[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 72 : Thông Thiên Các (c711-c720)
❮ sautiếp ❯Chương 711: Thông Thiên Các
– Đây là tự mình tìm chết, không có cách nào, cho rằng trèo lên Luyện Khí Phường là có thể hung hăng càn quấy, không nghĩ tới vẫn không tránh khỏi một kiếp.
– Đáng thương, đường đường thế gia, là nhân vật số má tại đế đô, không nghĩ tới nói xuống dốc là xuống dốc.
Không ít gia tộc thấy thế liên tục thở dài, có tiếc nuối, có bình thản, có mừng rỡ, cũng có nhìn hả hê, các loại ngữ khí không có trường hợp cá biệt.
Đương nhiên càng có cảm khái.
Dù nói thế nào La gia cũng là thế gia nhất đẳng tại đế đô, tuy không phải hào phú nhưng cũng là thế gia kinh doanh mấy trăm năm, không phải nhà giàu mới nổi gì, cũng không phải là a miêu a cẩu gì.
Bởi vì đắc tội với hào phú Tần gia, thời điểm bị đối phương phong sát lại không mở cửa hàng trong phường thị, lúc này rất nhiều gia tộc không ngừng cảm khái.
Đổi lại bọn họ chỉ sợ cũng có kết cục tương tự.
– Không biết La gia chuẩn bị về sau làm gì bây giờ, đường ra của bọn họ hiện tại là ôm chặt Luyện Khí Phường, công tác thay Luyện Khí Phường có lẽ còn có thể dừng chân.
– Khó ah, Luyện Khí Phường có làu các tự nhiên của mình, cũng có ngõ hẽm và con đường tiêu thụ, căn bản không cần đại lý bán ra cấp hai, huống chi La gia là thế gia đan dược, dốt đặc cán mai với luyện khí, tối đa cũng chỉ có thể thành trợ thủ.
– Hiện tại không biết cửa hàng của La gia tại phường thị sẽ làm sao, là bán ra ra ngoài ngoài hay thu về.
Càng có người chú ý tới điểm này, cửa hàng của La gia tại phường thị, cửa hàng là thứ khó cầu, một ít gia tộc mới phát tại đế đô như bắt được cơ hội, muốn đạt được một gian cửa hàng cho nên sẽ chú ý tói động tĩnh của La gia.
Làm cho bọn họ không nghĩ tới là,, ngày hôm sau dở bỏ cửa hàng La gia, một tấm bảng thông báo xuất hiện trước cửa.
– Tiệm bán thuốc La gia đổi tên thành Huyền Đan các, hiện tại đang lắp đặt thiết bị, ít ngày nữa mở ra, thỉnh chư vị chờ dợi.
Tin tức này vừa ra, rất nhiều gia tộc thời khắc chú ý cũng biến thành xôn xao.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tiệm bán thuốc La gia không phải sắp đóng cửa rồi sao? Tại sao lại bắt đầu lắp đặt thiết bị.
Huyền Đan các, nghe xong cái tên này chẳng phải biết rõ là một cửa hàng bán đan dược sao? Chẳng lẽ La gia bị Tần gia phong sát còn không thảm, còn muốn lại tiến vào thị trường đan dược?
Hiện tại ngu ngốc cũng biết hai chủng đan phương độc nhất vô nhị của La gia đã bị Tần gia đạt được, hơn nữa lại bị Tần gia phong sát, lúc này bọn họ càng không có tiền đồ gì ah.
Càng làm cho mọi người khiếp sợ là, cửa hàng bên cạnh La gia lại bị đả thông, hai gian cửa hàng đả thông liền lắp đặt thiết bị.
Đây là tiết tấu nghịch thiên ah.
Cửa hàng trong phường thị tấc đất tấc vàng, La gia lúc nào thu được cửa hàng này tới tay.
Có thể tưởng tượng cưa hàng của La gia tuyệt đối trả cái giá lớn.
Mọi người lúc này im lặng lắc đầu, nhìn thấy thông báo của La gia giống như nhìn kẻ điên.
La gia đã không có đan dược, loại tình huống này rõ ràng còn hao phí lớn cái giá lớn như vậy, chuẩn bị một lần nữa tiến quân thị trường đan dược.
Nói dễ nghe gọi là ăn cả ngã về không, đập nồi dìm thuyền, lời nói khó nghe là đầu bị lừa đá, muốn đi tìm cái chết.
Tin tức này lọt vào tai Tần gia, người Tần gia lúc này trợn mắt há hốc mồm.
– Ha ha.
Tam trưởng lão trực tiếp cười lạnh.
– Vốn nghe nói La gia đã dở bỏ cửa hàng của mình, lão phu còn bội phục bọn họ có đảm lượng, không nghĩ tới lại làm như vậy, xem ra La gia chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, không tới lúc sống chết chưa từ bỏ ý đồ.
– Tốt, rất tốt, lão phu an bài chuyện kia, các ngươi làm như thế nào đây?
Một quản sự lập tức nói ra:
– Bẩm Tam trưởng lão, tất cả đa chuẩn bị thỏa đáng, sẽ chờ Tam trưởng lão ngài ra lệnh là có thể xuất chiêu.
– Vậy là tốt rồi, vốn lão phu chuẩn bị hai ngày nay sẽ ra chiêu, hiện tại La gia làm ra chuyện này thì chúng ta sẽ chờ một chút, sau khi cửa hàng của La gia khai trương, lão phu muốn bọn chúng biết rõ cái gì gọi là tuyệt vọng, ha ha ha.
Tam trưởng lão cười lớn, trong đôi mắt bắn ra hào quang độc ác.
Thời gian trôi qua, tất cả đều theo kế hoạch của Diệp Huyền, tiến hành đâu vào đấy.
Các loại đan dược bắt đầu luyện chế, dược phường của La gia cũng tiến vào trạng thái giới nghiêm, bất cứ luyện dược sư gì không được rời đi, những ngày qua đều ở trong dược phường.
Mà khu vực hạch tâm của dược phường, trừ Diệp Huyền và La Mẫn ra, không cho phép bất cứ kẻ nào đi vào.
Lúc cửa hàng của La gia tại phường thị lắp đặt thiết bị cũng tiến vào khâu cuối cùng.
Tất cả tiến hành dựa theo kế hoạch nhưng Diệp Huyền cảm giác, cảm thấy còn thiếu cái gì đó.
Cẩn thận suy nghĩ, rốt cục hắn phát hiện thì ra là thiếu khí thế.
La gia và Tần gia phân tranh là chuyện rất nhiều gia tộc trong đế đô chú ý tới, nhưng thanh danh La gia chưa đủ lớn, khai trương cofnt hiếu nhân khí, tuy nhiên không thấp nhưng còn chưa đủ nghịch thiên.
Bởi vì La gia chỉ là thế lực trung lưu trong thế lực đan đạo tại đế đô, không cách nào hấp dẫn quá nhiều võ giả.
Đây là chuyện Diệp Huyền không muốn nhìn thấy, hắn muốn làm chính là thành công trong lần đầu.
Nhưng làm thế nào mới có thể làm cho hắn thành công trong lần đầu đây.
Diệp Huyền lâm vào trầm tư.
Thời điểm này đột nhiên La Mẫn tới chơi:
– Diệp thiếu, tối nay sẽ kết thúc lắp đặt thiết bị cửa hàng, ngày mai lại là đấu giá hội tại đế đô, không biết Diệp thiếu chuẩn bị Huyền Đan các khai trương khi nào?
– Đấu giá hội ở đế đô?
Diệp Huyền sững sờ, những ngày qua quá mức bận rộn, hắn cũng quên chuyện này đi mất, hiện tại La Mẫn nói tới thì hắn biết muộn rồi.
Nhắc tới đấu giá hội, trong đầu của hắn có một ý niệm khác.
Hắn không phải cảm thấy Huyền Đan các khai trương quá mức ít xuất hiện sao, đấu giá hội ở đế đô không phải là nơi tụ tập nhân khí tốt nhất hay sao?
Diệp Huyền lập tức cười ha ha, hắn vỗ vai vỗ La Mẫn:
– La gia chủ, nhờ có ngươi nhắc nhở, ngày mai là đấu giá hội cỡ lớn của đế đô, như vậy cửa hàng khai trương vào ba ngày sau.
La Mẫn không biết Diệp Huyền vì cái gì mà hưng phấn như thế, hắn chỉ có thể đi an bài, mà Diệp Huyền lại trực tiếp rời khỏi cửa hàng của La gia.
Hôm nay cách đấu giá hội cỡ lớn mỗi năm một lần còn một ngày, võ giả trên đường tăng lên, người đến người đi, rất nhiều người có khẩu âm khác nhau, hiển nhiên là đến từ các nơi trong đế quốc.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 712: Quản Sự Thất Cấp (1)
Loại siêu đại hình đấu giá hội như vậy một năm mới cử hành một lần, tự nhiên hấp dẫn không ít võ giả biết tới.
Diệp Huyền chưa từng đi phòng đấu giá đế đô, lúc này hắn hỏi người đi đường.
– Các hạ nói Thông Thiên các a, đi thẳng về phía trước, đi thẳng đến phía đông đế đô, chỗ đó có kiến trúc xa hoa nhất chính là Thông Thiên các.
Một tên võ giả chỉ điểm Diệp Huyền, chợt lại nhìn sang Diệp Huyền, hảo tâm nhắc nhở:
– Ngươi tới mua vé tham gia vào đấu giá hội sao Ta khuyên ngươi nên đi nhanh đi, nghe nói vé vào cửa hiện tại đã bán sạch, chỉ có bỏ thêm tiền mua vé chợ đen, giá cả đắt kinh người, tiếp qua một thời gian ngắn vé sẽ không còn đâu.
Diệp Huyền cau mày nói:
– Thông Thiên các? Phòng đấu giá lớn nhất đế đô là Thông Thiên các?
Thông Thiên các chính là tổ chức đại thương nghiệp cường đại nhất đại lục Thiên Huyền, chủ yếu liên quan đến lĩnh vực đấu giá, có phòng đấu giá khắp nơi trên đại lục, kiếp trước Diệp Huyền tùng tham gia đấu giá hội của Thông Thiên các tại Huyền Vực, hắn không nghĩ tới đấu giá hội ở đế đô Hạo Thiên đế quốc cũng có tên là Thông Thiên các.
Cũng không biết Thông Thiên các này và Thông Thiên các trong trí nhớ của mình có cùng là một hay không.
Võ giả kia im lặng nhìn sang Diệp Huyền:
– Ngươi sẽ không biết đấy chứ, Thông Thiên các là phòng đấu giá lớn nhất của Hạo Thiên đế quốc chúng ta, chẳng những tại Hạo Thiên đế quốc, tại các nơi khác trên Mộng Cảnh bình nguyên đều có, bối cảnh rất thâm hậu đấy.
Diệp Huyền nói cảm tạ, dựa theo võ giả chỉ điểm, quả nhiên hắn nhìn thấy một kiến trúc to lớn xa hoa đứng vững trên đường phố, kiến trúc bên ngoài là quảng trường cực lớn, khắp nơi đều là người đến người đi phi thường náo nhiệt.
Ngẩng đầu nhìn lại, một tiêu chí cây búa màu vàng xuất hiện trong tầm mắt Diệp Huyền.
– Đúng là Thông Thiên các.
Kiếp trước kiếp nầy, trừ Luyện Dược Sư hiệp hội và hồn sư tháp ra, Thông Thiên các chính là thế lực Diệp Huyền thấy quen thuộc, trong nội tâm cũng phải cảm khái ngàn vạn.
Diệp Huyền đi vào một chỗ bí ẩn, hắn mặc áo choàng đen, hơn nữa mang nón rộng vành thùng thình, sau đó hắn ra khỏi chỗ tối và chậm rãi đi về phía Thông Thiên các trước mặt.
Tại cửa ra vào của Thông Thiên các có vài tên hộ vệ nhìn chằm chằm, bước chân Diệp Huyền không ngừng, hắn trực tiếp đi vào phòng đấu giá, vừa đi vào trong, bên ngoài cửa nóng bức như bị tách ra, cảm giác mát lạnh truyền khắp toàn thân Diệp Huyền.
Ánh mắt nhìn người tới người đi trong đại sảnh bên ngoài Thông Thiên, nơi này phan ra vài nơi bán đấu giá, chỉ có đại sảnh sa hoa chỉ dùng làm phòng khách chiêu đãi khách nhân, còn nữa, sau khi kết thúc đấu giá cũng đi tới đại sảnh lĩnh vật phẩm.
Trong đại sảnh hiện tại, nhân viên công tác của Thông Thiên các đang vội vàng lui tới chuẩn bị cho đấu giá hội vào ngày mai, còn có một đám hộ vệ ánh mắt như tỏa ra hào quang, ăn mặc quần áo nhất trí với nhau và tuần tra qua lại, từ đó lại cho mọi người cảm giác tháo vác.
Những hộ vệ này đều có thực lực Vũ Tông ngũ giai đỉnh phong.
Tại Lưu Vân quốc, có thể nói đệ nhất cường giả chính là cao thủ Vũ Tông, tại Thông Thiên các chỉ có thể làm hộ vệ mà thôi, làm cho Diệp Huyền cảm khái là, hắn hoàn toàn hiểu rõ thực lực của Thông Thiên các.
– Tiên sinh, đấu giá hội hàng năm của Thông Thiên các chúng ta bắt đầu vào ngày mai, hôm nay trong các đóng cửa một ngày, nếu như tiên sinh muốn tham gia đấu giá thì mời tới vào ngày mai.
Lúc này một mỹ nữ mặc trường bào đi bên cạnh Diệp Huyền, nàng dịu dàng nói một câu.
Nàng nhìn thấy Diệp Huyền đứng ở cửa ra vào và nhìn quanh cho nên tiến lên nhắc nhở.
– Ta không phải tới tham gia đấu giá, ta có một kiện vật phẩm ủy thác các ngươi đấu giá vào ngày mai, gọi người phụ trách các ngươi ra đây.
Diệp Huyền nhàn nhạt nói ra.
– Ủy thác đồ vật đấu giá?
Phục vụ viên cũng sững sờ một lúc.
– Vậy ngươi còn xin chờ một chút, ta đi thông tri cho quản sự.
Nói xong nàng vội vàng chạy vào trong đại sảnh tìm một trung niên mặc trang phục quản sự của Thông Thiên các, lại nói gì đó với hắn.
Tên nam tử trung niên nghe vài câu, hắn đi theo nhân viên phục vụ tới trước mặt Diệp Huyền, hai mắt dò xét Diệp Huyền đang mặc áo choàng ngăn cách, hắn cau mày và hỏi:
– Nghe nói ngươi có vật phẩm đấu giá, là cái gì? Lấy ra nhìn xem.
Ngữ khí của người này cao ngạo, một bộ dạng cao cao tại thượng.
Diệp Huyền liếc nhìn hắn một cái, nói:
– Ngươi có thể làm chủ? Gọi người phụ trách tới đây.
Tuy người này mặc trang phục quản sự nhưng lại là trang phục quản sự cấp thấp nhất tại Thông Thiên các, tối đa chỉ có thể nhúng tay vào việc vặt vãnh trong Thông Thiên các mà thôi, chuyện vật phẩm đấu giá như thế này, đối phương tuyệt đối không đủ trình độ, Diệp Huyền cũng lười nói với hắn.
Nhưng Diệp Huyền nói như thế cũng chọc tên quản sự tức giận.
– Các hạ, nơi này là Thông Thiên các, ta là quản sự nơi này, ta không thể làm chủ thì ai có thể làm chủ? Muốn đấu giá thì nhanh mang đồ vật ra, không đấu giá cút ngay, tại Thông Thiên các còn dấu đầu lộ đuôi, chơi cái gì chứ?
Ánh mắt Diệp Huyền phát lạnh:
– Phiền toái miệng của ngươi nên sạch sẽ một chút.
– Hắc.
Tên quản sự kia lập tức tựu mắt trợn tròn hô:
– Các hạ, ngươi dám ngông cuồng trong Thông Thiên các như vậy sao? Biết rõ chính ngươi đang làm cái gì không! Lão tử liền mắng ngươi thì như thế nào? Nơi này là Thông Thiên các, đừng nói chửi mắng ngươi, cho dù lão tử đánh ngươi thì ngươi cũng phải nhịn.
Nói xong tên quản sự vậy mà thò tay đẩy Diệp Huyền ra.
Tên quản sự cho dù kiến thức rộng rãi, nhìn thấy Diệp Huyền mặc áo choàng và mũ rộng vành lập tức đã biết rõ người trước mặt có quỷ, hoặc là thân phận có vấn đề, hoặc là chuẩn bị đấu giá đồ vật có vấn đề cho nên trong lòng của hắn vô cùng trấn định.
Hắn nào đoán được bàn tay của hắn chưa đụng vào Diệp Huyền, ngực của hắn vô cùng đau đớn, hắn lập tức bay ngược về phía sau, rồi sau đó nện mạnh vào mặt đất dưới chân.
– Ngươi dám đánh ta?
Tên quản sự vẻ mặt khó có thể tin nhìn Diệp Huyền, chợt hắn lập tức tru lên như heo bị chọc huyết.
– Có ai không, có người đánh người trong Thông Thiên các.
Không cần hắn mở miệng, hộ vệ trong đại sảnh cũng nhìn thấy tình huống.
Bá bá bá!
Mấy đạo hào quang lao tới, chỉ trong nháy mắt đã vây quanh Diệp Huyền.
– Các ngươi tới đúng lúc, nhanh bắt tên này cho ta, lại dám động thủ hành hung trong Thông Thiên các, hắn bỏ qua bộ mặt Thông Thiên ah, hắn chẳng những đánh ta, còn đánh vào bộ mặt của Thông Thiên các.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 713: Quản Sự Thất Cấp (2)
Tên quản sự nhìn thấy có hộ vệ xông tới, lập tức như nhìn thấy gia gia của mình, hắn khóc lóc hô to.
– Các hạ đi theo chúng ta một chuyến.
Thủ lĩnh hộ vệ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền.
Diệp Huyền nhướng mày, thật sự là phiền toái, ngay cả đấu giá đồ vật cũng phiền toái như vậy, đang nghĩ ngợi nên giải quyết như thế nào, đột nhiên giọng nói uy nghiêm từ đằng xa vang lên.
– Xảy ra chuyện gì?
Lúc này cũng một trung niên mặc trang phục quản sự đi tới, mặt ngoài trang phục quản sự của người này cũng giống với người nọ nhưng ở ống tay áo có thuê thêm một đường viền vàng, không nhìn kỹ thật không hìn ra.
Nhìn thấy người này, tên quản sự đang khóc hô cũng ngừng gào to, vội vàng nói:
– Hà quản sự, người này nói muốn gặp người phụ trách của Thông Thiên các, còn nói muốn thêm đồ vật bán đấu giá vào ngày mai nhưng thái độ vô cùng hung hăng càn quấy.
Tiểu nhân nghĩ đồ vật đấu giá trong đấu giá hội hàng năm của Thông Thiên các đã sớm được định ra, há có thể tùy tiện nói thêm vào là thêm vào.
Ai biết hắn khó chịu, chẳng những bỏ qua quy củ Thông Thiên các còn động thủ với tiểu nhân.
– Ah, ngực ta đau quá, ta đoán xương cốt cũng gãy rồi, không biết trái tim vỡ tan không, nếu ảnh hưởng đến tâm huyệt, vậy cũng phiền toái, tâm huyệt trọng yếu như vậy, bởi như vậy ta không thể bước vào Vũ Đế cửu giai được rồi.
Nói đến đây tên quản sự kia che ngực vô cùng đau đớn.
Hà quản sự lạnh nhạt nhìn sang Diệp Huyền, hắn lạnh lùng nói:
– Ngươ động thủ tại Thông Thiên các, có từng đặt bộ mặt Thông Thiên các trong lòng.
Diệp Huyền dò xét đối phương một lúc, cười lạnh nói:
– Thông Thiên các, bản thân ta đi nhiều, lúc nào một quản sự thất cấp lại có thể đại diện bộ mặt Thông Thiên các? Dường như quản sự ngũ cấp như ngươi nói lời này cũng còn tạm được, cũng chỉ có thể đại biểu mặt mũi của Thông Thiên các tại nơi này mà thôi.
– Ân?
Sắc mặt Hà quản sự biến thành ngưng trọng, hắn trầm giọng nói:
– Rốt cuộc các hạ là người nào?
Quản sự Thông Thiên các phân thành bảy cấp, thất cấp là thấp nhất, nhất cấp là cao nhất.
Nhưng đây là tổng bộ Thông Thiên các phân chia trên đại lục, tại Mộng Cảnh bình nguyên, vì dung nhập vào hoàn cảnh, hiển lộ rõ địa vị cao quý với võ giả tại Mộng Cảnh bình nguyên, bởi vậy cố ý từ bỏ tên và chia thành quản sự bình thường, quản sự ngân cấp và quản sự kim cấp.
Hắn chính là quản sự kim cấp, cũng là quản sự cấp bậc cao nhất tại Thông Thiên các Hạo Thiên đế quốc.
Bằng không nếu dựa theo phân chia của Thông Thiên các thì hắn chỉ là quản sự ngũ cấp.
Một khi để quyền quý tại Hạo Thiên đế quốc biết rõ, quản sự cấp bậc cao nhất của Hạo Thiên đế quốc chỉ là quản sự ngũ cấp, trong nội tâm khó tránh khỏi sẽ có khó chịu.
Cho nên lúc Diệp Huyền một câu nói ra cấp bậc quản sự, Hà quản sự lập tức khiếp sợ.
Võ giả tại Mộng Cảnh bình nguyên có rất ít biết rõ phân chia này, chỉ có cường giả tới từ tầng thứ cao hơn mới nói như vậy.
– Ta là người như thế nào, các hạ không cần biết rõ, ta chỉ tới nơi này đấu giá một vật mà thôi, kết quả một tiểu tiểu quản sự thất cấp lại muốn động thủ với ta, chẳng lẽ còn không cho ta hoàn thủ hay sao?
Vẻ mặt Diệp Huyền xem thường:
– Thanh danh Thông Thiên các cũng bị các ngươi bại hoại cả rồi.
– Các hạ, đồ vật đấu giá hàng năm của Thông Thiên hiện tại đã được định ra, các hạ mạo muội đến đây, hình như cũng có chút không hợp quy củ a, quản sự Thông Thiên các có phản ứng cũng là bình thường.
Hà quản sự ngưng giọng nói.
Diệp Huyền xùy cười:
– Ta lần đầu tiên nghe qua Thông Thiên các còn có quy củ như vậy, việc buôn bán của Thông Thiên các việc buôn bán luôn luôn có bảo là muốn, như thế nào, chẳng lẽ quy củ của nơi này không giống với Thông Thiên các hay sao?
– Nếu như thế mắt ta mù rồi, cáo từ.
Diệp Huyền nói xong liền quay người muốn đi ra ngoài.
Sắc mặt Hà quản sự âm tình bất định, âm thầm đánh giá Diệp Huyền nhưng không tìm ra môn đạo.
Võ giả bình thường, mặc kệ có đạo lý hay không, đánh người trong Thông Thiên các sẽ có kết cục vô cùng thê thảm.
Nhưng đối mặt với Diệp Huyền, Hà quản sự lại có cảm giác luống cuống tay chân.
Người đối diện mặc ao choàng màu đen, nhìn không ra tuổi và dung mạo nhưng hắn đứng trước mặt hắn lại tỏa ra khí tràng đại nhân vật.
Hơn nữa người này hiểu rõ rất sâu về Thông Thiên các, căn bản không giống với người trên Mộng Cảnh bình nguyên có thể biết được.
– Chẳng lẽ là võ giả ở tầng thứ cao hơn bên ngoài Mộng Cảnh bình nguyên?
Hà quản sự không nhìn ra sâu cạn, nhất thời không dám tùy tiện hành động.
Thấy Diệp Huyền cất bước thực đi ra ngoài, Hà quản sự nào dám để hắn đi.
– Các hạ chậm đã, các hạ chậm đã, chuyện định ra bảo vật đấu giá, Thông Thiên các tại đây còn chưa từng có tiền lệ qua, ngược lại cũng không phải không thể thương lượng, chỗ ta có một trưởng lão giám định, vừa lúc đang ở trong các, có lẽ có thể xem xét cho các hạ, chỉ cần bảo vật là cao đẳng, bổ sung vào đấu giá hội ngày mai cũng không phải không có hi vọng.
Dù sao Hà quản sự cũng là người lão luyện, hắn không rõ thân phận của đối phương nhưng không thể trực tiếp thả Diệp Huyền rời đi.
Mặc kệ đối phương lai lịch gì, chỉ cần đánh người của Thông Thiên các tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua như vậy, bằng không truyền đi, mặt mũi Thông Thiên các cũng không xong.
Nhưng lai lịch Diệp Huyền cũng làm cho Hà quản sự kiêng kị.
Cho nên hắn nghĩ ra một biện pháp: giám bảo.
Đối phương không phải tới đấu giá đồ vật hay sao? Nếu đồ vật lấy ra là bảo bối, như vậy tất cả dễ thương lượng, nếu như là một ít rác rưởi, như vậy thực xin lỗi, chuyện lúc trước khẳng định phải thanh toán rồi.
Hà quản sự cũng cảm thấy biện pháp này thập phần ổn thỏa, bởi vì bảo vật có thể nhìn rõ thân phận của người nắm giữ nó.
Cao thủ tuyệt đối sẽ không đặt những thứ rác rưởi trên người, cũng sẽ không chú ý tới bảo vật tầm thường.
Hắn nói như vậy cũng có ý dò xét Diệp Huyền một chút.
Diệp Huyền phải đi đó là động tác giả, hiện tại Hà quản sự mở miệng, hắn cũng biết thời biết thế mà đồng ý.
– Nếu như vậy bản nhân cũng cố mà gặp trưởng lão các ngươi.
Diệp Huyền mới chẳng muốn quản Hà quản sự dò xét, hắn thật sự có đồ vật cần đấu giá.
Hà quản sự lại ăn cả kinh, thái độ của Diệp Huyền tiêu sái ngược lại làm cho hắn kinh nghi bất định, hắn cũng an bài Diệp Huyền vào phòng tiếp khách.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 714: Thanh Xuân Bất Lão Đan
– Ha ha, nghe nói có khách quý lâm môn, trong nội tâm tại hạ mừng rỡ không thôi.
Không bao lâu có một lão giả vui mừng đi tới:
– Tại hạ là Từ Vị, trưởng lão giám định của Thông Thiên các, không biết tôn tính đại danh của các hạ?
– Không cần nói tính danh, đó là thứ vô căn cứ, đi thẳng vào vấn đề đi.
Diệp Huyền cũng không nói đến tính danh, hắn xuất ra một bình ngọc và đặt trên mặt bàn trước mặt.
– Đan dược?
Nhìn thấy Diệp Huyền lấy ra bình ngọc, ánh mắt Hà quản sự và Từ trưởng lão bắn ra một tia tinh quang, mở miệng nói:
– Đan dược của ngươi là…
– Các hạ không phải trưởng lão giám bảo sao? Hơn nữa nhìn khí tức trên người của ngươi hẳn là luyện dược sư lục phẩm ah, tự mình xem là được, hỏi làm gì?
Diệp Huyền không có giải thích, hắn nhàn nhạt nói ra.
– Ân?
Ánh mắt Từ Vị và Hà quản sự co rút lại, ngưng trọng nhìn Diệp Huyền.
Vì sao người này biết Từ Vị trưởng lão là luyện dược sư lục phẩm?
Từ vị là trưởng lão giám bảo của Thông Thiên các, hắn thường ru rú trong nhà, rất ít lộ mặt ra ngoài, bởi vậy người khác trong đế đô không biết biết về hắn, mà thân phận hắn là luyện dược sư lục phẩm chưa bao giờ lộ ra.
Hôm nay Diệp Huyền một câu nói rõ hắn là luyện dược sư lục phẩm, việc này làm hai người kinh hãi không thôi.
Trong khoảng thời gian ngắn hai người đều không có tâm khinh thường Diệp Huyền.
– Ha ha, các hạ nói đúng.
Từ Vị cũng là người tiêu sái, khẽ cười một tiếng, hắn đeo bao tay sau đó cầm bình ngọc.
Mở nắp bình ra, hắn nhìn một viên đan dược tròn vo màu trắng rơi vào trong tay hắn.
Viên đan dược này vừa xuất hiện, Từ Vị cau mày một lúc, bởi vì hắn không có từ đan dược cảm ứng được dược lực chấn động, thậm chí mùi thuốc tương đối nhạt.
– Phẩm cấp của đan dược này không phải đặc biệt cao.
Đây là cảm giác đầu tiên của Từ Vị, chẳng những là hắn, nội tâm của Hà quản sự cũng có nghi hoặc như vậy.
Bởi vì một khi đan dược đạt tới lục phẩm sẽ có mùi thuốc tương ứng, sẽ có biến hóa to lớn, khi so với đan dược bình thường còn mãnh liệt hơn nhiều, mà đan dược ngoài thất phẩm càng khoa trương, thời điểm đan dược thất phẩm xuất hiện, thậm chí có thể dẫn phát thiên địa dị tượng.
Diệp Huyền xuất ra đan dược này tuy no đủ mượt mà nhưng từ phẩm tương cũng không phải đan dược cao giai.
Quả nhiên sau khi xem xét vẻ mặt của Từ Vị lộ ra một tia thất vọng.
– Các hạ xuất ra đan dược hắn là nằm giữ ngũ phẩm và lục phẩm, từ mặt ngoài đan dược và mùi thuốc không phải là đan dược tấn cấp, cũng không phải đan dược chữa thương, hẳn là một loại kỳ đan, về phần công dụng cụ thể cần xem xét một ít.
Thời điểm này vẻ mặt ngưng trọng của Từ Vị biến mất, Hà quản sự ở bên cạnh cũng cảm thấy thất vọng nhàn nhạt.
Vốn Diệp Huyền thần bí làm hắn chờ mong, cho rằng Diệp Huyền lấy ra sẽ là đan dược nghịch thiên, hôm nay nghe Từ trưởng lão nói như vậy, tâm tư chờ mong của Hà quản sự rơi xuống đáy cốc.
Đan dược nằm giữ ngũ phẩm và lục phẩm đúng là miễn cưỡng xưng là đan dược cao giai nhưng đây là nơi nào? Là đế đô Hạo Thiên đế quốc, trong cửa hàng của bốn đan dược cự đầu, chỉ cần lấy ra cái giá đủ lớn cũng có thể mua được đan dược lục cấp.
Thậm chí thân là luyện dược sư lục phẩm, Từ Vị trưởng lão cũng có thể luyện ra đan dược lục phẩm.
Bởi vậy Diệp Huyền lấy ra đan dược trên tứ giai căn bản không có đặc biệt gì, cũng không thể xem như rác rưởi nhưng với tư cách là đấu giá hội một năm một lần tại đế đô, nó chỉ có thể biến thành món khai vị mà thôi, sẽ không có tư cách áp trục.
Đan dược này không thể làm Thông Thiên các cải biến quy củ là thêm nó vào giữa chừng.
– Từ trưởng lão nhìn ra chỉ là thứ cơ bản nhất, phẩm giai của đan dược này không tính là cao nhưng công hiệu của nó lại cực kỳ đặc thù, không biết Từ trưởng lão thân là luyện dược sư lục phẩm có nhìn ra?
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, trong giọng nói tự tin không giảm.
Diệp Huyền nói chuyện giống như trường học kiểm tra, Từ Vị nghe xong cũng không phản bác, thần thức tiếp tục quan sát.
Trong nội tâm Hà quản sự muốn cười phá lên, không biết gia hỏa này tới từ nơi nào, cũng không nhìn xem đối diện là ai, Từ Vị trưởng lão chính là trưởng lão giám bảo của Thông Thiên các, càng là luyện dược sư lục phẩm, hắn nhìn thấy bảo vật và đan dược nhiều vô số kể, há có thể không biết đan dược của người này chứ?
– Ồ?
Ngay lúc này chợt nghe Từ trưởng lão cả kinh kêu một tiếng.
Theo thời gian chậm rãi qua đi, vẻ mặt bình tĩnh của Từ Vị biến thành ngưng trọng, hắn cau mày một lúc, trong ánh mắt vậy mà sinh ra một tia nghi hoặc.
Hắn không cách nào phân biệt ra công dụng của đan dược này.
Không chỉ công dụng cụ thể, thậm chí hắn không thể xác định chủng loại đan dược.
Trên đại lục có ngàn vạn đan phương, không có một luyện dược sư nào có thể hiểu rõ các đan phương nhưng không đại biểu một luyện dược sư cường đại nhìn thấy đan dược lạ lẫm lại không nhìn ra công hiệu.
Bất cứ loại đan dược nào, chỉ cần cẩn thận phân biệt rõ,từ xúc giác, vị giác cùng với mùi thuốc và phản ứng lên thân thể cũng có thể hiểu công dụng cụ thể của nó.
Nếu như phức tạp một ít, dùng huyền thức cẩn thận phân tích nguyên tố linh dược bên trông, kể cả kết cấu cũng có thể biết rõ công hiệu.
Nhưng đối mặt với đan dược màu trắng, Từ Vị thi triển tất cả thủ đoạn nhưng vẫn không thể phân tích ra kết cấu bên trong, lại càng không cần phải nói công hiệu của nó như thế nào.
– Trên thế giới này lại có đan dược phức tạp như thế?
Từ Vị cảm thấy khó có thể tin, đan dược trước mắt phẩm giai không cao kết cấu và mức độ phức tạp còn khủng bố hơn cả đan dược lục giai mà hắn biết.
Nửa canh giờ sau, Từ Vị mới chán nản.
– Các hạ, đan dược của các hạ quá phức tạp, tại hạ cam bái hạ phong.
Từ Vị thở dài một hơi, hắn lộ ra vẻ mặt xấu hổ, đường đường trưởng lão giám bảo của Thông Thiên các lại không phân tích ra công dụng của đan dược, nếu như nói ra sẽ bị người ta cười rụng răng.
– Quan, thính, vấn, phẩm, phân tích đan dược có bốn trình tự, Từ trưởng lão mới tiến vào giai đoạn thứ ba đã dừng, chưa tiến hành giai đoạn thứ tư thì làm sao lại nhận thua?
Diệp Huyền nhạt cười nhạt nói.
– Đan dược này có thể phẩm?
Ánh mắt Từ Vị ngưng trọng.
Cái gọi là phẩm chính là nhấm nháp, cắt một phần bột phấn của đan dược và tự mình thưởng thức, bởi vì chỉ có tự mình nhận thức mới có thể hoàn toàn hiểu tính năng của đan dược, đây là bước cuối cùng trong trình tự xem xét đan dược.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 715: Bao Sương Thiên Cấp (1)
Nhưng đại đa số đan dược một khi cắt xuống bộ phận sẽ ảnh hưởng tới dược hiệu, bởi vậy không được Diệp Huyền đồng ý thì Từ Vị không phẩm.
– Đan dược này của ta, sau khi thành đan sẽ có một ít bột phấn rơi ra, tự nhiên có thể phẩm.
Từ Vị lập tức cầm bình ngọc lên, quả nhiên bên trong có một tầng bột phấn hồng nhạt, hắn lập tức trám một tia và để vào trong miệng.
– Từ trưởng lão, coi chừng…
Hà quản sự vội vàng nhắc nhở, công hiệu đan dược không rõ, vạn nhất là độc dược làm sao bây giờ?
Từ Vị khoát khoát tay tỏ vẻ không ngại, sau đó nhắm mắt lại và thể nghiệm.
Không chờ hắn mở to mắt, đột nhiên Hà quản sự kinh hô:
– Từ trưởng lão, ngươi… Trên mặt ngươi…
Vẻ mặt hắn sợ hãi giống như gặp quỷ rồi, há to mồm, tròng mắt mở to.
Từ Vị mờ mịt nhìn sang Hà quản sự.
– Mặt ngươi, mặt ngươi…
Hà quản sự chỉ lo thì thào tự nói, rốt cuộc hắn không nói thành lời.
Nội tâm Từ Vị ngạc nhiên, không biết từ chỗ nào lấy ra một cái gương, vội vàng xem mặt của mình.
Sắc đó vẻ mặt Từ Vị ngây ngốc.
Gương mặt đầy nếp nhăn chẳng biết lúc nào đã biến mất không ít, gương mặt tái nhợt của hắn cũng hồng nhuận phơn phớt, ngay cả chòm râu tuyết trắng lại có vài sợi biến thành màu đen.
– Đây… Đây là…
Từ Vị lúc này vô cùng khiếp sợ.
Rốt cuộc Diệp Huyền chậm rãi mở miệng:
– Đan dược của ta tên là Thanh Xuân Bất Lão Đan, chính là đan dược trú nhan, một khi phục dụng có thể làm cho người dùn trở lại thời khắc thanh xuân nhất của đời mình, Từ trưởng lão ngươi nhấm nháp chỉ là bột phấn, nếu như ăn cả viên đan dược giống như cây khô gặp mùa xuân, cây vạn tuế ra hoa, trở lại thời điểm ba mươi tuổi.
Tê…
Từ Vị và Hà quản sự lập tức hít khí lạnh.
Có thể làm cho người ta trở lại thời khắc thanh xuân nháta, trên đời này có đan dược như thế?
Hai người liếc nhau, trong ánh mắt mang theo hoảng sợ.
Hai người công tác tại Thông Thiên các đã nhìn thấy vô số bảo vật nhưng như Diệp Huyền hôm nay cầm ra Thanh Xuân Bất Lão Đan là đồ vật bọn họ mới nhìn thấy lần đầu tiên.
Đột nhiên Từ Vị nghĩ tới cái gì đó, hắn nói:
– Thời gian dược hiệu của đan dược này là bao lâu
Đan dược trú nhan dược hiệu là một phương diện, thời gian duy trì là chuyện khác.
Diệp Huyền giải thích:
– Bởi vì tài liệu cho nên phẩm giai của Thanh Xuân Bất Lão Đan không cao, cho nên thời gian duy trì tương đối ngắn, chỉ có thể bảo trì một năm thanh xuân, một năm sau sẽ khôi phục nguyên trạng trong một tháng, đan dược này của ta có một đặc điểm chính là có thể sử dụng điệp gia, hơn nữa dược hiệu không giảm.
– Thời gian một năm? Thời gian không dài nhưng đã đầy đủ, Thanh Xuân Bất Lão Đan, quả nhiên thành thanh xuân, quá thần kỳ.
Nhìn thấy nếp nhăn của mình ít đi cùng với sắc mặt hồng nhuận phơn phớt trong gương, thần sắc của Từ trưởng lão lúc này kích động không nói thành lời.
Thân là luyện dược sư, hắn biết rõ sự đáng sợ của trú nhan đan là như thế nào.
Nhưng thứ đan dược này quá mức thưa thớt trên thị trường.
Từ trưởng lão dám khẳng định, một khi loại đan dược này xuất hiện trên đấu giá hội sẽ tạo thành oanh động như thế nào.
Mọi người đều có lòng thích cái đẹp, ngay cả hắn khi nhìn thấy tóc cũng biến thành màu đen thì tim đập thình thịch, lại càng không cần phải nói tới những nữ nhân kia.
– Không biết Từ trưởng lão cảm thấy đan dược của ta như thế nào?
Diệp Huyền tươi cười nói một câu.
– Đan dược này Thông Thiên các chúng ta tiếp được.
Từ trưởng lão lập tức kích động nói ra.
Đan dược thần kỳ như thế, nếu như bị cự tuyệt ngoài cửa, ngay cả hắn cũng không thể tha thứ cho hắn.
Đan dược này sẽ là đan dược áp trục, chắc chắn nó sẽ tạo thành một làn sóng khủng bố.
Tiếc nuối duy nhất là Thanh Xuân Bất Lão Đan chỉ có một viên, tanh xuân một năm quá ngắn ngủi.
Dường như hiểu tiếc nuối trong nội tâm của Từ trưởng lão, Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, hắn lấy ra mấy bình ngọc khác, nói:
– Đây là Thanh Xuân Bất Lão Đan, tổng cộng mười viên, hiện ủy thác Từ trưởng lão cùng đấu giá.
– Mười viên…
Trái tim của Từ trưởng lão như dừng đập, sâu trong mắt mang theo mừng như điên khó ức chế được.
Thứ này đủ làm người khác liều mạng rồi.
Thời gian một năm với cường giả mà nói quả thực có chút ngắn ngủi, nếu là thời gian mười năm sẽ khó mà nói.
Có thể tưởng tượng, tuyệt đối có thể dẫn phát vô số nữ võ giả điên cuồng.
– Nhưng khi tiến hành đấu giá là có yêu cầu, đó là bắt buộc phải tiêu thụ mười viên Thanh Xuân Bất Lão Đan cùng một lúc, không thể tách ra.
– Đây là tự nhiên.
Từ trưởng lão không chút do dự nói ra.
Không cần Diệp Huyền nói, Từ trưởng lão cũng phải làm như vậy, bởi vì chỉ có buộc chặt tiêu thụ, dùng thời gian mười năm làm mánh lới mới có thể giá trị hóa Thanh Xuân Bất Lão Đan lên mức lớn nhất.
– Ah, đúng rồi, Thanh Xuân Bất Lão Đan của ta còn có một đặc điểm, sau khi phục dụng vượt qua mười viên, một khi đình chỉ phục dụng niên hạn đến, thanh xuân của người dùng sẽ không nhanh chóng trở lại như ban đầu, mà là bắt đầu già đi theo tuổi, chỉ là già yếu nhanh hơn bình thường một ít mà thôi.
– Còn có công hiệu này?
Từ trưởng lão dừng hít thở, đôi mắt của hắn mang theo hoảng sợ.
Gia hỏa này nếu không hù chết người sẽ không bỏ qua mà, kể từ đó sức cạnh tranh của Thanh Xuân Bất Lão Đan sẽ tăng lên cực lớn.
– Vật phẩm của các hạ Thông Thiên các nhận lấy, nó sẽ xuất hiện trong vật phẩm áp trục vào ngày mai, dựa theo lệ cũ, ủy thác vật phẩm bán đấu giá, Thông Thiên các chúng ta sẽ thu 5% thủ tục phí, đây là tư liệu, kính xin các hạ điền vào.
Tư liệu bề ngoài đều là một ít thứ trụ cột, Diệp Huyền tùy ý điền một ít, ngay tại ô tính danh kia Diệp Huyền không có điền.
Từ Vị nhìn nhưng không nói gì, phần tư liệu này chỉ dùng lập hồ sơ bán đấu giá mà thôi, một ít đồ vật lai lịch bất chính sẽ có không ít người không điền thông tin chính xác, bán đấu giá cũng sẽ không cưỡng cầu hỏi tới.
– Sau khi đấu giá kết thúc, các hạ có thể bằng vào tư liệu ghi trên này tới phòng đấu giá kết toán, cho nên kính xin các hạ cất kỹ tư liệu, đến lúc đó chúng ta chỉ nhận tư liệu không nhận người.
Từ Vị nhắc nhở.
– Không cần phải phiền toái như vậy, sau khi kết thúc kết thúc, trực tiếp chuyển tiền vào tài khoản này.
Diệp Huyền cũng điền dãy số tài khoản huyền tệ của mình vào trong tư liệu, hắn cũng không muốn sau khi đấu giá kết thúc lại đến phòng đấu giá một chuyến nữa, như vậy quá phiền toái.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 716: Bao Sương Thiên Cấp (2)
– Các hạ tin được phòng đấu giá của chúng ta như vậy sao?
Từ Vị trưởng lão vô cùng ngạc nhiên.
– Ha ha, Thông Thiên các chính là phòng đấu giá số một đại lục, cũng kinh doanh trên đại lục hơn ba ngàn năm, tổng bộ thiết lập tại phố thông lan Huyền Vực Thánh thành, một thước đất trống tại nơi đó giá trị cũng đủ vượt qua một đế quốc, làm sao có thể tham ô một chút tiền nho nhỏ này.
Diệp Huyền không cần nghĩ ngợi nói ra.
Ánh mắt Từ Vị trưởng lão nhìn về phía Diệp Huyền lúc này biến thành kinh ngạc.
– Không có việc gì thì ta đi đây.
Diệp Huyền trực tiếp đứng lên.
– Ta đưa tiễn các hạ…
Từ Vị trưởng lão vội vàng đứng lên đưa tiễn Diệp Huyền ra ngoài cửa.
Mà Hà quản sự vội vàng đi theo sau lưng.
Quản sự trung niên bị Diệp Huyền bị đánh lúc trước nhìn thấy cảnh này chân mềm nhũn ra, phù phù một tiếng tựu ngã nhào trên đất, vẻ mặt vẻ kinh ngạc.
Người này dĩ nhiên được Từ trưởng lão giám bảo và Hà quản sự tự mình đưa ra cửa, cuối cùng hắn có địa vị gì, tên quản sự đổ mồ hôi lạnh, hai chân thẳng run rẩy.
Hà quản sự lạnh lùng liếc hắn một cái sau đó vội vàng theo Từ trưởng lão ra ngoài tiễn Diệp Huyền.
– Đúng rồi!
Thời điểm Diệp Huyền muốn rời đi, Từ Vị lập tức lấy một lẹnh bài màu vàng đưa cho Diệp Huyền:
– Các hạ, đây là lệnh bài khách quý của Thông Thiên các, nếu như các hạ có tham gia đấu giá, có thể trực tiếp tiến vào sương thiên cấp tương ứng với lệnh bài.
– Ân!
Tiện tay tiếp nhận lệnh bài, Diệp Huyền cũng không ngừng lại, hắn rời đi trong ánh mắt của hai người.
– Từ trưởng lão, người này tuy thần bí, hơn nữa xuất ra đan dược như thế nhưng cũng không cần phải cho hắn bao sương thiên cấp a?
Nhìn thấy Diệp Huyền biến mất sau cửa ra vào, Hà quản sự nghi hoặc hỏi thăm.
Bao sương của Thông Thiên các phân thành Thiên Địa Huyền Hoàng bốn cấp, trong đó bao sương thiên cấp tổng cộng chỉ có ba mươi vị trí, hơn nữa không bán ra bên ngoài, chỉ có một chút thế lực đạt tới đẳng cấp mới có thể bị trao tặng tư cách tiến vào bao sương thiên cấp.
Trong Hạo Thiên đế quốc có tư cách đi vào bao sương thiên cấp của Thông Thiên các đều là hào phú và các thế lực tương đương.
Cho nên Hà quản sự mới khó hiểu như vây.
– Lai lịch người này không tầm thường, cho hắn bao sương thiên cấp cũng là bình thường.
Từ trưởng lão lắc đầu nói.
– Từ trưởng lão, người này có lai lịch gì?
Hà quản sự hơi nghi ngờ nói.
– Khó mà nói.
Ánh mắt Từ Vị trưởng lão ngưng trọng, cũng không nói thêm gì.
Hà quản sự gật gật đầu:
– Người này tuổi không lớn lắm nhưng có thể xuất ra bảo vật như thế hiển nhiên không tầm thường, hắn lại yêu thích nói mạnh miệng, ngay cả tổng bộ Thông Thiên các thiết lập ở đâu cũng dám nói, ha ha, ngay cả quản sự như ta còn không biết, hắn sẽ biết? Còn phố phổ lan ở Thánh thành, ai biết Huyền Vực có tòa thành và con đường này hay không.
Đột nhiên Từ Vị trưởng lão nhìn sang một cái, thẳng tới khi nhìn Hà quản sự toàn thân sợ hãi thì hắn nghi ngờ hỏi:
– Từ trưởng lão, như thế nào?
Từ Vị trầm giọng nói:
– Tuy ta chưa đi qua tổng bộ nhưng lại biết tổng bộ Thông Thiên các thật sự ở Huyền Vực Thánh thành, hơn nữa còn ở phố phổ lan.
– Cái gì?
Sắc mặt Hà quản sự lập tức biến thành hoảng sợ, ánh mắt ngây ngốc.
Trở lại La gia, Diệp Huyền thay áo choàng, vẻ mặt nhẹ nhõm không ít.
Chỉ cần Thanh Xuân Bất Lão Đan có thể bán đấu giá chắc chắn sẽ nổi danh, như vậy cửa hàng La gia vừa khai trương căn bản không cần tuyên truyền cũng kíp nổ thị trường đế đô, việc này Diệp Huyền có lòng tin tràn đầy.
Trong nháy mắt đã một ngày trôi qua.
Sáng sớm ngày thú hai La Thành liền cao hứng bừng bừng đi tới gian phòng của Diệp Huyền.
– Diệp thiếu, hôm nay là thời gian bán đấu giá ở đế đô, chúng ta nên nhanh chóng ra ngoài, nếu đến muộn thì trên đường sẽ rối loạn.
La Thành rất hiểu tình huống của đế đô, vừa đến lễ lớn sẽ kín hết người.
Diệp Huyền cười nói:
– Thương thế trên người đã tốt chưa?
– Đã sớm khỏi rồi, Diệp thiếu ngươi cho đan dược chữa thương quá thần kỳ, hai ngày sau Diệp thiếu muốn khai trương Huyền Đan các, đến lúc đó ta sẽ đi làm nhân viên cửa hàng, hắc hắc, có Diệp thiếu ngươi ra tay, tuyệt đối có thể đánh gục Tần gia.
– Còn có Khúc gia, nếu như biết rõ Diệp thiếu ngươi có đan dược chữa thương nghịch thiên như vậy, đoán chừng bọn chúng sẽ khóc thảm thiết.
La Thành mặt mày hớn hở, hiển nhiên cảm xúc cực cao.
Diệp Huyền cười cười, nói:
– Ngươi làm nhân viên cửa hàng cũng được đấy nhưng ta khuyên ngươi nên hảo hảo tu luyện, sớm ngày đột phá, đừng cô phụ phụ thân ngươi chờ mong.
– Hắc hắc.
La Thành xấu hổ gãi gãi đầu:
– Ta biết rõ, nhưng mà thiên phú của ta tự nhiên không thể so với Diệp thiếu ngươi, đột phá ngũ giai còn cần một ít thời gian nữa, mchỉ sợ một hai năm mới có thể bước qua ngũ giai.
– Vậy thì chưa hẳn, Huyền Đan các chúng ta chủ công chính là đan dược tấn cấp, trước kia ngươi bị thương ta cũng chưa cho ngươi, ngươi cất kỹ bình đan dược này, buổi tối hôm nay bắt đầu phục dụng, dùng ngươi thực lực bây giờ không qua một tháng có thể đột phá ngũ giai.
– Thực?
La Thành vẻ mặt kinh hỉ tiếp nhận đan dược Diệp Huyền đưa cho.
– Ta còn cần lừa ngươi hay sao?
Diệp Huyền cười nhạt nói.
– Vậy thì đa tạ Diệp thiếu.
La Thành kích động cất kỹ đan dược:
– Đúng rồi, Diệp thiếu, đấu giá hội cũng sắp bắt đầu, nơi này có ba ức huyền tệ, còn có hai vạn huyền thạch hạ phẩm, đó là tài sản tích lũy của La gia chúng ta, hiện tại giao cho Diệp thiếu ngươi, gia phụ nói, nếu như Diệp thiếu nhìn trúng cái gì trên phòng đấu giá cứ tiêu đi.
Ba ức huyền tệ, hai vạn huyền thạch hạ phẩm, đây không phải con số nhỏ.
Dùng tình huống của La gia hiện tại, có thể lấy ra tài lực như thế cũng là gánh nặng lớn.
Diệp Huyền có thể cảm nhận được thành ý của La Mẫn, nhìn ra được hiện tại La gia đã quyết định đi theo bản thân mình rồi.
Diệp Huyền mỉm cười, hắn thu số tiền kia, hắn làm nhiều việc cho La gia như vậy, cầm chút tiền này cũng không cần áy náy.
Hơn nữa một khi Huyền Đan các khai trương, tương lai sẽ sáng tạo lợi nhuận cho La gia, căn bản không phải chút tiền này có thể so sánh.
– Chúng ta đi thôi, phụ thân ngươi ở chỗ nào? Cùng đi với chúng ta.
– Phụ thân hắn đang vội vàng chuẩn bị Huyền Đan các khai trương, chúng ta đi qua trước.
La Thành nói ra.
Diệp Huyền cũng không có cưỡng cầu, hắn và La Thành cùng nhau đi về phía Thông Thiên các.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 717: Cố Ý Bới Móc (1)
Trên đường cái quả nhiên người đến người đi phi thường náo nhiệt, bởi vì tổ chức đấu giá hội cho nên rất nhiều võ giả tới đây, sinh ý ở đế đô cực kỳ nóng bỏng.
Trong lúc đường phố ngựa xe như nước, Diệp Huyền và La Thành đi vào Thông Thiên các.
Cửa ra vào Thông Thiên các có một đám người đang xếp hàng, đội ngũ này đủ bao quanh quảng trường vài vòng, thô sơ giản lược có tới mấy ngàn người, hơn nữa nhân số còn đang gia tăng không ngừng.
Mà ở thông đạo hơi nhỏ của Thông Thiên các lại có hơn trăm người đang đứng xếp hàng, tốc độ cũng nhanh hơn.
Đó là cửa khách quý của Thông Thiên các ra vào.
– Không nghĩ tới chúng ta tới sớm như thế nhưng nơi này lại có nhiều người như vậy.
La Thành cũng im lặng nói ra.
– Cũng không có việc gì, chúng ta hơi chờ một chút là được.
Diệp Huyền gật gật đầu, hắn đi thẳng tới cửa khách quý ra vào.
– Diệp thiếu, chúng ta tìm lổi đi, không phải bên kia, là bên này.
La Thành vội vàng lôi kéo Diệp Huyền đi tới đội ngũ mấy ngàn người kia.
– Cái gì?
Diệp Huyền lúc này sửng sốt.
La Thành lúng túng nói:
– Bởi vì gia tộc gần đây có nhiều việc, gia phụ cũng không có ý định tham gia đấu giá hội này, cho nên ngay từ đầu cũng không có chuẩn bị bao sương, thời điểm lại đi mua thì tất cả bao sương đều bán sạch, cũng chỉ có thể mua mấy phiếu ghế lô mà thôi.
Vẻ mặt Diệp Huyền đầy hắc tuyến, cái gọi là phiếu ghế lô, đó chính là đại sảnh của đấu giá hội, nó chỉ rộng hơn vé bình thường một ít, cũng là vé thường.
– Ồ, đây không phải là La gia La Thành sao, tại sao lại xếp hàng ở đội ngũ bên kia?
Lúc này có một tiếng nói trào phúng vang lên, đưa mắt nhìn sang người nói, chỉ thấy trong đội ngũ khách quý có một thanh niên thấp lùn nhìn sang, lập tức kinh hô một tiếng.
Tuy ngữ khí của hắn có vẻ kinh ngạc nhưng biểu hiện trên mặt và thần thái lại tràn ngập xem thường, mặc cho ai cũng biết hắn cố ý nói như vậy.
Quả nhiên hắn vừa nói như thế có không ít người đang xếp hàng, đều nhìn sang La Thành.
Nhìn thấy đội ngũ La Thành xếp hàng ngũ thì có không ít người lộ ra sắc mặt cổ quái.
La gia dầu gì cũng là đại thế gia trong đế đô, không ngờ lăn lộn thảm tới mức không mua nổi bao sương?
Chẳng những mấy công tử thế gia, các quyền quý của đế quốc cũng nhìn sang, ngay cả đám võ giả trong đội ngũ La Thành xếp hàng cũng nhìn sang thế nào, sắc mặt cả đám cổ quái.
– La Thành huynh đệ, nghe nói La gia ngươi bị Mộ Dung gia đá ra ngoài, lại bị Tần gia phong sát, thời gian qua rất thê thảm ah, vốn vi huynh không tin những lời đồn đãi này, hiện tại nha… Ai, xem ra La gia các ngươi thật thảm.
Thanh niên kia thành công hấp dẫn mọi người chú ý sau đó lại kinh ngạc nói ra một câu, vẻ mặt tiếc hận không nhỏ.
La Thành nhướng mày, ánh mắt nhìn sang nơi khác, hắn nghi ngờ hỏi:
– Vương lão đệ, là Vương gia Vương Kiệt lão đệ đang nói chuyện sao? Chỉ nghe giọng nói mà nhìn không thấy người ah, Vương lão đệ ngươi ở đâu?
La Thành nhìn chung quanh, hắn nhìn rõ thanh niên thấp lùn đang ở trong dám người nhưng hắn lại làm như không thấy, ánh mắt không ngừng du động ý đồ tìm ra người nói chuyện ở nơi nào.
Hành động này lập tức làm mọi người nơi này cảm thấy buồn cười.
Vương Kiệt trước đó còn nhếch miệng trào phúng, hiện tại sắc mặt trầm xuống, sắc mặt vô cùng khó coi.
– La huynh, ta đang ở ngay trước mặt ngươi, ngươi mắt mù hay cố tình không thấy?
– Ah, ah, Vương lão đệ đang ở nơi này ah, thật sự là, ngươi nhìn con mắt của ta này.
La Thành vỗ đầu một cái, nói:
– Vương lão đệ ngươi cùng ta nói chuyện cũng nên đi tới chỗ trống ah, đứng giữa đám người như vậy thật sự không thể tìm.
Đầu của Vương Kiệt không cao, còn thấp hơn người bình thường một ít nhưng cũng không biến thành nhìn không thấy, La Thành nói như vậy hoàn toàn là buồn nôn đối phương mà thôi.
Vương gia là gia tộc phụ thuộc vào Tần gia, Vương Kiệt và La Thành cũng không khó đối phó, La Thành không ngờ Vương Kiệt làạicố ý đến bới móc.
Sắc mặt Vương Kiệt vô cùng tái nhợt, cười lạnh nói:
– La huynh, đôi mắt của ngươi không thể dùng ah, ta nghe nói La gia ngươi không phải bợ đỡ Luyện Khí Phường sao? Vì sao thảm thành như vậy? Có phải bị Luyện Khí Phường trục xuất không? Nếu như không có địa phương đi, cứ nói với bản thiếu gia một tiếng, Vương gia ta còn thiếu một gia tộc làm việc vặt, xem giao tình của chúng ta trước kia, cho La gia ngươi làm cũng không phải không được.
Vương Kiệt làm bộ giả mù sa mưa.
– Ha ha, Vương Kiệt, ngươi quá đề cao La gia rồi, bảo người La gia đi làm việc vặt cho Vương gia của ngươi chẳng phải là làm bẩn Vương gia các ngươi hay sao.
Lúc này này có tiếng cười lạnh vang lên, đó là một tên thanh niên cầm quạt lông, ánh mắt đạm mạc giống như công tử văn nhã.
– Thì ra là Cố Duẫn huynh, không có biện pháp, ai bảo Vương Kiệt ta là người tốt chứ?
Vương Kiệt giả vờ giả vịt cười nói, Cố Duẫn Cố Gia chính là gia tộc phụ thuộc Tần gia, hiện tại Tần gia căm thù La gia, những gia tộc bọn họ cũng ra sức.
Ánh mắt La Thành lạnh lẽo, hắn làm sao không biết Cố Duẫn và Vương Kiệt kẻ xướng người hoạ, là cố ý làm mất mặt La gia mình nịnh nọt Tần gia.
Hắn cười cười lạnh lùng:
– Hai vị, ta chẳng muốn đấu mồm mép với các ngươi, chủ tử các ngươi không ở đây đã sủa loạn nhiều như thế, không hổ là hai con chó ngoan ah, đối với chó săn như thế, La Thành ta không có ý quan tâm tới, chờ chủ tử các ngươi tới lại nói chuyện.
Vẻ mặt La Thành đầy khinh thường.
– La Thành, ngươi nói ai là chó săn/
Ánh mắt Vương Kiệt ngưng tụ, sát cơ bức người.
– Ta nói ai, ai tự mình biết, không cần ta lặp lại lần nữa.
– Ha ha, La Thành, khẩu khí của ngươi đúng là lớn a, xếp hàng ở vị trí người bình thường còn dám khinh bỉ người ở khu vực khách quý chúng ta, cũng không nhìn địa vị của mình một chút, chúng ta nói chuyện với ngươi là để mắt tới ngươi đấy.
Cố Duẫn vung cây quạt lên, lạnh cười nói.
– Ha ha, Cố huynh nói đúng, chúng ta đường đường là đệ tử thế gia, không cần phải chấp nhặt với những kẻ như vậy.
Vương Kiệt cũng cười tùy ý.
La Thành trong cơn giận dữ chỉ có cảm giác nhục nhã xông lên đầu.
Đang muốn mở miệng phản bác, chợt nghe Diệp Huyền cau mày lên tiếng:
– Là ai thả rắm ở chỗ này, quả thực thối không ngửi được, chăng lẽ Thông Thiên các cũng mặc kệ không quản.
Lời này vừa xuất hiện đã làm đám người cười vang.
Đặc biệt là những võ giả xếp hàng ở thông đạo bình thường càng cười đặc biệt lớn nhất, thời điểm đám người Vương Kiệt mắng chửi hiển nhiên cũng mắng tất cả mọi người nơi đây vào.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 718: Cố Ý Bới Móc (2)
Chỉ có điều đám người Vương Kiệt là đệ tử thế gia nên bọn họ giận mà không nói được gì.
– Tiểu tử ngươi là ai? Chỗ này có phần cho ngươi nói chuyện hay sao?
Cố Duẫn khép cây quạt lại, ánh mắt đầy sát cơ và quát lớn.
– Ai nha mẹ của ta nha, ai nói chuyện mà thối như thế.
Diệp Huyền bụm mũi lại sau đó lớn tiếng kêu lên.
Lại là một trận cười vang vang lên.
– Tiểu tử, ngươi muốn chết phải không.
Cố Duẫn nổi trận lôi đình.
Diệp Huyền liếc nhìn hắn một cái:
– Ta nói vì sao lại thối như vậy, thì ra ngươi đang nói chuyện? Ngươi là ai, sáng nay dùng phân súc miệng sao?
– Ah, đúng rồi.
Đột nhiên Diệp Huyền vỗ đầu một cái, nói:
– Nghe nói Tần gia nuôi mấy con chó, xem ra các ngươi là mấy con trong đó, sủa loạn như vậy là thiên kinh địa nghĩa, là ta trách oan các ngươi.
Sắc mặt Cố Duẫn tái nhợt, đôi mắt đỏ rực.
– Tiểu tử, đừng tưởng rằng nơi này là Thông Thiên các thì có thể hung hăng càn quấy, có tin lão tử trục xuất ngươi ra khỏi Thông Thiên các hay không.
Diệp Huyền trái một tiếng chó, phải một tiếng chó làm hắn tức giận tới cực điểm.
– Chó săn muốn cắn người, ta rất sợ hãi ah.
Diệp Huyền làm ra vẻ hoảng sợ.
– Ha ha.
Toàn trường lập tức có tiếng cười to vang lên.
– Xảy ra chuyện gì?
Lúc này nhân viên tuần tra của Thông Thiên các phát hiện động tĩnh nơi này, lập tức đi lên và quát lớn.
Hôm nay là ngày Thông Thiên các đấu giá hội một năm một lần, Thông Thiên các tự nhiên không cho phép có chuyện gì phát sinh.
– Các ngươi tới đúng lúc lắm, chúng ta là khách quý Thông Thiên các, hai người này nói chuyện vũ nhục chúng ta, hiện tại ta yêu cầu bắt hai người bọn chúng.
Cố Duẫn xuất ra lệnh bài khách quý của Thông Thiên các và quát lớn.
– Đúng thế, hai người này vũ nhục chúng ta, Thông Thiên các các ngươi có nên cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng hay không.
Vương Kiệt cũng xuất ra lệnh bài khách quý và nói một câu.
Vài tên hộ vệ lập tức đi tới xem.
Diệp Huyền khoát khoát tay, vẻ mặt người vô tội:
– Mấy vị, ngươi có thể đừng nghe bọn họ ăn nói lung tung, ta là người, chuyện gì đều làm nhưng tuyệt đối không bao giờ vũ nhục người.
Cố Duẫn cười nhạo nói:
– Tiểu tử, ngươi không phải vừa rồi nói rất vui vẻ sao, vì sao hiện tại dám làm không dám nhận? Giả vờ kinh sợ?
Diệp Huyền lắc đầu nói:
– Chuyện ta không làm tại sao phải thừa nhận, ngươi nói ta vũ nhục các ngươi, ta vũ nhục các ngươi cái gì?
– Vừa rồi ngươi nói chúng ta là chó, chẳng lẽ ngươi quên.
Vương Kiệt gầm lên.
Hắn vừa nói ra lời này lập tức làm người chung quanh cười to hơn, gương mặt hắn tức giận đỏ bừng như sắp nhỏ máu.
– Ah, là như vậy sao?
Diệp Huyền vỗ đầu một cái, nói:
– Mấy vị, ta cũng từng nói qua, ta cũng không có vũ nhục bọn họ, bọn họ chính là chó Tần gia, không phải chó chẳng lẽ chủ nhân Tần gia các ngươi là chó hay sao, chỉ cần các ngươi dám nói các ngươi là chủ nhân Tần gia, người Tần gia là chó thì ta sẽ cúi đầu nhận tội.
– Ngươi…
Vương Kiệt lập tức á khẩu không trả lời được, với tư cách gia tộc phụ thuộc Tần gia, hắn nào dám nói như vậy với Tần gia, đó là cách làm muốn chết.
Diệp Huyền lập tức nói ra:
– Mấy vị các ngươi đều nhìn thấy, ta tuyệt đối không phải vũ nhục, mà là thực sự cầu thị, bằng không ta không dám nói như vậy, ngươi xem ta nói ‘ Tần gia là chó của ta ’, ta đã nói rất nhiều, La Thành, ngươi nói cho ta xem.
– Tần gia là chó của ta.
La Thành lập tức cười lạnh nói.
– Tất cả mọi người nhìn xem, chúng ta cũng dám nói, bọn chúng không dám nói, không phải trong nội tâm có quỷ là cái gì.
Tất cả mọi người nơi đây trợn mắt há hốc mồm nhìn Diệp Huyền và La Thành, mồ hôi lạnh ứa ra, nội tâm bọn họ nói thầm:
– Hai gia hỏa này không sợ chết hay sao?
Lời này các ngươi cũng dám nói, dù sao La gia các ngươi đã vạch mặt với Tần gia, không chết không thôi, nói hai câu không có gì, gia tộc khác dám nói lời này chẳng khác gì tự tìm đường chết.
– Thông Thiên các các ngươi đứng nhìn khách nhân bị vũ nhục hay sao? Nếu hôm nay Thông Thiên các không bắt hai người này lại và cho chúng ta một câu trả lời, chúng ta quyết không bỏ qua.
Trong nội tâm Cố Duẫn và Vương Kiệt sợ hãi, hai người bọn họ làm cho Tần gia mất mặt trước nhiều người như thế, nếu như Tần gia biết rõ tình hình tại nơi này, hai người bọn họ tuyệt đối sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.
Nhìn lệnh bài khách quý trong tay Cố Duẫn và Vương Kiệt, đầu lĩnh tuần tra nhìn sang Diệp Huyền và La Thành, nhíu mày nói:
– Hai người các ngươi đi theo chúng ta một chuyến.
– Dựa vào cái gì?
Ánh mắt Diệp Huyền lạnh lẽo:
– Các ngươi có điều tra qua chân tướng của sự việc không? Chỉ bằng hai người bọn họ thuận miệng nói là các ngươi muốn mang chúng ta đi? Hay vẫn nói, bởi vì bọn họ là khách quý thì chúng ta là khách nhân bình thường sao?
– Các hạ, kính xin phối hợp chúng ta điều tra.
Tên đội trưởng điều tra nói chuyện ngữ khí không tốt.
– Điều tra, các ngươi điều tra căn cứ vào cái gì? Là chân tướng hay thân phận khách nhân?
Diệp Huyền cường thế nói ra.
– Mấy vị, vừa rồi chính bọn chúng trêu chọc chúng ta trước, nơi này có nhiều người chứng kiến, ngươi có thể điều tra là biết.
La Thành cũng mở miệng nói.
Hắn lời nói xong, rất nhiều võ giả khu vực bình thường gật đầu.
Những võ giả này cũng có tính cách e thiên hạ không loạn.
Đội viên tuần tra bọn họ trong khoảng thời gian ngắn lâm vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Nếu như là đấu giá hội bình thường, bọn họ căn bản không cần nói nhảm, trực tiếp bắt Diệp Huyền và La Thành mang đi, nhưng hôm nay là đấu giá cỡ lớn một năm một lần của Thông Thiên các, nếu như làm như vậy sẽ tạo thành ảnh hưởng lớn lên thanh danh của Thông Thiên các.
Những hộ vệ bọn họ không chịu nổi ảnh hưởng của việc này.
– Xảy ra chuyện gì?
Vào lúc này có nam tử trung niên mặc trang phục quản sự đi tới.
Nghe đội viên tuần tra nói rõ tình huống, nam tử kia lập tức chắp tay với Diệp Huyền và La Thành:
– Hai vị, hôm nay là đấu giá hội cỡ lớn một năm một lần của Thông Thiên các, hai vị gây ra chuyện lớn ở cửa ra vào Thiên các chúng ta, đã nhiễu loạn tới trị an đấu giá hội, mời các ngươi phối hợp điều tra, có lẽ không đủ sao?
Nam tử này nho nhã lễ độ, ngữ khí không đặc biệt nghiêm khắc, còn có phần khách khí.
Nhưng La Thành lập tức phản bác:
– Các hạ, không phải chúng ta không phối hợp, mà là hai người kia rõ ràng trêu chọc chúng ta, dựa vào cái gì mang chúng ta đi điều tra?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 719: Ta Cũng Có
Quản sự trung niên mỉm cười:
– Vị công tử này, hai người này là khách quý của đấu giá hội, mà các ngươi chỉ là khách nhân bình thường của đấu giá hội, trong tình huống xảy ra chuyện, chúng ta đầu tiên cần bảo đảm lợi ích của khách quý trước, điểm này hi vọng các ngươi có thể lý giải.
– Các ngươi yên tâm, trước mặt chân tướng, Thông Thiên chúng ta đối xử như nhau với khách quý và khách nhân bình thường,, chỉ cần trải qua điều tra, không phải các ngươi gây chuyện trước thì Thông Thiên các sẽ thả các ngươi, hơn nữa còn tiến hành đền bù tổn thất cho các ngươi, sẽ tiến hành xử lý cảnh cáo hai người bọn họ.
– Chuyện nơi này chỉ là chuyện nhỏ, kính xin hai vị cho Thông Thiên các chúng ta một chút mặt mũi, căn bản không cần phải náo lớn, các ngươi nói đúng hay không?
Không thể không nói quản sự trung niên làm việc chừng mực, nói chuyện cũng thập phần êm tai, ít nhất không làm người ta ghét.
– Có nghe hay không, hắc hắc, chúng ta là khách quý, hai người các ngươi chỉ là người bình thường, thời khắc mấu chốt tự nhiên phải bảo đảm lợi ích khách quý trước, muốn ta nói ah, hai người các ngươi nên ngoan ngoãn bị Thông Thiên các mang đi điều tra đi, đừng ở nơi này mất mặt.
– Ha ha, đường đường công tử thế gia lại bị Thông Thiên các áp giải đi điều tra, đây chính là đại tin tức ah.
– Chậc chậc, La huynh, ngày mai ngươi sẽ thành hình tượng của thanh niên đế đô đấy, chuyện này chúng ta muốn gặp cũng không gặp được, cũng chỉ có loại người đệ tử thế gia như ngươi mua ghế bình thường mới có thể hưởng thụ đãi ngộ phong phú như thế, ha ha ha…
Hai người Vương Kiệt và Cố Duẫn cười ha ha, không ngừng trào phúng.
– Hai vị, thỉnh các ngươi bớt tranh cãi.
Quản sự trung niên quay đầu nhìn sang.
Vương Kiệt và Cố Duẫn lập tức không nói lời nào, khóe miệng có ý trào phúg không ngừng phóng đại, sâu trong mắt còn có đắc ý và trương dương mọi người đều biết.
– Hai vị, đi theo chúng ta một chuyến.
Quản sự trung niên khoát khoát tay, vài tên hộ vệ lập tức đi tới.
Sắc mặt La Thành tái nhợt, trong nội tâm cảm thấy vô tận khuất nhục, trước mặt Thông Thiên các hắn không có tư cách đàm phán.
– Chậm đã.
Vào lúc này Diệp Huyền quát lớn một tiếng.
– Như thế nào?
Quản sư trung niên nhìn qua.
– Ta cảm thấy các ngươi bắt lầm rồi, ngược lại có lẽ nên mang bọn chúng đi điều tra.
Diệp Huyền cười lạnh nhàn nhạt.
– Các hạ chuẩn bị không cho Thông Thiên các mặt mũi?
Sắc mặt quản sự trung niên trầm xuống hết sức khó coi, hắn đã khuyên can như thế, hai người này làm sao lại không biết điều như vậy.
Vốn chỉ là chuyện nhỏ, hai người chỉ cần đi với mình một chuyến, mặc kệ ai đúng ai sai cũng không có trở ngại gì.
Nếu đối phương đã hung hăng càn quấy như thế, như vậy cũng đừng trách Thông Thiên các hắn dùng sức mạnh.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng:
– Mặt mũi không phải người khác cho, mà là mình kiếm được, ngươi không phải mới vừa còn nói qua, phải bảo đảm lợi ích khách quý Thông Thiên các trước, chẳng lẽ bọn họ là khách quý, chúng ta không phải khách quý?
– Ha ha, các ngươi là khách quý? Khách quý đứng trước cửa của người bình thường?
Vương Kiệt và Cố Duẫn nghe xong liền buồn cười, cười ha ha.
– Tiểu tử, ngươi nhìn rõ ràng, có phải khách quý hay không không phải đặt ở bên miệng nói, mà là cần phải có lệnh bài.
Vương Kiệt xuất ra một tấm lệnh bài lúc ẩn lúc hiện trước mặt Diệp Huyền,
– Thấy không, lệnh bài màu bạc, biết rõ đại biểu cái gì không? Đại biểu bản thiếu gia có tư cách ngồi ghế lô địa cấp của Thông Thiên các, một ghế lô địa cấp cầm một ngàn vạn huyền tệ, ngươi có hay không?
Vương Kiệt cầm lệnh bài màu bạc và hung hăng càn quấy cười to, nước bọt suýt chút nữa bay trúng người diệp Huyền.
Diệp Huyền chán ghét phất phất tay, khinh thường nói:
– Không phải phá lệnh bài hay sao? Nhìn hung hăng càn quấy như thế, ngươi có thì ta cũng có.
Dứt lời, Diệp Huyền xuất ra một tấm lệnh bài, lệnh bài lớn như bàn tay, nó tỏa ra hào quang màu vàng dưới ánh măt trời.
– Lệnh bài đồng?
Vương Kiệt sững sờ, nói:
– Tiểu tử này cũng có ghế lô?
Ghế lô của Thông Thiên các cũng phân thành Thiên Địa Huyền Hoàng, đẳng cấp lệnh bài đối ứng là kim, ngân, đồng, thiết.
Bởi vậy vừa nhìn thấy lệnh bài màu vàng của Diệp Huyền, trong đầu Vương Kiệt có ý nghĩ đầu tiên là lệnh bài đồng.
Khiếp sợ qua đi, hắn lập tức cười lạnh:
– Chỉ là lệnh bài đồng mà thôi, giá ghế lô chữ huyền là một trăm vạn huyền tệ một chỗ, ghế lô địa cấp chúng ta là một ngàn vạn huyền tệ, hai người các ngươi nên bị điều tra đi.
Nói đến đây Vương Kiệt dùng giọng điệu giáo huấn nói:
– Thiếu niên, khách quý cũng phân cấp bậc, đừng tưởng rằng cầm một khối lệnh bài đồng thì có thể hung hăng càn quấy ở chỗ này.
Diệp Huyền không nói gì, hăn nhìn trào phúng đối phương, hắn lạnh lùng nói với quản sự trung niên:
– Hắn nói rất đúng, khách quý cũng phân địa vị, hiện tại ngươi còn không mang bọn chúng đi điều tra.
– Đúng, đúng.
Quản sự trung niên đổ mồ hôi lạnh, lập tức nói với hộ vệ.
– Còn không mang hai người bọn chúng đi?
– Là hai người nào?
Hộ vệ nghi hoặc hỏi.
– Các ngươi là ngu ngốc hay sao, đương nhiên là hai người này.
Quản sự trung niên rống to, một ngón tay chỉ vào Vương Kiệt và Cố Duẫn.
Vương Kiệt và Cố Duẫn căn bản không có kịp phản ứng phát sinh cái gì, lập tức bị một đám hộ vệ vây quanh.
Cảnh tượng này là hí kịch, làm cho mọi người đều mở rộng tầm mắt.
– Ngươi… Các ngươi là làm gì?
Vương Kiệt lập tức kinh sợ hét to lên.
– Chúng ta chính là khách quý địa cấp Thông Thiên, các ngươi có lầm hay không?.
– Các hạ, ngươi có ý gì? Là không đặt hai đại gia tộc chúng ta vào mắt sao?
Sắc mặt Cố Duẫn âm trầm nói ra.
– Hai vị, xin lỗi, người này chính là khách quý thiên cấp của Thông Thiên các chúng ta, tại Thông Thiên các chúng ta, khách quý thiên cấp lớn nhất.
– Khách quý thiên cấp, ngươi có lầm hay không? Hai người bọn họ có thể cầm được lệnh bài vàng sao, này rõ ràng là đồng, ngươi hoa mắt rồi.
Vương Kiệt kêu to, ánh mắt nhìn sang lệnh bài của Diệp Huyền, vừa xem xét liền há hốc mồm.
Lúc này ánh mặt trời lóa mắt nên không nhìn rõ, hiện tại nhìn rõ lệnh bài trong tay Diệp Huyền không phải là lệnh bài đồng, căn bản chính chính là lệnh bài vàng.
La gia làm sao có thể có lệnh bài vàng?
Hai người mở to mắt ra nhìn, thần thái khó tin.
Ghế lô thiên cấp của Thông Thiên các chỉ có ba mươi vị trí, lại không đối ngoại bán ra ngoài, muốn đi vào ít nhất cũng phải là thế lực cấp hào phú, La gia chỉ là thế gia, cho dù thời kỳ òoàn thịnh cũng không có tư cách có được lệnh bài vàng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 720: Chu Thanh Ngọc (1)
Nhưng giờ phút này bọn họ không thể nghĩ nhiều như vậy.
– Mang đi.
Quản sự trung niên quát chói tai, Vương Kiệt và Cố Duẫn lập tức bị hộ vệ nhìn chằm chằm và mang vào phòng thẩm vấn của Thông Thiên các.
– Chúng ta là khách quý Thông Thiên các, các ngươi không thể đối xử với ta như vậy.
– Chúng ta là thiếu gia Vương gia và Cố Gia, Thông Thiên các các ngươi làm như vậy, có cân nhắc qua hậu quả hay không?
Vương Kiệt và Cố Duẫn quát chói tai.
Đáp lại bọn họ là đôi mắt lạnh lùng và nghiêm túc của đám hộ vệ.
– Hai vị khách quý, lúc trước có mạo phạm xin thứ lỗi.
Quản sự trung niên lau mồ hôi lạnh trên trán, cung kính nói ra.
Thiên Địa Huyền Hoàng bốn cấp, địa cấp, huyền cấp và hoàng cấp đều có thể dùng tiễn mua được, chỉ có thiên cấp là không thể mua sắm, bởi vậy trong mắt nhân viên nội bộ Thông Thiên các, chỉ có khách quý thiên cấp mới thật sự là khách quý.
– Hai vị, khách quý thiên cấp là không cần xếp hàng, có thông đạo khách quý cho các vị, chỉ cần đưa lệnh bài ra là nhân viên sẽ cho vào.
Thấy Diệp Huyền không nói lời nào, quản sự trung niên nói ra.
– Vậy thì mang bọn ta đi qua đi.
Diệp Huyền gật đầu nói một câu.
Vốn hắn không định xuất ra lệnh bài màu vàng, bởi vì kể từ đó sẽ bạo lộ thân phận mình là người ủy thác Thanh Xuân Bất Lão Đan, nhưng mà tình huống vừa rồi không thể không lấy ra.
Hôm nay lấy ra Diệp Huyền cũng không sao cả, dùng địa vị và quy củ của Thông Thiên, cho dù biết rõ thân phận của mình cũng không bại lộ cho thế lực khác, điểm này Diệp Huyền rất có lòng tin.
Kết quả là.
Trong ánh mắt ngạc nhiên của những võ giả bình thường và đệ tử thế gia, Diệp Huyền và La Thành được quản sự Thông Thiên các cung kính dẫn vào trong Thông Thiên các, căn bản không cần xếp hàng.
Cảnh tượng này làm cho mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Đặc biệt là những võ giả ở khu vực bình thường chỉ cảm thấy trong lòng có ngàn câu con mẹ nó xuất hiện trong đầu.
Đệ tử vừa rồi là La gia sao?
Đúng là trâu bò quá mà, có lệnh bài khách quý màu vàng, rõ ràng không cần lại đi xếp hàng ở khu vực bình thường, quả thực cũng quá vô danh.
Nếu như không náo ra chuyện vừa rồi, cuối cùng cũng sẽ không không ai biết sẽ có hai khách quý thiên cấp của Thông Thiên các lại xếp hàng trong đội ngũ bình thường.
So sánh với hai người, đám người Vương Kiệt và Cố Duẫn chỉ cần lệnh bài màu bạc đã hung hăng càn quấy như thế, căn bản chỉ là tìm xấu hổ mà thôi.
Trong lơ đãng, các gia tộc đến từ các nơi trong đế quốc cũng đều nhớ kỹ La gia.
Bọn họ xem ra, La gia có tính cách, hơn nữa ít xuất hiện, tuyệt đối là gia tộc khó lường.
Thời điểm mọi người nghị luận không thôi, Diệp Huyền và La Thành đã đi vào đại sảnh.
Trong đại sảnh có không ít người tụ tập, bọn họ đứng tốp năm tôp ba trao đổi với nhau.
– Hai vị, đấu giá hội còn chưa bắt đầu, cho nên hai vị nghỉ ngơi tại nơi này trước, chờ đấu giá hội bắt đầu mới có thể tiến vào trong ghế lô của mình.
Quản sự trung niên khiêm tốn nói ra.
– Biết rồi, ngươi đi xuống đi.
Diệp Huyền khoát khoát tay.
Quy củ đấu giá hội các nơi không giống nhau, Diệp Huyền cũng có thể hiểu được, huống chi trong đại sảnh này cũng không phải không có gì.
Các loại phục vụ rất chu đáo, các loại điểm tâm, đồ uống, rượu, cung ứng thập phần sung túc, thò tay là có thể lấy được mọi thứ.
Chỗ ngồi tại nơi này được bố trí thập phần thỏa đáng, hai hai ba ba, có thể cho người quen biết nhau nói chuyện với nhau, lại không đến mức bị người ngoài tới quấy rầy.
Hiện tại trong đại sảnh tụ tập không ít người, nhìn qua chung quanh, Diệp Huyền vậy mà nhìn thấy không ít người quen.
Mộ Dung Vân Tiêu, Mộ Dung Vân Nghĩa, Tần Vũ, Chu Khinh Vi cũng ở nơi này.
Ngay cả Diệp Huyền cũng biết một ít thì càng không cần phải nói tới La Thành.
Như đám người Lưu Tinh, Chu Thành Bình, Hứa Quang dưới trướng Mộ Dung gia đã từng có quan hệ thân mật với La Thành, hai bên vô cùng quen thuộc lẫn nhau, cũng thường xuyên cùng chơi đùa với nhau.
Nhưng hiện tại nhìn thấy La Thành thì ánh mắt tỏa ra hào quang lập lòe, cũng không có người nào tiến lên chào hỏi một câu.
Hiện tại La gia có địa vị hết sức đặc thù trong đế đô, trên căn bản không ai muốn phát sinh liên quan gì với bọn họ.
Nếu như không có quan hệ với Luyện Khí Phường còn tồn tại, chỉ sợ không ít gia tộc còn muốn nhào lên cắn một cái kiếm một chén canh đấy.
– Diệp thiếu, chúng ta tìm vị trí chờ một chút, đấu giá hội sẽ bắt đầu nửa canh giờ sau.
La Thành trước kia cũng có tới tham gia đấu giá hội như thế này, hắn cũng không xa lạ với chung quanh, ánh mắt nhìn bốn phía và tìm một vị trí tương đối trống trải và muốn nhập tọa.
Nhìn thấy Diệp Huyền và La Thành đi tới một góc không người, lúc này trên mặt Tần Vũ lập tức xuất hiện một tia khinh thường, cười lạnh nói:
– Đúng là ngoài ý muốn, La gia các ngươi còn có thời gian nhàn rỗi tham gia đấu giá hội, hôm nay là ngày Thông Thiên các đấu giá một năm một lần, La gia các ngươi còn có tài lực mua đồ sao, ta cảm thấy hoài nghi sâu sắc đấy.
Tần Vũ vừa nói ra lời này toàn trường an tĩnh lại, ánh mắt tất cả mọi người nhìn sang.
Biểu lộ của Mộ Dung Vân Nghĩa vô cùng thờ ơ, Mộ Dung Vân Tiêu thì nhíu mày, mà đôi mắt Chu Khinh Vi xuất hiện một tia khinh miệt.
– Chẳng lẽ Tần gia các ngươi đều là chó điên hay sao? Vì sao bất kể là chủ nhân hay thuộc hạ, nhìn thấy người liền đi lên cắn một cái?
Diệp Huyền lườm Tần Vũ, cười lạnh nói.
– Ngươi nói cái gì?
Ánh mắt Tần Vũ biến thành âm trầm.
– Nơi này là Thông Thiên các, ta chẳng muốn khua môi múa mép với ngươi, ngươi cũng không làm gì được ta, không nên tìm cảm giác tồn tại trước mặt ta, ngươi không biết hành động của ngươi hiện tại làm ta buồn nôn sao?
Luận mồm mép Tần Vũ không thể nào vượt qua Diệp Huyền, một câu này làm Tần Vũ á khẩu không trả lời được, tức giận toàn thân phát run.
Đúng như Diệp Huyền nói, các gia tộc bình thường tại đế đô không biết bối cảnh của Thông Thiên các nhưng Tần gia nhất định biết rõ, đây tuyệt đối là quái vật khổng lồ, không người nào dễ dàng trêu chọc.
Mà Diệp Huyền nói lời này làm các khách quý tại nơi này há hốc mồm.
Đều nói La gia và Tần gia vạch mặt với nhau, không ít gia tộc bên ngoài đế đô còn không dám tin tưởng, hiện tại nhìn thấy Diệp Huyền ngông cuồng như thế lập tức làm tất cả ngạc nhiên, cũng hiểu đây là sự thật.
Dám nói chuyện với Tần Vũ như vậy, thiếu niên này có lá gan thật lớn ah.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









