- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 21 : Đi Tới Vương Thành (2) (c201-c210)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 21 : Đi Tới Vương Thành (2) (c201-c210)
❮ sautiếp ❯Chương 201: Đi Tới Vương Thành (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 202: Ngang Ngược Càn Rỡ (1)
Hoa La Huyên một đường tìm kiếm, mới đi được vài bước là thấy được một tửu lâu, cột dây ngựa lại rồi đi vào.
Đi vào trong tửu lâu, bên tay trái chính là quầy, ở giữa tầng một là một hòn giả sơn lớn nước chảy róc rách, bên trong trồng không ít cỏ cây, bốn phía của giả sơn đặt vài cái bàn rải rác.
Lúc này, lầu một đã ngồi kín chỗ, trên lầu hai cũng trống ở giữa, ngồi ở mép lan can thì có thể nhìn thấy giả sơn nước chảy bên dưới, vô cùng thích ý.
Lập tức liền có tiểu nhị bước tới dẫn mấy người Diệp Huyền đi lên lầu hai.
Bước lên bậc thang gỗ, bốn người đi lên lầu hai, cảnh tượng trên lầu hai này tốt hơn lầu một nhiều, lạ thay chính là nơi này cũng có rất nhiều người ăn cơm, nhưng không hề ồn ào huyên náo, mà vô cùng yên tĩnh.
– Tửu lâu ở vương thành quả nhiên không giống bình thường.
Trần Tinh ngửi thấy mùi thức ăn thì nước miếng càng chảy nhiều hơn.
Ngay cả mấy người Phượng Nhu Y cũng chớp mắt liên tục, tửu lâu thanh tĩnh lịch sự lại tao nhã như vậy, ở Lam Nguyệt thành các nàng căn bản chưa từng thấy qua bao giờ.
– Các vị muốn dùng gì?
Tiểu nhị dẫn mấy người tới một cái bàn bên cửa sổ, đưa thực đơn lên, mỉm cười hỏi.
– Các ngươi muốn ăn cái gì thì cứ gọi đi, ta làm chủ mời khách.
Hoa La Huyên cười một tiếng, đẩy thực đơn cho mấy người Diệp Huyền.
– Huyền thiếu, để ta gọi cho, gọi món ăn là nghề của ta, chút việc nhỏ này sao có thể làm phiền Huyền thiếu ngài tự mình động thủ được.
Trần Tinh đoạt lấy thực đơn, hai mắt toả sáng lấp lánh, nhanh chóng mở ra.
– Cái này, cái này, cái này nữa, ừm, cái này cũng được, thêm cái này luôn…
Trần Tinh chỉ tay nhanh như chớp, nháy mắt liền gọi xong bảy tám món ăn, đám Phượng Nhu Y nhìn mà trợn mắt há mồm.
Cái tên béo này ăn khoẻ dữ vậy sao?
Diệp Huyền cũng không khỏi mỉm cười.
Cuối cùng, sau khi gọi xong mười lăm mười sáu món ăn, Trần Tinh hẵng còn tiếc nuối đặt thực đơn lên bàn, phóng khoáng nói:
– Các ngươi muốn ăn cái gì thì tự mình gọi vài món đi.
– Đủ rồi, đủ rồi!
Ánh mắt của mấy người Diệp Huyền nhìn gã đầy khinh bỉ.
– Trước tiên cứ đưa lên bấy nhiêu đi, thêm hai bình rượu ngon, một bình trà ngon nữa.
Hoa La Huyên mỉm cười nói.
– Vâng, xin các vị khách quan đợi một chút.
Tiểu nhị nói xong liền mỉm cười bước đi.
Trong lúc chờ đợi, Diệp Huyền nhìn thấy, tửu lâu này đúng là vô cùng đông khách, không ít khách nhân lục tục tới, hơn nữa cũng đã tới giờ ăn cơm, không tới một lát thì lầu hai trống rỗng lại kín chỗ.
Cho dù là như thế vẫn còn có không ít khách lũ lượt đi vào, có vài vị khách đến sau bước lên xem một vòng, thấy không còn chỗ ngồi mới đành phải lắc đầu rời đi.
Đám tiểu nhị đứng bên dưới thấy vậy thì cũng bắt đầu chủ động thông báo với khách khứa mới bước vào là trên lầu đã hết chỗ.
Sau một lát, từng mâm thức ăn nóng hổi được bưng lên, những món ăn này đều đủ sắc hương vị, khiến cho người ta nhìn thấy liền đại khai khẩu vị.
Món ăn lên rồi, Trần Tinh tự nhiên cũng không khách khí nữa, vùi đầu ăn cơm, mỗi khi ăn một miếng thi mắt lại nheo thành một cái khe nhỏ, trên mặt vô cùng hạnh phúc.
– Các vị khách quan, trên lầu của chúng ta quả thực đã không còn chỗ trống nữa, kính xin các vị chờ một lát.
Đúng lúc này, thanh âm của tiểu nhị đột nhiên vang lên ngay chỗ cầu thang, mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở chỗ câu thang có vài đạo thân ảnh đang chậm rãi đi tới, người cầm đầu là một vị thiếu nữ, mặc váy dài màu tím, cũng có chút tư sắc, gương mặt vô cùng cao ngạo, lỗ mũi chỉ lên trời, nghênh ngang đi tới trong ánh nhìn soi mói của mọi người.
Sau lưng của thiếu nữ này là hai tên thiếu niên mặc võ bào, võ bào này được may từ tơ lụa màu xanh sẫm may thành, vừa đẹp đẽ lại cao quý vô cùng, nhìn qua không phú thì cũng quý.
Hai người chân mang mã ngoa, lưng đeo trường kiếm, cũng có vài phần anh khí, chỉ là ánh mắt lại sắc bén như mắt ưng.
Mấy người này vừa bước lên tầng hai của tửu lâu thì lập tức đưa mắt nhìn quanh.
– Các vị khách quan, các ngươi xem, đúng là không còn chỗ trống mà.
Tiểu nhị thấp giọng nói.
– Vậy sao?
Thiếu nữ lạnh lùng mở miệng, đột nhiên chỉ vào một bàn có vị trí tốt nhất ở sát lan can, nói:
– Chỗ đó không phải còn chỗ sao?
– Chỗ nào?
Tiểu nhị quay người nhìn lại, chỗ mà thiếu nữ này chỉ đã có hai vị khách khác đang ngồi, tuy rằng còn chưa mang thức ăn lên, nhưng cũng không phải chỗ trống gì hết.
– Không có mà.
Trên mặt tiểu nhị tràn ngập vẻ nghi hoặc.
Chợt thấy hai tên thiếu niên ở sau lưng thiếu nữ này đột nhiên bước tới chỗ cái bàn kia, giơ chuôi kiếm gõ gõ lên mặt bàn, lạnh lùng nói:
– Hai người các ngươi không nghe sao? Còn không mau nhường chỗ cho ta.
Hai vị khách kia thấy vậy, sắc mặt vốn còn đang không hiểu gì cũng hơi cương cứng.
– Người trẻ tuổi, chẳng lẽ ngươi không biết đạo lý trước sau sao?
– Trước sau? Vậy là các ngươi không muốn nhường rồi đúng không?
Ánh mắt của một thiếu niên nheo lại, môi nhếch lên cười đầy khinh thường.
Trong lòng hai vị khách nọ chợt lạnh, thấy ánh mắt cao ngạo lạnh lùng của đối phương thì trong lòng không khỏi có chút sợ, nhưng trước mặt bao nhiêu người thế này, sao có thể bằng lòng nhường chỗ được, cho nên cắn răn nói:
– Chúng ta…
Gã còn chưa nói xong thì hai tên thiếu niên đột nhiên động thủ, sau đó mọi người liền nghe thấy hai tiếng vang nhỏ, hai vị khách đang ngồi ở chỗ kia cư nhiên bị hai tên thiếu niên chưởng bay ra ngoài, chật vật ngã ra đất, miệng tràn ra máu tươi.
– Ngươi xem, bây giờ đã có chỗ chưa?
Thiếu nữ lạnh lùng cười, trực tiếp đi tới ngồi xuống bàn.
– Tốc độ nhanh thật.
Động tác của hai tên thiếu niên vô cùng nhanh, khiến cho ánh mắt của không ít võ giả ở đây ngưng lại.
Hai tên thiếu niên này nhìn qua cũng chỉ mới mười sáu mười bảy mà thôi, nhưng thực lực ít nhất cũng là võ sĩ tam trọng, cũng không biết là thiên tài nhà ai nữa.
– Sao các ngươi có thể cướp chỗ ngồi của khách khác thế này.
Sắc mặt của tên tiểu nhị dẫn đường cũng vô cùng khó coi, thấp giọng hô lên.
Hành vi thế này, gã sao có thể mặc kệ được, nếu như truyền ra ngoài thì tửu lâu của bọn họ sau này còn buôn bán thế nào được nữa.
– Cướp?
Một tên thiếu niên trong đó cười nhạt một tiếng, đi tới trước mặt của hai vị khách bị đánh kia, âm trầm nói:
– Các ngươi nói đi, vừa rồi là chúng ta cướp chỗ hay là hai người các ngươi chủ động nhường chỗ? Hửm?
Trong mắt thiếu niên đột nhiên loé ra vẻ lãnh lệ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 203: Ngang Ngược Càn Rỡ (2)
– Là chúng ta chủ động nhường chỗ.
Hai vị khách này mặt mũi đỏ lên, lầm bầm mở miệng xong liền đứng lên, đi thẳng xuống lầu bỏ đi không quay đầu lại, không dám nhìn người khác cái nào.
– Ha ha ha, tiểu nhị, ngươi nghe chưa, là bọn họ chủ động nhường chỗ, cũng không phải bọn ta cướp chỗ, còn không mau đưa thực đơn tới đây, làm trễ giờ ăn cơm của chúng ta thì ngươi có gánh vác nổi không?
Thiếu niên ngồi xuống, lạnh giọng quát.
Cả đại sảnh lầu hai này liền hoàn toàn yên tĩnh, không khí vô cùng nặng nề.
Tiểu nhị bất đắc dĩ đành phải bước lên phục vụ.
– Nơi này thật sự là vương thành sao? Sao trật tự ở nơi này lại tệ hại như vậy chứ, còn không bằng Lam Nguyệt thành nữa.
Phượng Nhu Y thấy một màn này thì nói với vẻ không dám tin.
Diệp Huyền thản nhiên cười một tiếng:
– Vương thành thì đã làm sao? Mạnh được yếu thua, những địa phương càng phồn hoa thì lại càng thể hiện rõ những điểm này.
Bên trong Huyền Vực được xưng tụng là nơi có địa vị cao nhất ở Thiên Huyền đại lục, hắn đã thấy đủ loại chuyện như thế này rồi.
Mấy người Hoa La Huyên cũng chỉ khẽ lắc đầu, chuyện như vậy, căn bản là thấy cũng không thể làm được gì.
Ba tên thiếu nam thiếu nữ này rõ ràng là đệ tử của một đại gia tộc nào đó, đại gia tộc ở vương thành không giống với Lam Nguyệt thành, nói không chừng chính là môn hạ của một vị vương công đại thần nào đó, hai vị khách trước đó chắc chỉ là người bình thường, cho nên không dám đối kháng với bọn họ.
Chỉ có thể biết điều mất mặt rời đi, đấy gần như là chuyện duy nhất mà bọn họ có thể làm.
Chỉ có Trần Tinh là hoàn toàn không để ý tới mấy chuyện này, gã chỉ một lòng tập trung vào đồ ăn mà thôi.
Một bát canh hầm xương lớn được bưng lên, còn chưa ăn đã ngửi thấy hương thơm xông vào mũi, khiến cho người ta thèm thuồng.
– Ha ha, xương hầm, canh linh chi!
Trần Tinh nhìn thấy thì hai mắt liền sáng lấp lánh, hưng phấn như nhìn thấy mỹ nữ loả thể, trực tiếp cầm một khúc xương lên gặm.
– Ưm, ăn ngon quá!
Trần Tinh gặm miệng dính đầy dầu mỡ, sau đó lại bưng bát canh lên húp ừng ực, mặc cho nước canh đổ lên người của mình cũng không thèm để ý.
Bộ dạng này quả thực là ăn hàng đầu thai.
Bất quá dù gã không thèm để ý, nhưng lại có kẻ để ý.
Thiếu nữ vừa ngồi xuống liền về phía bên này với vẻ chán ghét, lạnh giọng chế giễu:
– Tửu lâu của các ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Sao mà loại người nào cũng cho vào thế này, ngươi xem tên kia đi, ăn cơm lại thô tục như vậy, quả thực là làm bẩn mắt người khác, nhìn gớm chết đi được, cũng không biết là thứ rác rưởi ở chỗ nào tới đây.
Thanh âm của thiếu nữ rất lớn, lập tức khiến không ít khách hàng nhìn về phía mấy người Diệp Huyền.
Trong lòng Diệp Huyền không khỏi cười lạnh, thiếu nữ này đúng là không biết điều gì hết.
Thực ra thì đúng là động tác của Trần Tinh có hơi bất nhã, nhưng vẫn tương đối thu liễm, kiểu gì cũng không thể tính là thô tục được.
Huống hồ gì, thiếu nữ kia ngồi gần lan can ở giữa, mấy người Diệp Huyền lại ngồi cạnh cửa sổ của tửu lâu, giữa hai bên còn cách nhau vài cái bàn, căn bản không ảnh hưởng gì tới nhau.
Thuần tuý là do thiếu nữ này ăn no rỗi việc nên kiếm chuyện mà thôi.
– Chúng ta thô tục không chịu nổi sao? Có những kẻ, tự cho bản thân mình cao quý, nhưng thực ra hành vi lại đáng khinh, không khác gì mấy người phụ nữ nông thôn cả.
Lúc này, một giọng nói vang lên khiến cho Diệp Huyền sững sờ, người lên tiếng chính là Lãnh Dĩnh Oánh, rõ ràng nàng không ưa hành vi ương ngạnh của thiếu nữ này, hơn nữa còn khó chịu vì đối phương nói bọn họ là rác rưởi.
– Ngươi nói ai hả?
Thanh âm của thiếu nữ đột nhiên trở nên bén nhọn, đôi mắt xếch nhìn chằm chằm vào Lãnh Dĩnh Oánh, loé ra vẻ âm lãnh, nói vẻ khinh thường:
– Nghe qua là biết không phải khẩu âm vương thành rồi, chẳng trách, ta nói rồi mà, hoá ra là một đám mọi rợ quê mùa, mất mặt xấu hổ như vậy, chắc là kiếp trước là quỷ đói đầu thai không được ăn no chứ gì, có muốn mất mặt thì cũng đừng có tới vương thành của ta, quả thực là làm bẩn hoàn cảnh ở vương thành mà.
Lãnh Dĩnh Oánh cười lạnh:
– Vẫn không bằng những kẻ nào đó, cướp chỗ ngồi của người ta, hoành hành ngang ngược, kiêu căng càn rỡ, quả thực là hành vi của lũ lưu manh, còn không bằng súc sinh.
Đồng tử của thiếu nữ đột nhiên co rút lại, nhìn Lãnh Dĩnh Oánh, trong mắt loé lên một đạo hàn quang, âm lãnh nói:
– Ngươi nói ai không bằng súc sinh? Xú kỹ nữ, nơi này là vương thành, không phải chốn quê mùa của các ngươi, có những lời, nói lung tung thì sẽ chết người đấy.
Nói xong, bắn ra hai đạo hàn tinh, hai chiếc đũa trước mặt thiếu nữ đột nhiên bắn ra, giống như độc xà, nhanh chóng bắn về phía hai mắt của Lãnh Dĩnh Oánh, độc ác âm tàn.
Hai chiếc đũa này, nhìn qua thì bình thường không có gì, thực ra uy lực vô cùng kinh người.
Nếu như một kích này đánh trúng thì hai mắt của Lãnh Dĩnh Oánh chẳng những sẽ bị đánh mù, mà ngay cả đầu cũng bị bắn xuyên, chết ngay tại chỗ.
Trong mắt Diệp Huyền loé ra một đạo lãnh quang, một lời không hợp liền hạ độc thủ thế này, đúng là một nữ nhân lòng dạ rắn rết.
Hắn dùng hai ngón tay dễ dàng kẹp lấy hai chiếc đũa kia, đặt lại trên bàn, thản nhiên nói:
– Nàng cũng chỉ tuỳ ý nói một câu mà thôi, các hạ làm như vậy có phải là hơi quá phận rồi không.
– Ngươi là cái thá gì? Dám quản chuyện của ta.
Thiếu nữ nhướng mày, trong mắt bắn ra vẻ ngoan độc, mắt nhìn vào y bào của mấy người Diệp Huyền, trong đôi mắt cao ngạo và khinh thường hiện ra rõ ràng, cười lạnh nói:
– Quá phận? Ở vương thành này, ta muốn làm cái gì thì làm cái đó, có vài người, đã nói sai thì phải trả giá thật đắt cho lời nói của mình, vả miệng của bọn chúng cho ta, cả cái bàn đó đều phải vả, vả tới khi nào ta hài lòng mới thôi!
Hai gã thiếu niên ngồi cùng bàn đột nhiên đứng lên, đi tới trước mặt Diệp Huyền. đưa mắt nhìn vào Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y, trong mắt hai người này hiện lên một tia kinh diễm, chợt quay về phía Diệp Huyền lạnh giọng nói:
– Có nghe thấy không? Tự mình vả miệng thì còn mong giữ được mạng, nếu không thì thiên vương lão tử cũng không cứu được ngươi đâu.
Diệp Huyền gắp một hạt đậu phộng, chậm rãi nhai nuốt, lầm bầm nói:
– Ăn một bữa cơm thôi cũng gặp phải đám ruồi bọ tự cho là đúng, đúng là vừa ra cửa đã giẫm phải phân mà.
– Ngươi muốn chết!
Hai tên thiếu niên gầm to một tiếng, keng một tiếng rút bảo kiếm bên hông ra, đâm về phía Diệp Huyền.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 204: Hương Mính Quận Chúa
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 205: Giáo Uý Trong Quân (1)
– Ngươi là ai cũng không quan trọng, ta chỉ cần biết ngươi muốn vả miệng của chúng ta, như vậy cũng phải có chuẩn bị tốt sẽ bị chúng ta vả miệng lại.
Diệp Huyền vừa dứt lời thì chỉ nghe bốp một cái, dưới ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người xung quanh, Diệp Huyền thản nhiên tát một cái lên mặt của thiếu nữ kia, đánh cho nàng bay ra ngoài, chật vật ngã xuống đất, tóc tai tán loạn.
– Diệp Huyền ta bình sinh không đánh nữ nhân, nhưng những kẻ ti tiện thì không thể không đánh.
– Ngươi…
Thiếu nữ ôm mặt, hai mắt trừng lớn, vẻ mặt không dám tin, nàng hung tợn nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền, ánh mắt kia như một con rắn độc, hận không thể ăn sống nuốt tươi Diệp Huyền:
– Ngươi… ngươi chỉ là một tên dân đen mà cũng dám đánh ta, ngươi có biết ta là ai không? Ngươi nhất định phải chết, ngươi nghe chưa, ngươi nhất định phải chết!
Hai tên thiếu niên kia nhìn thấy mọi chuyện cũng sợ ngây người, rõ ràng bọn chúng không ngờ Diệp Huyền thật sự dám động thủ.
– Nhất định phải chết? Ta thấy chưa chắc, chúng ta đi!
Diệp Huyền thản nhiên mở miệng.
Có một vài kẻ luôn cho rằng mình có thể tuỳ ý lăng nhục người khác, còn người khác, chỉ có thể bị mình lăng nhục, nhưng không biết rằng gieo nhân nào gặt quả đó!
Nếu đối phương đã năm lần bảy lượt ra tay với bọn họ, âm tàn độc ác, thái độ không hề lưu thủ, vậy thì mình cần gì phải nể mặt bọn họ đây.
Ngay tại lúc mấy người Diệp Huyền chuẩn bị xuống lầu thì ——
Bịch bịch bịch!
Đột nhiên từng trận tiếng bước chân dồn dập vang lên, một đám thành vệ quân mình mặc khôi giáp, tay cầm đao kiếm lập loè vội vàng chạy tới.
– Chuyện gì thế này? Vừa rồi là ai phóng đạn tín hiệu đó?
Đội trưởng dẫn đầu dáng người khôi ngô, mày rậm mắt to, vừa xuất hiện liền nghiêm nghị mở miệng, ánh mắt lạnh lùng quét ngang khắp tửu lâu, đột nhiên, gã nhìn thấy thiếu nữ đang ôm mặt ngồi dưới đất, cùng với hai tên thiếu niên đang ngã kề bên, trên gương mặt lạnh lùng nháy mắt liền biến sắc.
– Hương Mính quận chúa, ngươi không sao chứ?
Đội trưởng kia vội vàng bước tới đỡ thiếu nữ kia lên, ngoài ra những thành vệ quân khác cũng đỡ hai tên thiếu niên kia dậy.
– Mau cản mấy tên kia lại cho ta.
Thiếu nữ đưa tay trái ôm mặt, tay phải chỉ về phía mấy người Diệp Huyền, thanh âm lạnh lẽo như băng, ánh mắt thì âm độc.
Sắc mặt của đội trưởng kia cũng lạnh lùng, đưa mắt nhìn mấy người Diệp Huyền, vung tay lên:
– Bắt lại hết cho ta!
Xoàn xoạt một tiếng, đám thành vệ quân kia thoáng chốc liền rút vũ khí bên hông ra, hùng hổ bao vây mấy người Diệp Huyền lại, khí thế bá đạo hung hăng, khiến cho tất cả những khách khứa xung quanh đều hoảng sợ lùi lại, không dám tới gần.
– Ngoan ngoãn giơ tay chịu trói, theo chúng ta trở về, nếu như dám phản kháng thì giết không cần hỏi.
Ánh mắt của đội trưởng cao to kia vô cùng lạnh lùng.
Một đám thành vệ quân lập tức tiến tới.
– Đợi đã!
Diệp Huyền khoát tay, nhìn về phía tên đội trưởng thành vệ quân.
– Các ngươi vừa tới nơi, không hỏi rõ ràng trắng đen hư thật đã tự tiện bắt người là sao? Luật pháp của vương quốc ở đâu?
Không đợi đội trưởng kia mở miệng thì thiếu nữ đã cười lạnh, thanh âm lạnh như băng:
– Trắng đen hư thật? Luật pháp? Ở vương thành này, ta chính là luật pháp, ngươi dám đánh ta thì chỉ có một con đường chết mà thôi, bây giờ ngươi đã biết hối hận chưa?
Nàng muốn nhìn thấy chút tâm tình nào đó trong mắt Diệp Huyền, chẳng hạn như sợ hãi, hoặc hối hận gì đó.
Nhưng nàng lại thất vọng rồi, bởi vì trong ánh mắt của Diệp Huyền rất bình tĩnh, không hề có chút rung động nào.
Mấy người Lãnh Dĩnh Oánh đưa mắt nhìn tên đội trưởng thành vệ quân kia, chỉ thấy mặt gã lạnh lùng, rõ ràng là không có ý kiến gì với lời nói của thiếu nữ kia.
Diệp Huyền cười nhạt lắc đầu:
– Lưu Vân Quốc này thật sự mục nát!
– Có lời gì muốn nói thì chờ trở về thành vệ quân rồi nói, mang đi.
Đội trưởng thành vệ quân lạnh lùng vung tay lên.
– Đợi đã!
Đối mặt với áp bách của những kẻ kia, La Chiến bước lên hai bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đối phương, lấy một khối quân bài trên người xuống, lạnh lùng nói:
– Ta chính là giáo uý của vương quốc, các ngươi không có tư cách đưa chúng ta đi.
Quan quân của vương quốc phạm tội, thành vệ quân bình thường căn bản không có tư cách bắt người, chỉ khi nào đội chấp pháp của vương quốc hoặc là cấm vệ quân trong vương thành mới có thể đưa đi.
Sắc mặt của đội trưởng kia hơi đanh lại, trầm giọng nói:
– Giáo uý? Không biết các hạ giữ chức vụ ở đâu? Có quân ấn hay không!
La Chiến lắc đầu.
– Không có quân ấn, ta đã xuất ngũ!
Xuất ngũ rồi?
Đội trưởng thành vệ quân lập tức cười lạnh.
Không có quân hàm, không có quân chức thì làm được gì chứ? Huống hồ gì, chỉ là một tên giáo uý thì sao có thể sánh với quận chúa Hương Mính của phủ Hoà Thân vương.
Ngay lúc gã chuẩn bị hạ lệnh bắt người thì thanh âm lạnh lùng của La Chiến lại vang lên lần nữa:
– Nhưng ta chính là giáo uý của kim sư quân đoàn!
Kim sư quân đoàn!
Trong lòng đội trưởng thành vệ quân giật mình, tất cả mọi người có mặt ở đây cũng kinh ngạc nhìn qua.
Chẳng trách lúc trước người này không sợ gì hết, lại còn phát ra sát khí, hoá ra chính là giáo uý của kim sư quân đoàn.
Kim sư quân đoàn, chính là quân đoàn vương bài của vương quốc, bình thường đều đóng quân bên ngoài, chinh chiến bốn phương, bảo vệ lãnh thổ vương quốc, là một nhánh quân đội mạnh nhất của vương quốc.
Giáo uý trong đó thấp nhất cũng là cường giả cấp bậc địa võ sư, còn người đứng đầu của bọn họ chính là Lý lão gia tử trong quân đội, cũng là một trong những người mạnh nhất ở Lưu Vân Quốc, thanh danh hiển hách.
Nhất thời đội trưởng thành vệ quân lộ ra vẻ do dự, nhìn về phía thiếu nữ và hai tên thiếu niên.
– Giáo uý chó má gì chứ, quân nhân phạm pháp thì cũng cùng tội với thứ dân, huống hồ gì trong vương thành này cũng không phải là nơi để bọn họ tuỳ tiện giương oai, bắt bọn họ lại hết cho ta, nếu có hậu quả gì thì ta sẽ gánh hết!
Thiếu nữ lạnh giọng nói.
Có lời này của Hương Mính quận chúa, đội trưởng thành vệ quân cảm thấy yên lòng, lập tức xoay người, lãnh đạm nói:
– Ta không cần biết ngươi là ai, ở nơi này của ta, vương tử phạm pháp cũng cùng tội với thứ dân, Lưu Bình ta một mực làm việc công bằng, các ngươi đánh người thì phải chuẩn bị trước là sẽ bị trừng phạt, bắt lấy.
Một đám thành vệ quân lập tức nhào lên như lang như hổ.
Những lời mà kẻ này nói, ngay cả Hoa La Huyên nghe xong cũng nhịn không được mà cười lạnh, kẻ này rốt cuộc công cái gì bằng, chấp cái gì pháp đây, những lời này thốt ra từ miệng bọn chúng quả không khác gì chuyện cười.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 206: Giáo Uý Trong Quân (2)
Trong lòng La Chiến thì càng thêm tức giận.
Ầm một tiếng, huyền khí cường hãn tuôn ra ào ào, đôi chân của La Chiến quét ra như mộng ảo.
Phanh phanh phanh!
Tiếng nổ vang lên liên hồi, chỉ nghe tiếng la hét vang lên từng hồi, trong nháy mắt, một đám thành vệ quân vừa lao lên liền bị La Chiến đá ngã ra đất, còn gã thì vẫn đánh về phía tên đội trưởng thành vệ quân kia.
– Các ngươi dám ra tay với thành vệ quân của ta, chán sống rồi sao?
Đội trưởng thành vệ quân kia gầm lên một tiếng, trong đôi mắt đầy vẻ không dám tin, siết chặt chiến đao chém ra một nhát.
– Cút!
La Chiến quát lên một tiếng, thực lực địa võ sư tam trọng bộc phát, kim cương thiết thoái hung hăng đá lên trên chiến đao, nháy mắt liền đá chiến đao bay ra ngoài, cả thân đao cắm phập vào trong vách tường, ong ong rung động.
Lực chân mạnh mẽ còn xuyên thấu qua chiến đao, đánh mạnh vào ngực của đội trưởng thành vệ quân, loảng xoảng một tiếng, phần áo giáp trước ngực của đội trưởng kia nháy mắt liền xuất hiện một cái hố nhỏ, gã phun một ngụm máu tươi, nện mạnh xuống đất.
Yên tĩnh, cả tửu lâu nháy mắt liền hoàn toàn yên tĩnh.
Cả đám người đều hoảng sợ nhìn lăm lăm, thực lực của vị võ giả hắc bào này đúng là quá cường hãn, tác phong cũng thật bá đạo, không hổ là giáo uy của kim sư quân đoàn, một lời không hợp liền dám ra tay đánh người.
Đồng tử của thiếu nữ đột nhiên co rụt lại, nàng thật không ngờ đối phương lại bá đạo như vậy.
– Chúng ta đi!
La Chiến cười lạnh một tiếng, tuy rằng gã đã sớm xuất ngũ, nhưng cũng có không ít bạn cũ trong quân đang giữ chức vụ ở vương thành, vài tên thành vệ quân cáo mượn oai hùm cũng dám bắt gã, quả thực là không biết sống chết.
Lúc còn ở trong học viện, La Chiến mang tiếng giáo quan mặt lạnh, nào phải hạng người dễ bị khi dễ?
– Ai dám động tới quận chúa?
Đúng lúc này, một thanh âm lạnh lùng vang lên, cả tửu lâu đều run lên, lập tức có ba đạo thân ảnh trực tiếp nhảy lên lầu hai, đi tới bên cạnh thiếu nữ kiêu ngạo kia.
Ba người này, ánh mắt đều thâm thuý, lạnh lùng, khí tức trầm ổn, chỉ đứng nơi đó thôi đã toát ra một cỗ khí thế bức người.
Nhìn thấy dấu tay trên gương mặt kiêu ngạo của thiếu nữ, ba người vừa tới liền quắt mắt, khí thế lạnh lẽo, đột nhiên phóng thích bên trong tửu lâu, cả tửu lâu nháy mắt liền trở nên rét lạnh.
– Tiểu thư, là ai đánh ngươi.
Thanh âm lạnh lẽo như băng phát ra từ trong miệng tên đầu lĩnh, hàn ý sâu tới mức muốn đóng băng cả tửu lâu.
– Mông thúc, các ngươi tới rồi, là hắn, mau giết bọn chúng cho ta!
Nhìn thấy có người tới, trong mắt thiếu nữ kiêu ngạo kia lập tức khôi phục thần thái, chỉ vào Diệp Huyền la lên.
– Mông đại nhân, bọn họ không những dám đánh quận chúa, mà còn động thủ với thành vệ quân chúng ta nữa, kính xin Mông đại nhân mau bắt đám trọng phạm đó lại.
Đội trưởng thành vệ quân xem thời cơ vừa tới cũng lớn tiếng la lên, muốn để lại ấn tượng trong mắt đối phương.
– Lá gan chó của các ngươi thật lớn.
Trung niên nam tử xoay người, vẻ mặt uy nghiêm mà lạnh lùng, đi về phía mấy người Diệp Huyền, một cỗ uy áp bành trướng nháy mắt liền tràn ngập trên không.
Tửu lâu lúc này trở nên vô cùng nặng nề, giống như bị cỗ khí thế này đè nén có thể sập bất kỳ lúc nào, người có mặt trong tửu lâu đều né đi thật xa, sợ bị cuốn vào trong.
La Chiến nhướng mày, đi tới phía trước đội ngũ, khí tức dâng lên:
– Gan chó là các ngươi mới đúng, các ngươi tuỳ ý làm bậy ở vương thành, thực sự xem nơi này là hậu hoa viên của các ngươi sao?
– To gan!
Trung niên nam tử quát lên, đôi mắt lạnh như băng:
– Chẳng trách các ngươi không sợ gì, hoá ra là có một cao thủ địa võ sư tam trọng, bất quá chút võ nghệ đó mà cũng dám kiêu ngạo ở vương thành, đúng là to gan lớn mật.
Hừ lạnh một tiếng, hai người đứng sau lưng trung niên nam tử cũng bước lên, đồng loạt phóng thích khí tức trên người ra.
Ba người này cư nhiên đều là cường giả địa võ sư tam trọng, trong đó có trung niên nam tử dẫn đầu còn là tam trọng đỉnh phong, ba người liên thủ lập tức liền áp chế khí tức trên người La Chiến xuống.
Sắc mặt của Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y lập tức biến đổi.
Vương thành quả nhiên không hổ là vương thành, một tiểu đội trưởng thành vệ quân cũng là cường giả địa võ sư nhất trọng, tuỳ tiện nhảy ra ba tên cũng đều là cường giả địa võ sư tam trọng.
– Đám người kia tiêu đời rồi.
Trong lòng của mấy người đứng xung quanh đều thở dài một hơi, tuy rằng bọn họ đều biết chuyện này hoàn toàn là do thiếu nữ kia sai, nhưng không ai dám mở miệng.
Thông qua mấy câu nói của hai bên thì bọn họ liền biết, thiếu nữ kiêu ngạo này chính là Hương Mính quận chúa của phủ Hoà Thân Vương, mặc dù Hoà Thân Vương chỉ là một trong số rất nhiều thân vương ở vương thành, nhưng tuyệt đối không phải người mà một tên giáo uý đã xuất ngũ có thể đắc đội được.
– Bây giờ ngươi đã hối hận chưa?
Thiếu nữ kiêu ngạo kia lại nhìn về phía mấy người Diệp Huyền hỏi lại câu này, ánh mắt lạnh lùng mang theo hàn ý lạnh lẽo.
– Bất quá, cho dù ngươi có hối hận đi nữa thì cũng không còn cơ hội rồi.
Tư thái cao cao tại thượng đã ăn sâu vào cốt tuý, không thể nào che giấu được.
– Hối hận, sao ta lại phải hối hận?
Diệp Huyền cười khẽ, giống như căn bản không xem ba người kia ra gì, chỉ thản nhiên nói:
– Hoa La Huyên, hình như chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian ở đây rồi đúng không?
Ánh mắt của mọi người đều đăm đăm, chau mày, những lời này của thiếu niên này rốt cuộc là có ý gì đây?
– Đúng là quá nhiều rồi.
Trong đám người, Hoa La Huyên đột nhiên mỉm cười, nhìn về phía mấy trung niên nam tử kia, thản nhiên mở miệng nói:
– Chuyện này dừng lại ở đây đi.
Lão vừa lên tiếng, khí thế trầm ổn, nháy mắt liền có thể phá vỡ cỗ áp bách của ba trung niên nam tử kia, còn tự động sinh ra một cỗ uy nghiêm khiến người ta bị thuyết phục.
Trung niên nam tử đột nhiên ngưng mắt nhìn về phía Hoa La Huyên.
– Ngươi là cái thá gì?
Sau lưng trung niên nam tử kia có một người cười lạnh lên tiếng, ánh mắt lạnh lẽo.
Trong mắt Hoa La Huyên bắn ra một đạo hàn quang.
– Ta là cái thá gì? Ngươi lại là cái thá gì, dám nói chuyện với ta như vậy?
Ầm!
Trên người Hoa La Huyên đột nhiên bạo phát ra khí thế của thiên võ sư tứ giai.
Lão khoát tay một cái liền nhanh chóng đánh ra một chưởng, tốc độ cực nhanh, khiến cho người ta không kịp phản ứng, chỉ nghe bịch một tiếng, chỉ thấy tên vừa mở miệng lúc này cư nhiên bị đánh trúng ngực, bay thẳng ra ngoài như diều đứt dây, miệng phun máu tươi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 207: Luyện Dược Sư Cung Đình (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 208: Luyện Dược Sư Cung Đình (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 209: Luyện Dược Sư Khảo Hạch (1)
Đứng trước mặt gã chính là ba người Mông Nghị đang quỳ trên mặt đất, trán ứa mồ hôi, còn thiếu nữ kiêu ngạo kia thì lạnh lùng ngồi một bên.
– Vâng, thân vương đại nhân, chuyện là thế này…
Mông Nghị liền kể hết những gì mình biết ra.
– Thiên võ sư tứ giai, hơn nữa còn là luyện dược sư cung đình?
Hoà Thân Vương Triệu Huân nhướng mày, thì thào mở miệng.
– Phụ thân, ngươi nhất định phải báo thù cho Tinh Nhi, con lớn như vậy rồi, lần đầu tiên bị người ta tát thế này.
Thiếu nữ kiêu ngạo kia cắn răng, trong ánh mắt chỉ toàn vẻ oán độc.
– Tinh Nhi, ngươi cứ yên tâm đi, phụ thân nhất định sẽ lấy lại công đạo cho ngươi, ngươi mau kể hết những gì đã xảy ra cho ta nghe.
– Dạ!
Thiếu nữ kiêu ngạo tên Triệu Tinh liền một mạch kể lại chuyện Diệp Huyền đánh nàng thế nào ra.
– Một thiếu niên mới mười sáu mười bảy tuổi, có thể dễ dàng ngăn chặn công kích của ngươi, thiên tài như vậy ở Huyền Linh học viện cũng không có mấy ai, không phải là đệ tử niên cấp cao nào đó ở Huyền Linh học viện các ngươi đấy chứ?
Triệu Huân nhíu mày, con gái của gã, bản thân gã đương nhiên hiểu rõ, mặc dù có chút ngang ngược càn rỡ, điêu ngoa tuỳ hứng, nhưng chỉ gần mười bảy tuổi đã là võ sĩ tam trọng, cũng là một thiên tài ở Huyền Linh học viện,
Còn thiếu niên đã đánh nữ nhi, nghe kể thì tuổi tác cũng chỉ xêm xêm với nữ nhi của gã, thực lực cư nhiên còn mạnh hơn cả nữ nhi, khiến cho gã có chút giật mình.
– Phụ thân, người này cũng không phải học viên của Huyền Linh học viện ta, ít nhất trước kia nữ nhi ở học viện chưa bao giờ gặp qua hắn.
Thiếu nữ kiêu ngạo mở miệng bất mãn lầm bầm:
– Phụ thân, chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù cho nữ nhi sao?
– Ngươi yên tâm.
Hoà Thân Vương dịu dàng vỗ đầu của Triệu Tinh, trong mắt loé ra vẻ sắc bén:
– Mặc kệ đối phương là ai, dám đánh con gái của Triệu Huân ta, chính là không nể mặt Triệu Huân ta, ta sao lại có thể bỏ qua cho hắn, chẳng qua biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, muốn báo thù thì ít nhất cũng phải biết được địa vị của đối phương trước đã.
– Mông Nghị!
– Có thuộc hạ!
– Mau đi điều tra cho ta, xem bên trong luyện dược sư cung đình có người nào tên Hoa La Huyên hay không, hạn cho ngươi nửa canh giờ phải lập tức báo lại cho ta biết.
– Vâng!
Sau khi Triệu Huân ra lệnh thì tổ chức tình báo của phủ Hoà Thân Vương lập tức hoạt động.
Không tới nửa canh giờ, một phần tình báo lập tức đặt trên bàn của Triệu Huân.
– A? Hoa La Huyên, hội trưởng hiệp hội luyện dược sư Lam Nguyệt thành, luyện dược sư tam phẩm, địa võ sư tam trọng, luyện dược sư cung đình…
Hoa La Huyên đã báo ra tên của mình, lấy lực lượng của phủ Hoà Thân Vương thì đương nhiên có thể dễ dàng tra ra tin tức của lão.
– Hoá ra kẻ này chỉ là hội trưởng của hiệp hội luyện dược sư ở một thành trì nho nhỏ mà thôi.
– Luyện dược sư tam phẩm.
– Trên tình báo nói lão chỉ là địa võ sư tam trọng, xem ra lão chắc là đã đột phá rồi.
Mỗi khi nhìn thêm một tin thì nụ cười lạnh trên môi của Triệu Huân lại nồng đậm thêm một phần.
– Phụ thân…
Thiếu nữ kiêu ngạo tên Triệu Tinh mong mỏi trông qua.
– Ta còn tưởng lão là đại nhân vật gì đó, luyện dược sư tam phẩm thì chỉ là tiêu chuẩn nhập môn của luyện dược sư cung đình mà thôi, một tên hội trưởng của hiệp hội luyện dược sư ở một thành trì quê mùa, cũng dám tới vương thành kiêu ngạo.
Triệu Huân cười lạnh, đột nhiên đứng dậy:
– Tinh Nhi, thù này của ngươi, vi phụ lập tức giúp ngươi báo, người đâu!
– Có thuộc hạ.
– Lập tức theo ta tới hiệp hội luyện dược sư vương thành đòi người, ta muốn xem, rốt cuộc kẻ này có bản lĩnh gì mà dám ngông nghênh như vậy.
Khoé miệng Triệu Huân nhếch lên thành một nụ cười lạnh đầy hung tợn.
Lúc này, tầng thứ năm ở hiệp hội luyện dược sư, đang vội vàng tiến hành một cuộc khảo hạch….
Sắc mặt Hoa La Huyên nhìn chằm chằm vào lò đan đang lơ lửng trên không, hai tay không ngừng đánh ra từng đạo phù ấn tiến vào bên trong trận văn, từng cổ huyền hoả giống như có sinh mệnh vậy, không ngừng thối luyện lò đan đã bị thiêu thành màu đỏ rực kia, sóng nhiệt lượng bốc lên từng cơn, khiến cho nhiệt độ bên trong phòng luyện chế tăng lên cực cao.
Ở góc đối diện trong phòng luyện chế, bốn vị lão giả mặc áo luyện dược sư không hề bị khí tức nóng rực này ảnh hưởng chút nào, chỉ ngưng thần nhìn về phía Hoa La Huyên đang luyện chế, hơn nữa huyền thức xoay quanh ở trận pháp trên không, chăm chăm xem Hoa La Huyên luyện chế.
Chỉ thấy động tác của Hoa La Huyên càng lúc càng nhanh, đánh ra từng đạo phù ấn, trận pháp không ngừng bị kích hoạt, huyền hoả mạnh yếu khác nhau tiến hành luyện chế lò đan kia toàn diện, trong phòng luyện chế dần dần sinh ra một mùi hương nồng đậm.
Đột nhiên, cả lò đan bắt đầu rung động.
Hoa La Huyên xoè năm ngón tay ra, huyền thức đầy trời giống như một cái lưới lớn, chui vào bên trong lò đan, thanh âm bạo động của lò đan ngày càng vang vọng, mùi thuốc thanh tân cũng càng lúc càng nồng đậm.
Trong mắt của Hoa La Huyên loé ra tinh quang, cả người hoàn toàn đắm chìm vào bên trong sự phản ứng của lò đan, quên hết tất thảy mọi chuyện bên ngoài.
Bốn vị lão giả ở đối diện lộ ra vẻ kinh ngạc, cũng châu đầu ghé tai thấp giọng bàn tán cùng nhau.
Luyện chế tiến hành không ngừng, thần sắc của Hoa La Huyên luôn giữ vẻ thản nhiên, đột nhiên, trong mắt lão bắn ra hai đạo tinh quang, hai tay biến ảo tạo thành vài đạo ấn quyết, đột nhiên liền bắn ra một cỗ huyền hoả thông thiên.
Lò đan lắc lư đột nhiên trở nên kịch liệt hơn hẳn, sau đó nháy mắt liền yên tĩnh trở lại.
– Thu!
Khẽ quát một tiếng, trận pháp bay đầy trời đột nhiên bị đóng lại, lò đan trên không nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, một mùi hương nồng đậm nhanh chóng toả ra khắp phòng luyện chế.
Ánh mắt của bốn vị lão giả kia nhìn chằm chằm vào trong lò đan phía trước.
Hoa La Huyên mỉm cười, mở lò đan ra, bốn viên đan dược đột nhiên bắn ra, bay lên sau đó chia ra rơi vào tay của bốn vị lão gia.
Lão cười khẽ, nói với vẻ tự tin:
– Các vị đại sư, mời xem!
Huyền thức của bốn vị lão giả không ngừng xẹt qua viên đan dược trong tay, trên mặt lộ ra từng hồi kinh ngạc, cảm khái, không nói thành lời, sau một hồi, ánh mắt của ba người đều tập trung vào người đứng giữa.
Người ngồi giữa, khí tức rõ ràng còn mạnh hơn ba người kế bên một chút, lão thở dài một hơi rồi khen ngợi:
– Không cần xem nữa, Hoa La Huyên, hoá huyền đan tứ phẩm mà ngươi luyện chế, mỗi viên đều no tròn vành vạnh, mùi hương thanh tân, dược tính dung hợp có thể nói là hoàn mỹ, đều là thượng phẩm, không ngờ ngươi mới trở thành luyện dược sư tứ phẩm không lâu đã có thể luyện chế ra được đan dược có phẩm chất cao như thế này rồi, lão phu cũng cảm thấy kinh ngạc vạn phần.
Hoa La Huyên, ngươi đã thông qua lần khảo hạch này rồi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 210: Luyện Dược Sư Khảo Hạch (2)
– Bộp bộp bộp!
Ba vị lão giả khác lập tức vỗ tay.
– Hoa La Huyên, chúc mừng ngươi, bây giờ ngươi cũng trở thành một thành viên trong số chúng ta rồi.
– Luyện dược sư tứ phẩm, mới có thể chính thức xem như bước lên con đường luyện dược, hiệp hội luyện dược sư của Lưu Vân Quốc ta lại có thêm một vị đại sư rồi.
– Ha ha ha, thủ pháp tinh diệu, tư thái tự tin, Hoa La Huyên, thật không ngờ lần này ngươi khảo hoạch lại hoàn mỹ như vậy.
Tiếng khen ngợi vang lên trong phòng luyện chế này, trên mặt của mọi người đều tràn ngập vẻ tán thưởng.
Hoa La Huyên mỉm cười:
– Các vị đại sư quá lời rồi.
– Ô kìa, Hoa La Huyên, bây giờ ngươi cũng là thiên cấp luyện dược sư tứ phẩm rồi, không cần khách khí với bọn ta như vậy.
– Nói đúng lắm.
Vị lão giả ngồi giữa cười một tiếng, giơ tay, đột nhiên phóng ra một miếng lệnh bài:
– Hoa La Huyên, đây là lệnh bài của luyện dược sư tứ phẩm, từ nay về sau, ngươi chính là luyện dược sư tứ phẩm thứ chín của hiệp hội luyện dược sư Lưu Vân Quốc ta.
Hoa La Huyên cầm lấy lệnh bài, nói với vẻ hơi kích động:
– Đa tạ Hà đại sư, và các vị đại sư.
Hà Chân lắc đầu mỉm cười, nói:
– Đây đều là sự cố gắng của bản thân ngươi, không liên quan gì tới chúng ta hết.
Chẳng qua là ta rất tò mò, lúc luyện chế hoá huyền đan, việc khống chế hoả hậu vô cùng quan trọng, lại còn vô cùng tinh tế, cũng thuộc hàng một trong những loại khó khăn nhất trong số các loại đan dược tứ phẩm, nhưng lúc ngươi luyện chế, cũng dùng trận pháp đó, nhưng hoả lực phóng xuất ra lại có hoả hậu khác nhau, hơn nữa khi gia nhiệt cho từng bộ phận khác nhau cho lò đan đều chuyển đổi vô cùng hoàn mỹ, có thể nói là tinh diệu, thủ pháp thế này khiến cho lão phu cũng giật mình không thôi.
Hà Chân thân là hội trưởng của hiệp hội luyện dược sư vương quốc, tông cấp luyện dược sư ngũ phẩm, là luyện dược sư mạnh nhất vương quốc ngang với luyện dược sư thủ tịch của cung đình là Dương An, nhưng ngay cả lão cũng giật mình trước thủ pháp khống trận của Hoa La Huyên.
Ba vị lão gia khác cũng an tĩnh lại, đều nhìn về phía Hoa La Huyên với vẻ nghi hoặc.
Trong đầu Hoa La Huyên lập tức nhớ lại hình ảnh khi Diệp Huyền dạy bảo mình, thản nhiên cười nói:
– Bất kỳ trận pháp luyện chế nào, căn cứ theo trình độ khác nhau, đều do từ mười hai tới một trăm lẻ tám trận pháp căn bản hợp lại tạo thành, những trận pháp căn bản này dung hợp với nhau, mới có thể hình thành một đại trận luyện chế đầy đủ, thông qua việc điều khiển từng trận pháp căn bản thì có thể tiến hành điều chỉnh nhiệt độ và hoả hậu ở bất kỳ bộ phận nào của trận pháp luyện chế.
– Có thể làm thuần thục được điều này thì tự nhiên có thể khống chế hoả hậu của trận pháp luyện chế, luyện chế hoá huyền đan sẽ không còn là việc gì quá khó khăn nữa.
– Hoá ra là vậy!
Hà Chân giật mình hiểu ra.
– Ta cũng từng nghe nói qua cơ sở cấu thành của trận pháp, lý luận của ngươi ta cũng từng nghe nói tới, chẳng qua là muốn làm được như vậy thì cũng vô cùng khó khăn.
Ngươi có thể làm được điều này, có thể thấy ngươi quả nhiên có thiên phú người thường khó mà sánh bằng trên con đường luyện dược này.
Hoa La Huyên chỉ thản nhiên mỉm cười, không nói gì nhiều, thực ra thì lão cũng là nhờ có Diệp Huyền dạy bảo nên mới nắm giữ được một phần thủ pháp khống trận này.
Có một chút đạo lý, nghe qua thì đơn giản, nhưng khi làm thì lại vô cùng khó khăn, ngay như chỗ ảo diệu của việc khống chế hoả hậu của trận pháp này, thực tế mấy người Hà Chân đều có thể lĩnh ngộ, nhưng nếu muốn làm được, không có Huyền thiếu chỉ bảo, căn bản cũng khó mà làm được.
Hà Chân mỉm cười:
– Hoa La Huyên, để mừng chuyện Lưu Vân Quốc ta lại có thêm một vị luyện dược sư tứ phẩm, ngày mai ta sẽ cho người bẩm báo lên với vương thượng, chắc chắn bệ hạ cũng sẽ vô cùng vui mừng, tới lúc đó chắc chắn sẽ có khen thưởng.
– Còn hiệp hội luyện dược sư thì ta tạm thời cho ngươi thân phận trưởng lão hiệp hội luyện dược sư, sau này nếu như lại có chức vị nào đó thì sẽ tiếp tục an bài cho ngươi, không biết ngươi cảm thấy thế nào?
Tuy rằng địa vị của luyện dược sư tam phẩm cũng khá cao quý, nhưng Lưu Vân Quốc không có một trăm thì cũng tám mươi người, còn thiên cấp luyện dược sư tứ phẩm thì lại khác.
Trong danh sách của hiệp hội luyện dược sư thì thiên cấp luyện dược sư tứ phẩm, cộng thêm cả Hoa La Huyên thì bất quá cũng chỉ có chín người mà thôi, có thể thấy được nó hiếm tới mức nào.
Bất kỳ luyện dược sư tứ phẩm nào đều thuộc hàng nhân vật cao đoan của vương quốc, một khi xuất hiện thì nhất định phải báo lên cho vương thượng, hơn nữa vương thượng còn tự mình khen thưởng, tổ chức vô cùng long trọng.
– Vậy thì đa tạ Hà hội trưởng.
– Ha ha ha, Hoa La Huyên, ngươi không cần phải khách khí làm gì.
Hà Chân vuốt râu cười nói:
– Không biết hôm nay ngươi còn việc gì không, nếu như không có thì đêm nay hiệp hội luyện dược sư chúng ta cũng phải tổ chức tiệc mừng mới được, có thêm một luyện dược sư tứ phẩm, đây quả thực là chuyện lớn của hiệp hội luyện dược sư chúng ta.
Hoa La Huyên mỉm cười:
– Đều nghe Hà hội trưởng làm chủ, nhưng lát nữa thuộc hạ phải tới hoàng cung một chuyến để đăng ký, dù sao thuộc hạ cũng là một thành viên của luyện dược sư cung đình.
– Nên làm, nên làm.
Hà Chân mỉm cười gật đầu:
– Bất quá ta phải nói trước một tiếng, yến hội đêm nay ngươi nhất định phải tới mới được, đừng để bị tên Dương An kia lôi đi, bằng không lão hủ đây nhất định sẽ tức giận đó.
Thấy Hoa La Huyên còn muốn nói gì đó, lão giơ tay ngăn lại, cười nói:
– Ngươi đừng nói nữa, cứ như vậy đi, khó khăn lắm mới có thêm một vị luyện dược sư tứ phẩm, cũng không thể để cho hiệp hội luyện dược sư cung đình giành hết uy phong được.
Nghe hội trưởng Hà Chân nói vậy, Hoa La Huyên lập tức không nói thêm gì nữa.
Hiệp hội luyện dược sư Lưu Vân Quốc thực ra là một chi nhánh của hiệp hội luyện dược sư đại lục, bất kỳ luyện dược sư nào của Lưu Vân Quốc, một khi đột phá đều phải tới nơi này tiến hành đăng ký khảo hạch.
Chỉ có điều, hiệp hội luyện dược sư cũng không có tác dụng ước thúc luyện dược sư, còn hiệp hội luyện dược sư cung đình thì là tổ chức luyện dược sư do Lưu Vân Quốc tự mình tạo nên, gom một vài luyện dược sư cường đại lại, cho họ một hoàn cảnh tốt nhất cùng với thù lao khổng lồ, chủ yếu phục vụ cho vương thất.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










