Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 116 : Huyền Âm Thần Mạch (c576-c580)
❮ sautiếp ❯Chương 576: Huyền Âm Thần Mạch
Huyền Âm Thần Mạch, bản thân tồn tại bên trong các kinh mạch hiện có.
Cũng không phải là một kinh mạch tồn tại đơn độc, mà giống như một loại virus gì đó, nhưng tuyệt đối ngoan cốvirus nhiều!
Nếu muốn trị hết Huyền Âm Thần Mạch cho Ngọc Băng Nhan, để nàng trở thành người bình thường, như vậy nhất định phải dùng tận lực phá bỏ triệt để lực lượng của cỗ âm hàn này!
Lăng Thiên nguyên bản cho rằng, Huyền Âm Thần Mạch của Ngọc Băng Nhan là cùng loại với thân thể cực âm là một loại thể chất đặc dị, chỉ cần có đủ nguyên dương chân hỏa là có thể triệt để hóa nguy thành an! Thậm chí Lăng Thiên còn từng nghĩ đợi lấy nguyên dương lực của Kinh Long Thần Công của bản thân mình hóa khai nó, cũng không cần khu trừ hoàn toàn, mà là để cho Ngọc Băng Nhan tu luyện Hàn Băng Thần Công có khi lại nhân họa đắc phúc, tiến cảnh thần tốc, nhưng hiện tại xem ra, dự định ban đầu của mình có thể nói đã thất bại toàn bộ, hoàn toàn không thể có chuyện như vậy!
Nếu thực sự không hóa khai cỗ hàn độc âm hàn tới cực điểm này, mà không khu trừ ra bên ngoài cơ thể, sợ rằng trong chốt lát thân thể của Ngọc Băng Nhan sẽ lập tức bị đông lạnh thành một tượng băng, mất đi toàn bộ sinh cơ! Bởi vì… này cường độ của cỗ hàn độc này vượt xa giới hạn sức chịu đựng của người bình thường, cho dù với thể chất đã tu luyện Hàn Băng Thần Công từ lâu của Lăng Thần hoặc là Lê Tuyết cũng không nhất định chịu được, càng không cần phải nói là thân thể không bằng người bình thường của Ngọc Băng Nhan, nếu như tới lúc đó, cho dù có là thần tiên hàng thế, cũng không cứu được tính mạng của Ngọc Băng Nhan.
Lăng Thiên nhắm mắt lại, nội lực tràn đi khắp nới tra xét một lần nữa.
Trước khi để hàn độc của Huyền Âm Thần Mạch cắn trả nội thể Ngọc Băng Nhan, phải cấp tốc khu trừ nó.
Lăng Thiên phun ra một ngụm trọc khí thật dài, đột nhiên mở mắt, vẻ mặt phức tạp nhìn Ngọc Băng Nhan.
Bạn đang đọc truyện tại –
Trong cơ thể nàng có một loại chí hàn như vậy, có trời mới biết mấy năm nay Ngọc Băng Nhan sống sao được? Hàn khí này chỉ cần tiết ra ngoài một tia cũng đủ làm cho một võ lâm cao thủ khó chịu đến tình cảnh sống không bằng chết vô lực mà xoay trở, trong khi ấy Ngọc Băng Nhan chỉ là một nữ tử yếu đuối như vậy, hơn nữa bởi vì Huyền Âm Thần Mạch tồn tại trong cơ thể từ khi còn nhỏ nên không thể luyện võ công, thể chất chỉ tương đương với một người bình thường, thậm chí không được như người bình thường! Nàng làm sao có thể chịu đựng được hàn độc này nhiều năm như vậy? Rốt cuộc nàng đã phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ đây?
Nghĩ đến thường ngày, Ngọc Băng Nhan vẫn phải giả bộ mạnh mẽ xuất ra vẻ thản nhiên như không, lòng Lăng Thiên không khỏi co rút đau xót
Nhìn nữ tử mỹ lệ dịu dàng động nhân trước mắt này, dùng ánh mắt đầy thâm tình không oán không hận nhìn mình, từ ánh mắt nàng, Lăng Thiên có thể thấy rõ ràng, cũng cảm giác được, an nguy của bản thân mình, trong mắt nàng còn quan trọng hơn tuyệt chứng của nàng nhiều lắm! Thậm chí là không biết so sánh như thế nào, phải chăng đã đến mức, một bên như thái sơn, một bên như lông hồng! Đây là một phần cảm tình như thế nào chứ?!
Lăng Thiên nghĩ lại cuộc nói chuyện giữa Ngọc Băng Nhan với đại trưởng lão của Ngọc gia Ngọc Trảm Thủy do Lăng Thần kể lại, trong lòng không khỏi quay cuồng từng chập!
“Muội là nữ nhân của Lăng Thiên!”
“Nếu như bây giờ muội chết, bia mộ cũng chỉ có thể là Lăng gia Băng Nhan, không phải là Ngọc gia Ngọc Băng Nhan!”
Lăng Thiên trong lòng chấn động, đột nhiên không kiềm chế được vươn hai tay ra, dùng một chút lực, gắt gao ôm lấy thân thể mềm mại của nữ tử trước mặt vào trong lòng mình.
Ngọc Băng Nhan cảm thấy thỏa mãn nhìn khuôn mặt của Lăng Thiên, cảm thụ nội lực của người trong lòng đang thông hành bên trong kinh mạch của mình, trong lòng dâng lên một trận thỏa mãn nồng đậm, cho dù tuyệt chứng quấn thân, cho dù ắt không thể cứu chữa được, cho dù ngày mai mình phải chết, cuối cùng mình cũng đã là nữ nhân được người trong lòng thừa nhận, hơn nữa, lúc này hắn đang ở bên cạnh mình.
Thế là đủ rồi! Thực sự thỏa mãn rồi! Trời xanh đã không phụ Ngọc Băng Nhan ta rồi!
Đột nhiên, nàng ngẩng đầu nhìn vào mắt của Lăng Thiên, thấy ánh mắt hắn tựa hồ rất cổ quái, tựa hồ rất cảm động, rồi lại rất kích động, sau đó xuất hiện những tia bỏng cháy, kế tiếp Ngọc Băng Nhan liền cảm thấy mình chợt nằm trng một lồng ngực ấm áp.
Hắn ôm mình thật chặt, tựa như không muốn buôn tay ra vậy…
Thật là ấm áp! Khóe miệng Ngọc Băng Nhan cong cong, muốn cười, nhưng hai dòng nước mặt lại tuôn ra, lặng lẽ tí tách rơi trên vai Lăng Thiên…
Một lúc lâu, Lăng Thiên trầm thấp hỏi: “Nhan nhi, khoảng thời gian này, muội có cảm thấy đặc biệt khó chịu trong cơ thể hay không?”
Ngọc Băng Nhan nằm ở trong ngực hắn, hạnh phúc hí khí tức đặc trưng trên người Lăng Thiên, khép hờ hai mắt nói: “Không có đâu.”
“Thực sao?” Lăng Thiên hoài nghi trừng trừng mắt hỏi.
“Hi hi… Thỉnh thoảng có, bất qúa so với ngày xưa mạnh lên nhiều lắm.” Ngọc Băng Nhan cười duyên, cái đầu nhỏ dúi vào trong lồng ngực của Lăng Thiên, ra sức ngọ ngoậy, nỉ non nói.
Thanh âm trong sáng lại nhàn nhạt có thêm chút ý tứ thỏa mãn.
Tựa hồ chỉ cần như vậy, đã là quá đủ rồi, không muốn mong chờ thêm gì nữa…
“Thỉnh thoảng có…?” Lăng Thiên dùng cằm cọ cọ lên mái tóc dày mềm của Ngọc Băng Nhan, ánh mắt thâm thúy mang theo suy nghĩ sâu xa nói: “Huynh có để lại đại hoàn đan cho muội, trong khoảng thời gian này, muội ăn mấy lần rồi?”
“… Ăn hai lần…” Tựa hồ cảm giác có chút không quá thích hợp, Ngọc Băng Nhan ấp a ấp úng, nàng còn nhớ rõ Lăng Thiên từng nói, muốn nàng nửa tháng ăn một lần, nhưng sau khi nàng nghe nói đại hoàn đan có công hiệu lớn như vậy, nhất là biết được một viên đan dược có thể tạo thành một cao thủ, lại không muốn ăn, chỉ đến khi nàng thực sự chịu không nổi thì mới ăn một viên, hơn nữa mỗi lần ăn thì trong lòng rất bứt rứt cho rằng: những thứ này nếu như cấp cho thủ hạ của Lăng Thiên ăn vào, thì có thể sẽ trở thành một cỗ chiến lực cực mạnh của Lăng Thiên, nhưng nếu cấp cho mình thì thật quá lẵng phí, mà mình có ăn vào thì sau đó căn bản không có mấy tác dụng…
Ngọc Băng Nhan mỗi lần nghĩ như vậy, luôn luôn cảm thấy mình thật sự là rất vô dụng.
Không chỉ không thể giúp được gì cho Lăng Thiên, lại thành một gánh nặng lớn của hắn.
Càng nghĩ như vậy, nàng càng cảm thấy buồn bã, tâm linh bị tổn thương, càng không muốn ăn đại hoàn đan…
“Chỉ ăn hai lần?” Chân mày Lăng Thiên cau lại, có chút bất mãn nói: “Không phải kêu muội nửa tháng ăn một lần sao? Vì sao chỉ ăn hai lần?”
Thân thể Ngọc Băng Nhan mềm nhũn trong lòng ngực hắn, nghĩ tới nghĩ lui, liền cầu xin tha thứ nói: “Trí nhớ của muội không tốt, cho nên hay quên…”
Lăng Thiên hừ một tiếng, hắn nhạy cảm biết được mấu chốt của vấn đề, giận tái mặt: “Không phải à sau khi biết được công hiệu của đại hoàn đan rồi muội không muốn được ăn sao?” Tâm niệm Lăng Thiên chuyển động, càng nghĩ càng thấy có khả năng, sắc mặt lạnh hơn: “Muội muốn giữ lại cho huynh? Để huynh đề thăng công lực? Hoặc là để cho huynh dùng cái này đề thăng công lực cho thuộc hạ? Tạo ra đội ngũ cao thủ phải không?”
Ngọc Băng Nhan đáng thương nói: “Thiên ca, người ta biết sai rồi mà…”
Lăng Thiên thở dài một tiếng, nói: “Nhan nhi, muội hẳn phải biết rõ thân thể mình; Đương nhiên, mục đích ban đầu khiến ta luyện chế đại hoàn đan đúng là để giúp bọn Lăng Kiếm đề thăng công lực, nhưng sau khi có Thiên Niên Huyết Tham và Băng Tinh Hỏa Liên, nó không chỉ có tác dụng đề thăng công lực, hơn nữa vừa vặn khắc chế đối với Huyền Âm Thần Mạch của muôi, đây chính là niềm vui ngoài ý muốn.
Lại nói, đại hoàn đan này một lò mới cho ra mười ba khỏa đan dược, vượt xa phỏng đoán ban đầu của huynh, mà loại đan dược này một người chỉ có thể dùng một viên thôi.
Nếu như muội có lưu toàn bộ lại cho huynh, thì huynh phải đi đâu tìm nhiều cao thủ như vậy để bồi dưỡng chứ? Hiệu lực của đan dược mạnh mẽ đến mức này, nếu như võ công thấp kém, trái lại nội lực của người lạm dụng nó sẽ khiến thân thể bạo liệt.
Huống chi, phàm là người dùng cái này đều nhất thiết phải là nhân tài hoàn toàn đáng tin mới có tư cách, bằng không chúng ta hao hết tâm tư nếu bồi dưỡng ra một địch nhân cường đại, chuyện này chẳng phải là cực kỳ không hay sao?”
“Cho nên huynh chỉ lưu đủ số lượng yêu cầu, còn lại ba mươi viên đều để lại cho muội.” Lăng Thiên ôn hòa nhìn nàng, ngón tay vuốt ve nhẹ nhàng trên mặt nàng, nói: “Muội biết không? Lúc trước huynh dự tính.
Sau khi muội ăn đại hoàn đan trong một năm, nội lực của đại hoàn đan tại trong cơ thể muội sẽ ngấm ngầm ăn mòn hàn độc, hàn độc nhất định sẽ còn dư lại một chút thôi, sau đó huynh có thể dùng nội lực nương theo dược lưc mạnh mẽ của đại hoàn đan bức hết hàn độc trong cơ thể muội ra ngoài.
Nhưng muội lại không chịu ăn, làm cho huynh vô cùng thất vọng.
Còn một điểm nữa, nếu bỏ lỡ cơ hội trị liệu này thực sự sẽ rất đáng tiếc.”
Vì không muốn làm cho Ngọc Băng Nhan lo lắng, Lăng Thiên cố ý đem chuyện tình trị liệu nói qua loa một ít, nếu như để Ngọc Băng Nhan biết muốn bức độc ra khỏi cơ thể nàng thì Lăng Thiên phải mạo hiểm rất nhiều, nếu vậy thì nói cái gì nàng cũng sẽ không tán thành, thậm chí lặng lẽ rời đi cũng không biết chừng.
“Thì ra là thế… Thiên ca, huynh yên tâm, sau này Nhan nhi không dám không nghe lời nữa, được không?” Ngọc Băng Nhan tràn đầy hổ thẹn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đáng thương nhìn Lăng Thiên, cầu xin nói.
Xem ra cần phải làm cho nàng yên lòng mới được.
Nhìn biểu tình trên mặt Ngọc Băng Nhan, Lăng Thiên vẫn còn có chút hậm hực, trong lòng thầm nghĩ.
Vì vậy, Lăng Thiên bèn thở dài một hơi, vẻ mặt thất thần nói: “Nhan nhi, muội còn nhớ rõ không, lúc chúng ta mới gặp nhau, huynh đã từng nói, huynh có biện pháp trị hết bệnh của muội?”
Ngọc Băng Nhan gắng sức gật đầu, nói: “Đương nhiên muội nhớ rõ, ” Nàng đột nhiên có chút ranh mãnh cười, mang theo một chút xấu hổ, nói: “Thiên ca nói một câu nào, đến bây giờ muội đều nhớ kỹ.”
Lăng Thiên cười cười, nói: “Biện pháp của huynh chính là đại hoàn đan này, chỉ cần muội nghe theo cách thức của huynh, liên tục dùng nó, sau khi công lực muội đề thăng, tiếp đó để Lăng Thần hỗ trợ huynh, một trước một sau, một khu một hấp, liền có thể triệt để chữa trị cho nàng khôi phục lại như thường! Vậy mà muội lại không nghe lời, dĩ nhiên bốn tháng trôi qua, mà chỉ dùng có hai lần.
Chắc chắn dược lực trong cơ thể đã tiêu hao hết rồi.
So với dự tính của huynh, xem ra nếu muốn bức hàn độc, chỉ sợ cần phải tốn rất nhiều khí lực nữa.”
Ngọc Băng Nhan thốt lên một tiếng, cặp mắt xinh đẹp tràn ngập vẻ lo lắng, bất an nói: “Chuyện này… Đối với huynh có nguy hiểm hay không?”
Lăng Thiên cau mày, nói: “Nếu là dựa theo kế hoạch bức độc đã vạch sẵn, nguy hiểm đương nhiên cũng có, bất quá… Nếu muội có thể làm một việc, vậy chắc chắn sẽ không có gì nguy hiểm.”
“Việc gì? Muội nhất định nghe theo.” Ngọc Băng Nhan cấp bách nói.
“Đó chính là, từ giờ trở đi, trong vòng ba tháng, mỗi mười ngày muội phải dùng một viên đại hoàn đan, bất luận có chuyện gì cũng không được gián đoạn.
Hết ba tháng, thì lần cuối cùng dùng hai viên, như vậy nhiệt lực trong cơ thể của muội có thể sẽ đạt đến trình độ xấp xỉ với hàn độc, trong một ngày một đêm sau khi muội vừa uống thuốc bọn huynh sẽ đồng thời phát công, nội ngoại phối hợp, triệt để bức hàn độc ra, tin tưởng sẽ là một chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng nếu muội vẫn không muốn dụng thuốc, thì độ mạo hiểm khi bọn huynh bức độc ra sẽ tăng lên, một khi có sai sót, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì bị chết bỏ mệnh.
Ngay cả khi bọn huynh không bị tổn thương, nhưng mà bệnh của muội trong chốc lát sẽ bộc phát ra ngoài cơ thể, sẽ nguy hiểm tính mệnh! Nhan nhi, chúng ta thật có thể đi đến bước này, lẽ nào muội không mong muốn cùng ta sống với nhau trọn đời sao?” Sắc mặt Lăng Thiên trầm trọng, ngữ khí càng vô cùng ngưng trọng.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 577: Đông Phương Có Biến
Ngọc Băng Nhan nhất thời hoa dung thất sắc, a một tiếng thét lên kinh hãi, bàn tay nhỏ nhắn cố sức che đôi môi đỏ mọng, trong mắt ngập tràn vẻ sợ hãi, cái đầu nhỏ đáng yêu mạnh mẽ gật một cái, nói: “Thiên ca yên tâm, muội nhất định sẽ uống thuốc đúng giờ, tuyệt không để Thien ca phải mạo hiểm vì Băng Nhan.”
Nói rồi, trên mặt nàng nổi lên một trận đỏ ửng, cúi đầu, thanh âm lí nhí gần như không thể nghe thấy nói: “Thân thể này của Nhan nhi đã thuộc về chàng, tất nhiên muốn sống tới đầu bạc răng long với Thiên ca… không rời không bỏ.” Nói xong câu cuối cùng này, vị tiểu công chúa này rốt cuộc e thẹn vùi thật sâu khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt vào trong lòng Lăng Thiên.
Lăng Thiên cười ha hả, từ lòng ngực hắn, rõ ràng có thể cảm nhận được Ngọc Băng Nhan đang rung động.
Chỉ nghe Lăng Thiên sủng nịnh nói: “Nhan nhi, muội đã từng nghĩ đến, qua ba mươi năm, năm mươi năm nữa, chúng ta sẽ già đi, chân không bước nổi, sau đó chúng ta mỗi người ngồi trên một chiếc ghế trong ánh mặt trời, thay nhau đếm trên đầu đối phương xem còn lại bao nhiêu cộng tóc đen? Cười vui nhìn con cháu chúng ta nô đùa trước mặt.
Đó mới là cảnh giới cao nhất phu thê bên nhau suốt đời.”
Ngọc Băng Nhan e thẹn ừm một tiếng, tâm say ý sưa, len lén ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt tuấn tú cua Lăng Thiên, không nhịn được mà thầm nghĩ trong lòng: nếu có thể cùng Thiên ca ở bên nhau suốt đời, đến lúc đầu bạc… là chuyện tình hạnh phúc đến mức nào? Cho dù đổi cho ta làm thần tiên, ta cũng không muốn đổi!
Ngọc Băng Nhan hạnh phúc mơ tưởng, nhón tay ngọc mảnh khảnh nhẹ nhàng ôn nhu vẽ lên ngực Lăng Thiên một đồ hình, nhu tình tràn đầy trên mặt.
Hai người dựa sát vào nhau, cả hai đều cảm thấy giờ khắc này thật an bình, thật thỏa mãn, thật hạnh phúc…
Lăng Thiên mỉm cười gật đầu, với nữ hài tử toàn tâm toàn ý yêu mình say đắm này, Lăng Thiên thương yêu từ tận sâu trong đáy lòng.Với ý nghĩ của Ngọc Băng Nhan, Lăng Thiên đương nhiên cũng suy vô cùng, nếu mình không nói nghiêm trọng như vậy, sợ rằng nha đầu này khi dung đại hoàn đan vẫn sẽ lo được lo mất.
Mà hiện tại Lăng Thiên cần nhất là phải khiến cho Ngọc Băng Nhan quan tâm đến chính ban thân nàng, làm cho nàng cảm thấy bệnh tình của mình có liên quan đến Lăng Thiên, sau đó để cho Ngọc Băng Nhan suy tưởng về tương lai tiền cảnh vô cùng tốt đẹp mà kích khởi khát vọng sống sót của Ngọc Băng Nhan đối với sinh mệnh của nàng.
Tin rằng bằng cách này, nha đầu này sẽ không chểnh mảng tiến hành uống thuốc, Lăng Thiên cũng có thể thả lỏng tâm trạng buồn lo.
Sau ba tháng, thân thể Ngọc Băng Nhan đã được điều dưỡng đến trạng thái khỏe mạnh nhất.
Lăng Thiên liền có thể nắm chắc một lần nhổ tận gốc hàn độc.
Đặc biệt bây giờ còn thêm Lê Tuyết nữa, tự nhiên lại nắm chắc thêm vài phần.
Nguyên bản Lăng Thiên muốn trừ bỏ Huyền Âm Thần Mạch vào hôm nay,nhưng sau khi dung nội lực dò xét, mới phát hiện chung quy mình đã quá coi thường quái bệnh này.
Cho nên Lăng Thiên mới tăng lượng đại hoàn đan của Ngọc Băng Nhan lên gấp đôi.
Bất quá bằng cách này, khi trừ bỏ hàn độc thì nhất thiết phải thuận tiện giải trừ luôn cả dược lực của đại hoàn đan trong kinh mạch.
Bằng không, dược lực của đại hoàn đan cũng đồng dạng kinh khủng, trong cơ thể cua Ngọc Băng Nhan đã không còn Huyền Âm Thần Mạch kiềm chế, dựa vào tu vi nông cạn thấp kém của nàng lúc này, trăm vạn lần không chịu nổi dược lực cường đại của đại hoàn đan trùng kích.
Bạn đang đọc truyện tại –
Sau ba tháng! Lăng Thiên chầm chậm hít một hơi.
Ba tháng sau chính là mùa đông lạnh lẽo vừa đến, khí trời cũng không quá lạnh.
Bất quá, trong ba tháng này, lại cần phải làm chút gì đó mới tốt đây.
Lăng Thiên ngẫm nghĩ cũng không biết qua bao lâu.
Khi vừa chuyển thân định đứng lên thì phát hiện Ngọc Băng Nhan không biết tự lúc nào đã ngủ trong lòng mình.
Trên khóe miệng nàng còn vương vấn nụ cười hạnh phúc ngọt ngào, thỏa mãn.
Ngủ ngon vô cùng.Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ trong lòng mình.
Lăng Thiên có một kích động muốn dùng bản thân mình che chở cho nàng.
Hắn rất rõ rang, vì sao giữa ban ngày mà Ngọc Băng Nhan lại ngủ trong lòng mình.
Không kìm được lòng thầm nghĩ: trong mấy tháng mình rời khỏi đây, không biết nha đầu này bình yên tiến vào giấc ngủ đêm được mấy lần? Hiện tại mình đã bình an trở về.
Sự lo lắng trong lòng Ngọc Băng Nhan bốn tháng qua đã thực sự hạ xuống.
Cho nên cứ thế mà ngu thật ngon…
Trong lòng Lăng Thiên trỗi lên một cỗ cảm động.
Cứ như vậy lặng lẽ ôm thân thể mềm mai nhu nhược của Ngọc Băng Nhan.Không ngồi yên nhúc nhích.
Bốn phía lặng im.
Không chút tiếng
Thời gian vô thanh vô tức trôi đi vài ngày.Trong mấy ngày này, sau khi kiên trì uống thuốc Ngọc Băng Nhan không ngừng luyện công.Còn Lê Tuyết càng thêm hiểu rõ lực lượng của biệt viện thêm một bước.
Tiêu Nhạn Tuyết thì lại vì tình hình tài vụ hỗn loạn của Lăng phủ biệt viện mà bận bịu đến sứt đầu mẻ trán.
Lăng Thần vẫn kiểm soát chung toàn cục.
Không việc gì không dính vào.
Chỉ có Lăng thiếu gia, ngày qua ngày ung dung vô cùng.
Toàn bộ sự tình đã được an bài xuống phía dưới.
Không cần hắn tự thân động thủ.Luôn luôn ngồi hơi nhàn rỗi khiến cho Lăng Thiên nhàn quá hóa lười.. Ban ngày luyện công, đọc sách.
Buổi tối ôm Lăng Thần nói vài lời tâm tình.
Đương nhiên! Cũng làm vài “chuyện khác”.
Ngày qua ngày tiêu dao không gì sánh nổi.
Một mạch tới hôm nay…
Đông Tây Nam Bắc bốn mạng lưới tình báo lớn nhất của Lăng phủ biệt viện trở lại báo tin.
Lăng Cửu phụ trách tình báo nhà Đông Phương như cơn lốc cuốn chạy vào trong Lăng phủ biệt viện.
Vẻ mặt hoảng loạn.
Một thân đầy mô hôi nóng.
Chỉ một lát sau, Lăng Thần vẻ mặt bình tĩnh nhanh chóng tiến vào phòng Lăng Thiên: “Công tử, phương Đông chỉ sợ đã xảy ra chuyện rồi.”
“Hả?! Phương Đông có chuyện không hay ư?” Lăng Thiên ngẩng đầu lên: “Lăng Cửu truyền tin đến ư?”
“Đúng ạ.
Từ ba ngày trước, Lăng Cửu không thu được tin tức trong thành, cho đến tận hôm nay cũng không nhân được tin tức gì hết; mà liên tục ba ngày nay đã truyền hồi tin tức của những người trong thành kia ít nhất bốn lần rồi.” Ngữ khí Lăng Thần có chút ngưng trọng.
Từ khí hệ thống tình báo cua Lăng phủ biệt viện thành lập tới nay, chuyện như thế này phát sinh mới là lần đầu tiên.
Đặc biệt là phát sinh trước khi đại chiến nổ ra như vậy lại càng không bình thường.
Lăng Thiên gõ gõ ngón tay xuống bàn, chậm rãi hỏi: “Đông Phương thành! Chính là tòa thành thị vắt ngang tuyến đường hành quân của Tiêu Phong Dương phải không?”
“Dạ.
Đông Phương thành là lá chắn quan trọng nhất phía đông thành Thừa Thiên, nếu một khi Đông Phương thành bị mất vào tay địch nhân, như vậy Mạnh quận, Chu Khấu, cùng Khúc huyện đều triệt để bại lộ chịu sự công kích của đại quân của Tiêu Phong Dương.
Đột phá mấy mấy thành trì cách đến đô thành Thừa Thiên cũng chỉ còn chưa tới một trăm năm mươi dặm.
Hơn nữa, ven đường đều là các vùng đất bằng phẳng, không có bát kỳ một cửa ải quan hiểm nào đê trấn giữa.” Lăng Thần có chút lo lắng, nặng nề nói.
“Xem ra cuối cùng Tiêu gia không nhẫn nhịn được, muốn động thủ với chúng ta trước rồi.” Lăng Thiên cười nhẹ, trong mắt hiện lên một đạo hàn qang: “Huynh vốn định lôi kéo Nam Trịnh một chút, trì hoãn cho đến khi Đông Phương Kinh Lôi có thể sở hữu một lực lượng nhất định, sau đó ba mặt giáp công Tiêu Phong Dương, không ngờ con cáo già này lại tranh giành phát động trước.
Hơn nữa cô quân đột kích từ xa công kích Đông Phương thành, có chút không quá phù hợp với tác phong của Tiêu Phong Dương nha.”
Lăng Thần suy nghĩ thật sâu, gật đầu nói: “Công tử, bây giờ có nên phái người đi tới thám thính một chút không?”
Lăng Thiên cười ha hả, nói: “Thần nhi, hiện tại huynh đã trở về đâu! Đương nhiên vẫn do muội đương gia tác chủ.
Muốn làm thế nào, phải làm thế nào? Huynh muốn hảo hảo xem xét bản lĩnh bày mưu tính kế của Thần nhi, được không?”
“Công tử lại trêu chọc muội rồi.” Lăng Thần không chịu, uốn éo thân thể.
Lập tức nói: “Tình báo ở Đông Phương thành tuy rằng tạm thời gián đoạn, nhưng ba thành xung quanh vẫn bình thường,cho nên muội đoán rằng, địch nhân chỉ phát hiện ra Đông Phương thành này thôi, cũng chỉ công kích duy nhất nơi này.Ba thành xung quanh kỳ thực vẫn chưa bị ảnh hưởng, xem ra bọn hắn cũng không thể ép cung được bất kỳ cái gì từ người của chúng ta.
Bằng không, tình báo ba thành xung quanh cũng sexd bị nhổ tận gốc mới đúng.”
Mắt Lăng Thần lóe ra tia sáng trí tuệ, phân tích nói: “Mà căn cứ vào tin tức ban thành xung quanh truyền về, không có tin tức cụ thể về hành động của đại quân Tiêu Phong Dương, cho nên công kích nhằm vào Đông Phương thành hẳn là do cao thủ tinh nhuệ của Tiêu gia, Tiểu Cổ gây nên.
Không phải xu hướng của đại quân.
Mục đích chủ yếu của bọn chúng hẳn là loại trừ tai mắt của chúng ta tại Đông Phương thành.
Nếu là như ậy mà nói, sự tình chỉ có hai khả năng.”
Lăng Thiên mỉm cười nghe Lăng Thần phân tích, trong lòng rất thỏa mãn.
Xem ra Lăng Thần trong đoạn thời gian mình không ở nhà, thực sự đa tiến bộ rất nhiều.
Tư duy lúc này của nàng đã có hình hài ban đầu của một loại thông soái tinh minh.
Điều này làm cho Lăng Thiên cảm thấy vô cùng vui mừng.
Chỉ nghe Lăng Thần tiếp tục nói: “Thứ nhất là Tiêu Phong Dương chuẩn bị một lần nắm Đông Phương thành, tiến thẳng tới bức vùng nội địa Thừa Thiên ta; mục đích thứ hai hẳn là đoạn tuyệt tình báo phía Đông của chúng ta, sau đó quân đội của Tiêu gia chuyển qua một hướng khác.
Cả hai loại khả năng này, vô luận là loại nào, cũng không thể coi như không quan trọng.”
“Vậy, lấy cách nhìn của muội, loại khả năng nào quan trọng hơn?” Lăng Thiên nheo mắt cười hỏi.
Thái độ ung dung của Lăng Thiên làm cho tâm cảnh của Lăng Thần có chút rối loạn, rồi cực nhanh bình tĩnh trở lại.
Lăng Thần chậm rãi ngồi xuống, cau mày suy nghĩ một hồi, có phần không xác định nói: “Thần nhi cho rằng, hăn là loại khả năng thứ hai lớn hơn.
Dù sao một mình thâm nhập, khẽ động cũng sẽ có nguy cơ bị tận diệt, với cách đối nhân xử thế của Tiêu Phong Dương, tựa hồ không quá có khả năng làm như vậy!”
Lăng Thiên cười tán thưởng, hỏi tiếp: “Nếu nói khả năng thứ hai, vậy khả năng di động Tiêu Phong Dương theo hướng nào sẽ lớn hơn?”
Noi xong, Lăng Thiên liền mỉm cười gợi ý: “Một bên là hai mươi vạn đại quân của phụ thân đang giằng co với Nam Trịnh; một mặt khác lại là mười lăm vạn đại quân của Trầm đại tướng quân đặt ở biên cảnh Thừa Thiên ta và Đông Triệu.
Nếu Tiêu Phong Dương có hành động khác, tất nhiên sẽ lựa chọn một trong hai phương này.
Cự ly quân đội của Tiêu Phong Dương với hai nhánh quân này đều không quá sai biệt.” Lăng Thiên cười cười: “Muội cho rằng, Tiêu Phong Dương sẽ chọn phương nào?”
Lăng Thiên giật mình, chầm chậm nói: “Điểm này… Hơi khó để phán định.”
Lăng Thần không nhịn được khẽ phì cười một tiếng, nói: “Chuyện này, quân sư có biết không?”
Lăng Thần nói “Muội tới trước, đã phái người thông báo cho quân sư đên đây nghị sự, hẳn là sẽ tới ngay bây giờ thôi.”
Lời còn chưa dứt, Mạnh Ly Ca đã chậm chạp vén rèm cửa, bước vào.
Nho nhã hành lễ, rồi chậm rãi ngôi xuống.
Lăng Thiên lúc này mới phát hiện, trên tay vị quân sư này không ngờ mang theo một ấm trà tinh xảo lung linh, nhiệt khí lượn lờ, tràn ra hương trà nhàn nhạt thơm tho, tựa hồ còn mang theo vị đạo đắng chát nhè nhẹ.
“Không ngờ tiên sinh biết hưởng thụ vậy đó nha.” Lăng Thiên không nhịn được nở nụ cười
Mạnh Ly Ca nheo mắt, tay vuốt chòm râu dài, cười nói: “Là tướng quân, tránh kiêu tránh nóng nảy; phàm là trước đại chiến, đại sự mới bắt đầu, cần phải tĩnh tâm trước tiên.
Nếu tâm loạn, chiến cuộc liền loạn; lấy trà đạo để tĩnh tâm, vốn là thói quen của Ly Ca.”
“Đó là một thói quen tốt.” Lăng Thiên khen: “Ừm, trà trong tay tiên sinh có phai là hạt sen phơi khô không?”
“Chính là hạt sen phơi khô.” Mạnh Ly Ca có chút ngạc nhiên nói: “Công tử thực sự là người trong trà đạo sao? Vừa nghe liền đã nhận ra, thực sự làm cho Ly Ca vô cùng kinh ngạc không thôi.”
Lăng Thiên cười ha hả, ôn hòa nói: “Hạt sen phơi khô tản ra vị đắng, mà nếu là hạt sen rang, tuy rằng vẫn có vị nhẹ như thế, nhưng không có loại hương đắng chát này, tựa như ô mai tháng năm, thiếu vài phần xanh chát; nhưng chỉ vài phần xanh chát này, mới là chỗ đáng quý nhất của hạt sen.”
“Lời này của công tử quả rất tuyệt!” Mạnh Ly Ca vỗ tay rất tán thưởng, cười ha hả.
Lăng Thần có chút ấm ức nhìn hai người này.
Sự tình cấp bách, người ta đã muốn đánh đến cửa, hai người họ vừa chạm mặt lại không thèm đề cập đến chính sự, trái lại bắt đầu thảo luận về lá trà, thật sự là không thể nào hiểu nổi.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 578: Minh Tuyến – Ám Tuyến
Thật lâu sau, Lăng Thần rốt cục mới nắm được một cơ hội, dẫn chủ đề nói chuyện của hai nam nhân kia trở lại.
Lăng Thần thậm chí rất hoài nghi, nếu như mình không một lần nữa kéo trọng tâm câu chuyện trở lại, hai nam nhân này có khi nào thảo luận về trà đạo đến thời viễn cổ hay không đây? Vào lúc mình cắt ngang câu truyện của họ, thì bọn họ đã ngược dòng thời gian nói về trà thụ mấy ngàn năm trước, hơn nữa còn không có chút ý định nào muốn dừng lại.
Ba mặt bên ngoài hơn mười vạn đại quân địch đang rục rịch, bất cứ lúc nào cũng có thể tạo ra một hồi chiến sự cực lớn.
Trong khi ấy hệ thống tình báo của bên mình đột nhiên vô pháp vận hành, đây là chuyện cấp bách đến mức nào? Theo cách nhìn của Lăng Thần, cho dù là hình dung ba quân cùng tiến đến cũng không quá đáng.
Nhưng hai người này dthèm để ý dù chỉ một chút.
Lăng Thần không thể không lo lắng, đến tột cùng là mình chuyện bé xé ra to hay là dây thần kinh của hai người kia lớn quá mức!
Nhưng vô luận là Lăng Thiên hay là Mạnh Ly Ca đều là những kẻ thần kinh có vấn đề hay sao?
Mạnh Ly Ca lẳng lặng nghe Lăng Thần lần lượt kể ra từng sự kiện, tay vuốt râu, mỉm cười nhìn Lăng Thiên, nói: “Chuyện này lão phu đã có một khái niệm cơ bản.
Không biết công tử nghĩ như thế nào?”
Lăng Thiên đảo mắt khinh thường nói: “Nhà ngươi mới là quân sư, có phải không? Nếu như chuyện gì cũng hỏi ta nên làm thế nào, ta đây còn cần gì các ngươi nữa.” Nét mặt hòa nhã, cười dài, nói: “Đang định thỉnh quân sư chỉ ra vài điểm sai lầm, giải trừ nghi hoặc của Lăng Thiên.”
Mạnh Ly Ca cười một cách đầy tin tưởng, nói: “Nếu tin tức công tử hiện đang tọa trấn ở Thừa Thiên được truyền đi, sợ rằng Tiêu gia quyết không dám triển khai hành động lớn mật đến như vậy, sẽ không thanh trừ nhân viên của chúng ta.
Dù sao ngàn năm qua, “Một lệnh đổi một mạng” của Vô Thượng Thiên cũng chưa một lần thất thủ.
Nhưng cũng bởi vì cái dạng này, nếu công tử trở thành ngoại lệ duy nhất dưới sự uy hiếp của “Giang Sơn lệnh”, tất nhiên sẽ khiến cho toàn bộ đại lục rung động.
Hơn nữa với chiến tích không chút cố kỵ xông pha giữa vạn quân của công tử, tuyệt đối sẽ không có bất luận kẻ nào dám khinh thường.
Lựa chọn duy nhất của bọn họ, đó là gia tăng lien hệ với Nam Trịnh, Đông Triệu, sau đó khu động binh lực của hai nước này đối chiến trực diện với Lăng gia ta.
Về phần đại quân của Tiêu gia, sẽ vào thời khắc khẩn yếu của cuộc chiến, khi ba phương thế lực đều đã tổn hại nặng nề sẽ xông ra đánh up, làm ngư ông đắc lơi, tạo ra một kích chí mạng lập đỉnh càn khôn.
Đây mới là phong cách tác chiến của Tiêu Phong Dương.
Với người nhà này, ta đã từng nghiên cứu hơn ba mươi trận lớn nhỏ điển hình của hắn.
Người này dụng binh cao minh quỷ quyệt khó lường hư hư thực thực, biến hóa thất thường.
Nhưng chỉ cần lưu ý, chung quy lại cũng có thể nghiên cứu cặn kẽ được quy luật nhất định của hắn.
Trong hơn ba mươi trận chiến của người này, trận chiến thực sự đường đường chính chính, đánh chính diện để thủ thắng, thật sự đã ít lại càng ít.
Đại bộ phận đều là chọn chiến thuật trước lấy quỷ kế mê hoặc địch nhân sau đó phát động một kích chí mạng.
Đến lúc đó, sẽ hạ tổn thất của quân đội xuống mức thấp nhất, nhưng thu hoạch lại lớn nhất.”
Lăng Thiên nghe đến đây, đã ngầm hiểu rõ ý Mạnh Ly Ca muốn nói, không khỏi thầm
“Chiến thuật như vậy, tuy nói có chút khó, phải chờ đợi cơ hôi, nhưng lợi ích không thể nghi ngờ là rất lớn.
Nhưng khuyết điểm cũng thập phần rõ ràng.
Một khi đã có thói quen làm vậy, liền chẳng khác nào nếm được quả ngọt thì ngược lại có muốn dừng cũng không dừng được.
Mà Tiêu Phong Dương đó là như vậy, một mực mưa thuận gió hòa, có thói quen chiếm tiện nghi quen rồi.
Nếu một cao minh chi sĩ từ điểm này mà phòng bị thậm chí tạo ra cạm bẫy, như vậy, Tiêu Phong Dương thậm chí là Tiêu gia sẽ gặm quả đắng, mà nhất định sẽ là quả đắng rất to.” Mạnh Ly Ca khẽ cười: “Mà hiện tại chúng ta có lợi nhất chính là công tử đã bình an trở về Thừa Thiên.
Ta dựa vào việc xem xét tác phong gần đây của Tiêu Phong Dương để phân tích thì đây cũng là một lý do trọng yếu khiến hắn không có hành động như vậy.
Cho dù thế nào hắn chắc chắn sẽ không liều mạng với đại quân của chúng ta.
Dù sao thì mặc kệ là Lăng đại tướng quân hay Trầm đại tướng quân, đều là lão tướng than kinh bách chiến chốn sa trường, cũng không phải là nhân vật dễ đối phó.
Một khi song phương đối đầu nhau rồi, chiến đấu tuyệt đối không thể giải quyết trong một thời gian ngắn, bất luận là phương nào cũng khó mà tùy tiện bứt ra được.
Hơn nữa, thương vong chắc chắn sẽ rất lớn.
Nếu như lâu dài, một mình Tiêu gia thâm nhập, chỉ khẽ động cũng có thể lâm vào nguy cơ toàn quân bị diệt.
Cho nên với tác phong của Tiêu Phong Dương tuyệt không mạo hiểm như vậy.”
Đôi mi thanh tú của Lăng Thần nhăn lại, có chút không phục nói: “Mạnh quân sư, lấy ý tứ của ngài, mục tiêu của Tiêu gia kỳ thực là Thừa Thiên phải không? Nếu là như vậy, bọn họ vì sao phải giữ lại lực lượng tình báo ở ba thành khác của chúng ta? Lẽ nào bọn họ không biết, chỉ cần bọn họ có động tĩnh, chúng ta liền có thể lập tức thu được tin tức xác thực mà bố trí mọi việc hay sao?”
Mạnh Ly Ca khẽ cười, nói: “Sở dĩ ta có phán đoán này, có ba lý do: Thứ nhất: trong mắt ngoại giới, công tử không có ở Thừa Thiên, lại them việc Giang Sơn lệnh chủ truy sát, nội bộ Lăng gia ngay cả có Lăng Thần cô nương ổn định trận cước thì chắc chắn cũng có hoảng loạn.
Nói là nhân tâm hoảng sợ cũng chính là nguyên do thứ hai.
Lăng gia ta hiện nay có ba mươi lăm vạn đại quân ở bên ngoài.
Hoặc là phải ổn định nhân tâm, che giấu sự suy yếu của mình, hoặc là cường thế xuất kích, chấn nhiếp thiên hạ.
Nhưng vô luận là thế nào, nội bộ cũng sẽ bị hổng.
Huống chi, trong hang ngũ hai đại quân, trước khi xuất chinh quả thực đều được Lăng phủ biệt viện bổ sung không ít nhân mã.
Cho nên, lực lượng hiện tại của Lăng phủ biệt viện, trong mắt người bên ngoài cũng có thể coi là miệng cọp gan thỏ.
Thứ ba, về phương diện dụng binh hiện tại của Lăng gia ta.
Nếu nội bộ vạn nhất sinh biến, tất nhiên ba đạo đại quân của Tiêu gia, Đông Triệu, Nam Trịnh sẽ cùng lúc dẫn quân công tới.
Đến lúc đó, tự sụp đổ.”
“Cho nên, lần này Tiêu gia chắc chắn sẽ nghi ngờ Thừa Thiên.
Cũng không chắc sẽ toàn quân tiến công, chỉ cần có ba đến năm ngàn binh mã tinh nhuệ âm thầm lẻn vào Thừa Thiên, tiến hành tập kích nhằm vào Lăng gia ta và Lăng phủ biệt viện.
Với bên ngoài thì tung ra tin đồn, nói công tử đã chết trong tay Tống Quân.
Chờ khi nhân tâm hoảng sợ, mấy lộ đại quân cùng lúc phát binh, liền chi phí thấp mà đổi lấy thắng lợi lớn nhất.”
Mạnh Ly Ca cười ha hả, trong mắt tràn ngập vẻ cơ trí: “Nếu ta là Tiêu Phong Dương, trừ cách này ra, cũng không nghĩ ra được biện pháp nào có thể tốt hơn được nữa.
Mà với tác phong nhất quán của Tiêu Phong Dương, bố cục như vậy cũng có tính khả năng cao nhất!”
Sắc mặt Lăng Thần sầm xuống.
Nói như vậy, với thực lực của Tiêu gia và Thiên Thượng Thiên, lấy một đội chừng vài ngàn chiến sĩ tinh nhuệ bí mật tiềm nhập, cho dù không đủ để một lần nhổ tận gốc thế lực thuộc về Lăng gia.
Thậm chí cho dù toàn bộ những người đó của Tiêu gia bị diệt tại thừa Thiên, nhưng lại là tràng cảnh đó là chuyện không thể tránh được.
Trong khi đó hiện tại điều Tiêu gia cần, chính là một hồi đại loạn ở Thừa Thiên.
Lợi dụng hỗn loạn để thủ thắng.
Thậm chí là Nam Trịnh hay Đông Triệu, đều hi vọng một hồi đại loạn như vậy.
Chỉ cần Lăng gia bắt đầu loạn, ngay cả có thể tức khắc áp chế được, cũng sẽ truyền ra ngoài những tin tức bất lợi.
Tiêu gia cùng với các phương thế lực khác, chờ đợi vừa vặn chính là loại tin tức như vậy.
Mượn lời đồn đại có thể xuất động các lộ đại quân tiến thẳng vào Thừa Thiên.
Đến mức như vậy, ắt sẽ tạo cho Lăng gia một cái phiền toái cực kỳ to lớn.
“Nếu nói như vậy, chúng ta nên làm như thế nào?” Lăng Thần nhìn về phía Lăng Thiên và Mạnh Ly Ca, chỉ thấy Lăng Thiên ngồi cười hì hì, Mạnh Ly Ca thì tay vuốt chòm râu dài, bộ dạng thong dong, trong long không khỏi an tâm vài phần.
“Thần nhi yên tâm.
Quân sư nếu đã nhìn ra ý đồ của đối phương, há không có biện pháp ứng phó?” Lăng Thiên mỉm cười nhìn Mạnh Ly Ca, nói: “Nếu như ta ủy thác tiên sinh nắm toàn cục quân vụ, thì tất cả liền do tiên sinh làm chủ.
Lăng Thiên sẽ vì tiên sinh mà làm một tiểu tốt ẩn thân trước ngựa.
“Đâu có.
Cho tới khi xảy ra việc này, ta mới thực sự phát hiện ra công tử nhìn xa trông rộng đến mức nào, mưu tính sâu xa ra sao.” Mạnh Ly Ca khe khẽ cười, kinh phục nhìn Lăng Thiên: “Công tử rõ rang đã tìm ra cách ứng phó thích hợp cho từng chuyện, đều đã chuẩn bị thỏa đáng hết cả.
Hiện tại Ly Ca chỉ là không tốn chút công sức nào cầm trong tay những bố trí lúc trước của công tử vận dụng ra mà thôi.”
“Lời này của tiên sinh phải giải thích thế nào? Rốt cuộc là có bố trí gì vậy?” Lăng Thần kinh ngạc, đôi mắt xinh đẹp mở to.
Lăng Thiên vốn đã giao mọi việc cho Mạnh Ly Ca, sao Mạnh Ly Ca này lại nói đây tất cả đều là công lao của Lăng Thiên? Nhìn dáng vẻ của lão, quả thật không giống như là thổi phồng lẫn nhau.
“Từ mấy năm trước, khi công tử phân hệ thống tình báo của Lăng phủ biệt viện thành nhất minh nhất ám, tạo ra hai chủ tuyến, chuyện này Thần cô nương không biết ư?” Mạnh Ly Ca than thở một tiếng: “Thế gian liệu có ai tưởng tượng nổi, hệ thống “tứ phương tình báo” trải khắp nơi chấn nhiếp thiên hạ của Lăng gia, chỉ nằm trong tay một người.
Cũng lại đều không thể hiểu rõ được lực lượng, mức độ nhanh nhạy cũng đã tới cực điểm.
Tổ chức nghiêm mật càng khiến cho người ta nhìn thấy mà than thở.
Nhưng lực lượng tình báo như vậy rồi, công tử vẫn như cũ âm thầm tổ kiến thêm một thế lực ám tuyến không chút lien quan… Thủy Tinh Lâu.
Mà lực lượng của ám tuyến này, so với tứ phương tình báo không kém chút nào.
Thậm chí còn mạnh hơn.”
Mạnh Ly Ca thở dài một tiếng, nói: “Cho nên, vô luận địch nhân phá hủy mạng lưới tình báo thuộc về ám tuyến tới mức nào đi nữa, chỉ cần Thủy Tinh Lâu vẫn còn tồn tại, chúng ta liền không có bất luận cái gì cần phải lo lắng về tin tức tình báo thu nhận được.
Chắc hẳn sau khi công tử triển khai việc đó cũng đã phòng bị sẵn bước này rồi.
Cho tới bây giờ ta mới biết, công tử không ngờ lại thâm mưu tới mức như vậy.”
Lăng Thiên cũng có chút ngạc nhiên.
Hắn bí mật thành lập hệ thống tình báo Thủy Tinh Lâu, tối đa cũng chỉ là vì để thuận tiện hành sự, hơn nữa còn là con đường vơ vét của cải trọng yếu.
Không ngờ hiện tại bởi vì xảy ra chuyện Tiêu gia lại bị Mạnh Ly Ca cho rằng đó là sự sắp đặt từ trước.
Thật xấu hổ mà.
Lăng Thiên có chút không biết nói gì.
Thầm nghĩ, ngài Mạnh Ly Ca Chư Cát à, ngài cũng xem ta cao quá rồi đó? Ta có thể nào đi nữa cũng không thể trông mong nhân viên của ta bị thất chư? Lẽ nào sự chuẩn bị từ mấy năm trước của ta, người do tự tay ta bồi dưỡng chết mất mấy mạng là do ta bày ra, là ra mưu tính sâu xa ư? Thế này thật quá khoa trương.
Thế nhưng nhìn bộ dạng tâm phục khẩu phục tự đáy long của Mạnh Ly Ca, Lăng Thiên sờ cằm, cười khổ lắc đầu.
“Mà hiện tại đã có Thủy Tinh Lâu âm thầm làm việc, vô luận Tiêu gia có hành động nào, chúng ta đều có thể đón đầu, dần cho chúng một trận.”
“Về dự đoán lúc trước.” Mạnh Ly Ca nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, sắc mặt trở nên thận trọng, nói: “Ta chỉ dự đoán theo thói quen dụng binh của Tiêu Phong Dương.
Kế hoạch chung thay đổi mau chóng, sự thực cũng không nhất định sẽ là như vậy.
Tuy nói có phần nắm chắc, nhưng vẫn phải có những phòng bị khác.
Cho nên từ giờ trở đi, hệ thống tình báo ở phương Đông vốn thuộc về Lăng Trì sau vài lần hoạt động, thuận theo tình thế hiện nay lập tức chuyển sang ẩn tang, tốt nhất là làm cho Tiêu gia nghĩ rằng, chúng ta vì tránh bị tấn công, đã triệt để rút nhân thủ trở về.
Như vậy, nhất định sẽ có tác dụng tạo ra sự lơ là.
Cùng lúc này, tiến them một bước, lien hệ chặt chẽ với Thủy Tinh Lâu, mau chóng thu thập tình báo về những động tĩnh mới nhất của Tiêu gia.”
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 579: Ly Ca Chi Mưu
“Thứ hai.
Tại cuộc chiến với Nam Trịnh.
Bước đầu tiên của chúng ta cần làm là tung ra tin đồn.
Nói rằng Tiêu gia và Lăng gia đã kết thành liên minh.
Chuẩn bị thôn tính Nam Trịnh.
Việc này có quan hệ giữa TIêu gia gia chủ Tiêu Phong Hàn và lão thái gia làm nền tảng.
Sau khi tung ra lời đồn thì hạ thêm nửa diểm công phu.
Sẽ có năm phần trở lên nắm chắc thành công.
Cho dù không có ích.
Cũng khiến cho lòng người Nam Trịnh bất ổn.
Triệt để cắt đứt khả năng liên minh giữa Tiêu gia và Nam Trịnh.
Ít nhất cũng khiến cho bọn họ ngờ vực lẫn nhau một cách vô căn cứ”:
Trên mặt Mạnh Ly Ca hiện ra vẻ giảo hoạt.
Nói: “Sau đó đồng thời khi TIêu gia bắt đầu hành động.
Chúng ta sẽ tung ra tin tức.
Nói rằng Lăng Thiên công tử đã đánh chết Giang Sơn lệnh chủ Tống QUân Thiên Lý.
Nếu TIêu gia không rải lời đồn ra cũng không sao.
Nếu rải thành công.
Hai cái tin tức sẽ gặp nhau.
Nếu Tiêu gia tránh né không chiến.
TIếng tăm của Lăng Thiên công tử chắc chắn sẽ uy chấn thiên hạ.
Càng tăng thêm danh vọng của Lăng gia”.
Hai mắt Lăng Thần tỏa sáng.
Ra sức gật đầu.
Nàng cũng là người thông minh.
Từ sự dẫn dắt của Mạnh Ly Ca.
Nàng đương nhiên cũng đã suy nghĩ ra những thứ tiếp sau.
Trong lòng liền tính toán.
Làm sao mới có thể thực hiện hai kế hoạch này đủ toàn mỹ.
Nếu thực sự có thể thực hiện một cách thuận lợi toàn bộ kế hoạch của Mạnh Ly Ca đưa ra.
Như vậy.
Lăng gia không những không bị hao tổn.
Trái lại uy danh càng thêm đại chấn.
Không ngờ sau khi nghe được những tin tức ác liệt, mình có phần sợ hãi là thế, vậy mà chỉ sau buổi nói chuyện qua loa của Mạnh ly Ca, mọi lo lắng liền bị phá giải biến mất vô ảnh vô tung.
Thậm chí còn có thể khuếch trương thế lực của Lăng gia thêm một bước.
Giờ khắc này, Lăng Thần lại càng khôgn hoài nghi trí tuệ của Mạnh Ly Ca.
“Thứ ba.
Tập kết lực lượng mã tặc ở phương Đông.
Theo ta được biết.
Thì có hai cỗ thế lực tụ tập ở phía Đông phải không? Mỗi phần binh lực ứng với khoảng ba ngàn người?” Mạnh Ly Ca nói đến đây, có chút không rõ ràng hỏi một cau.
Thế lực ở ngoài giống như Thủy Tinh Lâu.
Đều là lực lượng bí mật của Lăng Thiên.
Là cơ mật lớn nhất của Lăng phủ biệt viện.
Mạnh Ly Ca chỉ biết loáng thoáng.
Khắp nơi đều có dạng nhân mã như thế này tồn tại nhưng tình hình cụ thể về thực lực của những thế lực này cũng không có trong hồ sơ ở Lăng phủ biệt viện.
Bởi vậy Mạnh Ly Ca chỉ suy đoán mà hỏi một câu.
“Chỉ có mọt.
Nhân số không quá nhiều.
Chỉ có khoảng hơn ngàn người.
Bất quá tất cả đều là lực lượng tinh nhuệ: nguyên bản một cỗ nhân mã đã được ta điều tới khu vực đại quân của đại tướng quân Trầm Nhu Hổ tùy thời phối hợp hành động.
Mặc khác.
Vạn nhất ĐÔng Phương Kinh Lôi có hành động khác thương.
Chi đội ngũ này chủ yếu là lực lượng tiếp ứng.
Không khinh động”.
Lăng Thiên ồ một tiếng, giải thích.
“À!”.
Mạnh Ly Ca khép hờ đôi mắt: “Nếu nói như vậy.
Kế hoạch cướp lương của ta chỉ sợ phải thay đổi rồi.
Bất quá đội ngũ một ngàn quân tinh nhuệ này mặc dù không thể dùng để cướp lương.
Dùng để quấy rối đường vận chuyển lương thực cũng có thể thu được hiệu quả kì binh.
Nếu là Tiêu Phong Dương bất động thì chi đội ngũ này đương nhiên cũng không cần phải động.
Nhưng chỉ cần đại quân Tiêu Phong Dương khẽ động.
Chi đội ngũ đó liền lập tức bắt đầu hành động quấy rối.
Hoặc giết người hoặc phóng hỏa.
Hoặc phá đường.
Nói ngắn gọn.
Làm cho đường vận chuyển lương thực của Tiêu gia nảy sinh vấn đề.
Dù chỉ kéo dài thời gian vận lương của Tiêu gia thêm vài ngày.
Cũng phải làm cho bằng được”.
Mạnh Ly Ca cười hắc hắc: “Chỉ cần quân lương của Tiêu gia tới trễ ba ngày trở lên.
Trong khoảng thời gian này chúng ta liền có thể rải tin đồn.
Nói rằng đã phá hủy kho lương của Tiêu gia.
Nói chung làm cho nhân tâm trong quân đội đang hành động của Tiêu gia
“Tuyệt diệu”.
Lăng Thiên vỗ tay. “Nếu nhân tâm quân đội không ổn đnh.
Chúng ta liền mượn các thủ đoạn như: Ám sát, phóng hỏa… khiến cho quân lính nổi loạn”.
“Chính là như vậy”.
Mạnh Ly Ca cười ha hả nói: “Ngoài ra.
Trong khỏagn thời gian này nhất định phải làm cho Đông Phương Kinh Lôi vô luận như thế nào cũng phải khởi binh khai chiến với Hoàng thất Đông Triều khiến họ chính diện đối địch.
Làm được như vậy thì cho dù Tiêu gia muốn liên minh với ĐÔng Triệu, Đông Triệu căn bản cũng không có lực lượng triển khai hành động quân sự với chúng ta.
Huống chi còn mười lăm vạn đại quân của Trầm đại tướng quân đủ để khiến cho Đông Triệu dưới tình thế loạn trong giặc ngoài tuyệt không dám hành động thiếu suy nghĩ”.
“Mặt khác.
Có thể dóng trống mở cờ phái ra một đoàn đặc phái viên đến Ngô quốc đặt quan hệ ngoại giao”.
Mạnh ly Ca âm hiểm cười rộ lên: “Chỉ cần tới tặng tơ lụa vải vóc là được.
Cũng không nhất định phải làm cái gì khác.
TIn tưởng đủ để cho Nam Trịnh và Tiêu gia bán tín bán nghii.
Đợi làm xong bước này.
Liền chân chân chính chính bình chân như vại. đến lúc đó, chúng ta cũng bắt đầu nhắm vào đội ngũ của Tiêu gia toàn lực phản kích”.
“Do công tử và Lăng Kiếm lĩnh xuất nhân thủ tinh nhuệ.
Chúng giáo đầu theiest huyết trong biệt viện nhất tề xuất động.
Binh phân ba đường.
Nếu Tiêu gia thật sự phái từng nhóm nhỏ binh mã tinh nhuệ lần lượt tiềm nhập.
Chúng ta sẽ khiến bọn chúng có đi không có về.
Tiêu phong Dương bất động liền dừng lại. nếuvong động.
Chúng ta liền nhân cơ hội lớn đó, đuổi Tiêu Phong Dương chạy về quê nhà ở Đông Nam”.
“Xem ra Mạnh quân sư chung quy không chịu buông tha rồi.
Lẽ nào để ta an an ổn ổn ngủ vài ngày lại gây lên phản loạn lớn đến như vậy ư? Biết đâu đám đầu không óc đó đuổi ta ra ngoài thì sao?”.
Lăng Thiên suy nghĩ, cười rồi nói đùa một câu.
“Công tử chính là một người địch nhiều người”.
Mạnh Ly Ca vuốt râu mim cười: “Lấy bản lĩnh đại chiến với Giang Sơn lệnh chủ của công tử.
Thế gian hiện nay, còn có người nào có thể làm gì được công tử? Mạnnh mỗ đương nhiên rất yên tâm rồi”.
Nói đến đây, Mạnh Ly Ca nháy mắt.
Mỉm cười nói: “Nếu công tử không muốn đi ra ngoài cũng được.
Chỉ cần công tử lập tức chiếu cáo thiên hạ. đăng cơ làm hoàng đế; đương nhiên cũng sẽ không cần ra ngoài. “Hắn cười ha ha hai tiếng nói: “Từ xưa đến nay.
Vẫn chưa bao giờ nghe nói qua có một vị hoàng đế nào đi ám sát cả”
“Ta đây vẫn phải đi thôi”.
Lăng Thiên cười khổ hai tiêng: “Gia gia và phụ thân đều còn rất khỏe mạnh.
Tiên sinh muốn ta đăng cơ làm hoàng đế.
Chẳng phải là đặt ta ở trên đống lửa hay sao.
Cũng chỉ cần một cái nghịch hiếu bất đạo này.
Cũng đủ để khắp thiên hạ tụ tập mà công kích ta rồi”.
“Thực sự là nhìn không ra một nhà các ngươi”.
Mạnh Ly Ca lắc đầu thở dài: “Ngôi vị hoàng đế bày sẵn rồi.
Tổ tôn tam đại không ngờ ngường người tránh như tránh hổ.
Khiến người ta không thể hiểu nổi mà.
Lăng Thiên cười khổ trong lòng. lăng Chiến lão thái gia tuổi đã cao, căn bản không nghĩ đến phương diện này.
Tự nhiên sẽ không ngồi vào vị trí đó.
Tính tình phụ thân Lăng Kheiesu như vậy, cho dù ngồi ở trên ngai vàng hoàng đế sợ rằng một đời tức giận sẽ động võ với các đại thần ngay tại kim điện.
Huống hồ hoàng đế phải có phi tử.
Chỉ một điểm này. có mẫu thân Sở Đình Nhi cầm giữ.
Cho dù có cấp cho lão cha Lăng Khiếu một trăm lá gan, ông cũng không dám đi đến ngồi vào ngai vàng. còn mình, trên có hai đời lão nhân.
Nếu mình ngồi vào.
Chẳng phải bằng nguyền rủa gia gia phụ thân chêt sớm đi hay sao? Đây là điều kiêng kỵ nhất trăm vạn lần không thể phạm vào được.
Cho nên tạm thời mà nói.
Hoàng vị cứ vậy mà trống trợn, treo lơ lửng giữa không trung.
“Ách.
Mạnh tiên sinh. hay là ngươi nói tiếp chuyện của ngươi đi”.
Lăng Thiên cười gượng hai tiếng.
Lau mồ hôi.
Hơn nữa ngồi trên hoàng vị, vốn không thể tự do, mà Lăng hiên còn muốn tiêu dao tự tại thêm mấy năm nữa.
“ha ha.” Mạnh Ly Ca nhìn Lăng Thiên.
Phì cười hai tiếng khẽ khàng.
Lúc này mới ổn định tâm tình.
Suy nghĩ.
Khóe miệng lô ra một nụ cười nhàn nhã như đã thấy rõ tiên cơ: “Chỉ cần đám người công tử ngăn chặn thành công đám nhân mã tinh nhuệ của Tiêu gia tiềm nhập.
Dưới cảnh nhiều nơi cùng hành động.
Tiêu Phong Dương bốn bề thọ địch.
Cho dù hắn có muôn vàn diệu kế.
Cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà lui binh.
Đến lúc đó. kế hoạch đã được công tử dự định với Nam Trịnh, liền có thể mượn cơ hội này tiến hành ngay lập tức.
Nhanh như thiểm điện tấn côgn Nam Trịnh.
Nói cách khác.
Dưới tình huống khôgn có bất luận ngoại viện nào.
Không tới một tuần trăng Nam Trịnh liền phải mang họ Lăng.
Chỉ cần thu được Nam rịnh rồi.
Đông Triệu có Đông Phương Kinh Lôi làm nội ứng.
Chúng ta hai quân cấp tốc bao vây.
Thôn diệt Đông Triệu.
Đến lúc đó chỉ còn lại cuộc quyét chiến với Tiêu gia.
Giống như nửa giang sơn đã nằm trong tay rồi”.
“Ý của quân sư là.
Lần này chúng ta thậm chí có cơ hội có thể một lần tiêu diệt luôn cả Tiêu Phong Dương.
Cũng không thể hạ tử thủ sao? Mà là thả cho hắn rời đi? Có khi nào là thả hổ về núi không?”.
Lăng Thần nhạy bén cảm thấy, dựa theo kế hoạch này mà tiến hành xuống.
Cho dù nhất cử đánh tan đại quân của Tiêu Phong Dương.
Đây cũng không phải là không có khả năg.
Nhưng trong kế hoạch cũng mạnh Ly Ca.
Căn bản lại không nhắc tới việc này.
Không khỏi có chút khó hiểu.
Đưa ra nghi vấn.
“Không sai”. mạnh Ly Ca liếc mắt tán dương nhìn Lăng Thần. giải thích: “Tiêu gia là tài phiệt đệ nhất thiên hạ.
Thực lực khổng lồ.
Lại thêm có Thiên Thượng Thiên ẩn ở sau cửa.
Hiện tại chưa phải là thời gan thích hợp quyết chiến với bọn họ.
Huống chi hơn ba mươi vạn đại quân của họ ồ ạt áp tới.
Nếu chúng ta tùy tiện đánh tan đội ngũ trung quân của Tiêu Phong Dương.
Tất nhiên sẽ khiến cho Tiêu gia xuất toàn lực phản công.
Đến lúc đó, cho dù chúng ta có thể thắng.
Chắc chắn cũng sẽ là thắng thảm.
Được không bằng mất.
Lại ảnh hưởng đến kế hoạch an bài đối với Nam Trịnh và Đông Triệu.
Thậm chí nếu Nam Trịnh, Đông Triệu cũng nhân cơ hội này tham dự vào. chúng ta còn có khả năng chiến bại nữa.
Lúc đó bốn bề thọ địch.
Lại không thể chịu nổi.
Cho nên lúc này không phải là thời cơ tốt nhất để đối phó với Tiêu Phong Dương.
Ngay cả chúng ta đã nuốt hắn vào trong miệng.
Cũng phải nhổ ra ngoài”.
Mạnh Ly Ca ý vị thâm trường hít sâu một hơi nói: “Như thế trong nháy mắt sẽ vạn biến. mà chúng ta không thể trông cậy quá nhiều vào Đông Phương Kinh Lôi.
Thế cục sẽ bất lợi với chúng ta.
Lấy cách ứng nhân xử thế của Đông Phương Kinh Lôi, có thể sẽ phản bội bất cứ lúc nào”.
Mà chiến tuyến của chúng ta đã khai mở quá dài.
Nhất thiết phải giải quyết xong Nam Trịnh trước khi Ngọc gia chiếm Ngô quốc.
Trước mắt, đây mới là chuyện quan trọng nhất.
Nếu Ngọc gia xuất thủ trước chúng ta một bước.
Chúng ta sẽ lâm vào cảnh hai mặt thụ địch.
Hơn nữa còn là địch nhân cường đại nhất đương đại. do đó, một chuyện này cần phải suy nghĩ”.
“Lời này của tiên sinh không sai”.
Lăng Thiên nhìn thoáng qua Mạnh Ly Ca.
Khóe miệng khẽ nhếch lên.
Nói: “Còn một điểm nữa.
Hiện tại.
Ta đã định chủ ý với Tiêu Nhạn Tuyết.
Như vậy cách đối xử với Tiêu gia.
Còn cần phải tỉ mỉ cân nhắc thêm một vài phần.
Nhất là mấy nhân vật đầu não của Tiêu gia.
Vẫn nên là có thể không giết thì không cần giết đi.
Nếu nàng đã là nữ nhân của ta.
Chung quy ta không thể làm cho nàng cả ngày lệ rơi ướt mặt được. cũng không thể làm cho nàng bị khó xử kẹp giữa ta và gia tộc của nàng.
Tư vị loại này.
Thật là quá mức khó chịu.
Không chỉ có Tiêu gia, mà còn có Ngọc gia.
Cũng đồng dạng như vậy”.
“Ngọc gia có thể diệt.
Tiêu gia có thể diệt.
Nhưng Ngọc Băng Nhan và Tiêu Nhạn Tuyết.
Ta lại phải cấp cho họ một cái công đạo. cũng giống như lúc giữa ta và gia tộc các nàng đã chọn ra.
Nếu các nàng đã lựa chọn như vậy.
Ta đây phải có nghĩa vụ làm cho nữ nhân của ta được hạnh phúc”.
Lăng Thiên thâm trầm nói: “Cho nên điểm ấy cần phải có chừng mực.
Chúng ta vẫn phải nắm chặt một chút”.
“Về các chuyện khác.
Hoàn toàn làm theo lời của quân sư đi.
Ta không có bất kỳ ý kiến gì. cũng không có bất luận bổ sung nào.
Sự bố trí của quân sư đã rất hoàn thiện.
Ta rất hài lòng rồi”.
Lăng Thiên nhìn Mạnh Ly Ca.
Mỉm cười nói.
Bạn đang đọc truyện tại –
“Đa tạ công tử”.
Mạnh Ly Ca đứng lên.
Vẻ mặt nghiêm túc, thi lễ.
Lăng Thiên nghiêng người né qua.
Chân thành nói: “Quân sư khách khí rồi. nếu ta không tin quân sư, hà tất mời quân sư đến nơi này? Ta đã tin quân sư.
Như thế, vô luận quân sư quyết định như thế nào.
Ta cũng sẽ không hoài nghi”.
Lăng Thiên nghiêm mặt nhìn Mạnh ly Ca nói: “Cho dù là sai.
Cũng tuyệt không nghi ngờ!”.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 580: Tin Đồn Khắp Nơi
Ngay cả sai, cũng tuyệt không nghi ngờ!
Trong một thoáng ấy, toàn thân Mạnh Ly Ca run rẩy, chỉ cảm thấy trong lòng mình kích động trào dâng, một cỗ nhiệt huyết xông lên đầu, khuôn mặt trắng trẻo tức thì đỏ bừng lên.
Hắn mạnh mẽ tự khắc chế, rốt cục khắc chế được tâm tình của bản thân.
Khẽ nở một nụ cười lãnh đạm, nhưng khóe mắt cũng đã rớm lệ.
Lăng thiên cười ha hả, vỗ vỗ vai hắn, quay đầu nói với Lăng Thần: “nàng truyền xuống mệnh lệnh.
Toàn bộ nhân thủ đánh lén do Lăng Kiếm tuyển định, lúc nào xong, thì nói Lăng Kiếm tới tìm huynh ngay”.
Lăng thần kính cẩn dạ một tiếng, xoay người bước ra.
Cước bộ rời đi, lại phi thường ung dung tự tại.
Thậm chí trong lòng còn có chút vui mừng.
Nếu đúng như những gì Lăng Thiên vừa mới nói, thì hắn giống như mưu thần, trí tuệ trong mắt, nhưng thật sự có chút lòng dạ đàn bà, thậm chí có thể phải vất vả hoàn thành đại nghiệp nhất thống, nhưng một cử động đó thôi lại làm cho lòng lăng Thần trào lên chút nhàn nhạt.
Lăng Thiên chính là như vậy, một người đa tình, với địch nhân hắn đương nhiên có thể không ngại dùng bất cứ thủ đoạn xấu xa nào, thậm chí còn có một ít có thể liệt vào thủ đoạn đê tiện, để đạt được mục đích cũng sẽ dùng.
Có thể nói là không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Nhưng với những người hắn đã nhận định đó là người của mình, lại vạn phần che chở.
Tiêu Nhạn Tuyết như thế, Ngọc Băng Nhan như thế, chính mình không phải từng nếm trải cảm giác đó hay sao.
Lạ nghĩ trước đây, phát sinh ra rạn nứt với Long tường kẻ đứng đầu Thừa Thiên, không phải chỉ vì một thị nữ của hắn hay sao?
Tiêu Nhạn Tuyết, Ngọc Băng nhan, một người là Ngọc gia, một người là tieu gia, đều là đại tài phiệt đương đại cũng là cản trở lớn nhất trên đường tranh đoạt thiên hạ của Lăng Thiên.
Nhưng Lăng Thiên lại có thể làm ra một quyết định vượt ngoài dự đoán của chúng nhân như vậy, chiếu cố tâm tình nữ nhân của hắn, nếu đổi lại là một nhân vật kiêu hùng khác, đâu thể như vậy chứ? Nhưng Lăng thiên lại sẽ làm như vậy, hơn nữa vô cùng quan tâm.
Ngay cả như vậy sẽ tăng thêm một ít những phiền phức không cần thiết trên đường tranh ngôi bá chủ của hắn, nhưng Lăng thiên vẫn quyết định làm như vậy.
Diệt Tieu gia, Ngọc gia đều là những chuyện phải làm.
Nhưng, với những nữ nhân được mình thừa nhận, có quan hệ với mình, lại luôn châm chước.
Những lời này, đã đủ để nói rõ sự kiên trì của riêng Lăng THiên.
Cũng nói rõ Lăng Thiên bảo vệ nữ nhân của hắn tới mức nào.
Tại cái xã hội mà phu thê như áo quần, huynh đệ như tay chân này, trong mắt nhân gia địa vị của một nữ nhân rất thấp kém, Lăng Thiên có thể làm như vậy, theo lập trường của một nữ nhân như Lăng Thần, thật sự là rất trân quý.
Bảo vật vô gia dễ cầu, tình lang khó mà có được.
Bạn đang đọc truyện tại –
Cho nên trong lòng Lăng Thần rất cao hứng.
Cũng rất cảm động.
Lăng thiên quay đầu. ha ha cười nói: “Quân sư.
Hiện tại cả ta và ngươi đều là một thân nhẹ nhàng vô sự.
Tới, mau mang chung trà của ngươi lại đây.
Ta thưởng thức còn chưa tận hứng”.
Mạnh Ly Ca sảng khoái nở nụ cười: “Công tử muốn tn hứng.
Ly Ca đương nhiên phải bồi công tử uống tới thống khoái rồi”.
Nói xong, hai người nhìn nhau, đều ngầm hiểu ý.
Không khỏi nhìn nhau cười lớn.
Tin đồn bay
Toàn bộ đại lục THiên Tinh đột nhiên biến thành thiên hạ của tin đồn.
Tin đồn.
Trong nháy mắt biến thành đại danh từ tin tức.
Còn tin tức chuẩn xác.
Lại cũng không tìm thấy đâu nữa.
Một trong các tin đồn, công tử Lăng Thiên của Thừa Thiên bị cao thủ đệ nhất thiên hạ giang Sơn Lệnh chủ Tống Quân Thiên Lý tử vong truy sát, rốt cục duy trì được tháng thứ tư thì bị giết cheest. hiện nay giang Sơn lệnh chủ đã quay lại Vô Thượng Thiên, quay về giao Giang Sơn Lệnh.
Lăng Gia đã bí mật mang thi thể của công tử Lăng Thiên về Thừa Thiên, nhằm tạm thời duy trì quân tâm ổn định, giữ kín không nói ra.
Tin đồn thứ hai, Giang SƠn lệnh chủ truy sát công tử Lăng Thien, bị công tử Lăng Thiên khéo léo sử dụng mưu kế, tuyệt địa phản kích, nhất cử đánh chết Tống Quân Thiên lý, hiện nay, công tử Lăng Thiên đã thay thế Giang Sơn lệnh chủ, trở thành tân cao thủ đệ nhất thiên hạ, hiện đã trở thành nhân vật anh hùng vô song vô đối thủ.
Hơn nữa, Giang Sơn lệnh chủ truy sát như thế nào, công tử Lăng THiên phản kích ra sao, hai người quyết chiến ở chỗ nào, tình hình chiến đấu như thế nào, kịch liệt tàn khốc v.v…., càng được nhân sĩ giang hồ rải khắp mọi nơi, mỗi người đều tựa như họ hàng thân thiết, người giảng thuật thì mặt mày hớn hở, nước bọt văng tung tóe, người nghe thì há mồm trợn mắt, cứng họng líu lưỡi…
Hai tin đồn rõ ràng trái ngược nhau ở khắp nơi thi thoảng cũng va chạm với nhau, thậm chí giữa hai người giảng thuật cùng lúc còn xảy ra chuyện động chân động tay, trừng mắt gân cổ mà nói rằng tin tức của mình mới là sự thực, của đối phương căn bản chính là vô căn cứ.
Trong lúc nhấtt hời, đại lục thiên tinh triệt để trở nên sinh động, từ đầu đến cuối đầu xoay quanh chuyện này, xôn xao rất nhiều những cách nói khác nhau, có tin, có bán tín bán nghi, có cả những kẻ hả hê cười trên nỗi khổ của kẻ khác… Toàn bộ đại lục như một nồi nước sôi, khí bọt bốc lên không ngớt.
Hai loại đồn đại đồng dạng cường đại, làm cho thế lực khắp nơi vừa mới rục rịch, lại như bị dội nước lạnh, đều im lặng nhìn sự tình biến đổi.
Đúng lúc này, lại có thêm một cái tin tức mạnh mẽ hoành không xuất thế.
…Hai mươi vạn đại quân của Lăng gia tiến công Nam Trịnh không biết vì sao chiến sự bất động chậm chạp như vậy không? Hắc hắc ta biết, người Lăng gia sớm đã kết minh với người Tiêu gia, chờ nhân mã của TIêu gia đến, hai nhà hợp binh với nhau, nhất cử thôn diệt Nam Trịnh, sau đó chia đều theien hạ…
… À à, nghe nói sau khi hai nhà diệt Nam Trịnh, sẽ lấy một con sông nào đó làm iowsi hạn, Đông là của Tiêu gia, Tây là của Lăng gia, còn có một cái gì đó gọi là “Lăng hà tiêu giới”, tin tức của ta có đúng lúc không chứ…
… Ta đã nói mà, Tiêu gia cùng Lăng gia vốn quan hệ mấy đời, nghe nói hai lão gia chủ còn là huynh đệ kết nghĩa vài chục năm nữa kìa, Tiêu gia không tìm Lăng gia hợp tác còn có thể tìm ai? lăng gia có chỗ tốt đương nhiên cũng sẽ chia cho Tiêu gia, công tử Lăng Thiên nhà người ta còn là con rể của tiêu gia nữa đó, kỳ thực, từ hôn gì đó, căn bản là thủ thuật che mắt mà thôi.
Lăng Thiên giả là công tử quần là áo lượt cũng chỉ là một cách che mắt, Tiêu gai đánh nghi binh Lăng gia đương nhiên cũng là thủ thuật che mắt, vẫn đường cũ, không có một điểm mới mẻ nào, cũng chỉ những kẻ ngu ngốc mới nhìn không ra, ta lại là người rõ ràng…
…Chính là như vậy, ha ha ha, Nam Trịnh này thật không may mà…
… ừ, ừ, ồ, nghe nói binh mã của Tiêu gia đã đến rồi, phỏng chừng là muốn lập tức tấn công đó…
… Lăng gia không chỉ cùng một trận tuyến với Tiêu gia, khẳng định ngươi không biết, Lăng gia đã kết minh với Ngô quốc… Không tin? Khốn kiếp.
Lão tử lần trước đã tận mắt nhìn thấy đoàn đặc phái viên của Lăng gia đi đến Ngô quốc… Vì sao lúc này mới đi đến Ngô quốc? Ta phỏng chừng nha, là như thế, như thế, có chuyện như vậy đó, nói thế tin tức của ta là rất thích hợp đó, chịu phục chưa?…
Quỷ dị, hoang đường, nếu có chuyện lạ, các loại thuyết pháp thề bồi son sắt, ùn ùn tràn lan khắp cả đại lục Thiên Tinh, có nói tốt, đương nhiên có nói xấu.
Có nói có, thì sẽ có nói không có.
Đương nhiên có cái kia sẽ có cái này, có khẳng định thì sẽ có phản đối.
Trong một thời gian ngắn ngủi, đại lục Thiên Tinh dường như vỡ tung, các loạn tin tức nhỏ lẻ như châu chấu quá cảnh.
Đại lục Thiên Tinh như dâng lên một cỗ bát quái cuồng triều, tốc độ truyền bá tin tức có thể so với gió lốc, trong nháy mắt đã thổi tới mỗi ngóc ngách của toàn bộ đại lục…
Bắc Ngụy, khi Ngọc Mãn Lâu nghe được những tin đồn phô thiên cái địa này, sắc mặt bình tĩnh đứng một hồi lâu, xuát ra một đạo mệnh lệnh duy nhất: “Toàn quân xuất động, trong thời gian ngắn nhất, san bằng Tây Hàn.
Truyền tin cho ba vị các chủ, triệu tập năm trăm nhân thủ, lấy nhị gia tam gia dẫn đầu, xuất chiến Thiên Thượng Thiên.Phải toàn thắng”.
Sau khi những cao thủ của Ngọc gia đi đến Thừa thiên đại bại vật lộn trở về Minh Ngọc thành, Ngọc mãn Lâu thấy đám đó chật vật tới cực điểm, chỉ còn chưa đến mười người, hầu như tức giận còng lưng.
Nhưng cao thủ Bạch Ngọc này là gần một nửa thực lực tinh nhuệ của Ngọc gia, gần như đã tàn lụi hoàn toàn.
Tức thì xanh mặt tại chỗ phẩy tay áo bỏ đi.
Phong độ xưa nay ung dung trang nhã, bất động như núi không còn thấy nữa.
Đã nhiều ngày trên dưới Ngọc gia đều chìm trong bầu không khí vô cùng áp lực.
Tràn ngập tiếng khóc lóc của những gia quyến có người nhà tử nạn.
Lòng Ngọn Mãn Lâu phiền não không thôi.
Tiếp đó lại thêm sự kiện kinh người: năm trăm kỵ sĩ của “Thiên Thượng Thiên” một trong tam đại ẩn môn đương thế, không chút kiêng nể xuất hiện bên ngoài Minh Ngọc thành.
Càng làm cho Ngọc mãn Lâu nổi trận lôi đình chính là, Thiên Thượng Thiên dùng phươg thức giang hồ đến bái sơn môn, công bố vì môn hạ đệ tử của họ đòi lại một cái công đạo, đội ngũ ấy đưa ra phương thức giải quyết rõ ràng: song phương phái ra cao thủ, tận lực đánh một trận.
Vô luận thắng bại, việc này đều sẽ kết thúc.
Đây vốn là phuơng thức thông dụng nhất trong giang hồ để giải quyết vấn đề, nhưng vào thời khắc này mà nói, lại làm cho Ngọc Mãn Lâu bực bội không ngớt.
Thứ nhất: lực lượng vô cùng tinh nhuệ của Lôi gia sắp đến, thứ hai lại đang ở trong thời khắc khẩn yếu dụng binh với Tây hàn, thứ ba tàn binh bại tướng ở Thừa thiên vừa mới lui về, lực lượng bị thua thiệt tổn hại vượt quá chín thành, hoàn hảo không tổn hao gì trở về không có lấy một người.
Toàn bộ ngọc gia đang trong thời gian bị mây đen sương mù bao phủ.
Thiên thượng Thiên đúng vào lúc này lại đưa ra yêu cầu đánh một trận lấy lại công đạo, lại sử dụng phương thức của giang hồ để giải quyết ân oán. lựa chọn thời cơ vừa vặn chuẩn xác.
Chính vào lúc Ngọc gia đang khó khăn nhất.
Lúc này Ngọc mãn Lâu đang đau đầu với đội hình xuất chiến; con bày tẩy không thể động tới, cao thủ trong quân không thể điều ra, mà hiện tại Ngọc mãn Lâu còn không tán thành việc tiêu diệt toàn bộ nhân mã của Thiên Thượng Thiên ở đây.
Thứ nhất tổn hại của mình nhất định sẽ lớn, thứ hai Thiên Thượng THiên là sân sau của TIêu gia, cũng là địch nhan chủ yếu của Lăng Thiên.
Nếu ta giúp hắn giải quyết toàn bộ, phải quá dễ dàng cho tiểu tử kia sao? Vốn dĩ tính toán từ nhân thủ ở Thừa thiên trở về, trong đó có mấy người là cao thủ tinh nhuệ cả gia tộc, hơn nữa nếu đã lộ mặt ở Thừa thiên cũng không chắc để nói là đã bại lộ hay chưa, nhưng mắt thấy toàn là những tàn binh bại tướng trở về, Ngọc Mãn Lâu thực sự không còn biết nói thế nào.
Ngươi nói Ngọc Trảm Không ngươi là trưởng lão trong tộc, là cao thủ mà ai cũng iết của Ngọc gia, nghe nói bị Thủy gia phục kích, bị cao thủ tuyệt đỉnh phục kích, dọa cho sợ hãi, hằng đêm không dám ngủ, thậm chí còn có mất vài phần trí nhớ chuyện thế này phải tính ra làm sao?
Đặc biệt nghĩ đến chính mình không ngờ phải vô cùng không tình nguyện giúp đỡ Lăng Thiên một cái đại ân.
Ngọc Mãn Lâu càng phiền muộn không gì sánh nổi.
Hai người lại đang đánh cược, tuyệt đối là cược rất lớn.
Đánh cược vô cùng lớn.
Trong vòng năm năm, quyết chiến thiên hạ.
Thế nhưng Tiêu gia hẳn là thực sự từ tay Lăng THiên tới đối phó mình.
Thế lực Tiêu gia càng yếu, Lăng Thiên lại càng dễ dàng, khả năng thắng cược lại càng lớn.
Nhưng cục diện hiện tại, Ngọc Mãn Lâu buộc phải giải quyết đại phiền toái Thiên Thượng Thiên này trước.
Nói đùa, người ta đang đến cửa nhà mình, không giải quyết liệu được không đây? Chính mình cho dù không muốn ứng phí, Thiên Thượng Thiên nguyện ý sao?
Hơn nữa chuyện này lại không nửa điểm liên quan đến đám người Lăng Thiên, Thiên Thượng Thiên tự mình tìm đến cửa, nguyên nhân chính là vì do tam công tử Ngọc gia gây ra phiền phức.
Cho nên Ngọc Mãn Lâu càng cảm thấy tức giận không để đâu cho hết.
Lại nghĩ đến tiểu nhi tử không chịu thua kém hăng hái tranh giành của mình, Ngọc Mãn Lâu liền nổi trận lôi đình.
Cái này gọi là chuyện gì đây?
Cho nên mấy ngày nay Ngọc Mãn Lâu càng nén giận lại càng ngột ngạt, thực sự là đóng cửa ngồi trong nhà.
Họa từ trên trời rơi xuống.
Phiền phức của người ta không ngờ tự mình tìm lấy, tự đổ lên đầu mình? Khinh Ngọc gia ta là bùn nhão muốn nặn thế nào cũng được phải không? Rõ ràng tự biến mình trở thành “Tam đại ẩn môn”, cho dù lão tử không thể trêu vào Vô Thượng Thiên là một chuyện, nhưng cũng không thèm để đám chó má Thiên Thượng Thiên ngươi trong mắt.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Thôi Diễn Thiên Cơ] Bắt Đầu Tuyên Bố Thiên Kiêu Bảng [Thôi Diễn Thiên Cơ] Bắt Đầu Tuyên Bố Thiên Kiêu Bảng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Thoi-Dien-Thien-Co-Bat-Dau-Tuyen-Bo-Thien-Kieu-Bang-SE-Audio-Truyen.jpg)

