1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
  4. Tập 28 : Cấm Địa Vương Thất (c271-c280)

[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch

Tập 28 : Cấm Địa Vương Thất (c271-c280)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 271: Cấm Địa Vương Thất

Nói tới đây, Triệu Duy cười khổ một cái:

– Phương pháp đầu tiên tuy rằng đơn giản, nhưng lại tốn thời gian khá lâu, còn phương pháp thứ hai thì độ khó cũng cực cao.

Võ hồn của ta chính là một con lôi quang điêu, muốn tìm được huyền thú phù hợp vô cùng khó, trước đây không lâu, tại hạ trong lúc ra ngoài lịch luyện đã gặp được một con huyền thú thiểm điện điêu, chỉ là nó ở trong một động quật toàn phong lôi chi địa, vô cùng nguy hiểm.

Triệu Duy này nói tới đây thì nhìn Diệp Huyền một cái.

Diệp Huyền cũng hiểu được đại khái ý tứ của Triệu Duy này.

– Diệp Huyền huynh đệ, bên trong phong lôi chi địa này, khắp nơi đều là phong nhận và lôi quang vần vũ, võ sư bình thường căn bản rất khó tiến vào, nhưng ta xem hộ thể thần thông của Diệp Huyền, có lẽ sẽ có đi vào được, cho nên mới tới đây xin Diệp Huyền huynh đệ giúp đỡ.

Nói tới đây, Triệu Duy nhìn Diệp Huyền đầy vẻ mong chờ.

Diệp Huyền nhìn Triệu Duy, nhíu mày:

– Triệu huynh, ngươi thân là vương tử, lấy thân phận của ngươi, muốn tìm mấy vị cao thủ cũng không khó, không nói tới địa võ sư, dù cho là thiên võ sư cũng có thể tìm được một bó lớn, cần gì phải tìm một võ sư nho nhỏ như ta làm gì? Huống hồ gì, bản thân huyền thú bình thường đều ở trong yếu địa, nơi ở của bọn chúng nhất định có rất nhiều yêu thú tồn tại, bằng vào ta và ngươi, sợ là khó mà làm được.

Triệu Duy cười đầy bất đắc dĩ:

– Diệp Huyền huynh đệ, vậy là ngươi không biết rồi, phụ vương ta vì bồi dưỡng chúng ta, đều thiết lập yêu cầu đối với vương tử chúng ta, khi ở trong học viện, không thể lợi dụng thân phận vương tử để chiêu nạp cao thủ, càng không thể điều động cường giả trong nội cung, cho nên ta tuy là vương tử, nhưng ngoại trừ tìm những học viên khác thì căn bản không còn cách nào khác.

– Về phần những yêu thú kia, Diệp Huyền huynh đệ không cần lo lắng, nơi ta lịch lãm chính là trong cấm địa của vương thất, yêu thú bên trong rất ít, nhưng huyền thú thì lại rất nhiều, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ bị nhiều yêu thú vây khốn.

Triệu Duy mỉm cười đầy tự tin.

– Huyền thú rất nhiều? Yêu thú lại ít?

Diệp Huyền lập tức bừng tỉnh đại ngộ, hắn rốt cuộc cũng biết rõ, nơi mà Triệu Duy nói chắc là nơi vương thất chuyên môn dùng để nuôi nhốt huyền thú.

Ở Thiên Huyền đại lục này, một vài thế lực lớn vì để cho đệ tử môn hạ dễ dàng tìm được võ hồn hoặc đề thăng võ hồn hơn, đều nuôi nhốt một ít huyền thú, chuyên môn để cho đệ tử của mình tiến hành săn bắt, cái gọi là cấm địa vương thất chắc cũng là nơi như vậy.

Triệu Duy mỉm cười:

– Diệp Huyền huynh đệ, ta xem ngươi cũng đã đột phá huyền võ cảnh rồi, ta mời ngươi giúp đỡ đương nhiên sẽ không để ngươi làm không công, chỉ cần ngươi giúp ta cùng nhau tiến vào nơi đó thì mặc kệ cuối cùng tại hạ có thể bắt được huyền thú hay không, đều sẽ trả đủ thù lao cho Diệp Huyền huynh đệ, nếu như Diệp Huyền gặp được huyền thú thích hợp với võ hồn của mình ở trong đó thì tại hạ cũng có thể làm chủ, để Diệp Huyền huynh đệ bắt nó.

Lời vừa dứt thì Triệu Duy liền lấy ra một cái hộp gỗ từ trong trữ vật giới chỉ, mở ra xem xét thì bên trong cư nhiên là từng viên huyền thạch.

– Nơi này là năm mươi viên huyền thạch hạ phẩm, sau khi chuyện này thành công thì tại hạ sẽ đưa thêm năm mươi viên huyền thạch hạ phẩm tới nữa, đương nhiên…

Triệu Duy cười tiêu sái:

– Nếu như Diệp Huyền huynh cố kỵ điều gì, hoặc là có chuyện gì khác quan trọng, không muốn giúp tại hạ thì cũng không sao, năm mươi viên huyền thạch hạ phẩm này xem như tại hạ kết giao bằng hữu cùng Diệp Huyền huynh đệ, kính xin Diệp Huyền huynh đệ chớ có chối từ.

Triệu Duy nói xong liền đẩy năm mươi viên huyền thạch hạ phẩm tới trước mặt Diệp Huyền, trên mặt mang theo nụ cười thành khẩn.

Như thế khiến cho Diệp Huyền có chút động dung, nói thật, huyền thạch hạ phẩm đối với kiếp trước của Diệp Huyền mà nói thì không là gì cả, nhưng ở kiếp này thì cũng coi như là trân bảo hiếm có.

Giá trị của một viên huyền thạch hạ phẩm nói cao không cao, nói thấp không thấp, dựa theo giá thị trường thì giá trị gần một vạn huyền tệ, năm mươi viên chính là năm mươi vạn huyền tệ.

Nhưng quan trọng nhất chính là ở trong Lưu Vân Quốc này, huyền mạch rất ít ỏi, cho nên số lượng huyền thạch cũng không cao, huyền thạch bình thường căn bản đều bị những thế lực lớn lũng đoạn, căn bản chính là có tiền cũng không thể nào mua được.

Cố tình huyền thạch vô cùng quan trọng đối với võ giả, luyện dược sư và cả luyện hồn sư, cho nên Triệu Duy đột nhiên dâng lên năm mươi viên huyền thạch hạ phẩm, thật sự là trân quý hơn rất nhiều so với tặng năm mươi vạn huyền tệ.

Đối mặt với năm mươi viên huyền thạch hạ phẩm này, Diệp Huyền cũng có chút động tâm.

– Không biết Triệu huynh tính toán khi nào thì xuất phát?

– Đại khái là một tháng nữa, thời gian còn lại, chúng ta có thể chuẩn bị kỹ càng hơn.

Đương nhiên, ngày đó, ngoại trừ ta và ngươi ra thì ta còn mang theo vào người nữa đi vào, bất quá ngươi cứ yên tâm đi, đều là học viên của học viện chúng ta, hơn nữa ta hy vọng mặc kệ Diệp Huyền huynh đệ có đồng ý hay không, đều nên giữ kín việc này.

Thần sắc của Triệu Duy rất nghiêm túc.

Bởi vì có câu nói vô tình nhất chính là nhà đế vương, nếu như tin tức gã muốn đề thăng võ hồn bị mấy vị vương tử khác biết rõ thì nói không chừng sẽ động tay động chân một phen, nếu vậy thì nguy to.

Mà gã cũng đã suy tính rất kỹ rồi mới tới đây mời Diệp Huyền.

Đầu tiên là Diệp Huyền có thể công khai đối kháng với Thái Tử Minh trên đài khiêu chiến, như vậy thì không thể nào là thủ hạ của đại ca được.

Tiếp theo gã liền hỏi thăm một chút, liền biết mấy người Diệp Huyền tới từ Lam Nguyệt thành xa xôi, hoàn toàn không có quan hệ gì với vương thành.

Quan trọng nhất chính là thái độ của Vân Ngạo Tuyết lão sư đối với mấy người Diệp Huyền, bối cảnh của Vân Ngạo Tuyết lão sư tuy rằng Triệu Duy không biết rõ lắm, nhưng không thể có quan hệ gì với những vương tử khác, người mà nàng xem trọng chắc chắn cũng không thể là người của những vương tử khác được.

Hơn nữa hành động của Diệp Huyền mấy ngày nay cũng khiến cho gã cảm giác được Diệp Huyền thật sự là một người ngay thẳng.

Cho nên sau khi gã suy nghĩ nhiều lần, rốt cuộc mới quyết định tới tìm Diệp Huyền.

Thấy Diệp Huyền trầm ngâm không nói gì, Triệu Duy cũng không thúc giục.

– Như vậy đi, Diệp Huyền huynh đệ, nếu như ngươi tạm thời không thể quyết định được thì ta sẽ cho ngươi thời gian để suy nghĩ, chỉ cần ngươi đồng ý đi cùng, thì trong vòng một tháng, bất cứ lúc nào cũng có thể nói với ta một tiếng, thế nào?

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 272: Đột Phá Võ Sư Nhị Trọng (1)

Diệp Huyền đột nhiên cười khẽ:

– Triệu huynh, không cần lâu như vậy đâu, nếu như ngươi đã để mắt tới Diệp Huyền ta thì chuyện này ta xin đồng ý.

Bất quá, ta phải nói trước, nếu như trong chuyện này có nơi nào không đúng như những gì ngươi đã nói thì ta sẽ rút lui bất cứ lúc nào.

Trong mắt Diệp Huyền bắn ra một đạo quang mang sắc bén.

Trong lòng Triệu Duy thầm run lên, nhưng vẫn vui mừng nói:

– Diệp Huyền huynh đệ cứ yên tâm đi, nếu như ta có lòng dạ bất chính đối với Diệp Huyền huynh đệ thì trời tru đất diệt.

Chỉ là tin tức này chúng ta phải giữ kín bí mật, bằng không nếu như bị mấy người ca ca của ta biết được thì khó tránh khỏi sẽ gặp chút phiền toái.

Diệp Huyền gật gật đầu, hắn cũng nhìn ra Triệu Duy này chắc là thật lòng.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Diệp Huyền và Triệu Duy lại hàn huyên thêm một vài chi tiết.

– Đúng rồi, Diệp Huyền huynh đệ, hôm nay ngươi phế đi Đồng Hồng, tuy rằng ta cũng thấy rất hả dạ, nhưng ngươi cũng phải chú ý tới đại ca của ta một chút, hắn là người thành lập Thái Tử Minh, hơn nữa dựa vào Thái Tử Minh này cũng chiêu mộ được không ít nhân tài, địa vị của hắn ở trong mắt của phụ vương cũng tăng lên không ít, cho nên nếu như để hắn biết ngươi công khai đánh mặt của Thái Tử Minh trước mặt mọi người thì hắn nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.

Triệu Duy nhíu mày.

Diệp Huyền gật đầu, ngay cả huynh đệ ruột thịt như Triệu Duy còn nói như vậy thì đủ để thấy được, những gì Vân Ngạo Tuyết nói về vị đại vương tử này không hề sai.

Theo như Triệu Duy đề nghị, nếu như Diệp Huyền có cách nào có thể tìm được người nói vài lời trước mặt đại vương tử thì có lẽ có thể cho qua được chuyện này.

Nói tới đây, gã còn cười khổ một cái:

– Diệp Huyền huynh đệ, nếu như có thể thì ta cũng muốn đi nói vài lời giúp ngươi, chỉ là nói thật cho ngươi biết, nếu như ta thật sự đi nói giúp cho ngươi thì không phải giúp ngươi mà còn hại ngươi nữa.

Gã biết rõ, nếu như gã thật sự đi nói vài lời giúp Diệp Huyền thì sẽ khiến cho đại vương tử Triệu Phong kia cho rằng Diệp Huyền là người của Triệu Duy gã, có khi còn khiến cho gã cảm thấy Triệu Duy đang âm thầm đả kích uy nghiêm của đại vương tử là gã, khéo quá hóa vụng.

Diệp Huyền nghe xong lời Triệu Duy nói thì chỉ khẽ gật đầu, cũng không tỏ thái độ gì.

Hắn cũng đã nhìn ra, suy nghĩ của Triệu Duy rất đơn thuần, quả thật là vì muốn tốt cho Diệp Huyền hắn.

Nhưng phong cách xử sự của Diệp Huyền xưa nay khác với Triệu Duy này, Diệp Huyền chỉ chú ý người không phạm ta ta không phạm người, nếu người phạm ta thì trả lại gấp đôi.

Hơn nữa hắn cũng biết tu hành võ đạo, trên đường đi sẽ gặp phải rất nhiều phiền toái và trở ngại, nếu như cứ một mực né tránh thì căn bản không thể nào tránh né hết được, chỉ có một cước đá bay đi hết thì mới có thể thật sự an ổn.

Cho nên lúc hắn đối mặt với Đồng Hồng mới có thể cứng rắn như vậy.

Chỉ chút đánh đấm nho nhỏ căn bản không thể khiến cho bọn họ thu liễm lại được, cũng giống như trước kia đánh Tào Hạc xong thì lại tới Viên Sơn, đánh Viên Sơn xong thì lại tới Đồng Hồng vậy.

Cho dù là Đồng Hồng không tới thì hai huynh đệ Thành Côn, Thành Vũ tự rước lấy nhục trong ngày khai giảng đầu tiên vì giành ký túc xá cũng sẽ tới.

Ở trong học viện này, mỗi học viên đều tranh đoạt tài nguyên với nhau, nếu như cứ mãi nhường nhịn thì sẽ chỉ chắp tay dâng hết tài nguyên cho kẻ khác, nếu như ra tay thì sẽ đắc tội với nhiều người hơn.

Cho nên hắn lựa chọn khiêu chiến với Đồng Hồng ở trước mắt bao nhiêu ngươi, để thể hiện thực lực đáng sợ và tính cách không sợ trời không sợ đất của bản thân.

Còn đắc tội với đại vương tử Triệu Phong thì cũng là chuyện không thể tránh khỏi.

Chẳng qua nếu như cẩn thận mà nói thì mặc dù hắn phế đi Đồng Hồng ở học viện, nhưng thực tế thì hắn cũng không có thù oán thực chất gì với đại vương tử hết.

Đại vương tử thành lập Thái Tử Minh hơn mười năm trước, hôm nay dù cho người quản lý là thủ hạ của gã, nhưng cũng không phải bản thân gã, cho nên nói, mặc dù Đồng Hồng là người của Thái Tử Minh, nhưng chỉ có thể xem như thủ hạ của gã mà thôi.

Nói ra thì cũng không có quan hệ trực tiếp gì với đại vương tử, thậm chí có thể còn chưa từng gặp qua bản thân đại vương tử Triệu Phong nữa.

Cho nên Diệp Huyền cũng không để chuyện này trong lòng lắm.

Sau khi trao đổi thêm một lúc với Triệu Duy, đối phương kể vài việc bí ẩn trong học viện, sau đó lại nói thêm vài việc về đại vương tử, Triệu Duy mới cáo từ.

Trước khi đi, Triệu Duy lại dặn dò không dứt, để Diệp Huyền nghĩ cách để bày tỏ thái độ với đại vương tử, nói vài lời hay ho để cho qua chuyện này.

Diệp Huyền cười trừ:

– Triệu huynh cứ yên tâm, sẽ không ảnh hưởng gì tới việc ta đã nói với ngươi đâu.

Diệp Huyền chưa bao giờ cố ý đi khiêu khích gây sự với ai, nhưng sẽ không đi nịnh nọt bất kỳ kẻ nào, hơn nữa, hắn cũng biết rõ, chút việc cỏn con ấy, đại vương tử chưa chắc đã để ở trong lòng.

Nếu như đối phương thật sự muốn mượn chuyện này để chèn ép kiếm chuyện với Diệp Huyền thì như vậy có thể nói rõ lòng dạ của tên đại vương tử này đúng thật là quá mức nhỏ nhen.

Làm một vị vương tử, hơn nữa lại còn là một vị vương tử một lòng muốn kế thừa, chút khí lượng ấy cũng không có thì tiền đồ cũng chẳng khả quan mấy.

Đương nhiên, nếu như vị đại vương tử này muốn âm thầm xử lý hắn thì Diệp Huyền tuyệt đối cũng sẽ không thỏa hiệp.

Sống ở thế giới võ đạo vi tôn, mạnh được yếu thua thế này, vĩnh viễn đều không thể tránh khỏi tranh đấu.

Người khác chọc hắn, hắn đương nhiên phải phản kích, nếu như có người có muốn dựa vào địa vị để đánh mặt hắn thì hắn cũng không ngại cho đối phương một bài học nhớ đời.

Con đường võ đạo này, không phải là không thể lùi bước, mà là không cần phải lùi bước.

– Vị Triệu Duy vương tử này cũng không phải loại người gian ác, thái độ khiêm hòa, tao nhã, có thể là có liên quan tới thân phận bát vương tử của hắn, không cao không thấp, không có ưu thế gì ở việc tranh giành vương vị.

Chỉ là nếu như hắn có lòng muốn leo lên vương vị thì nhất định phải quyết đoán một chút, tính cách của hắn hiện tại vẫn còn thiếu một chút nhuệ khí và sắc bén, nếu như chỉ muốn thoải mái cả đời thì cần phải nội liễm, điệu thấp, dung tục hơn nữa, với tính cách của hắn thì thuộc về loại người sẽ phát ra hào quang, nếu cứ tiếp tục như vậy thì tuyệt đối sẽ khiến những vị vương tử khác chú ý tới.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 273: Đột Phá Võ Sư Nhị Trọng (2)

Ấn tượng của Diệp Huyền đối với Triệu Duy không xấu, nhưng vẫn cảm thấy gã vẫn phải thay đổi vài chỗ mới được.

Ít nhất nếu như là một vị vương tử có ngạo khí, có tự tin, muốn leo lên vương vị thì không nên khuyên mình đi xin lỗi, cho dù đối phương có là vị đại vương tử như mặt trời ban trưa trong số các vương tử.

Chỉ là những thứ này là chuyện của vương thất, Diệp Huyền không muốn quan tâm tới.

– Vị Triệu Duy vương tử này cũng coi như đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết, có năm mươi viên huyền thạch hạ phẩm này ta cũng có thể bố trí không ít thứ.

Tuy rằng lần này đi tới cấm địa vương thất, nhưng vẫn phải chuẩn bị kỹ lưỡng một chút, dù sao thực lực của ta hiện tại vẫn còn quá thấp, sơ sẩy một cái thì vạn kiếp bất phục.

Đương nhiên cũng nên nhân cơ hội này đi tìm thử xem có huyền thú nào thích hợp với mình hay không.

Sở dĩ Diệp Huyền đáp ứng yêu cầu của Triệu Duy cũng là vì hắn cũng muốn đề thăng võ hồn của mình lên.

Cấm địa vương thất có rất nhiều huyền thú, nguy hiểm lại ít, xem như là nơi tốt để đề thăng võ hồn của mình.

Nghĩ một hồi, phát hiện mình còn một tháng để chuẩn bị, Diệp Huyền cũng không hề nóng nảy.

Hai ngày sau, Diệp Huyền cẩn thận suy nghĩ một chút về con đường sau này mình nên đi, đồng thời cũng bày ra những thứ cần phải chuẩn bị.

Diệp Huyền làm việc rất có nguyên tắc, mỗi thời kỳ đều đặt ra mục tiêu cho riêng mình.

Bây giờ đã luyện thành đệ nhất chuyển của cửu chuyển thánh thể, Diệp Huyền liền định ra mục tiêu tiếp theo cho mình, chính là vừa nhanh chóng đề thăng tu vi của bản thân mình lên, đồng thời cũng phải đề thăng luôn cả võ hồn.

Sự ảo diệu của tam sinh võ hồn, tới bây giờ hắn còn không quan sát ra được bao nhiêu, bởi vì kiếp trước hắn cũng chưa từng gặp qua cái gì gọi là tam sinh võ hồn bao giờ.

Bởi vậy cho nên kiếp này hắn muốn thông qua đề thăng võ hồn của bản thân để tiến hành nghiên cứu đối với tam sinh võ hồn trong truyền thuyết.

Trước khi chuẩn bị mấy thứ này, Diệp Huyền lại tới tu luyện tháp lần nữa.

Sau khi đánh một trận với Đồng Hồng xong thì huyền khí trong cơ thể hắn lại rục rịch, thậm chí có một loại cảm giác như sắp đột phá tới nơi.

Hắn biết rõ đó là do huyền khí trong cơ thể đã ngưng tụ đủ rồi, thời cơ đã tới, cho nên hắn phải nắm chắc cơ hội, chuẩn bị bế quan một chuyến.

Trải qua trận chiến của hắn đối với Đồng Hồng, hiệu quả lập tức hiện rõ ra.

Bất luận là Diệp Huyền đi tới đâu, đều nghênh đón những ánh mắt kính sợ, chẳng những hắn, ngay cả mấy người Trần Tinh đi vào trong tu luyện tháp này cũng không có học viên nào dám lạnh giọng lớn lối đối với bọn họ.

Thậm chí còn có một vài học viên của ban cao cấp nhìn thấy mấy người Trần Tinh xong còn nhường một chút, có phòng tu luyện trống cũng không dám lao lên giành, không dám chọc tới mấy người họ.

Học viên ban cao cấp lại né tránh học viên ban đê cấp, chuyện này cũng coi như kỳ quan ở Huyền Linh học viện, khiến cho không ít học viên bàn tán say sưa.

Lần bế quan này tốn hết nửa tháng của Diệp Huyền.

Chờ tới lúc hắn bước ra lần nữa thì khí tức trên người đã hoàn toàn thay đổi, huyền khí trên người tán dật, cư nhiên đã đột phá tới võ sư nhị trọng.

Như vậy, Diệp Huyền cảm thấy càng thêm có lòng tin vào chuyến đi tới cấm địa của mình lần này.

Sau khi xuất quan, Diệp Huyền cũng không dừng lại, đi thẳng tới hiệp hội luyện dược sư, hắn phải chuẩn bị một chút cho chuyến đi tới cấm địa sắp tới.

Từ Giai của hiệp hội luyện dược sư nhìn thấy Diệp Huyền thì lập tức vô cùng nhiệt tình, nghe Diệp Huyền nói tới gặp Hoa La Huyên trưởng lão thì lập tức dẫn Diệp Huyền tới phòng làm việc của Hoa La Huyên trưởng lão.

– Diệp đại sư, Hoa La Huyên đang ở bên trong phòng luyện chế, ta đi thông báo cho ngài ấy một tiếng, xin người chờ ở đây một chút.

Diệp Huyền gật đầu, ngồi xuống chờ ở phòng làm việc của Hoa La Huyên.

– A.

Đột nhiên, ánh mắt của hắn liếc nhìn thấy một trương đan phương trên bàn làm việc, không khỏi tò mò cầm lên.

– Đây là đan phương thượng cổ đây mà.

Vừa xem xét xong thì Diệp Huyền cũng phải chấn động, bởi vì đan phương này cư nhiên lại là một trương đan phương thượng cổ, chỉ là tài liệu bên trên đã chỉnh sửa vài lần, phác họa rất nhiều, hiển nhiên chủ nhân của đan phương này vẫn chưa hoàn toàn nắm chắc về đan phương, vẫn còn đang tiến hành thí nghiệm nghiên cứu.

– Xem tài liệu thì đan phượng thượng cổ này chắc là đan dược tứ phẩm rồi, thông thường mà nói, đan dược thượng cổ khó luyện hơn so với đan dược hiện tại, xem ra gần đây Hoa La Huyên có tiến bộ rất lớn, đã có thể tiến hành thí nghiệm luyện chế đan phương thượng cổ tứ phẩm rồi.

Từ bên trong đan phương này, Diệp Huyền nhìn ra Hoa La Huyên tiến bộ không nhỏ.

– Huyền thiếu, cuối cùng ngươi cũng tới đây rồi, ha ha ha.

Đúng lúc này, đột nhiên bên ngoài vang lên một tiếng cười lớn, sau đó có một vị lão giả phong trần mệt mỏi, cả người toàn mùi thuốc vọt vào, không phải Hoa La Huyên thì còn có thể là ai.

Lão cười ha hả, vô cùng nhiệt tình không khác gì lúc trước:

– Tới đây, chỗ này của ta có trà thượng hạng đây, nếm thử đi.

Tự mình pha một chén trà ngon, Hoa La Huyên tự mình bưng tới trước mặt Diệp Huyền.

– Hoa La Huyên, vừa rồi ngươi luyện chế thất bại đúng không?

Diệp Huyền nhận lấy chén trà, liếc mắt nhìn đối phương, cười khẽ nói.

– Ách?

Hoa La Huyên hơi giật mình.

– Huyền thiếu, sao ngươi biết được?

– Đan dược thành hình thì sẽ có mùi đan dược lưu lại, nhưng trên người của ngươi có mùi thuốc, nhưng không có mùi đan dược, không phải luyện chế thất bại thì là gì.

– Ha ha, cái này cũng không trốn thoát khỏi mũi của ngươi.

Hoa La Huyên xấu hổ cười gượng:

– Đúng rồi, Huyền thiếu, lần này ngươi tới đây là cần gì sao? Ngũ hành chi tinh mà ngươi muốn lần trước hiệp hội luyện dược sư chúng ta đã có rồi, nếu như ngươi cần thì ta sẽ đi lấy giúp ngươi ngay.

Diệp Huyền khoát tay cười:

– Không cần, ngay ngày hôm đó ta đã tìm được ngũ hành chi tinh rồi.

– Cái gì? Ngay ngày hôm đó đã tìm được?

Hoa La Huyên khẽ giật mình, kinh ngạc nhìn Diệp Huyền.

Ngày đó Diệp Huyền tới tìm lão, lão đi xem trong hiệp hội luyện dược sư thì không còn nữa, ngay cả trung tâm đấu giá cũng không có, sau đó lão tới cả kho tài liệu của luyện dược sư cung đình trong hoàng cung cũng không thấy đâu.

Lão thật sự không nghĩ ra, ngoại trừ những nơi này thì Diệp Huyền còn đi đâu tìm được ngũ hành chi tinh nữa.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 274: Trấn Linh Đan (1)

Bất quá, nghĩ tới những chuyện Diệp Huyền làm ở Lam Nguyệt thành trước kia, Hoa La Huyên lại không thể nói gì nữa, tiểu tử này có rất nhiều cách, chỉ là ngũ hành chi tinh mà có thể làm khó hắn thì mới là lạ.

– Lần này ta tới là muốn mượn phòng luyện chế của ngươi để luyện chế một ít đan dược.

Diệp Huyền cười nói.

Hai mắt của Hoa La Huyên sáng lên:

– Huyền thiếu, ta có thể vào xem không?

Lúc trước mỗi khi xem Diệp Huyền luyện chế đều có thể khiến cho lão học đuọc rất nhiều điều, lần này đương nhiên cũng không muốn bỏ lỡ.

– Ta chỉ luyện chế một ít đan dược bình thường mà thôi, nếu như ngươi có hứng thú thì cũng được, có một số đan dược có thể còn phải nhờ ngươi giúp một tay đây.

– A, đúng rồi!

Hắn đi tới bên bàn, cầm bút viết xuống một phần danh sách:

– Những thứ này là tài liệu ta cần, nếu tiện thì ngươi chuẩn bị giùm đi.

– Ha ha, không thành vấn đề, cứ để ta lo.

Hoa La Huyên cao hứng bừng bừng cầm lấy tờ giấy, sau đó ngẩn ra một lúc, thất thanh nói:

– Sao lại nhiều như vậy? Huyền thiếu, ngươi chuẩn bị luyện chế cái gì vậy, ể, bên dưới này hình như là tài liệu luyện khí đúng không?

– Ừ, lát nữa ta còn muốn luyện chế vài cái trận bàn.

Hoa La Huyên:

– …

Nhờ Hoa La Huyên chuẩn bị, tất cả tài liệu nhanh chóng được gom đủ, hai người liền bước vào trong phòng luyện chế.

Trong phòng luyện chế, tràn ngập mùi thuốc, trên mặt đất để rất nhiều tài liệu cùng với một đống bã thuốc, xem qua ít nhất cũng phải luyện chế mấy chục lần.

– Ha ha, Huyền thiếu, ngươi đừng ngại bừa bộn, mấy ngày nay thật sự là bận quá, không rảnh để sửa sang lại.

Hoa La Huyên xấu hổ cười cười.

Diệp Huyền sao có thể để ý những thứ này, chỉ hơi kinh ngạc nhìn bã thuốc trên mặt đất một cái liền bắt đầu luyện chế.

Từng viên đan dược nhanh chóng thành hình trong tay của Diệp Huyền, hơn nữa còn có Hoa La Huyên đứng bên cạnh hỗ trợ, mỗi lô đan dược của Diệp Huyền đều hoàn mỹ thu quan.

Lần này vì phải chuẩn bị rất nhiều đan dược cho nên Diệp Huyền và Hoa La Huyên một mực luyện chế hết ba ngày mới có thể luyện chế xong hết.

Luyện chế ba ngày liền khiến cho Hoa La Huyên cũng mệt lả, sau khi kết thúc thì trực tiếp đặt mông ngồi bệch xuống đất, thở hổn hển.

Nhưng ba ngày nay lão cũng thu hoạch được rất nhiều, mỗi lần Diệp Huyền luyện chế đều có thể khiến lão thu hoạch không ít.

Đặc biệt là lần này Diệp Huyền luyện chế rất nhiều loại đan dược khiến cho lão mở rộng tầm mắt, có rất nhiều loại đan dược mà ngay cả lão cũng không biết rõ công dụng, ngay cả thủ pháp luyện chế của Diệp Huyền cũng khác với luyện dược sư bình thường, khiến cho Hoa La Huyên học được rất nhiều tri thức và thủ pháp.

Điều khiến lão khiếp sợ nhất chính là tỉ lệ đan dược do Diệp Huyền làm ra đều cao tới mức không dám tin, hơn nữa những đan dược luyện chế ra thấp nhất cũng là đan dược thượng phẩm, trong số đó phần lớn đều là cực phẩm.

Xác suất cao tới mức này khiến cho Hoa La Huyên khiếp sợ tới mức sắp rớt tròng mắt.

– Đúng rồi, Huyền thiếu, ngươi chuẩn bị đi đâu sao? Sao ngay cả tị chướng đan, giải độc đan các loại cũng chuẩn bị hết thế này? Còn vài loại đan dược, nếu như ta đoán không sai hẳn là để tăng cường kháng tính của thân thể đúng không, chẳng lẽ ngươi chuẩn bị ra ngoài lịch luyện hay sao? Ta phải nhắc ngươi một câu, ra ngoài lịch luyện rất nguy hiểm, nếu như cần gì thì cứ mở miệng nói với ta.

Nghỉ ngơi một lát, Hoa La Huyên liền nghi hoặc mở miệng hỏi.

Những đan dược mà Diệp Huyền luyện chế lần này rất kỳ quái, cũng không phải là đan dược mà võ giả bình thường dùng để tu luyện, mà là một ít đan dược chỉ khi nào đi ra ngoài lịch luyện thì mới dùng tới, cho nên lão mới mở miệng hỏi như vậy.

Nếu như Diệp Huyền cần thì có để lão đi theo làm hộ vệ cũng không kêu than một câu.

– Ừm, ta muốn ra ngoài một chuyến, bất quá ngươi cứ yên tâm đi, chắc là không có nguy hiểm gì đâu.

Diệp Huyền cũng biết là Hoa La Huyên quan tâm tới mình, cười khẽ một tiếng, chợt nói:

– Hoa La Huyên, lần này cũng làm phiền ngươi ba ngày rồi, không quấy rầy nữa, ta về trước đây.

– Làm gì có, làm gì có.

Hoa La Huyên cười nói:

– Nếu như quấy rầy kiểu này thì ta còn mong ngươi quấy rầy càng nhiều càng tốt.

Có thể luyện chế cùng với Diệp Huyền, đối với lão mà nói là một chuyện vô cùng hạnh phúc.

– Đúng rồi.

Mắt thấy sắp ra khỏi cửa, Diệp Huyền đột nhiên liếc nhìn mớ bã thuốc trên mặt đất, chợt dừng bước:

– Hoa La Huyên, sao gần đây ngươi lại muốn luyện chế trấn linh đan tứ phẩm thượng cổ vậy?

– Sao ngươi biết?

Hoa La Huyên kinh hãi toàn thân run lên một cái, đột nhiên nhớ tới tạo nghệ trên phương diện luyện dược học của Diệp Huyền, không khỏi cười khổ:

– Ngươi nhìn thấy đan phương trên bàn làm việc của ta đúng không, mấy tháng gần đây đúng là ta đang luyện chế trấn linh đan này, bất quá luyện chế trấn linh đan này đúng là quá mức phức tạp, hơn nữa đan phương mà ta có cũng không hoàn chỉnh, cho nên vẫn luôn không thể luyện chế thành công.

Nói tới đây, trên mặt Hoa La Huyên bất giác lộ ra vẻ lo lắng, có thể thấy được trấn linh đan này tương đối quan trọng đối với lão.

– A! Không đúng.

Đột nhiên, lão nhướng mày:

– Thứ ta đặt trên bàn làm việc chỉ là một phần của trấn linh đan mà thôi, tài liệu trong đó cũng không ghi đủ, hơn nữa còn không có tên đan dược, sao ngươi biết được?

Diệp Huyền mỉm cười:

– Đan phương này của ngươi vừa xem liền biết là đan phương thượng cổ, trong đó dùng cuồng bạo linh quả làm thuốc chính, thiên kim thảo và tử mạn đà là làm thuốc dẫn, có ba loại tài liệu chủ này thì đó nhất định là trấn linh đan rồi.

– Huyền thiếu, chẳng lẽ ngươi biết được đan phương của trấn linh đan hay sao?

Hoa La Huyên đột nhiên nhào tới trước mặt Diệp Huyền, vẻ mặt vô cùng kích động.

– Công hiệu của trấn linh đan chỉ là dùng để áp chế huyền lực đặc biệt trong cơ thể, bao gồm cả võ hồn chi lực cũng có thể áp chế được, nói chung, chỉ có những cường giả tu luyện sai đường, hoặc là những người trong cơ thể bị dị lực xâm nhập mới có thể dùng tới, ngươi cần trấn linh đan này để làm gì?

– Huyền thiếu, chuyện này ngươi đừng quản.

Hoa La Huyên cười khổ một cái:

– Không phải là ta không muốn nói cho ngươi biết, thật sự là không thể nào nói cho ngươi được.

Diệp Huyền cũng không so đo, vừa đi vừa nói:

– Đan phương của ngươi cơ bản là đúng, chỉ có điều mấy vị thuốc cuối có chút không đúng lắm, có thể đổi thành chỉ ky thảo, tâm dương thủy, phật thủy tử phủ dịch, hơn nữa luyện chế trấn linh đan cần phải nắm chắc điều khiển hỏa hậu, phải làm được tâm lặng như nước, vô vi nhi động, sau cùng, dược tính của trấn linh đan rất dễ bị phát tán, sau khi luyện chế thành công xong thì phải để vào bên trong hộp gỗ làm bằng gỗ đàn đỏ, mới có thể bảo trì được dược liệu không bị phát tán ra ngoài…

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 275: Trấn Linh Đan (2)

Sau khi nói xong chữ cuối cùng thì Diệp Huyền đã biến mất ở đầu cầu thang.

Hoa La Huyên ngây người đứng ở đó, trong miệng thì thào:

– Chỉ ky thảo, tâm dương thủy, phật thủy tử phủ dịch? Hóa ra là thế, đan phương mà hiệp hội luyện dược sư cung đình chúng ta vất vả nghiên cứu mấy tháng, đều không thể nghiên cứu ra được cứ thế là hoàn thành rồi sao? Đúng rồi, Huyền thiếu, Huyền thiếu…

Hồi lâu sau, khi Hoa La Huyên tỉnh thần lại, vội vàng lao xuống thang lầu thì không còn thấy bóng dáng Diệp Huyền đâu.

– Thôi đi vậy.

Hoa La Huyên lắc đầu trở về phòng luyện chế của mình, miệng lẩm bẩm:

– Đan phương mà Huyền thiếu nói nhất định là thật, nếu như ta thật sự luyện chế ra được trấn linh đan này chẳng phải có thể chữa khỏi bệnh cho vị kia rồi sao?

Hoa La Huyên đột nhiên trở nên kích động.

– Chuyện này tạm thời phải giữ bí mật, chờ ta luyện chế ra được đan dược rồi xem công hiệu xong lại tính tiếp, nếu như được ban thưởng gì thì đưa cho Huyền thiếu.

Trong lòng quyết định, Hoa La Huyên vội vàng phân phó cho người chuẩn bị tài liệu, lão phải bắt đầu thí nghiệm luyện chế trấn linh đan mới được.

Mặc dù đã biết đan phương cùng với những điểm cần lưu ý, nhưng Hoa La Huyên biết rõ, trấn linh đan là đan dược tứ phẩm thượng cổ, lấy tu vi của lão muốn luyện chế nó thì độ khó khăn vẫn rất cao, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn cũng khó mà luyện ra được.

Nhưng chỉ cần có thể cố gắng nghiên cứu luyện chế thử thì tốn ít thời gian nhất định có thể luyện chế ra được.

Vì vậy sau khi lấy đủ tài liệu xong thì Hoa La Huyên lại tiếp tục bế quan, lâm vào luyện chế.

Trên đường lớn phồn hoa tấp nập, Diệp Huyền đi trong đám người đông đúc.

– Hôm nay đã chuẩn bị xong đan dược rồi, tiếp theo nên chuẩn bị trận pháp, nhất định phải luyện chế thập phương thủ hồn trận này.

Ra ngoài lịch luyện nhất định phải chuẩn bị một vài thứ để kề bên người, lấy cấp bậc của Diệp Huyền hiện tại, thì thực lực có thể phát huy ra được cũng chỉ có hạn, nên chỉ có thể ra tay ở những phương diện khác.

Đặc biệt là mục đích chuyến đi này là vì để bắt huyền thú, trước đó Diệp Huyền trợ giúp Khô Trần trưởng lão luyện chế ra thập phương thủ hồn trận, thứ này rất có ích khi bắt huyền thú, hơn nữa trên người Diệp Huyền vẫn còn tài liệu dư lại của thập phương thủ hồn trận, cho nên hắn ưu tiên xếp việc luyện chế trận pháp này lên đầu.

– Luyện chế trận pháp này cần khá nhiều tài liệu, xem ra còn phải đi làm phiền Khô Trần trưởng lão một lần nữa rồi.

Luyện chế trận pháp có yêu cầu rất cao đối với tràng địa và tài liệu, trận pháp đại sư mà Diệp Huyền quen biết ở vương thành này chỉ có một mình Khô Trần trưởng lão, cho nên hắn chuẩn bị tới hồn sư tháp mượn phòng luyện chế của Khô Trần trưởng lão một phen.

Lấy quan hệ của hắn và Khô Trần trưởng lão thì chắc sẽ không phải vấn đề gì lớn lao.

Ể?

Đang đi tới, Diệp Huyền đột nhiên nhíu mày một cái, hắn xoay người lại, ánh mắt như sấm sét, đột nhiên bắn về phía nóc nhà ở chỗ xa.

Bá!

Một bóng người màu đen nhô ra nửa cái đầu cũng cảm giác được ánh mắt của Diệp Huyền bắn tới, cho nên lặng lẽ biến mất không thấy đâu nữa.

– Cư nhiên có người theo dõi ta?

Diệp Huyền nhíu nhíu mày.

Người lúc nãy có cảm giác vô cùng nhạy bén, đi ra khỏi hiệp hội luyện dược sư không bao lâu thì Diệp Huyền liền cảm nhận được khí tức như có như không của đối phương, chỉ là luôn không dò ra chỗ.

Đợi tới khi hắn tìm được chỗ ẩn nấp của đối phương thì đối phương cũng cảm giác được Diệp Huyền cho nên lập tức ẩn nấp không thấy đâu.

Công phu ẩn nấp cỡ này cũng không phải võ giả bình thường có thể làm được, khiến cho Diệp Huyền nhíu mày.

– Chẳng lẽ là người của đại vương tử?

Người đầu tiên hắn nghĩ tới chính là đại vương tử.

Ở trong vương thành này, người hắn từng đắc tội cũng không nhiều, tính ra thì chỉ có Hương Mính quận chúa và mấy người trong học viện mà thôi.

Nhưng có thể phái ra thám tử cỡ này thì chỉ lác đác không bao nhiêu.

Đại vương tử là người có khả năng cao nhất, đương nhiên những người khác cũng có chút khả năng.

– Hừ, ta muốn xem, rốt cuộc là ai theo dõi ta.

Diệp Huyền cúi đầu xuống, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.

Loại cảm giác bị người ta theo dõi thế này vô cùng khó chịu.

Tiếp theo, Diệp Huyền liền lặng lẽ phóng thích hồn lực của mình ra, huyền thức tạo thành một cái lưới lớn, bố trí quanh thân.

Chỉ cần người lúc nãy xuất hiện thêm lần nữa thì Diệp Huyền tuyệt đối có thể nắm chắc tìm ra kẻ đó mà không kinh động tới đối phương.

Chỉ là khiến Diệp Huyền nghi hoặc chính là kế tiếp người theo dõi hắn một mực không xuất hiện nữa.

– Công phu ẩn nấp tuyệt đỉnh, mỗi lần bị phát hiện thì lập tức yên lặng lùi ra xa, không hề dây dưa, người này không đơn giản.

Đáng tiếc, ngươi tốt nhất là vĩnh viễn đừng nên xuất hiện, nếu không, bị ta bắt được thì hậu quả sẽ vô cùng thê thảm.

Mặc dù đối phương xuất hiện khiến cho Diệp Huyền thất thần một chút, nhưng hắn cũng không để ý gì nhiều, sau khi phát hiện đối phương không quay lại thì hắn thoải mái ung dung đi tới hồn sư tháp.

Nơi này là vương thành chứ không phải nơi thôn nhỏ xa xôi, bất luận kẻ nào muốn làm gì hắn thì tạm thời cũng chỉ có thể theo dõi mà thôi, không thể ra tay ngay trên đường cái được

Lại nói, kiếp trước có dạng ám sát gì mà Diệp Huyền chưa từng thấy qua, lúc nãy người nọ cũng chỉ theo dõi mà thôi, cho nên mới không thể phát hiện sớm, nếu như lộ ra sát ý thì sợ là đã sớm bị hắn phát giác rồi.

Đối với điểm này, Diệp Huyền vẫn rất có lòng tin.

Tiến vào hồn sư tháp, Diệp Huyền cũng không tìm Thạch Nghiên mà đi thẳng tới khu hoạt động của trưởng lão.

– Xin dừng bước, nơi này là khu hoạt động của trưởng lão!

Hai hộ vệ đứng giữ ở nơi này không phải người lần trước, chắc là do khác phiên gác, nhìn thấy Diệp Huyền đi tới thì lập tức lạnh giọng quát.

– Ta tới tìm Khô Trần trưởng lão.

– Tìm Khô Trần trưởng lão?

Hai gã hộ vệ lại càng lấy làm giật mình, thanh âm lập tức trở nên nhu hòa hơn:

– Ngươi có hẹn trước hay không?

– Không có!

Diệp Huyền lắc đầu.

– Cái gì? Không có? Không có hẹn trước mà ngươi tới đây làm cái gì.

Hai gã hộ vệ lập tức lộ ra vẻ bực dọc.

Người này tới gây rối đúng không, vừa rồi dọa cho bọn họ sợ hết hồn.

Thiếu chút nữa còn tưởng là nhân vật quan trọng gì rồi.

– Đây không phải là Diệp đại sư sao?

Đúng lúc này, bên trong khu hoạt động truyền tới một đạo thanh âm kinh hỉ, chỉ thấy một trung niên nam tử bộ dạng như tùy tùng bước vội ra từ bên trong, vẻ mặt hưng phấn, vô cùng nhiệt tình.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 276: Khô Trần Khiếp Sợ (1)

– Đi đi, mau tránh ra, vị này chính là Diệp đại sư.

Tùy tùng quay sang lạnh giọng quát hai gã hộ vệ một tiếng, dẫn Diệp Huyền đi vào trong khu hoạt động, khiến hai gã hộ vệ kia kinh hồn táng đảm nhìn Diệp Huyền.

Người này là ai vậy, có thể khiến cho tổng quản tùy tùng của Khô Trần trưởng lão nhiệt tình như vậy, nhớ tới ngữ khí của mình lúc nãy, hai người bị dọa đổ một thân mồ hôi.

– Tại hạ Chung Chí Văn, không biết lần này Diệp đại sư tới đây có chuyện gì?

Vị tổng quản tùy tùng này nhiệt tình thăm hỏi.

Lần trước gã nhìn thấy Diệp Huyền trợ giúp Khô Trần trưởng lão luyện chế thành công thập phương thủ hồn trận, gã cũng tận mắt nhìn thấy Khô Trần trưởng lão nhiệt tình với Diệp Huyền ra sao, cho nên lần này gã cũng có ý giao hảo với Diệp Huyền.

Bất quá nghe nói Diệp Huyền là muốn tới đây mượn phòng luyện chế trận pháp của Khô Trần trưởng lão thì tổng quản tùy tùng nọ lập tức nhíu mày:

– Diệp đại sư, thật đúng là không khéo, lần trước sau khi ngươi rời khỏi thì Khô Trần trưởng lão liền trực tiếp bế quan, tới bây giờ vẫn còn chưa xuất quan, chuyện mượn phòng luyện chế này, đám thủ hạ như chúng ta không thể làm gì được.

– Xui như vậy?

Diệp Huyền nhíu mày, lẩm bẩm:

– Chẳng lẽ phải trở lại học viện luyện chế hay sao?

Huyền Linh học viện thân là học viện lớn nhất của Lưu Vân Quốc, bên trong đủ ngành nghề học, từ luyện dược học, luyện hồn học, trận pháp học, cái gì cũng có hết, cho nên phòng luyện chế trận pháp đương nhiên cũng có.

Chỉ là phòng luyện chế trận pháp trong học viện bình thường đều là loại căn bản nhất, dùng chúng rất không tiện.

– Đúng rồi.

Đúng lúc này, tổng quản tùy tùng đột nhiên vỗ đầu một cái:

– Diệp đại sự, phòng luyện chế chính của Khô Trần trưởng lão thì tại hạ không làm chủ được, bất quá ta nhớ là Khô Trần trưởng lão vẫn còn một phòng luyện chế phụ, nếu như đại sư không ngại thì ta có thể làm chủ cho đại sư ngươi dùng nó.

– Vậy thì làm phiền ngươi.

– Ôi chao, sao lại nói vậy, Chí Văn có thể cống hiến sức lực cho Diệp đại sư chính là vinh hạnh của tại hạ.

Vị tồng quản tùy tùng này nhanh chóng dẫn Diệp Huyền đi tới một phòng luyện chế.

– Nơi này chính là phòng luyện chế phụ của Khô Trần trưởng lão, Diệp đại sư cứ luyện chế ở nơi này đi, cần gì thì cứ nói với ta một tiếng.

Sau khi giới thiệu một phen thì vị tổng quản tùy tùng này lập tức lui xuống.

Sau khi cẩn thận kiểm tra khắp phòng luyện chế này một phen, không thể không nói, phòng luyện chế này kém hơn phòng luyện chế chính của Khô Trần trưởng lão lúc trước rất nhiều, thiết bị bên trong cũng có chênh lệch một chút.

Hơn nữa, trận pháp phụ trợ ở trong này cũng rất tệ, chẳng những không có huyền thạch, mà ngay cả trận văn cũng đã bị cháy hỏng rồi.

Một số dụng cụ cũng bị hư hao ít nhiều.

May mắn chính là tài liệu luyện chế trận pháp cơ bản đều có đầy đủ.

– Thôi vậy, trước tiên sửa chữa mấy thứ trong này lại một chút trước đã.

Diệp Huyền cũng không ảo não, tốn cả một ngày trời để sửa hết những dụng cụ thiết bị mình cần dùng.

Tiếp theo, Diệp Huyền lại tốn năm ngày mới có thể luyện chế được trận bàn mà mình cần.

Giống như thập phương thủ hồn trận này vậy, nó chính là trận pháp thượng cổ tam phẩm, trận văn sư tam phẩm bình thường chỉ cần chừng nửa ngày là có thể luyện chế thành công.

Chỉ là hồn lực của Diệp Huyền bây giờ mới chỉ là nhị giai đỉnh phong, cần thông qua dụng cụ gia trì tăng cường mới có thể luyện chế, cho nên cũng tốn thời gian hơn một chút.

Hơn nữa trong quá trình luyện chế, Diệp Huyền còn muốn tiến hành cải tạo thập phương thủ hồn trận này một phen, thành ra cũng tốn chút thời gian.

Đợi tới khi Diệp Huyền trở lại học viện thì chỉ còn cách mấy ngày với thời gian mà Triệu Duy định ra.

Diệp Huyền lại thu thập một phen, điều tức hai ngày, đợi tới ngày thứ ba, Triệu Duy rốt cuộc cũng tới đình viện của Diệp Huyền.

– Diệp Huyền huynh đệ, sáng sớm ba ngày sau thì tập hợp ở thạch lâm bên ngoài thành, không gặp không về.

Triệu Duy tới rồi chỉ nói một câu như vậy xong liền rời đi.

Gã định ra thời gian như vậy hiển nhiên là vì sợ để lộ tin tức, hơn nữa để cho mọi người tự đi ra khỏi thành tập hợp.

Diệp Huyền cũng không để ý, chỉ gật đầu đồng ý.

Mà lúc này, trong phòng tu luyện của hồn sư tháp, Khô Trần trưởng lão vẻ mặt sảng khoái, tinh thần sáng láng đi ra.

– Khổ tu ba tháng, rốt cuộc hồn lực của ta cũng đạt tới tam giai đỉnh phong, dựa theo xu thế này, không tới vài ngày, hồn lực của ta có thể đột phá tới tứ giai, trở thành một trong số các vị luyện hồn sư tứ phẩm hiếm có ở Lưu Vân Quốc này rồi, ha ha ha.

Sau khi luyện chế thành công thập phương thủ hồn trận xong thì Khô Trần trưởng lão liền một mực đắm chìm trong tu luyện hồn lực.

Quả nhiên, có trận pháp thượng cổ này giúp đỡ, hồn lực vốn đứng yên của lão rốt cuộc lại đề thăng lần nữa, trải qua ba tháng bế quan khổ tu, hồn lực của lão cách tứ giai chỉ còn một chút nhỏ xíu xiu nữa mà thôi.

Thời khắc mấu chốt, Khô Trần trưởng lão cố ý ngừng việc bế quan.

Trùng kích luyện hồn sư tứ phẩm đối với lão mà nói, là chuyện vô cùng quan trọng, cho nên lão quyết định phải chuẩn bị nhiều một chút, đợi nghỉ ngơi khôi phục vài ngày xong thì lại bế quan lần nữa, toàn lực trùng kích.

Lưu Vân Quốc hiện tại, số lượng luyện hồn sư tứ phẩm có thể đếm được trên đầu ngón tay, chỉ có mỗi một mình hội trưởng của hồn sư tháp, một khi lão đột phá tới tứ phẩm thì sẽ trở thành vị luyện hồn sư tứ phẩm thứ hai trong mấy chục năm nay của Lưu Vân Quốc, sẽ khiến cả nước oanh động.

Cho nên sau khi xuất quan xong thì Khô Trần trưởng lão cười tủm tỉm, thần thái sáng láng khỏi bàn.

– Trước khi bế quan lần nữa thì ta phải chuẩn bị vài thứ mới được.

Khô Trần trưởng lão suy nghĩ, đi vào trong phòng luyện chế phụ của mình.

Vừa đi vào một cái thì lão liền trợn mắt há mồm.

Nơi nghỉ ngơi trong khu hoạt động của trưởng lão.

Tùy tùng của các đại trưởng lão mỗi khi rảnh rỗi đều tới nơi này nghỉ ngơi.

– Ha ha, Chung tổng quản, ngày hôm qua ta vừa mới tìm được một ít trà ngon, không bằng chúng ta cùng nếm thử đi.

Một gã tùy tùng quay sang nịnh nọt mấy người Chung Chí Văn.

– Ha ha, được.

Chung Chí Văn mỉm cười bước tới, cùng mọi người nếm thử.

Thân là tùy tùng của các trưởng lão, địa vị của bọn họ cũng có phân biệt, đặc biệt là địa vị của các trưởng lão không giống nhau thì địa vị của tùy tùng cũng sẽ khác nhau.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 277: Khô Trần Khiếp Sợ (2)

Chung Chí Văn thân là tổng quản tùy tùng của Khô Trần trưởng lão, trong số những người ở đây, đương nhiên là chói mắt nhất, cũng là người khiến người khác ghen tị nhiều nhất.

– Chung tổng quản, lần đó ta nhìn thấy ngươi tiếp đãi một vị thiếu niên, không biết người nọ là ai vậy? trước kia hình như tại hạ chưa từng gặp qua, hơn nữa ta thấy hình như ngươi dẫn hắn vào trong phòng luyện chế phụ của Khô Trần trưởng lão, chẳng lẽ là đệ tử mà Khô Trần trưởng lão vừa thu nhận?

Có một tên tùy tùng đảo tròng mắt, nhào qua hỏi thăm.

Bọn họ ở trong khu nghỉ ngơi của trưởng lão, không có việc gì làm, suốt ngày chỉ toàn nghe ngóng tin tức với tán phét về về chuyện trong hồn sư tháp mà thôi.

Những tùy tùng của các trưởng lão khác đều vểnh tai lên cẩn thận chờ nghe.

Chung Chí Văn liếc nhìn bọn họ một cái, cười nhạt nói:

– Hắn là một vị đại sư của hồn sư tháp chúng ta, chỉ là rất ít khi tới hồn sư tháp, cho nên các ngươi chưa từng gặp qua, về phần rốt cuộc hắn là ai thì các ngươi cũng không cần dò hỏi làm gì, nói thật là ta cũng không biết rõ lắm.

– Hứ, bày đặt ra vẻ, ngươi mà không biết mới lạ.

Không ít tùy tùng thầm mắng một tiếng trong lòng, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười nịnh nọt như cũ.

Đúng lúc này ——

Phanh!

Cửa chính của phòng nghỉ đột nhiên bị mở ra, chỉ thấy Khô Trần trưởng lão mặt mũi nghiêm túc bước nhanh vào.

Tất cả tùy tùng ở đây đều vội vàng đứng dậy, vẻ mặt sợ hãi, không biết xảy ra chuyện gì.

Khô Trần trưởng lão thân là một trong số những đại trưởng lão cao cấp nhất của hồn sư tháp, đây là lần đầu tiên lão xông thẳng vào phòng nghỉ của những tùy tùng như vậy, nhất định là đã xảy ra chuyện lớn gì rồi.

Không khí căng thẳng, ánh mắt của Khô Trần trưởng lão nháy mắt liền rơi vào trên người Chung Chí Văn:

– Chung Chí Văn, ta hỏi ngươi, vài ngày trước có ai đi vào phòng luyện chế phụ của ta?

Ngữ khí của Khô Trần trưởng lão vô cùng nghiêm túc, ánh mắt như lôi điện, hung hăng nhìn chằm chằm vào Chung Chí Văn, giống như quan quân đang nhìn phạm nhân.

Thanh âm sắc bén nghiêm túc như vậy khiến cho hai chân Chung Chí Văn run lập cập.

– Khô Trần trưởng lão, vài ngày trước Diệp đại sư tới đây, nói muốn hỏi mượn phòng luyện chế của ngươi, tại hạ không dám cho mượn phòng luyện chế chính, liền bạo gan làm chủ, cho hắn mượn phòng luyện chế phụ, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì sao?

Chung Chí Văn nơm nớp lo sợ, cẩn cẩn dực dực trả lời, cơ hồ sắp khóc tới nơi.

– Diệp đại sư?

Khô Trần trưởng lão nhướng mày.

– Chính là Diệp Huyền đại sư.

– Cái gì, là hắn sao?

Khô Trần trưởng lão khiếp sợ mở miệng, trong mắt bắn ra một đạo tinh quang.

Lúc trước sau khi lão bước vào phòng luyện chế phụ xong thì lập tức sợ ngây người.

Phòng luyện chế phụ này thật ra cũng không phải nơi luyện chế thật sự của lão, mà là nơi lão đặt mấy trận bàn luyện chế thất bại cùng với dụng cụ bị hư.

Nhưng vừa rồi khi bước vào, lão lại kinh ngạc phát hiện, những thứ trước kia lão luyện chế thất bại, thậm chí ngay cả dụng cụ luyện chế bị hư hỏng cư nhiên đều khôi phục, cho nên lập tức khiến lão giật mình ngây người.

Những dụng cụ ở nơi này, liên quan tới đủ các phương diện, cho dù lấy tạo nghệ luyện hồn sư tam phẩm của lão cũng không dám nói là có thể sửa được hết, cho nên mới để ở chỗ đó.

Nhưng hôm nay tất cả đều được sữa xong hết, điều này nói rõ cái gì? Nói rõ có một vị luyện hồn đại sư có tạo nghệ trận pháp và luyện hồn còn cao hơn cả lão, đi vào phòng luyện chế phụ của lão.

Cho nên lão mới vội vã muốn biết người nọ là ai.

Nhưng lại không ngờ, người nọ cư nhiên lại là Diệp Huyền.

Phản ứng đầu tiên trong đầu của lão chính là khiếp sợ và không dám tin, sau này nhớ lại cảnh tượng khi Diệp Huyền nhắc nhở hắn lúc luyện chế thập phương thủ hồn trận thì trong lòng bất giác liền sinh ra cảm giác tin tưởng.

Giống như, nếu như người đó chính là Diệp Huyền thì việc sửa hết những trận văn thất bại cùng với dụng cụ hư hỏng của lão hình như cũng không có gì lạ.

Cảm giác này lại càng khiến lão khiếp sợ hơn nữa.

Phải biết rằng, Diệp Huyền chỉ mới là một thiếu niên mười lăm tuổi, là một luyện hồn sư nhất phẩm vừa mới đăng kí mà thôi.

Cố nén rung động trong lòng, Khô Trần trưởng lão trầm giọng nói:

– Đúng rồi, hắn còn nói gì nữa không?

– Không có.

Khô Trần trưởng lão, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ hắn làm hư thứ gì đó của trưởng lão ngài sao?

Vẻ sợ hãi trên mặt Chung Chí Văn càng sâu, đầu óc loạn cào cào, đột nhiên nói:

– Đúng rồi, Khô Trần trưởng lão, ta nghe hắn nói tới học viện gì đó…

Học viện?

Trong lòng Khô Trần trưởng lão thì thào, đột nhiên mắt sáng ngời:

– Diệp Huyền tiểu hữu tuổi còn nhỏ, chẳng lẽ là người của Huyền Linh học viện? Đúng rồi, mười lăm tuổi thì chính là tuổi nhập học ở Huyền Linh học viện mà.

Nghĩ vậy, trong lòng Khô Trần trưởng lão liền vô cùng kích động

Cho tới nay, lão vẫn luôn không biết lai lịch của Diệp Huyền, hôm nay rốt cuộc cũng biết được một chút tin tức.

Còn Chung Chí Văn thì cũng đứng một bên khóc không ra nước mắt, nếu như thật sự là Diệp Huyền làm hư bảo bối gì đó của Khô Trần trưởng lão thì chức tổng quản tùy tùng này của gã xem như đi tong, thậm chí còn có thể bị Khô Trần trưởng lão trừng phạt nghiêm khắc nữa.

Lúc này trong lòng gã không khỏi cảm thấy vô cùng hối hận, tại sao mình lại cho Diệp Huyền vào làm gì không biết.

Không giống với Chung Chí Văn đang sợ hãi run rẩy, mấy tên tùy tùng đứng bên cạnh gã thì cả đám đều cuối đầu, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc mắt nhìn qua Chung Chí Văn với vẻ hả hê.

Chung Chí Văn thân ở địa vị cao, những tùy tùng khác như bọn họ trước kia đã vô cùng chướng mắt, bây giờ nhìn thấy đối phương làm sai chuyện, vẻ mặt sợ hãi thì trong lòng cả đám liền hớn hở khỏi bàn.

Quan trọng hơn chính là một khi gã bị Khô Trần trưởng lão trừng phạt, sẽ để trống một chức tổng quản tùy tùng, như vậy thì bọn họ sẽ có cơ hội rồi!

Nhất thời, tất cả tùy tùng đều vểnh tai lên nghe, muốn xem Khô Trần trưởng lão sẽ trừng phạt hắn như thế nào.

Là quát tháo một trận, giáo huấn cho một chặp hay là đuổi vào lãnh cung, từ tổng quản tùy tùng trở thành một tên chạy việc hay là trực tiếp đuổi khỏi hồn sư tháp, vĩnh viễn không thuê lại đây?

Tất cả mọi người đều vô cùng chờ mong.

Nhưng thật không ngờ, câu nói tiếp theo của Khô Trần trưởng lão lại khiến cho tất cả mọi người mở rộng tầm mắt.

– Tốt, tốt lắm, Chung Chí Văn ngươi làm tốt lắm.

Trên gương mặt đanh đanh của Khô Trần trưởng lão đột nhiên nở nụ cười tủm tỉm, một bộ vui mừng hớn hở.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 278: Thiên Tài Tụ Tập (1)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 279: Thiên Tài Tụ Tập (2)

Người thứ hai thì mặc áo màu xám, lưng đeo chiến đao, thanh chiến đao này cư nhiên chỉ có nửa thanh, mái tóc màu xám dựng đứng lên trời, vẻ mặt ngạo nghễ, dáng người khôi ngô.

Người thứ ba thì là một thiếu nữ mặc sa quần màu hồng phấn, đầu cài trâm ngọc, trang điểm sơ qua, đôi nga mi phân thủy thứ cắm sau mông cong, làm cho người ta có một loại cảm giác anh tư hiên ngang nhưng vẫn không kém phần dịu dàng, trên mặt mang theo vẻ thanh cao.

Ba người này, khí thế trên người của mỗi người đều không yếu, theo như Diệp Huyền thấy thì người yếu nhất cũng cao hơn Đồng Hồng.

– Tới đây, tới đây, ta giới thiệu một chút.

Triệu Duy mỉm cười, giới thiệu cho mọi người:

– Diệp Huyền huynh đệ, vị này chính là Tả Lưu, đứng hàng thứ tư trong phong vân bảng của học viện, vị này chính là Phù Ngọc Linh, đứng hàng thứ chín trên phong vân bảng, vị này chính là Đoạn Nhận, đứng hàng thứ mười lăm trên phong vân bảng.

– Về phần vị này, ta nghĩ tất cả mọi người đều đã nghe nói, chính là Diệp Huyền trước đây không lâu đã đánh bại Đồng Hồng, tạm thời đang thay thế vị trí của hắn, nhân vật phong vân của học viện trong khoảng thời gian gần đây.

Triệu Duy nhiệt tình giới thiệu.

Trong ba người này, biểu tình lại hoàn toàn khác nhau, Tả Lưu chỉ gật đầu một cái, ánh mắt bình thản, không lộ bất kỳ vẻ gì, Phù Ngọc Linh thì thanh ngạo nhìn Diệp Huyền một cái, rõ ràng không để ý gì tới đối phương nhiều, chỉ đưa mắt nhìn về phía bát vương tử, còn Đoạn Nhận thì khinh thường khịt mũi cười:

– Bát vương tử, hắn chính là tên Diệp Huyền đã đánh bại Đồng Hồng và chiếm bài danh của Đồng Hồng kia đó sao? Thoạt nhìn cũng bình thường thôi mà?

Triệu Duy cười nói:

– Đoạn Nhận, vậy là ngươi đã xem thường Diệp Huyền huynh đệ quá rồi, mặc dù Đồng Hồng chỉ đứng thứ ba mươi sáu trên phong vân bảng, nhưng thực lực của hắn tuyệt đối có thể xếp vào hàng hai mươi, cho nên thực lực thật sự của Diệp Huyền huynh đệ không phải nói chơi đâu.

– Thật sao?

Đoạn Nhận cuồng ngạo cười lớn, tuy rằng không nói gì, nhưng vẻ cao ngạo và khinh miệt trắng trợn trong mắt gã thì không cách nào che giấu được.

Theo như gã thấy, bản thân Đồng Hồng không thể xem như cao thủ gì, cái gọi là xếp vào hàng hai mươi cũng chỉ là những học viên thứ hạng thấp kia suy đoán mà thôi, còn một tân sinh võ sư nhất trọng như Diệp Huyền thì có thể mạnh được tới đâu kia chứ?

Cái gọi là hạng hai mươi trong phong vân bảng chỉ là hữu danh vô thực mà thôi.

Dù sao thì trong ấn tượng của Đoạn Nhận, những người muốn vào hạng hai mươi đổ lên của phong vân bảng thì ít nhất cũng phải là cường giả võ sư tam trọng mới được.

Bốn người ở đây, trận khiêu chiến hôm đó chỉ có mỗi mình Triệu Duy là tận mắt chứng kiến, những người khác cũng chỉ là nghe kể lại mà thôi, cho nên đương nhiên không rõ ràng về thực lực của Diệp Huyền.

Diệp Huyền cũng không muốn giải thích, chỉ cười nhạt một tiếng, đứng một bên.

Hành động này của hắn rơi vào trong mắt của Đoạn Nhận lập tức liền biến thành biểu hiện của chấp nhận, trong lòng lại càng khinh thường, tân sinh đúng là tân sinh, không biết tại sao bát vương tử lại tìm người như vậy tới làm gì nữa.

– Các vị, trước mắt chúng ta có năm người, còn phải đợi một người nữa, kính xin chờ thêm một lát, đợi người đó tới thì lập tức xuất phát.

Triệu Duy giải thích.

Đoạn Nhận nhíu mày nói:

– Bát vương tử, còn một người nữa là ai? Ngay cả Tả Lưu đại ca cũng tới rồi, người nọ cư nhiên còn không tới, để cho cả đám người chúng ta đợi một mình hắn, mặt mũi cũng lớn thật đấy.

– Ngươi đang nói ta sao?

Vèo!

Gã vừa dứt lời thì phía xa đột nhiên có một đạo lưu quang lướt tới, tốc độ cực nhanh, vừa rồi còn ở bên ngoài tầm mắt, nhưng chớp mắt một cái đã xuất hiện trước mắt mọi người, khiến cho người ta có một loại cảm giác như cưỡi mây lướt gió.

Người tới là một thiếu nữ trẻ tuổi.

Nàng mặc một chiếc váy ngắn màu xanh biếc, để lộ bờ vai trắng nõn nà, dáng người uyển chuyển, mặt như trăng sáng, bên dưới mày liễu cong cong chính là một đôi mắt tinh trí mê người, giống như biết nói vậy.

Đôi chân thon dài thẳng tắp trắng nõn điểm nhẹ trên mấy khối đá lớn, thân thể thiếu nữ như chim én, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt mọi người.

Người này vừa xuất hiện thì sắc mặt của Đoạn Nhận kia lập tức tái mét, thức thời ngậm miệng lại.

Trên mặt Phù Ngọc Linh cũng hiện lên chút khó chịu, tuy rằng dung mạo của nàng diễm lệ, nhưng so với vị mỹ nữ áo xanh thanh lệ động lòng người này thì lập tức có vẻ ảm đạm thất sắc nhiều lắm.

Thậm chí ngay cả Tả Lưu, Diệp Huyền cũng có thể nhìn thấy một tia ngưng trọng trong mắt của gã.

– Ta không tới trễ chứ?

Thiếu nữ bước tới gần, cười khẽ một cái, thanh tân thoát tục.

– Không có, không có.

Triệu Duy cười nói:

– Tới đây, giới thiệu với mọi người một chút, vị này chính là Thanh Lăng, đứng thứ hai trên phong vân bảng của học viện, chắc là mọi người cũng nghe nói qua rồi.

Thanh Lăng ôm quyền:

– Thanh Lăng, được Triệu Duy sư đệ mời, đặc biệt tới đây gặp mặt các vị thiên tài của học viện một phen.

– Ha ha, Thanh Lăng sư tỷ khách khí rồi, ở trước mặt sư tỷ chúng ta sao có thể coi là thiên tài được.

Đoạn Nhận vội vàng mở miệng, trên mặt lộ ra nụ cười lấy lòng.

Đoạn Nhận này nhìn như cuồng ngạo kiêu căng, không ngờ cũng dẻo mồm nịnh nọt như vậy.

Chỉ là gã nói bản thân gã thì không có gì, cứ lại nói chúng ta chúng tôi cái gì, trực tiếp gom hết những người ở đây bao gồm cả Diệp Huyền vào.

Tả Lưu thân là người đứng thứ tư trên phong vân bảng, đối với người đứng thứ hai là Thanh Lăng thì vốn liền mang theo ý thức cạnh tranh.

Bản thân Phù Ngọc Linh là nữ tử, đương nhiên cũng không cam lòng thua Phù Ngọc Linh.

Đoạn Nhận nịnh hót một câu liền trực tiếp khiến cho hai người kia khó chịu, lạnh mặt liếc nhìn gã một cái.

Tả Lưu kia thì trực tiếp nói thẳng:

– Đoạn Nhận, Thanh Lăng sư tỷ đúng là có thực lực, nhưng chúng ta cũng không phải loại tầm thường, còn không tới mức đứng trước mặt nàng liền không phải là thiên tài nữa như vậy chứ?

Cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Tả Lưu, trong lòng Đoạn Nhận liền lạnh toát, nụ cười nịnh nọt trên mặt cũng trở nên gượng gạo, liền nói:

– Đúng đúng, thực lực của Tả Lưu sư huynh mạnh, thiên phú lại cao, Đoạn Nhận ta vạn vạn không thể nào sánh bằng, vô cùng bội phục.

Một màn này khiến cho trong lòng Diệp Huyền buồn cười, không khỏi cong môi cười khẽ.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 280: Thanh Huyền Sơn

Nụ cười này bị Đoạn Nhận nhìn thấy, trong lòng gã lập tức khó chịu, giống như tìm được chỗ để trút giận, liền lạnh giọng quát:

– Tiểu tử, ngươi cười cái gì hả, chẳng lẽ ngươi cảm thấy vừa rồi ta nói không đúng sao, chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi còn thiên tài hơn cả Thanh Lăng sư tỷ và Tả Lưu sư huynh hay sao?

Diệp Huyền nghe vậy gương mặt vốn đang mang ý cười lập tức lạnh xuống.

Vốn Diệp Huyền cũng không chấp nhất với vẻ cuồng ngạo rêu rao, vừa gặp liền khinh thường mình của tên Đoạn Nhận này.

Dù sao mỗi người đều có suy nghĩ riêng của bản thân, hắn cũng không thể khiến cho tất cả mọi người kính trọng mình được.

Nhưng tên Đoạn Nhận này vuốt mông ngựa không thành, bị Tả Lưu mắng xong, mất hết mặt mũi cư nhiên lại lôi mình ra trút giận.

Thực cho rằng mình dễ bắt nạt hay sao?

Diệp Huyền liếc mắt nhìn hắn, cười lạnh một tiếng:

– Ngươi nói đúng hay không không liên quan gì tới ta, bất quá chính bản thân ngươi không bằng Thanh Lăng sư tỷ và Tả Lưu sư huynh thì cũng đừng có kéo thêm cả người khác vào, không phải bất kỳ kẻ nào cũng thích xum xoe nịnh nọt như ngươi đâu.

Đoạn Nhận luôn luôn cao cao tại thượng, lại thêm có thiên phú hơn người, có thể đi vào hàng thứ mười lăm trên phong vân bảng, cũng không phải nhờ nịnh nọt mà có, trong lòng cũng có cao ngạo của riêng gã.

Sở dĩ gã kiêng kỵ Thanh Lăng và Tả Lưu như vậy không chỉ vì thực lực của bọn họ, mà còn vì thế lực sau lưng của bọn họ.

Nhưng đối mặt với võ giả bình thường, cho dù là thứ hạng trên phong vân bảng có cao hơn gã đi nữa thì gã cũng có chút không phục và ngạo nghễ, còn những võ giả yếu hơn gã thì càng không thể lọt được vào trong mắt của gã.

Những lời giáo huấn như lúc nãy, gã sống bao nhiêu năm nay không biết đã nói biết bao nhiêu lần rồi.

Từ trước tới nay, những người bị gã mắng dó, không ai dám không phục cả.

Vừa rồi gã cũng chỉ là muốn thông qua mắng Diệp Huyền để tìm lại chút thể diện cho mình, chứ thực ra hoàn toàn không để ở trong lòng.

Nhưng thật không ngờ Diệp Huyền lại hoàn toàn khác với những võ giả từng bị gã mắng chửi trước đây, cư nhiên chế giễu ngược lại gã, lập tức khiến cho sắc mặt của gã trầm xuống:

– Tiểu tử kia, ngươi đang nói ai đó? Ngữ khí cuồng vọng thật đấy, lẽ nào ngươi cho rằng mình đánh bại được Đồng Hồng thì trở thành thiên hạ đệ nhất ở học viện hay sao.

Vẻ mặt của Diệp Huyền rất hờ hững:

– Kẻ cuồng vọng hình như là ngươi mới đúng, ngoại trừ ta ra thì trong số những người ở đây, thứ hạng của ngươi là thấp nhất, bất quá, sao ta lại cảm thấy ngươi là kẻ nói nhảm nhiều nhất đây.

– Ngươi nói cái gì?

Sắc mặt của Đoạn Nhận nháy mắt liền trở nên vô cùng khó coi, tức giận đùng đùng.

– Được rồi.

Mắt thấy hai bên sắp xung đột tới nơi, Triệu Duy vội vàng đi ra hòa giải:

– Các vị, các ngươi đều là do ta mời tới cùng đi lịch luyện, ta hy vọng mọi người đều có thể hòa hòa khí khí, dù không thể đồng cam cộng khổ, nhưng cũng đừng nên đấu đá với nhau, Đoạn Nhận, sau này ngươi ít nói một cái, Diệp Huyền huynh đệ là khách do ta mời tới, ngươi bất kính với hắn chính là bất kính với ta.

– Diệp Huyền huynh đệ, ngươi cũng đừng nên để trong lòng, tính tình của Đoạn Nhận chính là như vậy, hơi nóng nảy một chút, thỉnh thoảng lại không xem ai ra gì, nhưng thật ra hắn không phải người xấu.

Bị Triệu Duy nói như vậy, Đoạn Nhận lập tức đứng im một bên không nói chuyện nữa.

Diệp Huyền cũng nhìn ra, Đoạn Nhận này tuy rằng cũng là học viên của học viện, nhưng ở trước mặt Triệu Duy thì có cảm giác như thuộc hạ vậy.

Diệp Huyền gật gật đầu, không ngại nói:

– Nếu Triệu huynh đã nói vậy thì Diệp Huyền ta cũng không phải loại người không nói đạo lý, việc lúc nãy xem như bỏ qua đi.

– A? Ngươi chính là Diệp Huyền?

Một trận tranh cãi nho nhỏ chấm dứt, Thanh Lăng lại kinh ngạc nhìn Diệp Huyền:

– Nghe nói trên đài khiêu chiến, ngươi dùng một chiêu đánh bại Đồng Hồng, lại không sợ uy danh của Thái Tử Minh, thiết cốt tranh tranh, hôm nay được gặp, quả nhiên là có cá tính, xem ra học viện chúng ta lại có thêm một nhân vật thiên tài rồi.

Nàng mỉm cười, từ giọng nói và ánh mắt thì đúng là có vài phần thưởng thức Diệp Huyền.

– Thanh Lăng sư tỷ quá khen rồi.

Diệp Huyền mỉm cười, cũng không nói nhiều.

Lời này của Thanh Lăng, người khác nghe không ra cảm giác gì, nhưng thật ra lại khiến sắc mặt của Đoạn Nhận lại càng khó coi hơn, vừa rồi gã còn muốn chế giễu mỉa mai Diệp Huyền một phen, nhưng nháy mắt ngay cả người xếp hạng cao nhất là Thanh Lăng lại nói như vậy.

Đây đúng là tát thẳng vào mặt của gã mà.

– Nếu như tất cả mọi người đều tới rồi thì chúng ta lên đường đi.

Người đều tới đông đủ rồi, Triệu Duy liền lấy ra một cỗ xe ngựa lớn từ phía sau loạn thạch, mọi người leo lên xe ngựa, nhanh chóng rời đi.

Cấm địa vương thất cũng không phải ở bên ngoài vương thành, mà là nằm trong một phiến sơn mạch cách vương thành một đoạn.

Trải qua nửa ngày đường, xe ngựa rốt cuộc dừng lại trước một mảnh sơn lâm dày đặc.

– Ai đó, nơi này chính là cấm địa vương thất, người tới mau dừng bước.

Xe ngựa vừa dừng lại thì một tiếng quát lớn liền vang lên, ngay sau đó có một đám binh sĩ người mặc khôi giáp tay cầm vũ khí, vây kín xe ngựa, sát khí đằng đằng.

Đám binh sĩ này chính là do vương thất chuyên môn phái tới đây thủ hộ cấm địa này, ngăn cản những võ giả tới từ bên ngoài.

Triệu Duy vì che giấu tai mắt người ngoài, cho nên chỉ cưỡi xe ngựa bình thường chứ không phải xe ngựa chuyên dụng của vương thất, đương nhiên sẽ bị cản lại.

– Là ta.

Triệu Duy xốc mành lên, đưa một khối lệnh bài ra.

– Hóa ra là điện hạ.

Tiểu đội trưởng dẫn đầu thấy thế thì lập tức cúi mình hành lễ, sau đó khoát ray cho xe ngựa đi qua.

Tiếp theo, xe ngựa chạy tới một đoạn, sau khi qua mấy trạm kiểm soát thì mới ngừng lại.

– Các vị, nơi này chính là cấm địa vương thất Thanh Huyền Sơn, mục tiêu của chúng ta cũng nằm ở trong này.

Đi xuống xe ngựa, Triệu Duy giới thiệu cho mọi người.

Xuất hiện trước mặt mọi người là một ngọn núi cao ngất, núi non rừng cây trùng trùng điệp điệp, quái thạch lởm chởm, nhìn về phía xa thì chính là từng mảnh quân doanh, coi như phòng bị sâm nghiêm.

– Đi, chúng ta vào thôi.

Một đám người dưới sự dẫn dắt của Triệu Duy, đi vào bên trong sơn lâm.

Sau khi mấy người Diệp Huyền tiến vào sơn lâm không bao lâu.

Lộc cộc lộc cộc!

Lại thêm một chiếc xe ngựa chậm rãi chạy tới.

Có vài người bước xuống từ trên cỗ xe ngựa kia.

Người dẫn đầu khí vũ hiên ngang, thần thái sáng láng, có một loại cảm giác kiệt ngạo coi trời bằng vung, chỉ là trong ánh mắt lại mang theo vẻ âm lệ.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 22 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box