1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
  4. Tập 50 : Vận Khí Thật Tốt (c491-c500)

[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch

Tập 50 : Vận Khí Thật Tốt (c491-c500)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 491: Vận Khí Thật Tốt

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 492: Ngô Húc Khiếp Sợ

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 493: Chém Giết Thiên Vũ Sư (1)

Luyện hồn sư điều khiển hồn binh, huyền bảo, mấu chốt nhất là tu vi hồn lực, Diệp Huyền là thiếu niên chưa tới hai mươi tuổi, đạt tới nhị phẩm đã thập phần nghịch thiên, đạt tới tam phẩm là tư thái kinh người, nhưng cho dù luyện hồn sư tam phẩm cũng không thể thông qua huyền binh phá vỡ huyền lực hộ thể của hắn.

Sự thật trước mắt, hắn không thể không tin.

Trong lúc khiếp sợ, Diệp Huyền điều khiển Diệt Huyền Phi Đao xẹt qua một đường vòng cung vô cùng ưu mỹ lại bắn thẳng vào hắn lần nữa, Ngô Húc không kịp nghĩ nhiều như vậy, vô ý thức thúc dục cối xay màu đen phòng ngự ngăn cản Diệt Huyền Phi Đao của Diệp Huyền công kích.

Rầm rầm rầm!

Trong hư không, ba thanh phi đao không ngừng nện vào cối xay, từng tia hỏa tinh bắn ra các hương, đánh Ngô Húc kinh hồn táng đảm.

Hắn vốn tưởng rằng đối phó thiên tài nhỏ tuổi như Diệp Huyền không khó khăn gì, chỉ cần nghiêm túc một chút là đủ, hắn không nghĩ tới trải qua giao phong nãy giờ nhưng hắn không chiếm được một chút tiện nghi nào.

Cối xay màu đen thân là huyền bảo nhưng chỉ thế lực ngang nhau với phi đao.

Hồn lực của tiểu tử này mạnh bao nhiêu?

Trên mặt Ngô Húc mang theo thần thái không dám tin tưởng, lúc này trong người hắn có huyền lực chấn động sinh ra, ngay sau đó toàn thân của hắn xuất hiện một hỏa báo lơ lửng trên đỉnh đầu, ba đạo hào quang lưu chuyển qua lại, trong đó có một đạo đại biểu cho màu bạc cực kỳ sáng ngời.

Hỏa báo vũ hồn vừa xuất hiện đã lập tức gào thét hai tiếng, ngay sau đó nó nhào đầu tấn công Diệp Huyền, uy thế uy phong lẫm lẫm.

Diệp Huyền vội vàng thúc dục đại địa vũ hồn nhị tinh của mình, hắn nghe tiếng nổ mạnh vang lên, lợi trảo của hỏa báo lập tức nện vào hào quang màu vàng bao phủ thân thể hắn, nện đại địa vũ hồn run rẩy vài lần.

Dù sao đại địa vũ hồn của hắn chỉ là vũ hồn nhị tinh mà thôi, còn kém xa Ngô hỏa báo vũ hồn tam tinh của Ngô Húc.

Nhìn thấy hỏa báo vũ hồn công kích hữu hiệu, trong nội tâm Ngô Húc mừng như điên, rầm rầm rầm, hỏa báo vũ hồn to lớn không ngừng đánh xuống, lợi trảo hỏa diễm màu đỏ nện vào hào quang màu vàng trên người Diệp Huyền lung lay sắp đổ, đại địa vũ hồn sắp không kiên trì nổi.

Diệp Huyền biết rõ tiếp tục như vậy không được, lập tức thúc dục thôn phệ vũ hồn trong thân thể, thôn phệ vũ hồn màu đen lập tức hóa thành một vòng xoáy màu đen, sinh ra một hấp lực cực lớn và hấp thu lực lượng hỏa báo vũ hồn của Ngô Húc.

– Ngươi lại có song vũ hồn?

Rốt cuộc Ngô Húc cũng phải động dung, trong nội tâm sinh ra sóng to gió lớn, Diệp Huyền rõ ràng có hai vũ hồn, là kẻ có được song vũ hồn.

Tại đại lục Thiên Huyền, kẻ có được song vũ hồn là cực kì thưa thớt, chỉ cần trong hai vũ hồn không có phế vũ hồn hoặc là vũ hồn rác rưới, xác suất trở thành cao thủ đều thập phần to lớn, kẻ có được song vũ hồn không chỉ là thiên tài của liên minh mười ba nước, còn là thiên tài của cả đại lục Thiên Huyền.

Càng làm cho Ngô Húc kinh hãi là, Diệp Huyền có vũ hồn màu vàng đất đã lợi hại, không nghĩ tới vũ hồn màu đen thứ hai càng kinh khủng, hỏa báo vũ hồn của mình bị vũ hồn màu đen áp chế, vũ hồn chi lực không ngừng biến mất, càng ngày càng suy yếu.

Ngô Húc lập tức bất chấp phát động tấn công vào Diệp Huyền, tâm niệm vừa động muốn thu hồi hỏa báo vũ hồn, đáng tiếc hắn thu hồi quá muộn, vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, thôn phệ vũ hồn trên đỉnh đầu Diệp bành trướng và hóa thành lỗ đen hoàn toàn, nó một ngụm cắn nuốt hỏa báo vũ hồn của Ngô Húc vào trong.

Ngô Húc cảm thấy đầu óc của mình đau đớn không nhỏ, hắn đã mất đi liên hệ với vũ hồn, hắn lập tức sợ tới mức hồn phi phách tán, trong nội tâm sinh ra thoái ý.

Diệp Huyền bắt được biến hóa trong nội tâm Ngô Húc, tâm thần khẽ động, trong trữ vật giới chỉ có một chấm đen nhỏ bay ra ngoài và rơi vào trong huyền lực hộ thể của Ngô Húc.

Chấm đen nhỏ vừa chạm vào huyền lực hộ thể, Ngô Húc lập tức cảm giác được huyền lực hộ thể của mình thiếu một khối, lập tức chấn động, đã xảy ra chuyện gì?

Hắn vội vàng muốn thúc dục huyền lực đi ngăn cản chấm nhỏ màu đen xâm lấn nhưng căn bản vô dụng, chấm nhỏ màu đen chạm vào huyền lực hộ thể của đối phương liền nhanh chóng đi vào bên ngoài thân thể của hắn, cảm giác đau đớn kịch liệt sinh ra, chấm nhỏ màu đen tiến vào thân thể hắn.

Ngô Húc lúc này vô cùng hoảng sợ, sứ mạng muốn bài xuất chấm nhỏ màu đen nhưng chấm nhỏ màu đen càng chui vào càng sâu, nó nhanh chóng bay vào trong đan điền của hắn, cảm giác đau đớn tê tâm liệt phế xuất hiện trong nội tâm hắn.

Chấm nhỏ màu đen không ngừng cắn nuốt huyền hải trong người Ngô Húc, mỗi một lần cắn xé như thế làm hắn đau đớn không thuộc về nhân gian, huyền lực trong cơ thể không thể vận chuyển như thường.

Tiểu tử này đã dùng thủ đoạn gì lên người của mình?

Vào lúc này Ngô Húc đã sớm không còn tâm tư biến hóa, hắn kinh hồn táng đảm và vội vàng nói:

– Dừng tay, mau dừng tay, có chuyện gì từ từ nói…

Diệp Huyền cười lạnh một tiếng, hắn làm gì quan tâm tới Ngô Húc cầu xin tha thứ, âm thầm mệnh lệnh phệ tâm trùng tăng lớn lực trùng kích.

Chấm nhỏ màu đen chính là phệ tâm trùng bị Diệp Huyền lấy được trong cơ thể của Triệu Kính, sau khi bị Diệp Huyền luyện hóa, lại thôn phệ đại lượng thực thi trùng nên đã tiến hóa, nó trở thành đòn sát thủ của Diệp Huyền.

Răng rắc răng rắc.

Phệ tâm trùng không ngừng cắn xé huyền hải của Ngô Húc, Ngô Húc đau đớn khó chịu, hắn lập tức phun máu tươi màu đen, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán, hồn lực khống chế cối xay màu đen cũng bất ổn.

Diệp Huyền đã sớm chờ thời khắc này, ba thanh Diệt Huyền Phi Đao như tia chớp điên cuồng đâm vào trong huyền lực hộ thể của Ngô Húc.

– Không muốn…

Ngô Húc mở to hai mắt, hắn muốn lên tiếng cầu xin tha thứ liền bị Diệt Huyền Phi Đao đâm xuyên qua đầu lâu, đầu lâu hắn nổ tung như dưa hấu máu tươi xen lẫn óc trắng bắn tung tóe các nơi.

Trước khi chết hắn vẫn mở to mắt, bộ dạng khó tin và hối hận không gì sánh kịp.

Cối xay màu đen trên hư không mất đi khống chế và rơi xuống, một lần nữa biến lớn như lòng bàn tay.

Trên mặt Diệp Huyền lúc này xuất hiện nụ cười lạnh, đối phương muốn động thủ thì động thủ, muốn ngừng thì ngừng, nào có chuyện tốt như thế?

Luận thực lực, Ngô Húc còn kém xa Lữ Hạo của Thiên Húc hành tỉnh, chênh lệch không chỉ một hai lần, tuy hai người đều là Thiên Vũ Sư tam trọng đỉnh phong nhưng Lữ Hạo là đệ tử Huyền Cơ Tông, luyện hồn sư tứ phẩm, ngay cả Lữ Hạo cũng không phải đối thủ của mình, Ngô Húc còn muốn cướp đoạt Lam Tinh thảo vũ hồn, quả thực là tự tìm đường chết.&

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 494: Chém Giết Thiên Vũ Sư (2)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 495: Tam Nhãn Yêu Lang (1)

– Muốn đi tìm nơi này cần phải có vận khí thật tốt mới được.

Diệp Huyền thì thào tự nói, hắn đang chuẩn bị thu hồi địa đồ, đột nhiên bả vai trầm xuống, Tiểu Tử Điêu xuất hiện trên vai của hắn.

Xèo…xèo!

Tiểu Tử Điêu hoa chân múa tay, ánh mắt của nó sáng ngời.

Ký kết chính phụ khế ước, Diệp Huyền tự nhiên có thể hiểu rõ ý của Tiểu Tử Điêu, ánh mắt sáng ngời:

– Ngươi nói rằng ngươi biết khu vực trên địa đồ ở đâu?

Xèo…xèo!

Tiểu Tử Điêu liên tục gật đầu, hình thái của nó lúc này đáng yêu tới cực điểm.

Trên mặt Diệp Huyền hiện ra thần thái hồ nghi.

Tiểu Tử Điêu lai lịch mười phần thần bí, nhưng cho dù nó đi ra từ phù quang bí cảnh nhưng trước đó nó chỉ là tảng đá, làm thế nào biết được địa hình nơi này.

Vừa có ý niệm như thế trong đầu, Diệp Huyền cũng không có nói ra.

Dù sao nơi này là trong phù quang bí cảnh, hắn cũng không có gì đầu mối gì, chẳng bằng nghe Tiểu Tử Điêu, nói không chừng sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn gì đó.

Lúc này Tiểu Tử Điêu chỉ điểm cho nên Diệp Huyền nhanh chóng tiến lên phía trước.

Trên đường đi, ánh mắt và hai tay của Diệp Huyền cũng không có dừng lại, hắn vơ vét linh dược bốn phía.

Từng gốc linh dược tam tứ giai liên tục tiến vào trong trữ vật giới chỉ của hắn.

Trừ những thứ này ra, hắn cũng tìm được mười gốc linh dược ngũ giai lin, nếu ở bên ngoài sẽ không có thu hoạch như vậy.

Khó trách tất cả luyện hồn sư của liên minh mười ba nước đều tìm tất cả biện pháp tiến vào nơi này, phải chiếm được danh ngạch đi vào phù quang bí cảnh.

Trừ chuyện đó ra, Diệp Huyền cũng gặp được một ít yêu thú trong phù quang bí cảnh và một ít luyện hồn sư, chỉ có điều hắn tránh đi từ xa, cũng không xuất hiện trước mặt bọn họ.

Hao phí suốt ba ngày, sau khi càn quét không biết bao nhiêu linh dược, Diệp Huyền mới đi tới một khu vực đầm lầy.

Xuất hiện trước mặt Diệp Huyền chính là dãy núi lớn kéo dài liên miên không ngớt.

– Phù quang bí cảnh đúng là vô cùng bao la.

Diệp Huyền âm thầm sợ hãi thán phục, bất cứ bí cảnh gì đều là một ít cường giả thời kỳ viễn cổ tạo thành tiểu thế giới, mà tiểu thế giới càng lớn, đại biểu cường giả lúc trước có đẳng cấp càng mạnh.

Trong truyền thuyết có bí cảnh vô cùng mênh mông, nó lớn không thua gì đại lục Thiên Huyền, những bí cảnh này chỉ có trong truyền thuyết, dù kiếp trước Diệp Huyền thân là bát phẩm Hồn Hoàng cũng chưa từng gặp qua.

Ngược lại có thuyết pháp, kỳ thật Huyền Vực chí cao vô thượng trên đại lục Thiên Huyền chính là một tiểu thế giới, điểm này nội tâm Diệp Huyền cảm thấy rất có thể.

Những chuyện này hiện tại cách hắn quá mức xa xôi, hắn hiện tại cần phải làm chính là khôi phục thực lực của mình trước đã, trở thành cửu thiên Vũ Đế.

Chỉ có trở thành cửu thiên Vũ Đế mới có tư cách thăm dò những bí sự viễn cổ, hơn nữa cần tìm ảo diệu vũ phá hư không, nhìn trộm phải chăng có tồn tại thánh cảnh trong truyền thuyết thời kỳ viễn cổ hay không.

Nếu không cũng không cần phải tìm việc cho mình.

Cầm lấy địa đồ, Diệp Huyền nhìn địa hình trước mặt.

Ngọn núi trước mắt núi non trùng điệp phập phồng, tuy không nhìn thấy mấy ngọn núi như trong địa đồ nhưng cái loại cảm giác này không có sai biệt.

Hẳn là Đông Phương Ngôn Ngữ đại sư vẽ khu vực chính là nơi này? Vài toà ngọn núi nằm trong sơn mạch trơớc mặt?

Diệp Huyền kinh ngạc, mắt nhìn Tiểu Tử Điêu.

Tiểu Tử Điêu hai móng chống nạnh, bộ dạng tin tưởng ta và dương dương đắc ý.

Rồi sau đó nó vung trảo chỉ một hướng.

Diệp Huyền gật gật đầu lướt vào.

Ôi!!!!

Tiếng kêu bén nhọn vang lên, con diều hâu cao bằng người đột nhiên từ trên trời giáng xuống, đôi mắt bắn ra hào quang lạnh lùng, lợi trảo âm trầm tấn công Diệp Huyền.

Phốc phốc!

Kiếm quang lóe lên, ngay sau đó diều hâu lúc trước còn uy phong lẫm lẫm bị chém thành hai nử, máu tươi nội tạng như rơi như mưa và rải khắp bốn phương tám hướng.

– Yêu thú nơi này dường như nhiều hơn trong đầm lầy không ít, hơn nữa vô cùng hung hãn.

Thu hồi Long Văn kiếm, Diệp Huyền không ngừng lại và tiến lên phía trước.

Vèo!

Hắn vừa tiến vào trong núi rừng lại có một con nham thạch cự lang lao ra.

Đ-A-N-G…G!

Diệp Huyền dùng một kiếm chém lên người cự lang và sinh ra âm thanh như kim thiết, trê người cự lang có vết thương dài vài thước, trong vết thương có nham thạch trào ra ngoài, hoàn toàn không có máu tươi.

Gầm lên giận dữ, nham thạch cự lang nộ khí bừng bừng, nó lao tới à lợi trảo che phủ toàn thân Diệp Huyền.

– Cút!

Diệp Huyền gầm lên một tiếng, Long Văn kiếm tăng vọt và chém nham thạch cự lang bay ra ngoài, đúng vào lúc này có ba tiếng sưu sưu sưu từ trong rừng rậm lao tới, lúc này có con bọ ngựa xuất hiện, chúng huy động lợi đao tỏa ra hàn quang âm trầm, từ các góc độ khác nhau và vô cùng xảo trá tấn công hắn.

Ba đầu bọ ngựa tấn công các góc độ khác nhau, sáu chân trước của chúng như chiến đao bổ thẳng vào đầu, phía sau lưng và dưới bụng của Diệp Huyền, phương hướng tấn công giống như người luyện võ.

Hơn nữa thời cơ chúng tiến công thập phần xảo diệu, chính là lúc Diệp Huyền đánh lui nham thạch cự lang, lực cũ đã lui, lực mới chưa sinh.

Thân thể Diệp Huyền lùi lại thật nhanh, hắn thúc dục Diệt Huyền Phi Đao ngăn cản bọ ngựa, hắn ngăn cản thế công của một con bọ ngựa, lúc này mới nhảy ra khỏi chiến trường.

Bốn con yêu thú từ bốn phương tám bao vây Diệp Huyền chặt chẽ.

Diệp Huyền nhướng mày, bốn con bọ ngựa hành động nhất trí với nhau, lựa chọn sử dụng góc độ thập phần tinh diệu, chúng chiếu ứng lẫn nhau giống như được huấn luyện qua.

Xèo…xèo!

Tiểu Tử Điêu đứng trên vai Diệp Huyền quát lớn.

Bốn con yêu thú hơi sợ hãi nhìn Tiểu Tử Điêu, chúng không có lui về phía sau, ánh mắt lại vô cùng hung hãn.

Diệp Huyền cau mày và nhìn sang Tiểu Tử Điêu, thân hình hắn lướt qua lùm cây cách đó không xa, trường kiếm trong tay chém ra một đạo kiếm quang lăng lệ ác liệt, kiếm khí tung hoành.

Oanh một tiếng, lùm cây nát bấy, một con yêu lang ba mắt xuất hiện, xuất hiện trong tầm mắt Diệp Huyền, con mắt thứ ba của nó tỏa ra hào quang màu xanh khủng bố đến cực điểm, nó bắn ra một đạo u quang sáng ngời về phía Diệp Huyền.

Diệp Huyền cảm thấy mình hơi chóng mắt, ngay sau đó hắn khôi phục như bình thường.

Quả nhiên nơi này còn có huyền thú, khóe miệng Diệp Huyền lúc này cười lạnh, khó trách hắn cảm thấy bốn con yêu thú hành động và phối hợp chặt chẽ như thế, thì ra còn có huyền thú ở phía sau chỉ huy chúng hành động.

Bắt giặc bắt vua trước.

Diệp Huyền lạnh lùng cười cười, Long Văn kiếm trong tay hắn điên cuồng chém thẳng vào Tam Nhãn Yêu Lang, Tam Yêu Yêu Lang nổi giận gầm lên một tiếng, nó khống chế bốn con yêu thú cùng lao tới tấn công Diệp Huyền.&

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 496: Tam Nhãn Yêu Lang (2)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 497: Ngự Thú Quyết

Bởi vì vì hồn lực luyện hồn sư nhân loại cực kỳ cùng loại với hồn lực của huyền thú nhưng bản chất lại có khác nhau vô cùng to lớn.

Ngược lại ký kết linh sủng khế ước có thể làm được điểm này, mấy con yêu thú kia đạt tới tứ giai, trí tuệ rất thấp, còn chưa đủ tư cách trở thành linh sủng của Diệp Huyền.

Xèo…xèo!

Tiểu Tử Điêu lườm Diệp Huyền, chỉ vào thôn phệ vũ hồn trên đỉnh đầu của Diệp Huyền, bộ dáng giống như muốn nói tại sao ngươi đần như thế?

Nội tâm Diệp Huyền khẽ động, chẳng lẽ thôn phệ vũ hồn của mình có thể nô dịch yêu thú?

Tâm niệm vừa động, Diệp Huyền lúc này dựa theo phương pháp trên Ngự Thú Quyết, hắn rót một bộ phận khí tức của thôn phệ vũ hồn vào trong thân thể của nham thạch cự lang.

Thân thể nham thạch cự lang run lên, khí tức thôn phệ vũ hồn rót vào người nhưng nó không dám phản kháng, trong đầu lúc này xuất hiện khí tức hồn lực của Diệp Huyền.

Không ngờ lại thành công.

Diệp Huyền vô cùng khiếp sợ, hắn cảm nhận được chính mình và nham thạch cự lang đã thành một loại liên hệ trong tối tăm giống ký kết linh sủng khế ước.

Thôn phệ vũ hồn cũng quá mức thần kỳ rồi.

Diệp Huyền cũng sinh ra hứng thú đậm đặc với thôn phệ vũ hồn mà mình có.

Kế tiếp, Diệp Huyền dựa theo biện pháp giống như thế rót ấn ký thôn phệ vu hồn vào ba con bọ ngựa kia.

Bốn con yêu thú tứ giai vây quanh người Diệp Huyền, chúng nhu thuận giống như bốn hài nhi.

– Đến đây, lộn nhào.

Diệp Huyền nói với nham thạch cự lang.

Nham thạch cự lang lúc này lăn qua lăn lại trên mặt đất.

– Ta bảo ngươi lộn nhào, không phải lăn qua lăn lại.

Nham thạch cự lang nháy nháy con mắt, nó rất vô tội, không biết lộn nhào là có ý gì.

– Bỏ đi.

Diệp Huyền cười ha ha, dễ dàng thu phục chiếm được mấy con yêu thú, trong nội tâm cảm thấy hưng phấn:

– Ta sẽ đặt tên cho các ngươi, ngươi là i Hoàng, ngươi gọi Nhị Hoàng, ngươi gọi Tam Hoàng, về phần ngươi là Vượng Tài.

Bốn con yêu thú đều rất hưng phấn nháy nháy con mắt, chúng rất hài lòng với tên của mình.

Diệp Huyền nếm thử một chút, hắn có thể trong phạm vi mười dặm chung quanh cảm ứng được tung tích và hành động của đám nham thạch cự lang, nhưng vượt qua mười dặm thì liên hệ nhanh chóng yếu bớt.

Điểm này có khác nhau với linh sủng khế ước, linh sủng khế ước có thể cảm ứng được sự tồn tại của linh sinh, cho dù khoảng cách bao xa.

Tuy khoảng cách này với Diệp Huyền mà nói đã đầy đủ rồi.

Có đám yêu thú Đại Hoàng, kế tiếp Diệp Huyền sưu tầm linh dược vô cùng dễ dàng, một đường đi qua không còn linh dược sót lại trong phạm vi mười dặm.

Lại đi thêm hai ngày, Diệp Huyền nhìn thấy một ngọn núi trước mặt và ánh mắt của hắn tỏa sáng.

– Ngọn núi này rất giống một ngọn núi mà Đông Phương Ngôn Ngữ đã vẽ.

Diệp Huyền vội vàng xuất địa đồ, quả nhiên hai ngọn núi vô cùng giống nhau, trừ chi tiết có khác biệt ra, trên đại thể giống như đúc.

Diệp Huyền mừng rỡ trong lòng.

– Hẳn là cùng một ngọn núi, trên bản đồ ta nhìn từ hướng này sang, bản đồ là hướng khác.

– Muốn đi qua phải đi vòng mới vào sơn cốc.

Phân biệt rõ phương hướng, Diệp Huyền thu hồi địa đồ, thần sắc hưng phấn không thôi.

Bá!

Diệp Huyền lướt vào sơn cốc.

Chưa có chạy bao lâu, Diệp Huyền cau mày một chút, hắn cảm giác trong sơn cốc có một đám người.

Có bảy tám người đang ngồi xếp bằng trên khu đất trống của sơn cốc.

Trong đó có hai gã nữ tử, Diệp Huyền đều biết, một là Thiên Kim quốc Hạ Thất Tịch, người khác là Hỏa Ô quốc Văn Kiều Muội, còn có mấy người khác, vừa nhìn là biết đệ tử Hỏa Ô quốc và Thiên Kim quốc, đều dùng hai người cầm đầu.

Diệp Huyền phát hiện bọn họ, mấy người kia cũng nhìn thấy Diệp Huyền.

– Là hắn.

– Diệp Huyền.

– Hắn là quán quân phù quang đại hội.

– Đã đến ngày thứ năm nhưng hắn vẫn hành động một mình.

Nhìn thấy Diệp Huyền, mấy người kia lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, trong đó vài tên đệ tử Hỏa Ô quốc, đôi mắt của bọn chúng tỏa sáng, sát cơ bộc lộ trên mặt.

Lúc này bọn họ nhìn sang Văn Kiều Muội.

Văn Kiều Muội bất động thanh sắc lắc đầu.

– Đồ không biết sống chết.

Diệp Huyền cười lạnh, hắn cũng không tránh né làm gì, hắn đi qua bên cạnh mấy người kia.

Hạ Thất Tịch trên mặt hiện lên một tia khác thường hào quang, tại Diệp Huyền đi ngang qua thời điểm, rốt cục mở miệng,

– Các hạ chậm đã.

– Chuyện gì?

Diệp Huyền ngừng bước chân, quay người hỏi, ngữ khí bình thản.

Ngữ khí quá lạnh.

Vài tên thanh niên sau lưng Hạ Thất Tịch sắc mặt trầm xuống, không nhịn được hừ lạnh một tiếng.

Hạ Thất Tịch là thiên chi kiều nữ hồn sư tháp của Thiên Kim quốc, cũng là nữ thần trong suy nghĩ của đám thanh niên nơi này.

Lúc trước Hạ Thất Tịch nhìn thấy Diệp Huyền thì ánh mắt tỏa sáng, nội tâm của đám người này không thoải mái, hôm nay nghe được ngữ khí của Diệp Huyền, càng làm nội tâm mọi người không thoải mái.

Hạ Thất Tịch mở miệng nói:

– Là như thế này, trong phù quang bí cảnh trong nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, ta thấy các hạ đi một mình, không bằng gia nhập đội ngũ chúng ta, cùng nhau hành động, như vậy có thể chiếu ứng lẫn nhau, sẽ an toàn hơn không ít.

– Sư tỷ, làm sao có thể.

– Đúng vậy, Diệp Huyền là đệ tử Lưu Vân quốc, hoàn toàn không liên quan tới Thiên Kim quốc, một mình hắn gia nhập chúng ta không ổn đâu.

Vài tên thanh niên Thiên Kim quốc lên tiếng.

Trước kia đám người Hỏa Ô quốc Văn Kiều Muội gia nhập là vì trong đội ngũ của đối phương cũng có một nữ nhân, nhưng Diệp Huyền là một nam nhân, gia nhập đội ngũ của bọn họ còn là nữ nhân mời.

Nội tâm của đám người này vô cùng khó chịu, lập tức có cảm giác uy hiếp mãnh liệt.

Hạ Thất Tịch lạnh lùng nhìn bọn chúng:

– Trong phù quang bí cảnh, đệ tử liên minh mười ba nước chúng ta là một thể, tự nhiên cần phải trợ giúp lẫn nhau, có phải là đệ tử Thiên Kim quốc chúng ta hay không có khác nhau sao?

– Việc này…

Vài tên thanh niên bị Hạ Thất Tịch áp chế, lúc này lại á khẩu không trả lời được, trong nội tâm bất mãn Diệp Huyền càng sâu.

Nghe nói như thế, Văn Kiều Muội cũng đưa mắt nhìn sang Hạ Thất Tịch, nàng cảm thấy ngoài ý muốn, theo như nàng hiểu Hạ Thất Tịch, Hạ Thất Tịch là người tâm cao khí ngạo, nàng thường không nói chuyện với nam nhân, tại sao hiện tại có thái độ khác biệt với Diệp Huyền như thế?

– Thật có lỗi, ta quen hành động một mình, đa tạ hảo ý của các hạ.

Sắc mặt Diệp Huyền lúc này hòa hoãn chút ít, hắn nghe ra được trong lời nói của Hạ Thất Tịch chỉ có hảo ý mà không có ý khác.

– Chẳng lẽ các hạ không suy nghĩ một chút? Trong núi rừng này có không ít yêu thú, ngươi một người sẽ gặp nguy hiểm đấy.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 498: Văn Kiều Muội Hấp Dẫn (1)

– Không cần, cáo từ.

Diệp Huyền chắp chắp tay, quay người rời đi.

Đôi mắt Hạ Thất Tịch tối sầm lại, nhìn thấy Diệp Huyền kiên quyết như thế cho nên không nói gì nữa, chỉ có thể nhìn thân ảnh Diệp Huyền biến mất trong sơn cốc.

– Hừ, đồ không biết tốt xấu, Hạ Thất Tịch sư tỷ mời ngươi là phúc khí của ngươi, ngươi lại cự tuyệt.

Một gã đệ tử Thiên Kim quốc hừ lạnh một tiếng.

Hạ Thất Tịch lườm hắn một cái, tên đệ tử này ngượng ngùng cuối đầu xuống nhưng trong lòng rất thoải mái.

Khá tốt tiểu tử kia thức thời, nếu như gia nhập vào ta sẽ làm cho ngươi đẹp mặt.

Vào lúc này đám đệ tử Hỏa Ô quốc nơi này không ngừng trao đổi với nhau một lúc.

– Sư tỷ, chúng ta làm sao bây giờ?

– Đúng vậy a, hội trưởng đại nhân đã thông báo, nếu như trong phù quang bí cảnh gặp được đệ tử Lưu Vân quốc, có cơ hội tuyệt đối không thể để chúng còn sống ra ngoài.

– Đặc biệt là Diệp Huyền, hội trưởng đại nhân cũng đã có nói, chỉ cần bắt Diệp Huyền, đạt được phương pháp phối chế Lam Tinh thảo vũ hồn trên người của hắn, chúng ta lấy được thu hoạch trong phù quang bí cảnh không cần nộp lên trên, thậm chí còn có ban thưởng lớn.

– Sư tỷ, ngươi nói gì đi.

– Nếu ngươi không nói chuyện, chúng ta sẽ đi qua đấy.

– Nếu như không đi theo, ta sợ Diệp Huyền chạy thoát.

Vài tên thanh niên nói chuyện vang lên trong đầu của Văn Kiều Muội.

Trong đội ngũ Hỏa Ô quốc dùng thực lực Văn Kiều Muội mạnh nhất, nàng là luyện hồn sư nhị phẩm đỉnh phong, Địa Vũ Sư tam trọng, những người khác cơ bản đều là nhị phẩm sơ kỳ, Địa Vũ Sư nhất nhị trọng, cho nên đều nghe theo lệnh của Văn Kiều Muội.

Văn Kiều Muội nghe theo đề nghị của mọi người, ánh mắt lóe sáng, cuối cùng cắn răng một cái, nàng đã có quyết định.

– Hạ Thất Tịch, mấy vị, không có ý tứ, chúng ta có việc phải xử lý, tạm thời tách nhau ra, nếu hữu duyên sẽ còn gặp lại.

Dứt lời, Văn Kiều Muội cũng mặc kệ đám người Hạ Thất Tịch phản ứng thế nào, nàng vừa chắp tay liền mang theo ba tên đệ tử khác nhanh chóng đuổi theo hướng của Diệp Huyền biến mất…

– Bọn họ đang làm gì…

Một gã đệ tử Thiên Kim quốc lúc này còn khó hiểu.

– Hừ, còn phải hỏi sao, nhất định là đuổi theo Diệp Huyền chứ làm gì.

– Hỏa Ô quốc và Lưu Vân quốc luôn luôn đối địch với nhau, đệ tử hai nước nếu gặp nhau trong phù quang bí cảnh nhất định là cục diện ngươi chết ta sống, tiểu tử kia sắp không may.

– Hừ, người đúng là quá ngu ngốc, nếu lúc trước gia nhập chúng ta, chỉ sợ đệ tử Hỏa Ô quốc còn không dám công nhiên động thủ, hắn dám rời đi một mình, không phải tìm chết thì là cái gì.

Đệ tử Thiên Kim quốc cười lạnh liên tục.

– Tất cả im miệng cho ta.

Hạ Thất Tịch quát một tiếng, sắc mặt hết sức khó coi.

Trong nội tâm nàng cũng đang lo lắng Diệp Huyền, Diệp Huyền chính là quán quân phù quang đại hội lần này, tạo nghệ luyện hồn học của hắn vô cùng kinh người nhưng dù sao hắn chưa tới hai mươi, tạo nghệ võ học của hắn chưa chắc đã mạnh bao nhiêu.

Bốn người Văn Kiều Muội đều là cường giả Địa Vũ Sư, một mình Diệp Huyền làm sao có thể đào thoát trong tay của bốn người kia chứ? Nếu hắn chết ở nơi này như thế, đối với liên minh mười ba nước chính là tổn thất to lớn.

Nghĩ đến đây nội tâm của nàng vô cùng lo lắng.

Không được, tuyệt đối không thể để cho Diệp Huyền chết ở chỗ này.

– Đi, chúng ta cùng đi xem một chút.

Sắc mặt Hạ Thất Tịch biến hóa vài lần, mở miệng nói.

Vài tên thanh niên đều giật mình.

– Sư tỷ, đây là chuyện của đám người Hỏa Ô quốc và Lưu Vân quốc, chúng ta không cần chộn rộn vào đâu.

Một gã thanh niên nghi ngờ.

– Như thế nào, chẳng lẽ ngay cả ta nói cũng không nghe sao?

Hạ Thất Tịch trừng mắt.

Vài tên thanh niên lúc này không nói lời nào.

Ngay sau đó bốn người hóa thành hào quang bay về hướng đám người Văn Kiều Muội vừa biến mất.

– Các ngươi nói có phải sư tỷ vừa ý tiểu tử kia hay không?

Trong quá trình truy tung, vài tên thanh niên không nhịn được âm thầm trao đổi với nhau.

– Chắc có lẽ không đâu, tiểu tử kia hà đức hà năng gì có thể được sư tỷ ưu ái chứ?

– Hắn chính là quán quân phù quang đại hội lần này ah.

– Quán quân thì thế nào, còn không phải là một tên gà con đi một mình hay sao?

– Đúng thế, chẳng lẽ sư tỷ nhìn trúng Lam Tinh thảo vũ hồn của hắn hay sao?

Một gã thanh niên đột nhiên mở miệng, ngay sau đó ánh mắt của vài người khác tỏa sáng.

– Đúng vậy, tại sao ta không nghĩ tới chứ, nhất định là như vậy, tiểu tử kia có phương pháp cô đọng Lam Tinh thảo vũ sinh ra tác dụng lớn với võ giả, lúc trước ngay cả Chúc Thiên Lam hội trưởng cũng than thở không thôi, chỉ cần chúng ta đạt được Lam Tinh thảo vũ hồn, còn buồn về sau không có ngày tốt lành hay sao?

– Tốt, ta nói vì sao đám người Văn Kiều Muội rời đi vội vả như vậy, thì ra là vì phương pháp cô đọng Lam Tinh thảo vũ hồn ah.

– Gia hỏa Hỏa Ô quốc chính là một đám bạch nhãn lang, chúng ta hảo ý liên hợp hành động với bọn chúng, không nghĩ tới vì lợi ích, đảo mắt liền vứt bỏ chúng ta đi độc chiếm.

– Đi, chúng ta nhanh một chút, cũng không nên để đám người Hỏa Ô quốc đắc thủ.

Nói đến đây tốc độ của vài tên thanh niên còn có chút không tình nguyện cũng bay nhanh hơn, ngược lại càng làm Hạ Thất Tịch nghi hoặc không thôi, vì sao mấy tiểu tử kia lại tích cực như thế.

Tại góc cua cách đám người Hạ Thất Tịch chừng vài dặm, Diệp Huyền đang bay đi liền dừng lại, hắn nhìn sang một đống loạn thạch cách đó không xa, cười lạnh nói:

– Đám người các ngươi rãnh rỗi nên chạy tới trơớc mặt ta, lại mai phục tại đây, cho rằng ta ngu ngốc sao?

Trong đám loạn thạch đột nhiên có bốn đạo thân ảnh bay ra ngoài và vây quanh Diệp Huyền, chính là bốn người Văn Kiều Muội.

– Tiểu tử, không nghĩ tới ngươi cảm giác nhạy cảm như vậy, đáng tiếc cho dù nhạy cảm thế nào cũng vô dụng, bị chúng ta vây quanh, cho dù ngươi chắp cánh cũng kho thoát, cho ngươi cơ hội, ngoan ngoãn giao phương pháp cô đọng Lam Tinh thảo vũ hồn ra đây, có lẽ còn có một con đường sống, nếu không ngày này năm sau là ngày giỗ của ngươi.

Một tên thanh niên gương mặt dài xuất hiện, hắn cười lạnh mở miệng, ngữ khí cao cao tại thượng giống như có thể quyết định sinh tử của Diệp Huyền.

Diệp Huyền nhìn bốn người:

– Ngươi cho rằng bằng mấy người các ngươi có thể lưu ta lại?

– Ha ha.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 499: Văn Kiều Muội Hấp Dẫn (2)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 500: Huyệt Động Thần Bí (1)

Đại Hoàng, Nhị Hoàng, Tam Hoàng còn có Vượng Tài đều buồn bực nhìn cảnh này, hiển nhiên dùng đầu óc của yêu thú hoàn toàn không hiểu hành vi của Văn Kiều Muội, hồn nhiên không biết nàng đang làm cái gì.

Văn Kiều Muội nhìn thấy Diệp Huyền vẫn không nhúc nhích, cho rằng mình thành công hấp dẫn Diệp Huyền nhưng lại không biết Diệp Huyền xem ra hành vi của nàng vô cùng buồn nôn và bỉ ổi.

Phát ra hồn lực chấn động chấn động, đôi mắt bốn yêu thú nham thạch cự lang lập tức bắn ra một tia sát cơ, trong ánh mắt khó tin của Văn Kiều Muội, đầu lâu của nàng bị một trảo đánh nát.

Thẳng tới lúc chết trong mắt Văn Kiều Muội vẫn mang theo thần thái không thể tưởng tượng nổi, không tin Diệp Huyền nhẫn tâm chém giết nàng như vậy.

Diệp Huyền cười lạnh một tiếng, kiếp trước hắn gặp không biết bao nhiêu nữ tử giống như Văn Kiều Muội hiện tại, vì lợi ích không gì không dám làm.

Cho dù nữ tử như thế xinh đẹp nhưng trong mắt của Diệp Huyền khôn khác gì công cụ.

Thu hồi trữ vật giới chỉ của bốn người, Diệp Huyền vừa mới chuẩn bị rời đi.

Sưu sưu sưu sưu!

Bốn tiếng xé gió từ xa truyền tới, chính là đám người Hạ Thất Tịch bay tới.

Lúc bốn người vừa tới nơi này đã nhìn thấy tràng diện máu tươi đầm đìa đống và tàn chi khắp nơi, gương mặt của bọn họ vô cùng kinh hãi.

– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hạ Thất Tịch che miệng lại, trong đôi mắt lộ ra một tia khiếp sợ.

Thời điểm nàng chạy tới đây, trong đầu tưởng tượng qua rất nhiều tràng cảnh nhưng dù thế nào cũng không nghĩ tới lại nhìn thấy cảnh tượng như thế này.

Lúc này mới qua bao nhiêu thời gian, chỉ sợ không tới nửa nén hương, đám người Văn Kiều Muội đều bị chém giết?

– Là ngươi giết bọn họ?

Một tên thanh niên trong đó vô cùng hoảng sợ, hắn nhìn Diệp Huyền giống như nhìn ma quỷ.

– Không đúng, các ngươi xem, vết thương trên người bọn họ không phải do người làm ra, hình như là yêu thú làm.

Một thanh niên phát hiện không đúng, cao giọng quát.

– Chẳng lẽ chung quanh nơi này có yêu thú cường đại hay sao?

Mấy người lập tức hoảng sợ nhìn bốn phía.

Tuy thực lực của bọn họ mạnh hơn đám người Văn Kiều Muội của Hỏa Ô quốc một ít nhưng cũng có hạn, nếu không song phương cũng không có khả năng liên hợp, hiện tại yêu thú đánh chết đám người Văn Kiều Muội trong thời gian ngắn như thế, nếu như bị bọn họ gặp được chỉ sợ bọn họ cũng dữ nhiều lành ít.

Làm sao bây giờ?

Vài tên thanh niên nhìn nhau, ánh mắt của bọn họ cùng nhìn lên người Diệp Huyền, trong mắt mang theo sát khí.

– Tiểu tử, giao Lam Tinh thảo vũ hồn ra đây.

Một gã thanh niên quát lạnh.

– Như thế nào, các ngươi cũng đến tranh đoạt Lam Tinh thảo vũ hồn?

Diệp Huyền lạnh lùng cười cười.

Trên đời này người không biết sống chết đúng là nhiều.

Sau khi cảm giác được đám người Hạ Thất Tịch chạy tới nơi này, Diệp Huyền lập tức ra lệnh bốn con yêu thú tránh đi, nếu đối phương cũng giống đám người Hỏa Ô quốc, như vậy hắn cũng không ngại để đối phương nếm thử hương vị tử vong là như thế nào.

Không ngờ sau khi nghe tên gia hỏa kia nói chuyện, Hạ Thất Tịch nghe xong giận tím mặt và quát lớn:

– Vô liêm sỉ, các ngươi đang nói cái gì?

– Sư tỷ, chẳng lẽ chúng ta cũng không tới đây tranh đoạt phương pháp cô đọng Lam Tinh thảo vũ hồn?

Vài tên thanh niên khẽ giật mình.

– Là ai nói với các ngươi chúng ta tới tranh đoạt phương pháp cô đọng Lam Tinh thảo vũ hồn, tất cả lui xuống cho ta.

Hạ Thất Tịch tức giận sắc mặt tái nhợt, lúc này chắp tay nói với Diệp Huyền:

– Diệp Huyền, mấy vị sư đệ của ta có chút lỗ mãng, kính xin rộng lòng tha thứ.

– Sư tỷ, phương pháp cô đọng Lam Tinh thảo vũ hồn quan trọng như thế, chẳng lẽ chúng ta thực không muốn?

Có thanh niên âm thầm truyền âm cho Hạ Thất Tịch, ngữ khí lo lắng.

– Nếu còn có suy nghĩ như thế đừng trách ta không khách khí với ngươi.

Trong nội tâm Hạ Thất Tịch đã giận thật sự.

Đám sư đệ này căn bản không có một chút kiến thức, không nói nội tâm Hạ Thất Tịch không có suy nghĩ cướp đoạt phương pháp cô đọng Lam Tinh thảo vũ hồn của Diệp Huyền, cho dù có, người bình thường nhìn thấy tình huống trên mặt đất cũng phải suy nghĩ cẩn thận mới được.

Đám sư đệ của nàng ngu xuẩn tới mức không biết gì cả.

Ân?

Đột nhiên Diệp Huyền đứng ở nơi đó cau mày, hắn nhìn sang ngọn núi cao xa xa và cảm ứng được cái gì đó.

– Không có việc gì thì ta đi đây, cho các ngươi một lời khuyên, không nên chọc ta, nếu không đừng trách ta ra tay độc ác.

Nói xong lời này, Diệp Huyền nhanh chóng biến mất trong sơn cốc.

– Tiểu tử thật cuồng vọng.

Một thanh niên không cam lòng.

– Câm miệng cho ta, tất cả đều là ngu ngốc.

Hạ Thất Tịch tức giận gân xanh nổi lên.

Thanh niên kia không phục:

– Sư tỷ, vừa rồi rõ ràng có thể bắt giữ tiểu tử kia, vì cái gì không động thủ với hắn, tất cả mọi người là luyện hồn sư, ngươi không phải không biết rõ phương pháp cô đọng Lam Tinh thảo vũ hồn trọng yếu với một vương quốc bao nhiêu, nếu như đạt được Lam Tinh thảo vũ hồn, tin tưởng Chúc Thiên Lam hội trưởng cũng không trách tội chúng ta.

– Bắt hắn?

Hạ Thất Tịch lạnh lùng cười cười, nàng lộ ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

– Ngươi cho rằng bằng vào các ngươi có thể lưu hắn lại sao?

– Chẳng lẻ không được sao? Diệp Huyền nhìn thế nào cũng chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, cho dù tạo nghệ luyện hồn học thâm hậu thì có thể thế nào, bốn người chúng ta cộng lại còn không mạnh bằng hắn?

– Bởi vì có suy nghĩ giống như ngươi cho nên đám người Văn Kiều Muội đều chết.

– Đám người Văn Kiều Muội hẳn là bị yêu thú giết chết, có quan hệ gì với Diệp Huyền?

– Hừ.

Hạ Thất Tịch lạnh lùng cười cười:

– Văn Kiều Muội các nàng đúng là chết trong tay của yêu thú nhưng các ngươi nghĩ lại xem, bọn họ tới làm cái gì? Là đuổi giết Diệp Huyền, kết quả thì sao, trong thời gian ngắn như vậy nhưng đám người Văn Kiều Muội đều bị giết tất cả, Diệp Huyền lại còn sống, hơn nữa trên người không có một chút thương tổn nào, chẳng lẽ các ngươi cho rằng đám yêu thú ngu xuẩn biết nhìn người hay sao? Chỉ đối phó đệ tử Hỏa Ô quốc, không đối phó Diệp Huyền?

– Sư tỷ, chẳng lẽ ngươi nói là? Đám người Văn Kiều Muội đều là bị Diệp Huyền giết chết?

– Có phải Diệp Huyền động thủ hay không ta không biết, nhưng ta dám khẳng định bọn họ chết nhất định có liên quan với Diệp Huyền.

Đúng vậy, từ trên vết thương mà nhìn, đám người Văn Kiều Muội chết thật sự không quan hệ với Diệp Huyền, bọn họ đã chết trong tay của yêu thú cường đại.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 4 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box