[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 24 : Chỉ Điểm Tu Luyện (2) (c231-c240)
❮ sautiếp ❯Chương 231: Chỉ Điểm Tu Luyện (2)
Huống hồ gì Diệp Huyền chỉ căn cứ vào kinh nghiệm kiếp trước, sửa sơ sơ lại công pháp gia truyền của bọn họ một chút, đối với hắn mà nói chỉ là chuyện vô cùng đơn giản mà thôi.
Hiện tại chính là xem Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y có tin hắn hay không.
Dù sao thì Diệp Huyền có thể nhìn ra, công pháp mà Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y tu luyện đều là công pháp tổ truyền của gia tộc các nàng, cơ bản không cho phép để lộ ra ngoài, nếu như hai người bọn họ không tin hắn thì Diệp Huyền cũng đành chịu.
– Được!
Đã thấy Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y liếc mắt nhìn nhau một cái rồi đồng thanh đáp lời, căn bản không chút do dự.
Diệp Huyền sờ sờ mũi, hai cô nàng này đúng là tin tưởng mình.
– Ai, Huyền thiếu lại sắp có cuộc sống tốt đẹp cùng hai mỹ nữ rồi, cẩu độc thân như ta đây vẫn nên lăn đi tu luyện thì hơn, ta mệnh phạm thiên sát cô tinh, nhất định phải cô đơn cả đời mà.
Trần Tinh bị đả kích nặng nề, à áu một tiếng, chạy biến về ký túc xá của mình, bắt đầu bế quan.
Không bao lâu sau, Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y đều mang công pháp tu luyện tổ truyền của mình đưa tới phòng của Diệp Huyền.
Công pháp tu luyện của hai người Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y cũng giống như của Trần Tinh, đều là công pháp địa phẩm, theo thứ tự là lãnh sương quyết băng hệ và niết bàn công hỏa hệ.
Với kiến thức của Diệp Huyền, chỉ suy nghĩ một chút liền tiến hành thay đổi vài chỗ nho nhỏ trên hai loại công pháp này, như vậy cũng sẽ không ảnh hưởng tới tiến độ tu luyện của hai người, lại có thể khiến cho công pháp của hai người tăng lên rõ rệt, sau khi sửa lại xong thì Diệp Huyền lại đưa bí tịch lại cho hai người kia.
– Vậy là xong rồi sao?
Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y giật mình nhìn vào công pháp đã sửa đổi trên tay mình, vẻ mặt không dám tin.
Không phải là Diệp Huyền cố ý đùa giỡn người ta đấy chứ? Mới có một phút đồng hồ ngắn ngủi mà hắn đã sửa công pháp xong rồi sao? Đây là công pháp địa phẩm đó, sợ là ngay cả võ tông Ngạo Thiên mạnh nhất ở Lưu Vân Quốc này, cũng không có năng lực cỡ này nha?
Hai người cầm lấy công pháp, bán tín bán nghi, trực tiếp tu luyện luôn trong phòng Diệp Huyền.
Vừa tu luyện một cái thì hai người lập tức chấn động, cách đơn giản nhất để biết được một loại công pháp có cường đại hay không, đó chính là xem tốc độ hấp thu huyền khí thiên địa.
Công pháp càng cường đại thì tốc độ hấp thu huyền khí của thiên địa lại càng nhanh, độ tinh thuần khi chuyển hóa lại càng cao.
Công pháp mà các nàng vẫn luôn tu luyện, cũng coi như đủ cường đại rồi, không ngờ sau khi bị Diệp Huyền sửa lại một chút thôi thì tốc độ tu luyện, tốc độ hấp thu huyền khí thiên địa lại tăng lên gấp đôi so với trước kia.
Sự thay đổi này lập tức khiến cho hai người khiếp sợ ngây người.
Phải biết rằng, đây vẫn là đang tu luyện trong tình trạng mức độ nồng đậm huyền khí thiên địa chỉ bình thường thôi, lấy địa vị của Huyền Linh học viện, bên trong tuyệt đối sẽ có những phòng tu luyện cường đại tồn tại, tới lúc đó, tốc độ tu luyện chẳng phải là sẽ còn nhanh hơn rất nhiều hay sao?
Lúc này hai người thật sự bị Diệp Huyền khiến cho rung động vô cùng.
Ở trong lòng các nàng, Diệp Huyền thoáng cái liền trở nên vô cùng thần bí, giống như xa xôi không cách nào với tới.
Hai cặp mắt đẹp tò mò đánh giá Diệp Huyền, cảm giác giống như khi mỹ nữ nhìn thấy một vật trân bảo tuyệt thế, nháy mắt liền như say như mê.
Tiếp theo hai người đều hỏi ra một vài vấn đề trên công pháp, Diệp Huyền đều giải đáp từng cái một.
Mỗi một câu nói của hắn đều khiến cho hai nàng hiểu ra, trong lòng có chút cảm ngộ.
Đang lúc hân hoan, hai nàng liền hỏi liên miên, mãi cho tới đêm khuya mới lưu luyến ngừng lại, trở về gian phòng của mình.
Trao đổi suốt một đêm cũng khiến cho trong lòng của hai nàng có chút cảm ngộ, vừa trở về liền lập tức bế quan.
Sau khi hai người rời đi, Diệp Huyền cười khẽ một cái, đối với bạn bè, hắn cũng không keo kiệt làm gì, có thể giúp được thì sẽ không che che giấu giấu.
Bất quá, hắn cũng chỉ có thể giúp hai người được bấy nhiêu thôi, quá nhiều thứ nghịch thiên khác, nếu như đưa ra, sợ là không giúp gì được cho các nàng, ngược lại sẽ mang tới tai họa cho các nàng.
Điểm này, không chỉ đối với mấy người Lãnh Dĩnh Oánh, cho dù là đối với mấy người Trần Tinh, Hoa La Huyên, và La Chiến, Diệp Huyền cũng giữ thái độ này.
Những gì hắn có thể giúp thì đều giúp, còn về phần mỗi người có thể đi được bao xa, thì lại là việc hắn cũng không thể quyết định được.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Huyền liền đi tới học viện.
Lúc đi ra khỏi đình viện, Diệp Huyền nhìn thấy mấy gian phòng còn lại cũng đều có người vào ở rồi, chắc là một vài tân sinh khác, hắn cũng không để ý lắm.
Những gì Huyền Linh học viện dạy rất rộng, thời gian lên lớp cũng không cố định, chỉ là lão sư từng niên cấp sẽ bố trí một vài nhiệm vụ cho các học viên hoàn thành, còn lại, đều là học viên tự mình tu luyện.
Ngoài những thứ đó ra thì cuối tuần, lão sư các khoa hệ sẽ tiến hành giảng bài ở thời gian cố định, học viên muốn nghe thì có thể đi, không muốn nghe thì không cần đi cũng được.
Điểm khác với Tinh Huyền học viện chính là trong Huyền Linh học viện, ngoại trừ chương trình học võ đạo thì những khóa học khác cũng được phổ cập rất rộng.
Như luyện dược học, luyện hồn học, luyện khí học, trận văn học chẳng hạn, bất kỳ ai có hứng thú thì có thể đi nghe khóa công khai của các lão sư, không có bất kỳ hạn chế nào.
Đối với những thứ này, Diệp Huyền tự nhiên là không muốn đi nghe giảng làm gì, dựa theo kế hoạch của mình, hắn đi tới hiệp hội luyện dược sư vương thành.
Hiệp hội luyện dược sư của vương thành lớn hơn hiệp hội luyện dược sư ở Lam Nguyệt thành gấp mấy lần, tọa lạc ở nơi phồn hoa nhất của vương thành, vừa mới bước vào thì đã có một trận không khí náo nhiệt ồn ả tấp ngay vào mặt, vô cùng đông đúc tấp nập.
Diệp Huyền đi tới trước mặt một phục vụ sinh:
– Xin hỏi Hoa La Huyên có ở hiệp hội hay không?
– Hoa La Huyên.
Phục vụ sinh kia sững sốt:
– Ngươi nói Hoa trưởng lão sao?
– Hoa trưởng lão?
Diệp Huyền sững sờ, Hoa La Huyên khi nào thì trở thành trưởng lão của hiệp hội luyện dược sư Lưu Vân Quốc rồi.
Phục vụ sinh kia giống như biết rõ nghi hoặc trong lòng Diệp Huyền, cho nên giải thích:
– Vài ngày trước Hoa La Huyên trưởng lão vừa thông qua khảo hạch thiên cấp tứ phẩm luyện dược sư của hiệp hội, trở thành trưởng lão của hiệp hội ta, ngài bây giờ đang ở hiệp hội, xin hỏi ngươi có hẹn trước không?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 232: Khóc Không Ra Nước Mắt (1)
Bởi vì chuyện nực cười chấp pháp đường gây ra ngày ấy, cho nên tin tức Hoa La Huyên trở thành trưởng lão ngày hôm sau đã sớm truyền ra khắp hiệp hội luyện dược sư, chính là vì để tránh xảy ra những việc phiền toái không đáng có.
– Hẹn trước?
Chuyện này thực sự làm khó Diệp Huyền rồi, hắn không ngờ tới sau khi Hoa La Huyên trở thành trưởng lão rồi, muốn gặp lão lại phải hẹn trước.
Bất quá nghĩ lại cũng đúng, một luyện dược sư thiên cấp tứ phẩm, trưởng lão của hiệp hội luyện dược sư, chỉ sợ là không phải ai muốn gặp là gặp được ngay.
Diệp Huyền cũng không nhờ phục vụ sinh kia thông báo, hắn không có hẹn trước, người khác cũng sẽ không thông báo giúp hắn, chỉ giúp hắn đăng kí lưu tin nhắn lại, đợi tới tối nay lại thống nhất lại rồi giao tới phòng làm việc của Hoa La Huyên chờ trả lời.
– Vậy hiệp hội luyện dược sư các ngươi có sản xuất ngũ hành chi tinh hay không?
Mục đích của Diệp Huyền khi tới đây lần này chính là vì ngũ hành chi tinh, chỉ cần có thể mua được thì có tìm được Hoa La Huyên hay không cũng không sao.
– Ngũ hành chi tinh?
Phục vụ sinh cầm lấy một quyển sách trên bàn ra tra, sau khi tra cả buổi trời mới đột nhiên lắp bắp kinh hãi:
– Vị tiên sinh này, ngũ hành chi tinh mà ngươi muốn tìm là bảo vật ngũ giai, thuộc loại tài nguyên khan hiếm, chúng ta nơi này không có ghi lại, cho nên cũng không biết là có hay không.
Bất quá nếu như muốn mua loại bảo vật này thì dựa theo quy định của hiệp hội luyện dược sư chúng ta, đều phải là luyện dược sư tam phẩm trở lên mới có tư cách mua, ngay cả luyện dược sư tam phẩm cũng phải tự mình nói chuyện với hiệp hội mới được.
Nàng thoáng kinh ngạc nhìn Diệp Huyền, thật không ngờ vị thiếu niên thoạt nhìn không lớn lắm này hết tìm Hoa trưởng lão xong lại muốn mua ngũ hành chi tinh, bảo vật ngũ giai thế này, đừng nói là một thiếu niên, cho dù là luyện dược đại sư cũng rất ít khi nào cần dùng tới.
Diệp Huyền không biết nói sao, xem ra việc này vẫn phải tìm Hoa La Huyên thôi.
– Từ Giai, ngươi đang làm gì đó?
Một nam tử mặc hắc bào đi tới, vẻ mặt cao ngạo, nhìn thấy gã đi vào, không ít phục vụ sinh đều lộ ra vẻ cung kính.
Từ Giai xoay người lại, sau khi nhìn thấy đối phương thì thần sắc cũng nghiêm túc lên mang theo vẻ kính nể, cung kính nói:
– Phí Huyền chấp sự, vị tiên sinh này nói muốn mua ngũ hành chi tinh.
– Ngũ hành chi tinh?
Nam tử hắc bào cũng giật mình kinh ngạc, vội đưa mắt nhìn Diệp Huyền, nhìn vào quần áo trên người hắn thì hơi nhướng mày, trên mặt lại mang theo vẻ ngạo nghễ lần nữa.
– Ngũ hành chi tinh là bảo vật ngũ giai, giá ít nhất cũng trăm vạn huyền tệ, hơn nữa không phải luyện dược sư tam phẩm trở lên thì không thể mua, ngươi là người nơi khác đúng không.
Nói xong, gã không nhìn Diệp Huyền nữa mà quay sang nói với Từ Giai:
– Tài liệu lần trước ta bảo ngươi tìm đã chuẩn bị đủ chưa?
Từ Giai cung kính nói:
– Bẩm Phí Huyền chấp sự, danh sách mà ngươi đưa cho ta phần lớn đều đã tìm đủ rồi, chỉ là có một loại hinh nguyên thảo là còn chưa có.
Phí Huyền nhíu mày:
– Sao làm việc lằng nhằng chậm chạp như vậy, thôi được rồi, ngươi đưa những loại tài liệu khác tới phòng luyện chế của ta trước đi, còn hinh nguyên thảo kia chờ khi nào có thì lại đưa tới sau.
– Dạ!
Từ Giai không nói hai lời, lập tức muốn theo chân Phí Huyền rời đi.
– Đợi đã.
Sắc mặt Diệp Huyền trầm xuống:
– Chuyện của ta ở đây còn chưa làm xong kia mà.
Chuyện của mình còn chưa xong thì phục vụ sinh này nửa đường đã bị người khác lôi đi, đây là thế nào.
Từ Giai khựng lại, xoay người, trên mặt lộ ra vẻ áy náy nói:
– Vị tiên sinh này, ngươi muốn mua ngũ hành chi tinh, ta chỉ là một phục vụ sinh, thật sự không thể làm chủ được.
Phí Huyền nhíu mày, nói với vẻ không kiên nhẫn:
– Tiểu tử, không phải ta đã nói với ngươi rồi sao? Giá của ngũ hành chi tinh ít nhất cũng phải tới trăm vạn huyền tệ, không nói tới chuyện ngươi có mua nổi hay không, nhưng theo như quy định thì chỉ có luyện dược sư tam phẩm trở lên mới có thể mua được, không phải ngươi nói muốn mua thì có thể mua được đâu.
Nhìn thấy thiếu niên này không biết điều như vậy, trong lòng Phí Huyền có chút khó chịu.
Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Bây giờ ta không muốn mua ngũ hành chi tinh nữa, ta muốn gặp Hoa La Huyên.
– Hoa trưởng lão?
Phí Huyền sửng sốt, sao đó liền cười lạnh:
– Hừ, ngươi có hẹn trước hay không? Hoa trưởng lão không phải bất kỳ kẻ nào muốn gặp là có thể gặp được đâu.
Theo như gã thấy thì thiếu niên ăn mặc bình thường như Diệp Huyền, mấy ngày nay không biết nghe được tin tức của Hoa La Huyên ở đâu cho nên mới không biết trời cao đất rộng là gì chạy tới đây tìm gặp Hoa trưởng lão.
Từ Giai cũng cười khổ, vừa mới chuẩn bị mở miệng giải thích thì đã thấy Diệp Huyền lấy ra một vật, lời nàng đang định nói ra lập tức bị nuốt trở lại vào bụng, mở to hai mắt.
– Mặc dù ta không có hẹn trước, nhưng là một luyện dược sư nhị phẩm của hiệp hội luyện dược sư, muốn gặp Hoa La Huyên, kiểu gì cũng có tư cách để các ngươi thông báo một tiếng đấy chứ!
Thứ Diệp Huyền cầm trong tay đúng là huy chương luyện dược sư nhị phẩm của hắn.
Đối với huy chương chứng minh thân phận luyện dược sư này, Diệp Huyền vẫn luôn không để trong lòng, không ngờ tới lúc cần thì đúng là vẫn có chút tác dụng.
Từ Giai không khỏi đưa mắt nhìn Phí Huyền.
Ánh mắt Phí Huyền vốn mang theo vẻ không coi ra gì lập tức trở nên ngưng trọng, thân là chấp sự hiệp hội luyện dược sư ở vương thành, và là luyện dược sư nhị phẩm, gã đương nhiên có thể nhìn ra, huy chương mà Diệp Huyền lấy ra giống hệt với huy chương của mình, chính là huy chương nhị phẩm hàng thật giá thật.
Một luyện dược sư nhị phẩm, tuy rằng không có tư cách trực tiếp gặp trưởng lão, nhưng để người ta thông báo một tiếng thì cũng không thành vấn đề,
– Thông báo giúp hắn đi.
Phí Huyền quay sang Từ Giai nói, nhìn về phía Diệp Huyền với ánh mắt nghiền ngẫm, khóe miệng cũng mang theo lãnh ý nhàn nhạt.
Theo như gã thấy, thiếu niên còn trẻ như Diệp Huyền, tuyệt đối không thể nào là luyện dược sư nhị phẩm được, nhưng huy chương của hắn lại không phải đồ giả, như vậy xem ra nhất định là mượn từ chỗ luyện dược sư nhị phẩm nào đó thân thiết với hắn rồi.
Nếu như Hoa trưởng lão quyết định đồng ý gặp thiếu niên này thì gã sẽ xem như chuyện này chưa từng xảy ra, nhưng nếu như Hoa trưởng lão không chịu gặp hắn thì Phí Huyền quyết định, nhất định phải cho đối phương một bài học nhớ đời.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 233: Khóc Không Ra Nước Mắt (2)
Chẳng những là thiếu niên này, mà cả luyện dược sư nhị phẩm sau lưng của hắn cũng phải thừa nhận lửa giận của Phí Huyền.
Ở Thiên Huyền Đại Lục này, huy chương của luyện dược sư vô cùng thần thánh, mỗi người đều có một cái thuộc về mình, không thể tùy tiện đưa cho người khác mượn để ra vẻ làm màu được.
Trong lòng gã đang nghĩ như vậy thì trên lầu đột nhiên truyền tới một giọng nói sang sảng.
– Ha ha ha, Huyền thiếu, rốt cuộc ngươi cũng tới đây rồi, là ta sơ suất, là ta sơ suất rồi.
Hoa La Huyên cười hớn hở, vội vã chạy xuống từ trên lầu, Từ Giai đi lên thông báo không biết đã bị lão quăng ở đâu rồi.
Vừa xuống tới nơi thì Hoa La Huyên lập tức ôm chầm lấy Diệp Huyền.
– Lão đầu chết tiệt này, mau buông ra đi.
Diệp Huyền thật không còn đường nào để nói, bị một lão nhân tám chục tuổi ôm chầm trước mặt mọi người thế này, cảm giác kia khỏi phải nói ghê tới mức nào.
Hơn nữa Hoa La Huyên đã đột phá thiên võ sư tứ giai, bị lão ôm như vậy, Diệp Huyền không thể ra tay hung ác, cho nên thật không biết phải làm thế nào với lão.
– Ha ha ha, là do ta kích động quá, Huyền thiếu, mặc kệ có chuyện gì, tới phòng làm việc của ta rồi lại nói.
Hoa La Huyên một bộ lão ngoan đồng, vỗ vỗ vai của Diệp Huyền, ôm hắn đi lên lầu.
– Lão già chết tiệt, mau buông ra!
Diệp Huyền đứng tại chỗ không động đậy, nhìn chằm chằm vào bàn tay Hoa La Huyên đang ôm mình, tức giận mắng lên.
– Ha ha, Huyền thiếu, là tại ta kích động quá đó mà!
Hoa La Huyên cười toe toét, vô cùng vui vẻ.
Một màn này bị Phí Huyền đứng bên cạnh và Từ Giai đang đi từ trên lầu xuống nhìn thấy, khiến cho cả hai giật mình trợn mắt há mồm.
Đặc biệt là Phí Huyền, sau lưng đổ mồ hôi lạnh toát, áo trong nháy mắt liền ướt sũng.
Ông trời ơi, đây là vị Hoa trưởng lão uy phong lẫm lẫm, dám lên tiếng mắng chấp sự của chấp pháp đường, mắng luôn cả Hòa Thân Vương kia đây sao?
Đứng trước mặt thiếu niên này sao giống như đứa nhỏ thế này?
Lúc này, trong lòng Phí Huyền chợt lạnh, ngay cả ý muốn tự sát cũng có.
Gã nơm nớp lo sợ, đi tới trước mặt mấy người Diệp Huyền, cung kính nói:
– Hoa trưởng lão…
– Có chuyện gì?
Hoa La Huyên mới ban nãy còn cười toe toét với Diệp Huyền nhíu mày quay sang nhìn Phí Huyền một cái, ánh mắt thản nhiên hờ hững.
Tim Phí Huyền đập bùm bụp, lộ ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
– Không có gì hết, không có gì hết, ta chỉ muốn hỏi Hoa trưởng lão có cần ta giúp gì hay không, còn có, lúc nãy tại hạ có mắt không tròng, đắc tội với bằng hữu của Hoa trưởng lão, cho nên….
– Cái gì?
Hoa La Huyên trợn mắt, nhìn về phía Diệp Huyền, nhíu mày nói:
– Huyền thiếu, vừa rồi tên tiểu tử này đắc tội với ngươi sao?
– Chuyện nhỏ mà thôi, bỏ đi, tới phòng làm việc của ngươi đi, ta có việc muốn nói với ngươi.
Diệp Huyền thản nhiên nói, chút chuyện nhỏ lúc nãy hắn căn bản không để trong lòng.
Nhưng đối với Hoa La Huyên mà nói thì không thể để như vậy được, lão hung hăng trừng mắt nhìn Phí Huyền một cái.
– Ngươi chờ đó, lát nữa ta tính sổ với ngươi sau, Huyền thiếu, đi thôi, tới phòng làm việc của ta trước đã.
Hai người sóng vai mà đi, rất nhanh liền biến mất trong tầm mắt của mọi người.
– Phí Huyền chấp sự, tài liệu của ngươi….
Từ Giai đi tới trước, nhỏ giọng nói.
– Tài liệu cái gì mà cái liệu, Từ Giai, ta bị ngươi hại chết rồi.
Vẻ mặt của Phí Huyền thật sự là khóc không ra nước mắt, trong lòng còn lo lắng không yên, gã bây giờ nào còn tâm trạng gì để luyện chế nữa, chỉ mong sao lát nữa Hoa trưởng lão nhân từ tốt bụng, phạt mình nhẹ nhẹ một chút.
Không ít người ở đây nhìn thấy màn này đều nhìn Phí Huyền chấp sự với ánh mắt đồng tình thương xót, thiếu niên có thể khiến cho Hoa trưởng lão nhiệt tình tới cỡ này há lại là nhân vật bình thường hay sao?
Phí Huyền này gần đây ở hiệp hội luyện dược sư kiêu ngạo thành thói, mắt chó nhìn người thấp, bây giờ rốt cuộc đá trúng cục sắt rồi.
– Ngươi muốn tìm ngũ hành chi tinh?
Trong văn phòng, sau khi Hoa La Huyên nghe xong mục đích tới đây của Diệp Huyền xong thì không nói hai lời, lập tức phân phó cho người đi tới kho hàng của hiệp hội luyện dược sư tìm kiếm.
Mình có thể đột phá luyện dược sư tứ phẩm đều là nhờ vào công lao của Diệp Huyền, hôm nay Diệp Huyền muốn cái gì thì Hoa La Huyên căn bản sẽ không thắc mắc nửa lời.
Chấp sự được phái đi tìm nhanh chóng quay lại bẩm báo:
– Hoa trưởng lão, ta đã hỏi chấp sự phụ trách tài liệu rồi, trước mắt trong kho hàng của hiệp hội luyện dược sư chúng ta không còn ngũ hành chi tinh, khối cuối cùng tháng trước đã bị Hà hội trưởng dùng xong rồi.
Hoa La Huyên nhướng mày:
– Vậy khi nào thì có nữa?
Chấp sự kia đáp:
– Thuộc hạ cũng hỏi rồi, quản sự phụ trách tài liệu nói ngũ hành chi tinh thuộc loại bảo vật cao giai, là tài nguyên khan hiếm, bình thường phải mấy tháng mới tìm được một khối.
Trên mặt Hoa La Huyên lộ ra vẻ bất đắc dĩ:
– Huyền thiếu, ngươi cũng nghe đó, vậy đi, bây giờ ta với ngươi đi tới phòng đấu giá của vương thành hỏi thử xem đi.
Một lúc sau, Diệp Huyền và Hoa La Huyên liền đi ra khỏi phòng đấu giá của vương thành.
– Không ngờ ngay cả phòng đấu giá này cũng không có ngũ hành chi tinh.
Hoa La Huyên nhíu mày.
– Như vầy đi, lát nữa ta sẽ nghĩ cách tới hoàng cung tìm thử, có lẽ có thể tìm được một khối, nếu như thực sự không có nữa thì cũng chỉ có thể đợi tới lúc phòng đấu giá và hiệp hội luyện dược sư có mà thôi, dựa theo những gì phòng đấu giá nói thì tối đa một tháng là bọn họ có thể tìm được rồi.
Diệp Huyền sờ sờ mũi, chỉ có thể gật đầu.
Hắn cũng biết ở nước nhỏ như Lưu Vân Quốc thì ngũ hành chi tinh này rất quý hiếm, nhưng dù sao cũng chỉ là bảo vật ngũ giai mà thôi, cứ tưởng là tới hiệp hội luyện dược sư thì có thể tìm được.
Nào ngờ chẳng những hiệp hội luyện dược sư không có, mà ngay cả phòng đấu giá của vương thành cũng không có, vậy thì khó làm rồi.
Cả Lưu Vân Quốc này, nếu nói nơi có nhiều bảo vật nhất thì ngoại trừ hoàng cung ra cũng chỉ có phòng đấu giá và hiệp hội luyện dược sư, bây giờ hai nơi kia tìm qua đều không có, xem ra quả thật chỉ có thể chờ Hoa La Huyên nghĩ cách vào bảo khố hoàng cung tìm thử xem mà thôi.
Sau khi hàn huyên cùng Hoa La Huyên một lúc thì hai người liền tách ra.
Dọc theo đường đi, Diệp Huyền nghĩ, nếu như Hoa La Huyên vào hoàng cung cũng không tìm thấy thì mình nên làm gì bây giờ, không biết thế nào lại đi tới trước mặt một tòa kiến trúc hùng vĩ,
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 234: Luyện Hồn Sư Khảo Hạch (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 235: Luyện Hồn Sư Khảo Hạch (2)
Sau khi Diệp Huyền bước vào, thái độ thản nhiên như không, hoàn toàn trái ngược với vẻ nơm nớp lo sợ của biết bao nhiêu người từng bị khảo hạch trước đây, lập tức khiến cho trong lòng của gã vô cùng khó chịu.
– Thôi thôi…
Quan chủ khảo ngồi ở giữa phất tay, ngăn gã quát tháo, mỉm cười mở miệng nói:
– Người trẻ tuổi, sốt ruột nóng vội một chút cũng là bình thường thôi, đã như vậy thì bây giờ bắt đầu khảo hạch thôi.
Khảo hạch luyện hồn sư nhất phẩm, cần có ba khảo quan cùng lúc tiến hành, quan chủ khảo phải là luyện hồn sư nhị phẩm, hai người còn lại thì phải là luyện hồn sư nhất phẩm, ý kiến cuối cùng chính là lấy vị quan chủ khảo kia làm chủ.
– Có lẽ ngươi cũng không biết rõ lắm về khảo hạch luyện hồn sư nhất phẩm, bây giờ ta sẽ nói đơn giản là thế này, khảo hạch luyện hồn sư nhất phẩm chia làm ba bước.
– Bước đầu tiên là khảo cường độ hồn lực.
– Bước thứ hai là khảo năng lực câu thông hồn lực.
– Bước thứ ba chính là kiểm tra năng lực khống chế võ hồn.
– Chỉ có qua được ba bước này thì ngươi mới có thể chính thức trở thành một vị luyện hồn sư.
Diệp Huyền gật đầu.
Thực ra thì hắn rất rành mấy việc khảo khí luyện hồn sư này, bất quá bây giờ cũng không cần phải thể hiện ra làm gì.
– Lương Bác, ngươi đi kiểm tra cường độ hồn lực của hắn đi.
Quan chủ khảo kia thản nhiên nói.
– Vâng.
Vị phó khảo quan tên Lương Bác kia đi tới trước mặt Diệp Huyền, lạnh lùng nói:
– Ngươi, tới trước dụng cụ kia đi, khi nào ta nói bắt đầu thì đưa hồn lực của ngươi vào trong đó.
Thái độ của gã rất tệ, sắc mặt lạnh như băng, vẻ mặt cau có khó chịu như thể Diệp Huyền thiếu nợ gã vậy.
Diệp Huyền cũng không so đo làm gì, đi tới trước dụng cụ, đặt tay lên trên chỗ đo lường, trong nháy mắt khi đối phương mở dụng cụ lên thì truyền một đạo hồn lực vào bên trong dụng cụ.
Sau khi làm xong thì Diệp Huyền mới lấy tay xuống.
– Ai cho ngươi bỏ tay xuống?
Tên phó khảo quan kia lập tức quát lên:
– Dụng cụ đo lường hồn lực, cần phải đợi cho dụng cụ có phản ứng thì mới có thể ngừng phát ra hồn lực, bằng không căn bản không thể thắp sáng hồn thạch bên trên dụng cụ, ngươi làm như vậy thì còn kiểm tra cái gì nữa….
Gã còn chưa dứt lời thì ong một tiếng, hồn thạch màu trắng bên trên dụng cụ kiểm tra kia đột nhiên phát ra một đạo quang mang màu trắng mờ ảo, đồng thời, khắc độ bên dưới hồn thạch cũng nhanh chóng dâng lên.
Khắc độ màu trắng dâng lên, rất nhanh liền tới vị trí đánh dấu nhất phẩm, sau đó dưới ánh nhìn của mấy người, lại kéo lên một chút nữa, lúc này liền dừng lại ở giữa dấu chỉ nhất phẩm và nhị phẩm.
Lương phó khảo quan kia nghẹn lại ở cổ, trên mặt xuất hiện chút xấu hổ, tức giận đùng đùng trừng mắt nhìn Diệp Huyền.
Trên mặt quan chủ khảo kia lập tức lộ ra vẻ kinh thán, đột nhiên đứng lên:
– Cư nhiên là hồn lực nhất phẩm trung đẳng, hồn lực của đứa nhỏ này thật mạnh!
Luyện hồn sư bình thường tiến hành khảo hạch luyện hồn sư nhất phẩm hồn lực cơ bản đều chỉ miễn cưỡng đạt tới cường độ nhất phẩm mà thôi, đạt tới nhất phẩm trung đẳng như Diệp Huyền thì rất hiếm khi có.
Huống hồ gì Diệp Huyền lại là một thiếu niên mới chỉ mười lăm tuổi.
Bọn họ không biết rằng đây căn bản là kết quả do Diệp Huyền tận lực thu liễm hồn lực của bản thân rồi, chỉ mới thi triển ra có một nửa mà thôi, nếu như biết được điều này sợ là bọn họ sẽ khiếp sợ tới mức lọt tròng rồi.
– Được rồi, ngươi đã qua được bước kiểm tra đầu tiên rồi, bây giờ tiến hành bước thứ hai, kiểm tra năng lực câu thông hồn lực.
Quan chủ khảo mở miệng nói, vừa định phân phó người bên cạnh thì lại nghe vị Lương phó khảo quan kia mở miệng nói:
– Tùy đại sư, để ta làm đi, đỡ phiền tới Ôn huynh.
Vị Tùy đại sư quan chủ khảo kia gật đầu.
– Nếu đã như vậy thì làm phiền Lương Bác ngươi rồi.
Lương phó khảo quan khiêm tốn nói một câu, nhanh chóng đi tới gian phòng bên cạnh, không bao lâu sau liền truyền tới một hồi tiếng thú rống, chỉ thấy trong tay của vị Lương phó khảo quan kia cầm một con yêu lang màu đen hung dữ, nhốt nó vào trong một lồng sắt lớn ở trong phòng.
Sau khi làm xong mọi việc thì vị Lương phó khảo quan kia nhìn Diệp Huyền đầy vẻ quỷ dị, khóe miệng mang theo nụ cười lạnh như có như không.
– Diệp Huyền, đợt kiểm tra thứ hai này chính là kiểm tra khả năng câu thông của hồn lực luyện hồn sư, con thanh mộng lang trước mắt ngươi là một con huyền thú nhất giai, ngươi chỉ cần tiến hành dùng hồn lực câu thông với nó, trấn an nó lại, chỉ cần trong vòng một phút đồng hồ khiến cho nó yên tĩnh lại thì xem như ngươi đã vượt qua bước thứ hai rồi.
Tùy đại sư quan chủ khảo nói lại quy tắc của bước thứ hai.
Diệp Huyền gật đầu, đi tới trước lồng sắt.
– Hống hống!
Con thanh mộng lang này nhìn thấy Diệp Huyền bước tới thì lập tức tức giận tru lên, thân thể không ngừng lăn lộn trong lồng sắt, va chạm với lồng sắt phát ra tiếng leng keng, có vẻ như nó rất nóng tính và cuồng bạo.
Quan chủ khảo nhướng mày, thầm nghĩ sao hôm nay thanh mộng lang lại táo bạo hơn bình thường thế này?
Lương phó khảo quan đứng bên cạnh thì trong mắt lặng lẽ toát ra một chút ý cười âm lãnh.
– Hừ, ai kêu tên tiểu tử này ban nãy khiến cho ta mất mặt như vậy, ta muốn xem xem hắn thông qua khảo hạch này kiểu gì.
Lúc trước gã xung phong nhận việc đưa con thanh mộng lang này ra đương nhiên cũng không phải tốt lành gì, trong lúc dẫn ra thì gã âm thầm dùng hồn lực tấn công con thanh mộng lang này một phen, khiến cho nó nháy mắt liền trở nên cực kỳ bạo ngược.
Muốn trấn an một con thanh mộng lang đang cuồng bạo thì khó hơn bình thường gấp mấy lần.
Diệp Huyền lẳng lặng nhìn con thanh mộng lang trước mặt, đời này đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy huyền thú.
Trong suy nghĩ của võ giả bình thường, huyền thú cũng giống như yêu thú vậy, đều là một loại thú, ngoại trừ việc trong cơ thể yêu thú có yêu hạch, trong cơ thể huyền thú có hồn tinh ra thì hai loài không khác gì nhau.
Thậm chí trên một số thư tịch phổ cập toàn dân của đại lục cũng gộp chung huyền thú và yêu thú lại với nhau.
Nhưng thân là hồn hoàng bát phẩm, Diệp Huyền lại biết rõ, huyền thú và yêu thú hoàn toàn là hai loại sinh vật khác nhau.
Hắn từng nhìn thấy trên một bản cổ tịch có viết thế này: Truyền thuyết kể rằng thần linh thượng cổ tạo ra ba loại sinh vật trên nhân gian, ba loại sinh vật này chính là con người, yêu thú và huyền thú.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 236: Thần Hồ Kỳ Kỹ
Yêu thú tu luyện nhục thân, chúng nó có được thân thể cường hãn, sống trên sơn lĩnh hoang dã, là kẻ thù của nhân loại, thường xuyên ra ngoài liệp sát nhân loại.
Còn huyền thú thì lại khác, chúng nó thu nạp tinh hoa nhật nguyệt, huyền khí thiên địa, tu luyện hồn lực, huyền thú càng cường đại thì hồn lực càng khủng bố, thậm chí còn có thể khống chế được yêu thú, vì vậy cho nên một con huyền thú cường đại bình thường sẽ có rất nhiều yêu thú bảo hộ.
Nhưng hồn tinh trong cơ thể của chúng nó cũng là thứ tốt nhất để đề thăng võ hồn của võ giả, cho nên con người mới thích liệp sát huyền thú nhất.
Vì phòng ngừa bị liệp sát cho nên huyền thú bình thường đều ở tận sâu trong sơn lâm, rất khó tìm ra.
Nghe nói một vài huyền thú cường đại thậm chí còn có thể hóa thân thành hình người, đi lại trong thế giới loài người, xuất quỷ nhập thần.
Mà luyện hồn sư trong nhân loại thực ra cũng giống với huyền thú mà thôi, cũng tu luyện hồn lực, bất quá hồn lực của con người và hồn lực của huyền thú lại vô cùng giống nhau, cho nên dù luyện hồn sư chưa chắc đã khống chế được yêu thú, nhưng lại có thể thử dùng hồn lực để tiến hành câu thông cùng huyền thú.
Lấy kiến thức và tạo nghệ của Diệp Huyền thì sao có thể không biết con thanh mộng lang này đã bị Lương Bác động tay động chân vào rồi.
Bất quá hắn cũng không nói ra, chỉ lẳng lặng đi tới trước lồng sắt, đôi mắt lẳng lặng nhìn vào con thanh mộng lang này, đồng thời có một cỗ hồn lực yếu ớt lặng lẽ lan ra, tiếp xúc với thanh mộng lang.
Đồng thời hắn cũng chậm rãi vươn tay ra, đưa vào bên trong lồng sắt này, giống như muốn sờ đầu của con thanh mộng lang bên trong.
– Hống, hống!
Trong lồng sắt, thanh mộng lang tức giận gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, miệng to như chậu máu há ra nhào về phía Diệp Huyền.
– Tiểu tử này muốn làm gì vậy?
Tùy Nghiêm đại sư và một vị phó khảo quan còn lại đều cảm thấy kinh ngạc, siết chặt hai tay.
Còn tên Lương phó khảo quan kia thì nhếch môi cười lạnh: Tiểu tử này cư nhiên còn muốn tới gần để phục tùng con thanh mộng lang này, đúng là tự tìm đường chết, mong sao cho con thanh mộng lang này cắn đứt tay của hắn cho rồi.
Ngay lúc tên Lương Bác kia cười thầm trong bụng thì Diệp Huyền đang đứng trước lồng sắt đột nhiên lạnh lùng quát to một tiếng.
– Nghiệt súc, còn không mau quỳ xuống cho ta.
Ngao ô!
Một màn khiến cho cả ba người khiếp sợ đã xảy ra, con thanh mộng lang mới nãy còn vô cùng táo bạo hung tàn, sau khi nghe Diệp Huyền quát to thì đột nhiên ư ử một tiếng như một con chó nhỏ vậy, nằm phịch xuống, còn tay phải của Diệp Huyền thì cứ thế vuốt ve đỉnh đầu của nó, nó cũng không hề nhúc nhích nữa.
Con thanh mộng lang nhất giai mới khi nãy còn vô cùng bạo ngược, lúc này lại như một chú chó nhỏ ngoan ngoãn nằm sát bên người Diệp Huyền.
Xoạt một tiếng.
Quan chủ khảo Tùy Nghiêm đột nhiên đứng phắt dậy, vẻ mặt kinh hãi, ngay cả chiếc ghế sau lưng gã bị gã đụng trúng đổ lông lóc gã cũng không phát hiện.
Gã ngạc nhiên há to miệng, khiếp sợ nhìn cảnh tượng trước mắt, đây quả thực là huyền thú thanh mộng lang nhất giai hung tàn khi nãy đây sao, không phải là một con chó lông vàng khoác da sói?
Tên Lương phó khảo quan kia thì trợn mắt to hơn, vẻ mặt không dám tin, nghẹn họng nhìn trân trối, thiếu chút nữa là trừng rớt tròng mắt.
Không thể nào, sao có thể như vậy được.
Rõ ràng ta đã chọc giận con thanh mộng lang này rồi mà, sao tiểu tử này có thể trấn an nó lại được, cho dù là đổi lại cho ta tới làm thì trong vòng một phút đồng hồ cũng chưa chắc làm được như vậy.
Rốt cuộc tiểu tử này đã dùng yêu pháp gì đây?
Trong lòng của gã vô cùng rung động.
– Ba vị khảo quan, cửa thứ hai này ta qua rồi chứ?
Diệp Huyền thu tay lại, không để ý tới vẻ chấn kinh của ba người kia, thản nhiên hỏi.
– Thông qua, đương nhiên thông qua.
Tùy Ngiêm gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Diệp Huyền vô cùng ngưng trọng, ánh mắt kia giống như mới gặp hắn lần đầu tiên vậy.
– Ngươi đã thông qua bước thứ nhất và bước thứ hai rồi, như vậy bây giờ liền bắt đầu bước khảo hạch thứ ba, ải thứ ba này chính là khảo nghiệm khả năng khống chế võ hồn thực tế của một luyện hồn sư, đồng thời, đây cũng là bước khó nhất trong khảo hạch luyện hồn sư.
– Như vậy ngươi có biết vì sao khảo hạch luyện hồn sư lại coi đây là điểm quan trọng nhất hay không?
Tùy Nghiêm nghiêm nghị nhìn về phía Diệp Huyền.
Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Là bởi vì luyện hồn sư vô cùng quan trọng ở Thiên Huyền đại lục này, cũng là nghề nghiệp vô cùng thần thánh, các luyện hồn sư có tư cách giúp võ giả tiến hành đánh thức võ hồn, nếu như lại xen lẫn những kẻ không ra gì, nếu như trong quá trình đánh thức võ hồn gặp phải chuyện ngoài ý muốn gì thì sẽ hủy đi cả đời của một võ giả.
– Cho nên, khả năng khống chế võ hồn chính là thứ quan trọng nhất cần phải kiểm tra của luyện hồn sư.
Tùy Nghiêm thỏa mãn gật đầu, trong mắt cũng có chút kinh ngạc.
Luyện hồn sư bình thường, trước khi trở thành luyện hồn sư rất ít khi hiểu được điều này, nhưng câu trả lời của Diệp Huyền lại khiến cho gã vô cùng thỏa mãn.
– Nếu như ngươi đã biết rõ thì tốt rồi, bây giờ bắt đầu tiến hành bước khảo hạch thứ ba.
– Tùy đại sư, lần này cũng để cho ta làm đi.
Lương phó khảo quan không thể đợi được mà bước lên trước nói.
Lần trước không thể khiến cho Diệp Huyền thất bại, khiến cho trong lòng gã vô cùng khó chịu, cho nên muốn giở trò ngáng chân Diệp Huyền lần nữa.
– Lương Bác, ngươi lui ra một bên cho ta, lần này, ta muốn tự mình khảo hạch.
Tùy Nghiêm đại sư lạnh lùng nhìn Lương Bác một cái.
Thân là một luyện hồn sư nhị phẩm, sao gã lại không nhìn ra con thanh mộng lang khi nãy có chút khác thường kia chứ, mặc dù không có chứng cứ rõ ràng là do Lương Bác động tay động chân, nhưng trong lòng gã lại biết rất rõ.
Lương Bác còn muốn lên tiếng nói tiếp, nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị của Tùy Nghiêm đại sư thì lập túc khúm núm lui xuống, ánh mắt nhìn về phía Diệp Huyền lại càng âm lãnh.
– Khảo hạch cửa thứ ba này cũng rất đơn giản, chỉ cần ngươi có thể dùng hồn lực khiến cho võ hồn chi lực của ta phóng xuất ra tạo thành một đồ án nào đó là xem như thông qua.
Tùy Nghiêm nói xong thì trong cơ thể đột nhiên phóng xuất ra một cỗ võ hồn chi lực cường đại, một đạo hư ảnh màu đen chậm rãi xuất hiện trước mặt gã, giống như một cái bóng phiêu miểu hư vô.
Tuy rằng không quá mức thấu hiểu lẫn nhau, nhưng sau khi tiếp xúc qua một chút liền khiến Diệp Huyền biết rõ, Tùy Nghiêm này là một người chính trực.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 237: Nhận Nhiệm Vụ (1)
Hắn cười khẽ một tiếng, nói:
– Vậy ngươi nhớ xem cho kỹ.
Lời vừa dứt thì trong mắt Diệp Huyền đột nhiên bắn ra một đạo tinh quang.
Oong!
Một cỗ hồn thức cường đại đột nhiên bắn ra từ trong đầu của Diệp Huyền, cỗ hồn thức này giống như có được lực lượng thần bí nào đó, vừa rơi vào trên cỗ võ hồn chi lực màu đen do Tùy Nghiêm phóng xuất ra thì cỗ võ hồn chi lực phiêu miểu hư vô đang vặn vẹo không ngừng kia lại nhanh chóng biến hình.
Từ hình tam giác biến thành hình tứ giác, lại tiếp tục biến thành ngôi sao năm cánh, cuối cùng lại biến thành một đóa hoa xinh đẹp vô ngần, tinh diệu tuyệt luân từ từ nở rộ.
Một màn này khiến cho một vị phó khảo quan khác phải trợn mắt há mồm, triệt để trợn tròn mắt kinh ngạc.
– Thần hồ kỳ kỹ, đúng thật là thần hồ kỳ kỹ.
Tùy Nghiêm thì thào mở miệng, trong thanh âm mang theo vẻ không dám tin.
Thân là người phóng xuất võ hồn chi lực, lại là luyện hồn sư nhị phẩm, gã là người biết rõ ràng nhất Diệp Huyền đã làm gì.
Trong suốt quá trình, hồn thức do Diệp Huyền phóng xuất ra một mực khống chế ở mức độ luyện hồn sư nhất phẩm, chưa từng tăng cường một phân nào, nhưng khả năng khống chế huyền thức của hắn cũng đã đạt tới tình trạng tùy tâm sở dục.
Đưa tay lên ngực tự hỏi, nếu như mình và Diệp Huyền đổi chỗ, Tùy Nghiêm cũng không hề cho rằng mình có thể làm tốt hơn Diệp Huyền được.
– Tư chất ngút trời, đúng là tư chất ngút trời!
Lúc này trong lòng của gã chỉ có một suy nghĩ này mà thôi.
Thu hồi hồn thức, Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Ba vị khảo quan, ta đã thông qua khảo hạch rồi chứ?
– Thông qua rồi, đương nhiên là thông qua rồi.
Tùy Nghiêm mở miệng nói, sau đó lại cười khổ:
– Nếu như ngay cả biểu hiện của ngươi như khi nãy mà còn không thông qua thì trên đời này cũng không còn ai có thể thông qua khảo hạch luyện hồn sư nhất phẩm nữa rồi.
Ngữ khí của Tùy Nghiêm mang theo một chút bất đắc dĩ, nhưng đây là những lời thật từ tận đáy lòng của gã, gã làm quan chủ khảo chịu trách nhiệm khảo hạch luyện hồn sư nhất phẩm ở hồn sư tháp của vương thành lâu như vậy, Diệp Huyền là luyện hồn sư duy nhất trải qua quá trình khảo hạch hoàn mỹ nhất mà gã từng thấy.
Ngay cả Lương Bác luôn một lòng muốn soi mói cũng cảm thấy không thể tìm được chút sai sót nào để nói.
Bắt đầu từ khi đi vào phòng khảo hạch tới khi ra khỏi phòng khảo hạch, Diệp Huyền chỉ tốn chưa tới một khắc đồng hồ.
Mỹ nữ phục vụ sinh đứng chờ ở cửa thấy Diệp Huyền đi ra nhanh như vậy thì đầu tiên là hơi giật mình, sau đó chợt tỉnh ngộ, cho rằng Diệp Huyền đã khảo hạch thất bại rồi.
– Vị tiên sinh này, đừng buồn quá, khảo hạch luyện hồn sư rất nghiêm khắc, cả mười người vào thì chắc chỉ có một người là một lần qua được thôi, phần lớn luyện hồn sư đều phải trải qua hai ba lần khảo hạch mới có thể thông qua, ngươi còn trẻ tuổi như vậy đã có thể tham gia khảo hạch đã rất giỏi rồi, ta tin rằng không bao lâu sau ngươi nhất định có thể chính thức trở thành một luyện hồn sư.
Mỹ nữ phục vụ sinh kia không khỏi mở miệng an ủi Diệp Huyền.
Lại nghe cửa phòng khảo hạch két một tiếng mở ra lần nữa, Tùy Nghiêm nhíu mày nhìn vị mỹ nữ phục vụ sinh kia:
– Thạch Nghiên, ngươi đứng đây nói bậy nói bạ cái gì đó? Đây là kết quả khảo hạch, ngươi đưa vị đại sư này tới bộ khảo hạch, lĩnh huy chương luyện hồn sư nhất phẩm của hắn đi, bắt đầu từ hôm nay trở đi, hắn chính là luyện hồn sư nhất phẩm của hồn sư tháp chúng ta.
– A!
Lời an ủi của Thạch Nghiên nghẹn lại trong cổ họng, cầm kết quả khảo hạch đứng ngây ra tại chỗ.
– Diệp đại sư, ngươi còn cần gì nữa không?
Đi ra khỏi khảo hạch bộ, nhìn Diệp Huyền hời hợt nhét huy chương luyện hồn sư nhất phẩm vào trong túi, mãi tới lúc này Thạch Nghiên vẫn còn cảm thấy không dám tin.
Luyện hồn sư là chức nghiệp cao quý nhất trên thế giới này, đồng thời cũng là chức nghiệp khó thông qua khảo hạch nhất trên thế giới này.
Theo thông tác thống kế không chính thức thì cả Lưu Vân Quốc này, số lượng luyện dược sư thông qua khảo hạch luyện dược sư nhất phẩm mỗi năm chỉ bằng một phần trăm số lượng võ sĩ đột phá linh võ cảnh, còn số lượng người thông qua khảo hạch luyện hồn sư nhất phẩm mỗi năm chỉ bằng một phần mười của luyện dược sư nhất phẩm.
Nói cách khác, trong số một ngàn võ giả thì mới có thể xuất hiện một vị luyện hồn sư.
Mà theo thực lực tăng lên, luyện hồn sư muốn tấn cấp lại khó hơn gấp mấy lần với võ giả, tới cao tầng thì tỉ lệ này lại càng cao hơn nữa.
Đây cũng là lý do vì sao luyện hồn sư lại có địa vị cao quý như vậy, vừa cường đại lại vừa ít ỏi.
Nhưng hôm nay một vị thiếu niên mới chỉ mười lăm tuổi, trong vòng một khắc đồng hồ lại dễ dàng thông qua khảo hạch luyện hồn sư nhất phẩm, nếu như không phải tin tưởng vào nhân phẩm của mấy người Tùy Nghiêm đại sư thì Thạch Nghiên căn bản không dám tin những gì mình thấy là sự thật.
Diệp Huyền đương nhiên không biết suy nghĩ trong lòng Thạch Nghiên, bây giờ đã lấy được huy chương luyện dược sư nhất phẩm, hắn đương nhiên có thể bắt đầu tiến hành bước tiếp theo.
– Thạch Nghiên, ngươi tra thử giúp ta, xem bên trong kho hồn sư tháp chúng ta có ngũ hành chi tinh hay không.
– Vâng!
Thạch Nghiên cung kính gật đầu, sau đó dẫn Diệp Huyền đi vào trước hệ thống kiểm tra.
Mấy phút sau, Thạch Nghiên đột nhiên nói:
– Diệp đại sư, ngũ hành chi tinh mà ngươi muốn tìm, trong hồn sư tháp chúng ta đúng lúc có một khối.
Hai mắt Diệp Huyền sáng lên, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng.
Tìm lâu như vậy, tốn biết bao nhiêu tinh lực, cuối cùng cũng tìm được ngũ hành chi tinh rồi.
– Ngươi xem giúp ta, muốn lấy được khối ngũ hành chi tinh kia thì cần điều kiện gì?
– Diệp đại sư, ngũ hành chi tinh vốn là bảo vật ngũ giai, cho nên hồn sư tháp quản lý nó tương đối nghiêm ngặt, dựa theo điều kiện thì cần phải là luyện hồn sư tam phẩm trở lên mới có thể lĩnh được, luyện hồn sư nhị phẩm trở xuống chỉ có thể chờ xin.
Diệp Huyền nhíu mày, xem ra mức độ khó khăn không khác gì mấy so với hiệp hội luyện dược sư, bất quá bên hiệp hội luyện dược sư thì hắn còn có Hoa La Huyên giúp đỡ, ở hiệp hội luyện hồn sư này thì hắn lại không có bạn bè quen biết gì hết.
Thạch Nghiên nhìn thấy Diệp Huyền nhíu mày thì lập tức nói:
– Diệp đại sư, nếu như ngươi cần ngũ hành chi tinh thì ta có thể giúp ngươi liên hệ một chút, ta cũng quen biết vài vị luyện hồn sư nhị phẩm, để bọn họ ra mặt xin duyệt giùm ngươi, chắc là không thành vấn đề gì đâu, chỉ là ngươi cần phải tự mình trả tiền mua mà thôi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 238: Nhận Nhiệm Vụ (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 239: Khô Trần Trưởng Lão (1)
Hơn nữa điều khiến cho Diệp Huyền càng buồn bực hơn chính là phần lớn nhiệm vụ trong này đều không liên quan gì tới luyện hồn sư hết.
Bất quá ngẫm lại cũng đúng, những người có thể tuyên bố nhiệm vụ ở nơi này đều là luyện hồn sư trong hồn sư tháp của vương quốc, nếu như gặp phải vấn đề gì ở phương diện luyện hồn học thì cơ bản đều trao đổi với nhau, rất ít khi tuyên bố nhiệm vụ làm gì.
Dù sao thì ngay cả chính bản thân họ đều không thể giải quyết được, trong vương thành này còn ai có thể giải quyết được nữa?
Mà một ít thù lao do các luyện hồn sư cấp thấp đưa ra căn bản không thể hấp dẫn được những luyện hồn sư cấp cao, nếu như thật sự có bảo vật thì trực tiếp cầm bảo vật đó đi nhờ vả cao tầng trong hồn sư tháp còn hiệu quả hơn tuyên bố nhiệm vụ trong này.
Thấy Diệp Huyền cả buổi mà vẫn không chọn trúng nhiệm vụ nào, quản sự trung niên kia không khỏi cười nói:
– Sao rồi, Diệp huynh đệ, ta không lừa ngươi đúng không, những nhiệm vụ này chắc là cũng không thích hợp với ngươi chứ gì.
– Không có loại nhiệm vụ nào hàm lượng kỹ thuật cao một chút, lại đỡ tốn thời gian hơn sao?
Diệp Huyền sờ mũi, lẩm bẩm.
Vị quản sự trung niên kia cũng giật mình, không ngờ thiếu niên này mấy lần gặp khó khăn rồi mà vẫn không chịu từ bỏ.
Suy nghĩ một lát, mắt quản sự kia đột nhiên sáng lên .
– Diệp huynh đệ, ngươi khoan nói đã, nơi này của ta thật ra có một nhiệm vụ cần hàm lượng kỹ thuật cao, bất quá độ khó rất cao, luyện hồn sư bình thường căn bản không thể giải quyết được.
Diệp Huyền lập tức nói:
– Lấy ra cho ta xem một chút.
Quản sự kinh ngạc hỏi lại:
– Ngươi có chắc là mình không phải đang nói giỡn không?
– Đương nhiên không phải rồi.
Diệp Huyền liền thích loại nhiệm vụ yêu cầu kỹ thuật cao này, với kiến thức của hắn, trừ phi là bản thân nhiệm vụ có vấn đề, nếu không thì không lý nào không thể hoàn thành.
Hơn nữa loại nhiệm vụ này bình thường đều rất đơn giản, hiệu quả nhanh, tốn ít thời gian, đúng hợp ý Diệp Huyền.
Quản sự trung niên kia dò xét Diệp Huyền mấy lần, thấy hắn không giống đang nói giỡn, không khỏi lắc đầu:
– Nếu như ngươi đã mãnh liệt yêu cầu thì ta sẽ lấy ra cho ngươi xem, bất quá ta phải nói trước với ngươi, độ khó của nhiệm vụ này rất cao, để lại ở đây cũng khá lâu rồi, rất nhiều luyện hồn sư đều thử qua rồi, bất quá vẫn không có ai hoàn thành được.
Nói xong, quản sự trung niên kia liền tới chỗ cao nhất trên khu nhiệm vụ cấp cao, cầm một quyển trục nhiệm vụ.
Mở ra xem xét, chỉ thấy nhiệm vụ này rất đơn giản: nội dung nhiệm vụ: Cùng luyện chế một hồn trận.
Nhiệm vụ yêu cầu: Tìm ra sai lầm bên trong trận văn bố trí, phân tích ra nguyên nhân trận pháp không thể thành hình, chính thức hoàn thành trận pháp.
Thù lao: Tài liệu ngũ giai tùy ý, bao gồm huyền binh, đan dược, trận bàn các loại không giới hạn, hoặc có thể đổi một lần toàn lực xuất thủ trong khả năng của bản thân.
Những thứ khác Diệp Huyền không quan tâm lắm, thứ hắn quan tâm chính là nhiệm vụ và thù lao của nhiệm vụ.
Cho nên vừa mở ra là hắn nhìn vào phần thù lao của nhiệm vụ trước tiên, nhưng khi hắn nhìn thấy thù lao nhiệm vụ chính là có thể đổi lấy một lần xuất thủ toàn lực của người tuyên bố nhiệm vụ thì trong lòng của hắn lập tức yên ổn lại.
Có thể nói ra những lời cao ngạo như vậy thì nhất định không phải kẻ vô danh, một lần xuất thủ đã tương đương với bảo vật ngũ giai, Diệp Huyền đoán sơ sơ thì người này ít nhất cũng là luyện hồn sư tam phẩm, lấy ngũ hành chi tinh ra từ kho của hồn sư tháp chắc cũng không khó khăn gì.
Nếu thù lao nhiệm vụ đã đủ rồi thì Diệp Huyền lại chuyển sang xem nội dung nhiệm vụ.
Ngay khi hắn nhìn thấy nội dung nhiệm vụ chính là luyện chế loại hồn trận nào đó thì mắt Diệp Huyền lập tức sáng ngời.
– Cư nhiên là luyện chế hồn trận, loại nhiệm vụ thế này mới thích hợp với ta.
Diệp Huyền mỉm cười.
– Vị quản sự này, vậy thì chọn nhiệm vụ này đi, xin giúp ta nhận nhiệm vụ.
Diệp Huyền thản nhiên nói.
– Cái gì?
Lần này thì tới phiên quản sự giật mình, gã trợn tròn mắt nói:
– Ngươi chắc chứ?
Diệp Huyền nhướng mày:
– Đương nhiên là chắc chắn rồi, chẳng lẽ có chỗ nào không tiện sao?
Quản sự lắc đầu:
– Không có chỗ nào không tiện hết, nhưng ta phải nhắc nhở ngươi trước, người tuyên bố nhiệm vụ này có địa vị không hề tầm thường, từ trước kia rất lâu thì hắn đã là trưởng lão của hồn sư tháp chúng ta rồi, dù là hiện tại đi nữa, địa vị của hắn cũng xếp hàng đầu trong hồn sư tháp.
Cho nên, nếu như ngươi chỉ muốn tìm hiểu về luyện chế hồn trận thôi thì ta khuyên ngươi đừng nên tùy tiện nhận nhiệm vụ này làm gì, nhận xong mà lại không thể hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ không tốt cho ngươi đâu.
Quản sự này nói rất thành khẩn.
– Cứ chọn cái này đi.
Diệp Huyền cũng không để ý, vất vả lắm mới tìm được một nhiệm vụ thích hợp với hắn, hắn đương nhiên không thể dễ dàng bỏ qua rồi.
Hơn nữa địa vị của đối phương ở hồn sư tháp càng cao thì càng tốt, càng cao thì lại càng dễ lấy được ngũ hành chi tinh.
– Ngươi chắc chứ?
Quản sự vẫn là hỏi lại lần nữa và nhắc nhở:
– Tính tình của người tuyên bố nhiệm vụ này rất quái lạ, từng có không ít người nhận nhiệm vụ này, kể cả trưởng lão khác cũng có, kết quả không hoàn thành xong đều bị ăn không ít khổ đó.
Diệp Huyền mỉm cười nói:
– Ngươi chỉ cần tuyên bố nhiệm vụ cho ta là được.
Người khác không làm được không có nghĩa là hắn cũng không làm được, nếu thật sự là phương diện trận pháp có vấn đề thì Diệp Huyền cảm thấy bản thân nhất định có thể giải quyết được.
Luyện chế trận pháp vô cùng phức tạp, có phù văn, có linh văn, cũng có cả hồn lực, căn cứ vào vật dẫn khác nhau, cũng chia ra rất nhiều công dụng, ví dụ như luyện chế trận pháp thì chính là huyền binh, thì luyện chế bên ngoài động phủ, chính là dùng đại trận, luyện chế đan dược thì là đan trận, thậm chí trong quá trình luyện chế đan dược thì còn xen lẫn các loại đan vân chẳng hạn.
Còn hồn trận mà đối phương đã nói chính là luyện hồn sư lợi dụng hồn lực bản thân, kết hợp với một ít tài liệu, luyện chế thành trận pháp trên vật dẫn.
Loại trận pháp này, kiếp trước thân là hồn hoàng bát phẩm hắn đây đã tuyên khắc qua vô số lần rồi.
– Vậy thì ngươi nên tự chuẩn bị cho tốt.
Nhìn thấy Diệp Huyền một lòng muốn làm, quản sự trung niên kia lắc đầu, không khuyên nữa, lấy ra lệnh bài nhiệm vụ:
– Lệnh bài này chính là bằng chứng chứng tỏ ngươi đã nhận nhiệm vụ, nhiệm vụ các chúng ta sẽ thông qua lệnh bài đưa tin báo cho vị trưởng lão kia biết là ngươi đã nhận nhiệm vụ của hắn, trong vòng ba ngày ngươi phải tới chỗ làm việc của hắn, nếu như không tới thì phải nhận trừng phạt, nơi này có tên tuổi và vị trí của người tuyên bố nhiệm vụ.
Diệp Huyền cầm lấy tờ giấy viết thông tin của quản sự kia đưa tới.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 240: Khô Trần Trưởng Lão (2)
Trên đó chỉ viết mấy chữ.
Người tuyên bố nhiệm vụ: Khô Trần trưởng lão.
Địa điểm nhiệm vụ: Tầng bảy hồn sư tháp.
Cầm lấy lệnh bài, Diệp Huyền đi ra khỏi nhiệm vụ các, căn bản không cần chuẩn bị gì, dưới sự dẫn dắt của Thạch Nghiên, đi thẳng tới khu trưởng lão ở tầng bảy.
– Người tới mau dừng bước.
Tầng bảy hồn sư tháp, hai tên hộ vệ nghiêm nghị quát lên, ngăn cản Diệp Huyền và Thạch Nghiên, ánh mắt vô cùng sắc bén,
– Nơi này là khu hoạt động dành riêng cho trưởng lão, người không có phận sự phải đứng chờ, không được đi vào.
Cho dù Thạch Nghiên mặc đồng phục của hồn sư tháp thì hai hộ vệ khí thế bất phàm kia vẫn lạnh lùng cất tiếng.
– Ta tới tìm Khô Trần trưởng lão để hoàn thành nhiệm vụ.
Diệp Huyền lấy lệnh bài ra.
– Ngươi…
Hai hộ vệ kia kinh ngạc nhìn Diệp Huyền, vẻ mặt giật mình.
Nhiệm vụ mà Khô Trần trưởng lão đã bố trí bọn họ cũng có biết, lúc trước từng có không biết bao nhiêu luyện hồn sư nhận lấy, cố gắng thử tới học chút gì đó, hoặc là tới để xem một phen, kết quả đều bị Khô Trần trưởng lão nhìn thấu, sau đó cho cả đám một bài học nhớ đời.
Thậm chí có một vị trưởng lão vừa lên chức cũng ôm suy nghĩ này mò tới, kết quả không thể hoàn thành được nhiệm vụ, nghe nói Khô Trần trưởng lão vỗ bàn ngay tại hội nghị cao tầng của hồn sư tháp, lớn tiếng mắng to trong tháp có một vài đại sư luyện hồn, không học vấn, không nghề nghiệp, chỉ biết lợi dụng sơ hở, khiến cho vị trưởng lão mới nhận chức nọ mất mặt một phen.
Nghĩ tới đây, hai hộ vệ đều dùng ánh mắt thương hại thầm nhìn Diệp Huyền, trong lòng bọn họ đang cho rằng tên tiểu tử này nhất định là tới đây đầu cơ trục lợi, cố gắng thử vận may đây mà.
Đáng tiếc là hắn tìm lầm người rồi.
– Ngươi vào đi, còn ngươi thì phải đứng lại bên ngoài.
Hai hộ vệ gật đầu với Diệp Huyền.
– Diệp đại sư, vậy ta về trước đây.
Thạch Nghiên là một phục vụ sinh, đứng ở chỗ này liền cảm thấy áp lực nặng nề, sau khi khách sáo vài câu thì lập tức quay lại với cương vị của mình.
Diệp Huyền gật gật đầu, đi thẳng vào trong.
Không gian tầng bảy của hồn sư tháp quả nhiên không hổ là khu hoạt động dành riêng cho các trưởng lão, bên trong vô cùng rộng rãi to lớn, trật tự ngăn nắp.
Mỗi vị trưởng lão đều có phòng làm việc, phòng làm việc và sở nghiên cứu riêng của mình.
Bên trong tầng bảy còn có một ít tùy tùng, sau khi nghe Diệp Huyền nói lý do tới đây thì một tùy tùng triong số đó lập tức dẫn Diệp Huyền tới phòng khách của vị Khô Trần trưởng lão kia.
– Lại có người nào nhận nhiệm vụ sao?
Sau khi Khô Trần trưởng lão nghe nói xong thì đi ra khỏi phòng làm việc của mình.
Đây là một vị lão giả râu tóc bạc phơ, vừa bước ra thì cả Diệp Huyền và người nọ đều lắp bắp kinh hãi.
Diệp Huyền giật mình chính là vị lão giả này nhìn không giống với một vị trưởng lão của hồn sư tháp chút nào, đầu tóc bù xù như đống rơm, còn lộn xộn hơn cả tổ chim, giống như lâu lắm rồi chưa hề gội đầu vậy, rối nùi một cục.
Y phục trên người của lão cũng nhăn nhúm lôi thôi, trái vá một miếng, phải đắp một mảnh, bên trên còn dính vết bẩn nhem nhuốc, cũng không biết bao là mặc bao lâu rồi chưa giặt nữa.
Còn điều khiến cho Khô Trần trưởng lão giật mình chính là tuổi tác của Diệp Huyền, từ sau khi lão tuyên bố nhiệm vụ xong thì số lượng luyện hồn sư tới nhận nhiệm vụ đúng là đếm không xuể, ai cũng có tạo nghệ nhất định ở phương diện hồn trận, cũng có người thuần túy là tới thử vận may, nhưng người trẻ tuổi như Diệp Huyền thì lại là lần đầu tiên mới gặp được.
Suy nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu Khô Trần trưởng lão chính là đây lại là tên luyện hồn sư chuyên môn tới để lừa gạt nào đó, muốn học trộm vài thứ từ chỗ lão.
Cho nên lão ngay cả tâm tình để khách sáo một trận cũng không có, nói ngay vào trọng điểm:
– Cấp bậc của ngươi bây giờ là cái gì?
Diệp Huyền hơi ngẩn ra, tuy rằng không hiểu rõ ý của đối phương, nhưng vẫn nói ra:
– Luyện hồn sư nhất phẩm.
Khô Trần cười lạnh:
– Người đâu, mau ném tên này ra, đánh một trận cho ta, sau đó lại thông báo cho toàn bộ hồn sư tháp rằng đây là tên lừa đảo, cấm phát bổng lộc luyện hồn sư cho hắn trong vòng một năm.
Một luyện hồn sư nhất phẩm mà cũng muốn tới giải quyết vấn đề của lão, chẳng lẽ tên thiếu niên này thật sự cho rằng lão là kẻ ngu hay sao?
Trước kia những luyện hồn sư tới nhận nhiệm vụ, cho dù là ôm theo suy nghĩ cầu may đi nữa, nhưng ít nhất cũng là luyện hồn sư nhị trọng, một tên luyện hồn sư nhất phẩm, chỉ sợ hắn nhìn văn lộ của trận pháp còn không hiểu thì đi giải quyết vấn đề này của lão kiểu gì.
Cho nên căn bản còn không nói tới việc chính, Khô Trần đã muốn đánh rớt Diệp Huyền rồi.
– Đợi đã.
Diệp Huyền lạnh lùng nói:
– Khô Trần trưởng lão ngươi làm vậy là có ý gì đây? Hiện tại còn chưa bắt đầu làm nhiệm vụ thì ngươi đã đuổi ta ra rồi, chẳng lẽ ngươi kết luận rằng ta nhất định không thể giải quyết nhiệm vụ của ngươi hay sao?
Khô Trần hừ lạnh:
– Hoa ngôn xảo ngữ, Khô Trần ta từ ba mươi năm trước đã bước vào tam phẩm, trở thành trưởng lão của hồn sư tháp này, bây giờ qua ba mươi năm, tuy rằng vẫn chưa từng đột phá tứ phẩm, nhưng khoảng cách thiên cấp luyện hồn sư tứ phẩm cũng chỉ có một bước nhỏ mà thôi, ngươi chỉ là một luyện hồn sư nhất phẩm mà cũng dám nhận nhiệm vụ của ta? Cho rằng có thể giải quyết được vấn đề của lão phu sao? Chỉ sợ xem văn lộ trên trận pháp cũng không hiểu được là cái gì, đúng là nực cười.
Đừng nói nhiều nữa, bằng không thì lão phu sẽ không chỉ dạy dỗ bấy nhiêu thôi đâu.
Nói xong lão liền phất tay áo rời đi.
Diệp Huyền không nói gì, chỉ cười lạnh rồi nói:
– Khô Trần trưởng lão đúng không, ngươi làm như vậy ta không phục chút nào, nhiệm vụ của ngươi lại không có điều kiện hạn chế, làm sao ta biết là không thể nhận được, huống hồ gì, sao ngươi biết chắc là ta xem không hiểu văn lộ trận pháp của ngươi chứ? Hóa ra trưởng lão cũng chỉ là loại người nông cạn như ếch ngồi đáy giếng mà thôi.
Khô Trần trưởng lão đột nhiên dừng bước.
– Thả hắn ra.
Lão quay sang nói với tên tùy tùng vừa đi lên kéo Diệp Huyền, nhếch môi cười lạnh:
– Hảo tiểu tử, ta thấy ngươi còn nhỏ mà đã đột phá luyện hồn sư nhất phẩm, chắc cũng là thiên phú hơn người, không gì không làm được đúng chứ.&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Ta Không Muốn Thành Chúa Cứu Thế [Dịch] Ta Không Muốn Thành Chúa Cứu Thế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Ta-Khong-Muon-Thanh-Chua-Cuu-The-Audio-Truyen.jpg)






