- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 81 : Khí Phách Ánh Sáng Màu Xanh Lam (2) (c801-c810)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 81 : Khí Phách Ánh Sáng Màu Xanh Lam (2) (c801-c810)
❮ sautiếp ❯Chương 801: Khí Phách Ánh Sáng Màu Xanh Lam (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 802: Trốn Xa (1)
Thời gian gần một năm không gặp, khí tức trên người hai người, đều ở khoảng ngũ giai nhị trọng.
Hiển nhiên trong khoảng thời gian này, bọn họ đều có đột phá kinh người.
Lấy thực lực của hai người, sau khi gia nhập học viện Lam Quang, vẫn rất có hy vọng.
Bởi vậy Diệp Huyền cũng không vội vàng gặp lại hai người.
Hơn nữa, một khi ba người biểu hiện ra dáng vẻ quen biết nhau, một ít người có tâm, rất dễ dàng thông qua một ít manh mối, điều tra đến liên minh mười ba nước.
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch hiển nhiên cũng biết điểm này.
Bởi vậy bọn họ đành kìm chế sự kích động trong lòng, không có tiến tới.
Rất nhanh, lại đến phiên Diệp Huyền đăng ký.
Lần đăng ký này, khoảng chừng mười mấy đội ngũ.
Phía trước mỗi một đội ngũ, đều có ba gã học viên cũ.
Mà ở phía sau học viên cũ, Thanh Phong lão nhân lúc trước sát hạch chính, lại lẳng lặng ngồi ở chỗ đó.
Nhìn thấy được Diệp Huyền đi qua, ánh mắt rất nhiều học viên cũ nhìn Diệp Huyền, đều có chút cổ quái.
Hiển nhiên thiếu niên này còn chưa có tham gia sát hạch, lại đưa tới cường giả Võ Vương truy giết, đã trở thành đối tượng khiến rất nhiều học viên cũ đều cảm thấy hiếu kỳ.
– Lấy ra ngọc bài thân phận của ngươi.
Một tên học viên cũ trong đó mở miệng nói.
Diệp Huyền gật đầu, nhưng không có lập tức lấy ra ngọc bài, mà hướng về phía Thanh Phong lão nhân đang ngồi ngay ngắn ở phía sau, thoáng thi lễ một cái.
– Đệ tử Huyền Diệp, đa tạ tiền bối lúc trước ra tay tương trợ.
Chuyện lúc trước, Diệp Huyền còn chưa có cảm ơn.
Lúc này, hắn tất nhiên sẽ không thờ ơ.
Thanh Phong mở mắt ra, khoát tay lạnh lùng nói:
– Lão hủ ra tay, chỉ là vì giữ gìn uy nghiêm của học viện Lam Quang, không có quan hệ gì với ngươi.
Đây ngược lại là lời nói thật.
Hiện tại, Diệp Huyền ngay cả thân phận học viên của học viện Lam Quang cũng không có.
Hắn ra tay, hoàn toàn là vì giữ gìn danh dự của học viện mà thôi.
– Bất kể như thế nào, tiền bối cũng cứu vãn bối một mạng.
Diệp Huyền lắc đầu nói.
Bất chợt hắn không nói thêm gì nữa, lấy ra ngọc bài thân phận.
– Huyền Diệp, mười tám tuổi, Vũ Tông ngũ giai nhị trọng?
Học viên cũ chịu trách nhiệm đăng ký nhìn thấy lệnh bài thân phận của Diệp Huyền, trên mặt nhất thời lộ ra một vẻ ngạc nhiên.
Mười tám tuổi đã là Vũ Tông ngũ giai, ở trong những thiên tài tập trung tại học viện Lam Quang, cũng tuyệt đối là hạng người nghịch thiên.
Thiên tài bình thường mười tám tuổi có thể đột phá Thiên Vũ Sư tứ giai tam trọng, đã cực kỳ biến thái.
Nhưng gia hỏa này…
Nếu như không phải lúc trước trận pháp trên quảng trường có công năng kiểm tra đo lường độ chân thật của ngọc bài, bọn họ thậm chí cũng cho rằng, ngọc bài của Diệp Huyền là ghi sai.
Ngay cả lão già kia Thanh Phong, lúc này mắt cũng kinh ngạc nhìn Diệp Huyền.
Trong con ngươi của hắn lộ ra một đạo tinh quang.
Diệp Huyền mặt không đổi sắc.
Sau khi đăng ký xong, hắn đứng qua một bên.
– Mau nhìn kìa.
Một mỹ nữ tới.
Ở một góc khác, ba gã học viên cũ chịu trách nhiệm đăng ký, ánh mắt đột nhiên nhìn chằm chằm về phía trước.
Người này toàn thân mặc lụa mỏng màu trắng, thân hình uyển chuyển.
Chỉ là sắc mặt có chút lạnh lùng.
Đó chính là Chu Khinh Vi của Chu gia.
– Không nghĩ tới Huyền Diệp này, ở trên tay thái thượng trưởng lão của Huyền Cơ Tông cũng có thể sống sót được.
Lạnh lùng liếc mắt nhìn Diệp Huyền, Chu Khinh Vi giao ra ngọc bài thân phận trên người.
Nhìn thấy được nội dung bên trong, sắc mặt của ba gã học trưởng nam tính nhất thời rơi xuống.
Bởi vì thân phận của Chu Khinh Vi là con cháu hào môn Chu gia của đế quốc Hạo Thiên.
Ca ca của Chu Khinh Vi là Chu Thanh Ngọc, cũng là học viên của học viện Lam Quang.
Một mỹ nữ như thế, bọn họ tất nhiên là không có phúc theo đuổi.
– Ha hả, hóa ra là muội muội của Chu Thanh Ngọc sư huynh, mười chín tuổi Vũ Tông ngũ giai nhất trọng, quả nhiên không tầm thường.
Ba gã học viên cũ mở miệng tán dương.
Chu Khinh Vi cất bước rời đi.
Sâu trong ánh mắt bọn họ lại lóe qua một tia chán nản.
Chỉ là ba người bọn họ còn không có chán nản được bao lâu, đột nhiên lại tới một thiếu nữ khí chất không tầm thường bước tới.
Đó lại là Mộ Dung Vân Tiêu.
– Mộ Dung gia của đế quốc Hạo Thiên.
Trên mặt ba người vốn đang hưng phấn vô cùng, lại một lần nữa lóe lên vẻ khiếp sợ.
– Không hổ danh là thiên tài của Mộ Dung gia.
Mười tám tuổi không ngờ đã đột phá Vũ Tông nhất trọng.
– Lợi hại.
Thiên phú như vậy, cho dù là những học viên cũ như chúng ta, cũng theo không kịp.
Ba người này không ngờ đều khen ngợi.
Trong giọng điệu của bọn họ, lại có thể thoáng một chút cung kính.
Điều này làm cho các học viên đăng ký khác đều ngạc nhiên không dừng.
Cho dù là thiếu nữ này thiên phú kinh người, nhưng ba người đăng ký này dù sao cũng là học viên cũ của học viện Lam Quang.
Khen ngợi thì có thể, cũng không cần phải cung kính như thế chứ?
– Nhìn đi.
Thiếu nữ này, là người của Mộ Dung gia đế quốc Hạo Thiên.
Mộ Dung Vân Vũ của học viện chúng ta, chắc là đại ca của nàng đi?
– Muội muội của Mộ Dung Vân Vũ sư huynh, thảo nào thiên phú kinh người như vậy.
– Mộ Dung Vân Vũ sư huynh lại là đệ tử trong học viện chúng ta bên.
Cho dù là ở trong nội viện, cũng là nhân vật có thực lực siêu quần, xông qua tháp thử luyện tầng thứ năm.
– Hư, tất cả mọi người khách khí với nàng một chút.
Bằng không Mộ Dung Vân Vũ sư huynh nổi giận lên, mấy người chúng ta chịu không nổi cũng sẽ bị ném đi mất.
Nhưng mà những học viên khác bên cạnh truyền tới lời nói, lại khiến cho mọi người bừng tỉnh hiểu ra.
Trong lòng Diệp Huyền lại âm thầm suy nghĩ.
Thời điểm hắn ở đế quốc Đế Đô, Chu Khinh Vi và Mộ Dung Vân Tiêu vẫn còn là Thiên Vũ Sư tứ giai đỉnh phong.
Thật không nghĩ tới, chỉ hơn một tháng không gặp, hai người không ngờ đều đột phá đến Vũ Tông ngũ giai.
Xem ra, vì có thể để cho hai người bọn họ gia nhập học viện Lam Quang, Chu gia và Mộ Dung gia cũng đã hao phí khí lực lớn.
– Chà chà, Chu Khinh Vi và Mộ Dung Vân Tiêu này thực sự xinh đẹp.
Không nghĩ tới lần này học viên mới của chúng ta, sẽ có chất lượng tốt như vậy.
– Lấy diện mạo của hai người bọn họ, muốn tiến vào mười đại mỹ nữ của học viện chúng ta, cũng không phải là không có khả năng.
– Xem ra lần này mười đại mỹ nữ của học viện chúng ta, sắp có biến động.
Có không ít học viên cũ, hai mắt tỏa ra ánh sáng, lại thấy tiếc nuối vô cùng.
Mộ Dung Vân Tiêu và Chu Khinh Vi đều là người có lai lịch lớn, bọn họ cũng không dám mạo phạm.
– A!
– Vẫn còn có mỹ nữ.
Hơn nữa không chỉ một mà còn là hai người.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 803: Trốn Xa (2)
Đột nhiên, một ít học viên cũ đang đăng ký, hai mắt nhất thời lại một lần nữa phóng ra ánh sáng.
Hai vị mỹ nữ khí chất không tầm thường, đồng loạt đi tới chỗ ghi danh.
– Vân Ngạo Tuyết, hai mươi hai tuổi, ngũ giai nhị trọng…
– Hạ Thất Tịch, hai mươi bốn tuổi, ngũ giai nhị trọng…
– Các nàng đều đến từ liên minh mười ba nước?
Ba gã học viên cũ chịu trách nhiệm đăng kýcho các nàng, đều hít một hơi khí lạnh.
Học viện Lam Quang tuyển chọn học viên, chưa bao giờ quan tâm tới chỗ địa vực của các học viên.
Mấy đại tông môn cũng tốt, ba đại đế quốc cũng được.
Bọn họ đều có người tiến tới tu luyện ở học viện Lam Quang.
Nhưng liên minh mười ba nước, chỗ này, bọn họ vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy được.
– Liên minh mười ba nước này rốt cuộc là chỗ nào? Bình nguyên Mộng Cảnh chúng ta, có chỗ này sao?
– Chẳng lẽ là Minh Nguyệt đế quốc là một ít vương quốc gần đây? Nhưng mà từ thời gian nào lại tạo thành liên minh vậy?
Thậm chí có không ít người, ngay cả liên minh mười ba nước ở nơi nào, cũng không biết.
Khi nghe được cái tên này, bọn họ đều ngạc nhiên mở miệng.
– Liên minh mười ba nước, cũng không ở cảnh nội bình nguyên Mộng Cảnh chúng ta.
Nếu như ta nhớ không lầm, chắc là ở trong dãy núi Cổ Lan bên ngoài Vô Không Lĩnh, là một vương quốc liên minh vô cùng nhỏ.
Đó là một địa phương hoang vu, căn bản không có khả năng có cường giả xuất hiện.
– Không sai, liên minh mười ba nước, ta cũng đã nghe qua.
Có người nói nơi nào tài nguyên cằn cỗi.
Chỉ cần là Vũ Tông ngũ giai, đã có thể diễu võ dương oai, trở thành cường giả đứng đầu một phương.
Ngay cả Vũ Tôn lục giai, cũng nắm giữ rất ít, làm sao có thể xuất hiện hai thiên tài như thế?
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch xuất hiện, mọi người bàn luận ầm ĩ, không nhịn được ném tới ánh mắt khác thường.
Thật sự hai người ở chỗ liên minh mười ba nước, khiến người ta cảm thấy quá mức bất ngờ, hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi của bình nguyên Mộng Cảnh.
Rất nhanh, công tác thống kê ba bốn vạn người đều kết thúc.
Rất nhiều học viên cũ đưa thống kê của từng người tới cho đạo sư chủ khảo Thanh Phong.
– Lần này sát hạch của học viện Lam Quang lập tức bắt đầu.
Lần này chiêu sinh, số người báo danh tổng cộng 36720 người.
Trong đó, Vũ Tông ngũ giai có 5203 người.
Còn thừa lại, toàn bộ là Thiên Vũ Sư tứ giai.
Trong lòng Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch âm thầm kinh hãi.
trong bất kỳ một vương quốc nào ở liên minh mười ba nước, Vũ Tông ngũ giai đều xem như là cường giả đứng đầu nhất.
Nhưng ở bình nguyên Mộng Cảnh này, học viện Lam Quang một năm một lần chiêu sinh sát hạch, lại có hơn năm ngàn Vũ Tông đến đây báo danh.
Đồng thời tất cả những người này đều ở dưới hai mươi lăm tuổi.
So sánh ra, liên minh mười ba nước thiên tài, căn bản giống như là đứa trẻ sơ sinh.
Chênh lệch rất nhiều.
– Vì để cho liên minh mười ba nước trưởng thành lên, chúng ta phải gia nhập học viện Lam Quang.
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch liếc mắt nhìn nhau, trong lòng âm thầm quyết định.
– Tiếp theo, chúng ta tiến hành thu nhận sát hạch của học sinh vòng thứ nhất.
Vừa rồi thời điểm các ngươi đăng ký, mỗi người các ngươi đều có một số thứ tự.
Số thứ tự này, chính là trình tự đánh số của các ngươi trong vòng sát hạch thứ nhất…
Giọng nói của Thanh Phong ầm ầm, vang lên ở bên tai tất cả mọi người.
Diệp Huyền đứng ở trong đám người, cảm nhận hơn ba vạn người xung quanh, mặt không đổi sắc.
– Diệp thiếu, lấy thiên phú của ngài, lần này tiến vào học viện Lam Quang đã nắm chắc.
Ta, lại có chút khó khăn.
La Thành đứng ở bên cạnh, cười khổ nói.
Tuy rằng hắn đột phá Vũ Tông ngũ giai, nhưng ở sát tuổi hai mươi lăm, lại là cản trở lớn nhất ngăn cản hắn gia nhập học viện.
Sát hạch của học viện Lam Quang, cũng không chỉ có nhìn tu vi.
Tuổi cũng là nhân tố vô cùng quan trọng.
Trong lòng La Thành vẫn rất có áp lực.
Diệp Huyền liếc mắt nhìn hắn một cái, cười khẽ:
– Không nên nổi giận.
Mặc dù ngươi ở trên phương diện tuổi tác không chiếm ưu thế, nhưng công pháp truyền thụ cho ngươi, không tầm thường.
Chỉ cần toàn lực phát huy, tiến vào học viện cũng không thành vấn đề gì.
Trong giọng nói của Diệp Huyền tràn ngập sự tự tin.
Nhìn thấy nhiều thiên tài như vậy, hắn tuy rằng chấn động, nhưng không có gì giật mình.
Kiếp trước, hắn đã gặp qua quá nhiều thiên tài.
Những thiên tài của bình nguyên Mộng Cảnh này, cũng không tính là đứng đầu.
Trong lúc hai người nói chuyện với nhau, Thanh Phong cũng giảng xong về vòng sát hạch thứ nhất.
– Vòng sát hạch thứ nhất này, quá trình rất đơn giản.
Giống như vòng sơ tuyển trước đó, là một loại trận pháp sát hạch.
Dù sao nhiều người như vậy, nếu như mỗi một người đều sát hạch, vậy phải đợi tới khi nào?
– Nội dung cụ thể sát hạch như sau, trên quảng trường lần lượt bố trí năm đạo trận pháp tương đồng.
Các ngươi sẽ chia ra làm mười tổ.
Mỗi tổ hơn ba ngàn người, phân thành hai nhóm tiến vào trong trận pháp do học viện Lam Quang đã đặc biệt chuẩn bị, cùng một tổ thành viên tiến vào trong cùng một trận pháp.
Ở dưới uy áp của trận pháp này, mỗi một nhóm kiên trì đến một ngàn năm trăm người cuối cùng, sẽ thuận lợi vào vòng trong.
Nói cách khác, vòng sát hạch thứ nhất này kết thúc, sẽ trực tiếp đào thải chín phần đệ tử, vô cùng tàn khốc.
Còn dư lại ba nghìn người, trở lại tiến hành đợt sát hạch thứ hai.
– Mọi người rút thăm quyết định chỗ tổ của mình.
Một giám khảo quát lớn.
Các học viên đều tiến lên.
Đến phiên Diệp Huyền, hắn tùy tiện lấy một số.
Tổ thứ tám.
Hắn lập tức thảnh thơi.
Tạm thời còn chưa tới phiên mình, có thể nghỉ ngơi thêm một chút, thuận tiện xem tố chất chỉnh thể của những người bị sát hạch khác.
La Thành quay trở lại.
Hắn ở tổ thứ năm.
Chỉ thấy La Thành lộ ra vẻ mặt lo lắng, khiến cho Diệp Huyền dở khóc dở cười.
Diệp Huyền lập tức truyền âm qua, mỉm cười nói:
– La Thành, vòng thứ nhất chắc là sát hạch ý chí của võ giả, tin tưởng chính mình, lấy thực lực của ngươi, chỉ cần lòng tin kiên định, cùng kiên trì, thông qua vòng sát hạch thứ nhất, vẫn rất dễ dàng.
Không biết vì sao, giọng nói của Diệp Huyền dường như có ma lực, khiến cho trong lòng La Thành vốn khẩn trương, trong nháy mắt lại bình tĩnh trở lại.
– Ta biết rồi.
Hắn gật đầu, trong ánh mắt lộ ra ánh sáng kiên định.
Đối với lo lắng của La Thành trước đó, Diệp Huyền thật sự không có cảm thấy quá mức bất ngờ.
Bởi vì La Thành xuất thân, đúng lúc là La gia bị Khúc gia chèn ép.
Thời điểm đó gia tộc có loạn trong giặc ngoài.
Cái này cũng khiến cho lòng tự tin của La Thành, cũng không phải đặc biệt mạnh mẽ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 804: Đứng Đầu Vòng Sát Hạch
Tuy rằng ở dưới sự chỉ điểm của Diệp Huyền, La Thành trở nên kiên cường hơn rất nhiều.
Nhưng những gì từng trải trong quá trình một người trưởng thành, mang đến tính cách, rất khó có thể thay đổi ở trong khoảng thời gian ngắn.
Lúc này, Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch cũng rút thăm xong.
Hai người đều rút được tổ thứ ba.
Không thể không nói, hai người rất có duyên phận.
Một đường đi về phía trước, ngay cả số tổ ở vòng thứ nhất, cũng giống nhau.
Trùng hợp là, Chu Khinh Vi và Mộ Dung Vân Tiêu đều rút được tổ thứ ba.
– A, tổ thứ ba này, hình như có không ít mỹ nữ.
– Lần này mấy mỹ nữ cao cấp nhất, gần như đều ở trong một tổ này.
– Chà chà, Chu Khinh Vi này là Vũ Tông ngũ giai nhất trọng mười chín tuổi.
Còn có Mộ Dung Vân Tiêu, dường như là muội muội của Mộ Dung Vân Vũ sư huynh, mới mười tám tuổi, cũng là ngũ giai nhất trọng.
– Hai người bọn họ, kiên trì một canh giờ cũng không thành vấn đề.
– Còn có Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch này đến từ liên minh mười ba nước.
Ước chừng hai mươi tuổi, lại có thể đều là Vũ Tông ngũ giai nhị trọng.
Không biết các nàng có thể kiên trì được bao lâu.
– Liên minh mười ba nước, là một thế lực nhỏ bên ngoài bình nguyên Mộng Cảnh chúng ta.
Địa phương đó hẻo lánh vô cùng, không có tài nguyên gì tốt để tu luyện, càng không có được lão sư giáo dục.
Nghe nói ở nơi đó, công pháp địa phẩm đã vô cùng nghịch thiên.
Cho nên hai người bọn họ chắc hẳn là không kiên trì được bao lâu?
– Nói có chút đạo lý.
Chỉ có điều dù thế nào đi nữa, hai người bọn họ cũng là Vũ Tông ngũ giai nhị trọng.
Kiên trì một canh giờ, cũng không thành vấn đề chứ?
– Khó lắm! Trận pháp này thử thách không chỉ có tu vi.
Không phải tu vi cao là có thể kiên trì trong thời gian dài được.
Đồng dạng là Vũ Tông ngũ giai, trải qua giáo dục tốt đẹp, và không trải qua giáo dục tốt đẹp, có lực chiến đấu hoàn toàn không giống nhau.
Tu luyện công pháp tốt, và không tu luyện công pháp tốt, lực chiến đấu cũng là hoàn toàn khác nhau.
Bằng không trên đời này, cũng không có nhiều thiên tài chiến đấu vượt cấp như vậy.
– Ta vẫn cảm thấy, hai người này cũng sẽ không quá kém.
Một đám người bàn luận ầm ĩ.
Trong đó có rất nhiều người, lực chú ý đều tập trung ở trên người Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch.
Thật ra hai người đến từ liên minh mười ba nước, quá mức khoa trương.
Dẫn đến không ít người, căn bản không xem trọng các nàng.
Ngay cả Mộ Dung Vân Tiêu và Chu Khinh Vi, cũng không nhịn được liếc mắt nhìn về phía hai người Vân Ngạo Tuyết.
Trên mặt Chu Khinh Vi lặng lẽ hiện lên một tia khinh miệt, âm thầm khinh thường nói:
– Không phải là Vũ Tông ngũ giai nhị trọng sao? Có gì đặc biệt hơn người chứ? Những người này thật không có khả năng quan sát.
Lấy ta ra so sánh với hai người bọn họ.
Ta lại là con cháu hào môn của đế quốc Hạo Thiên.
Hai người bọn họ chẳng qua là người quê mùa đến từ nông thôn, căn bản không thể so sánh được.
Nhìn thấy người khác lấy hai người Vân Ngạo Tuyết ra so sánh cùng nàng và Mộ Dung Vân Tiêu, Chu trong lòng Khinh Vi cực kỳ khó chịu.
Theo nàng, bất luận là thân phận, địa vị, thực lực, nàng nếu như so với Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch đến từ liên minh mười ba nước, vẫn cao quý hơn nhiều.
Nghe được mọi người bàn luận, sắc mặt Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch lại không hề thay đổi.
Trong đôi mắt của bọn họ, chỉ là sự kiên định vô cùng.
Đồng thời, các nàng không tự chủ được liếc nhìn về phía Diệp Huyền.
Bọn họ liền nhìn thấy Diệp Huyền mỉm cười, trong ánh mắt lộ ra ý cổ vũ.
– Diệp Huyền, ngươi yên tâm.
Hai chúng ta nhất định sẽ gia nhập học viện Lam Quang.
Trong lòng hai người Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch, âm thầm nói.
Các nàng biết rõ, lần này mình có thể tiến vào học viện Lam Quang hay không, cũng không chỉ là liên hệ tới lợi ích của bản thân các nàng, còn quan hệ tới liên minh mười ba nước sau này.
Cho nên bọn họ tuyệt đối không cho phép mình có sai lầm.
Ở dưới sự hướng dẫn của Thanh Phong đạo sư, mọi người đều đi tới chỗ vòng thứ nhất sát hạch.
Địa điểm sát hạch bị thiết lập ở một quảng trượng rất rộng bên trái phía ngoài học viện.
Năm trận pháp phát ra ánh sáng chói mắt lập tức đập vào mi mắt.
Từng đường vân phức tạp, trải rộng trên phiến đá màu đen, tản ra ánh sáng trắng mờ mịt.
– Trận pháp đã mở ra.
Mời người của năm tổ sát hạch đầu tiên lần lượt tiến vào trận pháp của từng người.
Thanh Phong cao giọng nói.
– Vị đạo sư này, người trong mỗi một chúng ta, tuổi tác đều không giống nhau.
Như vậy hình như không công bằng đi?
Lúc này, đột nhiên có người mở miệng nói.
– Đúng vậy.
Người này nói, lập tức dẫn tới các tuyển thủ xung quanh khác tán thành:
– Tuổi của mọi người đều không giống nhau, tu vi cũng không giống nhau.
Nhưng tu vi càng cao, tự nhiên thời gian kiên trì càng dài.
Kể từ đó, chẳng phải là người tuổi càng lớn, càng có ưu thế hay sao?
Học viện Lam Quang tuyển chọn chính là thiên tài.
Nhưng cứ như vậy, căn bản không có cách nào tuyển chọn ra được thiên tài chân chính.
– Một Thiên Vũ Sư tứ giai nhất trọng mười sáu tuổi so với một Thiên Vũ Sư tứ giai nhị trọng hai mươi bốn tuổi, thiên phú của người mười sáu tuổi kia cao hơn nhiều.
Nhưng bởi vì người thứ hai tu vi cao, rất có thể ở trong trận pháp kiên trì thời gian dài hơn.
Kể từ đó, chẳng phải là người có thiên phú rất tốt ngược lại sẽ bị đào thải hay sao?
– Các vị yên tâm.
Trận pháp này, chính là do đại sư trận pháp của học viện chúng ta chuyên môn thiết kế.
Người tuổi tác khác nhau, ở bên trong cảm nhận được uy áp cũng không giống nhau.
Cho nên các vị căn bản không cần lo lắng về vấn đề công bằng.
Thanh Phong cao giọng giải thích rõ nói.
– Hóa ra là như vậy.
– Người tuổi khác nhau, lại có thể cảm nhận được uy áp không giống nhau.
Còn có trận pháp thần kỳ như vậy sao?
Trong lòng mọi người lúc này mới hiểu ra.
Tất cả đều tiến vào trong trận pháp.
– Tất cả thành viên sát hạch chú ý.
Nếu như các ngươi không nhịn được, lập tức bóp nát ngọc bài trong tay, trận pháp sẽ tự động đẩy các ngươi đi ra.
Nhớ kỹ, trận pháp vô tình.
Nếu như không kiên trì nổi, các vị ngàn vạn lần không nên cố gắng chống đỡ.
Diệp Huyền nhìn thấy được, sau khi người của năm tổ đầu tiên tiến vào trong trận pháp, lập tức liền có một đạo ánh sáng vô hình bao phủ lên mọi người ở bên trong.
Trên người mỗi một người, đều tràn ngập ra một tầng ánh sáng trắng.
Hắn liền biết, trận pháp này đã khởi động.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 805: Mỹ Nữ Cùng Ra Trận (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 806: Mỹ Nữ Cùng Ra Trận (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 807: Diệp Huyền Ra Trận (1)
– Muội muội của Mộ Dung Vân Vũ sư huynh kiên trì lâu như vậy, còn có thể nói được.
Nhưng hai người này đến từ liên minh mười ba nước, còn có người thanh niên kia, làm thế nào cũng có thể kiên trì được lâu như vậy.
Hai canh giờ, là một bước ngoặt, đại biểu nếu như thả bốn người này vào trong học viện Lam Quang trong, cũng là thiên tài cực kỳ nghịch thiên.
Đang trong lúc mọi người khiếp sợ, ba người Vân Ngạo Tuyết, Mộ Dung Vân Tiêu, Hạ Thất Tịch lại kiên trì thêm một lát, đều bị chấn động đẩy đi ra.
Nhưng một thanh niên duy nhất này, không ngờ vẫn không có bị đẩy ra ngoài.
Cuối cùng, ở sau hai canh giờ lại qua một khắc đồng hồ, người này rốt cục mới không kiên trì nổi, bị chấn động đẩy ra khỏi trận pháp.
Cái thành tích này, lập tức trở thành kỷ lục mới nhất đến bây giờ của sát hạch, cũng khiến cho cái tên của người này, thoáng cái đã bị người người nhớ kỹ.
– Tiếu Bình?
Có học viên cũ, trên mặt mang theo vẻ kinh hãi, lẩm bẩm nói:
– Nếu như gia hỏa này gia nhập học viện, tuyệt đối là thiên tài nắm giữ tư cách trùng kích nội viện.
Ba người Mộ Dung Vân Tiêu trước đó, cũng không tầm thường.
Xem ra lần này, thiên tài không ít.
Không ít học viên cũ, đều cảm nhận được áp lực.
Trong nhóm sát hạch đầu tiên, cuối cùng ở Tiếu Bình gình chiến thắng hạ màn.
Tất cả thành tích của học viên nhóm đầu tiên, đều được ghi xuống rõ ràng.
Mọi người đều cảm thán.
Trong học viên lần này, xem ra có không ít người có thiên phú.
Học viên có thể đạt được hai canh giờ, ở trong lần sát hạch trước, đều cũng ít khi thấy được.
Những người này, sau này đều là lực lượng trung kiên trong học viện.
Một khắc đồng hồ sau, nhóm thứ hai từ tổ sát hạch thứ sáu đến thứ mười lại sắp bắt đầu.
Cuối cùng, thời gian Diệp Huyền biểu diễn thực lực đã đến!
– Diệp thiếu, tiếp theo chính là ngươi.
Để cho bọn họ chứng kiến một chút, sự nghịch thiên của Diệp thiếu ngươi.
La Thành thông qua vòng sát hạch thứ nhất, tâm tình rất tốt, mỉm cười nói.
Thực lực của Diệp Huyền, hắn biết rõ ràng.
Tuyệt đối phải vượt xa so với mình, sâu không lường được.
La Thành rất chờ mong, biểu hiện của Diệp Huyền ở trong đợt sát hạch lần này.
– A, tổ thứ tám của một vòng này, dường như có người thiếu niên lúc trước bị trưởng lão Huyền Cơ Tông truy sát kìa.
– Chính là hắn, gọi là Huyền Diệp.
Nghe nói hắn mới mười tám tuổi, là Vũ Tông ngũ giai nhị trọng.
– Cái gì? Tiểu tử này mười tám tuổi đã đột phá đến ngũ giai nhị trọng? Đây là yêu nghiệt gì vậy? Không biết hắn ở vòng sát hạch thứ nhất này, rốt cuộc sẽ có biểu hiện như thế nào.
Sát hạch còn chưa bắt đầu, lực chú ý của mọi người lại đều tập trung vào trên người Diệp Huyền.
Thật ra, trước đó Cuồng Chiến ra tay, khiến cho tất cả mọi người chấn động.
Người có thể khiến cho thái thượng trưởng lão của Huyền Cơ Tông tự tay truy sát, vậy tuyệt đối không tầm thường.
Mà tuổi và tu vi của Diệp Huyền, càng khiến cho chấn động này lớn hơn nữa.
Mười tám tuổi Vũ Tông ngũ giai nhị trọng, ở trong lịch sử của học viện Lam Quang, đều vô cùng hiếm thấy.
– Tu vi thì tu vi, thực lực thì thực lực, một ít đan đạo thế lực từ thời điểm còn nhỏ tuổi, lại cho đệ tử trong môn hạ không ngừng dùng loại đan dược thăng cấp.
Đừng nói là mười tám tuổi đạt được ngũ giai nhị trọng.
Cho dù trẻ tuổi hơn một chút cũng không phải là không thể được.
Chỉ là như vậy thứ nhất, tốc độ thì có, nhưng thành tựu trong tương lai chỉ sợ cũng rất bình thường.
Có người đối với Diệp Huyền, cũng không phải là vô cùng thuận mắt, giễu cợt nói.
Hắn hiển nhiên là đang nói, tu vi của Diệp Huyền, hoàn toàn là do sử dụng đan dược rót vào.
– Nếu như vẫn dùng loại đan dược thăng cấp đột phá, vậy thành tựu trong tương lai quả thực rất bình thường.
Tối đa đạt được lục giai đỉnh phong, bước vào Võ Vương, gần như không có khả năng.
Nhưng nếu như gia hỏa này là tự mình tu luyện ra được, vậy khủng khiếp tới mức nào?
– Tự mình tu luyện? Ha hả, ta thấy chưa chắc.
– Chúng ta xem là được rồi.
Diệp Huyền xuất hiện danh tiếng thật sự quá lớn.
Một ít các võ giả lớn tuổi, có thể vẫn thán phục nhìn.
Nhưng những học viên cùng tuổi này, trong lòng mỗi người lại không phục.
– Nhìn kìa.
Tiểu tử này đã tiến vào trận pháp.
Ánh mắt không ít người, nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền.
Ánh sáng trắng sáng lên.
Từng tuyển thủ ở trong trận pháp liều chết kiên trì.
Có nhóm đầu tiên để tham khảo, không ít người đều biết, muốn thông qua vòng sát hạch thứ nhất này, nửa canh giờ là nhất định phải đạt được.
Cho nên, không quan tâm có thể kiên trì hay không, mỗi người đều liều chết chống đỡ.
Bởi vậy tốc độ nhóm các học viên thứ hai này bị đào thải, rõ ràng phải chậm hơn nhiều so với nhóm đầu tiên.
Nhóm đầu tiên là gần một canh giờ, mới lựa chọn ra một ngàn năm trăm người.
Nhóm thứ hai này, không ít người vốn tưởng rằng có thể vượt qua con số này, nhưng kết quả lại vẫn không có.
Đồng thời chưa tới một canh giờ, trong trận pháp đã chỉ còn lại có một ngàn năm trăm người.
Xem ra một canh giờ này, là một phân giới điểm.
Không ít người đều nghĩ đến điều này.
Đồng thời lực chú ý của bọn họ cũng tập trung ở trên người Diệp Huyền.
Rất nhanh, một canh giờ lại đi qua.
Một số người chân mày nhíu lại thật chặt, thầm nói:
– Không nghĩ tới, tiểu tử này vẫn rất cứng rắn.
Không ngờ chống đỡ nổi một canh giờ.
Người bên cạnh cười nói:
– Ngươi cũng quá khinh thường Huyền Diệp này.
Hắn mới mười tám tuổi, chịu áp lực không thể nghi ngờ là nhỏ nhất.
Kiên trì được một canh giờ, vậy vẫn là dễ dàng như trở bàn tay.
Cho dù là dùng đan dược thăng cấp, điều này cũng là bình thường.
Không ít người đều gật đầu, đồng ý.
Một canh giờ muốn đào thải Huyền Diệp này, khả năng thật sự không lớn.
Nhưng càng sát hạch về phía sau, đối với những võ giả có nền tàng kiên định càng có lợi.
Bọn họ đều muốn xem thử, Diệp Huyền có thể kiên trì thêm một nửa canh giờ nữa hay không.
Điều càng khiến cho bọn họ giật mình chính là, nhóm võ giả thứ hai này, hình như có chút nghịch thiên.
Số lượng người kiên trì qua một canh giờ, lại có thể hơn ba trăm người.
Quả nhiên là càng về phía sau, cường giả bạo phát ra lại càng nhiều.
Dù sao ngay từ lúc đầu mọi người cũng không biết nội tình, cũng không biết kiên trì bao lâu xem như là thành tích tốt.
Thấy mình thông qua vòng sát hạch thứ nhất, cũng không có dốc hết toàn lực đi cứng rắn chống đỡ.
Tới nhóm thứ hai, thiên tài không ngừng hiện lên.
Không ít người cũng đấu ra khí tức, muốn thu được một thành tích tốt.
Cho nên thời gian kiên trì, mới càng lúc càng dài.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 808: Diệp Huyền Ra Trận (2)
– Một canh giờ rưỡi trôi qua, còn lại sáu mươi người.
Huyền Diệp này cũng ở bên trong.
Một nhóm này, thành tích quả nhiên nghịch thiên.
Mọi người đều cảm thán.
Không biết lần này, có thể có kỷ lục mới phát sinh hay không.
Trong lòng không ít người đều hiếu kỳ.
Mà giờ này phút này, Diệp Huyền lại ở trong trận pháp, lòng yên tĩnh giống như nước.
Từng uy áp không ngừng hạ xuống ở trên người của hắn, hướng về phía hắn nghiền đè xuống.
Trong uy áp này không ngừng trở nên mạnh mẽ, giống như một ngọn núi lớn, không ngừng đè ép xuống phía dưới.
– Sát hạch này, thật đúng là không phải tùy tiện thiết lập.
Người càng có thể kiên trì lâu hơn, thiên phú quả thực càng cao hơn.
Không giống với đệ tử khác đau khổ chống đỡ, Diệp Huyền ở trong trận pháp này, lại vẫn đang gật đầu đánh giá.
Trận pháp này, thử thách là năng lực võ giả chống lại áp lực.
Sát hạch không chỉ là tu vi, còn là ý chí võ đạo, cường độ huyền thức của võ giả.
Người có thể ở chỗ này kiên trì chịu đựng, bình thường đại biểu, năng lực bọn họ chống lại nghịch cảnh càng mạnh.
Đối mặt với áp lực, bạo phát ra lực lượng cũng càng mạnh hơn.
Rất nhiều đệ tử xuất thân từ gia tộc lớn, tuy rằng thiên phú kinh người, tu vi cũng rất cao, nhưng không trải qua rèn luyện, không có ở trong sinh tử, cho nên rất dễ dàng không chống đỡ được nữa, bị đào thải ra khỏi cục diện.
Mà điều này đối với những đệ tử bình thường ở trong sinh tử, lại có thể thu được thành tích tốt hơn.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao trước đó thời gian Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch kiên trì có thể dài hơn so với Chu Khinh Vi và Mộ Dung Vân Tiêu.
Điều đó cũng không phải nói thiên phú của các nàng mạnh mẽ hơn so với hai người bọn họ.
Mà là dù sao Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch trải qua rất nhiều chuyện.
So với hai vị đại tiểu thư hào môn này, năng lực sinh tồn khi đối mặt với cảnh khốn cùng, thật sự mạnh hơn rất nhiều.
– Chỉ có điều, uy áp của trận pháp này cũng quá nhỏ đi? Hiện tại cũng sắp tới hai canh giờ, hình như không có cảm giác gì cả.
Diệp Huyền sờ sờ mũi, thần thái có chút nhàn nhã.
Cũng may trên người của hắn bao phủ một tầng ánh sáng trắng.
Người từ bên ngoài trận pháp nhìn vào, căn bản không nhìn thấy được hành động của hắn.
Nếu không, bọn họ tuyệt đối sẽ giật mình kinh ngạc.
Thần thái nhàn nhã này làm gì có được nửa phần dáng vẻ đang sát hạch.
Quả thực giống như đang đi nghỉ.
Theo trận pháp không ngừng được tăng cường.
Từng đệ tử bị bài xích đẩy ra ngoài.
Vẻ thoải mái trên mặt Diệp Huyền cuối cùng cũng biến mất một ít.
– Ừ, hai canh giờ, cuối cùng cũng có chút cảm giác.
Diệp Huyền cuối cùng cảm nhận được, uy áp của trận pháp này bắt đầu phát sinh một ít ảnh hưởng đối với thân thể hắn.
Chỉ là ảnh hưởng này, cũng không tính là lớn.
Lúc này bên ngoài, mọi người đã ồ lên một mảnh.
Bởi vậy trong một nhóm này, kiên trì đến hai canh giờ, lại có tới mười người.
Mấy người này, không thể không nói, cực kỳ nghịch thiên.
Chỉ có điều đến hai canh giờ, áp lực to lớn, không giống bình thường.
Trong mười người này, không ngừng có người bị bài xích đẩy ra ngoài.
Nhưng Diệp Huyền từ đầu tới cuối, đều sừng sững không động.
– Huyền Diệp này lại có thể còn chưa có đi ra.
Xem ra gia hỏa này có thể bị thái thượng trưởng lão của Huyền Cơ Tông truy sát, cũng không phải là kẻ đầu đường xó chợ.
– Còn nữa, người bên cạnh hắn, tên gọi là Hầu Phi.
Đây là tiết tấu muốn đi trùng kích hai canh giờ rưỡi sao?
Từng tiếng thán phục, không ngừng vang lên.
Cảnh tượng long tranh hổ đấu như vậy, khiến cho mọi người hô to đã nghiền.
Ngay cả ánh mắt của quan chủ khảo Thanh Phong, cũng lặng lẽ hiện lên một đạo tinh quang.
Thời gian trôi qua.
Cuối cùng, hai canh giờ rưỡi đã qua.
Trong miệng tất cả những người đang vây xem đều phát ra những tiếng kinh ngạc.
Chính là ngay cả những học viên cũ kia, cũng đều trợn mắt há hốc mồm.
Hai canh giờ rưỡi, đây là tiêu chuẩn của học viên nội viện!
Học viện Lam Quang phân ra nội viện và ngoại viện.
Ngoại viện, đều một ít học viên bình thường.
Nội viện, tuyệt đối là tinh anh trong học viện.
Đối với rất nhiều học viên cũ mà nói, có thể gia nhập nội viện, đó là một chuyện vô cùng vinh quang.
Trong lịch sử của học viện Lam Quang, bình thường ở vòng sát hạch thứ nhất, có thể kiên trì hai canh giờ rưỡi, chỉ cần ở phương diện thiên phú khác không chỗ thiếu hụt, trên cơ bản đều có thể gia nhập nội viện.
– Hai canh giờ rưỡi, người nào đi tới mốc này, ý chí phải vô cùng kiên định.
Thông thường có hi vọng trùng kích cảnh giới Võ Vương.
Trong lòng Thanh Phong thoáng động.
Đối với Diệp Huyền và Hầu Phi, hắn phát sinh một tia hứng thú.
Trước đó hắn cứu Diệp Huyền, chỉ là vì giữ gìn mặt mũi của học viện Lam Quang.
Nhưng hiện tại, hắn lại thật sự phát sinh hiếu kỳ đối với Diệp Huyền.
– Cũng không biết, hai người này còn có thể kiên trì được bao lâu.
Ai sẽ lui ra trước tiên đây?
Tất cả mọi người đều hiếu kỳ không thôi.
Cho tới bây giờ, thành tích của Diệp Huyền và Hầu Phi, đều đã vượt qua Tiếu Bình mạnh nhất của nhóm trước.
Ai kiên trì lâu nhất, người đó chính là kỷ lục mới.
Hai canh giờ rưỡi lại qua đi một khắc đồng hồ.
Hầu Phi cuối cùng không kiên trì nổi, bị đẩy đi ra ngoài.
– Thành tích của ta, không có gì bất ngờ xảy ra, chắc là đứng đầu trong lần này.
Đây là một người thiếu niên da ngăm đen, hình thể có chút gầy gò, đôi mắt có tinh quang lóe lên.
Lúc trước, trong lúc hắn đăng ký, cũng không đặc biệt thu hút.
Nhưng sau vòng sát hạch thứ nhất, hắn nghiễm nhiên đã trở thành nhân vật phong vân.
Chỉ có điều làm cho hắn chấn động kinh ngạc chính là, sau khi hắn bị chấn động ra ngoài, vẫn còn có người, vẫn ở bên trong trận pháp.
– Là Huyền Diệp này.
Làm sao có thể?
Trên mặt Hầu Phi lộ ra vẻ khiếp sợ không thôi.
Chấn động kinh ngạc không chỉ có mình hắn, còn có các võ giả còn lại ở đây.
– Huyền Diệp này không ngờ kiên trì đến cuối cùng.
– Hiện tại cũng đã qua hai canh giờ rưỡi đã lâu.
Gia hỏa này là muốn trùng kích ba canh giờ sao?
Mọi người kinh ngạc vạn phần.
Đặc biệt là những học viên cũ.
Bọn họ càng trợn mắt há hốc mồm.
Trong lịch sử trăm năm gần đây của học viện, kỷ lục cao nhất cũng chính là gần ba canh giờ.
Đạt tới ba canh giờ, đây hoàn toàn chính là kỷ lục cao nhất.
Trước mắt bao nhiêu người, đánh dấu thời gian trên trận pháp cuối cùng đạt tới ba canh giờ.
– Phá rồi.
Thật sự phá kỷ lục ba canh giờ.
– Ông trời của ta ơi, Huyền Diệp này có lai lịch thế nào vậy? Đây là muốn nghịch thiên sao?
Gần như tất cả mọi người có mặt tại hiện trường, đều kinh hãi vô cùng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 809: Lam Quang Cảnh (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 810: Lam Quang Cảnh (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Huyền Trần Đạo Đồ [Dịch] Huyền Trần Đạo Đồ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Huyen-Tran-Dao-Do-Audio-Truyen.jpg)





