[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 95 : Tin Tức Viện Trưởng (c941-c950)
❮ sautiếp ❯Chương 941: Tin Tức Viện Trưởng
Kỳ thật hắn nói những lời kia, tất cả đều là nội dung hắn ghi trong ngọc giản đưa cho Hoàng Phủ Tú Minh, biểu hiện là tâm đắc của Hoàng Phủ Tú Minh nhưng trên thực tế là Diệp Huyền lĩnh ngộ.
Diệp Huyền nghĩ đến nếu như Hoàng Phủ Tú Minh thật chỉ điểm đám người Cát Phác Tử cũng sẽ giảng giải nội dung trong ngọc giản.
Không nghĩ tới hắn vừa dò xét lại đúng là như vậy.
– Kỳ thật ta đã có hơn một năm không liên lạc được với viện trưởng đại nhân.
Cát Phác Tử thở dài nói với Diệp Huyền, Đông lão và Dược lão.
Hắn nói lời này đám người biến sắc.
– Cát phó viện trưởng, ngươi không thể liên lạc với viện trưởng đại nhân sao? Trên người của ngươi có ốc đồng truyền tin với viện trưởng đại nhân mà?
– Đúng thế, trên người ta đúng là có ốc đồng truyền tin, mỗi lần truyền tin thì viện trưởng đại nhân sẽ trả lời nhanh chóng, bắt đầu hơn một năm trước ta không liên lạc được.
– Tại sao có thể như vậy?
Nội tâm Đông lão và Dược lão trong đều trầm xuống.
Ốc đồng truyền tin là pháp khí truyền tin đường dài, thập phần quý trọng và quý giá, năm đó Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng hao phí cái giá thật lớn mua được bảo vật này tại Huyền Vực, mục đích là bảo trì liên lạc giữa mình và học viện.
Sau khi nghe Cát phó viện trưởng nói thế, Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng đã có đã hơn một năm chưa trả lời, nội tâm hai người sinh ra cảm giác không tốt.
Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ không trả lời, hiện tại nội tâm của bọn họ chỉ có một suy nghĩ chính là viện trưởng đại nhân lành ít dữ nhiều.
– Không, không có khả năng?
Ý niệm này vừa xuất hiện, đám người Đông lão liên tục lắc đầu, nói ra hắn không muốn tin tưởng, hơn nữa không muốn thừa nhận.
Hoàng Phủ Tú Minh không chỉ là viện trưởng Lam Quang học viện đơn giản như vậy, hắn còn là trụ cột tinh thần của mọi người.
Lam Quang học viện được sáng lập hơn một nghìn năm trước, lại sừng sững trong Mộng Cảnh bình nguyên nhiều năm, bởi vì cái gọi là có thịnh có suy, hơn trăm năm trước Lam Quang học viện gặp nguy nan to lớn, tùy thời đều có thể bị diệt vong.
Chính Hoàng Phủ Tú Minh xuất hiện mới kéo Lam Quang học viện quật khởi lần nữa, một lần nữa trở thành một trong các thế lực đỉnh cấp trong Mộng Cảnh bình nguyên.
Có thể nói Hoàng Phủ Tú Minh chính là cột chống trời của Lam Quang học viện.
Nếu như mọi người biết được tin tức Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng vẫn lạc, chỉ sợ cả Lam Quang học viện sẽ hủy hoại trong chốc lát.
– Diệp thiếu, ngươi đã gặp Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng tại Huyền Vực, ta rất muốn biếtviện trưởng đại nhân hắn hiện tại như thế nào?
Cát Phác Tử nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền, vẻ mặt chờ mong hỏi.
– Thời gian gần nhất ta gặp được Hoàng Phủ Tú Minh đã là chuyện vài năm trước, về sau ta rời khỏi Huyền Vực lịch lãm rèn luyện đại lục, về sau hắn xảy ra chuyện gì thì ta hoàn toàn không biết.
Diệp Huyền làm sao biết được hành tung của Hoàng Phủ Tú Minh ở nơi nào chứ.
Cát Phác Tử sinh ra một tia mất mát.
– Nếu như có thể ta hi vọng Diệp thiếu ngươi có thể liên lạc người trong gia tộc thay chúng ta tìm hiểu tung tích viện trưởng đại nhân.
– Ta tận lực thôi.
Diệp Huyền chỉ có thể gật gật đầu:
– Nhưng ta rất muốn biết, Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng có nói với ngươi hơn một năm trước hắn ở nơi nào không? Tại sao đột nhiên mất đi tin tức?
Căn cứ Diệp Huyền biết, thời gian trăm năm qua Hoàng Phủ Tú Minh đã tu luyện tới cảnh giới bát giai đỉnh phong, khoảng cách Vũ Đế cửu thiên chỉ một bước ngắn mà thôi, dựa theo đạo lý có gặp nguy hiểm cũng có thực lực biến nguy thành an.
– Ta cũng không biết rõ đang ở nơi nài nhưng có một lần trong lúc nói chuyện với nhau, dường như ta cảm thấy viện trưởng rất kích động, nói là muốn đi Hắc Long cung đòi công đạo, về sau không bao lâu viện trưởng đại nhân không còn tin tức, cũng không biết Hắc Long cung là địa phương nào!
Hắc Long cung?
Nội tâm Diệp Huyền kinh ngạc:
– Tại sao hắn đi tới nơi đó?
– Diệp thiếu, ngươi biết Hắc Long cung ở đâu?
Nhìn thấy vẻ mặt Diệp Huyền như thế, Cát phó viện trưởng kích động hỏi thăn,
– Ta tự nhiên biết rõ.
Diệp Huyền cau mày:
– Hắc Long cung nằm trong Vô Tận Hải, chính là môt trong các thế lực đỉnh phong tại Vô Tận Hải, hơn nữa cực kỳ đáng sợ.
– Kỳ thật các ngươi có nghe qua Hắc Long cung trong lịch sử đại lục, trên sử sách ghi lại, ba vạn năm có một hùng chủ cái thế, hắn có được Hắc Long vũ hồn và cô đọng thành Hắc Long cửu phẩm, khi đó hắn ngao du tung hoành đại lục, về sau viễn độn hải ngoại, nhất thống Vô Tận Hải, xưng tôn trong vùng biển này.
– Người này chính là người thành lập Hắc Long cung.
– Hôm nay ba vạn năm qua đi, Hắc Long cung đã sớm xuống dốc nhưng cũng là một trong các thế lực khủng bố, Hắc Long cung nằm trong Vô Tận Hải, lại có liên hệ với Hải tộc và ít kết giao với người đại lục, tại sao Hoàng Phủ Tú Minh lại đi nơi đó?
Hôm nay trên đại lục lấy Huyền Vực vi tôn, hiệu lệnh thiên hạ, có chút thế lực không phải Huyền Vực có thể tùy ý trêu chọc, Hải tộc và Hắc Long cung là một trong số đó.
càng làm Diệp Kỳ quái là, dựa theo đạo lý Hoàng Phủ Tú Minh tiến đi tìm tin tức của hắn tại Huyền Vực mới đúng, tại sao hắn đi Vô Tận Hải ah.
– Hắc Long cung nằm trong Vô Tận Hải?
Đám người Cát phó viện trưởng nhìn nhau, bọn họ sống trong Mộng Cảnh bình nguyên nên không quen thuộc tình hình thế lực lớn trên đại lục..
– Ta nghe Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng nói chuyện, hắn đi Hắc Long cung là vì tìm một nữ nhân.
Cát phó viện trưởng cẩn thận nhớ lại.
– Nữ nhân?
Đám người Đông lão trợn mắt há hốc mồm.
– Là nữ nhân gì?
– Ta cũng không rõ lắm, nhưng nghe nói là đại nhân vật trong Huyền Vực, hình như là Vũ Đế vô cùng nổi danh, Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng nói chỉ cần tìm được nàng mới có thể xác nhận Tiêu Dao Hồn Hoàng vẫn lạc thế nào, Vũ Đế kia tên là Nguyệt gì đó…
Tâm thần Diệp Huyền chấn động.
– Dao Nguyệt Vũ Đế!
Đột nhiên hắn nói ra.
– Hình như là tên này, lúc ấy viện trưởng đại nhân chỉ thuận miệng nói mà thôi, ta không biết rõ.
Vào lúc này nội tâm Diệp Huyền loạn như ma.
– Dao Nguyệt tới đó làm gì?
Hoàng Phủ Tú Minh biết rõ mình có quan hệ với Dao Nguyệt cho nên hắn vì tìm hành tung của mình nên đi tìm Dao Nguyệt Vũ Đế là chuyện bình thường.
Tại sao Dao Nguyệt không ở lại Huyền Vực? Tại sao Hoàng Phủ Tú Minh lại đi Vô Tận Hải tìm nàng?
Hay là nói bên trong có chuyện ẩn mà hắn không biết?
Diệp Huyền lúc này hận không thể lập tức bay tới Huyền Vực xem thế nào.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 942: Đột Phá Lục Giai (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 943: Đột Phá Lục Giai (2)
– Không, không được, quá quý trọng.
Đông Phương Tử Ti liên tục khoát tay, nàng biết được công hiệu đan dược nghịch thiên như Cô Mạnh Lan Đan liền biết giá trị to lớn của nó.
– Quý trọng cái gì, Cô Mạnh Lan Đan vô cùng hữu dụng với ngươi, dù sao ta có nhiều như vậy, ta cũng không dùng bao nhiêu, đặt trong tay cũng lãng phí, huống chi ngươi hôm nay làm trợ thủ cho ta cũng nên có tiền công.
– Nhưng mà…
– Như thế nào, chẳng lẽ ta và ngươi cần khách khí như vậy sao?
Diệp Huyền nói câu sau cùng làm gương mặt Đông Phương Tử Ti, nàng đỏ bừng, không tự chủ tiếp nhận Cô Mạnh Lan Đan.
Nàng là Võ Tông ngũ giai tam trọng, đan dược có thể giúp nàng bước vào Võ Tôn lục giai sau khi phục dụng có sức hấp dẫn ưực lớn, Đông Phương Tử Ti vô cùng hứng thú.
Sau khi chia tay Đông Phương Tử Ti, Diệp Huyền một thân một mình quay về phòng tu luyện.
Hắn khoanh chân ngồi xuống và bắt đầu vận chuyển Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần. . .
Qua hai canh giờ, Diệp Huyền cảm giác trạng thái của mình đạt tới cao nhất, lúc này hắn không nhanh không chậm nuốt một viên Cô Mạnh Lan Đan.
Oanh!
Cô Mạnh Lan Đan vừa vào miệng đã phóng thích dược lực khắp toàn thân, dược lực cường hãn hóa thành dòng sông luân chuyển khắp tứ chi bách hài của hắn.
Lực lượng này bắt đầu từ tâm huyệt, dần dần thẩm thấu vào huyền mạch và toàn bộ thân thể.
Diệp Huyền hiểu rõ một khi tiến hành động phá sẽ cải tạo huyền mạch, chờ mười huyền mạch được Cô Mạnh Lan Đan cải tạo hoàn tất chinh là lúc hắn bước vào Võ Tôn lục giai.
Khi huyết mạch bị cải tạo, dược lực Cô Mạnh Lan Đan dần dần yếu bớt.
Qua một giờ sau dược lực Cô Mạnh Lan Đan triệt để biến mất, huyền mạch Diệp Huyền bị cải tạo chín đường, dược lực lại chưa thẩm thấu vào thiên mạch.
– Xảy ra chuyện gì?
Diệp Huyền cau mày..
Dựa theo đạo lý một viên Cô Mạnh Lan Đan đủ giúp bất cứ Võ Tông ngũ giai tam trọng tiến hành đột phá, căn bản sẽ không xuất hiện tình hình dược lực chưa đủ, huống chi hắn có Cô Mạnh Lan Đan thượng phẩm lại càng không thể xuất hiện việc này.
– Huyền mạch trên thế gian đều chỉ có chín đạo, mà ta có thiên mạch thứ mười, đó là vì ta tu hành Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết mới mở ra, chẳng lẽ là vì nó sao?
Tuy Diệp Huyền cảm thấy khó hiểu nhưng cũng không dám chậm trễ chút nào, hắn lập tức nuốt viên Cô Mạnh Lan Đan thứ hai.
Dược lực biến mất lại bành trướn, dần dần thẩm thấu vào trong huyền mạch Diệp Huyền.
Diệp Huyền nghĩ đến cũng chỉ có một huyền mạch chưa đủ thông, hắn nuốt thêm một viên Cô Mạnh Lan Đan, dược lực bắt đầu cải tạo.
Có ai nghĩ được dược lực viên Cô Mạnh Lan Đan thứ hai không thể cải tạo thiên mạch.
Diệp Huyền đành phải nuốt thêm ba viên Cô Mạnh Lan Đan khác.
Thẳng tới khi ăn ba viên Cô Mạnh Lan Đan vào bụng, Diệp mới cảm thấy thoải mái khi cải tạo huyền mạch
Ông!
Sau khi tất cả huyền mạch được cải tạo, đột nhiên thân thể Diệp Huyền bộc phát khí tức đáng sợ.
Diệp Huyền cảm giác rõ, bởi vì cải tạo huyền mạch cho nên huyền lực ngũ giai của hắn chuyển biến.
Hắn điên cuồng vận chuyển Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết hấp thu nguyên khí thiên địa.
Một tia huyền lực ngũ giai bắt đầu chuyển biến thành huyền lực lục giai.
Qua nửa canh giờ sau, huyền lực trong người Diệp Huyền đã chuyển hóa thành huyền lực lục giai.
Cảm giác lực lượng đáng sợ bao phủ khắp toàn thân.
– Rốt cục đột phá lục giai.
Diệp Huyền cảm giác rõ lực lượng toàn thân tăng lên, sau khi huyền lực lột xác, tế bào, xương cốt, nội tạng, huyết dịch, cơ trong người hắn cũng lột xác.
Lúc này hắn cảm thấy đói bụng.
Diệp Huyền biết rõ thân thể tiêu hóa rất nhiều năng lượng nên không có được bổ sung kịp thời.
Đối với võ giả bình thường mà nói đây có lẽ là vấn đề lớn, nhưng đối với Diệp Huyền mà nói không là gì cả.
Hắn vận chuyển Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết, lại nhanh chóng xuất ra đan dược bổ sung năng lượng, đồng thời hắn cầm huyền thạch trung phẩm luyện hóa bổ sung huyền lực.
Đại lượng huyền lực hội tụ vào thân thể hắn, cải tạo và cường hóa kinh mạch toàn thân.
Quá trình này diễn ra vô cùng chậm chạp.
Thời gian trôi qua, Diệp Huyền không ngừng hấp thu đan dược, huyền thạch và thiên địa huyền khí chuyển hóa làm huyền lực tinh thuần trong thân thể.
Qua ba ngày sau, Diệp Huyền cảm thấy bão hòa cho nên dừng hấp thu.
Hắn mở mắt ra, hàn quang kinh người bộc phát.
Hắn đứng lên và vận chuyển lực lượng toàn thân, lúc này không khí trong phòng chấn động.
– Lục giai nhị trọng, không ngờ ta có thể đột phá lục giai nhị trọng.
Cảm nhận được lực lượng hùng hậu trong thân thể, Diệp Huyền vui vẻ kêu lên.
Hắn không dự liệu được kết quả như thế trước khi đột phá.
Sau khi kiểm kê đồ vật tiêu hao, Diệp Huyền lại cười khổ không thôi.
Không ngừng hấp thu suốt ba ngày qua, hắn hấp thu hơn trăm viên đan dược ngũ phẩm, gần ba mươi viên đan dược lục phẩm mới luyện chế, một ngàn viên huyền thạch trung phẩm.
Nếu mang tất cả tiêu hao đổi thành huyền tệ, hơn trăm viên đan dược ngũ phẩm đan có giá hơn một tỷ huyền tệ, gần ba mươi viên đan dược lục giai có giá ba tỷ, mà hơn một ngàn viên huyền thạch trung phẩm cũng hơn một tỷ.
Tổng thể suy đoán Diệp Huyền tu hành lần này không tính giá trị Mạnh Cô Lan Đan đã tiêu hao năm tỷ huyền tệ.
Giá cả của nó bằng hai kiện huyền binh vương cấp thất giai.
Một lần tu luyện tiêu hao hai viên huyền binh, nếu như truyền đi sẽ làm mọi người ngây người.
Diệp Huyền cũng cười khổ một tiếng, hắn tu hành Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết mạnh thì mạnh nhưng tiêu hao tài nguyên quá khủng bố, lần tu luyện này tiêu hao tám thành tài nguyên hắn đang có.
Nghĩ tới thực lực lực của mình là ngũ giai tam trọng, một lần hành động đột phá đến lục giai nhị trọng cũng là mua bán có lời.
Đối với hiện tại Diệp Huyền mà nói, bất cứ bảo vật gì cũng không quan trọng bằng gia tăng tu vi.
Sau khi tu vi đột phá, Diệp Huyền cũng không có vội vã rời đi, hắn bắt đầu rèn luyện hồn thức và huyền thức.
Trước kia bởi vì hạn chế tu vi, huyền thức và hồn thức của Diệp Huyền vẫn dừng lại ở lục giai nhị trọng hậu kỳ, hôm nay sau khi tu vi đột phá, hoàn toàn có thể thừa cơ tăng huyền thức và hồn thức.
Điểm này Diệp Huyền đã biết từ trước khi đột phá.
Trước kia hắn và Đông Phương Tử Ti ở trong phòng luyện chế, Diệp Huyền luyện chế mười lò đan dược lục phẩm, trừ bốn lò và đan dược tăng huyền lực, còn có hai lò gia tăng huyền thức và hồn thức, hai lò đan dược chữa thương bình thường.
Hắn hao phí hai ngày nuốt tất cả đan dược, huyền thức và hồn thức Diệp Huyền đã tăng tất cả lên lục phẩm đỉnh phong.
Hô!
Thở phào một hơi, trong mắt Diệp Huyền mang theo vui mừng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 944: Xung Đột
Tuy huyền thức và hồn thức không có đột phá lên thất phẩm nhưng cũng là lục phẩm đỉnh phong, mạnh hơn trước kia đâu chỉ gấp đôi.
– Lục phẩm đến thất phẩm là một đường ranh giới, đột phá phải xem cơ duyên.
Diệp Huyền rất rõ ràng, muốn đột phá huyền thức và hồn thức thất phẩm, bằng vào tu luyện là căn bản không được, còn phải có các loại kỳ ngộ, đừng nói hắn Võ Tôn lục giai nhị trọng, cho dù là một ít luyện hồn sư tu vi Võ Hoàng trong Huyền Vực không đột phá hồn lực thất giai đấy.
– Huyền thức và hồn thức đều có đột phá, vậy thì bắt đầu tế luyện bảo vật.
Diệp Huyền lấy Trấn Nguyên Thạch của mình ra.
Hắn đạt được Trấn Nguyên Thạch từ tiểu quốc như Lưu Vân quốc nhưng càng tế luyện Diệp Huyền càng phát hiện nó khác thường.
Hồn thức đột phá đến lục phẩm đỉnh phong, trong Trấn Nguyên Thạch có rất nhiều cấm chế không tế luyện cũng bị Diệp Huyền điểm phá.
Ông!
Trấn Nguyên Thạch sinh ra sương mù màu đen như cánh tay chui vào trong đầu Diệp Huyền, khí tức cường đại bộc phát làm Diệp Huyền sợ hãi.
– Trấn Nguyên Thạch là bảo vật cấp bậc gì, khí tức như thế một ít bảo vật thất giai cũng không bằng, mấu chốt là ta còn không có hoàn toàn luyện hóa cấm chế trong Trấn Nguyên Thạch.
Kế tiếp Diệp Huyền vừa cẩn thận nghiên cứu Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết, Cửu Chuyển Thánh Thể, thần linh đồng thị và Vô Tương Hồn Quyết, Bắc Minh Thần Công, Tinh Diễn Thần Quyết các công pháp.
Trong đó có mấy công pháp Diệp Huyền đã tu luyện qua ở kiếp trước tự nhiên quen việc dễ làm, như Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết càng hao phí không ít thời gian của hắn.
Diệp Huyền càng tu luyện lại càng thấy được Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết đáng sợ.
Trong thân thể của hắn từng đám huyền lực không ngừng vận chuyển, mười đạo huyền mạch, huyền lực bên trong tỏa ra hào quang óng ánh, lực lượng bành trướng căn bản huyền lực không thể phá được.
Sau khi tăng các phương diện lên, Diệp Huyền lúc này mới đi vào đình viện bản thân.
Trước trước sau sau Diệp Huyền tu luyện suốt bảy ngày, mà trong bảy ngày này thực lực của hắn tăng lên kinh người.
Vừa bước khỏi phòng tu luyện, Diệp Huyền có cảm giác như cách cả một thế giới.
– Kế tiếp gặp lão gia hỏa Cuồng Chiến cũng không còn như trước kia nữa.
Diệp Huyền nắm chặt hai đấm, khóe miệng nở nụ cười lạnh.
– Có nghe hay không, trong nội viện xuất hiện hai nhân vật số má đấy,
Đúng lúc này có tiếng nghị luận vang lên.
– Ngươi chỉ là ai?
– Còn có thể là ai, đương nhiên là Lâm Nguyên và Đông Phương Tử Ti!
– Thì ra là hai gia hỏa này, đúng là ngưu bức, mới gia nhập nội viện vài ngày đã xông thí luyện tháp tầng thứ năm, thậm chí không kém gì nhân vật lâu năm trong nội viện.
– Những ngươi này vừa gia nhập nội viện đều giống như điên đi thí luyện tháp thí luyện, ta nghe nói vài tên tân sinh mỗi ngày đều tìm cơ hội đi thí luyện tháp đấy.
– Ha ha, muốn nói ngưu bức thì có một người khoa trương hơn, chính là Huyền Diệp, ngày đầu tiên gia nhập nội viện đã đánh bại Phùng Vũ, có thể nói biến thái ah.
– Hừ, gia hỏa này gây ra chương khí mù mịt trong Lam Quang học viện, hắn đối địch với Huyền Cơ Tông.
Theo ta thấy học viện nên khai trừ hắn, còn cho phép hắn vào nội viện không khác gì mua dây buộc mình.
– Bỏ đi, nhắc tới tên kia ta lại khó chịu.
Vài tên lão sinh nói chuyện từ xa vọng tới.
– Đông Phương Tử Ti đã xông đến tầng thứ năm? Xem ra nàng đã đột phá đến Võ Tôn.
Nội tâm Diệp Huyền hơi động một chút, lúc này cũng đi tới thí luyện tháp, nói thật, sau khi thực lực đột phá thì hắn không biết mình sẽ xông tới tầng mấy.
Lúc này Diệp Huyền đi tới thí luyện tháp.
Vừa tiến vào đại điện đã có cảm giác náo nhiệt ập tới Diệp Huyền.
Nhìn chung quanh hắn phát hiện không ít đệ tử qua lại, có tới vài chục người.
So với lần trước Diệp Huyền vào nội viện thì lần này đông hơn nhiều..
Dù sao đệ tử nội viện tu luyện nhàn tản hơn, sẽ rất ít có hoc viên tụ tập với nhau.
– Huyền Diệp, ngươi tới.
Diệp Huyền tiến vào không bao lâu, hắn nhìn thấy đám người Đông Phương Tử Ti và Lâm Nguyên nhìn sang, mấy người cũng phát hiện Diệp Huyền nên vui vẻ đi tới.
Không chỉ bọn họ, đám người lão sinh cũng chú ý tới Diệp Huyền.
– Nhìn kìa, người này chính là Huyền Diệp!
– Chính là hắn đắc tội Huyền Cơ Tông, từ đó làm cho Lam Quang học viện chúng ta lâm vào rối loạn?
– Nghe nói hắn đi vào nội viện đã đánh bại Phùng Vũ, xem ra còn rất trẻ ah, còn chưa đủ hai mươi a, quả nhiên không thể nhìn ngoài từ bề ngoài mà.
– Việc này tính là cái gì chứ? Nghe nói cũng bởi vì hắn cho nên khảo hạch học viện bị Huyền Cơ Tông phá hư nên cố ý đi vô tận sơn mạch, kết quả khảo hạch sinh tồn chết tổn thương thảm trọng, ngay cả Lữ Phong sư huynh cũng vẫn lạc trong đó.
– Ngàn vạn không nên liên quan gì tới hắn, người này chính là ngôi sao tai họa.
Từng tiếng nghị luận từ các nơi truyền vào tai Diệp Huyền.
Đối với Diệp Huyền, không ít người không có ấn tượng tốt với hắn, phần nhiều là khinh thường.
– Huyền Diệp, đừng quản tới bọn chúng.
Đông Phương Tử Ti không vui nói ra, nàng kéo Diệp Huyền sang một bên.
Hai tay tiếp xúc với nhau, bàn tay Đông Phương Tử Ti mát lạnh, bàn tay Diệp Huyền ấm áp làm tâm hồn thiếu nữ Đông Phương Tử Ti chấn động mạnh.
– Ha ha, Đông Phương Tử Ti, chúc mừng ngươi thành Võ Tôn lục giai ah.
Diệp Huyền tự nhiên sẽ không rãnh quan tâm tới kẻ khác nói gì, cảm thụ huyền lực trong người Đông Phương Tử Ti bành trướng thì không nói gì cả.
Xem ra nội tình Đông Phương Tử Ti thập phần thâm hậu, một viên Cô Mạnh Lan Đan có thể trực tiếp gia tăng tu vi của nàng, đột phá đến lục giai nhất trọng đỉnh phong.
– Việc này phải đa tạ ngươi rồi.
Đông Phương Tử Ti cúi đầu trả lời.
Không biết vì cái gì, trong thời gian gần đây Đông Phương Tử Ti có cảm giác mình không dám nhìn ánh mắt Diệp Huyền, một khi tiếp xúc ánh mắt hắn thì trái tim đập mạnh.
– Huyền Diệp, nghe Đông Phương Tử Ti nói ngươi đang bế quan, hiện tại nhất định đột phá rồi, ah, tu vi của ngươi…
Lâm Nguyên hỏi thăm, hắn chưa nói hết câu đã khiếp sợ nói ra.
Khí tức trên người Diệp Huyền hùng hậu thâm trầm không yếu hơn hắn chút nào.
– Ngươi đột phá lục giai nhị trọng? Này. . .
Bảy ngày không gặp nhưng Diệp Huyền từ ngũ giai tam trọng đột phá tới lục giai nhị trọng, tốc độ này làm Lâm Nguyên khiếp sợ.
Đông Phương Tử Ti lúc này cũng chú ý tới tu vi Diệp Huyền cho nên há to miệng không biết nói gì.
Văn Sơn bên cạnh cũng trợn mắt há hốc mồm.
– Ngươi chính là Huyền Diệp.
Lúc này có một giọng nói vang lên, ba tên gia gương mặt mang theo ngạo khí hung hăng càn quấy, khí thế bất phàm đi tới chỗ Diệp Huyền.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 945: Liếc Nhìn (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 946: Liếc Nhìn (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 947: Tầng Thứ Sáu
Nếu như rất nhiều học viên cũ ở đây biết, giờ khắc này Diệp Huyền đã ở tầng thứ năm khảo hạch, lại sẽ là vẻ mặt như thế nào.
Trong không gian thí luyện!
Kiếm khí lít nha lít nhít cắt chém không gian đến vụn vặt, ánh kiếm ác liệt phóng lên trời, nhuộm không gian cực kỳ chói mắt.
Vài tên Hắc y võ giả vây quanh Diệp Huyền chém giết.
Thân thể lăng không chuyển ngoặt, tách ra vô số ánh kiếm, thân hình Diệp Huyền đột nhiên chợt lui, lại tách ra hai ánh kiếm, thân thể hóa ảnh, dán vào phía dưới xẹt qua, lần thứ hai tách ra một ánh kiếm, đồng thời trọng kiếm ở trên mặt đất vẽ ra một ánh kiếm chất phác, đâm về phía trước, chém đứt hai chân của một tên tinh thần thể né tránh không kịp, ánh kiếm tùy theo dâng lên, xé ra lồng ngực của Hắc y võ giả kia thành hai nửa.
Diệp Huyền càng chiến đấu càng vui sướng lăng lệ, triệt để dung nhập thân pháp vào kỹ xảo chiến đấu, tránh né đồng thời cũng đang công kích, công kích đồng thời cũng né tránh, không nhận rõ đến tột cùng là đang công kích hay né tránh, chỉ biết đã không cách nào khóa chặt thân hình của hắn, hoa cả mắt.
Kinh nghiệm chiến đấu của hắn phong phú, để hắn biết rõ thời điểm đối mặt quần chiến phải nên làm như thế nào.
Bởi vậy hắn sẽ không ở một chỗ dừng lại vượt qua một chớp mắt, đối với hắn mà nói, chu vi bốn phía đều là kẻ địch, chỉ cần ra tay là được, nhưng đối với tinh thần thể mà nói, nếu như không cẩn thận rất dễ dàng thương tổn người mình, trái lại có chút bó tay bó chân, không linh hoạt bằng Diệp Huyền.
Xì!
Một kiếm đâm ra, ánh kiếm sắc bén ngang dọc bay lượn, một tên tinh thần thể đột nhiên nghiêng người, tách ra ánh kiếm của Diệp Huyền công kích, nhưng một tên tinh thần thể phía sau hắn lại không kịp né tránh, bị chém đứt cánh tay phải, mất đi phần lớn sức chiến đấu.
– Chết!
Một tiếng quát chói tai, trọng kiếm trong tay Diệp Huyền đột nhiên xẹt qua hư không, vẽ ra một tia sáng chói mắt.
– Phốc!
Một cái đầu lâu phóng lên trời, sau đó thân thể cũng biến mất ở trong không gian thí luyện.
– Cái thứ mười một!
Ánh mắt Diệp Huyền lạnh lùng, trong lòng yên lặng ghi chép.
Ở thời điểm hắn đem hết toàn lực chiến đấu, giờ khắc này trong không gian thí luyện chỉ còn dư lại năm tên tinh thần thể, trong đó trên người hai người còn mang theo thương thế nghiêm trọng, có điều đến trình độ này, trạng thái của Diệp Huyền cũng không phải rất tốt.
Năm tên tinh thần thể nếu như ở thời điểm mới vừa tiến vào không gian thí luyện, Diệp Huyền chỉ cần chốc lát liền đánh giết toàn bộ, nhưng hiện tại, mỗi giết một cái đều cần tiêu hao hắn không ít khí lực, hơn nữa không cẩn thận, hắn tùy thời cũng có khả năng ngã xuống.
Bay ngược tách ra một ánh kiếm, áo bào trên người Diệp Huyền bị kiếm khí bổ ra một vết kiếm hẹp dài, cũng còn tốt thời khắc mấu chốt đúng lúc tách ra, bằng không chính là kết cục tử vong.
– Chết!
Không lo được do dự, Diệp Huyền vươn mình, thân thể bay ngược ra, xông đến giữa không trung, sau đó nhanh như tia chớp chuyển ngoặt, quay về tinh thần thể trước mặt liên tiếp bổ ra mấy kiếm.
Xì xì!
Tinh thần thể mất đi cánh tay phải kia công lực giảm nhiều, chỉ có thể vội vàng ngăn trở hai ánh kiếm trong đó, liền bị ánh kiếm còn lại chém thành mảnh vỡ…
Trong cung điện thí luyện, lại nửa canh giờ trôi qua.
Hí!
Âm thanh hít khí lạnh từng trận vang lên.
– Đã sắp nửa canh giờ, Diệp Huyền kia lại vẫn không ra.
– Thời gian này, chí ít cũng là tầng năm a.
– Lẽ nào Diệp Huyền kia còn ở bên trong chém giết? Đây cũng quá khuếch đại đi?
– Trên bia đá xếp hạng Thí Luyện Tháp, thứ tự của Huyền Diệp không nhúc nhích, nói rõ Huyền Diệp kiểm tra còn chưa kết thúc!
Theo thời gian trôi qua, trước kia không ít học viên đều là vẻ mặt ung dung, vào lúc này, cũng biểu hiện sốt sắng lên.
Một nửa canh giờ, này không phải là một trong thời gian ngắn, coi như là ở hai tầng trước vẫn kéo dài, cũng rất ít người có thể kiên trì lâu như vậy.
Ở tình huống bình thường, này chí ít cũng có thể là giai đoạn tầng năm hậu kỳ.
Trong không gian thí luyện!
– Thí Luyện Tháp này, cũng thật là có thể rèn luyện người, chiến thật thoải mái, ha ha!
Diệp Huyền biểu hiện phấn khởi, thực lực toàn lực phát huy, còn liên tiếp gặp phải nguy hiểm.
Loại cảm giác ở giữa sống và chết chém giết kia, khiến cho dòng máu của hắn sôi trào, cực kỳ kích động.
Nếu như nói tầng thứ năm vừa bắt đầu chiến đấu tuy gian nan, nhưng thử thách chính là kinh nghiệm chiến đấu của võ giả, đến hậu kỳ, ngoại trừ kinh nghiệm chiến đấu, còn cần thử thách ý chí của võ giả.
Thời gian dài chém giết, thần kinh không cách nào làm được tập trung cao độ, rất nhanh sẽ trở nên mệt mỏi, hiệu suất chiến đấu tự nhiên cũng sẽ kịch liệt giảm xuống.
Đến hiện tại tình trạng này, giết người cùng bị giết chỉ trong một ý nghĩ.
Ầm!
Mũi chân đạp lên mặt đất xẹt qua, Diệp Huyền xoay người lại, toàn lực giết chết một tên Hắc y võ giả.
– Còn lại ba cái, có điều Huyền lực của ta đã tiêu hao rất nhiều, nhất định phải tốc chiến tốc thắng.
Diệp Huyền cảm giác ý chí của mình bắt đầu mơ hồ, trong lòng bay lên một loại kích động muốn từ bỏ, thực sự là quá mệt mỏi, hơn nữa ở trong này thí luyện lực lượng tinh thần tiêu hao quá nhiều, đối với bản thể cũng có tổn thương nghiêm trọng, đây chỉ là một lần sát hạch mà thôi, không cần liều mạng như vậy.
Ý nghĩ từ bỏ bắt đầu ở trong đầu Diệp Huyền vang vọng.
– Ha ha, Thí Luyện Tháp này xác thực thần kỳ, lại còn có thể ảnh hưởng tư duy của người.
Diệp Huyền lắc đầu một cái, cười ha ha.
Ý chí của hắn kiên định cỡ nào, đừng nói kéo đến mức tận cùng, coi như đối mặt tử vong, hắn cũng không thể từ bỏ.
Mà trong đầu của hắn sở dĩ sẽ sinh ra loại ý nghĩ muốn từ bỏ này, không nghi ngờ chút nào, là Thí Luyện Tháp gia trì ở trên người hắn.
Nếu như là võ giả bình thường, có lẽ sẽ bị cảm giác này lừa dối, cuối cùng bởi vì tâm thần thư giãn, bại trận, thế nhưng Diệp Huyền, trong nháy mắt liền nhìn thấu ý chí của Thí Luyện Tháp xâm hại.
– Chỉ là tầng thứ năm đã muốn để ta dừng lại?
– Chết!
Ánh mắt trở nên càng lạnh lùng hơn, Diệp Huyền miễn cưỡng né qua ba tên Hắc y võ giả vây công, sau đó đột nhiên đâm ra một chiêu kiếm, ánh kiếm bay xéo, trực tiếp chém đứt hai tên võ giả.
– Ầm!
Còn lại tên Hắc y võ giả cuối cùng, ở trong nháy mắt Diệp Huyền đánh giết hai người khác, Hắc y võ giả kia đột nhiên bùng nổ ra một đòn đáng sợ nhất, từ một bên điên cuồng nhằm về phía Diệp Huyền.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 948: Chiến Đấu Đột Phá (1)
Quá nhanh, tên Hắc y võ giả cuối cùng kia tốc độ thực sự là quá nhanh, Diệp Huyền căn bản không thể tránh khỏi.
– Nếu không tránh khỏi, vậy không cần tránh!
Trong lúc vội vàng, Diệp Huyền không lùi mà tiến tới, trọng kiếm màu đen hóa thành một mảnh đại dương vô hình, tịch cuốn ra ngoài.
Ầm!
Hai nguồn lực lượng va chạm, Diệp Huyền rút lui vài bước, mà Hắc y võ giả kia, lại khó có thể chịu đựng cỗ lực lượng kinh khủng ăn mòn, trong nháy mắt bị đánh thành tro bụi, biến mất không còn tăm tích.
– Huyền lực của ta còn lại không có mấy, có điều chiến đấu lâu như vậy, ngươi cũng như ta, một chọi một, Diệp Huyền ta sao lại sợ ngươi.
Diệp Huyền cầm kiếm đứng thẳng, biểu hiện cao ngạo, ánh mắt tràn ngập tự tin.
Tầng thứ năm, thông qua.
Vù!
Một luồng lực lượng vô hình giáng lâm, trong nháy mắt chữa trị thương thế trên người Diệp Huyền, đồng thời, trong cơ thể lượng lớn Huyền lực tiêu hao, cũng trong nháy mắt khôi phục lại, một loại cảm giác lực lượng tràn đầy, lần thứ hai từ trong thân thể Diệp Huyền thả ra ngoài.
Chỉ chốc lát sau…
Coong coong coong coong vù…
Lít nha lít nhít tiếng xé gió truyền đến, trước mặt Diệp Huyền đột nhiên xuất hiện lượng lớn Hắc y võ giả, những võ giả này có tới ba mươi hai cái, tối om om làm người nghẹt thở.
Thí Luyện Tháp tầng thứ sáu!
Ba mươi hai tên tinh thần thể cùng cấp xuất hiện.
– Ba mươi hai tên võ giả cùng cấp bậc, vừa nhìn thật có chút đáng sợ.
Diệp Huyền nhếch miệng nở nụ cười, phong nhạt vân khinh.
Bạch!
Thân hình hắn hơi động, trong nháy mắt giết vào.
Lượng lớn ánh kiếm, trong nháy mắt hóa thành thiên la địa võng, bao phủ Diệp Huyền.
Nhưng mà Diệp Huyền lại tinh diệu tránh đi.
– Ba mươi hai tên võ giả, cùng mười sáu tên võ giả, kỳ thực trên bản chất không có chênh lệch gì.
Ánh mắt Diệp Huyền lóe sáng, tìm kiếm sinh cơ.
Đối với học viên phổ thông mà nói, tầng thứ năm đến tầng thứ sáu, trong nháy mắt tăng vọt đến ba mươi hai người, nhưng Diệp Huyền rất rõ ràng, kỳ thực tầng thứ năm đến tầng thứ sáu, đối với phương diện võ giả chiến đấu, độ khó là không hề tăng lên bao nhiêu.
Một người đối mặt kẻ địch, chung quy là có hạn.
Nếu như góc độ chiến đấu của mình thoả đáng, bất luận vùng không gian này bao la đến mức nào, đối mặt kẻ địch có bao nhiêu, thì trong cùng một thời gian, nhiều nhất cũng chỉ có tám tên võ giả có thể công kích được hắn.
Đây là Diệp Huyền trải qua vô số lần thôi diễn thu được kết quả.
Tám tên võ giả, cũng chính là trình độ tầng thứ tư, duy nhất không giống chính là, thời điểm ở tầng thứ tư, bất luận né tránh như thế nào cũng được, thế nhưng tầng thứ năm, ngoại vi vẫn còn có tám tên võ giả vây chặt, không gian né tránh nhỏ chí ít hơn một nửa.
Cho tới tầng thứ sáu, coi như chỉ có tám tên võ giả có thể tiến công đến mình, nhưng ngoại vi còn có hai mươi bốn tên võ giả mắt nhìn chằm chằm, góc độ né tránh căn bản nhỏ đến hầu như không có.
– Muốn thông qua tầng thứ sáu này, tuyệt đối không có thể làm cho mình rơi vào trong càng nhiều vây công.
Diệp Huyền rất rõ ràng, nếu như mấy tầng trước, sát hạch vẻn vẹn là kỹ xảo chiến đấu.
Như vậy từ sau tầng thứ năm, ngoại trừ kỹ xảo cùng kinh nghiệm chiến đấu ra, còn có năng lực tính toán, ý chí, cùng với khống chế Huyền lực của võ giả.
Đồng thời theo số tầng tăng lên, độ khó của sát hạch này lại càng lớn.
– Khiêu chiến cực hạn sao, vậy ta liền muốn nhìn một chút, cực hạn của ta ở nơi nào?
Diệp Huyền nhếch miệng nở nụ cười, thời điểm ở tầng thứ năm, hắn chiến vất vả như vậy, hoàn toàn là bởi vì hắn muốn đi lĩnh hội cảnh tượng đó, vì chiến đấu ở tầng thứ sáu làm nền.
Cheng!
Trường kiếm ra khỏi vỏ, trong ánh mắt Diệp Huyền đột nhiên bùng nổ ra một luồng chiến ý không gì sánh kịp.
– Giết!
Không chút do dự, thân hình Diệp Huyền đột nhiên phát động, nhanh như tia chớp nhằm về phía trước.
Giết!
Đối diện ba mươi hai đạo tinh thần thể cũng phát sinh một tiếng tinh thần ba động vô hình, quay về vị trí của Diệp Huyền đồng thời điên cuồng xuất kiếm.
Xì xì xì!
Trong lúc nhất thời, ánh kiếm đầy trời như mưa rào bắn về phía Diệp Huyền.
Kiếm mang kia chưa rơi, kiếm thế ác liệt cũng đã như một ngọn núi lớn, trấn áp ở trên người Diệp Huyền.
– Tốc độ cũng không phải càng nhanh càng tốt, mà phải hiểu được vận dụng tốc độ của mình hợp lý, đồng thời phải nhanh một chút nhảy vào trong vòng vây đối diện.
Đối mặt mưa kiếm đáng sợ như thế, ánh mắt Diệp Huyền ngưng lại, thân hình trong nháy mắt đột nhiên trở nên phiêu hốt.
Xèo!
Như một con cá linh hoạt, Diệp Huyền ở trong mưa kiếm du động, càng mạnh mẽ phá tan ánh kiếm ác liệt, đi tới trước ba mươi hai tên tinh thần thể.
– Được!
Trong lòng Diệp Huyền gầm lên giận dữ, tay phải một chiêu kiếm đột nhiên đâm ra.
Mạnh, nhanh, tinh, diệu tới đỉnh cao!
Chiêu kiếm này của Diệp Huyền như tác phẩm nghệ thuật, trong hư không chỉ có một ánh kiếm sáng như tuyết xẹt qua hư không, sau đó chính là đầu lâu của một tên tinh thần thể phóng lên trời.
Một chiêu kiếm vung ra, Diệp Huyền không ngừng lại, thân hình trong nháy mắt tránh ra.
Ầm!
Sau một khắc lượng lớn ánh kiếm hạ xuống, ánh kiếm hừng hực phảng phất như mạng nhện điên cuồng lan tràn, bao phủ phạm vi mấy chục mét, ánh kiếm ác liệt ở trong không gian thí luyện kích đãng ra sóng gợn, nhưng không thu hoạch được gì.
– Chết!
Theo thanh âm bình tĩnh vang lên, lại là đầu lâu của một tên tinh thần thể phóng lên trời, sau đó toàn bộ thân thể biến mất ở trong không gian thí luyện.
Vèo vèo vèo!
Trong không gian thí luyện, còn lại ba mươi tên tinh thần thể tất cả đều chuyển động, chúng nó thần tình lạnh lùng, trên thân toả ra khí tức cường hãn, từng cái từng cái giống như cá lội, từ mỗi góc độ phát động công kích với Diệp Huyền.
Lít nha lít nhít công kích, nhiều như ngưu mang.
– Gần đủ rồi.
Ngay lập tức chém giết hai tên Hắc y võ giả, Diệp Huyền không lùi mà tiến tới, nhảy vào trong rất nhiều võ giả.
Sau khi nhảy vào trong đám người dày đặc, Diệp Huyền đối mặt tiến công, lại trong nháy mắt ít đi rất nhiều, thân hình hắn nhanh chóng lược động, để kẻ địch đối mặt mình, duy trì cực hạn ở tám người.
Trong lúc nhất thời, ánh kiếm tung bay, kình khí ngang dọc.
Giết!
Nếu như có người từ trời cao nhìn xuống, sẽ có thể nhìn thấy từng tinh thần thể thật giống như dòng nước lưu động, điên cuồng tiến hành cắn giết đối với Diệp Huyền ở chính giữa, mà Diệp Huyền thì lại như một cục đá, ở dưới dòng nước chảy xiết trùng kích ngoan cường chống lại.
Lượng lớn võ giả, hình thành một viên cầu màu đen, bao vây Diệp Huyền vào giữa.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 949: Chiến Đấu Đột Phá (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 950: Kỷ Lục Mới (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










