Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 104 : Trong Họa Có Phúc (c516-c520)
❮ sautiếp ❯Chương 516: Trong Họa Có Phúc
Nếu như nói thân thể của một người bình thường kinh mạch đều là chảy như suối, vậy thì kinh mạch của người võ công cao thâm hậu dưới sức mạnh của nội lực, đã biến thành một con sông nhỏ không bị gián đoạn.
Và kinh mạch của Lăng Thiên cũng như vậy, nhưng trải qua sự kiện lần này, lại trở nên hoàn toàn khác! Nếu như nói kinh mạch của người khác là một cái hồ nhỏ, thì của Lăng Thiên đúng là cái hồ lớn; nếu như kinh mạch của người khác là sông nhỏ, thì của Lăng Thiên là trường giang.
Với kinh mạch như vậy trong khi tu luyện nội lực, tiến bộ đến mức nào căn bản không cách nào đoán trước được! Đơn giản là từ xưa đến nay độ rộng của kinh mạch có thể đạt đến mức này, ngoại trừ Lăng Thiên ra, người thứ hai! Cho nên, với tình trạng kinh mạch của Lăng Thiên kinh hiện tại mà nói, coi như là đã đạt đến mức nhất thiên hạ, ngay cả Tống Quân Thiên Lý cũng theo không kịp.
Nếu như lần này không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thì chắc chắn không cách nào đạt đến cảnh giới này! Dù sao cũng không có bất kỳ một người luyện võ nào lại điên cuồng đến mức này, lấy việc toàn thân có thể nổ thành trăm mảnh thịt để đánh cược với một cơ hội thành công rất nhỏ! Theo Thiên Lý, Lăng Thiên đúng là ma xui quỷ khiến nên mới may như thế, ù ù cạc cạc một bước lên trời! Điều này làm cho Thiên Lý một người phải mất vài thập niên không ngừng khổ luyện mới đạt tới cảnh giới như ngày hôm nay thấy có phần không công bằng —— thế không phải là quá dễ dàng sao? Quả thực đúng là miếng bánh rơi từ trên trời rơi xuống.
Coi như là thần tiên hộ pháp cho hắn cũng không thể chuẩn như vậy chứ?! Quả là không có thiên lý.
Lăng Thiên hiện giờ, đối với Thiên Lý mà nói, đúng là là một vật báu vô giá! Hắn muốn xem một thiên tài võ học có kinh mạch như thế, đến cuối cùng có thể đạt tới trình độ nào? Đạt tới cảnh giới của mình, hay là có thể còn hơn chính mình!?
Thêm vào đó là những hiện tượng kì dị phát sinh trên người Lăng Thiên,rốt cục là chuyện gì? Bí mật ngàn năm, Thiên Tâm ngọc Thủy Ngọc hai nhà tranh đoạt ngàn năm, cùng với Liệt Thiên Kiếm rốt cục là thế nào? Làm Vô Thượng Thiên Môn nhân truyền thừa ngàn năm bảo vệ thế gian, làm sao có thể bỏ qua cơ hội này?
Lăng Thiên hiển nhiên là một trong những đầu mối quan trọng! Tống Quân Thiên Lý giờ đây đừng nói là một toán Giang Sơn lệnh, chứ đến ngay cả những Giang Sơn lệnh từ xưa đến nay đều xuất hiện trước mặt hắn, cũng tuyệt đối không thể giết chết được Lăng Thiên!
Huống hồ giờ đây Lăng Thiên, kinh mạch mở rộng, mới là có khả năng đạt tới đỉnh cao của võ thuật, đồng thời cũng là người đồng hành duy nhất mà Thiên Lý chấp nhận!
Lăng Thiên một lần nữa tỉnh lại, mở mắt, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy, chính là đôi mắt của Tiêu Nhạn Tuyết tràn đầy yêu thương, trông thấy Lăng Thiên rốt cục đã tỉnh lại, trên gương mặt tuyệt mĩ của Tiêu Nhận Tuyết không khỏi lộ ra một niềm vui, nhưng từ trong mắt lại có vài giọt nước mắt lăn xuống, kinh ngạc nhìn Lăng Thiên, rồi đột nhiên kêu lên đầy ai oán.
Trong thời gian Lăng Thiên hôn mê, đối với Tiêu Nhạn Tuyết mà nói, có thể nói là một sự dày vò không gì có thể sánh được.
Hơn nữa cho dù đau đớn thế nào cũng kiềm chế lòng mình.
Mỗi khi thấy bộ dạng Lăng Thiên hôn mê bất tỉnh, toàn thân đầy vết thương, Tiêu Nhạn Tuyết thấy trong lòng mình đau muốn chết, cứ như muốn vỡ tan ra thành từng mảnh.
Quả thực hận không thể chịu đau thay hắn.
Giờ phút này rốt cục cũng trông thấy hắn tỉnh lại.
Tiêu Nhạn Tuyết không khỏi vui mừng.
Lăng Thiên nháy nháy mắt nhìn Tiêu Nhạn Tuyết mắt ngân ngấn nước mắt và khuôn mặt tiều tụy đi nhiều vì mấy ngày nay lo lắng chăm sóc cho hắn.
Thậm chí đầu tóc có phần rối bù.
Đây đúng là cô gái mà lúc nào cũng để mắt cao hơn đầu, cậy tài khinh người Tiêu Nhạn Tuyết đó ư?
Lăng Thiên thực sự cảm thấy huyền diệu.
Từ khi biết Tiêu Nhạn Tuyết đến giờ, đã lâu như vậy rồi, bây giờ hắn thấy nàng đẹp nhất, thân thiết nhất.
Bạn đang đọc truyện tại –
Chút tiều tụy, ốm yếu lại như có ma lực khiến hắn khuynh đảo, không khỏi mỉm cười, giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mép tóc đen rủ xuống của Tiêu Nhạn Tuyết yếu ớt nói: ” Tiểu Hoa miêu, khóc nữa… thì trông xấu lắm….”
Tiêu Nhạn Tuyết lại không hề có phản ứng gì khi hắn chọc cười.
Toàn thân nàng run rẩy vặn vẹo uốn éo rồi ăn vạ nói: “Muội muốn khóc… Muội cứ khóc đây.. Ô ô…Huynh làm muội sợ muốn chết… Huynh toàn thân bị thương làm muội sợ muốn chết.
Huynh có cái gì bất trắc thì muội phải làm sao?! Huynh thật sự đã làm muội sợ muốn chết…” Tiêu Nhạn Tuyết lặp đi lặp lại câu làm ta sợ muốn chết, vừa khóc vừa cười không biết đang thể hiện cảm xúc gì nữa.
Sắc mặt thể hiện sự kinh hãi tột độ.
Lăng Thiên vừa mở miệng, bỗng nhiên phát hiện toàn thân trọng thương vẫn có thể nói, mặc dù yếu ớt nhưng cũng rất rõ ràng.
Hơn nữa cảm giác rát cổ trong cổ họng cũng đã không còn nữa! Cái cơ thể nát bét, xương cốt bầm dập đau nhức của hắn cũng không biết đã hết đau từ bao giờ.
Ngoại trừ một vài vết thương vẫn hơi đau đau, và tê dại ra, thì hình như đến kinh mạch trong cơ thể dường như cũng không có gì đáng ngại.
Chính mình hôm trước bị thương nặng như thế, đừng nói nội thương nặng, kỳ kinh bát mạch, mười hai đạo chính kinh, đều bị thương nặng, bị ngoại thương cũng thương tích đầy mình, cực kì thê thảm.Nhưng mà khỏi nhanh như vậy, khiến hắn thấy kinh ngạc.
Giờ phút này lại nghe thấy tiếng khóc của Tiêu Nhạn Tuyết, trong lòng cũng biết tiểu nha đầu này mấy ngày nay nhất định rất sợ hãi, trong lòng cũng không khỏi thương xót.
N vuốt tóc của nàng, rồi an ủi, nhưng lại không mở miệng nói nữa
Không phải Lăng Thiên quá yếu đến nỗi mở miệng nói cũng thấy mệt nhọc, mà là hắn đã vận chuyển tâm thần, ngưng thần nội thị, thử vận hành chân khí trong cơ thể, mới phát hiện ra kinh mạch trong cơ thể hắn cũng có biến hóa long trời lở đất, tuy các kinh mạch vẫn lồi lõm như đất hạn hán lâu ngày, thậm chí có nhiều chỗ còn có hiện tượng rạn nứt, phải tu dưỡng lại cho tốt, nhưng chỉnh thể mà nói, kinh mạch trong cơ thể mình đã khuếch trương lên gấp đôi, điều này căn bản là một kì tích khó có thể tưởng nổi, hơn nữa bây giờ nội lực vận hành nếu như toàn bộ chuyển đổi gặp nguy hiểm vô cùng lớn, nhưng được điều chỉnh thì sẽ tăng tính dẻo dai! Nội thương khiến hắn lo lắng nhất nhưng giờ lại không thành vấn đề, điều này làm cho Lăng Thiên không thể không vui mừng!
Phải biết Lăng Thiên, từ lúc mẫu thân mang thai, đã bắt đầu lấy tiên thiên thai tức tu hành thượng thừa nội công, hơn nữa nội công này còn đến từ kiếp trước, thượng thừa nhất, tinh xảo nhất —— Kinh Long thần công.
Lăng Thiên mặc dù mang theo trí tuệ từ kiếp trước, thân thể của hắn cũng đã trải qua tiên thiên công pháp, đương nhiên phải hơn hẳn người bình thường, tu luyện võ công tất nhiên cũng hơn hẳn người khác, cho nên Lăng Thiên tuổi còn nhỏ mà vẫn có thể đạt được nhiều thành tựu như vậy, thậm chí có thể nhiều lần thoát ra khỏi tay một cao thủ đệ nhất như Tống Quân Thiên Lý, chuyện này phải nói là nhờ ở may mắn thiên phú của Lăng Thiên!
Nhưng mà mọi chuyện không vạn toàn, tiến bộ kinh người này, đến một trình độ nhất định nào đó, sẽ chậm lại, thậm chí dừng lại, cốt bởi tố chất thân thể của loài người trước sau luôn phải theo một quá trình, Tiên Thiên thiên phú của ưu thế không có khả năng vĩnh viễn chiếm ưu, tựu như Lăng Thiên, tuy ăn cực phẩm Đại Hoàn đan, công lực tựa hồ tinh tiến rất nhiều, thật ra sự thật cũng không phải là như thế, lượng lớn chân khí mà dược lực cung cấp không được Lăng Thiên chính thức thu về dùng, mà được Lăng Thiên tùy cơ ứng biến, để đánh sâu vào tầng thứ chín của Kinh Long thần công, lần đó tuy thành công, thật ra là may mắn cực kỳ!
Chỉ là, không lâu sau, Lăng Thiên cơ duyên lĩnh ngộ Thiên Nhân Hợp Nhất, lại đạt được toàn bộ Kinh Long thần công tâm pháp do Lê Tuyết truyền thụ, thực lực của Lăng Thiên tựa hồ lại tiến thêm một bước dài, nhưng hắn lại không biết, tiến bộ này thật ra là rất có hại, nội lực liên tục nâng cao, khiến cho nội tức, chân khí của Lăng Thiên đã vượt qua mức tiếp nhận của kinh mạch trong cơ thể hắn, hơn nữa, coi như là cơ thể đã trải qua Kinh Long thần công thì cũng đã đạt tới cực điểm, kinh mạch trong cơ thể tựu như một cái hồ nhỏ, lại đột nhiên bị nước của một con sông lớn tràn vào, đã tràn đầy, giờ lại còn đang không ngừng rót vào.
Tai họa ngầm không thể lường trước được.
Cho nên lần ngoài ý muốn này, dù rất nguy hiểm, nhưng lại gián tiếp cứu Lăng Thiên, vốn ngoại thương của Lăng Thiên rất nặng, Tống Thiên Lý hết lần này tới lần khác muốn giết Lăng Thiên cũng đã dừng tay, đệ nhất cao thủ thế gian, không ngờ còn là một đại sư dược lực cao cường, ngoại thương của Lăng Thiên dù nghiêm trọng, nhưng đối với Tống Thiên Lý vẫn chưa là gì.
Cái gọi là “Trong họa có phúc, trong phúc có họa.” ai có thể biết rõ được.
Sau khi trải qua biến đổi lớn lần này, nếu như nói kinh mạch vốn có của Lăng Thiên giống như một con đường thênh thang, nhưng có vô số xe, lúc nào cũng có thể gặp phải nguy hiểm xảy ra tai nạn, nhưng kinh mạch bây giờ lại giống như con đường cao tốc ít nguy hiểm, cho dù muốn xảy ra nguy hiểm cũng rất khó khăn, đương nhiên, hiện tại trên con đường lớn này, một chiếc xe cũng không có, chỉ là, có con đường cao tốc an toàn nhất vẫn sầu vì không có xe sao?
Lăng Thiên tất nhiên hiểu rõ sự biến hóa này có ý nghĩa như thế nào, điều này có nghĩa mình sau này trong khi tu luyện, nội lực sẽ tăng lên nhanh gấp đôi; hơn nữa, lúc đánh nhau công kích, tốc độ của mình cũng mau gấp đôi! Trọng yếu hơn là, sau này chướng ngại của việc nâng cao nội công cũng giảm đi rất nhiều! Đau đớn nhất thời nhưng lại đem đến cho hắn một con đường vĩnh cửu, rộng thênh thang, lợi ích to lớn đến mức thật sự không thể tưởng tượng được!
Lăng Thiên hưng phấn lên, trên cơ sở bây giờ của hắn, tốc độ lại gia tăng gấp đôi!! Vậy sẽ như thế nào?! Nghĩ đến đây, Lăng Thiên không khỏi xúc động ngửa mặt lên trời thét to!
Với tình huống hiện tại, nội lực tuy khô kiệt, nhưng chỉ cần tĩnh tâm vận công, thu nạp thiên địa linh khí, nhiều nhất là vài ba ngày điều dưỡng là có thể khôi phục vận hành chân khí, về phần ngoại thương, đối với Lăng Thiên mà nói, ngoại thương tuy rất nghiêm trọng, nhưng chỉ cần xương cốt không gãy, hắn căn bản không cho rằng mấy vết thương xây sát trên da có ảnh hưởng gì lớn?
Lăng Thiên thật sự rất vui, không khỏi mở miệng hát lên, bụng hắn khẽ động, lập tức vài cơn đau đớn kéo đến, Lăng Thiên biết, liệu pháp chữa vết thương của Thiên Lý rất cao thủ, phần lớnương đã bắt đầu đóng vảy, hắn khổ não nói:
“Bị thương vẫn là bị thương mặc dù không là cái gì, nhưng mà sự đau đớn, tê dại này cũng đã đủ để tê người…”
Màn cửa trướng bồng nhếch lên, một người áo xanh đứng ở trước mặt Lăng Thiên: “Tỉnh rồi? Cảm giác thế nào? Rất sảng khoái hả? Đại thiếu gia Lăng Thiên cởi truồng!”
Lăng Thiên lừ mắt một cái, hắc hắc cười nói: “Ta tựa hồ nghe thấy có gì đó chua xót, Thiên Lý, ngươi biết tình trạng của ta, ghen tuông với ta sao? Rất hâm mộ ta hả?!”
Thiên Lý sắc mặt trầm xuống: “Lăng Thiên, đồ ăn cháo đá bát, bổn tọa tâm tình không tốt, mạng của ngươi là do ta cứu, đừng khiến ta hối hận!”
Lăng Thiên ha ha cười, thần sắc có phần giảo hoạt, nheo mắt nói: “Ý của ngươi là, ngươi giờ đây không muốn giết ta?”
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 517: Vấn Đề Của Thiên Lý
Thiên Lý hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Bổn tọa từ trước đến nay không có thói quen ra tay với một kẻ sắp chết mà lại không có khả năng đánh trả, thắng cũng không vinh quang gì! Nhưng mà, ta sẽ chờ ngươi hồi phục, lẽ nào ngươi nghĩ đến lúc đó ngươi còn thoát được sao?”
Lăng Thiên nở nụ cười: “Bốn tháng trước, khắp thiên hạ tất cả mọi người đều cho rằng ta hẳn phải chết chắc rồi, nhưng cho tới bây giờ ta vẫn sống nhăn ra đấy thôi.” Hắn nheo mắt lại nhìn Tống Quân Thiên Lý: “Ngược lại một số người khác, lại bị một nhóm tép diu phục kích, suýt nữa mất mạng…”
Vượt qua dự đoán của Lăng Thiên, Thiên Lý đột nhiên nở nụ cười, giống như mặt sông Trường Giang, Hoàng Hà khi tuyết bắt đầu tan, trong nụ cười tựa hồ ẩn hàm ý sâu xa, nhìn Lăng Thiên lắc đầu, mỉm cười: “Nói chuyện lần trước, ta lại muốn hỏi ngươi một chuyện.”
Lần trước sau khi ta bị thương, tại sao ngươi không cùng với bạn gái của ngươi quay lại truy sát ta? Nếu như đuổi giết, ngươi không nghĩ rằng các ngươi có cơ hội lớn sao?
Lăng Thiên ánh mắt lóe lên: “Sao lại không nghĩ, lần trước thật sự là một cơ hội tốt, sau khi chuyện xảy ra ta có đến hiện trường, ta xác nhận, ngươi toàn thắng, nhưng tất nhiên cũng bị thương tích trên người, dựa vào kinh nghiệm giao thủ của ta với ngươi mà nói, lúc đó hẳn là lúc ngươi yếu nhất, ta nếu như cùng Lê Tuyết liên thủ, chính là cô gái mà lần trước ngươi trông thấy, chí ít nắm chắc sáu mươi phần trăm sẽ giết chết ngươi…….”
“A, vậy tại sao không ra tay, ta cũng không cách các ngươi quá xa.!,Các ngươi nếu như muốn tìm ta, thật sự không phải là chuyện khó khăn!” Thiên Lý hào hứng hỏi,
Lăng Thiên có chút dừng lại: “Nguyên nhân chủ yếu có ba điểm, thứ nhất, vô luận lập trường của ngươi là như thế nào, lúc trước cũng là ngươi cho ta thời gian chuẩn bị, ước định của chúng ta coi như là ước định giữa quân tử, nuốt lời ư, ta khinh thường kiểu như thế!”
Thiên Lý lại cười: “Còn hai lý do khác thì sao?!”
“Hơn nữa, theo suy đoán, cho dù chúng ta liên thủ thật sự có thể giết chết ngươi, chúng ta cũng tất nhiên sẽ bị thương dưới sự chống trả của ngươi, ít nhất cũng phải một chết một trọng thương, kết quả này ta không muốn! Hơn nữa cũng nguy hiểm như nhau!”
“Lý do cuối cùng là gì?!” Thiên Lý truy vấn nói.
“Lý do cuối cùng.
Ngươi là đệ nhất thiên hạ.
Là một trong số ít người hiểu được sự cô đơn.
Những người như vậy thật sự quá ít.
Cho nên ta tình nguyện đánh cược.
Đánh cược ta có thể thoát khỏi sự đuổi giết của ngươi! Đáng tiếc.
Ước định lần ngày tựa hồ ta đã thua!” Lăng Thiên ngữ khí đột nhiên có vài phần ảm đạm!
“Hiểu được sự cô đơn? Nói hay lắm.
Ngươi đúng là tri kỷ của ta.
Đáng tiếc ta không phải tri kỷ của ngươi.
Hại ta đợi biết bao nhiêu ngày!” Thiên Lý lắc đầu thở dài nói.
Lại có chút ít thất vọng.
Tựa hồ có chút bất mãn với chuyện lần trước Thiên Lăng không nhân cơ hội đuổi giết hắn.
Lăng Thiên khẽ giật mình.
Đột nhiên trong nội tâm có chút kinh ngạc.
Một ý niệm lập tức dâng lên trong đầu.
Trong lòng cũng lại trầm xuống: “Lần trước ngươi cùng Thiên Thượng Thiên Địa liều mạng… Ngươi làm vậy là cố ý?!” Mặc dù là khẩu khí nghi vấn nhưng Lăng Thiên đã xác định rồi.
Ngoài việc xác định ra, lại ẩn ẩn có vài phần nghĩ mà sợ.
Thiên Lý ánh mắt ngưng lại, hứng thú nhìn Lăng Thiên: “A? Ta sao lại cố ý?”
Lăng Thiên xuy một tiếng.
Điều chỉnh lại tâm lí, lừ mắt nói: “Bởi vì ngươi muốn chết!”
Thiên Lý cười lên ha hả, vô cùng vui vẻ, vỗ tay nói: “Nói không sai! Bổn tọa cả đời này cơ hồ mọi nguy hiểm đều nếm thử rồi, duy chỉ có có một việc chưa có thử qua.”
Lăng Thiên đùa cợt của nói: “Ta biết, ngươi còn chưa chết ” đột nhiên cười hì hì: “Không cần phải luôn thấy mình không gì là không làm được, mà biến người khác thành kẻ ngốc, võ công đạt đến trình độ như của ngươi, muốn đột phá nữa, nói dễ vậy sao? Nếu chỉ là ngồi luyện công, chỉ sợ ngươi ngồi một trăm năm nữa cũng không đột phá được.”
Thiên Lý ha ha cười, hỏi: “Vậy ta nên đột phá như thế nào?”
Lăng Thiên cười hì một tiếng, nói: “Ngươi không phải đã biết rồi sao? Chính là chết! Chỉ có đem thân mình kề cận cái chết, tiếp cận cái chết, vào thời khắc đó, mới có thể cho ngươi áp lực, kích khởi cảm giác của ngươi đối với sinh tử; cũng chỉ trong thời khắc đó ngươi mới có thể cảm giác được áp lực, cảm giác được cấp bách, cho nên, như vậy mới có thể đột phá! Hơn nữa, ngươi căn bản là không đặt hy vọng ở Thiên Thượng Thiên, căn bản ngươi đã đem hy vọng đặt vào ta và Lê Tuyết, cũng chỉ khi chúng ta liên thủ, mới có thể gây nguy hiểm cho tánh mạng của ngươi, thậm chí, lần sống mái với nhau đó, vết thương của ngươi căn bản không nghiêm trọng như vậy? Ngươi bị thương chỉ là dụ dỗ chúng ta đi giết ngươi mà thôi! Đúng vậy không? Còn nữa, ta phỏng chừng, ta mặc dù cùng ngươi giao thủ nhiều lần, nhưng, ngươi trước sau không phát huy toàn lực của ngươi, cho nên ngươi rất có lòng tin, có thể ứng phó ngay cả khi chúng ta liên thủ, thứ nhất có thể cảm thụ được áp lực sinh tử, thứ hai có thể chiến đấu một trận thật sảng khoái, thứ ba, chính là tiện tay giải quyết ta, cái mục tiêu này!”
Lăng Thiên đùa cợt nhìn Thiên Lý: “Nhưng mà lần đó ngươi lại tính sai hoàn toàn rồi phải không? Mất công cùng người ta sống mái một hồi.
Bởi vì ngươi tận lực áp chế thực lực của mình, vốn là nắm chắc thắng lợi trong tay, nhưng lại không cảm nhận được.
Cuối cùng chúng ta những người cuối cùng nên quay đầu lại giết ngươi cũng không quay lại, khiến cho kế hoạch hoàn mĩ một cục đá giết chếta con chim của ngươi, thất bại hoàn toàn phải không?!”
Thiên Lý đỏ mặt lên, rồi lại thở dài một tiếng, nói: “Ngươi quả nhiên là tri kỷ của ta, tính toán của ta ngươi đều hiểu rõ, ta cùng ngươi giao thủ mấy lần, mỗi lần nhiều nhất cũng chỉ là bảy phần công lực, nếu không, tại sao ta lại có thừa lực tránh tầng tầng lớp lớp T của ngươi, ngươi vẫn đoán sai một điểm.”
Thiên Lý lạnh nhạt nhìn Lăng Thiên: “Lần đó, ta thật sự bị thương.
Nếu như không thật sự bị thương rất nghiêm trọng, thì sao có thể dụ dỗ các ngươi đuổi theo giết ta? Nhưng mà không thể tưởng được tiểu tử nhà ngươi lại có thể không mắc mưu! Làm ta thất vọng quá!”
Lăng Thiên da đầu giật giật, tâm tư và thực lực của Thiên Lý quả thực là khủng bố, nếu như mình cùng Lê Tuyết thật sự không biết tự lượng sức mình, quay lại đi ám sát Thiên Lý, không phải là tự tìm đến cái chết sao!, May mắn tự tôn của mình cao nên không làm thế, may mắn quá!!
Lăng Thiên trong nội tâm mặc dù kinh ngạc, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười: “Cho nên một trong những mục đích ngươi chờ ở đây, là để hỏi ta, cảm giác trước khi lâm vào cái chết, cảm giác trong lòng, nói cách khác là cảm ngộ là gì?”
Thiên Lý con mắt lóe lên, thản nhiên nói: “Một trong số những mục đích đúng là như vậy.
Ngươi đoán không sai, ngươi có đồng ý nói cho ta biết không?”
Lăng Thiên cười ha ha: “Thật ra cái này cũng không có gì là bí mật, chỉ là suy nghĩ của ngươi sai lầm rồi, cho dù ta nói cho ngươi biết toàn bộ, đem từng chút từng chút cảm giác của ta giảng giải cho ngươi, thì nhiều nhất cũng chỉ giống như nghe một câu chuyện xưa, mà tuyệt nhiên sẽ không có bất kỳ một sự lĩnh hội nào! Ta rất khó có thể tưởng tượng, ngươi vị Giang Sơn lệnh chủ này, lại có thể phạm phải sai lầm như thế!”
Thiên Lý tỉnh táo nhìn hắn, thanh âm trầm thấp, bất đắc dĩ nói: “Ngươi nói không sai! Sao ta lại không biết? Chỉ là, ngoại trừ cách đó còn có biện pháp khác không? Trên thế gian này, vào lúc này, nếu ta Tống Quân Thiên Lý muốn đi, ai có thể đủ sức khiến ta đến gần cái chết? Cho dù tất cả sức lực của ngươi Lăng Thiên cộng thêm Ngọc gia, Thủy gia, Tiêu Gia tất cả các cao thủ đương thời, cùng tấn công ta; nhưng chỉ cần ta muốn đi thì sẽ đi được, các ngươi hoàn toàn không có bất kỳ biện pháp, tuyệt đối không có khả năng giữ ta lại! Trước tình huống như vậy, thì nói gì đến chuyện hiểu được cảm giác giữa sự sống và cái chết? Lần trước, ta có thể khiến cho chính mình bị thương, hy vọng dụ các ngươi tới ám sát, nhưng cuối cùng lại thất vọng!”
Lăng Thiên cười ha ha, đến nỗi nước mắt chảy hết cả ra, cười đến nỗi miệng vết thương trên toàn thân cùng đau một lúc, nhưng vẫn không thể dừng lại được nói: “Nói cũng đúng! Ngươi luôn nắm được con đường lùi trong tay, thế gian quả thực không có người nào, hay thế lực nào có thể đẩy ngươi đến chỗ chết cả, ngay cả bị ám sát, cũng là do chính ngươi tự gây ra, chứ ngươi tuyệt đối có thể nắm chắc con đường sống trong tay; như vậy, làm sao có thể hiểu được cảm giác giữa sống và chết? Ha ha ha… Ai bảo võ công của ngươi cao cường như vậy chứ? Ha ha… Xem ra võ công quá cao cường cũng không phải là một chuyện tốt, đến mức muốn chết cũng khó khăn! Ha ha… Chết cười mất.”
Thiên Lý lãnh đạm nhìn hắn: “Có cái gì buồn cười chứ? Với thực lực trước mắt cùng tư chất của ngươi, thêm vào đó là may mắn hơn người, sớm muộn cũng có một ngày ngươi đạt tới cảnh giới như ta, đến lúc đó ngươi sẽ biết cảm giác đó như thế nào, đến lúc đó, ngươi khóc cũng khóc không ra tiếng, xem ngươi còn dám cười không?”
“Không không không… Ngươi sai rồi, ” Lăng Thiên vừa cười vừa liên thanh nói: “Cho dù ta đạt đến cảnh giới như ngươi, ta cũng sẽ tuyệt đối không phiền não như vậy.
Bởi vì, trên thế giới này, ngoại trừ võ công ra, ta còn có quá nhiều chuyện muốn làm, ta còn có quá nhiều thứ để theo đuổi; cho nên, ta sẽ không cô đơn như ngươi, càng sẽ không lâm vào phiền não muốn chết mà không chết được như ngươi.
Còn ngươi thì khác, ngoại trừ võ đạo ra, ngươi cả đời này, căn bản cũng không có thứ gì khác để theo đuổi, vô luận chuyện gì, ngươi đều không để ý, kể cả tang thương biến ảo triều đại thay đổi hay sinh lão bệnh tử hỉ nộ sầu bi của người khác, trong mắt ngươi tất cả chỉ đều là mây khói mà thôi, không hề có ý nghĩa, cho nên ngươi mới thống khổ, còn ta sẽ không như thế.”
“Nói bậy, ta cái gì cũng biết, y, bói số tử vi, không gì không biết, không gì không giỏi, thậm chí thuỷ lợi nông nghiệp, vài thuật cơ biến, cũng hiểu rõ, chỉ là, chúng không giống võ công, không có tận cùng! Kỳ vọng lớn nhất của cuộc đời ta, chính là đạt tới đỉnh cao của võ công!” Thiên Lý phản bác lại!
Lăng Thiên âm thầm líu lưỡi, thế cũng là người sao? Lại có thể hiểu biết nhiều lĩnh vực như vậy? Hoàng Dược Sư của dị giới chăng?! Đúng là xa rời thực tế quá!!
Trong nội tâm tuy kinh ngạc như vậy nhưng lại nói: “Ngươi mặc dù học thông nhiều thứ nhưng cũng không có nghĩa là ngươi không cô đơn! Như chính ngươi nói đấy, nơi mà ngươi muốn đi nhất, trước sau chỉ có một, đó chính là đỉnh cao của võ học và ngươi sẽ suốt đời cô đơn!”
Thiên Lý trầm tư hồi lâu, chính vào lúc hắn trầm tư, trên người của hắn, cũng tự nhiên mà toát ra cảm giác cô đơn và lãnh đạm.
Tiêu Nhạn Tuyết lặng lẽ đi đến, trong tay bưng một ống trúc tròn tròn, nâng Lăng Thiên dậy, đưa ghé vào miệng hắn, để hắn uống vài ngụm nước,tiếp đó lại lặng lẽ đi ra ngoài.
Bạn đang đọc truyện tại –
Lăng Thiên nhìn nàng đi ra bằng ánh mắt tán dương và hài lòng, một nữ nhân, phải hiểu được khi nào thì nên ở lại, khi nào thì nên tránh đi, khi nào thì nên làm nũng, khi nào thì nên trầm mặc; nếu như lúc nào cũng không phân biệt được trường hợp nào nên làm nũng, khoe khoang mị lực của mình, thì sẽ khiến đàn ông thấy phản cảm, lần một lần hai thì không sao, nhưng số lần càng nhiều, vô luận có đáng yêu cỡ nào, có mị lực đến đâu, cũng đều khiến cho địa vị trong lòng đàn ông của nàng giảm đi, khiến cho đàn ông thấy phiền chán.
Nhưng Tiêu Nhạn Tuyết, không còn nghi ngờ gì nữa, về điểm này nàng rất hoàn mỹ.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 518: Con Đường Ốc Sên
Thật lâu sau, Thiên Lý mới ngẩng đầu lên, nặng nề nói: “Chẳng lẽ, bước cuối cùng của võ đạo không cách nào chinh phục được? Đỉnh cao của võ thuật và ta không có duyên?!”
“Bước cuối cùng?” Lăng Thiên nở nụ cười: “Thiên Lý, cái gì mới là một bước cuối cùng ngươi biết không? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi đã đến cảnh giới của bước cuối cùng sao? Không, không không;” Lăng Thiên lắc đầu, nói: “Theo ta, ngươi còn non lắm.”
“A?” Thiên Lý ánh mắt sáng ngời: “Chẳng lẽ ngươi biết?”
Lăng Thiên híp mắt, vô lại cười nói: “Ta đương nhiên cũng không biết.”
Thiên Lý có phần cáu giận lên: “Vậy ngươi nói vậy chính là đùa giỡn với ta sao? Đừng tưởng rằng ngươi trọng thương trong người, bổn tọa không có cách nào trị ngươi, có phải là mông lại ngứa rồi không
Lăng Thiên sắc mặt cứng đờ, không dám tranh cãi nữa, dù sao bị một người đàn ông đánh đòn, cũng là một sự sỉ nhục, ngày hôm qua xem như ngoại lệ, nhưng hôm nay nếu như lại thêm một lần nữa, hai người khó có thể giải quyết thù oán được!
Lăng Thiên trầm ngâm, chậm rãi nói: “Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết một điểm, về võ đạo, vô luận ngươi đạt đến một bước nào đó, đến cảnh giới mà chưa ai đạt tới, cũng chưa hẳn là bước cuối cùng.” Lăng Thiên cười ôn hòa, con mắt rạng rỡ sáng lên: “Võ học, căn bản cũng không có bước cuối cùng!”
“Võ học, căn bản cũng không có bước cuối cùng!” Thiên Lý thì thào lập lại một lần nữa, trong ánh mắt, lại có chút ít mê võng: “Chẳng lẽ, những thứ ta theo đuổi suốt những năm nay, cũng chỉ là hư ảo sao?”
Lăng Thiên cố gắng gượng nửa người lên, cảm thấy toàn thân đau đớn, nhìn Thiên Lý, chăm chú nói: “Ngươi đã không nghĩ ra, vậy ta hỏi ngươi, cho dù có bước cuối cùng, mà ngươi đạt đến bước đó, ngươi muốn làm cái gì? Ngươi chuẩn bị làm cái gì? Có thể làm cái gì?!”
Oanh! Thiên Lý như bị cảnh tỉnh, thân thể một hồi lay động.
Đúng vậy, nhiều năm theo đuổi đỉnh cao của võ đạo như vậy cuối cùng là vì cái gì? Cho dù đến bước cuối cùng, chính mình lại nên làm gì đây? Toàn thân của Thiên Lý khẽ lung lay, sắc mặt trắng bệch một hồi, đột nhiên chuyển thành bình thản, ánh mắt nhìn về phía Lăng Thiên, đột nhiên trở nên có phần dữ tợn.
Lăng Thiên trong nội tâm cả kinh.
Nếu như khiến người này điên lên, vậy cũng khó tránh khỏi hắn sẽ gây ra chuyện gì, cho dù bây giờ hắn đánh cho mình một trận nhừ tử, đó cũng không phải là chuyện gì thần kỳ, vội vàng nói: “Thật ra con đường võ học tuy không có bước cuối cùng nhưng mỗi khi tiến thêm một bước đều có thể chứng minh giới hạn của mình ngày càng cao.
Thật ra, ta nói không có bước cuối cùng cũng không hoàn toàn đúng.
Nếu đơn thuần luận võ thì bước cuối cùng chưa chắc là không có.
Nhưng nếu nói cách khác bước cuối cùng cũng chỉ là bước đầu tiên của khi đó mà thôi.” Không thể nào tưởng tượng được, Lăng Thiên cũng chỉ có cách kéo dài cái đề tài này để thu hút sự chú ý của Thiên Lý.
Thiên Lý bỗng nhiên cả kinh hỏi: “Chuyện đó là thế nào?” Hắn mặc dù là đệ nhất thiên hạ cao thủ nhưng đối với lời nói của Lăng Thiên lại hiểu mà như không hiểu, cảm thấy
Lăng Thiên trầm ngâm, dùng một ngữ khí thần bí hỏi: “Thiên Lý.
Ngươi chắc đã nghe nói qua về thiên đạo?”
“Thiên đạo?” Thiên Lý thì thào lập lại một lần.
Nhìn về phía Lăng Thiên ánh mắt đột nhiên như phát ra tia lửa: “Thiên đạo?!”
Lăng Thiên âm thầm kêu khổ nói: “Thật ra bước cuối cùng của võ học chính là bước đầu tiên của thiên đạo.
Nói như vậy, ngươi hiểu chưa? Khi ngươi khám phá ra bí mật lớn nhất của trời và đất đó chính là bước cuối cùng của võ đạo.
Nhưng làm thế nào mới có thể đạt tới bước cuối cùng đó thì không ai biết.
Tỷ như cái gọi là Thiên Nhân Hợp Nhất có lẽ chính là bước đầu tiên của thiên đạo.
Thậm chí chỉ là một bước nhỏ của thiên đạo.”
“Thì ra là thế.”
Thiên Lý ánh mắt khẽ nhìn như ngụ ý hiểu rồi, “Thiên đạo? là một loại cảnh giới như thế nào? Nhưng bây giờ chúng ta đến ngay cả võ đạo cũng không đạt được tới cảnh giới cao nhất, thì nói gì đến thiên đạo? Thiên nhân hòa nhất, là bước cuối cùng của thiên đạo sao? Vì sao lại có thuyết pháp như vậy, trước kia không có ai nói như vậy?!”
“Ha ha ha…” Lăng Thiên nở nụ cười, đây mới là điều hắn muốn đùa giỡn: “Thiên Lý, thật ra võ công của ngươi, giờ đây đã đạt đến mức đỉnh cao trong mắt võ học, nếu như không có gì ngoài ý muốn, cả đời này, mặc dù có chỗ đột phá, nhưng vẫn sẽ không đạt tới cảnh giới cao nhất của thiên đạo.”
Lăng Thiên dừng một chút, hỏi: “Ngươi biết thế nào là đỉnh cao không?”
Thiên Lý trợn mắt, như muốn đá một cái vào mông của hắn, lạnh lùng nói: “Chỗ cao nhất, chính là đỉnh cao.”
“Sai!” Lăng Thiên nói: “Cái gọi là đỉnh cao vẫn là cái mà người khác không thể đạt đến, cho nên, vị trí của ngươi bây giờ chính là đỉnh cao.
Giống như ta và ngươi, giờ đây, ngươi đang ở trên đỉnh núi, ta ở sườn núi, nhưng nếu có một ngày, ta cũng lên núi đỉnh, như vậy, vị trí đỉnh cao của ngươi không còn nữa.”
Lăng Thiên nặng nề của nói: “Đỉnh cao, chỉ có thể có một người tồn tại! Đó mới thực sự là đỉnh cao.
Ngươi bây giờ không cách nào chính là vì không ai có thể so với ngươi! Nếu như ta cũng đạt tới cảnh giới như vậy, ngươi tất nhiên sẽ biết, vị trí mà ngươi chiếm đoạt, cũng chỉ hơi cao mà thôi, cách đỉnh cao, cũng không biết chừng còn xa lắm.”
“Cho nên lúc đó, mới là lúc ngươi đột phá, chờ ngươi đột phá xong, ngươi mới có thể phát hiện được mục tiêu mới.Chỉ cần có ta hoặc là có một người khác luôn theo sát ngươi, ngươi sẽ rất nhanh chóng tiến bộ; “
Lăng Thiên thâm ý cười: “Con đường đỉnh cao, tuy vĩnh viễn chỉ có thể có một người đi đầu đạt được, nhưng là cần phải có người đồng hành, không có người đồng hành, sẽ không có so sánh, không có so sánh, sẽ không có ý chí chiến đấu, không có ý chí chiến đấu, ngươi cũng chỉ có thể giẫm chân tại chỗ mà thôi!”
Lăng Thiên nói lời này, hầu như là đã nói rõ ràng hết rồi: “Ngươi cần ta, cho nên, ngươi vĩnh viễn không thể giết ta! Ngoại trừ ta, không còn người nào khác có thể cùng ngươi đồng hành.
“Có lý!” Thiên Lý lại bỗng nhiên cười to, “Thì ra là thế! Cũng không phải ta không cách nào đột phá, mà là ta không có mục tiêu, cho nên không cách nào đột phá!”
Lăng Thiên mỉm cười, nói: “Có một con ốc sên, là con ốc sên bò nhanh nhất, hắn rất kiêu ngạo.
Mãi cho đến một ngày, hắn gặp được một con rùa, hơn nữa lại còn bò lên lưng con rùa, hắn lập tức cảm thấy tầm mắt mở rộng ra, phát hiện ra tốc độ của con rùa này nhanh hơn hắn gấp mấy chục lần! Mấy trăm lần! Cho nên hắn hô to, cái con rùa này bò nhanh thật!! Quả thực là nhanh như chớp!” Giờ khắc này, hắn lại có thể nói về chuyện ngụ ngôn xưa.
Thiên Lý ánh mắt lóe lên, cũng không ngắt lời hắn, lẳng lặng nghe.
Lăng Thiên cười hì hì, chỉ chỉ Thiên Lý, rồi lại chỉ chính mình, chậm rãi của nói: “Ngươi, ta, Ngọc Mãn Lâu Diệp Khinh Trần…, chúng ta chính là một đám ốc sên; mà ngươi, là kẻ bò nhanh nhất.
Mà thiên đạo, nói cách khác là con rùa đó, chúng ta chỉ có thể chờ đến một lúc nào đó, gặp được nó, mới có thể coi là gặp được một mặt của thiên đạo;”
Lăng Thiên ha ha nở nụ cười: “Nhưng ngoại trừ con rùa ra, còn có chuột, còn có thỏ, còn có hổ, còn có hùng ưng nay trên bầu trời… Những cái này… Ngươi… có
Thiên Lý không khỏi nở nụ cười, tựa hồ cảm thấy Lăng Thiên so sánh rât thú vị: “Thứ mà chúng ta lũ ốc sên này phải tu chính là võ đạo?”
Lăng Thiên cười to: “Không sai! Thứ mà chúng ta lũ ốc sên này phải tu chính là võ đạo!”
“Ha ha ha…” Hai người nhìn nhau, đột nhiên đồng thời cười ha hả.
Thiên Lý cảm giác như mình cả đời chưa bao giờ cười như vậy, chưa bao giờ thoải mái như vậy, cười đến nước mắt chảy hết cả ra: “Hóa ra… Ta chỉ là một con ốc sên bò nhanh nhất?”
“Không! Ngươi không phải ốc sên bò nhanh nhất!” Lăng Thiên nghiêm mặt nói: “Ngươi chỉ là con ốc sên bò cao nhất mà thôi; con ốc sên bò nhanh nhất, hẳn là ta mới đúng!”
Thiên Lý cười ha ha, tựa hồ như đã giải quyết được một vấn đề khó khăn lớn trong lòng, hai tay vỗ xuống mặt đất, như điên như khùng, chẳng có chút hình tượng nào của đệ nhất thiên hạ cao thủ cả.
Tiêu Nhạn Tuyết ở bên ngoài trướng bồng, nghe hai người cười như điên, không nhịn được, đành thò đầu vào nhìn, trong đôi mắt xinh đẹp, tràn đầy kinh ngạc và nghi hoặc.
Thiên Lý cười lớn chỉ vào Tiêu Nhạn Tuyết đang thò đầu vào nói: “Lại là một con ốc sên!”
Lăng Thiên không ngừng phì cười nói: “Đây là một con ốc sên cái.”
Hai người lập tức lại cười ha hả vang trời đất.
Tiêu Nhạn Tuyết giận dữ, không thể tưởng được hảo tâm đến xem bọn họ thế nào, thế mà lại bị chửi là con ốc sên! Khuôn mặt nàng đỏ bừng, buông rèm xuống, đạp đạp đạp mấy cái đi ra ngoài, nhíu mày đứng đấy mắng: “Hai người các ngươi mới là ốc sên! Ốc sên chết! Ốc sên thối!”
Cô gái phát giận, ta sao phải lo sợ ngươi là đệ nhất cao thủ hay không chứ?!
Thiên Lý cười lớn đứng dậy, lấy ra một khối ngọc bội, ném vào người Lăng Thiên, Lăng Thiên thấy liền hiểu ra, đúng là tín vật mà Ngọc Băng Nhan giao cho mình, Thiên Tâm ngọc.
Tiếp đó lại thấy Thiên Lý bỏ Liệt Thiên Kiếm trên người bỏ xuống, ba ném xuống đất, giống như ném một khối đồng nát sắt vụn.
Lăng Thiên mở to hai mắt nhìn: “Ngươi định làm gì?” Thầm nghĩ, chẳng lẽ ta lại khiến ngươi điên đến mức này rồi?
Thiên Lý mỉm cười, nói: “Ngươi vốn không may mắn, nhưng khối ngọc bội này lại đột nhiên xảy ra dị biến, cùng với Liệt Thiên Kiếm của ta và cường thế nội lực trong cơ thể của ngươi hình thành một vòng tuần hoàn, nên mới cứu được mạng ngươi; xem ra thứ này có duyên với ngươi, vậy thì ta còn giữ hắn lại làm gì?”
“Ngọc bội dị biến? Sao ta lại không biết?”
Thiên Lý hừ một tiếng: “Khi đó, ngươi là một con ốc sên hôn mê, tất nhiên không còn cảm giác gì rồi.”
Lăng Thiên khổ cười rộ lên.
Thiên Lý cười cười, công đạo nói: “Ta sớm đã dùng nội lực xem xét qua rồi, không chút phản ứng nào; e rằng, chỉ có nội lực của ngươi mới có thể cùng nó sinh ra cộng hưởng, ngươi từ từ xem đi, ta đi trước đây.”
“Ngươi đi đâu?” Lăng Thiên lắp bắp kinh hãi: “Chẳng lẽ ngươi không muốn giết ta? Đừng quên, ước định của chúng ta vẫn còn nửa năm, ta vừa rồi mặc dù nói ta thua rồi, nhưng ta vẫn chưa chính thức nhận thua!”
Thiên Lý bật cười lớn: “Hai miếng ngọc bội này, cùng thanh Liệt Thiên Kiếm, truyền thuyết nói có thể định thiên hạ! Giờ đây trong mắt ta, đã chỉ như một tảng đá, một khối sắt vụn mà thôi; còn về phần thiên hạ, về phần thường dân, ha ha… không có quan hệ gì tới ta đâu? Nếu là duyên phận của ngươi, thì sẽ là duyên phận của ngươi; tự giải quyết cho tốt đi.
Về phần giết ngươi? Vì sao phải giết ngươi?”
Lăng Thiên không khỏi buồn bực, nhìn bộ dạng như vậy của Thiên Lý, tại sao lại thấy một cảm giác ngộ ra hồng trần? Trầm giọng hỏi: “Chẳng lẽ ủy thác của Giang Sơn lệnh, ngươi cũng mặc kệ?”
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 519: Tặng Liệt Thiên
Lăng Thiên không nói gì…
Thiên Lý cười ha ha, nói: “Lăng Thiên, mặc dù không có Giang Sơn lệnh, lúc nào ta cũng có thể sẽ đến tìm ngươi đánh nhau.” Đột nhiên hắn tiến đến trước mặt Lăng Thiên, hung dữ chằm chằm nhìn hắn: “Nếu là năm năm sau, ngươi vẫn không thể cùng ta đứng trên lưng con rùa đó, ta nhất định sẽ giết ngươi! Một người không đủ để cùng ta sóng vai sống cũng vô ích.!”
Lăng Thiên trợn trắng mắt, rên rỉ nói: “Hóa ra hình phạt tử hình vẫn còn, chỉ có điều hoãn lại mà thôi…”
“Nói cho Diệp Khinh Trần, từ giờ về sau chuyện của Vô Thượng Thiên không liên quan gì đến ta; để cho bọn họ giải tán đi, thật sự là không có ý nghĩa gì!”
Thiên Lý ha ha cười, vươn người đứng dậy, đột nhiên biến mất trong trướng bồng, màn cửa khẽ động, vậy mà không thấy rõ là hắn đã đi như thế nào.
Tiếng nói của Thiên Lý từ rất xa truyền đến: “Ta đi tìm con rùa, ngươi cũng phải nhanh bò lên… Liệt Thiên giao cho ngươi, ta rất yên tâm…”
“Liệt Thiên giao cho ngươi, ta rất yên tâm.” Lăng Thiên thì thào lập lại một lần, hắn hiểu rõ thâm ý của những lời Thiên Lý vừa nói, đột nhiên nở nụ cười.” ‘Có Liệt Thiên Kiếm là có được thiên hạ?”
Lăng Thiên cười nhạt của hừ một tiếng, “Thật không ngờ những người này họ nghĩ gì, cho dù là sắc bén đến mấy, một thanh kiếm có thể chém ngàn quân, thì sao chứ? Nhưng mà đây cũng chỉ là một thanh kiếm mà thôi! Nếu ai tin những lời đồn này, chống lại cây kiếm này, xác định là không quá một giờ ba khắc thì sẽ bị băm thành trăm mảnh! Thật đúng là chuyện cười!”
Tiêu Nhạn Tuyết kéo màn cửa lên, đầu đầy sương chui vào, không hiểu gì nói: “Hắn đi tìm con rùa gì vậy? Cái gì mà ngươi cũng mau bò lên?”
Lăng Thiên trừng mắt, đột nhiên rên rỉ một tiếng, vùi đầu vào chăn bông, buồn bực nói: “Tên này không ngờ lại có thể liền đem ta một người bị thương nặng ném vào rừng sâu núi thẳm… Thật sự là không có lương tâm!”
Tiêu Nhạn Tuyết nét mặt tươi cười như hoa, vui vẻ nói: “Hắn không giết huynh đã là tốt lắm rồi.
Chẳng lẽ huynh còn muốn hắn làm vệ sĩ cho huynh sao?”
Lăng Thiên cười hắc hắc nói: “Chỉ cần hắn nghe ta than vãn vài ngày đảm bảo không dám làm vệ sĩ cho ta nữa.
Đáng tiếc.
Thật là đáng tiếc.” Đột nhiên đằng hắng một tiếng nói: “Thơm quá, thơm quá.
Mùi gì vậy?” Nói xong hắn ra sức hít lấy hít để chăn nệm, khúc khích cười, mặt đầy vẻ ám muội.
Tiêu Nhạn Tuyết đỏ mặt lên, thẹn thùng.
Cái chăn này mấy ngày nay nàng đều đắp lên người.
Mùi thơm đương nhiên là mùi thơm từ cơ thể của nàng.
Nhìn Lăng Thiên vẻ mặt hưởng thụ, nàng không khỏi trợn mắt, sắng giọng: “Chết đi!”
Lăng Thiên ha ha cười, nhíu lông mày giảo hoạt.
Tiêu Nhạn Tuyết mím môi nở nụ cười, đẹp vô cùng.
Thiên Lý cứ như thế mà rời đi.
Bóng tối của cái chết bao phủ trên đầu của Lăng Thiên rốt cục cũng bay đi.
Tiêu Nhạn Tuyết cũng yên lòng.
Trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy non xanh nước biếc, ánh nắng mặt trời tươi sáng.
Tâm trạng cực kì tốt.
Một ngày sau đó.
Thương thế lại có chuyển biến tốt đẹp, Lăng Thiên nghiêng nghiêng dựa vào một khối đá bên bờ suối.
Trong tay giơ miếng ngọc bội ra ánh sáng mặt trời tỉ mỉ quan sát.
Đầu tóc đen xì, bóng loáng nhưng rối tung và còn buộc theo kiểu một bông hoa, đó đương nhiên là kiệt tác của Tiêu Nhạn Tuyết đại tiểu thư.
Khi Tiêu đại tiểu thư gội đầu cho Lăng Thiên, vô tình phát hiện tóc Lăng Thiên vừa đen vừa mượt, lập tức nhất thời hứng lên, liền cải trang cho hắn.
Khi mà Tiêu Nhạn Tuyết chỉnh sửa xong, còn ngây ra một hồi, không ngớt lời khen Lăng Thiên một khi mà thay trang phục nữ, thì thật sự là chim sa cá lặn, đến hoa cũng phải thấy xấu hổ trước dung mạo đó, đánh giá này khiến cho Lăng Thiên không thể không cười khổ, đừng thấy Lăng Thiên ngày thường võ công cao cường, giờ phút này trong thời kỳ dưỡng bệnh hắn có thể nói đến ngay cả một đứa trẻ cũng chưa chắc đánh thắng được, tất nhiên coi như là rơi vào tay của Tiêu đại tiểu thư, chà xát bóp nghiến, cũng đành phải chịu.
“Chim sa cá lặn”, “Hoa cũng phải xấu hổ” dùng để hình dung phụ nữ mà, đương nhiên làm cho người ta miên man bất định, nhưng nếu dùng để chỉ đàn ông… Lăng Thiên luôn cho rằng phải tới H Quốc thẩm mĩ đã sau đó mới đến Thai Lan làm việc…
Nửa miếng ngọc bội cỡ lòng bàn tay vẫn như cũ, điều này căn bản nói ra là thừa thãi, ngọc bội còn có thể có bao nhiêu hình dáng? Lăng Thiên soi lên trời hồi lâu, cũng không phát hiện có gì không đúng.
Trên thực tế, từ khi Ngọc Băng Nhan và Thủy Thiên Nhu lần lượt đem ngọc bội giao cho hắn, Lăng Thiên luôn để trong ngực, trước giờ cũng không có xem qua.
Giờ phút này cẩn thận vuốt vuốt mới phát hiện, Thiên Tâm ngọc của Ngọc Băng Nhan là hình bán lá( một nửa của chiếc lá), Lăng Thiên vẫn nhớ mang máng, miếng ngọc Thủy Thiên Nhu,có hình dáng giống như miếng ngọc này, chỉ có điều là theo hướng ngược lại.
Lăng Thiên tiện tay lấy một mảng đá, dựa theo trí nhớ tạo ra một hình bán lá, để cùng một chỗ quan sát, nhất thời nhìn ra; Ngọc Băng Nhan và Thủy Thiên Nhu tạo thành một hình trái tim.. Bạn đang đọc truyện tại –
“Chẳng trách gọi là Thiên Tâm ngọc, quả nhiên là một trái tim a!.” Lăng Thiên lẩm bẩm, ha ha cười: “Chỉ có điều giờ đây cái trái tim này chỉ còn lại có một nửa.” Nghĩ tới đây, lập tức nhớ tới miếng ngọc bội rơi ra lúc ngăn chặn Ngọc Mãn Lâu, tựa hồ từ trung gian phát ra một cái chấm đen nhỏ, bị chính mình thu vào trong ngực, sờ tay vào ngực, mặt không khỏi biến sắc!
Cái chấm đen hình lục giác chẳng biết đi đâu rồi, chẳng lẽ trước đó, chân khí bạo thể, đến ngay cả y phục cũng triệt.
Ngẫm ra chắc là mất.
Lăng Thiên cười khổ lắc đầu, thầm nghĩ: “Nó chắc là đã thân nát xương tan, còn nhớ tới nó làm gì.” Tự giễu cười mình, nhưng trong lòng cũng ít nhiều có phần thất vọng.
Tiếp tục nhìn ngọc bội trong tay, hắn lại soi lên trời nhìn một hồi nữa, mới đột nhiên nhớ ra, không khỏi vỗ đầu mình.
Giữa Thủy Thiên Nhu có một chấm đen nhỏ kì dị, như vậy, Ngọc Băng Nhan cũng phải có mới đúng.
Nhưng soi lên trời lâu như vậy, cả khối ngọc bội màu lục tựa hồ biến hết thành màu đen, vẫn là một miếng ngọc bội bình thường, không nói tới chấm đen nhỏ gì, căn bản đến ngay cả một tỳ vết cũng không có!
Hơn nữa, trong ngọc bội này, tại sao lại có thể có điểm đen tồn tại? Hơn nữa điểm đen còn không phải là nhỏ, nếu có thể thấy rõ ràng, chẳng phải thành lỗ thủng lớn sao?
Lăng Thiên quả thật là không hiểu gì về ngọc, nhưng cũng biết ngọc nếu mà có tạp chất thì không coi là thượng phẩm.
Chẳng lẽ Thủy Thiên u có, mà Ngọc Băng Nhan lại không có?
Đột nhiên nhớ tới lời lúc trước khi đi của Tống Quân Thiên Lý: ta đã nhìn cả một ngày, nhưng cũng không có phát hiện gì, xem ra ngọc bội đó hữu duyên với ngươi.
E rằng cũng chỉ có nội lực của ngươi mới có thể cùng nó sinh ra cái gì…
Đương khiến cho Lăng Thiên cảm thấy ù ù cạc cạc, chính mình một người đang sống, nội lực mà hắn vất vả tu luyện ra sao có thể cùng với một khối ngọc bội sinh ra cảm ứng gì? Đến bây giờ hắn vẫn ai oán Tống Quân Thiên Lý nói không rõ ràng.
Hắn muốn dùng nội lực hướng vào trong ngọc bội kiểm tra, nhưng vẫn rất do dự.
Bình thường ngọc thạch cực phẩm, phần lớn bên trong đều có Càn Khôn; nếu tùy tiện đưa nội lực vào, chỉ sợ sẽ tiêu hủy ngay tại chỗ; thậm chí vỡ tan, đó cũng là chuyện rất bình thường.
Kiếp trước của khi Lăng Thiên gặp một vài cao thủ trong tiểu thuyết dùng ngọc kiếm đối địch, nhất thời tò mò, đã từng thử qua, nội lực tập trung ngọc thạch; nhưng trong tình huống bình thường, nội lực tiến vào tâm ngọc, cả khối ngọc sẽ nổ tung.
Thử đi thử lại mấy lần, lăng Thiên mới biết, cái gọi là dùng ngọc kiếm thúc dục nội lực phát ra kiếm quang cái gì đó, thuần túy chỉ là lời nói vô căn cứ của những nhà tiểu thuyết.
Nhưng giờ đây, Tống Quân Thiên Lý lại nói rõ ràng, nội lực của mình sinh ra cảm ứng kì dị với miếng ngọc này, điều này khiến cho Lăng Thiên khó xử.
Thủy Thiên Nhu chính là do hắn đem tới, hủy thật cũng không vấn đề gì; nhưng Ngọc Băng Nhan lại là vật văn định của Chính Nhi Bát Kinh, nếu quả thật hủy đi, với tính cách đa sầu đa cảm của nha đầu kia thì không biết sẽ nghĩ như thế nào nữa.
Lăng Thiên buồn rầu thở dài, đem ngọc bội đặt ở một bên.
Nội lực giờ đây của hắn cũng chỉ mới khôi phục một nửa, tuy chân khí vốn đã khôi phục vận hành, nhưng toàn diện khôi phục thì vẫn còn lâu, cứ chờ toàn bộ khôi phục, khống chế năng lực trở lại bình thường rồi tính tiếp, vạn nhất có sơ xuất, nha đầu kia ngày nào cũng khóc, vậy thì cũng đau đầu lắm.
Đại bộ phận miệng vết thương trên người đã đều đóng vảy, quả thật liệu pháp chữa trị của Tống Quân Thiên Lý quả là công hiệu! Ngoại thương có thể nói là rất nhanh lành, còn nội thương lại hơi chậm, Lăng Thiên một ngày một đêm qua tập trung nội lực từng chút một chữa trị kinh mạch trong cơ thể, cùng với chữa trị kinh mạch, nội lực lại cũng được nâng cao, tốc độ chậm như ốc sên vậy, với của Lăng Thiên, cũng đã kêu khổ thấu trời.
Nhưng mỗi lần chữa trị xong, quay đầu nhìn lại, trong nội tâm lại cảm thấy rất hài lòng! Rốt cục sau một tuần chữa trị, Lăng Thiên thình lình phát hiện, điểm tốt của lần này, quả nhiên như Thiên Lý nói, còn vượt xa dự liệu của mình!
Trong nội tâm ý niệm khẽ động, thậm chí Lăng Thiên cảm giác tay chân của mình còn chưa kịp phản ứng thì nội lực đã có thể đạt tới mức công kích, chỉ cần giơ tay lên là có thể đủ phát ra, tốc độ cực nhanh, khiến cho Lăng Thiên mặc dù sớm có chuẩn bị cũng trơ mắt cứng lưỡi!
Trên người, cùng với nội lực dần dần vận hành, là một lớp ghét đen như mực, mùi hôi ngút trời, từ vết thương trên người bốc ra, từ đầu đến chân, cơ hồ tuyệt không có một bộ phận nào bỏ qua.
Điều này làm cho Tiêu Nhạn Tuyết người phụ trách giúp hắn tắm rửa kêu khổ thấu trời! Trong mấy ngày này, mấy từ con heo chết tiệt, con heo thối, không biết được nói mấy ngàn lần.
Lăng Thiên bình thản chịu đựng gian khổ, thỉnh thoảng thừa dịp Tiêu Nhạn Tuyết tắm rửa cho mình, cố ý cọ sát lên người nàng, lập tức liền khiến cho Tiêu Nhạn Tuyết vừa kinh ngạc vừa giận kêu lên, sau khi tắm rửa cho Lăng Thiên xong, chính mình cũng lén lút ra sau núi tắm; lúc đó, công tử Lăng Thiên mà Tiêu Nhạn Tuyết vẫn tưởng là không thể nhúc nhích, liền sinh long hoạt hổ, lén lút triển khai tuyệt đỉnh khinh công, liều mạng gượng đau, đi theo Tiêu Nhạn Tuyết, ngắm mỹ nhân tắm; làm kẻ rình rập như trong truyền thuyết.
Ách, Lăng đại công tử trong mắt của Tiêu Nhạn Tuyết không thể động đậy được.
Thật ra là vô sỉ hết chỗ nói?!
Lần nào cũng đều là chảy nước miếng lặng lẽ trở về, lén lén lút lút đắc ý được hồi lâu, thần thái hèn mọn bỉ ổi cực kỳ.
Thân thể của Tiêu Nhạn Tuyết không phải là đẹp bình thường, bộ ngực lớn eo nhỏ, chỗ nào cũng làm cho con mắt của Lăng Thiên lưu luyến quên về, đặc biệt toàn thân trắng nõn như sữa, càng làm cho hắn nước miếng chảy từng giọt, có một cảm giác xúc động mãnh liệt!
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 520: Tại Sao Lại Không Nhìn?
Híp mắt, Lăng Thiên tựa mình vào trên tảng đá, tưởng tượng bàn tay to của mình đặt trên da thịt của Tiêu Nhạn Tuyết, vẻ mặt hèn mọn bỉ ổi, nước miếng chảy tong tong, tiểu Lăng công tử tất nhiên cũng đã chào cờ…
Tiêu Nhạn Tuyết chậm rãi đi tới, vừa đi vừa lau sạch mái tóc đang ướt sũng, trong núi rừng xanh biếc này, da thịt Tiêu Nhạn Tuyết như ngọc, xinh đẹp vô cùng.
Lặng lẽ đi đến sau lưng Lăng Thiên, vốn định dọa hắn cho hắn nhảy dựng, nhưng lại đột nhiên cảm thấy thần thái của hắn có gì đó khác lạ, trong miệng còn đang thì thào nói gì đó, không khỏi hiếu kỳ.
Lặng lẽ theo sát bên cạnh xem xét, chỉ thấy ánh mắt hắn híp lại mê đắm, trong miệng một vệt nước miếng sáng lóng lánh chảy dài rớt xuống… dường như vẫn chưa tỉnh… Tiêu Nhạn Tuyết cơ hồ bật cười, bộ dạng của Lăng Thiên lúc này, rất giống một tên ngốc mê gái…
Không đúng! Tiêu Nhạn Tuyết bỗng nhiên giật mình, hắn…Bộ dạng hắn tại sao lại như vậy?? Chẳng lẽ… Lập tức sự nghi ngờ kéo đến.
Lúc này, đột nhiên nghe được Lăng Thiên trong miệng thì thào nói: “Đáng tiếc quá, đáng tiếc…” Trong giọng nói tràn đầy tiếc nuối, tràn đầy phiền muộn, ngữ khí sầu khổ, đúng là khó mà miêu tả được.
Tiêu Nhạn Tuyết như trong mộng, nhẹ nhàng hỏi: “Đáng tiếc cái gì?”
Đắm chìm trong ảo mộng, Lăng Thiên lại không phát hiện ra, bất giác trả lời: “Đáng tiếc quá, một cái mông to trắng như vậy, bên trên lại có một cái bớt đen cỡ hạt đậu….”
“Bớt màu đen?” Tiêu Nhạn Tuyết mơ hồ tưởng tượng lại, bất giác nhìn về phía mông của mình, đột nhiên tỉnh ngộ ra, lập tức mặt đỏ tía tai! Một tiếng thét lên, thanh âm đinh tai nhức óc, tựa như một lưỡi dao sắc bén, phá tan sự yên tĩnh của núi rừng, tiếp đó là bùng nổ cơn tức giận như núi lửa: “Lăng Thiên a! A! A! A!… Huynh cái tên háo sắc thối tha này, đồ lưu manh…” Tiêu đại tiểu thư lập tức từ một thục nữ nho nhã hiền dịu, biến thành một con khủng long cái điên cuồng, giương nanh múa vuốt mãnh liệt hướng về phía Lăng Thiên, nhe răng giơ vuốt hướng về phía Lăng Thiên mà đánh túi bụi, hoàn toàn không bận tâm đến vết thương trên người hắn…
Lăng Thiên đang mơ màng trong giấc mộng, khóe miệng vẫn còn giữ nguyên nụ cười sung sướng, hai cánh tay cũng ở phía trước khua khua, tựa hồ như còn đang cầm lấy cái gì trong không trung… Ánh mắt tràn ngập vẻ hưởng thụ, đột nhiên trong lúc vội vàng không kịp chuẩn bị thì bị phá vỡ giấc mộng đẹp, còn chưa kịp phản ứng, thì trên người đã trúng vài đòn đau, hắn không khỏi liên thanh kêu thảm thiết, không hiểu vì sao nên trừng mắt nổi giận quát: “Tiêu Nhạn Tuyết! Muội làm gì
“Muội làm gì? Muội làm gì??” Tiêu Nhạn Tuyết khuôn mặt đỏ ửng, xấu hổ và giận dữ, ánh mắt thì như tóe lửa nói: “Huynh vừa mới nói, cái gì… Cái gì bớt?”
“A!?” Lăng Thiên trợn mắt há hốc mồm.
Lúc này hắn mới biết sự việc đã bại lộ.
Đại sự không ổn.
Nhìn thấy nha đầu kia giương nanh múa vuốt ra sức quên mình đánh tới, hắn đuối lý chỉ còn biết ôm đầu kêu: “Tha mạng… A!…”
“Huynh không phải không thể động đậy sao? Huynh không phải toàn thân bị trọng thương sao? Mấy ngày này đến uống nước ăn cơm cũng cần muội bón.. Hóa ra huynh… Hóa ra huynh….tên khốn nạn này! Khốn nạn! Khốn nạn… Huynh lại lừa gạt, đùa bỡn muội lần nữa.
Huynh… Huynh… Ngươi đối với ta như vậy thì sau này ta làm sao làm người được? Huynhcòn có lương tâm không??… Huynh…Huynh…” Tiêu Nhạn Tuyết vừa đánh vừa nói.
Càng nghĩ càng thấy uất.
Đột nhiên nàng dừng tay lại, hai tay che mặt, đau khổ khóc rống lên.
Lăng Thiên chân tay luống cuống đứng ở bên, lắp bắp nói: “Chuyện này… Chuyện đó… Ân… Ách…” Ân a hồi lâu, nhưng vẫn chưa nói được câu nào.
Hắn sợ nhất nhìn phụ nữ khóc nên lúc này cũng là có chút sợ hãi, nói không nên lời…
Tiêu Nhạn Tuyết thấy biểu hiện này của hắn không khỏi khóc to hơn: “Huynh… Huynh cái tên dâm tặc này… Ô ô ô…”
Lăng Thiên con mắt khẽ động rồi đột nhiên lớn tiếng mắng nhiếc nói: “Khóc gì? Có gì mà phải khóc? Không phải là đã nhìn rồi sao? Cũng không phải thiếu đi một miếng thịt! Mấy ngày nay trên người ta có chỗ nào muội chưa nhìn thấy không? Không sờ không? Ta có khóc không?! Thật là!”
Tiêu Nhạn Tuyết đột nhiên nghe thấy khẩu khí lưu manh của hắn thì không khỏi tức giận đến mức toàn thân đều run rẩy, ánh mắt trống rỗng, cắn răng trừng mắt hung hăng nói: “Lăng Thiên! Huynh, huynh nói cái gì?? Huynh tại sao có thể như vậy? Huynh nghĩ rằng ta muốn nhìn lắm sao, muốn sờ vào huynh lắm sao!.
Huynh nếu không… Ta… Ta thật sự là nhìn lầm rồi!”
Lăng Thiên cười hì hì, nói: “Dù sao sớm muộn gì cũng phải xem, xem sớm một ít cũng có gì khác nhau đâu? Muội cũng đã nhìn thân thể của ta, ta nhìn thân thể của muội có vấn đề gì không, chẳng lẽ… muội không muốn cho ta xem? Muốn cho…người khác xem?” Lăng Thiên ranh mãnh trừng mắt nhìn rồi dò hỏi
“Đi chết đi!” Tiêu Nhạn Tuyết trong nội tâm vừa thẹn vừa mừng vừa tức vừa giận, giơ chân đá hắn bay xuống suối, trên mặt bỗng dưng nóng ran lên.
Có câu nói đó của Lăng Thiên, Tiêu Nhạn Tuyết liền hiểu rằng trong lòng hắn đã chấp nhận chính mình, lập tức cảm thấy một cảm giác ngọt ngào dâng lên trong lòng; nhưng ngoài miệng vẫn là không chịu thua của sẳng giọng nói: “Vậy huynh cũng không nên gạt muội… Nói huynh không thể động đậy… Huynh biết ta lo lắng, lại còn…”
Lúc nói trên khuôn mặt nàng lại đỏ ửng lên.
Nếu không phải biết rằng Lăng Thiên không thể nhúc nhích, thì một người bảo thủ như Tiêu Nhạn Tuyết làm sao có thể không kiêng nể gì cả mà lột sạch quần áo, tắm ngay ở con suối gần đó? Nghĩ đi nghĩ lại, Tiêu Nhạn Tuyết lại đột nhiên nghĩ tới các tư thể tắm rửa của mình chắc hẳn đều lọt vào mắt tên tiểu tử này? Nghĩ như vậy, Tiêu Nhạn Tuyết đột nhiên cảm thấy xấu hổ, toàn thân nóng bừng lên, ưm một tiếng rồi ngồi chồm hổm trên mặt đất, che kín khuôn mặt của mình, cảm thấy mình không còn mặt mũi nào gặp người khác nữa…
Lăng Thiên ướt sũng đứng trong nước, chỉ lộ ra một cái đầu, hì hì cười nói: “Người nào đó sớm muộn gì cũng là vợ của ta, nhìn xem thế nào? Hi hi, nhưng mà, đúng là rất trắng…”
Tiêu Nhạn Tuyết nổi giận ra mặt, nhặt cục bùn trên mặt đất ném tới tấp về phía Lăng Thiên.
Lăng Thiên a một tiếng, rồi xoay người một cái lặn xuống nước, động tác linh xảo cực kỳ, giống như không bị thương chút nào.
Tiêu Nhạn Tuyết càng phát cáu lên, ném hết mấy hòn đá trong tay, nàng lại xoay người tìm bốn phía, thề phải đập bể đầu của hắn mới dừng tay.
Rầm một tiếng, Lăng Thiên từ dưới nước nhảy lên, cũng không để ý toàn thân ướt đẫm trong suốt, ôm chặt Tiêu Nhạn Tuyết.
Tiêu Nhạn Tuyết cáu tiết, ra sức giãy dụa.
Lăng Thiên ghé vào lỗ tai, nhỏ giọng nói: “Nha đầu ngốc, Lăng Thiên ta lẽ nào lại là một tên dâm tặc? Nếu như huynh có mưu đồ gì với muội thì trong khoảng thời gian này, huynh đã có bao nhiêu cơ hội rồi? Ân? Ta Lăng Thiên mặc dù bất tài, nhưng như không phải là người phụ nữ mà ta ưng thuận, thì ta cũng không thèm để mắt.
Ta đã để ý đến muội, vậy thì muội chính là vợ của ta, ha ha…”
Tiêu Nhạn Tuyết vừa thẹn vừa giận nói: “Ai là vợ của huynh? Thật không biết xấu hổ!”
Lăng Thiên nháy mắt, buồn bực hỏi: “Muội thật sự không muốn cho ta xem?”
Tiêu Nhạn Tuyết hung hãn hừ một tiếng, nói: “Quỷ mới đồng ý cho huynh xem!”
Lăng Thiên gãi gãi đầu, vẻ mặt buồn bực: “… Muội không muốn cho ta xem, muốn cho ai xem?”
“Muội muốn cho…” Tiêu Nhạn Tuyết đột nhiên tỉnh lại, suýt nữa thì sập bẫy của hắn, không khỏi giận dữ đập hắn một cái: “Huynh thật là xấu xa! Đồ con lợn!”
“Muội vẫn còn chưa nói cho ta biết, rốt cuộc muội muốn cho ai xem?” Lăng Thiên không buông tha trơ mặt ra, ghé vào bên tai, hơi ấm trong miệng tỏa ra khiến Tiêu Nhạn Tuyết cảm thấy toàn thân nóng bừng lên, toàn thân không còn chút khí lực nào yếu ớt nói: “Huynh… Buông ra đã… Muội.”
“Buông muội ra? Ta sao cam lòng chứ.” Lăng Thiên vô lại cười, đột nhiên khẽ cắn vành tai non mềm của nàng, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm, nhỏ giọng nói: “Chẳng lẽ muội nỡ lòng?”
Tiêu Nhạn Tuyết toàn thân như nhũn ra, ngoan ngoãn trong vòng tay hắn, cảm giác hơi thở của mình như không còn khí lực, hai mắt mập mờ, nỉ non nói: “Muội… muội tại sao lại không nỡ chứ? Huynh…” Đột nhiên một tiếng thở nhẹ, là Lăng Thiên dùng răng khẽ cắn vành tai trong suốt như ngọc của nàng, ngậm trong miệng, dùng đầu lưỡi không ngừng đùa, một đôi tay to nghịch ngợm đã chia làm hai đường, lướt theo váy áo rồi cổ áo, tay kia thì đang đặt trên ngực nàng, ra sức vuốt ve.
Bạn đang đọc truyện tại –
Tiêu Nhạn Tuyết vừa mới tắm rửa xong, quần áo trên người rộng thùng thình, càng thuận tiện cho Lăng Thiên hành động, chỉ cảm thấy hai cánh tay của Lăng Thiên đang hoạt động trên khu vực cấm địa, cũng đúng lúc Lăng Thiên run rẩy, nàng không khỏi mặt đỏ như lửa, thân thể mềm nhũn ra tựa vào người hắn, đôi mắt đê mê, cảm thấy quanh thân như có kiến đang bò, một loại cảm giác khó nói thành lời tràn ngập khắp cơ thể, trong miệng cũng không khỏi phát ra những tiếng rên rỉ.
Lăng Thiên thấp giọng nói: “Nhìn xem.” Tiêu Nhạn Tuyết cúi đầu nhìn, chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào đã đặt trên ngực của mình, trên lồng ngực hiện rõ lên hai hình bàn tay, hai bầu ngực trắng nõn của nàng đã nằm trong tay hắn, qua lớp quần áo còn có thể nhìn thấy đối phương đang vuốt ve, không ngừng thay đổi hình dạng….
“Không… được” Tiêu Nhạn Tuyết run rẩy kháng cự, nhưng lại không chút hiệu quả, không khỏi ưm một tiếng, xấu hổ nhắm chặt hai mắt lại, đôi tay với sức mạnh không biết từ nơi nào đến, nắm chặt tay Lăng Thiên, không cho hắn tác quái nữa, nhưng vẫn cảm giác từ đôi bàn tay truyền ra một nhiệt lực rất lớn, nàng lập tức cảm giác toàn thân bay bổng như trên đám mây!Bay đến nỗi không cách nào rơi xuống đất, nhất thời không biết đây là ngày hay đêm….
Môi của Lăng Thiên trượt theo lỗ tai nàng, lướt qua gò má trắng mịn như ngọc, rồi cái cổ trắng như thiên nga, tiếp đó là tiến lên, hôn lên cặp môi đỏ mọng.
Tiêu Nhạn Tuyết đột nhiên giật mình, kinh hô một tiếng, nhưng lại để cho Lăng Thiên bắt được cơ hội, linh hoạt dùng đầu lưỡi đẩy vào miệng Tiêu Nhạn Tuyết, hắn đùa nghịch với cái lưỡi của mỹ nhân đang khiếp sợ như một con thỏ non, rồi lập tức hôn mạnh…
Tiêu Nhạn Tuyết khẽ kêu một tiếng, đột nhiên bị hắn khơi gợi lên xuân tình của thiếu nữ, đột nhiên duỗi tay ra ôm chặt lấy cổ của Lăng Thiên, nhắm mắt lại, thể hiện những cảm xúc mãnh liệt nhất…..
Sau khi rời môi, Lăng Thiên nhìn Tiêu Nhạn Tuyết đang thở hồng hộc, hai mắt đê mê, hắn khẽ ôm nàng vào ngực, tiến đến bên tai nàng nhẹ nhàng hỏi: “Sau này, có muốn ta xem hay không?”
Tiêu Nhạn Tuyết thở hổn hển, đầu còn choáng váng, nghe vậy chưa kịp phản ứng, liền đã mơ hồ khẽ gật đầu.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Trường Sinh Giới [Dịch] Trường Sinh Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Truong-Sinh-Gioi-Audio-Truyen.jpg)







