[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 73 : Chu Thanh Ngọc (2) (c721-c730)
❮ sautiếp ❯Chương 721: Chu Thanh Ngọc (2)
– Tiểu tử, đừng tưởng rằng ngươi có quan hệ với Luyện Khí Phường thì khó lường, Tần gia muốn tiêu diệt ngươi tuyệt đối là chuyện vài phút mà thôi.
Tần Vũ tức giận nói.
Diệp Huyền khinh thường cười cười:
-Ta không phát hiện ra nha, Tần Vũ ngươi cũng không phải không có phái người ám sát ta, hiện tại ta đang ngồi tại nơi này, là nam nhân thì đừng có nói lời vô dụng, có bản lãnh gì thì ra khỏi Thông Thiên phóng ngựa tới đây, nếu ngươi không dám là nói nhảm.
Nói xong lời này Diệp Huyền cũng mặc kệ Tần Vũ, hắn và La Thành ngồi xuống, bản thân mình cầm chén trà uống một ngụm.
Sắc mặt Tần Vũ tức giận gương mặt tái nhợt.
Nhìn thấy vẻ mặt của Tần Vũ như thế làm mọi người nơi này vô cùng giật mình, tại đế đô có thể làm Tần gia mất mặt như thế không nhiều.
Diệp Huyền và La Thành đã đến chỉ là chuyện xen vào giữa mà thôi, cũng không có gây ra bao nhiêu gợn sóng.
Mọi người nhanh chóng nói chuyện với nhau.
Nhưng mà chung quanh Diệp Huyền và La Thành hình thành khu vực chân không, không có người nguyện ý tiến tới gần.
Diệp Huyền và La Thành cũng không thèm quan tâm, nhắm mắt dưỡng thần và nói chuyện với nhau.
Cách đó không xa, ánh mắt Tần Vũ lạnh lùng nhìn sang nơi này, trong nội tâm không biết đang suy nghĩ ý đồ xấu gì.
Trong đại sảnh cũng phân thành hai khu vực, rất nhiều tuổi trẻ anh tài đều vây quanh hai người Chu Khinh Vi và Mộ Dung Vân Tiêu.
Trong đó Mộ Dung Vân Tiêu, thanh nhã tú lệ, vô cùng nhiệt tình với người chung quanh, một khu vực lạnh nhạt lại yên tĩnh.
Mà Chu Khinh Vi đứng trong đám người, hình như rất hưởng thụ cảm giác trăng sáng trên cao, ánh sao vây quanh.
Trừ những mỹ nữ này ra cũng có một ít thanh niên bị chú ý.
Trong đó bên cạnh Chu Khinh Vi có một thanh niên diện mạo bất phàm, hắn mặ áo bào màu xanh, lưng đeo trường kiếm, lại đội khăn trùm đầu, tóc dài xõa tung, khóe miệng cười cười phóng đãng không bị trói buộc hấp dẫn không ít người chú ý.
Thậm chí hai người Mộ Dung Vân Nghĩa và Tần Vũ trước mặt hắn cũng ảm đạm thất sắc.
Ánh mắt của hắn bình tĩnh, nhìn như ôn hòa nhưng lộ ra một loại khí chất cao cao tại thượng, ngạo khí áp đảo tất cả.
Trong quá trình chờ đợi, hắn đều lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, thẳng đến khi Mộ Dung Vân Tiêu lẳng lặng ngồi ở nơi hẻo lánh thì hắn mới bưng một chén rượu đi tới trước bàn của Mộ Dung Vân Tiêu.
– Chu Thanh Ngọc đại ca.
Nhìn thấy người này đã đến, Mộ Dung Vân Nghĩa và Tần Vũ đang đứng nói chuyện với nhau đều nhìn sang, thần sắc có chút kiêng kị nói ra.
Chu Thanh Ngọc nhẹ nhàng cười cười, hắn gật gật đầu với hai người xem như bắt chuyện qua, sau đó hắn cười nói với Mộ Dung Vân:
– Vân Tiêu muội tử, thời gian một năm không gặp, ngươi lại xinh đẹp không ít, ta có thể ngồi chứ?
– Chu Thanh Ngọc đại ca muốn ngồi ở đâu là tự do của ngươi..
Trên mặt Mộ Dung Vân Tiêu không nhìn ra chấn động gì.
– Ha ha, Vân Tiêu muội tử vẫn tính tình như cũ, Vân Vũ đại ca của ngươi lúc ở trong học viện còn thường xuyên nhắc ngươi với ta đấy.
– Vân Vũ đại ca?
Mộ Dung Vân Tiêu ngẩng đầu, hai mắt mang theo thần thái kích động.
– Hắn ở trong Lam Quang học viện như thế nào?
Chu Thanh Ngọc nhẹ nhàng cười cười:
– Vân Vũ đại ca chính là nhân vật phong vân trong Lam Quang học viện đấy, không người không biết, không người không hiểu ah.
Mộ Dung Vân Tiêu tươi cười kinh hỉ, lẩm bẩm nói:
– Đó là khẳng định, Vân Vũ đại ca đi tới nơi nào đều có danh tiếng lớn.
Chu Thanh Ngọc cười nói:
– Không tính xuất chúng nhất nhưng cũng là thượng du.
Mộ Dung Vân Tiêu kinh nghi nói:
– Lam Quang học viện đáng sợ như vậy?
– Ngươi cứ nói đi?
Sâu trong mắt Chu Thanh Ngọc bắn ra hào quang kiêng kị cười khổ nói:
– Lam Quang học viện cạnh tranh kịch liệt, thiên tài tụ tập, gần như bao quát đại bộ phận thiên tài của Mộng Cảnh bình nguyên, ngay cả ta ở đó cũng gặp áp lực to lớn, căn bản không phải người ngoài có thể tưởng tượng.
Nói tới chỗ này, Chu Thanh Ngọc khinh thường nhìn Mộ Dung Vân Nghĩa và Tần Vũ,
– Nghe nói hai người các ngươi gần đây có danh khí lớn tại đế đô, nói thật, các ngươi chơi chỉ là đồ chơi tiểu hài tử mà thôi, đến Lam Quang học viện, các ngươi còn không bằng tầng dưới chót.
– Đặc biệt là Tần Vũ ngươi, nói thiếu niên vừa rồi, nếu như mới vừa rồi dám ngông cuồng tại Lam Quang học viện đã sớm bị đánh chết ngay trước mặt ngươi, có thể hung hăng càn quấy một lúc cũng bỏ đi, bởi vì ngươi đúng là rất vô dụng.
Chu Thanh Ngọc nói chuyện thập phần khó nghe, hoàn toàn không bận tâm cảm thụ của Tần Vũ.
Gương mặt Tần Vũ lúc này đr lên, hắn nhìn chằm chằm vào Chu Thanh Ngọc, hai đấm xiết chặt, trong nội tâm tức giận như núi lửa phun trào, đến cuối cùng bị hắn nhịn xuống không phát tác.
– Không nên không phục, Lam Quang học viện cạnh tranh kịch liệt, năm đó các ngươi không có được chọn là có nguyên nhân.
Chu Thanh Ngọc cười nhạt một tiếng, hồn nhiên không có đặt tức giận của Tần Vũ trong lòng.
– Vân Tiêu muội tử, nghe nói ngươi và Vi muội năm nay muốn đi tham gia khảo hạch của Lam Quang học viện? Còn mấy tháng nữa là tới thời điểm khảo hạch nhập học Lam Quang học viện bắt đầu, hiện tại ngươi mới tứ giai đỉnh phong còn có chút nguy hiểm, nếu có thể đủ trong thời gian này đột phá Vũ Tông ngũ giai mới ổn thỏa.
Chu Thanh Ngọc ngữ khí người từng trải, lại cao cao tại thượng chỉ điểm.
Lúc Chu Thanh Ngọc phê bình đám người Tần Vũ, Diệp Huyền đánh giá bốn phía đại sảnh nhưng lại có chút nghi hoặc.
– La Thành, trong đại sảnh này không có nhân vật cao tầng sao? Như gia chủ Chu gia, gia chủ Tần gia, chẳng lẽ bọn họ không tham dự đấu giá hội Thông Thiên các sao?
Diệp Huyền nghi hoặc hỏi.
Hắn xem ra đấu giá hội một năm một lần, có lẽ đủ để hấp dẫn không ít cường giả đỉnh cấp, hắn không nhìn thấy cao thủ Vũ Vương thất giai trong đại sảnh, việc này không hợp lý.
La Thành cười nói:
– Diệp thiếu, bọn họ làm sao không tham gia đấu giá một năm một lần của Thông Thiên các chứ, thân phận các tộc trưởng không giống, bọn họ không xuất hiện sớm, chỉ có chờ đấu giá bắt đầu mới có thể tới nơi này, có người chỉ xuất hiện khu đấu giá vật phẩm áp trục.
Diệp Huyền lúc này mới gật gật đầu.
Đồng thời trong lòng cũng có chút yên lòng.
Thanh Xuân Bất Lão Đan có hiệu quả với bất cứ nữ nhân nào, nhưng chỉ cần là người có thân phận cao quý mới có thể ra giá cao, nếu như đấu giá hội không có cao tầng tới tham gia, cuối cùng cũng không tạo ra oanh động gì đó.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 722: Người Đố Kỵ (1)
Thời điểm hai người nói chuyện với nhau, trong đại sảnh đột nhiên có tiếng huyên náo xôn xao vang lên.
Diệp Huyền ngẩng đầu nhìn sang, liền nhìn thấy một thiếu nữ áo tím đi vào trong đại sảnh.
Nàng dáng đi thướt tha, mái tóc dài màu đen búi thành bó tinh xảo, lộ ra dáng vẻ trang nhã đoan trang, gương mặt sáng bóng hồng nhuận phơn phớ, vô cùng mịn màng, lông mày lá liễu cong vút, đôi mắt thanh tịnh xinh đẹp.
Khí chất nàng cao nhã, cả đại sảnh bởi vì nàng tiến vào mà đột nhiên tỏa sáng rực rỡ.
– Là Đông Phương Tử Ti tiểu thư của thần hành thương hội.
– Tại sao nàng tới nơi này?
– Đông Phương Tử Ti tiểu thư là một trong mười đại mỹ nhân của Mộng Cảnh bình nguyên, chẳng những xinh đẹp, hơn nữa còn là thiên tài đỉnh cấp của Lam Quang học, hôm nay gặp được quả nhiên kinh diễm phi phàm.
Người tới chính là thần hành thương hội Đông Phương Tử Ti, nàng vừa xuất hiện cả đại sảnh lập tức huyên náo, gần như tất cả ánh mắt nam nhân đều nhìn lên người Đông Phương Tử Ti.
Luận dung mạo, Đông Phương Tử Ti còn mỹ lệ hơn Mộ Dung Vân Tiêu và Chu Khinh Vi một ít nhưng có thể xem như sàn sàn nhau, nhưng điểm khác nhau duy nhất chính là khí chất của Đông Phương Tử Ti.
Loại đoan trang như thế tuyệt đối không phải nữ tử bình thường có khả năng có được, kết hợp với thân phận thiên tài đỉnh cấp của Lam Quang học viện, lúc này mới có danh xưng một trong thập đại mỹ nhân của Mộng Cảnh bình nguyên.
Dù sao trên Mộng Cảnh bình nguyên có rất nhiều mỹ nữ nhưng không phải tất cả mỹ nữ đều có thể có được danh xưng thập mỹ nhân, muốn danh xưng này trừ dung mạo ra, thực lực và thiên phú là bộ phận không thể bỏ qua, thậm chí còn là bộ phận chủ yếu.
– Đông Phương Tử Ti, ngươi cũng tới, đúng là trùng hợp.
Nhìn thấy Đông Phương Tử Ti, Chu Thanh Ngọc lập tức đứng lên và vẻ mặt tươi cười đi tới, cũng không để ý tới Mộ Dung Vân Tiêu bên cạnh.
Trong lòng của hắn tràn đầy kích động, trong học viện, Đông Phương Tử Ti danh khí quá lớn, hắn có biết đối phương nhưng có rất ít cơ hội tiếp xú, không nghĩ tới lúc mới trở lại gia tộc tham gia đấu giá hội tại đế đô vậy mà có thể gặp được Đông Phương Tử Ti, nhất thời làm hắn hưng phấn không thôi.
Hắn chưa bao giờ gặp qua cơ hội tốt như thế bao giờ.
Nghĩ tới đây Chu Thanh Ngọc lập tức bày ra bộ dáng tươi cười mê người, tiêu sái đi đến trước.
– Là Chu gia Chu Thanh Ngọc công tử.
– Chu Thanh Ngọc công tử cũng là đệ tử của Lam Quang học viện, khẳng định biết Đông Phương Tử Ti tiểu thư, nơi này cũng chỉ có đối phương mới được hắn chú ý.
– Mỹ nữ như thế, chỉ cần có thể nói với nàng một câu, ta nguyện ý giảm thọ mười năm.
Có thể xuất hiện tại nơi này đều là công tử ca của đế quốc, hiện tại nội tâm bọn họ tức giận và thét dài.
Đông Phương Tử Ti có danh khí quá lớn tại Mộng Cảnh bình nguyên, danh xưng thập đạii mỹ nhân Mộng Cảnh bình nguyên cũng tăng giá trị gấp trăm lần, thế hệ trẻ cả Mộng Cảnh bình nguyên đều biết nàng.
Chu Khinh Vi nhìn thấy mọi người đang vây quanh mình đều là Đông Phương Tử Ti, khóe miệng của hắn nở nụ cười mê người, trong nội tâm ghen ghét: hừ, có gì khó lường, không phải là một trong thập đại mỹ nhân sao, chờ ta gia nhập Lam Quang học viện, bình chọn thập đại mỹ nhân lần sau sẽ có ta, đại ca cũng thật là, loại nữ nhân này có gì tốt mà tới gần.
– Thì ra là Chu Thanh Ngọc sư huynh.
Đối mặt Chu Thanh Ngọc đến gần, Đông Phương Tử Ti chỉ khẽ gật đầu, rồi sau đó ánh mắt của hắn không ngừng dò xét trong đại sảnh.
Chu Thanh Ngọc mỉm cười, vừa định nói cái gì đó, đột nhiên ánh mắt Đông Phương Tử Ti sáng ngời, không chờ Chu Thanh Ngọc mở miệng đã bước nhanh rời khỏi nơi này, lúc này đi qua một góc.
Mọi người quay đầu nhìn sang, nhìn thấy tại nơi hẻo lánh chính là hai người Diệp Huyền và La Thành.
Chẳng lẽ Đông Phương Tử Ti tiểu thư quen biết hai người bọn họ?
Trong lòng mọi người liên tục xuất hiện nghi hoặc này.
– Diệp thiếu, mau nhìn, là Đông Phương Tử Ti tiểu thư, đệ tử thiên tài của Lam Quang học viện, nghe nói thời điểm nàng vừa tròn hai mươi cũng đã là Vũ Tông ngũ giai, không chỉ như thế, Đông Phương Tử Ti tiểu thư còn là luyện dược sư tứ phẩm
Thời điểm Đông Phương Tử Ti xuất hiện trong đại sảnh, La Thành cũng vô cùng kích động, hắn không ngừng nói bên tai Diệp Huyền, đột nhiên ánh mắt của hắn giật mình và kinh nghi:
– Ồ, vì sao Đông Phương Tử Ti tiểu thư giống như đang đi tới chỗ chúng ta, ồ, nàng đi tới chỗ chúng ta, Diệp thiếu, Đông Phương Tử Ti tiểu thư đang đi về phía chúng ta, xảy ra chuyện gì, ánh mắt của nàng nhìn chằm chằm vào đây, chẳng lẽ nàng vừa ý ta? Diệp thiếu, mau nhìn giúp ta, y phục của ta còn chưa sửa sang lại, cúc áo có cài sai hay không…
La Thành kích động tột đỉnh, gương mặt đỏ lên.
– Không nghĩ tới lại gặp ngươi tại đây, nghe Dạ thúc nói ngươi ở nơi này, ta còn có chút không tin đấy.
Trước mắt bao người, Đông Phương Tử Ti đi tới trước mặt Diệp Huyền sau đó cười nhạt nói một câu.
Nàng cười khuynh thành như bách hoa nở rộ.
Lạnh, trời đông giá rét.
Diệp Huyền cảm thấy vô số ánh mắt lạnh như băng nhìn sang nơi này, ngay cả máu huyết trong người cũng đóng băng.
Cùng lúc đó trên người La Thành nghe được tiếng cõi lòng tan vỡ.
Giờ khắc này ánh mắt nam nhân toàn trường đều nhìn lên người Diệp Huyền, sát khí bốc lên như có thù bất cộng đái thiên.
Đặc biệt là trong ánh mắt Chu Thanh Ngọc còn mang theo một tia oán độc và lo lắng.
Trong mắt hai người Mộ Dung Vân Tiêu và Chu Khinh Vi xuất hiện một tia kinh ngạc, cho dù thế nào cũng không tưởng tượng nổi Đông Phương Tử Ti vậy lại chủ động tới chào hỏi Diệp Huyền.
– Khục khục, Diệp thiếu, ta cảm giác hơi mắc tiểu, đi nhà vệ sinh một lúc, các ngươi chậm rãi trò chuyện.
La Thành rất là biết điều, hắn lập tức đứng lên và rời đi như tia chớp.
Đông Phương Tử Ti rất tự nhiên ngồi lên vị trí của La Thành vừa ngồi.
– Hồng nhan họa thủy ah, ngươi không biết ngươi vừa ngồi xuống đã làm ta nhận bao nhiêu thù hận không?.
Diệp Huyền lại nói.
– Ngươi còn biết sợ sao?
Đông Phương Tử Ti, hé miệng cười cười.
Nàng rất rõ ràng tính cách của Diệp Huyền, lúc ban đầu ở Phẩm Bảo Các tại thành Hắc Thạch, lúc bị nhiều người vây xem đều có thể lạnh nhạt như không có gì, há sẽ để ý những ánh mắt người chung quanh.
– Sợ thì không sợ nhưng không ai tự đi tìm phiền toái cho mình.
Diệp Huyền cười nói:
– Nếu không như vậy, xem ngươi kéo nhiều thù hận cho ta như vậy, cho ta chút chỗ tốt là được.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 723: Người Đố Kỵ (2)
Đông Phương Tử Ti giống như cười mà không phải cười:
– Ngươi nghĩ muốn chỗ tốt gì?
– Lấy thân báo đáp là cái gì, ta là người rất tùy ý.
Phốc phốc!
Lúc này có một đám võ giả không ngừng nghe ngóng, điên cuồng lau mồ hôi lạnh trên trán, ngay cả huyền khí trong tay cũng rơi xuống, điên cuồng nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền.
Diệp Huyền cau mày nói:
– Năm nay người vô sỉ nhiều như thế, ngay cả nói chuyện cũng có nhiều người nghe lén như thế, tại sao đức hạnh kém như thế?
Diệp Huyền nói xong tiện tay ném ra một trận bàn, sau đó đánh ra vài đạo cấm chế, tất cả đám người chung quanh toàn lực nghe lén, lập tức phát hiện huyền thức của mình ngăn các ra ngoài, rốt cuộc không thể cảm nhận được Diệp Huyền đang nói gì.
Ánh mắt Đông Phương Tử Ti ngưng tụ, lúc này cười nói:
– Diệp thiếu nói chuyện đúng là thú vị.
Nói xong ánh mắt của nàng hơi ngưng trọng.
– Kỳ thật lần này tới Hạo Thiên đế quốc hoàn toàn là vì hợp tác giữa ngươi và thần hành thương hội, những ngày qua ta cũng ở gần Hạo Thiên đế quốc, sau khi nhận được tin tức của Dạ thúc nên chạy tới đây.
Diệp Huyền nói:
– Hợp tác không phải đã bàn rồi sao, chẳng lẽ thần hành thương hội các ngươi muốn đổi ý?
– Cũng không phải, thần hành thương chúng ta đã ra quyết định cho tới bây giờ chưa từng đổi ý qua, lucsnafy ta tới đây là có một việc muốn tìm Diệp thiếu ngươi hỗ trợ.
Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Thần hành thương hội các ngươi là một trong mấy đại thương hội trên tmộng Cảnh bình nguyên, ta có thể giúp các ngươi cái gì?
– Ngươi nhất định có thể.
Đông Phương Tử Ti khẽ cắn môi, cố lấy dũng khí nói:
– Ngươi cũng biết thần hành thương hội chúng ta đang lâm vào nguy cơ cực lớn, lần trước nhờ có đại lượng linh dược của các hạ mới hòa hoãn thoáng một ít, mặc dù hòa hoãn nguy cơ nhưng cũng chưa giải trừ toàn bộ, cho nên ta muốn hỏi một chút, ngươi có thêm những linh dược kia không, nếu có, kính xin bán ra cho thần hành thương hội chúng ta, thù lao sẽ làm ngươi thỏa mãn.
Đông Phương Tử Ti khẩn trương nói ra, trong ánh mắt mang theo một tia khát vọng.
Diệp Huyền liếc nhìn nàng một cái, cũng không giấu diếm, nói:
– Ta đúng là còn một ít linh dược, tại sao ta phải bán cho các ngươi? Ngươi cũng biết linh dược của ta vượt qua bất cứ linh dược nào trên thị trường, bất cứ cửa hàng linh dược có chút ánh mắt đều cần, không nói chuyện khác, chỉ cần ta nguyện ý, hoàn toàn có thể đóng gói bán trên đấu giá hội Thông Thiên các, tuyệt đối sẽ có không ít người động tâm, ngươi tin hay không.
Đông Phương Tử Ti cắn cắn bờ môi, nàng biết rõ Diệp Huyền nói là sự thật.
– Ngươi muốn cái gì?
Đông Phương Tử Ti nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền.
Diệp Huyền trầm tư một lát, mở miệng cười nói:
– Ta muốn cái gì rất đơn giản, đó chính là bảo vật thất giai giống như lần trước.
– Điều đó không có khả năng…
Đông Phương Tử Ti cười khổ một tiếng, thần thái hơi tiều tụy.
– Bảo vật Vương cấp thất giai đều là vật báu vô giá, thần hành thương hội chúng ta không có bao nhiêu, Thất Sắc Hỗn Độn Thổ lần trước cũng bất đắc dĩ mới lấy ra.
– Ha ha, không có mấy thứ không có nghĩa là không có.
Trong nội tâm Diệp Huyền khẽ động, hắn cười ha ha và nói:
– Ngươi trở về suy nghĩ đi, sau khi nghĩ kỹ lại liên hệ với ta, tốt nhất là nên cho ta câu trả lời thuyết phục nhanh chút.
Nhìn thấy bộ dạng do dự của Đông Phương Tử Ti, Diệp Huyền cũng đang lo lắng có nên tạm dừng hợp tác với thần hành thương hội hay không.
Nghe ngữ khí của Đông Phương Tử Ti, thần hành thương hội khẳng định còn có mấy món bảo vật thất giai, dù sao thương hội to như thế chỉ có một bảo vật thất giai là quá giả.
Một khi La gia hợp tác với thần hành thương hội, nguy cơ của thần hành thương hội cũng vượt qua, chờ nguy cơ của bọn họ vượt qua còn muốn đổi với mình sao?
Đương nhiên Diệp Huyền cũng chỉ suy nghĩ mà thôi, hắn không thể làm chuyện nói không giữ lời.
Mọi người thấy Diệp Huyền nói chuyện vui vẻ với Đông Phương Tử Ti thì nội tâm mang theo lửa giận không nhỏ.
Nữ tử thiên tài lại là một trong thập đại mỹ nhân của Mộng Cảnh bình nguyên lại bỏ qua những trẻ tuổi tuấn kiệt tại đế đô của bọn họ, hết lần này tới lần khác lại có gia hỏa này trộn lẫn vào trong đó, một lòng ghen ghét, lại phẫn hận và bị giày vò.
– Các vị, đấu giá hội một năm một lần của Thông Thiên các, lúc này kính xin các vị nên đi vào ghế lô của mình.
Lúc này một quản sự Thông Thiên các đi tới và nói ra.
Mọi người lập tức như nghe được âm thanh cảu tự nhiên, đều cảm thấy quản sự này vô cùng thân thiết, mụ nội nó, tiểu tử kia không thể tiếp tục trò chuyện với Đông Phương Tử Ti tiểu thư nữa.
Chỉ thấy Đông Phương Tử Ti và Diệp Huyền đều đứng lên đi vào ghế lô của mình đi đến một nửa, Đông Phương Tử Ti đề nghị:
– Diệp thiếu, ghế lô thần hành thương hội chúng ta là bao sương thiên cấp của Thông Thiên các, thập phần rộng rãi, không bằng đến ghế lô thần hành thương hội của ta tham gia đấu giá nhé?
Phốc phốc!
Tất cả người đi chung quanh suýt ngã xuống đất, vẻ mặt bi phẫn không thôi.
Mẹ kiếp, rốt cuộc tiểu tử này có gì tốt, vì sao Đông Phương Tử Ti tiểu thư lại mời hắn vào ghế lô của mình, loại chuyện tốt này sao không tới phiên bọn họ.
Sắc mặt rất nhiều công tử đế đô tái nhợt, thần sắc không cam lòng, đều ước ao mình là Diệp Huyền.
So thân phận, chính mình chính là quý tộc đế quốc, Huyền Diệp… Khục khục, hình như có quan hệ đặc thù với Luyện Khí Phường.
So khuôn mặt, mình cũng không kém nhưng hình như Diệp Huyền đẹp trai hơn bọn họ.
So thực lực, chính mình ba mươi chính là Thiên Vũ Sư tứ giai, Huyền Diệp… Đổ mồ hôi, dường như mình không nhìn thấu sâu cạn của người ta.
Sau khi so sánh với nhau, không ít người khóc không ra nước mắt, so với Huyền Diệp thì bọn họ cảm thấy bị áp chế không nhỏ.
– Đa tạ hảo ý của Đông Phương Tử Ti tiểu thư, chúng ta có bao sương của mình.
Đám người chung quanh còn lâm vào trong bi thương, mọi người nghe thấy Diệp Huyền cự tuyệt liền có xúc động thổ huyết.
Huyền Diệp vậy mà cự tuyệt Đông Phương Tử Ti tiểu thư mời?
Khốn kiếp, đầu óc tiểu tử này có vấn đề, đây chính là Đông Phương Tử Ti tiểu thư ah, cơ hội tốt như thế mà không biết quý trọng.
Không ít người lại bị đả kích, bọn họ chóng mặt.
Người so với người chênh lệch cũng quá lớn, bọn họ đau khổ muốn đạt được Đông Phương Tử Ti tiểu thư mời mà không được, tiểu tử này lại không xem lời mời của Đông Phương Tử Ti ra gì, vì cái gì người như thế không bị lôi đi đánh chết chứ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 724: Thánh Hồn Quả
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 725: Sinh Tức Đằng (1)
Võ giả bình thường có thể thông qua Thánh Hồn Quả gia tăng vũ hồn và cường độ của bản thân mình lên.
Cuối cùng nhất.
Thánh Hồn Quả ngũ giai bán đi với giá chín trăm tám mươi vạn, tương đương với bảo vật lục giai.
Lúc này Diệp Huyền âm thầm cảm thán.
Thánh Hồn Quả ngũ phẩm mặc dù nói có công hiệu như thế nhưng dù sao cũng không phải thiên tài địa bảo thất giai, năng lực cải tạo có tính cực hạn.
Dựa theo giá cả bình thường có thể bán năm răm vạn huyền tệ đã là rất tốt rồi.
Nhưng đấu giá hội cỡ lớn thế này nhẹ nhõm bán đi vượt qua gần gấp đôi bình thường, từ đó làm người ta líu lưỡi không thôi.
Đối với Thông Thiên các mà nói, kiện vật phẩm đầu tiên xem như mở hàng nên không thể làm cho quá kém, cũng không thể bán quá cao, phải có quý trọng trình độ nhất định mang cho người ta cảm giác kinh hỉ.
Thánh Hồn Quả vừa vặn thỏa mãn yêu cầu này.
Vật phẩm thứ hai thứ ba được bán đấu giá đều là tài liệu hiếm thấy, mặc dù không có cảm giác kinh hỉ như Thánh Hồn Quả nhưng cũng là tài liệu ngũ giai.
Diệp Huyền nhìn ra quy mô của đấu giá hội lần này, bảo vật ngũ giai là cấp bậc thấp nhất.
Bán đấu giá hơn mười bảo vật, hiện trường bắt đầu chậm rãi nóng lên, âm thanh hô giá liên tiếp nhưng cơ bản đều là ghế lô bình thường, rất ít người ghế lô thượng đẳng ra tay, hiển nhiên mục tiêu của bọn họ là phía sau.
– Được rồi, hiện tại chúng ta sắp đấu giá một viên hồn tinh ngũ giai, hồn tinh này hết sức đặc thù, bởi vì tới từ Huyền thú Sinh Tức Đằng ngũ giai, mọi người cũng biết rõ đặc điểm của Sinh Tức Đằng, ta cũng không cần nói nhiều.
Hồn tinh Sinh Tức Đằng giá một trăm vạn, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn một vạn, đấu giá bắt đầu.
Lão giả áo xanh kéo tấm lụa đỏ ra, một viên hồn tinh màu xanh lớn như nắm tay xuất hiện.
– Lại là hồn tinh Sinh Lợi Đằng, mua thứ này trở về làm được gì?
– Sinh Tức Đằng sinh mệnh lực tràn đầy gần như vô cùng vô tận, là thứ tất cả võ giả ghét gặp nhất, dường như hồn tinh của nó công dụng không cao a.
– Trên đại lục cơ bản không có võ gia dùng vũ hồn thực vật, bởi vậy tính mạng chi lực trong hồn tinh Sinh Tức Đằng cường đại nhưng chỉ có thể sử dụng luyện chế đan dược chữa thương mà thôi.
– Ha ha, cho dù dùng luyện chế đan dược chữa thương, năng lượng trong hồn tinh không dễ dàng chắt lọc bằng linh dược đâu.
Trên phòng đan dược, mọi người nghị luận với nhau, cũng tham dự đấu giá.
Lão giả cũng sớm dự liệu được tình huống này, hắn cười nhạt nói:
– Sinh Tức Đằng cũng không phải bị đánh chết, mà là trong quá trình tấn cấp, bởi vì tấn cấp thất bại nên tử vong tự nhiên.
Bởi vậy khối hồn tinh này là hồn tinh ngũ giai nhưng nó xen giữa ngũ giai và lục giai, hơn nữa trong đó bảo trì huyền hồn chi lực phi thường hoàn mỹ, tánh mạng chi lực thập phần dồi dào.
– Hồn tinh trong quá trình tấn cấp thất bại còn có một chút đặc thù, thập phần phi phàm, bởi vậy Thông Thiên các mới xuất hồn tinh Sinh Tức Đằng ra đấu giá.
Lão giả nói hai ba câu cũng nói ra điểm đặc thù của hồn tinh Sinh Tức Đằng.
– Không ngờ là hồn tinh tử vong trong quá trình tấn cấp.
– Loại xác suất này thập phần thưa thớt, bởi vì Huyền thú khác với nhân loại, tấn cấp một lần cần tích lũy năm tháng dài dằng dặc, hơn nữa sẽ không tu luyện công pháp, cho nên không có cách nói tẩu hỏa nhập ma, sẽ rất ít tấn cấp thất bại.
– Khó trách Thông Thiên các mang ra đấu giá, thì ra là duyên cớ này.
Trên phòng đấu giá có tiếng nghị luận liên tục.
– Ta ra một trăm mười vạn.
– Một trăm hai mươi vạn.
Cùng lúc đó các âm thanh đấu giá cũng tốp năm tốp ba vang lên.
Hồn tinh Sinh Tức Đằng hồn không bị nhiều người nhìn trúng nhưng xen ở giữangũ giai và lục giai, hơn nữa là hồn tinh tấn cấp thất bại, không ít luyện hồn sư lại có hứng thú với nó.
Cơ hội như vậy thập phần khó được.
Diệp Huyền nhìn chằm chằm vào hồn tinh màu xanh lá kia, ánh mắt của hắn sáng ngời.
Cho tới nay thôn phệ vũ hồn và đại địa vũ hồn của không ngừng tăng lên khi thực lực của hắn tăng lên, chỉ có tính mạng vũ hồn trong thiên môn, bởi vì không có huyền hồn thích hợp hấp thu cho nên vẫn ở giai đoạn nhất tinh.
Hôm nay nhìn thấy Sinh Tức Đằng vũ hồn, nội tâm Diệp Huyền hơi động.
– Vũ hồn loại thực vật, tuyệt đại đa số đều có đặc điểm là sinh mệnh lực tràn đầy nhưng Sinh Tức Đằng lại là Huyền thú có sinh mệnh lực cực kỳ khủng bố, hơn nữa nó đặc thù như thế, không biết có thể giúp tính mạng vũ hồn tấn cấp nhị cấp hay không.
Trong nội tâm Diệp Huyền đã có ý động.
Trong ba đại vũ hồn, đại địa vũ hồn trụ cột nhất, thôn phệ vũ hồn thần bí nhất, mà tánh mạng vũ hồn là đặc thù nhất.
Diệp Huyền nhớ rõ ràng, lúc trước đạt được Tiểu Tử Điêu là thôn phệ vũ hồn làm cho Tiểu Tử Điêu cảm thấy sợ hãi bản thân mình, chính thức làm Tiểu Tử Điêu ký kết linh sủng kế ước với mình lại là tánh mạng vũ hồn.
Bởi vậy Diệp Huyền vô cùng quan tâm tới tánh mạng vũ hồn cực kỳ đặc thù.
Lúc này giá cả hồn tinh Sinh Tức Đằng cũng tăng lên ba trăm vạn huyền tệ.
Âm thanh đấu giá dần thưa thớt.
– Ba trăm năm mươi vạn huyền tệ.
Rốt cuộc Diệp Huyền mở miệng.
– Ồ, giọng nói này từ bao sương thiên cấp truyền ra.
– Không biết là bao sương nào, người bên trong bao sương thiên cấp cần loại vật này?
– Nói không chừng là luyện hồn sư của hào phú nào đó, cần hồn tinh nghiên cứu một chút cũng không nhất định.
Đám người phía dưới không ngừng xôn xao.
Cho tới bây giờ người trong bao sương thiên cấp còn chưa ra tay qua, chẳng những bao sương thiên cấp, ngay cả địa cấp cũng ít đấu giá.
Mà hồn tinh Sinh Tức Đằng là thứ bao sương thiên cấp đầu tiên ra tay.
Người bình thường phía dưới không chú ý nhưng đám người Tần Vũ quen thuộc Diệp Huyền cho nên nghe được giọng nói liền biết là Diệp Huyền ra tay đấu giá.
– Hừ, chỉ là thứ chưa gặp qua các mặt xã hội mà thôi, ngay cả hồn tinh Sinh Tức Đằng cũng xem như bảo bối đấu giá.
– Ta nhớ vũ hồn của La gia chính là Thanh Phong báo a, chẳng lẽ hồn tinh Sinh Tức Đằng là Huyền Diệp muốn dùng sao?
– Hắc hắc, vũ hồn của Huyền Diệp không phải là vũ hồn thực vật chứ?
Đám người Tần Vũ, Mộ Dung Vân Nghĩa lúc này cười lạnh không thôi, không có hảo ý phỏng đoán.
– Ba trăm sáu mươi vạn.
Một người trong ghế hoàng cấp lập tức báo giá.
– Bốn trăm vạn.
Diệp Huyền trực tiếp ra giá đến bốn trăm vạn, đây là tình thế bắt buộc phải có.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 726: Sinh Tức Đằng (2)
Dường như cảm nhận được Diệp Huyền tin tưởng, lại cân nhắc đến bối cảnh bao sương thiên cấp cho nên luyện hồn sư của ghế hoàng cấp không đấu giá.
– Hiện tại có bằng hữu nào đấu giá không, có ai ra giá cao hơn bốn trăm vạn không?
Trên đài đấu giá, đấu giá sư nhìn bốn phía, hắn hỏi theo lệ cũ.
– Nếu không có ai ra giá, như vậy…
Thời điểm đấu giá sư sắp hạ chùy, đột nhiên có giọng nói nhàn nhạt vang lên.
– Bốn trăm linh một vạn.
Xôn xao.
Toàn trường xôn xao, quay đầu nhìn lại, giọng nói tới từ bao sương thiên cấp.
– Là Chu Thanh Ngọc.
Diệp Huyền cau mày ra giá.
– Năm trăm vạn!
Hắn trực tiếp thêm một trăm vạn.
– Năm trăm linh một vạn.
Khóe miệng Chu Thanh Ngọc mỉm cười, hắn lạnh lùng nhìn sang chỗ của Diệp Huyền.
Lúc trước Diệp Huyền và Đông Phương Tử Ti có bộ dạng thân mật như thế làm hắn thập phần khó chịu, bởi vậy hắn quyết định làm Diệp Huyền đẹp mặt trên đấu giá lần này.
– Đại ca quả nhiên là đại ca.
Chu Khinh Vi đứng bên cạnh hưng phấn không thôi.
– Ồ, tại sao Chu Thanh Ngọc lại náo với Huyền Diệp?
– Chẳng lẽ là vì Đông Phương Tử Ti.
Hai người Tần Vũ và Mộ Dung Vân Nghĩa lúc này cũng sững sờ, chợt bừng tỉnh đại ngộ, khóe miệng bọn họ nở nụ cười lạnh.
Trong rạp, sắc mặt Diệp Huyền lúc này âm trầm như nước, hắn làm sao không nhìn ra Chu Thanh Ngọc đang cố ý buồn nôn chính mình.
Diệp Huyền tuyệt đối không buông tha Sinh Tức Đằng, hắn phải mua được bằng mọi giá.
– Sáu trăm vạn.
Diệp Huyền lạnh lùng ra giá.
– Ha ha, hồn tinh Sinh Tức Đằng đặc thù như thế, bản thiếu gia ngược lại muốn mua sắm vuốt vuốt vuốt vuốt, sáu trăm linh một vạn.
Chu Thanh Ngọc lãnh đạm lên tiếng, giọng nói của hắn vang vọng phòng đấu giá mang theo một tia cười lạn.
– Là Chu gia Chu Thanh Ngọc.
– Đệ tử thiên tài Lam Quang học viện, thiên tài chói mắt nhất Chu gia.
– Tại sao hắn chống lại Huyền Diệp?
Trên phòng đấu giá xôn xao không thôi, trong hai bao sương thiên cấp đang so đấu với nhau.
Người trong bao sương thiên cấp là nhân vật uy tín không nhỏ, tuy không nhìn thấy bóng dáng nhưng giọng nói dễ nghe, ai cũng có thể nhìn ra.
Bởi vậy Chu Thanh Ngọc mới mở miệng đã bị người ta đoán ra thân phận.
Lúc trước Diệp Huyền và La Thành tiến vào phòng số 21 cũng bị không ít đệ tử hào phú nhìn thấy, bởi vậy thân phận của phòng số 21 cũng truyền ra ngoài.
Nhìn thấy người trong bao sương thiên cấp là ai, rất nhiều quý tộc và võ giả nơi đây hưng phấn.
– La gia quá mức không lý trí, đắc tội một trong bốn đại hào phú Tần gia cũng thôi đi, lúc nào lại chọc tới Chu gia rồi?
Đừng nghe Chu Thanh Ngọc nói là mua vuốt vuốt vuốt vuốt, mỗi lần tăng giá chỉ hơn Huyền Diệp một vạn, rõ ràng đang buồn nôn đối phương.
– Bảy trăm vạn.
Diệp Huyền bất động thanh sắc, tiếp tục ra giá.
– Bảy trăm linh một vạn.
Quả nhiên Chu Thanh Ngọc chỉ tăng thêm một vạn.
– Một ngàn vạn.
Diệp Huyền lạnh lùng nói, giọng nói vang lên nhàn nhạt.
– Họ Chu, nghe nói Chu gia các ngươi là một trong bốn đại hào phú, không đến mức mỗi lần tăng gia chỉ tăng một vạn a? Người biết rõ nhận ra ngươi là Chu gia đại công tử, người không biết còn tưởng là dế nhĩu ở trong xó xĩnh nào bò ra ngoài đấy.
Diệp Huyền nói lời này làm toàn trường hưng phấn.
Đây là tiết tấu trở mặt với nhau ah.
Đấu giá hội có nhiều người tham gia, vật phẩm bán đấu giá ít, trên cơ bản chín thành người tới đây chỉ để xem náo nhiệt, cho nên khách quý náo càng hung ác bọn họ càng vui vẻ.
Sở dĩ nguyện ý bỏ tiền tham gia đấu giá hội này chính là vì muốn biết một chút về bảo vật, cũng muốn xem các gia tộc giao phong với nhau.
Không nghĩ tới đấu giá hội vừa mới bắt đầu mà hai bao sương thiên cấp cũng đã đấu nhau, lúc này làm mọi người hưng phấn hô lên.
Vừa nghe những lời kia liền chậc chậc lưỡi, La gia cũng thật to gan, dám nói với Chu gia đại công tử như vậy, nếu như nói Chu gia đại công tử là dế nhũi, như vậy cả Hạo Thiên đế quốc này chẳng có người giàu có.
Nhưng mỗi lần Chu Thanh Ngọc chỉ tăng giá một vạn cũng làm mọi người hiểu hắn đang cố ý buồn nôn Huyền Diệp chứ không phải thực vì Sinh Tức Đằng.
Chu Thanh Ngọc lạnh lùng lên tiếng;
– Như vậy thì coi là rễ hành gì? Bản thiếu gia nguyện ý ra giá như thế thì liên quan gì tới ngươi, có tiền cứ tiếp tục tăng giá, không bỏ ra nổi thì thôi, tính là cái gì chứ.
– Thật không? Nghe nói Chu đại công tử tài lực hùng hậu ah, đã như thế chúng ta đổi phương thức, huyền tệ ra quá không có ý nghĩa, không bằng đổi huyền thạch, tại hạ ra một ngàn khối huyền thạch hạ phẩm mua hồn tinh Sinh Tức Đằng.
Diệp Huyền lên tiếng trào phúng, hắn nói chuyện giống như đùa giỡn:
– Không biết Chu đại công tử có thể ra bao nhiêu?
Một ngàn khối huyền thạch hạ phẩm?
Xôn xao.
Toàn trường lập tức sôi trào.
Huyền tệ, huyền thạch đều là tiền thông dụng.
Nhưng luận giá trị huyền thạch hoàn toàn vượt qua huyền tệ.
Bởi vậy trong tình huống có thể dùng huyền tệ thì không ai sử dụng tới huyền thạch.
Một ngàn huyền thạch hạ phẩm là một ngàn vạn huyền tệ, biểu hiện giá trị như nhau nhưng trong mắt mọi người, giá trị của huyền thạch cao hơn huyền tệ nhiều lắm.
Quả nhiên Diệp Huyền vừa ra một ngàn huyền thạch hạ phẩm, Chu Thanh Ngọc lập tức không ra giá.
Nếu như Diệp Huyền tiếp tục tăng giá huyền tệ, như vậy hắn hoàn toàn có thể lại tăng giá tiếp, nhưng Diệp Huyền ra giá là huyền thạch, lập tức làm hắn kiêng kị, một khi hắn tiếp tục báo giá, đối phương lại không muốn chẳng phải hắn ăn thiệt thòi?
– Như thế nào? Chu đại công tử không ra giá hay sao? Có phải trên người không có huyền thạch? Không có thì nói với ta một tiếng, ta ngược lại có thể cho ngươi mượn một ít.
Thấy Chu Thanh Ngọc cả buổi không nói lời nào, Diệp Huyền lập tức trào phúng nói nói.
– Ha ha, một ngàn khối huyền thạch hạ phẩm, các hạ đúng là biết ra giá, nếu ngươi đã khát vọng với hồn tinh Sinh Tức Đằng như thế tại hạ cũng làm người tốt.
Chu Thanh Ngọc mỉa mai nói ra:
– Dùng một ngàn khối huyền thạch hạ phẩm mua sắm một khối giá mấy trăm vạn huyền tệ, các hạ quả thật là tài đại khí thô ah, ha ha ha ha ha.
– Được rồi, vị tiên sinh này dùng một ngàn khối huyền thạch hạ phẩm mua được hồn tinh Sinh Tức Đằng đặc thù, ta chúc mừng vị tiền sinh này.
Đấu giá sư thấy tình huống như thế cũng gõ chùy kết thúc.
Người trong phòng đấu giá nhìn sang bao sương của Diệp Huyền đều lộ ra vẻ mặt im lặng, mặc cho ai cũng biết La gia Huyền Diệp là bị Chu gia Chu Thanh Ngọc công tử buồn nôn.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 727: Thanh Cương Giáp (1)
– Diệp thiếu, ngươi dùng một ngàn khối huyền thạch hạ phẩm mua hồn tinh Sinh Tức Đằng?
La Thành cũng ngây ngốc sau đó lên tiếng.
– Một ngàn khối huyền thạch hạ phẩm, không lỗ.
Diệp Huyền cười nhạt nói ra, đối với hắn mà nói chỉ cần là thứ có thể dùng tiền mua thì không tính là thiệt thòi.
Sở dĩ hắn ra giá một ngàn huyền thạch hạ phẩm cũng vì hù dọa Chu Thanh Ngọc.
La Thành đảo mắt vài cái, không cách nào lý giải lý luận của Diệp Huyền.
Kế tiếp đấu giá tiếp tục.
Có Diệp Huyền và Chu Thanh Ngọc giao phong với nhau cho nên đấu giá càng nóng nảy, đấu giá lẫn nhau càng kịch liệt, thậm chí một ít khách quý cũng tiến hành đấu giá.
– Được rồi, hiện tại chúng ta sắp đấu gi chính là một kiện bảo vật của đế quốc đệ nhất luyện khí đại sư Lục Ly đại sư luyện chế.
Đấu giá sư áo bào xanh vung búa, lúc này một cái khay được mang từ phía sau ra.
– Lục Ly đại sư luyện chế bảo vật?
– Rốt cuộc là loại vật nào?
– Hiện tại Lục Ly đại sư rất ít ra tay, cho dù bảo vật lúc trước của hắn cũng có giá trị ngàn vàng.
Phòng đấu giá lên nghị luận liên tục.
– Bảo vật này chắc hẳn sẽ làm rất nhiều võ giả yêu thích, bởi vì nó có thể gia tăng năng lực sinh tồn của ngươi thật lớn, đúng vậy, nó chính là một kiện huyền giáp, tên nó là Thanh Cương giáp.
Lão giả kia lập tức xốc tơ lụa đang che bảo vật ra, lúc này một kiện nội giáp có màu xanh bóng loáng xuất hiện, nó tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn.
– Thanh Cương giáp dùng Thanh Huyền Cương làm chủ liệu, hỗn hợp Kim Liên Ti, Ngọc Thiết Thạch và bao gồm nhiều tài liệu luyện chế mà thành, có thể giảm bớt tổn thương lên võ giả rất lớn, tăng lên lực phòng ngự bản thân, chính là cực phẩm trong huyền giáp ngũ giai, tuyệt đối là siêu giá trị, tuyệt đối không nên bỏ qua.
– Hơn nữa Thanh Cương giáp là do Lục Ly đại sư năm xưa tự tay luyện chế, giá trị của nó không bình thường.
– Thanh Cương giáp, giá khởi điểm một ngàn vạn huyền tệ, mỗi lần đấu giá không được thấp hơn mười vạn huyền tệ, hiện tại bắt đầu đấu giá.
Lão giả áo xanh hét lớn một tiếng, lập tức bắt đầu đấu giá.
– Thanh Cương giáp.
Nhìn qua nội giáp trước mặt, Diệp Huyền dùng huyền thức cẩn thận quan sát.
Nội giáp phòng ngự luôn luôn quý hiếm hơn bảo vật và vũ khí ngang giai, một kiện nội giáp tốt thậm chí có thể được vô số võ giả truy cầu, Diệp Huyền nhìn ra Thanh Cương Giáp có thể đứng hàng thượng phẩm trong ngũ giai, hẳn là thời điểm Lục Ly còn là luyện khí sư lục giai chế tạo mà thành.
Nếu không phỉa phẩm giai quá thấp, không có đạt tới lục giai, nếu không bảo vật như vậy có thể được đưa lên làm vật phẩm áp trục.
Trong lúc Diệp Huyền suy nghĩ, cả đấu giá hội đã lâm vào nóng bỏng điên cuồng, bản thân huyền giáp phòng ngự đã cực kỳ thưa thớt, gặp phải thứ tốt càng khó, hôm nay gặp được một kiện tự nhiên phải đấu giá một phen.
– Hai ngàn vạn.
– Hai ngàn năm trăm vạn.
– Ba ngàn vạn.
– Ba ngàn năm trăm vạn.
– Ba ngàn tám trăm vạn…
Giá cả Thanh Cương giáp không ngừng tăng lên chóng mắt, rất nhanh đã vượt qua bốn ngàn vạn, hơn nữa vẫn còn tăng vọt.
– Bốn ngàn năm trăm vạn!
Một giọng nói từ bao sương thiên cấp truyền ra, chính là Tần Vũ.
– Bốn ngàn sáu trăm vạn.
Lại có giọng nói vang lên, chính là Chu Thanh Ngọc.
– Bốn ngàn tám trăm vạn.
Trong bao sương khác cũng có tiếng nói vang lên, nghe giọng nói hiển nhiên là một đệ tử trẻ tuổi.
Đấu giá nóng bỏng như thế, không ít võ giả bình thường trong phòng đấu giá liên tục tươi cười và dừng đấu giá.
Cấp bậc ngũ giai chính là cấp độ của đám công tử ca trong đế đô, mà phương diện luyện khí cả Hạo Thiên đế quốc, Lục Ly đại sư nếu nói thứ hai sẽ không có người nào dám nói thứ nhất.
Bởi vậy cùng là huyền giáp ngũ giai cực phẩm chỉ cần dán lên nhãn hiệu Lục Ly thì chính là huyền giáp nghịch thiên trong đế quốc, không có một trong.
Kể từ đó tự nhiên sẽ dẫn tới vô số người tranh mua với nhau.
Có thể có được huyền giáp do Lục Ly đại sư luyện chế không chỉ bảo đảm tính mạng, càng là một loại biểu tượng tôn quý.
Không có người nào nguyện ý dễ dàng buông tha, lúc này ai cũng đấu giá điên cuồng.
– Sáu ngàn vạn.
Từ trong bao sương của Chu Thanh Ngọc có tiếng nói đạm mạc vang lên.
Lúc này đấu giá yên tĩnh trong ngắn ngủi, không ít người liên tục nhìn sang bao sương của Chu Thanh Ngọc.
– Là Chu gia Chu Thanh Ngọc công tử, xem ra hắn nhất định phải có Thanh Cương giáp rồi.
– Chu Thanh Ngọc chính là thiên tài của Lam Quang học viện, nghe nói nơi đó canhjt ranh kịch liệt, nếu như Chu Thanh Ngọc công tử có thể đấu giá được Thanh Cương giáp, khi đó hắn ở trong học viện như hổ thêm cánh.
Chu Thanh Ngọc làm ra tư thế bắt buộc phải có làm không ít thiên tài trong đế đô muốn cạnh tranh cũng phải buông tha, bọn họ không dám đắc tội Chu gia.
Chu gia tại đế đô có được thế lực khổng lồ, là một trong bốn đại hào phú, là thế lực nổi danh trong Hạo Thiên đế quốc.
Chu Thanh Ngọc cũng là đệ tử thiên tài kiệt xuất của Chu gia, người bình thường sẽ không muốn đắc tội thế lực khổng lồ như Chu gia.
Huống chi tài lực thế gia bình thường làm sao có thể so sánh với Chu gia.
– Sáu ngàn một trăm vạn.
– Sáu ngàn hai trăm vạn.
Nhưng người yêu thích Thanh Cương giáp cũng không ít, đặc biệt là Tần Vũ các công tử hào phú, mặc dù có cung kính với Chu Thanh Ngọc nhưng trước mặt bảo vật như thế tuyệt đối không muốn dễ dàng bỏ qua.
Huống chi thế lực của bọn họ cũng không sợ Chu Thanh Ngọc.
– Bảy ngàn vạn!
Trong bao sương thiên cấp, Chu Thanh Ngọc lại tăng giá gần ngàn vạn, đồng thời cũng có giọng nói lạnh nhạt vang lên.
– Các vị công tử thiếu gia, bán cho Chu Thanh Ngọc ta một chút mặt mũi.
Phòng đấu giá yên tĩnh lần nữa.
Thời điểm này cho dù người ngốc cũng hiểu Chu Thanh Ngọc bắt buộc phải có bảo vật này.
Những người muôn cạnh tranh, kể cả đám người Tần Vũ đều do dự.
Thấy tình cảnh này trên mặt Chu Thanh Ngọc cười nhạt một tiếng.
Lam Quang học viện, cạnh tranh kịch liệt, là nơi thiên tài các nơi trên Mộng Cảnh bình nguyên hội tụ tới đó, bọn họ cạnh tranh và thường xuyên xảy ra xung đột.
Thực lực của Chu Thanh Ngọc gần đây nửa vời.
Hiện tại có Thanh Cương giáp xuất hiện, hắn lập tức kích động không thôi.
Hiện tại hắn cũng đang mặc một huyền giáp ngũ giai nhưng chỉ là một đệ tử của Lục Ly đại sư luyện chế.
Tuy cũng coi như không tệ nhưng so với Lục Ly đại sư luyện chế còn kém hơn nhiều.
Chỉ cần mua được Thanh Cương giáp, tuyệt đối có thể giúp thứ tự của hắn trong học viện tăng lên, đối với hắn mà nói còn đáng giá hơn tiền nhiều.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 728: Thanh Cương Giáp (2)
Ngũ giai huyền giáp, thuộc về nửa vời cấp bậc, một ít lục giai đã ngoài lớp người già cao thủ chướng mắt, bình thường Vũ Tông ngũ giai lại ra không dậy nổi giá, bởi vậy hiện tại cạnh tranh, đều là một ít đế đô thế gia công tử.
Chu Thanh Ngọc tin tưởng mình nói ra lời này thì mọi người sẽ cho hắn mặt mũi.
Huống chi bảy ngàn vạn chính là giá cao nhất của huyền giáp ngũ giai cực phẩm, tăng giá nữa không hợp thói thường.
Vào lúc này…
– Bảy ngàn linh mười vạn.
Lúc này giọng nói nghiền ngẫm vang lên, từ trong bao sương không xa truyền tới, đồng thời còn có giọng nói trào phúng xuất hiện:
– Đấu giá chỉ biết đấu giá bằng tài lực, từ khi nào dùng tới mặt mũi rồi? Chu Thanh Ngọc công tử, ngươi cũng quá khôi hài nha?
Mọi người liên tục nhìn sang, là người nào dám công nhiên đắc tội Chu gia đại công tử?
Vào lúc quay đầu nhìn sang mọi người ngạc nhiên, trên mặt lộ ra thần thái cổ quái.
– Là bao sương số 21.
– Nghe nói là bao sương La gia.
– Đấu giá lần trước cách hiện tại không lâu, Chu Thanh Ngọc vẫn tranh đấu với bao sương số 21, hiện tại báo ứng đến rồi.
Sắc mặt mọi người lúc này biến thành cực kỳ cổ quái
Bởi vì bọn họ cũng đều biết báo giá chính là Huyền Diệp.
Bản thân Chu Thanh Ngọc càng tức giận hơn nữa.
– Tiểu tử này.
Hắn cắn răng vừa mới chuẩn bị báo giá…
– Bảy ngàn hai trăm vạn.
Lời nói nhàn nhạt này chính là bao sương bên cạnh Chu gia.
– Ồ, giọng nói này chính là Viên gia Viên An thiếu gia.
– Viên An thiếu gia không phải đang khổ tu trong Lam Quang học viện sao? Tại sao hắn cũng trở lại.
Viên gia cũng là một trong bốn đại hào phú Hạo Thiên đế quốc, danh khí của Viên an cũng không dưới Chu Thanh Ngọc, cũng là đệ tử của Lam Quang học viện.
Nghe giọng nói này vang lên, sắc mặt Chu Thanh Ngọc lập tức biến đổi, dường như sắc mặt càng khó coi hơn Huyền Diệp tăng giá.
– Tám ngàn vạn!
Chu Thanh Ngọc lại tăng lên gần ngàn vạn, ánh mắt rét lạnh.
– Tám ngàn một trăm vạn!
Viên an theo sát phía sau, ngữ khí bình thản, không nghe ra sâu cạn trong đó nhưng từ thái độ mà nhìn cũng bắt buộc phải có Thanh Cương giáp.
Diệp Huyền thấy có người đấu giá liền tươi cười lắc đầu, không có tiếp tục tham gia.
– Chín ngàn vạn.
Chu Thanh Ngọc gào thét tức giận.
– Chín ngàn năm trăm vạn.
– Đáng giận, một ức!
Chu Thanh Ngọc gào thét giận dữ, ánh mắt đỏ rực.
Vốn Viên An bài danh cao hơn hắn trong Lam Quang học viện, nếu như đối phương đạt được Thanh Cương giáp, chẳng phải lại tăng lên rất cao?
Nếu như mình đạt được Thanh Cương giáp, thậm chí có khả năng vượt qua đối phương.
Giá tiền này vừa ra, toàn trường lập tức hoàn toàn yên tĩnh.
Một ức huyền tệ.
Một kiên huyền giáp ngũ giai cho dù là tác phẩm của Lục Ly đại sư cũng chỉ đạt tới năm sáu ngàn vạn mà thôi, không nghĩ tới vậy mà đạt tới một ức.
Quả nhiên sau khi ra giá một ức, Viên an cũng dừng cạnh tranh, hình như giá tiền này đã vượt qua dự toán của hắn.
– Thanh Cương giáp này rốt cục là của ta.
Thấy Viên an không hề ra giá, nội tâm Chu Thanh Ngọc lúc này thở ra một hơi, trong nội tâm vui mừng không nhỏ.
Trong bao sương của mình, Diệp Huyền lắc đầu:
– Nghe nói Viên An cũng là công tử hào phú của đế đô, hắn quá không có phách lực, mới một ức huyền tệ đã không ra giá, đến cuối cùng còn phải tới phiên ta lên sàn.
La Thành và La Mẫn vẻ mặt kinh hãi nói ra:
– Diệp thiếu, ngươi không định tăng giá đấy chứ?
Không chờ bọn họ nói xong, giọng nói của Diệp Huyền vang lên lần nữa.
– Một ức linh mười vạn!
Giá tiền này vừa ra, phòng đấu giá yên tĩnh lập tức trợn mắt há hốc mồm.
Tiểu tử kia không bỏ qua, vẫn đấu giá?
– Huyền Diệp, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ phải gây khó dễ cho Chu gia sao?
Rốt cuộc Chu Thanh Ngọc cũng không chịu nổi nữa, hắn tức giận nói một câu.
Diệp Huyền cười nhạt nói:
– Chu Thanh Ngọc, ngươi nói lời này quá không có ý nghĩa a? Chẳng lẽ chỉ cho phép ngươi ra giá đấu giá, không cho phép ta cạnh tranh hay sao.
Chậc chậc, đây chính là huyền giáp ngũ giai cực phẩm đấy, dùng Thanh Huyền Cương làm chủ tài, thích hợp với huyền lực thuộc tính âm lãnh, hơn nữa còn là tác phẩm của Lục Ly đại sư luyện chế, sau khi mặc vào, cho dù là Vũ Tông ngũ giai đỉnh phong cũng có thể gia tăng phòng ngự của mình ah, đồ tốt như thế mới một ức huyền tệ, quả thực là nhặt tiện nghi ah.
Diệp Huyền vừa trào phúng vừa nói ưu điểm của Thanh Cương giáp.
Hắn biết rõ người Chu gia tu luyện huyền lực là thuộc tính âm lãnh.
Hắn nói như vậy chỉ vì muốn Chu Thanh Ngọc càng đỏ mắt hơn mà thôi.
– Đúng rồi, ngươi tiếp tục hay không? Không muốn thì Thanh Cương giáp thuộc về ta.
Diệp Huyền giống như cười mà không phải cười nói một câu.
Vẻ mặt Chu Thanh Ngọc lúc này giận dữ, dữ tợn nói:
– Một ức một ngàn vạn.
– Một ức một ngàn linh mười vạn.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng.
Mỗi lần hắn chỉ tăng giá mười vạn.
– Huyền Diệp quả thực là tên điên.
– Mỗi lần tăng giá chỉ thêm mười vạn, hắn cố ý gây khó dễ cho Chu Thanh Ngọc sao?
– La gia đã đắc tội Tần gia, hiện tại sẽ không sợ đắc tội cả Chu gia hay sao?
– Hắc hắc, ta nói muốn trách thì trách Chu Thanh Ngọc, lúc trước hắn lại đắc tội với Huyền Diệp ah, hiện tại báo ứng đến rồi, không phải mình tự tìm phiền phức sao?
Cả phòng đấu giá lúc này xôn xao, tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh này.
Đấu giá hội Thông Thiên các hôm nay biến thành nơi hai công tử ca tranh đấu với nhau sau? Loại chuyện nà, mấy năm gần đây không xảy ra một lần.
Ngược lại người Thông Thiên các lúc này mỉm cười, bọn họ ước gì mỗi kiện vật phẩm đấu giá đều có tình cảnh như thế.
– Một ức hai ngàn vạn.
Chu Thanh Ngọc không muốn buông tha, toàn thân run rẩy.
– Ha ha, một ức hai ngàn linh mười vạn.
Diệp Huyền tiếp tục cười nói.
– Hỗn đản, một ức bốn ngàn vạn, có gan ngươi ra giá cao hơn đi.
Chu Thanh Ngọc gần như sắp phát điên, hắn một lần tăng giá hai ngàn vạn, giọng nói kiên quyết giống như đã ra quyết định cuối cùng.
Xem bộ dáng chỉ cần Diệp Huyền tiếp tục tăng giá thì hắn sẽ từ bỏ Thanh Cương giáp.
– Ha ha, một ức bốn ngàn vạn sao đủ, ta ra một ức bốn ngàn linh mười vạn.
Diệp Huyền căn bản không có bị lời nói của hắn lừa gạt, nhàn nhạt nói ra, hắn chỉ tăng thêm mười vạn.
Nội tâm La Thành và La Mẫn sợ hãi nhìn Diệp Huyền, biểu lộ gặp quỷ rồi, trong nội tâm hoảng sợ thầm nghĩ: Diệp thiếu ra giá như thế chẳng lẻ không sợ đối phương thực không tiếp hay sao?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 729: Phi Thiên Đạo Tặc
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 730: Liệt Hỏa Phần Thiên Quyết (1)
– Phá Phong Vũ là linh bảo phi hành của Phi Thiên đạo tặc, uy lực mạnh hơn xa linh bảo phi hành bình thường, một khi đạt được, năng lực sinh òồn và chiến đấu của ta tăng lên sâu sắc, ta nhất định phải đạt được.
Chu Thanh Ngọc, Tần Vũ, Viên Ân các công tử ca liên tục nhìn chằm chằm vào Phá Phong Vũ.
Mà khóe miệng Mộ Dung Vân Nghĩa lại nở nụ cười khổ.
Cách đây không lâu hắn từng mua được Phi Thiên vũ trong đấu giá hội đã hao phí đại bộ phận tài sản của hắn, không nghĩ tới mới có vài tháng đã có Phi Thiên đạo tặc Phá Phong Vũ xuất hiện, sớm biết như vậy lúc trước hắn không nên mua Phi Thiên vũ.
Luận uy lực, Phi Thiên đạo tặc Phá Phong Vũ tuyệt đối mạnh hơn Phi Thiên vũ của hắn.
– Ha ha, tiểu tử, Phi Thiên vũ này tăng thêm một ít tài liệu đặc thù, có thể nói là cực phẩm trong linh bảo phi hành, so với linh bảo phi hành ngươi sắp luyện chế còn kém một ít..
Một giọng nói quen thuộc vang lên, đột nhiên truyền vào trong tai Diệp Huyền.
– Lục Ly đại sư, ngươi cũng tới?
Diệp Huyền ngạc nhiên, cảm nhận được giọng nói tới từ bao sương số 15.
– Ta vừa tới, hiện tại cũng là món khai vị của bảo vật áp trục, nếu không đến sẽ bỏ qua thứ tốt.
Lục Ly đại sư cười nhạt một tiếng:
– Chẳng những là ta, những lão gia hỏa kia cũng tới rồi.
Trong nội tâm Diệp Huyền rùng mình, cẩn thận phân biệt rõ, quả nhiên đã có khí tức bao phủ các bao sương thiên cấp, so với trước kia biến hóa càng thâm thúy đáng sợ.
Hiển nhiên có không ít người cầm quyền thế lực lớn trong lúc vô hình đã tới đây.
– Tám ngàn vạn.
– Tám ngàn năm trăm vạn.
– Một ức!
Chỉ hơn mười hô hấp, giá cả Phá Phong Vũ đã đột phá một ức và không ngừng tăng lên.
Đây là linh bảo bảo đặc thù nên bị rất nhiều cường giả truy cầu.
Tất cả thế lực lớn, các đại gia tộc, thậm chí hoàng tộc và rất nhiều tán tu đều tham dự vào trong đấu giá kịch liệt.
– Một ức năm ngàn vạn.
– Một ức bảy ngàn vạn.
– Hai ức.
Giá cả tăng vọt cực nhanh, quả thực không cách nào tưởng tượng nổi, sau nửa nén hương đã tăng lên tới hai ức.
Đến giá tiền này, tuyệt đại đa số người đã mất đi tư cách cạnh tranh.
– Mẹ kiếp, những công tử ca này có quá nhiều tiền.
– Hỗn đản, những công tử ca tuyệt đại đa số mới là Vũ Tông ngũ giai a, huyền lực có thể chèo chống phi hành, nếu bị bọn họ mua đi quá lãng phí.
– Không có biện pháp, so với hào phú chúng ta chỉ là tán tu.
Không ít tán tu, nghiến răng nghiến lợi, trong nội tâm phẫn hận.
Giá cả hai ức không giống, tuyệt đại đa số võ giả tán tu không thừa nhận không được, cho dù La Mẫn là Vũ Tôn lục giai đỉnh phong, hơn nữa là gia chủ một nhà mới có tư cách tham gia lần đấu giá này.
Nhưng dùng tính cách của La Mẫn hiển nhiên sẽ không dùng hai ức tài phú mua một kiện linh bảo làm gì.
Bây giờ vẫn đang đấu giá chính là những gia chủ lục giai đỉnh phong, hoặc là một ít đệ tử hào phú lớn, về phần Vũ Tôn lục giai tam trọng bình thường đã không có tư cách tham gia.
Hai ức huyền tệ cũng không phải một số lượng nhỏ.
Nhưng hiển nhiên giá tiền này còn chưa tới đỉnh.
– Hai ức một ngàn vạn..
Trong phòng của Chu gia có giọng nói vang lên.
– Lại là Chu Thanh Ngọc.
Mọi người xôn xao, tấc tắc kêu kỳ lạ, Chu gia không hổ là hào phú, Chu Thanh Ngọc vừa rồi mới hao phí một ức năm ngàn vạn mua sắm một kiện huyền giáp, hiện tại hắn vẫn còn tài phú mua sắm Phá Phong Vũ làm không ít tán tu bùi ngùi thở dài.
– Hai ức hai ngàn vạn.
– Hai ức ba ngàn vạn.
Tần Vũ và Viên An liên tục đấu giá.
– Ba ức.
Vào lúc này một giọng nói lạnh lùng vang lên.
– Là phòng số 7.
– Nghe giọng nói này là Tam hoàng tử.
– Tam hoàng tử cũng tham gia vào bên trong..
Phòng đấu giá lúc này huyên náo hơn trước.
Trong phòng Chu gia.
Ánh mắt Chu Thanh Ngọc ngưng trọng.
– không nghĩ tới lúc này đây đấu giá hội, Tam hoàng tử cũng tới, hơn nữa gia nhập đấu giá bên trong, ta lúc trước đã hao phí như vậy tài lực, lại hao phí nhiều như vậy mua sắm Phá Phong Vũ, cho dù phụ thân đáp ứng, gia tộc trưởng lão cũng sẽ có ý kiến.
Chu gia tuy là hào phú, nhưng đệ tử phần đông, Chu Thanh Ngọc cho dù thiên phú cực cao, nhưng là không thể không có hạn độ sử dụng gia tộc tài nguyên.
Sau khi suy nghĩ Chu Thanh Ngọc bất đắc dĩ buông tha Phá Phong Vũ.
Hiển nhiên Viên An còn không nguyện ý bỏ qua như vậy.
– Ba ức một ngàn vạn.
– Ba ức năm ngàn vạn.
Tam hoàng tử lạnh lùng quát, trực tiếp tăng giá bốn ngàn vạn.
Viên An do dự một lúc:
– Ba ức sáu ngàn vạn.
– Bốn ức.
Tam hoàng tử không chút do dự lại tăng giá lần nữa.
Viên An cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ buông tha báo giá.
Cuối cùng nhất…
Phá Phong Vũ bị Tam hoàng tử dùng cái giá bốn ức huyền tệ thu vào trong tay.
Giá tiền này chính là cao nhất đấu giá tới bây giờ, khiến cho mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
– Ha ha, kế tiếp sắp đấu giá cũng là đồ của Phi Thiên đạo tặc năm xưa, hơn nữa còng là bí tịch gồm công pháp và vũ kỹ một thể.
Lão giả áo xanh cố ý thừa nước đục thả câu.
Bí tịch?
Trong phòng đấu giá lập tức huyên náo xôn xao.
So với vũ khí gì đó, bí tịch càng làm võ giả truy cầu nhiều hơn, bởi vì vũ khí chỉ có thể gia tăng thực lực của một võ giả mà thôi, mà bí tịch lại là căn bản, là thực lực của võ giả.
Ví dụ đơn giản nhất, cùng một võ giả, hắn tu luyện công pháp bình thường và công pháp địa phẩm, sau khi đạt tới đỉnh phong thì sức mạnh của hắn sẽ khác nhau.
– Tên của quyển bí tịch này gọi là Liệt Hỏa Phần Thiên Quyết.
Phẩm giai là thiên phẩm trung giai, nó thích hợp võ giả hỏa thuộc tính tu luyện, bao hàm công pháp và vũ kỹ hỗ trợ, một khi luyện đến đại thành liền có thực lực hủy thiên diệt địa.
– Hơn nữa Liệt Hỏa Phần Thiên Quyết này còn có lai lịch hết sức đặc thù, chắc hẳn các võ giả tới từ Hạo Thiên đế quốc, chỉ cần là người ở đế đô sẽ rõ ràng.
Trên mặt lão giả áo xanh lúc này nở nụ cười vui vẻ.
Xôn xao.
Cái tên Liệt Hỏa Phần Thiên Quyết vưa ra đã làm cả phòng đấu giá bạo tạc.
– Không ngờ là Liệt Hỏa Phần Thiên Quyết.
Ngay cả La Mẫn và La Thành cũng hoảng hốt, bọn họ sợ hãi và đứng phất dậy.
– Liệt Hỏa Phần Thiên Quyết, chẳng lẽ nó có lai lịch gì?
Diệp Huyền không phải người đế đô Hạo Thiên đế quốc, hắn nhìn thấy mọi người kích động như thế liền ngạc nhiên.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









