- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 159 : Hung Hăng Trở Về (2) (c1581-c1590)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 159 : Hung Hăng Trở Về (2) (c1581-c1590)
❮ sautiếp ❯Chương 1581: Hung Hăng Trở Về (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1582: Khắp Nơi Đều Kinh
Chỉ tiếc, phó Thánh chủ kia uyển khuyên lui Không Thành Vũ Đế cùng Duy Nhất Vũ Đế, ở trong mắt phó Thánh chủ kia, giữ gìn Hỗn Loạn Chi Thành an bình, bảo vệ Vũ Tu Thánh Địa mới là trọng yếu nhất, đương nhiên sẽ không vì một người ngoài mà đi liều mạng với Tử Đao Vũ Đế.
Dù cho người ngoài kia cùng Vũ Tu Thánh Địa bọn họ quan hệ lại thân mật, thiên phú cao đến đâu, thành tựu tương lai lại nghịch thiên như thế nào cũng vậy.
Dù sao Tử Đao Vũ Đế đại biểu chính là Đấu Vũ Hội, một khi Vũ Tu Thánh Địa tham gia trong đó, vậy thì đại biểu Vũ Tu Thánh Địa cùng Đấu Vũ Hội triệt để không nể mặt mũi, đến lúc đó tạo thành hậu quả bất luận người nào cũng sẽ không thể cứu vãn.
Không Thành Vũ Đế cùng Duy Nhất Vũ Đế cũng lý giải ý nghĩ của phó Thánh chủ, cuối cùng cáo lui.
Không ngờ, ba người Diệp Huyền dĩ nhiên bình yên trở về, điều này làm cho hai người bọn họ mừng như điên.
– Đi, chúng ta đi nhìn, Diệp Huyền tiểu hữu đến tột cùng là làm sao chạy trốn ra Tử Đao Vũ Đế truy sát, ở trong Hỗn Loạn Chi Thành, coi như địa vị của Tử Đao Vũ Đế cao đến đâu, tu vi mạnh hơn, cũng đừng hòng lại ra tay với đám người Diệp Huyền tiểu hữu.
Không Thành Vũ Đế cùng Duy Nhất Vũ Đế liếc mắt nhìn nhau, hai người trong nháy mắt lao ra Vũ Tu Thánh Địa, biến mất ở chân trời.
Dưới cái nhìn của bọn họ, sở dĩ ba người Diệp Huyền trở lại Hỗn Loạn Chi Thành, nhất định là ở dưới Tử Đao Vũ Đế đuổi giết bó tay hết cách mới bị ép trở về, mà chỉ cần ở trong Hỗn Loạn Chi Thành, đám người Không Thành Vũ Đế thì có đầy đủ sức lực bảo vệ Diệp Huyền.
Tam Cửu Đại Đạo.
Nhĩ gia đang khoanh chân ngồi ở chỗ đó, trên đỉnh đầu của hắn, một lỗ tai Võ Hồn hư vô hiện lên, tỏa ra khí tức Võ Hồn cường hãn.
– Huyền Diệp kia lưu lại biện pháp quả nhiên hữu hiệu, vẻn vẹn tu luyện một lần, Thiên Nhĩ Võ Hồn của ta liền so với trước đây thoải mái hơn rất nhiều.
Trên mặt Nhĩ gia lộ ra vẻ mừng rỡ.
Sau khi đám người Diệp Huyền bị Trường Chu Vũ Đế truy sát rời đi Hỗn Loạn Chi Thành, Nhĩ gia ngay lập tức liền đi lấy biện pháp trị liệu Võ Hồn mà Diệp Huyền lưu lại, đồng thời bắt đầu trị liệu.
Làm hắn không nghĩ tới chính là, lúc này mới vẻn vẹn nửa ngày thời gian, sau khi tu luyện biện pháp mà Diệp Huyền lưu lại, Võ Hồn của hắn liền có khôi phục rõ ràng, loại cảm giác thoải mái kia, hắn đã không biết bao lâu không có cảm nhận được.
– Đáng tiếc a, một thiên tài nghịch thiên như vậy, dĩ nhiên chết ở trên tay Tử Đao Vũ Đế, quá đáng tiếc.
Nhĩ gia cũng không biết trong lòng đến tột cùng là tư vị gì, dựa theo đạo lý, đám người Diệp Huyền chết rồi đối với hắn trái lại có lợi, dù sao một khi Diệp Huyền sống sót, hắn liền phải thần phục Diệp Huyền.
Nhưng tưởng tượng đến Diệp Huyền thật sự vẫn lạc, trong lòng hắn lại có một loại cảm giác cực kỳ tiếc hận.
Ầm ầm ầm!
Ngay ở thời điểm hắn cảm khái vạn phần, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa gấp gáp, thủ hạ của hắn thở hồng hộc chạy vào, kích động nói:
– Nhĩ gia, đám người Diệp Huyền còn sống sót, nghe nói đã trở lại Hỗn Loạn Chi Thành.
– Cái gì?
Nhĩ gia đứng lên, chén trà trong tay phịch một tiếng rơi xuống đất nát tan.
Một lát sau, hắn mới phục hồi tinh thần lại, khó có thể tin nói:
– Ở nơi nào, nhanh, chúng ta nhanh qua xem một chút.
Không chỉ Vũ Tu Thánh Địa cùng Tam Cửu Đại Đạo, sau khi biết được tin tức ba người Diệp Huyền sống sót trở về, toàn bộ Hỗn Loạn Chi Thành đều oanh động, vô số cường giả dồn dập lao ra, căn cứ tình báo lan truyền đến, chạy về phía vị trí của ba người Diệp Huyền.
Trong những thế lực này, kinh hãi nhất là Đấu Vũ Hội.
– Cái gì?
Trong phòng họp hạch tâm của Đấu Vũ Hội, Phách Thương Vũ Đế đang thương nghị làm sao đối phó Sinh Tử Điện, sau khi biết được tin tức này, liền đặt mông ngồi trên mặt đất.
– Sao có thể có chuyện đó? Ở dưới sự đuổi giết của Cừu Nhiễm đại nhân, bọn họ làm sao sẽ tiếp tục sống?
Vẻ mặt của Phách Thương Vũ Đế khó có thể tin.
Cái khác như đám người Mạnh Tân Thành, cũng hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt khó mà tin nổi.
– Lý hội phó, có thể là ba người Diệp Huyền kia lợi dụng Yêu tộc ở Xích Phong sơn mạch, chạy ra Cừu hội phó truy sát, bất đắc dĩ trở lại Hỗn Loạn Chi Thành hay không?
Mạnh Tân Thành đột nhiên nghĩ đến một khả năng liền nói, trưởng lão hạch tâm khác cũng dồn dập gật đầu, biểu thị vô cùng có khả năng.
Bọn họ cũng không thể tin được, ba người Diệp Huyền sẽ ở dưới sự đuổi giết của Cừu Nhiễm Phó hội trưởng sống sót.
Lúc này Phách Thương Vũ Đế mới tỉnh hồn, lấy ra một thẻ ngọc truyền tin, phát cho Tử Đao Vũ Đế một đạo tin tức.
– Cừu Nhiễm đại nhân nói thế nào?
Đám người Mạnh Tân Thành vội vàng hỏi.
Sắc mặt của Phách Thương Vũ Đế tái xanh, nhìn đám người Mạnh Tân Thành vẻ mặt chờ mong, lẩm bẩm nói:
– Cừu Nhiễm Phó hội trưởng không trả lời.
– Làm sao có thể?
Đám người Mạnh Tân Thành sững sờ:
– Lẽ nào Cừu Nhiễm Phó hội trưởng đang chạy đi, không nhìn thấy?
– Đúng, là như vậy.
– Khẳng định là như vậy.
– Chờ Cừu Nhiễm Phó hội trưởng trở lại, ba người bọn hắn vẫn phải chết.
Đám người Mạnh Tân Thành cắn răng kiên định nói.
Cho dù Tử Đao Vũ Đế không có một tia tin tức, bọn họ cũng tin tưởng chỉ là đám người Diệp Huyền chạy ra Tử Đao Vũ Đế truy sát mà thôi.
– Đi, đi xem xem ba người Diệp Huyền kia trở lại Hỗn Loạn Chi Thành sẽ đi nơi nào.
Phách Thương Vũ Đế đứng lên, lạnh giọng nói, trong con ngươi bắn ra một đạo hàn mang lạnh lẽo.
Trong chớp mắt, toàn bộ Hỗn Loạn Chi Thành phong vân khởi động.
Đấu Vũ Hội, Vũ Tu Thánh Địa, Sinh Tử Điện… cường giả rất nhiều thế lực đều chen chúc ra, dồn dập lao về phía vị trí của ba người Diệp Huyền.
Giờ khắc này, trung tâm Hỗn Loạn Chi Thành.
Sinh Tử Đài!
Sinh Tử Đài cũng không phải địa bàn của Sinh Tử Điện, mà là một võ đài chiến đấu ở trung tâm Hỗn Loạn Chi Thành.
Trong Hỗn Loạn Chi Thành nghiêm cấm chiến đấu, thế nhưng bởi vì đi tới Hỗn Loạn Chi Thành rất nhiều đều là hạng người cùng hung cực ác, điều này cũng dẫn đến không ít võ giả rất dễ dàng sản sinh xung đột.
Mà Sinh Tử Đài, chính là nơi giải quyết xung đột khắp nơi tốt nhất.
Bất kỳ song phương nào chỉ cần có mâu thuẫn liền có thể lên Sinh Tử Đài, một phương có thể tiến hành khiêu chiến, mà một phe khác có thể đáp ứng, cũng có thể từ bỏ, chỉ là một khi đáp ứng, song phương nhất định phải quyết định sinh tử mới có thể rời đi Sinh Tử Đài.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1583: Sinh Tử Đài (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1584: Sinh Tử Đài (2)
Trong lòng Phách Thương Vũ Đế mang theo kiêng kỵ, hắn tận mắt nhìn một màn Diệp Huyền tru diệt Trường Chu Vũ Đế, có thể nói cực kỳ hung hăng, lấy tu vi của hắn lên đài, muốn giết chết Diệp Huyền quá khó khăn, cùng với mạo hiểm, còn không bằng chờ Tử Đao Vũ Đế trở về, nháy mắt liền có thể đánh giết Diệp Huyền.
– Đấu Vũ Hội, đáng thương!
Diệp Huyền chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt trào phúng:
– Đường đường Đấu Vũ Hội Phó hội trưởng, Diệp mỗ ở Sinh Tử Đài công nhiên khiêu chiến, các hạ lại ngay cả dũng khí chiến một trận cũng không có, đây chính là một trong ba thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành sao? Đây chính là Phách Thương Vũ Đế sao? Không biết những người khác nghĩ làm sao, nhưng trong lòng thiếu gia ta là cảm thấy xấu hổ thay các ngươi!
Tuy thanh âm của Diệp Huyền không lớn, nhưng rõ ràng truyền khắp bên tai mỗi người ở đây, thậm chí truyền đi trăm dặm, khiến cho không ít võ giả của Hỗn Loạn Chi Thành đều rõ ràng nghe được.
Đường đường Đấu Vũ Hội, đường đường Phách Thương Vũ Đế, thậm chí ngay cả Diệp Huyền khiêu chiến Sinh Tử Đài cũng không dám đáp ứng, này không thể không nói, ở trong mắt mọi người xác thực là một sỉ nhục.
Trong lúc nhất thời, ở đây tụ tập rất nhiều dân chúng, hoàn toàn quay đầu, nhìn chăm chú về phía Phách Thương Vũ Đế ở trước Sinh Tử Đài, từng cái từng cái ánh mắt chờ mong.
Ánh mắt mọi người nhìn kỹ, sắc mặt của Phách Thương Vũ Đế tái xanh, khóe miệng hơi co giật.
Luận tu vi, Trường Chu Vũ Đế cũng không kém hắn, nhưng mặc dù là Trường Chu Vũ Đế ở dưới Diệp Huyền đánh lén, cũng vô lực chạy trốn, trong nháy mắt vẫn lạc, hơn nữa đám người Hỏa Quyền Vũ Đế, cùng với Phá Quân Vũ Đế, Trường Phong Vũ Đế… vẫn lạc, khiến cho Phách Thương Vũ Đế tuy trong lòng lửa giận thiêu đốt, cũng không dám lên đài chiến một trận.
Sinh Tử Đài, không chết không thôi, nếu như hắn lên đài, vẫn lạc rất có thể sẽ là hắn.
Hắn cười lạnh nói:
– Người sắp chết, lão phu hà tất ứng chiến, chờ Tử Đao Vũ Đế của Đấu Vũ Hội ta trở về, sẽ lấy đầu của ngươi, lão phu cần gì phải lên đài đánh với ngươi một trận, quả thực buồn cười.
Phách Thương Vũ Đế nói, khiến mọi người tại đây chấn động.
Kinh Phách Thương Vũ Đế vừa nói như thế, mọi người nhất thời hiểu được, sở dĩ Diệp Huyền leo lên Sinh Tử Đài, chỉ là vì ở trước Tử Đao Vũ Đế trở về, đánh giết cường giả Đấu Vũ Hội mà thôi, nói như vậy quyết sách của Phách Thương Vũ Đế, cũng không thể không nói là đúng.
Đối mặt người sắp chết, cần gì phải đi mạo hiểm.
– Hạng người nhu nhược, đáng thương!
Ánh mắt của Diệp Huyền ngạo nghễ, xì cười nói:
– Không dám lên đài, cần gì phải nói nhảm nhiều như vậy, cái gọi là Đấu Vũ Hội, cũng chỉ là hư danh, hôm nay thiếu gia ta khiêu chiến Phách Thương Vũ Đế ngươi, liên quan gì tới Tử Đao Vũ Đế, Phách Thương Vũ Đế ngươi cũng là cường giả uy danh hiển hách, chẳng lẽ ngay cả ứng chiến cũng không dám? Không dám chính là không dám, cái gì Phách Thương Vũ Đế, y thiếu gia ta xem, ngươi nên xưng là Nhuyễn Thương Vũ Đế a!
– Làm càn!
Một tên Vũ Hoàng đỉnh phong của Đấu Vũ Hội không nhịn được tức giận quát lên, trong con ngươi bắn ra tinh mang ác liệt, cả người chiến ý sôi trào.
– Há, chẳng lẽ ngươi muốn lên đài đánh với ta một trận?
Diệp Huyền lạnh lùng nhìn về phía hắn.
Cường giả Vũ Hoàng kia bị ánh mắt của Diệp Huyền vừa nhìn, nhất thời sắc mặt trắng bệch, đạp đạp rút lui hai bước.
– Không dám lên đài, còn nói phí lời cái gì, buồn cười.
Diệp Huyền xì cười nói.
– Hay Phách Thương Vũ Đế ngay cả nói chuyện cũng không dám, cần giun dế như ngươi thay hắn mở miệng?
Diệp Huyền nghĩ tất cả biện pháp, không ngừng trào phúng, bức bách Phách Thương Vũ Đế lên đài.
– Mặc ngươi lời chót lưỡi đầu môi, lão phu cũng sẽ không lên đài, lão phu chỉ có thể lẳng lặng nhìn ngươi, lát nữa làm sao đi chết.
Sắc mặt của Phách Thương Vũ Đế tái xanh, trong mắt sát cơ sôi trào, nhưng từ đầu đến cuối, hắn không dám lên đài chiến một trận.
Tính cách khiếp đảm sợ phiền phức như vậy, để Diệp Huyền cũng không nói gì đến cực điểm.
– Đã như vậy, như vậy thiếu gia ta cùng ngươi nói chuyện phiếm a.
Diệp Huyền cười lạnh, đột nhiên chuyển biến đề tài:
– Hỗn Loạn Chi Thành Mục gia, đã từng có một tên Cửu Thiên Vũ Đế, vẫn lạc ở năm mươi năm trước. . .
Mọi người ở đây đều sững sờ, không hiểu vì sao Diệp Huyền đột nhiên chuyển đề tài tới Mục gia.
Mục gia, một trong các thế lực cường đại của Hỗn Loạn Chi Thành, lịch sử lâu đời, ở Hỗn Loạn Chi Thành đã kinh doanh mấy trăm năm, nắm giữ uy danh hiển hách.
Hỗn Loạn Chi Thành đất rộng của nhiều, thực lực đáng sợ, do tam đại thế lực hàng đầu nắm giữ, mà ở dưới ba thế lực lớn, còn có vô số thế lực trung và nhỏ.
Những thế lực này, mỗi một cái đều tương đương với Tiêu gia cùng Úy Trì gia ở Thiên Đô Phủ, mà chính là những thế lực lớn này, mới đẩy lên địa vị khổng lồ của Hỗn Loạn Chi Thành bây giờ.
Mục gia, chính là một trong các thế lực lớn khá có tiếng tăm.
Bởi vậy khi Diệp Huyền nói đến Cửu Thiên Vũ Đế của Mục gia ở năm mươi năm trước vẫn lạc, mọi người ở đây trong nháy mắt biết Diệp Huyền nói tới ai.
Tuệ Tinh Vũ Đế … Mục Vô Song, thiên tài kiệt xuất nhất của Mục gia mấy trăm năm qua.
Người này thiên phú kinh người, thực lực nghịch thiên, từ nhỏ liền thể hiện ra trình độ võ đạo cực kỳ đáng sợ, hầu như sánh vai tuyệt thế thiên kiêu của tam đại thế lực hàng đầu.
Ở dưới Mục gia toàn lực bồi dưỡng, Mục Vô Song ở hơn bốn mươi tuổi liền đột phá Cửu Thiên Vũ Đế, trở thành Vũ Đế trẻ tuổi nhất Mục gia, bởi vì tốc độ quật khởi giống như sao chổi, được cường giả của Hỗn Loạn Chi Thành gọi là Tuệ Tinh Vũ Đế, có thể nói là nhất thời có một không hai.
Mà Mục gia ở trong rất nhiều thế lực lớn cũng nhất thời danh tiếng vang dội.
Ngay thời điểm tất cả mọi người đều cho rằng Mục gia sẽ nhờ đó mà càng cường thịnh quật khởi, Mục gia Mục Vô Song ở một lần ra ngoài lịch lãm, đột nhiên vẫn lạc, lúc đó ở Hỗn Loạn Chi Thành gợi ra náo động không nhỏ, cũng làm cho không ít thế lực lớn cùng Mục gia cách biệt không mấy âm thầm vui mừng.
Thiên tài gia tộc, trụ cột tương lai vẫn lạc, Mục gia tự nhiên rất tức giận, dưới sự tức giận nghĩ tất cả biện pháp, muốn tra ra hung thủ cùng chân tướng, lúc đó mấy thế lực lớn cùng Mục gia có tranh cãi, đều có cường giả bị hoài nghi, dẫn đến Mục gia cùng mấy thế lực lớn này trong lúc đó quan hệ kịch liệt chuyển biến xấu, thậm chí bạo phát xung đột không nhỏ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1585: Quần Tình Xúc Động
Chỉ đáng tiếc chính là, mãi đến tận hiện tại Mục gia cũng không thể tra ra hung thủ thật sự là ai.
Bởi vậy bây giờ đột nhiên nghe Diệp Huyền chuyển đề tài đến trên người Mục gia, ở đây tụ tập vô số võ giả đều ngẩn ra, mà trong mọi người ở đây cũng có vài tên cường giả Mục gia, không khỏi hơi nhướng mày, không biết Diệp Huyền nói đến tột cùng để làm gì.
Tất cả mọi người không nhìn thấy chính là, thời điểm Diệp Huyền nhắc tới Mục gia, Đấu Vũ Hội Phách Thương Vũ Đế đột nhiên biến sắc, trong ánh mắt có một tia nghiêm nghị.
– Mục gia Mục Vô Song, thiên tư trác tuyệt, tài hoa hơn người, tuổi còn trẻ liền đột phá Cửu Thiên Vũ Đế, được khen là Tuệ Tinh Vũ Đế, như nếu bất tử, bây giờ e rằng cũng đã là cửu giai nhất trọng đỉnh phong? Nhân vật anh tư như vậy, thiếu gia ta nghe nói, cũng cảm thấy đau lòng, đáng tiếc, đáng tiếc, anh tài như vậy liền sớm vẫn lạc, hóa thành một nắm cát vàng, thậm chí quăng thi dã ngoại, thê thảm a.
Khóe miệng Diệp Huyền mỉm cười, từ tốn nói, thanh âm truyền khắp toàn bộ Sinh Tử Đài, thậm chí lan truyền đến bên ngoài trăm dặm.
Một tên Vũ Hoàng đỉnh phong của Mục gia sắc mặt tái xanh, không thể kiềm được, tiến lên một bước nén giận nói:
– Diệp Huyền đại nhân, Mục gia ta không có đắc tội các hạ a? Không biết vì sao các hạ lấy Mục Vô Song tiền bối của Mục gia ta nói chuyện?
Mục Vô Song chết, vẫn là việc đau lòng của Mục gia, là nghịch lân trong lòng, không người nào nguyện ý nhấc lên.
Nhưng hôm nay Diệp Huyền ở trước mặt mọi người công nhiên bình luận, dù không có ngôn ngữ khích bác gì, nhưng người nghịch thiên như Diệp Huyền, lại nói Mục Vô Song tiền bối của Mục gia hắn thiên tư ngang dọc, tráng niên mất sớm, ở người Mục gia xem ra, là một sự tình cực kỳ trào phúng.
Diệp Huyền nhìn Mục gia trưởng lão, lạnh nhạt nói:
– Thiếu gia ta nhắc tới Mục Vô Song tiền bối, cũng không có tâm ý bất kính, chỉ là đối với Mục Vô Song tiền bối vẫn lạc, cảm thấy vạn phần đau lòng mà thôi, thiên tài như thế nếu có thể sống đến hiện tại, thiếu gia ta nhất định cùng với hắn nâng cốc nói chuyện vui vẻ, chỉ tiếc lại chết ở trên tay Đấu Vũ Hội, đau lòng, đau lòng a.
Mục Vô Song là bị Đấu Vũ Hội đánh giết?
Diệp Huyền vừa nói ra, toàn trường sôi trào, đặc biệt là Mục gia trưởng lão càng kinh hãi, vẻ mặt khó có thể tin.
– Các hạ nói là thật?
Một tiếng rống to như lôi đình, đột nhiên ở chân trời vang vọng, chợt bóng người thô bạo phi phàm từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt đi tới trước Sinh Tử Đài.
Đây là một Bạch Phát Lão Giả mặc trường bào màu tím, đầu đội búi tóc, eo cột tử kim đai lưng, chân đạp ngẫu bộ vân lý, chính là người nắm quyền của Mục gia bây giờ… Tử Quang Vũ Đế!
Bây giờ Tử Quang Vũ Đế đã gần hai trăm tuổi, một thân tu vi cao tới cửu giai nhất trọng đỉnh phong, là Cửu Thiên Vũ Đế duy nhất của Mục gia bây giờ, năm đó Mục Vô Song chính là do hắn bồi dưỡng được.
Hai mắt hắn sáng quắc như điện, phảng phất như lưỡi dao sắc đâm về phía Diệp Huyền, hiển nhiên là muốn nhận biết hắn nói thật giả.
Diệp Huyền cười nhạt:
– Tự nhiên là thật.
– Phách Thương Vũ Đế!
Tử Quang Vũ Đế xoay người, lạnh lùng nhìn về phía Phách Thương Vũ Đế, đôi mắt như có hỏa diễm thiêu đốt, tức giận sôi trào.
Tuệ Tinh Vũ Đế chết, qua nhiều năm như vậy vẫn là nỗi đau trong lòng Mục gia hắn, bây giờ biết được hung thủ là ai, phẫn nộ trong lòng Tử Quang Vũ Đế làm sao có thể ức chế.
– Tử Quang Vũ Đế, tiểu tử này ăn nói linh tinh, ngươi cũng tin tưởng?
Ánh mắt của Phách Thương Vũ Đế khôi phục lại yên lặng, lạnh lùng nói, thanh âm chấn động cửu thiên.
– Ăn nói linh tinh?
Diệp Huyền xì cười một tiếng:
– Năm đó Đấu Vũ Hội vì đánh giết Tuệ Tinh Vũ Đế, ngươi cùng Trường Chu Vũ Đế ra tay, Trường Chu Vũ Đế lấy phi thuyền pháp bảo nhốt lại Tuệ Tinh Vũ Đế, lại do ngươi chém giết, cái này cũng là ăn nói linh tinh.
– Ngươi. . .
Phách Thương Vũ Đế mặt lộ kinh sợ, ánh mắt mang theo ngơ ngác.
Chuyện này lúc đó chỉ có mấy cao tầng đỉnh cấp của Đấu Vũ Hội biết, Diệp Huyền làm sao sẽ rõ ràng như vậy.
Chỉ là rất nhanh, hắn liền thu lại biểu hiện, cả giận nói:
– Lời chót lưỡi đầu môi, ngươi cho rằng Tử Quang Vũ Đế sẽ tin ngươi gây xích mích sao? Huống chi năm mươi năm trước ngươi còn chưa sinh ra a? Thì làm sao sẽ biết sự tình như thế? Muốn giội nước bẩn cũng phải giội khá một chút a.
Trên mặt Tử Quang Vũ Đế nhất thời có chút nửa tin nửa ngờ, chau mày, hiển nhiên không biết nên tin ai.
Diệp Huyền lạnh nhạt nói:
– Nếu Tử Quang Vũ Đế ngươi không tin ta, như vậy cũng bình thường, có điều chỉ cần ngươi điều tra thời điểm lúc trước Tuệ Tinh Vũ Đế vẫn lạc, Phách Thương Vũ Đế cùng Trường Chu Vũ Đế có ở Hỗn Loạn Chi Thành hay không, chân tướng liền rõ ràng.
Tử Quang Vũ Đế hừ lạnh một tiếng:
– Chuyện này lão phu tự nhiên sẽ điều tra, bất kể là ai giết Tuệ Tinh Vũ Đế, Mục gia ta đều sẽ không cùng hắn giảng hoà.
Ánh mắt hắn sắc bén, sát cơ nồng nặc phóng thích, khiến người ta không nghi ngờ chút nào quyết tâm của hắn.
– Ngoại trừ Mục gia ra, mười lăm năm trước, một tên Luyện Dược Sư bát giai của Bảo Thiện Đường đang trong quá trình tới Xích Phong sơn mạch hái linh dược, mất tích bí ẩn, đến nay sinh tử chưa biết.
Sau khi nói xong Tuệ Tinh Vũ Đế, lời nói của Diệp Huyền xoay chuyển, lại chuyển tới Bảo Thiện Đường.
Bảo Thiện Đường, tương tự là một thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành, thủ lĩnh là Húc Phong Dược Hoàng, chủ yếu kinh doanh đan dược, không tranh với đời.
Trong đám người, vài tên cường giả của Bảo Thiện Đường ánh mắt không khỏi ngưng lại.
Diệp Huyền nói rõ ràng là Diệu Thủ Dược Hoàng của Bảo Thiện Đường bọn họ ở mười lăm năm trước, Diệu Thủ Dược Hoàng là Luyện Dược Sư bát giai của Bảo Thiện Đường trừ Húc Phong Dược Hoàng, tu vi bát giai tam trọng đỉnh phong, là trụ cột vững vàng của Bảo Thiện Đường.
Mười lăm năm trước, Diệu Thủ Dược Hoàng trong quá trình đi tới Xích Phong sơn mạch hái thuốc, kể cả vài tên cường giả của Bảo Thiện Đường cùng mất tích, sau đó thi thể vài tên cường giả kia được phát hiện ở ngoại vi của Xích Phong sơn mạch, nhưng Diệu Thủ Dược Hoàng không ở bên trong, đến nay sinh tử chưa biết.
Bây giờ Diệp Huyền đột nhiên nhắc tới Diệu Thủ Dược Hoàng, để vài tên cường giả của Bảo Thiện Đường ở đây trong lòng mạnh mẽ kích linh, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Diệp Huyền.
– Diệu Thủ Dược Hoàng mất tích, kỳ thực cũng là Đấu Vũ Hội gây nên, do Đấu Vũ Hội Trác Nhất Phàm Phó hội trưởng tự mình động thủ, bắt về, mười năm năm qua vẫn bị giam ở trong địa lao của Đấu Vũ Hội, mỗi ngày luyện đan cho Đấu Vũ Hội.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1586: Khắp Nơi Mà Động (1)
Ngữ khí của Diệp Huyền bình tĩnh, thanh âm cũng không lớn, nhưng rơi vào trong tai mọi người, lại giống như kinh thiên phích lịch, trong lòng đoàn người hoàn toàn chấn động, dồn dập rối loạn lên.
– Ngươi nói láo.
Phách Thương Vũ Đế biến sắc, tức giận quát lên.
– Sự tình của Diệu Thủ Dược Hoàng, cùng Đấu Vũ Hội ta căn bản không quan hệ.
Bảo Thiện Đường là thế lực đan dược hàng đầu của Hỗn Loạn Chi Thành, nếu như đối phương thật sự tin Diệp Huyền, đối với Đấu Vũ Hội hắn mà nói tuyệt đối là đả kích thật lớn.
– Phách Thương Vũ Đế, vậy ngươi có dám mở địa lao của Đấu Vũ Hội ngươi ra cho mọi người tham quan không, nhìn bên trong đến tột cùng giam giữ những người nào không?
Vẻ mặt của Diệp Huyền bất biến, lạnh cười nói.
– Địa lao của Đấu Vũ Hội ta vì sao phải mở ra cho chư vị, mặc kệ như thế nào, Diệu Thủ Dược Hoàng mất tích, cùng Đấu Vũ Hội ta một chút can hệ cũng không có.
Phách Thương Vũ Đế lạnh giọng quát lên, nghĩa chính ngôn từ.
Nhưng trong lòng hắn không nhịn được sợ hãi, sau lưng bốc lên mồ hôi lạnh.
Ở đây trong tất cả mọi người chỉ có hắn biết rõ, Diệp Huyền nói đều là thật sự, năm đó Mục gia Tuệ Tinh Vũ Đế chính là hắn cùng Trường Chu giết, Diệu Thủ Dược Hoàng hiện tại cũng đang bị giam giữ ở trong địa lao của Đấu Vũ Hội, qua nhiều năm như vậy vẫn đang vì Đấu Vũ Hội hắn luyện đan.
Trong lòng hắn sát cơ âm thầm hiện lên, chờ hắn trở lại Đấu Vũ Hội, nhất định phải ngay lập tức dời đi Diệu Thủ Dược Hoàng.
Trong đám người, vài tên cường giả của Bảo Thiện Đường sắc mặt biến ảo không ngừng, trong bóng tối phát sinh đạo đạo tin tức cho Húc Phong Dược Hoàng.
Diệp Huyền đứng ngạo nghễ ở trên Sinh Tử Đài, tiếp tục mở miệng.
– Mười năm trước, một tên Vũ Hoàng đỉnh phong của Hứa gia, bởi vì đắc tội Đấu Vũ Hội, bị Đấu Vũ Hội Thần Quang Vũ Đế đánh giết ở hoang dã ngoài thành. . .
– Ba mươi hai năm trước, Mạnh gia gia chủ Mạnh Như Sơn đêm khuya bất ngờ nổ chết ở trong nhà, kì thực bị Đấu Vũ Hội Phá Quân Vũ Đế Trác Nhất Phàm ám sát. . .
– Ba năm trước, một tên Vũ Đế của Hành Tu hội ở bên ngoài thám hiểm, một đi không trở lại, bị Phách Thương Vũ Đế, Hỏa Quyền Vũ Đế vây giết. . .
Từng sự tình từ trong miệng Diệp Huyền nói ra, hoàn toàn là việc cực kỳ náo động của Hỗn Loạn Chi Thành ở trăm năm qua, trong đó bao quát trưởng lão, lãnh tụ của rất nhiều thế lực lớn ở Hỗn Loạn Chi Thành vẫn lạc, tuyệt đại đa số đều là ẩn án của một tông tông.
Nhưng Diệp Huyền nói tất cả đều là Đấu Vũ Hội gây nên, đồng thời nói ra người động thủ, dẫn tới mọi người ở đây trong lòng chấn động dữ dội, từng cái từng cái giống như cuốn lên sóng to gió lớn.
Nếu Diệp Huyền nói đều là thực, như vậy nhiều năm qua Đấu Vũ Hội làm ác sự thực là quá nhiều, quả thực là tội lỗi chồng chất, đủ để gợi ra hết thảy thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành công phẫn.
Chỉ là, trước khi không có chứng cứ, không ít người đều nửa tin nửa ngờ, dù sao Diệp Huyền cùng Đấu Vũ Hội trước có thâm cừu đại hận, ở biết rõ rơi vào tình huống ắt phải chết, nói không chắc sẽ làm ra một ít sự tình cắn bậy lung tung.
Thế nhưng những thế lực bị Diệp Huyền nói đến kia, ngay lập tức liền hành động lên, điều tra nguyên nhân cái chết của cường giả gia tộc mình.
Không lâu lắm, một tên trưởng lão của Mục gia rất nhanh liền đến trước mặt Tử Quang Vũ Đế.
– Lão tổ, căn cứ điều tra, thời điểm Vô Song tiền bối chết, Đấu Vũ Hội Phách Thương Vũ Đế xác thực không ở trong Hỗn Loạn Chi Thành, còn Trường Chu Vũ Đế, bởi vì thời gian quá lâu, vì lẽ đó không tra được cái gì, không biết hắn có ở Hỗn Loạn Chi Thành hay không, thế nhưng ở đoạn thời gian Vô Song tiền bối vẫn lạc, Trường Chu Vũ Đế là không công khai lộ diện qua.
Người trưởng lão kia mở miệng nói, biểu hiện kích động.
Tuy sự tình đã qua năm mươi năm, nhưng qua nhiều năm như vậy, Mục gia vẫn đang điều tra hung phạm, chưa bao giờ buông tha dấu vết nào.
Mà Phách Thương Vũ Đế cùng Trường Chu Vũ Đế đều là Đấu Vũ Hội Phó hội trưởng, cường giả tiếng tăm lừng lẫy của Hỗn Loạn Chi Thành, bọn họ nhất cử nhất động, tự nhiên tác động ánh mắt của vô số thế lực, bởi vậy năm mười năm trôi qua, năm đó hai người đến tột cùng có xuất hiện ở Hỗn Loạn Chi Thành hay không, vẫn có thể bị điều tra ra được.
– Chẳng lẽ Diệp Huyền kia nói là thật?
Sắc mặt của Tử Quang Vũ Đế trầm xuống, lạnh lùng nhìn về phía Phách Thương Vũ Đế.
– Tử Quang, ngươi hà tất nghe người này ăn nói linh tinh, gây xích mích ly gián, năm đó thời điểm Tuệ Tinh Vũ Đế vẫn lạc, lão phu nhận được tin tức cũng cực kỳ phẫn nộ, lúc đó lão phu cùng Trường Chu Vũ Đế đang lúc bế quan, vì lẽ đó vẫn chưa lộ diện ở Hỗn Loạn Chi Thành.
Phách Thương Vũ Đế giải thích.
– Lão tổ, căn cứ điều tra, ở trước khi Tuệ Tinh Vũ Đế vẫn lạc, Phách Thương Vũ Đế đã từng xuất hiện ở Hỗn Loạn Chi Thành, chỉ bất quá địa phương hắn xuất hiện là ở hướng ngược lại của Tuệ Tinh Vũ Đế, cho nên lúc đó chúng ta không có hoài nghi đến hắn, này ở trong tình báo lúc đó chúng ta điều tra là có ghi chép.
Người trưởng lão kia bổ sung một câu, trực tiếp loại bỏ lý giải của Phách Thương Vũ Đế.
– Phách Thương Vũ Đế, ngươi muốn giải thích thế nào?
Sắc mặt của Tử Quang Vũ Đế triệt để âm lạnh xuống, một luồng sát cơ vô hình từ trong thân thể hắn bộc phát ra.
Phách Thương Vũ Đế hơi nhướng mày, lạnh nhạt nói:
– Khả năng là ta nhớ lầm, Tử Quang Vũ Đế, tiểu tử này rõ ràng là quấy nhiễu, ta chỉ có thể nói Tuệ Tinh Vũ Đế của Mục gia ngươi không phải ta giết, còn lại ta không muốn nhiều lời.
Ngữ khí của Phách Thương Vũ Đế lạnh lẽo, cũng bị thái độ của Tử Quang Vũ Đế cho làm nổi giận, tuy Mục gia là thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành, thế nhưng Đấu Vũ Hội là một trong tam đại thế lực hàng đầu, ở trên thế lực so với Mục gia mạnh hơn không chỉ mười lần, hắn làm sao cần xem sắc mặt của Tử Quang Vũ Đế.
Huống chi, coi như Mục gia thật sự tin tưởng hắn là hung thủ, cũng căn bản không có chứng cứ.
– Ngươi. . .
Cả người Tử Quang Vũ Đế tỏa ra khí tức doạ người, thái độ của Phách Thương Vũ Đế triệt để làm nổi giận hắn, sát cơ khủng bố bao phủ ở xung quanh Sinh Tử Đài.
– Làm sao, Tử Quang Vũ Đế ngươi còn muốn động thủ với lão phu, ngươi có thể đến thử một lần.
Phách Thương Vũ Đế trào phúng nở nụ cười, đối với sát cơ của Tử Quang Vũ Đế hồn nhiên không để ở trong lòng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1587: Khắp Nơi Mà Động (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1588: Hoàn Toàn Thần Phục (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1589: Hoàn Toàn Thần Phục (2)
Mà Hỗn Loạn Chi Thành ở dưới ba thế lực lớn dẫn dắt có thể cùng Thánh Thành hò hét, tuyệt đối là có thực lực làm cho Thánh Thành kiêng kỵ, như vậy Đấu Vũ Hội hội trưởng là Vũ Đế tam trọng cũng hợp tình hợp lí.
– Ngươi dọn dẹp một chút đi, buổi sáng ngày mai, chúng ta rời Hỗn Loạn Chi Thành.
Trầm tư chốc lát, Diệp Huyền cuối cùng lạnh lùng mở miệng.
– Rời Hỗn Loạn Chi Thành?
Nhĩ gia đứng lên, khuôn mặt kinh sợ.
– Tự nhiên, không phải vậy ngươi cho rằng như thế nào?
Diệp Huyền nhàn nhạt nhìn về phía hắn, đến Hỗn Loạn Chi Thành, mục đích của Diệp Huyền chỉ là cứu Hoàng Phủ Tú Minh, bây giờ Hoàng Phủ Tú Minh đã cứu ra, tiếp tục lưu lại cũng không có ý nghĩa gì.
– Dựa theo ước định của ngươi và ta, chỉ cần ta có thể từ trên tay Đấu Vũ Hội đào mạng, đồng thời chữa trị Thiên Nhĩ Võ Hồn của ngươi, ngươi liền thần phục ta, lẽ nào hứa hẹn này ngươi đã quên rồi?
Diệp Huyền lạnh lùng nói, trong con ngươi bắn ra một tia sáng sắc bén.
Cùng lúc đó, một luồng uy thế khủng bố doạ người giáng lâm, bao phủ Nhĩ gia lại, một bên Huyết Kiếm Vũ Đế vẻ mặt lạnh lùng, cả người sát cơ phân tán, tựa hồ chỉ cần Nhĩ gia trả lời không đúng, sẽ đột nhiên ra tay, phát động một đòn sấm sét.
Nhĩ gia mặt lộ vẻ khổ sở, nói:
– Nhĩ gia ta đỉnh thiên lập địa, nhất ngôn cửu đỉnh, đương nhiên sẽ không nói mà không giữ lời, có điều ta ở chỗ này đã kinh doanh mấy chục năm, Hỗn Loạn Chi Thành tất cả ta đều rõ như lòng bàn tay, sản nghiệp trong bóng tối cũng đếm không xuể, một khi rời đi, vậy thì. . .
Địa bàn kinh doanh mấy chục năm, một khi để hắn rời đi, trong lòng Nhĩ gia tự nhiên cực kỳ không muốn.
Diệp Huyền cười cợt, lạnh nhạt nói:
– Lẽ nào ngươi muốn cả đời đều ở chỗ này, làm một con rối bị người giật dây? Biết bí mật có thể làm sao? Trước ta nói nhiều như vậy, ngươi lại dám công nhiên nói ra bao nhiêu sự tình? Nếu như ngươi ở lại chỗ này, như vậy chỉ có thể cả đời làm người sinh sống ở trong bóng tối, nhưng nếu theo ta ra ngoài, dưới thiên hạ này, sẽ mặc ngươi ngao du, Hỗn Loạn Chi Thành chỉ là một góc nhỏ, lại đáng là gì?
Diệp Huyền lãnh đạm nói, ánh mắt hắn bễ nghễ, một luồng thô bạo không tên từ trên người hắn tự nhiên sinh ra, phảng phất như một vị đế vương quân lâm thiên hạ, nhìn xuống toàn bộ thiên địa.
Cơn khí thế này rơi vào trong tai Nhĩ gia, khiến cho thân thể hắn không khỏi chấn động, tâm thần kích đãng.
Chỉ là một góc nhỏ? Ngôn ngữ thật bá đạo.
Hỗn Loạn Chi Thành, đại lục trọng địa, có thể chống lại Thánh Thành, nhưng được gọi là một góc nhỏ, Huyền Diệp này lai lịch đến tột cùng lớn bao nhiêu? Như vậy ở trong mắt hắn, nơi nào mới không gọi một góc nhỏ?
Diệp Huyền cười nhạt:
– Hỗn Loạn Chi Thành, nhìn như mạnh mẽ, ngay cả Thánh Thành cũng dám cãi lời, nhưng ngươi cho rằng Thánh Thành thật diệt không được nó sao?
Kiếp trước Diệp Huyền biết rõ Huyền Vực Thánh Thành đáng sợ, nơi lãnh tụ của Nhân tộc, thiên hạ cường giả tập hợp, tuyệt đối không phải đơn giản như ở bề ngoài.
Không nói những cái khác, thiên hạ cường đại biết bao, Luyện Hồn Sư trọng địa Thần Đô, Luyện Dược Sư Thánh Địa Đan Tháp, Luyện Khí Sư trọng địa Khí Thành, những thế lực này, đều là thế lực bá chủ siêu nhiên, so với Hỗn Loạn Chi Thành chắc chắn mạnh hơn.
Nhưng nắm thiên hạ trong tay, vẫn là Huyền Vực Thánh Thành, bởi vậy có thể thấy được chút ít.
Thánh Thành thật như muốn diệt Hỗn Loạn Chi Thành, chắc chắn sẽ không bó tay hết cách, chỉ bất quá bọn hắn dưới cân nhắc hơn thiệt cảm thấy cái được không đủ bù đắp cái mất, mới để Hỗn Loạn Chi Thành từng đời một bảo tồn lại mà thôi.
Một điểm trực quan nhất liền có thể nhìn ra lốm đốm, chính là Hỗn Loạn Chi Thành thật cường đại đến không sợ bất kỳ thế lực nào, như vậy người mạnh nhất của Đấu Vũ Hội, Sinh Tử Điện, Vũ Tu Thánh Địa, vì sao đều không tọa trấn Hỗn Loạn Chi Thành? Trái lại vân du thiên hạ, xuất quỷ nhập thần.
Trên đời này không có người mạnh nhất của một thế lực nào, sẽ quanh năm rời đi đại bản doanh của mình, mấy chục năm không trở về một chuyến, từ bên trong liền có thể nhìn ra rất nhiều.
– Dựa theo ước định, ta sẽ ở trong đầu của ngươi gieo xuống một đạo hồn lực lạc ấn, ngươi để ta điều động mười năm, mười năm sau ta sẽ mở ra hồn lực lạc ấn cho ngươi, đến lúc đó ngươi đồng ý lưu lại hay rời đi, ta sẽ không có bất kỳ ngăn cản.
Nói xong, Diệp Huyền đột nhiên khoát tay, một đạo lạc ấn phức tạp hiện lên ở giữa không trung, cấp tốc trấn áp về phía Nhĩ gia.
Nhĩ gia cười khổ một tiếng, không có phản kháng, tùy ý cỗ hồn lực lạc ấn này đi vào đầu óc của mình, điêu khắc ở trên linh hồn của hắn.
– Cho ngươi một ngày thời gian thu thập, ngày mai ta liền dẫn ngươi rời Hỗn Loạn Chi Thành.
Để lại một câu nói, đám người Diệp Huyền cấp tốc rời đi Tam Cửu Đại Đạo.
Mà lúc này, nơi sâu xa của Xích Phong sơn mạch, một bóng người mạnh mẽ lặng yên hiện lên.
Người này mặc trường bào, đứng ở trong hư không, giơ tay nhấc chân tỏa ra khí tức đáng sợ.
Hắn vừa xuất hiện, ánh mắt liền nhìn chăm chú nơi sâu xa của Xích Phong sơn mạch, trong đôi mắt ánh sáng vạn ngàn, phảng phất như một ống kính vạn hoa đang nhanh chóng xoay tròn, phóng ra hào quang chói mắt.
Đột nhiên, lông mày hắn vẩy một cái, ánh mắt nhìn về phía hư không bên cạnh, lạnh nhạt nói:
– Hắc Diệu điện chủ, ngươi theo lão phu hơn nửa ngày rồi, cần gì phải trốn trốn tránh tránh?
– Ha ha, Thiên Luân Thánh chủ có khoẻ hay không.
Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên, chợt hư không phía trước không một tiếng động bắt đầu dập dờn, một bóng người phảng phất như ẩn giấu ở trong hư vô, từ bên trong chậm rãi đi ra.
– Hắc Diệu điện chủ, ngươi không ở Sinh Tử Điện tu hành, chạy đến Xích Phong sơn mạch làm gì?
Lão giả áo bào trắng khẽ mở môi, lãnh đạm nói.
– Thiên Luân Thánh chủ, mục đích ngươi và ta tới nơi này mọi người đều biết, hà tất giả mù sa mưa như vậy?
Hắc bào cường giả khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn chăm chú về nơi sâu xa của Xích Phong sơn mạch, một luồng khí thế muốn xuyên thấu hư không, từ trên người hắn đột nhiên bộc phát ra, trong nháy mắt đi vào trong dãy núi phía trước, kinh động rất nhiều Yêu thú ở trong Xích Phong sơn mạch.
Hống hống hống!
Từng tiếng rít gào đinh tai nhức óc vang lên, từ trong cấm địa của Xích Phong sơn mạch đột nhiên lướt ra vô số Yêu thú, cấp tốc vây quanh Thiên Luân Vũ Đế cùng Hắc Diệu Vũ Đế.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1590: Tươi Sống Tiêu Diệt (1)
Ầm!
Cùng lúc đó, mấy cỗ khí tức đáng sợ từ trên trời giáng xuống, xuất hiện ở trước người rất nhiều Yêu Hoàng, khí tức kinh người chấn động hư không, che kín bầu trời.
Mấy bóng người này, chính là Xích Phong sơn mạch Tất Lôi Yêu Đế.
– Thiên Luân Vũ Đế, Hắc Diệu Vũ Đế, hai người các ngươi đến Xích Phong sơn mạch ta là vì chuyện gì, lẽ nào cũng muốn giống như Tử Đao Vũ Đế, xông vào vùng cấm của Xích Phong sơn mạch ta sao?
Tất Lôi Yêu Đế ầm ầm mở miệng, trong hai con ngươi màu xanh lam phóng ra đạo đạo điện quang, lôi điện chi lực mạnh mẽ đánh hư không nhảy ra sóng gợn, tỏa ra khí thế hủy diệt.
Thiên Luân Vũ Đế cùng Hắc Diệu Vũ Đế liếc mắt nhìn nhau, trong con ngươi đều lộ ra vẻ hoảng sợ.
Nghe ý tứ của Tất Lôi Yêu Đế, lẽ nào Tử Đao Vũ Đế thật sự vẫn lạc ở Xích Phong sơn mạch?
– Tất Lôi Yêu Đế, mục đích chúng ta đến đây không phải cùng Yêu tộc ngươi là địch, chỉ muốn biết Tử Đao Vũ Đế có vẫn lạc hay không?
Thiên Luân Vũ Đế áp chế lại khiếp sợ trong lòng, ngưng thanh mở miệng nói.
– Không sai.
Ánh mắt của Tất Lôi Yêu Đế lạnh lùng nói:
– Tử Đao Vũ Đế bởi vì truy sát mấy Vũ Đế Nhân loại, trái với thỏa thuận của Nhân tộc cùng Yêu tộc ta, thương tổn Yêu tộc Yêu Đế ta, càng xông vào hạch tâm cấm địa của Xích Phong sơn mạch, sau khi trọng thương bị chúng ta ép chạy ra Xích Phong sơn mạch, kết quả bị vài tên Vũ Đế Nhân loại kia mai phục giết chết.
– Nơi này chính là chứng cứ Tử Đao Vũ Đế lúc trước xông vào cấm địa của Xích Phong sơn mạch ta.
Tất Lôi Yêu Đế dứt tiếng, từ trên người lấy ra một thủy tinh cầu, một hình ảnh rõ ràng hiện ra ở trước mặt Thiên Luân Vũ Đế cùng Hắc Diệu Vũ Đế.
Chỉ thấy trong hình ảnh, vài tên Yêu Hoàng của Xích Phong sơn mạch nhìn Tử Đao Vũ Đế quát lạnh:
– Nơi đây là cấm địa của Yêu tộc ta, hai vị mau mau rời đi.
Mà trong hình ảnh Tử Đao Vũ Đế một câu cũng không nói, trực tiếp phất tay đánh bay rất nhiều cường giả Yêu tộc ra ngoài, từng cái từng cái cả người phun máu.
Đồng thời Tử Đao Vũ Đế xem thường lạnh lùng nói:
– Lão phu Đấu Vũ Hội Cừu Nhiễm, để cho Xích Phong sơn mạch Xích Diễm Yêu Đế của các ngươi lăn ra đây gặp ta!
Mà rất nhiều Yêu Hoàng kia tự nhiên không đồng ý, dồn dập tiến lên ngăn cản, nhưng tất cả đều bị Tử Đao Vũ Đế kích thương, rơi xuống núi rừng.
Mãi đến tận Xích Diễm Yêu Đế xuất hiện, ngăn cản Tử Đao Vũ Đế, nhưng Tử Đao Vũ Đế vẫn thái độ hung hăng, thậm chí nói ra:
– Có bản lĩnh ngươi giết lão phu a.
Lời như vậy, thậm chí giáng trả tổn thương Xích Diễm Yêu Đế, hung hăng xông vào nơi sâu xa của cấm địa Xích Phong sơn mạch.
Mà hình ảnh thủy tinh cầu tới đây cũng kết thúc.
Tất Lôi Yêu Đế thu hồi thủy tinh cầu, lạnh lùng nói:
– Hỗn Loạn Chi Thành các ngươi cùng Xích Phong sơn mạch chúng ta trong lúc đó định ra thỏa thuận, Tử Đao Vũ Đế trái với thỏa thuận, thương Yêu tộc ở Xích Phong sơn mạch ta, xông vào Yêu tộc hạch tâm cấm địa, theo lý nên diệt, nếu hai người các ngươi muốn vì Tử Đao Vũ Đế báo thù, cứ việc ra tay, chuyện nơi đây, bản Yêu Đế đã đưa tin về Vô Tận sơn mạch, tuy Yêu tộc ta cùng Nhân tộc ngươi đang đứng ở thỏa thuận không xâm phạm, nhưng tuyệt không phải loại mặc người xâu xé.
– Muốn báo thù liền cứ việc đến đây đi.
– Thề sống chết chiến đấu!
– Hống hống hống!
Đám người Thiên Mãng Yêu Đế ở phía sau Tất Lôi Yêu Đế, tất cả đều tức giận quát lên, mà mấy trăm Yêu Hoàng kia, cũng đều ngửa mặt lên trời gào thét, yêu khí nồng nặc xông thẳng lên trời, che kín thiên địa.
– Chư vị hiểu lầm, chúng ta đến đây cũng không phải vì Tử Đao Vũ Đế báo thù, chỉ là muốn điều tra chân tướng của chuyện này mà thôi, nếu Tử Đao Vũ Đế trái với quy ước, vậy hắn chết cũng chưa hết tội.
Thiên Luân Vũ Đế liền mở miệng nói.
– Không sai, nếu là lỗi lầm của Tử Đao Vũ Đế, như vậy ta hai liền cáo từ.
Hắc Diệu Vũ Đế chắp tay, thân hình loáng một cái, cùng Thiên Luân Vũ Đế trong nháy mắt biến mất ở hư không.
Một lát sau, hai đại Vũ Đế ở ngoại vi Xích Phong sơn mạch đồng thời xuất hiện.
– Tử Đao Vũ Đế dĩ nhiên thật sự vẫn lạc ở Xích Phong sơn mạch?
Hai đại Vũ Đế liếc mắt nhìn nhau, trong con ngươi ngoại trừ chấn động, đều toát ra một ý mừng ẩn giấu đi.
Bọn họ đi tới Xích Phong sơn mạch chính là muốn chứng thực Tử Đao Vũ Đế có vẫn lạc hay không, bây giờ được đáp án trong lòng, hai đại Vũ Đế đều vui mừng khôn nguôi.
– Thiên Luân Vũ Đế, song phương chúng ta liền bằng bản lãnh của mình đi!
Hắc Diệu Vũ Đế cười lạnh, thân hình trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi.
Thiên Luân Vũ Đế nhìn Hắc Diệu Vũ Đế biến mất, cười lạnh nói:
– Đấu Vũ Hội một tảng mỡ dày lớn như vậy, Sinh Tử Điện ngươi cũng không sợ nghẹn, xem thủ đoạn của Vũ Tu Thánh Địa ta nhiều, hay Sinh Tử Điện ngươi thủ đoạn nhiều.
Cười lạnh một tiếng, Thiên Luân Vũ Đế cũng biến mất ở phía chân trời.
Sau một canh giờ, Phách Thương Vũ Đế đang ở đại bản doanh sứt đầu mẻ trán ngay lập tức nhận được tin tức Sinh Tử Điện cùng Vũ Tu Thánh Địa toàn diện đoạn tuyệt hợp tác với Đấu Vũ Hội.
– Xong, Đấu Vũ Hội chúng ta lần này thật sự xong đời.
Bây giờ các thế lực lớn đều nhằm vào Đấu Vũ Hội hắn, mà cử động của Sinh Tử Điện cùng Vũ Tu Thánh Địa, không thể nghi ngờ đại biểu bọn họ cũng nhìn chằm chằm Đấu Vũ Hội, xem Đấu Vũ Hội bọn họ là một tảng mỡ dày.
Càng làm cho Phách Thương Vũ Đế cảm thấy tuyệt vọng chính là, hành động của Vũ Tu Thánh Địa cùng Sinh Tử Điện, không thể nghi ngờ càng thêm chứng thực tin tức Cừu Nhiễm Phó hội trưởng vẫn lạc, bằng không Sinh Tử Điện cùng Vũ Tu Thánh Địa chắc chắn sẽ không xuống tay với Đấu Vũ Hội.
– Phách Thương đại nhân, bây giờ chúng ta nên làm gì?
Trong khoảng thời gian ngắn, rất nhiều cường giả của Đấu Vũ Hội đều là vẻ mặt kinh hoảng, cực kỳ lo lắng.
– Chỉ có thể thủ vững bản bộ.
Phách Thương Vũ Đế lạnh lùng nói:
– Bản bộ của Đấu Vũ Hội chúng ta là hội trường đại nhân tự mình bố trí, những thế lực kia thế mặc kệ nào, nhiều nhất chỉ có thể đả kích chuyện làm ăn của Đấu Vũ Hội chúng ta, chúng ta muốn lo lắng trái lại là cường giả của
Vũ Tu Thánh Địa cùng Sinh Tử Điện có thể trong bóng tối hạ sát thủ với chúng ta hay không, có điều chỉ cần chúng ta chờ ở trong bản bộ, bọn họ liền bó tay hết cách.
– Vậy chúng ta chẳng phải là cái gì cũng làm không được sao?
Các hạch tâm trưởng lão ở đây đều là vẻ mặt tuyệt vọng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










