- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 79 : Đối Chiến Tần Phong (1) (c781-c790)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 79 : Đối Chiến Tần Phong (1) (c781-c790)
❮ sautiếp ❯Chương 781: Đối Chiến Tần Phong (1)
– Đó không phải là Tần Phong gia chủ sao? Hắn đi nơi nào?
– Trên đế đô cấm linh sủng phi hành, cường giả Vũ Vương thất giai không bị hạn chế nhưng rất ít khi làm như vậy, bởi vì đây là hành vi không tôn kính hoàng thất.
– Tần gia thật muốn chết hay sao?
Không ít võ giả nhìn thấy cảnh tượng như vậy liền trợn mắt há hốc mồm.
Vào lúc tin tức truyền vào phủ đệ La gia, vẻ mặt La Mẫn kinh hãi.
– Diệp thiếu vừa mới rời đi, Tần Phong lại rời khỏi thành sau đó, Diệp thiếu nguy hiểm..
Vẻ mặt La Mẫn khiếp sợ, hắn vội vàng phái người đi thông báo tin tức cho Viên gia, đồng thời chính hắn vội vàng chạy tới Luyện Khí Phường.
Hôm nay có thể cứu Diệp Huyền chỉ có Lục Ly đại sư và người Viên gia.
Diệp Huyền đã rời đi một hồi, vốn lấy tốc độ của Tần Phong có thể đuổi theo sau một lúc, chờ hắn gọi Lục Ly đại sư và người Viên gia còn kịp hay không.
Trong nội tâm La Mẫn mang theo lo lắng đi tới đi lui.
Một phút đồng hồ sau.
XIU….XIU… XÍU…UU!!
Ba đạo khí tức cường hoành lướt ả khỏi Viên gia và Luyện Khí Phường và bay ra khỏi đế đô, lại lần nữa kinh động tất cả mọi người.
– Là Lục Ly đại sư.
– Còn có Viên gia Viên Phi gia chủ và Viên Chấn Thái Thượng trưởng lão.
– Bọn họ đều đi ra ngoài, muốn làm gì chứ?
Sau khi phát hiện thân phận của mấy người này, một đám võ giả ở đế đô khiếp sợ không thôi.
Vốn Tần gia chủ lăng không rời đi, ngay sau đó Lục Ly đại sư và cường giả Viên gia liên tục theo sau, kết hợp tin tức của đế đô trong những ngày qua, không ít người ẩn ẩn cảm giác được sắp có đại sự xảy ra.
Hiện tại trên quan đạo bên ngoài đế đô.
Nhiều đội võ giả và hành thương qua lại tấp nập.
Trong đó một tên thiếu niên lưng đeo trọng kiếm màu đen cưỡi một thớt phi lân mã lẳng lặng đi trong đám gười.
Đột nhiên…
Oanh!
Uy áp đáng sợ từ trên trời giáng xuống, nó như ngọn núi lớn trấn áp mọi người trên đường lớn.
Hi luật luật!
Tất cả ngựa đều bị kinh hãi, cho dù là ngựa bình thường hay là phi lân mã đều sợ hãi hí một tiếng thật dài, lập tức quỳ rạp trên đất.
Một đám võ giả cảm thấy nội tâm áp lực, huyền khí trong cơ thể sôi trào và phun máu tươi.
Trên bầu trời có bóng người xuất hiện, hắn dùng tốc độ cực nhanh lướt đi trong không gian, hư không sau lưng bị xé rách tạo thành dấu vết sóng âm.
Bóng người này ban đầu chỉ là chấm đen, trong nháy mắt đã biến thành hạt đậu nành, tốc độ cực nhanh, nhìn mà rợn cả người.
– Cường giả Vũ Vương thất giai!
Ngời trên quan đạo bị chấn nhiếp, cả đám hoảng sợ lên tiếng.
Cường giả Vũ Vương, cho dù tại nơi nào trên Mộng Cảnh bình nguyên cũng là nhân vật quyền thế, là người không ai dám chọc vào.
Bọn họ cao cao tại thượng, sẽ rất ít khi bộc phát uy áp trấn áp người thường.
Nhưng hôm nay khí tức của người đang bay về phía chân trời lại quét qua khu vực đường lớn, hiển nhiên mục tiêu chính là mọi người nơi đây.
Lúc này mọi người bị khí tức của hắn bao phủ, nội tâm mọi người sợ hãi không nói thành lời.
Bị một tên cường giả Vũ Vương nhìn chằm chằm vào chẳng khác gì một hồi tận thế.
Thời điểm này mọi người trên đường lứn liên tục sợ hãi bị ép nằm rạp xuống đất, nội tâm tâm thần bất định, hiển nhiên chuẩn bị tiếp nhận đối phương thẩm phán.
Chỉ có một người vẫn đứng đó, thần sắc ngưng trọng nhìn chân trời.
– Không nghĩ tới Tần Phong lại hung hăng càn quấy như thế, không ngờ dám một mình đi tìm ta?
Trên mặt Diệp Huyền xuất hiện một tia kinh ngạc.
Hắn không thể không nghĩ tới chính mình rời khỏi đế đô thì Tần Phong dám động thủ.
Hắn vốn có ý định tìm nơi hẻo lánh lại thi giương Lăng Hư Chi Vũ, xóa đi tung tích làm cho người Tần gia vồ hụt.
Nhưng hắn cuối cùng đã đánh giá thấp quyết tâm của Tần gia muốn giết mình.
Khí thế của Tần Phong bộc phát cực mạnh hiển nhiên muốn tốc chiến tốc thắng, triệt để diệt sát hắn cho nên sát ý không che giấu.
– Ah!
Diệp Huyền bất đắc dĩ khẽ thở dài một tiếng.
Bá!
Đôi cánh chim màu tím xuất hiện sau lưng hắn và mở ra.
XÍU…UU!
Ba!
Sau một khắc lôi quang bắt đầu khởi động, Diệp Huyền lập tức lướt tới khu vực hoang vu của đế đô, hắn lập tức biến mất phía chân trời.
– Linh bảo phi hành?
Ở chân trời xa xa, đôi mắt Tần Phong bắn ra hào quang và một tia hung ác xuất hiện trong mắt hắn.
– Hừ, tiểu tử này vậy mà chuẩn bị linh bảo phi hành, khá tốt ta không hề cố kỵ kịp thời đuổi tới, nếu không qua một lúc hắn có thể bình yên rời đi.
Trong nội tâm Tần Phong lúc này nghĩ mà sợ.
– Hiện tại mới nghĩ chạy trốn? Chậm rồi!
Cười lạnh một tiếng, thân ảnh Tần Phong không dừng lại, huyền thức của hắn khóa chặt thân thể Diệp Huyền và đuổi theo.
Một đạo hào quang màu tím và một đạo hào quang màu đỏ lướt đi, một chạy một đuổi và biến mất phía chân trời.
– Đi rồi?
– Cường giả Vũ Vương vừa rồi có mục tiêu là ai thế?
– Đó là linh bảo phi hành a? Lôi điện chi lực thật khủng khiếp, không nghĩ tới trong chúng ta lại che giấu một người như thế.
Đám võ giả trên đường lớn có cảm giác sống sót sau tai nạn, bọn họ ngồi dậy nhưng không còn chút khí lực nào.
May mắn mục tiêu của tên Vũ Vương kia không phải là bọn họ.
Sau một lát mọi người vừa mới chuẩn bị rời đi.
Oanh!
Ba đạo hào quang từ phương hướng đế đô lướt tới nơi này, khí tức trên người của mỗi người bộc phát đều không kém gì cường giả Vũ Vương lúc trước.
– Lục Ly đại sư!
– Viên gia Viên Phi gia chủ, còn có một người hình như là cường giả Vũ Vương của Viên gia.
Một đám võ giả đều tới đế đô, tự nhiên nhận ra đám người Lục Ly, cả đám hít khí lạnh sau đó nuốt nước bọt.
– Ta hỏi các ngươi, các ngươi lúc trước có nhìn thấy Tần gia Tần Phong đi qua đây hay không?
Lục Ly đại sư hơi dừng lại và nghiêm túc hỏi.
Trong đó một tên võ giả lớn tuổi lên tiếng:
– Lục Ly đại sư, lúc trước thật có một cường giả Vũ Vương đi ngang qua nơi đây, không biết có phải là Tần Phong gia chủ ngươi nói hay không, hắn đuổi theo một thanh niên đi hướng kia.
– Cái gì? Ngươi nói hắn đuổi theo một thanh niên?
Sắc mặt Lục Ly đại sư biến hóa, hăn nói:
– Thiếu niên kia có bộ dạng gì?
– Chúng ta không thấy rõ bộ dạng nhưng hắn có một cặp linh bảo phi hành —— cánh chim lôi điện.
– Đi!
Lục Ly đại sư không chờ tên võ giả nói hết lời lập tức đi theo hướng hắn chỉ, lúc này dám người Viên Phi nhanh chóng biến mất phía chân trời.
– Người này lại bị Tần Phong gia chủ đuổi giết, hơn nữa còn làm đám người Lục Ly đại sư đuổi theo tìm tới đây, rốt cuộc hắn là thần thánh phương nào?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 782: Đối Chiến Tần Phong (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 783: Đối Chiến Vũ Vương (1)
Cũng may tu luyện Cửu Tinh Ngạo Thế Quyết cho nên huyền lực trong cơ thể hắn vượt xa võ giả bình thường, hơn nữa người mang thiên hỏa cho nên kháng tính hỏa hệ cực mạnh, càng có Lăng Hư Chi Vũ phòng ngự mới có thể ngăn cản được.
– Ân? Vậy mà ngăn cản một chưởng của ta, linh bảo phi hành của ngươi có phẩm giai gì, hẳn là…
Trên mặt Tần Phong hơi ngạc nhiên, chợt đôi mắt của hắn bắn ra hào quang mừng rỡ như điên.
– Chẳng lẽ linh bảo phi hành của ngươi chính là thứ Lục Ly đại sư luyện chế cách đây không lâu, dẫn phát thiên địa dị tượng hay sao?
Trong nội tâm Tần Phong vui mừng không nhỏ, hắn cho rằng Diệp Huyền có thể ngăn cản công kích của mình hoàn toàn quy kết vào Lăng Hư Chi Vũ, nghĩ tới bảo vật sắp rơi vào trong tay của hắn thì hắn hưng phấn tới tận cùng.
Lúc này hắn không do dự nâng bàn tay lên tấn công lần nữa.
Ầm ầm!
Bàn tay đỏ rực như lửa không khác gì ngọn núi lớn áp thẳng vào Diệp Huyền.
– Phi Yến thân pháp!
XIU….XIU… XÍU…UU!!
Trong hỏa diễm nóng bỏng, thân thể Diệp Huyền giống như phi yến tung bay, hắn không ngừng né tránh và lôi quang bao phủ toàn thân, hắn né tránh vô cùng ưu mỹ.
– Đây là thân pháp gì?
Trong nội tâm Tần Phong chấn động, song chưởng đánh ra ý đồ trấn áp Diệp Huyền nhưng không công mà lui.
Chưởng lực mang theo hỏa diễm khủng bố thậm chí không chạm vào góc áo của Diệp Huyền.
Phi Yến thân pháp là thân pháp khống chế của Diệp Huyền kiếp trước, phẩm giai cũng không tính là cao nhưng hạch tâm lại thông qua huyền lực khống chế thân thể và đạt tác dụng chuyển hướng, hơn nữa tốc độ võ giả càng nhanh thì hiệu quả chuyển hướng càng mạnh.
Phi Yến thân pháp không có khả năng dùng chạy trốn nhưng dùng để né tránh, tiến công, Phi Yến thân pháp tuyệt đối dùng rất tốt.
Huống chi Diệp Huyền có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, có thể bằng vào hỏa nguyên tố chấn động trong thiên địa phán định quỹ tích Tần Phong công kích và tiến hành né tránh tốt nhất.
– Liệt Hỏa Phần Thiên Quyết, Tinh Hỏa Liệu Nguyên!
Trong nội tâm Tần Phong hơi táo bạo, đột nhiên hắn hét lớn.
Vù vù!
Lúc này huyền nguyên hỏa hệ bộc phát phô thiên cái địa, đồng thời Tần Phong lăng không bay trên, một chưởng trấn áp Diệp Huyền.
Hỏa diễm chi lực hung hãn hóa thành biển lửa không thể tránh né.
– Không tốt!
Sắc mặt Diệp Huyền đại biến, vội vàng vận dụng đại địa chi lực hùng hậu, ba đạo tinh hoàn màu vàng chuyển động có quy luật, chính là đại địa vũ hồn.
Một tầng áo giáp nham thạch lập tức hình thành và bao phủ quanh người Diệp huyền, bên ngoài áo giáp còn có huyền lực bảo hộ, bên ngoài vòng bảo hộ có hào quang màu lam sáng ngời.
Cùng lúc đó trọng kiếm màu đen bên hông ra khỏi vỏ, áo nghĩa không tên lưu chuyển và đâm vào bàn tay của Tần Phong.
– Chút tài mọn.
Tần Phong xùy cười một tiếng, huyền nguyên hỏa hệ bộc phát va chạm với lôi điện màu tím trước người Diệp Huyền, âm thanh đùng đùng vang lên.
Lôi quang chi lực bên ngoài thân thể Diệp Huyền vặn vẹo biến hình, tùy thời sẽ nghiền nát.
Cùng lúc đó bàn tay Tần Phong muốn tránh trọng kiếm của Diệp Huyền cũng kinh hãi không nhỏ, trọng kiếm của Diệp Huyền ẩn chứa áo nghĩa thần bí nào đó làm cho hắn có cảm giác cho dù tránh né thế nào cũng không được.
– Đã tránh không khỏi thì không cần tránh!
Tần Phong cũng quyết đoán, trong nội tâm mang theo ý hung ác, hắn đánh một chưởng lên thân kiếm màu đen, lực lượng khủng bố bộc phát như biển gầm, nó dọc theo thân trọng kiếm và tiến vào trong người Diệp Huyền.
Bị đòn nghiêm trọng này, tầng lôi điện màu tím trên người Diệp Huyền bị phá thành mảnh nhỏ, đồng thời áo giáp nham thạch cũng vỡ ra, hắn phun một ngụm máu tươi và bay ngược về phía sau, liên tiếp đụng gẫy vài cây đại thụ mới dừng lại.
– Tiểu tử, thật không nghĩ tới ngươi khó chơi như vậy, ngươi là kẻ đầu tiên có tu vi Vũ Tông ngũ giai lại có thể làm ta thi triển tuyệt chiêu như thế, đáng tiếc, mặc cho thực lực ngươi thông thiên, trước mặt Tần Phong ta cũng chỉ có con đường chết.
Tần Phong cười lạnh nói một câu, gương mặt đầy nhẹ nhõm.
Khục khục.
Tro bụi tràn ngập chung quanh, Diệp Huyền chật vật ho ra hai ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt.
– Ngươi vậy mà không chết?
Trên gương mặt nhẹ nhõm của Tần Phong mang theo ngạc nhiên, một kích cường đại của hắn giáng xuống như vậy, Diệp Huyền chỉ là Vũ Tông ngũ giai lại không chết?
Phải biết rằng dưới tình huống bình thường, đừng nói là Vũ Tông ngũ giai, cho dù là vũ Tôn lục giai tam trọng cũng sớm đầu thân khác biệt.
– Xem ra linh bảo phi hành phi hành trên người ngươi đúng là nghịch thiên.
Tần Phong quy công lao Diệp Huyền không chết cho Lăng Hư Chi Vũ, sau khi ngạc nhiên hắn càng tươi cười vui vẻ, vẻ mặt lại biến thành hung tợn.
– Xem ra ông trời không muốn ngươi chết đi quá sớm, nếu như ngươi chết ngay vừa rồi đã không có thống khổ, đáng tiếc ah, ngươi lại không chết, cho nên lát nữa ngươi muốn chết cũng khó khăn ah.
Đôi mắt Tần Phong bắn ra sát khí cực kỳ kinh người, tràn ngập âm lãnh và hung lệ.
Hắn chậm rãi đi về phía Diệp Huyền, trong nội tâm không ngừng suy nghĩ biện pháp giày vò Diệp Huyền.
– Cửu Chuyển Thánh Thể quả nhiên cường đại, hơn nữa đại địa vũ hồn cũng sinh ra biến dị nào đó.
Trong loạn thạch, Diệp Huyền nhìn Tần Phong đi từng bước về phía trước, trong nội tâm suy nghĩ một kích vừa rồi.
Tần Phong cho rằng Diệp Huyền có thể ngăn cản hắn tiến công là vì có Lăng Hư Chi Vũ, chỉ có Diệp Huyền biết rõ đây là công lao của Cửu Chuyển Thánh Thể và đại địa vũ hồn.
Đừng nhìn hắn hiện tại cực kỳ chật vật, kỳ thật tổn thương trên người hắn cũng không phải thập phần nghiêm trọng, bị chưởng lực của đối phương xâm lấn thân thể, đại địa vũ hồn hình thành áo giáp nham thạch và Cửu Chuyển Thánh Thể cho nên có thể hoàn mỹ ngăn cản tám thành lực lượng của đối phương.
Sở dĩ Diệp Huyền thổ huyết bay ngược về phía sau là vì ngăn cản lực trùng kích của hỏa độc và giảm xốc lực trùng kích mà thôi.
Tính mạng vũ hồn trong thiên môn lưu chuyển thật nhanh, kỳ thật hiện tại Diệp Huyền đã sớm bình yên vô sự.
– Vũ Vương thất giai cường đại nhất là huyền nguyên vô cùng vô tậ, hơn nữa có chứa áo nghĩa công kích mà võ giả dưới Vũ Vương không có.
Trong nội tâm Diệp Huyền thì thào tự nói.
Lúc trước hắn và Tần Phong dây dưa lâu như vậy chính là muốn biết mình có thể chạy thoát trên tay Vũ Vương thất giai hay không, hiện tại xem ra nếu như một mặt ngăn cản thì thực lực của hắn khó sống tới hiện tại.
Lúc trước hắn không có tổn thương chút nào, đáng tiếc hắn chỉ là Vũ Tông ngũ giai, huyền lực trong cơ thể có lúc tiêu hao không còn.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 784: Đối Chiến Vũ Vương (2)
Mà Tần Phong thì khác, cường giả cấp bậc Vũ Vương có thể hấp thu huyền khí vô cùng vô tận trong thiên địa, có thể nói chỉ cần bọn họ nguyện ý thì huyền nguyên vô cùng vô tận.
Nhìn thấy Tần Phong đi tới, Diệp Huyền vẫn phòng ngự cũng đã bắt đầu tiến công.
Ánh mắt hắn trong lúc này biến thành mê huyễn, trong mắt của hắn có hào quang màu lam bắn ra ngoài, đồng thời hồn lực tiếp cận lục giai cũng phóng xuất ra ngoài.
– Ân, đây là cái gì? Không tốt!
Tần Phong vốn sững sờ, ngay sau đó đầu óc hắn hơi mơ hồ, vậy mà cảm nhận được một tia mê muội.
Đồng thời tràng cảnh trước mặt biến hóa thất thường.
Trong nội tâm Tần Phong lập tức kinh hãi, vũ hồn trong cơ thể xuất hiện và phòng ngự.
Tần Phong hoàn toàn thật không ngờ Diệp Huyền còn là luyện hồn sư, hơn nữa có thể thi triển ra hồn lực ảo cảnh đáng sợ tiến công, cũng may hắn phản ứng kịp thời, điên cuồng ngăn cản cho nên mới tránh được một kiếp.
Hắn vừa mới tỉnh táo lại đã nhìn thấy ba đạo hào quang màu đen như thiểm điện điên cuồng bắn vào hai mắt của hắn.
Hắn vội vàng dùng hai tay ngăn cản đôi mắt của mình, chỉ nghe đương đương vài tiếng, Diệt Huyền Phi Đao của Diệp Huyền lập tức bị Tần Phong nắm trong tay, phi đao cũng đâm rách huyền nguyên hộ thể của Tần Phong, thậm chí đâm vào lòng bàn tay của hắn.
– Hảo tiểu tử, ngươi còn có thủ đoạn này?
Tần Phong sợ tới mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, nếu như vừa rồi không phải hắn phản ứng kịp thời, chỉ sợ đôi mắt của mình đã bị phi đao đâm mù ngay sau đó.
– Lão phu phế ngươi trước sau đó từ từ tra tấn ngươi.
Trong nội tâm Tần Phong nảy sinh ác độc, hắn đánh một chưởng vào đan điền Diệp Huyền.
Ngay trong nháy mắt này đột nhiên Tần Phong cảm thấy sát ý đáng sợ tập trung vào đỉnh đầu của hắn, hắn không kịp cân nhắc quá nhiều, vội vàng trở tay đánh một chưởng lên trên.
Chỉ nghe oanh một tiếng, Tần Phong hét thảm sau đó đạp đạp rút lui hai bước, hoảng sợ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời và tức giận quát:
– Là ai?
Trên bầu trời chỉ có một hòn đá màu đen lơ lửng trên cao, mà người khống chế bảo vật này chính là Diệp Huyền.
– Đây là huyền bảo gì?
Nội tâm Tần Phong vô cùng chấn động, một kích vừa rồi uy lực kinh người, thiếu chút nữa liền hắn cũng không thể ngăn cản, nếu như không phải hắn phản ứng kịp thời thì bản thân nhất định bị trọng thương.
Hắn vốn còn tưởng rằng là cường giả nào ra tay, hắn không hề nghĩ tới lại là một kiện huyền bảo do Diệp Huyền khống chế.
– Đáng tiếc.
Trong nội tâm Diệp Huyền cảm khái không cam lòng, hắn lúc trước tại dùng huyễn cấm chi nhãn mê hoặc Tần Phong trong ngắn ngủi, biểu hiện ra chỉ muốn dùng Diệt Huyền Phi Đao chọc mù hai mắt hắn, trên thực tế hắn âm thầm vận dụng Trấn Nguyên Thạch muốn nện Tần Phong một kích trí mạng.
Nhưng phản ứng của Tần Phong quá mức nhạy cảm, cũng quá cảnh giác nên lại không công mà lui.
– Trấn Nguyên Thạch, nện!
Một kích không trúng, Diệp Huyền cũng không có nương tay, lúc này khống chế Trấn Nguyên Thạch điên cuồng áp xuống.
Rầm rầm rầm!
Lúc này Trấn Nguyên Thạch như ngọn núi không ngừng oanh kích xuống, cả núi rừng đều có tiếng nổ lớn vang lên, vô số nham thạch nát bấy, đại thụ sụp đổ, thanh thế kinh người.
Còn muốn chạy nữa sao?
Huyền thức của Tần Phong vẫn luôn luôn chú ý tới Diệp Huyền.
Ở trong nháy mắt khi hắn né tránh, Tần Phong chợt cười đầy vẻ dữ tợn, phát động chưởng lực, lao tới truy đuổi.
Ầm ầm!
Có tiếng nổ mạnh thật lớn vang lên.
Địa vực ở trong phạm vi mấy chục trượng, tất cả đều hóa thành một mảnh đại dương hỏa diễm.
Lực lượng tuyệt đối cường đại liền bạo phát ra.
Cây cối nham thạch ở xung quanh đều bị nổ tung, hóa thành than.
Trong công kích, một bóng người màu xanh tím phóng lên trên cao, sắc mặt có chút chật vật.
– Thật là lực lượng Huyền Nguyên khủng khiếp, cuồng bạo mạnh mẽ, uy lực vô cùng.
Toàn thân Diệp Huyền đều có lôi quang màu xanh tím chạy loạn, ngăn cản lực lượng Huyền Nguyên hệ hỏa xâm chiếm.
Trên gương mặt của hắn thoáng lộ ra vẻ nghiêm trọng.
Trước đây thời gian vừa tới đế quốc Hạo Thiên, Diệp Huyền có thể lấy thực lực ngũ giai nhất trọng, dễ dàng giết chết Đồ Nhân Tôn Âm Thứu lục giai nhị trọng.
Hiện tại hắn đã đột phá đến ngũ giai nhị trọng, nhưng khi đối mặt với Tần Phong thất giai nhất trọng, lại ở thời điểm vừa đối mặt, thiếu chút nữa bị trọng thương.
Ở dưới sự công kích của Trấn Nguyên Thạch, Tần Phong liên tiếp lui về phía sau, trong lòng lại vừa sợ vừa giận.
Huyền bảo giống như núi nhỏ màu đen này, cũng không biết là bảo vật cấp bậc thế nào, rốt cuộc chấn động tới mức hai tay hắn không ngừng run rẩy, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, có có cảm giác muốn phun ra máu.
– Tiểu tử này, trên người ngươi làm sao có thể có nhiều bảo vật như vậy được? Huyền bảo này, chí ít cũng phải là cấp bậc thất giai.
Điểm mấu chốt là, một Vũ Tông ngũ giai như hắn, làm sao có khả năng chế luyện thi triển ra được.
Tần Phong chấn động kinh ngạc.
Đồng thời, trong lòng hắn cũng có cảm giác phiền muộn vô cùng.
Trước khi ra tay, dù thế nào hắn cũng không nghĩ ra, hắn sẽ bị Diệp Huyền làm cho phải chật vật như vậy.
– Ngươi cho rằng chỉ ngươi có bảo vật thôi sao?
– Keng!
Trong lúc liên tiếp lui về phía sau, Tần Phong nổi giận gầm lên một tiếng.
Trên hai tay hắn, đột nhiên xuất hiện găng tay màu ngọn lửa đỏ dáng vẻ đáng sợ.
Bộ dạng tay này là hình dạng một đầu rồng, với gai nhọn dày đặc.
Một quyền đánh ra, một tiếng rồng ngâm kinh người vang vọng bên trong thiên địa, kết hợp với lực hỏa diễm của bản thân Tần Phong, hóa thành một con cự long hỏa diễm, va chạm vào Trấn Nguyên Thạch.
Ầm!
Sóng công kích khủng khiếp không gì sánh kịp, cuốn theo tất cả tràn về phía bốn phương tám hướng.
Dưới lực trùng kích cực lớn, toàn thân Tần Phong lún vào trong nham thạch vài thước.
Diệp Huyền lại bị lực lượng khổng lồ cắn trả, kêu lên một tiếng rên rỉ, sau đó thổ huyết bay ra ngoài.
Trong lòng Diệp Huyền thầm nghĩ không ổn.
Lúc trước, ở dưới sự công kích của Tần Phong, hắn khống chế Trấn Nguyên Thạch, lại có cảm giác không có cách nào ổn định.
Điều này không phải nói rằng Trấn Nguyên Thạch kém hơn so với cái găng tay đầu rồng của Tần Phong, mà là huyền lực của hắn so ra kém hơn so với huyền nguyên của Tần Phong, dẫn đến uy lực của Trấn Nguyên Thạch căn bản không phát huy ra được.
– Tâm Dương Hỏa Vũ Hồn, phóng ra!
– Liệt Hỏa Phần Thiên Quyết… Long Viêm Khiếu Thiên!
Tần Phong hét lớn một tiếng.
Trên đỉnh đầu hắn, một đoàn hỏa diễm Vũ Hồn nồng đậm mạnh mẽ bay lên.
Trên hỏa diễm Vũ Hồn, khoảng chừng sáu vòng ngôi sao không ngừng chuyển động theo quy luật, tản ra khí tức khủng khiếp.
Trong lòng Diệp Huyền nhất thời giật mình kinh ngạc.
Vũ Hồn này của Tần Phong không ngờ là sáu sao Vũ Hồn.
Đối với Vũ Hồn mà nói, điều này tuyệt đối là một con số vô cùng nghịch thiên.
Chỉ là lúc này, hắn đã không quản được nhiều như vậy.
Hắn toàn lực vận chuyển Trấn Nguyên Thạch của mình, ầm ầm rơi xuống.
Ầm Ầm!
Trấn Nguyên Thạch cực lớn, bị lực lượng khủng khiếp trực tiếp hất bay.
Toàn thân Diệp Huyền chật vật bay ngược lại phía sau.
Áo bào trên người hắn đã bị nát bấy. kinh mạch trong cơ thể hắn chấn động xuất hiện từng vết rạn nứt.
Một lực lượng hỏa diễm nồng đậm, ở trong thân thể hắn xông qua ngang dọc.
Khóe miệng Tần Phong, cũng tràn ra một tia máu tươi.
– Tiểu tử này…
Ánh mắt Tần Phong chợt lóe lên vẻ thâm độc.
Hắn lại một lần nữa xông ra đầy vẻ hung bạo, mang tất cả đánh về phía Diệp Huyền.
– Chết cho ta!
Hắn rống to một tiếng, lực Vũ Hồn kết hợp với áo nghĩa hỏa diễn, đè ép về phía đỉnh đầu của Diệp Huyền.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 787: Kim Lân Ra Tay (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 788: Kim Lân Ra Tay (2)
Vèo!
Chỉ là lúc này, đã không phải là thời điểm để hắn có thể suy nghĩ nhiều.
Một cái bóng màu vàng, hăng hái bắn nhanh ra.
Ầm!
Hai tay giao kích, Tần Phong chỉ cảm thấy một lực lượng khủng khiếp tiến vào trong thân thể mình.
Thân thể không khỏi bay ngược ra sau hơn trăm thước.
Lực lượng thật kinh khủng.
Trong lòng của hắn vừa sợ vừa giận.
– Hắc hắc, thật sự có bản lĩnh.
Không tệ, ta thích.
Hi vọng ngươi có thể chịu đựng để ta đánh một hồi.
Đầu lưỡi huyết sắc của Kim Lân liếm liếm ở trên môi, cười một tiếng đầy hung dữ.
Hắn hóa thành một đạo lưu quang màu vàng, lại một lần nữa hung bạo lao đến.
Ầm ầm ầm…
Hai đạo lưu quang một vàng một đỏ ở trong núi rừng nhanh chóng va chạm vào nhau.
Hai người từ dưới đất đánh lên tới bầu trời, lại từ bầu trời đánh tới xuống trên mặt đất.
Lực lượng cuốn theo tất cả, ở trong thiên địa hình thành vụ nổ cực lớn.
Khắp nơi đều là tràn ngập bụi bặm.
Ánh sáng rực rỡ chiếu khắp bầu trời.
– Ha ha ha, vui vẻ, vui vẻ.
Bị giam ở trong bí cảnh nhiều năm như vậy.
Bản Yêu Vương vẫn là lần đầu tiên chiến đấu vui sướng như vậy.”
Kim Lân hưng phấn cười lớn.
Áo bào trên người hắn đã sớm nát bấy, lộ ra làn da cứng rắn.
Làn da kia, giống như sắt thép, tản ra ánh sáng màu vàng rực rỡ mơ hồ.
Trái lại, gương mặt Tần Phong đặc biệt tái nhợt, khóe miệng tràn ra máu tươi.
Chẳng biết từ lúc nào, trên người tăng thêm rất nhiều vết thương, máu tươi giàn giụa.
– Đây là… yêu nguyên.
Ngươi không phải là Vũ Vương nhân loại.
Ngươi là Yêu Vương huyền thú!
Sau khi giao thủ một hồi, Tần Phong cuối cùng cũng phát hiện ra chỗ quỷ dị trên người Kim Lân.
Người thanh niên tóc vàng này, lực lượng lớn vô cùng.
Đồng thời cường độ thân thể to lớn, vượt xa so với võ giả nhân loại.
Hắn thi triển ra lực lượng cũng vô cùng quỷ dị, hoàn toàn không giống với huyền nguyên của Vũ Vương nhân loại, ngược lại so với huyền thú Yêu Vương, lại giống nhau như đúc.
– Hiện tại mới nhìn ra được sao? gia hỏa ngươi khó tránh khỏi cũng quá ngu ngốc đi?
Kim Lân liếm liếm đầu lưỡi, trên mặt lộ ra vẻ yêu dị.
– Vậy ngươi…
Nghe được câu trả lời của Kim Lân, trong lòng Tần Phong vừa sợ lại vừa giận.
Hắn hoảng sợ nhìn về phía Diệp Huyền đáng đứng ở cách đó không xa.
Nếu như người thanh niên tóc vàng này là huyền thú Yêu Vương.
Như vậy Diệp Huyền được hắn xem trở thành điện hạ, lại là người thế nào? Lẽ nào cũng là huyền thú hay sao?
Nhưng bất kể là xét về phương diện khí tức, huyền lực, vẫn cái gì, Diệp Huyền đều giống như là nhân loại, không thể nghi ngờ.
Trên mặt Diệp Huyền biểu hiện ra sự lãnh đạm, thản nhiên nói:
– Kim Lân, đừng đùa nữa.
Còn không tốc chiến tốc thắng.
Ngươi đừng nói cho ta, ngươi ngay cả một nhân loại Vũ Vương nhất trọng, cũng không giải quyết được đấy?
– Vâng, điện hạ.
Vẻ hưng phấn trên mặt Kim Lân nhanh chóng giảm đi xuống.
Hắn nhìn chằm chằm vào Tần Phong:
– Đã lâu không chơi đùa vui vẻ.
Ta vốn còn muốn cùng ngươi chơi đùa một chút.
Chỉ có điều điện hạ đã nói như vậy, ngươi lại đi tìm chết cho ta.
Kim Lân vừa dứt lời, lực lượng Yêu Vương màu vàng, nhanh chóng tràn ngập khắp toàn thân của hắn.
Ầm!
Hai chân hắn đạp mạnh xuống đất.
Toàn thân thể của hắn, giống như một viên đạn pháo vậy, bắn mạnh ra ngoài.
– Không tốt!
Mí mắt Tần Phong đột nhiên giật mạnh vài cái.
Hắn chỉ cảm thấy trước mặt có một đạo lưu quang màu vàng, nhanh chóng trở nên lớn hơn.
Hai bàn tay có ánh sáng màu vàng lóe lên, chợt xuất hiện ở trước mặt hắn.
– Viêm Thuẫn!
Tần Phong vội vàng hét lớn một tiếng.
Một tấm lá chắn hỏa diễm do hỏa diễm màu đỏ tạo thành, trong nháy mắt hình thành ở trước người của hắn.
Đồng thời, hai tay hắn đan xen. huyền nguyên dồi dào hóa thành sóng đào vô biên, nghênh đón về phía hai tay của Kim Lân.
– Hắc hắc, chỉ là tấm lá chắn hỏa diễm, cũng muốn ngăn cản được ta sao?
Kim Lân lạnh lùng cười.
Không ngờ trong nháy mắt hai tay của hắn hóa thành lợi trảo, hung hăng xé một cái.
Xoạt!
Tấm lá chắn do hỏa diễm huyền nguyên tạo thành lại giống như xé lụa bị vỡ ra.
Ngay sau đó hai móng của Kim Lân, cùng mặt quyền của Tần Phong, hung hăng va chạm vào nhau.
Ầm ầm!
Hai lực lượng khủng khiếp va chạm, hóa thành một đợt sóng xung kích vô hình tràn ngập ra xung quanh.
Tần Phong phun ra một búng máu, toàn thân nặng nề đập vào trong nham thạch phía lưng, tạo ra bụi bặm ngập trời.
Hắn hoảng sợ nhìn chằm chằm vào Kim Lân, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
Một đòn vừa rồi, lực lượng của người thanh niên tóc vàng này so với trước đây, đâu chỉ là mạnh mẽ hơn một bậc.
Lúc này hắn mới hiểu được, thời điểm trước đó, khi Kim Lân chiến đấu với hắn, Kim Lân vẫn che giấu thực lực thật sự.
Đi!
Giờ phút này, một loại cảm giác sợ hãi không hiểu từ đâu lại dâng lên ở trong lòng Tần Phong.
Hắn lập tức không chút do dự, hóa thành một đạo lưu quang màu đỏ, phóng lên cao.
Trước khi đi, ánh mắt hắn chợt xác định phong tỏa ở chỗ của Diệp Huyền.
Trên đỉnh đầu Tâm Dương Hỏa Vũ Hồn tản ra khí tức Vũ Hồn khủng khiếp.
Toàn thân trên người, cũng bốc cháy lên hỏa diễm hừng hực.
– Liệt Hỏa Phần Thiên Quyết… Viêm Long Phần Thiên!
Ầm ầm ầm.
Dưới tiếng gầm thét phẫn nộ, một con cự long hỏa diễm, hung ác độc địa mang theo tất cả cuốn về phía Diệp Huyền.
Ở trong lúc rời đi, Tần Phong lại vẫn không quên muốn lấy mạng của Diệp Huyền.
– Ở trước mặt ta, ngươi cũng dám động thủ đối với điện hạ sao? Tự đâm đầu vào chỗ chết.
Kim Lân thấy thế, chợt nổi giận gầm lên một tiếng.
Trên đỉnh đầu hắn, một đạo khí tức hồn niệm tràn ngập.
Đồng thời một con mãnh thú màu vàng hiện lên, chắn ở trước mặt công kích của Tần Phong.
Đây là hồn niệm của Kim Lân, ngưng tụ ra ảo ảnh hồn niệm.
Huyền thú một khi đột phá tới thất giai, sau khi trở thành Yêu Vương, hồn niệm sẽ có sự nâng cao cực lớn.
Hơn nữa có thể làm được hành động rời khỏi thân thể.
Đây là năng lực riêng của huyền thú tộc.
Ầm!
Dưới một đòn, ảo ảnh hồn niệm của Kim Lân chợt rung động, nhưng lại cứng rắn ngăn chặn lại tất cả công kích của Tần Phong.
– Chết đi cho ta!
Trong nháy mắt, ảo ảnh hồn niệm màu vàng đập vào trên người Tần Phong, ở ngực hắn đánh ra một vết máu thật dài.
Từ trong đó bắn mạnh ra từng vệt máu tươi.
Đồng thời một lực lượng hồn niệm cường đại, nhanh chóng tiến vào trong thân thể Tần Phong.
Sắc mặt Tần Phong tái nhợt, lại không kịp ra tay với Diệp Huyền nữa.
Tâm Dương Hỏa Vũ Hồn lục tinh chấn động mạnh một cái, ngăn cản hồn niệm của Kim Lân trùng kích, bất chợt hóa thành một đạo tia sáng màu đỏ.
Hắn cũng không quay đầu lại, xoay người rời đi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 789: Giết Chết Tần Phong
– Còn muốn chạy sao? Ta đã đồng ý sao?
Ngay vào lúc này, một giọng nói lạnh lùng lạnh lẽo vang lên ở trên đỉnh đầu Tần Phong.
Hắn hoảng sợ ngẩng đầu, liền phát hiện ra, Diệp Huyền lúc trước vẫn trọng thương nằm ở nơi đó, chẳng biết từ lúc nào, không ngờ đã đi tới trên đỉnh đầu của hắn.
Núi nhỏ huyền bảo màu đen ở phía trên hắn, không ngừng xoay tròn, phóng ra khí tức uy áp khủng khiếp.
Điều càng làm cho Tần Phong kinh hãi là, trên người Diệp Huyền tràn đầy huyền lực, sắc mặt hồng nhuận, không ngờ không có một chút dáng vẻ bị thương nào.
– Ngươi… ngươi làm sao có thể không bị thương được?
Trong nháy mắt, trong lòng Tần Phong không khỏi cảm thấy kinh hãi.
Thậm chí hắn có một loại cảm giác hoảng hốt lo sợ.
Vừa rồi, ở dưới công kích của hắn, rõ ràng bản thân Diệp Huyền đã bị trọng thương, còn bị lửa độc xâm nhập vào cơ thể.
Bất luận là một loại thương thế nào, đều vô cùng nghiêm trọng.
Tuyệt đối không thể dễ dàng khỏi bệnh được như vậy.
Nhưng lúc này, thời gian mới trôi qua được một khắc đồng hồ, trên người Diệp Huyền không ngờ giống như là không bị tổn thương.
Đây quả thực là chuyện nửa đêm nói chuyện phương tây.
– Chỉ dựa vào chút công kích ấy, ngươi nghĩ rằng ngươi thật sự có thể thương tổn được ta sao?
Diệp Huyền giễu cợt cười.
Hắn không chút lưu tình, vận dụng toàn lực phát động Trấn Nguyên Thạch, ầm ầm đập xuống phía dưới.
Ầm ầm!
Nếu như ngay từ lúc đầu, lấy thực lực của Tần Phong, còn có thể miễn cưỡng ngăn cản được Trấn Nguyên Thạch của Diệp Huyền.
Nhưng lúc trước, trong khi cùng Kim Lân giao đấu, bản thân Tần Phong đã bị trọng thương.
Tất cả thực lực còn lại chưa đủ phân nửa.
Hắn liền lập tức bị hung hăng đập rơi xuống.
Phía dưới, Kim Lân đã sớm theo sát lao đến.
Không biết hắn thi triển ra bí pháp gì, trên móng tay đột nhiên tràn ngập ra một khí tức hồng hoang viễn cổ tới.
Từng đạo phù văn lóe lên, móng tay sắc bén, phút chốc hóa thành một đạo lưu quang màu vàng, hung hăng cắm vào trong thân thể Tần Phong, ở trong thân thể của hắn, xé rách ra một vết thương thật lớn.
A!
Tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng thiên địa.
Mưa máu bắn ra ở trong hư không.
Tần Phong vẫn chưa kịp phản ứng, Diệp Huyền đã khống chế được Trấn Nguyên Thạch, lại một lần nữa đập xuống phía dưới.
– Không!
Trong ánh mắt Tần Phong, hiện lên một vẻ tuyệt vọng.
Phù phù phù.
Khí tức khủng khiếp tràn ngập xuống.
Trong nháy mắt thân thể Tần Phong chia năm xẻ bảy, bị đập thành bánh thịt.
Đường đường là gia chủ Tần gia, Vũ Vương thất giai, lúc đó lại ngã xuống.
Tâm Dương Hỏa Vũ Hồn giống như hỏa diễm vậy, ở trên thi thể Tần Phong không ngừng thiêu đốt.
Diệp Huyền lập tức thi triển ra Vũ Hồn cắn nuốt.
Vũ Hồn hình người phóng ra một sự cắn nuốt tuyệt đối mạnh mẽ, hoàn toàn hấp thu vào Tâm Dương Hỏa Vũ Hồn của Tần Phong.
Tâm Dương Hỏa Vũ Hồn lục tinh, là sau khi Diệp Huyền sống lại, cắn nuốt Vũ Hồn hấp thu, nhận được một đạo Vũ Hồn mạnh nhất.
Một lực lượng nóng rực, ở trong lúc cắn nuốt, Vũ Hồn trong thân thể tràn ra, phóng ra từng lực lượng cuồng bạo, không ngừng giãy dụa.
– Trấn áp cho ta.
Ánh mắt Diệp Huyền thoáng ngưng tụ, Vũ Hồn cắn nuốt toàn lực vận chuyển. tâm Dương Hỏa Vũ Hồn của Tần Phong lập tức lại hóa thành lực lượng Vũ Hồn tinh thuần nhất, bị hấp thu từng chút một đến khi hết sạch sẽ.
Vũ Hồn cắn nuốt hình người vốn mơ hồ, sua khi hấp thu Tâm Dương Hỏa Vũ Hồn lục tinh, rõ ràng trở nên càng khổng lồ hơn một chút.
Một lực lượng càng thêm khủng khiếp, từ trong đó tản ra.
– Lực lượng hồn niệm của điện hạ, hình như mạnh hơn.
Kim Lân ở một bên, kinh hồn bạt vía nhìn cảnh tượng như vậy.
Loại khí tức Vũ Hồn cắn nuốt đáng sợ này, theo bản năng khiến cho hắn vô cùng sợ hãi.
Mà cắn nuốt lực lượng Vũ Hồn của võ giả nhân loại, thủ đoạn như vậy, Kim Lân từ trước tới nay cũng chưa từng thấy qua từ trên người huyền thú Yêu Vương khác.
Chỉ có từ trên người điện hạ, hắn mới nhìn thấy qua cảnh tượng như vậy.
– Được rồi, chúng ta lên đường thôi.
Thu hồi chiếc nhẫn trữ vật và găng tay của Tần Phong, Diệp Huyền không có bất kỳ sự dừng lại nào.
Toàn thân hắn nhanh chóng hóa thành một đạo lôi quang, biến mất ở phía chân trời.
Ở sau khi Diệp Huyền rời đi không bao lâu, từng bóng người từ phía xa chậm rãi tới gần.
– Các ngươi xem rõ chưa? Có đúng là ở đây hay không?
– Hẳn không có sai.
– Hình như một chút động tĩnh cũng không có.
Hình như cuộc chiến đấu đã kết thúc.
Những bóng người kia, có một người mặc áo giáp, nhìn dáng vẻ đều là võ giả ở dãy núi Lạc Nguyệt này rèn luyện.
Mỗi một người đều lộ vẻ cẩn thận đến gần.
Sau khi phát hiện không có gì nguy hiểm, bọn họ mới là cẩn thận đi tới chỗ đám người Diệp Huyền bọn họ chiến đấu lúc trước.
Nhìn mặt đất nham thạch dường như bị hoàn toàn cày xới qua, toàn bộ đám võ giả này cũng không nhịn được liền hít một hơi khí lạnh.
Khắp núi rừng từ lâu đã hoàn toàn thay đổi.
Vô số nham thạch và cây cối nát bấy thành hư vô.
Lưu lại chỉ là đống hỗn độn đầy mặt đất.
Trên mặt đất, một mảnh cháy đen.
Một ít nham thạch ở dưới nhiệt độ nóng rực, thậm chí bị thiêu đốt, biến thành tinh thể màu đen.
Cảnh tượng như vậy, làm cho tất cả đám những người thám hiểm này đều trợn mắt há hốc mồm, hoảng sợ không thôi.
– Uy lực kinh khủng như thế.
Đây tuyệt đối là cuộc đại chiến cấp Vũ Vương.”
– Nguyên lực thuộc tính hỏa diễm.
Ở Đế Đô chúng ta, số lượng Vũ Vương hệ hỏa cũng không phải rất nhiều đi?
– Nhìn vừa dáng vẻ người kia, hình như giống với Tần Phong gia chủ Tần gia, hào môn Đế Đô chúng ta.
Đám võ giả này, đều là người thám hiểm ở gần đây săn giết yêu thú.
Sau khi từ phía xa nhìn thấy được trận chiến đấu vừa rồi, mỗi một người không kìm chế được được sự hiếu kỳ trong lòng, cho nên đều chạy tới đây.
Sau một hồi thảo luận, bọn họ cũng nhìn thấy được thi thể của Tần Phong bị Trấn Nguyên Thạch đập thành thịt nát.
Dáng vẻ thê thảm này, khiến trong lòng tất cả mọi người đều đổ ra mồ hôi lạnh.
– Trang phục này, hình như thật sự là Tần Phong gia chủ Tần gia.
– Thật sự là hắn sao? Vậy võ giả tóc vàng mới vừa cùng hắn giao đấu rốt cuộc là ai?
– Hình như còn có một gã võ giả khác có cánh chim màu xanh tím.
Chẳng lẽ hắn cũng là cường giả Vũ Vương hay sao?
Sau khi phát hiện ra thân phận của Tần Phong, tất cả võ giả ở đây đều vô cùng khiếp sợ.
Bọn họ tìm kiếm ở trên người Tần Phong một hồi.
Sau khi không có tìm được bất kỳ kết quả gì cả, mỗi một người đều rời khỏi đó, biến mất.
Lúc này, bầu không khí trong Đế Đô lại có vẻ vô cùng quỷ dị.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 790: Thân Phận Bị Lộ (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










