[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 150 : Ta Đồng Ý (2) (c1491-c1500)
❮ sautiếp ❯Chương 1491: Ta Đồng Ý (2)
Những cường giả mở miệng này tu vi đều ở bát giai tam trọng, thanh âm ầm ầm, càng truyền vào trong tai mỗi khán giả, trong khoảng thời gian ngắn toàn bộ thính phòng như ong vỡ tổ, phát sinh tiếng nghị luận ong ong.
Đả kích, thực sự là đả kích.
Mọi người hoàn toàn không nghĩ tới, ở sau bách thắng liên tiếp vẫn còn có một hồi náo nhiệt như thế, lẫn nhau trong lúc đó hưng phấn nghị luận.
Đương nhiên, ở đây tuyệt đại đa số người đều đứng bên Diệp Huyền, không nói Diệp Huyền thu được bách thắng liên tiếp, chiếm một chữ lý.
Mọi người càng nhiều cũng là đồng tình người yếu, ở trước mặt Đấu Vũ Hội, Diệp Huyền thế đơn lực bạc là một kẻ yếu.
– Đấu Vũ Hội này là thứ đồ gì, lật lọng, còn một trong ba thế lực lớn, quá mất mặt?
– Phải, một nô lệ mà thôi, tuy thực lực không tệ, nhưng quy củ ở đó, thả cũng là thả, đường đường Đấu Vũ Hội chẳng lẽ còn không nỡ một Vũ Hoàng đỉnh phong, Luyện Hồn Sư thất giai sao?
– Ha ha, người ta không phải không nỡ, đó là hẹp hòi, vắt chày ra nước, há mồm chờ sung rụng.
– Nếu như là ta, ta cũng nháo a, cái ngoạn ý ngu ngốc gì!
Trong khoảng thời gian ngắn, các loại ô ngôn uế ngữ khắp nơi lan truyền, sắc mặt của cường giả Đấu Vũ Hội ở đây càng ngày càng khó coi, từng cái từng cái âm trầm sắp nhỏ ra nước.
Đấu Vũ Hội chấp chưởng Hỗn Loạn Chi Thành nhiều năm như vậy, lúc nào bị người mắng như thế.
– Trác hội trưởng, những người này thật không có mắt, có muốn chúng ta. . .
Đám người Mạnh Tân Thành bí mật truyền âm cho Trác Nhất Phàm, thanh âm lạnh lẽo, ngữ mang sát khí.
– Ngươi là ngu ngốc sao.
Trác Nhất Phàm tức giận mắng một tiếng, hiện trường có trăm vạn võ giả, còn có rất nhiều cường giả của các thế lực ở Hỗn Loạn Chi Thành, nếu như Đấu Vũ Hội hắn thật dám ở trường hợp này ra tay đánh nhau, đó mới đúng là điên.
– Được, rất tốt.
Ánh mắt của Trác Nhất Phàm hoàn toàn lạnh lẽo, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Huyền, sau đó quay về phái đám người Mạnh Tân Thành nói:
– Gọi Hoàng Phủ Tú Minh đến.
– Vâng.
Đám người Mạnh Tân Thành đầu tiên là sững sờ, nhưng vẫn mang theo Hoàng Phủ Tú Minh đi tới trên lôi đài.
Mọi người dồn dập nhìn về phía lão giả khô gầy cô đơn kia, nô lệ lạc ấn trên trán hắn, sâu sắc ấn vào mi mắt mọi người.
– Trác huynh.
Trường Phong Vũ Đế ở trong phòng quý khách thấy thế nhất thời cuống lên, truyền âm cho Trác Nhất Phàm.
– Trường Phong huynh ngươi bình tĩnh đừng nóng, ta tự có dự định.
Trác Nhất Phàm bí mật truyền âm hồi phục, sau đó nhìn về phía Diệp Huyền.
– Diệp Huyền, ngươi muốn Hoàng Phủ Tú Minh ở đây.
Trác Nhất Phàm cười gằn liếc mắt nhìn Diệp Huyền, chợt nhìn tất cả mọi người ở đây lớn tiếng nói:
– Chư vị, Diệp Huyền này là người võ đài tái bách thắng liên tiếp, Đấu Vũ Hội ta tự nhiên không thể nói không giữ lời, chỉ là hắn đưa ra yêu cầu, tuy Hoàng Phủ Tú Minh chỉ là nô lệ, nhưng Đấu Vũ Hội ta coi như thân thuộc, vì lẽ đó giả như Hoàng Phủ Tú Minh không đáp ứng, như vậy đừng trách Trác Nhất Phàm ta không thể thực hiện hứa hẹn.
Đồng thời Trác Nhất Phàm nhìn về phía Hoàng Phủ Tú Minh:
– Hoàng Phủ Tú Minh, người này ngươi cũng nhận thức, là người đoạt giải bách thắng liên tiếp, yêu cầu của hắn là đưa ngươi đi, không biết ý của ngươi như thế nào?
Hắn nói xong lời này, liền bí mật truyền âm cho Hoàng Phủ Tú Minh:
– Hoàng Phủ Tú Minh, Đấu Vũ Hội ta đối đãi ngươi làm sao ngươi nên rất rõ ràng, bây giờ trong cơ thể ngươi còn có phong ấn cấm chế của Vô Lượng Sơn, một khi ngươi thoát ly Đấu Vũ Hội ta, Vô Lượng Sơn tất sẽ làm nổ phong ấn cấm chế trong cơ thể ngươi, khiến cho ngươi hồn phi phách tán.
Hơn nữa người này không rõ lai lịch, ta hoài nghi hắn mang ngươi về, là một âm mưu của Vô Lượng Sơn, mục đích chính là vì dẫn ra mấy người phía sau ngươi, để Vô Lượng Sơn xuống tay với bọn họ, vì lẽ đó nên làm như thế nào, ta tin tưởng ngươi rất rõ ràng.
Trác Nhất Phàm rất rõ ràng lai lịch của Hoàng Phủ Tú Minh cùng Diệp Huyền, căn bản không phải đệ tử Thần Đô.
Hai người quan hệ duy nhất chính là Lam Quang học viện.
Mà Diệp Huyền mặc dù là đệ tử của Lam Quang học viện, nhưng lại là mấy năm gần đây mới gia nhập Lam Quang học viện, vào lúc ấy Hoàng Phủ Tú Minh đã bị Vô Lượng Sơn bắt, vì lẽ đó Trác Nhất Phàm khẳng định hai người bọn họ không quen biết.
Hơn nữa mình đối với Hoàng Phủ Tú Minh luôn khá ưu đãi, Hoàng Phủ Tú Minh cũng căn bản không biết mình cùng Vô Lượng Sơn quan hệ, Trác Nhất Phàm tin tưởng mình nói đủ khiến Hoàng Phủ Tú Minh tiếp tục ở lại Đấu Vũ Hội.
Trong khoảng thời gian ngắn, ánh mắt mọi người ở đây, tất cả đều rơi vào trên người Hoàng Phủ Tú Minh.
– Ta đồng ý!
Dưới con mắt mọi người, Hoàng Phủ Tú Minh đột nhiên ngẩng đầu lên, trong miệng nói ra một câu như vậy.
– Cái gì?
Trác Nhất Phàm sững sờ, tưởng mình nghe lầm.
– Ta nói, ta đồng ý.
Trong ánh mắt vẩn đục của Hoàng Phủ Tú Minh, đột nhiên phóng ra một đạo tinh mang ác liệt, hồng thanh nói.
Thời khắc này, hắn như biến thành người khác, cả người thả ra một luồng khí tức làm người ta sợ hãi.
– Ngươi. . .
Nụ cười của Trác Nhất Phàm trong nháy mắt đọng lại.
Hắn không hiểu, không hiểu Hoàng Phủ Tú Minh vì sao lại đáp ứng.
– Chư vị cũng nghe được, Hoàng Phủ Tú Minh đồng ý đi theo ta, nói cách khác, từ giờ trở đi, Hoàng Phủ Tú Minh cùng Đấu Vũ Hội đã không có bất kỳ liên quan, hắn cũng không còn là một nô lệ.
Đột nhiên Diệp Huyền cao giọng cười to lên.
Tại sao?
Vẻ mặt của Trác Nhất Phàm khiếp sợ, nhìn chòng chọc vào Hoàng Phủ Tú Minh như thay đổi một dáng dấp, hắn không hiểu Hoàng Phủ Tú Minh vì sao lại đáp ứng yêu cầu của Diệp Huyền.
Dựa theo đạo lý.
Hoàng Phủ Tú Minh cùng Diệp Huyền vốn không quen biết, hai người trước cũng chưa từng gặp…
Không đúng.
Trác Nhất Phàm rốt cục nhớ tới không đúng, Diệp Huyền cùng Hoàng Phủ Tú Minh căn bản không phải không từng thấy, trước kia thời điểm quyết đấu, đối thủ của Diệp Huyền chính là Hoàng Phủ Tú Minh.
Chẳng lẽ
Trong lòng của Trác Nhất Phàm nhảy một cái, đôi mắt lập tức trở nên cực kỳ âm trầm.
Hắn cuối cùng đã rõ ràng rồi, mình bị lừa, bị Diệp Huyền cùng Hoàng Phủ Tú Minh lừa.
Dựa theo đạo lý, Diệp Huyền cùng Hoàng Phủ Tú Minh xác thực là không quen biết, chưa từng gặp mặt, thế nhưng lúc trước thời điểm chiến đấu, hai người có rất nhiều cơ hội giao lưu.
Hai tên Luyện Hồn Sư ở thời điểm chiến đấu lẫn nhau giao lưu, đồng thời muốn che giấu hắn, chuyện này quả thật quá đơn giản.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1492: Huyết Kiếm Ra Tay (1)
Hơn nữa Trác Nhất Phàm cũng nhớ tới, lấy thực lực của Diệp Huyền đánh bại Hỏa Quyền Vũ Đế, ở thời điểm tranh tài hắn hoàn toàn có thể trong vòng mười chiêu đánh bại Hoàng Phủ Tú Minh, nhưng hai người giao thủ hơn trăm chiêu, này hoàn toàn không phù hợp tập quán chiến đấu của Diệp Huyền.
– Đáng ghét, đáng chết a.
Trong khoảng thời gian ngắn, lửa giận trong lòng Trác Nhất Phàm như núi lửa phun trào, sắc mặt đen phảng phất như đáy nồi.
Mà trong lòng Trác Nhất Phàm phẫn nộ, nhưng trong lòng Diệp Huyền lại một trận ung dung.
– Rốt cục cứu ra Hoàng Phủ Tú Minh.
Trải qua nhiều khó khăn như vậy, mình nghĩ tất cả biện pháp biết được tin tức của Hoàng Phủ Tú Minh, mà bây giờ, rốt cục cứu hắn ra.
Ở dưới con mắt mọi người, Trác Nhất Phàm đã đáp ứng mình, coi như lại muốn chơi xấu cũng không có tác dụng.
Hiện tại duy nhất muốn lo lắng, chính là Trác Nhất Phàm này cam lòng thả mình rời đi hay không.
– Trác hội phó quả nhiên nói lời giữ lời, vậy ta liền không dừng lại lâu, cáo từ.
Nghĩ tới đây, Diệp Huyền chắp tay với Trác Nhất Phàm, tiến lên kéo tay Hoàng Phủ Tú Minh, đồng thời trực tiếp bí mật truyền âm nói:
– Hoàng Phủ Tú Minh, ngươi không nên phản kháng.
– Hô!
Nói xong lời này, Diệp Huyền thôi thúc lực lượng Thôn Phệ Võ Hồn trong đầu mình, một luồng lực lượng Thôn Phệ Võ Hồn vô hình cấp tốc tiến vào thân thể Hoàng Phủ Tú Minh, bao vây phù văn trong đầu hắn chặt chẽ.
– Vô Tương Hồn Quyết, thiên địa phong cấm!
Lực lượng Thôn Phệ Võ Hồn hóa thành một mảnh hồn lực vô hình, ngăn cách tất cả liên lạc của phù văn cùng ngoại giới.
Hoàng Phủ Tú Minh cảm nhận được trong đầu mình biến hóa, trong lòng nhất thời khiếp sợ.
– Luồng khí tức này, thật là đáng sợ, ta dĩ nhiên không cảm giác được hồn lực phong ấn trong đầu của ta.
Ánh mắt của hắn nhất thời trừng tròn xoe.
Trên thực tế, năm đó sau khi hắn bị Vô Lượng Sơn bắt, không phải là không có cơ hội đào tẩu.
Thế nhưng trong cơ thể hắn bị gieo xuống hồn lực phong ấn, sinh tử đã không bị mình khống chế, vì lẽ đó mấy năm qua, hắn vẫn đang tìm kiếm biện pháp loại bỏ phong ấn.
Chỉ tiếc coi như hồn lực của hắn ở trong bóng tối đột phá đến bát giai, ở trên trình độ Tinh Diễn Thần Quyết cũng có tăng nhanh như gió, nhưng vẫn không cách nào mở ra phong ấn kia.
Phong ấn này đáng sợ, đã vượt qua tưởng tượng của hắn.
Nhưng hôm nay Diệp Huyền dĩ nhiên lập tức liền niêm phong lại phong ấn trong cơ thể mình, điều này để hắn làm sao không khiếp sợ.
Mà càng làm cho hắn khiếp sợ, vẫn là thủ pháp của Diệp Huyền.
– Vô Tương Hồn Quyết? Này không phải hồn quyết nghịch thiên nhất của sư tôn Tiêu Diêu Hồn Hoàng sao? Sư tôn ngay cả bộ bí tịch này cũng truyền thụ cho hắn?
Những năm này, không ngừng hỏi thăm tin tức của Tiêu Diêu Hồn Hoàng, làm cho Hoàng Phủ Tú Minh đối với sư tôn của mình cực kỳ hiểu rõ.
Sư tôn Tiêu Diêu Hồn Hoàng hồn thuật uy chấn thiên hạ, nắm giữ hai đại hồn quyết nghịch thiên, phân biệt là Vô Tương Hồn Quyết cùng Tinh Diễn Thần Quyết.
Trong đó Vô Tương Hồn Quyết thần bí còn muốn trên Tinh Diễn Thần Quyết, lúc trước sư tôn cho hắn ngọc giản, tuy có Bắc Minh thần công cùng Tinh Diễn Thần Quyết, nhưng không có Vô Tương Hồn Quyết.
Bây giờ Diệp Huyền lại nắm giữ Vô Tương Hồn Quyết, nhất thời để trong lòng Hoàng Phủ Tú Minh khiếp sợ không gì sánh nổi.
– Người này đến tột cùng là ai? Lại để sư tôn truyền thụ hồn quyết nghịch thiên bực này cho hắn?
Hoàng Phủ Tú Minh ở một bên suy đoán khiếp sợ, Diệp Huyền tự nhiên không biết hắn suy nghĩ gì, lợi dụng lực lượng Thôn Phệ Võ Hồn niêm phong lại Cấm Hồn chi ấn, thanh âm của Diệp Huyền liền vang lên trong tai của Hoàng Phủ Tú Minh.
– Ta đã tạm thời ngăn cách hồn lực phong ấn trong cơ thể ngươi, trong thời gian ngắn, Vô Lượng Sơn không cách nào lợi dụng hồn lực phong ấn này đến khống chế ngươi, chờ chúng ta tìm được địa phương yên ổn, ta sẽ giúp ngươi triệt để mở ra phong ấn này.
Hai người một bên giao lưu, một bên muốn rời khỏi võ đài tái.
Trác Nhất Phàm không nhúc nhích, tựa hồ đã tiếp nhận hiện thực này.
Ầm ầm!
Nhưng vào lúc này …
– Tất cả đứng lại cho ta!
Một tiếng nổ vang cực lớn đột nhiên từ trong phòng quý khách lan truyền ra, chỉ thấy gian phòng ầm ầm nổ bể, từ bên trong bắn ra một bóng người, trong nháy mắt liền đến trước mặt Diệp Huyền cùng Hoàng Phủ Tú Minh.
– Ta hẳn gọi ngươi là Diệp Huyền hay Huyền Diệp?
Lão giả này híp mắt, âm lạnh nhìn chằm chằm Diệp Huyền cùng Hoàng Phủ Tú Minh, cười nói.
– Là Trường Phong Vũ Đế Hứa Xương Không.
– Nguyên Lão của Vô Lượng Sơn đóng quân ở Hỗn Loạn Chi Thành.
– Hắn làm sao đi ra?
– Ngươi ngu si sao, vừa nãy không nghe thấy Diệp Huyền nói Hoàng Phủ Tú Minh là Vô Lượng Sơn bán cho Đấu Vũ Hội sao.
Nhìn thấy người đến, các khán giả nhất thời phát sinh từng trận náo động.
– Hứa Xương Không!
Ánh mắt của Hoàng Phủ Tú Minh lập tức trở nên cực kỳ dữ tợn.
Khuôn mặt này, coi như đối phương hóa thành tro hắn cũng biết.
– Hoàng Phủ Tú Minh, ngươi cho rằng ngươi như vậy liền có thể chạy trốn ra bàn tay của Vô Lượng Sơn ta sao?
Trường Phong Vũ Đế cười gằn nhìn Hoàng Phủ Tú Minh, xì cười một tiếng, rồi lại quay đầu nhìn Trác Nhất Phàm, đạm mạc nói:
– Trác hội trưởng, lúc trước Vô Lượng Sơn ta chỉ giao người này cho Đấu Vũ Hội ngươi bảo quản, vì sao ngươi giao hắn cho người khác? Ngươi lại có tư cách gì giao hắn cho người khác?
Kỳ thực, ở trong kế hoạch ban đầu của Trường Phong Vũ Đế cùng Trác Nhất Phàm, Trường Phong Vũ Đế là căn bản không cần đứng ra.
Không ngờ, Trác Nhất Phàm trúng kế sách của Diệp Huyền, để Hoàng Phủ Tú Minh đáp ứng yêu cầu của Diệp Huyền.
Mắt thấy hai người muốn rời khỏi đây, Trường Phong Vũ Đế tự nhiên nhẫn nại không được, thay đổi căn phòng, lập tức xuất hiện ở hiện trường.
Trác Nhất Phàm tự nhiên rõ ràng ý tứ của Trường Phong Vũ Đế, liền nói:
– Trường Phong Vũ Đế, ngươi có chỗ không biết, không phải Trác Nhất Phàm ta muốn giao Hoàng Phủ Tú Minh cho đối phương, thực sự là Diệp Huyền kia hùng hổ doạ người, ta bất đắc dĩ, chỉ có thể đáp ứng đối phương yêu cầu.
– Hùng hổ doạ người?
Trường Phong Vũ Đế cười lạnh một tiếng:
– Nếu không phải ta đúng lúc chạy tới, phạm nhân của Vô Lượng Sơn ta bị ngươi thả ta còn không biết, Đấu Vũ Hội tốt xấu cũng là thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành, làm ra chuyện như vậy cũng không xấu hổ sao?
– Chuyện này…
Trác Nhất Phàm cau mày, mặt lộ vẻ giãy dụa, cả người tựa hồ có vẻ vô cùng làm khó.
Trường Phong Vũ Đế hừ lạnh một tiếng:
– Trác Nhất Phàm ngươi bị vướng bởi quy củ của Đấu Vũ Hội, ta cũng không làm khó ngươi, thế nhưng hai người này hôm nay lão phu chắc chắn sẽ không để bọn họ đào tẩu.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1493: Huyết Kiếm Ra Tay (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1494: Không Nể Mặt Mũi
– Trước đây không lâu việc xảy ra ở Tử Hoa Thành, bây giờ đã thành sỉ nhục của Vô Lượng Sơn ta, tông môn giận dữ, yêu cầu cần phải bắt hung thủ.
Ta bị đày đi đến nơi hoang vu này, vốn tưởng rằng vô lực vươn mình, không nghĩ tới dĩ nhiên phát hiện hung thủ tông môn vẫn truy sát, chuyện này quả thật là trời cũng giúp ta.
Lúc này trong lòng Trường Phong Vũ Đế không khỏi kích động.
Mặc dù trụ sở ở Hỗn Loạn Chi Thành là một trụ sở khá quan trọng của Vô Lượng Sơn, mà hắn mang theo nhiệm vụ, cũng là một nhiệm vụ cực kỳ trọng yếu, nhưng Hỗn Loạn Chi Thành dù sao cũng cách Huyền Vực tông môn quá xa xôi.
Lấy thân phận Nguyên Lão của hắn bị quanh năm sắp xếp đóng quân ở đây, nói dễ nghe một chút, là ủy thác trọng trách, nói khó nghe, là bị đày đi biên cương.
Cao tầng chân chính của tông môn, đều là đóng quân ở trong tông môn, mỗi ngày chỉ cần cần tu khổ luyện, tông môn tự nhiên sẽ dành cho lượng lớn tài nguyên.
Bởi vậy những năm gần đây Trường Phong Vũ Đế đều nghĩ tất cả biện pháp, nỗ lực trở lại tông môn.
Chỉ là vẫn khổ nỗi không có cơ hội.
Bây giờ nhìn thấy Diệp Huyền cùng Huyết Kiếm Vũ Đế xuất hiện, trong lòng hắn làm sao có thể không kích động.
– Chỉ cần bắt giữ Huyền Diệp cùng Huyết Kiếm Vũ Đế, một khi tin tức truyền quay lại tông môn, địa vị của ta ở tông môn tất nhiên sẽ tăng mạnh, đến lúc đó muốn triệu hồi tổng bộ, vậy cũng là việc dễ như ăn cháo.
– Chỉ có điều có Huyết Kiếm Vũ Đế này ở đây, bằng vào một mình ta độ khó quá lớn.
Nghĩ tới đây, Trường Phong Vũ Đế liền lo lắng truyền âm cho Trác Nhất Phàm:
– Trác huynh, người này là trọng phạm Vô Lượng Sơn ta truy nã, kính xin Trác huynh giúp ta bắt đối phương, sau khi chuyện thành công, Vô Lượng Sơn ta tất có hậu báo.
Trác Nhất Phàm hơi nhướng mày, truyền âm nói:
– Nơi đây chính là Hỗn Loạn Chi Thành, mà Đấu Vũ Hội ta cũng là một trong ba thế lực lớn, tùy tiện ra tay, tựa hồ hơi không đúng lúc?
Trường Phong Vũ Đế liền nói:
– Trác huynh, ngươi có chỗ không biết, người này cùng Huyết Kiếm Vũ Đế trước ở Huyền Vực giết rất nhiều trưởng lão hạch tâm của Vô Lượng Sơn ta, hiện tại là mục tiêu Vô Lượng Sơn ta truy nã hàng đầu, chỉ cần Trác huynh đồng ý ra tay, Vô Lượng Sơn ta không những thâm tạ, sau đó sơn chủ của Vô Lượng Sơn chúng ta chứng kiến vị đại nhân kia, cũng tất nhiên sẽ vì Trác huynh ngươi nói tốt vài câu.
– Vị đại nhân kia.
Trác Nhất Phàm giật mình, nghĩ đến bối cảnh của Vô Lượng Sơn cùng với vị đại nhân kia quan hệ, trong lòng của Trác Nhất Phàm ngay lập tức hừng hực lên.
– Được!
Bí mật truyền âm, trong lòng của Trác Nhất Phàm dĩ nhiên làm ra quyết định.
Hai người trò chuyện nhìn như dài, kì thực vẻn vẹn là ở trong chớp mắt, Trác Nhất Phàm nguyên bản lui trở về thính phòng lúc này liền lần thứ hai bay lượn ra, trong nháy mắt đi tới trên võ đài.
Đồng thời hắn hét cao lên tiếng:
– Hết thảy đệ tử Đấu Vũ Hội nghe lệnh, phong tỏa khu võ đài của Đấu Vũ Hội, không thể để cho đám người Diệp Huyền thoát đi nơi đây.
– Vâng!
Theo mệnh lệnh của Trác Nhất Phàm ban xuống, từng cường giả của Đấu Vũ Hội dồn dập bay lượn lên, rất nhiều cường giả Vũ Hoàng đỉnh phong cấp tốc rơi vào các khu vực, một bộ nghiêm chỉnh chờ đợi.
– Vèo!
Đồng thời Hỏa Quyền Vũ Đế trước lui về chữa thương, cũng lần nữa xuất hiện ở bên người Trác Nhất Phàm, lạnh lùng nhìn đám người Diệp Huyền.
Ánh mắt của Diệp Huyền trầm xuống, lạnh lùng nói:
– Trác hội phó, ngươi làm cái gì vậy?
Vô số dân chúng cũng rối loạn lên, lúc trước Trác Nhất Phàm rõ ràng nói, đây là chuyện của Vô Lượng Sơn cùng Diệp Huyền, Đấu Vũ Hội hắn sẽ không nhúng tay, nhưng vừa mới qua một thời gian uống cạn chén trà, cường giả của Đấu Vũ Hội ở võ đài tái dĩ nhiên dốc toàn bộ lực lượng, trận thế đằng đằng sát khí như vậy, để trong lòng mọi người không khỏi chấn động dữ dội, căng thẳng không tên.
– Làm gì?
Trác Nhất Phàm lạnh lẽo nhìn Diệp Huyền, lạnh giọng nói:
– Bọn ngươi lợi dụng quy tắc của Đấu Vũ Hội ta, che đậy Đấu Vũ Hội ta, ngươi lại hỏi ta làm gì? Tuy Đấu Vũ Hội ta quy củ nghiêm ngặt, nhưng cũng không phải bất luận người nào cũng có thể lợi dụng.
– Lợi dụng?
– Không sai, các ngươi đã sớm an bài xong cường giả Vũ Đế, hiển nhiên là sớm có dự mưu, hiện tại ta hoài nghi ngươi thu được vinh quang bách thắng liên tiếp, trong này có phải là cũng có vấn đề hay không.
Trác Nhất Phàm đại nghĩa lẫm nhiên, nộ khí đằng đằng.
Diệp Huyền tức giận mà cười, tuy hắn đã sớm ngờ tới Đấu Vũ Hội sẽ không dễ dàng để bọn họ rời đi, nhưng thực không nghĩ tới, Đấu Vũ Hội dĩ nhiên sẽ vô sỉ đến mức độ này.
Đồng thời cử động của Trác Nhất Phàm cũng làm cho hắn trong nháy mắt rõ ràng, Vô Lượng Sơn cùng Đấu Vũ Hội quan hệ, tuyệt đối chặt chẽ hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
Nếu như chỉ là quan hệ hợp tác phổ thông, Trác Nhất Phàm tuyệt đối sẽ không liều lĩnh danh dự của Đấu Vũ Hội bị hao tổn mà vì Vô Lượng Sơn ra mặt.
– Ha ha ha, được lắm lợi dụng quy tắc? Thật là làm cho Diệp mỗ ta mở mang tầm mắt.
Diệp Huyền cất tiếng cười to, vào giờ phút này, hắn thậm chí ngay cả tâm tư biện giải cũng không có, Trác Nhất Phàm đã làm ra quyết định, thì tuyệt sẽ không dễ dàng ngừng tay.
– Muốn chiến liền đánh đi.
Ánh mắt từ từ âm trầm lại, cả người Diệp Huyền chiến ý bốc lên, trên đỉnh đầu thạch châu phóng ra áo nghĩa không gian mạnh mẽ, hình thành một luồng lĩnh vực không gian đáng sợ.
– Hừ, còn muốn phản kháng, Hỏa Quyền, Trường Phong, tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng bắt ba người bọn họ.
Trác Nhất Phàm hừ lạnh một tiếng, lập tức ra lệnh.
Vèo vèo vèo!
Ba người bọn họ từng người tỏa ra Vũ Đế lĩnh vực, hoàn toàn vây quanh ba người Diệp Huyền.
– Không được, đám người Diệp thiếu muốn nguy hiểm.
Phía dưới lôi đài, đám người Kỷ Linh đứng lên, từng cái từng cái lo lắng căng thẳng.
Một phương Đấu Vũ Hội, bây giờ nắm giữ tam đại Vũ Đế, mà bên Diệp thiếu, ngoại trừ Huyết Kiếm Vũ Đế ra, Diệp thiếu vẻn vẹn là có thể chống đối Hỏa Quyền Vũ Đế mà thôi, một khi xảy ra chiến đấu, ba người Diệp thiếu tất nhiên sẽ ngay lập tức rơi vào nguy cơ.
Thời khắc này, đám người Kỷ Linh chỉ hận thực lực mình quá yếu, không cách nào lên đài hỗ trợ, chỉ có thể ở dưới đài lo lắng.
– Ai, Diệp Huyền này cũng quá lỗ mãng, ta đã sớm nói, Đấu Vũ Hội cùng Vô Lượng Sơn là một nhóm, hắn tuyệt đối không thể ở sau khi bách thắng liên tiếp đưa ra yêu cầu kia, nhưng hắn một mực không nghe, đây thực sự là…
Ở cách đó không xa, trong một phòng quý khách, Nhĩ gia thở dài một tiếng, không nhịn được lắc đầu cay đắng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1495: Tốc Chiến Tốc Thắng (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1496: Tốc Chiến Tốc Thắng (2)
– Cái tên này…
Tuy trước đó Diệp Huyền nhìn ra hồn lực của Hoàng Phủ Tú Minh đột phá đến bát giai, nhưng bởi vì không có thăm dò Huyền Hải, nên không có phát hiện Hoàng Phủ Tú Minh đã đột phá đến Cửu Thiên Vũ Đế.
Lúc này sau khi khiếp sợ, trong lòng nhất thời đại hỉ.
Nhiều một tên Vũ Đế, bọn họ liền thêm một phần thắng.
Diệp Huyền kinh hỉ, nhưng trong lòng Trường Phong Vũ Đế cùng Trác Nhất Phàm lại kinh hãi.
Làm sao có khả năng, Hoàng Phủ Tú Minh làm sao sẽ là Vũ Đế?
Bọn họ trợn to tròng mắt, trong lòng sóng to gió lớn, làm sao cũng không thể tin được con mắt của mình.
Mấy năm qua, Hoàng Phủ Tú Minh vẫn bị Vô Lượng Sơn bọn họ giam cầm, thậm chí một đường từ Vô Lượng Sơn áp giải đến Hỗn Loạn Chi Thành, lại bị bán cho Đấu Vũ Hội.
Khi đó, Hoàng Phủ Tú Minh chỉ là một Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong, nhưng hôm nay trên người Hoàng Phủ Tú Minh tản mát ra khí tức, chuyện này căn bản là một Vũ Đế hàng thật đúng giá, hơn nữa còn không phải loại Vũ Đế vừa đột phá, điều này làm cho trong lòng đám người Trường Phong Vũ Đế bối rối.
– Trường Phong Vũ Đế, năm đó ngươi bắt nạt ta quá mức, hôm nay, Hoàng Phủ Tú Minh ta chắc chắn rửa sạch nhục nhã.
Hoàng Phủ Tú Minh nắm chặt song quyền, trên quyền sáo màu đen tỏa ra khí tức gợn sóng làm người ta sợ hãi, cả người giống như thiên thần hạ phàm, chiến ý dạt dào.
– Hừ.
Lúc này Trường Phong Vũ Đế cũng từ trong khiếp sợ phục hồi tinh thần lại, chỉ thấy hắn xì cười một tiếng, trong tay đột nhiên xuất hiện một viên hồn cầu màu đen, trong hồn cầu có đạo đạo lưu quang màu đen không ngừng thiểm lược, thần bí quỷ dị.
– Hoàng Phủ Tú Minh, ngươi cho rằng ngươi đột phá đến Vũ Đế thì ngon sao? Đừng quên, trong cơ thể ngươi còn có phong ấn của Vô Lượng Sơn chúng ta, chỉ cần ta thôi thúc Huyền Nguyên, liền có thể dễ dàng khống chế sự sống chết của ngươi, để ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không thể.
Trường Phong Vũ Đế càn rỡ cười to.
– Thật không?
Hoàng Phủ Tú Minh cười lạnh một tiếng, đối mặt Trường Phong Vũ Đế uy hiếp không chút biến sắc, một quyền nhanh như tia chớp oanh ra ngoài.
Ầm ầm!
Quyền uy màu đen hóa thành một nộ long rít gào, điên cuồng cắn xé về phía Trường Phong Vũ Đế.
– Xem ra ngươi là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Khuôn mặt của Trường Phong Vũ Đế dữ tợn, khà khà cười lạnh một tiếng, sau đó vận chuyển pháp quyết của tông môn, một luồng Huyền Thức mạnh mẽ trong nháy mắt đi vào trong hồn cầu, vù, hồn cầu đột nhiên sáng lên, một đạo gợn sóng vô hình từ trong hồn cầu bắn mạnh ra, phút chốc đi vào trong đầu Hoàng Phủ Tú Minh.
Chỉ thấy trong đầu Hoàng Phủ Tú Minh, lực lượng quỷ dị kia cấp tốc xung kích về phía Cấm Hồn chi ấn, nhưng những hồn lực này vừa tiếp xúc tới lực lượng Thôn Phệ Võ Hồn ở ngoài Cấm Hồn chi ấn, liền bị lực lượng Thôn Phệ Võ Hồn hấp thu, giọt nước không dư thừa, căn bản không có cách cùng Cấm Hồn chi ấn phát sinh tiếp xúc.
– Phong ấn trong cơ thể ta quả nhiên bị Diệp thiếu cầm cố lại.
Vốn Hoàng Phủ Tú Minh đang hơi có lo lắng, dưới nỗi lòng vui sướng quyền uy càng sâu, mà Trường Phong Vũ Đế thì kinh hãi đến biến sắc.
– Cái gì? Làm sao có thể?
Hắn liên tục thúc động hồn cầu trong tay, nhưng mà mặc cho hắn làm sao thôi thúc, Hoàng Phủ Tú Minh cũng bình yên vô sự.
Trong lòng Trường Phong Vũ Đế nhất thời kinh hãi.
– Không thể, phong ấn trên người Hoàng Phủ Tú Minh là vị đại nhân kia gieo xuống, cho dù là Luyện Hồn Sư bát giai đỉnh phong cũng tuyệt đối không thể loại bỏ, Hoàng Phủ Tú Minh này làm sao sẽ một chút phản ứng cũng không có?
Trong lòng vừa kinh vừa sợ, tuy trong lòng Trường Phong Vũ Đế không thể tin được, nhưng dưới tình huống trước mắt cho dù hắn lại không tin cũng không làm nên chuyện gì, Trường Phong Vũ Đế chỉ có thể thu hồi hồn cầu, tiến hành phản kích.
Oanh ầm!
Quyền uy đáng sợ bao phủ, vốn lấy thực lực của Trường Phong Vũ Đế kỳ thực cũng không e ngại Hoàng Phủ Tú Minh, nhưng dưới vội vàng, hắn chỉ kịp phát huy ra tám phần mười sức chiến đấu cũng đã bị Hoàng Phủ Tú Minh đánh bay ra ngoài.
Một đòn trúng đích, Hoàng Phủ Tú Minh căn bản không cho Trường Phong Vũ Đế chút cơ hội phản ứng nào, thân hình hắn như rồng, đuổi theo không bỏ.
Rầm rầm rầm!
Kịch liệt nổ vang vang vọng, dưới ánh mắt giật mình của mọi người, Trường Phong Vũ Đế điên cuồng rút lui, trái lại Hoàng Phủ Tú Minh thừa thắng xông lên, chiếm cứ thượng phong.
Trong quá trình chiến đấu, Hoàng Phủ Tú Minh càng dùng hồn lực bát giai, lấy Tinh Diễn Thần Quyết triển khai ra, chỉ thấy vô số hồn lực giống như ánh sao nhằng nhịt khắp nơi, phong tỏa hết thảy con đường tiến công của Trường Phong Vũ Đế.
Ầm!
Cuối cùng, Hoàng Phủ Tú Minh đấm ra một quyền, oanh Trường Phong Vũ Đế va chạm ở trên trận pháp cấm chế, đất rung núi chuyển, toàn bộ cấm chế kịch liệt lay động, cả người Trường Phong Vũ Đế tóc mai tán loạn, vô cùng chật vật.
– A a a, tức chết ta rồi.
Trường Phong Vũ Đế tức giận rít gào, nghĩ đến mình lại bị Hoàng Phủ Tú Minh bức bách đến mức độ này, nhất thời tức giận công tâm, phun ra một ngụm máu tươi.
Trác Nhất Phàm ở một bên đang cùng Huyết Kiếm Vũ Đế chiến khó phân thắng bại nhìn thấy tình cảnh này liền xoay đầu lại, cả giận nói:
– Trường Phong Vũ Đế, ngươi làm sao vậy, ngay cả một Hoàng Phủ Tú Minh cũng không bắt được sao?
– Ta…
Trường Phong Vũ Đế là có nỗi khổ khó nói, đang chuẩn bị giải thích …
– A!
Đột ngột!
Một tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang vọng đất trời, Trác Nhất Phàm cùng Trường Phong Vũ Đế dồn dập quay đầu nhìn lại, đôi mắt bỗng dưng trợn tròn.
Chỉ thấy cách đó không xa, trên chiến trường khác, Hỏa Quyền Vũ Đế kêu thảm một tiếng, trong miệng phun máu tươi tung toé, cả người như diều đứt dây từ không trung rơi xuống, khí tức trên người cực kỳ yếu ớt.
Xem dáng dấp, hiển nhiên là đụng phải trọng thương, ngay cả khí tức sự sống cũng cấp tốc suy sụp.
Mà ở đối diện hắn, Diệp Huyền cầm Trấn Nguyên Thạch, cả người đón gió đứng ngạo nghễ, khóe miệng hiện ra nụ cười gằn làm người ta sợ hãi.
– Cái gì?
– Làm sao có thể?
Trác Nhất Phàm cùng Trường Phong Vũ Đế kinh kêu thành tiếng, từng cái từng cái hầu như không thể tin được con mắt của mình.
Vừa mới qua bao lâu, nhiều nhất hơn mười hô hấp, vừa đối mặt mà thôi, Hỏa Quyền Vũ Đế làm sao liền như vậy?
– Cái tên này…
Trên thính phòng, đám người Không Thành Vũ Đế nhìn thấy lúc trước Diệp Huyền cùng Hỏa Quyền Vũ Đế giao chiến, từng cái từng cái đều đứng lên, trong ánh mắt bắn mạnh ra lệ mang, toát ra ánh sáng khó có thể tin.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1497: Băng Hỏa Song Bạo (1)
Nguyên lai.
Vừa nãy ở thời điểm Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Trác Nhất Phàm, Hoàng Phủ Tú Minh cùng Trường Phong Vũ Đế đại chiến, Hỏa Quyền Vũ Đế là nhìn chằm chằm Diệp Huyền.
– Tiểu tử thúi, vừa nãy ngươi thông qua đánh lén thắng được thi đấu, lần này Phỉ Liệt ta sẽ cho ngươi biết, Vũ Đế cùng Vũ Hoàng trong lúc đó khác biệt.
Trước trong thi đấu mình bại bởi Diệp Huyền, để Hỏa Quyền Vũ Đế vẫn canh cánh trong lòng, bây giờ lần thứ hai đối đầu Diệp Huyền, Hỏa Quyền Vũ Đế ngay lập tức liền thả ra sức chiến đấu mạnh nhất của mình.
Hắn muốn cho tất cả mọi người đều biết, vừa nãy sở dĩ thua Diệp Huyền, vẻn vẹn là hắn sai lầm mà thôi.
Ầm!
Song quyền của hắn, hai Cự Long nóng rực gào thét, đánh hư không ra vô số khe hở, trong nháy mắt đi tới trước mặt Diệp Huyền.
Hạo Quang Đại Thiên Kính!
Đối mặt tình huống như thế, Diệp Huyền tự nhiên không lưu tay nữa, trước vẫn chưa từng triển khai Hạo Quang Đại Thiên Kính ngay lập tức triển khai ra.
Trên gương đồng, ánh sáng mông lung lấp loé, sau khi quyền uy của Hỏa Quyền Vũ Đế bắn trúng Hạo Quang Đại Thiên Kính, trong nháy mắt đàn hồi ra.
Đây là bảo vật gì?
Trong lòng Hỏa Quyền Vũ Đế giật nảy cả mình, song quyền vội vàng hóa giải công kích đàn hồi ra kia.
Ầm ầm ầm.
Trong nổ vang kịch liệt, thân hình của hắn chợt lui.
Lúc trước hai quyền kia là Hỏa Quyền Vũ Đế ra tay toàn lực, điều này dẫn đến hắn muốn chống lại, cũng cực kỳ khó khăn.
Điều này làm cho trong lòng Hỏa Quyền Vũ Đế không khỏi kinh hãi, mới vừa rồi chiến đấu, Diệp Huyền căn bản cũng không có triển khai ra Hạo Quang Đại Thiên Kính, chẳng lẽ lúc trước người này cùng mình chiến đấu còn giấu giếm thực lực?
Sự phát hiện này, để trong lòng Hỏa Quyền Vũ Đế vừa kinh vừa sợ.
Mà đúng vào lúc này, nhưng Diệp Huyền đột nhiên sử dụng tới Băng Hỏa Song Bạo mạnh nhất trong Thần Linh Đồng Thị!
Vù!
Một luồng hồn lực đáng sợ như một mũi tên nhọn, trong nháy mắt đi vào trong đầu lâu của Hỏa Quyền Vũ Đế.
Nếu như có người giờ khắc này đứng trước mặt Diệp Huyền, là có thể nhìn thấy hai mắt của hắn trở nên cực kỳ yêu dị.
Trong mắt trái, một ánh sáng đen kịt lưu chuyển, phảng phất như một hồ sâu không thấy đáy, tỏa ra khí tức đóng băng thần bí đoạt người.
Mà mắt phải, thì một mảnh nóng rực, như một quả cầu lửa thiêu đốt, điên cuồng xoay tròn, tỏa ra lực lượng hỏa diễm hủy thiên diệt địa.
– Không được!
Thấy hồn lực xung kích, Hỏa Quyền Vũ Đế trong nháy mắt kinh hãi, trước chiến đấu hắn liền thua ở dưới một chiêu này của Diệp Huyền, trong nguy cơ hắn vội điên cuồng vận chuyển Võ Hồn, nỗ lực dùng lực lượng Võ Hồn Bát Tinh đến ngăn cản hồn lực xung kích của Diệp Huyền.
Đồng thời, hắn cũng cực hạn thôi thúc lực lượng hỏa diễm trong cơ thể, bởi vì lúc trước ở trong tranh tài, hắn rõ ràng cảm giác được hồn lực xung kích của Diệp Huyền mang theo một luồng lực lượng đủ để đóng băng linh hồn hắn, lúc này mới để hắn khó có thể chống đỡ.
Dưới cái nhìn của hắn, lần này ở dưới lực lượng Võ Hồn cùng lực lượng hỏa diễm song trọng phòng bị, hồn lực xung kích của Diệp Huyền tất nhiên sẽ tay trắng trở về, chỉ cần chặn lại một chiêu này, mình thân là Cửu Thiên Vũ Đế chẳng phải muốn chà đạp đối phương như thế nào cũng được sao.
Chỉ tiếc.
Hỏa Quyền Vũ Đế đoán đúng phần đầu, nhưng đoán không đúng phần cuối.
Lực lượng của Băng Hỏa Song Bạo trực tiếp nổ tung ở trong linh hồn của hắn, hắn thôi thúc lực lượng hỏa diễm không những không thể chống đỡ Băng Hỏa Song Bạo tiến công, trái lại cổ vũ uy lực cho Tử Thương Viêm.
– Ầm!
Lực lượng Tuyệt Âm Chi Thủy đóng băng cùng Tử Thương Viêm nổ tung đáng sợ, trong phút chốc phá tan một phần năm linh hồn của Hỏa Quyền Vũ Đế.
Linh hồn, là thứ trọng yếu nhất của mỗi chủng tộc.
Một phần năm linh hồn nhìn như không nhiều, kì thực đã mang đến thương tổn trí mạng cho Hỏa Quyền Vũ Đế.
Trong tiếng kêu thảm thiết thê lương, Hỏa Quyền Vũ Đế bị thương nặng, trực tiếp từ giữa bầu trời rơi xuống.
Tình cảnh này, trong nháy mắt để tất cả mọi người kinh ngạc tại chỗ.
– Băng Hỏa Song Bạo thật mạnh mẽ.
Ngay cả Diệp Huyền cũng bị uy lực của Băng Hỏa Song Bạo làm cho sợ hết hồn.
Trực tiếp mất đi một phần năm linh hồn, tuy trong này có công của Hỏa Quyền Vũ Đế, cổ vũ uy lực cho Tử Thương Viêm, cũng có nguyên nhân trước đó Hỏa Quyền Vũ Đế bởi vì gặp Linh Hồn Đông Kết, linh hồn đã suy yếu.
Nhưng dưới một đòn tạo thành hậu quả như thế, vẫn để cho Diệp Huyền khá kinh hỉ.
– Chỉ tiếc chiêu này đối với Tuyệt Âm Chi Thủy cùng Tử Thương Viêm yêu cầu quá cao, đối với hồn lực tiêu hao cũng cực kỳ khổng lồ, bằng không luân phiên triển khai, Vũ Đế nhất trọng nào có thể ngăn cản?
Có điều Diệp Huyền cũng biết hiện tại không phải lúc nghĩ những thứ này, sau khi một chiêu trọng thương Hỏa Quyền Vũ Đế, Diệp Huyền trong nháy mắt nhắm mục tiêu tới Trường Phong Vũ Đế đang cùng Hoàng Phủ Tú Minh giao chiến.
– Không tốt.
Không chờ Diệp Huyền triển khai Băng Hỏa Song Bạo, Trường Phong Vũ Đế đã sợ đến hồn phi phách tán, vèo… rời đi phạm vi công kích của Diệp Huyền.
Diệp Huyền sững sờ, lại lướt về phía Trác Nhất Phàm.
– Đáng chết.
Sắc mặt của Trác Nhất Phàm tái xanh, tuy hắn không e ngại Băng Hỏa Song Bạo bằng Trường Phong Vũ Đế, chỉ là giờ khắc này hắn đang cùng Huyết Kiếm Vũ Đế giao thủ, một khi ngắn ngủi mất đi ý chí, tương tự cũng sẽ đối mặt nguy cơ lớn lao.
– Hỏa Quyền!
Nghĩ tới đây, Trác Nhất Phàm lệ quát một tiếng, bứt ra khỏi giao chiến với Huyết Kiếm Vũ Đế, cấp tốc rơi xuống mặt đất, ôm Hỏa Quyền Vũ Đế lên.
Như vậy ở mọi người nhìn lại, Trác Nhất Phàm hắn cũng không phải sợ Diệp Huyền công kích, mà là quan tâm sinh tử của Vũ Đế nhà mình.
– Trác hội trưởng.
Hỏa Quyền Vũ Đế gian nan mở mắt ra, ngữ khí suy yếu, ở trên người Hỏa Quyền Vũ Đế, căn bản không nhìn ra chút vết thương nào, nhưng Trác Nhất Phàm có thể rõ ràng cảm giác được, linh hồn của Hỏa Quyền Vũ Đế hết sức suy yếu, khí tức sự sống của hắn cũng suy yếu đến mức tận cùng.
– Diệp Huyền sử dụng đến tột cùng là công kích gì? Làm sao sẽ đáng sợ như vậy?
Trác Nhất Phàm giật nảy cả mình, trên người Hỏa Quyền Vũ Đế nhìn như không lo ngại, kì thực linh hồn bị hao tổn so với thương thế phổ thông còn nghiêm trọng hơn nhiều lắm, trị liệu cũng khó khăn hơn rất nhiều.
– Sao có thể có chuyện đó? Diệp Huyền kia rõ ràng chỉ là Luyện Hồn Sư bát giai, tại sao có thể có năng lực công kích linh hồn đáng sợ như thế, trừ khi là Đế cấp Luyện Hồn Sư, bằng không cho dù là Luyện Hồn Sư bát giai đỉnh phong, cũng căn bản không có cách trực tiếp tạo thành tổn thương cho linh hồn Cửu Thiên Vũ Đế a?
Trác Nhất Phàm ngẩng đầu lên nhìn Diệp Huyền, trong ánh mắt toát ra vẻ kiêng dè.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1498: Băng Hỏa Song Bạo (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1499: Đàm Phán Vỡ Tan (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1500: Đàm Phán Vỡ Tan (2)
Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lẽo, Đấu Vũ Hội là mạnh, nhưng kiếp trước Diệp Huyền được xưng Tiêu Diêu Hồn Hoàng, sự tình gan to bằng trời gì chưa từng làm?
Muốn cho hắn sợ hãi, chuyện này quả thật chính là người si nói mộng.
– Hoàng Phủ Tú Minh, Huyết Kiếm, hai người các ngươi theo ta!
Trong giây lát này, khí tức trên người Diệp Huyền đại biến, mái tóc dài màu đen dương kích bay lượn, mang theo hai người thiểm lược về một nơi nào đó.
Nhưng Trác Nhất Phàm sao lại cho bọn họ cơ hội rời đi, vèo vèo vèo vèo, bốn người cấp tốc truy kích đến, không cho đám người Diệp Huyền cơ hội thở lấy hơi chút nào.
Đồng thời từng đạo ánh sáng trận pháp mông lung xuất hiện, chặn ba người Diệp Huyền.
– Ha ha ha, ngươi cho rằng các ngươi có thể rời khỏi? Ở dưới trận pháp của Đấu Vũ Hội ta, ngày hôm nay ba người các ngươi đều phải chết.
Trác Nhất Phàm càn rỡ cười to.
Sắc mặt Diệp Huyền lạnh lùng, xì cười một tiếng:
– Ngươi cho rằng bằng trận pháp bát giai đỉnh phong, liền có thể ngăn cản Diệp Huyền ta?
Trong tiếng cười lạnh, ánh mắt của Diệp Huyền đột nhiên co rút lại, cấp tốc đảo qua các trận cơ xung quanh.
– Thần Linh Đồng Thị!
Vù!
Một đạo hào quang màu tím từ trong hai mắt lướt qua, nương theo thần thức mạnh mẽ, ở trong hai mắt của hắn, đại trận nguyên bản mông lung cấp tốc trở nên rõ ràng, các loại hoa văn phù văn không ngừng lưu chuyển, toàn bộ đại trận như biến thành điểm tuyến tập hợp, mỗi một tiết điểm cùng hoa văn, đều lặng yên hiển hiện.
– Bát giai đỉnh phong Cố Nguyên Thủ Cung Trận, bát giai đỉnh phong Đô Thiên Phù Quang Đại Trận, bát giai đỉnh phong Vô Thượng Vô Cực Cương Nguyên Trận. . .
Rất nhiều trận pháp, ở trong mắt Diệp Huyền phù lược, từng đạo từng đạo quang hồng đi khắp, ánh mắt của hắn rốt cục rơi vào một trận cơ.
– Chúng ta đi!
– Bạch!
Diệp Huyền lệ quát một tiếng, thân hình của hắn như một tia chớp, đột nhiên lướt về phía vị trí có vài tên trưởng lão hạch tâm của Đấu Vũ Hội.
– Ầm ầm!
Mà sau lưng hắn, Hoàng Phủ Tú Minh cùng Huyết Kiếm Vũ Đế toàn lực ra tay, chống lại rất nhiều công kích, đồng thời giết ra một con đường.
– Ngăn bọn hắn lại cho ta.
Trác Nhất Phàm thấy thế, liền phẫn nộ quát.
Vài tên Vũ Hoàng kia mặt mang kinh sợ, nhưng không dám khinh thường, điên cuồng thôi thúc Huyền Nguyên, vù, một đạo trận pháp mông lung xuất hiện, trong nháy mắt ngăn ở trước mặt ba người Diệp Huyền.
– Múa rìu qua mắt thợ.
Diệp Huyền cười nhạo, ánh mắt thanh minh, sau đó hai tay của hắn cấp tốc ngưng tụ ra từng trận quyết, như hồ điệp phiên phiên tung bay, cấp tốc đi vào trong trận cơ.
Vù!
Toàn bộ đại trận lập tức đung đưa kịch liệt, trên bình phong trận pháp, cấp tốc xuất hiện từng tia sáng nhỏ bé.
– Đây là. . .
Đám người Trác Nhất Phàm thấy thế nhất thời kinh hãi.
– Trò mèo, phá cho ta!
Trong tiếng xì cười, Diệp Huyền quát lạnh một tiếng, Tài Quyết Chi Kiếm đột nhiên chém xuống, hóa thành một ánh chớp màu xanh lam ầm ầm đi vào trận pháp.
– Ầm!
Chiêu kiếm này của Diệp Huyền phảng phất như bổ trúng một chỗ yếu kém nhất của toàn bộ trận pháp, trực tiếp dẫn đến hiệu ứng domino phát sinh, rầm rầm rầm, chỉ nghe tiếng nổ liên tiếp vang rền, trận pháp nguyên bản ngăn cản Diệp Huyền ầm ầm nổ tung, hóa thành quang điểm đầy trời, tứ tán tung bay.
– Không được!
Vài tên trưởng lão hạch tâm của Đấu Vũ Hội thấy thế, từng cái từng cái trong lòng kinh hãi, sợ đến xoay người bỏ chạy.
Không có trận pháp che chở, những Vũ Hoàng bọn họ làm sao có thể chống đối Diệp Huyền đủ để cùng Vũ Đế tranh đấu công kích, từng cái từng cái kinh hoảng đến cực điểm, hồn phi phách tán.
– Đi chết đi!
Diệp Huyền sao sẽ cho bọn họ cơ hội thoát đi, triển khai Huyễn Cấm Chi Nhãn, một đạo gợn sóng mông lung cấp tốc đi vào thân thể mấy người, thân hình các trưởng lão hạch tâm của Đấu Vũ Hội kinh hoảng chạy trốn kia nhất thời cứng lại, mà ngay lúc này, một đạo kiếm khí óng ánh từ Tài Quyết Chi Kiếm trong tay Diệp Huyền tuôn ra, trong nháy mắt xẹt qua thân thể mấy người.
– Xì xì!
Vài tên trưởng lão hạch tâm kia hét thảm, trong nháy mắt hóa thành thi thể, máu tươi bắn trời cao, lại như giọt mưa rơi xuống.
Trên thực tế, nếu như bọn họ một lòng muốn phản kháng, Diệp Huyền vẫn không thể gọn gàng nhanh chóng chém giết bọn họ như vậy.
Đáng tiếc mấy người này nhìn thấy Diệp Huyền phá tan trận pháp, trước lại làm Hỏa Quyền Vũ Đế bị thương nặng, đã sớm sợ đến hồn phi phách tán, ngay cả phản kháng cũng không dám phản kháng, trái lại chết càng nhanh hơn.
– Đáng chết a!
Đám người Trác Nhất Phàm nhìn thấy tình cảnh này, từng cái từng cái con mắt đều đỏ.
Rầm rầm rầm rầm!
Tứ đại Cửu Thiên Vũ Đế tất cả đều thả ra uy thế không gì địch nổi, điên cuồng giết về phía Diệp Huyền.
– Cút về.
Diệp Huyền thôi thúc Hạo Quang Đại Thiên Kính, bảo hộ ba người, từng tia ánh sáng chiếu rọi, suy yếu lực công kích của đám người Trác Nhất Phàm.
Trong đó Trác Nhất Phàm tu vi cao tới cửu giai nhất trọng đỉnh phong, Hạo Quang Đại Thiên Kính không cách nào hoàn toàn cách trở lực lượng của hắn.
Thế nhưng có Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh ở phía sau bảo vệ, Diệp Huyền tự nhiên không cần lo lắng, chỉ để ý rảnh tay phá giải trận pháp trước mặt.
Theo Diệp Huyền không ngừng ra tay, trận cơ ở chung quanh lôi đài, liên tiếp bị phá.
Phốc phốc…
Những cường giả của Đấu Vũ Hội đứng ở trên trận cơ thôi thúc trận pháp kia, càng liên tiếp vẫn lạc.
Đối với những tay chân của Đấu Vũ Hội này, Diệp Huyền đương nhiên sẽ không chút lưu tình.
Điều này cũng dẫn đến, Diệp Huyền lao tới chỗ nào, Vũ Hoàng của Đấu Vũ Hội ở nơi đó căn bản không chờ Diệp Huyền ra tay, liền dồn dập chạy trốn tứ phía, không dám có chút ngăn cản.
Sau vài lần giao thủ …
– Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang rền, toàn bộ Đấu Vũ Hội phảng phất như chấn động, trong khói mù đầy trời, trận pháp nguyên bản vây lại đám người Diệp Huyền ầm ầm nổ tung, lộ ra một lỗ thủng to lớn.
– Cái gì?
– Trận pháp lại bị phá?
– Đáng chết a!
Đám người Trác Nhất Phàm vừa kinh vừa sợ, từng cái từng cái hai con mắt đỏ như máu.
Bây giờ trận pháp bao phủ lại khu võ đài bị Diệp Huyền phá, nói cách khác toàn bộ võ đài ngoại trừ trận pháp phía ngoài xa nhất không phá, tất cả trận pháp khác đều đã bị phá, lấy thực lực của đám người Diệp Huyền, chẳng phải là như vào chỗ không người?
Những trưởng lão hạch tâm của Đấu Vũ Hội thấy thế, từ lâu sợ đến hồn phi phách tán, điên cuồng tránh xa vị trí của ba người Diệp Huyền, dồn dập lui trở về phía sau đám người Trác Nhất Phàm.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ [Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Kinh-Khung-Tu-Tien-Lo-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Thú Thần Tu Tiên [Dịch] Thú Thần Tu Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/09/Dich-Thu-Than-Tu-Tien-Audio-Truyen.jpg)
![Tu La Đan Đế [ Tu La Kiếm Thần ] Tu La Đan Đế [ Tu La Kiếm Thần ]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/11/Tu-La-Dan-De-Tu-La-Kiem-Than-Audio-Truyen.jpg)

