Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 27 : Ngẫu Nhiên Gặp Đầu Đường (c131-c135)
❮ sautiếp ❯Chương 131: Ngẫu Nhiên Gặp Đầu Đường
“Tỷ tỷ.
Cô nương trong nhà tỷ gọi là Huyên Huyên phải không? Chà, thật sự là cô nương tốt mà.
Hai ngày trước đã đến tìm Thiên nhi nhà ta.
Hi hi.
Lúc ấy muội cảm giác được trong kinh thành này ngoại trừ tỷ tỷ ra thì không một ai có thể sinh được một cô nương xinh như vậy.
Muội không cần hỏi cũng biết được đó là nữ nhi của tỷ mà.” Một lúc lâu sau, Sở Đình Nhi thấy hào khí nhiệt liệt rồi đột nhiên chuyển đề tài, tán dương nữ nhi của đối phương.
“Ha ha.
Nha đầu đó hả.
Huyên… Ách, không có gì, rất xấu, không tốt chút nào, lại còn rất nghịch ngợm, đau đầu lắm.” Vệ phu nhân đang muốn nói ra điều gì thì bỗng nhiên hiểu được thâm ý trong lời nói của Sở Đình Nhi nhất thời có chút há mồn cứng lưỡi.
Trong lòng tức giận vô cùng: Nha đầu chết tiệc kia lại đi tìm tên đệ nhất hoàn khố vang danh kia làm cái gì? Thật là gan lớn mà.
Nếu như truyền ra ngoài thì sau này sao có thể lấy được phu quân chứ hả? Ai dám đi đắc tội đệ nhất gia tộc của Thừa Thiên tiếp nhận nữ nhi của mình chứ? Sắc mặt thoạt nhìn có chút khó coi.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Sở Đình Nhi có thể được Lăng lão phu nhân tán thành thì sao có thể là người ngu ngốc được.
Nàng cảm giác được đối phương đã không còn muốn nói chuyện nữa, thậm chí còn có tâm tình chán ghét nữa.
Nhưng lại ngại hoàng quyền nên không thể phát tác được.
Nàng đành phải dày mặt tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Muội nói tỷ tỷ này, Vệ Huyên Huyên nhà tỷ muội càng xem càng thích.
Nhìn dáng vẻ, khuôn mặt của nha đầu kia thật sự là không chỗ nào không đẹp cả.
Nghe nói tỷ còn chưa định hôn sự phải không? Muội thấy Huyên Huyên đối với tiểu tử nhà muội cũng có vài phần…”
“Ách.
Điều này… Hi hi, muội muội à.
Hôm nay chúng ta không nói chuyện này nha.
Hi hi, hơn nữa tỷ tỷ cũng không phải là người quyết định được.
Vệ lão gia nhà ta chúng ta là một đại nam nhân.
Mọi việc trong nhà đều do hắn quyết định…” Vệ phu nhân không còn cách nào hơn là đành chuyển củ khoai nóng này cho Vệ lão gia. “Đúng vậy đúng vậy.
Lão Vệ nhà tỷ chính là người cương trực cả Thừa Thiên Thành ai cũng đều biết.
Vệ thượng thưquan thanh liêm được dân yêu quý, nhà nhà mến.
Đại sự vậy đương nhiên là do Vệ thượng thư quyết định rồi.
Việc nhỏ đều do tỷ tỷ quyết định, trong nhà quanh năm suốt tháng cũng không có đại sự gì đáng để làm phiền Vệ đại nhân.
Bọn tỷ muội hâm mộ tỷ tỷ quá đi thôi!” Sở Đình Nhi hăng hái bừng bừng khiến cho Vệ phu nhân không biết phải nói gì.
“Ôi… Hi hi… Muội muội này, Huyên Huyên còn quá nhỏ tuổi đi.
Tỷ tỷ thật sự không muốn trói buộc nàng quá sớm.
Tiểu tử nhà muội thật sự rất xuất chúng…” Vệ phu nhân khổ không nói nổi.
“Đúng vậy đúng vậy.
Đáng thương tâm tư cha mẹ mà.
Chúng ta đều giống nhau cả thôi.” Sở Đình Nhi nói không ngừng: “Hỗn tiểu tử nhà muội khiến cho tiểu muội sầu muốn chết đây.
Thật là… từ nhỏ đến lớn hắn chỉ có nói chuyện với Huyên Huyên nhà tỷ mấy câu thôi, các cô nương khác nói chuyện với hắn thì hắn đỏ mặt lập tức…”
“Khụ khụ…” Sở Đình Nhi còn chưa nói xong thì Vệ phu nhân đang uống trà liền ho kịch liệt.
Nước chảy xuống, mặt đỏ bừng.
“A? Tỷ tỷ làm sao vậy? Uống nước sao không cẩn thận?” Sở Đình Nhi vỗ nhẹ lưng của Vệ phu nhân ôn nhu nói.
Vệ phu nhân trở mặt lại, khinh thường: “Con ngươi thành thật? Nói chuyện với các cô nương khác thì mặt liền đỏ? Quỷ cũng không tin được á! Không biết gặp bao nhiêu cô nương khác làm cho bọn họ tức giận bốc lửa rồi.”
“Trời đất chứng giám! Ta thật sự khi nói chuyện với các cô nương khác mặt liền đỏ mà.
Ta vẫn là xử nam đó.” Diễn viên Lăng Thiên ở trong đình viện khàn giọng giải thích.
“Tỷ tỷ người xem đi.
Hai hài tử này thật sự là môn đăng hộ đối mà.
Dù sao bọn cũng cũng còn nhỏ.
Chúng ta có thể sắp xếp cho chúng…” Sở Đình Nhi còn chưa nói xong thì Vệ phu nhân đang ho kịch liệt ở phía trước đột nhiên mất đi bóng dáng như đã thi triển tuyệt đỉnh khinh công…
Nhìn lại liền thấy Vệ phu nhân đang cáo từ với Lăng Nhiên quý phi.
Không lâu sau đã khôi phục bình tĩnh đi đến trước mặt Sở Đình Nhi nói: “Muội muội.
Tỷ tỷ đột nhiên nghĩ đến việc trong gia đình còn có chút cần phải giải quyết.
Sẽ không thể bồi tiếp muội được nữa.
Mong muội thứ lỗi cho.
Tỷ muội chúng ta còn nhiều thời gian mà.
Sau này nhất định sẽ nói chuyện với muội nhiều hơn.
Lần thịnh hội sang năm gặp lại nha. không đợi Sở Đình Nhi trả lời liền vội vã chạy đi.
Xem bộ dáng sốt ruột của nàng như nhà đang cháy.
Còn rất nhiều thời gian sao? Thoáng cái liền hẹn sang năm.
Bộ dáng như chạy giặc của Vệ phu nhân hôm nay thì qua năm còn gặp lại sao?
Sở Đình Nhi oán hận vô cùng.
Trong bụng không biết mắng Lăng Thiên bao nhiêu lần nữa.
Nhưng liền kiềm chế xuống.
Vệ phu nhân đã đi rồi, nơi này còn có bao nhiêu phu nhân có nữ nhi trong nhà…
Trên mặt Sở Đình Nhi lộ ra nụ cười ôn nhu, hướng phu nhân của Trầm đại tướng quân đi dến… Buổi tiệc này vốn kéo dài rất lâu nhưng vì có Lăng phu nhân nên nó kết thúc rất nhanh…
Ngay lúc Sở Đình Nhi đang vắt óc suy nghĩ vì con mình mà đi lừa gạt một người vợ thì quý tử Lăng Thiên con nàng cũng đang dẫn theo hai MiMi – Lăng Thần, Ngọc Băng Nhan và mấy hộ vệ đang đi dạo trên đường.
Lăng Thiên hoàn khố vang danh khắp thiên hạ nhưng trong mắt Ngọc đại tiểu thư thì Lăng đại công tử ngọc thụ lâm phong, tao nhã lịch sự, tài hoa tuyệt thế.
Rất tuấn tú nhưng tại sao lại mang danh đệ nhất hoàn khố chứ?
Nhất là sáng nay Ngọc Băng Nhan luyện Huyền Nữ Tố Tâm Thần Công thì có phát hiện ngoài ý muốn rằng mình có thể tu luyện nội lực,và cũng thành công vận hành trong cơ thể vài chu thiên liền hưng phấn vô cùng, thiếu chút nữa cả hơi thở cũng rối loạn luôn.
Nàng muốn điều chỉnh tâm tình và cũng muốn nhìn mặt hoàn khố của Lăng Thiên liền kéo hắn ra ngoài.
Mà Lăng Thiên cũng muốn đi xem một chút Dương Gia đang vô công tìm kiếm hung thủ, thu thập một chút thông tin liền mang theo hai nàng đi ra khỏi phủ.
Vừa đi ra khỏi phủ Ngọc Băng Nhan liền bị tạo hình của Lăng Thiên dọa cho hoảng sợ.
Vị đại công tử này vừa ra ngoài thì khóe miệng lộ ra nụ cười tà quái.
Đôi tặc nhãn không ngừng dò xét trên người bọn thiếu nữ, trong miệng đôi khi còn cười tà hai tiếng, có lúc còn cười phá lên khiến cho các đại cô nương trên đường bị dọa như thấy quỷ.
Lại nhìn lại hình tượng của hắn: Kim quan đội trên đầu lệch qua một bên, vài sợi tóc dài rũ xuống càng tăng thêm vài phần tà dị, nút áo trước ngực được tháo ra gần một nửa, lộ ra áo lót màu trắng bên trong.
Dưới chân thì đi hình chữ bát (八) dường như trên người không có chút thịt nào mà chỉ là một thế tổ hoàn khố kiêu ngạo cực điểm.
Làm gì còn bộ dáng ngọc thụ lâm phong, tao nhã lịch sự, tài hoa tuyệt thế thường ngày trước kia. (Ghi chú đặc biệt: Ngày thường ở đây chính là thời gian ở chung với Ngọc đại tiểu thư)
Nếu Ngọc Băng Nhan không phải sớm đã biết bộ dáng này là do Lăng Thiên giả vờ thì sợ rằng khi lần đầu gặp mặt đã phun một ngụm nước bọt rồi quay đầu đi.
Ở cùng một chỗ với người như vậy thật quá dọa người mà.
Cho dù sớm đã biết nhưng trong lòng Ngọc Băng Nhan vẫn có chút cảm giác như ăn con ruồi vào bụng.
Cơ hồ có chút hoài nghi vị công tử có bộ dáng hoàn khố này và công tử ngọc thụ lâm phong khi trước là một người sao?
Đúng lúc này thì Lăng Thiên đột nhiên kéo một tên hán tử trung niên, tên này là hộ vệ của Dương Gia, khi bị Lăng Thiên nhận ra đang kịch liệt tránh né hắn.
Đúng là tên hộ vệ bị hắn đánh vài lần rồi: “Hung thủ giết Nam Cung Nhạc đã tìm ra chưa?”
Tên hộ vệ kia bỗng nhiên bị Lăng Thiên kéo lại càng hoảng sợ.
Nhưng hắn không dám giãy dụa, vẻ mặt đau khổ nói: “Hồi bẩm Lăng công tử.
Còn chưa tìm ra.”
“Mấy vạn người các ngươi mà tìm không được một hung thủ sao? Ta khinh! Lão tiểu tử Dương Không Quần cho các ngươi ăn cơm trắng hả? Một đám phế vật vô cùng.
Ta cảm thấy mất thể diện thay cho lão Dương Không Quần.
Nếu bổn công tử là Dương Không Quần có mấy thủ hạ ăn cơm trắng mà vẫn vô dụng như các ngươi ta sớm tìm một sợi dây thắt cổ rồi.
Đáng buồn thật.
Dương Không Quần a! Ngươi nên quên đi là vừa!” Âm thanh của Lăng Thiên không hề nhỏ, ngữ điệu trách cứ khiến cho mọi người đều chú ý đến hắn.
Đám hộ vệ Dương Phủ xấu hổ cúi đầu, trong lòng thầm mắng to: Chúng ta bắt không được hung thủ thì liên quan gì đến Lăng Gia các ngươi? Ngươi dựa vào cái gì hỏi ta? Chỉ giỏi xen vào việc của người khác.”
Lăng Thiên mắng to cho đã rồi mới buông hắn ra.
Tiếp tục đi trên đường như không có việc gì.
Bộ dáng hắn đi ngang như cua, chiếm gần một nửa đường.
Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan đi theo sau hắn xa xa, đôi mắt hết nhìn đông rồi lại nhìn tây nhưng không nhìn Lăng Thiên.
Bộ dáng ‘ta không nhận ra hắn’, ‘ta thật sự không biết hắn’.
Cử động này không chút nào mới mẻ cả.
Tiểu nha đầu Lăng Thần mỗi lần đi ra ngoài đều dùng thái độ này sớm đã rèn luyện thành thục rồi.
Nhưng hôm nay nhiều hơn một Ngọc đại tiểu thư.
Ngọc đại tiểu thư nhìn quanh, trong lòng âm thầm khấn đừng gặp người quen nha.
Nếu gặp ta phải giải thích như thế nào đây? ói không nhận ra hắn thì người ta tin sao?
Phía trước đột nhiên xuất hiện một cây gậy trúc, trên đó có tấm vải viết bốn chữ to: Thiết Khẩu Trực Đoạn! Ngay khi Lăng Thiên muốn đi qua bên cạnh hắn thì đột nhiên cảm giác được bả vai mình bị tên tướng số này đụng nhẹ một cái.
Lăng Thiên lập tức ngừng lại, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Cho ngươi giả bộ! Ngươi không chạm vào ta thì ta xem như không quen nhưng ngươi đụng vào rồi thì…
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 132: Thầy Tướng Áo Xanh
Phía trước đột nhiên xuất hiện một cây gậy trúc, trên đó có tấm vải viết bốn chữ to: Thiết Khẩu Trực Đoạn! Ngay khi Lăng Thiên muốn đi qua bên cạnh hắn thì đột nhiên cảm giác được bả vai mình bị tên tướng số này đụng nhẹ một cái.
Lăng Thiên lập tức ngừng lại, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Cho ngươi giả bộ! Ngươi không chạm vào ta thì ta xem như không quen nhưng ngươi đụng vào rồi thì…
Lăng Thiên mặc dù tận lực thu liễm khí tức bản thân, khống chế không cho hơi thở lộ ra, thoạt nhìn bên ngoài rất giống một người bình thường nhưng hắn chính là một gã nội gia cao thủ vô cùng cao minh.
Cho dù đi trong biển người cũng tuyệt đối không ai có thể dưới tình huống hắn không chú ý đụng phải thân thể hắn! Đây là trực giác của một gã cao thủ.
Trừ khi đụng phải người có cùng cấp bậc với hắn.
Cũng là một nhân vật tuyệt thế.
Chậm rãi xoay người lại, như cười như không nhìn tên thầy tướng số kia.
Người kia khoảng năm sáu mươi tuổi, bộ áo xanh sớm đã tẩy trắng rồi.
Dáng người gầy chống đỡ cây gậy trúc đi.
Khuôn mặt nhỏ, dưới hàm có vài cọng râu, đỉnh đầu thưa thớt tóc bạc, sắc mặt tiều tụy như một người nhịn đói vài ngày rồi.
Trong tay cầm một gậy trúc còn tươi, phía trên treo một tấm vải (Tấm vải ghi chữ các thầy tướng số thường dùng ấy) rách nát vô cùng.
Bốn chữ viết xiên vẹo giống như mới tập viết.
Vừa nhìn liền cảm thấy đây chính là một thư sinh bần hàn, không còn cách nào khác đành phải đi ra giang hồ lừa gạt kiếm sóng.
Nhìn đức hạnh của hắn có một chút
Lúc này hắn đang cố gắng quay đầu lại, một tay kẹp vài cọng râu dưới cằm như đang cố tạo bộ dáng tiên phong đạo cốt nhưng lại giả bộ không giống.
Bức tranh vẽ hổ hóa ra vẽ chó.
Chỉ làm cho người khác nhìn vào càng thêm bỉ ổi, hèn mọn.
“Thầy tướng.
Ngươi vừa rồi mới đụng vào bổn công tử.” Bộ dáng người này mặc dù có chút hèn mọn, bỉ ổi cực kỳ nhưng làm cho lòng cảnh giác của Lăng Thiên tăng thêm một tầng nữa.
Một nhất lưu cao thủ võ lâm đều toát ra hơi thở của bản thân.
Nếu muốn che đậy hơi thở bản thân thì phải đạt được hậu thiên chuyển thành tiên thiên đại thành mới có thể phản phác quy chân.
Mà thầy tướng trước mắt này hẳn là một người như vậy.
Thậm chí cao hơn nữa!
Ở tình huống bát phương phong vân ngay Thừa Thiên Thành này lại đột nhiên xuất hiện một tuyệt đỉnh cao thủ khiến cho trong lòng Lăng Thiên gõ chuông cảnh báo ngay lập tức! Người như vậy nếu không tồn tại thì thôi, một khi tồn tại đều ảnh hưởng đến kế hoạch của Lăng Thiên, tạo ra thay đổi rất lớn! Nhưng nếu nói hắn sẽ không gì làm thì tại sao trong lúc mẫn cảm này lại đi đến Thừa Thiên?
Hiện tại, Lăng Thiên tuyệt không thể cho kế hoạch hoàn mỹ của mình xuất hiện biến cố! Cho nên hắn phải nhanh chóng tìm hiểu chỉ tiết của tên cao thủ thần bí này! Ít nhất cũng phải biết được sự ảnh hưởng của người này.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
“Thầy tướng.
Ngươi đụng vào bổn công tử.” Những lời này truyền vào tai người có tâm tư thì nói rằng: Ta phát hiện ngươi rồi, đừng giả bộ nữa.
“A a.
Không cố ý không cố ý.
Tiểu lão nhi hoa mắt không nghĩ đến kinh nhiễu đại giá của công tử.
Tội đáng chết vạn phần.” Thầy tướng áo xanh này thở dài, cố gắng đứng lên, đôi mắt dừng trên mặt Lăng Thiên.
Đột nhiên phát hiện điều gì nên sâu trong đôi mắt chợt lóe lên thần quang nhưng bị che đậy đi lập tức.
Nhưng đôi mắt Lăng Thiên sớm đã phát hiện ra thần quang sâu trong mắt hắn rồi, trong lòng không khỏi cười lạnh một trận.
“Công tử.
A… Mặt ngài đúng là bất phàm, lão hủ nhìn thấy thiên đình no đủ, mà các nơi khác…” Thầy tướng này như bị phạm vào bệnh nghề nghiệp.
Khi nhìn thấy Lăng Thiên liền nhìn mặt hắn.
Lắc lắc đầu nói, đôi mắt toát ra kim quang như quỷ đột nhiên nhìn thấy một cái đại chủ vậy.
“… Đây là dung mạo của long phượng.
Trong triều thì là đế vưng, trong giang hồ là bá vương.
Tiền đồ không thể hạn lượng…” Thầy tướng kia vừa nói được một nửa thì Lăng Thiên cũng nói theo.
Hai người cùng nhau mở miệng cùng nhau ngậm miệng nói không sai một chữ.
Ngay cả ngữ khí câu cuối cùng ‘tiền đồ không thể hạn lượng…’ cũng giống như nhau.
Rất giống một gã sư phụ vừa nói qua thì hai tên đệ tử trả lời liền, ăn ý vô cùng.
“A? Ngươi như thế nào lại biết vậy? Ngươi cũng là bổn môn…” Thầy tướng áo xanh như gặp phải quỷ.
Đôi mắt trợn to lên.
Lời vừa dứt khiến cho Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan đang đi theo phía sau Lăng Thiên đang buồn bực liền che miệng cười.
“Phi! Mười tên lừa gạt trên giang hồ thì có chín người đều nói như vậy.
Bổn công tử sớm đã thuộc rồi! Bớt nói sàm trước mặt bản công tử đi!” Lăng Thiên bĩu môi.
Nhìn vẻ mặt làm bộ của người này làm Lăng Thiên có xúc động muốn đánh một cái lên đôi mắt như chuột của hắn.
Giả lơn để ăn thịt cọp, chơi đùa cao nhân chính là chiêu bài tuyệt kỹ của bổn công tử.
Người này lại dám làm như vậy với mình nữa chứ.
Quả thực là không tự lượng sức.
“Ái… Ha ha… Thì ra là như vậy… Lão hủ cáo từ.” Thầy tướng áo xanh dường như không còn cách nào khác liền muốn xoay người chạy đi.
“Tiêm sinh chậm đã.” Lăng Thiên há có thể để cho hắn vừa ý, liền kéo vạt áo hắn lại.
Nói giỡn sao? Nếu để lọt vào biển người thì sợ rằng một đi không trở lại.
Khó có thể tìm được tung tích hắn.
Nguy hiểm không biết gì tốt nhất là nên nắm vào tay mình.
“Ta vừa mới nói ngươi-đụng-đến-ta.” Lăng Thiên nhìn chằm chằm vào đôi mắt thầy tướng áo xanh này, một chữ một chữ như nghiến răng nghiến răng nghiến lợi nói ra.
Ngữ khí kinh khủng như vậy nếu để cho người bình thường nghe được sợ rằng sớm đã hôn mê bất tỉnh.
Lăng Thần từ khi nhìn thấy phản ứng của Lăng Thiên liền phát hiện thầy tướng áo xanh này không tầm thường.
Mặc dù với tu vi của nàng còn không thể phát giác ra thầy tướng áo xanh có tu vi cao thâm nhưng nàng tin tưởng quyết định của công tử sẽ không phạm sai lầm nên thần sắc của nàng căng thẳng yên lặng dời bước đi đến phía sau thầy tướng áo xanh.
Một cỗ khí tức thản nhiên tản ra tập trung xung quanh thầy tướng áo xanh, phong bế mọi phương hướng hắn có thể chạy thoát
Một chiêu này của Lăng Thần là do Lăng Thiên tự thân truyền cho, có thể phóng khí tức để tập trung vào đối thủ.
Những võ lâm cao thủ trong giang hồ ngoại trừ cao thủ đạt được tiên thiên chi cảnh ra thì không ai cảm giác được điều gì cả.
Theo lời của Lăng Thiên nói chính là Khổng Tử viết: Không một tiếng động dồn người khác vào chổ chết thật vui thay…
Bất quá công lực của Lăng Thần vẫn còn chưa đạt đến cảnh giới cao thâm, với tu vi một mình nàng mà nói thì còn cách xa thầy tướng áo xanh này.
Nhưng lúc này lại mượn khí thế của Lăng Thiên tạo thành mối uy hiếp thật với với thầy tướng.
Trong lòng thầy tướng áo xanh kêu khổ không ngừng.
Hắn vốn không quen nhìn hành động ngang ngược của Lăng Thiên nên muốn đụng hắn một cái rồi ỷ vào ‘thiết xỉ đồng răng’ của mình giáo huấn vài câu rồi rời đi.
Dù sao hắn luôn tự tin với tu vi của bản thân tại Thừa Thiên Thành này mặc cho mình tung hoành, không một ai có thể chống cự.
Càng huống chi cả đại lục này những người có thực lực để chống lại mình đã ít lại càng ít.
Hơn nữa đa phần hắn đều biết nên bọn họ quyết sẽ không đối phó mình.
Cho nên hắn rất tự tin.
Loại tự tin này đã gần đến trình độ tự đại rồi.
Mặc dù thực lực của hắn cũng đủ để hắn tự đại.
Lâu dài, cái loại cảm giác không có đối thủ, luôn đứng trên cao này làm cho tính tình luôn cảnh giác của hắn dần dần trở thành khinh thường.
Xa xa nhìn thấy Lăng Thiên thì hắn cho rằng một tên hoàn khố ỷ thế vào gia tộc ức hiếp người khác mà thôi, là một quả hồng mềm yếu.
Nào nghĩ được hắn đột nhiên phát hiện tên lợi dụng quyền thế gia tộc, một quả hồng mền yếu bổng nhiên trở thành Diêm Vương sống…
Mặc dù bản thân không sợ hãi tên Diêm Vương này nhưng chuyện phiền toái nên tránh được thì cứ tránh.
Khuyến quân đi dọn tuyết trước cửa, trông nom sương trên ngói người khác.
Lão tổ tông nói luôn có đạo lý a.
Trong lòng thầy tướng áo xanh âm thầm cảm thán…
Người nào nghĩ được rằng một Lăng Thiên với đại danh hoàn khố, một thiếu niên bá đạo lại là một tuyệt đỉnh cao thủ cùng cấp với mình.
Cô gái sau lưng kia mặc dù còn yếu, chưa đạt được tiên thiên cảnh giới nhưng khí thế lại mơ hồ hợp nhất một thể với Lăng Thiên ở phía trước.
Biểu hiện rõ hai người gần như luyện thành tâm tinh tương thông.
Nếu lúc này hai người liên thủ tiến công mà nói thì uy lực vượt xa hai người bình thường, sợ rằng mình phải cố hết sức! Chỉ sợ rằng bản thân sơ sẩy một chút thôi liền bị thương nặng, thậm chí chết tại chỗ này.
Chẳng lẽ thanh danh cả đời của lão phu lại kết thúc ở Thừa Thiên sao?
Ánh mắt của Lăng Thiên lộ ra một tia tán thưởng, đối với phản xạ của Lăng Thần hài lòng cực kỳ.
Lăng Thần chọn thời cơ rất tốt.
Ngay khi khí thế của Lăng Thiên vừa lộ ra thì Lăng Thần đã đứng vững vàng vị trí rồi.
Hai người trước sau giáp kích đem thầy tướng áo xanh chưa kịp phòng ngự bao vây.
Một quả hồng mềm yếu trước mặt đột nhiên biến thành tấm sắt cứng; con thỏ trắng đột nhiên biến thành con cọp trưởng thành.
Trong lòng chấn kinh nên khí thế còn chưa kịp phát tác.
Kể từ đó, khí thế so đấu đã rơi vào hạ phong.
Thầy tướng áo xanh bây giờ ngay cả một ngón tay cũng không dám động.
Chỉ sợ rằng hơi dị động một chút thôi liền tiếp nhận một kích cường đại của hai người họ.
Một tuyệt đỉnh đại cao thủ có võ công không dưới Lăng Thiên, thậm chí còn vượt qua nhưng chỉ vì lòng khinh thường nhất thời phải rơi xuống hoàn cảnh xấu hổ.
Không thể không nói biểu hiện hoàn khố bên ngoài của Lăng Thiên có hiệu quả tốt như thế nào.
Việc đã đến nước này rồi suy nghĩ nhiều cũng vô ích.
Sắc mặt của thầy tướng áo xanh hoàn toàn bình tĩnh trở lại.
Cả người đứng ở giữa đường như hóa thành một hòn đá ngàn năm không sứt mẻ.
Lăng Thiên cũng không muốn động thủ ngay nơi đông người này.
Mặc dù khi động thủ có thể chiếm được thượng phong thậm chí đánh cho người này bị thương nặng, tiêu diệt mối họa này.
Nhưng không nghi ngờ thực lực của bản thân Lăng Thiên sẽ bị bại lộ hoàn toàn.
Huống hồ xem biểu hiện thực lực của người này bên ngoài mà nói thì Lăng Thiên tự hỏi có thể đánh bị thương nặng hắn nhưng cũng không nắm chắc bản thân không bị thương tổn gì.
Nếu trong thời khắc mấu chốt này bị thương thì cái đạt được không đủ bù vào cái mất.
Hơn nữa lại đi kết một mối đại cừu như vậy là một việc làm không hay ho gì.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 133: So Đấu Nội Lực
Thầy tướng áo xanh cũng xem như không đơn giản, người này lịch duyệt hồng trần nhân sinh rất lâu nên tự tin vào ánh mắt bản thân mới dám yên lòng lấy tánh mạng ra đánh cuộc.
Ngươi đã ngụy trang ẩn nhẫn như vậy rồi thì sao có thể ngang nhiên động thủ nơi đây? N ngươi không cố kỵ động thủ thì tất nhiên ta sẽ bị thương nhưng cô nương ở phía sau do thực lực yếu lại mạnh mẽ tham gia trận chiến này tất nhiên phải trả một giá rất lớn.
Cả hai bên đều không có lợi gì thì như thế nào lại đánh nhau?
Tất cả những điều này phát sinh thật nhanh.
Đám người Ngọc Băng Nhan ở một bên còn chưa đạt được trình độ hiễu rõ cảnh giới so đấu công lực cao thâm này.
Hiển nhiên chỉ là mơ mơ màng màng không hiểu gì.
Đúng lúc này thì Lăng Thiên đột nhiên cười ha ha.
“Thuật xem tướng của tiên sinh quả nhiên là xuất quỷ nhập thần. bổn công tử bội phục cực kỳ! Nếu tiên sinh không chê thì lăng thiên mời tiên sinh uống một chén rượu, mọi người nói chuyện vui vẻ nhé.
Tiên sinh lại xem tướng cho lăng thiên một chút nhé?”
Lời vừa dứt khiến cho Ngọc Băng Nhan càng thêm hồ đồ.
Mới vừa rồi gọi người ta là tên lừa gạt mà chỉ trong nháy mắt tên lừa gạt trở thành thế ngoại cao nhân? Lăng Thiên lại còn chủ động bảo hắn xem tướng cho nữa??
Sau khi Lăng Thiên cười thì thầy tướng áo xanh cảm giác được áp lực trước sau đều biến mất.
Dị trạng cũng theo đó mà biến mất. hắn là người có thân phận lớn nên chẳng thèm trách hành vi đánh lén kia mà cười ha ha đầy hứng thú: “Nếu công tử có nhã ý này mà lão phu không đồng ý thành ra thất lễ rồi.”
Những lời này của hắn mơ hồ lộ ra một chút ý tứ tán thưởng.
Nên biết loại cao thủ như hắn dưới loại tình huống còn chưa kịp động thủ đã rơi xuống hạ phong như vừa rồi thật sự là rất ít.
Mặc kệ Lăng Thiên có âm mưu gì nhưng lão già này cũng là lần đầu tiên trong mười năm qua chịu thua thiệt lớn như vậy.
Trong lòng xuất hiện cảm giác mới lạ.
Cho dù thiếu niên này tâm tính như thế nào, phẩm chất xấu ra sao nhưng với độ tuổi này đã có được tu vi tuyệt đỉnh như vậy thì tin tưởng rằng trên đời này chỉ có mình hắn mà thôi.
Lăng Thiên kéo tay trái của thầy tướng đầy thân thiết, đánh đấm lung tung để tiến vào quán rượu bên đường.
Chưởng quỹ vừa thấy Lăng đại công tử giá lâm thì trong lòng âm thầm kêu khổ không ngừng.
Nhưng hắn không dám chậm chạp chút nào.
Lăng Thiên còn chưa mở miệng đã an bài một gian phòng trang nhã tốt nhất.
Phân phó cho đám hộ vệ tùy tiện ăn uống bên ngoài, Lăng Thiên vội vàng nắm tay thầy tướng tiến vào một gian phòng trang nhã.
Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan muốn cùng vào khiến cho Lăng Thiên nhíu mày
Lăng Thần liền hiểu ý quay sang nói với Ngọc Băng Nhan: “Ngọc tiểu thư.
Công tử cùng vị tiên sinh này sợ rằng có chút chuyện nam nhân cần nói.
Hai nữ tử chúng ta ở chỗ này e rằng không tiện.
Không bằng chúng ta đi ra ngoài một chút đi nhá?”
Ngọc Băng Nhan hơi do dự một chút nhưng thấy Lăng Thiên không mở miệng giữ lại nên trong lòng có chút thất vọng, gật đầu nói: “Cũng được…”
Thấy hai nữ tử rời khỏi cửa, Lăng Thiên đánh một ánh mắt ra hiệu cho bốn tên thị vệ đến canh cửa.
“Ha ha.
Thiếp thân nha đầu này của công tử thông minh lanh lợi, võ công cao cường cùng tâm ý tương thông với công tử vô cùng.
Quả nhiên rất khó tìm được.” Thầy tướng áo xanh nhìn bóng lưng hai nàng rời đi.
Bất quá hắn chỉ quan sát bóng lưng của Lăng Thần, trong miệng như đang nói đến một ai đó.
Lăng Thiên cười cười bưng ấm trà rót đầy chén, chậm rãi nói: “Tiên sinh quá khen.
Với trinh độ của tiên sinh thì với thân thủ thô thiển của nha đầu kia sao có thể lọt vào mắt ngài được.”
Thầy tướng áo xanh mỉm cười nói: “Công tử đưa cánh tay đắc lực ra ngoài một mình đối mặt với lão phu chẳng lẽ không sợ lão phu gây bất lợi? Theo ta phán đoán thì công lực của công tử mặc dù cao nhưng sao có thể hơn lão phu được?”
Lăng Thiên cười, chân mày khẽ nhíu nói: “Tiền bối nói đùa.
Như thế nào có thể làm vậy được?”
Thầy tướng có chút kinh ngạc, cười ha ha: “Tiểu hữu quả nhiên là cao nhân mà!”
Lăng Thiên cũng chắp tay, như cười như không nói: “Tiền bối quá khen! Nào có nào có!”
Trong lòng thầm nghĩ nếu ngươi đối với ta bất lợi chẳng lẽ ta sợ ngươi sao? Không nói đến phương diện công lực ngươi có thể thắng ta nữa phần nhưng nhưng chắc ai mới là người thắng sau cùng à.
Chỉ với cực phẩm ám khí rên người ta đủ để ta ngồi bất động cũng khiến cho ngươi chết rồi.
Thế giới này của các ngưoi sao biết được sự đáng sợ của trung hoa ám khí chứ?
“Không biết tiểu hữu gọi lão phu đến đây chỉ để xem tướng thôi sao?” thầy tướng áo xanh cười hỏi.
Hai người dựa tuổi tác mà gọi lẫn nhau, thần sắc của thầy tướng tự nhiên, khi giở tay nhấc chân cũng không che giấy được một cổ thong dong tiêu sái của cao thủ.
So với bộ dáng hèn mọn trước kia thật sự như hai người khác xa nhau.
“Không dám.
Chỉ là đối với một thế ngoại cao nhân như tiền bối đây đột nhiên đến Thừa Thiên nên khó hiểu thôi.” Mi mắt Lăng Thiên hạ xuống, tay nhẹ nhàng bưng chén trà thổi một hơi lên trên.
Khẩu khí lạnh lùng thản nhiên như việc này không hề để trong lòng.
Vẻ mặt bên ngoài của thầy tướng áo xanh thoạt nhìn không thay đổi gì nhưng trong lòng có chút tức giận.
Đây không phải là đang thẩm vấn sao? Ta theo tiểu tử ngươi đến đây là nể mặt ngươi lắm rồi mà ngươi còn dùng loại ngữ khí này nói chuyện với ta? Lão tử tung hoành thiên hạ hơn mười năm há có thể để cho một đứa trẻ con như ngươi la hét trước mặt? Mới vừa rồi cảm giác ngươi giấu giấu diếm diếm, tinh thông lễ nghi nhưng bây giờ ta thất vọng rồi! Không thể không giáo huấn ngươi một cái.
Nhìn thấy Lăng Thiên thản nhiên bưng chén trà uống khiến cho sắc mặt thầy tướng áo xanh phát lạnh.
Bất động thanh sắc duỗi tay phải ra trước đặt lên trên chén trà.
Một cỗ nội công lực nội gia tinh thần vững vàng bám xung quanh chén trà của Lăng Thiên như những sợi tơ bất động.
Lăng Thiên đang muốn đưa chén trà lên miệng uống đột nhiên dừng lại giữa không trung. ống tay áo bên trái rung lên thiếu chút nữa đưa ám khí toàn thân kích phát nhưng phát hiện mục tiêu của thầy tướng áo xanh chỉ nhắm vào chén trà trong tay mình liền rõ dụng ý của hắn. trong lòng dâng lên cảm giác kính trọng.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Dưới tình huống mình vô lễ vậy mà người này không phát tác ra, chỉ thoáng thị uy một chút thôi.
Riêng tâm tính tu dưỡng này đã vượt qua xa người bình thường rồi.
Thấy hắn đưa nội lực sau khi chạm vào chén trà liền ngưng lại mà không phát thì Lăng Thiên đã biết mục đích của hắn chỉ là hiển lộ ra thực lục bản thân một chút để chấn nhiếp mình nên trong lòng Lăng Thiên yên tĩnh trở lại.
Tiên thiên nội lực tinh thuần vô cùng từ trên tay cuồn cuộn tuôn ra tiếp xung với chén trà đồng dạng ngưng kính bất động.
Một chén trà nho nhỏ bình thường trong nháy mắt đã trở thành nơi giao đấu nội lực của hai tuyệt đỉnh cao thủ.
Hai người gần như ngẩn đầu lên cùng lúc nhìn nhau cười và đồng thời phát nội lực.
T muốn đoạt chén trà trong tay Lăng Thiên nhưng Lăng Thiên lại muốn đưa nước trong chén trà vào miệng.
Nội lực so đấu vừa mới bắt đầu thì hai ngừoi chấn động toàn thân, sau đó giống như khúc gỗ không nhúc nhích.
Trà trong chén ngay khi nội lực hai người ngưn tụ lại nhấ thời biến mất một phần. sau đó giống như nước đang sôi bốc hơi lên cao, một lát sau lại giống lạnh xuống như đóng băng toát ra hàn khí nhè nhẹ.
Trong nháy mắt đã đóng băng cả chén.
Sắc mặt Lăng Thiên vẫn bình tĩnh như cũ, mí mắt vẫn hạ thấp, ống tay áo cầm chén trà vẫn rũ xuống nguyên vẹn như cũ.
Thân thể của hắn như hòn đá ngàn năm không thay đổi, mặc cho nằm năm gió sương vẫn không diêu động chút nào.
Vững như thái sơn.
Nét mặt của thầy tướng áo xanh mỉn cười thản nhiên, tay trái vẫn duy tri động tác như cũ, tay phải vẫn đặt trên chén trà như không hề tốn lực.
Thản nhiên như tòa núi cao, khí thế ngưng tụ.
Từng giây từng giây trôi qua.
Bên ngoài sớm đã truyền đến âm thanh hò hét của thị vệ khi uống rượu, âm thanh có vẻ ngày càng cao.
Dường như các hộ vệ của Lăng Thiên và Ngọc Băng Nhan ngày càng quen thuộc với nhau, hào khí dần nhiệt liệt hơn.
Mấy chén rượu mời nhau liền đàm luận thoải mái, âm thanh cụng chén ngày càng nhiều.
Hai người ngồi trong gian phòng tao nhã này không hề phát ra tiếng động nào đã hơn một chén trà nhỏ rồi.
Trong lòng Lăng Thiên ngày càng kinh ngạc! Âm thầm hô to thấy quỷ rồi. thật sự là ba năm không khai trương.
Khai trương liền ăn ba năm.
Bản thân gần đây tại Thừa Thiên tự cao tự đại quen rồi, mặc dù ngoài miệng giả vờ khiêm nhường như lòng tự tin bản thân đủ để đứng trên cao nhìn thiên hạ quần hùng.
Sớm đã lấy vị trí “thiên hạ đệ nhất” cho bản thân rồi.
Chỉ cần vừa sinh ra đã có tiên thiên nội gia công lực, tu luyện tiên thiên công pháp cao nhất ở thế giới trước kia.
Trên thế giới này sớm đã không có đối thủ.
Nào biết được hôm nay đột nhiên xuất hiện một thầy tướng có công lực ngang ngửa với mình, thậm chí còn cao hơn nửa phần.
Không chỉ có vậy mà công lực của người này chẳng những rất tinh thuần, khẳng định đã bước vào nhóm tiên thiên rồi.
Trong lòng Lăng Thiên âm thầm cảnh giác: Trên thế giới này có bao nhiêu người như thầy tướng áo xanh này? Chẳng lẽ vận khí ta tốt đến nỗi đi dạo phố cũng có thể gặp được thiên hạ đệ nhất cao thủ trên thế giới này sao? Mặc dù Lăng Thiên biết suy nghĩ này không phải là sự thật nhưng hắn sao biết được trong lòng thầy tướng áo xanh rung động vô cùng.
Nếu không phải hắn tu tâm dưỡng tính tốt sợ rằng đã hô to lên rồi.
Lúc trước hắn đánh giá không cao thực lực của Lăng Thiên nhưng khi hai người bọn họ hợp nội lực lại hắn mới cho rằng thì ra nội lực của thiếu niên này đã đạt đến mức độ hùng hậu như vậy rồi.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 134: Đều Tự Nhận Thua
Điều này vẫn còn đang tiếp diễn, công lực Lăng Thiên tuy rằng hùng hậu vô cùng nhưng lại yếu hơn thầy tướng áo xanh.
Nhưng đây chỉ là yếu hơn về mặt tu vi mà thôi, nếu nói về sự tinh thuần thì hắn hơn xa thầy tướng áo xanh khổ tu mấy mươi năm kia.
Thật là khiến người ta khó hiểu, với tuổi tác của Lăng Thiên thì sao có thể tu luyện được trình độ như vậy chứ?
Thầy tướng áo xanh không biết Lăng Thiên có được tu vi như hôm nay là do may mắn, được ông trời ưu ái.
Đầu tiên ở trong bụng mẹ tu luyện thành tiên thiên.
Mà nội công tâm pháp chính là tiên thiên thượng thừa nữa.
Công lực không tinh thuần, hùng hậu mới là việc lạ đó.
Bất quá thực lực của Lăng Thiên chỉ có thế thì chỉ khiến cho thầy tướng áo xanh khiếp sợ thôi, còn chưa đến tình trạng rung động.
Chính thức làm cho thầy tướng áo xanh rung động là thủ pháp vận nội lực khi cùng hắn so đấu…
Lăng Thiên thúc dục nội lực lúc nóng lúc lạnh, thiên biến vạn hóa, tính chất cổ quái làm cho hắn khi vừa giao đấu đã bị thiệt hại.
Công pháp võ học khác bình thường như vậy thì đây chính là lần đầu tiên thầy tướng áo xanh gặp phải từ khi sinh ra đến giờ.
Nội lực của Lăng Thiên biến ảo vô thường.
Chợt như ngọn sóng ngập trời vọt đến khiến long trời đất lở, đến khi đối thủ cảm giác được nội lực của hắn cũng chỉ có thế thì đột nhiên biến đổi không một dấu hiệu nào.
Ban đầu lặng yên đến như gió xuân, mềm mại như tuyết mùa đông, âm nhu cực điểm.
Chậm rãi tiêu tan công lực đối thủ.
Ngay từ đầu giao đấu đã khiến hắn ăn nhiều đau khổ.
Bằng vào nửa đời lịch duyệt với mọi phương pháp hắn biết được mới miễn cưỡng chống đỡ được.
Ngắn ngủn vài giây mà thầy tướng áo xanh cảm giác được mình đi qua đi lại sinh tử mấy lần rồi.
Thủ đoạn của thầy tướng nhiều, công lực cũng hơn Lăng Thiên mà còn giằng co như vậy.
Đổi lại một người người khác có công lực ngang hàng hắn sớm đã bị thương nặng, thậm chí mất mạng tại chỗ cũng là chuyện thường.
Dù sao nội gia so đấu công lực là chuyện nguy hiểm nhất.
Bởi vì nội lực hắn hơn Lăng Thiên vài chục năm mới có thể khổ sở ngăn cản thế công điên cuồng của Lăng Thiên được.
Ngay khi thầy tướng cho rằng biết rõ công lực của Lăng Thiên, sẳn sàng tạo trận thế chờ đón tấn công của Lăng Thiên thì nội lực Lăng Thiên biến đổi hoàn toàn.
Trở nên kéo dài liên tục, tạo thành thế phòng thủ khiến cho đối phương không thể tiến công được.
Thầy tướng đương nhiên cảm thấy ngoài ý muốn.
Đây là loại cảm giác lấy hết lực lượng ra đánh vào cái bao bổng nhiên cái bao biến mất khiến cho lực lượng xáo trộn muốn thua tại chỗ nhưng bất quá thầy tướng cũng là người có thực lực mạnh mẽ, cố gắng ổn định lại.
Thầy tướng áo xanh này là một cao thủ tuyệt đỉnh có nội lực vượt qua Lăng Thiên mà lại rơi xuống hạ phong như vậy.
Kinh Long Thần Công của Lăng Thiên dùng hai chữ Kinh Long cũng không quá đáng.
Với đặc tính của Cửu Thiên Kinh Long chợt cuồng bạo chợt êm ái, trở mình tạo mây gió đầy trời rồi bỗng nhiên biến mất.
Có thể nóng có thể lạnh, có thể lớn có thể nhỏ.
Xứng đáng là nội lực truyền thừa ngàn năm của trung hoa.
Ở trong đó chứa nhiều trạng thái khác nhau với những tính chất đặc biệt.
Công lực khi đạt đến tầng bảy trở đi thì tính chất của công pháp có thể tùy tâm sở dụng. khiến cho địch nhân khó phòng bị.
Đáng tiếc công lực của Lăng Thiên vẫn không đạt đến hóa cảnh, không thể duy trì lâu dài được.
Lâm trận biến chiêu, nhưng không thể thắng được thầy tướng áo xanh.
Thầy tướng mặc dù rơi xuống hạ phong là do công lực lăng thiên kỳ lạ và do hắn dùng mưu thần kỳ. “Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt”.
Lăng Thiên lấy sự biến hóa của công lực bản thân muốn đánh một tiếng trống tinh thần đánh bại thầy tướng như không thể làm được cảnh giới “tái nhi suy”.
Chỉ cần thầy tướng giằng co trong chố lát thì Lăng Thiên có thể đạt được tình trạng “tam nhi kiệt” liền có phản công toàn lực, hoàn toàn thắng.
Cho nên trận so đối nội lực này có thể nói là Lăng Thiên đã thua.
Sắc mặt Lăng Thiên có chút trắng bệch, tâm niệm vừa chuyển liền muốn dùng ám khí để chiến thắng như cảm thấy ám khí này hơi độc.
Một khi phóng ra sợ rằng sẽ ngộ sát thầy tướng này.
Giữa hai người không có thâm cừu đại hận nên vẫn không thể làm như vậy.
Trên trán thầy tướng đã xuất hiện mồ hôi lạnh, thân thể cũng bắt đầu run rẩy rất nhỏ.
Hắn mặc dù nắm chắt thắng lợi nhưng lại không dám khinh thường.
Loại so đấu nội lực này rất hung hiểm, chỉ cần sai lầm một chút liền c ngoài ý muốn xuất hiện.
Mắn mặc dù rất thưởng thức Lăng Thiên tuy còn nhỏ tuổi đã có được tu vi công lực như vậy thế nhưng công lực của Lăng Thiên lại rất cao, chỉ kém bản thân mình một chút mà thôi, hắn hoàn toàn không thể nắm chắc có thể kết thúc so đấu mà không làm cho Lăng Thiên bị thương.
Xa xa truyền đến âm thanh nói chuyện của Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan.
Trong lòng thầy tướng vừa động liền đưa nội lực của mình ở thế công rút về một chút, bảo trì thế cân bằng.
Thoáng chốc tạo thành cục diện giằng co nhau.
Lăng Thiên đối với nội kình đối phương tiêu tan, chuyển thành thế thủ mà không tiếp tục công kích liền cảm thấy kỳ quái.
Với tu vi của thầy tướng chẳng lẽ không biết chỉ cần tấn công thêm một chút nữa liền dành được toàn thắng thì tại sao lại rút công lực về? Nếu Lăng Thiên lợi dụng tình thế này phản công thì sợ rằng thầy tướng không thể rút công lực về toàn vẹn được.
Lăng Thiên rất thông minh nên đã hiễu rõ thầy tướng này có tấm lòng tốt vô cùng.
Dùng phương pháp đó để hóa giải cục diện vây khốn này.
Hai người nhìn nhau liền hiểu rõ ý tứ của đối phương rằng đây là thời cơ kết thúc so đấu nội lực tốt nhất.
Lăng Thiên cũng vội vàng thu nội kình lại một phần, thầy tướng cũng thu lại một phần.
Mỗi người thu lại một phần.
Trong khoảng khắc kình lực của hai bên đều được hóa giải.
Hai người nhìn nhau cười đồng thời thu công! Mà chén trà trong đợt giao đấu này của hai người mà trở thành một đống bụi nhỏ biến mất.
Còn nước trong chén sớm đã bốc hơi hết hoàn toàn.
Từ lúc gặp nhau đến giờ thì trong lòng hai người đều xuất hiện cảm giác ăn ý ngầm với nhau.
Nhất là Lăng Thiên lại càng bội phục sự nhân hậu của thầy tướng khi gặp nguy hiểm.
Tuy nói rằng mình có phương pháp giải vây khác nhưng quyết định không thể để lộ sơ hở, đưa sinh tử của bản thân nắm giữ trong tay đối thủ.
Chỉ một điểm này thôi cũng đủ cho Lăng Thiên bội phục vô cùng.
“Ta thua.”
“Ngươi thắng.”
Hai câu nói đồng nghĩa đồng thời vang lên cùng lúc.
Lăng Thiên cùng thầy tướng đầu tiên là ngẩn ra nhưng sau đó liền cười to đầy sảng khoái.
Lăng Thiên chủ động nhận thua bởi vì thầy tướng có võ học cao thâm, nội công thâm hậu, so với chính mình cao hơn một bậc.
Nếu đơn độc so đấu nội lực mà không dùng thủ đoạn khác thì kết quả thua cái chắc.
Hơn nữa Lăng Thiên cũng rất bội phục thầy tướng là người quang minh lỗi lạc, trái tim nhân hậu.
Cho dù ở tình huống sinh tử như vậy cũng dám mạo hiểm thu công trước.
Chỉ một điểm này thôi Lăng Thiên cảm thấy hắn làm không được rồi.
Cho nên Lăng Thiên nhận thua rất thoải mái.
Còn thầy tướng áo xanh nói Lăng Thiên thắng là do khả năng vận dụng, nắm giữ nội lực của Lăng Thiên khiến hắn bội phục sát đất.
Công pháp có thể thay đổi quỷ dị như vậy vượt ngoài sự hiểu biết của mọi người thì trong đó tồn tại bao nhiêu phong hiểm? Nhưng Lăng Thiên đã có thể đạt gần đến đại thành.
Chỉ cần tâm tính vô cùng cao minh đã khiến cho thầy tướng có một cái nhìn mới.
Về phương diện khác cũng có, với độ tuổi hậu bối của Lăng Thiên lại có thể luyện đến cảnh giới này mặc dù sau này không biết có người vượt qua hắn không nhưng hiện tại đủ để ngạo thị cổ kim.
Để có khả năng như hiện tại của Lăng Thiên thì bản thân mình phải trải qua ba bốn mươi năm.
Thầy tướng áo xanh nhận thua Lăng Thiên cũng là điều đương nhiên.
Mặc dù lời nói có khác nhưng ý nghĩa đều như nhau.
Ấn tượng của hai người với đối phương lại biến hóa, hảo cảm tăng thêm vài phần.
Phải biết rằng từ xưa đến nay văn đứng đầu, võ đứng thứ hai.
Hơn nữa thầy tướng và Lăng Thiên đều là tuyệt đỉnh cao thủ, từ trong tâm nói ra hai chữ nhận thua mà sắc mặt không thay đổi chút nào.
Thầy tướng là người tung hoành thiên hạ hơn mười năm, nhìn lại cũng khó tìm thấy người chống đỡ được hắn, cơ hồ đã là cấp độ đại tông sư rồi mà sảng khoái nói hai chữ nhận thua trước một tiểu bối. trong lòng Lăng Thiên âm thầm cảm thấy người này lỗi lạc hào hiệp.
Mà thầy tướng đối với Lăng Thiên lại đánh giá cao hơn môt phần.
Nên biết Lăng Thiên hiện bao nhiêu tuổi mà có thể luyện được một thân võ công tuyệt thế như vậy? Hơn nữa lại không có tâm tính tranh đấu, điên cuồng của tuổi trẻ kia.
Nhưng trên người Lăng Thiên không thấy sự kiêu ngạo mà chỉ có sự tràm ổn.
Đó là cảm giác chỉ có ở nhiều lão già mà thôi.
Trong lòng thầy tướng âm thầm khen thưởng, một thiếu niên như vậy thế gian này thật hiếm có.
Hắn lại không biết linh hồn hiện tại của Lăng Thiên là từ một thế giới khác đến, từ nhỏ đã chịu khổ rất nhiều, chịu những hành hạ và sỉ nhục khó ai nhịn được.
Chỉ cần giữ được mạng thì thắng bại sớm đã được hắn không đặt trong lòng.
Lâu dài nên đó cũng chính là phong cách của Lăng Thiên.
Chỉ cần đạt được mục đích thì thắng bại là gì?
Trong lòng Lăng Thiên đối với trí tuệ, ý chí của thầy tướng đánh giá cao hơn một phần.
Hơn nữa thầy tướng có trí tuệ hơn người, ý chí lỗi lạc, đối với thế cục nắm chắc.
Chỉ trong một thời gian ngắn thôi đã nắm rõ tính cách của Lăng Thiên, hiểu rõ hắn cũng khiến cho hắn ngạc nhiên vô cùng.
Hai người đồng thời nghe được âm thanh Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan trở về nhưng thầy tướng lập tức có phản ứng. đầu tiên là ngừng tay lại! So đấu nội lực vừa rồi không phải là so đấu bình thường.
Nếu Lăng Thiên lợi dụng khi đó đánh bất ngờ thì thầy tướng bị trọng thương rất nặng.
Ngoại trừ thầy tướng là người nhân hậu ra thì hắn đoán Lăng Thiên đang ẩn giấu thực lực với Ngọc Băng Nhan.
Nhất định sẽ không động thủ giết mình.
Với hai nguyên nhân này nên hắn mới dám đưa sinh mạng ra đánh cuộc.
Bên ngoài phòng truyền đến âm thanh cung kính của Lăng Thần: “Công tử.
Thần nhi và ngọc cô nương đã trở về.” Lăng Thiên chỉ yên lặng cười nhìn thầy tướng trước mặt.
Đối với câu nói của Lăng Thần dường nhu không nghe gì.
Sau đó liền nghe thấy âm thanh nói nhỏ của Lăng Thần: “Ngọc tiểu thư.
Xem ra công tử và vị tiên sinh kia còn chưa nói chuyện xong.
Không bằng chúng ta ở ngoài chờ một chút đi!” Một lúc lâu sau mới vang lên âm thanh đầy u oán của Ngọc Băng Nhan.
Tiếng bước chân dần dần đi xa khỏi cửa phòng.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 135: Tướng Số Kỳ Lạ
Bên ngoài phòng truyền đến âm thanh cung kính của Lăng Thần: “Công tử.
Thần nhi và Ngọc cô nương đã trở về.” Lăng Thiên chỉ yên lặng cười nhìn thầy tướng trước mặt.
Đối với câu nói của Lăng Thần dường như không nghe gì.
Sau đó liền nghe thấy âm thanh nói nhỏ của Lăng Thần: “Ngọc tiểu thư.
Xem ra công tử và vị tiên sinh kia còn chưa nói chuyện xong.
Không bằng chúng ta ở ngoài chờ một chút đi!” Một lúc lâu sau mới vang lên âm thanh đầy u oán của Ngọc Băng Nhan.
Tiếng bước chân dần dần đi xa khỏi cửa phòng.
“Ha ha.
Tiên sinh là người quang minh lỗi lạc, trái tim nhân hậu, tâm tư cẩn mật.
Tại hạ bội phục không thôi.” Thần sắc Lăng Thiên tự nhiên.
Chuyện Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan vừa mới trở về vừa rồi như chưa từng xảy ra.
Hắn nhìn thầy tướng cười nói.
Đồng thời ống tay áo Lăng Thiên khẽ phất lên như nước chảy mây trôi, không có một phần khói lửa nào đem dấu vết hai người vừa giao tranh trên bàn
Những lời này không có tán dương công lực thầy tướng áo xanh cao siêu, võ công mạnh mẽ mà lại tán dương tâm tư cẩn trọng của hắn, đương nhiên là Lăng Thiên có tâm tư kiêu ngạo.
Thầy tướng hiểu rõ ý tứ của hắn cười lớn nói: “Công tử thật là cao minh.
Tuổi còn trẻ đã có được tu vi, tâm tính tuyệt vời như vậy.
Lão phu sống trong thế gian này mấy chục năm mà lần đầu tiên nhìn thấy một nhân vật như công tử.”
Lăng Thiên mỉm cười, vươn tay lấy ra một chén trà khác tự mình châm trà dâng lên mời thầy tướng một chén: “Còn chưa thỉnh giáo đại danh của tiên sinh…”
Trên gương mặt thầy tướng lộ ra một vẻ hoài niệm: “Từ khi lão phu hành tẩu giang hồ đến nay cũng hơn mười năm nhưng chưa bao giờ đề cập đến họ tên.
Hôm nay nếu công tử không hỏi thì sợ rằng lão phu cũng quên mất.” Ngưng một chút, lão mỉm cười nói tiếp: “Lão phu họ Diệp.
Tên là Khinh Trần.
Diệp Khinh Trần.”
Lăng Thiên ồ một tiếng, gật đầu nhưng không có nói gì như ngượng mộ đại danh đã lâu, như sấm bên tai… Đơn giản chỉ là tên Diệp Khinh Trần này rất xa lạ.
Hắn chưa bao giờ nghe nói trên thế gian này có một cao nhân như vậy.
Nếu không phải Lăng Thiên đã xác nhận thân thủ của thầy tướng áo xanh này cao minh, tâm tư lỗi lạc thì nhất định sẽ cho rằng đối phương đang nói dối, cố tình tạo ra một tên để lừa gạt chính mình.
Nếu bản thân mình nói ra những lời này không cần biết thầy tướng áo xanh nghĩ như thế nào nhưng chỉ biết rằng bản thân sẽ bị khinh thường một chút vì biểu hiện dối trá đó.
Nhưng thầy tướng áo xanh trước mắt này là một nhân vật siêu phàm.
Lăng Thiên nhìn thấy sắc mặt thì biết được hắn không nói dối.
“Phong trần hữu kỳ sĩ, thảo mãng đa dị.
Chỉ có những lời ấy mới thể hiện được phong thái của Diệp tiên sinh.” Lăng Thiên khen một tiếng.
Mãi đến lúc này vẫn không đề cập đến vấn đề hai người tranh đấu như đã quên đi mất rồi.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Trong mắt Diệp Khinh Trần tăng thêm một tia tán thưởng: “Không dám.
Công tử mới chính là long phượng trong loài người.” Vừa nói vừa mỉm cười quan sát khuôn mặt Lăng Thiên, bàn tay nhẹ nhàng vuốt râu.
“Gương mặt công tử thật thú vị.
Lão phu xem tướng số cho không ít người, gương mặt như công tử đây cũng đã gặp qua một lần.
Chỉ là…” Sắc mặt Diệp Khinh Trần dần ngưng trọng.
Lần nữa đánh giá kỹ gương mặt của Lăng Thiên, càng xem càng kinh nghi bất định.
“Sao tiên sinh lại nói có một nửa? Chẳng lẽ tiên sinh muốn nói cho ta trên trán có khí phách đế vương, đôi mắt có linh quang là tiên nhân trên thế giới này? Là thần tiên hàng lâm sao? Lại có trách nhiệm cứu vớt cả đại lục chứ?” Lăng Thiên cố ý giễu cợt.
“Mặc dù không đúng hết nhưng cũng không xa lắm.
Chẳng lẽ sớm đã có đồng đạo Huyền môn đến xem mệnh và sửa mệnh cho công tử? Như vậy cũng khó trách.” Thầy tướng áo xanh làm bộ dáng như chợt hiểu…
“Ồ.
Ha ha, lời này của tiên sinh là căn cứ vào đâu? Tại hạ chỉ là trêu ghẹo một chút mà thôi…” Lăng Thiên đối với tướng mệnh hoàn toàn không tin tưởng.
Những tên lừa gạt như thế này trong kiếp trước nhiều lắm.
Mỗi một người đều có hướng lừa gạt riêng.
Lăng Thiên cho rằng nếu đưa hắn một miếng vải đen bịt mắt lại cầm một gậy trúc trong tay làm thầy tướng trên đường sợ rằng làm ăn cũng khấm khá đó chứ.
“Gương mặt công tử đại phú đại quý, gia đình giàu có cũng không phải là hư ngôn nhưng khiến cho lão phu không hiểu chút nào chính là ‘mạng’ của công tử.
Sơn căn của công tử bị gãy, kim trụ bị thiếu chính là mạng chết yểu.
Ta cũng từng xem mệnh cho một người giống như công tử.
Cho dù trên người có công đức rất lớn che chở nhưng cũng khó có thể sống quá mười năm.
Công tử sớm đã vượt qua giới hạn này rồi? Điều này thật là kỳ quái…” Diệp Khinh Trần vừa nhìn thuận miệng nói nhưng đột nhiên kêu lên một tiếng kinh ngạc.
“Người có gương mặt như công tử đáng lẽ phải rời khỏi thế giới này vào mười năm trước rồi mà còn sống đến giờ cũng không có gì lạ.
Bởi vì người ấy được cao nhân Huyền Môn thi triển thuật đổi trắng thay đen.
Nhưng công tử lại…” Mồ hôi lạnh rơi từng giọt từng giọt trên trán xuống đất.
“Tiên sinh?” Lăng Thiên nhíu mày: “Lời này của người có ý gì? Không phải đang bịa đặt đó chứ?”
“Sơn căn của công tử bị gãy.
Phàm những người có gương mặt này đều phải chết.
Hoặc chết trong thai hoặc không lâu sau khi sinh ra phải chết.
Không một ngoại lệ nào cả.
Mà bản thân công tử lại không có dấu hiệu bị người khác dùng Huyền Môn diệu pháp lại có thể sống đến bây giờ và có được một thân bản lĩnh… Kim trụ lại bị khiếm khuyết thật là không thể tưởng tượng nổi.
Kim trụ là từ ngữ đặc biệt của môn phái ta chuyên dùng.
Một người sống lâu cho đến khi trút hơi thở cuối cùng kim trụ cũng không có dấu hiệu đứt đoạn.
Krụ bị đứt chỉ có thể nhìn thấy trên thi thể người chết mà thôi.
Điều này…”
Diệp Khinh Trần nói đến lúc đó cũng hiểu được những lời nói của mình rất quái lạ, không hề theo đạo lý gì.
Nhưng học thức và kinh nghiệm trước đây không thể nào sai được.
Không nhịn được ngơ ngẩn cả người.
Đôi mắt nhìn thẳng vào gương mặt Lăng Thiên đầy nghiêm túc.
Tay trái không ngừng vuốt hàm râu thưa thớt của mình thật hung hăng.
Ngay cả vài cọng bị đứt cũng không hề biết.
Những lời mà Diệp Khinh Trần đều cho là quá mức hoang đường nhưng rơi vào tai Lăng Thiên lại giống như mấy đạo sấm sét đánh giữa khoảng không ngàn dặm.
Mồ hôi lạnh trên mặt chảy xuống ròng ròng.
Nói sơn căn gãy hẳn là nói về việc bản thân bị hạ độc trong thai, việc này không có sai.
Thì ra thai nhi kia nếu không phải bị linh hồn của Lăng Thiên tìm đến thì sợ rằng sớm đã hóa thành một vũng máu.
Chết non là điều khẳng định.
Về phần kim trụ bị thiếu sợ rằng có liên quan đến kiếp trước của chính mình.
Chỉ vì thân thể kiếp trước của mình bị chết đi nhưng linh hồn không có chuyển sinh mà lại đi xuyên việt đến thế giới này.
Cho nên mới hiện ra một màn kỳ lạ khó hiểu này.
Mà vị thầy tướng áo xanh này có thể thấy rõ được điều này quả thực là thần kỳ.
Võ công lại cao cường như vậy.
Người này rốt cục là ai? Một nhân vật như vậy khó có thể sử dụng được.
Có nên trừ khử đi hay không? Lăng Thiên có chút do dự không quyết.
Một lúc lâu sau Diệp Khinh Trần mới từ trong mê võng tỉnh lại.
Sắc mặt có chút chán chường, hữu khí vô lực nói: “Xem ra lão phu tài sơ học thiển.
Công tử lại không giống người bình thường mà giống như là thần dị.
Quả thực là khó mà, lão phu tự hỏi xem không thấu cũng không thể giải thích được.
Xem ra bài danh bói toán ‘thiết khẩu trực đoạn’ này của lão phu nên giao lại cho công tử xử lý rồi.” Trong khi nói có một cỗ tâm tàn ý lạnh không nói nên lời.
Thầy tướng áo xanh Diệp Khinh Trần từ lúc học nghệ đến nay đối với võ công bản thân không hề kiêu ngạo nhưng đối với thuật bói toán hắn luôn luôn tự đề cao mình.
Thường dương dương tự đắt cho rằng bản thân chính là ‘thiên hạ đệ nhất thầy tướng’! Nhưng quả thực hắn cũng có đại thần thông xem tướng.
Đi khắp bảy nước hắn tuy rất ít xem tướng nhưng hễ là người nào được hắn để ý liền nói trăm phát trăm trúng.
Từ khi xuất đạo nến nay chưa có người nào hắn nói không chính xác.
Nhưng hôm nay đối mặtLăng Thiên hắn cảm thấy lời nói của mình có mâu thuẫn.
Lời mở đầu hắn làm rất tốt nhưng đến đoạn sau chính bản thân hắn cũng không thể tin được.
Không nhịn được trong lòng có chút mất mát.
Hắn cũng biết chỉ mấy câu này của hắn như đang nói mộng nhưng lại đánh trúng bí mật lớn nhất trong lòng Lăng Thiên.
Chỉ trong chốt lát đã khiến cho lòng Lăng Thiên nỗi lên sóng gió tận trời.
Lăng Thiên lúc này trong mắt Diệp Khinh Trần như mộng như ảo không rõ ràng.
Nhưng hắn làm sao biết được bản thân mình trong mắt Lăng Thiên lại như quỷ mị, thần bí khó lường.
Nhân vật như thế này mình thật sự phải giết sao? Nhẫn tâm giết được sao? Lăng Thiên âm thầm hạ quyết tâm!
“Ha ha.
Tiên sinh cần gì phải thế.
Tương lai vốn là mờ mịt mà.
Hư hư thật thật thì cần gì phải để ý? Phú quý bần tiện cũng tốt, danh lợi tiền tài cũng được.
Đến cuối cùng cũng quay về với đất mà thôi.
Nếu nói về mệnh thì vãn bối không có hứng thú nghiên cứu.
Chỉ cầu cả đời này sống không uổng, làm được chuyện muốn làm là đủ rồi.” Lăng Thiên mặc dù hạ quyết tâm buông tha cho thầy tướng nhưng trong lòng lại run rẩy trước nay chưa từng có.
Loại cảm giác như bị lột trần, bị người khác nhìn thấu tất cả cho dù có tu vi, tâm tính như Lăng Thiên cũng khó nhịn được.
Hắn vội vàng chuyển đề tài, không bao giờ nói về vấn đề khiến hắn kinh sợ này nữa.
“Ha ha, công tử nói không sai.
Lão phu đã quá xem trọng rồi.” Diệp Khinh Trần cũng là người phóng khoáng.
Tươi cười bưng chén trà: “Cạn!” Lấy trà làm rượu mời lại Lăng Thiên.
Lăng Thiên cười hắc hắc bưng chén trà lên muốn một ngụm.
Chỉ là tâm tình kích động suýt chút nữa phải phun ra: “Chỉ bất quá lão phu tự nhận không thể nhìn thấu số mệnh của công tử nhưng nhưng có thể kết luận một lời…” Diệp Khinh Trần thả lỏng người lại dùng tay vuốt râu theo thói quen liền cảm giác được có vài cọng râu đã đứt khi nào khiến lòng đau đớn một trận.
“Ồ! Không biết tiên sinh có thể kết luận được điều gì?” Sắc mặt Lăng Thiên thận trọng hơn, nhìn vị thầy tướng thần bí khó lường trước mặt này.
Thần sắc Diệp Khinh Trần ngưng trọng, lần đầu tiên biểu hiện ra thái độ nghiêm túc trước nay chưa từng có: “Thiên hạ phong vân nhất định vì công tử mà rung chuyển!” Tiếng nói mạnh mẽ vô cùng.
“Ha ha.” cười lớn: “Tiên sinh lại đùa rồi.
Lăng Thiên chỉ là một tên đại hoàn khố mà thôi.
Có tài đức gì mà khiến cho thiên hạ phong vân có thể vì ta mà rung chuyển? Nói như vậy thì ai sẽ tin tưởng đây? Tiên sinh có tin không?”
Diệp Khinh Trần không cười, híp mắt nhìn Lăng Thiên, âm thanh nói chuyện chậm rãi thâm ý vô cùng: “Công tử nói thế tự có đạo lý.
Vậy Diệp mỗ xin hỏi công tử: Bản thân công tử có tin không?”
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










