1. Home
  2. Truyện Kiếm Hiệp
  3. Lăng Thiên Truyền Thuyết
  4. Tập 153 : Thủy Đáo Cừ Thành (c761-c765)

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Tập 153 : Thủy Đáo Cừ Thành (c761-c765)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 761: Thủy Đáo Cừ Thành

“Đúng vậy! Điều đó là rất cần thiết!”.

Lăng Thiên nghiêm túc nói: “Lăng Kiếm à, đây là chuyện lớn có liên quan đến tính mạng con người,

hơn nữa, Tiêu cô nương là vì cứu ngươi nên mới như này…Đương nhiên, nếu như ngươi cảm thấy khó khăn quá, thì thôi vậy! Để cô ấy giữ

tấm thân thuần khiết nhập thổ, đó cũng là do ngươi, ngươi chọn đi!”.

Lăng Kiếm nghe thế liền đỏ mặt, chậm dãi nói: “Thuộc hạ…thuộc hạ sao có thể là loại người đó? Tiêu cô nương vì cứu thuộc hạ nên mới

như vậy, thuộc hạ sao có thể thấy chết không cứu? Làm thế chẳng phải là không bằng loài cầm thú sao?”.

Bạn đang đọc truyện được copy tại

Lăng Thiên khẽ cười, trong lòng hắn nghĩ, hà hà, ta chính là đang đợi câu nói này của ngươi, nghĩ vậy nhưng mặt hắn vẫn nghiêm túc nói:

“Vậy ngươi còn đợi gì nữa? Chuyện này không được phép chậm trễ! Nội thương ở mức độ này, càng kéo dài thời gian thì càng nguy hiểm,

ngươi mau theo ta, tìm một nơi yên tĩnh, ngươi trị thương cho Tiêu cô nương, còn ta ở ngoài canh chừng.

Hiện nay nhanh nhất có thể

giúp cho Tiêu cô nương thoát khỏi nguy hiểm mới là quan trọng nhất!”.

Tng Quân Thiên Lí vừa xong việc bước ra, dựa vào nhãn lực của hắn, nhìn cái là biết ngay bên trong có uẩn khúc gì, Lăng Thiên hoàn

toàn không muốn vị thánh thủ y thuật này chen ngang vào kế hoạch tuyệt diệu của hắn.

Hơn nữa, Tiêu U Hàn nội thương tuy nặng, nhưng

tuyệt đối không phải là thương thế chí mạng gì, ngộ nhỡ cô ta tự tỉnh lại….

Quả nhiên, vừa thấy Lăng Thiên nói như vậy, Lăng Kiếm lập tức trở nên lo lắng, hắn nhìn sắc mặt của Tiêu U Hàn,, dường như cảm thấy

lại nhợt nhạt đi một phần, hô hấp cũng khó khăn hơn…

“Nếu chỉ là những thứ vừa nãy thì vẫn là chưa đủ, những điều đó chỉ có thể miễn cưỡng giữ được tính mạng của vị cô nương này mà thôi,

làm không tốt còn sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng, không biết chừng còn bị liệt cả đời!”.

Một giọng nói trong trẻo vang lên, dường như là

đang cố gắng kìm nén cái gì đó, nhịn đến đúng là khổ sở, chính là Tống Quân Thiên Lí, chỉ thấy bộ mặt thánh khiết trị bệnh cứu người của

hắn, chậm rãi nói: “Nếu như muốn cô ấy được bình an vô sự, vậy thì trong quá trình trị liệu, nhất định phải có âm dương điều hòa, thiên địa

giao thái, nguyên dương và nguyên âm thủy nhũ giao dung, như vậy có thể đảm bảo chắc chắn vạn vô nhất thất!”.

Lăng Kiếm kinh ngạc:

“Ả? Lời này là thật sao?”.

Lăng Thiên trợn mắt nhìn Tống Quân Thiên Lí một cái, chửi: “Dâm tặc!”.

Thiên Lí mỉm cười, nói: “Đang nói bản thân ngươi đấy à?! Lăng Kiếm, ta nói cho ngươi viết, thật ra…”.Lăng Thiên không đợi hắn nói tiếp, lập tức ngắt lời, nói: “Lăng Kiếm, vừa nãy là ta suy nghĩ không chu đáo, lời nói của Thiên Lí tiền bối

mới là kế sách vẹn toàn, nhanh đi theo ta, tìm chỗ nào vắng vẻ để cứu người, chậm trễ sẽ sinh biến”.

Nói rồi kéo tay Lăng Kiếm, không

thèm để ý Tống Quân Thiên Lí nói gì cả, vội vã đi luôn.

Hai người vừa rời đi, sắc mặt nghiêm túc của Tống Quân Thiên Lí liền biến thành vô cùng đặc sắc, phì một tiếng hắn cười phá lên, cười

ngặt nghẽo nghiêng ngả, tự lẩm bẩm nói: “Tên Lăng Thiên này, đúng là quá….có tài!”.

Thiên Thượng Thiên tông môn, trong một căn nhà nhỏ heo hút, cửa nẻo đóng chặt, Lăng Thiên đứng cách căn nhà tầm 10 mấy trượng cẩn

thận vừa canh chừng vừa lén la lén lút dựng ngược hai tai lên để nghe nghóng.

Bên trong, Lăng Kiếm hình như còn đang do dự, tiếp đó là những tiếng sột xoạt, Lăng Thiên mặt mày hớn hở, vỗ tay cái đẹt một cái.

Hồi

lâu, Lăng Kiếm bắt đầu thở gấp, hình như là rất tốn sức lực, Lăng Thiên ôm bụng, cười không thành tiếng, cười đến cơ mặt co giật không

ngừng…

Đột nhiên “Bốp!” một tiếng vang lên, hình như vừa có ai đó bị ăn một phát tát như trời giáng, sau đó là một giọng nữ vừa xấu hổ vừa tức

vang lên: “…Dâm tặc! Ngươi đang làm gì vậy?!”.

Giọng nói hoảng loạn của Lăng Kiếm: “Ta ta ta….ta đang…cứu cô….ta ta….cô đừng hiểu nhầm….cô bị trọng thương, nhất định phải

như này thì mới cứu được….ta ta ta…..”.

“Huhuhu….”.

Tiếng khóc thút thít vang lên.

“Ta cái đó ta….ta ta….”.

Lăng Kiếm dường như đang muốn kết quả là lắp bắp nói không thành lời.

“Ngươi như này, ta sau này làm gì còn mặt mũi nào nhìn người khác? Huhuhu….ta ta ….ta không sống nữa! Huhuhu….”.

Giọng nữ lúc

này nghe rất là bi quan.

Lăng Thiên dựng ngược ngón cái lên: Cao! Đúng là quá cao! Từ cao trong Cao Lão Trang! Có thể nói ra được câu nói đó lúc này, đúng là

không còn gì hơn.

Lăng Kiếm lúc này lắp bắp hồi lâu, mới nói được một câu: “Ta ta …quả thật là đang …cứu chữa cho cô…”.

Càng nói càng nhỏ, càng

cảm thấy bản thân mình đuối lí.

Lăng Kiếm lúc này mới đột nhiên phản ứng trở lại: đúng là trước giờ chưa bao giờ nghe thấy kiểu trị thương

như thế này….

Có điều lúc vừa nãy do Lăng Kiếm quan tâm quá lên tâm thần bấn loạn, không còn kịp để suy nghĩ cái gì hợp lí hay không

hợp lí nữa….

Vừa nghe thấy câu nói này, giọng nói của cô gái lập tức lớn hơn, vừa ấm ức vừa phẫn nộ: “Trị thương? Kiểu trị thương này của ngươi, làm

vẩn đục sự trong sạch của ta, ta thà chết đi cho xong! Huhuhu…ta là khuê nữ nhà người ta, sao có thể để ngươi chà đạp thế này? Ngươi

là đồ….dâm tặc!”.

“Ta quả thật không phải dâm tặc!”.

Có thể nghe ra, Lăng Kiếm lúc này đang luống cuống thế nào: “Ta ta ta ta …hay là… ta chịu trách

nhiệm với cô!”.

“Chịu trách nhiệm? Ngươi chịu trách nhiệm kiểu gì?” Giọng nữ khí thế ép người.

Lăng Thiên ở bên ngoài mở cờ trong bụng, vỗ đùi liên tục.

“Ta…ta lấy cô làm vợ, làm vợ ta, được chưa nào?”.

Giọng nói của Lăng Kiếm.

Lăng Thiên không cần nhìn cũng có thể biết được trên trán

tên tâm phúc số 1 của hắn đang toát hết mồ hôi hột.

“Ngươi….dâm tặc! Ngươi ngươi….cứ giống như là lỗ vốn lắm ý nhỉ! Bản cô nương cần ngươi lắm sao? Hừm….không tình không nguyện

gì cả….”.

Giọng nữ lúc này đã có chút hờn dỗi, còn có chút xấu hổ, nhưng vẫn là dùng khẩu khí nổi giận đùng đùng nói.

“Không….không lỗ….ta không lỗ, không lỗ”.

Lăng Kiếm bắt đầu nói lăng lộn xộn: “Ta….lãi rồi…”.

Giọng nữ phì cười, nhẹ giọng giáo huấn nói: “Đây là đang buôn bán sao? Lỗ với lãi cái gì? Đồ ngốc!”.

“Hihihi…hihihi….”.

“Huynh quay người đi! “.

Giọng nói xấu hổ của Tiêu U Hàn.

“Tại sao?” Lăng Kiếm ngơ ngác.

“Muội…mặc quần áo!”.

Tiêu U Hàn tức giận: “Quay mặt đi chỗ khác, huynh là lợn à!”.

“Ơ ơ…ồ ồ….”.

Lăng Kiếm gật đầu như gà mổ thóc.

Tiếp đó lại là những tiếng sột xoạt, sau đó hồi lâu không ai nói gì, tiếp đó hai người lại nói với nhau vài câu gì đó.

Giọng nói nhỏ quá, Lăng

Thiên nghe không rõ, đang định vận thần công để nghe nghóng thì bên trong bỗng truyền ra những tiếp “bép bép bép…” (thôi thì các bác

vừa đọc vừa tưởng tượng nha, hì).

Lăng Thiên tóc tai dựng ngược, vọt người lao ra xa mười mấy trượng nữa, vội lấy vạt áo bít lỗ tai lại, rùng mình nghĩ: “Thần tốc quá…tiến

triển nhanh như vậy, đúng là còn nhanh hơn cả thánh thủ tình trường như công tử ta….”.

Lăng Thiên lén lún tìm chỗ trốn, vô cùng cẩn thận xem xét xung quanh, nếu như để người ta Lăng Thiên công tử danh chấn thiên

hạ đang trốn chỗ này để nghe trộm thủ hạ số 1 của mình…..thì đúng là mất mặt lắm!

Hồi lâu, cửa mở ra, Lăng Kiếm cười hihi, liếm mép, nghênh ngang bước ra, nhìn dáng điệu thằng cha này, đúng là chưa bao giờ trải qua

trận chiến kiểu này bao giờ, thần hoàn khí túc, tinh thần sảng khoái, có lẽ giờ ném cho hắn hai con voi lớn hắn cũng có thể đập phát chết

tươi vậy….

Tiêu U Hàn đỏ mặt bước theo phía sau hắn, hai bàn tay nắm lấy ống tay áo một cách bất an, đầu hơi cúi xuống, không ngừng nhìn quanh

trên người mình, chỉ sợ có chỗ nào quần áo xộc xệch, bị người khác cười.

Đôi môi hơi cong lên như là vẫn rất tức giận, chốc chốc lại dỗi

hờn một câu, nhưng trên mặt là nét mừng vui nhìn rất rõ ràng.

“Công tử, công tử, người còn ở đây không? Tiêu cô nương không sao rồi. thuộc hạ đã cứu được cô ấy rồi, công tử….”.

Lăng Kiếm mặt

mày hớn hở, vừa bước ra khỏi cửa liền gọi lớn.

Chuyện đại hỉ như này, sao có thể không chia sẻ niềm vui trong lòng hắn với công tử

được?

“Lợn! Đúng là đồ con lợn!”.

Lăng Thiên chửi thầm trong lòng, vừa ra cái đã gọi tên mình? Điều này chẳng phải là nói với Tiêu U Hàn biết

vừa nãy lúc đang “trị thương” còn có người khác canh ở bên ngoài sao? Làm sao khuê nữ, cô nương nhà người ta chịu được?

Nếu như Tiêu U Hàn nghi ngờ, hỏi vài câu thì sẽ biết được chuyện này là trò quỷ của mình, từ dẫn mối tơ hồng đến thủy đáo cừ thành,

hoàn toàn là thiết kế của mình, đến lúc đó không biết sẽ khó xử biết bao….

Nhưng Lăng Kiếm đã gọi rồi, mình n không ra mặt, thì sẽ càng dễ bị nghi ngờ, không biết làm thế nào, thế là hắn đành vừa ho khan

vừa lên tiếng: “Ta ở đây”.

“Á….?” Quả nhiên, một tiếng hô kinh ngạc vang lên, khuôn mặt đẹp của Tiêu U Hàn lập tức biến sắc, nàng nhìn Lăng Kiếm: “Vừa nãy

Lăng công tử….thái tử gia cũng ở bên ngoài? Vậy vừa nãy…”.

Lăng Kiếm cười tươi như hoa, vội gật đầu nói: “Nếu như không có công tử giúp chúng ta canh chừng, vết thương của nàng sẽ không khỏi

nhanh như vậy được, tiền bối Thiên Lí còn nói với ta pháp môn thiên địa giao thái gì đó, không cần dùng đến là tốt rồi…”.

“Lợn! Huynh đúng là một con lợn! Con lợn đần độn!”.

Tiêu U Hàn lập tức đỏ mặt tía tai, xấu hổ đến muốn chui xuống đất, không biết làm

thế nào đành ra sức cấu vào người Lăng Kiếm, hạ thủ không chút lưu tình.

“Ơ…haha….khục, hai người….tiếp tục, ừm, hai người tiếp tục, ta đi trước đây”.

Lúc này không đi, thì lúc nào mới đi? Lăng Thiên vứt lại

một câu, vội vàng chuồn gấp.

Lăng Kiếm đau đến méo mặt, hai bàn tay trắng nõn nà ra sức véo những miếng thịt trên cánh tay, trên đùi, trên vai, trên lưng hắn.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Lăng Thiên đứng trên một bức tường thấp đã đổ một nửa, ánh mắt tản mạn nhìn xung quanh, bất giác than dài một hơi.

Trận chém giết cả đêm qua, không chỉ là Thiên Thượng Thiên, môn phái được xem là 1 trong tam đại ẩn tông không còn vết tích gì trên thế

giới này, liên đới với đó Tiêu Gia từ nay cũng biến mất trên đời! Từng là cái van tài phú lớn nhất thiên hạ, không ngờ lại suy tàn đến mức độ

Hai người Lê Tuyết và Lăng Thần trên người không chút bụi bặm, giống như lăng ba tiên tử, chầm chậm bước đến.

Tối hôm qua 3 người

chia nhau ra phụ trách các bên, lúc này nhìn sắc mặt của 2 nàng liền có thể biết hoàn toàn không có chuyện lớn gì.

“Trận chiến tối qua, sở thuộc tây viện, đại công cáo thành! 313 đệ tử của Thiên Thượng Thiên không kẻ nào chạy thoát.

Giết tại trận 290

người, bắt sống 23 người.

Có điều, những người già, trẻ em, phụ nữ của Tiêu Gia ở tây viện, tổng cộng thương vong hơn 100 người,

những người được gọi là nhân vật quan trọng, đều may mắn không sao cả”.

Lê Tuyết hai tay chắp sau lưng, bình đạm nói.

Quyển 7

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Phong Lăng Thiên Hạ


Chương 762: Bình Định Đông Nam

“Uhm, ta biết rồi!”.

Lăng Thiên gật gật đầu, trên mặt không chút biểu lộ tình cảm, cũng không nhìn ra được là hắn hài lòng hay là thất vọng.

Tiêu Phong Hàn và Tiêu Phong Dương cùng những nhân vật chủ chốt của Tiêu Gia ngồi ở bên cạnh, ai nấy đều vẻ mặt tiều tụy, Lăng Thiên

đương nhiên là không có ý kiến gì về thương vong của Tiêu Gia, do đôi bên căn bản không có giao tình quá đậm sâu gì, nếu như bản thân

hắn thể hiện ra sự bị thương thì khó tránh có chút giả dối.

Nhưng nếu như thể hiện ra sự vui mừng chiến thắng, thì trong mắt người của Tiêu

Gia lại là quá cay nghiệt.

“Trận chiến ở Tiêu Dương Viện, đệ tử Thiên Thượng Thiên 330 người, không kẻ nào chạy thoát, giết chết 216 người, bắt sống 114 người.

Người của Tiêu Gia chết trận 87 người, Lăng Nhị Thất, Lăng Nhị Cửu bị trọng thương, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng

Thần nói.

Từ chiến quả của hai người có thể nhìn ra, Lăng Thần so sánh với Lê Tuyết mà nói thì vẫn là thiếu mấy phần hiểm độc.

Lê Tuyết gần như là

giết sạch bách, còn Lăng Thần thì vẫn giữ lại hơn 100 người làm tù binh.

“Người chết thì an táng, người bị thương thì cứu chữa”.

Lăng Thiên vừa gật đầu vừa từ tốn nói.

“Những tử sĩ của Thiên Thượng Thiên có 1537 người, xác nhận toàn bộ đã chết, không kẻ nào chạy thoát! Vệ đội thần phong của Tiêu

Gia tham chiến 5 nghìn người, tử chiến hơn 3700 người, trọng thương 600 người! Không có thương nhẹ! Lăng Tam Nhị, Lăng Nhị Ngũ,

Lăng Tam Cửu trọng thương! Lăng Tam Bát mất một cánh tay, Lăng Tam Tứ bị phế mất chân trái”.

Lăng Trì sắc mặt bi thương: “Nếu như

không có Thần tỉ và Tuyết phu nhân kịp thời đến cứu viện, e rằng thương vong sẽ càng nặng nề! Lăng Trì quả thật đã phụ lòng mong đợi

của công tử, làm cho các huynh đệ thương vong thảm trọng, xin công tử trách phạt!”.

Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.

Tiêu Phong Hàn và Tiêu Phong Dương mặt đều biến sắc! Vệ đội thần phong là đội ngũ tinh nhuệ nhất trực thuộc Tiêu Gia! Hôm qua để có

thể chắc chắn thế cục, Tiêu Phong Hàn đã trực tiếp ra lệnh cho toàn bộ 5000 người này cùng tham gia hành động! Không ngờ chỉ một trận

chiến này, đã làm cho cả đội quân về cơ bản bị tiêu diệt sạch!

Hai huynh đệ ngẩng đầu nhìn trời than ngắn thở dài, hồi lâu không nói gì! Tiêu Gia từ nay về sau sẽ không còn chút chiến lực nào!

“1500 tử sĩ! Mà có thể giết được 3700 vệ đội thần phong có 10 đại sát thủ lãnh đạo, 600 người thương nặng, mà không có đến một

người tương nhẹ! Trong 10 huynh đệ Lăng Gia lại có đến 3 người thương nặng, 2 người thành tàn phế!”.

Lăng Thiên bất giác cảm thấy

kinh động trong lòng!

Từ khi 50 huynh đệ thành tài đến nay, trước giờ chưa bao giờ xuất hiện thương vong, bất luận là hành thích đại tướng trong thiên quân vạn

mã hay là thám thính quân tình trong hoàng cung, đều là có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách thuận lợi! Kể cả là khi họ mỗi người uy bá

một phương, cũng là không bao giờ gặp phải trắc trở gì! Trước giờ chưa từng có chút thương tổn nào, cũng chưa từng xuất hiện tàn phế,

vậy mà hôm nay….

Tất cả mọi người, bao gồm cả Lăng Thiên, đều rất tự tin cho rằng, 50 vị huynh đệ này cùng liên thủ, cộng với 6 người của Đệ Nhất Lâu,

nguồn sức mạnh này đủ để quét ngang thiên hạ! Những thế lực có thể chống đỡ lại có thể nói là vô cùng ít, thậm chí là không có!

Nhưng lúc này đây hiện thực tàn khốc đang nói với Lăng Thiên rằng, nguồn sức mạnh này của hắn quả thật rất mạnh, nhưng không phải là

tuyệt đối không thể chiến thắng! Lăng Trì dẫn đầu 10 vị huynh đệ, dẫn đầu 5000 vệ sĩ thần phong vây đánh các tử sĩ của Thiên Thượng

Thiên, đối phó với vẻn vẹn chỉ 1500 người, không ngờ lại phải trả giá bằng tính mạng của 3700 vệ sĩ thần phong, đây là cái giá của sự

thương vong gấp hơn 2 lần so với địch, đó là còn chưa tính đến 3 huynh đệ Lăng Gia bị thương nặng, hai người tàn phế, Lăng Trì cũng bị

thương nặng! Nếu như không phải là Lăng Thần và Lê Tuyết đến chi viện kịp thời, thì Lăng Thiên gần như có thể chắc chắn sẽ nhận được

tin dữ của huynh đệ hắn! Mà còn tuyệt đối không chỉ là một tin!

Tử sĩ của Thiên Thượng Thiên đã tinh nhuệ đến m độ nào rồi đây! Tinh nhuệ như thế này, thậm chí là đã ở trên cả thiết huyết vệ của

Lăng Thiên! Đúng là tinh nhuệ đến mức đáng sợ, một lực lượng đáng sợ!

Nếu như nhân số hai bên tương đương, thì bên mình không biết sẽ phải trả một cái giá như thế nào đây?!

Kể cả dựa vào sự trầm tĩnh của Lăng Thiên, cũng không kìm được có chút nể sợ trong lòng, thở dài một hơi, nói: “Cố gắng nghỉ ngơi tĩnh

dưỡng! Phương pháp huấn luyện các tử sĩ của Thiên Thượng Thiên đã điều tra ra chưa?”.

Lăng Trì cung kính nói: “Sớm biết công tử sẽ hỏi chuyện này, Lăng Trì đã xắp xếp thỏa đáng cả, tất cả các giáo trình huấn luyện của chúng

đều đã ở trong tay của thuộc hạ, không những thế trong đó còn bao hàm kinh nghiệm của hàng nghìn người thất bại”.

Lăng Thiên gật gật đầu, quan tâm hỏi: “Lăng Tam Bát và Lăng Tam Tứ hai người họ thế nào rồi? Có thể chịu đựng được không?”.

“Công tử yên tâm, họ đều không sao cả, Lăng Điện, Lăng Vân trên người có mang theo hồi thiên tái tạo đan mà Tống Quân Thiên Lí tiền

bối tặng, giữ được chân khí đan nguyên của họ, tính mạng đã không còn nguy hiểm”.

Lăng Trì ra sức chớp chớp mắt, nước mắt sắp sửa

trào ra lại được nén vào trong: “Trận chiến lần này vô cùng thảm liệt, đến cuối cùng những tử sĩ của Thiên Thượng Thiên gần như là lấy 1

chọi 10, chiến lực cực cao, còn hung hãn không sợ chết! Có thể giữ được mạng sống, đã là vô cùng may mắn”.

Ngừng một lúc, Lăng Trì tiếp tục nói: “Thương tích của các huynh đệ, đại đa số đều là được gây nên trong trận chiến tuyệt sát lấy mạng

đổi mạng của quân địch, chiến kĩ “ngọc toái” của các tử sĩ Thiên Thượng Thiên còn tàn khốc hơn rất nhiều so với “thiết huyết”

Gia chúng ta, cũng có hiệu quả hơn nhiều”.

“Ừm, ta biết rồi”.

Lăng Thiên gật gật đầu: “Lát nữa ta đến thăm bọn họ”.

Cũng chính lúc này, Lăng Kiếm sắc mặt trắng nhợt bước đến, nói: “Công tử, tổng đà của Thiên Thượng Thiên, không kẻ nào sống sót!

Bao gồm cả Mộng Phiên Vân trong đó, toàn bộ đã chết, không có ngoại lệ!”.

Nếu như nói trước đó tiến hành kiểm kê thương vong là hiện tượng bình thường, thì câu nói này của Lăng Kiếm chính là định hải thần

châm!.

Nghe xong câu nói này, Tiêu Phong Hàn và Tiêu Phong Dương cùng tất cả những người của Tiêu Gia có mặt đều lập tức mừng ra mặt! Từ

lâu đến nay, lưỡi kiếm tử thần treo trên đầu người của Tiêu Gia, cuối cùng thì cũng đã được giải trừ!

Khi hai nhà hợp tác, tất nhiên là cũng có một chút hòa hợp, nhưng đệ tử của Thiên Thượng Thiên trước giờ ngông cuồng ngạo mạn, làm

cho người của Tiêu Gia vô cùng khó chịu, trên địa bàn của nhà mình mà Thiên Thượng Thiên lại có thể hống hách như vậy, người của Tiêu

Gia từ lâu đã là dám giận nhưng không dám nói! Hơn nữa, tranh đoạt thiên hạ, cần có một bộ phận thực lực của Thiên Thượng Thiên giúp

đỡ thì mới có thể có hi vọng.

Trong lòng Tiêu Phong Hàn và Tiêu Phong Dương từ nhiều năm trước đã bắt đầu tính toán với nhau, sau khi thống nhất thiên hạ thì sẽ đối

phó với người của Thiên Thượng Thiên như thế nào! Bất luận ra sao, người của Tiêu Gia va Thiên Thượng Thiên cuối cùng sẽ phải cắt đứt

quan hệ! Đến nay kết quả này chẳng qua là xảy ra sớm hơn vài năm

Hiện nay nghe thấy không chỉ cả Thiên Thượng Thiên bị tiêu diệt, môn nhân cũng xác nhận không kẻ nào chạy thoát; đến kẻ trước giờ

được tôn sùng là lão thần tiên như Mộng Phiên Vân cũng đã tang mệnh dưới lưỡi kiếm của Lăng Kiếm, đồng nghĩa với việc sau này sẽ

không còn hậu hoạn gì.

Những người chịu sự đè nén áp bức nhiều năm của Tiêu Gia sao có thể không mừng ra mặt được?

So sánh với thông tin về cái chết của Mộng Phiên Vân, sự hụt hẫng và đau thương về những thương vong trước đó, lập tức bị niềm vui

khôn siết này thay thế! Tiêu Phong Hàn và Tiêu Phong Dương thậm chí còn cảm thấy, có thể giành được chiến quả như này, sự hi sinh

trước đó là hoàn toàn xứng đáng, thậm chí hi sinh thêm một chút nữa, cũng là vẫn rất đáng!

“Ừm, vết thương của ngươi, thế nào rồi? Có trở ngại gì không?!”.

Lăng Thiên nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Lăng Kiếm, bất giác cảm thấy lo

lắng.

“Vết thương không sao cả, nếu như không có áo giáp của công tử ban tặng, e rằng lần này thuộc hạ đã lành ít dữ nhiều rồi”.

Lăng Kiếm

cười khổ một tiếng, có chút ấp a ấp úng, ghé sát vào tai Lăng Thiên, nói: “Công tử, nha đầu đó tức cả đêm qua”.

Nói rồi lén la lén lút nhìn

xung quanh, nhẹ nhàng vén ống tay áo lên, mặt mày méo xệch, nói: “Công tử người xem, trên người thuộc hạ đều thế này cả, nha đầu đó

quá độc ác!”.

Trên cánh tay Lăng Kiếm, toàn là những vết tím bầm!

Lăng Thiên bỗng im bặt, bộ dạng này của Lăng Kiếm đã lâu chưa nhìn thấy, lần trước là hắn bị Lê Tuyết chơi cho một vố! Có điều cũng là

do hắn tự chuốc lấy, hắn hoàn toàn không ngĩ đến vấn đề thể diện của cô nương nhà người ta gì cả, người ta không phát nộ mới là lạ.

Lăng

Thiên phì một cái cười thành tiếng.

Tiêu U Hàn có chút lề mề bước tới, dường như rất ngượng ngịu, ánh mắt nhìn Lăng Kiếm cũng có chút ngại ngại.

Lăng Thiên vừa quay đầu

lại nhìn nàng, Tiêu U Hàn đã đỏ hết mặt cúi đầu xuống, sau đó lập tức ngầng đầu lên, trợn mắt lườm Lăng Thiên một cái.

Trên hai mảnh

đất của Lăng Gia và Tiêu Gia này, kẻ có gan trợn mắt nhìn Lăng Thiên kiểu này, có lẽ cũng chỉ có vị đại tiểu thư này thôi, lá gan này có lẽ

là trước đó chưa từng có, sau này lại càng không!

Lăng Thiên cười haha, nhìn nàng một cách tinh quái, nói: “Tiêu cô nương sức khỏe tốt hơn chưa? Không có gì bất tiện chứ?”.

“Cám ơn sự quan tâm của thái tử gia, nhờ phúc của thái tử gia, đã khỏe hơn nhiều rồi”.

Tiêu U Hàn hừm một tiếng, nói: “Thái tử gia đúng

là tính toán vô cùng chuẩn xác, chỉ là tính toán như vậy với một cô gái, khó tránh có chút thiếu quang minh nhỉ”.

Lăng Thiên cười lớn, nói: “Cô nương tuyệt đối không nên khách khí, chẳng nhẽ đó không phải là tâm nguyện của cô nương? Ta chỉ là thay

cô nương giải mộng mà thôi, cô nương không nhất thiết phải cảm kích quá, mọi người đều biết ta trước giờ ban ơn không chờ người khác

báo đáp.

Đúng rồi, chuyện lần này Tống Quân Thiên Lí tiền bối cũng bỏ ra không ít công sức, nếu như cô nương thật sự muốn cảm tạ, thì

có thể đi cảm tạ ông ấy! Cái gì mà âm dương giao thái gì đó, đều là ông ấy nhắc nhở đấy!”.

Tiêu U Hàn nghe thế càng tức, đạp chân xuống đất, cong môi lên, liếc thấy Lăng Kiếm đang cười một cách ngờ ngệch, không kìm được

giận mới ng: “Đều tại huynh!”.

Lăng Thần và Lê Tuyết không hiểu gì cả, tại sao sau có một đêm, Lăng Thiên và Tiêu U Hàn lại đối chọi với nhau như thế này? Trong lời

nói còn có chút gì đó như đấm vào mồm nhau, hoàn toàn không giống với tính tình lạnh lùng thường ngày của Tiêu U Hàn, còn có âm

dương giao thái gì đó, cái nào với cái nào chứ!

Hai nàng đều cảm thấy hiếu kì, thế là kéo Tiêu U Hàn sang một bên cẩn thận vặn hỏi.

Tiêu U Hàn vốn dĩ không muốn nói, xét cho cùng thì chuyện này cứ cảm thấy ngài ngại, nhưng chuyện này Lăng Thiên lại biết, hai người

này đều là người đầu ấp tay gối của Lăng Thiên, Lăng Thiên tính toán với mình như vậy, chắc chắn sẽ khoe với họ, nếu như mình không tự

nói, họ cũng sẽ biết.

Chi bằng bây giờ cứ thoải mái mà nói ra, nhân tiện còn có thể tố cáo Lăng Thiên, dại gì không nói?

Nghe Tiêu U Hàn vừa mặt đỏ như quả cà chua vừa thuật lại sự việc, Lê Tuyết và Lăng Thần đồng thời cười khúc khích, cảm thấy Lăng

Thiên làm chuyện này đúng là quá ranh ma, còn cả lão Tống Quân Thiên Lí già rồi còn không biết xấu hổ đó nữa, còn gọi gì là cao nhân

tiền bối nữa.

Trong lòng hai nàng đều cùng lúc mọc ra một suy nghĩ: Lăng Thiên rất biết cách đối phó với phụ nữ như vậy! Xem ra sau này phải quản

chặt hắn mới được, nếu như không quản lí chặt, không biết chừng có một ngày trong hậu cung lại nhiều thêm mấy vị tỉ muội nữa.

Hèm

hèm, hai nàng đồng thời nháy mắt ra hiệu cho nhau, không cần nói lòng cũng hiểu.

Lăng Thiên không biết, chính là tác phẩm kịch bản lần này của hắn, đã triệt để cắt đứt cuộc sống tươi đẹp trêu ong ghẹo bướm

nếu như để hắn biết được thì chỉ sợ nụ cười đắc ý này của hắn sẽ lập tức tắt ngấm, thay vào đó là muốn khóc mà không có lệ.

“Tiêu Gia chủ, Thiên Thượng Thiên đã bị tiêu diệt, sau này Tiêu Gia dự định sẽ thế nào?”.

Lăng Thiên cười, nhìn Tiêu Phong Hàn, chân

thành nói: “Tổ phụ đại nhân ngày đêm mong nhớ Tiêu gia chủ, lần này đến viện trợ cũng là tổ phụ thái thượng hoàng đại nhân đích thân dặn

dò.

Mấy vị lão nhân gia tuổi cũng đã cao, chi bằng nhân đây tụ họp lại với nhau, hưởng cuộc sống thiên luân chi lạc, an độ vãn niên, chẳng

phải là rất hay sao?”

Quyển 7

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Phong Lăng Thiên Hạ


Chương 763: Lăng Thiên Làm Mối!

Tiêu Phong Hàn cười một cách đắng cay, hắn thẫn thờ nhìn Bích Ba Tiên Uyển hiện nay đã biến thành một đống đổ nát, hồi lâu mới ngán

ngẩm thở dài một hơi, nói: “Lăng Thiên, thái tử điện hạ, Tiêu mỗ có một thỉnh cầu”.

“Ngài cứ nói đừng ngại”.

Lăng Thiên mỉm cười, trong lòng hắn đã đoán được ông ta muốn nói gì.

Tiêu Phong Hàn hít sâu một hơi, giữa hai hàng lông mày hiện lên nét quạnh hiu, chầm chậm nói: “Hi vọng thái tử có thể đối xử tốt với bách

tính ở Đông Nam, đối với binh tướng ở Đông Nam, có thể dùng được thì thái tử giữ lại, những người không dùng được cũng mong thái tử

đừng làm hại họ, để cho họ bỏ giáp quy điền, được không?”.

“Tiêu gia chủ lo lắng nhiều quá rồi, hai chuyện này kể cả là ông không nói, ta cũng sẽ làm như vậy”.

Lăng Thiên cười một cách sảng khoái,

nói: “Cường binh hãn tốt, chính là gốc rễ của quốc gia, ta sao có thể bỏ đi dễ dàng được? C về bách tính ở Đông Nam, sau này cũng là

thần dân của đế quốc Thần Châu ta, tất nhiên sẽ được đối xử bình đẳng như nhau.

Kể cả là những binh sĩ chán ghét cuộc đời làm lính cũng

có thể tùy ý cho về!”.

“Hay!”.

Tiêu Phong Hàn hô lên một tiếng, nói: “Nếu thái tử gia đã nói như thế, thì Tiêu mỗ có thể tuyên bố tại đây, từ nay Đông Nam sẽ

không còn Tiêu Gia tồn tại nữa! Ta sẽ di dời cả gia tộc đến Thừa Thiên, cùng nhau cộng hưởng vãn niên với lão đại ca ta”.

Lời này vừa được nói ra, tất cả những ai có mặt đều im lặng! Xung quanh là những tiếng thở dài không ngớt.

Tất cả đều biết rõ trọng lượng câu nói này của gia chủ Tiêu Gia! Đặc biệt là những người có mặt của Tiêu Gia, họ càng hiểu rõ hơn quyết

định này của Tiêu Phong Hàn có nghĩa là gì.

Tiêu Gia dời về Thừa Thiên, Đông Nam từ nay sẽ không bao giờ còn có Tiêu Gia nữa!

Tâm huyết 1000 năm của tổ tiên, nhất triều từ bỏ, núi sông 3000 dặm, chắp tay nhượng lại!

Thiên hạ tài phiệt, thiên hạ đệ nhất tài phiệt đã trở thành lịch sử!

Còn sau này nhân mã của Tiêu Gia, có thể làm binh, có thể làm tướng, đều sẽ có sự cản trở mang tính vĩnh cửu: cả gốc rễ của gia tộc sẽ

được đặt ở Thừa Thiên, trong thủ đô của đế quốc Thần Châu, tất cả mạch sống sẽ nằm trong tay của đế quốc Thần Châu, kể cả là có ý

đồ gì khác thì cũng có thể tạo được sóng gió gì đây? Mất đi sự ủng hộ của gia tộc mạnh, kể cả có bản lĩnh ngất trời, thì sức lực của một

người cũng làm sao có thể đối kháng lại được một đế quốc?

Quyết định này của Tiêu Phong Hàn sẽ làm cho đế quốc Thần Châu và Lăng Gia từ nay sẽ không còn phải lo lắng đến mầm mống

cực lớn của Tiêu Gia, không những thế còn có được một trợ lực cực lớn!

Lăng Thiên khẽ mỉm cười nhìn Tiêu Phong Hàn, nét mặt tràn đầy ý vị xâu xa, chậm dãi nói: “Khí phách này của Tiêu Gia chủ, đúng là kinh

thiên động địa, Lăng Thiên bái phục!”.

Tiêu Phong Hàn bỗng đỏ mặt, cười nói: “Thái tử gia chê cười rồi, chỉ là lão phu thân là gia chủ Tiêu Gia, nói thế nào thì cũng phải lo lắng

cho con cháu một chút, đại họa đầy trời như này, cứ nhân lúc còn sớm tránh thì tốt hơn”.

Lăng Thiên gật gật đầu, không nói tiếp.

Tiêu Phong Hàn đã nói rõ đến vậy, nếu mình nói tiếp cái gì đó, thì sẽ thể hiện ra là nhỏ mọn.

Thôi vậy, mình đành làm tiểu nhân một lần

vậy!

Tiêu Gia lần đại biến này tuy đã loại trừ được mối họa nhiều lớn nhất nhiều năm nay là Thiên Thượng Thiên, tuy là địch chết nhiều hơn ta,

nhưng Tiêu Gia cũng vì lần này mà hao tổn nguyên khí cực lớn.

Nhưng bất luận nói thế nào, nguy cơ lớn nhất của Tiêu Gia đã được loại bỏ, sau này hồi phục nguyên khí, nếu lại muốn ngóc đầu trở lại thì

cũng không phải là không được, không những thế sau này không có sự cản trở của Thiên Thượng Thiên, Tiêu Gia sẽ trở thành càng khó

đối phó.

Tiêu Gia chưa từng thiếu đất phát triển, tất nhiên từ lâu đã có người nhìn ra điểm này; càng không thiếu một số những nhà dã tâm lấy thiên

hạ làm mục tiêu.

Hiện nay tuy có thể lựa chọn tạm thời thần phục với Lăng Gia, nhưng vẫn có ý đồ nhịn nhục để đợi thời cơ, một khi

cánh mọc đầy đủ, lập tức sẽ trở mặt không nhận, tuyệt đối sẽ không chút do dự, vì bá nghiệp thiên hạ sao có thể để chút tiểu ơn tiểu huệ

này trói buộc chân tay?

Nhưng với tư cách là gia chủ Tiêu Gia, Tiêu Phong Hàn càng biết rất rõ, những suy nghĩ đó người của Tiêu Gia có thể nghĩ ra được, vậy thì

người như Lăng Thiên sao có thể không nghĩ ra được? Sao có thể bỏ qua? Hắn có thể tiêu diệt Thiên Thượng Thiên, tiện tay tiêu diệt luôn

Tiêu Gia đã nửa tàn phế thì có gì là khó khăn? Kể cả là hôm nay hắn nể mặt mình, nể mặt cháu gái Nhạn Tuyết mà không ra tay, nhưng

sau này thì sao? Chỉ cần người trong Tiêu Gia hơi có chút động tĩnh, thậm chí không cần hơi có hành động gì cả, chỉ cần có ý nghĩ muốn lật

mặt, thìđiều mà Tiêu Gia có thể phải gánh chịu chính là sự diệt vong hoàn toàn!?

Người biết nhìn xa trông rộng như Lăng Thiên sao có thể để cho Tiêu Gia có được cơ hội Đông Sơn tái khởi được? Lùi một vạn bước để

nói, kể cả Lăng Thiên bây giờ không hạ thủ, nhưng gốc rễ của Tiêu Gia vẫn cắm ở Đông Nam, Lăng Thiên chắc chắn sẽ dùng tất cả các

thủ đoạn để làm giảm phạm vi thống trị của Tiêu Gia!

Nếu như thật sự là tình hình đó thì Tiêu Gia chỉ có thể bị động hết lần này đến lần khác ứng phó với những thủ đoạn vô cùng vô tận của

Lăng Thiên, những ngày tháng của Tiêu Gia sẽ chỉ càng thêm khó khăn hơn, chứ tuyệt đối sẽ không có cơ hội đông sơn tái khởi để tranh

bá thiên hạ, thậm chí đến cuối cùng Tiêu Gia cũng chỉ có thể thỉnh cầu được dời tộc về Thừa Thiên để tránh họa! Mà lúc đó đến Thừa

Thiên sẽ hoàn toàn khác so với bây giờ đến, nói không hay một chút chính là dắt không đi, đánh cho mới chịu đi! ự tìm sự không thoái

mái mà thôi.

Nếu như bây giờ đi, trong gia tộc, trong quân đội, tin chắc rằng ít nhiều có thể giữ được một bộ phận nhỏ thực lực tồn tại.

Lăng Thiên

cũng là người hiểu biết, sẽ không quá cay nghiệt với người trong Tiêu Gia, càng sẽ không vì Tiêu Gia rời tộc về Thừa Thiên mà yên tâm mà

tùy ý sử dụng các mưu sĩ và tướng lĩnh của Tiêu Gia, chỉ sợ đến tất cả tiền đồ và hi vọng của những người này đều sẽ bị chôn vùi!

Mà hiện nay, Tiêu Phong Hàn mượn một câu nói của Lăng Thiên, trực tiếp đề xuất quyết định Tiêu Gia sẽ toàn bộ rời khỏi Đông Nam, nói

trên một ý nghĩa nào đó chính là bảo vệ Tiêu Gia khỏi diệt vong!

Bản thân mình rời tộc đến Thừa Thiên, tuyệt đối sẽ không có bất kì sự không tự tại nào, một là có lão huynh đệ ở đó, hai là có hoàng phi

là Tiêu Nhạn Tuyết, chẳng nhẽ Tiêu Gia đến đó rồi vẫn phải chịu khổ chắc? Hơn nữa, Tiêu Gia lần này chắp tay nhượng lại 3 nghìn dặm

sông núi, đây là công lao lớn thế nào? Nói là mở rộng bờ cõi thì cũng tuyệt đối là không quá! Tiêu Gia đến Thừa Thiên sẽ chỉ có sự phong

quang cực lớn, thậm chí có thể trở thành thế gia quý tộc ở đế quốc Thần Châu, thậm chí là thế gia quý tộc vô cùng lớn!

Việc Tiêu Phong Hàn đẩy thuyền theo gió không nghi ngờ gì là chiếm được không ít lợi cho Tiêu Gia, nhưng trên bề mặt, kể cả là do Tiêu

Phong Hàn nói ra chuyện này, thì Tiêu Gia dường như cũng đã cống hiến được công lao cực lớn, đó là toàn bộ gia sản của Tiêu Gia.

Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.

Nhưng đối với Lăng Thiên mà nói, thì lại là phải chịu một nỗi oan lớn.

Đối với một người không biết được huyền cơ trong đó mà nói, căn

bản sẽ nghĩ là Lăng Thiên sau khi giúp nhà người giải quyết khó khăn liền dựa vào thế lực của mình để bức ép Tiêu Gia mới có thể giành

được chiến quả huy hoàng như vậy.

Bất luận sự thật là như nào, thì những tin đồn sau này nhất định sẽ có nội dung như vậy.

Đối với một hoàng đế sắp đăng cơ của một nước mới được thành lập như Lăng Thiên mà nói, chuyện này tất nhiên không phải là chuyện

tốt, cho nên trong lòng hắn khó tránh khỏi có chút không thoải mái.

Tâm tư này của Tiêu Phong Hàn, không chỉ Lăng Thiên hiểu rõ, Lê Tuyết và Lăng Thần cũng biết rõ trong lòng; còn về phía Tiêu Gia, Tiêu

Phong Dương đương nhiên là kêu hay trong lòng, còn những người khác trầm tư một hồi rồi trên mặt cũng dần lộ ra nét tươi cười.

Nếu đã là chuyện không có hi vọng, sao không dứt khoát làm cho nó triệt để một chút? Làm cho người ta yên tâm hoàn toàn chả phải là

chuyện tốt sao?

Tiêu Phong Dương cười lớn, nhìn Lăng Thiên, nói: “Chuyện này đúng là tốt, chỉ có điều vẫn cần thái tử điện hạ lượng thứ, hahaha…”.

Lăng Thiên nhìn hắn một cái, cắn răng cười hihi, nói: “Tiêu nhị gia cũng đừng nên đắc ý quá sớm, Tiêu Gia các ông cho ta đi giầy chật, còn

ông nội và bà nội, ta chắc chắn là không làm khó được lão gia chủ Tiêu Gia, nhưng ông thì khác đấy! Tầm 1 triệu đại quân của Tiêu Gia, ta

sẽ giao lại vào tay của ông, nếu như có tổn thất gì, thì cũng không còn tình cảm gì mà nói”.

Tiêu Phong Dương sắc mặt khổ sở, nói: “Thái tử điện hạ chỉ cần ra quân lệnh, hạ thần tự nhiên sẽ chỉ biết tuân mệnh mà thôi”.

Ý là trước

lúc quân lệnh đến, ta vẫn có tể thả lỏng thêm vài ngày nữa.

“Hừm hừm…” Lăng Thiên hừm vài tiếng, hai người ánh mắt chạm nhau, đột nhiên đồng thời

Sau khi xắp xếp cho những người bị thương, Tiêu Phong Hàn bày tiệc lớn, khoản đãi xa hoa đoàn người của Lăng Thiên, trong lòng hai lão

già này đều giống như là gương sáng, đây là hoàng thượng, hoàng hậu và quý phi nương nương trong tương lai, không có ai là nhân vật tầm

thường cả, ai trong số họ cũng đủ để cả Tiêu Gia phải uống mấy bình rượu, đều là những nhân vật chức trọng quyền cao, bây giờ khoản

đãi nhiệt tình, sau này kể cả là không được lợi thì cũng sẽ không bị thiệt.

Bên ngoài những tiếng cười nói vang lên không ngớt, vô cùng náo nhiệt; còn bên trong thì mỗi người một bàn tiệc, số người tuy không

nhiều, nhưng đủ để ngồi chật cả đại sảnh.

Lăng Thiên, Lăng Thần, Lê Tuyết, Lăng Kiếm và những người khác của Lăng Gia đều có mặt.

Còn phía bên Tiêu Gia, thì có hai anh em Tiêu Phong Hàn, Tiêu Phong Dương, còn có hai chưởng lão râu bạc, phụ mẫu của Tiêu Nhạn

Tuyết, Tiêu U Hàn và phụ mẫu của Tiêu U Hàn.

Điều này là do Lăng Thiên bảo Lê Tuyết đề xuất ra yêu cầu như vậy.

Bữa tiệc này chủ khách ai nấy đều vui vẻ ăn uống.

Thấy tửu ý của mọi người cũng đã được 5, 6 phần, Lăng Thiên cười một tiếng, nói: “Nói ra thì hôm nay còn có một chuyện vui khác nữa,

muốn cùng bàn bạc với các vị trưởng bối của Tiêu Gia; cô vương bất tài nhưng cũng muốn làm mối cho vị huynh đệ của mình, không biết ý

các vị thế nào?”.

Tiêu Phong Dương trong lòng sớm đã biết, nói: “Thái tử gia có lời cứ nói, chúng tôi tất nhiên sẽ cân nhắc”.

“Được!”.

Lăng Thiên cười lớn một tiếng, thân người hơi cúi về trước, nói: “Vị cô nương U Hàxinh đẹp trẻ tuổi, tính tình hiền thục,

nếu như Tiêu tứ gia và phu nhân không có ý kiến gì, mọi người xem thần kiếm đại công của đế quốc Thần Châu ta thế nào?”.

Phụ thân của Tiêu U Hàn xếp thứ tư, Lăng Thiên gọi ông ấy là Tứ gia, ít cũng là cách gọi tôn kính về phương diện lễ độ, còn nhiều chính là

vì nhìn thể diện của Lăng Kiếm.

Nói rồi Lăng Thiên nhìn về phía Lăng Kiếm, nháy nháy mắt.

Lăng Kiếm khẽ rung tay, đôi đũa rơi xuống mặt bàn, khuôn mặt anh tuấn lập tức đỏ rực, trong lòng hắn cảm thấy có chút bồn chồn: mình

lúc nào trở thành “Thần kiếm đại công” thế nhỉ? Sao mình không biết nhỉ? Chuyện lúc nào vậy?

Tiêu U Hàn hứ một tiếng, xoay người giấu khuôn mặt đã đỏ ửng của nàng vào trong lòng mẫu thân.

Tiêu tứ gia và phu nhân hai người nhìn nhau cười, nếu như không phải là trong lòng hai người đã có sự chuẩn bị, thì chỉ sợ chắc chắn sẽ

cho rằng vị thái tử điện hạ này căn bản là đang mỉa mai con gái mình.

Tính cách con gái họ sao có thể dùng hiền thục để hình dung được,

có điều nếu như không phải vì chuyện đặc thù này thì buổi tiệc tối nay sao có thể đến lượt hai vợ chồng mình ngồi đây? Trong gia tộc,

những người có tư cách hơn mình là rất nhiều! Hình như cô gia (con rể) tương lai của mình rất có địa vị thì phải, nhà mình đúng là “Nhân

nhân đắc đạo, kê khuyển thăng thiên”?! (Đại loại là con người thăng tiến thì chó gà cũng được nhờ).

Quyển 7

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Phong Lăng Thiên Hạ


Chương 764: Lên Ngôi Hoàng Đế!

Nhìn con gái bộ dạng ngàn lần vạn lần đồng ý, Tiêu tứ gia biết chuyện này ván đã đóng thuyền, hiện nay chỉ là lướt qua cho có mà thôi,

mỉm cười, nói: “Chỉ cần con gái không có ý kiến gì, hai vợ chồng ta đương nhiên đồng ý, có điều, đúng là có chút với cao vị kiếm thần

công đó rồi”.

“Haha…nhưng không biết U Hàn cô nương đồng ý hay là không đồng ý vậy? Nếu như không đồng ý, thì…” Lăng Thiên cười hihi, có chút

tinh quái nhìn Tiêu U Hàn lúc này vẫn đang giấu mặt vào trong lòng mẫu thân, nói: “Ơ, Tiêu cô nương, U Hàn cô nương, chuyện này cô

đồng ý hay là không đồng ý vậy? Cứ trốn tránh vậy sao được, phải nói một câu thống khoái chứ, không nói gì, chẳng nhẽ là không đồng

ý!”.

Cô nương nhà người ta sao có thể nói ra một câu thống khoái chứ? Nếu như là không đồng ý thì cũng không sao, nói một câu không thích

hợp để từ chối là được rồi, nhưng….

Tiêu U Hàn xấu hổ đến người nóng ran lên, không giấu mặt vào lòng mẫu thân nữa, bật dậy, mặt đỏ tía tai, nói: “Người ta có nói không

đồng ý đâu, đúng là….đồ xấu xa! Đồ xấu xa! Hai người đều là đồ xấu xa!”.

Nói xong nàng ôm mặt vừa xấu hổ vừa bực chạy ra ngoài.

Mọi người đều cười lớn, Tiêu Phong Dương nhìn Lăng Thiên, cười nói: “Câu nói này của thái tử gia quả nhiên lợi hại, làm cháu gái U Hàn

của ta xấu hổ quá bỏ chạy rồi kìa, phải phạt 3 ly rượu mới được!”.

Lăng Thiên hahaha cười lớn, nói: “Đừng nói là 3 ly, kể cả là 30 ly cũng phải uống một cách thống khoái, ta đúng là đang vì huynh đệ của ta

mà cảm thấy vui mừng!”.

Thấy hai bên đều không có ý kiến gì, Lăng Thần và Lê Tuyết liền thúc giục Lăng Kiếm lấy ra vật làm tin, Lăng Kiếm mặt lục khắp

người, lôi ra được 3 thanh kiếm, ngoài ra không còn cái gì khác.

Cả đám đông lập tức đều ngớ người ra, vị Đệ Nhất Lâu chủ danh chấn thiên hạ này, công thần của đế quốc Thần Châu, mà trên người lại

không có vật gì đáng giá! Nói ra ai tin đây?!

Lăng Thiên cười khổ, từ trên người mình lôi ra một miếng ngọc bội, cười trừ hai tiếng, nói: “Thật ra A Kiếm từ lâu đã để đồ ở chỗ ta,

miếng ngọc bội này tuy không phải là vật đáng giá gì, nhưng là bảo vật gia truyền của A Kiếm, lấy nó làm vật đính ước cũng xem là vừa

khéo, hahaha…”.

Tiêu Phong Hàn sớm đã nhìn ra, vội vàng mở miệng phụ họa theo: “Không tồi không tồi! Thái tử đích thân đề xuất kết thân, còn tận tay

trao vật đính ước, đối với Tiêu Gia mà nói chính là vinh dự không thể lớn hơn”.

Phụ mẫu của Tiêu U Hàn cảm ơn, nhận lấy ngọc bội của Lăng Thiên, rồi lấy ra một cây trâm ngọc màu đỏ đưa cho Lăng Thiên, việc cưới

xin này coi như là đã định, Lăng Kiếm bước lên trước hành lễ, Tiêu phu nhân giơ hai tay đỡ hắn dậy, mỉm cười nói: “Với cao thần kiếm

công rồi”.

Lăng Kiếm đỏ mặt, cười một cách ngờ nghệch, không nói được câu gì.

Nói là với cao thì đúng là không sai chút nào.

Cần phải biết Lăng Kiếm không những là Đệ Nhất Lâu chủ, thiên hạ đệ nhất sát thủ trong

truyền thuyết, hắn còn là tâm phúc số 1 dưới quyền Lăng Thiên, chức vị kiếm thần công ở đế quốc Thần Châu tuyệt đối là dưới một người

trên vạn người! Tuyệt đối là nhân vật nắm thực quyền, điểm này ai cũng có thể nhìn ra được

Không cần biết là thần kiếm công của đế quốc Thần Châu hay là Đệ Nhất Lâu chủ, nhân vật truyền thuyết uy danh hiển hách trong giới võ

lâm, đối với Tiêu Gia hiện nay mà nói, đều tuyệt đối là với cao! Càng huống hồ được Lăng Thiên đích thân làm mối, cho thấy rõ cưới U

Hàn về làm chánh thất, vị trí như vậy, kể cả là Tiêu Gia trước đây, có thể có được chốn gửi gắm như này cũng là một chuyện đại hỉ!

Dựa vào cái kiểu phân biệt thân phận trước đây của Tiêu Gia, nếu như không phải là Lăng Kiếm thích Tiêu U Hàn, thì Lăng Thiên tuyệt

đối sẽ không đồng ý.

Hiện nay Lăng Thiên chủ động đề xuất ra chuyện này như vậy, có thể nói là đã rất nể mặt Tiêu Gia, nếu như Tiêu Gia

còn không đồng ý, vậy đúng là quá không biết tốt xấu là gì.

Còn về chức vị thần kiếm công này, là do Lăng Thiên nhanh trí nghĩ ra.

Đề xuất hôn sự, đương nhiên không thể nói “thư đồng tùy tùng này

của ta”? Nhưng do Lăng Kiếm hiện nay đúng là vẫn chưa có chút quan chức gì, thế là Lăng Thiên chỉ còn biết sử dụng hoàng quyền của

mình trước một lần, phong cho Lăng Kiếm một chức quan trước, bất luận thế nào cũng phải giải quyết xong chuyện đại sự cả đời đã.

Chuyện hôn sự được xác định, tình cảm của mọi người dường như được kéo gần thêm mấy phần.

Đương nhiên,trong trường hợp như thế này, vấn đề hôn nhân của Tiêu Nhạn Tuyết là không tiện để lôi ra thảo luận.

Tuy mọi người đều biết

rõ Tiêu Nhạn Tuyết hiện nay là người phụ nữ của Lăng Thiên, nhưng lại chưa từng được bố cáo thiên hạ.

Mà Tiêu Nhạn Tuyết lúc này

đang ở Lăng Gia, không những không hợp tình hợp lí mà càng là không thể nói ra được, không có hôn ước không có đám cưới mà

đến bên nhà trai, điều này…

Đó chính xác là vấn đề mà mọi người đều đang cố trốn tránh, nhưng nhìn vào ánh mắt mà mẫu thân của Tiêu Nhạn Tuyết nhìn Lăng Thiên

thì chuẩn xác chính là kiểu ánh mắt mẹ vợ nhìn con rể, nét mặt tràn đầy sự hài lòng.

Theo ý của Lăng Thiên thì tuyệt đối sẽ không về thành Thừa Thiên sớm, nhưng hiện nay không nhanh nhanh mà về là không được.

Sau khi nghỉ ngơi vài ngày ở Tiêu Gia, Lăng Thiên liền nhận được chim ưng đưa thư của Mạnh Li Ca, bất giác than một hơi dài, vô cùng

sầu muộn.

Cũng chẳng phải việc gì khác, chính là việc Lăng Tiếu lão tử của Lăng Thiên đã trực tiếp vứt gánh giữa đường không làm hoàng

đế nữa.

Đế quốc Thần Châu vừa mới được thành lập, còn rất nhiều việc cần phải giải quyết, bất luận là về mặt quân sự hay chính trị, bất luận là

tham chính, nông chính hay công chính, đều có quá nhiều việc cần vị hoàng đế tân nhiệm này giải quyết, thế nhưng Lăng Tiếu bệ hạ trực

tiếp bị những việc này làm cho nóng đầu.

Lăng Tiếu vốn dĩ chỉ là muốn làm hoàng đế tạm cho qua ngày, cứ hễ là tấu trương gì, đến nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp ném ngọc tỉ

như ném rác cho Mạnh Li Ca để hắn đi xử lí, nếu như là tấu chương mà Mạnh Li Ca không dám hoặc không thể giải quyết, thì đều vứt

đấy, đợi Lăng Thiên về rồi nói tiếp.

Trong thời gian này, những tấu chương chưa được xử lí đã sắp chất đầy cả một gian nhà, làm cho Mạnh Li Ca suốt ngày kêu trời kêu đất,

gặp phải một vị hoàng đế như thế này, cho dù hắn có tài kinh thiên vĩ địa, an bang định quốc thì cũng là vô kế khả thi, căn bản là

không có chỗ mà sử dụng, đặc biệt là những việc đang cần giải quyết gấp nhưng hắn lại không thể đưa ra quyết sách, đúng là không biết

làm thế nào!

Mấy ngày gần đây bị Mạnh Li Ca thúc giục liên hồi, các đại thần thì lúc nào cũng bám theo sau thúc vào đít, ai nấy đều vô cùng sốt ruột, ai

nấy đều như là đang có lửa cháy ở mông.

Cuối cùng Lăng Tiếu đại đế tức giận quá, hét lớn một tiếng trong hoàng cung: “Lão tử không làm

nữa! Tên tiểu khốn nạn đó đang ở đâu, đang ở đâu?”.

Nói xong liền dọn hết đồ đạc về căn nhà cũ của Lăng Gia, đóng cửa không ra ngoài

nữa.

Đến lúc này thì đúng là hay, chưa giải quyết được việc gì, còn bức hoàng thượng vứt gánh giữa đường.

Các văn võ bá quan ngơ ngác nhìn nhau, cười cũng không được khóc cũng không xong, hết đường xoay sở.

Lăng Thiên cầm lấy bức thư được chim ưng đưa đến, quả thực không nén được lòng, hắn muốn cười nhưng cười không được, muốn

khóc lại không có nước mắt, quả thật là cười khóc không xong.

Sáng sớm này hôm sau, Lăng Thiên từ biệt bọn Tiêu Phong Hàn, rời khỏi Đông Nam, không ngừng nghỉ phóng thẳng về thành Thừa Thiên.

Tiêu Phong Hàn biết, lần trở về này của Lăng Thiên, hắn sẽ không còn là thái tử nữa, mà sẽ trực tiếp khoác áo long bào lên ngôi hoàng đế

trở thành vua của một nước, bắt đầu từ hôm nay, đế quốc Thần Châu, không cần biết là trên danh nghĩa hay trên thực chất, đều sẽ là của

Lăng Thiên.

Cho nên Tiêu Phong Hàn không dám chậm trễ dù chỉ một chút, lệnh cho người của Tiêu Gia lập tức chuẩn bị hành trang, thu xếp

ngày thứ ba sau khi Lăng Thiên rời đi liền ngày đêm nhanh chóng rời tộc về Thừa Thiên, ven đường có 2 vạn binh mã hộ tống; còn về tất

cả các việc quân sự chính trị của Tiêu Gia đều giao cho Tiêu Phong Hàn, tất cả đều không được chậm trễ.

Cả quãng đường không ai nói câu gì, Lăng Thiên bụi đất đầy người phóng vào thành Thừa Thiên, bọn Mạnh Li Ca đã đợi ở cổng thành từ

lâu, như một đám trẻ gào khóc đòi ăn, giống như tổ ong nhao nhao lao đến, tình cảnh này đúng là làm Lăng Thiên có chút kinh hoàng.

Chiếu thư đã được Lăng Tiếu chuẩn bị từ lâu, các văn võ bá quan liền vội vã thúc Lăng Thiên đăng cơ, sau đó tất cả các trình tự đều cực

kì đơn giản, có điều cũng hợp với ý hắn.

Đợi hắn về đến chính điện, nhìn cái đống tấu chương chất thành núi đó, một chút cũng không khoa trương, đúng là một đống tấu chương

chất lên nhau như một ngọn núi nhỏ, mặc dù trong lòng đã có sự chuẩn bị nhưng hắn vẫn bất giác hít một hơi thật sâu.

Điều này…đúng là hoành tráng quá!

Quay đầu lại nhìn Mạnh Li Ca lúc này như là cô dâu bé chịu ấm ức khi về nhà chồng, Lăng Thiên trau mày, nói: “Chẳng nhẽ thái thượng

hoàng không hề xử lí chút nào? Tất cả đều giữ lại đây?”.

Mạnh Li Ca muốn khóc mà không có lệ, thời gian này hắn đã tiều tụy đi không ít, nhăn nhó mặt mày, nói: “Đến nay đế quốc Thần Châu đã

trải qua hai đời hoàng đế, thái tổ hoàng đế từ lúc khai quốc chưa lên triều ngày nào, thái thượng hoàng lão nhân gia thì chưa từng thấy mặt

đâu….aizz….”.

Hắn than một hơi thật dài.

Lăng Thiên dùng ánh mắt đồng tình nhìn nói: “Đúng là khổ cho ông rồi”.

Nghe được câu nói này, Mạnh Li Ca gần như là muốn khóc to thành tiếng, trong lòng ông ta trăm nghìn cảm xúc đan xen.

Biệt viện Lăng

Phủ nhiều việc nặng nề khó khăn như vậy Mạnh Li Ca ta đều có thể xử lí giải quyết được ổn thỏa, nhưng…nhưng đây là một quốc gia ya!

Ở biệt viện Lăng Phủ thì chỉ cần chịu trách nhiệm với Lăng Thiên là được, nhưng đế quốc Thần Châu tuy việc cũng không nhiều hơn,

nhưng trong đó còn có các văn võ bá quan…

Liên tiếp trải qua hai lần thay chủ, nếu không phải là mong mỏi Lăng Thiên trở về, e rằng Mạnh Li Ca từ lâu đã từ quan không làm nữa rồi.

Đây quả thật không phải là việc để con người làm, làm một ngày tổn thọ 1 tháng!

Lăng Thiên mấy đêm liền triệu tập những người phụ nữ của mình, chia các tấu chương phân thành mấy đống, phát cho mỗi người một

đống, đương nhiên trong một căn phòng khác Mạnh Li Ca cũng không nhàn rỗi gì, hắn cũng được phân một đống.

Mạnh Li Ca muốn khóc mà không khóc được, ngóng sao ngóng trăng cuối cùng thì cũng ngóng được vị thái tử gia này trở về, nhưng công

việc của hắn thì vẫn không ít đi chút nào….

Sau khi phân phát hết nhiệm vụ đi, Lăng Thiên ngồi gác chân lên bàn ngồi uống trà, cái thần thái đó giống y chang với ông nội và cha hắn,

thậm chí là còn hơn….

Đương nhiên mấy trợ thủ này không hề thua kém so với Mạnh Li Ca, Lăng Thần theo hắn mười mấy năm, rất nhiều việc nàng tự nhiên biết

phải xử lí thế nào, còn Tiêu Nhạn Tuyết, Thủy Thiên Nhu, Ngọc Băng Nhan đều là những truyền nhân chính thống của những thế gia nổi

ương thế, tuyệt đối không lạ lẫm gì đối với những việc như vậy; còn Lê Tuyết thì càng không cần phải nói, nàng là người được

hun đúc từ nền văn hóa 5000 năm trước đó, trình độ của nàng e rằng đến Lăng Thiên cũng phải chịu thua.

Hơn nữa, những người này đều không có sự kiêng dè như Mạnh Li Ca, đều là đao to búa lớn, rất là dám dạ thủ, cho nên công việc được

xử lí cực nhanh.

Lăng Thiên một tay cầm ngọc tỉ, một tay cầm cốc trà.

Những bản tấu trương sau khi được mọi người xem xong đều trực tiếp được viết ra

ý kiến xử lí trên đó, sau đó mang đến cho Lăng Thiên, Lăng Thiên nhìn cũng không nhìn, đóng dấu cái trịch; sau đó đưa luôn cho nội thị

đứng bên cạnh từ lâu nhanh chóng đi tuyên chỉ, bên dưới sẽ có các quan viên chấp hành cụ thể.

Trong thời gian này, Lê Tuyết từng nói đùa một câu: “Hoàng thượng, người có nhớ một đạo lí cơ bản là hậu cung không được can thiệp

vào chuyện chính sự không?”.

Lăng Thiên cười hihi, lắc lắc đầu gối, nói: “Các nàng hiện nay vẫn chưa được tính là hậu cung, nếu đã không tính vậy thì không sao cả”.

Lê Tuyết trợn mắt, lẩm bẩm nói: “Chưa thấy ai làm hoàng thượng thế này cả”.

Mạnh Li Ca vội vàng khuyên giải, vẻ rất hài lòng nói: “Đã là rất tốt rồi, so ra mà nói…khụ khụ…hiện nay có thể lên triều rồi, hạ thần thế là

thỏa mãn lắm rồi”.

Quyển 7

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Phong Lăng Thiên Hạ


Chương 765: Hôn Lễ Trọng Thể!

Bận rộn mất ba ngày mới hoàn tất được toàn bộ những “thứ lưu lại” của hai vị hoàng đế trước.

Mấy người lúc này mới thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Tiếp theo là đến lượt Lăng Thiên nóng ruột, hắn nóng ruột về điều gì? Chính là sinh con trai! Có đời tiếp theo thì cuộc sống khổ nan hiện nay mới có hi vọng!

Nhưng muốn sinh con cũng không phải là chuyện đơn giản, đầu tiên phải nhanh chóng làm lễ cưới, thế là một phong trào lớn sôi nổi lại được bắt đầu, lần này cần phải chuẩn bị một cách hoành tráng phô trương một chút đây.

Đại lễ đăng cơ của Lăng Thiên về cơ bản là qua loa cho xong chuyện, nhưng lễ cưới lần này bất luận thế nào cũng không được qua loa, ngày cưới được định vào nửa năm sau, 05/09.

Cửu ngũ chi tôn mà, ngày cưới chắc chắn phải chọn vào thời gian này.

Sau khi xác định thời gian, mấy nàng liền được người nhà đón về.

Đại lục Thiên Phong đường quá xa xôi, Thủy Thiên Nhu bèn quyết định định cư luôn ở biệt viện Thủy Gia trong thành Thừa Thiên.

Tiêu Gia sau khi đến Thừa Thiên thì đón Tiêu Nhạn Tuyết đi, Lăng Gia một lần đón về ba người là Lăng Thần, Lê Tuyết và Giảo Nguyệt công chúa.

Ừm, từ trong nhà mình tặng cho của hồi môn, sau đó xoay một vòng trở về gả cho con trai mình. hì

Còn về Ngọc Băng Nhan, Ngọc Mãn Lâu phái Ngọc Mãn Thiên đến đón về.

Đồng thời với đó, Lăng Thiên bố cáo thiên hạ, sắc phong Lăng Kiếm thành thần kiếm công, vị công tước đầu tiên của đế quốc Thần Châu! Đồng thời tác hợp cho Lăng Kiếm và Tiêu U Hàn, ngày cưới cùng ngày với Lăng Thiên!

Vì chuyện này mà các văn võ bá quan cãi nhau ỏm tỏi, nói là không hợp với phép tắc, có đến mấy vị đại thần râu bạc quỳ mãi không chịu đứng dậy, khẩn cầu Lăng Thiên thu hồi lại mệnh lệnh.

Lăng Thiên không biết làm thế nào, đành rời ngày cưới của Lăng Kiếm về ngày 19/09!

Trong địa phận đế quốc Thần Châu, đâu đâu cũng mừng vui reo hò; trong tình hình miễn đi tất cả các loại thuế, nông công thương đều có được sự phát triển cực nhanh, chỉ trong cùng một thời gian ngắn đã đều đạt được những sự phát triển không ngờ.

Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.

Đại quân của đế quốc Thần Châu sau khi được nghỉ ngơi điều chỉnh, không ngừng hành quân từ các hướng của Đông Nam về Tây Bắc.

Trận chiến bình định thiên hạ, chính là sẽ diễn ra ở Tây Bắc!

Lăng Gia và Ngọc Gia, hai nhà sắp thành thông gia này rồi cũng sẽ phải quyết một trận cuối cùng!

Người đời đều mỏi mắt trông chờ ngày đó!

Sau trận chiến này bất luận là ai thắng ai bại, cả thiên hạ sẽ tạm thời được trở nên hòa bình!

Nếu như là đế quốc Thần Châu của Lăng Gia chiến thắng, thì sự hòa bình này thậm chí còn có thể tiếp tục duy trì mười năm thậm chí là cả trăm năm…

Thời gian nửa năm, thoắt cái đã trôi qua!

Ngọc Gia!

Ngọc Mãn Đường thời gian trước thống lãnh đại quân viễn chinh Nguyệt Thần Quốc, cuối cùng đại thắng trở về.

Nguyệt Thần Quốc mất đi Lôi Gia trấn giữ giống như là con hổ dữ không còn răng, hoàn toàn không có chút sức kháng cự nào đối với sự tấn công mãnh liệt của Ngọc Gia, chỉ miễn cưỡng chống cự được trong thời gian chưa đầy 100 ngày.

Trên thế giới liền không bao giờ còn tồn tại Nguyệt Thần Quốc nữa, đất đai của Nguyệt Thần Quốc được bổ sung vào bản đồ của vương quốc Ngọc Gia, Nguyệt Thần Quốc từ đây trở thành một danh từ lịch sử.

Ngọc Mãn Đường chiến thắng trở về nhưng trên mặt hắn hoàn toàn không có chút vui mừng gì cả; những quan quân và trợ tá quen thuộc hắn đều biết, từ ngày lĩnh quân rời khỏi thành Minh Ngọc, Ngọc Mãn Đường đã là sắc mặt u ám như này, cho dù giành được toàn thắng trên chiến trường, toàn quân chấn phấn, hắn với tư cách là chủ soái cũng vẫn không hề có chút thay đổi.

Dường như, trong lòng hắn đè nén tâm sự gì rất nặng nề vậy.

Trên thực tế, Ngọc Mãn Đường từ sau lần từ đại lục Thiên Phong trở về đã là bộ dạng này, tâm sự trùng trùng!

Cho đến khi về đến thành Minh Ngọc, một lần nữa được gặp lại con gái Ngọc Băng Nhan, biết được tin vui về hôn sự của con gái, sắc mặt u ám của Ngọc Mãn Đường mới lộ ra chút vui mừng, đó là niềm vui tự đáy lòng hắn.

Ngọc Mãn Đường sau khi biết được chuyện này thì việc đầu tiên hắn làm chính là đi tìm Ngọc Mãn Lâu.

“Đại ca, hôn sự của Băng Nhan, đệ không hi vọng sẽ có bất kì điều gì ngoài ý muốn xảy ra”.

Ngọc Mãn Đường sau khi gặp Ngọc Mãn Lâu, câu nói đầu tiên chính là như vậy; sắc mặt hắn rất bình tĩnh, nhưng thái độ thì vô cùng kiên quyết: “Đây là chuyện quan trọng nhất cuộc đời Băng Nhan, cũng là chuyện đại hỉ nó mong chờ từ lâu, đệ hi vọng nó có thể được vui vẻ gả cho người ta, đừng có bất kì sự bất trắc gì”.

Ngọc Mãn Lâu lúc này đang cúi đầu bận rộn trước bàn làm việc, tay phải hắn bỗng ngừng lại, từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc nhọn: “Băng Nhan cũng là đứa cháu gái ta yêu quý nhất, hôn sự của nó đương nhiên là chuyện đại hỉ, ta tất nhiên cũng không muốn có bất gì sự không hay nào xảy ra, không biết nhị đệ nói lời này là có ý gì? Cứ nói rõ ra xem nào!”.

Ngọc Mãn Đường hừm một tiếng lạnh lùng, quay đầu nhìn ra cửa sổ, hồi lâu mới chậm dãi nói: “4 vị trưởng lão của Trích Tinh Lâu đều đã chết rồi, là do đệ giết đấy!”.

Nói xong liền rảo bước rời khỏi ngự thư phòng, không nói thêm câu thứ hai, cũng không quay đầu lại nhìn.

Ngọc Mãn Lâu hừm một tiếng, ánh mắt sắc nhọn của hắn đột nhiên biến thành ảm đạm, “bộp” một tiếng vang lên, cây bút trong tay hắn nát vụn.

Đại trưởng lão bất thình lình xuất hiện phía sau lưng hắn: “Bệ hạ!”.

Ngọc Mãn Lâu đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, bình đạm nhìn ông ta một cái, nhưng không nói gì, bước đến trước cửa sổ.

“4 vị huynh đệ, đều bị nhị gia giết cả rồi.”.

Đại chưởng lão ngập ngừng ấp úng, có chút khó nói: “Hơn nữa, nhị gia và tam gia cùng dẫn người đến Trích Tinh Lâu, điều này…chỉ sợ…”.

Ngọc Mãn Lâu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt không chút biểu lộ tình cảm, hồi lâu hắn mới thở dài một hơi, bình đạm nói: “Thôi vậy!”.

Nói rồi xoay người lại, nói: “Ra lệnh chuẩn bị cẩn thận hôn sự cho công chúa Băng Nhan, của hồi môn nhất định phải nhiều, những việc khác không được làm, bất kì ai cũng không được nhúng tay vào việc này!”.

“Vâng”.

Đại chưởng lão cúi người, quay người bước ra ngoài.

Ngọc Mãn Lâu đứng lặng hồi lâu trước cửa sổ, hắn cứ đứng yên bất động như vậy, thân hình cao lớn của hắn hiện ra có chút cô ngạo, cũng có chút đìu hiu.

Bên ngoài cửa sổ một cơn gió thổi qua, vài chiếc lá vàng từ trên cây rụng xuống, bay ngang mặt Ngọc Mãn Lâu rơi vào trong lòng, trên mặt bàn những xấp giấy lật lật, một tờ giấy nhẹ nhàng bay lên, rơi xuống đất, trên giấy là mấy hàng chữ nhỏ:

“Quận Yên tăng quân 20 vạn, tiến về phía Bắc 30 dặm; phía trước núi Tang Hồn, 30 vạn tinh binh của Lăng Gia; phía Đông Bắc, gia chủ Đông Phương thế gia là Đông Phương Kinh Lôi đích thân thống lãnh 20 vạn quân tiến sát đến biên giới, phía Trung Nam, Thành Long dẫn 30 vạn đại quân, đã cắm trại cách quận Yên về phía Tây Bắc 15 dặm.

Phía Đông Nam, Tiêu Phong Dương thống soái đại quân 60 vạn của Tiêu Gia, đang tiến về phía quận Yên!

Ngoài ra, thân phận thần bí của thiên hạ đệ nhất sát thủ, Đệ Nhất Lâu chủ cuối cùng cũng nổi lên mặt nước, chính là thủ hạ số 1 của Lăng Thiên, Lăng Kiếm! Đệ Nhất Lâu không còn nghi ngờ gì đã hoàn toàn thuộc vào thế lực của Lăng Thiên, Lăng Kiếm được phong làm “thần kiếm công”.

Thiên Thượng Thiên một trong tam đại ẩn tông thế ngoại bất ngờ bị Lăng Thiên tấn công, toàn quân bị tiêu diệt, chó gà không tha! Bao gồm môn chủ Mộng Phiên Phân trong đó, tất cả người của Thiên Thượng Thiên, không kẻ nào sống sót.

Theo tin đồn, Giang Sơn Lệnh Chủ Tống Quân Thiên Lí của Vô Thượng Thiên cũng từng ra tay trong trận chiến đó!”.

Từng thông tin nối tiếp nhau, đối với Ngọc Mãn Lâu mà nói thì đều là tin xấu!

Chỉ nói đến đại quân đang tiến sát biên giới cũng đã đến gần 2 triệu!

Đó là Lăng Thiên đang cho mình một tín hiệu rất rõ ràng, sau hôn lễ, canh bạc thiên hạ, trận chiến bình định giang sơn sẽ được bắt đầu!

“2 triệu đại quân, sát thủ của Đệ Nhất Lâu, sự quy thuận của Tiêu Gia, Lăng Thiên ya Lăng Thiên, ngươi đúng là có bản lĩnh lắm! Mới chỉ thời gian vài năm, thực lực của ngươi không ngờ lại lớn đến thế này rồi!”.

Ngọc Mãn Lâu tự lẩm nhẩm một mình: “Ước hẹn 5 năm, canh bạc thiên hạ, đã đến lúc bắt đầu rồi sao?”.

Ngọc Mãn Lâu mặt mày u ám, từ từ xoay người lại, dường như đang nói với không khí: “Thu hẹp phòng tuyến, ra sức trưng binh, tất cả binh lực tập trung về hướng quận Yên, những nơi khác không quan tâm, địch không động ta cũng không động!”.

“Canh bạc thiên hạ, quả nhiên à hào khí ngút trời! Lăng Thiên, lịch sử cổ kim cuồng tuyệt, ta sẽ cùng ngươi viết lên một lần, xem ai có thể cười đến cuối cùng, ta và ngươi ai chìm ai nổi!”.

05/09 mùa thu.

Tại quảng trường Thần Châu rộng lớn nhất của thành Minh Ngọc, quốc chủ Thần Châu – Lăng Thiên sẽ tổ chức hôn lễ lớn nhất từ trước đến giờ tại đây! Đồng thời sẽ nghênh đón 6 vị tân nương.

Theo lí mà nói, Lăng Thiên là vua một nước, Lăng Thần là hoàng hậu, không thể có lí do gì đồng thời cử hành hôn lễ với những người khác, nhưng Lăng Thiên kiên quyết phải làm như vậy, hắn muốn nói cho tất cả những người phụ nữ của hắn rằng: đã là người phụ nữ của ta thì ta sẽ đều đối xử công bằng như nhau.

Bất luận là hoàng hậu cũng được, quý phi cũng được, cũng là là tên gọi mà thôi, trong lòng ta 6 người các nàng đều là giống nhau.

Cổng bắc mở! Những tiếng pháo nổ vang lên!

3000 giáp sĩ của Ngọc Gia trên người khoác áo bào đỏ, nét mặt rạng ngời, vây quanh một chiếc xe ngựa xa hoa từ từ tiến vào, 16 con tuấn mã màu trắng trên người đều được khoác gấm, Ngọc Băng Nhan ngồi ngay ngắn trong xe, khoan thai từ cổng Bắc tiến đến.

Đi đầu đoàn quân, Ngọc nhị gia Ngọc Mãn Đường khí độ nho nhã, nét mặt rạng ngời, không ngừng chắp tay biểu thị sự cảm ơn đối với đoàn người xem xung quanh, bên cạnh hắn, Ngọc tam gia Ngọc Mãn Thiên cũng đang ngồi trên lưng ngựa, một con bảo mã thần tuấn thế này mà gần như bị thân người to lớn của hắn đè cho nhấc bước cũng khó khăn.

Ngọc Mãn Đường và Ngọc Mãn Thiên đích thân đưa dâu, đã cho thấy rất rõ ràng việc Ngọc Gia coi trọng hôn lễ này như thế nào, bất luận trong tương lai hai nhà sẽ ra sao, ít nhất thì hiện nay là rất có hòa khí.

Cửa đông mở ra, đội quân đưa dâu của Tiêu Gia ầm ầm kéo vào, cũng là vô cùng hoành tráng, xỉ khí xông thiên, gia tộc Tiêu Thị tuy đã trở thành quá khứ, nhưng cái tên thiên hạ tài liệt vẫn còn tồn tại, sự xa hoa của nghi trượng đúng là hơn nhiều so với cả Ngọc Gia.

Bên ngoài cửa Tây, đội quân của Thủy gia toàn thân mặc đồ đỏ, tiểu công chúa Thủy Thiên Nhu trên đầu đội miếng vải đỏ tiến vào, gia chủ Thủy Gia Thủy Mạn Không và tất cả các nhân vật quan trọng trong gia tộc đều có mặt.

Nhưng, trong trung tâm thành Thừa Thiên, còn náo nhiệt hơn phía các cổng thành rất nhiều, trên bầu trời giăng đầy những dải băng màu sặc sỡ.

Cửa phủ Lăng Gia mở ra, ba cái kiệu nhỏ vô cùng đẹp được xếp ngang nhau, khiêng ra bên ngoài, có thể phát hiện ra bên trong mỗi một kiệu đều có một bóng dáng của một tuyệt sắc giai nhân ẩn ẩn hiện hiện.

Một hoàng hậu, hai quý phi, đều sẽ bước ra từ trong Lăng phủ!

Những tiếng hoan hô, hết lớp này đến lớp khác, lớp sau cao hơn lớp trước.

Quyển 7

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Phong Lăng Thiên Hạ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box