Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 106 : Hành Động Tinh Xảo (c526-c530)
❮ sautiếp ❯Chương 526: Hành Động Tinh Xảo
Đông Phương Hận tiếp được một kiếm, trong lòng nhận định, xem ra võ công của tên thích khách này chẳng qua cũng thế mà thôi.
Không biết cao thủ khác ẩn núp ở đâu, đột nhiên thấy hắn không ngờ lại xông lên, phân phó như đã có định liệu trước: “Lưu lại ba người yểm hộ phía sau thái tử, những người khác chia ra, vây thành một vòng lớn, không được cho tên gia hỏa này chạy mất!” Vừa nói vừa cầm kiếm lao lên trước, cùng người bịt mắt áo trắng đối chiến.
Ba thị vệ ôm Đông Phương Tinh Thần vội vàng lui ra sau, những người khác thì phối hợp với thế công của Đông Phương Hận, lập tức vây người áo trắng vào giữa, ai ai cũng vững lòng.
Thích khách này đã rơi vào trong vòng vây dày đặc của gần trăm người, xem ra lần này có chắp cánh cũng khó bay.
Đông Phương Tinhhồn hoảng vía, rống lên: “Bắt lấy hắn! Bản thái tử muốn phân thây hắn thành vạn mảnh, nếu ai thả tên ác đồ này thì sẽ xử cùng tội với thích khách!”
Đông Phương Hận trong lòng thầm mắng một tiếng, vị thái tử gia này đúng là ngu xuẩn tới cực điểm, không nhìn hoàn cảnh mà lại nói như vậy há chẳng phải mà bức thích khách liều mạng chạy trốn sao? Từ tình huống giao thủ vừa rồi cho thấy, công phu khinh thân của người này không yếu, tuyệt đối là hơn mình.
Nếu hắn thực sự một lòng muốn chạy, tình thế tất sẽ khó khăn hơn nhiều! Hơn nữa sẽ phải trả một cái giá rất lớn, lúc này nên nghĩ cách từ ngôn ngữ để hóa giải đấu chí của đối phương.
Đạt tới mục đích binh khí không cần nhuốm máu mà vẫn bắt được đối phương mới là hợp lý, nhưng vị thái tử gia này không ngờ lại làm ngược lại.
Thật không ngờ hoàng thượng cả đời anh minh, mà lại sinh ra một nhi tử ngu xuẩn đến cực độ như vậy! Đúng là bất hạnh mà!
Keng keng, Đông Phương Hận gạt hai kiếm của người áo trắng, đột nhiên nhìn thẳng vào mắt hắn, trầm giọng, nói: “Bằng hữu, coi bộ ngươi cũng là bị người khác sai khiến mà thôi.
Hà tất phải uống phí tính mạng của mình như vậy? Nếu ngươi có thể nói ra người chủ sự, lão phu có thể cầu tình với thái tử cho ngươi.
Ngươi thấy thế nào?”
Vừa nói Đông Phương Hận vừa chú ý hoàn cảnh xung quanh người áo trắng, đồng bạn của hắn không ngờ lại không hề xông ra cứu viện, chẳng lẽ… hắn không có đồng bọn.
Người bịt mặt áo trắng do dự chớp chớp mắt, lộ ra vẻ sợ hãi, lại có mấy phần do dự, nhưng lại không ngừng lại, trường kiếm cấp tốc xông ra ngoài, bảy tám thị vệ giơ kiếm lên, lập tức bức hắn lui lại vào trong vòng vây.
Cử động của người che mặt áo đen đã khẳng định suy đoán của Đông Phương Hận, lão lập tức cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Thấy bộ dạng thảm hại của đối phương, không ngờ lại có một chút cảm giác chiến thắng đã nằm trong tay.
Thế thắng đã định!
Bước tiếp theo…
Đông Phương Hận có chút dương dương đắc ý, vừa du đấu vừa khuyên nhủ: “Bằng hữu, tình hình hiện tại ngươi chẳng lẽ còn không nhìn ra ư? Ngươi đã không có hi vọng đào thoát nữa rồi, cho dù có chắp cánh cũng khó bay.
Thật thà một chút đi, tránh khỏi phải chịu nỗi khổ da thịt.
Người áo trắng hắc hắc cười lạnh, đột nhiên nói: “Được, ta nói cho ngươi.”
Đông Phương Hận trong lòng mừng rơn, hạ kiếm xuống, hòa hoãn nói: “Nói đi.”
“Người sai khiến ta chính là Đông Phương Kinh Thiên, gia chủ của Đông Phương thế gia!” Người áo trắng cười lạnh một tiếng, thân hình nhoáng lên né hai thanh trường kiếm đâm tới ở phía sau.
“Đánh rắm!” Đông Phương Tinh Thần phẫn nộ gào lên một tiếng: ” Đồ hỗn trướng, muốn giá họa mà không nhìn đối tượng à! Ngơi cho rằng ngươi không nói thì ta không biết là Đông Phương Kinh Lôi phái ngươi tới sao?”
Vừa nghe thấy câu này của Đông Phương Tinh Thần, người bịt mặt áo tắng tựa hồ như chấn động tâm thần, thân pháp lập tức chậm đi một chút.
Mấy danh vệ ở phía sau đâm xoạt xoạt mấy kiếm, người bịt mặt có chút né không kịp, trên áo bào trắng bị rạch ra mấy vết rách, còn, may mà chưa bị thương, miệng lạnh lùng mắng: “Lão tử chính là do Đông Phương Kinh Thiên phái tới!” Cố gắng lấy lại tinh thần đỡ mấy kiếm này, thân hình có chút lảo đảo, hô hấp cũng trầm trọng hơn nhiều.
“Thật là nhị gia phái ngươi tới?” Đông Phương Hận chậm kiếm lại, nghi hoặc hỏi.
“Không phải! Người phái ta tới chính là Đông Phương đại gia!” Người áo trắng chật vật né trường kiếm của Đông Phương Hận, mạnh miệng phủ nhận, nhưng trên áo vẫn bị Đông Phương Hận rạch một vết.
Nói là nguy hiểm, nhưng sao lại không bị thương tới da thịt, người áo trắng này hình như cũng quá may mắn rồi.
“Đồ hỗn trướng!” Đông Phương Hận tức giận mắng một tiếng, không truy hỏi nữa.
Giống như là mèo vờn chuột, trường kiếm vung vẩy quanh người người áo trắng, khiến hắn phải mệt mỏi chống đỡ.
Trong lòng thầm nghĩ: Tên gia hỏa này chỉ có khinh công cao minh, hơn nữa chỉ giỏi ám sát, một khi chính diện đối địch thì lại kém cỏi.
Người che mặt áo trắng *** chặt răng, cũng không nói gì nữa, tả xung hữu đột như con hổ điên, nhưng thủy chung vẫn không xông ra khỏi được vòng vây của chúng nhân.
Nhưng Đông Phương Hận và Đông Phương Tinh Thần nhìn phản ứng của hắn, trong lòng sớm đã biết rõ, người sai phái thích khách chắc chắn là Đông Phương Kinh Lôi! Hơn nữa không ngờ còn muốn vạn nhất gặp thất bại thì sẽ giáng họa cho đại ca của mình là Đông Phương Kinh Thiên.
Chỉ là thủ đoạn này khó tránh khỏi quá vụng về, cho rằng bản thái tử là đồ ngốc chắc?
Trong lòng đã có định kế, Đông Phương Hận, không lưu tình nữa, gầm lên một tiếng: “Xuất thủ toàn lực, nếu có thể thì bắt sống, còn không thì loạn kiếm phân thây!”
Mấy thị vệ đồng thời rống lên một tiếng, đao kiếm cùng phi ra, người áo trắng vì không kịp phòng bị chỉ có thể kiệt lực né tránh, trên áo trắng tựa hồ như biến thành từng con bướm trắng rời người bay ra.
Mấy đạo huyết ngân đã xuất hiện rõ ràng trên áo trắng, cuối cùng cũng trúng mấy vết kiếm thương rồi.
Đông Phương Hận thân pháp mạnh mẽ tung trường kiếm lên, trường kiếm mang theo tiết gió vi vút, độ ấp xuống người người áo trắng.
Tiến như gió to, lui như nước chảy, động như sấm, tĩnh như xử nữ, mỗi một tạo hình đều anh vũ tiêu sái, phong phạm cao thụ hiển lộ rất rõ ràng.
Thị vệ xung quanh cũng không cam lòng tỏ ra yếu kém, cơ hội đánh rắn giập đầu nào đâu phải dễ kiếm, ai ai cũng đều phấn chấn tiến lên, nhất thơi tiếng gào giết vang tới tận mây xanh, sĩ khí cao vợi, tràn ngập tư vị thắng lợi.
Đây chính là kích sát thích khách, cứu thái tử đó.
Ai ai trong mắt cũng dường như đa thấy được tiền thưởng của hoàng thượng.
Người áo trắng đó đột nhiên kinh hoàng thất thố gầm lên một tiếng, phun ra một bụm máu, trường kiếm kiếm quang tỏa ra, xoạt xoạt xoạt ba kiếm, lại có ba thị vệ đồng thời hô thảm, ngã xuống đất.
Người áo trắng giống như một con hổ điên, không ngờ trong nháy mắt công lực đại tăng, lao vút ra ngoài.
“Vây hắn lại! Hắn vừa rồi là sử dụng bí pháp thôi phát công lực, nhất định không thể kéo dài được lâu đâu! Hắn đã không còn bao nhiêu khí lực để du đấu nữa rồi.
Có có thê liều mạng đối mặt chính diện với hắn, làm tiêu hao sức lực của hắn!” Đông Phương Hận chính là là cao thủ có số má của Đông Phương thế gia, sao không biết đây là tư vị gì, lập tức mừng rơn, vội vàng hét lên một tiếng, chúng nhân đồng thanh đáp ứng.
Đông Phương Hận chỉ sợ có biến, tung người lên trên, lại đuổi theo sau người áo trắng, người áo trắng đó tả xung hữu độ được ăn cả ngã về không tung người lên, liều mạng xông ra ngoài.
“Đi đâu?” Đông Phương Hận cười ha ha, thân pháp ung dung tung người đuổi theo, một kiếm chém về người áo trắng ở đằng trước.
Đồng thời tả thủ ngưng tụ công lực, đột nhiên đánh ra một chưởng, nang theo kình phong cường liệt.
Lão rất nắm chắc, sau một chưởng này, người áo trắng nhất định sẽ không còn sức để chống đỡ.
Quả nhiên, người bịt mặt áo trắng vội vàng dùng kiếm để đỡ, tả chưởng của Đông Phương Hận đã đánh trúng ngực hắn, một thanh âm trầm muộn vang lên.
Người áo trắng cười lớn một tiếng, thanh âm cực kỳ thê thảm, miệng phun ra một bụm máu, đột nhiên thân hình trong không trung xoay sang trái, một sợi dây trong tay bắn ra, quấn lên cành của một cây đại thụ ở ngoài bốn trượng, mượn lực kéo, thân hình giống như lưu tinh bay ra, khi bay tới cây đại thụ đó thì hai chân dùng lực giậm một cái, rắc rắc, cành cây gãy lìa, người áo trắng đó chỉ sau một lần nhấp nhô đã biến mất trong rừng cây rậm rạp.
Bất kỳ ai cũng không ngờ rằng thích khách còn có một chiêu này, chuyện phát sinh quá đột ngột khiến mọi người đều đứng ngây ra.
“Đuổi theo! Hắn bị trọng thương rồi.
Tuyệt đối không chạy xa được đâu.” Ngàn vạn lần không ngờ con vịt đang bị đun trong nồi còn có thể bay đi, Đông Phương Hận sắc mặt trắng xanh, hổn hển gầm lên một tiếng, tung người bay lên, đuổi theo hưởng mà người áo trắng đã biến mất.
Nếu mình không có tình dây dưa thì sớm đã bắt được tên tiểu tử này rồi? Đông Phương Hận nghĩ vậy, càng tức nổ đom đóm, vừa giận lại vừa xấu hổ.
Người áo trắng – Lăng Thiên giống như một cơn gió lốc vột vàng lướt tới sau Tiêu Nhạn Tuyết.
Tiêu Nhạn Tuyết kinh hô tiếng.
Lăng Thiên nói: “Là ta.” Tiêu Nhạn Tuyết lập tức không kêu nữa.
Lăng Thiên bế nàng ta lên, thân pháp tăng tốc thêm, so với trước kia còn nhanh hơn ba lần, giống như một làn khói xanh, ở trong rừng cây chỉ lóe lên mấy cái là biến mất triệt để.
Còn truy binh ở đằng sau, cho dù là Đông Phương Hận đuổi theo nhanh nhất, vào lúc Lăng Thiên bế Tiêu Nhạn Tuyết chạy đi cũng vẫn ở ngoài năm mươi trượng, khiến cho những người này lòng vòng mãi trong rừng.
Khóe miệng Lăng Thiên lộ ra một nụ cười đầy á
Cuộc chiến đấu lúc nãy khiến Lăng Thiên bực bội muốn chết, giống như là một thanh niên nam tử cao to đang chơi đùa với lũ trẻ con vậy.
Hơn nữa còn phải giả vờ là dùng toàn lực cũng không đánh nổi đối phương.
Rõ ràng có mười thành công lực, tối đa chỉ có thể sử dụng ra hai thành.
Rõ ràng là có thể trong hai ba chiêu giải quyết đối thủ, vậy mà phải giả vờ là không thể, phải bị đối phương giải quyết, loại tư vị này, Lăng Thiên thực sự là không biết nên tả thế nào.
Có điều, Lăng Thiên vô cùng hài lòng với màn biểu diễn của mình, bởi vì nếu ở tiền thế, ít nhất cũng có thể được thưởng tiền.
Nhiệm vụ tuy gian khổ, nhưng mình vẫn hoàn thành một cách mỹ mãn.
Tin rằng sau chuyện này, Đông Phương Kinh Lôi cho dù có biện giải thế nào đi chẳng nữa thì cũng vô ích.
Hắn đã thành địch nhân chung lớn nhất của Đông Phương Kinh Thiên và hoàng thất Đông Triệu.
Dù lưỡi hắn có tỏa liên hoa cũng tuyệt đối không thể giải thích được rõ ràng.
Nhưng thế này vẫn chưa đủ, những gì mình làm là phải đốt thêm lửa ở Đông Triệu, sau đó thì có thể nhàn nhã quay về Thừa Thiên.
Tin rằng hiện tại quay về chắc vẫn kịp diễn một vở kịch với Nam Trịnh.
Hơn nữa, mình cũng thực sự là rất nhớ đám người Lăng Thần, Ngọc Băng Nhan, đương nhiên, đối với phụ mẫu và người nhà, Lăng Thiên cũng rất nhớ nhung.
Tới lúc đó mình một mặt chỉ huy đại quân tác chiến, một mắt bàng quan xem Đông Triệu nội đấu, thực đúng là chỉ điểm giang sơn, sơn như họa, lẳng lặng mà xem kịch.
Nhân sinh đạt được như vậy, còn gì mà không vui?
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 527: Kinh Lôi Cầu Trợ
Dẫu sao thì nan đề lớn nhất là Tống Quân Thiên Lý đã tạm thời giải quyết, Lăng Thiên hiện tại thực sự là có một loại cảm giác như phóng mắt khắp thiên hạ, không còn phải sợ hãi bất kỳ một ai! Cảm giác cuồng ngạo đến cực đoan.
Từ hôm nay trở đi, xem Lăng Thiên ta cuồng chiến thiên hạ.
Ngọc Mãn lâu, ngũ niên chi ước, thiên hạ chi đổ, cái thế chi đổ, để chúng ta đổ cho phong vân biến sắc, rung động tâm can nhé!
Đào Hoa ao.
“Đông Phương… ta ngất!” Khó lắm mới tìm thấy nơi ẩn thận của Đông Phương Kinh Lôi, Lăng Thiên khi thấy Đông Phương Kinh Lôi, thực sự đã ngây người, bởi vì hình tượng lúc này của Đông Phương Kinh Lôi thực sự là nằm ngoài ý liệu của Lăng Thiên.
“Đây là chuyện gì vậy?” Cho dù với sự trầm ồn của Lăng Thiên thì vẫn không khỏi buột miệng hỏi.
Đây là Đông Phương Kinh Lôi ư? Người trước mắt từ vẻ bề ngoài mà nhìn thì vẫn có một chút bộ dạng của Đông Phương Kinh Lôi trong ấn tượng lúc ban đầu của Lăng Thiên.
Lúc hào kiệt bát phương ùa tới Thừa Thiên, quân tử thuần phác ôn nhuân như ngọc, đó là phong độ hào hiệp cỡ nào chứ, trong ấn tượng của Lăng Thiên, phóng mắt nhìn khắp thiên hạ cũng chỉ rất ít người có thể sánh bằng.
Nhưng người ở trước mắt đây, toàn thân nhếch nhác, mặt mày tiều tụy, hung ác và phẫn hận, quần áo trên người thì xộc xệch, trên khuôn mặt vốn giống như mỹ ngọc cũng có thêm hai vết máu rõ mồn một, nói một câu lại phải ho một tiếng, giống như là một lão đầu gần đất xa trời.
Khi lần trước gặp hắn, bên cạnh hắn có hơn ngàn thủ hạ, hiện giờ đã giảm xuống chỉ còn không tới ba trăm người.
Hơn nữa, ai ai trên người cũng có vết thương, mặt ai cũng đầy bụi bặm, đầy vẻ tuyệt vọng và bất lực.
“Lăng huynh, huynh cuối cùng cũng tới rồi.” Đông Phương Kinh Lôi lại ho hai tiếng: “Nếu huynh vẫn không tới, e rằng chắc cũng không gặp được ta.
Ông trời dẫu sau cũng chưa tuyệt một đường sinh cơ cuối cùng của ta!”
Lăng Thiên bước nhanh vào, đưa tay ra áp lên cổ tay hắn: “Rốt cuộc là chuyện gì? Sao lại thảm hại như thế này?”
Đông Phương Kinh Lôi cười thảm một tiếng: “Án chiếu theo ước định trước kia của ta và huynh.
Ta gần đây một mực âm thầm thu nạp thực lực trung kiên, đợi khi huynh tới.
Nhưng hôm qua không biết vì sao tin tức bị lọt ra ngoài, chỉ trong thời gian một ngày một đêm, chúng ta trải qua một trận tập kích bất ngờ, thương vong vô cùng thảm trọng.
Sau đó vừa chiến vừa lui, lại trước sau gặp thêm sáu lần phục kích, mấy lần gần như thương vong hết, khó khăn lắm mới chạy được tới đây.
Nếu không phải là còn một hi vọng là huynh, ta thực sự là…”
“Tập kích đột ng? Lại còn nhiều tới sáu lần?” Lăng Thiên nhìn Tiêu Nhạn Tuyết ở bên cạnh, nói. “Là người của phe nào?”
Trên mặt Đông Phương Kinh Lôi lộ ra thần sắc cực kỳ phẫn hận, nghiến rằng nghiến lợi, nói: “Người của phương nào ư? Còn cần phải nói nữa à? Không ngờ đại ta của ta lại không niệm tình thủ túc như vậy.
Hừ, hắn đã bất nhân vậy thì đứng trách ta bất nghĩa, đã không thể cùng tồn tại vậy thì hãy phân cao thấp đi!”
Trong mắt Đông Phương Kinh Lôi bắn ra thần sắc cực kỳ phức tạp: “Cái đám hỗn đản đó, đều che mặt, từ trong bóng tối xông ra, cho tới tận lần phục kích thứ ba, chúng ta cuối cùng cũng có thể đánh lui được chúng, sau đó ta ở trong đống thi thể của địch nhân phát hiện ra mấy người mà ta rất quen thuộc!” Đông Phương Kinh Lôi cả người run lên, giọng nói giống như phát khóc: “Bọn họ không ngờ toàn là thị vệ tâm phúc của đại ca ta!”
Lăng Thiên trầm ngâm một hồi lâu, không nói gì, thế nhưng trong lòng hắn lại biết rất rõ rằng, lần này tập kích cùng Đông Phương thế gia thậm trí còn có cả hoàng thất Đông Triệu, hơn nữa bên trong e rằng còn có một sự kỳ lạ rất lớn.
Mình vừa rồi gặp Đông Triệu thái tử Đông Phương Tinh Thần, nếu không phải là hắn thực sự xui xẻo đụng phải Lăng Thiên, vậy hắn hiện tại chắc đang nhàn nhã săn bắn, nếu chuyện này đúng là Đông Triệu sắp đặt, sao có thể cho thái tử gia ra ngoài vào lúc này.
Chuyện hung hiểm như vậy, e rằng Đông Phương Kinh Thiên và hoàng đế Đông Phương Minh Nhất của Đông triệu đều không thể làm ra được.
Hơn nữa, trước mười vạn hùng binh của Trầm Như Hổ đang tập trung hỏa lực tại biên cảnh Thừa Thiên và Đông Triệu, bầy không khí chiến tranh đã từ từ lan tỏa, nếu phía Đông Triệu hơi có dị động, rất có thể sẽ dẫn tới một trận đại chiến.
Hoàng thất Đông Triệu cũng không phải là kẻ ngốc, sao có thể chọn lúc này để hạ thủ với Đông Phương Kinh Lôi? Vậy thì há chẳng phải là nội ưu ngoại hoạn sao, bất kể là có thể thu thập Đông Phương Kinh Lôi nhanh chóng thế nào đi chăng nữa, với thực lực và nhân mạch của bản thân Đông Phương Kinh Lôi, cho dù giải quyết thuân lợi cũng tất sẽ nguyên khí đại thương.
Như vậy sẽ dẫn tới nội bộ của mình tan vỡ trước một bước!
Vậy thì nếu không phải là hai người bọn họ động thủ, vậy thì là ai thì không cần hỏi cũng biết.
Phải biết địa giới này, chính là giáp giới với thế lực của Tiêu gia… Trong lúc suy nghĩ, Lăng Thiên đưa ánh mắt đặt lên người có quan hệ với Tiêu gia, hắn cơ hồ như có bảy phần nắm chắc có thể khẳng định, chuyện này chính là do Tiêu gia làm! Còn mấy thị vệ tâm phúc đó, cũng chẳng có gì là khó, thậm chí có rất nhiều biện pháp có thể làm được.
Tìm mấy cao thủ nhất lưu là có thể bắt được bọn họ, rồi bố trí thời cơ để dẫn phát bọn họ mâu thuẫn nội bộ, thực sự không phải là khó khăn.
Thậm chí sau đó còn đổi y phục ném vào trong đống thi thể, khiến Đông Phương Kinh Lôi phát hiện ra.
Hơn nữa…
Thấy các cao thủ thị vệ ở xung quanh Đông Phương Kinh Lôi, ai ai cũng dùng ánh mắt tra xét một lượt, Lăng Thiên trong lòng cười thầm, một lần tập kích, sáu lần phục kích, Đông Phương Kinh Lôi nhìn thì như thương vong thảm trọng, hơn một ngàn thủ hạ chỉ còn lại một chút này, nhưng, cơ hồ những người có thực lực cao đều ở trong đám người còn sống sót này.
Trải qua cái gọi là chiến đấu thảm lệ một ngày một đêm, đối phương không ngờ lại giống như là chắt lọc lực lượng thay cho Đông Phương Kinh Lôi, bảo tồn chiến lực hoàn chỉnh nhất, không ngờ lại tinh chuẩn như vậy!
Đây là vì sao?
Không cần nói cũng biết!
Đây rõ ràng chính là định là muốn bức Đông Phương Kinh Lôi trở thành một con hổ điên gặp người là cắn, đặc biệt là một con hổ khi đối diện với hoàng gia Đông Triệu thì càng trở nên điên cuồng hơn, khiến nội bộ Đông Triệu phải hỗn loạn.
Cho dù tràng nội loạn này cuối cùng có thể được bình định thì Đông Triệu tất nhiên vẫn phải trả một cái giá rất lớn.
Nhưng Đông Phương Kinh Lôi lúc này rõ ràng là hoàn toàn không phát giác ra điểm này, bởi vì hắn đã bị trọng thương, hơn nữa hắn từng tận mắt thấy mấy trăm thuộc hạ, huynh đệ của mình táng mạng dưới đao của đối phương.
Trong tai hắn tới lúc này vẫn còn trần ngập tiếng hộ thảm của những huynh đệ trước khi chết.
Hắn căn bản sẽ không cho rằng đối phương có thể hạ thủ lưu tình đối với hắn.
“Đã như vậy, bước tiếp theo ngươi định làm như thế nào?” Lăng Thiên cười nhạt, có Tiêu Nhạn Tuyết ở bên cạnh nên có một số lời Lăng Thiên không muốn nói ra, cũng không tiện nói.
Huống chi, tất cả những gì mà Tiêu gia làm mục đích cơ bản cũng giống như Lăng Thiên, đều là ly gián quan hệ của Đông Phương Kinh Lôi cùng gia tộc và hoàng thất.
Khác biệt duy nhất chỉ là Lăng Thiên phóng một ngọn lửa lớn ở phía hoàng thất, còn Tiêu gia thì cắt một đao lên tim
Nhưng luận kết quả thì hai bên đi khác đường như cùng về tới một nơi.
Đứng ở góc độ của Lăng Thiên, không thể không nói một đao này cắt rất tốt, cắt chuẩn vô cùng, lại rất đúng lúc.
Điều hiện tại Lăng Thiên cần làm là làm thế nào lợi dụng ngọn lửa này, làm thế nào để cắt thêm một đao lên vết thương này.
Khiến Đông Phương Kinh Lôi không thể quay về, không còn lựa chọn.
Lăng Thiên ta không ngờ lại có một ngày hợp tác với Tiêu gia.
Tạo hóa trêu người, thiên ý trêu người!
Lăng Thiên là người ngoài cuộc nên chỉ liếc một cái là nhận ra ngay, e rằng cũng chỉ có cái túi khôn Tiêu Phong Dương của Tiêu gia mới có thể nghĩ ra.
Hơn nữa một khi Đông Triệu nội loạn, Tiêu Gia lập tức có thể mượn thời cơ, khi Đông Triệu loạn tới mức độ nhất định, cử binh thôn tính Đông Triệu.
Đoạn thời gian trước còn nói chuyện hôn ước, mà hiện tại Lăng gia Ngọc gia vừa động, Tiêu gia lai lập tức chế định phương án này.
Điều này khiến Lăng Thiên đột nhiên cảm thấy có chút lạnh buốt trong lòng.
Có điều, có Lăng Thiên ta ở đây, Đông Triệu nội loạn có lẽ có thể làm được, nhưng Tiêu gia muốn cứ thế chiếm một tiện nghi lớn thế này thì chỉ là điều vọng tưởng.
“Lăng huynh, ta cần sự giúp đỡ của huynh! Hiện tại người có thể giúp ta chỉ có huynh mà thôi!” Đông Phương Kinh Lôi hô hấp có chút gấp rút, ánh mắt cũng có chút kích động, “ta không thể để các huynh đệ trung tâm theo ta nhiều năm lại chết một cách vô ích rồi lại tiếp tục chết đi.
Ta phải thay đổi cục diện này.
Nếu như không có huynh, ta có lẽ sẽ bàng hoàn vô kế, nhưng có huynh làm trợ lực, chuyện này vẫn còn có tương lại.
“Thay đổi cục diện? Thây đổi thế nào?” Lăng Thiên nắm lấy tay phải của Đông Phương Kinh Lôi, nhẹ nhàng đẩy ra một đạo chân khí thuần hậu ôn hòa, thây Đông Phương Kinh Lôi điều dưỡng sự tắc nghẽn trong kinh mạch.
“Ta quyết định rồi, ta phải làm gia chủ của Đông Phương thế gia! Chỉ có hoàn toàn nắm Đông Phương thế gia trong tay mới có thể tránh được tất cả.
Nếu không, loại tình huống này sẽ vẫn tiếp tục ác hóa, càng lúc càng xấu đi.
Ta không muốn phụ lòng những huynh đệ ở bên cạnh ta!” Đông Phương Kinh Lôi cảm kích nhìn Lăng Thiên, nói một cách chém đinh chặt sắt.
“Nhưng năng lực, thực lực hiện tại của ngươi sao có thể đấu được với Đông Phương Kinh Thiên? Cho dù ta có giúp đỡ như thế nào đi chăng nữa.
Hơn nữa ta tại sao lại phải giúp ngươi, ta cần một lý do, một lý do để giúp ngươi!” Lăng Thiên lạnh lùng nói: “Ngươi hiện tại không có tư cách để đối thoại bình đẳng với đại ca của ngươi, càng đừng nói đến việc cạnh tranh vị trí gia chủ! Nếu muốn ta trợ lực, xin cho ta một lý do đã!”
Đông Phương Kinh Lôi hung hăng nói: “Trong thành, trong gia tộc, tất nhiên còn có sự tồn tại của một lực lượng tuyệt đối trung thành với ta! Tuy không bằng đại ca ta, nhưng trong gia tộc, cho dù không thể chiếm đa số những cũng không phải là yếu.
Nếu ta muốn cá chết lưới rách, tin rằng cho dù là đại ca ta cũng phải cố kỵ vài phần.
Cho nên hắn đối phó với ta cũng chỉ có thể ở bên ngoài âm thầm hạ thủ! Mà tuyệt không dám minh đao minh thương mà đối phó.
Có thêm trợ lực của huynh, tin rằng…”
“Sai!” Lăng Thiên ngắt lời Đông Phương Kinh Lôi, hờ hững nói: “Nếu đơn thuần là vấn đề nội bộ của Đông Phương gia tộc, vấn đề có lẽ sẽ rất đơn giản.
Nhưng lúc này Đông Phương thế gia của các ngươi lại đã xen lẫn với hoàng thất Đông triệu, như vậy sẽ phức tạp hơn rất nhiều.
Mà đại ca và hoàng thất đã ở cùng một trận tuyến, nếu so sánh thì lực lượng ở phía ngươi, tuyệt đối là ở thế yếu, cơ hồ như có thể không đáng để chú ý.
Một khi tới thời khắc quan kiện trong cuộc nội đấu gia tộc, Đông Triệu hoàng thất tất nhiên sẽ lập tức tham dự, ngươi có thể đối phó được sự liên thủ của họ ư? Cái lực lượng mà ngươi gọi là tuyệt đối trung thành với ngươi sẽ giúp đỡ ngươi đối kháng với hoàng thất Đông Triệu ư?”
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 528: Đạt Thành Hiệp Nghị
“Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ muốn ta thúc thủ chịu chết như vậy ư? Ta không cam tâm!” Đông Phương Kinh Lôi có chút lo lắng, đột nhiên mắt nhìn Lăng Thiên một cách tha thiết: “Lăng huynh, bọn họ cho dù thực lực cường đại nhưng tuyệt đối không mạnh hơn huynh, chỉ cần huynh đồng ý giúp ta, ta tất sẽ không hoàn toàn vô vọng! Chỉ cần huynh hôm nay giúp ta, giúp ta vượt qua cửa khó, cái gì cũng có thể thương lượng hết!”
Lăng Thiên đứng dậy, chậm rãi bước mấy bước, nhíu chặt mày, thầm nghĩ, Đông Phương Kinh Lôi lúc này quả thực là đã đại loạn, cái gì cũng nói ra được.
Nếu Đông Phương Kinh Lôi trở thành gia chủ của Đông Phương thế gia, kết quả sẽ như thế nào? Đối với mình mà nói, dạng kết quả này rốt cuộc là tốt hay là xấu? Trong đây còn có chỗ nào đáng để cân nhắc?
Đi lòng vòng mấy bước, đột nhiên nhìn thấy Tiêu Nhạn Tuyết đang nhíu mày nhìn mình, đột nhiên tróng lòng sáng lên.
Lăng Thiên nhanh chóng quay lại, ngồi đối diện Đông Phương Kinh Lôi, trầm giọng nói: “Mọi người sớm đã có hiệp nghị hợp tác, ta cũng không phải là tiểu nhân béo nhờ nuốt lời, bất kể là ngươi có lâm vào cảnh khó khăn hay không, lời mà Lăng Thiên ta nói trước giờ đều luôn hữu hiệu.
Đã nói tới nước này, ta cho ngươi một lời hứa hẹn, ta sẽ giúp ngươi ngồi lên vị trí gia chủ của Đông Phương thế gia!”
Đông Phương Kinh Lôi mừng rỡ, vội vàng cảm tạ luôn miệng.
Hắn hiện tai cơ hồ đã tới mức sơn cùng thủy tận, Lăng Thiên cơ bản chính là cọng rơm cứu mạng cuối cùng hắn, nếu Lăng Thiên lúc này kiên quyết cự tuyệt giúp hắn, e rằng hắn chỉ đành chán nản mà ở ẩn, hơn nữa, vậy vẫn phải không bị phát hiện mới được.
“Vậy thì, huynh cần ta làm gì? Lực lượng mà ta hiện giờ có thể sử dụng phi thường có hạn!” Sau khi kích động, Đông Phương Kinh Lôi cuối cùng cũng khôi phúc lại được mấy phần trí tuệ trước kia, nhanh chóng bình tĩnh trở lại, căn cứ vào sự liễu giải của hắn đối với Lăng Thiên, nam nhân này tuyệt đối không phải là người có thú vui giúp người khác, chỉ cần tiếp nhận sự giúp đỡ của hắn, vậy thì hắn nhất định đã nhìn thấy một mặt có lợi đối với bản thân hắn.
Nhưng càng là người như vậy thì Đông Phương Kinh Lôi càng yên tâm.
Trong lòng của Đông Phương Kinh Lôi, bất luận là bạn tốt như thế nào, một khi mất đi giá trị lợi dụng, vậy thì cũng mất đi ý nghĩa và sự cần thiết của bất kỳ sự hợp tác nào.
Thậm chí hắn còn cảm thấy may mắn vì mình có có giá trị để Lăng Thiên nhìn trúng, mới có thể thúc đẩy thành hợp tác lần này, bất kể là như thế nào, so với mình phải chạy trốn cả đời thì tốt hơn nhiều.
“Cần ngươi làm gì ư?” Lăng Thiên cười đầy thầm ý: “Đông Phương gia chủ tương lai, với thực lực hiện tại của ngươi, ngươi cho rằng ngươi có thể làm gì chứ? Trước khi ngươi ổn định lại, không có bất kỳ chuyện gì cần ngươi làm cả.
Nhưng, khi ta cần ngươi làm gì, ta không hi vọng ngươi sẽ do dự, hiểu chưa? Là không được do dự một chút
Đông Phương Kinh Lôi có chút trầm mặc, hắn có thể nghe ra ý ngầm trong lời nói của Lăng Thiên.
Nam nhân này, rõ ràng là có dã tâm cực lớn đối với Đông Phương thế gia và Đông Triệu.
Đông Phương Kinh Lôi đang suy nghĩ, mình làm vậy rốt cuộc là có đáng hay không.
Lăng Thiên vẫn ung dung ngồi đó, hắn không gấp một chút nào, thực sự không hề gấp, bởi vì hiện tại người đang rất gấp là Đông Phương Kinh Lôi.
Cho nên, Lăng Thiên cho hắn đủ thời gian để suy nghĩ.
Một lúc sau, Đông Phương Kinh Lôi có chút gian nan nói: “Đông Phương… thế gia…”
“Đông Phương thế gia sẽ tiếp tục tồn tại lâu dài!” Lăng Thiên ngắt lời hắn. “Đông Phương huynh, ngươi nên biết, cho dù không có nước cờ là ngươi, ta vẫn đạt được mục đích của ta cũng sẽ không hề khó khăn, cùng lắm là tốn thêm một chút thời gian mà thôi.
Mà thời gian thì ta hiện tại có một đủ để phung phí đấy.
Đúng không?”
“Huynh nói đúng, ta đáp ứng huynh!” Đông Phương Kinh Lôi cắn chặt răng, vẻ mặt giống như là bước vào thuyền trộm như vẫn không chùn bước, cược một ván được ăn cả ngã về không.
Vào thời khắc này, không ngờ có vị đạo dữ tợn.
Lăng Thiên trầm lặng một chốc, đột nhiên cười to: “Đông Phương huynh, chúng ta chỉ đang nói chuyện chứ đâu phải là đi liều mạng.
Bộ dạng của ngươi cứ như là ta đang khi phụ ngươi vậy, ta là đang giúp ngươi mà.”
Lăng Thiên nghe thấy cách xưng hô của Đông Phương Kinh Lôi, mắt lóe sáng, sâu trong mắt lộ ra tiếu ý.
Hắn biết Đông Phương Kinh Lôi rất không cam lòng, cho dù đã cùng đường mạt lộ như thế này.
Nhưng vẫn không cam lòng.
Nhưng Lăng Thiên tin rằng, dần dần sẽ khiến hắn triệt để cam tâm tình.
Cũng để cho hắn biết rằng, nếu không có sự giúp đỡ của mình, Đông Phương Kinh Lôi không là gì cả.
Muốn triệt để thu phục Đông Phương Kinh Lôi, hiện tại rõ ràng vẫn chưa phải là lúc, ít nhất thì không phải là thời khắc tốt nhất.
Nghĩ một chút rồi Lăng Thiên chậm rãi nói: “Sau này, ta sẽ bảo Trầm Như Hổ, để hắn toàn lực phối hợp hành động với ngươi.
Tất nhiên trước đó ngươi phải âm thầm quay về đô thành, tổng bộ của Đông Phương thế gia, một khi có biến, liền lập tức đứng ra!” Hắn nhìn Đông Phương Kinh Lôi, ánh mắt bình hòa đột nhiên biến thành hai luồng ánh sáng lấp lánh bức người.
“Có biến?” Đông Phương Kinh Lôi hỏi, sau đó thất kinh nói: “Công tử, người không phải là muốn…?”
Lăng Thiên gật đầu: “Sao vậy, ngươi có nghi vấn à? Ngươi đã quyết định gieo củ cái ở chỗ đất này, vậy thì phải nhổ khoai môn ở chỗ này lên chứ.
Nếu không thì lấy đâu ra chỗ cho ngươi trồng?”
“Nhưng hắn thủy chung là đại ca của ta…” Đông Phương Kinh Lôi có chút sợ hãi, lại có chút không nỡ.
Lăng Thiên lẳng lặng nhìn hắn, đột nhiên cười một tiếng quái dị, lạnh lùng nhìn Đông Phương Kinh Lôi, khiến cho hắn cả người nổi gai ốc.
Một hồi sau, Lăng Thiên mới lạnh lùng nói: “Đông Phương Kinh Lôi, cái trò này của ngươi để vào tang lễ của Đông Phương Kinh Thiên hẵng biểu diễn đi.
Dùng với ta, ngươi không cảm thấy là giống như cười cho người mù xem à? Ngươi không phải là một con hát diễn kỹ cao minh đâu!”
Đông Phương Kinh Lôi đỏ mặt tía tai.
Lăng Thiên hừ một tiếng, nói: “Đại ca của ngươi? Ngươi từ lúc nào coi hắn là đại ca của mình vậy? E rằng ở trong lòng ngươi, cũng không biết là hi vọng hắn chết sớm nhiều như thế nào.
Chỉ là ngươi không có cách nào làm được mà thôi! Lúc này lại ở trước mặt ta giả vờ bộ dạng huynh đệ tình thâm, chẳng qua là muốn chứng tỏ rằng ngươi trọng tình trọng nghĩa mà thôi.
Ngươi cảm thấy rằng thủ đoạn này có ý nghĩa ư?”
Lăng Thiên phất tay áo đứng dậy: “Cho người một lời khuyên, cái trò này sau này bớt diễn đi, ít nhất thì đừng có diễn trước mặt ta.
Đã làm gái điế thì cứ quanh minh chính đại mà tạo danh tiếng, đừng làm ra bộ dạng thanh tao.
Đúng rồi, cái trò này vẫn có đất dụng võ đấy, để dành cho tang lễ của đại ca ngươi ấy!”
Những lời này của Lăng Thiên vô cùng bén nhọn, Đông Phương Kinh Lôi mặt lờ mờ có chút nộ ý, nhưng cuối cùng vẫn nén xuống được, cúi đầu nói: “Công tử dạy dỗ rất đúng.”
Lăng Thiên trầm mặc một lát, nói: “Ta đi rồi, sau khi xong việc, ta sẽ trực tiếp về Thừa Thiên, không quay lại nữa.
Sau này chuyện ở phía Đông Triệu toàn bộ giao lại cho ngươi, nếu không cần thiết thì ta cũng không tìm ngươi.
Ngươi vẫn là ngươi, là Đông Phương thế gia gia chủ.”
Hắn đứng dậy, thở dài một hơi, không quay đầu lại, nói: “Đông Phương Kinh Lôi, ngươi rất thông minh, tâm cơ cũng rất sâu, tài năng không tồi.
Mà ở phía Đông Triệu, ta tạm thời không có người nào có thể làm tốt như ngươi, cho nên chỉ đành để ngươi làm.
Do đó, vận khí của ngươi cũng vô cùng tốt.
Nhưng nếu ngươi thực sự muốn bảo toàn Đông Phương thế gia, vậy ta cho ngươi một lời khuyên: Ngàn vạn lần đừng khiến ta phải nghi ngờ, ngươi nên biết, lòng nghi ngờ của ta thường thường mang theo cả sát tâm đó!” Trong lời nói của Lăng Thiên lộ ra sát cơ: “Còn một điểm ngươi đặc biệt phải chú ý, chính là nếu như ta muốn giết ngươi, thì dễ như trở bàn tay thôi!”
Đông Phương Kinh Lôi cả người túa mồ hôi, luôn miệng vâng dạ.
Đột nhiên nhớ tới câu đầu của Lăng Thiên, không khỏi hỏi: “Công tử sẽ về thẳng Thừa Thiên ư?” Hắn vốn không nên hỏi câu này, nhưng vẫn hỏi.
Bởi vì đổ ước của Lăng Thiên và Tống Quân Thiên Lý còn có hai tháng thời gian, mà cuộc đổ ước này, hiện tại rất quan trọng đối với Đông Phương Kinh Lôi.
Lúc trước hắn tha thiết hi vọng Lăng Thiên chết nhưng hiện tại lại thiết tha hi vọng Lăng Thiên sống, ít ra thì trước khi mình chỉnh hợp Đông Phương thế gia, Lăng Thiên ngàn vạn lần không thể chết.
Mà Tống Quân Thiên Lý thủy chung là một biến số cực lớn.
Khóe miệng Lăng Thiên lộ ra một nụ cười, hắn cổ ý bỏ qua vấn đề này, đợi Đông Phương Kinh Lôi hỏi, hiện tại, Đông Phương Kinh Lôi quả nhiên không làm hắn thất vọng.
Lăng Thiên ồ một tiếng, hờ hững nói: “Đúng, về Thừa Thiên.”
Trong giọng nói của Đông Phương Kinh Lôi có chút khó tin: “Vậy đổ ước của công tử…”
“Đã vô hiệu rồi!” Lăng Thiên thờ ơ nhả ra một câu: “Tống Quân Thiên Lý đã bỏ đổ ước! Hắn chủ động buông bỏ!”
Hả? Đông Phương Kinh Lôi đại kinh thất sắc! Tống Quân Thiên Lý chủ động buông bỏ cuộc đổ ước này, đây là ý tứ gì? Chẳng lẽ là Tống Quân Thiên Lý đã không còn thực lực để giết chết Lăng Thiên ư? Hoặc là võ công của Lăng Thiên đã đạt tới đẳng cấp của Tống Quân Thiên Lý? Cho nên Tống Quân Thiên Lý mới đành buông tha hắn?
Nếu quả thực như vậy thì Lăng Thiên há chẳng phải là vô địch thiên hạ ư? Cũng không còn ai có thể giết hắn được nữa?
Đông Phương Kinh Lôi trong lòng cực kỳ kinh hãi, há miệng nhìn Lăng Thiên, nhưng lại không nói ra câu nào.
Lăng Thiên biết Đông Phương Kinh Lôi đang nghĩ gì, nhưng hắn lại không giải thích, bởi vì cái mà hắn muốn chính là loại kết quả này, cho nên mới cố ý nói lấp lửng như vậy.
Sự chấn nhiếp này đủ để Đông Phương Kinh Lôi không còn dám có một điểm dị động nào.
Hắn có chút cười thầm trong lòng, tấm biển Tống Quân Thiên Lý đúng là vang đội thật, đây có tính là hổ giả hổ uy không nhỉ?
Lăng Thiên hờ hững gật đầu, nắm tay Tiêu Nhạn Tuyết, chậm rãi bước ra ngoài.
“Công tử đi thong thả, Kinh Lôi cung tống công tử.” Ở phía sau, giọng nói lúc này của Đông Phương Kinh Lôi so với vừa rồi thì khác biệt cả ngàn lần, có ý tứ sợ hãi, cung kích và cao sơn ngưỡng chỉ.
Lăng Thiên một tay đặt lên eo thon của Tiêu Nhạn Tuyết, đột nhiên vụt một tiếng, hai người cứ vậy đột nhiên biến mất trước mặt Đông Phương Kinh Lôi.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 529: Ám Sát Hoàn Mỹ
Mắt thấy khinh công xuất quỷ nhập thần của Lăng Thiên, thực sự khiến Đông Phương Kinh Lôi giật nảy mình.
Khinh công trước kia của Lăng Thiên tuy cũng cao cường, nhưng tựa hồ chưa đạt tới mức như hiện tại? Đông Phương Kinh Lôi nhìn phương hướng mà Lăng Thiên lướt đi, thần tình trên phức tạp.
Trong lòng đột nhiên có một loại cảm giác như bước lên thuyền tặc không thể bước chân xuống được.
Sự lựa chọn ngày hôm nay không biết có chính xác hay không?
Đã lên thuyền tặc, còn không xuống được vậy thì chỉ đành chuẩn bị chu đáo mà hành động cùng “tặc” mà thôi.
Sắc trời tối dần, trăng khuyết ưu nhã treo trên lưng chừng trời, sao bắt đầu lấp lánh không ngừng.
Bóng đêm đã ập xuống.
Lăng Thiên toàn thân mặc áo dạ hành bó màu đen, mặt cũng che khăn đen, chỉ lộ ra đôi mắt lấp lánh hàn quang, chăm chú bám vào cành của một cây đại thụ, giống như là vô hình vô chất.
Dưới đại thụ là một trạch viện cực lớn liên miên không thấy điểm cuối, chính là đại trạch vang danh thiên hạ của Đông Phương thế gia, chiếm một khoảng đất không kém Ngọc gia là bao, quả nhiên là đại thế gia có tiếng đương thế, hơn xa Dương gia hoặc có thể nói là Lăng gia trước kia.
Cây đại thụ này, cũng là sinh trưởng bên trong Đông Phương thế gia, là một gốc cao to nhất.
Trên dưới phải tới mấy chục trượng, cũng không biết là đã có bao nhiêu năm tuổi rồi, chỉ thấy thân cây nứt nẻ, e rằng bảy tám người ôm cũng ôm không xuể, trên cây thậm chí còn có mấy dấu vết bị lôi điện bổ nứt, xem ra gốc cây đại thụ này đã từng chứng kiến vô số thương tang, lịch trình một đời cũng chú định là không tầm thường.
Lăng Thiên phục trên cây đại thụ, trong tư cảm lờ mờ cảm thấy có mấy con rắn đang bò bên trong cây.
Đêm nay, cây đại thụ này sẽ chứng kiến cả quá trình của một sự kiện cực kỳ trọng đại.
Đêm nay là một đêm không ngủ.
Chỗ ở của gia chủ Đông Phương Kinh Thiên chính là một tinh xá cách cây đại thụ này bảy tám trượng.
Lăng Thiên phục trên cây này, đã gần hai tiếng, vào lúc sắc trời hơi tối thì hắn đã tới đây rồi.
Còn Tiêu Nhạn Tuyết tất nhiên là đã được hắn an bài ở trong một khách sạn an toàn nào đó.
Cho tới hiện tại, Lăng Thiên thủy chung không thấy Đông Phương Kinh Thiên bước ra hoặc là tiến vào.
Cho nên, Lăng Thiên đã có thể phá, Đông Phương Kinh Thiên chắc là chưa về đây.
Lăng Thiên lúc này tu vi lại có tăng trưởng cực lớn, cơ hồ như không cần phải tận lực điều chỉnh hô hấp của mình, vẫn có thể tự nhiên như không dung thành một thể với cây đại thụ này.
Thân thể màu đen, tựa hồ như hóa thành một làn gió xanh, vô hình vô chất, nhưng lại quả thực là đang tồn tại.
Trong phạm vi tám trượng dưới gốc cây, đã bị Lăng Thiên hoàn toàn khóa chặt, chỉ cần Đông Phương Kinh Thiên xuất hiện ở trong không gian này, lập tức sẽ nhận một kích trí mạng của Lăng Thiên.
Đông Phương Kinh Thiên chắc chắn phải chết.
Đông Phương Kinh Thiên, Đông Phương thế gia gia chủ, năm nay năm mươi ba tuổi, hai mắt hẹp dài, mũi ưng, môi mỏng, gầy gò, cao khoảng sáu thượng, nặng trên dưới một trăm ba mươi cân.
Từ trước tới giờ không hay cười, hỉ nộ không lộ ra ngoài.
Trên mặt có một nốt ruồi ở trên lông mày phải.
Võ công: Võ học gia truyền của Đông Phương thế gia – Ngạo Thế Tiềm Long điển.
Nghe nói đã đạt tới cảnh giới thứ sáu, từng ở Đông Dương thành dùng một tay kéo trâu chạy.
Mấy năm trước từng giao thủ với Ngọc Mãn Thiên, đánh bại hắn, chính là một trong số ít những thất bại trong đời Ngọc Mãn Thiên.
Tính tình âm ngoan, giỏi mưu lược, tính cách cẩn thận.
Đam mê: Thích uống trà đặc ngâm đến thành đen, không thích nữ sắc, phòng sự cực kỳ hạn chế; thủ pháp giết người: thích dày vò người ta đến chết mới thôi, chưa từng dùng một đao đoạt mệnh.
Thích mặc áo xanh, sinh hoạt có quy luật, sức nhẫn nại rất mạnh.
Những thông tin khác: Không có con nối dõi, phu thê bất hòa, nguyên nhân cụ thể, không biết.
Nhưng phu nhân của hắn từng nói, cho dù làm quả phụ cũng còn tốt hơn là sống với Đông Phương Kinh Thiên.
Lăng Thiên nhắm mặt lại, những tư liệu có liên quan tới Đông Phương Kinh Thiên hiện ra trong đầu, đối với đối thủ này, Lăng Thiên không khinh thường một chút nào, cho dù công lực đại tiến, hắn nắm chắc mười phần thì vẫn không hề khinh thị.
Chỉ riêng việc Đông Phương Kinh Thiên này có thể dùng sức một tay, kéo và chế phục một con trâu điên chạy điên cuồng, còn có thể chiến thắng Ngọc Mãn Thiên đã đạt tới cảnh giới tiên thiên tiểu thành đỉnh phong.
Chỉ hai điểm này thôi đãLăng Thiên không thể không coi trọng.
Nếu thực lực của Ngọc Mãn Thiên đã tiếp cận trình độ đỉnh cao của thế gian, vậy thì lấy thực lực chân chính của hắn mà luận thì còn hơn cả Lăng Kiếm, mà Đông Phương Kinh Thiên không ngờ có thể chiến thắng hắn, nội tình võ công của hắn như thế nào, không nghĩ cũng biết.
Đây là một người tàn nhẫn mà lại cực kỳ bảo thủ.
Lăng Thiên đưa ra một kết luận.
Chẳng trách phu thê bất hòa, một nữ nhân, nếu như phải sống cả đời một với một nam nhân như vậy, chắc chắc là một chuyện vô cùng thống khố.
Lăng Thiên thậm chí có chút thương xót cho thê tử của Đông Phương Kinh Thiên.
Cho nên, hôm nay Lăng Thiên mới làm một chuyện tốt, đã làm quả phụ còn vui hơn là sống với Đông Phương Kinh Thiên, vậy thì, chắc rằng sau ngày hôm nay, thê tử của Đông Phương Kinh Thiên mỗi ngày đều sống rất vui vẻ.
Lăng Thiên quyết định ra tay cứu vớt người phụ nữ bất hạnh này.
Mình đúng là lôi phong.
Lăng Thiên vì ý chí vĩ đại trong lòng mà thấy cảm động.
Anh hùng cứu mỹ nhân, thông thường đều mang theo mỹ nhân… nghĩ tới đây, Lăng Thiên cơ hồ nôn mửa… là cách tư duy của mình, quả nhiên rất có một loại cảm giác thiên mã hành không, không hổ là người sống hai đời.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Xuyên việt qua đây rồi lại một lần nữa được làm nghề cũ, trong lòng Lăng Thiên có một cảm giác quái dị.
Gió thối qua gia thịt lộ ra ngoài của hắn, trong đêm khuya yên tĩnh này, Lăng Thiên đột nhiên cảm thấy quen thuộc, đây, là thế giới của mình.
Hoàn toàn thuộc về thế giới của mình.
Ở đằng xa truyền tới tiếng nói chuyện, sau đó có ba bóng người bước về phía này, người ở giữa tựa hồ như rất mệt mỏi, thân hình gầy gò, tóc hoa râm, mắt híp mũi ưng môi mỏng, sắc mặt hung ác nham hiểm, trên mặt có một nốt ruồi…
Đông Phương Kinh Thiên!
Ở bên cạnh hắn là hai hộ vệ mặt áo lam, nhắm mắt theo đuôi, giống như là bóng theo hình.
Mắt thấy ba người chậm rãi bước lại gần cây cổ thụ, tới tinh xá ở tiểu viên, cũng đang bước gần bờ tử vong.
Gió đêm đột nhiên to hơn, tiếng gió vi vút tựa hồ như tử Cửu U thổi ra, mang theo từng trận hàn ý, tựa hồ như muốn phá vỡ sự yên của bóng đêm, vô số lá cây thoát ly khỏi cành cây, rào rào bay trong trời đêm, giống như có người đột nhiên tung tiền âm phủ.
Trời thu đã tới rồi, chẳng phải ư? Đông Phương Kinh Thiên lúc này tới đây, vậy sinh mệnh của hắn đã gióng như lá cây phiêu linh trong gió.
Thế là, Đông Phương Kinh Thiên bước lên lá cây, đạp lên ánh trăng, đạp lên tiếng trống tử vong, chậm rãi tiến vào tiểu viện.
Tóc hoa râm, thân hình gầy gò, không cái nào là không biểu hiện ra sinh mệnh của vị gia chủ của Đông Phương thế gia này đã như lá vàng trên cành cây, chỉ một trận gió thi thổi qua là phiêu linh trên không.
Vào sát na mà một thị đệ đẩy cửa ra, một cỗ gió thu cũng đúng lúc thổi tung cửa, hung mãnh quất lên mặt Đông Phương Kinh Thiên.
Đông Phương Kinh Thiên nheo mắt lại, con người màu nâu vàng giống hệt như màu lá vàng trong gió thu.
Đột nhiên, không hề có bất kỳ dự triệu nào, cả bầu không khí ở gần viện lạc không ngờ lại bị hút hết, giống như đột nhiên, vào thời khắc này, tại đây hình thành một hố đen tử vong trong vũ trụ.
Ba người Đông Phương Kinh Thiên đột nhiên cảm thấy sao đang lấp lánh trên trời đối nhiên mất đi ánh sáng.
Cảm giác tử vong.
Một bóng người giống như quỷ mị, đúng vào lúc này, như một đạo thiểm điện màu đen từ trên cây cổ thụ ngàn năm đột nhiên hạ xuống, cơ hồ như trong khoảng thời gian còn chưa kịp chớp mắt, đã lao tới trước mặt Đông Phương Kinh Thiên, một đạo kiếm quang lẫm liệt đột nhiên xuất hiện.
Bóng người thần bí, quỷ dị đến cực điểm đó bay tới, sát khí mà hắn mang theo tới tận lúc này mới tràn ngập tiểu viện.
Trước khi bóng đen chưa phát động tấn công, không ngờ với tu vi võ công của Đông Phương Kinh Thiên cũng không phát hiện ra nửa điểm dị thường nào.
Đây là dạng tốc độ gì!
Là tốc độ cực hạn của nhân loại ư? Hoặc có thể nói là tộc độ cực hạn nhất của một sát thủ tuyệt đỉnh?
Đông Phương Kinh Thiên còn đang bất ngờ thì kiếm quang đã đâm tới trước ngực hắn.
Đông Phương Kinh Thiên tuy kinh hãi nhưng không ngờ lại không loạn chút nào, phản ứng linh mẫn được ma luyện nhiều năm vào lúc này cũng có đất dụng võ, đã không kịp né tránh, cũng không kịp thối lui, Đông Phương Kinh Thiên lại kịp kịp lắc mình, đương nhiên, thời gian lưu lại cho hắn cũng chỉ có thể đủ để hắn lắc mình.
Dẫu sao thì Lăng Thiên lúc này cũng không còn là Lăng Thiên lúc trước, liệu có mấy người có thể né tránh được một kích tuyệt sát mà Lăng Thiên khổ tâm bố trí.
Có lẽ có người có thể né được, nhưng người này tuyệt đối không phải là Đông Phương Kinh Thiên.
Phụt!
Huyết quang lóe lên, một kiếm súc thế đã lâu của Lăng Thiên lại cũng chưa thấy được hết tác dụng thì từ trên ngực Đông Phương Kinh Thiên đã vẽ ra một rãnh máu sâu hoắm, da thị vừa nứt ra còn chưa kịp bị máu trào ra che lại thì trong nháy mắt đã nhìn thấy bên trong da thịt nứt toác là xương trắng ởn.
Tiếp theo, máu giống như một quả bóng nén đầy nước đột nhiên bị người ta dùng kim chọc thủng, bắn phụt ra ngoài, bắn xa đến tận mấy trượng.
Tuy không chỉ mệnh, nhưng dạng vết thương này, tuyệt đối không dễ chịu.
Rầm!
Đông Phương Kinh Thiên tuy bằng vào thực lực cường hãn của bản thân, miễn cưỡng né được một kiếm xuyên tim, nhưng lại không né được một chương được đánh ra bằng tay trái của Lăng Thiên.
Hắn đã trọng thương, lại không còn sức để tránh, bị một chưởng của Lăng Thiên kích trúng vai phải, một tiếng xương gãy khiến người ta phải ghê răng vang lên, tất cả xương cốt ở vai phải của Đông Phương Kinh Thiên trong nháy mắt đã vỡ vụn.
Đồng thời miệng phun ra một bụm máu.
Hùng chủ một đời, không ngờ bị Lăng Thiên một chiêu đánh cho trọng thương.
Cho dù Lăng Thiên có cái lợi đánh lén, nhưng có thể tạo thành chiến quả như thế này, truyền ra ngoài cũng đủ để khiến ngươi trong thiên hạ phải lé mắt.
Đông Phương Kinh Thiên cũng không kịp kiểm tra vế thương của mình, kinh nghiệm vào sinh ra tử nhiều năm nói cho hắn biết rằng nếu không nghĩ biện pháp thoát thân thì mình sẽ chết chắc! Hắn gầm khẽ một tiếng, mang theo tiên huyết bắn tung tóe liều mạng tránh sang một bên, tên thị vệ đó còn chưa kịp hồi thần vì biến cố xảy ra ngoài ý liệu thì đã bị Đông Phương Kinh Thiên nắm lấy vạt áo, hung ác ném ra phía sau mình.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 530: Nhất Kiếm Tuyệt Sát
Một cái ném này, chỉ cầu cho có thể ngăn cản được thích khách trong một thoáng.
Thậm chí chỉ là thời gian một cái nháy mắt thôi cũng đủ rồi.
Đông Phương Kinh Thiên yêu cầu không cao.
Chỉ cần có một chút hòa hoãn là mình có thể chạy thoát.
Đồng thời, Đông Phương Kinh Thiên thân thụ trọng thương cũng không để ý đến mình thân là gia chủ của một đại thế gia và tôn nghiêm của một cao thủ tuyệt đỉnh võ lâm, lớn tiếng hô to: “Người đâu! Có thích khách!”
Dù sao thì cũng chỉ có một cái mạng, tôn nghiêm gì đó sao có thể quan trọng bằng tính mạng được.
Chỉ trong thời gian một cái chớp mắt, Đông Phương Kinh Thiên đã biết võ công của thích khách này thực sự là quá cao, cho dù là giao thủ công bằng cũng tuyệt đối không phải là đối thủ mà mình có thể chống đỡ được.
Huống chi, tốc độ của người áo đen này cũng quá khủng bố.
Đông Phương Kinh Thiên từ trước tới giờ chưa từng thấy mt ai có thể sở hữu tốc độ như thế này, thậm chí từ trước đến giờ cũng chưa hề nghĩ rằng dạng tốc độ này lại có thể xuất hiện ở trên người nhân loại.
Nhưng hiện tại, hắn đã tận mắt trông thấy.
Bi ai nhất là người có dạng võ công là tốc độ như thế này lại tới giết mình.
Giữa tôn nghiêm và sinh mạng, Đông Phương Kinh Thiên rất thông minh đã lựa chọn sinh mạng, đối với một người đã sống hơn năm mươi năm mà nói, sống tiếp mới là điều quan trọng nhất.
Phán đoán của Đông Phương Kinh Thiên vô cùng chính xác.
Kiếm quang của Lăng Thiên giống như hình với bóng đuổi sát theo hắn, thị vệ bị Đông Phương coi như là bao ám khí mặt còn chưa kịp kinh sợ thì đã bị ném vào trong màn kiếm quang sáng chói của Lăng Thiên.
Phốc phốc phố, một tràng thanh âm cực nhỏ gấp gáp tới cực điểm vang lên.
Thân thể to lớn của thị vệ đó trong nháy mắt đã hóa thành huyết vụ ngập trời.
Kiếm quang trường kiếm của Lăng Thiên từ trong huyết vụ ló ra, giống như một ác ma từ trong địa ngục huyết hải xông ra.
Vẫn đuổi theo sau Đông Phương Kinh Thiên như hình với bóng.
Sự cản trở này không ngờ lại hoàn toàn không có bất kỳ tác dụng nào.
Phía sau lưng hắn, thị vệ kia mặt đầy vẻ không dám tin, từ từ ngã xuống đất, trên yết hầu của hắn có thêm một vết máu mờ mờ, một vết thương không hề bắt mắt, nhưng lại là nguyên nhân dẫn tới cái chết của hắn.
Tay phải của hắn đặt trên chuôi kiếm, tựa hồ như muốn rút kiếm ra khỏi bao.
Nhưng cho tới khi ngã xuống đất, trường kiếm mới chỉ rời bao được nửa thước mà thôi.
Hắn thậm chí cho tới lúc chết vẫn chưa hiểu, người áo đen này rõ ràng là quay lưng về phía mình rồi lao về phía trước, từ lúc nào lạt đột nhiên cắt đứt cổ họng của mình, một kiếm nhẹ nhàng như vậy, mình sao lại chết?
Đồng thời vào lúc này, tiếng kinh hô của Đông Phương Kinh Thiên đột nhiên rạch phá hư không… truyền ra ngoài.
Cả Đông Phương thế gia trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.
Khóe miệng Lăng Thiên ở phía sau mặt nạ nhếch lên cười khinh bỉ, thân hình giống như gió lốc đuổi sát theo Đông Phương Kinh Thiên đang liều mạng chạy trốn.
Nhân vật như thế này, không ngờ cũng xứng là chủ nhân của một thế gia ư? Thật sự là nực cười.
Đông Phương Kinh Thiên kinh hồn táng đảm.
Vào thời khắc này, để tránh sự truy sát của người áo đen, hắn thậm chí đã phải mượn bí pháp phun máu để kích phát tiềm năng sinh mạng, không cầu giết địch, chỉ cầu có sinh cơ trốn thoát, chỉ cầu có thể đề thăng tốc độ đào sinh lên gấp bội là tốt lắm rồi.
Dẫu sao thì có thể sống tiếp mới là điều quan trọng.
Nhưng cho dù là vậy, tuy tốc độ của mình đã hơn ngày thường gấp bội, không ngờ vẫn không thể thoát khỏi sự truy kích của người áo đen.
Da thịt ở sau lưng thỉnh thoảng lại truyền tới khí tức tử vong băng hàn tới cực điểm, đó không nghi ngờ gì nữa chính là vị trí mà trường kiếm của đối phương chỉ tới, cũng là phương hướng khiến cho hắn không ngừng di động tiến về phía trước, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, hắn thập chí có thể cảm thấy hô hấp của mình dần dần gấp rút hơn, tim cũng đập nhanh hơn, tựa hồ như vào thời khắc này muốn nhảy ra thì cô họng.
Tóc độ của hắn tuy đã nhanh như điện xẹt, hơn xa thường ngày, nhưng cũng có thể cảm thấy rõ ràng chân mình giường như không chút chịu lực giống như giẫm lên cây bông.
Trên cổ, khí tức hô hấp ấm áp của thích khách đã phun lên da thịt của mình… Đông Phương Kinh Thiên trong lòng dân lên một trận tuyệt vọng.
Tiếp theo Đông Phương Kinh Thiên mắt lồi cả ra ngoài, một mũi kiếm sáng quắc đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Đông Phương Kinh Thiên, lấp lánh trong suốt, không nhiễm bụi trần, không dính vết máu, một kiếm xuyên tâm.
Nhất kiếm tuyệt sát!
Nhất kiếm tất sát.
TIếp theo, mũi kiếm sáng quắc xoạt một tiếng thu lại.
Sau một kiếm này, thân hình của Lăng Thiên đột nhiên biến mất, biến mất trong gió đêm, hòa tan trong không trung…
Một kiếm đó đã đoạn tuyệt tất cả sinh cơ của Đông Phương Kinh Thiên, cho dù tâm tạng của Đông Phương Kinh Thiên rất khác người thường cũng chẳng ăn thua gì, bởi vì vào sát na mà kiếm phong nhập thể, chân khí ngưng tụ trên thân kiếm đã cuồng bạo nổ tung trong cơ thể của Đông Phương Kinh Thiên, không những chỉ là tâm tạng, ngũ tạng lục phủ của Đông Phương Kinh Thiên cũng bị chấn thành bụi phấn trong sát na này.
Không có ai có thể tiếp tục tồn tại dưới dạng thương thế này, bất kỳ ai cũng không thể.
Vào thời khắc mũi kiếm thu lại, Đông Phương Kinh Thiên đã triệt đệ không còn hô hấp, cũng không còn nửa điểm dấu hiệu của sinh mệnh, hoàn toàn biến thành một cỗ thi thể.
Nhưng rất ly kỳ, hai chân của hắn dưới quán tính cực lớn do ý thức còn lại sau cùng thúc đẩy, vẫn liều mạng chạy trốn.
Thậm chí thân thể của hắn dưới tác dụng của quán tính còn có thể làm ra một động tác né tránh nhanh chóng mà cực kỳ ưu mỹ.
Trên người hắn, máu tanh vẫn không ngừng phun ra, dưới nội lực hùng hậu của Đông Phương Kinh Thiên, tiên huyết phun ra hùng hồn mà xán lạn… huy hoàng mà có lực.
Xoạt xoạt xoạt…
Mấy chục bóng đen vội vàng hạ xuống tiển viện, mỗi đôi mắt kinh hãi đều nhìn thấy trước ngực gia chủ đã biến thành hai cái lỗ trong suốt, nhưng vẫn đang chạy… mọi người ai cũng tê dại của cả đầu, mồ hôi không ngừng túa ra…
Xác chết vùng dậy?
Thấy vậy nhưng mọi người cũng không thể làm gì.
Bởi vì, hung thủ giết chết gia chủ không biết đã biến mất từ lúc nào, chỉ để lại ba cỗ thi thể, một cỗ ngã dưới đất, một cỗ biến thành một bãi máu thịt, mà cỗ cuối cùng thì vẫn đang chạy….
Thi thể của Đông Phương cuối cùng vì hết quán tính mà ngã rầm xuống đất.
Mấy chiếc lá khô vừa rơi xuống đất bị khí lưu cuộn lên khi hắn ngã xuống kích cho bay lên, chậm rãi mà vô lực bay phất phơ.
Tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng!
Những người này đương nhiên biết rằng, gia chủ của nhà mình có thực lực như thế nào, nói là đệ nhất cao thủ của Đông Phương thế gia cũng không phải là quá đáng.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Nhưng thích khách đó, sát thủ thần bí đó rõ ràng là không cho gia chủ bất kỳ một cơ hội nào để hoàn thủ, thậm chí trước khi chúng nhân tới, gia chủ chắc vẫn luôn ở trong trạng thái chạy trốn điên cuồng.
Thời gian này không quá dài, bởi vì gia chủ vừa nghị sự cùng đám người mình xong thì xuất hiện chuyện này.
Mà sau khi đám người mình nghe thấy gia chủ cầu cứu đã lập tức chạy đến.
Quá trình này tuyệt đối không vượt qua ba bốn lần hô hấp.
Nhưng trong đoạn thời gian ngắn ngủi này, một vì đại cao thủ nhất đẳng trong võ lâm không ngờ đã mất đi sinh mạng.
Thậm chí còn không kịp hét lên tiếng cầu cứu thứ hai.
Thích khách này phải có thực lực như thế nào mới có thể làm được điều này.
Từ phương vị hai hộ vệ ngã xuống có thể nhìn ra, chắc khi ba người vừa tiến vào cửa viện thì gặp thích khách tập kích, từ lúc đó, gia chủ đã bắt đầu chạy trối chết, từ tiên huyết phun tung tóe khắp nơi có thể nhìn ra, gia chủ chắc đã sử dụng độc môn bí pháp của Đông Phương thế gia để đào mệnh, nếu không, tiên huyết tuyệt đối không thể phun xa như vậy.
Chỉ có khi áp lực trong cơ thể đạt tới cực hạn mới có thể xuất hiện loại tình huống này.
Nhưng với dạng tốc độ này không ngờ vẫn bị giết chết.
Sát thủ thần bí này sau khi làm xong chuyện kinh thế hãi tục như vậy, không ngờ lại không để chúng nhân nhìn thấy dù là cái bóng.
Dạng võ công này, dạng tốc độ này quá khủng bố, cũng quá kinh người rồi.
Tất cả mọi người đồng thời đều nghĩ tới một người: Chẳng lẽ người hạ thủ chính là Giang Sơn lệnh chủ Tống Quân Thiên Lý ư? Trong đương kim thiên hạ, tựa hồ như chỉ có Giang Sơn lệnh chủ Tống Quân Thiên Lý trong truyền thuyết mới có loại bản sự này.
Nhưng mà vì sao?
Tất cả mọi người lẳng lặng tựa hồ như ngây ngốc nhìn ba cỗ thi thể ở trước mắt, trong lòng không biết là cảm giác gì.
Sợ hãi, bi ai, phẫn nộ, bất lực.
Nhưng không thể phủ nhân, đó là sự sỡ hãi và cảm thấy may mắn đã chiếm một bộ phận lớn.
Sau khi thể hội võ công cường đại của thích khách thần bí này, tất cả mọi người đều dâng lên một ý nghĩ: Nếu vừa rồi mình không phân khai cùng gia chủ, mà theo hắn tới đây, hoặc mình vừa rồi tới sớm một bước, không những không cứu được gia chủ, mà còn bồi thêm tính mạng của mình…
Tất cả mọi người không ai là không lạnh run, ý nghĩ của tất cả mọi người đều giống nhau như có kỳ tích.
Lăng Thiên lướt nhanh như một làn gió xanh, nháy mắt đã bay qua một nửa thành thị, hạ xuống trước của sổ của một căn phòng ở tầng hai của một khách sạn, một ngón tay đặt lên bệ cửa, cả thân hình liền treo trên lưng chừng không, bàn tay kia rất lễ phép gõ vào cửa, ôn nhu hỏi: “Có ai ở hà không? Khách không mời mà đến tới trộm ngọc thâu hương đây.”
Sau khi giết người quay về, lại nói ra câu nói cực kỳ ngả ngớn này, khẩu khí của Lăng Thiên giống như là một vị cao nhân nhã sĩ vừa thưởng trăng quay về tâm tình với hảo hữu, vô cùng ung dung thoải mái.
Két một tiếng, cửa sổ mở ra, khuôn mặt tuyệt sắc vừa vui mừng vừa hờn dỗi của Tiêu Nhạn Tuyết lập tức xuất hiện trước mặt Lăng Thiên.
Tiểu nha đầu bĩu môi, hậm hực nhìn Lăng Thiên, cũng không nói gì.
Lăng Thiên cười hi hi nhìn nàng ta, hai người một người ở ngoài cửa sổ một người ở trong phòng nhìn nhau, không ai nhường ai.
Một lúc Tiêu Nhạn Tuyết cuối cùng cũng khuất phục, rời khỏi cửa sổ, cố làm ra vẻ lạnh lùng, nói: “Khách không mời, vào đi.”
Lăng Thiên cười hắc hắc, tung người bay vào, giả vờ giả vịt ôm quyền hành lễ: “Đa tạ cô nương.” Tiếp theo lai thở dài một tiếng: “Không ngờ tặc hái hoa lại có thể được đãi ngộ cao như vậy, đúng là khiến tại hạ vui sướng ngây ngất.”
Tiêu Nhạn Tuyết không nhịn nổi nữa, bật cười khúc khích, đảo mắt, bĩu môi nhìn hắn: “Cái miệng thối của huynh, đúng là… khi chọc tức người ta thì chỉ một câu thôi cũng làm người ta tức giận muốn chết, lúc muốn chọc cười cũng đủ khiến người đang khóc cũng phải vui, muội phục huynh rồi.”
“Đây là tuyệt kỹ độc môn của ta mà, người bình thường không làm được đâu.” Lăng Thiên cười ha ha, nhấc chén trà trên bàn lên, uống cạn.
“Huynh huynh huynh…” Tiêu Nhạn Tuyết đỏ mặt tía tai, chén trà vừa rồi nàng ta đã uống qua, vừa rồi còn cầm trên tay, bên trên còn lưu lại khí tức của môi mình.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Thái Cổ Thần Vương [Dịch] Thái Cổ Thần Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Thai-Co-Than-Vuong-Audio-FUll.jpg)




