[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 156 : Phân Tán Hành Động (c1551-c1560)
❮ sautiếp ❯Chương 1551: Phân Tán Hành Động
Mà Đấu Vũ Hội ba Đại hộ pháp vẫn lạc, càng khiến cho hết thảy dân chúng không thể tin được trước phát sinh là thật.
Một ít cường giả dưới sự kích động, dồn dập lao ra đông thành, muốn đuổi theo đám người Trường Chu Vũ Đế, nhìn kết quả cuối cùng đến tột cùng như thế nào.
Chỉ tiếc tốc độ của đám người Trường Chu Vũ Đế nhanh chóng biết bao, toàn lực bay lượn, coi như là một ít Vũ Đế nhất trọng cũng khó đuổi theo, càng không cần phải nói là Vũ Hoàng.
Còn một ít Cửu Thiên Vũ Đế, thì trái lại không dám truy đuổi tới, ở trong Vũ Đế giao chiến, có Vũ Đế còn lại ở một bên dò xét đây tuyệt đối là tối kỵ.
Trước ở ngoài Hỗn Loạn Chi Thành còn tốt, dù sao có vô số cường giả vây xem, nhưng ở dã ngoại, rất có thể sẽ làm song phương giao thủ sản sinh địch ý.
Điều này cũng làm cho rất nhiều cường giả Vũ Đế trong Hỗn Loạn Chi Thành, ngoại trừ thổn thức không ngớt ra, vẫn không tuỳ theo tiến lên.
Bây giờ Đấu Vũ Hội đã chết tam đại Vũ Đế, rơi vào mức độ phát điên, một khi gợi ra địch ý của Đấu Vũ Hội, những thế lực bọn họ căn bản không dám gánh chịu hậu quả như thế.
– Không Thành, nếu không chúng ta đi xem a?
Trên đường chân trời, Vũ Tu Thánh Địa Duy Nhất Vũ Đế cũng chấn động nhìn tình cảnh này, quay về Không Thành Vũ Đế ở một bên ngưng giọng nói.
Không Thành Vũ Đế lắc đầu:
– Đấu Vũ Hội ba Đại hộ pháp vẫn lạc, bọn họ cùng Diệp Huyền tiểu hữu đã là cục diện không chết không thôi, nếu như Vũ Tu Thánh Địa chúng ta vào lúc này lại lẫn vào, vậy thì là cùng Đấu Vũ Hội công nhiên tuyên chiến.
– Thật không nghĩ tới, thực lực của Diệp Huyền tiểu hữu dĩ nhiên đáng sợ đến mức độ này, ba Đại hộ pháp Vũ Đế vẫn lạc, coi như là đối với Đấu Vũ Hội mà nói cũng là một tổn thất thật lớn.
Duy Nhất Vũ Đế cảm khái nói:
– Phỏng chừng mấy người Chu Phàm sắp muốn tức điên rồi.
Không Thành Vũ Đế cười lạnh:
– Đám người Chu Phàm lại vẫn dám đuổi tới, quả thực là tự tìm đường chết.
– Đấu Vũ Hội gia đại nghiệp đại, nói không chắc đối với mình cực kỳ chắc chắn, huống chi Sinh Tử Điện Minh Hỏa Vũ Đế cũng nhúng tay, cộng thêm Vô Lượng Sơn Trường Phong Vũ Đế, không hẳn không thể lưu lại đám người Diệp Huyền.
Không Thành Vũ Đế lắc đầu, ánh mắt ngưng trọng nói:
– Ta không lo lắng cái này, ta lo lắng duy nhất, là Đấu Vũ Hội đệ nhất Phó hội trưởng kia sẽ xuất hiện hay không.
Trên mặt Duy Nhất Vũ Đế cả kinh, sợ hãi nói:
– Ngươi là nói Cừu Nhiễm?
Trên mặt hắn lộ ra kinh sợ, hiển nhiên đối với Đấu Vũ Hội đệ nhất Phó hội trưởng cực kỳ kiêng kỵ.
– Ngươi và ta đều biết, mặc dù đám người Trác Nhất Phàm là Phó hội trưởng, nhưng vẻn vẹn chỉ là phụ trách vài sự vụ, bây giờ chân chính khống chế Đấu Vũ Hội, là đệ nhất Phó hội trưởng Cừu Nhiễm, chỉ là hắn đã có gần hai mươi năm không xuất hiện, cũng không biết còn ở Hỗn Loạn Chi Thành hay không, nếu người này ở đây. . .
Không Thành Vũ Đế nói đến đây, cùng Duy Nhất Vũ Đế liếc mắt nhìn nhau, trong con ngươi đều lộ ra lo lắng.
– Không nghĩ nhiều như thế, hiện tại chúng ta vẫn là bảo vệ tốt Kỷ gia tỷ đệ mà Diệp Huyền tiểu hữu giao phó đi, Đấu Vũ Hội ở dưới cơn thịnh nộ, còn không biết bọn họ sẽ làm ra hành vi điên khùng gì.
Nói xong lời này, Không Thành Vũ Đế cùng Duy Nhất Vũ Đế song song biến mất ở đông thành.
Vèo vèo vèo!
Lúc này, trên đường chân trời, ba đạo lưu quang hăng hái bay lượn, mà ở sau bọn hắn, bốn đạo lưu quang cũng cực kỳ mau lẹ một đường theo sát.
Vài đạo khí tức kia, xuyên qua phía chân trời, mang theo đạo đạo Huyền Nguyên gợn sóng kinh người, làm thiên địa Huyền khí bạo động.
– Đáng ghét a, ba tên này tốc độ cũng quá nhanh đi.
Trong truy đuổi, Trường Chu Vũ Đế biểu hiện phẫn nộ.
– Diệp Huyền rõ ràng chỉ là Vũ Hoàng, tốc độ làm sao sẽ nhanh như thế, ngay cả ta là Vũ Đế nhất trọng đỉnh phong cũng không đuổi kịp?
– Then chốt không chỉ là Diệp Huyền này, Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh bên cạnh hắn, tốc độ làm sao cũng nhanh như vậy?
Đám người Trác Nhất Phàm tức đến nổ phổi, phẫn nộ nói.
– Đừng oán giận, cẩn thận đừng cho bọn họ chạy trốn, ba người bọn họ, một cái cũng đừng hòng sống rời đi.
Ánh mắt của Phách Thương Vũ Đế lạnh lùng, cả người chiến ý ngập trời, tay cầm trường thương, hắn như một chiến thần, bá đạo lăng liệt.
Tốc độ của đám người Diệp Huyền nhanh bực nào, vẻn vẹn một hai canh giờ sau, cũng đã xuyên qua tầng tầng hoang dã bình nguyên, đi tới Xích Phong sơn mạch.
Diệp Huyền lạnh lùng liếc nhìn mấy người truy đuổi phía sau, ánh mắt lạnh như băng nói:
– Xem ra mấy người Đấu Vũ Hội, là không giết chúng ta không bỏ qua, nếu như vậy, liền để Xích Phong sơn mạch này thành nghĩa địa của bọn họ đi.
Hắn quay về Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh truyền âm nói:
– Dựa theo kế hoạch làm việc, hai người các ngươi phải cẩn thận.
– Vâng Diệp thiếu.
Huyết Kiếm Vũ Đế nhếch miệng nở nụ cười, mà Hoàng Phủ Tú Minh thì thần tình lạnh lùng.
Diệp Huyền gật gù nói:
– Hành động.
Xoạt xoạt xoạt!
Theo tiếng nói của hắn hạ xuống, ba người Diệp Huyền nguyên bản đồng loạt bay lượn chạy trốn, dĩ nhiên trong nháy mắt phân ra, ngoại trừ Diệp Huyền tiếp tục bay về phía trước, Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh một về phía trái, một về phía phải, đều nhắm về phương hướng khác nhau rời đi.
Hành động này, để mấy người Trường Chu Vũ Đế ở phía sau đang truy đuổi sững sờ.
– Ba người bọn hắn làm sao tách ra hành động?
Trường Phong Vũ Đế nhíu mày.
Ánh mắt của Trác Nhất Phàm trầm xuống:
– Đáng chết, Diệp Huyền này hẳn biết rõ chạy trốn vô vọng, hơn nữa một khi chiến đấu với nhau, ba người bọn họ rõ ràng sẽ ở hạ phong, vì lẽ đó cố ý tách ra hành động, muốn phân tán sức chiến đấu của chúng ta.
Theo Trác Nhất Phàm, ba người Diệp Huyền chỉ lo một khi cùng bên mình phát sinh xung đột, lấy ba địch năm, tất nhiên sẽ rơi vào hạ phong, vì lẽ đó cố ý phân tán sức chiến đấu bên mình, đục nước béo cò.
– Hiện tại chúng ta nên làm gì?
Nhìn ba người Diệp Huyền tách ra rời đi, mấy người Trác Nhất Phàm liếc nhìn nhau.
– Sở dĩ ba người bọn họ tách ra, mục đích chính là vì để sức chiến đấu của chúng ta trở nên phân tán, Diệp Huyền kia chỉ sợ là muốn hấp dẫn đại đa số sức chiến đấu, để Hoàng Phủ Tú Minh cùng Huyết Kiếm Vũ Đế đào tẩu, đã như vậy, như vậy chúng ta liền không thể để cho mưu kế của hắn thực hiện được.
Trác Nhất Phàm híp mắt nói.
Phân tích của hắn, lập tức đưa tới vài tên Vũ Đế khác đồng ý.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1552: Từng Cái Đánh Tan (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1553: Từng Cái Đánh Tan (2)
– Đã như vậy, đối phương lựa chọn đánh tan, như vậy ta cũng lựa chọn đánh tan a.
Một nụ cười gằn tỏa ra ở trên mặt Diệp Huyền, thân hình hắn hăng hái bay lượn, đột nhiên ngừng lại.
Vù!
Một đạo khí tức hồn lực vô hình, lấy hắn làm trung tâm cấp tốc tỏ khắp, trong nháy mắt bao trùm trụ xung quanh mấy dặm.
Cùng lúc đó, thạch châu dị bảo cũng hiện lên ở đỉnh đầu của hắn, tỏa ra không gian rung động mạnh mẽ, hóa thành một phương lĩnh vực bao phủ.
– Đi ra đi.
Quay về phía nơi nào đó trong hư không, Diệp Huyền lạnh lùng nói.
Hư không yên tĩnh, không có một tia gợn sóng.
– Xem ra, là muốn ta tự mình lôi ngươi ra ngoài.
Ánh mắt của Diệp Huyền phát lạnh, oanh, Tài Quyết Chi Kiếm đột nhiên hóa thành một tia sét đâm vào trong hư không.
Bùm bùm!
Vô số ánh chớp phun trào, trong hư không, một bóng người màu đen đột nhiên từ trong hư không rơi xuống.
– Ngươi có thể phát hiện vị trí của lão phu?
Ánh mắt của Minh Hỏa Vũ Đế âm lạnh nhìn Diệp Huyền, trong giọng nói mang theo vẻ kinh ngạc.
– Chuyện này có gì khó khăn?
Diệp Huyền cười lạnh một tiếng, Tài Quyết Chi Kiếm nhanh như tia chớp đâm tới, đồng thời Trấn Nguyên Thạch hiện lên, che đậy mà xuống, bao phủ xung quanh trăm mét.
Lực lượng to lớn, ràng buộc chặt chẽ Minh Hỏa Vũ Đế.
– Tiểu tử, ta thừa nhận ngươi rất mạnh, thế nhưng muốn giết ta, ngươi còn kém mười vạn tám ngàn dặm.
Minh Hỏa Vũ Đế cười lạnh một tiếng, thân hình ở trong hư không đột nhiên trở nên mơ hồ, cùng vùng hư không này hợp thành một thể, trong nháy mắt thoát khỏi lĩnh vực cùng Trấn Nguyên Thạch của Diệp Huyền ràng buộc, phút chốc biến mất ở trong phạm vi công kích của Diệp Huyền.
Ầm ầm!
Trấn Nguyên Thạch toả ra khí tức mông lung phủ xuống, nhưng nện ở chỗ trống.
– Lại bị hắn tránh thoát?
Diệp Huyền nhíu mày.
Này đã là lần thứ hai, trước ở Hỗn Loạn Chi Thành, Minh Hỏa Vũ Đế liền quỷ dị tránh thoát không gian phong tỏa của mình, lần này, hắn lại một lần nữa tránh thoát không gian phong tỏa, năng lực như vậy, tuyệt đối không phải bất ngờ có thể tạo thành.
Đến tột cùng là nguyên nhân gì, để Minh Hỏa Vũ Đế này có thể không bị không gian hạn chế?
Phải biết, qua lại hư không, đây là năng lực Vũ Đế tam trọng mới có thể nắm giữ.
– Ha ha ha, coi như ngươi có thể tìm ra lão phu, ngươi cũng giết không được ta, lão phu khuyên ngươi vẫn là đừng tốn sức.
Thanh âm âm lạnh của Minh Hỏa Vũ Đế vang lên, mang theo một tia trào phúng cùng đắc ý.
Diệp Huyền cười lạnh nói:
– Ngươi chỉ có thể ẩn núp, cũng giết không được ta a?
– Ha ha ha, ta không cần giết ngươi, lão phu chỉ cần tập trung ngươi là được, đến thời điểm đám người Trường Chu Vũ Đế vừa đến, ngươi chắc chắn phải chết, nha, đã quên nói cho ngươi, đám người Trường Chu Vũ Đế đã truy sát hai đồng bạn của ngươi, lấy tu vi của bọn họ, đánh giết hai đồng bạn của ngươi nên dễ như ăn cháo, ha ha ha, ngươi nói lão phu cần gì phải mạo hiểm giết ngươi như vậy?
Thanh âm của Minh Hỏa Vũ Đế ở trong hư không vang vọng, nhận biết không ra đến tột cùng ở phương nào, chỉ không ngừng khích bác tâm tình của Diệp Huyền.
Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lẽo, cười nhạo nói:
– Nếu như ta không đoán sai, mục đích ngươi ra tay, là vì khoáng thạch thần bí ở Dịch Bảo Đại Hội a, ta cũng đã quên nói cho ngươi, viên khoáng thạch này ta đã dùng.
– Hô!
Ngọn lửa màu tím ở trong tay Diệp Huyền cấp tốc bay lên, tỏa ra khí tức cực kỳ nóng rực, lực lượng của Tử Thương Viêm bao phủ lại quanh thân Diệp Huyền ngàn mét.
– Ngươi. . .
Thanh âm của Minh Hỏa Vũ Đế mang theo tức giận, nhưng chợt lại lộ ra một tia khiếp sợ:
– Khí tức Tử Thương Viêm của ngươi làm sao đáng sợ như vậy? Tử Thương Viêm rõ ràng chỉ là Địa Hỏa bảng xếp thứ mười ba, dĩ nhiên ở dưới khoáng thạch thần bí kia tăng lên trở nên mạnh mẽ nhiều như vậy, đáng chết, ngươi tên tiểu tử thúi này, ngươi đây là phung phí của trời.
Minh Hỏa Vũ Đế tức đến nổ phổi, tràn ngập phẫn nộ.
– Nhìn dáng dấp phẫn nộ của ngươi, trên người ngươi hẳn cũng có một loại dị hỏa a? Cũng muốn lợi dụng khoáng thạch thần bí kia tiến hành thăng cấp?
Diệp Huyền cười lạnh nói.
– Muốn lừa lão phu? Tiểu tử ngươi còn non lắm, có điều không liên quan, khoáng thạch thần bí kia ngươi dùng cũng không có gì, chờ giết ngươi, Tử Thương Viêm của ngươi như thường là vật trong túi lão phu, cũng không tính thiệt thòi.
Minh Hỏa Vũ Đế lần thứ hai cười gằn.
– Tìm được ngươi rồi!
Ánh mắt của Diệp Huyền đột nhiên lạnh lẽo, ầm ầm, lần này, tốc độ của hắn càng nhanh hơn, một đạo Lôi Quang kiếm khí vô hình trong nháy mắt bị hắn bổ về phía hư không bên trái.
Hư không rung động, thân hình của Minh Hỏa Vũ Đế lại một lần nữa hiện ra, thế nhưng vẻ mặt hắn không chút hoảng loạn.
– Ta nói rồi, ngươi tìm được lão phu cũng vô dụng, bởi vì ngươi căn bản giết không được ta.
Trong giọng nói của Minh Hỏa Vũ Đế tràn ngập trào phúng, thân hình loáng một cái, muốn lần nữa ẩn nấp hư không.
– Thật không?
– Huyễn Cấm Chi Nhãn!
– Băng Hỏa Song Bạo!
Hai cỗ hồn lực gợn sóng mông lung, như hai thanh lợi kiếm, cấp tốc đi vào trong thân hình của Minh Hỏa Vũ Đế.
Vốn là, Diệp Huyền cũng không muốn triển khai Băng Hỏa Song Bạo, bởi vì lực lượng của Tuyệt Âm Chi Thủy trong đầu hắn, đã còn lại không nhiều.
Thế nhưng vì không muốn tiếp tục dây dưa với Minh Hỏa Vũ Đế, hắn chỉ có thể lựa chọn thủ đoạn như vậy, bằng không thời gian trì hoãn càng dài, Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh liền càng nguy hiểm.
Ầm ầm!
Lực lượng của Tuyệt Âm Chi Thủy cùng Tử Thương Viêm, cấp tốc ở trên linh hồn của Minh Hỏa Vũ Đế nổ tung.
– Đây chính là hồn lực bí kỹ ngươi đánh giết đám người Hỏa Quyền Vũ Đế sao? Lão phu ngược lại muốn nhìn một chút, đến tột cùng có bao nhiêu đáng sợ!
Một đạo sóng linh hồn vô hình truyền đến, trong linh hồn của Minh Hỏa Vũ Đế, đột nhiên dâng lên một ngọn lửa màu đen, ngọn lửa này lạnh lẽo thấu xương, như đến từ Cửu U Minh Hỏa, nhảy lên lấp lóe, cùng Băng Hỏa Song Bạo của Diệp Huyền mạnh mẽ va chạm.
Bồng!
Hai cỗ lực lượng đáng sợ va chạm, lẫn nhau cấp tốc mất đi, lực lượng của Tử Thương Viêm ở dưới Minh Hỏa Vũ Đế sử dụng tới ngọn lửa màu đen cấp tốc trừ khử, mà Tuyệt Âm Chi Thủy đóng băng, cũng ở dưới ngọn lửa lạnh lẽo này, chậm rãi cắt giảm, cuối cùng tiêu tan vô hình.
– Há, ta đã hiểu, chẳng trách hồn lực xung kích của ngươi ngay cả Đấu Vũ Hội Phá Quân Vũ Đế Trác Nhất Phàm cũng không ngăn nổi, nguyên lai trong đó không chỉ ẩn chứa lực lượng phá hoại của Tử Thương Viêm, còn có chứa một loại lực lượng băng hàn cực kỳ mạnh.
Minh Hỏa Vũ Đế cười lạnh nói, chịu đựng một chiêu Băng Hỏa Song Bạo của Diệp Huyền, vẫn bình yên vô sự.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1554: Cửu U Minh Viêm (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1555: Cửu U Minh Viêm (2)
– Chết hẳn là ngươi.
Ở trong nguy cơ, Diệp Huyền đột nhiên nhếch miệng nở nụ cười, Tài Quyết Chi Kiếm trong tay hắn chẳng biết lúc nào xuất hiện ở trước ngực của Minh Hỏa Vũ Đế, phù một tiếng, Tài Quyết Chi Kiếm mang theo ánh chớp màu xanh lam đâm vào thân thể Minh Hỏa Vũ Đế, lực lượng sấm sét đáng sợ điên cuồng xé rách nhục thân của hắn.
– Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Biết bí mật Cửu U Minh Viêm của lão phu, liền đi chết đi cho ta!
Nhưng vào lúc này, lại một thanh âm u lãnh vang lên, phảng phất như tới từ địa ngục, lạnh lẽo thấu xương, ở bên tai Diệp Huyền vang vọng, một bóng người màu đen khác, chẳng biết lúc nào xuất hiện ở phía bên phải Diệp Huyền, xì xì một hồi, một chủy thủ đâm vào thân thể Diệp Huyền.
Một trước một phải, trong thiên địa, càng xuất hiện hai Minh Hỏa Vũ Đế, một ở phía trước hấp dẫn lấy sự chú ý của Diệp Huyền, bị Tài Quyết Chi Kiếm của Diệp Huyền xuyên qua, một cái khác lại ở bên cạnh người Diệp Huyền phát động tập kích.
Bồng!
Một đòn tất sát này, so với Minh Hỏa Vũ Đế phía trước công kích đáng sợ hơn quá nhiều, chủy thủ ẩn chứa lực bộc phát cực hạn, trong nháy mắt xuyên thấu đại địa áo giáp của Diệp Huyền, tiếp theo đâm vào da thịt hắn.
Nhưng sau một khắc, vẻ mặt của Minh Hỏa Vũ Đế đọng lại, bởi vì chủy thủ của hắn đâm vào trong thân thể Diệp Huyền, lại phảng phất như đâm trúng một khối sắt thép, dĩ nhiên không cách nào tiến thêm mảy may.
Trong lòng Minh Hỏa Vũ Đế nhất thời hoảng hốt, đây là cái phòng ngự gì? Tình huống bình thường, ở dưới đòn đánh này của mình, Vũ Đế nhất trọng đỉnh phong căn bản không có bất kỳ lực lượng chống đối, coi như là Vũ Đế nhị trọng, cũng chưa chắc có thể đỡ, nhưng hôm nay chủy thủ của mình đâm vào thân thể Diệp Huyền, dĩ nhiên không cách nào tiến thêm, đổi làm là Vũ Đế nhị trọng, cũng khó có thể làm được a?
– Hai Minh Hỏa Vũ Đế, ta rõ ràng, là hư giới phân thân a? Chẳng trách mới vừa nãy ngươi có thể ẩn độn hư không, nguyên lai Võ Hồn của ngươi là Hư Giới Võ Hồn.
Nhưng vào lúc này, thanh âm lạnh lùng của Diệp Huyền, đột nhiên ở trong óc Minh Hỏa Vũ Đế vang lên.
Trong lòng Minh Hỏa Vũ Đế kinh hãi, không được, hắn cắn răng một cái, điên cuồng vận chuyển Cửu U Minh Viêm trong cơ thể, một ngọn lửa màu đen đáng sợ cấp tốc đi vào trong cơ thể Diệp Huyền, ở trong cơ thể Diệp Huyền điên cuồng nổ tung.
Đồng thời Minh Hỏa Vũ Đế lại kéo chủy thủ, thân thể loáng một cái, muốn tiếp tục ẩn vào hư không.
– Hà tất vội vã đi như vậy?
Diệp Huyền lạnh lùng nói, một đạo hồn lực vô hình xung kích đồng thời cấp tốc đi vào đầu óc của Minh Hỏa Vũ Đế.
– Huyễn Cấm Chi Nhãn!
Hồn lực xung kích mãnh liệt, lập tức để đầu óc của Minh Hỏa Vũ Đế ngây ngất, nhưng hắn trong nháy mắt liền phục hồi tinh thần lại.
– Ngươi căn bản không giữ được ta.
Minh Hỏa Vũ Đế tức giận quát, hơn một nửa thân thể dĩ nhiên ẩn độn vào trong hư không.
Diệp Huyền cười lạnh:
– Thật không?
Diệp Huyền vừa dứt lời, Minh Hỏa Vũ Đế nhất thời ngơ ngác nhìn thấy, một bóng người màu đen mặc áo giáp, từ trong thân thể Diệp Huyền đột nhiên thăng vọt lên.
Bóng người màu đen xen vào giữa hư huyễn cùng thật thực, đôi mắt đen kịt như mực, hắn mặc áo giáp màu đen, cầm trong tay một thanh chiến đao, phút chốc vọt về phía hắn.
Trong lòng Minh Hỏa Vũ Đế sợ đến suýt chút nữa hồn phi phách tán, trong thân thể Diệp Huyền làm sao lại đột nhiên lao ra một cường giả, nhưng cảm nhận được khí tức trên người đối phương, Minh Hỏa Vũ Đế trong nháy mắt phản ứng lại, vừa kinh vừa sợ nói:
– Là Võ Hồn, ngươi dĩ nhiên có song Võ Hồn, trời ạ, cõi đời này vẫn còn có Võ Hồn hình người!
Dưới Thiên đạo, chủng loại Võ Hồn đa dạng, nhưng Minh Hỏa Vũ Đế vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy Võ Hồn hình người.
Có điều sau khi biết bóng người màu đen kia là Võ Hồn, trái tim của Minh Hỏa Vũ Đế trong nháy mắt để xuống, Võ Hồn của Diệp Huyền mạnh hơn, cũng không thể mạnh hơn Hư Giới Võ Hồn của hắn.
Vù!
Trên đỉnh đầu, khí tức Võ Hồn hư vô tản mát, tám đạo tinh hoàn cấp tốc xuất hiện ở trong thiên địa, một luồng hư giới vô hình lập tức bao phủ lại Minh Hỏa Vũ Đế, khiến cho thân thể của hắn gia tốc hòa vào trong hư không.
– Kẻ nắm giữ song sinh Võ Hồn sao, đáng tiếc, ngươi căn bản giết không được ta.
Minh Hỏa Vũ Đế cười lạnh nói, sau đó thân hình của hắn hoàn toàn biến mất ở trong hư không.
Đối diện, khóe miệng của Diệp Huyền cũng lặng yên phác hoạ lên một nụ cười lạnh lùng, trong ánh mắt lóe lên một tia tinh mang, Thôn Phệ Võ Hồn biến thành Chiến Thần màu đen một đao chém ở trong hư không phía trước.
Răng rắc!
Hư không phía trước, như đột nhiên chia ra làm hai, lộ ra Minh Hỏa Vũ Đế ẩn giấu ở trong đó.
Làm sao có thể? Lúc này khóe miệng của Minh Hỏa Vũ Đế cười gằn chưa hạ xuống, hắn bị bộc lộ ra hư không, trong mắt đột nhiên lộ ra ngơ ngác, hắn cảm giác Hư Giới Võ Hồn của mình ở dưới một đao của Võ Hồn kia, dĩ nhiên nứt ra, đồng thời một luồng đau đớn kịch liệt lan truyền đến trong đầu của hắn.
– A!
Hắn kinh nộ, hét thảm một tiếng, còn chưa kịp phản ứng, liền ngơ ngác nhìn thấy ngực của Võ Hồn màu đen đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy, một luồng khí tức làm Võ Hồn của hắn cảm thấy kinh hồn bạt vía tràn ngập, vòng xoáy màu đen kia xoay tròn, lại trong nháy mắt hấp thu Hư Giới Võ Hồn của hắn vào.
– Xì xì!
Một ngụm máu tươi phun mạnh, Minh Hỏa Vũ Đế lập tức cảm giác được mình cùng Hư Giới Võ Hồn mất đi liên hệ, Võ Hồn tan vỡ truyền lại thống khổ làm hắn co giật, linh hồn như muốn tan vỡ.
Đây rốt cuộc là món đồ quỷ quái gì?
Trong lòng hắn cực kỳ sợ hãi, đồng thời liền nhìn thấy Diệp Huyền nhanh như tia chớp vọt tới.
– Muốn giết ta, chết hẳn là ngươi.
Minh Hỏa Vũ Đế cắn răng gào thét, oanh, một ngọn lửa màu đen đáng sợ từ trên người hắn thăng vọt, điên cuồng thiêu đốt, chính là lực lượng bản nguyên của Cửu U Minh Viêm.
Vì đánh giết Diệp Huyền, lúc này hắn đã cố kỵ không được nhiều như vậy.
Ngọn lửa màu đen, như ác ma từ Cửu U Địa ngục tới, đốt cháy tất cả, trong nháy mắt quấn quanh về phía thân thể Diệp Huyền, bao bọc lại cả người hắn.
– Ha ha ha, chết đi, ở dưới Cửu U Minh Viêm của ta thống khổ gào thét đi.
Minh Hỏa Vũ Đế điên cuồng cười to, vẻ mặt dữ tợn như ác ma.
Cửu U Minh Viêm của hắn chính là Địa Hỏa bảng xếp hàng thứ hai, coi như tu vi của Diệp Huyền cao đến đâu, một khi bị lực lượng bản nguyên của Cửu U Minh Viêm bao vây, cũng sẽ bị thương nặng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1556: Thu Hoạch To Lớn
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1557: Cự Phách Giáng Lâm (1)
Ầm!
Cả người Trác Nhất Phàm trải rộng sợi tơ màu đen, dù lúc trước cùng Diệp Huyền chiến đấu bị thương nặng, nhưng ở dưới dược hiệu của Phong Ma đan, thực lực cả người không giảm xuống bao nhiêu, chiến đao ác liệt điên cuồng oanh kích ở trên trận pháp trước người Hoàng Phủ Tú Minh.
Mà một bên khác, Trường Phong Vũ Đế cũng cầm trường kiếm màu xanh, vô số lưỡi kiếm như cá bơi, lần lượt va chạm trận pháp bảo vệ, mỗi đánh xuống một đòn, trên trận pháp tất nhiên sẽ dập dờn ra vô số gợn sóng.
Toàn bộ vòng bảo vệ ở dưới hai người công kích không ngừng lay động, tựa như lúc nào cũng có thể vỡ vụn ra.
– Hoàng Phủ Tú Minh, ngươi không cần chống lại, ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi, chỉ cần ngươi đầu hàng chịu thua, lão phu còn có thể lưu ngươi một mạng.
Giữa bầu trời, Trường Phong Vũ Đế cười lạnh nói.
Trung ương trận pháp, ánh mắt của Hoàng Phủ Tú Minh lạnh lùng, nhìn vòng bảo vệ trận pháp lảo đà lảo đảo, ánh mắt băng hàn nói:
– Trường Phong Vũ Đế, ngươi là đang nằm mơ sao!
Ánh mắt của Trường Phong Vũ Đế trầm xuống, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, lạnh lùng nói:
– Hoàng Phủ Tú Minh, ngươi hà tất ngu xuẩn mất khôn, Diệp Huyền kia cùng ngươi là quan hệ gì, đáng giá để ngươi vì hắn bán mạng như vậy, lão phu hứa hẹn, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn đầu hàng, đồng thời nói ra lai lịch của Diệp Huyền kia, lão phu có thể bảo đảm chắc chắn sẽ không giết ngươi.
Hoàng Phủ Tú Minh xem thường nhìn Trường Phong Vũ Đế, ánh mắt kia phảng phất như nhìn một ngu si, không có trả lời, chỉ toàn lực vận chuyển trận pháp.
– Trường Phong Vũ Đế, cùng hắn nói nhảm nhiều như vậy làm gì, phá trận pháp của hắn, lão phu muốn ngàn đao bầm thây hắn.
Ánh mắt của Trác Nhất Phàm tàn nhẫn, âm lạnh gào thét.
Diệp Huyền giết Đấu Vũ Hội ba Đại hộ pháp, càng khiến linh hồn hắn trọng thương, Trác Nhất Phàm đã không dám dự liệu tin tức truyền tới trong tai Cừu hội phó, mình sẽ đối mặt trừng phạt ra sao, lúc này trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ, là phải bắt ba người Diệp Huyền, điên cuồng dằn vặt chí tử, mới có thể giải mối hận trong lòng hắn.
Rầm rầm rầm!
Nhìn thấy Hoàng Phủ Tú Minh không hề có một chút ý nghĩ đầu hàng, Trác Nhất Phàm cùng Trường Phong Vũ Đế tiến công càng thêm điên cuồng, hai người cật lực thôi thúc Võ Hồn, giống như bị điên tiến công.
Răng rắc!
Ở dưới hai người điên cuồng tiến công, trận pháp trước không ngừng lay động rốt cục lộ ra một lỗ thủng.
– Không tốt.
Hoàng Phủ Tú Minh hoàn toàn biến sắc, hai tay cấp tốc nặn ra từng đạo từng đạo thủ quyết, bù đắp lỗ thủng.
– Hả? Tốc độ chữa trị thật nhanh, trận pháp chết tiệt này đến tột cùng là nơi nào đến?
Sắc mặt của Trường Phong Vũ Đế tái xanh, vừa nãy hắn cùng Trác Nhất Phàm truy sát Hoàng Phủ Tú Minh, rốt cục ở trên nửa đường chận được, song phương cấp tốc bạo phát giao thủ.
Tuy Hoàng Phủ Tú Minh ở những ngày qua thực lực tăng lên rất nhiều, nhưng vẫn không phải đối thủ của Trác Nhất Phàm liên thủ với Trường Phong Vũ Đế, không lâu lắm liền chịu một chút thương tích.
Mắt thấy hai người bọn họ muốn đánh giết Hoàng Phủ Tú Minh, Hoàng Phủ Tú Minh lại đột nhiên ở trong khe núi này bày xuống vô số trận bàn, cấp tốc hình thành một đại trận.
Chính là đại trận này, ngăn cản hai người bọn họ thời gian lâu như vậy.
– Hừ, ta không tin chỉ là một trận pháp, có thể ngăn cản chúng ta bao lâu!
Khuôn mặt của Trác Nhất Phàm dữ tợn, tốc độ tiến công càng nhanh hơn, chiến đao màu đen như ngọn núi kéo dài không dứt, không ngừng oanh kích ở trên trận pháp, đánh đến toàn bộ trận pháp cấp tốc lay động, bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ .
Trong trận pháp, sắc mặt của Hoàng Phủ Tú Minh tái nhợt, âm thầm lo lắng.
– Sư tôn cho ta Ma La Nguyên Thiết trận bàn tuy có thể rất nhanh bày trận, thế nhưng không có cách nào tạo thành trận pháp cửu giai mạnh mẽ, tiếp tục như thế, e là kiên trì không được bao lâu.
Nhanh chóng bố trí trận pháp dù sao năng lực có hạn, không cách nào làm được bố trí ra đại trận chân chính.
Hơn nữa trận pháp vừa mới phá tan một lỗ thủng, tuy hắn đúng lúc bù đắp, nhưng sức phòng ngự của trận pháp cũng đã lần thứ hai có yếu bớt.
Ầm ầm!
Rốt cục, sau khi lại kiên trì mười mấy hô hấp, trận pháp trước người Hoàng Phủ Tú Minh rốt cục hoàn toàn phá nát.
– Xem ngươi còn dám lại cuồng ngạo hay không.
Khuôn mặt của Trác Nhất Phàm cùng Trường Phong Vũ Đế dữ tợn, cười gằn đánh về phía Hoàng Phủ Tú Minh, chiến đao màu đen cùng trường kiếm màu xanh một trước một sau, lấy hai phương hướng khác nhau, triệt để phong tỏa đường lui của Hoàng Phủ Tú Minh.
– Muốn giết ta, vậy thì xem xem các ngươi có năng lực này hay không.
Trong tay Hoàng Phủ Tú Minh cấp tốc xuất hiện một viên đan dược màu đỏ thẫm, ánh mắt của hắn lộ ra một tia kiên quyết, vừa mới chuẩn bị nuốt vào. . .
– Hô!
Đột ngột, một trận gió nhẹ thổi qua núi rừng, một bóng người không biết lúc nào đột nhiên xuất hiện ở sau lưng Trường Phong Vũ Đế, xèo, tia sét sáng lên, phù một tiếng, trực tiếp chém ở sau lưng Trường Phong Vũ Đế.
Trường Phong Vũ Đế ở trong nháy mắt bóng người kia xuất hiện, cả người nổi da gà, một cảm giác nguy hiểm nồng nặc ở đầu óc của hắn hiện lên, thời khắc mấu chốt, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, lợi kiếm nguyên bản đâm về phía Hoàng Phủ Tú Minh cấp tốc xoay người lại, bổ vào ánh chớp chém ở trên lưng mình.
Oanh ca!
Huyền Nguyên nổ tung, kình khí tung toé, Trường Phong Vũ Đế xì xì phun ra một ngụm máu tươi, cả người chật vật bay ra ngoài, áo bào trên lưng hắn triệt để nát tan, lộ ra một nội giáp, trên nội giáp bị vẽ ra một vết rách nhỏ bé, cháy đen.
Nhưng chính nhờ nội giáp này, làm cho hắn kiếm trở về một mạng.
– Không hổ là Vô Lượng Sơn Nguyên Lão, trên người bảo vật cũng thật không ít.
Bóng người kia hiện lên ở giữa không trung, khóe miệng mỉm cười, cầm trong tay một thanh trọng kiếm màu đen.
Mà một bên khác, Hoàng Phủ Tú Minh không có Trường Phong Vũ Đế giáp công, cũng cấp tốc phản ứng lại, đấm ra một quyền, ngăn trở Trác Nhất Phàm tiến công, lướt ra khỏi vòng vây.
– Là ngươi, Diệp Huyền, ngươi làm sao sẽ xuất hiện ở đây?
Trường Phong Vũ Đế nhìn thấy người đến, sắc mặt nhất thời đại biến, mà Trác Nhất Phàm cũng dừng lại tiến công với Hoàng Phủ Tú Minh, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.
Dựa theo kế hoạch, Diệp Huyền hẳn là bị Sinh Tử Điện Minh Hỏa Vũ Đế nhìn chằm chằm, làm sao sẽ xuất hiện ở đây?
– Minh Hỏa Vũ Đế hắn ở đâu?
Trác Nhất Phàm kinh nộ nói, ánh mắt ngắm nhìn bốn phía, nhưng căn bản không cảm ứng được khí tức của Minh Hỏa Vũ Đế.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1558: Cự Phách Giáng Lâm (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1559: Nhân Yêu ĐốI LậP (1)
Ầm ầm ầm!
Phong ấn không ngừng nổ tung, hư ảnh thần niệm phân thân kia ở trong hư không không ngừng giãy dụa, tuy tốc độ rất chậm, nhưng càng ngày càng rõ ràng.
Lực lượng không gian thật đáng sợ, Diệp Huyền hơi thay đổi sắc mặt, thực lực của đối phương rõ ràng còn muốn ở trên mình dự liệu.
Nhưng như vậy thì đã làm sao, đối phương chỉ là một thần niệm phân thân mà thôi, nếu một thần niệm phân thân mình cũng ngăn cản không được, vậy mình còn lăn lộn cái gì.
Thôn Phệ Võ Hồn biến thành Chiến Thần màu đen bỗng dưng đi tới trước hư ảnh, nhắm ngay hư ảnh kia một đao bổ xuống, lực cắn nuốt mạnh mẽ điên cuồng phóng thích ra.
Ầm!
Ngọn lửa màu đen tung toé, thiêu đốt thần niệm phân thân của đối phương, lực cắn nuốt mạnh mẽ cấp tốc hấp thu lực lượng trong thần niệm phân thân của đối phương.
Đồng thời thạch châu trên đỉnh đầu Diệp Huyền cũng toả hào quang rực rỡ, từng vòng xoáy không gian đáng sợ trong nháy mắt bao vây lấy bóng người kia.
Ở dưới Diệp Huyền công kích, bóng người nguyên bản chậm rãi đi ra kia rốt cục không kiên trì được, trên người không được phát sinh tiếng nổ tung.
– Là ai, ngươi đến tột cùng là ai?
Bóng người kia rống giận:
– Dám giết Nguyên Lão của Vô Lượng Sơn ta, trên trời dưới đất, chân trời góc biển, đều sẽ không có đất cho ngươi dung thân, Vô Lượng Sơn ta nhất định phải chém ngươi thành muôn mảnh, rút hồn luyện phách, mãi mãi không có ngày Luân Hồi.
– Vậy thiếu gia ta sẽ chờ ngày đó, có điều ngươi cũng chờ, không cần Vô Lượng Sơn ngươi tìm đến ta, một ngày nào đó thiếu gia ta sẽ đích thân bước lên Vô Lượng Sơn ngươi, tàn sát Vô Lượng Sơn chó gà không tha.
Diệp Huyền đột nhiên thôi thúc thạch châu, chỉ nghe phịch một tiếng, bóng người kia nhất thời triệt để vỡ ra, biến thành tro bụi.
Trong thiên địa, hết thảy đều khôi phục yên tĩnh, phù văn ở mi tâm của Trường Phong Vũ Đế cũng cấp tốc ảm đạm, mất đi năng lượng.
Trên mặt Trường Phong Vũ Đế cùng Trác Nhất Phàm nguyên bản mừng như điên, vẻ mặt trong nháy mắt đọng lại.
Đặc biệt là Trường Phong Vũ Đế, trong ánh mắt toát ra, là tuyệt vọng cùng khiếp sợ vô biên.
Lùi?
Tiểu tử kia dĩ nhiên đẩy lùi thần niệm phân thân của phó sơn chủ?
Trường Phong Vũ Đế chỉ cảm thấy trong lòng cực kỳ tuyệt vọng, ở trong mi tâm hắn lưu lại thần niệm phân thân là Vô Lượng Sơn phó sơn chủ a?
Hỗn Loạn Chi Thành làm một cứ điểm vô cùng trọng yếu của Vô Lượng Sơn, năm đó thời điểm hắn đến Hỗn Loạn Chi Thành, phó sơn chủ từng ở trong đầu hắn lưu lại một đạo thần niệm phân thân, cái này cũng là tiền vốn lớn nhất của Trường Phong Vũ Đế, không ngờ bây giờ hắn gặp phải nguy cơ sống còn, phó sơn chủ thần niệm phân thân ngay cả ra cũng không kịp, liền bị trong nháy mắt phong ấn loại bỏ.
Chuyện này…
Mà giờ khắc này Trường Phong Vũ Đế, đã không có thời gian suy nghĩ quá nhiều, mất đi khí tức của phó sơn chủ thần niệm phân thân bảo vệ, nhục thân của hắn trực tiếp bị Cửu U Minh Viêm cùng Tử Thương Viêm đột phá, đồng thời một vòng xoáy không gian mãnh liệt trong nháy mắt bao vây lấy hắn.
– A!
Một tiếng hét thảm, trên cánh tay cùng đầu lâu của Trường Phong Vũ Đế cấp tốc xuất hiện vô số vết rạn nứt, Thôn Phệ Võ Hồn biến thành Chiến Thần màu đen càng một đao mạnh mẽ bổ vào đầu của hắn.
Xì xì!
Đầu lâu của Trường Phong Vũ Đế nổ tung, lực lượng Võ Hồn tràn ngập bị Thôn Phệ Võ Hồn hấp thu không còn một mống, mà nhục thân của hắn cũng trong khoảnh khắc biến thành tro bụi, ở dưới hai đại Địa Hỏa thiêu đốt hóa thành tro tàn.
Trong ngọn lửa, chỉ có một thanh trường kiếm, một bộ nội giáp, cùng với một không gian giới chỉ rớt xuống, còn lại tất cả đều hóa thành tro tàn, tiêu tan không còn hình bóng.
– Đến phiên ngươi!
Giết chết Trường Phong Vũ Đế xong, Diệp Huyền lại đưa mắt rơi vào trên người Trác Nhất Phàm, trong con ngươi bắn ra sát cơ nồng nặc.
Lúc này Trác Nhất Phàm, trong lòng tràn ngập sợ hãi hối hận, không muốn sống điên cuồng chạy trốn.
Nhưng Diệp Huyền làm sao sẽ cho hắn đào tẩu, mấy đại sát chiêu đồng thời triển khai, Trác Nhất Phàm vốn là trọng thương không hề có sức chống cự, đầu tiên là bị Thôn Phệ Võ Hồn nuốt lấy Thiên Lang Võ Hồn, tiếp theo lại bị hai đại Địa Hỏa xâm lấn thân thể, cuối cùng, Diệp Huyền vung lên Tài Quyết Chi Kiếm, một kiếm đâm vào đầu lâu đối phương, triệt để chém giết.
Phốc!
Đầu lâu nổ tung, Trác Nhất Phàm trước khi chết hoảng sợ tuyệt vọng, chỉ còn dư lại nửa thân thể cháy đen, rơi xuống núi rừng, đầu một nơi thân một nẻo.
– Diệp thiếu!
Lúc này Hoàng Phủ Tú Minh mới thở hồng hộc bay lại, giao Ma La Nguyên Thiết trận bàn cho Diệp Huyền, đồng thời chấn động nhìn Diệp Huyền thu hồi hai Địa Hỏa, cùng với Thôn Phệ Võ Hồn trên đỉnh đầu.
Thực sự là đáng sợ, sư tôn chính là sư tôn, vẻn vẹn bát giai tam trọng liền có thể đánh giết Vũ Đế nhất trọng đỉnh phong, thiên phú như vậy Hoàng Phủ Tú Minh ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.
Càng làm cho Hoàng Phủ Tú Minh giật mình vẫn là Thôn Phệ Võ Hồn của Diệp Huyền, thân là Luyện Hồn Sư bát giai, hắn đối với Võ Hồn hiểu rõ tự nhiên vượt xa người thường, Thôn Phệ Võ Hồn của Diệp Huyền có thể hóa thành hình người, đồng thời ly thể hành động, hắn làm Luyện Hồn Sư bát giai vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy Võ Hồn đáng sợ như thế.
Nếu như không phải biết nội tình của Diệp Huyền, Hoàng Phủ Tú Minh e là sẽ cho rằng Diệp Huyền là Huyền thú, dù sao ở Thiên Huyền đại lục này, chỉ có hồn niệm của Huyền thú mới có thể ly thể hoá hình hành động.
– Đi thôi.
Diệp Huyền nhàn nhạt lên tiếng, đợi Thôn Phệ Võ Hồn thôn phệ Thiên Lang Võ Hồn của Trác Nhất Phàm hầu như không còn, cấp tốc hóa thành một vệt sáng biến mất ở phía chân trời.
Hoàng Phủ Tú Minh là cứu được, thế nhưng Huyết Kiếm Vũ Đế còn bị đuổi giết, hơn nữa hắn đối mặt nguy hiểm hiển nhiên so với Hoàng Phủ Tú Minh còn muốn lớn hơn.
Lợi dụng khí tức khế ước cùng Huyết Kiếm Vũ Đế, Diệp Huyền rất nhanh liền cảm nhận được vị trí của Huyết Kiếm Vũ Đế, vừa cảm ứng, hắn không khỏi ngẩn ngơ.
– Cái tên này… Cũng thật là giảo hoạt.
Diệp Huyền không nói gì lắc đầu, ở trong hắn cảm ứng, Huyết Kiếm Vũ Đế ở cách hắn mấy ngàn dặm, mà nơi đó, hiển nhiên là vị trí cấm địa của Xích Phong sơn mạch.
Lúc trước Diệp Huyền định ra kế hoạch liền từng nói với Huyết Kiếm Vũ Đế, một khi gặp phải nguy hiểm liền trốn vào cấm địa Xích Phong sơn mạch, không nghĩ tới Huyết Kiếm Vũ Đế thật không chút khách khí.
Trái tim hắn thoáng thả xuống, mang theo Hoàng Phủ Tú Minh cấp tốc đi tới vị trí của Huyết Kiếm Vũ Đế.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1560: Nhân Yêu ĐốI LậP (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










