Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 144 : Tuyệt Thế Tà Công (1) (c716-c720)
❮ sautiếp ❯Chương 716: Tuyệt Thế Tà Công (1)
Lăng Thiên biết Tống Quân Thiên Lý nhất định sẽ chờ hắn! Công phu quỷ dị của Ngọc Mãn Lâu đến ngay cả Tống Quân Thiên Lý, cũng
cảm nhận được sức uy hiếp vô cùng lớn.
Nếu như ngay cả Tiên Thiên nội lực cũng không có tác dụng thì hai người đều phải dè chừng và
lo lắng.
Hai người vừa rời đi, không nhiều người nhận ra điều đó, tất cả mọi người đều bị trận chiến làm cho khiếp sợ, và càng mong đợi
trận chiến hỗn loạn trong tương lai.
Cho nên họ không phát hiện ra hai người đã biến mất không chút tăm tích.
Dưới một cái cây rất xa,
Tống Quân Thiên Lý đặt thân thể của Thủy Vô Ba ngồi dựa vào gốc cây, phong thái dung mạo vẫn giống như lúc sinh thời, chỉ là hắn
không có cảm giác như đó là thời khắc cuối cùng.
Tình cảnh này, quả thật là vô cùng thê lương.
Thấy hai người Lăng Thiên bay đến, Tống
Quân Thiên Lý ánh mắt lóe lên, hắn quan sát Lăng Thiên một lượt từ trên xuống dưới, từ con mắt phát ra ánh sáng chói mắt, nhưng hắn
khônglần nữa cúi xuống ôm lấy thi thể của Thủy Vô Ba nói:”Nơi này không phải là chỗ nói chuyện, đi theo ta.” Ba người đều
trầm mặc không nói gì bay vút đi, khinh công của ba người đều rất giỏi, chỉ thoáng cái, đã lướt qua mấy đỉnh núi, đi vào một sơn cốc bí ẩn;
Tống Quân Thiên Lý đem thân thể của Thủy Vô Ba đặt xuống, vẫn là để hắn ngồi dựa vào tường, chứ không muốn để hắn nằm trên mặt
đất.
Từ điểm này có thể thấy, Tống Quân Thiên Lý rất tôn trọng Thủy Vô Ba.
Lăng Thiên nhìn về phía thi thể của Thủy Vô Ba, ánh mắt cũng đầy sự tôn trọng, tất nhiên không phải là vì võ công của Thủy Vô Ba cũng
không phải đạo làm người của hắn mà chính là sự kiên trì theo đuổi võ thuật và sự thản nhiên khi đối mặt với cái chết.
Đây cũng không
phải là chuyện mà ai cũng có thể làm được.
Tống Quân Thiên Lý nhìn Lăng Thiên, mỉm cười, nói:”Không thể tưởng được, thật sự là không
thể tưởng được.
Ngươi lại có thể đột phá chỉ trong có mấy ngày, mà lại đạt tới cảnh giới kinh người như vậy! Quả thật là khiến ta kinh
ngạc.
Hắn tuy trong miệng nói kinh ngạc, nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra chút nào, có chăng cũng chỉ là xoa tay khoái chí.
Đối với
hắn mà nói, thực lực của Lăng Thiên tăng càng nhanh càng tốt, hắn không cần biết Lăng Thiên tăng lên bằng cách nào chỉ cần tăng lên là
tốt rồi! Nhưng mà, hắn cũng cảm thấy rất kinh ngạc, dù sao tốc độ tu luyện khủng bố như của Lăng Thiên, Tống Quân Thiên Lý cũng
chưa từng thấy bao giờ.
Nhưng mà hắn cũng không muốn biết.
Bởi vì, hắn biết rằng nếu như hắn biết thì sẽ ảnh hưởng tới tâm thái bình tĩnh
của mình, đối với hắn mà nói chỉ có hại chứ không có lợi.
Bước tiếp theo, hắn không luyện võ công nữa, mà là luyện tâm thái, luyện cảnh
giới! Lăng Thiên mỉm cười, nói:” bây giờ vẫn chưa thể chiến đấu, ít nhất vẫn chưa phải lúc thích hợp nhất để chúng ta quyết
chiến.”
Tống Quân Thiên Lý cười to, nói:”Đúng vậy, giờ đây xác thực không phải lúc quyết chiến.
Nhưng mà, ta có thể xác nhận từ nay về sau ta
không hề cô độc nữa rồi, ta có ngươi làm bạn, cho dù muốn cô đơn cũng là chuyện khó khăn!” Nói xong ánh mắt hắn đầy nhiệt huyết,
chậm rãi nói:”Ta thật sự rất kỳ vọng trận chiến giữa hai chúng ta! Trận chiến như vậy, ta đã chờ đợi mấy chục năm rồi! Cảm giác cô đơn
quả là khó chịu! May mắn có ngươi! Trước kia chỉ là nguyện vọng, hôm nay, nguyện vọng tựa hồ đã trở thành sự thật, lúc này, ta thật sự
rất vui!” Lăng Thiên im lặng.
Đối với Tống Quân Thiên Lý một tuyệt đại tông sư luôn ở đỉnh cao của võ thuật mà nói, đột nhiên phát hiện
một đối thủ bất luận phương diện nào cũng không kém mình, đương nhiên là chuyện vui không kể xiết.
Lăng Thiên hiểu cảm giác này cho
nên hắn cũng yên lặng chờ đợi.
Niềm vui trên mặt Tống Quân Thiên Lý nhanh chóng vụt tắt thay vào đó là nỗi buồn khi thấy thi thể của
Thủy Vô Ba, hắn nói:”Ta không nhìn ra.” “Ngươi cũng không nhìn ra?” Lăng Thiên lần này bị hắn làm cho kinh ngạc.
Mãi đến khi Tống
Quân Thiên Lý nói ra mấy chữ này Lăng Thiên mới hiểu, loại độc chất này kinh khủng đến cỡ nào.
Hơn nữa lại vô cùng quỷ dị.
Tống Quân
Thiên Lý không chỉ là một tuyệt đại tông sư mà hắn còn là một cao thủ y học, trình độ y học của hắn chắc cũng chỉ kém một vài người mà
thôi, vài người này cũng chỉ là thần y kiếp trước, chứ kiếp này có lẽ không ai bằng hắn, về độc dược, hắn tin tưởng rằng không ai có thể
so với hắn, nhất là quái dị độc công! Nhưng giờ đây, hắn lại không thể nhận ra lai lịch của chất độc mà Ngọc Mãn Lâu sử dụng.
Đã không
rõ lai lịch thì càng không thể hiểu được.
Là độc gì mà đáng sợ đến vậy? Suy nghĩ hồi lâu hắn mới hỏi:”Nếu như bên ngoài không nhận ra,
vậy thì mổ thi thể có thể phát hiện ra gì đó……” Tống Quân Thiên Lý tức giận nói:”Thủy Vô Ba là một cường giả, một cường giả đã chết
nhưng cũng không thể dày xéo lên thi thể của hắn như thế được? Làm thế có khác gì cầm thú đâu? Ta không đồng ý!”
Lăng Thiên cười khổ, Thiên Lý cũng biết hắn sẽ nói thế, nếu có phương pháp khác, hắn lại phải làm như vậy? Hắn đã sớm biết những lời
này một khi nói ra sẽ khiến Tống Thiên Lý nổi cáu, thế giới này dù sao cũng không phải trái đất.
Trên trái đất có giải phẫu xét nghiệm độc
tố.
Nhưng ở đây lại không thể làm vậy.
Đối với người sống, vô luận tàn khốc thế nào, nhưng mà đối với người chết, nếu vẫn còn mạo
phạm, trừ phi là có thù không đội trời chung, nếu không ai đồng ý với hành động đó! Mặc dù Thiên Lý có tư tưởng tiến bộ nhưng vẫn thực
sự khó mà vượt qua được quan niệm của thế giới này.
Lăng Thiên chậm rãi nói:”Thiên Lý tiền bối, trong trận quyết chiến vừa rồi, có hiện
tượng gì kỳ lạ, rõ ràng Ngọc Mãn Lâu hạ độc thủ! Với y đạo của tiền bối, rõ ràng nhận ra, bàn tay của Thủy Vô Ba không tổn hao gì,
cũng không có bất luận dấu vết trúng ám khí; Khi mà tay của Ngọc Mãn Lâu và Thủy Vô Ba tiếp xúc, ta rõ ràng nhìn thấy tay của Thủy
Vô Ba có phồng lên trong phút chốc, hắn lập tức lùi lại phía sau, sau đó có một đường đen nhanh chóng chạy dọc theo mạch cổ tay, cũng
đúng lúc đó tay của Thủy Vô Ba mất đi khả năng khống chế, nếu như không phải hắn đã vượt qua cảnh giới của kiếm đạo thì chắc chắn
không thể ra phát kiếm cuối cùng, vậy thì Ngọc Mãn Lâu hạ độc thủ thật đáng sợ, khó mà tránh được, quả thậtã đến mức trí mạng.”
Tống Quân Thiên Lý lẳng lặng nghe, hắn lúc đó ở đối diện Thủy Vô Ba, nên không nhìn thấy chi tiết tình huống lúc đó.
Bạn đang đọc truyện tại –
“Hôm nay Thủy Vô Ba đã chết, hơn nữa lại chết một cách vô cùng kỳ lạ, thậm chí có thể nói, Thủy Vô Ba chết một cách không minh
bạch!Hết thảy đều do Ngọc Mãn Lâu hạ độc công; Ta đoán loại độc này, độc tính cổ quái, vô luận công lực của chiêu cao bao nhiêu thì,
cao đến cảnh giới nào, ta tin chắc chắn vẫn có chút phản kháng! Một khi trúng chiêu, vô luận là ai, đều chỉ có ý muốn phản kháng.
Ta
không ngoại lệ, ngươi cũng không ngoại lệ!” Nếu như chúng ta đem loại độc chất này tìm ra, coi như cũng là để hắn chết không oan ức!
Cho dù hắn đã chết, cũng cho hắn một câu trả lời minh bạch.
Hơn nữa nếu ta không thể làm rõ thủ đoạn của Ngọc Mãn Lâu, Thiên Lý, ta
hỏi ngươi, trên thế giới này còn có ai xứng để Ngọc Mãn Lâu dùng độc công này?” Lăng Thiên cười, chỉ Tống Quân Thiên Lý, lại chỉ mình
nói:”Ngoại trừ ngươi ra, chính là ta!” “Chẳng lẽ ngươi muốn giống như Thủy Vô Ba, cũng chết không minh bạch trong tay Ngọc Mãn
Lâu?” Lăng Thiên hỏi.
Tống Quân Thiên Lý sắc mặt có chút khẽ động, nói:”Người sống còn có thể tra ra được, chứ người chết làm sao
có thể tra ra được? Cho dù mổ bụng hắn ra, sao có thể kiểm tra được? Nhiều nhất thì cũng chỉ có thể nhận ra hắn trúng độc mà chết.” “Ta
biết làm thế nào để kiểm tra, để ta ra tay, ta nghĩ là ta có thể tìm ra nguyên nhân dẫn đến cái chết của hắn, giải quyết xong đại thù, cũng là ý
nguyện của Thủy Vô Ba” Lăng Thiên nói.
Tống Quân Thiên Lý khẽ giật mình, nhìn nhìn Lăng Thiên, thở dài một tiếng, chắp tay quay người
đi, coi như là miễn cưỡng đồng ý
Sau hồi lâu vái lạy thi thể của Thủy Vô Ba, Lăng Thiên ngẩng đầu thấy Thiên Lý quay người đứng đó, làm như không muốn tham gia vào
quá trình giải phẫu, không khỏi khinh bỉ hắn.
Thầm nghĩ rõ ràng mình cũng muốn biết, lại cứ giả bộ bất đắc dĩ, thật sự là……. Nhưng việc
này không nên chậm trễ, Lăng Thiên rút trường kiếm ra, nhanh chóng bắt đầu công việc.
Đột nhiên, Lăng Thiên hét lên một tiếng kinh hãi,
lùi lại phía sau, ôm chặt lấy Tống Quân Thiên Lý cùng Lăng Kiếm.
Tống Quân Thiên Lý còn chưa hồi phục lại tinh thần, trong mắt đã nhìn
thấy một cảnh không thể tin nổi.
Thân thể của Thủy Vô Ba có âm thanh gì đó khẽ vang lên, tựa hồ như vật gì đó bị vỡ, tiếp đó một luồng
khí đen từ lồng ngực của Thủy Vô Ba bay ra, trong nháy mắt bao phủ toàn thân của Thủy Vô Ba.
Hắc khí cấp tốc phát huy, trong nháy
mắt đã biến mất tăm.
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 717: Tuyệt Thế Tà Công (2)
Điều đáng sợ không dừng lại ở đó, thân thể của Thủy Vô Ba chậm rãi hòa tan, một lát sau đã biến thành một vũng nước đen, ngấm vào
mặt đất.
Mấy ngọn cỏ xanh chỗ nước đen ngấm xuống tất cả đều héo hết, hóa thành cỏ khô.
Ba người nhìn thân thể của Thủy Vô Ba nằm
trên mặt đất, trong vòng đường kính năm trượng, mặt đất đã biến thành một vùng đất chết, quả thật khiến mọi người ngây ra, toát mồ hôi
lạnh.
Khi Lăng Thiên mổ bụng của Thủy Vô Ba, đột nhiên phát hiện cơ thể của Thủy Vô Ba phồng to lên.
Gặp không khí lại càng phồng to
lên, trong lòng biết không ổn, vội vàng lui về phía sau, cũng may là thoát nạn không nhanh trí thì hắc khí đã dính vào……
Tống Quân Thiên Lý sắc mặt cũng khó coi đến cực điểm.
Nghĩ đến đoạn đường mình ôm thân thể của Thủy Vô Ba, mà xảy ra hiện tượng
này…… Chắc hẳn hắn Giang Sơn lệnh chủ cũng hóa thành giang sơn rồi.
Lăng Thiên sắc mặt tái nhợt nhìn xung quanh, đưa tay một vòng lau mồ hôi lạnh, khiếp sợ nói:”Thật bá đạo! Quá độc! Tà tính quá cao!”
Tống Quân Thiên Lý nổi giận, nghiến răng hận nói:”Ngọc Mãn Lâu lại dám tu luyện độc ma công! Quả nhiên là Thiên Lý không thể bỏ
qua! Không thể ngồi đây phải đuổi theo hắn, chém chết hắn.
Tuyệt đối không thể để một kẻ như thế sống trên cõi đời này. “Chậm!” Lăng
Thiên vội vàng ngăn cản:”Nếu như ta đoán không lầm, đã quá muộn rồi.
Ngọc Mãn Lâu tuyệt đối sẽ không ở đó chờ ngươi, Tống Thiên
Lý.
Hắn để cho ngươi mang thân thể của Thủy Vô Ba đi, chắc hẳn khi hắn tu luyện độc công này, chắc chắn đã biết chỗ thâm độc của
nó.Đến đó lúc này chỉ mất công thôi.
Có lẽ hắn đã trở lại thuyền của Thiên Tinh rồi.” Tống Quân Thiên Lý vẫn rất oán hận.
Lăng Thiên dò
hỏi:”Xem ra, ngươi đã biết nguồn gốc của công phu này?” Tống Quân Thiên Lý sắc mặt tái nhợt gật đầu, nói:”Không sai, nhìn thân thể của
Thủy Vô Ba dị biến, ta mới nhớ ra.
Theo Vô Thượng Thiên Điển ghi lại, cách đây một nghìn năm trước, thế gian từng xuất hiện một đại ma
đầu tà ác cực điểm, võ công bá đạo tà ác.
Phàm là người bị hắn đánh trúng, thì chỉ trong ba canh là biến thành vũng nước.
Coi như là võ
công cao cường, công lực cao tới đâu, cũng không thể sống sót! Lúc đó ai cũng cảm thấy bất an, cuối cả võ lâm đã liên kết lại, nhau tiêu
diệt tên đại ma đầu, đời thứ ba bổn phái Giang Sơn lệnh chủ đã cùng nhau công kích, hạ gục tên ma đầu
“Sau khi hắn chết, loại tà công này chưa từng xuất hiện,mọi người đều cho rằng nó đã bị thất truyền, không thể tưởng được, lại rơi vào tay
Ngọc gia.
Và hôm nay lại xuất hiện trong tay Ngọc Mãn Lâu” Lăng Thiên có chút tò mò, hỏi:”, Loại độc chất này độc đến mức nào? Làm
thế nào để tu luyện?” Nói đến chủ đề này, Tống Quân Thiên Lý sắc mặt càng khó coi hơn, nặng nề nói: ” Nói loại công phu này tính tà rất
cao, vẫn chưa thể hiện hết được chỗ độc của nó.
Loại độc này, không có thuốc nào chữa được, tên là “Tử khí”; Về phần phương pháp tu
luyện, càng bi thảm hơn! Chọn một ngàn đứa trẻ, nuôi từ nhỏ bằng những thứ thuốc độc; mỗi tháng tăng lượng độc dược lên, cứ năm trăm
người là một nhóm, nếu như sau mười năm, năm trăm người yếu mà chết, nhất định không được để huyết khí trong cơ thể bọn họ tiết ra
ngoài, sau đó, vận dụng độc môn tâm pháp, hấp thụ tử khí trên thi thể, chú ý, phải hấp thụ tử khí khi bụng phồng lên thì mới có thể hấp thụ
được tử khí từ tim, sau khi hấp thụ được tử khí từ năm trăm người này xong, độc công xem như có chút thành tựu, nhưng mà vẫn chưa
thể đả thương người.
Cần mười năm để hóa giải độc tố trong cơ thể, đợi mười năm tiếp, hấp thụ tử khí của nhóm thứ hai và tiếp tục làm
như vậy.” “Tất cả tổng cộng tiêu hao ít nhất hai mươi năm, độc công mới có cơ hội đại thành! Lăng Thiên, ngươi cũng đã biết, chỉ cần có
loại độc công trong người, coi như là một người chưa từng luyện qua võ công, cũng có thể cho ngươi và ta chết không ai hay.” Tống Quân
Thiên Lý cáu giận nghiến răng nghiến lợi.
Dù nói thế nào, Ngọc Mãn Lâu cũng đã chủ của thế gia mạnh nhất, Tống Quân Thiên Lý tuyệt
đối không ngờ rằng, Ngọc Mãn Lâu lại có thể luyện loại công phu tà ác như vậy. “Vậy công phu này có cách nào khắc chế?” Lăng Thiên
nhíu mày, cảm thấy bụng mình từng đợt quặn thắt, buồn nôn.
Tuyệt đối không ngờ rằng, một người trông nho nhã như Ngọc Mãn Lâu, lại luyện công phu này.
Lăng Thiên trong nội tâm đầy sát khí!
“Loại độc công này, không có thuốc nào chữa được! Không cách nào cứu được! Cũng không cách nào chống đỡ! Nhưng mà nói đến
biện pháp đối phó với hắn, thật ra rất đơn giản, đời thứ ba Giang Sơn lệnh chủ của bổn phái đã vận dụng phương pháp này để đánh chết
tên ma đầu đó……” Lăng Thiên vui mừng nói:”Có biện pháp gì? Tiền bối có thể nói rõ không?” Thiên Lý cười khổ một tiếng:”Biện pháp
đơn giản cố nhiên là đơn giản tới cực điểm, nhưng cũng không thể không nói khó đến cực điểm.Khi hắn chưa ra độc công, thì nhanh
chóng giết chết hắn, phải nhanh đến độ hắn không kịp sử dụng ma công, đây là biện pháp hữu hiệu nhất cũng là biện pháp duy nhất.
Bất
luận linh dược nào, bất luận thần công nào, cũng không thể khống chế được loại tà công này.” Tống Quân Thiên Lý mặt trầm như nước.
Bạn đang đọc truyện tại –
Lăng Thiên trong nội tâm không khỏi sửng sốt.
Theo như Thiên Lý thì biện pháp đó là “Giết chết ngay lập tức!” Lăng Thiên cũng đau khổ
cười, phương pháp này ai cũng biết và cũng rất đơn giản, nhưng vấn cũng chính là ở đó, Ngọc Mãn Lâu là gia chủ của Ngọc gia, quyền
cao chức trọng, thống lĩnh trăm vạn đại quân, bên người vô số cao thủ, hơn nữa võ công của hắn cũng đã đạt đến cảnh giới, mà ngay cả
lặng lẽ tiếp cận hắn, cũng khó khăn vô cùng! Ai có thể giết chết hắn khi hắn chưa kịp có phản ứng gì? Ai có thể làm được?
Đây là một nhiệm vụ dường như không thể hoàn thành.
Thiên Lý có thể không? Mình có thể không? Trừ phi làm theo cách của Giang Sơn
lệnh chủ năm đó, phải dồn Ngọc Mãn Lâu vào cục diện đơn độc, hi sinh vài cao thủ bao vây, Tống Quân Thiên Lý và hắn tránh ở một
bên, khi Ngọc Mãn Lâu bị bao vây luống cuống tay chân thì hai người ra tay, như vậy mới có thể một kích thành công! Nhưng mà, mấy
tên cao thủ bao vây Ngọc Mãn Lâu cũng có nguy cơ bị chết.
Nếu như chính diện đối đầu, Ngọc Mãn Lâu khẳng định không phải đối thủ
của mình và Tống Quân Thiên Lý, nhưng hắn có độc công, nếu như hắn sử dụng thì vô luận là mình hay Tống Quân Thiên Lý, đều chung
một kết cục. “Chúng ta đến bến tàu!” Lăng Thiên quyết định thật nhanh! “Đến bến tàu?” Hai người đều thấy có chút khó hiểu, nhất là
Thiên Lý, Lăng Thiên không phải vừa nói Ngọc Mãn Lâu chắc đã trở lại thuyền của Thiên Tinh sao?! “Đúng thế!” Lăng Thiên dồn dập của
nói:”Khi nãy ta không nhận ra chuyện lại nghiêm trọng vậy, cũng sợ tiền bối đại khai sát giới khi đó người chết sẽ nhiều hơn nhưng giờ đây
đến ngay cả phải giết hết người nhà Ngọc gia, cũng phải ngăn cản Ngọc Mãn Lâu trở về Thiên Tinh.
Giờ đây muốn tìm ra tung tích của Ngọc Mãn Lâu, chưa chắc là chuyện dễ dàng.
Nhưng mà, hắn phải trở về Thiên Tinh, thì chỉ có một
con đường.
Hắn nhất định phải đến bến Cự Thạch thì mới có thể lên thuyền rời bến.
Chỉ cần hắn bây giờ vẫn chưa rời Thiên Phong đại lục,
thì chúng ta vẫn có thể chặn hắn lại! Bây giờ độc công của hắn mới dùng trên người của Thủy Vô Ba trên người, chúng ta đánh trong thời
gian ngắn hắn sẽ không cách nào sử dụng lần nữa.
Tóm lại, lần này là cơ hội cuối cùng của chúng ta.
Là cơ hội duy nhất để giết chết hắn.”
“Không sai!” Lăng Kiếm cùng Tống Quân Thiên Lý đồng thời bừng tỉnh, ba người nhìn nhau, đồng thời triển khai thân pháp, hướng về b
Cự Thạch.
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 718: Đến Thủy Gia (1)
Vừa hỏi mới biết được, khi Tống Quân Thiên Lý ôm thi thể của Thủy Vô Ba đi, Ngọc Mãn Lâu?? Té xỉu trên đất, sau đó thủ hạ đưa hắn
đi nghỉ, đến ngay cả cuộc chiến cuối cùng giữa hai nhà cũng không kịp xem mà vội vàng rời đi.
Ba người tính toán một chút, đều phỏng
đoán Ngọc Mãn Lâu đã nhanah chóng phi ngựa đến bến tàu, sau đó lên thuyền rời đi…… Nói đi là đi, tuyệt không đối không lưu lại! Ngọc
Mãn Lâu quyết định thật nhanh, đúng là khiến cho người ta bội phục.
Hắn hoàn toàn không lo lắng Tống Quân Thiên Lý nhận ra điều gì,
cũng không có hy vọng xa vời Tống Quân Thiên Lý sẽ trúng độc mà chết, lập tức thực hiện kế hoạch xấu xa cuối cùng rồi rời đi, thậm chí
đến cả mọi thứ của Ngọc gia ở Thiên Phong hắn cũng không quản……….. Còn có một khả năng khác, khi Tống Quân Thiên Lý xuất hiện,
Ngọc Mãn Lâu đã quyết định phải rời đi! Bởi vì Tống Quân Thiên Lý dù sao cũng là người duy nhất có thể uy hiếp được Ngọc Mãn Lâu!
Thấy tình hình không hay, hắn lập tức rời đi, tuyệt đối không ở lại thêm nguy hiểm.
Quyết định thật nhanh, Đúng là kiêu hùng phong phạm.
Lăng Thiên cùng Tống Quân Thiên Lý đứng ở trên bến tàu, khuôn mặt thoáng nét lo lắng.
Tranh bá chủ thiên hạ, hôm nay lại thêm một
biến cố, hai người đều thấy rất lo lắng.
Ngọc Mãn Lâu mà thoát khỏi lần này thì đúng là cơ hội đối phó hắn không biết khi nào mới xuất
hiện. “Chuyện cho tới bây giờ, chỉ có đánh tan binh lực của Ngọc Mãn Lâu, sau đó dồn hắn đến bước một kích giết chết hắn.”
Lăng Thiên trầm thấp giọng nói:”E rằng đây là biện pháp duy nhất, cũng là cách giải quyết cuối cùng.” “Không, chúng ta có thể ám sát!”
Lăng Kiếm nói:”Huynh đệ chúng ta liên thủ lại thì ta tin rằng có thể giải quyết Ngọc Mãn Lâu.” “Tuyệt đối không thể!” Tống Quân Thiên
Lý cùng Lăng Thiên đồng thời mở miệng ngăn cản.
Lăng Thiên nhìn Lăng Kiếm nói:”A Kiếm, chúng ta trước kia đánh giá quá thấp Ngọc
Mãn Lâu nếu như chúng ta đi ám sát thật thì có ám sát được hắn thì cũng không còn ai sống sót trở về.
Nếu như Lăng Thiên ta xưng bá
thiên hạ mà phải đổi bằng mạng của tất cả các huynh đệ thì đó là cái giá quá đắt, vậy thì ta nguyện đem giang sơn này dâng cho Ngọc Mãn
Lâu! Hoặc là….. Ta đích thân ra tay!” “Công tử không thể!……” Lăng Kiếm mắt hơi đỏ lên nói, nhanh chóng của quay đầu đi chỗ khác,
không cho hai người kia nhìn thấy mình rơi lệ. “Nếu như xưng bá mà cần đổi bằng mạng của huynh đệ, ta tình nguyện đem giang sơn này
dâng cho Ngọc Mãn Lâu!”
Tống Quân Thiên Lý xúc động thở dài một tiếng, nói:”Lăng Thiên, ta luôn cho rằng ngươi là một anh hùng, ra tay ngoan độc giống Ngọc
Mãn Lâu đều có thực lực đoạt thiên hạ.
Nhưng các ngươi vô luận ai chiếm được thiên hạ mà đánh đổi bao nhiêu sinh mạng cũng không
hay ho gì chi bằng “Ngươi đích thân ra tay”, hóa ra ta đánh giá ngươi quá thấp.” “Mục đích của Ngọc Mãn Lâu cũng là giành thiên hạ, tất
nhiên huynh đệ cha mẹ có thể không hy sinh, nhưng phàm là ai ngăn cản hắn đều sẽ bị giết chết.
Vì cái mục tiêu này, ngoại trừ mạng của
hắn ra, Ngọc Mãn Lâu không có gì là không thể hy sinh được Nhưng ngươi Lăng Thiên lại khác,ngươi không làm như vậy, giờ ta
tưởng ngươi hơn.” Lăng Thiên cười nói:”Ta cho tới bây giờ vẫn không muốn làm anh hùng, thậm chí chưa từng nghĩ qua làm kiêu hùng; Dù
sao, anh hùng quá mệt mỏi, quá trói buộc; Kiêu hùng quá đơn độc không thể có được tình cảm chân thành, tâm phúc tri kỷ! Bởi vì, trên
đời này,còn nhiều thứ ta không thể vứt bỏ như cha mẹ, anh em, và cả những người phụ nữ của ta.” Lăng Thiên than thở một tiếng, nói:”Ta
có quá nhiều nhược điểm để người khác nắm bắt, cho nên ta không thể để cho người khác phát hiện, chỉ có thể như vậy.
Giờ đây, tất cả
mọi người ở đây đều cho rằng, Lăng Thiên là một kiêu hùng! Đối mặt với Lăng Thiên bắt người thân của hắn cũng vô dụng,chỉ cần hắn
sống sót thì sẽ gây ra hậu quả khôn lường! Cho nên giờ đây bọn họ đều trông mong vào ta; đó cũng chính là điều mà ta cần.” “Xem ra
ngươi ngụy trang không tồi nhỉ.” Tống Quân Thiên Lý không khỏi nở nụ cười:”Ngụy trang thành một kiêu hùng, đúng là biện pháp hay.”
“Ta cũng không phải đang ngụy trang!” Lăng Thiên nghiêm mặt nói:”Làm một cái kiêu hùng quả thật sung sướng hơn so với làm một anh
hùng, muốn làm cái gì, thì làm cái đó, thống khoái! Thiên Lý, chẳng lẽ ngươi cho rằng anh hùng không muốn làm vậy sao?”
Lăng Thiên ha ha nở nụ cười:”Thật ra bọn họ cũng muốn, nhưng bọn họ lại bị hai chữ anh hùng trói buộc tay chân, bọn họ không dám!
Bọn họ cưỡng chế dục vọng của mình, làm những việc mình không thích; Người như vậy, có thể gọi làm anh hùng sao? Đó chỉ là những kẻ
đáng thương mà thôi.” “Anh hùng phải có bản sắc riêng của mình.” Lăng Thiên cười dài:”Đánh giá anh hùng, là đánh giá những việc mà hắn
làm cho nhân dân,không phải là những thủ đoạn hay biện pháp!” “Ngụy quân tử cho tới bây giờ cũng không phải anh hùng! Bọn họ ngay
cả việc mình muốn làm cũng không làm được, vậy cũng xứng là anh hùng?” Lăng Thiên cười ha ha:”Ta giết người như ngóe, ra tay ác độc,
đến ngay cả xưng bá thiên hạ hay đấu tranh giữa các gia tộc cũng đầy âm mưu, quỷ kế! Nhưng ta không gây nguy hại cho những sinh linh
trên thế giới này!” “Cho nên, ta tự nhận ta là kiêu hùng, nhưng đợi đến khi ta đemlại cho nhân dân cuộc sống yên bình, xem còn ai dám nói
ta không phải anh hùng? Vua các triều đại đổi thay, liệu có ai mãi là anh hùng? Không có! Một người cũng không có! Nửa cái cũng không
có! Nếu như bọn họ luôn là anh hùng, vậy bọn họ không thể sống mãi được, chớ đừng nói là leo lên ngôi vị hoàng đế! Thành vương thành
tổ!” Lăng Thiên nhìn Tống Quân Thiên Lý:”Chỉ nhìn hành vi trước mắt mà bình luận anh hùng? Cũng chỉ có Vô Thượng Thiên các người
mới có thể cắt nghĩa câu ấy!” Tống Quân Thiên Lý lần đầu tiên cảm giác được có chút chật vật.
Không thể tưởng được một câu của mình
lại có thể khiến hắn thao thao bất tuyệt một tràng nhưng ngẫm ra cũng thấy có lý.
“Anh hùng? Kiêu hùng?” Tống Quân Thiên Lý thì thào, ngửa đầu nhìn trời, mây trắng trên tri chầm chậm trôi qua. “Có lẽ, Vô Thượng
thiên, đã đến lúc giải tán rồi.” Tống Quân Thiên Lý trong lòng yên lặng tự nói.
Cuộc chiến giữa hai nhà Thủy Ngọc cũng đã gần kết thúc,
nhưng sóng gió ở Thiên Phong đại lục lại càng mãnh liệt.
Cái chết của Thủy Vô Ba khiến cho những người liên quan càng thêm tổn thất
nặng nề, khi mà hai bên vẫn chưa phân thắng bại, Lăng Thiên lại mang người đến, đột nhiên xuất hiện ở Thủy gia! Từ bến tàu, Lăng Thiên
liền dẫn Lăng Kiếm thẳng đến Thủy gia.
Dự tính cuộc chiến đã kết thúc, người của Ngọc gia cũng đang thu dọn, chuẩn bị rời đi.
Băng Nhan tất nhiên không nằm trong nhóm này.
Lăng Thiên đã từng nghĩ có nên đem chuyện Ngọc Mãn Lâu tu luyện tà công nói cho
Ngọc Mãn Đường cùng Ngọc Mãn Thiên, nhưng về sau nghĩ lại cuối cùng hắn không nói ra.
Dựa vào tính tình của Ngọc Mãn Thiên, nếu
biết chuyện này, chỉ sợ sẽ đến chất vấn Ngọc Mãn Lâu, thì sẽ chết ngay trong tay Ngọc Mãn Lâu, đó không phải là giúp hắn mà là giết
hắn.
Về phần Ngọc Mãn Đường, Lăng Thiên chỉ nói ám chỉ vài câu, chỉ nói Ngọc Mãn Lâu công phu rất tà, nhưng cũng không nói gì
nhiều.
Bạn đang đọc truyện tại –
Với đầu óc của Ngọc Mãn Đường, tất nhiên không khó suy đoán, Lăng Thiên có ý gì đó, nhưng hắn lại đem hết thảy giấu trong lòng, giả
bộ như không nghe thấy, không hiểu.
Lăng Thiên nói có lý, Ngọc gia sau này còn muốn tồn tại, ít nhất, sau khi thống nhất thiên hạ, thì phải
ổn định tất cả, Ngọc gia cùng Thủy gia và các gia tộc lớn không thể biến mất.
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 719: Đến Thủy Gia (2)
Lăng Thiên thực sự đã quyết định, chỉ cần thiên hạ yên ổn, không tiếp tục chiến sự, như vậy, Ngọc gia Thủy gia Tiêu Gia cũng chẳng khác
nào quân phiệt, Lăng Thiên tuyệt đối không cho phép bọn họ làm càn nữa.
Nhưng trước khi ngày đó đến thì tất cả chỉ là nói không vậy mà
thôi.
Về vấn đề quyền lực của Thủy gia, Lăng Thiên và Thủy Mạn Không đã từng nói chuyện với nhau, Lăng Thiên cho rằng, muốn diệt
trừ triệt để thì không thể để lại chút hậu hoạn.
Về chuyện này, Thủy Mạn Không rất lâu vẫn không nói gì.
Lăng Thiên thể hiện suy nghĩ
muốn đại khai sát giới ở Thủy gia, hắn khẳng định nói: Dùng nước để tẩy rửa thì một ngày nào đó sẽ lại trỗi dậy, mà một khi trỗi dậy thì sẽ
là đại họa.
Chỉ có cách dùng đao và máu mới có thể trừ sạch tận gốc.
Lòng dạ đàn bà, vĩnh viễn không thể làm được chuyện lớn.
Câu này
dường như đã nói rõ, Thủy gia sở dĩ lâm vào cảnh ngày hôm nay, chủ yếu cũng là bởi vì Thủy Mạn Không lòng dạ đàn bà! Nhưng mà
Thủy Mạn Không quả thật là đúng như bốn chữ đó.
Mặc dù hắn hận thấu xương nhưng nếu như bảo hắn trừ cỏ tận gốc thì hắn lại không
dám ra tay.
Đối với tính cách này của hắn, Lăng Thiên có phần không biết nói gì.
Khó trách con trai con gái hắn đều đến Thiên Tinh đại lục
cứu nước, nhìn phản ứng của Thủy Mạn Không giờ đây là biết.
Không còn cách nào khác, Lăng Thiên cũng chỉ có thể đồng ý, nếu như
Thủy Mạn Thư giết ít vài người thì chút kinh động cũng không vấn đề gì.
Thủy Mạn Không như trút được gánh nặng, vội vàng đồng ý.
Lăng Thiên sớm đã liệu định, Thủy Mạn Thư tuyệt đối sẽ không làm việc theo tình cảm, bọn họ là những kẻ chưa thấy quan tài thì chưa rơi
lệ.
Lăng Thiên sớm đã quyết định, Thủy Mạn Không có quyết định như thế nào, thì những tên này đều chết chắc rồi.
Quả nhiên, Thủy Mạn
Thư Thủy Mạn Bình so với dự đoán của Lăng Thiên còn quá đáng hơn nhiều! Bọn họ ngoan cố chống cự! Dùng lời của Lăng Kiếm mà nói
thì những tên này thấy quan tài đến trước mặt mình thì đều có cảm giác bất ngờ không muốn nằm vào.
Tiếng cãi cọ trong đại sảnh nhà
Thủy gia to đến nỗi mấy người cách đó mấy mét cũng nghe thấy, chuyện này khiến cho Lăng Thiên không thể nhịn nổi.
Hắn muốn đại
một trận nhưng lại bị Thủy Mạn Không và Thủy Nhiên Nhu phản đối, hai người này hắn không thể không nể mặt.
Hai người lòng dạ đàn
bà cho rằng, chuyện của Thủy gia sau khi Thủy Vô Ba và Thủy Mạn Thành chết đi đều do Thủy Mạn Không giải quyết, chuyện này không
phải là chuyện khó khăn nhưng bất ngờ nhất chính là Thủy Mạn Vân Thủy Mạn Bình hai người lại liên kết với nhiều trưởng lão nghi ngờ
Thủy Mạn Không.
Thủy gia “Không là gì” gần đây đã trở thành tật xấu của Thủy Mạn Không, mầm họa nổi loạn của Thủy gia cũng nằm
trên tay Thủy Mạn Không, ngay cả thất bại ở Thiên Tinh hay cuộc chiến giữa hai nhà Ngọc Thủy, tất cả đều do Thủy Mạn Không.
Nói
một cách ngắn gọn tất cả đều do gia chủ hiện tại gây ra, bây giờ không hoàn thành nhiệm vụ đương nhiên phải rút lui.
Kết quả là mọi người đều nổi giận muốn Thủy Mạn Không thực hiện lời hứa trước kho cuộc chiến bắt đầu, đầu tiên phải nhượng toàn bộ
quyền của gia chủ, sau đó phải chịu trừng phạt của họ tộc.
Các trưởng lão cũng không chịu lép vế, không ít người đỏ mặt tía tai, đồng tử
sung huyết, tâm tình kích động, muốn hỗn chiến một trận. “Đây là một thế gia nghìn năm hay là một chợ bán rau quả?” Một giọng nói rõ
ràng, khinh thường vang lên.
Cái thanh âm này tuy không cao, nhưng đủ để khiến cho tất cả mọi người trong đại sảnh nghe được, mỗi
người đều cảm giác người này đang nói mình.
Tất cả đều dừng mọi hoạt động, im lặng nhìn ra cửa.
Cửa mở, một cậu thanh niên tuấn tú
mặc áo trắng đứng ở cửa ra vào, khuôn mặt mỉm cười, nhìn đám người bên trong,ánh mắt toát ra vẻ khinh bỉ….. hay không thèm quan
tâm.
Sau lưng hắn còn có mấy người khác mặc áo trắng nhưng mà khi hắn xuất hiện thì tất cả mọi người chỉ thấy hắn, hoàn toàn không
tiên bao giờ người ta cũng nhìn trăng, mặt trăng sáng vằng vặc.
Người đàn ông mặc áo trắng trước mặt giống như trăng đêm rằm.
Hắn tựa
như một cục nam châm thu hút mọi ánh nhìn của mọi người.
Thủy Thiên Nhu đang đứng cạnh Thủy Mạn Không thấy thanh niên áo trắng đó thì sắc mặt đột nhiên trở nên mừng rỡ vô hạn.
Thủy Thiên
Nhu cảm thấy rất kiêu ngạokhi mọi người đều kinh ngạc nhìn hắn! Người này chính là người mà mình yêu nhất và cũng là người yêu mình.
“Ngươi là ai? Sao dám xông vào Thủy gia, có phải là muốn coi cả Thủy gia là kẻ thù của ngươi?”Thủy Mạn Thư trầm giọng hỏi. “Lăng
Thiên! Hắn chính là Lăng Thiên!” Một người tuổi còn trẻ kêu lên, vẻ mặt bối rối; Người vừa nói chính là Thủy Thiên Hải người đã từng
gặp Lăng Thiên ở Thiên Tinh đại lục.
Tất cả mọi người đều sởn tóc gáy.
Lăng Thiên, người này chính là một trong hai bá chủ của Thiên
Tinh đại lục, nổi danh không kém gì bá chủ Ngọc Mãn Lâu và cũng được người đời công nhận là đệ nhất sát thần, là nhân vật thần kỳ suất
lĩnh trăm vạn đại quân, một nhân vật lớn như vậy, sao lại xuất hiện trước mặt mình.
Đương nhiên, Lăng Thiên thật ra còn có một một điểm
nữa rất nổi tiếng, nhưng mọi người lại vô ý quên mất, thậm chí có thể nói là tạm thời quên mất, hắn là thừa thiên đệ nhất ăn chơi……. “Hóa
ra đúng là Lăng công tử đại giá quang lâm, Thủy mỗ không ra tiếp đón từ xa.” Thủy Mạn Thư chắp tay hành lễ, trên mặt khẽ mỉm cười.
Trong nội tâm thầm nghĩ, một bá chủ vừa đi, một người khác đã đến.
Hai đối thủ đánh cho chết đi sống lại ở Thiên Tinh đại lục không hẹn
mà cùng đi tới Thiên Phong, chẳng lẽ chỉ là trùng hợp? Lăng Thiên rốt cuộc có mục đích gì? “A Kiếm!, người vừa nói chuyện với bổn công
tử có phải là Thủy Mạn Không gia chủ của Thủy gia không?” Lăng Thiên ngửa đầu, tựa hồ không có nghe thấy mấy lời khách khí của
Thủy Mạn Vân.
“Bẩm công tử, nghe nói gia chủ của Thủy gia hùng tài vĩ lược, tướng mạo đường đường, người này đầu trâu mặt ngựa, ngôn ngữ vô vị,
chắc không phải là gia chủ của Thủy gia chắc chỉ là họ hàng của Thủy gia thôi, chứ không phải trực hệ của Thủy gia.
Công tử, thật sự là
thật có lỗi! Tư liệu chúng tôi thu thập chưa đủ xin công tử thứ tội.” Lăng Kiếm gãi gãi đầu, cung kính đáp.
Lăng Kiếm biết cách phối hợp,
muốn gây náo loạn, thì phải nói những lời khó nghe, nếu như không đánh nhau thì hắn không có việc gì làm. “Người như vậy mà cũng dám
đại diện Thủy gia nói chuyện với ta? Đây là cách tiếp khách của một thế gia sao?” Lăng Thiên giận dữ nhìn Lăng Kiếm:”Ngươi sắp xếp thế
nào vậy hả, đầu óc có vấn đề sao? Rác rưởi như vậy còn không mau đuổi hắn qua một bên, còn đợi đến khi nào? Vô duyên vô cớ lãnh
phí nước miếng của bổn công tử, thật là đáng ghét. “Là lỗi của thuộc hạ, thuộc hạ đi làm ngay.” Lăng Kiếm làm ra vẻ kinh sợ.
Thủy Mạn
Vân nghe hai người nói chuyện thiếu chút nữa tức chết, cáu giận đến nỗi toàn thân run rẩy, khuôn mặt tím bầm. “Người kia…… Không biết
tên xin lỗi,” Lăng Kiếm hối lỗi nói, nhưng trên mặt lại không có chút nào tỏ ra có lỗi:.”Công tử nhà ta muốn nói chuyện với gia chủ quý gia,
xin tránh đường, là đệ tử của thế gia, sao không hiểu quy củ, nếu là Lăng gia thì đã bị đánh chết rồi.”
Thủy Mạn Vân cuối cùng chịu hết nổi.
Môi của hắn run rẩy, giọng nói cũng thay đổi:”Lăng Thiên, ngươi dám ngông cuồng vậy, ngươi dám
sỉ nhục một nhân vật quan trong của Thủy gia, mặc dù ở Thiên Tinh đại lục ngươi là bá chủ thì sao chứ? Nơi này là Thiên Phong đại lục là
đất của Thủy gia!Luận về thân phận, thì còn cao hơn Lăng gia các người! Ngươi dựa vào cái gì mà nói như vậy? Dựa vào cái gì mà sỉ
nhục ta như vậy? Nếu như không giải thích rõ ràng thì Thủy gia ta quyết cùng ngươi sống chết.” Lăng Thiên cúi đầu gõ gõ móng ngón tay,
nhíu mày, cũng không ngẩng đầu lên nói:”Giải thích? Cùng ta sống chết? Người như ngươi có thể đại diện cho Thủy gia? Thật sự là không
biết trời đất! Nếu Thủy gia mà như vậy thì đúng là mất mặt quá.” Bên phe của Thủy Mạn Vân, có vài lão trưởng tiến đến nói:”Tiểu bối,
ngươi nên biết sỉ nhục Thủy gia phải trả giá đắt như thế nào? Hôm nay ngươi phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình!”
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 720: Đại Khai Sát Giới (1)
“A! Chẳng lẽ các ngươi đều là gia chủ của Thủy gia sao?” Lăng Thiên ngạc nhiên kêu lên.”Quái thật! Gia chủ còn chưa nói chuyện, đã có
nhiều người lên tiếng rồi, lão già kia, chẳng lẽ ngươi cho rằng, ngươi cho rằng lời của ngươi có tác dụng như lời của gia chủ?Đây là phong
cách của thế gia nghìn năm? quả nhiên hiếm có, quả nhiên là gặp mới biết!”Một câu nói hay như vậy mà vào miệng Lăng Thiên lại tràn
ngập ý châm chọc, nghe thật chói tai.
Những lời này khiến cho các trưởng lão đều thấy cáu giận, dùng ánh mắt lanh lùng nhìn Lăng Thiên.
Không cần biết thân thế của ngươi
nào, nhưng ở Thủy gia giương oai, kiêu ngạo, vô luận ngươi là ai thì điều đó cũng là quá đáng.
Thủy Mạn Không khoát tay áo ngăn mấy người đang định tiến lên trước, mỉm cười, chậm rãi lắc đầu.
Thế là trong đại sảnh của Thủy gia hình thành cục diện bọn Lăng Thiên và Thủy Mạn Bình, Thủy Mạn Vân cùng với bọn người của Thủy
Mạn Thành đã chết.
Mặc dù cuộc chiến thất bại thảm hại nhưng mà giờ đây cao thủ của tam hệ cộng lại cũng khoảng chừng hai trăm
người!
Lực lượng này, vô luận là ở nơi nào đều không thể coi thường.
Trái lại những người thuộc trực hệ phe Thủy Mạn Không, có đủ tư cách
tham dự buổi họp ngày hôm nay, tính ra cũng chừng một trăm người!
So sánh lực lượng chênh lệch gần như gấp đôi, chi thứ của Thủy gia quả thật chiếm thế thượng phong, khó trách bọn họ lại đại loạn như
vậy.
Phải biết rằng hôm trước còn có đệ nhất cao thủ Thủy gia Thủy Vô Ba giúp đỡ bọn họ.
Lăng Thiên trong nội tâm thầm than, thực lực
đối lập nhiều như vậy, không có chuyện mới lạ. “To gan.
Sao hả? Chẳng lẽ các ngươi lại dám vây bắt bổn công tử?”
Lăng Thiên hét lớn một tiếng.
Khẩu khí không chút sợ hãi, mà giống như một đế vương đối mặt với quân phản loạn, tràn đầy sức mạnh của
một cường giả.
“Ngươi cho rằng mình là ai? Lăng Thiên, đừng tưởng rằng ngươi ở Thiên Tinh đại lục xưng bá thì đến Thiên Phong đại lục ngươi có thể tác
oai tác quái!” Một lão giả cười lạnh nhìn Lăng Thiên:”Hôm nay, lão phu sẽ dạy ngươi một đạo lý, mặc dù là một con rồng mạnh nhưng
cũng không thể sang sông!”
Lão giả nhíu mày nhìn Lăng Thiên, nói:”Vọng tự quá giang giả, tử!” “Dám sỉ nhục Thủy gia, chết!” Gần hai trăm người nhìn Lăng Thiên, sát
khí bừng bừng!
“Các ngươi thật sự muốn giết ta sao? Không phải chuyện đùa sao?!” Lăng Thiên đột nhiên ngẩng đầu, ôn nhu cười, giống như gió xuân
thổi qua, nở nụ cười ấm áp nhưng lại là cơn gió lạnh thổi trong lòng bọn người này.
“Ngươi cho rằng, ở Thủy gia ngươi có thể làm gì thì làm, sỉ nhục Thủy gia như vậy ngươi còn có thể sống sao?”
Thủy Mạn Vân cười âm hiểm:”Từ ngàn năm nay, chưa từng có người nào như vậy!”
Lăng Thiên mệt mỏi thở dài một hơi, cau mày, nhắm mắt, bất mãn nói:”Nói chuyện đúng là lao lực, từ ngàn năm nay, chưa từng có ai?!
Lăng Kiếm, xem ra bọn họ thật sự muốn giết ta, xem ra không phải chuyện đùa, ngươi nói phải làm sao bây giờ?” “Chúng ta cứ giết sạch
bọn họ đi đã!”
Lăng Kiếm mắt lóe sáng nói:”Dám tấn công công tử, đương nhiên giết cả chín họ.”
“Ách…… Giết chín họ….” Lăng Thiên cười khổ, thế chẳng phải đến mình cũng giết sao?”Không cần tàn nhẫn như vậy,hôm nay tâm trạng ta
rất vui, chỉ cần giết bọn họ thôi, không cần giết chín họ.”
“Tuân lệnh!” Lăng Kiếm ôm kiếm khom người, xoay người, tay phải giơ ra, phanh một tiếng, năm thanh trường kiếm bay ra, nhưng lại chỉ
có một tiếng động vang lên.
Đệ nhất lâu sát thủ tập hợp Phong Vân Lôi Điện,và Đệ Nhất lâu chủ Lăng Kiếm! Đúng lúc đó, đột nhiên đại sảnh sát khí vọt lên! H
trăm người của Thủy gia không thể khống chế nổi sát khí, mặt mũi biến sắc.
“Không được cho bọn họ có cơ hội xuất thủ! Xông lên, giết bọn họ đi! Phân tách bọn họ ra!” Thủy Thiên Hải lớn tiếng kêu lên, nhưng
không ai nghe hắn.
Một tên vãn bối, ai nghe hắn chứ! Lăng Kiếm khóe miệng khẽ hét lên:”Giết!”
Ngũ đại sát thủ, đồng thời xuất kiếm! Ra tay trước là mạnh!
Đó chính là nguyên tắc của Lăng Thiên, đặc biệt khi phát hiện đối phương có ý đồ động thủ, không cần phải xin chỉ thị, có thể trực tiếp
giết.
Người thứ nhất gặp nạn đương nhiên là người đứng trước nhất Thủy Mạn Vân.
Thủy Mạn Vân không tin, hắn không tin bên hắn
chiếm ưu thế vậy mà hắn sẽ……
Hắn chỉ cảm thấy thanh kiếm trước mắt lóe lên, dường như có cao thủ ra tay với hắn, trong lúc cấp bách hắn định xuất kiếm đón đỡ,
nhưng không có nghe thấy tiếng kiếm đỡ, tiếp đó là một cơn gió thổi qua mát lạnh, hắn vội vàng lui về sau, thì cảm thấy lưng đau xót,lao về
trước hai bước, thì cảm thấy toàn thân đau đớn vô cùng.
Tiếp đó, Thủy Mạn Vân đột nhiên hoảng sợ phát hiện, hai chân của mình đã không còn,chúng đang nằm trên mặt đất, hơn nữa, trên tim
một chút có một lỗ thủng máu đang chảy ra.
Hơn nữa, hết thảy hắn đều cảm giác được, chứ không phải hắn nhìn thấy được, tại sao không
phải là nhìn thấy? Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hai con mắt của hắn không biết từ lúc nào đã chảy máu, hai mắt cũng đã mù!
Thủy Mạn Vân hoảng sợ tuyệt vọng vô cùng, cố gắng há miệng kêu thảm thiết, thì phát hiện mình đã hét không lên tiếng, hắn chậm rãi
xuống, như một cái cọc mục nát, đó là động tác cuối cùng của Thủy Mạn Vân.
Chuyện diễn ra quá khủng khiếp, quá nhanh, đến nỗi hắn
không thể nào phát hiện ra.
Thủy gia Thủy Mạn Vân, chết!
Thật ra với võ công của Thủy Mạn Vân mà nói, mặc dù kém so với Ngọc Mãn Thiên,nhưng cũng không phải là kém hơn nhiều.
Mặc dù
đối đầu trực diện thì hắn vẫn không phải là đối thủ của Lăng Kiếm, nhưng cũng không đến mức bị thua nhanh như vậy, thảm như vậy!
Chỉ là, khi đối mặt đệ nhất lâu chủ, hắn không rút trường kiếm ra đề phòng, tâm thần kích động, chú trọng sinh khí, nổi giận, nghĩ rằng mình
đông có thể bắt được người của Lăng Thiên nên kết quả như vậy cũng không có gì là lạ.
Cùng lúc đó, bảy tám tiếng kêu thảm thiết đồng thời vang lên, mấy người cũng cùng Thủy Mạn Vân lần lượt ngã xuống đất.
Không có ai bị
thương, bởi vì tất cả đều đã chết! Mấy người mặc áo trắng này vẫn chưa dừng tay, ngang nhiên xông vào đám người dày đặc, trường kiếm
lóe sáng, đồng thời hô lên:”Dám mạo phạm công tử, chết!”
“Tản ra, tất cả tản ra! Đừng tụm vào một chỗ! Tụ cùng một chỗ thì có thể sẽ giết chính người của mình!” Một lão giả giương trường kiếm,
khàn giọng hô to.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Thủy Thiên Hải sắc mặt trắng bệch, con mắt sợ hãi nhìn quanh, thân thể run rẩy.
Thấy cha mình bị giết, phản ứng đầu tiên của hắn không
phải là báo thù cho cha, mà là đái ra quần, nhưng đây lại là tuyệt chiêu cứu mạng, Lăng Kiếm cùng Phong Vân Lôi Điện năm người thật sự
chán ghét những kẻ bất lực như vậy, nên không muốn giết những kẻ tiểu nhân
Năm người giống như năm mãnh hổ, không sợ gì chỗ đông người, máu bắn tóe tung, bọn họ trước sau không làm thương ai chỉ giết chết
người.
Thủy Mạn Không nghiêm lệnh không cho người của mình hành động, tất cả mọi người đều đứng đó quan sát, không có một ai dám trái
lệnh.
Nếu như đến mức này mà vẫn không nhìn ra Lăng Thiên căn bản là trợ lực của Thủy Mạn Không thì chắc mấy lão giả đó đã móc
mắt mình ra rồi.
Biết thì biết vậy nhưng mà cũng không ai dám nói ra, hơn nữa bọn họ cũng rõ phải nhổ cỏ tận gốc, chuyện này đối với Thủy gia mà nói
trăm lợi một hại, nhưng nhìn thi thể rơi lả tả trên mặt đất, máu tươi giàn giụa, bọn họ vẫn có chút không đành lòng.
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










