[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 144 : Vũ Đài Tái (1) (c1431-c1440)
❮ sautiếp ❯Chương 1431: Vũ Đài Tái (1)
– Ba tên kia đã rời đi.
Nam tử hơi mập trầm giọng nói.
– Nhĩ gia, ba tên kia quả thực quá làm càn, ta đã hỏi thăm được, một người trong đó gọi Kỷ Linh, là cư dân bản thổ Hỗn Loạn Chi Thành, ở thành tây có lưu lại một đình viện, mà hai người Huyền Diệp cùng Huyết Kiếm kia là ở mấy ngày trước vừa tới Hỗn Loạn Chi Thành, hiện nay ở trong đình viện của Kỷ gia, chỉ cần ngươi ra lệnh một tiếng, ta lập tức liền phái người diệt bọn họ.
Nam tử trung niên ánh mắt dữ tợn nói, trong mắt tràn ngập sát ý.
– Không được.
Nam tử hơi mập liền ngắt lời hắn.
– Lấy thực lực của chúng ta, giết không được ba người kia.
– Nhĩ gia, này không thể nào?
Nam tử trung niên biểu hiện ngẩn ra.
– Hừ, không phải vậy ngươi cho rằng như thế nào? Nam tử mặc trường bào màu đỏ kia, là một Cửu Thiên Vũ Đế.
Nhĩ gia âm trầm nói.
Nam tử trung niên cả kinh, tưởng tượng cảnh tượng trước kia mình bị Huyết Kiếm Vũ Đế ràng buộc khó có thể nhúc nhích, miệng môi của hắn bị cắn phá, cắn răng nói:
– Cửu Thiên Vũ Đế thì thế nào? Hỗn Loạn Chi Thành chúng ta Cửu Thiên Vũ Đế cũng không phải chỉ có một hai cái, hơn nữa chỉ cần Nhĩ gia ngươi mở miệng, tin tưởng tuyệt đối có Vũ Đế đồng ý thay chúng ta ra tay.
– Không cần, nghe mệnh lệnh của ta, không nên đi trêu chọc bọn họ.
– Nhĩ gia, ngươi sẽ không muốn cứ định như vậy chứ?
Nam tử trung niên mặt không cam lòng, hắn xưa nay chưa từng thấy, Nhĩ gia lúc nào sợ phiền phức như vậy.
Tuy Cửu Thiên Vũ Đế mạnh mẽ, được xưng đại lục đỉnh phong, nhưng bọn họ ở Hỗn Loạn Chi Thành kinh doanh nhiều năm như vậy, biết nhiều tình báo như vậy, cũng không phải tùy tiện Cửu Thiên Vũ Đế gì cũng có thể giẫm lên hai chân.
Nam tử trung niên con ngươi đảo một vòng, lại bốc lên ý kiến.
– Nhĩ gia, nếu như chúng ta không muốn động thủ, chúng ta hoàn toàn có thể mang tin tức của Huyền Diệp kia nói cho Vô Lượng Sơn, đến thời điểm đó ba tên kia chắc chắn phải chết.
– Nếu như ngươi không muốn chết, liền nghe mệnh lệnh của ta.
Nhĩ gia sắc mặt âm trầm quát lớn.
– Nhĩ gia, đối phương chỉ là có một Cửu Thiên Vũ Đế mà thôi, hơn nữa còn là ngoại lai, dĩ nhiên dám ở chỗ chúng ta làm càn như vậy, cơn giận này để chúng ta làm sao có thể nuốt trôi? Hơn nữa truyền đi để thanh danh của Nhĩ gia ngươi sẽ ảnh hưởng lớn bao nhiêu? Nhĩ gia ngươi không thể nào không biết a?
Nam tử trung niên không cam lòng nói.
Nhĩ gia lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, trầm giọng nói:
– Ngươi cho rằng ta sợ Cửu Thiên Vũ Đế kia? Ta lo lắng là tiểu tử Huyền Diệp.
– Hắn?
Nam tử trung niên không rõ.
– Tiểu tử kia chỉ là một Vũ Hoàng mà thôi, coi như thiên phú kinh người như thế nào đi nữa, cũng không đến nỗi để chúng ta sợ hãi a?
– Vũ Hoàng mà thôi?
Nhĩ gia không khỏi xì cười một tiếng:
– Ngươi thấy Vũ Hoàng có thể làm cho Cửu Thiên Vũ Đế tuỳ tùng sao? Ngươi có gặp Vũ Hoàng không nhìn thấy ta, liền một lời nói toạc ra Võ Hồn của ta sao? Còn có ngươi có từng thấy Vũ Hoàng có thể làm cho Vô Lượng Sơn náo loạn, rất nhiều cường giả truy sát vẫn như cũ bình yên vô sự sao?
Nam tử trung niên lập tức nghẹn lời.
Xác thực, một tên Vũ Hoàng phổ thông, căn bản không thể nắm giữ thế lực như Diệp Huyền.
– Nhĩ gia, tên kia đến tột cùng là người nào? Lại chọc đến Vô Lượng Sơn truy sát như vậy? Hơn nữa hắn lại làm sao biết Võ Hồn của Nhĩ gia ngươi?
Thiên Nhĩ Võ Hồn của Nhĩ gia vẫn là bí mật, ngoại trừ hắn vẫn tuỳ tùng Nhĩ gia ra, dưới tay Nhĩ gia căn bản không người hiểu rõ, Diệp Huyền lúc trước một lời nói phá Võ Hồn của Nhĩ gia, để trong lòng nam tử trung niên cũng khiếp sợ không tên.
Nhĩ gia trầm tư chốc lát, lẩm bẩm nói:
– Nếu như ta không đoán sai, Huyền Diệp kia hẳn là từ trên nhiệm vụ ta tuyên bố nhìn ra.
– Nhiệm vụ?
Nam tử trung niên càng thêm nghi hoặc.
Nhĩ gia tuyên bố nhiệm vụ hắn đều biết, mặc dù có chút quỷ dị cùng kỳ lạ, nhưng không có chỗ cộng đồng gì, làm sao sẽ từ nơi này phát hiện?
– Không sai, chính là nhiệm vụ, ta tuyên bố rất nhiều nhiệm vụ, tuy nhìn như không có bất kỳ quy luật, trên thực tế đều là tăng lên năng lực Võ Hồn, yếu bớt Võ Hồn thương tổn đối với thân thể ta mà thiết trí, bất kể là Dưỡng Hồn Thảo, Huyễn Âm Thú Hồn Tinh, hay Ngưng Tâm Đan, Phong Hành Đan, thậm chí Võ Hồn bí kỹ đều là như vậy, Huyền Diệp kia có thể từ bên trong những thứ đơn giản như vậy liền nhìn ra Võ Hồn của ta, đây mới là thứ để ta khiếp sợ nhất.
– Hí!
Nam tử trung niên không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, Nhĩ gia giải thích, hắn mới cuối cùng rõ ràng Diệp Huyền đáng sợ.
Qua nhiều năm như vậy, cường giả đã từng tới phủ đệ của Nhĩ gia vô số kể, trong đó Vũ Đế cũng không ít, cũng có một chút Luyện Hồn Sư, Luyện Dược Sư mạnh mẽ, thậm chí có người đi vào không chỉ một lần.
Nhưng không có người có thể nhìn ra thân phận khôi lỗi của mình, còn nói ra bí mật Võ Hồn của Nhĩ gia.
Mà Diệp Huyền vẻn vẹn thông qua nhiệm vụ mình thu được, liền suy đoán ra tất cả những thứ này, để trong lòng nam tử trung niên dâng lên một chút sợ hãi.
– Nhĩ gia, tiểu tử kia đến tột cùng lai lịch ra sao?
Miễn cưỡng áp chế lại sợ hãi trong lòng, nam tử trung niên theo tiếng hỏi.
Nhĩ gia lắc đầu, trầm giọng nói:
– Lai lịch của người nọ, ta vẻn vẹn là từ trong miệng cường giả Vô Lượng Sơn đóng quân ở Hỗn Loạn Chi Thành nghe được vài lần, có thể làm cho Vô Lượng Sơn truy sát lâu như vậy, nhưng thủy chung không thể làm gì, tuyệt đối không phải một người bình thường, chúng ta đặt chân Hỗn Loạn Chi Thành lâu như vậy, tuy không có gì lo sợ, nhưng bởi vì biết quá nhiều, mỗi ngày đều ở bên bờ vực, người như vậy, tốt nhất không nên trêu chọc.
– Nhưng tiểu tử kia có thể nói ra bí mật của Nhĩ gia ngươi hay không?
– Sẽ không, tiểu tử kia là một người thông minh, hắn biết như thế đối với hắn không có gì hay, hơn nữa mục đích của hắn hẳn là cứu người, tuyệt đối sẽ không gây rắc rối.
Nhĩ gia trầm tư một chút, nói tiếp:
– Ngươi có thể phái người nhìn bọn hắn chằm chằm, nhìn bọn họ sau này chuẩn bị làm gì? Có tin tức gì, trở lại thông báo ta.
– Vâng.
Trung niên nam tử kia lập tức cung kính lui xuống.
– Huyền Diệp, ngươi đến tột cùng là nhân vật như thế nào?
Chờ nam tử trung niên rời đi, ánh mắt Nhĩ gia tìm đến phương xa, miệng lẩm bẩm nói:
– Đấu Vũ Hội không phải là thế lực nhỏ gì, muốn ở bên trong cứu người, hầu như khó như lên trời, ta ngược lại muốn xem xem, ngươi có biện pháp gì cứu Hoàng Phủ Tú Minh từ bên trong ra.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1432: Vũ Đài Tái (2)
Trong phủ đệ Kỷ gia, mấy người Diệp Huyền biết Hoàng Phủ Tú Minh ở Đấu Vũ Hội, rất nhanh liền điều tra tư liệu của Đấu Vũ Hội.
Đấu Vũ Hội, một trong ba thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành, thành lập mấy ngàn năm trước, ở Hỗn Loạn Chi Thành nắm giữ lịch sử lâu đời, thế lực mạnh mẽ, thâm căn cố đế, ở các nơi của Hỗn Loạn Chi Thành đều nắm giữ phân bộ.
Quyền uy của hắn đáng sợ, càng không có ai có thể lay động.
– Diệp Huyền, muốn từ trong Đấu Vũ Hội cứu người, dùng cường là khẳng định không được.
Chỉ lo Diệp Huyền cùng Huyết Kiếm Vũ Đế có ý nghĩ kỳ lạ gì, Kỷ Linh ngay lập tức liền nhắc nhở.
Ba thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành, đều có lịch sử cực kỳ xa xưa, trải qua vô số biến cách mà không ngã, nó đến cùng có bao nhiêu đáng sợ, hầu như đã không có ai biết, tất cả mọi người đều chỉ biết, ba thế lực lớn này là quyền uy của Hỗn Loạn Chi Thành, không thể lay động.
Mà nó chân chính có bao nhiêu đáng sợ, đã không ai biết, bởi vì hết thảy cường giả dám đắc tội ba thế lực lớn, đã vẫn lạc ở trong dòng trường hà lịch sử, bao quát cường giả Cửu Thiên Vũ Đế cũng không ngoại lệ.
– Yên tâm đi, chúng ta còn không ngốc đến mức độ cùng Đấu Vũ Hội liều mạng.
Nhìn thấy Kỷ Linh căng thẳng, Diệp Huyền cười khổ nói.
Hắn biết rõ một thế lực truyền thừa mấy năm đến tột cùng có bao nhiêu đáng sợ, đặc biệt ở nơi như Hỗn Loạn Chi Thành, đừng nói hắn bây giờ, coi như kiếp trước hắn đối mặt thế lực như Đấu Vũ Hội, cũng sẽ không tùy tiện hành động.
Mưu định sau động, mới là tác phong nhất quán của Diệp Huyền.
Nếu mạnh mẽ tấn công không được, Diệp Huyền rất nhanh chuyển sự chú ý đến chỗ khác.
Hắn tin tưởng một thế lực coi như mạnh mẽ đến đâu, cũng có chỗ sơ hở, nếu Đấu Vũ Hội mua Hoàng Phủ Tú Minh từ trong tay Vô Lượng Sơn về, cái kia chính là vừa ý thân phận cùng thực lực Luyện Hồn Sư của hắn, Diệp Huyền đang suy nghĩ có biện pháp gì, có thể sử dụng một vài thứ đổi Hoàng Phủ Tú Minh từ trong Đấu Vũ Hội đi ra hay không.
Dù sao thân phận của Hoàng Phủ Tú Minh chỉ là một nô lệ, nếu là nô lệ, như vậy thì có giá.
Mà muốn từ trong thế lực như Đấu Vũ Hội đổi người, bảo vật phổ thông khẳng định là không được, lấy thế lực của Đấu Vũ Hội, bảo vật bình thường căn bản không có cách để bọn họ động tâm, chỗ đột phá duy nhất, cũng chỉ có người phụ trách của Đấu Vũ Hội.
Nếu như người phụ trách của Đấu Vũ Hội cần cái gì, chỉ cần mình có thể giúp hắn giải quyết, như vậy liền có cơ hội cùng đối phương bàn điều kiện, cứu Hoàng Phủ Tú Minh ra.
Mà trước Diệp Huyền cũng nhìn thấy, cao tầng của Đấu Vũ Hội kết cấu thập phần thần bí, thiết trí một chính hội trưởng, mấy Phó hội trưởng.
Dựa theo đạo lý, muốn cứu Hoàng Phủ Tú Minh ra, chính hội trưởng mở miệng tự nhiên là tốt nhất, chỉ là Đấu Vũ Hội chính hội trưởng đã hơn trăm năm chưa từng xuất hiện, hiện nay chủ trì Đấu Vũ Hội, là một Phó hội trưởng tên Trác Nhất Phàm, từ lúc trăm năm trước đã đột phá Cửu Thiên Vũ Đế, trăm năm qua thực lực càng đáng sợ, e là đã đạt đến cửu giai nhất trọng đỉnh phong.
– Chính là hắn.
Diệp Huyền rất nhanh khóa chặt mục tiêu, nhưng lập tức, hắn liền gặp phải một nan đề.
Trác Nhất Phàm Phó hội trưởng này, luôn ít giao du bên ngoài, chỉ có ở thời điểm Đấu Vũ Hội xuất hiện đại sự mới sẽ tình cờ xuất hiện, người ngoài như Diệp Huyền muốn gặp hắn, khó khăn không khác nào lên trời.
Ngay cả người cũng không thấy được, làm sao cùng đối phương giao dịch?
– Diệp Huyền, nếu như ngươi muốn gặp Trác Nhất Phàm Phó hội trưởng, có thể để cho Huyết Kiếm đại nhân đi tham gia Đấu Vũ Hội võ đài tái, chỉ cần Huyết Kiếm đại nhân thắng liên tiếp đủ nhiều, liền nhất định có thể kinh động Trác Nhất Phàm Phó hội trưởng, để hắn chủ động gặp ngươi.
Kỷ Linh ở một bên đề nghị.
– Vũ đài tái?
– Đúng, võ đài tái, là hạng mục hừng hực nhất của Đấu Vũ Hội ở Hỗn Loạn Chi Thành chúng ta, có chút tương tự với đấu vũ tràng ở ngoại giới, bất kỳ một tên võ giả nào cũng có thể báo danh tham gia võ đài tái, một khi thắng lợi sẽ thu được đấu vũ tràng cung cấp tiền thưởng, mà khán giả cũng có thể tiến hành tập trung đánh cược, là một loại hoạt động vô cùng thịnh hành.
Diệp Huyền có chút hiểu rõ ra, võ đài tái này, chính là đấu vũ đài ở ngoại giới.
– Ở trên võ đài tái đạt được thắng liên tiếp, liền có thể nhìn thấy Trác Nhất Phàm?
Hắn ngưng thanh hỏi.
– Đúng thế.
Kỷ Linh khẳng định gật gù:
– Vũ đài tái là hoạt động có sức hấp dẫn nhất của đấu vũ tràng, hầu như hết thảy võ giả của Hỗn Loạn Chi Thành đối với cái này đều cực kỳ si mê, hơn nữa võ đài tái vẫn là phương pháp duy nhất Đấu Vũ Hội chọn thành viên.
Hỗn Loạn Chi Thành Đấu Vũ Hội chỉ chiêu thu thiên tài, mà bất kỳ một tên võ giả nào muốn gia nhập Đấu Vũ Hội đều phải tham gia võ đài tái, chỉ có thu được mười thắng liên tiếp, mới nắm giữ tư cách bước đầu gia nhập Đấu Vũ Hội.
Trải qua Kỷ Linh giải thích, Diệp Huyền rốt cục triệt để hiểu rõ.
Ở Hỗn Loạn Chi Thành, Đấu Vũ Hội, Sinh Tử Điện cùng Vũ Tu Thánh Địa, lẫn nhau chiêu thu thành viên phương thức đều khác nhau.
Vũ Tu Thánh Địa, là chỉ chiêu thu cường giả, bất kỳ võ giả nào của Hỗn Loạn Chi Thành cũng có thể tiến vào Vũ Tu Thánh Địa tu luyện, một khi được Vũ Tu Thánh Địa vừa ý, đối phương liền sẽ chủ động tiến hành mời chào.
Sinh Tử Điện, là bồi dưỡng tử sĩ cường giả không sợ chết, muốn gia nhập Sinh Tử Điện, nhất định phải thông qua Sinh Tử Điện thử thách.
Mà Đấu Vũ Hội, chỉ chiêu thu võ giả thiên tài, người ngoài muốn gia nhập Đấu Vũ Hội, nhất định phải tham gia Đấu Vũ Hội võ đài tái, chỉ có ở trên võ đài tái thu được mười thắng liên tiếp, mới nắm giữ tư cách bước đầu gia nhập Đấu Vũ Hội.
Điều này cũng làm cho Đấu Vũ Hội võ đài tái hấp dẫn đến tuyệt đại đa số cường giả của Hỗn Loạn Chi Thành.
Bởi vì trong ba thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành, Vũ Tu Thánh Địa khá xem trọng vận khí, chỉ có đối phương coi trọng ngươi, mời ngươi, ngươi mới có tư cách.
Mà Sinh Tử Điện thử thách thì có xác suất tử vong cực cao, rất nhiều người không muốn tham gia.
Chỉ có Đấu Vũ Hội võ đài tái, vừa công khai, lại minh bạch, đồng thời chỉ cần đạt được mười thắng liên tiếp, liền có thể thu được tư cách bước đầu gia nhập Đấu Vũ Hội, hưởng thụ đặc quyền nhất định.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1433: Tình Cảnh Hừng Hực (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1434: Tình Cảnh Hừng Hực (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1435: Ma Đao Hoàng
Nhanh, nhanh khó mà tin nổi!
Đao phong màu đen xẹt qua hư không, vẻn vẹn một phần mười cái chớp mắt, cũng đã xuất hiện ở chỗ ngực của Hỏa Diễm Đao Đinh Sơn Bản, đao phong màu đen cắt chém không khí, trong ma sát mang ra tầng tầng huyễn ảnh, nhanh như chớp giật cùng khiến người ta căn bản khó có thể dự đoán.
– Đao ý giống như mộng ảo, đồng thời có chứa thuộc tính đáng sợ, là cao thủ.
Diệp Huyền liếc mắt liền thấy Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào ra tay, thế gian đao khách đếm không xuể, mà đao khách thành danh mỗi một cái đều có chỗ độc đáo của mình, chỗ đáng sợ của Ma Đao Hoàng này chính là ở đao ý cùng tốc độ của hắn.
Trong Đao khách, có người thích tốc độ, chú ý thiên hạ võ công vô kiên bất phá, duy nhanh bất phá, còn có người chú ý dốc hết toàn lực, cũng có người ở trên tính mê hoặc của đao pháp bỏ công sức, chỉ cần ở trên đường từng người đạt được tiến triển nhất định, cũng có thể trở thành đao khách hàng đầu.
Mà Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào này lĩnh ngộ đao ý, chính là một loại đao ý phương diện tốc độ, đồng thời ngoại trừ đao ý phương diện tốc độ ra, ở tính mê hoặc cũng có thành tựu cực kỳ đáng sợ.
Lúc này mới làm cho hắn một đao ra tay, người khác còn chưa kịp phản ứng lại đã bị chém trúng, lúc trước thắng liên tiếp năm trận.
– Coong!
Chỉ là lần này đối thủ không có đơn giản như vậy, mắt thấy chiến đao của Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào muốn bổ trúng đối phương, thời khắc mấu chốt thân hình của Đinh Sơn Bản lại hơi loáng một cái, ở trong chớp mắt mạnh mẽ rút lui mấy tấc, đồng thời chiến đao trong tay như một đạo Hỏa Long bao phủ ra, đánh đao ảnh bay ngược ra ngoài.
Hống!
Một đòn ngăn trở Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào công kích, ánh đao màu đỏ rực uy thế càng sâu, khuấy động ra một luồng sóng lửa nóng rực tập kích, Đao khí Hỏa Diễm nồng nặc ở trong hư không hình thành một con mãnh hổ rít gào, cắn xé về phía Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào.
– Cút đi cho ta.
Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào nổi giận gầm lên một tiếng, toàn lực bổ ra một đao.
Oanh ca!
Nhưng mãnh hổ hỏa diễm do đao ý đáng sợ hình thành kia dĩ nhiên vẫn không nhúc nhích, nuốt Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào vào trong đó.
– Ngươi thua rồi.
Khóe miệng của Hỏa Diễm Đao Đinh Sơn Bản phác hoạ lên vẻ mỉm cười, lộ ra nắm chắc phần thắng.
Mà lúc này dưới đài lại đột nhiên truyền đến một tràng thốt lên.
– Nói còn quá sớm.
Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào không biết chuyện gì dĩ nhiên xuất hiện ở sau lưng Hỏa Diễm Đao Đinh Sơn Bản, bá, Đao phong tựa như tia chớp lướt ra, ép thẳng tới hậu tâm của Hỏa Diễm Đao, một luồng lực lượng Võ Hồn mông lung, tùy theo dập dờn mà ra.
Không được, trong lòng Hỏa Diễm Đao Đinh Sơn Bản kinh hãi, liền quay người chống đối.
– Keng!
Tia lửa văng gắp nơi, chiến đao trong tay Đinh Sơn Bản phát sinh một tiếng rên rỉ yếu đuối, liền bị đao phong đánh bay, tuột tay bay ra, xen vào trong võ đài.
Ầm!
Mà cả người Hỏa Diễm Đao Đinh Sơn Bản giống như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, tầng tầng rơi xuống võ đài, phun ra một ngụm máu tươi.
– Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào thắng lợi, trận chiến đấu này lại là Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào thắng lợi, này đã là hắn liên tục thắng lợi sáu cuộc tranh tài, lẽ nào ngày hôm nay hắn muốn bắt đến mười thắng liên tiếp sao?
Trước lôi đài, lão giả áo bào đen biểu hiện sục sôi kêu to lên.
– Hống!
Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào lần thứ hai hưng phấn hét lớn một tiếng, bản thân của hắn cũng hưng phấn không thôi, cho tới bây giờ, hắn đã thắng liên tiếp sáu tràng, mỗi thắng lợi một hồi, hắn đều có phần thưởng phong phú, một khi hắn có thể thắng liên tiếp mười tràng, thậm chí có thể ở trong Đấu Vũ Hội này được đặc quyền nhất định, trở thành thành viên dự bị ngoại vi.
– Người này thực lực không tệ.
Trên khán đài Diệp Huyền nở nụ cười, chợt đứng lên:
– Cũng nên đến ta báo danh.
Tham gia võ đài tái, không phải muốn lên liền có thể lên, bất luận nhân viên dự thi nào, trước khi lên đài đều cần giao nộp một trăm Huyền Thạch trung phẩm, sau đó mới có thể lựa chọn đối thủ.
– Tại sao là Diệp thiếu ngươi báo danh?
Một bên Kỷ Linh cùng đám người Kỷ Nhã Hinh đều sửng sốt.
– Không phải Huyết Kiếm đại nhân lên đài sao?
Thấy Huyết Kiếm Vũ Đế ra tay, bọn họ đều cho rằng sẽ là Huyết Kiếm Vũ Đế lên đài, dù sao thực lực của Huyết Kiếm Vũ Đế bọn họ đã từng thấy, chí ít đã đạt đến Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong, bắt được một mười thắng liên tiếp căn bản không thành vấn đề, số may, hai mươi thắng liên tiếp, ba mươi thắng liên tiếp cũng không phải là không có hi vọng.
Nhưng ai biết sau khi đến báo danh lại là Diệp Huyền.
– Đương nhiên là ta, Huyết Kiếm hắn không thể lên đài.
Diệp Huyền cười cợt:
– Thực lực của Ma Đao Hoàng không tệ, ta trước luyện tay nghề một chút.
Huyết Kiếm Vũ Đế quay đầu liếc nhìn Diệp Huyền:
– Diệp thiếu, tiền kỳ tận lực khiêm tốn một chút.
Diệp Huyền cười nói:
– Trong lòng ta nắm chắc, ngày hôm nay trước nắm mười thắng liên tiếp đã.
Huyết Kiếm Vũ Đế gật đầu, hắn đối với Diệp Huyền có mười phần tự tin.
– Hả?
Đám võ giả ngồi ở chung quanh Diệp Huyền nghe được mấy người Diệp Huyền đối thoại, đều kinh hãi quay đầu nhìn lại.
– Các ngươi có nghe hay không, tiểu tử kia muốn khiêu chiến Ma Đao Hoàng.
– Còn nói trước tiên khiêm tốn một chút nắm mười thắng liên tiếp.
– Thật cuồng.
Đám người kia nhất thời xì xào bàn tán.
Từ trong ánh mắt của bọn họ, hiển nhiên nhìn ra được mấy người này đối với Diệp Huyền căn bản không coi trọng, cho rằng hắn là nói mạnh miệng.
Rất nhanh Diệp Huyền liền báo danh trở về.
Mà lúc này đối thủ thứ bảy của Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào cũng bị hắn đánh ngã xuống đất.
– Bảy thắng liên tiếp, đã bảy thắng liên tiếp, Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào còn quyết định tiếp tục chiến đấu tiếp, có ai? Đến tột cùng có còn ai dám tới giao thủ, kết thúc hắn thắng liên tiếp không.
Hắc y lão giả kia kích động nói.
Mỗi ngày võ giả có thể chiến đấu đến bảy thắng liên tiếp cũng không nhiều.
– Ta a.
Căn bản không do dự, thân hình lóe lên, Diệp Huyền đã rơi vào trên lôi đài.
– Tiểu tử kia dĩ nhiên thật sự đi tới.
Một bên vài khán giả từng cái từng cái trợn mắt ngoác mồm.
Trong phòng khách quý, một võ giả ánh mắt ác liệt đang nhìn chằm chằm Diệp Huyền ở trên đài.
– Nhĩ gia để ta nhìn chằm chằm tiểu tử này, xem bọn họ có phải muốn tham gia Đấu Vũ Hội võ đài tái không, không nghĩ tới tiểu tử này dĩ nhiên thật sự tham gia, Nhĩ gia thực sự là liệu sự như thần, ta phải xem cẩn thận một chút, đem tình huống nơi này cặn kẽ báo cáo cho Nhĩ gia.
Hai mắt hắn chăm chú nhìn Diệp Huyền, ánh mắt không chớp một cái.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1436: Liên Tiếp Đánh Bại (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1437: Liên Tiếp Đánh Bại (2)
– A!
Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào không ứng phó kịp, không khống chế được bay ngược ra ngoài, bồng một tiếng mạnh mẽ đập ở trên sàn đấu.
Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào hiển nhiên còn không cam lòng, vừa mới chuẩn bị vươn mình nhảy lên.
Bạch!
Tiếng xé gió vang lên, một đạo điện quang màu xanh lam lướt ra, sau một khắc, Tài Quyết Chi Kiếm của Diệp Huyền đã cách yết hầu của Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào không đủ một tấc.
– Ngươi thua rồi!
Kiếm khí đáng sợ ở nơi cổ họng của Ma Đao Hoàng tản mát, khiến cho cả người Ma Đao Hoàng lông tơ đứng thẳng, phảng phất như thân thể trong nháy mắt bị xé rách, vẻ mặt kinh hãi.
– Làm sao có khả năng, tốc độ nhanh đến ta ngay cả phản ứng cũng không kịp, tiểu tử này làm sao sẽ đáng sợ như vậy?
Ma Đao Hoàng trợn mắt lên, hoàn toàn không phản ứng kịp.
Tốc độ của Diệp Huyền thực sự là quá nhanh, vừa nãy hắn căn bản không thấy rõ Diệp Huyền hành động, Tài Quyết Chi Kiếm của Diệp Huyền cũng đã gác ở trên cổ của hắn, tốc độ như thế là hắn từ trên người tuyển thủ trước căn bản không nhìn thấy.
Càng làm cho hắn kinh hãi, là Võ Hồn công kích.
Vừa nãy tuy Võ Hồn của hắn chưa xuất hiện, thế nhưng trong một đao kia, cũng đã ẩn chứa lực lượng Võ Hồn đặc biệt của hắn, bảy người khiêu chiến trước sở dĩ ở dưới công kích của hắn bị đánh bại trong nháy mắt, chính là thua ở Võ Hồn đặc biệt này công kích, nhưng vừa nãy Diệp Huyền đối mặt lực lượng Võ Hồn của hắn công kích, liền ung dung cản lại, khiến cho hắn trong khoảng thời gian ngắn không phản ứng kịp.
Trên thính phòng, vô số khán giả đều kinh kêu thành tiếng.
– Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào dĩ nhiên thất bại, hơn nữa còn bị bại nhanh như vậy.
– Tiểu tử này đến tột cùng lai lịch ra sao, làm sao thực lực đáng sợ như vậy?
– Hai chiêu đánh bại Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào, người này tuyệt đối có tiềm lực xung kích mười thắng liên tiếp a.
Nghị luận dồn dập như dòng lũ, chấn động bên tai.
Trên võ đài.
Lão giả áo bào đen lần thứ hai đi tới.
– Chúc mừng vị thiếu hiệp kia, đánh bại Ma Đao Hoàng Vu Kiến Đào, cũng bỏ dở hắn thắng liên tiếp, thực lực của thiếu hiệp, khiến cho người kính nể, hiện tại thiếu hiệp có hai lựa chọn, một là cầm 1500 Huyền Thạch trung phẩm kết thúc, còn có một chính là tiếp tục khiêu chiến, một khi thắng liên tiếp xuống, tiền thưởng của ngươi sẽ tiếp tục tích lũy, không biết thiếu hiệp lựa chọn cái nào?
– Tiếp tục khiêu chiến, ta sẽ vẫn khiêu chiến đến mười thắng liên tiếp.
Diệp Huyền đã nghe qua, mỗi ngày thắng liên tiếp ghi chép nhiều nhất là mười tràng, vì có thể ở Đấu Vũ Hội nắm giữ nhiều quyền nói chuyện hơn, hắn đương nhiên sẽ không hiện tại liền xuống đài.
– Được, vị thiếu hiệp của chúng ta nói hắn muốn thu được mười thắng liên tiếp của ngày hôm nay, tuyên ngôn đủ thô bạo, có điều hắn hai chiêu đánh bại Ma Đao Hoàng, lão phu cũng cảm thấy không hẳn là ngông cuồng lớn tiếng, dưới đài có vị cường giả nào muốn khiêu chiến hắn hay không, đương nhiên, nếu chư vị cảm giác mình không phải đối thủ của vị thiếu hiệp này, thì không cần phải lên đài.
Lão giả rất biết gây xích mích tâm tình người, hắn vừa nói như vậy, tự nhiên trêu đến dưới đáy rối loạn tưng bừng.
Tuy thực lực của Diệp Huyền mạnh, nhưng vẫn không có mạnh đến mức độ khiến người ta khó có thể nhấc lên sức phản kháng, lão giả nói để bọn họ từng cái từng cái huyết dịch sôi trào.
– Để cho ta tới gặp gỡ các hạ.
Một tên võ giả thân hình khôi ngô, hai tay thô lược lên võ đài.
Trong tròng mắt hắn tỏa ra hào quang kinh người, từng bước một về phía trước, khí thế không ngừng ngưng tụ.
– Cuồng Đào Hãi Lãng.
Thời điểm khí thế ngưng tụ đến mức tận cùng, người này ra tay, quyền phong màu đen như đại giang rít gào, bao phủ về phía Diệp Huyền, trong quyền phong, tiếng sấm nổ vang, đinh tai nhức óc.
– Võ giả ở Hỗn Loạn Chi Thành, phổ biến so với võ giả ngoại giới mạnh hơn một phần.
Diệp Huyền vung lên Tài Quyết Chi Kiếm, ánh chớp lấp lóe, xì một tiếng, quyền phong hùng hồn phảng phất như vải vóc bị dễ dàng cắt vỡ.
Tuy đối phương hoàn toàn không phải đối thủ của mình, nhưng Diệp Huyền cũng ở thời khắc phân tích thực lực của mỗi người.
– Quần Sơn Áp Đính.
Nam tử khôi ngô kia đã sớm chuẩn bị, thấy thế cũng không ngoài ý muốn, trong tiếng rống giận dữ lại nổ ra một quyền.
Ầm!
Quyền ý cùng tuyệt nhiên lúc trước không giống nổ ra, quyền uy đầy trời trong nháy mắt hóa thành uy thế khủng bố nghẹt thở, quyền kình hình thành hư ảnh quần sơn hoàn toàn mờ mịt, trấn áp về phía Diệp Huyền.
– Răng rắc!
Trong quần sơn trấn áp, một ánh kiếm ác liệt xé rách trời cao, xé rách hư ảnh quần sơn trên võ đài, đánh thành phấn vụn, vẻ mặt của Diệp Huyền bình thản, chậm rãi đi về phía trước, phảng phất như cái gì cũng không thể ngăn cản bước chân của hắn.
– Ngũ Nhạc Phá Thiên.
Đại hán khôi ngô nghiêm nghị, trên đỉnh đầu bỗng dưng xuất hiện hư ảnh một ngọn núi, lực lượng Võ Hồn mạnh mẽ cùng Huyền Nguyên trong cơ thể cấp tốc dung hợp, hóa thành một quyền uy không gì địch nổi, oanh kích về phía Diệp Huyền.
Lệ phong ô minh, tiếng nổ vang kịch liệt bao phủ tất cả, chấn động đến mức toàn bộ võ đài đều rung động ầm ầm, uy thế đáng sợ kia làm người từ trong xương cũng thẩm thấu ra sợ hãi, khiến người ta ngơ ngác biến sắc.
– Xem ngươi làm sao đỡ chiêu này của ta.
Trong tiếng gió kịch liệt, khuôn mặt của đại hán khôi ngô dữ tợn, hai tay thô to có vẻ càng thêm cường tráng.
Hai chiêu trước vẻn vẹn chỉ là hắn vì ngăn cản bước chân của Diệp Huyền mà triển khai, mà một chiêu này mới là tuyệt kỹ chân chính của hắn, vì chính là có thể một đòn trúng đích.
Xì xì!
Sau một khắc, hai mắt của đại hán khôi ngô đột nhiên trừng trực.
Ánh kiếm lóe lên, hắn oanh kích ra hư ảnh ngọn núi đột nhiên chấn động, phát sinh nổ vang ầm ầm, ánh kiếm lại lóe lên, toàn bộ hư ảnh ngọn núi ầm ầm nổ tung, bị phân thành hai nửa, tiếp theo ánh kiếm ác liệt trút xuống, lấy tốc độ không thể tưởng tượng đánh nát Huyền Nguyên hộ thể của hắn, đánh bay ra ngoài, khóe miệng thổ huyết, chật vật ngã xuống đất.
Đại hán khôi ngô nằm trên đất, nhìn Diệp Huyền hời hợt thu hồi trọng kiếm, khóe miệng cay đắng không ngớt.
Lúc trước Ma Đao Hoàng bị đánh bại, rõ ràng là bởi vì tốc độ không bằng Diệp Huyền, bởi vậy ở đại hán khôi ngô này xem ra, mình sẽ giữ lấy ưu thế.
Vì lẽ đó hắn mới trước tiên lợi dụng hai chiêu phong tỏa thân hình Diệp Huyền, lại dùng chiêu thứ ba tiến hành tuyệt sát.
Hắn vốn nghĩ sách lược của mình tất nhiên có thể làm cho Diệp Huyền ăn quả đắng, đánh bại đối phương, đoạt được hơn một ngàn Huyền Thạch trung phẩm khen thưởng kia, không ngờ giao thủ một cái, hắn mới biết có bao nhiêu chênh lệch.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1438: Thiểm Điện Kiếm (1)
Từ trong ánh mắt bình tĩnh của Diệp Huyền, hắn có thể nhìn ra Diệp Huyền căn bản không có sử dụng tới toàn lực.
– Trận thứ hai, vẫn là vị thiếu hiệp kia đạt được thắng lợi.
Hắc y lão giả đi tới võ đài, cao giọng quát lên.
– Đáng sợ, thật là đáng sợ.
– Người này đến tột cùng nơi nào đến? Sao mạnh như thế?
Đoàn người nghị luận sôi nổi.
Trên thính phòng, đám võ giả trước kia ngồi ở phụ cận Diệp Huyền, đối với Diệp Huyền từng có chê cười, giờ khắc này không nhịn được liếc nhìn nhau, hít vào một ngụm khí lạnh.
Cái thứ nhất Ma Đao Hoàng, lấy tốc độ cùng mê huyễn xưng danh, Diệp Huyền có thể đánh bại hắn, còn có thể nói là khắc chế, nhưng cái thứ hai am hiểu lực lượng, Diệp Huyền vẫn ung dung đánh bại, có thể thấy được Diệp Huyền ở mỗi phương diện đều có trình độ kinh người, trước mười thắng liên tiếp, cũng không phải không có khả năng.
Diệp Huyền thắng liên tiếp hai trận, dưới đáy võ giả rụt rè trái lại càng thiếu, từng cái từng cái trong mắt đều lộ ra tâm ý hừng hực, rục rà rục rịch.
Võ giả đồng ý đi tới nơi như Hỗn Loạn Chi Thành, ngoại trừ cư dân bản thổ ra, những võ giả chân chính kia có thể nói không có một là hạng người nhát gan.
Mà rất nhiều võ giả hứng thú chính là cùng cao thủ quyết đấu, từ trong chiến đấu thu được càng nhiều cảm ngộ cùng lĩnh hội.
Mà quy củ của Đấu Vũ Hội là ở trên võ đài tái không thể dễ dàng giết người, một khi phát hiện tuyển thủ ở tình huống rõ ràng có thể thắng lợi, còn xuống tay ác độc giết người, thì nhất định sẽ đụng phải Đấu Vũ Hội trừng phạt.
Trong đó nhẹ thì trục xuất ra Hỗn Loạn Chi Thành, nặng thì tại chỗ đánh giết.
Vì lẽ đó Đấu Vũ Hội võ đài tái, mới sẽ hấp dẫn nhiều cường giả như vậy, cũng là bởi vì ở đây, có thể làm cho rất nhiều người ở trong chiến đấu học được kinh nghiệm, đồng thời sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng.
Mà cường giả như Diệp Huyền, không thể nghi ngờ là đối thủ bọn họ thích nhất.
Sau khi liền bại hai người, từng võ giả trước đã báo danh dồn dập lên võ đài.
Ba thắng liên tiếp!
Bốn thắng liên tiếp!
Sáu thắng liên tiếp!
Tám thắng liên tiếp!
Rất nhanh Diệp Huyền liền thắng tám tràng, chỉ cần lại thắng hai tràng, liền có thể đạt được mười thắng liên tiếp, chẳng những có thể ở Đấu Vũ Hội thu được đặc quyền nhất định, cũng có thể trở thành thành viên dự bị của Đấu Vũ Hội, tiến vào tầm nhìn của Đấu Vũ Hội.
– Người này thật đáng sợ, đã thắng liên tiếp tám tràng, còn có hai tràng liền có thể thu được mười thắng liên tiếp.
– Không biết có ai có thể ngăn bước chân của hắn.
– Trước trong chiến đấu, người này mỗi một lần đều là mấy chiêu giải quyết chiến đấu, Hỗn Loạn Chi Thành chúng ta lúc nào xuất hiện một vị thiên tài như thế?
Đoàn người nghị luận sôi nổi, toàn bộ thính phòng đâu đâu cũng có náo động.
Nếu như Diệp Huyền chỉ là một võ giả bình thường, tuy cũng sẽ khiến cho quan tâm, nhưng tuyệt đối sẽ không như hiện tại.
Thế nhưng bởi vì tuổi tác của Diệp Huyền thực quá tuổi trẻ, chỉ cần là người tầm mắt cao minh một ít, cũng có thể nhìn ra Diệp Huyền số tuổi thật sự nhiều nhất chỉ hơn hai mươi.
Thiên tài như vậy coi như là Hỗn Loạn Chi Thành cũng ít khi thấy.
Giả như hiện tại địa phương bọn hắn ở không phải Đấu Vũ Hội, mà là Vũ Tu Thánh Địa, nói không chắc đã có người Vũ Tu Thánh Địa sẽ mời Diệp Huyền gia nhập.
Đám người cá cược lúc trước mua Huyết Kiếm Vũ Đế, giờ khắc này tất cả đều hối hận không thôi.
Vừa nãy Huyết Kiếm Vũ Đế đánh cược Diệp Huyền có thể mười thắng liên tiếp, bọn họ còn đều cười nhạo Huyết Kiếm Vũ Đế là kẻ ngu si, hiện tại quay đầu lại xem, chân chính ngốc chính là bọn họ.
Hai bồi một a, lúc trước nếu như bọn họ theo Huyết Kiếm Vũ Đế đồng thời mua một trăm Huyền Thạch thượng phẩm, tuyệt đối có xác suất rất lớn có thể kiếm về gấp đôi, một trăm Huyền Thạch thượng phẩm đối với bất luận Vũ Hoàng nào mà nói, đều không phải số lượng nhỏ, càng không cần phải nói trên sân còn có nhiều Vũ Vương như vậy, thậm chí Vũ Tôn, đó là cái giá trên trời.
Mà bây giờ, Diệp Huyền mười thắng liên tiếp bồi suất đã rơi xuống một bồi mười, coi như Diệp Huyền thật có thể thu được mười thắng liên tiếp, bọn họ cũng chỉ có thể thắng được một phần mười tiền vốn, một khi thua, bọn họ sẽ mất hết cả vốn, nguy hiểm thực sự là quá lớn.
– Được, hiện tại Diệp Huyền thiếu hiệp của chúng ta đã thu được tám thắng liên tiếp, chỉ cần lại thắng hai tràng, liền có thể thu được mười thắng liên tiếp, mà hiện tại tiền thưởng, cũng đã tích lũy đến 2300 Huyền Thạch trung phẩm, để chúng ta hoan nghênh người khiêu chiến kế tiếp lên đài!
Lão giả ở bên cạnh lôi đài sục sôi hét cao.
Loạch xoạch. . .
Tiếng nói của hắn vừa ra, dưới đáy có ít nhất mấy bóng người đồng thời bay lượn lên, bắn về phía võ đài.
– Để Thiểm Điện Kiếm Hình Huy ta đến lĩnh giáo các hạ.
Chỉ là không chờ mấy bóng người này rơi xuống võ đài.
Đột nhiên một thanh âm lạnh lùng nghiêm nghị ở dưới đài vang lên.
Bá, lập tức một bóng người màu trắng bỗng dưng lướt ra, tốc độ nhanh chóng, như hồng yến tung bay, đi sau mà đến trước, phút chốc liền rơi ở trên sàn đấu.
Bạch quang tản đi, xuất hiện ở trước mặt mọi người chính là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, eo đeo một thanh trường kiếm, mặt gầy gò hẹp dài, đôi mắt óng ánh như sao, tỏa ra hàn mang ác liệt.
Trường kiếm bên hông người này chưa ra khỏi vỏ, trên người liền tỏa ra một luồng kiếm thế xông thẳng lên trời, phảng phất như cả người hắn chính là một thanh kiếm sắc biến thành, đứng vững ở trên lôi đài, cắt ra tất cả.
– Thiểm Điện Kiếm Hình Huy, dĩ nhiên là Thiểm Điện Kiếm Hình Huy.
– Ngày hôm qua mười thắng liên tiếp, nghe nói mục tiêu của hắn hôm nay là hai mươi thắng liên tiếp.
– Tu vi của người này cao tới bát giai nhị trọng đỉnh phong, đã từng một chiêu kiếm chém giết bảy tên Vũ Hoàng nhất trọng đỉnh phong.
Có người nhận thức võ giả này, dồn dập mở miệng, một mặt kích động.
– Một kiếm chém giết bảy tên Vũ Hoàng nhất trọng? Đùa gì thế? Giả đi.
Có người không tin.
– Việc này rất nhiều võ giả ở Hỗn Loạn Chi Thành đều nhìn thấy, không tin ngươi tiếp tục xem tiếp liền biết.
Mọi người tất cả đều thần tình kích động, dõi mắt quan sát.
– Thú vị, Thiểm Điện Kiếm Hình Huy kia lại lên đài.
Trong một bao sương, hai người trẻ tuổi đặt ngang hàng mà ngồi, người nói chuyện là một thanh niên mặt như ngọc, trên người mặc trường bào màu xanh, cầm trong tay quạt giấy, một bộ phong độ phiên phiên, mà một người khác ở bên cạnh hắn thì mặt lộ vẻ sát khí, vẻn vẹn là đứng ở nơi đó liền tỏa ra sát khí nồng nặc, khiến cho người không dám nhìn gần.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1439: Thiểm Điện Kiếm (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1440: Điện Kiếm Chi Vực
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Vừa Thành Tiên Thần Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ [Dịch] Vừa Thành Tiên Thần Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Vua-Thanh-Tien-Than-Con-Chau-Cau-Ta-Dang-Co-SE-Audio-Truyen.jpg)



