- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 154 : Thần Bí Khoáng Thạch (2) (c1531-c1540)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 154 : Thần Bí Khoáng Thạch (2) (c1531-c1540)
❮ sautiếp ❯Chương 1531: Thần Bí Khoáng Thạch (2)
Người này có thể lừa Đấu Vũ Hội Trác Nhất Phàm xoay quanh, vạn nhất rơi vào hố của hắn, vậy mình khóc cũng không kịp.
Phát hiện tình huống như thế, trong lòng Diệp Huyền nhất thời đại hỉ, liên tục bắt mấy dạng vật liệu mình vừa ý, nhưng hắn không hề đem sự tình làm tuyệt, một ít bảo vật tuy quý giá, nhưng hắn không hẳn có thể dùng tới, Diệp Huyền cũng không có quá mức cường lực đấu giá.
Dù sao hiện tại hắn đã đắc tội Đấu Vũ Hội, nếu gây nên Vũ Đế khác của Hỗn Loạn Chi Thành công phẫn vậy thì nguy hiểm.
Theo Dịch Bảo Đại Hội tiến hành, Dịch Bảo Đại Hội cũng áp sát kết thúc.
Đúng lúc này, một nam tử mặc áo đen, mang theo mặt nạ da người, cả người không nhìn ra chút Huyền Nguyên gợn sóng nào đột nhiên đứng lên.
– Ta muốn giao dịch chính là một viên khoáng thạch, viên khoáng thạch này là ta trải qua sinh tử, từ một di tích lấy được, tuy ta không biết vật ấy có ích lợi gì, nhưng giá trị tuyệt đối vượt xa Huyền binh cửu giai bình thường, vì lẽ đó ta muốn giao dịch chính là một Huyền binh có thể làm cho ta thoả mãn, hơn nữa nhất định phải là thuộc tính Âm, đương nhiên nếu không có Huyền binh thuộc tính Âm, bảo vật thích hợp khác ta cũng có thể thu.
Người này dứt tiếng, trong tay nhất thời xuất hiện một cái hộp ngọc, hộp ngọc mở ra, một viên khoáng thạch toàn thân màu nâu xuất hiện ở trước mặt chúng nhân, ở trong khoáng thạch, mơ hồ có từng tia từng tia hồng mang tản mát ra, có vẻ vô cùng xinh đẹp.
Tất cả mọi người nghi hoặc nhìn khối quáng thạch này, đây chính là khoáng thạch giá trị vượt xa Huyền binh cửu giai bình thường? Nhìn qua không đặc biệt gì a?
Ở đây hầu như tuyệt đại đa số võ giả đều là vẻ mặt giống như nhau.
Chỉ có số ít mấy người như Diệp Huyền, ánh mắt lập tức trợn tròn.
Mà những người này, tuyệt đại đa số đều là Luyện Dược Sư cùng Luyện Khí Sư nắm giữ dị hỏa.
Bởi vì bọn họ phát hiện thời điểm khối quáng thạch này xuất hiện, dị hỏa trong cơ thể bọn họ đều tuôn ra một luồng tâm tình cực kỳ khát vọng, phảng phất như một người đói bụng hồi lâu nhìn thấy một bàn cơm nước cực kỳ phong phú.
Loại khát vọng kích động kia, để mỗi người nắm giữ dị hỏa đều khó có thể tin.
Diệp Huyền cũng giống như vậy, có điều hắn ở thời điểm Hắc y nhân mới vừa lấy ra hộp ngọc, cũng đã cảm giác được loại rõ ràng kia, Vô Tận Dung Hỏa trong đầu của hắn điên cuồng phun trào, lộ ra tâm tình khát vọng mãnh liệt, làm sao cũng ức chế không được.
Mà ở sau khi hộp ngọc mở ra, Tử Thương Viêm cũng bạo động, ngọn lửa màu tím nhạt không ngừng bốc lên, tràn ngập khát vọng.
Thậm chí. . .
– Chít chít!
Tiểu Tử Điêu vẫn ở trong túi sủng vật cũng bá một hồi xuất hiện ở trên bả vai Diệp Huyền, con ngươi giống như bảo thạch xoay tròn nhìn chằm chằm khoáng thạch trong tay Hắc y nhân kia, hai mắt ứa ra tinh quang.
Đột nhiên xuất hiện Tiểu Tử Điêu nhất thời dọa Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh nhảy một cái.
Diệp Huyền cũng ngạc nhiên quay đầu, con vật nhỏ này chạy ra làm gì.
Lúc trước ở Cổ Ma Chi Địa, Tiểu Tử Điêu dùng rất nhiều thiên tài dị bảo, cùng hấp thu lượng lớn Linh Tủy Dịch trong Linh Tủy Trì, liền lập tức rơi vào trong giấc ngủ say, hơn một năm nay, trước sau ở trong túi linh sủng ngủ, không hề có một chút động tĩnh.
Bây giờ sau khi tỉnh lại, hình thể rõ ràng lớn hơn một vòng, da lông màu tím như sa tanh bóng loáng, tràn ngập ánh sáng lộng lẫy thần bí, mà Diệp Huyền hồn lực cao tới bát giai đỉnh phong, càng từ trên người Tiểu Tử Điêu cảm nhận được một luồng khí tức thần bí.
Luồng khí tức này cực kỳ bí ẩn, như có như không, tung bay bất định, nhưng cũng cho Diệp Huyền một loại cảm giác áp bức không tên.
– Diệp thiếu, đây là. . .
Hoàng Phủ Tú Minh ngạc nhiên hỏi.
Diệp Huyền cười nói:
– Đây là một linh sủng ta từng thu phục.
Linh. . .
Linh sủng?
Hoàng Phủ Tú Minh cùng Huyết Kiếm Vũ Đế chớp chớp con mắt, hai mặt nhìn nhau.
Diệp Huyền là cái mặt hàng gì bọn họ quá hiểu rõ, tuyệt đối là ánh mắt cao cao tại thượng, lại sẽ thu phục một linh sủng khả ái như thế? Không phải đang nói đùa chứ?
Hai người chỉ cảm thấy đầu óc không xoay chuyển được.
Trên đại lục, một ít cường giả Ngự Thú thu phục linh sủng cũng không phải sự tình quá mức ngạc nhiên, nhưng đại đa số tình huống thu phục đều là một ít linh sủng có năng lực phụ trợ chiến đấu, nhưng Tiểu Tử Điêu này xem ra quá đáng yêu, thời điểm chiến đấu có thể có ích lợi gì?
Lúc này những người khác ở đây, cũng bị Tiểu Tử Điêu trên đầu vai Diệp Huyền hấp dẫn, dồn dập quay đầu trông lại, trong đó vài ánh mắt vô cùng ác liệt, tựa hồ muốn xem thấu Tiểu Tử Điêu của Diệp Huyền.
– Chít chít chi!
Tiểu Tử Điêu tựa hồ đối với những ánh mắt này hết sức bất mãn, quay đầu, phun ra đầu lưỡi, làm một bộ mặt quỷ, trong mắt nhỏ càng lướt qua một tia khinh bỉ.
– Con vật nhỏ này. . .
Rất nhiều Vũ Đế từng cái từng cái trợn mắt ngoác mồm, bọn họ lại bị một tiểu bất điểm trào phúng? Càng làm cho bọn họ giật mình chính là, Tiểu Tử Điêu này dĩ nhiên không sợ ánh mắt áp bức của những Vũ Đế bọn họ chút nào.
Trong đại sảnh, Tiểu Tử Điêu ở trên đầu vai của Diệp Huyền quơ tay múa chân một trận, lại bá một hồi biến mất ở trên bả vai, lần nữa tiến vào trong túi linh sủng vù vù ngủ say.
Hiển nhiên khoáng thạch thần bí này tuy đã kinh động Tiểu Tử Điêu, nhưng không phải đồ vật nó cần thiết, vì lẽ đó không cách nào ngăn cản nó tiếp tục đi ngủ.
Có điều, Tiểu Tử Điêu biểu hiện, lại làm cho trong lòng Diệp Huyền hơi động.
Trong khoảng thời gian Tiểu Tử Điêu đang ngủ say này, mình cũng trải qua không ít chuyện, gặp được không ít bảo vật.
Nhưng khoáng thạch thần bí này, vẫn là cái thứ nhất để Tiểu Tử Điêu từ trong ngủ mê thức tỉnh.
Hơn nữa khoáng thạch thần bí này có thể dẫn tới Vô Tận Dung Hỏa cũng khát vọng như này, ngay lập tức để Diệp Huyền hạ quyết tâm, khoáng thạch này hắn nhất định phải tới tay.
Mà thời điểm ở trong lòng Diệp Huyền lóe lên ý nghĩ này, trên sân báo giá đã bắt đầu.
– Lão phu ra ba viên Tụ Khí đan, hối đoái khoáng thạch trong tay các hạ.
Cái thứ nhất định giá chính là Húc Phong Vũ Đế, hắn mắt lộ ra tinh mang, từ tốn nói.
Tiếng nói của hắn vừa ra, toàn trường lập tức vang lên một trận ồ lên.
Vừa nãy Hắc y nhân kia nói khoáng thạch thần bí trong tay hắn giá trị không kém gì một Huyền binh cửu giai, mọi người còn có chút không thể nào tin được, nhưng Húc Phong Vũ Đế định giá chính là ba viên Tụ Khí đan, để những người khác lập tức hiểu được, khoáng thạch trong tay Hắc y nhân kia xác thực không đơn giản.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1532: Tranh Đấu Đối Lập (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1533: Tranh Đấu Đối Lập (2)
Chuôi thiết thước này dài khoảng ba thước, xem ra tựa hồ không có chỗ đặc thù gì, mặt ngoài có một ít hoa văn giống như vảy, có vẻ vô cùng cổ điển.
Nhưng vừa lấy ra, một luồng khí tức cực kỳ quái dị tràn ngập ra, phảng phất như trong đó ẩn chứa vật chất thần bí nào đó.
Hắc y nhân kia nhất thời kinh hỉ, Diệp Huyền lấy ra chuôi hắc thước này, ngoại trừ loại hình vũ khí để hắn có chút không quá thoả mãn, ở những phương diện khác đã vô hạn tiếp cận lý tưởng của hắn rồi.
Tên Vũ Đế của Sinh Tử Điện kia nhìn thấy trong mắt Hắc y nhân có ánh sáng hừng hực, nhất thời hừ một tiếng nói:
– Mặc dù chuôi Hắc Ma Đao trong tay ta có chút tổn hại, nhưng nó là binh khí của Hắc Ma Vũ Đế, vật liệu hết sức đặc thù, dùng chính là viễn cổ Hắc Ma Thiết, tuyệt đối không phải Huyền binh cửu giai phổ thông có thể sánh được, Vũ Đế nhất trọng phổ thông triển khai lên thừa sức, có điều bởi vì nó có chút tổn hại, bổn Đế ngoài ngạch đồng ý lại thêm ba vạn Huyền Thạch thượng phẩm, các hạ suy nghĩ cho kỹ.
– Cái gì? Hóa ra là Hắc Ma Đao của Hắc Ma Vũ Đế?
– Chẳng trách ta cảm giác chiến đao này quen thuộc như vậy.
– Hắc Ma Vũ Đế, chẳng lẽ là Hắc Ma Vũ Đế 500 năm trước kia?
Đoàn người lập tức hơi có chút xao động.
Hắc Ma Vũ Đế, là một tên Vũ Đế của Hỗn Loạn Chi Thành 500 năm trước, danh khí khá lớn, thực lực cửu giai nhất trọng đỉnh phong, lúc đó ở Hỗn Loạn Chi Thành cũng độc bá nhất phương.
Chỉ tiếc sau đó không biết đắc tội ai, đột nhiên mất tích bí ẩn, sáng lập Hắc Ma điện cũng sụp đổ.
Bây giờ nhìn lại, Hắc Ma Vũ Đế này vô cùng có khả năng là bị Sinh Tử Điện ám sát, bằng không binh khí của hắn không thể rơi xuống trong tay Sinh Tử Điện.
Hắc y nhân vốn đối với hắc thước của Diệp Huyền cảm thấy hết sức hứng thú, nhưng bị Sinh Tử Điện Vũ Đế nói như thế, ngay lập tức lại do dự lên.
Hắc Ma Vũ Đế ở Hỗn Loạn Chi Thành tiếng tăm không thấp, Hắc Ma Đao của hắn cũng trải qua vô số lần chiến đấu nghiệm chứng, đồng thời Sinh Tử Điện ngoài ngạch còn có ba vạn Huyền Thạch thượng phẩm.
Trọng yếu hơn chính là, Hắc Ma Đao là Huyền binh loại đao, triển khai lên tự nhiên càng thêm tiện tay.
Nhưng Hắc Thước của Diệp Huyền hoàn hảo không chút tổn hại, xem ra cũng không phải bình thường.
Hơn nữa, Sinh Tử Điện dù sao cũng là một trong ba thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành, nếu như lựa chọn Diệp Huyền không lựa chọn Sinh Tử Điện, mình có thể hay không. . .
Những phương diện này, Hắc y nhân cũng không thể không cân nhắc toàn diện, điều này làm cho hắn nhất thời do dự.
Diệp Huyền nhất thời nở nụ cười:
– Tuy tại hạ không biết Hắc Ma Vũ Đế là người nào, nhưng chuôi Hắc Thước trong tay ta, cũng không phải đồ vật vô danh, vật ấy chính là do Quỷ Ma Thiết trong truyền thuyết chế tạo, ở dưới Huyền Nguyên thôi thúc, ẩn chứa một loại tâm ý mê hoặc đặc biệt, uy lực tuyệt đối vượt xa Huyền binh cửu giai phổ thông, cũng là binh khí của một tên Vũ Đế thành danh.
Tuy Trác Nhất Phàm không có gia nhập đấu giá, nhưng lúc này lại không nhịn được giễu cợt nói:
– Buồn cười, thiên hạ này nào có nhiều Vũ Đế thành danh như vậy, tu vi của Hắc Ma Vũ Đế tiếp cận nhất trọng đỉnh phong, ở Hỗn Loạn Chi Thành ta thanh danh hiển hách, thiết thước của ngươi lại là Huyền binh của Vũ Đế rác rưởi nào? Còn nói có tâm ý mê hoặc đặc biệt, ha ha, khoác lác cũng không nên vô sỉ như vậy!
Diệp Huyền lạnh lùng nhìn Trác Nhất Phàm một chút:
– Trác hội trưởng, nếu như ngươi tham dự tranh giá, thiếu gia ta sẽ không nói cái gì, nhưng trước ngươi thiệt thòi rối tinh rối mù, trong không gian giới chỉ ngay cả một xu cũng không bỏ ra nổi, cũng ở chỗ này ồn ào, ngươi không cảm thấy mất mặt, ta cũng thế ngươi e lệ!
Diệp Huyền ngữ mang trào phúng, ánh mắt xem thường, như nhìn một tên ăn mày.
– Ngươi. . .
Ánh mắt cùng ngữ khí kia để Trác Nhất Phàm hận đến ngứa răng, hận không thể một cái tát đập chết Diệp Huyền ở chỗ này.
Diệp Huyền tiếp theo lạnh lùng nói:
– Ta nói thiết thước này có tâm ý mê hoặc đặc biệt, đương nhiên sẽ không nói bậy.
Dứt tiếng, Diệp Huyền đột nhiên đưa vào một luồng Huyền Nguyên, chỉ thấy một đạo hắc quang mông lung nhộn nhạo lên, mọi người ở trong hắc quang, không khỏi cảm thấy trong đầu có chút chóng mặt, tuy không mãnh liệt, nhưng rõ ràng có cảm giác này.
– Thật là có tâm ý mê hoặc, xác thực là Hắc Thước kia tản mát ra.
– Quỷ Vực Ma Thiết, đây là vật liệu gì? Quá thần kỳ.
– Đáng tiếc loại tâm ý mê hoặc này không mãnh liệt, đối phó Vũ Hoàng vẫn được, đối phó Vũ Đế, liền kém quá nhiều, căn bản không thực dụng.
Đoàn người nghị luận sôi nổi, vẻ mặt kinh ngạc.
– Quỷ Xích Vũ Đế.
Đột nhiên, một tên Vũ Đế như nghĩ đến cái gì, đột nhiên kêu to lên:
– Hắc Thước này chẳng lẽ là Quỷ Thước Huyền binh của Quỷ Xích Vũ Đế?
Hắn trợn mắt lên, vẻ mặt ngơ ngác nói.
Ở trong ngơ ngác, đã thấy Diệp Huyền gật đầu nói:
– Vị bằng hữu này nhãn lực không tệ, thiết thước trong tay ta, chính là Huyền binh của Huyền Vực Vô Không sơn trang Quỷ Xích Vũ Đế.
Được Diệp Huyền trả lời khẳng định, Vũ Đế kia nhất thời vẻ mặt kinh hãi, biểu hiện tràn ngập khiếp sợ.
Quỷ Xích Vũ Đế!
Sau khi Vô Lượng Sơn Trường Phong Vũ Đế sững sờ, chợt con ngươi cũng trừng tròn xoe.
Thân là Vũ Đế của Vô Lượng Sơn, hắn tự nhiên nghe nói qua Quỷ Xích Vũ Đế, biết Quỷ Xích Vũ Đế là thủ lĩnh của Vô Không sơn trang, một thân tu vi cao tới cửu giai nhất trọng đỉnh phong, thực lực cực kỳ đáng sợ.
Mà Huyền binh hắn sử dụng, cũng là một thanh thiết thước, dáng dấp miêu tả cùng thiết thước trong tay Diệp Huyền hầu như giống như đúc.
Hơn nữa thời điểm Quỷ Xích Vũ Đế cùng người đối chiến, thiết thước trong tay đồng dạng có thể sử dụng tới một luồng âm luật công kích cực kỳ đặc thù, khiến cho người đối chiến thần hồn bị thương, khó có thể chống đỡ, cùng thiết thước trong tay Diệp Huyền cực kỳ tương tự.
Lẽ nào thiết thước Huyền binh trong tay Diệp Huyền đúng là vũ khí của Quỷ Xích Vũ Đế? Trường Phong Vũ Đế chỉ cảm thấy trái tim có chút không chịu nổi.
Mà theo giao lưu, lai lịch của Quỷ Xích Vũ Đế cũng ở trong miệng mọi người lan truyền ra.
Thủ lĩnh của Vô Không sơn trang, Vũ Đế nhất trọng đỉnh phong.
Hắc Thước trong tay Diệp Huyền, càng là binh khí thành danh của Quỷ Xích Vũ Đế, chuyện này. . .
Mọi người chỉ cảm thấy trong lòng kinh hãi không cách nào bình tĩnh.
– Binh khí của Quỷ Xích Vũ Đế làm sao sẽ ở trong tay các hạ?
Một tên Cửu Thiên Vũ Đế không nhịn được hỏi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1534: Giao Dịch Tới Tay
Huyết Kiếm Vũ Đế ở một bên vẻ mặt lãnh khốc nói:
– Đáp án đơn giản như thế lẽ nào các hạ không nghĩ tới sao? Quỷ Xích Vũ Đế này tự nhiên là bị Huyền thiếu nhà ta giết.
Tuy trong lòng mọi người đã có suy đoán, nhưng Huyết Kiếm Vũ Đế nói ra, tất cả mọi người vẫn cả kinh đến trợn mắt ngoác mồm.
Nguyên lai Diệp Huyền này không chỉ trâu bò ở Hỗn Loạn Chi Thành, thời điểm ở Huyền Vực, cũng đã từng đánh chết Quỷ Xích Vũ Đế cửu giai nhất trọng đỉnh phong, chẳng trách không để Đấu Vũ Hội ở trong mắt như thế.
Luận tiếng tăm, Quỷ Xích Vũ Đế danh chấn Huyền Vực tam trọng, còn muốn trên Hỗn Loạn Chi Thành Hắc Ma Vũ Đế.
Trong tiếng bàn luận, hắc y nhân do dự một chút, ánh mắt dần dần trở nên kiên định, cuối cùng rơi vào hắc thước trong tay Diệp Huyền.
Nhiều bảo vật như vậy, rất rõ ràng Diệp Huyền lấy ra vũ khí thích hợp hắn nhất.
– Chậm đã.
Vũ Đế của Sinh Tử Điện thấy thế trong lòng cảm giác nặng nề, đột nhiên quát lên:
– Ngoại trừ Hắc Ma Đao, ba vạn Huyền Thạch thượng phẩm ra, bổn Đế ngoài ngạch lại thêm ba viên Tụ Khí đan, một trăm Huyền Thạch cực phẩm.
Hắn hiển nhiên là làm giãy dụa cuối cùng.
Mà Húc Phong Vũ Đế cũng cắn răng nói:
– Lão phu tuy không có Huyền binh cửu giai thuộc tính Âm, nhưng lão phu có thể lấy ra một thanh Huyền binh cửu giai Kim thuộc tính, cộng thêm năm viên Tụ Khí đan cửu giai, 50 ngàn Huyền Thạch thượng phẩm, ngoài ra, lão phu còn sẽ vì các hạ miễn phí luyện chế ba lô đan dược.
Rào!
Hiện trường triệt để sôi trào, dường như nổ tung.
Khoáng thạch thần bí kia đến tột cùng là cái gì, có thể để này ba bên đồng ý ra đánh đổi lớn như vậy? Mọi người lẫn nhau trong lúc đó đều đang điên cuồng hỏi thăm.
Diệp Huyền thấy đối phương lại do dự, nói tiếp:
– Thiếu gia ta ở trên cơ sở thiết thước, lại thêm một bộ bí kỹ … Quỷ Minh U Âm, bí kỹ này cùng thiết thước lẫn nhau kết hợp, có thể hình thành minh âm công kích đặc biệt, đủ để mê hoặc Cửu Thiên Vũ Đế, Quỷ Xích Vũ Đế sở dĩ danh chấn Huyền Vực tam trọng, cũng là bởi vì Quỷ Minh U Âm, các hạ suy nghĩ một chút có thể rõ ràng.
Diệp Huyền lại lấy ra một thẻ ngọc màu đen, thẻ ngọc màu đen này cũng là hắn từ trên người Quỷ Xích Vũ Đế chiếm được.
Đối mặt điều kiện ba bên, Hắc y nhân rốt cục hạ quyết tâm, nhìn Diệp Huyền nói:
– Được, ta đồng ý các hạ dùng thiết thước cửu giai cùng bí kỹ Quỷ Minh U Âm đổi lấy khoáng thạch trong tay ta.
Nói xong, hắn tức khắc giao khoáng thạch thần bí cho Diệp Huyền, Diệp Huyền thấy thế, cũng không chút do dự giao thiết thước cùng thẻ ngọc màu đen cho đối phương.
Được khoáng thạch thần bí, trong lòng Diệp Huyền mừng rỡ, nhưng hắn vẫn không có quan sát nhiều, trực tiếp để vào không gian giới chỉ của mình.
Mà Hắc y nhân kia càng mừng rỡ không thôi, trực tiếp trở lại chỗ ngồi của mình.
– Các hạ, ngươi được khoáng thạch thần bí đối với bổn Đế vô cùng hữu dụng, ta đồng ý dùng những bảo vật khác cùng các hạ trao đổi, chỉ cần các hạ mở miệng.
Hơn nữa, ta có thể bảo đảm, chỉ cần các hạ nguyện ý cùng bổn Đế trao đổi, các hạ chính là bằng hữu của Sinh Tử Điện ta.
Vũ Đế của Sinh Tử Điện thấy Diệp Huyền trong nháy mắt liền thu hồi khoáng thạch thần bí, trong mắt lộ ra một tia bất mãn nói, đồng thời trong giọng nói mang theo một tia uy hiếp.
Lời của hắn nói rất rõ ràng, Diệp Huyền đồng ý trao đổi, cái kia chính là bạn của Sinh Tử Điện, nếu như không muốn, như vậy chính là kẻ địch rồi.
Trong lòng Diệp Huyền hừ lạnh một tiếng, Sinh Tử Điện thì lại làm sao? Hắn ngay cả Đấu Vũ Hội cũng không sợ, lại sẽ sợ Sinh Tử Điện? Huống chi hắn lập tức liền muốn rời khỏi nơi này, mặc kệ là Đấu Vũ Hội hay Sinh Tử Điện, cũng không có quan hệ gì tới hắn.
– Xin lỗi, khoáng thạch thần bí này thiếu gia ta cũng vô cùng hữu dụng, vì lẽ đó không dự định trao đổi.
Diệp Huyền đúng mực nói một câu, trực tiếp trở về chỗ ngồi của mình.
– Được, các hạ quả nhiên có khí phách.
Sinh Tử Điện Vũ Đế lạnh lùng nói một câu, trong giọng nói mang theo âm khí không rét mà run.
Mọi người đều không còn gì để nói nhìn Diệp Huyền, Diệp Huyền này cũng quá biết gây chuyện a, trước đắc tội Đấu Vũ Hội, cũng đã sinh tử chưa biết, hiện tại lại đắc tội Sinh Tử Điện, lẽ nào đây chính là tai tinh trong truyền thuyết sao?
Có điều mọi người đều biết, nếu như đổi làm bọn họ, cũng không muốn giao ra khoáng thạch thần bí, chỉ là có nguyện ý hay không là một chuyện, giao hay không giao lại là một chuyện khác, ở đây tuyệt đại đa số người, vẫn không dám cùng Sinh Tử Điện đối nghịch, so với Đấu Vũ Hội cùng Vũ Tu Thánh Địa, Sinh Tử Điện càng thêm không từ thủ đoạn nào.
Trong bọn họ bồi dưỡng được mỗi người đều là sát thủ, đắc tội bọn họ, không chừng một ngày kia lại như Hắc Ma Vũ Đế mất tích bí ẩn.
Có chuyện này vừa ra, toàn bộ Dịch Bảo Đại Hội lại một lần nữa trầm lắng.
Sau đó, mọi người giao dịch đều cẩn thận rất nhiều, khoảng chừng qua một nén nhang, liền không có ai lấy thêm bảo vật đến giao dịch, Dịch Bảo Đại Hội đến đây cũng kết thúc.
Đại hội vừa kết thúc, những Vũ Đế giao dịch được bảo vật dồn dập rời đi, cấp tốc biến mất.
Đặc biệt Vũ Đế từ trong tay Diệp Huyền giao dịch đến thiết thước, thân hình loáng một cái, cũng đã không biết đi nơi nào, hiển nhiên là trốn đi.
– Diệp Huyền, ngươi phải cẩn thận, người của Sinh Tử Điện không giống Đấu Vũ Hội, bọn họ trong âm thầm thủ đoạn rất nhiều, ngươi đắc tội bọn họ, phải chú ý một ít.
Trước khi đi, Không Thành Vũ Đế ở trong bóng tối nhắc nhở Diệp Huyền.
– Ta biết rồi.
Diệp Huyền gật gù.
Cùng đám người Không Thành Vũ Đế tách ra, Diệp Huyền trực tiếp trở về Kỷ gia phủ đệ.
Hắn chuẩn bị nghiên cứu khoáng thạch thần bí kia đến tột cùng là cái gì.
– Ta muốn bế quan một hồi, hai người các ngươi chú ý một chút, chớ cho Vũ Đế của Sinh Tử Điện chui chỗ trống.
Ở trước khi trở lại phòng của mình, Diệp Huyền nhắc nhở Hoàng Phủ Tú Minh cùng Huyết Kiếm Vũ Đế một hồi.
Hoàng Phủ Tú Minh cười nói:
– Diệp thiếu ngươi cứ yên tâm đi.
Diệp Huyền gật gù, Hoàng Phủ Tú Minh chính là Luyện Hồn Sư bát giai, hơn nữa tu luyện Tinh Diễn Thần Quyết, Vũ Đế của Sinh Tử Điện ẩn nấp mạnh hơn, cũng đừng hòng không một tiếng động tránh thoát Hoàng Phủ Tú Minh nhận biết.
– Đúng rồi, hai người các ngươi cũng chuẩn bị.
Diệp Huyền rồi nói tiếp.
– Chuẩn bị?
Hoàng Phủ Tú Minh cùng Huyết Kiếm Vũ Đế đều sững sờ.
– Hừm, trong hai ngày này chúng ta sẽ rời Hỗn Loạn Chi Thành.
Diệp Huyền khẳng định nói.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1535: Thiên Hỏa Thăng Cấp (1)
Dịch Bảo Đại Hội kết thúc, tu vi của mình cũng đã đột phá, hắn không có lý do tiếp tục lưu lại, bây giờ cách mình bách thắng liên tiếp đã qua tiếp cận tháng rưỡi, nếu như chờ viện binh của Vô Lượng Sơn chạy tới, vậy hắn liền nguy hiểm.
– Rốt cục phải đi sao?
Trên mặt Huyết Kiếm Vũ Đế đột nhiên lộ ra một tia hưng phấn.
Trong một tháng này, thực lực của hắn được tăng lên kinh người, đã ước gì cùng Đấu Vũ Hội sinh tử đại chiến.
Trở lại trong phòng của mình, Diệp Huyền trước tiên bố trí mấy lớp cấm chế, sau đó mới lấy ra khoáng thạch thần bí.
Khoáng thạch tỏa ra khí tức thần bí, Diệp Huyền lập tức cảm giác được Vô Tận Dung Hỏa cùng Tử Thương Viêm trong đầu mình tất cả đều kích động cuồn cuộn lên, đặc biệt là Vô Tận Dung Hỏa, ở sau khi cảm nhận được khí tức của Tử Thương Viêm, càng áp chế đối phương gắt gao, rõ ràng là sợ Tử Thương Viêm cướp giật tài nguyên.
Trong ý thức bản nguyên của Vô Tận Dung Hỏa truyền tới ý chí, thậm chí suýt chút nữa ảnh hưởng tư duy của Diệp Huyền, để hắn có loại kích động nuốt xuống khoáng thạch này.
Thế nhưng Diệp Huyền đương nhiên sẽ không làm như thế, khoáng thạch này hắn còn không biết là cái gì, như thế nào sẽ nuốt xuống.
Suy nghĩ một chút, Diệp Huyền thoáng sử dụng tới một tia Thiên Hỏa, lặng lẽ tiếp cận khoáng thạch.
Vốn Diệp Huyền định dùng một tia Thiên Hỏa tới thăm dò tiếp xúc khoáng thạch này, sau đó sẽ phát sinh biến hóa gì đó, nhưng không ngờ một tia Thiên Hỏa này tiếp xúc được mặt ngoài khoáng thạch, khoáng thạch kia dĩ nhiên răng rắc một tiếng nứt ra.
Một đạo tinh thể lam hồng, phảng phất như ánh sao từ trong bắn ra, trong nháy mắt dung nhập vào Thiên Hỏa.
– Ầm!
Chợt một luồng năng lượng khiến Diệp Huyền cảm thấy khiếp đảm, lập tức dọc theo tia Thiên Hỏa kia, trong nháy mắt tràn ngập đến trong đầu của hắn.
Trong phút chốc, Thiên Hỏa trong đầu Diệp Huyền phảng phất như bạo động, trong nháy mắt dâng trào ra, tràn ngập lên toàn thân hắn.
Hô!
Thiên Hỏa dâng trào mà ra, trong nháy mắt liền lan tràn đến toàn thân Diệp Huyền, y phục trên người Diệp Huyền căn bản ngay cả thời gian một tức cũng không chịu đựng được, liền trực tiếp bị đốt thành tro tàn, lộ ra thân thể cường tráng.
Trong đầu hắn, Vô Tận Dung Hỏa thật giống như điên rồi, không ngừng xì xì sinh trưởng, đồng thời tỏa ra nhiệt lượng kinh người.
Ở dưới Vô Tận Dung Hỏa thiêu đốt, Diệp Huyền thậm chí cảm thấy càng ngày càng cực nóng.
Trong lòng Diệp Huyền không khỏi cả kinh, Vô Tận Dung Hỏa hắn đã hoàn toàn luyện hóa, làm sao có khả năng cảm giác được nhiệt độ? Này hoàn toàn không có đạo lý a.
Hắn nỗ lực đi khống chế Vô Tận Dung Hỏa trong đầu, nhưng vừa khống chế, Diệp Huyền liền từ hoảng sợ biến thành hoảng hốt, bởi vì Vô Tận Dung Hỏa trong đầu của hắn tựa hồ có hơi không bị khống chế.
Đồng thời khí tức nóng rực kia càng ngày càng nóng, coi như là Diệp Huyền tu luyện Cửu Chuyển Thánh Thể tới lục chuyển, cũng cảm thấy cực kỳ đau đớn, trên người thậm chí bắt đầu xuất hiện từng tia tổn thương.
Không được!
Trong lòng Diệp Huyền nhất thời kinh hãi, lại tiếp tục như thế, hắn chẳng phải là bị Vô Tận Dung Hỏa tươi sống đốt cháy thành tro bụi?
Lần này Diệp Huyền không duy trì được bình tĩnh, hắn một bên vận chuyển Cửu Chuyển Thánh Thể, không ngừng chống đối Vô Tận Dung Hỏa thiêu đốt, đồng thời phun ra một ngụm tinh huyết, hai tay nắn pháp quyết, càng thôi thúc Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết đến mức tận cùng, đi khống chế lại Vô Tận Dung Hỏa bạo động.
Cũng may sự tình để Diệp Huyền lo lắng không có phát sinh, hắn cũng không cần tiếp tục luyện hóa Vô Tận Dung Hỏa, Vô Tận Dung Hỏa chỉ là ở bắt đầu bạo động suýt chút nữa mất đi hắn khống chế, nhưng đến sau đó, Vô Tận Dung Hỏa dĩ nhiên từ từ trở lại sự khống chế của hắn.
Nhưng Diệp Huyền vẫn không dám khinh thường, tiếp tục luyện hóa Vô Tận Dung Hỏa, dần dần, Vô Tận Dung Hỏa bắt đầu ổn định lại, mà hỏa diễm đỏ thẫm nguyên bản nửa trong suốt trở nên càng thêm hư vô, phảng phất như một đóa hoa tươi không hề có một tiếng động nở rộ, có một loại diễm lệ làm người ta nghẹt thở.
Diệp Huyền thả ra một tia Vô Tận Dung Hỏa, chỉ thấy hư không xung quanh hỏa diễm, đều bị thiêu đốt dập dờn, phảng phất như không chịu nổi cỗ nhiệt lượng này, muốn tan vỡ.
Trong lòng Diệp Huyền nhất thời mừng rỡ không thôi, hắn không nghĩ tới Vô Tận Dung Hỏa ở sau khi thôn phệ khối khoáng thạch kia, dĩ nhiên sẽ phát sinh biến hóa như thế, mà thời điểm nhìn đến Vô Tận Dung Hỏa biến đến cơ hồ trong suốt, Diệp Huyền càng mừng rỡ không thôi.
Hắn đã rõ ràng khối khoáng thạch này tác dụng là gì rồi, dĩ nhiên là một loại khoáng thạch có thể làm cho Thiên Hỏa nhanh chóng thăng cấp.
Diệp Huyền ở trong Phù Quang bí cảnh chiếm được Vô Tận Dung Hỏa, kỳ thực chỉ là ấu sinh thể, cũng chính là Thiên Hỏa vẫn chưa hoàn toàn chín muồi, bằng không làm hỏa diễm đáng sợ nhất trên đời này, đốt cháy Vũ Đế vốn là dễ như ăn cháo, nhưng trước đó Thiên Hỏa của Diệp Huyền ở trên bản chất vượt qua Tử Thương Viêm, nhưng ở trên uy lực lại không mạnh bằng Tử Thương Viêm.
Mà bây giờ sau khi thôn phệ khoáng thạch, Vô Tận Dung Hỏa dĩ nhiên trở nên cực kỳ trong suốt, chỉ có một tia ánh sáng màu đỏ thẫm cực kỳ yếu ớt bao phủ bốn phía.
Diệp Huyền đối với Thiên Hỏa biết sơ lược ngay lập tức hiểu, điều này đại biểu Vô Tận Dung Hỏa đã hết sức tiếp cận đại thành, bởi vì Vô Tận Dung Hỏa hoàn toàn thể chính là trong suốt, mang có ý cảnh vô tận.
Khoáng thạch thật là khủng khiếp, này quả thật chính là khoáng thế kỳ trân, trong lòng Diệp Huyền kích động, hắn dùng Huyền binh cùng bí kỹ của Quỷ Xích Vũ Đế đổi đến khoáng thạch này, vốn không dám nói là kiếm lời hay thiệt thòi, nhưng hiện tại Diệp Huyền dám khẳng định, mình quả thực kiếm bộn rồi.
Thiên Hỏa thăng cấp có bao nhiêu khó khăn, Diệp Huyền không phải không rõ ràng, từ năm đó hắn ở Phù Quang bí cảnh được Vô Tận Dung Hỏa đến hiện tại, cũng không có thiếu thời gian, không thời khắc nào không ôn dưỡng, nhưng Vô Tận Dung Hỏa trước sau ở giai đoạn ấu thể, không hề tăng lên bao nhiêu.
Bây giờ một khối khoáng thạch liền để nó từ ấu thể thăng cấp đến trình độ này, khoảng cách hoàn toàn thể cũng không kém bao nhiêu, này đã không thể dùng giá trị đến cân nhắc.
Diệp Huyền thực không nghĩ tới khoáng thạch gì có uy năng khủng bố như vậy, chỉ luận cấp bậc, e rằng chí ít cũng là cửu giai đỉnh phong.
Đáng tiếc chính là, khoáng thạch này chỉ có một khối, nếu như lại thêm hai khối, vậy hắn liền phát tài to rồi, một khi Vô Tận Dung Hỏa của hắn triệt để trưởng thành, hắn còn sợ ai? Cái đan dược cửu giai gì không thể luyện?
Ở trong khiếp sợ, Vô Tận Dung Hỏa lột xác còn chưa hoàn thành, vẫn đang chầm chậm thiêu đốt, tựa hồ từ từ thích ứng năng lượng mới.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1536: Thiên Hỏa Thăng Cấp (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1537: Công Khai (1)
Xiết chặt nắm đấm.
Diệp Huyền cảm giác trong nhục thân của mình ẩn chứa một luồng lực lượng không gì địch nổi, phảng phất như một quyền có thể đánh chết một tên Vũ Đế.
Mà thời điểm hắn cảm ngộ áo nghĩa không gian, càng cảm giác mình phảng phất như có thể bóp nát hư không.
Ánh mắt của Diệp Huyền ngưng lại, bàn tay đột nhiên nắm chặt.
– Đùng đùng đùng…
Thanh âm không khí nổ tung truyền đến, toàn bộ hư không mơ hồ truyền đến từng trận gợn sóng, phảng phất như không chịu được lực lượng này.
– Cường độ nhục thân thật đáng sợ.
Diệp Huyền mừng rỡ không thôi.
Vừa nãy hắn cũng không có triển khai bất kỳ Huyền Nguyên, chỉ dựa vào lực lượng nhục thân, liền có thể dẫn tới hư không gợn sóng, cường độ bực này, e là đã đạt đến Vũ Đế nhị trọng, thậm chí áp sát Vũ Đế tam trọng.
– Cửu Chuyển Thánh Thể này cũng thật là biến thái, lúc trước thời điểm ta mới Vũ Vương, liền có thể làm cho cường độ nhục thân đạt đến Cửu Thiên Vũ Đế, bây giờ đột phá thất chuyển, để ta mới là Vũ Hoàng tam trọng, cường độ nhục thân tiếp cận Vũ Đế tam trọng, chuyện này quả thật là…
Diệp Huyền biết, đừng nhìn tu vi của hắn tăng lên nhiều như vậy, nhưng cường độ nhục thân mới tăng lên một tầng, trên thực tế một tầng cường độ này, so với hắn tăng một đại cấp bậc còn muốn khó khăn hơn nhiều.
Võ giả sau khi đến Vũ Đế, cường độ nhục thân mỗi một tầng tăng lên, đều cực kỳ khó khăn, hắn lấy tu vi Vũ Hoàng, nhục thân áp sát Vũ Đế tam trọng, không nói sau này không còn ai, chí ít ở trong Diệp Huyền nhận thức, là chưa từng nghe nói.
– Đấu Vũ Hội sao?
Diệp Huyền cười lạnh, vốn hắn vẫn không có lòng tin quá lớn, bây giờ ở sau khi Thiên Hỏa cùng nhục thân đột phá, hắn đã không còn bất kỳ lo lắng.
Không có tiếp tục tu luyện, Diệp Huyền cảm thấy là thời điểm rời đi Hỗn Loạn Chi Thành rồi, nếu như Đấu Vũ Hội thật muốn hạ sát thủ với hắn, như vậy thì chờ chịu đựng lửa giận của hắn đi.
Diệp Huyền từ trong phòng đi ra, lại phát hiện Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh đều canh giữ ở cửa.
Chỉ lo Diệp Huyền tu luyện bị Vũ Đế của Sinh Tử Điện phá hoại, hai người trong ngày này đều vẫn đứng ở cửa, không hề rời đi nửa bước.
Mà sau khi nhìn thấy Diệp Huyền, Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh đều lấy làm kinh hãi, không biết tại sao, lúc này mới ngăn ngắn một ngày không thấy, bọn họ phát hiện cả người Diệp Huyền đều tựa hồ trở nên không giống nhau, có một loại cảm giác thâm tàng bất lộ, không thể phỏng đoán.
– Diệp thiếu, ngươi tu luyện hoàn tất? Lúc nào chúng ta rời Hỗn Loạn Chi Thành?
Huyết Kiếm Vũ Đế nhìn thấy Diệp Huyền tinh thần sáng láng, liền mở miệng hỏi.
– Hiện tại liền đi.
Diệp Huyền nhàn nhạt nói một câu.
– Hiện tại? Không cần chờ buổi tối sao?
Huyết Kiếm Vũ Đế sững sờ.
– Đương nhiên không cần.
Diệp Huyền cười lạnh.
Vèo vèo vèo!
Không bao lâu sau, ba đạo lưu quang từ trong phủ đệ Kỷ gia bay lượn ra, bay về phía ngoài Hỗn Loạn Chi Thành.
Hành động này của ba người Diệp Huyền, bị võ giả ở phụ cận giám thị ngay lập tức truyền lại Đấu Vũ Hội.
– Cái gì? Đám người Diệp Huyền đang bay về phía đông thành, bọn họ đây là muốn làm gì?
Nhận được tin tức, Trác Nhất Phàm lấy làm kinh hãi, bật thốt lên.
– Trác hội trưởng, có thể là ba người bọn họ chuẩn bị rời Hỗn Loạn Chi Thành hay không?
Hùng Thiên Vũ Đế ở một bên nói.
– Rời Hỗn Loạn Chi Thành cũng không cần quang minh chính đại như thế a? Ba người bọn hắn đến tột cùng là đang giở trò quỷ gì?
Trác Nhất Phàm nhíu mày, ở hắn nghĩ đến, đám người Diệp Huyền giả như muốn rời khỏi, vậy tuyệt đối là thừa dịp một đêm đen nào đó, lặng yên không một tiếng động rời đi, nhưng hôm nay nhận được tình báo là ba người bọn hắn công nhiên lướt về phía đông thành, điều này làm cho Trác Nhất Phàm trong lúc nhất thời đầu óc không xoay chuyển được.
– Hừ, không quản ba người bọn hắn đang giở trò quỷ gì, lập tức thông báo đám người Trường Phong Vũ Đế, Chu Phàm, Trần Quang Diệu cho ta, nói con mồi đã di chuyển, mấy người chúng ta trước tiên đi đông thành, chỉ cần ba người Diệp Huyền kia bước ra đông thành nửa bước, giết chết không cần luận tội.
Tuy hoài nghi ba người Diệp Huyền là đang giở trò quỷ, nhưng Trác Nhất Phàm vẫn không thất lễ, mang theo đám người Hùng Thiên Vũ Đế, cấp tốc nhắm đông thành đuổi tới.
Ba người Diệp Huyền rõ rõ ràng ràng nhắm hướng đông thành lao đi, tương tự cũng cấp tốc truyền tới rất nhiều thế lực.
Trong Vũ Tu Thánh Địa, Không Thành Vũ Đế nhận được tin tức cũng không sốt ruột, mỉm cười nói:
– Xem ra Diệp Huyền tiểu hữu là muốn lừa Trác Nhất Phàm kia, đi, qua xem một chút.
Không Thành Vũ Đế chậm rãi nhắm đông thành lướt tới, dưới cái nhìn của hắn, Diệp Huyền công khai như thế, khẳng định không phải thật sự rời đi Hỗn Loạn Chi Thành, rất có thể là vì lừa đám người Trác Nhất Phàm.
Mà cường giả của những thế lực khác cũng đều nghĩ như vậy.
– Ồ, này không phải đám người Diệp Huyền kia sao?
– Bọn họ đây là đi nơi nào?
– Xem phương hướng, thật giống là đông thành.
– Chẳng lẽ bọn họ chuẩn bị rời đi?
Mà ở trong quá trình đám người Diệp Huyền bay lượn, rất nhiều võ giả trong Hỗn Loạn Chi Thành cũng nhận ra Diệp Huyền.
Lúc trước bách thắng liên tiếp là có hơn trăm vạn võ giả nhìn thấy dung mạo của Diệp Huyền, nhận ra đám người Diệp Huyền tất cả đều lấy làm kinh hãi.
Hơn một tháng qua, Hỗn Loạn Chi Thành danh tiếng chấn động nhất chính là Diệp Huyền cùng Đấu Vũ Hội xung đột, tất cả mọi người đều biết, Đấu Vũ Hội là chắc chắn sẽ không để ba người Diệp Huyền sống sót rời Hỗn Loạn Chi Thành.
Chỉ là bị vướng bởi quy củ, Đấu Vũ Hội không cách nào ở trong Hỗn Loạn Chi Thành động thủ, bởi vậy chỉ cần đám người Diệp Huyền vừa rời Hỗn Loạn Chi Thành, chắc chắn có một hồi đại chiến kinh thiên bạo phát.
– Nhanh, nhanh qua xem một chút.
– Nếu như đám người Diệp Huyền kia thật sự muốn rời khỏi, vậy thì đặc sắc.
– Xuỵt, theo sau.
Từng võ giả hai mắt đều tỏa ánh sáng, trong bóng tối theo sau lưng Diệp Huyền, đều phi vút về phía đông thành.
Vị trí đông thành của Hỗn Loạn Chi Thành.
Từng nhóm võ giả đều xếp hàng ra vào Hỗn Loạn Chi Thành.
Bởi vì mặt đông của Hỗn Loạn Chi Thành là Xích Phong sơn mạch tài nguyên khổng lồ, điều này cũng dẫn đến mỗi ngày võ giả từ đông thành ra vào số lượng nhiều nhất.
Bây giờ chính là sau giờ ngọ, ánh nắng tươi sáng.
Đột nhiên, từ trong Hỗn Loạn Chi Thành, mơ hồ bốc lên vô số bóng người tối om om, những người này bay vút về phía đông thành, cái số lượng khổng lồ kia, hầu như lấp kín đường phố.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1538: Công Khai (2)
– Xảy ra chuyện gì?
Đông thành thủ vệ lấy làm kinh hãi, từng cái từng cái mặt lộ vẻ kinh sợ.
Nhưng vào lúc này …
Xoạt xoạt xoạt xoạt!
Bốn bóng người đột nhiên ở trên tường thành rơi xuống, thành vệ quân nhìn thấy bốn người không khỏi sợ hết hồn, liền khom mình hành lễ:
– Trác hội trưởng, ba vị hộ pháp đại nhân!
Người đến chính là Trác Nhất Phàm, Hùng Thiên Vũ Đế, Thần Quang Vũ Đế cùng Hỏa Quyền Vũ Đế.
Hỏa Quyền Vũ Đế vừa rơi xuống, ánh mắt liền lạnh lẽo nhìn chằm chằm ba người Diệp Huyền đang chậm rãi bay lượn đến kia, mắt lộ sát cơ nói:
– Trác hội trưởng, xem ra ba người Diệp Huyền kia là cố ý làm ra trận thế lớn như vậy để chúng ta phí công một hồi.
Đổi vị trí suy nghĩ, nếu như bọn họ là Diệp Huyền, muốn rời khỏi, chắc chắn sẽ không quang minh chính đại như vậy.
Trác Nhất Phàm híp mắt nói.
– Không quản mục đích của bọn họ là cái gì, chỉ cần bọn họ vừa rời Hỗn Loạn Chi Thành nửa bước, liền giết chết không cần luận tội.
Dưới con mắt mọi người, ba người Diệp Huyền cấp tốc áp sát đông thành.
– Xem ra bạn cũ của chúng ta đã đến.
Ánh mắt của Diệp Huyền ngưng tụ ở trên thân thể đám người Trác Nhất Phàm, khóe miệng nổi lên một nụ cười lạnh lùng.
– Nếu như bọn họ dám đi ra, liền để bọn họ mở mang kiến thức một chút.
Cả người Huyết Kiếm Vũ Đế máu tươi sôi trào, con mắt hơi nheo lại, tỏa ra ánh sáng giống như Ác Lang.
– Hừ, giả vờ giả vịt.
Nhìn thấy ba người Diệp Huyền cũng không có tư thái dừng lại, đám người Trác Nhất Phàm cười lạnh một tiếng.
Bọn họ căn bản không tin tưởng ba người Diệp Huyền mới công khai rời đi như vậy.
– Ba người các ngươi, cũng đừng ra vẻ, cút nhanh trở về đi thôi.
Trác Nhất Phàm lạnh lùng nói, thanh âm vang dội ở trên bầu trời vang vọng, rõ ràng truyền vào trong tai mỗi người.
– Là Đấu Vũ Hội Trác hội phó.
– Còn có Đấu Vũ Hội ba Đại hộ pháp.
– Bọn họ nhanh như vậy liền đến.
Hết thảy võ giả theo sau lưng Diệp Huyền đều dừng bước, từng cái từng ở rất xa quan sát, trái tim trong nháy mắt nhấc lên.
– Hóa ra là Trác hội phó, chư vị nhiệt tình chờ đợi ở đây như vậy, là chuẩn bị tiễn đưa bọn ta sao?
Diệp Huyền ở đông thành dừng thân hình, mỉm cười nói:
– Chư vị nhiệt tình như vậy, thật làm cho Diệp mỗ ta khó có thể chịu đựng a.
– Hừ, tiễn đưa, chúng ta là tới lấy tính mạng các ngươi.
Hỏa Quyền Vũ Đế lạnh giọng nói, trên thân thể hắn, khí tức hỏa diễm nồng nặc không ngừng quanh quẩn, ánh mắt nhìn chằm chằm Diệp Huyền, tràn ngập phẫn nộ.
Hơn một tháng trước trận chiến ở võ đài tái đó, để Hỏa Quyền Vũ Đế hắn trở thành trò cười cho toàn bộ Hỗn Loạn Chi Thành, bây giờ tất cả mọi người nhắc tới Hỏa Quyền Vũ Đế hắn, cái thứ nhất nói tất nhiên là hắn bị Diệp Huyền một ánh mắt đánh trọng thương.
– Ồ? Hóa ra là Hỏa Quyền Vũ Đế? Nhanh như vậy vết thương trên người liền tốt rồi? Xem ra Đấu Vũ Hội thiên tài dị bảo không ít a, ngay cả tổn thương phương diện linh hồn cũng có thể nhanh như vậy chữa trị, chà chà, thật làm cho Diệp mỗ khâm phục, có điều Diệp mỗ có lời khuyên các hạ, linh hồn tổn thương là vô cùng nghiêm trọng, mặc dù thương thế tốt, vậy cũng phải tĩnh dưỡng nhiều a.
Diệp Huyền mỉm cười nói.
Nhưng hắn mỉm cười, rơi vào trong mắt Hỏa Quyền Vũ Đế lại tương đương với trào phúng, cả giận nói:
– Diệp Huyền, lúc trước ngươi ở võ đài tái thương ta, hôm nay có gan ngươi liền lướt ra khỏi Hỗn Loạn Chi Thành, Hỏa Quyền ta chắc chắn để ngươi nợ máu trả bằng máu.
– Vậy thì cứ đến đi.
Diệp Huyền cười nhạt, chợt ánh mắt từ từ trở nên băng hàn, lạnh lùng nói:
– Cũng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, ngày hôm nay thiếu gia ta sẽ không lưu thủ giống như trước.
– Chúng ta đi!
Lạnh lùng khẽ quát một tiếng, thân hình của ba người Diệp Huyền liên tục, ở dưới con mắt mọi người, trong nháy mắt rời đi Hỗn Loạn Chi Thành, phi vút về phía chân trời.
Cái gì? Ba người Diệp Huyền dĩ nhiên thật sự rời đi?
Đoàn người đầu tiên là sững sờ, nhưng bỗng nhiên xao động lên.
Ánh mắt của mọi người đều dồn dập rơi vào đám người Trác Nhất Phàm trên tường thành, nhìn bọn họ sẽ hành động như thế nào.
Đám người Trác Nhất Phàm cũng sững sờ, bọn họ làm sao cũng không nghĩ ra, ba người Diệp Huyền dám thật sự rời đi.
– Người này đến tột cùng muốn làm gì?
Hành động của đám người Diệp Huyền, trái lại để đám người Trác Nhất Phàm kinh sợ, ngờ vực nhìn bốn phía.
Bọn họ không thể không hoài nghi, Diệp Huyền có phải là đang giở trò quỷ gì hay không.
Nhưng mắt thấy ba người Diệp Huyền càng bay càng xa, đám người Trác Nhất Phàm rốt cục không nhịn được.
– Giết, giết cho ta, ngoại trừ Diệp Huyền, những người còn lại giết chết không cần luận tội.
Trác Nhất Phàm phẫn nộ gào thét.
Vèo vèo vèo vèo!
Bốn đạo lưu quang hầu như trong cùng một lúc bạo lược lên, nhanh như tia chớp giết về phía ba người Diệp Huyền.
Ầm ầm!
Trên bầu trời Hỗn Loạn Chi Thành, trong phút chốc bạo động lên, Đấu Vũ Hội ba Đại hộ pháp ở dưới Trác Nhất Phàm dẫn dắt, trong nháy mắt sử dụng tới thủ đoạn tiến công mạnh nhất của mình.
Trong tay Trác Nhất Phàm xuất hiện một thanh chiến đao màu đen, mà trên đỉnh đầu của hắn, đồng thời xuất hiện một Võ Hồn lang hình, con mắt của Ác Lang kia giống như Huyết Nguyệt, thả ra khí tức sát phạt làm cho người kinh hãi.
– Thiên Lang Khiếu Nguyệt!
Dưới Ác Lang hư ảnh, Phá Quân Vũ Đế Trác Nhất Phàm nắm chặt chiến đao, điên cuồng chém một đao về phía Diệp Huyền.
– Ầm!
Đao khí mênh mông bao phủ về phía trước, chia toàn bộ bầu trời ra làm hai, đao mang kia nương theo một luồng uy thế không gì địch nổi, chém về phía Diệp Huyền.
Vừa ra tay, Trác Nhất Phàm liền sử dụng tới sức chiến đấu mạnh nhất của mình.
– Diệp Huyền ta tới đối phó, các ngươi đánh giết Hoàng Phủ Tú Minh cùng Huyết Kiếm Vũ Đế còn lại.
Cùng lúc đó, ánh mắt của Trác Nhất Phàm sắc bén, lớn tiếng quát lên.
Trong ba người Diệp Huyền, ở đám người Trác Nhất Phàm xem ra, đáng sợ nhất chính là Diệp Huyền, hơn nữa Diệp Huyền đáng sợ, vẻn vẹn đáng sợ ở hồn lực xung kích mà thôi.
Trác Nhất Phàm đã từng cùng Diệp Huyền giao thủ qua, biết rất rõ nhược điểm của Diệp Huyền ở nơi nào, chỉ cần không cho đối phương cơ hội phát động hồn lực công kích, nhanh chóng đánh giết Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh, chỉ còn dư lại một người Diệp Huyền, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chịu thua đầu hàng.
– Vâng.
Ba người Hỏa Quyền Vũ Đế hiển nhiên cũng biết điểm này, ở trong nháy mắt Trác Nhất Phàm ra tay…
Rầm rầm rầm!
Trong cơ thể ba người đồng thời tỏa ra uy thế Vũ Đế đáng sợ, Vũ Đế lĩnh vực mạnh mẽ cấp tốc tràn ngập ra ngoài, đồng thời ba đạo Bát Tinh Võ Hồn cũng trong lúc đó xuất hiện ở trên đỉnh đầu.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1539: Tất Phải Giết
Võ Hồn của Hỏa Quyền Vũ Đế là một con hỏa diễm cự tê, Võ Hồn của Hùng Thiên Vũ Đế là một con Đại Địa Chi Hùng, mà Võ Hồn của Thần Quang Vũ Đế là một thanh trường kiếm màu trắng, ba đạo Võ Hồn cấp tốc hòa vào trong cơ thể ba người, để khí tức trong cơ thể ba người cấp tốc nhảy lên tới cực hạn, điên cuồng đánh về phía Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh.
Bốn người bọn họ, lẫn nhau trong lúc đó liên hợp, tứ đại Vũ Đế tản mát ra uy thế, khiến cho bầu trời Hỗn Loạn Chi Thành cũng vì đó rung động.
Động thủ, dĩ nhiên thật động thủ.
Ngoài đông thành Hỗn Loạn Chi Thành, vô số võ giả thấy cảnh này, từng cái từng cái ánh mắt trừng tròn xoe, song quyền nắm chặt, kích động đến máu đang sôi trào.
Vũ Đế đại chiến, ngày đó thời điểm ở võ đài tái, tuy có vượt qua trăm vạn dân chúng nhìn thấy, nhưng trăm vạn dân chúng đối với Hỗn Loạn Chi Thành khổng lồ mà nói, vẻn vẹn là một phần nhỏ.
Bây giờ, chỉ là đông thành tụ tập đám người cũng đã có mấy chục vạn, ngoài ra ở phía chân trời của Hỗn Loạn Chi Thành chiến đấu, đủ khiến đại đa số dân chúng của Hỗn Loạn Chi Thành nhìn thấy, số lượng như vậy, cũng đã vượt qua trăm vạn dân chúng lúc trước.
Nhìn thấy đám người Trác Nhất Phàm lướt ầm ầm ra, cùng với tỏa ra uy thế ngập trời, ở đây hết thảy võ giả đều cực kỳ kích động.
– Nhanh, nhanh thông báo những người khác.
– Đấu Vũ Hội thật sự ra tay rồi, trận đại chiến này không cho bỏ qua.
– Cuộc chiến Vũ Đế, đây chính là cuộc chiến Vũ Đế a.
Tất cả mọi người vây xem đều không ngừng kích động, dồn dập lấy ra thẻ ngọc truyền tin điên cuồng gửi đi tin tức.
Mà thời điểm mọi người ở đây hưng phấn kích động, nhìn chòng chọc chiến đấu ở phía chân trời.
Vèo vèo vèo. . .
Từ đông thành, đột nhiên lướt ra từng hắc y võ giả, những hắc y võ giả này mỗi một cái tu vi đều ở bát giai nhị trọng đến tam trọng đỉnh phong, bọn họ vừa xuất hiện, liền dồn dập lướt ra khỏi Hỗn Loạn Chi Thành, ở trên đất trống ngoài đông thành cấp tốc ném ra từng khối từng khối thiết bàn.
– Đây là. . .
Tất cả mọi người đều bị hắc y võ giả xuất hiện bất thình lình dọa kinh sợ.
Nhưng có người cấp tốc liền nhận ra lai lịch của những người này.
– Này không phải đám người Đấu Vũ Hội Mạnh Tân Thành, Ngô Quân trưởng lão sao?
– Còn có trưởng lão hạch tâm của Vô Lượng Sơn ở Hỗn Loạn Chi Thành.
– Bọn họ đây là đang làm gì?
Mọi người kinh ngạc, liền nhìn thấy hơn hai mươi tên cường giả Vũ Hoàng này cấp tốc bố trí thiết bàn, sau đó dồn dập ngồi xếp bằng ở trung gian thiết bàn, trong tay mỗi người đều xuất hiện một quân cờ màu đen, trên quân cờ này điêu khắc một ít phù văn quỷ dị tối nghĩa, ở dưới đám người Mạnh Tân Thành thôi thúc, quân cờ màu đen cấp tốc phóng ra từng đạo từng đạo hào quang màu đen.
Những ánh sáng này lẫn nhau liên tiếp, hóa thành một tấm võng lớn lít nha lít nhít, phong tỏa lối vào Hỗn Loạn Chi Thành ở đông thành lại.
– Là trận pháp, bọn họ đây là bố trí trận pháp.
– Khá lắm, Đấu Vũ Hội đây là căn bản không lưu lại đường sống cho đám người Diệp Huyền a.
– Bọn họ phong tỏa lối vào đông thành, muốn cho đám người Diệp Huyền không cách nào trở lại Hỗn Loạn Chi Thành, đã như thế, Đấu Vũ Hội thì có đầy đủ thời gian đánh giết bọn họ, mà không cần lo lắng đám người Diệp Huyền sẽ coi Hỗn Loạn Chi Thành là chỗ che chở.
– Quá ác, đây là đã sớm chuẩn bị a.
Đoàn người ồ lên, bị Đấu Vũ Hội chuẩn bị làm cho triệt để kinh ngạc đến ngây người.
Đấu Vũ Hội này đến tột cùng là muốn giết đám người Diệp Huyền bao nhiêu a? Dĩ nhiên bố trí xuống kế sách như vậy.
Phải biết đám người Diệp Huyền từ cửa thành nào rời đi, đó là hoàn toàn không đoán được, hơn nữa lúc nào rời đi, hiển nhiên cũng không bị Đấu Vũ Hội khống chế.
Nhưng hôm nay đám người Diệp Huyền vừa rời đi, ở đông thành liền lướt ra hơn hai mươi tên trưởng lão hạch tâm của Đấu Vũ Hội, điều này nói rõ cái gì?
Điều này hiển nhiên nói rõ Đấu Vũ Hội ở mỗi cửa thành của Hỗn Loạn Chi Thành, mười hai canh giờ đều bố trí xuống cường giả, bất luận đám người Diệp Huyền từ cửa thành nào rời đi, cũng khó trốn Đấu Vũ Hội phong tỏa.
Một ít người thông tuệ nghĩ tới chỗ này, chỉ cảm thấy trong lòng phát lạnh.
Giữa bầu trời, ba người Diệp Huyền tự nhiên cũng phát hiện cử động của Đấu Vũ Hội ở đông thành.
– Xem ra Đấu Vũ Hội vì đánh chết chúng ta, cũng thật là hạ vốn liếng a.
Diệp Huyền híp mắt nhìn đám người Trác Nhất Phàm điên cuồng đánh tới, trong ánh mắt căn bản không hề có một chút kinh hoảng.
– Diệp thiếu, thừa dịp những cường giả khác của Đấu Vũ Hội còn chưa tới, chúng ta trước giải quyết bốn cái này a.
Huyết Kiếm Vũ Đế lên tiếng, đằng đằng sát khí nói.
– Chính hợp ý ta.
Diệp Huyền cười nhạt.
Mà Hoàng Phủ Tú Minh ở một bên, thì trước sau ánh mắt lãnh khốc.
– Giết đi, thoả thích giết chóc đi, Đấu Vũ Hội này dĩ nhiên cùng Vô Lượng Sơn cấu kết, như vậy, liền chú định kết quả bi kịch của bọn họ.
Trong con ngươi lướt qua một tia hàn mang, Diệp Huyền đánh ra Tài Quyết Chi Kiếm, trong con ngươi bắn mạnh ra một tia điện ác liệt.
– Giết!
Hắn lệ quát một tiếng, đối mặt Trác Nhất Phàm tiến công, không lùi mà tiến tới, trường kiếm trong nháy mắt phụt ra một ánh chớp màu xanh thẳm, ầm ầm bổ xuống.
– Hả? Ba người bọn hắn dĩ nhiên không trốn?
Nhìn thấy trên mặt ba người Diệp Huyền không hề có một chút kinh hoảng, ngược lại quay đầu đánh tới, Trác Nhất Phàm không khỏi sững sờ.
Phải biết nơi này là đại bản doanh của Đấu Vũ Hội, chỉ cần ngăn cản một hồi, lập tức liền sẽ có Vũ Đế khác chạy tới, đến thời điểm đó ba người Diệp Huyền tất nhiên khó thoát khỏi cái chết, dựa theo Trác Nhất Phàm tưởng tượng, lúc này Diệp Huyền hẳn là điên cuồng chạy trốn mới phải.
– Bọn họ là biết rõ không cách nào trở lại Hỗn Loạn Chi Thành, muốn liều chết một kích sao?
Lòng nghi ngờ, nhưng Trác Nhất Phàm quản không được nhiều như vậy, bởi vì Diệp Huyền bổ ra kiếm khí màu xanh lam, đã cùng chiến đao của hắn va chạm.
– Tiểu tử cuồng vọng, chết đi cho ta.
Cười lạnh một tiếng, Trác Nhất Phàm bùng nổ ra lực lượng trước nay chưa từng có, Huyền Nguyên trong cơ thể điên cuồng dâng trào, kết hợp lực lượng Võ Hồn, ánh đao trong tay tăng nhiều, hóa thành trăm trượng, thật giống như một ngọn núi lớn, điên cuồng chém xuống.
Trác Nhất Phàm rất rõ ràng thực lực của Diệp Huyền, tuy có thể cùng Vũ Đế tranh đấu, nhưng cũng chỉ tương đương với Vũ Đế mới vào nhất trọng mà thôi, mà hắn là Vũ Đế nhất trọng đỉnh phong, ở dưới một đòn toàn lực của hắn, đối phương không chết thì cũng phải trọng thương.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1540: Dồn Dập Tới Rồi (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










