Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 18 : Hung Hữu Thành Trúc (c86-c90)
❮ sautiếp ❯Chương 86: Hung Hữu Thành Trúc
“Thơ hay! Chữ đẹp!” Bốn nữ tử đồng thời lớn tiếng khen hay.
Thi nhau đọc nhẩm bài thơ này, càng đọc càng cảm thấy sự tuyệt vời về tả vật, tả cảnh trong đó, giống như hoa sen nở trên mặt nước xanh, tự nhiên nhưng lại rất rực rỡ.
Thật đúng là xuất thần nhập hóa, điêu luyện sắc sảo!
Nữ tử đó lại nhìn phần đề tên trên bức tranh của Lăng Thiên, trong mắt có vài phần mất mát.
Dịu dàng hỏi: “Xin hỏi công tử, bốn chữ ‘lệ mộng hồng trần’ này không biết có dụng ý gì?” Ý hỏi là chàng vì sao không viết tên thật của mình lên đó mà lại viết ra bốn chữ cổ quái này?
Lăng Thiên mỉm cười: “Hằng Nga ứng hối thâu linh dược, bích hải thanh thiên dạ dạ tâm (Hằng Nga hối trót ăn linh dược, Tẻ lạnh trời cao đêm lại đêm)! Tại hạ cho rằng, vẻ đẹp chân chính trong nhân sinh, chẳng qua chỉ có một lần.
Bỏ lỡ rồi, thì chỉ có thể giống như Hằng Nga trên cung trăng, chỉ còn lại lệ mộng hồng trần mà thôi.
Vả lại…” Lăng Thiên chuyển đề tài, mắt nhìn về phía thiếu nữ vẽ tranh, mỉm cười nói: “Còn phần đề tên của tại hạ, chẳng lẽ cái này không phải là cái mà cô nương hi vọng được thấy sao?
Cố sự Hằng Nga chạy lên cung trăng, trong thế giới này cũng được lưu truyền rộng rãi, thiếu nữ tất nhiên biết.
Nghĩ tới sự lạnh lẽo hiu quạnh ngàn vạn năm của Hằng Nga trên cung trăng, hối hận cúi đầu nhìn nhân gian.
Lại nhớ tới Lăng Thiên vừa nói ‘vẻ đẹp chân chính trong nhân sinh, chẳng qua chỉ có một lần.. Bỏ lỡ rồi, thì chỉ có thể giống như Hằng Nga trên cung trăng, chỉ còn lại lệ mộng hồng trần mà thôi.”
Sâu trong tim nàng không khỏi run rẩy.
Chẳng lẽ, ta phải làm Hằng Nga trên cung trăng ư? Không! Hằng Nga hối trót ăn linh được, tẻ lạnh trời cao đêm lại đêm! Ta không muốn tẻ lạnh trời cao đêm lại đêm! Ta không muốn lệ mộng hồng trần! Thân hình yêu kiều của nàng lập tức giống như cành liễu trong gió, khe khẽ lay động, trong đôi mắt đẹp đã long lanh nước mắt.
Nhớ tới câu “chẳng lẽ đây không phải là cái cô nương hi vọng được thấy sao?” Câu này khiến nàng lòng đau như bị dao cắt.
Lăng Thiên trong lòng biết rằng, nếu tiếp tục thì chỉ sợ sẽ phản tác dụng.
Thấy thiếu nữ mắt long lanh sắp khóc, dáng vẻ đáng thương, Lăng Thiên trong lòng mềm ra.
Xin lỗi! Kỳ thật ta rất thích nàng! Vừa nhìn thấy nàng, ta đã thích nàng rồi! Tuy không thể thấy được diện mạo thực của nàng! Nhưng loại cảm giác này, ta không thể dối gạt được chính bản thân mình! Ta có cảm giác với nàng, nhưng nàng chắc gì đã có cảm giác với ta! Để chúng ta sau này không phải hối hận, cũng vì đại kế trong lòng ta; Mong nàng thông cảm vì ta đã dùng tâm cơ đối với nàng, xin tha thứ vì ta hiện giờ đang làm tổn thương nàng.
Sau này, ta sẽ bù đắp cho nàng! Lăng Thiên trong lòng thầm nghĩ.
Trong nhất thời, mọi người đều im lặng.
Tiếng nói cười từ xung quanh truyền tới, càng lộ ra vẻ vô cùng yên tĩnh.
Lăng Thiên khẽ ho một tiếng, nhìn sắc trời, nói: “Làm phiền đã lâu rồi, trời không còn sớm nữa, tại hạ cũng nên cáo từ.” Trong lòng thì nghĩ đã tạo một bức nền rồi, tiếp theo đợi tiểu nữu này tìm tới cửa.
Với sự thông tuệ của thiếu nữ này, hắn thực sự không tin rằng nàng không thể hỏi th được thân phận chân thật của hắn.
Nữ tử nọ cũng không ngờ rằng, vị công tử này ngay cả tên của đám người bên mình cũng không hỏi một câu đã muốn đi.
Mình dịch dung thì coi như thôi đi, nhưng Ngụy tỷ tỷ ở bên cạnh là một vị đại mỹ nhân hàng thật giá thật.
Xem ra vị công tử này chắc chắn là một vị chính nhân quân tử rồi! Nghĩ tới đây, không khỏi tăng thêm vài phần kính phục đối với nhân phẩm của Lăng Thiên.
Nàng lưu luyến không nỡ xa rời, nói: “Công tử cứ vậy mà đi sao?”
Lăng Thiên đi được hai bước, đột nhiên đừng lại, nghĩ tới nha đầu này yêu thích vẽ tranh như vậy, cuối cùng thở dài một hơi, không nhịn được nói thêm hai câu: “Hôm nay được nói chuyện cùng cô nương, lòng ta rất vui sướng.
Lúc này chia tay, chắc chắn sau này khó gặp lại.
Cùng là người yêu tranh, tại hạ đột nhiên nhớ tới một cố sự nhỏ, có thể sẽ giúp ích được cho cô nương.
Tại hạ đi đến vội vã, người không có vật gì thừa, lúc sắp chia tay, đành dùng cố sự nhỏ này để làm lễ vật tặng cho cô nương vậy.”
Nử tử vui mừng, thi lễ nói: “Đa tạ công tử, tiểu nữ tử xin rửa tai lắng nghe”.
Nàng không kìm lòng được tiến gần về phía Lăng Thiên một bước.
Lăng Thiên chỉnh đốn lại mạch suy nghĩ, từ từ cất tiếng: “Có một họa sĩ rất có tiếng, gọi là Văn Đồng.
Ông là một cao thủ vẽ trúc đương thời.”
“Văn Đồng để vẽ trúc thật giỏi, bất kể xuân hạ thu động, nắng gió mưa giông, quanh năm ông đều không ngừng chui ra chui vào rừng trúc.
Hết sức chăm chú quan sát sự thay đổi của cây trúc.
Ông chỉ trong chốc lát dùng đầu ngón tay là có thể ước lượng được đốt của cành trúc dài bao nhiêu, lá trúc dày như thế nào.”
“Có một lần, trời cao nổi trận cuồng phong.
Tiếp đó, sấm đánh chớp giật, mắt thấy một cơn mưa lớn sắp đổ xuống.
Mọi người đều ào ào chạy đi.
Nhưng ngay tại lúc này, Văn Đồng đang ngồi trong nhà lại vội vàng tìm một cái mũ rơm, đội lên đầu rồi chạy vào rừng trúc ở trên núi.
Ông vừa ra khỏi cửa, trời đã mưa to như trút nước.”
“Văn Đồng một lòng muốn nhìn cây trúc trong mưa gió, chẳng thèm để ý đến trời mưa đường trơn! Ông vén áo trèo lên núi, chạy về phía rừng trúc.
Ông hổn hà hổn hển chạy tới rừng trúc, không thèm lau nước mưa trên mặt đã quan sát cành trúc không chớp mắt.
Chỉ thấy cành trúc trong mưa lúc nghiêng lúc ngả, đung đưa không ngừng.
Ông liền ghi nhớ tư thái của cành trúc bị gió tạt vào
“Vì ông đã nhiều năm quan sát và nghiên cứu cành trúc, cho nên hình dáng của cây trúc bốn mùa xuân hạ thu đông biến hóa như thế nào; Vào ngày mưa tuyết âm u, nhan sắc của cành trúc có hình dáng gì; Dưới ánh nắng chói chang hay dưới ánh trăng trong trẻo, cây trúc có gì khác lạ; Cành trúc khác nhau thì có những hình dáng khác nhau như thế nều, ông đều rõ như lòng bàn tay.
Cho nên khi vẽ trúc, căn bản không cần phác thảo.”
“Hậu nhân khen ngợi ông như thế này; Văn Đồng họa trúc, sớm đã hung hữu thành trúc (Tức là trước khi đặt bút vẽ trúc thì trong lòng sớm đã có trúc, đã phác thảo sẵn trong đầu) rồi.”
Vừa kể cố sự xong, Lăng Thiên đã vái chào: “Tại hạ xin cáo từ.”
Hắn hạ quyết tâm, giả như không thấy ánh mắt đầy lưu luyến của thiếu nữ, vội vàng bước ra ngoài.
Đột nhiên cảm thấy rung động, một cỗ áp lực mạnh mẽ không ngờ lại trói chặt lấy mình!
Lăng Thiên chấn động trong lòng, nhưng mặt không đổi sắc, bước chân cũng không dừng lại.
Người này rõ ràng là đang thử mình, chỉ phóng thích uy áp chứ không có sát ý! Hèn chi vừa rồi mình có cm giác không thoải đáng, thì ra còn có một vị cao thủ siêu cấp đang ẩn tàng bên cạnh vị Ngọc gia tiểu công chúa này! Thầm nghĩ thế mới hợp lý chứ, hai nữ tử đó võ công tuy cao, nhưng cũng chỉ là hạng trung lưu mà thôi.
Ngọc gia sao có thể yên tâm để tiểu công chúa ra ngoài như vậy? Có vị cao thủ ẩn thân trong bóng tối này âm thầm bảo vệ, mới là chuyện hợp tình hợp lý!
Khóe miệng Lăng Thiên vẫn mỉm cười ung dung như cũ, đối với vị cao thủ ẩn thân trong bóng tối này giả như không hề cảm thấy gì, bước chân không nhanh không chậm ra khỏi viện.
Cỗ thần thức đó sau khi chuyển động trên người hắn một vòng thì được thu hồi lại, tựa hồ như không hề phát hiện ra có gì dị thường.
Phía trước truyền tới một tiếng cười như tiếng chuông bạc, tiếp đó một giọng nói yêu kiều vang lên: “Vệ tỷ tỷ, các người còn chưa vẽ xong à.”
Theo tiếng nói này, một thiếu nữ xinh đẹp trong tay cầm một bó hoa dại rực rỡ, liên tục nhún nhảy xuất hiện trước mặt Lăng Thiên.
Lăng Thiên không khỏi cười một cách rất vui vẻ! Đúng là trời giúp ta rồi! Người đưa tin xuất hiện trước mặt không ngờ lại là một người quen!
Thiếu nữ này chính là tiểu nữ nhi Trầm Nhu Nhi của Trấn Diện đại tướng quân Trầm Như Hổ! Hai nhà vốn là thế giao.
Chỉ có điều Trầm Nhu Nhi lại không cao hứng như Lăng Thiên, vừa thấy tên đệ nhất hoàn khố, ác danh vang dội trong kinh thành này đột nhiên xuất hiện ở đây, chỉ cho rằng hắn tới làm chuyện xấu gì đó, hoặc là tới trêu ghẹo hai vị tỷ muội.
Lúc này thấy hắn đang vội vàng bước ra ngoài, bộ dạng lại giống như đã đắc thủ! Không khỏi kinh hãi thất sắc! Bó hoa dại trong tay cũng rơi tuột xuống đất! Hô lên thất thanh: “Tên ác đồ người tại sao lại ở đây?” Giọng nói lanh lảnh cao vút, đầy vẻ khó tin.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 87: Hắn Là Lăng Thiên?
Trầm Nhu Nhi thấy Lăng Thiên ở đây thì trong lòng lập tức cho rằng tên hoàn khố này đang làm chuyện xấu lại nhìn thấy ánh mắt như cười như không của hắn nhìn mình có vẻ tràn đầy ý nghĩ tà ác.
Trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ hắn thấy chuyện xấu bị bại lộ nên muôn diệt khẩu? Nghĩ đến đây khiến trong lòng lo lắng cực kỳ, hét lớn: “Ác đồ ngươi sao ở đây?”
Những lời này có vẻ như đang hỏi hắn nhưng mục tiêu chủ yếu của nàng chính là la lớn lên cho bọn tỷ muội biết tên ác đồ này đang ở đây để cho mọi người có thể phòng bị.
Ngay cả hắn giết mình diệt khẩu cũng không chạy thoát được.
Có ý tứ cảnh cáo Lăng Thiên: Những người khác đều nghe thấy tiếng của ta, xem ngươi có dám đụng đến ta không?
Thiếu nữ vẽ tranh nhìn thân ảnh Lăng Thiên dần đi xa, nhìn bóng lưng kia nàng cảm giác được sự cô đơn không thể diễn tả thành lời.
Dường như bóng lưng đang rời đi kia là người thừa nhận tịch liêu và cô đơn cả ngàn năm.
Cô độc! Đây là ý nghĩ duy nhất sâu trong nội tâm khi nàng nhìn thấy bóng lưng của Lăng Thiên.
Thanh cao mà cô ngạo, độc lập như tách rời khỏi thế giới này.
Chẳng lẽ thiếu niên có phong độ nho nhã này trong lòng tràn đầy tâm sự như vậy? Bên tai tựa hồ vang lên câu nói của Lăng Thiên câu chuyện xưa ‘Hung hữu thành trúc’ của Lăng Thiên, nàng nhịn không được cúi đầu đọc khẽ lại, nàng chỉ cảm thấy lại những gì Lăng Thiên nói tràn đầy thâm ý nên không khỏi kinh ngạc đứng tại chỗ nhìn bóng lưng của Lăng Thiên đang biến mất mà lo lắng xuất thần.
Ngay cả thiếu nữ cạnh nàng cũng không cảm thấy gì.
Ngay lúc này thì đột nhiên truyền đến một tiếng thét kinh hãi.
Từ xa xa nhìn lại liền thấy trước người Lăng Thiên đột nhiên xuất hiện một thiếu nữ, tiếp theo là một tiếng kinh sợ từ trong miệng nàng ta truyền ra: “Ác đồ ngươi sao ở đây?” Nàng vừa nghe vậy liền chấn động cả người.
Ác đồ? Là hắn sao? Nghĩ như vậy không khỏi tự giễu lắc đầu.
Một nhân vật thanh cao tài trí như vậy thì sao có thể là ác đồ?
Chỉ thấy Lăng Thiên nhẹ nhàng cúi người đem bó hoa dại thiếu nữ kia đánh rơi nhặt lên rồi đưa vào tay nàng, cúi đầu nói câu gì đó.
Sau đó thân ảnh của hắn dần dần biến mất trong tầm mắt.
Từ đầu đến cuối hắn không hề quay đầu lại, xem chuyện phát sinh hôm nay đôi với hắn như mây như khói không lưu lại chút dấu vết nào trong lòng.
Thiếu nữ kinh hô kia như bị hù dọa choáng váng vậy, cả người cứ ngây ngốc đứng tại chỗ.
Vệ Huyên Huyên đứng bên cạnh cũng nhìn chăm chú vào bóng lưng dần xa của Lăng Thiên không khỏi thở dài một tiếng: “Người này quả thực là một nam tử kỳ lạ mà!”
Thiếu nữ vẻ tranh kia nhẹ nhàng quay đầu lại nhìn Vệ Huyên Huyên một cái, ánh mắt rất phức tạp.
Đến bây giờ Trầm Nhu Nhi mới như tỉnh mộng lại nhảy dựng lên khiến bó hoa trong tay lại rơi xuống dất.
Tiếp theo liền chạy nhanh đến phương hướng của Vệ Huyên Huyên.
Thần sắc trên mặt cực kỳ hoảng sợ, vừa chạy vừa hô: “Vệ tỷ tỷ, ngươi đang ở đâu? Ngươi không sao chứ?” Âm thanh vừa hoảng sợ mà vừa gấp gáp.
Vệ Huyên Huyên thấy nàng vậy liền cười: “Nhu Nhi này luôn vội vàng như vậy.” Lên giọng nói: “Ta ở đây!”
Vừa dứt lời thì thân thể linh hoạt của Trầm Nhu Nhi đã xuất hiện trước mặt mọi người.
Đôi mắt to hoảng sợ vẫn chưa bình tĩnh lại vội vàng nắm tay Vệ Huyên Huyên đánh giá từ trên xuống một phen.
Nhìn thấy quần áo nàng chỉnh tề, sắc mặt bình thản có chút kinh ngạc đang nhìn bản thân mình liền thở dài một hơi.
Nhưng lập tức liền lo lắng trở lại: Chẳng lẽ tên ác đồ kia không đến nơi đây mà đi nơi khác? Nghĩ vậy nên trong lòng tiểu cô nương này nhất thời quýnh cả lên, muốn chạy đi chỗ khác nữa.
Bạn đang đọc truyện tại –
Vệ Huyên Huyên kéo tay nàng lại hỏi: “Nhu Nhi muội muội.
Ngươi làm sao vậy? xảy ra chuyện gì?”
Lúc này thì chúng nữ trong viện đã nghe được âm thanh kinh sợ của Trần Nhu Nhi mà không biết xảy ra chuyện gì nên vội vàng chạy đến bên ngày.
Kiều Nguyệt công chúa cũng có trong đó, lòng nàng có chút bất an.
Cung nữ đã hồi báo Lăng Thiên đã rời khỏi Trường Nhạc Cung hậu viện rồi.
Trong lòng Kiều Nguyệt công chúa vừa lo lắng không biết tiểu ma tinh này lại gây ra chuyện gì nữa lại vừa lo lắng cho các vị tỷ muội không thôi.
Nếu tên kia nổi thú tính lên, ở trong hậu viện này làm việc xấu thì có hối hận cũng không thể nữa.
Các công tử của các đại thành viên trong triều đình luôn ngưỡng mộ vị công chúa xinh đẹp này, quấn quanh nàng không tha.
Mặc dù trong lòng nàng có chút lo lắng nhưng không biết phải làm gì.
Thật vất vả mới tìm được một cái cớ chạy ra ngoài liền vội vã đi đến hậu viện.
Nào nghĩ rằng vừa đến hậu viện liền nghe được một tiếng thét kinh sợ và cấp bách truyền đến.
Sau khi biết được đây là âm thanh của Nhu Nhi thì trong lòng lại càng cảm giác bất ổn! Trong lòng không nhịn được liền mắng to Lăng Thiên thật to gan, ngay cả con gái của Trấn điện đại tướng quân cũng dám đùa giỡn.
Nếu như nháo loạn thêm nữa thì không cách nào thu thập ổn thỏa được.
Trái tim nàng đập rất nhanh, vội vã chạy đến phương hướng truyền ra âm thanh kia.
Trong lòng âm thầm kêu khổ không ngừng, thật là hối hận mà.
Biết thế không cho tên kia tiến vào làm gì.
Trầm Nhu Nhi thấy chúng tỷ muội đến không ít nên cũng thở ra một hơi, vỗ vỗ ngực thở hổn hển nói: “Hoàn hảo.
Vừa rồi khiến ta sợ chết mà!”
Chúng nữ khó hiểu cất tiếng hỏi tại sao, đối với biểu hiện vừa rồi của Trầm Nhu Nhi không hiểu chút gì.
Trầm Nhu Nhi cố gắng thở bình thường le đầu lưỡi cười nói: “Mới vừa rồi ta nhìn thấy ác côn Lăng Thiên vội vã từ nơi này đi ra ngoài khiến ta sợ muốn chết.
Tưởng tên kia làm chuyện gì xấu chứ.
Bây giờ nhìn thấy các ngươi không xảy ra chuyện gì thì ta cũng yên tâm hơn nhiều.”
Chúng nữ kinh ngạc vô cùng, duyên dáng gọi to: “Lăng Thiên? Hắn như thế nào lại đi đến nơi đây?”
Trầm Nhu Nhi hừ một tiếng, nhăn cái mũi nhỏ nói: “Tên kia luôn vô pháp vô thiên, có chỗ nào mà hắn không dám đi?”
Chúng nữ liền lộ ra vẻ mặt đã hiểu, có không ít các kiều nữ nơi đây được người của Lăng Phủ đến đề cập chuyện thành h chuyện này đều do các trưởng bối trong gia tộc quyết định, các nàng cũng nghe được những người Lăng Phủ phái đến đều bị từ chối mà phải quay trờ về.
Lúc này lại nghe được hắn đi đến nơi đây khiến các nàng kinh sợ vô cùng.
Thầm nghĩ lại liền âm thầm cảm thấy may mắn, may mắn hắn không thấy ta.
Nếu để hắn nhìn thấy vậy thì nguy rồi.
Hôm nay là ngày mừng công của Lăng đại tướng quân, cho dù muốn hoàng thượng ban hôn thì hoàng thượng cũng phải vui vẻ đáp ứng mà thôi.
Nếu chuyện chung thân rơi vào tay công tử phóng đãng này thì khác nào bị hủy cả đời?
Mọi người vội vàng hỏi: “Hắn từ phương hướng nào đi ra?” Đôi mắt đẹp nhìn khắp thân thể chúng tỷ muội muốn xem thử là tỷ muội nào xui xẻo lọt vào trong mắt tên ác côn kia.
Trầm Nhu Nhi chỉ ngón tay về phía Vệ Huyên Huyên nói: “Là từ bên Vệ tỷ tỷ đi ra ngoài liền đụng phải ta.
Còn hù dọa ta làm rơi đóa hoa nữa.
Nha..đóa hoa của ta đâu rồi?”
Chúng nữ thở dài một hơi, đều lấy một loại ánh mắt tiếc hận, đồng tình nhìn Vệ Huyên Huyên.
Dường như vị tỷ muội này đã rơi vào tay sói vậy.
“Ngươi nói là thiếu niên bận bộ trang phục trắng kia?” Một tiếng nói không thể tin được truyền đến.
Thiếu nữ vẽ tranh kia không biết khi nào đã đi đến bên cạnh chúng nữ nhìn Trầm Nhu Nhi hỏi.
Trầm Nhu Nhi mở to mắt: “Đúng!”
“Ngươi nhìn thấy hắn liền đánh rơi đóa hoa?” Thiếu nữ vẽ tranh vẫn kinh ngạc như cũ.
“Là hắn!”
“Hắn chính là đệ nhất hoàn khố công tử nổi danh của Thừa Thiên Quốc các ngươi?” Âm thanh của thiếu nữ vẽ tranh không yếu đi chút nào mà còn càng cao hơn.
Lời nói tràn đầy sự kinh ngạc và không tin tưởng chút nào.
Trầm Nhu Nhi có chút buồn bực: “Vị tỷ tỷ này, ngươi bị làm sao vậy? Chính là hắn đó.
Ô, tên ác đồ kia vừa mới từ chỗ các ngươi đi ra chính là Lăng Thiên.
Có phải hay không hắn đã khi dễ vị tỷ tỷ này?” Vừa nói vừa cau mày nhìn khuôn mặt xanh đen của thiếu nữ vẽ tranh.
Lời nói rất có thâm ý: “Bất quá tỷ tỷ cứ yên tâm.
Hắn sẽ không khi dễ ngươi đâu?”
Quyển 2
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 88: Thiếu Nữ Tình Hoài
Lời vừa dứt khiến cho bốn người đều có cảm giác lung lay muốn ngã.
Tất nhiên là thiếu nữ vẽ tranh, Vệ Huyên Huyên và hai gã nữ hộ vệ.
Kiều Nguyệt công chúa đứng một bên sắc mặt thật khó nhìn.
Quan hệ của nàng cùng với cô biểu (Cô họ – mẹ của Lăng Thiên) rất thân, bình thường cũng cảm giác được biểu đệ này không có hư hỏng gì.
Chỉ nghe nói là hay đi đánh nhau mà thôi.
Lúc này lại nghe chúng nữ mở miệng một câu ác côn, hai câu ác côn khiến lòng nàng không thoải mái chút nào.
Nói như thế nào thì hắn cũng là biểu đệ của bổn công chúa đó.
Mấy nha đầu ngươi nói chuyện không lưu lại chút mặt mũi nào sao?
Chúng nữ nhìn thấy bốn người kia lung lay muốn ngất đều nhịn không được hoảng sợ cực kỳ.
Vội vàng bước lên đón đỡ, trên mặt rất nghi hoặc: Chẳng lẽ tên Lăng Thiên kia chỉ trong một chốc lát đã vũ nhục bốn vị nữ tử này? Không nhịn được đánh giá bốn người này.
Sau đó đều âm thầm lắc đầu.
Trong bốn người này chỉ có Vệ Huyên Huyên là một đại mỹ nữ, còn ba người khác cũng rất bình thường.
Nếu Lăng Thiên thật sự làm chuyện này thì ánh mắt của hắn thật sự có chút vấn đề.
Bạch y thiếu niên kia là Lăng Thiên? Bạch y thiếu niên là Lăng Thiên nổi tiếng đệ nhất hoàn khố?
Một khi biết chuyện này thì Vệ Huyên Huyên, thiếu nữ vẽ tranh thậm chí cả hai nữ hộ vệ cũng có cảm giác không biết phải khóc hay cười! Nếu như người này thật sự được xưng là hoàn khố, ác côn thì các vị tài tử nên gọi là cái gì? Tài hoa cao siêu như thế, lời nói không tầm thường, phong độ xuất chúng lại là thiên hạ đệ nhất hoàn khố?
Vệ Huyên Huyên có chút há mồm cứng lưỡi.
Thiếu nữ vẽ tranh mặc dù dịch dung khuôn mặt nhưng nàng ta lại không có thay đổi thân thể, lại càng tỉ mỉ lựa chọn trang phục một phen nữa.
Trước mặt một tuyệt sắc giai nhân như thế mà tên Bạch y thiếu niên kia từ đầu đến cuối cũng không thèm liếc mắt nhìn mình một cái.
Cho dù có nhìn qua thì trong đôi mắt cũng là một vẻ ngay thẳng, lời nói lễ độ, cử chỉ tao nhã lịch sư, hào hiệp mà lại được xưng là ác côn? Vậy thì đám người cho rằng là quân tử khi nhìn thấy mỹ nữ liền nhìn chằm chằm, hai chân đi không thẳng hàng, khóe miệng chảy nước miếng gọi là cái gì?
Trong lòng tứ nữ nhất thời cảm thấy hồ đồthiếu nữ vẽ tranh và hai hộ vệ của nàng.
Trong mắt kinh ngạc vô cùng: Chẳng lẽ tập tục của Thừa Thiên Vương Quốc không giống với nơi khác? Chỉ có quân tử chính thức mới được gọi là ác côn? Ý nghĩ này mặc dù có chút hoang đường nhưng tứ nữ đều cho rằng nếu Lăng Thiên thật sự là ác côn thì chỉ có duy nhất một giải thích đó mà thôi.
Bốn người trở lại chỗ cũ, dùng bức tranh kia thu hút sự chú ý của chúng nữ.
Tất cả vừa nhìn thấy liền kinh hô không dứt.
Chúng nữ sở dĩ được xưng là tài nữ đương nhiên đối với cầm kỳ thi họa hiểu bao nhiêu.
Hơn nữa còn tinh thông một hai loại.
Lúc này vừa thấy bức tranh thì sự chú ý đều tập trung lên đó hoàn toàn.
Ý cảnh mờ ảo, nét vẽ ưu nhã kèm với chữ viết phiêu dật kia kết hợp hoàn mỹ với nhau khiến người ta vừa nhìn thấy không thể nào di dời ánh mắt đi nơi khác được.
Chúng nữ cùng với Vệ Huyên Huyên hiểu rất rõ, biết nàng mặc dù đọc qua rất nhiều sử sách nhưng tuyệt đối không có khả năng vẽ được một bức tranh như vậy.
Nếu vậy thì thiếu nữ có tướng mạo bình thường bên cạnh hắn vẽ rồi.
Nhất thời từng đạo ánh mắt kính nể rơi trên người ấy.
Thiếu nữ kia cười khổ không thôi, biết được chúng nữ đã hiểu lầm liền nói: “Mấy vị tỷ tỷ đề cao tiểu muội rồi.
Bức họa này là do từ trong nhà muội mang đến, hôm nay muốn vẽ tranh nhưng đột nhiên nhìn thấy tình cảnh hiện tại với bức tranh rất giống nên mới lấy ra thưởng thức một phen.” Nói được một nửa, vừa muốn nói đến tên Lăng Thiên đột nhiên dừng lại.
Nghĩ thầm Lăng Thiên được mọi người gọi là hoàn khố mà bản thân hắn lại có tài học xuất chúng như vậy chẳng lẽ là cố ý ẩn nhẫn? Nếu quả thực là như vậy thì khi mình nói ra sẽ khiến cho chúng nữ chú ý đến, làm cho thanh danh hắn lan truyền chẳng phải sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch của hắn sao?
Thiếu nữ thông minh vô cùng.
Vừa nghĩ đến đây liền ngừng nói.
Mà bất luận là hắn ngụy trang hay không nhưng chính mình không thể tiết lộ ra ngoài được.
Trong lòng âm thầm quyết định chủ ý.
Ban đầu vẫn tưởng có thể tự do xuất nhập cung công chúa là một vị hoàng tử nhưng không ngờ phán đoán của mình hoàn toàn sai lầm.
Nhớ lại trước khi Lăng Thiên rời đi có nói với mình một câu: “Chẳng lẽ đây không phải là điều cô nương hy vọng chứng kiến sao?” Trong lòng nhất thời cảm thấy đau nhói, thầm nghĩ: “Hắn thông minh như vậy thì sao không thể nhìn ra dụng ý của ta? Cho đến khi rời đi cũng không thèm hỏi tên ta, sợ rằng thái độ của mình khiến hắn hiểu lầm như vậy.
Phải sớm hóa giải hiểu lầm mới được.
Ngươi đã không phải là hoàng tử thì ta sẽ dùng bức tranh này trói buộc ngươi
Trong lòng có thể tìm được lý do quang minh chính đại tiếp cận Lăng Thiên thì thiếu nữ đột nhiên phát hiện được trong nội tâm mình đột nhiên vui mừng.
Lo âu bấy lâu này hoàn toàn biến mất.
Ta không chỉ muốn theo ngươi học vẽ tranh mà còn muốn xem thử ngươi ẩn tàng bao nhiêu bí mật? Tại sao lại làm như vậy? Mặc kệ như thế nào đi nữa ta cũng không tin ngươi là người như trong truyền ngôn.
Lặng lẽ nháy mắt với Vệ Huyên Huyên và hai gã hộ vệ bảo ba người không được đem chân tướng bức tranh này nói ra ngoài.
Ba người bọn họ mặc dù không hiểu rõ ràng vì sao nhưng lại hiểu rõ ý tứ của nàng liền im lặng ngật đầu.
Bạn đang đọc truyện tại –
Thiếu nữ cảm thấy trong lòng nhẹ nhàng đi.
Đột nhiên cảm thấy mình có chút kỳ quái: Đây là sao? Tại sao lại luôn nghĩ đến hắn? Tâm tình của ta vì hắn mà không còn ổn định nữa? Chẳng lẽ… Thiếu nữ không dám tiếp tục nghĩ nữa, chỉ thấy trên mặt nóng bỏng như lửa đốt.
Chỉ nghe một thiếu nữ cảm thán: “Bức tranh này thật là một kiệt tác mà.
Vi Nhi tập vẽ tranh từ nhỏ, mấy năm qua cảm thấy có chút thành tựu nhưng khi nhìn thấy bức họa này nhất thời cảm thấy bản thân như ếch ngồi đáy giếng.
Kỹ nghệ yếu kém, so với vị Lệ Mộng Hồng Trần tiên sinh này thì kém xa như trời và đất.
Nếu có thể may mắn gặp mặt Vi Nhi nhất định lấy sư lễ tiếp đãi!” Trong lời nói tràn đầy sự chờ mong.
Chúng nữ đều phụ họa theo: “Bức tranh được vị Lệ Mộng Hồng Trần này vẽ nên chẳng phải được xưng là thiên hạ đệ nhất nhân sao? Chưa bao giờ gặp qua cũng chưa bao giờ nhìn thấy trên đời này ai có thể vẽ được một bức tranh tuyệt vời như thế này!”
Thiếu nữ lẳng lặng nghe mọi người thảo luận, khóe miệng không nhịn được lộ ra một nụ cười kiêu ngạo.
Hừ, ta không cho các ngươi biết rõ đâu.
Bí mật này chỉ cần hắn không nói thì ta vĩnh viễn giữ trong lòng.
Nghĩ đến đây thì nụ cười lại càng thêm ngọt ngào.
Ngay lúc này thì có thiếu nữ nhìn bức tranh đến xuất thần, thấp giọng ngâm thơ.
Đúng là câu thơ của Lăng Thiên: “Bích ngọc trang thành nhất thụ cao.
Vạn điều thùy hạ lục ti thao.
Bất tri tế diệp thùy tái xuất.
Nhị Nguyệt xuân phong tự tiễn đao.
Thật sự là hảo thơ, hảo tự, hảo họa! Xin hỏi muội muội bài thơ này cùng với chữ viết đều là do Lệ Mộng Hồng Trần tiên sinh viết nên!”
Thiếu nữ thản nhiên cười nói: “Đúng vậy!”
Thiếu nữ kia cảm thán một tiếng: “Vị Lệ Mộng Hồng Trần tiên sinh này quả nhiên tài cao cực kỳ! Chỉ là không biết vị tiên sinh này là nhân sĩ nơi nào? Hiện tại bao nhiêu tuổi?” Vừa nói vừa vuốt nhẹ bức ảnh, trên mặt một mảnh quý mến và kính trọng.
Hiển nhiên trong lòng nàng có thể vẽ được một bức tranh như thế này sợ rằng tất nhiên là một người chuyên vẽ tranh rất lâu năm, thậm chí cả đời cống hiến cho nghệ thuật này.
Cho nên mới hỏi bao nhiêu tuổi.
Thiếu nữ không nhịn được mở miệng nói: “Ta không biết, chưa bao giờ nhìn thấy vị tiền nhân này.
Bức tranh này cũng là ngẫu nhiên phát hiện thôi.” Một lời nói rất bình tĩnh, tuyệt đối không thể để cho mấy tiểu yêu tinh này biết được bức tranh này là do đại hoàn khố Lăng Thiên vẽ ra.
Hừ, các ngươi nếu cho hắn là một đại hoàn khố thì cứ tiếp tục như vậy đi.
Nếu như nói với các ngươi thì các ngươi sẽ hai ngày ba lần thăm viếng.
Lại cùng với hắn ở chung một tòa thành, lâu dài chẳng phải sẽ kết thân với hắn sao? Trên mặt mỉm cười, thiếu nữ nghĩ vậy cảm thấy vui vẻ trong lòng.
Nhưng đột nhiên tỉnh ngộ: “Ta…ta đang nghĩ gì? Như thế nào lại nghĩ như vậy? Trời ạ… Chẳng lẽ…”
Chỉ nghe thiếu nữ kia hét lớn một tiếng, ánh mắt không thể tin nhìn hai ngón tay mình cả kinh nói: “Sao trên bức tranh này còn ướt….” Chúng nữ nghe vậy liền cả kinh nhìn hai ngón tay của nàng.
Quả nhiên trên ngón tay ngọc có vết mực.”
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 89: Lăng Thiên Chi Chí
Trong lúc nhất thời, ánh mắt chúng nữ đều tập trung trên người thiếu nữ kia.
Trong lòng thiếu nữ tuyệt không nghĩ đến sự tình này không khỏi luống cuống tay chân.
Vệ Huyên Huyên với bộ dáng thờ ơ lạnh nhạt ở một bên liền hiểu rõ sự tình trong lòng nàng liền hời hợt nói: “Bức tranh này đặt ở đây cũng khá lâu rồi nên mới bị hơi nước ảnh hưởng.
Muội muội, ngươi mau cất bức tranh này đi.
Bức tranh quý trọng này vạn nhất bị hơi nước thâm nhập nghiêm trọng sợ rằng…” Nói đến đây thì gương mặt Vệ Huyên Huyên tràn đầy ý cười không nói thêm gì nữa.
Nhưng không biết là do nàng cố ý hay vô tình nhấn mạnh ‘bức tranh quý trọng này’.
Trong lời nói có chút ý chế nhạo.
“Vâng vâng.
Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở.
Tiểu muội chỉ lo thưởng thức bức tranh nên quên mất điều này.” Thiếu nữ mừng rỡ nói, liếc mắt nhìn Vệ Huyên Huyên cảm kích.
Đối với khả năng ứng xử của nàng có chút bội phục.
Về lời nói có ý chế nhạo của nàng thì căn bản không có tiến vào tai làm cho Vệ Huyên Huyên sử dụng một ánh mắt xem thường đùa giỡn nhìn thiếu nữ kia.
Dưới ánh mắt tiếc hận và hâm mộ của chúng nữ, thiếu nữ rốt cục cũng cẩn thận đem bức họa cất giữ.
Nhìn thần sắc không muốn của chúng nữ liền khẽ cười nói: “Nếu mấy vị tỷ tỷ muốn nhìn thì muội sẽ để trong phòng vậy.”
Chúng nữ nghe vậy rất cao hứng, ngồi xuống vây quanh bốn người.
Trong lúc nhất thời líu ríu, không biết đang nói điều gì, chỉ nghe tiếng cười không vang lên không dứt.
Chỉ có Kiều Nguyệt công chúa không có bao nhiêu hứng thú với bức tranh đó mà chỉ chăm chú đánh giá thần thái thiếu nữ kia, mấy lần nàng ta mất tự nhiên đều rơi vào trong mắt nàng.
Lúc này trong bụng tràn đầy nghi hoặc.
Âm thầm suy đoán nhưng mờ mịt không thấy chút đầu mối nào.
Nhưng nếu nói bức tranh này là do Lăng Thiên vẽ ra thì Kiều Nguyệt công chúa sẽ là người thứ nhất nhảy ra phản đối.
Lăng Thiên mang theo chúng hộ vệ đi trên đường lớn chậm rãi trở về Lăng Phủ.
Dọc đường đi, tâm tư xoay chuyển rất nhanh.
Đem mọi chuyện hôm nay gặp qua, nghe qua, kinh nghiệm qua tỷ mỷ đánh giá lại một lần.
Theo suy đoán của Lăng Thiên thì tiểu công chúa của Ngọc gia xuất ngoại như vậy tất có hộ vệ đi theo bên người; cao thủ trong đội hộ vệ có ít nhất bốn gã.
Như vậy có thể che đậy mạng lưới tin tức của mình cũng là chuyện không dễ dàng gì.
Thứ hai, vị tiểu công chúa hôm nay ở trong hoàng cung vẫn có hai hộ vệ ngoài sáng, hai hộ vệ trong bóng tối âm thầm bảo hộ.
Hơn nữa trong đó còn có một tuyệt đỉnh cường giả nữa.
Từ điểm này mà suy nghĩ thì tuyệt đỉnh cao thủ hộ vệ cho nàng có ít nhất là hai người.
Về phần cao thủ thì không dưới mười tên.
Lực lượng hộ vệ như vậy sợ rằng chỉ là một góc nhỏ của Ngọc gia mà thôi.
Nếu tiếp tục suy nghĩ như vậy thì thế lực của Ngọc gia quả thực là ‘thâm bất khả trắc’! Trong lòng Lăng Thiên âm thầm cảm thấy may mắn không thôi.
Chính mình từ đầu đã phát giác có điểm không thích hợp mới không hành động lỗ mãng.
Nếu tùy tiện bộc lộ tài năng thì sợ rằng giờ này đã…
Theo suy đoán của Lăng Thiên thì thực lực của hộ vệ ẩn thân kia sợ rằng đã tương đương với Lăng Kiếm.. Cao thủ như vậy nếu có thể nắm giữ trong tay một người thôrất khó rồi.
Nhưng hiển nhiên Ngọc gia không chỉ có hai người đó thôi.
Về phần những nhân vật cầm quyền của Ngọc gia thì võ công cao như thế nào?
Lấy thực lực của Ngọc gia hiện tại thì trên đại lục này không có lực lượng nào có thể chống đối được.
Nhưng Lăng Thiên vẫn nghi hoặc Ngọc gia nếu đã có thực lực cường đại như vậy thì tại sao vẫn ẩn nhẫn? Thậm chí còn có rất ít người biết nữa.
Cho dù một đời, hai đời không dám động thì có thể hiểu được.
Nhưng Ngọc gia là một gia tộc khổng lồ ẩn nhẫn ngàn năm thì chuyện này quả thực rất quỷ dị.
Một ngàn năm! Ngọc gia chẳng lẽ không có một nhân vật có dã tâm nào sao? Điều này Lăng Thiên tuyệt đối không tin.
Nhưng nguyên nhân trong đó là gì?
Trong lúc nhất thời Lăng Thiên cảm thấy nhức đầu vô cùng! Trước giờ vẫn luôn muốn biết thực lực của Ngọc gia nhưng hiện tại căn cứ vào Tiểu công chúa của Ngọc gia này thì Lăng Thiên đã có thể suy đoán được thực lực đại khái rồi.
Nhưng một khi hiểu rõ lại lâm vào trong mê hoặc! Có thể nắm giữ lực lượng thật lớn kia nhưng lại ẩn nhẫn bất động thì trừ khi bọn họ có điều cố kỵ lớn hơn nữa! Lăng Thiên thầm nghĩ thế lực có thể khiến cho Ngọc gia cố kỵ như vậy rốt cục là thế lực gì?
Nếu ngay cả thực lực tuyệt đỉnh được tích lũy ngàn năm của Ngọc gia mà vẫn còn cố kỵ ẩn nhẫn như vậy thì thực lực hiện tại trong tay mình có là cái gì? Lăng Thiên không khỏi nở nụ cười khổ.
Xem ra mình mưu tính sâu xa nhưng vẫn còn xem thường thế giới này, xem thường thiên hạ anh hùng rồi.
Mấy tên hộ vệ đi theo hắn từ hoàng cung đi ra vẫn thấy thiếu gia luôn cúi đầu trầm tư cau mày dường như không vui vẻ chút nào tưởng rằng hắn trong hoàng cung gặp phải chuyện không thoải mái gì thì bọn chúng lại càng không dám lên tiếng.
Đoàn người cứ yên lặng như vậy mà thúc ngựa đi trên đường lớn.
Chỉ có tiếng vó ngựa thanh thúy vang lên không ngừng.
Sau khi đi đến đại môn của Lăng Phủ, Lăng Thiên đưa ngựa giao cho một tên hộ vệ rồi đi vào biệt viện của chính mình.
Mặc dù chỉ mới suy đoán thôi nhưng cũng có thể thấy được một điểm thực lực của Ngọc Gia.
Nhưng trong lòng Lăng Thiên trầm trọng không thôi.
Những kế hoạch trước kia cần phải thay đổi ngay lập tức.
“Đứng lại!” Một âm thanh tràn đầy uy nghiêm nhưng có ý tứ khiển trách truyền đến.
Mẫu thân Sở Đình Nhi đang đi
Lăng Thiên cười khổ một trận…
Lăng Thiên không phải không nghĩ đến đêm những chuyện mình âm thầm tính toán nói cho mẫu thân biết để nàng ta khỏi phải đau lòng.
Nhưng khi Lăng Thiên xúc động muốn mở miệng nói ra liền đè ép tâm tư này xuống.
Nguyên nhân không phải sợ mẫu thân tiết lộ bí mật này.
Bạn đang đọc truyện tại –
Nhưng vấn đề chính là cảm tình của mẫu thân và phụ thân Lăng Khiếu thật sự quá sâu nặng.
Căn bản không có khả năng giấu được phụ thân.
Mà phụ thân đối với Thừa Thiên Vương Quốc luôn trung thành và tận tâm, đối với Hoàng Đế bệ hạ lại càng cảm ân vô cùng, lại còn tình cảm huynh đệ nồng đậm nữa! Nếu để cho phụ thân biết được mình làm những chuyện này sợ rằng nỗi giận đem lực lượng của mình đưa cho hoàng đế rồi.
Nhưng mà lực lượng của mình khổ cực lắm mới có được ngày như hôm nay lại bị phụ thân sung công.
Kết quả này Lăng Thiên không thể nào tiếp nhận được, hắn cũng không dễ dàng đồng ý được.
Từ ngày Lăng Thiên đi đến thế giới này hoàn toàn không để đám quý tộc hay hoàng thất kia vào trong mắt.
Hắn vẫn nhớ một câu nói của Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký: “Hoàng đế phải thay phiên nhau.
Qua năm đến lượt ta làm!” Nếu đã xuyên việt đến đây nhưng không lưu lại chút gì, không làm một chuyện gì thì ta đến đây để làm gì? Đến để cho người khác vùi đầu đập cổ sao?
Nếu đã chết qua một lần rồi thì đời này không thành công thì cũng chết thêm một lần nữa thôi.
Chí hướng tuyệt đối không thể thay đổi được! Lăng Thiên ta đến đây không phải vì người khác mà phải khúm núm, luồng cúi cũng không phải là con ngựa đực đi tìm mấy lão bà.
Lăng Thiên ta sẽ uy danh thiên hạ.
Không tạo ra một phen sự nghiệp sẽ thẹn với ông trời để ta đi đến thế giới này một lần! Cũng thẹn với tên Lăng Thiên này.
Uy lăng thiên hạ! Thủ vũ phong vân! Tay nắm quyền uy của khiên hạ, say nằm trên gối mỹ nhân! Đây mới là cuộc sống Lăng Thiên ta muốn! Không có thực lực thì cho dù đưa thiên hạ đệ nhất mỹ nữ cho ngươi ngươi cũng không giữ được.
Mặc kệ kiếp trước kiếp này, mặc kệ thế giới gì.
Chỉ có thực lực là trọng yếu nhất.
Nếu như ngươi chỉ là một tên khất cái thì ngươi dám yêu công chúa sao? Nhưng nếu là người đứng đầu thiên hạ thì saoLăng Thiên ta sẽ không vứt bỏ điều gì.
Thế giới này phải nắm giữ trong tay! Phía trước con đường của ta vô luận có bao nhiêu vật cản…Gặp thần thí thần, gặp phật sát phật
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 90: Tiền Vãng Biệt Viện
“Làm sao lại về sớm như vậy? Còn chưa đến trưa mà?” Sở Đình Nhi nhìn con mình có chút nghi hoặc.
Lăng Thiên bình thường sẽ ra ngoài một ngày nhưng hôm nay lại về sớm như vậy khiến cho Sở Đình Nhi cảm thấy ngoài ý muốn.
Chẳng lẽ bị các cô nương kia đuổi về sao? Không giống, nếu bị đuổi về thì Lăng Thiên sớm đã đi nơi khác chơi đùa rồi.
Sở Đình Nhi đối với con mình hiểu rất rõ, nghĩ đi nghĩ lại: “Chẳng lẽ con mình đã có ý trung nhân nên mới vội vàng quay về báo tin?” Nghĩ như vậy sắc mặt vui mừng nói: “Hôm nay như thế nào?”
Lăng Thiên cười khổ một tiếng: “Hài nhi cùng với mấy vị tiểu thư nói chuyện rất vui vẻ nhưng hài nhi sợ mẫu thân lo lắng nên mới trở về sớm.”
“Xiiì!” Sở Đình Nhi đối với lời nói này của con mình cười nhạt: “Trò chuyện rất vui sao? Ngươi cùng với mấy tiểu thư khác nói chuyện rất vui? Còn sợ ta lo lắng nên mới trở về sớm? Nếu sợ ta lo lắng thì ngươi sao phải vội vã đi về tiểu viện mà không đi đến nơi của ta!”
Lăng Thiên đối với thái độ này của mẫu thân sớm đã tập mãi thành quen nói: “Các tiểu thư nhiều lắm, hài nhi cũng không nhớ được mấy người.
Có tiểu thư của Trầm đại tướng quân cùng với thiên kim của Thượng thư.
Những người khác hài nhi không nhớ rõ lắm!”
“Tiểu thư của Trầm đại tướng quân? Thiên kim của Vệ Thượng thư?” Sở Đình Nhi nghi hoặc hỏi hai câu rồi đột nhiên giận dữ: “Hỗn trướng! Nhị nữ này đều là nữ nhân tài ba nổi danh khắp kinh thành.
Thi từ ca phú cầm kỳ thi họa đều tinh thông.
Vi nương cũng từng nghe nói qua tài danh của hai người này! Cùng các nàng nói chuyện thật vui? Nhớ khi Nhu Nhi gặp ngươi lần trước kia thì chuyện đầu tiên là nắm lấy roi ngựa trong tay thì hôm nay có thể cùng ngươi nói chuyện vui vẻ sao?”
Vẻ mặt Lăng Thiên đau khổ nói: “Quả thực là hai người các nàng.
Hài nhi nói thật mà.” Thầm nghĩ trong hậu viện quả thực đã nhìn thấy hai nàng chỉ bất quá có một người không biết thân phận của ta, người kia bị ta hù họa mất hồn.
Sở Đình Nhi gầm lên: “Còn nói dối nữa à? Ta tin ngươi mới là lạ.
Nói xem rốt cục đã gây ra chuyện gì mới vội vã trở về như vậy?”
Sắc mặt của Lăng Thiên càng khổ hơn: “Chẳng lẽ mẫu thân cho rằng hài nhi là một người chỉ biết gây họa thôi sao?”
Sở Đình Nhi trừng mắt nhìn hắn một cái: “Cho rằng? Ngươi vốn là vậy mà! Nói mau, ngươi đã gây ra chuyện gì nữa rồi?”
Lăng Thiên xém ngất xỉu: “Mẫu thân vẫn không tin? Trong vòng vài ngày tới chắc chắc hai nữ tử này đến bái phỏng thì mẫu thân hỏi sẽ biết.”
“Hai tiểu thư này đến bái phỏng ngươi? Thiên Nhi? Ta không nghe sai chứ?” Vẻ mặt của Sở Đình Nhi không thể nào tin được lại mang theo một tia vui mừng lẫn sợ hãi nghĩ thầm hai tiểu thư này vô luận là dung mạo hay là tài hoa đều xuất chúng.
Nếu thật sự coi trọng hài nhi của chình mình thì quả thực là chuyện rất tốt. “Khi nào đến? Vi nương muốn chuẩn bị một ít lễ gặp mặt.
Phải chiêu đãi hai vị tiểu thư này thật tốt.”
Lăng Thiên trợn trắng mắt.
Mình mới mười lăm tuổi mà thôi, mẫu thân cũng quá nóng nảy rồi.
Bây giờ còn muốn tặng lễ vật cho người ta nữa? “Điều này… Thời gian cụ thể không biết được.
Xem ra khi nào các nàng có thời gian sẽ đến thôi!”
Sở Đình Nhi giận dữ: “Biết ngay là ngươi gạt ta mà! Cái gì mà khi nào có thời gian? Nếu chờ các nàng có thời gian đến bái phỏng ngươi thì vi nương có chờ đến bạc tóc cũng không chờ được!”
Lăng Thiên chật vật hạ đầu không nói gì.
Sở Đình Nhi tiếp tục răn dạy một phen, gặp bộ dáng ‘heo chết không sợ’ nhất thời mất đi hứng thú giáo huấn liền phất phất tay để hắn tự đi.
Nhưng âm thầm thở dài một hơi, phân phó hạ nhân hai ngày sau phải chú ý.
Thời gian này không thể xem thường được.
Nếu bỏ lỡ mấy ngày này thì muốn nhìn thấy các tiểu thư này lại càng khó hơn lên trời.
Lăng Thiên như được đại xá xoay người chạy nhanh về tiểu viện.
Nhìn thấy Lăng Thần như cười như không đi ra đón liền biết nha đầu này trốn một bên nghe lénbất chấp tính sổ với nàng liền vội vàng phân phó: “Lập tức truyền tin lệnh cho bốn người Lục Thất Bát Cửu phụ trách tình báo, còn có đám người người Phong Vân Lôi Điện Trì chờ tại biệt viện.
Ăn cơm xong chúng ta sẽ đi qua!”
Lăng Thần không chần chờ nói: “Rõ!” Liền trở lại phòng phát ra diều hâu truyền tin.
Bốn tên ‘Lục, thất, bát, cửu’ người trong miệng Lăng Thiên chính là những nhân vật tinh nhuệ Lăng Thiên lựa chọn kỹ càng.
Bốn người này đều là cô nhi không tên không họ.
Lăng Thiên đơn giản lấy con số làm tên, Lăng Lục, Lăng Thất, Lăng Bát, Lăng Cửu.
Bốn người này hiện tại đang phụ trách thu thập tình báo ở bốn phương hướng.
Về phần nơi phát ra tình báo, chuyện nhân thủ ra sao thì Lăng Thiên chỉ truyền cho bọn họ phương pháp.
Tất cả những vụ sự khác không hề quan tâm nữa.
Theo lời Lăng Thiên nói chính là: Ta muốn tin tức gì thì các ngươi phải tra ra cho ta.
Trừ việc chuyển giao tin tức thì không có việc gì đừng đến phiền ta.
Có việc cũng không được đến làm phiền, tất cả tự giải quyết.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Dưới áp lực to lớn của Lăng Thiên tạo ra bốn người này trưởng thành cực nhanh.
Chỉ trong mấy năm, mỗi người bọn họ đã nắm giữ một mạng lưới có quy mô kha khá.
Trừ việc tìm tin tức cho Lăng Thiên ra còn có thể bán tin tức cho các thế lực khác nữa.
Bởi vì Lăng Thiên chỉ cung cấp tài chính lúc đầu cho bọn họ thôi.
Tất cả đều do bọn họ tự cung tự cấp.
Bấy quá thành tựu mấy năm qua của bọn họ rất tốt.
Ngoại trừ việc có thể duy trì hệ thống của chính mình còn có thể bỏ ra không ít ngân lượng trợ giúp cho huấn luyện ở biệt viện.
Chuyện này nằm ngoài suy đoán của Lăng Thiên.
Còn năm người ở Phong Vân Lôi Điện Trì này cùng với bốn người ‘Lục Thất Bát Cửu’ đều là những người Lăng Thiên tuyển chọn bồi dưỡng đặc biệt.
Tên được phân biệt là Lăng Phong, Lăng Vân, Lăng Lôi, Lăng Điện, Lăng Trì! Đám người này sau khi được Lăng Thiên tỉ mỉ huấn luyện liền gia cho Lăng Kiếm.
Trước mắt, thủ hạ của Lăng Thiên có lực lượng chấn nhiếp khắp đại lục, cũng là tổ thức sát thủ thần bí nhất trên đại lục – Đệ Nhất Lâu – đều do năm người này và thủ lĩnh Lăng Kiếm chủ trì.
Nhất là Lăng Trì, tiến cảnh cực nhanh, đã truy đuổi gần bằng Lăng Kiếm.
Bây giờ Lăng Kiếm bị Lăng Thiên phái đi phương bắc rồi thì có chuyện gì cũng phải lệnh cho bọn họ mà thôi.
Ăm xong cơm trưa Lăng Thiên không mang theo một tùy tùng nào mà chỉ mang theo Lăng Thần cưỡi ngựa đi đến Lăng Phủ biệt viện.
Binh lính thủ thành nhìn thấy Lăng gia đại thiếu gia nào dám nói gì.
Từ xa xa đã phân phó m cửa thành rồi.
Tiện tay ném một tấm ngân phiếu, hai người Lăng Thiên không dừng lại chút nào.
Chỉ hơn nửa canh giờ sau Lăng Phủ biệt viện đã xuất hiện trong tầm mắt.
Bức tường được kiến tạo hoàn toàn từ đá cao hơn bốn trượng đứng sừng sững trong rừng liễu rậm rạp.
Đây là yêu cầu đầu tiên của biệt viện được Lăng Thiên đưa ra.
Mục đính chính là không cho người ngoài có thể dò xét bên trong được.
Lăng lão gia tử và Lăng lão phu nhân từng đi qua biệt viện này mấy lần.
Lần đầu tiên khi đến đây Lăng lão gia tử liền cảm thấy bên trong bức tường cao to này ẩn dấu dã tâm rất lớn.
Lúc ấy lão gia tử thở dài một hơi nhưng không nói gì.
Sau khi trở về liền lệnh cho Lăng Khiếu xây dựng một quân doanh bên cạnh biệt viện.
Bên trong quân doanh có năm nghìn người nhưng mục đích không phải là giám thị biệt viện mà là dùng âm thanh thao luyện của quân doanh che giấu đi âm thanh tương tự trong biệt viện.
Lăng Khiếu đại tướng quân cũng đi đến đây mấy lần, bất quá mỗi lần đến đây đều được Lăng Thần dùng diều hâu đưa tin thông tri cho biệt viện.
Những điều Lăng Khiếu thấy chỉ là những trang trí xa hoa, lộng lẫy hết sức khó nhìn, cho rằng đây là hành động bại gia.
Từ đó về sau không còn đến nữa.
Lăng Khiếu nói rằng để tránh không bị tức giận nên mới không đến.
Lăng Thiên nghe vậy mừng rỡ vô cùng, hắn không đến lại càng tốt hơn.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










