1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
  4. Tập 49 : Không Phục (2) (c481-c490)

[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch

Tập 49 : Không Phục (2) (c481-c490)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 481: Không Phục (2)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 482: Quán Quân Cuối Cùng

Diệp Huyền nhếch miệng cười cười:

– Như thế nào, vừa rồi thề son sắt vũ hồn của ta không bằng ngươi, như thế nào, đến thời khắc mấu chốt lại trứng dái mềm sao?

Loan Hồng làm sao chịu được Diệp Huyền kích thích như vậy, ánh mắt lạnh lùng, nói:

– Tốt, ta cược.

– Nên mang tiền đặt cược ra trước, Diệp Huyền ta không tin nhân phẩm của ngươi.

– Hừ, chỉ là năm mươi khối huyền thạch trung phẩm, chẳng lẽ Loan Hồng còn có thể chơi xấu hay sao.

Loan Hồng khinh thường cười lạnh, sau đó hắn lấy năm mươi khối huyền thạch trung phẩm ra ngoài, trực tiếp đặt trên bàn đá trước mặt Diệp Huyền, khinh miệt nói:

– Có bản lĩnh thì ngươi thắng năm mươi khối huyền thạch trung phẩm thử xem.

Hắn vừa nói ra lời này, toàn trường lập tức sinh ra tiếng kêu khiếp sợ và xôn xao.

Thậm chí các luyện hồn đại sư trên lôi đài lúc này đều khiếp sợ quay đầu nhìn sang.

Bọn họ khiếp sợ không phải Loan Hồng đáp ứng đánh cược, mà là hắn tiện tay xuất ra năm mươi khối huyền thạch trung phẩm.

Phải biết rằng Khô Trần chính là phó hội trưởng hồn sư tháp Lưu Vân quốc, luyện hồn sư tứ phẩm, hắn xuất ra năm mươi khối huyền thạch trung phẩm cũng cố hết sức, gần như đã là cực hạn của hắn, Loan Hồng chỉ là luyện hồn sư thiên tài của Vô Thương quốc lại có thể tiện tay xuất ra năm mươi khối huyền thạch trung phẩm, việc này đã làm mọi người kinh hãi không nói thành lời.

So với mọi người khiếp sợ, Diệp Huyền lại nhếch miệng cười cười, vẻ mặt tươi cười nhìn huyền thạch trung phẩm trước mặt, hiển nhiên đã xem năm mươi khối huyền thạch trung phẩm này là vật trong lòng bàn tay của mình.

Chuyện đến mức này, song phương cũng đã có quyết định, Chúc Thiên Lam tự nhiên không tốt ngăn cản, hơn nữa hắn cũng rất muốn biết Lam Tinh thảo vũ hồn của Diệp Huyền có gì đặc thù lại được đánh giá là hạng nhất.

Sau khi đã định ra đánh cược, Loan Hồng thả người nhảy lên, hắn đi lên lôi và cầm Kim Bằng vũ hồn uy phong lẫm lẫm đưa tới khu đất trống trước mặt, ánh mắt trào phúng nhìn Diệp Huyền, nói:

– Các hạ còn chờ cái gì, tới đây đi.

Diệp Huyền chậm quá đi lên lôi đài, hắn cầm Lam Tinh thảo vũ hồn và đặt trước người mấy mét và lười biếng nói:

– Nhanh ra tay, tốc chiến tốc thắng.

– Đang có ý đó.

Loan Hồng cười lạnh một tiếng, một tia hồn lực của hắn rót vào trong Kim Bằng vũ hồn, chỉ thấy Đại Bằng màu vàng cao gần một mét toàn thân của nó tỏa ra hào quang màu đỏ chói mắt, đồng thời một tia điện mang xuất hiện quanh lợi trảo của nó, lúc này có tiếng nổ đùng đùng vang lên.

Ôi!!!!

Một tiếng nổ vang lên, trong đôi mắt Đại Bằng có hào quang màu vàng xuất hiện, nó giương cánh bay cao, điện quang bắt đầu xuất hiện quanh người, lúc này nhào tới đánh một trảo vào Lam Tinh thảo vũ hồn trước mặt Diệp Huyền.

– Vũ hồn chấn động thật khủng khiếp.

– Quả nhiên không hổ là vũ hồn hạng nhất, một trảo này có thể cắt thạch đoạn kim, dùng cường độ của Lam Tinh thảo vũ hồn căn bản không có khả năng thừa nhận.

– Diệp Huyền có thể đưa ra ván cược như thế, không phải là tìm chết sao?

Trong đám người có tiếng nói xôn xao vang lên, không ít người nhìn Kim Bằng vũ hồn màu vàng đang tấn công liền khiếp sợ than thở không thôi.

Trên lôi đài, Diệp Huyền mặt không biểu tình, Loan Hồng thúc dục Kim Bằng vũ hồn, hắn cũng rót một tia hồn lực quán thâu vào trong Lam Tinh thảo vũ hồn, trong khoảnh khắc Lam Tinh thảo vũ hồn vốn chỉ dài ba xích nhanh chóng căng phồng lên, đại lượng phiến lá nhu nhược mọc trên mặt đất, dường như hình thành một đám cỏ Lam Tinh thảo.

– Chỉ là Lam Tinh thảo mà thôi, cho dù nhiều hơn nữa cũng chỉ là rác rưởi.

Loan Hồng cười lạnh một tiếng, lợi trảo của Đại Bằng màu vàng hung ác đánh thẳng vào trong Lam Tinh thảo vũ hồn, điện quang bắt đầu khởi động và xé từng đám Lam Tinh thảo thành hai nửa, dễ dàng như vào chỗ không người.

– Loại vũ hồn này cũng có thể đạt được quán quân? Thật sự là buồn cười.

Vẻ mặt Loan Hồng đầy trào phúng.

– Kim Bằng vũ hồn thật sự quá mạnh, Lam Tinh thảo vũ hồn của Diệp Huyền căn bản không phải đối thủ của người ta.

Trong đám người có tiếng kinh hô vang lên, ánh mắt tỏa sáng nhìn lôi đài.

Gương mặt Diệp Huyền không biểu tình, hắn như một khối đá ngầm trong biển cả, chỉ quan tâm rót hồn lực thúc dục Lam Tinh thảo sinh trưởng và trói chặc Đại Bằng màu vàng cực kỳ chặt chẽ.

– Quá yếu, xem Kim Bằng vũ hồn của ta phá nó như thế nào.

Loan Hồng lúc này tươi cười mỉa mai, trên người Đại Bằng màu vàng có hào quang tăng vọt, màu vàng cắt mở vô số phiến lá đang bao quanh dễ dàng như cắt đậu hủ, căn bản không có một tia phản kháng.

– Trắc hồn nghi trắc định nó là vũ hồn hạng nhất? Buồn cười đến cực điểm.

Trong ánh mắt Loan Hồng khinh thường càng lớn, trong mắt hắn bắn ra một tia tinh quang đáng sợ.

– Kết thúc rồi!

Vừa mới dứt lời, lợi trảo của Kim Bằng vũ hồn bộc phát điện quang đáng sợ cắm vào hạch tâm của Lam Tinh thảo vũ hồn.

Oanh!

Lam Tinh thảo vũ hồn chia năm xẻ bảy và bắn ra khắp bốn phía.

Đám người trợn mắt há hốc mồm, trước mặt Kim Bằng vũ hồn, Lam Tinh thảo vũ hồn quả thực quá yếu, căn bản không thể ngăn cản đối phương công kích.

Khóe miệng Diệp Huyền vẫn tươi cười nhàn nhạt, trong mắt của hắn bắn ra một tia hàn quang, hắn cười nói:

– Đừng có gấp, vừa rồi chỉ là tập thể dục mà thôi, trò hay mới bắt đầu.

Vừa mới nói xong, khí tức của Lam Tinh thảo vũ hồn bị xé nát đột nhiên tăng vọt đáng sợ, từng phiến lá hình gợn sóng đột nhiên vặn vẹo, biến thành một cây gai ngược, quang điểm màu vàng ở biên giới cũng khuếch tán nhanh chóng và lan ra khắp mỗi phiến lá.

Trong chốc lát Lam Tinh thảo vũ hồn vốn có màu xanh lập tức biến thành màu vàng kim óng ánh, những gai ngược sắc bén ở khu vực biên giới phiến lá đâm ngược vào trong người Đại Bằng màu vàng, chúng liên kết với nhau tạo thành tấm lưỡi.

– Cái gì?

Cảnh tượng bắt ngờ làm tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người.

– Không tốt.

Gương mặt Loan Hồng lúc này đại biến, vội vàng rót hồn lực vào.

– Phá cho ta!

Đại Bằng màu vàng giãy dụa kịch liệt, một đám Lam Tinh thảo lúc trước sau khi biến thành màu vàng đã gia tăng độ cứng lên gấp mấy lần, mặc cho Đại Bằng màu vàng giãy dụa như thế nào cũng không thể phá vỡ phiến lá chung quanh.

– Đừng giãy dụa, kết thúc rồi.

Diệp Huyền lên tiếng, vô số phiến lá như thủy xà trói buộc Đại Bằng như bánh trưng, gai nhọn sắc bén không ngừng cắt qua thân thể của Đại Bằng.

Chỉ nghe từng tiếng kêu hoảng sợ vang lên, oanh, Kim Bằng vũ hồn của Loan Hồng lập tức vỡ ra, hóa thành hòa quang màu vàng và biến mất trong hư không.

Toàn trường yên tĩnh, mọi người kinh ngạc.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 483: Diệp Huyền Ban Cho (1)

Qua thật lâu mọi người mới kịp phản ứng, tiếng nghị lâận vang lên như cái chợ, từ trong sơn cốc truyền ra bên ngoài.

– Vỡ rồi, Kim Bằng vũ hồn của Loan Hồng vỡ rồi.

– Cùng là vũ hồn hạng nhất, Lam Tinh thảo vũ hồn của Diệp Huyền lại có thể đánh nát Kim Bằng vũ hồn của Loan Hồng

– Đánh nát và đánh bại chính là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau đấy.

– Cuối cùng vì sao Lam Tinh thảo vũ hồn lại đột nhiên mạnh lên như thế? Hoàn toàn vượt qua lẽ thường ah.

Tất cả mọi người không thể bảo trì bình tĩnh được nữa, sắc mặt ửng hồng.

– Không, điều đó không có khả năng!

Loan Hồng là người bị đả kích nhất, vẻ mặt khó có thể tin, hai mắt đỏ bừng, thì thào tự nói.

– Ta vui lòng nhận năm mươi khối huyền thạch trung phẩm này ah.

Diệp Huyền đi xuống lôi đài thu hồi huyền thạch, cũng không để ý tới Loan Hồng, hắn đặt mông ngồi xuống.

– Tốt, Diệp Huyền đã dùng phương thức đối chiến chứng minh thực lực của hắn, hiện tại còn có kẻ nào không hài lòng hay không?

Chúc Thiên Lam cũng khôi phục từ trong khiếp sợ, hắn nhìn Diệp Huyền thật sâu, đột nhiên ánh mắt của hắn nhìn sang đám người và hỏi.

Vào lúc này nội tâm của hắn vô cùng khiếp sợ không cách nào hình dung, Diệp Huyền lại có thể cô đọng ra Lam Tinh thảo vũ hồn hạng nhất, một khi chuyện này truyền đi, đừng nói là liên minh mười ba nước, cho dù là cả đại lục Thiên Huyền cũng sinh ra oanh động cực lớn.

Trong nội tâm Tả Nhất Minh thập phần không cam lòng nhưng chuyện đã tới mức này, hắn cũng không thể tránh được, chỉ phải gật đầu nhận thua.

Về phần các đại sư khác cũng chấn động và gật đầu, không có ai dị nghị.

Lúc này vũ hồn của các tuyển thủ cũng được kiểm tra xong, kết quả cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt mọi người nơi đây.

Lần phù quang đại hội lần này, đạt được quán quân chính là Lưu Vân quốc Diệp Huyền.

Đứng thứ hai là Vô Thương quốc Loan Hồng.

Đứng thứ ba là Đông Thăng quốc Dạ Phồn Tinh.

Từ thứ tư tới thứ mười theo thứ tự là Thiên Kim quốc Hạ Thất Hề, Mục Chấn quốc Chu Lương, Hắc Lâm quốc Bạch Khởi, Thạch Chân quốc Hứa Chính Thanh, Đông Thăng quốc Đinh Lam, Thiên Kim quốc Từ Bác Minh, và Lưu Vân quốc Vân Ngạo Tuyết.

Thành tích của Vân Ngạo Tuyết thậm chí vượt qua Lưu Vân quốc Hà Từ Đình và Hỏa Ô quốc Trần Tước Minh, đạt được thứ mười, ngược lại trở thành thớt hắc mã lớn nhất.

Trừ chuyện đó ra, tuyển thủ thứ mười một và năm mươi cũng được lựa chọn ra từng người.

Cuối cùng tính thống nhất với nhau, lần này Lưu Vân quốc đoạt quán quân, cũng là người thắng lớn nhất.

Trong top năm mươi có sáu người thuộc về tuyển thủ Lưu Vân quốc.

Hơn nữa những người khác đoạt được mười mươi bảy danh ngạch, bởi vì Diệp Huyền đoạt được mười lăm danh ngạch, Vân Ngạo Tuyết thứ mười có ba danh ngạc.

Tổng danh ngạch có thể tiến vào phù quang bí cảnh là hai trăm, trong đó Lưu Vân quốc đoạt được bốn mươi danh ngạch, cũng là một phần năm tổng quân số, thành tích này là đầu tiên trong nhiều năm tổ chức phù quang bí cảnh, hơn nữa Lưu Vân quốc cũng nổi danh từ đây.

Mà bởi vì Dạ Phồn Tinh xuất hiện, Đông Thăng quốc cũng thành người thắng thú hai sau Lưu Vân quốc.

Lúc trước Thiên Kim quốc thường đoạt đệ nhất, lần này chỉ đứng hàng thứ ba làm người ta thổn thức không thôi.

Trừ chuyện này ra, dĩ vãng các tiểu quốc như Vô Thương quốc, Mục Chấn quốc, Hắc Lâm quốc có rất ít danh ngạch, hiện tại các tiểu quốc khác hâm mộ bọn họ.

Đặc biệt là Vô Thương quốc, dĩ vãng bọn họ chỉ đạt được ba bốn danh ngạch mà thôi, mà lần này bởi vì một mình Loan Hồng đã mang cho Vô Thương quốc đạt chín danh ngạch, các vương quốc khác hâm mộ không nhỏ.

– Được rồi, phù quang đại hội lần này dừng ở đây, còn ba ngày nữa sẽ mở phù quang bí cảnh, mọi người nên chờ đợi, vương quốc đạt được danh ngạch cũng có thể an bài lựa chọn người tiến vào phù quang bí cảnh, đến lúc đó sẽ xuất phát cùng lúc, đương nhiên, trong ba ngày này các vị có thể trao đổi với nhau nhiều hơn, chúng ta sẽ căn cứ lệ cũ tổ chức giao dịch hội loại nhỏ dùng cung cấp mọi người trao đổi thứ mình cần thiết.

Tuy liên minh mười ba nước ở cùng một khu vực nhưng vương quốc khác nhau có vật phẩm khác nhau, huống chi luyện hồn sư khác nhau cần thiết bảo vật cũng khác nhau cực lớn, bởi vậy mỗi lần diễn ra giai phù quang đại hội cũng là lúc luyện hồn sư liên minh mười ba nước sẽ tiến hành trao đổi bảo vật với nhau.

– Ha ha ha, Diệp Huyền, lúc này đều nhờ có ngươi tranh thủ nhiều danh ngạch cho Lưu Vân quốc chúng ta như vậy, nhìn vẻ mặt tái nhợt củađaám người Tả Nhất Minh đúng là đại khoái nhân tâm ah, ha ha ha.

Tại nơi đóng quân của Lưu Vân quốc, gương mặt Khô Trần trưởng lão đầy hưng phấn và liên tục cười to.

Rất nhiều trưởng lão và cường giả hồn sư tháp tới nơi này cũng tụ tập chào hỏi Diệp Huyền nhiệt tình không thôi, đặc biệt là những trưởng lão có được danh ngạch đều kích động gương mặt đỏ bừng.

Lưu Vân quốc với tư cách là một trong năm đại cường quốc, kỳ thật danh ngạch phù quang đại hội lúc trước nhiều lắm có hai mươi danh ngạch đã tạ ơn trời đất, bởi vậy người tiến vào bên trong vô cùng đơn giản.

Lần này Diệp Huyền tính thêm cả hắn đã đạt được mười bảy danh ngạch, từ đó hắn thành người thắng lớn nhất trong đại hội lần này.

Mười bảy danh ngạch đại biểu Lưu Vân quốc có thể có thêm mười bảy cường giả đi vào phù quang bí cảnh, có thêm một cường giả sẽ có thêm một phần lực lượng, có thêm một phần tài liệu, đối với Lưu Vân quốc mà nói đây là tài phú cực lớn.

Trừ những cường giả này ra, Hà Từ Đình các đệ tử thiên tài nhìn Diệp Huyền với ánh mắt khác hẳn với những lần trước kia.

Cho dù bọn họ đầy ngạo khí, có không phục, Diệp Huyền biểu hiện trong phù quang đại hội lần này đã thuyết phục bọn họ.

Một ngàn lẻ năm mươi điểm, không mất điểm nào trong đại hội, thành tích như vậy chỉ xuất hiện lần đầu teien trong phù quang đại hội suốt mấy trăm năm qua, cũng sáng tạo kỳ tích.

– Diệp Huyền, nơi này là hai mươi lăm khối huyền thạch trung phẩm, ngươi nhận lấy đi.

Hưng phấn qua đi, Khô Trần tại trước mắt bao người xuất ra hai mươi lăm khối huyền thạch trung phẩm đưa cho Diệp Huyền.

– Ta không thể thu.

Diệp Huyền liên tục khoát tay.

– Có cái gì không thể thu.

Khô Trần cười ha ha:

– Những huyền thạch trung phẩm này ta thắng được từ gia hỏa Tả Nhất Minh kia, tổng cộng năm mươi khối, ngươi ta một nửa, nếu như không có ngươi ta cũng không thắng được nhiều huyền thạch trung phẩm như thế, ngươi nên nhận đi.

– Việc này không thể được.

Vẻ mặt Diệp Huyền vô cùng kiên quyết, tuy Khô Trần có được số huyền thạch trung phẩm này là vì hắn nhưng Diệp Huyền biết rõ trong quá trình đó Khô Trần cũng bốc lên nguy hiểm to lớn.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 484: Diệp Huyền Ban Cho (2)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 485: Địa Hỏa (1)

Diệp Huyền khoát khoát tay, Khô Trần là bằng hữu đáng giá thâm giao nhưng có đôi khi lại lề mề, so ra mà nói Hoa La Huyên quyết đoán hơn nhiều.

Tại Lưu Vân quốc, Diệp Huyền cũng chỉ có quan hệ thân mật với hai vị này mà thôi.

Khô Trần cười khổ nói:

– Diệp Huyền, đây cũng không phải ta không thu, mà là thật sự quá trân quý, còn nữa, cho dù ngươi nói cho ta biết, phục vụ cuối cùng chính là Lưu Vân quốc, được ích là chúng ta nhưng không có đạo lý bảo ngươi nhường không như thế.

Đông Phương Ngôn Ngữ cũng gật gật đầu:

– Diệp Huyền, Khô Trần nói đúng, ngươi đã cống hiến cho vương quốc, mọi người đều rõ như ban ngày, trong phù quang đại hội lần này, ngươi tìm cho vương quốc nhiều danh ngạch như thế, nếu trực tiếp cầm phương pháp cô đọng của ngươi, lương tâm của chúng ta sẽ gây khó dễ.

– Như vậy đi, ngươi có yêu cầu gì cứ nói với chúng ta, chỉ cần chúng ta có thể làm được sẽ không từ chối, ta nghĩ với tư cách luyện hồn sư, ngươi cũng biết giá trị của cách điều chế.

Tâấy hai người kiên trì, Diệp Huyền cũng không từ chối, cười nói:

– Nếu như thế cứ như vậy đi, ta muốn đạt được hai thành tiền lời của Lam Tinh thảo vũ hồn, mọi người đạt được bảo vật gì trong phù quang bí cảnh, ta có thể lựa chọn trước một phen.

– Hai thành lợi ích quá ích, tối thiểu phải là ba thành lợi ích.

Khô Trần thốt ra.

Đông Phương Ngôn Ngữ gật gật đầu:

– Khô Trần nói đúng, hai thành quá ít, phải ba thành, hơn nữa ba thành thuần lợi nhuận.

Về phần bảo vật trong phù quang bí cảnh không cần phải nói, chuyện này ta có thể làm chủ, trừ chính ngươi thu được bảo vật không cần nộp lên, những người chúng ta đạt được bảo vật, ngươi có thể tùy ý lựa chọn hai thành trong đó, thế nào?

Các luyện hồn sư têến vào phù quang bí cảnh đều đạt được bảo vật, kỳ thật có một phần ba sẽ phải nộp lên cho vương quốc, còn có một phần ba cần nộp lên hồn sư tháp, bản thân chỉ có thể lưu lại một phần ba.

Về phần đồ vật nộp lên đều là do hồn sư tháp Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng làm chủ.

Hiện tại Đông Phương Ngôn Ngữ lại cho Diệp Huyền tùy ý chọn lựa hai thành, rất hiển nhiên là phần của vương quốc và của hồn sư tháp.

Cho dù làm như vậy, trong nội tâm Đông Phương Ngôn Ngữ vẫn ảo não vì chiếm tiện nghi của Diệp Huyền.

Trong phù quang bí cảnh có không ít bảo vật trân quý nhưng cũng chỉ có thể tác dụng lên một phần nhỏ người, không cách nào cải biến thực lực chỉnh thể của một vương quốc, nhưng Lam Tinh thảo vũ hồn thì khác, nó đủ làm cho một vương quốc nhanh chóng trở thành cường quốc thiên thu vạn đại.

Giá trị trong đó, ai thắng ai yếu, cho dù ngu ngốc cũng có thể nhìn ra.

– Diệp Huyền, nếu ngươi hùng hồn như thế, lão phu lại giấu dốt chỉ sợ cũng phải xấu hổ, lần trước phù quang bí cảnh mở ra, lão phu trong lúc vô tình bắt đến một đạo khí tức hỏa diễm rất mạnh, ngọn lửa kia là hỏa diễm khủng bố nhưng vì nguyên nhân nào đó nên ta không thể cẩn thận thăm dò, ta chỉ vẽ địa hình ở gần đó, nghe nói ngươi còn là một luyện dược sư, lúc này nếu như cần thì ngươi đi thăm dò đi.

Đông Phương Ngôn Ngữ làm như nghĩ đến cái gì, nàng móc một tấm địa đồ giao cho Diệp Huyền.

Bản đồ này thập phần đơn sơ, hiển nhiên là vẽ thô sơ giản lược nhưng vẫn có thể nhìn ra địa hình to lớn của nó.

– Địa hỏa?

Diệp Huyền cau mày suy nghĩ.

Luyện dược sư luyện chế đan dược, trừ yêu cầu cực lớn với huyền thức ra, yêu cầu lớn nhất chính là khống chế hỏa diễm trên người.

Một gã luyện dược sư có hỏa diễm càng mạnh, năng lực luyện chế đan dược cũng càng đáng sợ.

Nói chung bản thân luyện dược sư vốn có huyền hỏa là hỏa diễm chủ yếu, bởi vậy tuyệt đại đa số luyện dược sư đều muốn đạt được hỏa diễm bên ngoài cho mình sử dụng

Mà một trong những hỏa diễm từ bên ngoài là yêu hỏa của một ít yêu thú, đây là thường thấy nhất, tiếp theo chính là địa hỏa trời sinh đất nuôi, lại lên cao hơn chính là thiên hỏa đã sinh ra linh trí.

Trong đó có thể có được một loại yêu hỏa cũng đủ bao trùm trên đại đa số luyện dược sư rồi, đạt được một loại địa hỏa càng là chuyện đáng giá ước mơ tha thiết.

Bởi vậy nghe được có tin tức địa hỏa, thần sắc Diệp Huyền lúc này thay đổi liên tục.

Đông Phương Ngôn Ngữ gật gật đầu:

– Đúng vậy, lúc ấy lão phu mơ hồ cảm nhận được khí tức địa hỏa khủng bố dưới lòng đất nhưng khí tức thập phần yếu ớt, cho dù cảm nhận một tia của nó cũng đủ làm ta cảm thấy sợ hãi, cho nên ta dám đoán chắc, đây tuyệt đối là khí tức địa hỏa nào đó.

Nhưng mà phù quang bí cảnh thập phần bao la, hơn nữa truyền tống tùy cơ hội, lúc này ngươi có thể tìm được nơi ta tới lần trước hay không còn không biết được.

Một tấm địa đồ có tin tức của địa hỏa, tuy không cách nào so sánh với giá trị của Lam Tinh thảo vũ hồn nhưng hắn cảm thấy có thành ý hơn một chút.

Thấy Đông Phương Ngôn Ngữ đã tỏ vẻ như thế, Khô Trần tự nhiên không muốn chiếm tiện nghi, hắn cũng mang năm mươi khối huyền thạch trung phẩm thắng được từ Tả Nhất Minh đưa tới lần nữa

– Việc này, Diệp Huyền, trên người của ta không có bảo vật gì, năm mươi khối huyền thạch trung phẩm là tâm ý của ta, ngươi cũng đừng từ chối, nếu không ta tình nguyện không muốn phương pháp luyện chế Lam Tinh thảo vũ hồn của ngươi.

Khô Trần đúng là người cương trực.

Diệp Huyền bất đắc dĩ phải nhận lấy.

Rồi sau đó Diệp Huyền giảng thuật quá trình cô đọng Lam Tinh thảo với hai người.

Sau khi Đông Phương Ngôn Ngữ và Khô Trần nghe xong liền cảm thấy quá kỳ diệu.

Thời điểm Diệp Huyền cô đọng thì bọn họ không cảm thấy gì, không nghĩ tới thời điểm giảng thuật lại có nhiều điểm mấu chốt như thế, mỗi một chủng tài liệu gia nhập vào đều có tác dụng của nó, hơn nữa thời cơ và phương pháp cũng không thể có sai lầm.

Làm cho hai người sợ hãi thán phục là, tài liệu luyện chế Lam Tinh thảo vũ hồn không hà khắc, dùng tài lực của Lưu Vân quốc đủ sức chèo chống tất cả.

Đột nhiên Đông Phương Ngôn Ngữ như nghĩ tới cái gì đó và nói:

– Diệp Huyền, ta nhìn ngươi thời điểm cô đọng gia nhập tài liệu không phải như thế, số lượng cũng không ít như vậy…

Nàng chưa nói xong liền sững sờ, ánh mắt phức tạp nhìn Diệp Huyền, đột nhiên cười:

– Tốt cho Diệp Huyền, thì ra thời điểm thi đấu ngươi đã sớm có chuẩn bị, biểu thị nội dung đều là giả, ha ha, ta vốn còn lo lắng ngươi biểu hiệu ra trong thi đấu, tài liệu cô đọng Lam Tinh thảo vũ hồn cũng bị người ta phục chế, hiện tại xem ra là ta lo lắng dư thừa.

Diệp Huyền nghĩ sâu tính kỹ làm cho Đông Phương Ngôn Ngữ và Khô Trần sợ hãi thán phục không thôi.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 486: Địa Hỏa (2)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 487: Bí Cảnh Mở Ra

Khóe miệng của Dạ Phồn Tinh cười nhạt, nói:

– Làm việc mình nên làm? Ha ha.

Tả Nhất Minh cười nhạt một tiếng, ánh mắt thâm thúy:

– Lão phu cũng không ngờ rằng trong Đông Thăng quốc lại có thiên tài giống như ngươi, thật làm cho lão phu chấn động ah, nếu như lão phu không có nói sai, tạo nghệ luyện hồn sư của ngươi cũng không thua kém ta bao nhiêu cả.

– Hội trưởng đại nhân nói quá lời, tạo nghệ của tại hạ làm sao có thể so sánh với đại nhân được.

Dạ Phồn Tinh nhàn nhạt nói ra, hắn không kiêu không nóng nảy.

– Thật không?

trong mắt Tả Nhất Minh bắn ra hào quang.

– Ta và ngươi đều là người thông minh, tak hông biết lai lịch của ngươi, cũng không muốn biết, trong phù quang đại hội lần này, ngươi xem như lập đại công cho Đông Thăng quốc, cho nên thu hoạch trong phù quang bí cảnh ngươi có thể lấy đi năm thành, nộp lên trên năm thành, yêu cầu này không tính là quá phận chứ?

– Bảo vật nộp cho vương quốc là chức trách của mỗi người chúng ta, về phần hội trưởng đại nhân nói lúc trước, đệ tử cũng có chút không hiểu rõ lắm.

Dạ Phồn Tinh làm ra bộ dạng nghi hoặc.

– Được rồi, đừng giả vờ trước mặt ta, ta nói cái gì thì ngươi hiểu rõ ràng.

Lão phu có một lời khuyên, cũng có lẽ là cảnh báo, mặc kệ ngươi có lai lịch gì, có bối cảnh gì, chỉ cần không nguy hại tới Đông Thăng quốc, ta cũng không so đo, nểu lão phu biết rõ ngươi làm ra chuyện nguy hại lợi ích Đông Thăng quốc, đến lúc đó cũng không nên trách lão phu không khách khí.

Trong mắt Tả Nhất Minh bắn ra một tia lệ quang, toàn thân của ta sát khí nồng đậm.

– Được rồi, ngươi đi xuống đi.

Khẽ vung tay một cái, Tả Nhất Minh hạ lệnh trục khách.

Chờ Dạ Phồn Tinh rời đi, hai gã lão giả đứng phái sau cửa đi ra ngoài, chính là hai phó hội trưởng hồn sư tháp của Đông Thăng quốc.

– Hội trưởng, tiếp tục giữ người này lại làm nội tâm của ta cảm thấy bất an.

– Lý Hạc phó hội trưởng nói đúng, người này tuổi còn trẻ nhưng có tạo nghệ luyện hồn học còn hơn cả ta, chỉ sợ kẻ phía sau hắn lai lịch không nhỏ, giữ lại, tương lai tất có biến hóa.

Hai người lúc này nói ra lo lắng của mình.

Trong mắt Tả Nhất Minh có hàn quang bắn ra ngoài, ngưng trọng nói ra:

– Các ngươi cũng biết thì ta làm sao không biết, trong phù quang đại hội lần này chẳng những xuất hiện dị số là Dạ Phồn Tinh, Lưu Vân quốc Diệp Huyền, Vô Thương quốc Loan Hồng cũng có lai lịch thần bí, tạm không thể hành động thiếu suy nghĩ, huống chi giữ lại Dạ Phồn Tinh, tạm thời có lợi với Đông Thăng quốc chúng ta.

Chuyện hàng đầu của chúng ta hiện tại chính là bắt Lưu Vân quốc Diệp Huyền, Lam Tinh thảo vũ hồn của hắn có quan hệ trọng đại với Đông Thăng quốc chúng ta, nhất định phải đạt được.

– Hội trưởng anh minh.

Hai người đều gật đầu.

– Lý Hạc, hai người các ngươi nên hảo hảo điều tra lai lịch của Dạ Phồn Tinh, nhớ kỹ không nên đánh rắn động cỏ, có phát hiện gì phải kịp thời báo cho ta biết.

Mặc kệ hắn đến từ thế lực nào, một khi hắn có bất kỳ hành vi nào nguy hại tới Đông Thăng quốc thì chúng ta phải trảm thảo trừ căn.

Tả Nhất Minh nói chuyện mang theo sát khí.

Không chỉ có Đông Thăng quốc, các vương quốc khác cũng chú ý tới biểu hiện nghịch thiên từ đám người Loan Hồng.

Có thể trở thành hội trưởng hồn sư tháp của các quốc gia không ai không phải kẻ thông minh và tâm cơ, tâm như gương sáng, bọn họ làm sao không biết đám người Loan Hồng xuất hiện đều vượt quá bình thường.

Lực chú ý của đại đa số người đều tập trung lên người của Diệp Huyền.

Diệp Huyền ở trên đại hội cô đọng ra Lam Tinh thảo vũ hồn làm rất nhiều người rung động thật sâu, đồng thời nhìn thấy trong đó ẩn chứa tiềm lực thật sâu, bọn họ cũng có mưu đồ gì đó.

Thời gian ba ngày thoáng qua tức thì, trong nháy mắt cũng tới thời gian mở phù quang bí cảnh.

Vào sáng sớm tất cả mọi người sớm tụ tập trong sơn cốc.

Lúc này mặt trời lên cao, vào sáng sớm, phía trước sơn cốc có cột sáng chói mắt xuất hiện, một tia hào quang như ruy băng xuyên qua bầu trời, nó không ngừng lưu chuyển trong sơn cốc.

– Phù quang bí cảnh sắp mở ra.

Đám người lúc này bạo động.

– Các vị yên tĩnh, mặc dù đại đa số người cũng biết các hạng mục cần chú ý trong phù quang bí cảnh, có một số việc ta cần phải giảng thuật.

Phù quang bí cảnh vô cùng bao la, mấy trăm năm qua cường giả liên minh mười ba nước vào trong đó hơn mười lần, nhưng cũng không thể hoàn toàn dò xét bí cảnh, bởi vậy có thể thấy được nó mênh mông cỡ nào.

– Thời gian bí cảnh mở ra là một tháng, tiến vào là tùy cơ, một tới thời gian một tháng, tất cả mọi người sẽ bị tự động truyền tống ra ngoài.

Trừ chuyện đó ra, trong phù quang bí cảnh có một tiểu truyền tống trận bảy màu, một khi gặp được nguy hiểm, các vị ngàn vạn không nên do dự, nhanh chóng tiến vào truyền tống trận và rời đi.

– Cuối cùng cho các vị lời khuyên, tuy phù quang bí cảnh là thiên đường của luyện hồn sư, có được rất nhiều kỳ trân dị bảo, bên trong lại có nguy hiểm vô cùng to lớn, theo công tác thống kê, mỗi một lần phù quang bí cảnh mở ra sẽ có một phần tư tổng số người vẫn lạc trong đó, thời điểm nhiều nhất là một phần ba, cho nên hi vọng các vị nên cẩn thận, không nên hành động lỗ mảng.

– Được rồi, không cần nói nhảm nhiều lời, bí cảnh sẽ mở ra vào nửa canh giờ sau, các vị nên kiên nhẫn chờ đợi trong đội ngũ của mình.

Lúc hắn giảng thuật, Diệp Huyền nhìn chằm chằm vào hào quang bảy màu trước mặt, đột nhiên trong mắt có một tia hào quang xuất hiện.

Đối với bí cảnh gì đó hắn tự nhiên hiểu rõ, cái gọi là bí cảnh, trên cơ bản đều là tiểu không gian do cường giả hoặc là tông môn thời viễn cổ hoặc là thời kỳ thượng cổ lưu lại.

Vì sao chúng hình thành cho tới nay vẫn là bí ẩn.

Mà bí cảnh cũng phân chia đẳng cấp, căn cứ đẳng cấp khác nhau mà mức độ nguy hiểm cùng bảo vật bên trong cũng có khác nhau.

Sở dĩ Diệp Huyền bị phù quang bí cảnh hấp dẫn cũng bởi vì nơi này từng xuất hiện một ít bảo vật ngay cả trên đại lục cũng xem như không tồi..

Hôm nay nhìn thấy tình huống bí cảnh mở ra, lúc này hấp dẫn ánh mắt của Diệp Huyền.

Trong rất nhiều biện pháp phân biệt đẳng cấp của Diệp Huyền, biện pháp đơn giản nhất chính là nhìn cảnh nó mở ra.

Bởi vì bất cứ bí cảnh nào đều là tiểu không gian độc lập, bí cảnh càng cường đại thì độ phù hợp càng cao, xác xuất bị người phát hiện cũng càng thấp.

Thời điểm phù quang bí cảnh xuất hiện không hề có dấu hiệu, từng đạo hào quang gây ra động tĩnh không lớn, dường như không có gì khó lường.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 488: La Thiên Phiến Hình Hoa (1)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 489: La Thiên Phiến Hình Hoa (2)

Nhìn thấy Tiểu Tử Điêu cao ngạo ngẩng đầu lên, nó không ngừng quơ quơ móng vuốt nhỏ, lúc này làm ra bộ dạng dương dương đắc ý trên đầu vài Diệp Huyền, muốn bao nhiêu hung hăng càn quấy thì có bao nhiêu hung hăng càn quấy.

Thần thái kia giống như muốn nói: chồn gia ta lợi hại không!

Đột nhiên tâm thần Diệp Huyền khẽ động, lúc trước đấu giá được viên đá Tiểu Tử Điêu, dường như đấu giá sư có nói tới bí cảnh thần bí của liên minh mười ba nước.

Lúc ấy Diệp Huyền cũng không có nghĩ sâu, bây giờ nhìn tình hình này lại suy nghĩ sâu xa, chẳng lẽ Tiểu Tử Điêu tới từ phù quang bí cảnh?

Đây cũng không phải không có này khả năng.

Liên minh mười ba nước là chỗ vắng vẻ, tuy chưa hẳn chỉ có một bí cảnh nhưng sẽ không quá ba nơi.

Từ tính xác suất mà nói, nếu như đấu giá sư không có nói ngoa, xác suất Tiểu Tử Điêu tới từ phù quang bí cảnh cũng vượt qua ba thành.

– Tiểu Tử, nơi này là nơi ngươi ra đời hay sao?

Diệp Huyền thăm dò.

Tiểu Tử Điêu nghe thế thần sắc đắc ý của nó đột nhiên biến mất, dường như nghĩ tới chuyện thương tâm gì đó, nó gần đây nghịch ngợm nhưng lại có thần thái thất lạc.

Xèo…xèo!

Nó khoa tay múa chân hai cái, không có nói rõ ràng, dường như không muốn nhiều lời.

– Ah…

Diệp Huyền cũng không có cưỡng cầu, hắn nhảy lên một gốc cây đại thụ cao cao và nhìn ra xa.

Cả phù quang bí cảnh vô cùng mông lung, dường như lâm vào trong mây mù, chỉ có thể nhìn thấy phạm vi vài chục dặm quanh đây.

Đưa mắt nhìn ra xa, khắp nơi đều là núi rừng vững chải, cây cối xanh tươi và không nhìn thấy diện tích cuối cùng.

Làm cho Diệp Huyền động dung là huyền khí chung quanh, huyền khí nơi đây vô cùng đầy đủ, mỗi một lần hô hấp có thể alfm cho huyền khí chấn động vài lần, lỗ chân lông toàn thân của hắn giãn ra, hắn thoải mái không nói thành lời.

Kế tiếp làm như thế nào?

Diệp Huyền nhíu mày trầm tư.

Xèo…xèo!

Tiểu Tử Điêu gọi hai tiếng và chỉ vào một phương hướng.

Tâm thần Diệp Huyền khẽ động, trong tình huống khó hiểu, có lẽ nghe theo Tiểu Tử Điêu cũng là một phương pháp.

– Tiểu Tử, ta nghe theo ngươi.

Diệp Huyền lao nhanh theo hướng Tiểu Tử Điêu vừa chỉ.

Thời gian tiến vào phù quang bí cảnh chỉ có một tháng mà thôi, hắn cần phải nắm chặt thời gian một tháng này, hắn phải hảo hảo tìm hiểu một phen.

Đi theo con đường Tiểu Tử Điêu chỉ đúng là thần kỳ, hoàn toàn không gặp khó khăn gì.

Trên đường đi, Diệp Huyền không còn có gặp được nơi nguy hiểm gì, ngược lại hắn tìm được hơn mười gốc linh dược.

Với kiến thức của Diệp Huyền, hắn ngắt lấy linh dược trong phù quang bí cảnh tuyệt đối như cá gặp nước, thần linh đồng thị nhìn chung quanh, nơi này không có linh dược gì có thể trốn thoát hỏa nhãn kim tinh của hắn.

Diệp Huyền cũng không ngắt tất cả linh dược, một ít linh dược chưa phát triển, hoặc là linh dược tác dụng không lớn thì hắn không ngắt, ngược lại hắn còn cẩn thận che chắn cho chúng.

Bởi vì trong mắt luyện dược sư cấp độ như Diệp Huyền, mặc dù linh dược không có ý thức nhưng cũng có sinh mạng, chuyện tát ao bắt cá là cách làm phá hoại của trời.

Linh dược mà hắn có thể sử dụng được, sau khi Diệp Huyền đi qua sẽ không có cá lọt lưới.

Lại thêm có Tiểu Tử Điêu bên cạnh, bảo vật gì cũng không thể tránh thoát ánh mắt của Tiểu Tử Điêu.

Với tốc độ ngắt lấy như thế, cho dù là Thiên Kim quốc Chúc Thiên Lam cũng không thể so sánh với hắn, mấy người cũng kém tốc độ của Diệp Huyền.

Cho tới bây giờ, Diệp Huyền ngắt lấy linh dược, đại đa số là nhị giai tam giai, ngẫu nhiên xuất hiện một ít tứ giai.

Dùng tu vi của Diệp Huyền, linh dược nhị giai không có tác dụng với hắn nhưng vô dụng không có nghĩa là vô dụng hoàn toàn, những linh dược này lưu lại cho gia tộc cũng là một số tài phú không nhỏ.

Không qua bao lâu, không có ngắt lấy một cây linh dược đặc biêt nào lại làm cho nội tâm của Diệp Huyền cảm thấy không có tư vị.

Vào lúc đang nghỉ ngợi, đột nhiên ánh mắt Diệp Huyền sáng lên.

Trong đầm lầy xa xa có một cây linh dược mở ra theo hình cánh quạt, nó hêện ra trong tầm mắt của hắn.

Gốc linh dược hình quạt này vừa nhìn đã thấy không tầm thường, khí tức nồng đậm lưu chuyển, mặt ngoài hình quạt sáng ngời, khí tức của nó mờ mịt giống như tiên cảnh.

– La Thiên Phiến Hình Hoa!

Diệp Huyền thốt ra.

Không nghĩ tới hắn tìm lâu như vậy không có tìm được linh dược đặc biệt gì, vừa quay đầu lập tức tìm đến một cây linh dược làm hắn khiếp sợ.

La Thiên Phiến Hình Hoa, nó là linh dược lục giai, đồng thời cũng là một loại thập phần đặc biệt trong linh dược lục giai.

Không nói tới giá trị, kỳ thật La Thiên Phiến Hình Hoa không có tác dụng đặc biệt gì với võ giả nhưng nó có công hiệu thần kỳ mười phần, đó chính là tăng cường hiệu dụng của bất cứ linh dược gì.

Từ linh dược nhất giai cho tới thánh dược cửu giai, nó đều có hiệu quả tăng lên rất mạnh.

Đương nhiên, tăng phúc linh dược nhất giai và thánh dược cửu giai sẽ có dược hiệu khác nhau.

Đồng thời La Thiên Phiến Hình Hoa còn có hiệu quả vô cùng hiếm có.

Nó gần như có thể thay thế hiệu quả tuyệt đại đa số linh dược trong đan dược.

Cho nên cho dù La Thiên Phiến Hình Hoa không có gì hiệu dụng cụ thể nhưng chỉ cần có La Thiên Phiến Hình Hoa, Diệp Huyền về sau luyện cêế đan dược đặc biệt gì cũng không cần lo lắng vấn đề tài liệu.

Cũng chính bởi vì đặc điểm này của nó, cho dù những thế lực lớn trên đại lục Thiên Huyền cũng khó có được một cây, La Thiên Phiến Hình Hoa cũng là linh dược cực kỳ nổi danh, nó đủ làm bất cứ người nào cũng phải điên cuồng tranh đoạt.

Vèo!

Đi tới trước mặt La Thiên Phiến Hình Hoa, Diệp Huyền không chút do dự hái nó và đặt vào trong trữ vật giới chỉ.

Vào lúc này ——

– Tiểu tử, mau chóng buông linh dược trong tay của ngươi xuống.

Đột nhiên có âm thanh xé gió vang lên, ngay sau đó có hai thân ảnh xuất hiện tại nơi này, bọn chúng đứng cách Diệp Huyền mười mét.

– Tiểu tử, linh dược ngươi vừa ngắt lấy là hai người chúng ta phát hiện trước, ngoan ngoãn giao ra đây, chúng ta có thể cân nhắc bỏ qua cho ngươi tự tiện ngắt linh dược.

– Sư huynh, chúng ta nói nhảm với hắn làm gì, hái linh dược của chúng ta mà không nói câu nào, không cho hắn biết thế nào là lễ độ chẳng phải làm cho người ta cảm giác hai người chúng ta dễ khi dễ hay sao?

Hai người vừa xuất hiện đã quát lớn, kẻ xướng người hoạ là vì thăm dò Diệp Huyền.

Diệp Huyền nghe xong liền muốn cười.

Trên thế giới này làm gì có người vô sỉ như thế.

Linh dược trong phù quang bí cảnh này đều là vật vô chủ, ai hái là của ai.&

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 490: Vận Khí Thật Tốt (1)

Đám người này nói là nhìn thấy trước cũng là lời nói vô căn cứ, Diệp Huyền là người nào, hắn có nắm chắc với tình huống chung quanh.

Lúc trước ngắt lấy thì không có hai người này ở đây, thẳng đến khi chính mình ngắt lấy chấm dứt hai người này mới xuất hiện ở gần đó.

Hiển nhiên hai người này nhìn thấy mình ngắt linh dược, muốn cướp đoạt linh dược của mình mà thôi.

– Linh dược là của các ngươi? Thật xấu hổ, hiện tại bị ta lấy đi, hai người các ngươi rộng lòng tha thứ một chút.

Diệp Huyền xoay người, hắn vừa cười vừa nói.

Hắn cũng muốn đùa nghịch hai người này một phen.

Sau khi hai người nhìn thấy bộ dạng của hắn liền ngây người, lúc này kinh hô thành tiếng:

– Là ngươi?

Diệp Huyền sững sờ, còn tưởng rằng hai người nhận biết mình.

Ngay sau đó ánh mắt của hai người bắn ra hào quang vui mừng, đồng thời không tự kìm hãm được liếc nhau, sau đó trao đổi một phen.

Sau một khắc hai tiếng bá bá vang lên, hai người một trước một sau vây Diệp Huyền vào giữa.

– Hắc hắc, thật sự là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu.

– Sư huynh, vận khí của chúng ta đúng là tốt, không nghĩ tới vừa mới tiến vào không bao lâu đã gặp được Diệp Huyền, xem ra lão thiên gia đều đứng về phía chúng ta đấy.

Hai người cười lạnh hắc hắc, lúc này chậm rãi tới gần Diệp Huyền sau đó trong mắt bắn ra thần thái tham lam.

Diệp Huyền nhướng mày:

– Hai người các ngươi là?

– Ngươi không cần phải biết rõ chúng ta là ai, ngươi cũng không biết chúng ta, nhưng chúng ta biết ngươi, quán quân phù quang đại hội sao, ngoan ngoãn giao phương pháp chế tác Lam Tinh thảo vũ hồn ra đây, hai huynh đệ chúng ta có thể cân nhắc lưu ngươi lại, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí.

– Sư huynh, nói lời vô dụng với tiểu tử này làm gì, khi chúng ta bắt hắn, ta không tin hắn không giao phương pháp luyện chế Lam Tinh thảo vũ hồn ra.

Vừa mới dứt lời, tên đệ tử xấu xí lập tức xuất thủ trước, BOANG…, trong tay của hắn xuất hiện một thanh chiến đao màu xanh, chiến đao hóa thành một cơn gió bổ mạnh vào thân thể Diệp Huyền trước mặt.

XÍU…UU!!

Đao rơi!

Gió đã bắt đầu thổi!

Kình phong vô hình bao quanh mỗi góc thân thể Diệp Huyền, gió mát dao động, ánh đao khởi diệt làm cho người ta có cảm giác không thể né tránh.

– Sư đệ, đừng có chém giết hắn.

Tên đệ tử lớn tuổi ở bên nhắc nhở.

– Yên tâm đi sư huynh, một đao kia của ta chỉ phế hắn mà thôi.

Tên đệ tử xấu xí cười cợt vô cùng bỉ ổi.

– Tiểu tử, có phải cảm giác toàn thân sinh ra cảm giác vô lực hay không? Hắc hắc, Thanh Phong Đao Quyết của ta chính là vũ kỹ Địa Phẩm, một đao này như thanh phong bao phủ, hoàn toàn không thể trốn thoát, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói để ta khỏi phí công phu, ngươi cũng có thể bớt đau khổ.

Hắn vừa dứt lời, chiến đao của tên đệ tử xấu xí đã xâm nhập và bao phủ vài thước quanh Diệp Huyền, ánh đao cũng bao phủ hai tay hai chân Diệp Huyền, nếu bị đao này chém trúng, tứ chi của Diệp Huyền sẽ đứt đoạn và biến thành phế nhân.

Thì ra là vì Lam Tinh thảo vũ hồn.

Ánh mắt Diệp Huyền bắn ra một tia sát cơ vô cùng đáng sợ.

Hắn vốn muốn trêu đùa hai tên gia hỏa này một chút, lại không nghĩ hai người vừa xông lên, không nói hai lời đã muốn ra đòn sát thủ với hắn.

Hành vi này đã kích thích sát cơ trong nội tâm Diệp Huyền.

Căn bản không có do dự, Long Văn kiếm bên hông Diệp Huyền ra khỏi vỏ, một tiếng long ngâm vang vọng không gian chung quanh, tay phải run run, kiếm quang như sương mù phá vỡ ánh đao của đối phương, nó như là một đạo thiểm điện đâm vào thân thể đối phương.

Ngay sau đó huyết quang bắn tung tóe, đắc ý trên mặt tên đệ tử xấu xí còn chưa kịp biến mất đã trơ mắt nhìn trường kiếm của Diệp Huyền đâm vào thân thể của mình.

Ngay sau đó có tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, trên ngực của tên đệ tử kia xuất hiện cái động lớn, hắn bị Diệp Huyền dùng một kiếm quất nát ngực, miệng phun máu tươi như suối ra ngoài, ngay sau đó hắn nằm trên mặt đất, lúc này đã chết không thể chết lại.

Chỉ một kiếm, lúc trước gia hỏa kia còn dương dương đắc ý, kêu to vận khí thật tốt, muốn bắt lấy Diệp Huyền và đạt được phương pháp luyện chế Lam Tinh thảo vũ hồn, hiện tại tên đệ tử xấu xí không còn khí tức, hắn đã đi gặp diêm vương.

– Sư đệ?

Một tên đệ tử áo đen chưa kịp phản ứng, hắn nhìn thấy tên đệ tử xấu xí nằm chết trên mặt đất, hắn lúc này phát ra tiếng hô sợ hãi.

– Chết!

Ánh mắt tên đệ tử áo đen sợ hãi, đột nhiên trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm sắc bén, trên thân trường kiếm tỏa ra hào quang sáng ngời, lúc này hồn lực vô hình chấn động và lan ra bao phủ Diệp Huyền.

Rầm rầm!

Kiếm quang bắt đầu khởi động, lá cây héo úa chung quanh bị dẫn động và lượn vòng quanh trung ương, cuối cùng là nổ tung ầm ầm.

Hừ!

Diệp Huyền hừ lạnh một tiếng, kích giết một người nên hắn không dừng lại, trở tay chém ra một kiếm, đinh đương một tiếng, hai kiếm va chạm và huyền khí chấn động tạo thành một bình chướng bao phủ hai người vào giữa và nổ tung.

Lực trùng kích khủng bố xuất hiện, thân thể Diệp Huyền lù lù bất động, tên đệ tử áo đen bay ngược về phía sau vài chục thước, miệng của hắn phun máu tươi, hắn cúi đầu xuống, trường kiếm trong tay của hắn xuất hiện lỗ thủng, hào quang sáng bóng ảm đạm.

– Không có khả năng.

Nội tâm tên đệ tử áo đen hoảng hốt trường kiếm trong tay hắn chính là một kiện huyền binh tam giai uy lực kinh người, huyền khí phổ thông không thể so sánh với nó, không nghĩ tới chỉ mới tiếp xúc với trường kiếm trong tay Diệp Huyền thiếu chút nữa đã báo hỏng.

Chết đi!

Chẳng muốn nói nhảm với đối phương, Diệp Huyền chém xuống một kiếm, hắn thả người lao tới, thần sắc của hắn lạnh lùng, trường kiếm trong tay bắn ra từng đạo kiếm khí vô hình vô ảnh, trong mắt đệ tử áo đen lại huyền diệu khó lường, hắn có xúc động quỳ xuống cúng bái đối phương.

– Kiếm ý khủng bố như vậy, làm sao có thể?

Đệ tử áo đen cũng là người tập kiếm, hắn có cảm xúc với kiếm ý thập phần thân hậu, nhìn thấy một kiếm của Diệp Huyền đâm tới liền cả kinh trợn mắt há hốc mồm.

Mỗi kiếm của Diệp Huyền chém xuống không có cảm giác tự nhiên, không có bay bổng vaf bất kỳ đặc thù nào, lọt vào trong mắt của hắn như thái sơn áp đỉnh, cảm giác không cách nào chống cự sinh ra, áp hắn phiền muộn sắp thổ huyết.

– Không tốt!

Bởi vì vội vàng cho nên đệ tử áo đen cắn răng một cái, hắn phun ra một ngụm máu tươi, bỗng nhiên ánh mắt của hắn như sương mù, hồn lực vô hình bao phủ và hóa thành gợn sóng xuất hiện trong đầu Diệp Huyền.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 4 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box