh nói: “Ngưoi khẳng định như vậy sao? Vạn nhất xảy ra thật thì ngươi sẽ như thế nào?”
Tiêu Phong Hàn lạnh lùng nói: “Đại tẩu cũng không cần phải bức ta.
Nếu sau này hai tiểu hài tử có thể tiến đến với nhau thì Tiêu Phong Hàn ta sẽ dập đầu nhận tội.
Công cáo thiên hạ Tiêu Phong Hàn ta có mắt không tròng.
Nhìn lầm mỹ ngọc thành đá vụn.
Cũng sẽ đem một nữa gia sản Tiêu Gia làm của hồi môn cho Tuyết nhi.
Như vậy đại tẩu đã vừa lòng chưa?”
Mọi người nhìn nhau thất sắc! Đánh cuộc này có thể nói là lớn vô cùng! Tài phú của Tiêu gia đã không thể dùng ‘phú khả địch quốc’ để hình dung nữa rồi.
Mặc dù chỉ một nữa gia sản của Tiêu Gia nhưng cũng vượt quá tài phú của một quốc gia rồi! Mọi người vốn cho rằng Tiêu Phong Hàn chỉ nói như vậy thôi.
Với tình huống hôm nay mà xem thì sau này Lăng ThiênTiêu Nhạn Tuyết có thể đến với nhau là một chuyện không thể nào xảy ra được.
Bất luận từ góc độ nào đi nữa thì Lăng lão phu nhân cũng nắm chắc phần thua.
Tiêu Phong Hàn nắm chắc phần thắng trong tay.
Lăng lão phu nhân cười lớn: “Tiểu Hàn.
Ngưoi nhớ kỹ đó.
Nếu bọn chúng không thể đến với nhau thì cho dù Lăng gia ta không nhiều bạc bằng Tiêu gia ngươi nhưng cũng sẽ đem một nửa gia sản làm của hồi môn cho Tuyết nhi.”
Trong lòng mọi người lại được chấn kinh thêm trận nữa! Lão phu nhân này không hồ đồ chứ? Chỉ vì một lời nói thôi đã có thể đưa một nửa gia sản của gia tộc lớn nhất vương quốc – Lăng Gia là vật đặt cược?
Mọi người đều âm thầm cho rằng canh bạc này cứ tiếp tục thì một nửa gia sản của Lăng gia sẽ không còn nữa rồi!
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 39: Nãi Nãi Âm Hiểm
Tiêu Phong Hàn chấn kinh vội nói: “Đại tẩu, trận đánh cuộc này ta không dám đánh.”
Lăng lão phu nhân bình tĩnh cười nói: “Tiểu Hàn.
Đại tẩu chính là sau khi suy nghĩ thật kỹ mới dám ra quyết định này! Nếu như sau này Thiên Nhi vẫn hư hỏng như hiện tại thì gia sản Lăng Gia để lại cho hắn càng nhiều sẽ hại hắn nhiều hơn nữa, sợ rằng hắn sẽ lâm vào tình cảnh vạn kiếp bất phục.
Chi bằng đem một nửa gia sản cho Tiêu gia ngươi vậy, coi như là hảo ý của đại tẩu.”
Mọi người nghe được như lọt vào trong sương mù, hoàn toàn không hiểu gì.
Trong lòng Lăng Thiên âm thầm cười.
Thì ra nãi nãi của mình mới là người đại trí mà lại đi giả ngu.
Lăng lão phu nhân lại tiếp tục nói: “Ta biết ý định của Tiêu gia ngươi nhưng cho dù Tiêu gia ngươi quật khởi thì Lăng gia chúng ta không thể ra mặt giúp được.
Mặc dù ngươi đến hủy hôn nhưng ta có thể mượn trận đánh cuộc hôm nay danh chính ngôn thuận cho ngươi một nửa gia sản.
Coi như là xem lại nhân tình trước kia đi trợ giúp ngươi một tay vậy.
Đương nhiên ngươi phải thắng cuộc mới được.
Nếu là ngươi thua thì ta đành phải xin lỗi.
Tôn nhi của tôn nữ tế của ta! Còn Tiêu Gia ngưoi khi đó vô luận có tình trạng như thế nào, cho dù thống nhất thiên hạ thì thiên hạ đó cũng phải đưa cho tôn nhi ta một nữa!”
Tiêu Phong Hàn hiển nhiên hiểu rất rõ ý tứ của Lăng lão phu nhân.
Lời này đã nói rõ Lăng gia sẽ không tham dự vào đại kế của Tiêu Gia mà chỉ có thể dùng phương thức này đủ trợ giúp hắn.
Đương nhiên ý định của Lăng lão phu nhân ra sao không một ai biết rõ nhưng Tiêu Phong Hàn có thể giải thích như vậy.
Bởi vì Tiêu Phong Hàn nhìn tên Lăng Thiên với quần áo lụa là trước mặt này vô luận thế nào đi nữa cũng không cách nào xứng với tôn nữ mình được.
Tin tưởng rằng tôn nữ mình sẽ đối với hắn chán ghét cực kỳ.
Càng huống cho tôn nữ của mình lại thông minh hơn người nữa.
Trong lòng Lăng Thiên âm thầm bội phục.
Với thế lực của Tiêu Gia mà nói thì dã tâm đang không ngừng bành trướng.
Hơn nữa khả năng thành công rất lớn.
Lăng lão phu nhân thừa dịp này đánh cuộc một trận xem ra nguy hiểm vô cùng nhưng cũng là một kế bảo toàn gia tộc.
Tiêu gia thất bại thì Lăng gia vẫn tồn tại như cũ.
Nếu Tiêu Gia thành công thì Lăng gia cũng ‘nước lên thuyền dâng’ theo.
Nói một cách khác thì Tiêu gia có thành công hay không thì Lăng gia vẫn có thể đảm bảo được mười năm vinh hoa phú quý, bình an vô sự! Nhưng Lăng gia lại chiếm tiện nghi rất to lớn! Bất động thanh sắc đem Tiêu Gia tính kế vào trong mà lại khiến cho Tiêu Phong Hàn nợ Lăng Gia một phần nhân tình thật lớn.
Lăng Thiên bội phục vô cùng! Hảo thủ đoạn.
Thì ra người âm hiểm nhất Lăng Gia không phải Lăng Thiên ta mà là nãi nãi của ta – Lăng lão phu nhân.
Quả nhiên Tiêu Phong hàn không suy nghĩ sâu xa như vậy mà cho rằng Lăng lão phu nhân sau lúc biến tướng sẽ âm thầm trợ giúp cho chính mình.
Nghĩ vậy nên trong lòng hắn không khỏi nóng lên, cảm kích nói: “Tốt lắm.
Tiểu đệ cũng không câu nệ nữa.
Trận đánh cuộc này ta đáp ứng.” Vừa nói vừa gọi tôn nữ lại: “Chuyện hôn nhân của hai đứa đã không còn nữa thì ‘Bích Ngọc Huyết Phượng Trạc’ này chính là bảo vật gia truyền của Lăng Gia cũng không thể để cho nha đầu này sử dụng được.”
Lăng lão phu nhân hừ một tiếng hãnh diện nói: “Bảo vật gia truyền thì thế nào? Chẳng qua chi là một cái vòng tay mà thôi.
Bốn mươi năm qua một khi lão thân đã tặng cái gì rồi thì không hề thu lại.” Trong lòng âm thầm cười: “Lão thân coi trọng chính là nha đầu kia.
Cho dù là cháu ta nháo sự hôm nay nên không thể thành hôn nữa thì sao? Sau này hắn phải lừa gạt nha đầu kia trở về cho ta.
Như vậy thì bảo vật gia truyền không phải trở về luôn sao? Bảo vật gia truyền tặng cho vợ của tôn tử thì có gì sai?”
Tiêu Phong Hàn cười lớn: “Nếu đã vậy thì tiểu đệ không khách khí nữa.”
Lăng Chiến vẫn nghe từ đầu đến cuối, trong lúc thê tử nói chuyện đưa một nửa gia sản ra làm vật đổ ước thì hắn lại không chút phật lòng nào cả.
Trong mắt lão đầu thì vàng bạch là vật ngoại thân thôi.
Cho dù đưa cho Tiêu gia cũng là nằm trong tay huynh đệ mình, coi như không có đưa cho ngoại nhân.
Bất quá thái độ của lão phu nhân lúc này khiến cho hắn không cách nào hiểu nỗi.
Thể tử của mình đối với chuyện thành hôn này rất coi trọng nhưng tại sao hôm nay lại đem việc Tiêu gia hủy hôn lại có bộ dáng lơ đểnh hời hợt như vậy? Hắn không nhịn được buồn bực nhìn thoáng qua thê tử, trong mắt tràn đầy sự nghi hoặc: Lão thái bà này thật sụ bị tôn tử làm cho hồ đồ luôn rồi sao? Bất quá hắn lại không phát hiện được điều gì bất thường nên cũng không miễn cưởng suy nghĩ nhiều liền vung tay lên nói: “Mau chuẩn bị một bàn thức ăn đầy đủ rượu thịt.
Hôm nay lão phu sẽ cùng huynh đệ hảo hảo uống một bửa!”
Lăng lão phu nhân nhìn thấy ánh mắt của Lăng Chiến không khỏi cảm thấy buồn bực trong lòng: Lão ngu này có ngu thì cũng ngu vừa thôi.
Luôn tự phụ trí kế vô song nhưng lại bị tiểu gia hỏa này lừa gạt như vậy.
Nếu như hôm nay không phải chính mình bị ngộ khí công tâm, dưới tình huống nguy cấp khiến cho tiểu gia hỏa này không thể không cứu thì sợ rằng mình không cách nào phát hiện được bí mật của hắn.
Lăng lão phu nhân mặc dù biết được Lăng Thiên không bình thường chút nào nhưng có mơ cũng không cho rằng tất cả chuyện này đều do một tay hắn bày ra.
Một mình hắn đóng vai trò ‘đạo diễn’ và ‘diễn viên’ chính luôn.
Lăng Thiên cho dù có thông minh, là một thiên tài thì sao? Trong mắt Lăng lão phu nhân thì hắn chỉ là một tiểu hài tử năm tuổi mà thôi.
Cho nên Lăng sau khi được Lăng Thiên cứu chữa liền lập tức kết luận sau lưng Lăng Thiên còn có một vị sao nhân thần bí vô cùng.
Hơn nữa vị cao nhân này đối với Lăng gia không có chút ác ý nào cả.
Không thể không nói những suy đoán của Lăng lão phu nhân hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Đương nhiên nếu như không phải Lăng Thiên là một quái thai mang theo trí nhớ sống lại mà nói thì suy đoán của Lăng lão phu nhân là chuyện chính xác hoàn toàn.
Nhưng hiện tại suy đoán của Lăng lão phu nhân không hề đúng chút nào!
Thấy mọi chuyện cũng đã trôi qua nên thần kinh vốn đang căng thẳng của Lăng Khiếu cũng buông lỏng hơn nhiều.
Liếc mắt liền nhìn thấy Lăng Thiên vẫn còn đang nằm trong lòng mẫu thân mình liền nỗi giận: “Tiểu súc sanh cút sang đây cho ta.”
Lăng Thiên còn chưa kịp phản ứng thì Lăng lão phu nhân đã trừng mắt: “Ngưoi muốn là gì? Muốn đánh nó tiếp sao? Sau này không có sự cho phép của ta mà ngươi dám đụng vào ngón tay của Thiên nhi thử xem.
Lão thân sẽ cắt đứt chân ngươi!”
Trong mắt Lăng Khiếu tức giận muốn phun lửa nói: “Mẫu thân.
Thiên nhi hư hỏng như thế nếu không giáo huấn chỉ sợ sẽ…”
Hắn còn chưa nói xong thì lão phu nhân đã giận dữ ngắt lời: “Sợ cái gì mà sợ? Dạy dỗ hài tử ra sao chẳng lẽ lão thân còn phải kêu ngươi chỉ sao? Biến qua một bên đi!” Vừa nói vừa kéo Lăng Thiên, tay còn lại kéo Tiêu Nhạn Tuyết dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người mà đường hoàng trở về phòng mình.
Trước khi thân ảnh biến mất khỏi tầm nhìn mọi người liền quay đầu lại nhìn Lăng Chiến hung hăng quát: “Nếu dám uống rượu thì ngươi cẩn thận đó.” Sau đó mới thật sự đi khỏi.
Các đại nam nhân trong đại sảnh nhìn lẫn nhau.
Qua một lúc lâu sau Tiêu Phong Hàn mới đột nhiên cười to.
Thật nghĩ không ra đã hơn ba mươi năm rồi mà huynh trưởng của mình vẫn còn sợ vợ như thế.
Xem ra đời này muốn trở thành một nam nhân chính tông chỉ sợ là khó khăn rồi.
Nét mặt già nua của Lăng Chiến đỏ lên, trước mặt huynh đệ cảm thấy trên mặt không chút phong quang nào.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 40: Sư Phó Tiện Nghi
thành thật ngồi lên ghế, tâm trạng có chút đứng ngồi không yên.
Ánh mắt nhìn khắp nơi.
Lăng lão phu nhân ngồi ngay ngắn trước mặt hắn, vẻ mặt như cười như không chăm chú nhìn Lăng Thiên.
Bộ dáng đang chuẩn bị thẩm vấn hắn.
Tiểu tử ghê tởm, hôm nay nhất định phải tra ra bí mật của ngươi.
Lăng Thiên âm thầm kêu khổ không ngừng, đầu óc suy nghĩ thật nhanh.
Xem bộ dáng của nãi nãi hôm nay sợ rằng không dễ chịu gì.
Một lúc lâu sau lão phu nhân mới ra lệnh cho thị thiếp: “Mang Tuyết nhi tiểu thi qua phòng bên cạnh đi.
Chiếu cố thật kỹ.
Tuyết nhi, ngươi trước tiên theo tỷ tỷ đi chơi nhé.
Nãi nãi cần phải giáo huấn một chút tiểu ca ca không nghe lời này.
Sau đó lại dẫn ngươi đi ăn nhé.
Ân, Tuyết nhi ngoan!” Thị nữ kia sau khi vâng một tiếng liền mang Tiêu Nhạn Tuyết rời đi.
Tiêu Nhạn Tuyết có chút e ngại và chán ghét nhìn Lăng Thiên mộ cái.
Nhẹ lên giọng khinh bỉ một tiếng liền đi theo thị nữ rời đi.
“Sư phó ngươi có khỏe không?” Lăng lão phu nhân nhìn tôn tử đột nhiên hỏi.
Sư phó ta? Trong đầu Lăng Thiên nhất thời cảm thấy ngây ngốc, đây là chuyện gì? Ta có sư phó sao? Ngẩn đầu lên lại nhìn thấy bộ dáng bình tĩnh của nãi nãi khiến cho hắn không khỏi bừng tỉnh.
Trong lòng âm thầm khen hảo thủ đoạn.
Nếu Lăng Thiên thật sự là một hài tử mới năm tuổi có một sư phó bí mật mà nói thì chỉ sợ bị một câu nói này của Lăng lão phu nhân mà khai ra toàn bộ.
Câu hỏi này có ý tứ không thể nghi ngờ rằng: Ta sớm đã biết chuyện của ngươi rồi, tốt nhất nên ngoan ngoãn nói ra đi.
Căn bản không cách nào cho Lăng Thiên cơ hội tránh né đề tài này được.
Quả thực là thủ đoạn cao minh mà! Nhưng hiện tại Lăng Thiên nghe được câu nói này khiến hắn muốn mở miệng cười to.
Tâm niệm hắn thay đổi thật nhanh.
Nếu câu hỏi đầu tiên của nãi nãi là vậy đã chứng tỏ nãi nãi chỉ đang suy đoán thì tại sao mình không tương kế tựu kế theo chứ?
Hắn làm bộ dáng há mồm cứng lưỡi nói: “Ách! Hảo…Di? Nãi nãi như thế nào biết được sư phó của ta?”
Quả nhiên! Lăng lão phu nhân âm thầm nghĩ đồ Tiểu ranh con.
Ngươi ẩn giấu cho kỹ vào cũng bị một câu nói của lão thân l bộc lộ ra thôi.
Lăng lão phu nhân âm thầm cảm thấy đắc ý vô cùng.
Lăng lão phu nhân hừ một tiếng lạnh lùng, bộ dáng vẫn duy trì bộ dáng như đã biết trước: “Hừ! Chỉ việc nhỏ này của ngươi thôi thì nãi nãi sao không biết? Lại không phải là chuyện bí mật gì cả.
Nói đi, ngươi sao có thể gặp được sư phó?”
Lời nói của Lăng lão phu nhân vẫn đang nắm chắc một điểm: Ám chỉ với Lăng Thiên rằng ta sớm đã biết sư phụ ngươi là ai, bất quá ta không nói mà thôi.
Đồng thời sẽ khiến cho đối phương tưởng rằng nếu nói dối thì ta liền biết, tốt nhất nên thành thật đi.
Thủ đoạn như vậy cho dù là đối phó với người trưởng thành đầy kinh nghiệm vẫn đạt hiệu quả vô cùng! Thế nhưng đối với một quái thai là Lăng Thiên đây chỉ sợ rằng đang chạy càng ngày càng xa trên một con đường sai lầm mà thôi.
Trong lòng Lăng Thiên khẽ suy nghĩ một chút, bộ dáng bên ngoài có chút bất an.
Sau đó lại làm bộ dáng dứt khoát vô cùng, kể lại một câu cuyện được hắn tưởng tượng ra.
Đương nhiên là một câu chuyện được chăm chút kỹ lưỡng.
Lăng Thiên kể lại lúc hắn được ba tuổi, trong một buổi tối đột nhiên có một lão gia gia râu tóc bạc phơ xuất hiện trước mặt hắn.
Sau khi gặp hắn liền nói hắn là một kỳ tài học võ sau đó muốn nhận Lăng Thiên làm đồ đệ cũng yêu cầu Lăng Thiên buổi tối mỗi đêm đến khi mọi người an giấc là lúc truyền thụ võ công cho Lăng Thiên.
Lăng Thiên cố vắt hết óc đem nội dung tiểu thuyết đọc được kể lại.
Bất quá trên thế gới này thì đây vẫn là một chuyện không thể nào tưởng tượng được nên khiến cho Lăng lão phu nhân nghe được không khỏi há to miệng, vẻ măt không thể nào tin tưởng.
Theo lời nói của Lăng Thiên thì một tia hoài nghi đối với hắn cũng biến mất sạch sành sanh.
Ánh mắt kinh hỉ nhìn tôn tử của mình.
Lăng lão phu nhân đột nhiên nghĩ đến một chuyện liền hỏi: “Thiên nhi.
Sư phó ngươi dạu võ công cho ngươi thì quả là một chuyện tốt vô cùng.
Vì sao ngươi lại dấu diếm không cho chúng ta biết.”
Lăng Thiên lo lắng một hồi lâu cũng hạ quyết tâm nói: “Sư phụ nói Lăng Gia chúng ta như một cây đang đứng trước sóng ta gió lớn.
Nếu như làm vậy sẽ có rất nhiều người gây bất lợi với Lăng gia chúng ta!”
gật đầu đồng ý, xem ra vị sư phụ này của Lăng Thiên quả thực không phải nhân vật đơn giản: “Vậy có cho gia gia nãi nãi cùng phụ mẫu của ngươi thì đâu phải là tiết lộ bí mật?” Đây mới là chuyện làm cho Lăng lão phu nhân luôn canh cánh trong lòng.
Đoạt tôn tử của mình đi làm đồ đệ mà không cho chúng ta biết nữa chứ.
Dù gì thì Lăng Thiên cũng là huyết mạch của Lăng Gia chúng ta mà.
Hừ!
Lăng Thiên chần chừ một chút rốt cục vẫn nói ra sự thật: “Sư phụ từng nói trong Lăng Phủ ta ẩn dấu vô số nguy cơ.
Lão nhân gia nói gia gia nãi nãi và phụ mẫu đương nhiên rất đáng tín nhiệm nhưng trong Lăng Phủ vẫn phải đề phòng tai mắt của các thế lực khác.
À đúng rồi, sư phụ hắn còn nói qua một lần chuyện của nhị thúc.”
Lăng Thiên đã hạ quyết tâm rồi, nếu không lừa gạt thì thôi, đã làm là phải làm cho trót.
Dù sao nãi nãi cũng không phải là một người tầm thường gì.
Sớm để cho nãi nãi biết được một ít chân tướng cũng là một chuyện tốt.
Dù sao cũng có vị ‘sư phó’ kia đứng ra chịu đòn nên mình không sợ bị lộ tẩy.
Thần sắc Lăng lão phu nhân nhất thời ngưng trọng hẳn lên: “Chuyện của nhị thúc ngươi là chuyện gì?” Sau khi nói những lời này thì Lăng lão phu nhân cau mày lại, trong lòng mơ hồ cảm giác bất an.
Phanh! Lăng lão phu nhân vỗ một chưởng xuống bàn.
Nỗi giận nhảy dựng lên.
Việc này vốn là nghi hoặc trong lòng của nàng.
Phu thê con mình rất yêu thương nhau nhưng sau khi thành thân vẫn không chậm chạp không có con suýt nữa làm cho hai lão già này sầu khổ bạc tóc.
Vẫn biết có nguyên nhân bên trong đó nên không ngừng điều tra.
Nghi ngờ khắp nơi nhưng lại không ngờ rằng nguyên nhân ở trong gia tộc.
Chỉ một thoáng thôi trong đầu Lăng lão phu nhân đã nghĩ lại mọi chuyện xảy ra trong mấy năm qua.
Nhớ lại hắn đối với chuyện sức khỏe trong Lăng gia rất nhiệt tâm.
Tự mình an bài thầy lang đến chữa bệnh cho Sở Đình Nhi.
Trước mặt mình và Lăng Chiến lại không ngừng khuyên giải, nhiệt tâm quá mức.
Thậm chí nếu nghe được ở đâu có phương thuốc trị liệu liền không quản xa xôi ngàn dặm cũng đi ‘cầu dược tầm y’.
Có đánh chết cũng không nghĩ tới hắn ta lại có tâm tư ác độc như vậyước kia Lăng lão phu nhân đối với Lăng Không có chút cảm kích.
Cảm giác được nghĩa tử này là một người biết tri ân báo đáp, nhân phẩm rất tốt.
Chính mình lại từng rất nhiều lần trước mặt Lăng Chiến mở miệng khích lệ hắn! Nói hắn khôn khéo, là một nhân tài hiếm có! Nhưng tuyệt đối không ngờ một nhân tài này suýt làm cho huyết mạch Lăng gia đoạn tuyệt.
Nếu không phải có chuyện ngoài ý muốn nên Lăng Thiên có thể bình yên sinh ra thì sợ rằng âm mưu này đã thành công rồi.
Hơn nữa lại thành công mà không một ai nghi ngờ cả.
Một kế hoạch thành công hoàn mỹ.
Lăng lão phu nhân vừa xấu hổ vừa giận.
Trái tim chút nữa là bùng nỗ rồi, hít thở mấy hơi dồn dập mới cắn răng nói: “Thì ra là thế! Hừ, chỉ cần Lăng gia không có hậu nhân thì sản nghiệp này sẽ rơi vào tay hắn.
Hảo thủ đoạn ác độc.
Lăng Không! Ta sẽ làm cho cả nhà ngươi chết không có chỗ chôn.” Câu nói cuối cùng gằn lên muốn khàn cả giọng.
Chỉ cần phu thê Lăng Khiếu không sinh con thì Lăng Không là nghĩa tử của Lăng Chiến.
Ngoại trừ Lăng Khiếu là con cùng huyết mạch ra thì hắn là người thân cận nhất.
Tất nhiên Lăng Chân sẽ trở thành người thừa kế đời thứ ba của Lăng Gia.
Lăng lão phu nhân có tâm kế ra sao? Chỉ suy nghĩ một chút liền sáng tỏ âm mưu của Lăng Không.
Trong lúc nhất thời hận không thể lập tức phái người đi bắt phụ tử Lăng Không đến trước mặt để tự tay giết chết mới hóa giải được sự tức giận trong lòng.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










