- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 146 : Khắp Nơi Mời Chào (1) (c1451-c1460)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 146 : Khắp Nơi Mời Chào (1) (c1451-c1460)
❮ sautiếp ❯Chương 1451: Khắp Nơi Mời Chào (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1452: Khắp Nơi Mời Chào (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1453: Bị Chú Ý
Toàn trường yên tĩnh.
Nhưng rất nhanh, lại có cường giả xông lên võ đài.
Người này đồng dạng là một tên thiên tài của Đấu Vũ Hội, ba năm trước năm mươi thắng liên tiếp.
Ầm ầm ầm!
Song phương vẻn vẹn giao thủ mấy chiêu, liền bị Diệp Huyền một kiếm đánh bại.
– Ta đến!
Lại một cường giả đã từng năm mươi thắng liên tiếp lên đài.
Mấy chiêu qua đi, người này bị Diệp Huyền một kiếm đập xuống lôi đài.
Năm mươi ba thắng liên tiếp.
Năm mươi lăm thắng liên tiếp.
Năm mươi chín thắng liên tiếp.
Sáu mươi thắng liên tiếp.
Từng cuộc thắng liên tiếp, mọi người dưới đài đã bối rối.
Căn bản không người nào có thể ngăn cản bước chân của Diệp Huyền, cái gọi là cường giả, ở trước mặt Diệp Huyền căn bản không có sức chống cự, ngay cả có thể sống qua mười chiêu đã ít lại càng ít.
Từ năm mươi thắng liên tiếp đến sáu mươi thắng liên tiếp, Diệp Huyền tổng cộng tiêu hao nửa canh giờ, cũng đã kết thúc chiến đấu, tốc độ như vậy, ở Đấu Vũ Hội võ đài tái gần mấy chục năm nay là lần thứ nhất xuất hiện.
– Đáng sợ, thật đáng sợ.
– Không tới nửa canh giờ, liền thắng được mười cuộc tranh tài, cường giả năm mươi thắng liên tiếp trước đây ở trên tay hắn căn bản không đỡ nổi một đòn.
– Người này đến tột cùng là lai lịch gì, chẳng lẽ là thiên tài của bảy đại tông môn, hoặc là thế gia lánh đời?
Mọi người không khỏi hoài nghi, loại thiên tài như Diệp Huyền, tuyệt đối không phải tiểu thế lực bình thường có thể bồi dưỡng được, chỉ có thiên tài của những thế lực hàng đầu đại lục, mới có thể đạt đến mức độ như vậy.
Sáu mươi thắng liên tiếp kết thúc.
Tên tuổi của Diệp Huyền càng tăng một bậc, truyền vào các thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành.
Khu tu luyện hạch tâm của Đấu Vũ Hội.
– Ồ? Vũ đài tái dĩ nhiên ra một thiên tài? Mấy chiêu đánh bại cường giả năm mươi thắng liên tiếp dĩ vãng?
Trong đình viện, một thanh niên mặc áo bào trắng đứng lên, eo hắn đeo một thanh trường kiếm, cả người như một thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ, tỏa ra một luồng khí thế doạ người.
Răng rắc!
Sau khi khi đứng dậy, hư không run rẩy, hoa cỏ xung quanh ở dưới khí tức vô hình này dồn dập run run, phảng phất như thần tử thần phục quân vương, trong khoảnh khắc hoá thành bụi phấn.
Một bên vài tên cường giả tuổi trẻ ở dưới luồng khí tức này dồn dập lùi về sau, trên mặt lộ ra một tia kinh sợ.
– Tây Môn Vô Tình sư huynh, người này thu được sáu mươi thắng liên tiếp, vẻn vẹn tiêu hao không tới nửa canh giờ, trong thế hệ tuổi trẻ của Đấu Vũ Hội chúng ta, e chỉ có Tây Môn sư huynh ngươi mới có thể đánh bại.
– Không sai, Tây Môn sư huynh, người này quá kiêu ngạo, tuy đã thu được sáu mươi thắng liên tiếp, nhưng vẫn không có gia nhập Đấu Vũ Hội ta, đây rõ ràng là đập bãi Đấu Vũ Hội ta a.
– Tây Môn sư huynh, ngươi không ra tay, tuy lão tiền bối trong Đấu Vũ Hội chúng ta tất nhiên có cao thủ có thể ngăn cản hắn, thế nhưng một khi chờ trưởng lão ra tay, tất nhiên sẽ bị ngoại giới nói thành là Đấu Vũ Hội chúng ta không có cao thủ trẻ tuổi, chỉ có thể ỷ già dối gạt người.
– Đúng a.
Những người trẻ tuổi này mỗi một cái khí thế trên người đều khá kinh người, đều là trước cùng Diệp Huyền từng có giao thủ, nhưng đều thất bại, trong lòng tất cả đều tức sôi ruột.
– Được rồi, các ngươi không cần phải nói.
Thanh niên nhàn nhạt mở miệng.
– Chỉ cần người này có thể thu được tám mươi thắng liên tiếp, ta sẽ đích thân động thủ.
Trên mặt vài tên thanh niên khác đều lộ ra ý mừng.
Tây Môn Vô Tình, là một tên thiên tài đáng sợ nhất của Đấu Vũ Hội những năm gần đây sinh ra, năm năm trước, liền từng thu được tám mươi lăm thắng liên tiếp, cuối cùng ở dưới cường giả thế hệ trước của Đấu Vũ Hội xa luân chiến mới bại trận.
Những năm gần đây, hắn giấu tài, tu vi càng hơn lúc trước, một thân tu vi cũng đạt đến Vũ Hoàng tam trọng, nhưng thật chiến đấu với nhau, Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong phổ thông cũng không phải đối thủ của hắn, là một trong các cường giả tuổi trẻ có hy vọng đột phá Cửu Thiên Vũ Đế nhất của Đấu Vũ Hội hiện nay.
– Khà khà, lần này coi như tiểu tử kia mạnh hơn, cũng phải thua không thể nghi ngờ.
Trên mặt thành viên của Đấu Vũ Hội khác không không lộ ra nụ cười lạnh như băng.
Cùng lúc đó.
Nơi sâu xa của Sinh Tử Điện.
Nơi này là một thành ốc do từng viên đầu lâu xây thành, quỷ khí âm trầm, sừng sững ở trong cung điện hắc ám, có loại mùi vị hoang vu, vô tình.
Một nam tử bận đấu bồng màu đen, đứng ở trước Khô Lâu quỷ ốc, thần thái cung kính.
– Ồ? Đấu Vũ Hội ra một thiên tài sáu mươi thắng liên tiếp? Hơn nữa tuổi mới chỉ có hơn hai mươi?
Từ trong Khô Lâu quỷ ốc, truyền ra một thanh âm làm người không rét mà run, phảng phất như đến từ Cửu U địa ngục, mờ ảo không có hình bóng.
– Vâng, Quỷ Lệ sư huynh, tiểu tử kia tên là Diệp Huyền, chiến đấu đến hiện tại, cường giả ở trên tay hắn có thể qua mười chiêu cũng cực kỳ ít ỏi.
Nam tử đấu bồng màu đen cung kính nói.
– Thiên tài hàng đầu đến từ vực khác sao? Có chút ý nghĩa.
Thanh âm lạnh như băng lần thứ hai vang lên:
– Ngươi lui xuống đi, chờ đối phương thu được tám mươi thắng liên tiếp lại thông báo ta.
– Vâng, Quỷ Lệ sư huynh.
Nam tử đấu bồng màu đen cung kính lui ra.
Trong Khô Lâu quỷ ốc, một thanh âm nhàn nhạt vang lên:
– Vừa vặn việc tu luyện của ta đã đến thời khắc mấu chốt, thiên tài đến từ ngoại vực sao, cũng đừng làm cho ta thất vọng a, hê hê kiệt.
Thanh âm kia sắc bén chói tai, như Tu La luyện ngục, tràn ngập sát khí cùng máu tanh.
Vũ Tu Thánh Địa.
Khu tu luyện vực hạch tâm.
Hổn hển, hổn hển!
Một thanh niên cánh tay để trần, cả người cơ bắp như sắt thép đang thở hồng hộc.
Hắn thân cao hai mét ba, cả người như một tháp sắt, có một loại khí thế làm cho người ta hoảng sợ, đặc biệt mồ hôi trên người lướt xuống, kết hợp thân thể giống như Huyền Thiết, khiến cho người nhìn mà phát khiếp.
– Xem, vị này chính là Thời Nguyên Phách sư huynh, vừa nãy ở trong trọng lực gấp trăm lần phụ trọng 10 tấn tu luyện một canh giờ.
– Chính là hắn? Thực sự là biến thái, kia là trọng lực thất gấp trăm lần a, đừng nói phụ trọng 10 tấn, dù chỉ để ta ở bên trong tu luyện, cũng kiên trì không được lâu như vậy!
– Chúng ta làm sao có thể so với Thời Nguyên Phách sư huynh, Thời Nguyên Phách sư huynh tu luyện Long Tượng Bàn Nhược Công chính là công pháp Vương phẩm cấp thấp, Thời Nguyên Phách sư huynh từ mấy năm trước cũng đã tu luyện tới tầng thứ bảy, quyền lực gần một triệu cân, một quyền xuống, Vũ Hoàng nhị trọng đỉnh phong phổ thông tất tử vong, Vũ Hoàng tam trọng trọng thương thổ huyết, uy lực không gì địch nổi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1454: Thiên Kiêu Đột Kích (1)
– Chà chà, thực sự là đáng sợ.
Bên người Thời Nguyên Phách cách đó không xa, thiên tài cường giả khác của Vũ Tu Thánh Địa âm thầm nghị luận, mắt lộ kinh hãi.
Lúc này một tên thiên tài trẻ tuổi mặc đồ trắng do dự, đột nhiên đi lên phía trước, cẩn thận chắp tay nói:
– Thời Nguyên Phách sư huynh.
– Hả?
Thời Nguyên Phách hừ lạnh một tiếng, xoay đầu lại, đôi mắt giống như chuông đồng, làm cho người kinh hãi run sợ.
– Thạch Tiến đây là muốn chết sao, làm sao lại đi chọc Thời Nguyên Phách sư huynh? Thời Nguyên Phách sư huynh ghét nhất là bị người quấy rối, một khi nổi giận lên, bất luận người nào cũng khuyên không được.
Thiên tài còn lại mắt lộ sợ hãi, âm thầm nghị luận.
– Ngươi có chuyện gì?
Thanh như của Thời Nguyên Phách như hồng lôi, giọng ồm ồm mở miệng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thạch Tiến.
Thạch Tiến nuốt ngụm nước miếng, liền nói:
– Thời Nguyên Phách sư huynh, tại hạ nghe nói Đấu Vũ Hội võ đài tái gần đây mới ra một thiên tài tuổi còn trẻ, đã thu được sáu mươi thắng liên tiếp, vì lẽ đó muốn hỏi Thời Nguyên Phách sư huynh một chút có biết hay không, có hứng thú hay không.
– Sáu mươi thắng liên tiếp?
Tâm ý lạnh lùng trên mặt Thời Nguyên Phách biến mất, nói.
– Vâng.
Thạch Tiến liền gật đầu nói:
– Người này là võ giả ngoại lai, đoạn thời gian gần đây mỗi ngày đều ở Đấu Vũ Hội tiến hành khiêu chiến, đã thắng liên tiếp sáu mươi tràng, then chốt chính là người này tuổi mới chừng hai mươi, hơn nữa võ giả thua ở dưới tay hắn, hầu như hiếm có thể kiên trì đến mười chiêu.
– Ồ?
Thời Nguyên Phách tựa hồ đến hứng thú.
– Sáu mươi thắng liên tiếp vẫn quá ít, ngươi nhìn chằm chằm cho ta, nếu như người này thu được tám mươi thắng liên tiếp, ngươi trở lại thông báo, cường giả Đấu Vũ Hội tám mươi thắng liên tiếp, ta mới có một chút hứng thú.
Thời Nguyên Phách cót ca cót két nắm nắm đấm, không khí ở dưới năm ngón tay dĩ nhiên phát sinh tiếng ầm ầm nổ tung.
– Vâng.
Trong lòng Thạch Tiến mừng rỡ, hắn biết Thời Nguyên Phách sư huynh hiếu chiến, nhưng rất ít quan tâm sự tình trong Hỗn Loạn Chi Thành, chỉ cần mình nói sự tình Diệp Huyền cho hắn, tất nhiên sẽ khiến cho hắn chú ý, hiện tại quả nhiên thành công.
Nghĩ đến mình và Thời Nguyên Phách sư huynh kéo quan hệ, trong lòng Thạch Tiến mừng như điên.
Sau sáu mươi thắng liên tiếp, Diệp Huyền ở Hỗn Loạn Chi Thành danh tiếng, phảng phất như trong một đêm triệt để truyền ra ngoài, ngoại trừ thiên tài các thế lực lớn, thậm chí cường giả đỉnh phong ở Hỗn Loạn Chi Thành cũng đều dồn dập quan tâm.
– Mười chiêu đánh bại Vũ Hoàng tam trọng, thực lực của người này, e là đã đạt đến bát giai tam trọng đỉnh phong, Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong hơn hai mươi tuổi, có chút ý nghĩa.
Đối với các đại năng của Hỗn Loạn Chi Thành mà nói, võ giả phổ thông căn bản là không có cách vào pháp nhãn của bọn họ, cũng chỉ có thiên tài như Diệp Huyền, mới có thể làm cho bọn họ chú ý tới.
Mà thanh danh lan xa, hậu quả trực tiếp chính là …
Thời điểm Diệp Huyền đi tới võ đài tái, toàn bộ thính phòng từ lâu là người ta tấp nập.
– Diệp Huyền!
– Diệp Huyền. . .
Khi Diệp Huyền đứng ở trên sân đấu, vô số võ giả của Hỗn Loạn Chi Thành đã lên tiếng hô to, thanh như lôi đình, xông thẳng lên trời, thậm chí toàn bộ võ đài tái phảng phất như run rẩy theo.
Nơi như Hỗn Loạn Chi Thành, chú ý tự nhiên là nhược nhục cường thực, cường giả vi tôn, mà thiên tài như Diệp Huyền, đủ để làm cho tất cả mọi người điên cuồng.
Sáu mươi thắng liên tiếp đến bảy mươi thắng liên tiếp, cùng trước đó đã có chỗ bất đồng.
Lên đài không tiếp tục là trẻ tuổi chiếm đa số, mà xuất hiện không ít cường giả thế hệ trước.
Trong đó thậm chí có chút cường giả bát giai tam trọng ở Hỗn Loạn Chi Thành khá có danh tiếng.
Những Vũ Hoàng này nếu là lúc trước lên đài, tất nhiên sẽ bị người khác lên án, lấy lớn ép nhỏ, nhưng khiêu chiến Diệp Huyền trước đã thu được sáu mươi thắng liên tiếp, lại sẽ không để bất luận người nào cảm nhận được không thích hợp.
Nhưng mà coi như là những cường giả thế hệ trước này, ở trước mặt Diệp Huyền cũng không thể chiếm tiện nghi.
Từng cuộc chiến đấu kết thúc, từng cường giả thế hệ trước dồn dập bị đánh bại, tất cả mọi người đều trợn mắt ngoác mồm, biểu hiện chấn động.
– Thật đáng sợ, loại kiếm pháp này, kiếm ý bực này, Diệp Huyền kia đúng là một thanh niên hơn hai mươi tuổi sao? Coi như cường giả kiếm đạo thế hệ trước thành danh, trình độ kiếm pháp cũng chưa chắc thâm hậu như hắn?
– Thân pháp này, quá mạnh mẽ, hầu như cùng hư không hoàn toàn dung hợp lại với nhau, tiểu tử này đối với áo nghĩa không gian lĩnh ngộ làm sao sẽ mạnh mẽ như thế? Hắn là từ trong bụng mẹ liền bắt đầu tu luyện sao? Hay là cường giả đỉnh phong nào của đại lục đoạt xá?
– Coi như là đoạt xá, cũng không đáng sợ như thế a?
– Nghịch thiên rồi, chuyện này quả thật là nghịch thiên rồi.
Thanh âm thán phục, tiếng hô to,… ở xung quanh võ đài tái không ngừng vang vọng, trên mặt mỗi người đều mang theo vẻ kinh hãi, tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Hơn nửa giờ, hữu kinh vô hiểm.
Thời điểm Diệp Huyền lần thứ hai thu được bảy mươi thắng liên tiếp, toàn bộ thính phòng phát sinh thanh âm trời long đất lở.
Trong phòng quý khách.
– Bản năng công kích đáng sợ, lực lượng Huyền Nguyên mạnh mẽ, thiên phú chiến đấu kinh người, lĩnh ngộ không gian nghịch thiên, cõi đời này tại sao có thể có thiên tài đáng sợ như thế.
Mạnh trưởng lão lẩm bẩm, biểu hiện chấn động.
Một bên nam tử trung niên cũng không có căm ghét như trước đây, ánh mắt có chỉ là khiếp sợ.
– Mạnh trưởng lão, còn tiếp tục như vậy, tiểu tử này phá kỷ lục căn bản là sự tình không thể ngăn cản, chúng ta có phải là nên đánh lén một hồi không?
Hắn ngưng giọng nói.
– Tạm thời không cần.
Mạnh trưởng lão vung tay:
– Bảy mươi thắng liên tiếp, còn không đến nước này.
– Nhưng mà tiểu tử này không phải thành viên của Đấu Vũ Hội ta, nếu như lại để hắn tiếp tục thắng liên tiếp, có phải là. . .
Nam tử trung niên nói tiếp.
Diệp Huyền đến trước mắt cũng không có gia nhập Đấu Vũ Hội, Đấu Vũ Hội bọn họ tự nhiên không thể để hắn vẫn thắng liên tiếp, bằng không một khi Diệp Huyền cuối cùng gia nhập hai thế lực lớn khác, đối với danh dự của Đấu Vũ Hội mà nói không thể nghi ngờ là một đả kích khổng lồ.
Thậm chí sẽ làm Đấu Vũ Hội trở thành trò cười cho cả Hỗn Loạn Chi Thành.
Dù sao bây giờ Diệp Huyền đã không phải cường giả ba mươi, bốn mươi thắng liên tiếp phổ thông, mà đã thu được bảy mươi thắng liên tiếp, chiến tích bực này, ở mười năm gần nhất, cũng chỉ có rất ít mấy cái mà thôi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1455: Thiên Kiêu Đột Kích (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1456: Muôn NgườI Chú Ý
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1457: Tây Môn Vô Tình (1)
– Các ngươi nói lần này Diệp Huyền có thể tiếp tục thắng mấy trận?
– Này còn cần hỏi sao, nghe nói lần này Hỗn Loạn Chi Thành tam đại tuyệt thế thiên kiêu của chúng ta đều ra tay, Diệp Huyền kia còn có thể thắng liên tiếp mới lạ.
– Không thể nói như thế, trước đó Diệp Huyền cũng thu được tám mươi thắng liên tiếp, hơn nữa mỗi một cuộc tranh tài đều tương đối ung dung, không hẳn không có sức đánh một trận.
– Hi vọng khẳng định có, thế nhưng rất nhỏ, dù sao đối thủ của hắn là tam đại tuyệt thế thiên kiêu của Hỗn Loạn Chi Thành chúng ta.
– Nói không sai, ta khá quan tâm Diệp Huyền kia có thể chống được mấy tràng.
Đoàn người kịch liệt thảo luận, hắc y lão giả đi tới bên cạnh lôi đài.
– Ta nghĩ chư vị đối với Diệp Huyền thiếu hiệp thi đấu đã chờ mong rất lâu, phí lời ta liền không nói nhiều, hãy để chúng ta xem cuộc so tài thứ nhất của Diệp Huyền thiếu hiệp, hiện tại cho mời người khiêu chiến lên đài.
– Bạch!
Tiếng nói vừa hạ xuống, hai đạo lưu quang tự hai phương hướng nhanh như tia chớp bay lên võ đài.
Hai đạo lưu quang này tốc độ quá nhanh, mọi người thậm chí còn chưa kịp phản ứng, một vệt sáng trong đó đã rơi ở trên sàn đấu, mà một đạo lưu quang khác thấy thế, chỉ có thể lui trở lại.
– Cái gì, người khiêu chiến này dĩ nhiên là Tây Môn Vô Tình?
– Vừa nãy một người khác các ngươi có nhìn rõ không, là Vũ Tu Thánh Địa Thời Nguyên Phách.
– Tuyệt thế thiên kiêu của Hỗn Loạn Chi Thành chúng ta lại thật sự đến rồi, nhìn dáng dấp cũng muốn cướp cái thứ nhất.
– Phí lời, tuyệt thế thiên kiêu là thân phận gì, sao lại chiếm tiện nghi đợi lúc sau lên sân khấu, bọn họ đều muốn quang minh chính đại đánh bại đối phương.
– A, ta mua Diệp Huyền kia dừng lại ở tám mươi ba thắng liên tiếp, ai biết Tây Môn Vô Tình là cái thứ nhất lên sân khấu, sớm biết ta liền mua dừng lại ở tám mươi mốt thắng liên tiếp, một ngàn Huyền Thạch trung phẩm của ta a.
Đoàn người châu đầu ghé tai, tiếng bàn luận đinh tai nhức óc.
– Đáng chết, Đấu Vũ Hội này quá vô liêm sỉ, lại sắp xếp Tây Môn Vô Tình gần như thế, đáng ghét.
Thời Nguyên Phách trở lại trong phòng quý khách nộ quát một tiếng, một chưởng đập nát bàn trà trước mặt, nổi giận đùng đùng.
– Thời Nguyên Phách sư huynh bớt giận, để Tây Môn Vô Tình kia lên trước cũng không có gì, tên Tây Môn kia làm sao có thể so với Thời Nguyên Phách sư huynh ngươi, nói không chắc còn có thể thua ở trong tay tiểu tử kia, đến thời điểm đó còn không phải muốn ngươi lên đài ngăn cơn sóng dữ.
Thạch Tiến ở một bên nịnh nọt.
– Hừ, thực lực của tiểu tử Tây Môn kia cũng khá, làm sao sẽ thua ở trên tay tiểu tử kia, quên đi, coi như là đến xem kịch, nhìn Tây Môn tiểu tử kia trong hai năm qua thực lực tăng lên như thế nào.
Thời Nguyên Phách đặt mông ngồi xuống, ánh mắt trợn lên như chuông đồng.
Trên võ đài.
Tây Môn Vô Tình một thân áo bào trắng, eo đeo trường kiếm, lạnh lùng nhìn Diệp Huyền.
– Ngươi chính là Diệp Huyền thu được tám mươi thắng liên tiếp cũng không muốn gia nhập Đấu Vũ Hội ta?
Tây Môn Vô Tình đứng đó, cả người kiếm ý bao la, phảng phất như một thanh bảo kiếm ra khỏi vỏ, tỏa ra ánh kiếm xông thẳng lên trời, trường bào phiêu phiêu như kiếm tiên muốn cưỡi gió bay đi.
– Muốn khiêu chiến liền ra tay đi, ta không có hứng thú tán gẫu.
Diệp Huyền nhàn nhạt mở miệng.
Tây Môn Vô Tình hơi nhướng mày, ánh mắt lạnh lẽo:
– Quả nhiên ngông cuồng, ngươi có biết ta là ai không?
– Ngươi là ai ta không có hứng thú, không ra tay nữa, ta liền muốn ra tay rồi.
Diệp Huyền rút ra trọng kiếm, ánh mắt bình tĩnh như một vũng nước trong.
– Có cá tính, nhưng ta rất không thích, hôm nay chấm dứt ngươi thắng liên tiếp, xem ngươi còn có thể càn rỡ hay không.
Tây Môn Vô Tình không nói nhảm nữa, trực tiếp nhảy tới trước một bước.
– Phong Hỏa Liệu Nguyên!
Trường kiếm ra khỏi vỏ, Tây Môn Vô Tình vừa lên liền triển khai tuyệt chiêu kiếm đạo của mình, ánh kiếm ác liệt mờ ảo khó tìm, ở trong hư không mang theo đạo đạo gợn sóng vô hình, như ánh sao bao phủ bình nguyên, bắn mạnh về phía Diệp Huyền, che trời tránh nhật.
Ầm!
Ánh lửa nổ tan, kiếm khí chia năm xẻ bảy, Diệp Huyền tay cầm trọng kiếm, thẳng thắn thoải mái, Tây Môn Vô Tình sử dụng tới kiếm khí đáng sợ không cách nào áp sát hắn mảy may.
– Kiếm hà chi diệt!
Tây Môn Vô Tình mang theo kinh ngạc, trường kiếm vung lên, cả người phóng lên trời.
Xì xì xì!
Vô số ánh kiếm đột nhiên hiện lên ở trong thiên địa, lẫn nhau như con cá nối liền, tầng tầng lớp lớp, cuối cùng hóa thành trường hà lít nha lít nhít, dâng tới Diệp Huyền ở trung ương võ đài.
Mảnh kiếm hà này uy thế kinh người, để hư không mang theo tầng tầng gợn sóng, tất cả không gian đều bị phong tỏa ở trong đó, kiếm hà chưa tới, Diệp Huyền đã cảm giác khó thở, thân hình khó mà nhúc nhích, toàn bộ tầm mắt hoàn toàn bị ánh kiếm vô tận bao phủ.
– Tuyệt thế thiên kiêu, quả nhiên thật sự có tài.
Trong lòng Diệp Huyền thất kinh, chiêu thức kiếm khí cùng vực giới kết hợp bực này, Diệp Huyền trước ở trên người một ít Vũ Hoàng hàng đầu cũng không từng nhìn thấy.
– Quần Tinh Thiểm Bạo!
Không dám khinh thường, Diệp Huyền sử dụng tới Tinh Thần Kiếm Pháp, phảng phất như một viên thiên thạch rơi rụng, lại ở trong đó nổ tung, ánh kiếm sáng như tuyết dọc theo bốn phương tám hướng xung kích, oanh ánh kiếm trường hà chia năm xẻ bảy.
– Đây chính là bỏ dở thắng liên tiếp ngươi nói sao?
Diệp Huyền ở trên lôi đài đạp bước tiến lên, thần thái cực kỳ ung dung, mỗi một kiếm bổ ra, ánh kiếm trường hà chắc chắn vỡ ra một lỗ thủng cực lớn, không có bất kỳ địa phương vất vả nào.
Diệp Huyền mạnh, không ở chỗ hắn uy lực kinh người, mà ở chỗ hắn ung dung thoải mái, đối mặt bất kỳ kẻ địch nào, nhìn như toàn lực ứng phó, nhưng sẽ không bị thương, mà theo chiến đấu tiến hành, thường thường người tiến công sẽ bị nắm lấy cơ hội, một đòn suy tàn.
– Thật sự có tài, nhưng ta còn không làm nóng người xong, nếu ngươi vội muốn bại trận như thế, ta tác thành ngươi.
Tây Môn Vô Tình hừ lạnh một tiếng, trường kiếm trong tay đột nhiên lóe lên.
Xoạt xoạt xoạt!
Trong nháy mắt tiếp theo, trường kiếm trong tay hắn đột nhiên biến mất không thấy hình bóng.
Xì xì xì!
Chỉ thấy trong hư không đột nhiên có từng đạo từng đạo ánh sáng lóe lên, ánh kiếm ác liệt phảng phất như hình bóng quỷ mị ẩn giấu ở trong hư không, khiến người ta căn bản bắt giữ không được phương hướng, chỉ có hàn khí làm người ta sợ hãi bao phủ đến, sởn cả tóc gáy.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1458: Tây Môn Vô Tình (2)
– Là Hư Không Thập Tam Kiếm!
– Tây Môn Vô Tình sư huynh dĩ nhiên nắm giữ Hư Không Thập Tam Kiếm, Diệp Huyền kia muốn nguy hiểm.
– Hư Không Thập Tam Kiếm, lợi dụng áo nghĩa đặc thù của không gian, hòa kiếm pháp công kích vào trong hư không, khiến cho người căn bản không có cách bắt giữ, phòng không thể phòng!
Một ít cường giả quen thuộc Tây Môn Vô Tình dồn dập mừng như điên lên tiếng, trong đó trên thính phòng, một ít cường giả lâu năm, cũng mặt lộ vẻ kinh sợ, từng cái từng cái phát sinh ồ lên.
– Chiêu thức tiến công thật thần kỳ, Tây Môn Vô Tình kia rõ ràng chỉ là Vũ Hoàng tam trọng, lại có thể đem kiếm pháp công kích hòa vào hư không, hơn nữa không có một tia dấu vết gợn sóng, đây là kết quả dung hợp kiếm pháp cùng áo nghĩa không gian sao?
Diệp Huyền thoáng kinh ngạc, hắn ở trên trình độ kiếm pháp cũng có trình độ cực cao, lập tức rõ ràng chiêu này của Tây Môn Vô Tình ảo diệu, nhưng hiểu thì hiểu, trừ khi sử dụng tới hồn lực bát giai, bằng không bằng vào Huyền Thức hắn rất khó triệt để bắt lấy dấu vết kiếm pháp của đối phương.
Hư Không Thập Tam Kiếm của Tây Môn Vô Tình, đã tiếp cận cảnh giới kiếm pháp áo nghĩa.
– Nếu bắt giữ không tới, vậy thì không cần bắt giữ, phòng vệ là được.
– Tinh Hạch Thủ Hộ!
Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lùng, trường kiếm lập trước ngực, ánh kiếm đầy trời đột nhiên thu lại, hình thành một vòng tròn hình tinh hạch bảo vệ, bao phủ hắn trong đó.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Sau một khắc.
Vô số ánh kiếm chém ở trên vòng bảo vệ, phát sinh nổ vang kịch liệt, mỗi một luồng ánh kiếm lóe lên liền qua, nhanh khó mà tin nổi, vòng bảo vệ của Diệp Huyền bị oanh không ngừng lấp loé vặn vẹo, nhưng thủy chung chưa từng phá nát.
– Đây là kiếm pháp gì? Phòng ngự dĩ nhiên đáng sợ như thế?
Tây Môn Vô Tình hơi thay đổi sắc mặt.
Vì để cho Hư Không Thập Tam Kiếm có thể càng tốt hơn hòa vào hư không, Hư Không Thập Tam Kiếm xác thực hi sinh một chút lực công kích, càng nhiều chính là gia nhập tốc độ cùng phương diện không gian áo nghĩa, nhưng coi là như vậy, Hư Không Thập Tam Kiếm của hắn mỗi một kiếm cũng có thực lực kích thương Vũ Hoàng tam trọng a.
Dưới mười ba kiếm, một ít Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong mạnh mẽ cũng phải đầu một nơi thân một nẻo, nhưng ở trước mặt Diệp Huyền này, thậm chí ngay cả phòng ngự của hắn cũng không thể phá tan.
– Công kích của ngươi đã kết thúc, đến phiên ta.
Chỉ thủ không công không phải phong cách của Diệp Huyền.
Thân hình hắn mơ hồ, lóe lên, phút chốc đi tới bên cạnh Tây Môn Vô Tình, một chiêu kiếm bổ ra.
Chiêu kiếm này óng ánh như cầu vồng, như linh dương móc sừng, không tìm thấy dấu vết, đồng thời một luồng ý cảnh đáng sợ bốc lên, phảng phất như thiên địa cũng không bị khống chế, muốn bài xích đối thủ ra ngoài, loại cảm giác thiên địa mênh mông kia khiến tinh thần của Tây Môn Vô Tình như bị thế giới này cô lập.
– Được!
Tây Môn Vô Tình mãnh liệt chống lại ý cảnh đáng sợ kia, hét lớn một tiếng, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Diệp Huyền vung ra trọng kiếm, sau một khắc, trường kiếm trong tay hắn vẽ ra một đường vòng cung.
– Phá thiên nhất kiếm!
Ầm ầm!
Hai kiếm va chạm, trong trời quang đột nhiên vang lên phích lịch, nổ vang cực lớn chấn động đến mức hai lỗ tai người ông ông trực hưởng.
Tây Môn Vô Tình không lợi dụng kiếm pháp ảo diệu nỗ lực thu được ưu thế nữa, mà thôi thúc Huyền Nguyên đến mức tận cùng, trong hư không, Huyền Nguyên không ngừng xung kích lẫn nhau, càng có tiếng kim thiết lanh lảnh vang lên, tỏa ra từng đốm lửa.
Leng keng leng keng…
Song phương ngươi tới ta đi, mỗi một kiếm, tất có kiếm khí kinh người vỡ ra, may mắn võ đài nơi này trải qua mấy tầng trận pháp bát giai gia cố, nếu không thì tất nhiên sẽ bị công kích đáng sợ này xé rách.
Dù như vậy, trên lôi đài vẫn cấp tốc xuất hiện từng vết kiếm, bổ ra đạo đạo ánh sáng lộng lẫy, đây là chiến đấu trước đó chưa từng xuất hiện.
Một sát na, song phương giao thủ ít nhất mấy chục chiêu, nhanh đến khiến người ta khó có thể tin, ngay cả những cường giả bát giai tam trọng trên sân, cũng bắt giữ không được dấu vết kiếm pháp của hai người.
– Đây chính là kiếm khách giao thủ sao, nhanh, quá nhanh.
– Thực đáng sợ, thập bộ sát nhất nhân, thiên lý bất lưu hành.
– Tây Môn Vô Tình vốn tu luyện khoái kiếm, nhưng kiếm pháp của Diệp Huyền này làm sao cũng sẽ nhanh như vậy.
– Đúng, hắn sử dụng là trọng kiếm a.
Các loại tiếng nghị luận không dứt bên tai, người quan chiến không khỏi trợn to hai mắt, nhìn chòng chọc giao chiến trên võ đài, chỉ lo bỏ qua một tia chi tiết nhỏ.
Nhưng mặc cho bọn họ làm sao bắt giữ, cũng chỉ có thể nhìn thấy ánh kiếm lấp loé, cùng tiếng nổ vang không dứt bên tai.
– Trọng kiếm vô phong, đại xảo không công, Diệp thiếu ở trên trình độ kiếm pháp, quả thực là đáng sợ.
Huyết Kiếm Vũ Đế nhìn tỷ thí, rốt cục đến hứng thú.
Hắn đứng lên, ánh mắt lấp loé, gắt gao nhìn Diệp Huyền.
Thân là kiếm đạo Vũ Đế, Huyết Kiếm Vũ Đế Tạ Mai Siêu tự nhiên biết Diệp Huyền vì sao cầm trong tay trọng kiếm, nhưng có thể lợi dụng khoái kiếm cùng Tây Môn Vô Tình tranh cao thấp.
Này chính là áo nghĩa đại xảo không công trong trọng kiếm.
Là một loại thế, là một loại lĩnh ngộ cực hạn thế đối với kiếm pháp.
Trong chiến đấu bình thường, sở dĩ trọng kiếm không thể nhanh hơn tế kiếm, là bởi vì trọng lượng của trọng kiếm quá nặng, đối mặt lực cản cũng lớn, lực lượng tương tự, áo nghĩa tương tự, cùng ra tay, trọng kiếm tất nhiên không thể nhanh hơn tế kiếm.
Nhưng một khi nắm giữ loại thế này liền không giống, đến trình độ này, có thể nói không còn là người thôi thúc trọng kiếm, mà là trọng kiếm mang người ra tay.
Bởi vì trọng lượng của trọng kiếm cao, như vậy quán tính liền lớn, lần lượt gộp lại quán tính, sẽ sản sinh một luồng lực lượng cực kỳ mạnh, để tốc độ của trọng kiếm đạt đến một loại mức độ thậm chí vượt qua tế kiếm.
Quả nhiên, theo lần lượt ra tay, trọng kiếm của Diệp Huyền càng ngày càng đáng sợ, đến cuối cùng, tiếng va chạm kịch liệt, toàn bộ võ đài như tất cả đều là kiếm ảnh của trọng kiếm, bao phủ tất cả.
Mà vị trí không gian của Tây Môn Vô Tình, thì càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng chật hẹp.
Này không phải vị trí của hắn thật sự nhỏ đi, mà là ở trong thần thức của hắn, thiên địa đều không dung hắn, không ngừng bài xích hắn ở một địa phương cực kỳ nhỏ.
Ầm!
Rốt cục, Tây Môn Vô Tình trong lúc không ngừng kháng cự không nhịn được rút lui một bước, bước rút lui này, lập tức để thế yếu của hắn cấp tốc chồng chất.
Xẹt xẹt!
Ánh kiếm lướt qua, trường bào của Tây Môn Vô Tình bị chém vỡ ra, cả người bay ngược ra ngoài.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1459: Thiên Kiêu Cuộc Chiến (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1460: Thiên Kiêu Cuộc Chiến (2)
– Tử Hà thần công, Tây Môn Vô Tình không hổ là tuyệt thế thiên kiêu của Đấu Vũ Hội chúng ta thời đại này, vẻn vẹn năm năm, hắn dĩ nhiên cũng đã hoàn toàn khống chế Khí Trùng Ngân hà, không có gì bất ngờ xảy ra, Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong phổ thông sẽ không phải một chiêu chi địch của hắn.
– Xem ra ngày hôm nay Diệp Huyền kia là phải thua không thể nghi ngờ, có điều thua ở trên tay Tây Môn Vô Tình, cũng coi như là vinh hạnh của hắn.
– Ha ha, ngày hôm nay là không cần chúng ta lên sân khấu, có Tây Môn Vô Tình cũng đã đầy đủ, chúng ta đều già rồi.
Thi đấu sau tám mươi thắng liên tiếp, hấp dẫn không ít cao thủ hàng đầu của Đấu Vũ Hội, bởi vậy trong phòng quý khách ngoại trừ Mạnh trưởng lão cùng nam tử trung niên ra, cũng có không ít Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong của Đấu Vũ Hội, lúc này trên mặt tất cả đều lộ ra mỉm cười.
Dưới con mắt mọi người, một ánh kiếm màu tím, từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt chém ở trên Huyền Nguyên hộ thể của Diệp Huyền.
Răng rắc!
Huyền Nguyên hộ thể của Diệp Huyền trong nháy mắt nát tan, lộ ra thân thể bên trong.
– Đại Địa Võ Hồn!
Thời khắc mấu chốt, Diệp Huyền rốt cục thôi thúc Đại Địa Võ Hồn.
Vù!
Hư ảnh màu vàng đất xuất hiện ở trên đỉnh đầu của hắn, như đại địa thâm trầm, một luồng lực lượng chất phác đến làm người không thở nổi, tán về phía bốn phía.
– Ha, Diệp Huyền này dĩ nhiên cũng sử dụng tới Võ Hồn.
– Vào lúc này sử dụng tới Võ Hồn có ích lợi gì, bại cục đã định.
– Coi như hắn sử dụng tới Võ Hồn mạnh hơn cũng không có tác dụng, bởi vì hắn đã không có cơ hội phản kích.
Trong đầu vô số khán giả, gần như cùng lúc đó bốc lên những ý niệm này.
Nhưng mà sau một khắc, ánh mắt của mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
Bạch!
Đại Địa Võ Hồn vừa ra, bên ngoài thân Diệp Huyền đột nhiên hiện ra một tầng áo giáp thâm hậu, ầm ầm ầm! Tây Môn Vô Tình sử dụng tới kiếm pháp chém ở phía trên, lập tức bắn lên vô số mảnh vụn nham thạch, ánh kiếm xẹt qua, trên người Diệp Huyền loang loang lổ lổ, áo giáp nham thạch chia năm xẻ bảy, nhưng cả người vẫn như cũ bình yên vô sự, lông tóc không tổn hại.
– Cái gì?
– Cái này không thể nào!
Hết thảy khán giả đều kinh kêu thành tiếng, một mặt khó có thể tin.
– Các ngươi xem tinh hoàn của Diệp Huyền kia.
Đột nhiên, có người khiếp sợ lên tiếng.
Mọi người dồn dập đưa mắt ngưng tụ ở trên tinh hồn của Diệp Huyền, vừa nhìn, tất cả đều ngơ ngác.
Chỉ thấy bảy đạo tinh hoàn cực kỳ xán lạn, ở ngoại lai Võ Hồn màu vàng đất rung động, tỏa ra khí tức làm cho người kinh hãi run sợ.
Thời khắc này, bảy đạo kim sắc tinh hoàn kia là xán lạn như vậy, làm cho mọi người mất đi suy nghĩ, từng cái từng cái yên lặng như tờ.
– Tinh hoàn màu vàng, bảy đạo kim sắc tinh hoàn.
Tất cả mọi người đều lẩm bẩm, ánh mắt đờ đẫn.
Bọn họ không biết, kiếp trước được xưng Tiêu Diêu Hồn Hoàng Diệp Huyền, nghịch thiên nhất chính là ở Luyện Hồn chi đạo, bởi vậy Đại Địa Võ Hồn của hắn, mỗi một đạo tinh hoàn, đều bị hắn luyện chế đến mức tận cùng, hình thành tinh hoàn màu vàng đáng sợ nhất.
Bởi vậy thời điểm bảy đạo kim sắc tinh hoàn hiện lên ở không trung, toàn trường tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, bao quát cường giả Cửu Thiên Vũ Đế ẩn giấu trong bóng tối, thân thể cũng chấn động.
Bảy đạo kim sắc tinh hoàn, đại biểu thời điểm Diệp Huyền mỗi một lần tăng lên Võ Hồn, đều chịu đựng lực lượng vượt xa năng lực Võ Hồn của hắn chịu đựng, mỗi một lần Võ Hồn tăng lên, đều ở Quỷ Môn quan đi qua một vòng.
Mà càng khiếp sợ hơn, vẫn là Tây Môn Vô Tình.
– Sao lại thế…
Hắn trừng lớn hai mắt, khó có thể tin.
Đại Địa Võ Hồn mang đến cho Diệp Huyền phòng ngự, vượt xa tưởng tượng của hắn.
– Ta liền không tin, Tây Môn Vô Tình ta sẽ không phá ra được phòng ngự của ngươi.
Ánh mắt ngưng lại, Tây Môn Vô Tình trong nháy mắt lấy lại tinh thần, ánh mắt càng thêm ác liệt đáng sợ.
– Vô Không kiếm pháp … Hồn Đoạn Thiên Nhai!
Hắn đứng ngạo nghễ giữa không trung, hai tay cầm kiếm, một luồng kiếm ý doạ người đến mức tận cùng, từ trong cơ thể hắn tỏa ra.
Ong ong ong!
Trong cực quang, vô số ánh kiếm không hề có một tiếng động lấp lóe, kiếm khí màu tím cấp tốc tập hợp, ngưng tụ thành một thanh trường kiếm đáng sợ, như thiên hàng cầu vồng, lần nữa chém về phía Diệp Huyền.
– Là Vô Không kiếm pháp thức thứ sáu!
Đoàn người lần thứ hai phát sinh một tiếng thét kinh hãi.
Vô Không kiếm pháp là một môn Vương phẩm kiếm pháp cực kỳ đáng sợ mà Tây Môn Vô Tình nắm giữ, tổng cộng sáu thức, là lá bài tẩy của Tây Môn Vô Tình, năm năm trước, Tây Môn Vô Tình chính là lợi dụng Vô Không kiếm pháp này, thu được Đấu Vũ Hội võ đài tái tám mươi lăm thắng liên tiếp, mà lần đó, hắn chỉ tu Vô Không kiếm pháp tới thức thứ năm.
Bây giờ năm năm trôi qua, thức thứ sáu đã tu luyện thành.
Vô Không kiếm pháp thức thứ sáu vừa ra, toàn bộ võ đài tái đều yên lặng như tờ.
Tất cả mọi người đều biết, thắng bại, sẽ ở trong chiêu kiếm này hiện ra.
Ầm!
Trong hư không, ánh kiếm màu tím đáng sợ bao phủ tất cả, kiếm khí mịt mờ hóa thành hải dương tử khí, bao trùm toàn bộ võ đài, ầm ầm nghiền ép xuống.
Thời khắc này, toàn bộ không gian võ đài đã bị Tây Môn Vô Tình triệt để khóa chặt, Tử Tiêu thần công, Hư Kiếm Võ Hồn, Vô Không kiếm pháp, tam đại bí pháp nghịch thiên vừa ra, đã đẩy lực lượng của Tây Môn Vô Tình lên tới cực hạn, thần cản giết thần, phật chặn giết phật.
Trong phòng quý khách, Thời Nguyên Phách cùng Quỷ Lệ đều đứng lên, mắt lộ ra ngơ ngác.
Chiêu kiếm này, khiến cho bọn họ ở trong phòng quý khách cũng cảm nhận được một áp lực trầm trọng.
– Gần đủ rồi, lại tiếp tục chiến đấu tiếp, đã không có ý nghĩa.
Diệp Huyền nhìn chăm chú hào quang màu tím giữa bầu trời, đôi mắt bị chiếu đến tím rực, nhưng biểu hiện trấn định trước nay chưa từng có.
Sau một khắc, ánh mắt của hắn từ từ mông lung, như có một hồ sâu ở trong đó xoay tròn.
Không sai, hắn triển khai một lá bài tẩy khác… Thần Linh Đồng Thị.
Muốn nhanh chóng kết thúc chiến đấu, Thần Linh Đồng Thị không thể nghi ngờ là phương pháp tốt nhất, không có một trong.
– Huyễn Cấm Chi Nhãn!
Ở một khắc cuối cùng kiếm khí màu tím giáng lâm, Diệp Huyền rốt cục sử dụng tới Huyễn Cấm Chi Nhãn, một đạo hồn lực mông lung, trong nháy mắt đi vào trong thân thể Tây Môn Vô Tình.
Tây Môn Vô Tình chỉ cảm thấy đầu óc phát mộng, ánh mắt sắc bén trong nháy mắt mông lung, kiếm khí màu tím đáng sợ, ở trong nháy mắt chém xuống vì đó mà ngừng lại.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Hậu Tinh Thân Biến [Dịch] Hậu Tinh Thân Biến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/10/Dich-Hau-Tinh-Than-Bien-Audio-Truyen.jpg)






