- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 142 : Xích Diễm Khiếp Sợ (1) (c1411-c1420)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 142 : Xích Diễm Khiếp Sợ (1) (c1411-c1420)
❮ sautiếp ❯Chương 1411: Xích Diễm Khiếp Sợ (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1412: Xích Diễm Khiếp Sợ (2)
Kỷ Nhã Hinh cẩn thận nói:
– Vâng tiền bối, hai chúng ta là đến từ Hỗn Loạn Chi Thành, còn vì sao chúng ta lại xông vào Yêu tộc cấm địa, nói ra liền dài.
Diệp Huyền gật đầu nói:
– Nơi này không phải địa phương tốt gì, các ngươi là muốn về Hỗn Loạn Chi Thành sao? Vừa vặn hai chúng ta cũng muốn đi Hỗn Loạn Chi Thành, chúng ta vừa đi vừa tán gẫu a.
Kỷ Nhã Hinh liền cung kính nói:
– Vâng tiền bối.
Diệp Huyền vung vung tay cười nói:
– Kỷ đại tỷ, tuổi của ta không lớn lắm, ngươi liền trực tiếp gọi ta Huyền Diệp là tốt rồi, hoặc Diệp thiếu cũng được, không cần gọi tiền bối.
Kỷ Nhã Hinh vẫn rất cung kính nói:
– Vâng, Diệp thiếu.
Tuy tuổi của nàng lớn hơn Diệp Huyền, nhưng không dám trực tiếp xưng hô tên của Diệp Huyền, Thiên Huyền đại lục cấp bậc rõ ràng, thực lực cao địa vị cao, Diệp Huyền gọi nàng đại tỷ đó là khách khí, nàng cũng không thể liền coi mình là đại tỷ.
Đặc biệt lúc trước Diệp Huyền nói mấy câu, liền để Yêu tộc ở Xích Phong sơn mạch đều tản ra, thân là người Hỗn Loạn Chi Thành, nàng rất rõ ràng Yêu tộc ở Xích Phong sơn mạch thực lực đáng sợ, có thể mấy câu nói để Yêu tộc rút đi, thân phận tuyệt đối không phải bọn họ có thể so sánh.
Ngay sau đó bốn người Diệp Huyền cùng bay lượn lên, về phía Hỗn Loạn Chi Thành.
Lúc này ở trong cung điện.
Xà Mị cùng Xích Diễm Yêu Đế trong lòng còn kinh sợ giao lưu.
Trên mặt Xà Mị có một tia khiếp đảm, nghĩ mà sợ nói:
– Đại nhân, vừa nãy tu vi của vị điện hạ kia thuộc hạ không có cảm ứng được, thế nhưng hắn lại có thể thông qua lạc ấn của thuộc hạ ở trong linh hồn Hắc Vũ Hoàng, hồn niệm hoá hình tới đây, loại thủ đoạn này thuộc hạ trước đây chưa từng nghe nói, thực sự là quá khó mà tin nổi.
Trong con ngươi của Xà Mị kinh sắc nói:
– Hơn nữa thuộc hạ còn cảm giác, chỉ cần một ý nghĩ của vị điện hạ kia, hồn niệm của thuộc hạ sẽ bị hủy diệt, cái cảm giác này quả thực quá đáng sợ.
Xích Diễm Yêu Đế nghe Xà Mị giảng giải, vừa mới chuẩn bị nói chuyện, đột nhiên đưa tin trận trước mặt hắn lại lần nữa sáng lên.
Xích Diễm Yêu Đế vội vàng đi lên trước, mở ra đưa tin trận, chỉ nghe thanh âm của Hắc Thiên Yêu Đế lần thứ hai từ trong trận vang lên:
– Xích Diễm lão đệ, ta đã trở lại cung điện của mình, ngươi truyền âm cho ta, là muốn ta hỏi Kim Lân điện hạ chuyện này?
Xích Diễm Yêu Đế liền nói:
– Đúng, lão ca, Yêu Thần cung các ngươi lúc nào ra một vị điện hạ, ta trước đây cũng không có nghe lão ca ngươi nói qua a.
– Kim Lân điện hạ là hai năm qua vừa quật khởi, ngươi trước đây không nghe nói, cái kia cũng bình thường, đúng rồi, vị bên cạnh ngươi kia đi rồi?
– Hắc Thiên lão ca, hắn đã đi, hẳn là đi tới Hỗn Loạn Chi Thành, kính xin lão ca chỉ điểm.
Hắc Thiên Yêu Đế cười nói:
– Lão ca còn có thể chỉ điểm cái gì, không nghĩ tới ngươi dĩ nhiên có thể kết bạn đến một vị đại năng như vậy, nhìn dáng dấp số mệnh của lão đệ ngươi, chà chà, điện hạ của Kim Lân điện hạ, nếu như tin tức này truyền tới trong tai mấy vị cung chủ của Yêu Thần cung, e là mấy vị cung chủ cũng sẽ chấn động.
Ngươi phải cùng vị đại năng kia tạo mối quan hệ, nhân vật như vậy, lão ca cũng không dám tưởng tượng, mong rằng đối với ngươi sau đó sẽ có ích lợi cực lớn.
Nói đến đây, Hắc Thiên Yêu Đế đột nhiên cười ha ha:
– Có điều lão ca ta cũng không phải không có thu hoạch, lần này nhờ ngươi, để lão ca cùng Kim Lân điện hạ liên hệ càng sâu, khà khà, sau đó lão ca liền có cơ hội lĩnh giáo Kim Lân điện hạ một phen.
Xích Diễm Yêu Đế không nghĩ Hắc Thiên Yêu Đế dĩ nhiên sẽ nói như vậy, kinh ngạc nói:
– Làm sao, vị Kim Lân điện hạ kia địa vị thật sự rất cao sao? Chẳng lẽ hắn là Huyền thú Yêu Đế?
Hắc Thiên Yêu Đế hừ một tiếng nói:
– Cao, địa vị của Kim Lân điện hạ đương nhiên cao, có điều tu vi của Kim Lân điện hạ ngươi đoán sai, Kim Lân điện hạ chỉ là bát giai đỉnh phong.
Xích Diễm Yêu Đế nhất thời giật mình, bát giai đỉnh phong? Phải biết Hắc Thiên lão ca là Yêu Đế a, tuy địa vị của Huyền thú Yêu Hoàng cao hơn Yêu thú Yêu Hoàng phổ thông, nhưng làm sao cũng không cách nào so với Yêu Đế a?
Lại như Xà Mị bên người hắn cũng là một Huyền thú Yêu Hoàng, nhưng lại chỉ là một tên dưới trướng Xích Diễm Yêu Đế mà thôi.
– Ngươi có phải cho rằng Kim Lân điện hạ tu vi thấp? Nếu nghĩ như thế, ngươi liền mười phần sai.
Tựa hồ biết ý nghĩ của Xích Diễm Yêu Đế, Hắc Thiên Yêu Đế không nhịn được cảm khái nói:
– Tuy tu vi của Kim Lân điện hạ chỉ có bát giai đỉnh phong, nhưng thực lực của hắn không như ngươi tưởng tượng đơn giản như vậy, nói cho ngươi một cơ mật của Yêu Thần cung chúng ta đi, Kim Lân điện hạ đã từng nô dịch qua một con Yêu thú mới vào Yêu Đế.
Cái gì?
Trong lòng Xích Diễm Yêu Đế cực kỳ khiếp sợ, ở trong Yêu tộc, địa vị của Huyền thú xác thực cao hơn Yêu thú nhiều, nhưng đến cấp bậc Yêu Hoàng Yêu Đế, chênh lệch liền không lớn như vậy, điều này là bởi vì Yêu tộc Yêu Đế thực lực cực kỳ đáng sợ, đã thuộc về cao tầng trong tộc, trí tuệ cũng không kém Huyền thú Yêu Hoàng chút nào.
Hơn nữa một con Huyền thú Yêu Hoàng nhiều nhất có thể khống chế chút ít Yêu thú Yêu Hoàng mà thôi, coi như lại nghịch thiên, cũng rất khó đuổi tới một tên Yêu thú Yêu Đế.
Nhưng vị Kim Lân điện hạ này, dĩ nhiên ở Yêu Hoàng cảnh liền có thể nô dịch Yêu thú Yêu Đế, loại thủ đoạn này hầu như vi phạm pháp tắc của Huyền thú, để Xích Diễm Yêu Đế làm sao có thể không giật mình?
Chẳng trách Hắc Thiên lão ca nói Kim Lân điện hạ địa vị cao như thế, ở Yêu Hoàng cảnh liền có thể khống chế Yêu Đế, đợi hắn đột phá Huyền thú Yêu Đế, chẳng phải là có thể khống chế mấy con Yêu thú Yêu Đế sao?
Đáng sợ, thực sự là đáng sợ.
Xích Diễm Yêu Đế nhất thời rơi vào trong chấn động vô biên.
Hắc Thiên Yêu Đế để Xích Diễm Yêu Đế tiêu hóa một phen, chợt nói tiếp:
– Kim Lân điện hạ ở Yêu Thần cung sở dĩ địa vị cực cao, cũng không chỉ bởi vì như thế, hơn nữa còn bởi vì cấp độ linh hồn của Kim Lân điện hạ cực cao, trong cơ thể ẩn chứa huyết thống viễn cổ Yêu tộc cực kỳ đáng sợ, đồng thời ở phương diện công pháp Yêu tộc trình độ đăng phong tạo cực, ở trên lý giải rất nhiều công pháp Yêu tộc, so với mấy vị cung chủ của Yêu Thần cung ta còn kinh người hơn, hầu như đối với bất kỳ Yêu tộc bí pháp nào, cũng có thể nhìn thấu bản chất, bởi vậy ở Yêu Thần cung ta, Yêu Đế muốn tìm hắn xin chỉ điểm đều không phải số ít, ngươi nói địa vị của hắn có thể không cao sao?
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1413: Ba Thế Lực Lớn
Xích Diễm Yêu Đế chỉ cảm thấy trái tim ầm ầm nhảy loạn, hoàn toàn bối rối.
Một tên Huyền thú Yêu Hoàng bát giai đỉnh phong, chẳng những có thể nô dịch Yêu thú Yêu Đế, thậm chí rất nhiều Yêu Đế cũng phải tìm hắn chỉ điểm, hắn đã có thể tưởng tượng ra, địa vị của Kim Lân này ở Vô Tận sơn mạch Yêu Thần cung.
Thời khắc này.
Trong lòng Xích Diễm Yêu Đế huyết dịch thoáng chốc sôi trào lên, chính là một vị Yêu Hoàng nghịch thiên như thế, vẫn còn có một vị điện hạ, mà vị điện hạ này còn vừa vặn cùng Xích Phong sơn mạch hắn, cùng Xích Diễm Yêu Đế hắn có quan hệ, Xích Diễm Yêu Đế chỉ cảm thấy cả người nhiệt huyết sôi trào, cảm thấy trong đời một lần kỳ ngộ nghịch thiên nhất đến.
– Ngươi lập tức truyền mệnh lệnh của bổn Đế, để hết thảy Yêu thú của Xích Phong sơn mạch thời khắc quan tâm vị điện hạ kia ở trong Hỗn Loạn Chi Thành, một khi điện hạ có bất kỳ nhu cầu, nhất định phải ngay lập tức thông báo bổn Đế, không được sai lầm.
Xích Diễm Yêu Đế nhìn Xà Mị ngưng giọng nói, một mặt trịnh trọng.
– Vâng.
Xà Mị cũng cảm thấy cả người kích động, trọng trọng gật đầu, chợt lại hỏi:
– Đại nhân, chuyện này, có muốn thông báo mấy vị Yêu Đế khác của Xích Phong sơn mạch chúng ta không?
– Đương nhiên không cần.
Xích Diễm Yêu Đế lạnh lùng liếc mắt nhìn Xà Mị, kiên quyết quả đoán nói.
Trong lòng hắn kích động không tên, thực sự là vận may a, hai mươi năm này, chính là thời gian Xích Diễm hắn phân quản sự vụ của Xích Phong sơn mạch, mấy vị Yêu Đế khác hiện tại tất cả đều đang bế quan, một khi nói cho mấy vị Yêu Đế khác, lấy tính cách của bọn hắn, tất nhiên sẽ cướp giật cơ hội lấy lòng vị điện hạ kia, Xích Diễm Yêu Đế như thế nào sẽ để xảy ra chuyện như vậy.
Thứ đồ tốt này, đương nhiên mình phải độc hưởng mới được.
Mà một mặt khác, Diệp Huyền cùng Huyết Kiếm Vũ Đế mang theo hai người Kỷ Nhã Hinh, đã rời đi phạm vi cấm địa của Xích Phong sơn mạch.
Ở tiếp theo lại phi hành nửa ngày, một nhóm bốn người mới rốt cục đi tới ngoại vi Xích Phong sơn mạch.
Mà trải qua khoảng thời gian này trò chuyện, Diệp Huyền cũng biết không ít đồ vật.
Kỷ Nhã Hinh là võ giả bản thổ của Hỗn Loạn Chi Thành, tổ tông nàng chính là sinh sống ở Hỗn Loạn Chi Thành này, mà ở lúc nàng càng nhỏ cha mẹ liền song song qua đời, chỉ để lại một đệ đệ tên là Kỷ Linh.
Tuy đệ đệ nhỏ hơn nàng hai tuổi, nhưng thiên phú cao hơn nàng một chút, từ lúc mấy năm trước liền đột phá đến Vũ Hoàng cảnh.
Chỉ là đệ đệ nàng không chịu cầu tiến chút nào, bởi vì từ nhỏ sinh trưởng ở Hỗn Loạn Chi Thành, đối với Hỗn Loạn Chi Thành tầng dưới chót vô cùng quen thuộc, từ nhỏ vẫn cùng một ít người tam giáo cửu lưu hỗn cùng nhau.
Kỷ Nhã Hinh nhìn thấy đệ đệ vẫn như, tự nhiên không vui, nhưng đệ đệ của nàng căn bản không nghe, nàng cũng không có biện pháp.
Cũng may tuy đệ đệ của nàng lăn lộn ở tầng dưới chót, nhưng tâm tính cũng không xấu.
Nhưng mà hơn một năm trước, đệ đệ của nàng ngẫu nhiên từ bằng hữu nghe nói ở ngoài Hỗn Loạn Chi Thành có một di tích, liền cùng mấy bằng hữu của hắn đi tìm di tích.
Ai biết vài ngày sau, đám người bọn họ tất cả đều trở về, đồng thời mỗi người đều thương tích đầy mình, mà đệ đệ nàng thương thế nặng nhất, được khiêng trở về, lúc trở lại cả người đều sắp không xong rồi.
Nhận được tin tức Kỷ Nhã Hinh sợ đến vội vã mang theo đệ đệ của nàng đi tìm Luyện Dược Sư trong Hỗn Loạn Chi Thành.
Luyện Dược Sư cùng Luyện Hồn Sư trong Hỗn Loạn Chi Thành địa vị cực kỳ cao quý, cũng may nhà các nàng là võ giả bản thổ của Hỗn Loạn Chi Thành, đối với Hỗn Loạn Chi Thành khá quen thuộc, vì lẽ đó sau khi tiêu hao một phen công phu, cuối cùng cũng coi như tìm tới một tên Luyện Dược Sư thất giai đỉnh phong khá mạnh mẽ.
Chỉ là sau khi bỏ ra đánh đổi, thương thế của đệ đệ nàng vẫn không thể nào khỏi hẳn, trái lại thiếu nợ rất nhiều tiền.
Sau đó nàng nghe Luyện Dược Sư kia nói, thương thế trên người đệ đệ của nàng kỳ thực không có gì quá đáng lo, chỉ là trúng một loại độc, loại độc chất này chỉ có một loại linh dược bát giai tên Bộc Vũ Hoa trong Xích Phong sơn mạch mới có thể trị, mà loại Bộc Vũ Hoa này bình thường chỉ có ở Cấm Đoạn Nhai trong Xích Phong sơn mạch mới có, nhưng Cấm Đoạn Nhai này lại là cấm địa của Xích Phong sơn mạch.
Trong Xích Phong sơn mạch linh dược đông đảo, khu vực bên ngoài thường thường sẽ có võ giả của Hỗn Loạn Chi Thành hái thuốc cùng săn giết Yêu thú, Huyền thú, thế nhưng trong cấm địa là nghiêm cấm võ giả tiến vào.
Chỉ là trong cấm địa linh dược càng thêm quý trọng, bởi vậy vẫn sẽ có một số võ giả lén lút tiến vào, nhưng tuyệt đại đa số đều sẽ bị Yêu thú giết, chỉ có số ít số may mới có thể sống sót đi ra.
Tuy Kỷ Nhã Hinh cũng biết Xích Phong sơn mạch cấm địa nguy hiểm, nhưng nhìn Kỷ Linh bệnh tình càng ngày càng kém, nàng cùng trượng phu Trương Hữu Minh vẫn bất đắc dĩ tiến vào Xích Phong sơn mạch.
Ai biết bọn họ đi tới Cấm Đoạn Nhai, đồng thời hái được Bộc Vũ Hoa, chỉ là ở trên đường trở về, vẫn bị Yêu tộc Hắc Vũ Hoàng phát hiện, lúc này mới có tình cảnh lúc trước.
Nếu như không phải Diệp Huyền cùng Huyết Kiếm Vũ Đế đúng lúc xuất hiện, hiện tại bọn họ e là đã chết ở trong núi.
Nói tới chỗ này, Kỷ Nhã Hinh cùng Trương Hữu Minh liền không nhịn được lại cảm kích Diệp Huyền.
Diệp Huyền cười khoát tay một cái nói:
– Chúng ta cũng là đi ngang qua, thuận tay mà thôi, không cần như vậy.
– Không.
Kỷ Nhã Hinh lắc đầu nói:
– Diệp thiếu, Huyết Kiếm đại nhân, sự tình đối với các ngươi mà nói chỉ là thuận tay, nhưng đối với chúng ta mà nói nếu như không có hai vị, chúng ta e là đã trở thành vong hồn trong miệng Yêu thú, thậm chí đệ đệ ta cũng sẽ đi đời nhà ma, các ngươi là ân nhân cứu mạng của chúng ta.
Diệp Huyền cười cợt, không nói thêm gì nữa, một lát sau, hắn hiếu kỳ nói:
– Đúng rồi, các ngươi không phải hái được Bộc Vũ Hoa sao, có thể lấy ra cho ta nhìn không?
Kỷ Nhã Hinh không do dự, ngay lập tức từ trong không gian giới chỉ lấy ra ba đóa linh dược có chứa lông tơ hồng nhạt, như bồ công anh.
Diệp Huyền âm thầm gật đầu, thật là Bộc Vũ Hoa, Bộc Vũ Hoa là một loại linh dược có thể giải trừ đại đa số độc tố loại mê huyễn, ngoài ra, Bộc Vũ Hoa còn có công hiệu ngưng tụ Huyền Thức, vô cùng quý trọng, chỉ là khá hi hữu.
Nếu như đệ đệ của Kỷ Nhã Hinh Kỷ Linh trúng chính là thận độc, như vậy Luyện Dược Sư kia nói không sai, Bộc Vũ Hoa xác thực có thể loại trừ thận độc, hơn nữa rất dễ dàng loại trừ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1414: Trận Pháp Thế Gia (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1415: Trận Pháp Thế Gia (2)
Diệp Huyền không nhịn được mở miệng nói, thân là Trận Pháp đại sư, hắn liếc mắt là đã nhìn ra, đình viện này rõ ràng được một tên Trận Pháp sư tỉ mỉ bố trí qua.
Kỷ Nhã Hinh có chút thương cảm nói:
– Đình viện này là ta tổ phụ lưu cho chúng ta, nghe phụ thân nói, tổ phụ ta đã từng là một Trận Pháp sư, cách cục cùng trang trí trong đình viện này, đều là hắn năm đó tự mình bố trí.
– Chẳng trách.
Diệp Huyền gật gù, từ đình viện này bố cục hắn liền có thể nhìn ra, năm đó tổ phụ của Kỷ Nhã Hinh ở trận pháp đã tiếp cận bát giai, chẳng trách có thể ở đây lưu lại một tòa đình viện như thế.
Lúc này Kỷ Nhã Hinh có chút không tiện chỉ vào một phòng ốc phía đông nói:
– Diệp thiếu, Huyết Kiếm đại nhân, hiện tại chỉ ở phía đông còn có một phòng, hai vị ngủ một phòng không biết có tiện…
Không chờ nàng nói hết lời, Diệp Huyền đột nhiên cau mày.
Kỷ Nhã Hinh nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Huyền, vội vàng nói:
– Nếu như Diệp thiếu cùng Huyết Kiếm đại nhân không quen, chúng ta có thể mang phòng của mình cho hai vị, như vậy hai vị đại nhân liền có thể một người một gian, ta cùng Trương Hữu Minh có thể đi phòng của đệ đệ ta ngủ.
– Không.
Diệp Huyền lắc đầu một cái, nhíu mày nói:
– Ngươi hiểu lầm ý của ta, có điều phòng ốc ngươi nói thật giống như đã có người.
– Đã có người? Không thể, gian phòng khách kia rõ ràng không có ai a.
Kỷ Nhã Hinh nói xong liền đi tới đông sương, dùng sức đẩy một cái, cửa vẫn không nhúc nhích, trái lại có một trận pháp nhàn nhạt hiện ra.
– Xảy ra chuyện gì? Vì sao bị trận pháp khóa lại? Trước khi ta đi gian phòng này, trận pháp rõ ràng không khóa a.
Kỷ Nhã Hinh sững sờ, cau mày nói.
Mà Trương Hữu Minh cũng cảm giác được không đúng, hai người nhất thời đi tới trước gian nhà, hai tay cấp tốc nặn ra một đạo trận quyết, khắc ở trên trận pháp, lồng ánh sáng nguyên bản kiên cố lập tức như sóng nước dập dờn, trong nháy mắt bị phá ra.
– Người nào phá trận pháp của ta? Tìm chết sao!
Trận pháp vừa vỡ, một thanh âm thô khoáng lập tức từ bên trong vang lên, chợt cửa phòng mở ra, một đại hán khôi ngô ánh mắt có chút âm lạnh đi tới cửa, lạnh lùng nhìn đám người Kỷ Nhã Hinh.
Trên người hắn toát ra một tia sát khí nồng nặc, ánh mắt lạnh lùng đánh giá Kỷ Nhã Hinh cùng Trương Hữu Minh, xem tư thế hiển nhiên là một lời không hợp liền ra tay đánh nhau, có điều chờ ánh mắt của hắn rơi xuống trên người Diệp Huyền cùng Huyết Kiếm Vũ Đế Tạ Mai Siêu, con ngươi không khỏi co rụt lại, bởi vì hắn phát hiện mình dĩ nhiên nhìn không thấu tu vi của hai người Diệp Huyền.
– Các ngươi là người nào, ai cho các ngươi lá gan phá phòng của ta?
Đại hán khôi ngô kia kiêu ngạo thoáng bớt một chút, nhưng vẫn nổi giận đùng đùng nói, một mặt sát khí.
Kỷ Nhã Hinh mặt lạnh lùng, phẫn nộ nói:
– Người nào? Ngươi còn hỏi chúng ta là người nào, này rõ ràng là phủ đệ của Kỷ gia ta, ngươi là làm sao tiến vào?
– Phủ đệ Kỷ gia?
Đại hán khôi ngô ngờ vực liếc nhìn Kỷ Nhã Hinh, hừ lạnh nói:
– Này rõ ràng là bằng hữu ta cho ta thuê, lúc nào biến thành Kỷ gia phủ đệ, cảnh cáo ngươi một câu, không nên quấy rầy ta tu luyện.
Đại hán khôi ngô kia nói xong liền muốn đóng cửa lại.
– Không cho phép đi vào, ngươi nói rõ cho ta, ngươi đến tột cùng là làm sao tiến vào.
Kỷ Nhã Hinh lập tức ngăn cửa phòng lại, tức giận nói.
Đây là gia sản tổ phụ lưu cho nàng, đột nhiên vào ở một người xa lạ, để nàng làm sao không phẫn nộ.
– Tiểu kỹ nữ, ngươi muốn chết.
Đại hán khôi ngô kia không thể kiềm được, nộ quát một tiếng, đột nhiên vung Kỷ Nhã Hinh một chưởng, một tiếng vang ầm ầm, bàn tay hắn ngưng tụ ra Huyền Nguyên khí lưu kinh người, như một cái thớt lớn, mang theo tiếng nổ đùng đoàng kịch liệt đánh về Kỷ Nhã Hinh.
Người này vừa ra tay, tu vi bát giai nhất trọng đỉnh phong liền triển lộ vô cùng nhuần nhuyễn, mà Kỷ Nhã Hinh chỉ là một Vũ Vương tam trọng đỉnh phong, ở dưới Huyền Nguyên mạnh mẽ bao phủ, nhất thời hoa dung thất sắc, nếu nàng trúng một chưởng này, không chết cũng phải trọng thương.
Thời khắc mấu chốt, Trương Hữu Minh vẫn đứng ở một bên đột nhiên xuất hiện ở trước người Kỷ Nhã Hinh, ánh mắt lạnh lùng, trên tay phải Huyền Nguyên ngưng tụ, cùng đại hán khôi ngô tàn nhẫn chạm nhau một chưởng.
– Ầm!
Hai cỗ lực lượng đáng sợ ở trong hư không va chạm, Trương Hữu Minh biến sắc, chân bạch bạch bạch liên tiếp lui về phía sau ba bước, giẫm nát mấy khối gạch xanh cứng rắn, lúc này mới ổn định thân hình.
Mà khí thế trên người hắn tan mất, vẫn lan đến gần Kỷ Nhã Hinh, Kỷ Nhã Hinh nhất thời sắc mặt trắng bệch, lảo đà lảo đảo.
– Ngươi thật to gan, không những lén xông vào nhà dân, còn dám động thủ với chúng ta, quả thực là coi trời bằng vung.
Trương Hữu Minh ôm lấy Kỷ Nhã Hinh, tức giận đến sắc mặt đỏ chót nói.
– Coi trời bằng vung chính là các ngươi, quấy rối bổn hoàng tĩnh tu, tội chết.
Đại hán khôi ngô kia chiếm ưu thế, không khỏi cười lạnh một tiếng, Vũ Hoàng vực giới khuếch tán ra, trong tròng mắt hung mang lấp loé, đột nhiên nhào tới Trương Hữu Minh cùng Kỷ Nhã Hinh.
Trương Hữu Minh cùng Kỷ Nhã Hinh ánh mắt phẫn nộ, nhưng vẻ mặt không hoang mang.
Trong chớp mắt, trong tay Kỷ Nhã Hinh đột nhiên xuất hiện một khối ngọc bội điêu Long, trên ngọc bội ánh sáng lấp loé, lập tức từ bên trong dập dờn ra một tia gợn sóng vô hình, dĩ nhiên cùng trận pháp trong đình viện này hoàn mỹ khế hợp lại.
Chỉ thấy một luồng khí thế vô hình xuất hiện ở trong đình viện, trấn áp về phía đại hán khôi ngô.
– Ồ.
Diệp Huyền hơi kinh ngạc, Kỷ Nhã Hinh thôi thúc điêu Long Ngọc bội trong tay, có thể hoàn mỹ khống chế toàn bộ đại trận trong đình viện, xem ra là tổ phụ lưu lại trận khí khống chế cho nàng.
Ở dưới trận pháp này gia trì, Trương Hữu Minh rút ra chiến đao, khí thế trên người điên cuồng sôi trào, cùng đại hán khôi ngô kia nhanh như tia chớp giao thủ mấy chiêu, Trương Hữu Minh lúc trước rõ ràng thế yếu lập tức cùng đại hán khôi ngô thế lực ngang nhau.
Chỉ là tu vi chênh lệch, làm cho Trương Hữu Minh dù có trận pháp trợ giúp, nhưng vẫn không có tính ưu thế nghiền ép.
Diệp Huyền nhíu mày một cái, không có kiên trì nói:
– Huyết Kiếm, ngươi ra tay bắt tên kia đi.
– Vâng.
Huyết Kiếm Vũ Đế cũng xem tẻ nhạt, nghe được Diệp Huyền dặn dò, trực tiếp mặt không hề cảm xúc phất tay tóm tới đại hán khôi ngô kia.
Đại hán khôi ngô kia nhìn thấy Huyết Kiếm Vũ Đế ra tay, sắc mặt nhất thời biến đổi, giận dữ hét:
– Mấy người các ngươi đối phó bổn hoàng, có phải là quá đê tiện không, có gan từng cái từng cái lên.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1416: Khó Bề Phân Biệt (1)
Huyết Kiếm Vũ Đế xì cười một tiếng, căn bản không để ý tới hắn, bàn tay trực tiếp thăm dò vào vực giới của đối phương.
– Răng rắc!
Đại hán khôi ngô kia triển khai ra vực giới nhất thời như bong bóng xà phòng vỡ vụn, sau đó cả người hắn lại như một con gà con, bị Huyết Kiếm Vũ Đế ung dung nắm ở trong tay, Huyền Nguyên cả người bị phong ấn, căn bản là không có cách điều động mảy may.
– Ngươi. . .
Đại hán khôi ngô kia trừng lớn sợ hãi hai mắt, còn chưa kịp nói chuyện …
– Ầm!
Huyết Kiếm Vũ Đế tiện tay tát một cái, liền đập hắn xuống đất, bởi vì trên mặt đất bị Huyết Kiếm Vũ Đế bao trùm lên một tầng Huyền Nguyên hộ thể, đại hán khôi ngô kia như va một ngọn núi sắt, răng rắc một tiếng, ngực truyền đến tiếng xương cốt vỡ nát, đồng thời trong miệng phun ra máu tươi.
Lúc này hắn từ lâu không có chút hung hăng nào, trên gương mặt tràn đầy sợ hãi, vẻ mặt nhăn nhó, tâm trạng kinh hoảng.
Hắn là Vũ Hoàng nhất trọng đỉnh phong a, lại bị đối phương tiện tay xách cổ, hơn nữa không có một chút sức phản kháng, đối phương là tu vi gì?
Sinh sống ở Hỗn Loạn Chi Thành, đại hán khôi ngô này không phải là không có tầm mắt, có thể dễ dàng bắt hắn như thế, như trảo con gà con, nam tử trung niên sắc mặt lạnh lùng, cả người sát khí kia, chí ít cũng là Vũ Hoàng tam trọng, thậm chí còn là Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong.
Nghĩ tới đây, trong lòng đại hán khôi ngô này dị thường hoảng sợ, thân thể không tự chủ được run cầm cập lên.
Một bên Kỷ Nhã Hinh cùng Trương Hữu Minh cũng một mặt khiếp sợ.
Tuy thời điểm ở Xích Phong sơn mạch Diệp Huyền cùng Huyết Kiếm Vũ Đế đã cứu bọn họ, nhưng hai người không có nhìn thấy Diệp Huyền hoặc Huyết Kiếm Vũ Đế ra tay, Hắc Vũ Hoàng kia chính là chủ động thối lui.
Vì lẽ đó Kỷ Nhã Hinh cùng Trương Hữu Minh mặc dù biết Diệp Huyền cùng Huyết Kiếm Vũ Đế lai lịch không phải bình thường, nhưng không nghĩ tới thực lực của Huyết Kiếm Vũ Đế dĩ nhiên đáng sợ như thế, đại hán khôi ngô công kích hai người mình không hề rơi vào hạ phong, nhưng ở trên tay hắn dĩ nhiên sống không qua một chiêu, này để cho hai người khiếp sợ đồng thời cũng mừng rỡ không ngớt.
– Ngươi vừa nãy không phải rất hung hăng sao? Hiện tại tại sao không nói chuyện.
Huyết Kiếm Vũ Đế đương nhiên sẽ không để ý tới ánh mắt của người chung quanh, một cước đạp ở trên ngực đại hán khôi ngô, mặt trào phúng nói.
Vũ Hoàng nhất trọng, cũng dám nói để hắn từng cái từng cái lên, quả thực là buồn cười.
– Được rồi, đừng giết chết hắn.
Lúc này Diệp Huyền mới mở miệng đi lên phía trước, lạnh lùng nhìn đại hán khôi ngô kia.
– Nói đi, tại sao ngươi lại ở chỗ này?
– Vâng, ta nói, ta nói.
Đại hán khôi ngô kia không dám có chút ẩn giấu, liền nói:
– Là bằng hữu ta Trần Đông để chúng ta vào ở, hơn nữa chúng ta cũng không phải ở không, là trả tiền.
Kỷ Nhã Hinh không nhịn được kinh hô:
– Trần Đông?
Diệp Huyền quay đầu nhìn về phía nàng:
– Kỷ đại tỷ, ngươi biết Trần Đông kia?
Kỷ Nhã Hinh gật đầu nói:
– Trong mấy bằng hữu của đệ đệ ta có một chính là gọi Trần Đông, trước giúp chúng ta không ít việc, hiện tại cũng ở trong nhà chúng ta, phòng nhỏ phía nam chính là gian của hắn.
– Đúng, đúng, Trần Đông ở phòng phía nam kia.
Đại hán khôi ngô kia bị Huyết Kiếm Vũ Đế dẫm đến có chút thở không nổi, liền vội vàng nói.
– Ngươi nói tiếp.
Diệp Huyền nhíu mày lại, lạnh giọng nói.
– Vâng.
Đại hán khôi ngô kia đau nhe răng trợn mắt, nhưng không dám xin tha, tiếp tục nói:
– Mấy ngày trước Trần Đông hắn tìm tới chúng ta, nói hắn mới mua được một gian đình viện, vị trí rất tốt, vừa vặn còn có mấy phòng muốn cho thuê, ta cùng hắn cũng nhận thức một quãng thời gian, có chút không quá tin tưởng hắn, vì lẽ đó sang đây xem xét, phát hiện trong đình viện này thật sự có hai gian phòng không, hơn nữa hắn cho giá cả cũng không mắc, vì lẽ đó ta thuê lại.
– Hai gian phòng?
Lông mày của Kỷ Nhã Hinh lập tức nhíu lại.
– Đúng, lúc đó còn có một phòng không, bị bằng hữu ta thuê lại rồi.
Nói xong đại hán khôi ngô kia chỉ gian phòng phía đông bắc.
Sắc mặt của Kỷ Nhã Hinh cùng Trương Hữu Minh nhất thời đều thay đổi.
– Đệ đệ.
Kỷ Nhã Hinh kinh ngạc thốt lên một tiếng, vẻ mặt cực kỳ lo lắng vọt tới trước gian phòng kia, vù, bên ngoài phòng có một tầng trận pháp mông lung xuất hiện, chặn lại thân thể của nàng, sắc mặt của Kỷ Nhã Hinh càng biến đổi.
– Hiện tại bằng hữu của ta không có nhà, nên phòng của hắn đang đóng.
Đại hán khôi ngô liền nói.
Ánh mắt của Kỷ Nhã Hinh lo lắng, cắn răng, đột nhiên thúc động ngọc bội trong tay, trận pháp trước phòng cấp tốc tản đi, sau đó nàng đẩy cửa ra, bước nhanh vào.
Đại hán khôi ngô kia nhìn thấy Kỷ Nhã Hinh dễ dàng liền mở ra cấm chế trận pháp, trong lòng cũng có chút rõ ràng, tòa phủ đệ này khả năng đúng là của Kỷ Nhã Hinh.
– Đệ đệ!
Trong phòng ốc, Kỷ Nhã Hinh lo lắng hô, cùng Trương Hữu Minh tìm một vòng, chờ nàng đi ra, sắc mặt đã âm trầm như nước.
– Trần Đông, ngươi đi ra cho ta, ngươi đưa đệ đệ ta đi nơi nào?
Kỷ Nhã Hinh phẫn nộ hô to, trong thanh âm đã mang theo tiếng khóc nức nở.
Nàng mở ra tất cả cấm chế, vọt vào từng gian phòng, thế nhưng không có bất kỳ ai.
– Không cần tìm, trong mấy phòng kia cũng không có ai.
Diệp Huyền ở trong đình viện nhắc nhở nói, đột nhiên lông mày của hắn nhíu lại, nhìn về phía một phòng nhỏ ở góc đông bắc.
– Trong gian phòng kia thật giống như có người.
– Đó là phòng chứa củi, không thể có người a.
Kỷ Nhã Hinh một mặt lo lắng bật thốt lên, đột nhiên nàng biểu hiện chấn động, liền nhảy vào trong phòng nhỏ.
– Đệ đệ!
Sau đó nàng phẫn nộ gào thét.
Diệp Huyền đi lên trước, liền nhìn thấy Kỷ Nhã Hinh cùng Trương Hữu Minh ôm một nam tử cả người gầy như que củi đi ra, trên người hắn dính đầy tro bụi, hiển nhiên thật nhiều ngày không thu dọn, gương mặt tiều tụy, hai con mắt đóng chặt, hô hấp cực kỳ yếu ớt.
– Đây chính là đệ đệ của ngươi?
Diệp Huyền ở một bên hỏi.
– Vâng, Diệp thiếu, hắn chính là đệ đệ ta Kỷ Linh, lúc trước chúng ta đi, để đám người Trần Đông chăm sóc tốt đệ đệ ta, ai biết mấy tên khốn kiếp kia dĩ nhiên ném đệ đệ ta tới phòng chứa củi.
Kỷ Nhã Hinh mang theo tiếng khóc nức nở nói, trong đôi mắt tràn ngập vẻ giận dữ.
– Kẹt kẹt.
Ngay lúc này, cửa lớn đình viện lại một lần nữa mở ra.
Một đám người vừa vặn từ ngoài cửa đi vào, thấy mọi người trong viện, mấy người này sắc mặt nhất thời biến đổi, nơi sâu xa của đáy mắt lướt qua một tia giật mình.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1417: Khó Bề Phân Biệt (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1418: Hành Động Không Tệ
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1419: Không Tránh Khỏi Có Quan Hệ (1)
Những này cũng không tính là cái gì, then chốt là sát khí trên người bọn họ, nồng nặc đến cực điểm, đặc biệt người đầu lĩnh, cả người như từ trong thây chất thành núi, máu chảy thành sông đi ra, để người nhìn một chút, liền tâm sinh hàn khí, cũng không biết quần hộ vệ này là Hỗn Loạn Chi Thành từ nơi nào tìm đến.
– Đại nhân, là thuộc hạ tìm đại nhân có việc.
Trần Đông không chờ Kỷ Nhã Hinh nói chuyện, vội vàng xông lên trước cung kính thi lễ một cái nói:
– Tại hạ Trần Đông, mấy vị này là huynh đệ của tại hạ, chủ nhân đình viện này thiếu nợ chúng ta không ít Huyền Thạch, chúng ta hôm nay đến đây vốn là vì đòi lại tiền nợ, ai biết mấy người chủ hộ không những không trả nợ, trái lại còn tìm cao thủ đến, đối với ra tay đánh chúng ta, làm huynh đệ chúng ta bị thương nặng, bất đắc dĩ mới đưa tới chư vị đại nhân, kính xin chư vị đại nhân vì bọn ta giữ gìn lẽ phải.
Hắc Giáp quân lạnh lùng liếc mắt nhìn đám người Kỷ Nhã Hinh:
– Có việc này không?
Kỷ Nhã Hinh liền nói:
– Mấy vị đại nhân, sự tình không phải như vậy, mấy người này lén xông vào nhà dân, còn muốn ra tay với chúng ta, chúng ta bất đắc dĩ mới giáng trả…
– Đại nhân, đối phương đã có cao thủ, chúng ta sao dám tự bôi xấu chủ động ra tay? Vốn là bọn họ muốn quỵt nợ.
Trần Đông không chờ Kỷ Nhã Hinh nói hết lời, lập tức từ trên người lấy ra mấy chiếc thẻ ngọc, tiến lên phía trước nói:
– Chư vị đại nhân, đây là giấy nợ của chủ hộ Kỷ Nhã Hinh cùng đệ đệ Kỷ Linh thiếu nợ chúng ta, kính xin mấy vị đại nhân vì bọn ta giữ gìn lẽ phải.
Hộ vệ thủ lĩnh dùng Huyền Thức quét một hồi, lạnh lùng liếc nhìn đám người Kỷ Nhã Hinh, sau đó trực tiếp lạnh như băng nói:
– Mang mấy người bọn hắn đi.
– Vâng!
Phía sau hắn vài tên Hắc Giáp quân lập tức khẽ quát một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo đi lên trước, muốn chụp vào đám người Kỷ Nhã Hinh.
– Đại nhân, sự tình không phải như vậy. . .
Kỷ Nhã Hinh vội vàng mở miệng nói, trong lòng vô cùng nóng nảy, Hỗn Loạn Chi Thành Hắc Giáp quân cực kỳ đáng sợ, một khi bị bọn họ mang về Thiên Lao của Hỗn Loạn Chi Thành, vậy mình thật là có khẩu mạc biện, không tội cũng sẽ lột một lớp da.
Huống chi đệ đệ mình hiện tại hôn mê bất tỉnh, một tuần không có chăm sóc, một khi mình và trượng phu bị tóm vào Thiên Lao, không ai chăm sóc đệ đệ tất nhiên sẽ chết ở chỗ này.
– Mặc kệ chuyện đã xảy ra là thế nào, mấy người các ngươi vô cớ ở Hỗn Loạn Chi Thành hại người, cũng phải đi theo ta một chuyến.
Đầu lĩnh Hắc Giáp quân kia lạnh lẽo mở miệng, ánh mắt lạnh lùng không mang theo một tia cảm tình.
Ở dưới tiếng nói của hắn, lúc này mấy tên Hắc Giáp quân khác lạnh lùng đánh về phía Kỷ Nhã Hinh cùng đám người Diệp Huyền.
– Đây chính là Hỗn Loạn Chi Thành Hắc Giáp quân, không phân tốt xấu, thị phi rõ ràng sao?
Diệp Huyền vẫn không có mở miệng lúc này lại đột nhiên lạnh lùng nói.
Chợt …
Ầm!
Một luồng khí thế đáng sợ ở trong đình viện bao phủ ra, trên người Huyết Kiếm Vũ Đế thả ra một luồng lực lượng đáng sợ, chặn lại vài tên Hắc Giáp quân ra tay, vài tên Hắc Giáp quân kia ánh mắt lạnh lùng, trên người hiện lên một tia sát khí, nỗ lực tránh thoát Huyết Kiếm Vũ Đế ràng buộc, nhưng phát hiện mình ở dưới nguồn lực lượng này dĩ nhiên nhúc nhích cũng không thể nhúc nhích, từng cái từng cái hoàn toàn biến sắc.
Trần Đông thấy thế, trong lòng nhất thời không nhịn được đại hỉ, nhưng trên mặt mang theo phẫn nộ quát lên:
– Các ngươi lại dám ra tay với Hắc Giáp quân đại nhân, thật là coi trời bằng vung, mấy vị đại nhân, các ngươi cũng nhìn thấy, mấy người bọn hắn bá đạo hung hăng cỡ nào, kính xin mấy vị đại nhân làm chủ cho chúng ta.
Trong lòng hắn mừng như điên, chuyện này quả thật là quá tốt rồi, hai người này lại dám động thủ với Hắc Giáp quân, lần này coi như là Thiên Vương lão tử cũng cứu không được bọn họ.
Lúc này Hắc Giáp quân đầu lĩnh sắc mặt cực kỳ âm trầm, nhưng hắn không hề động thủ, bởi vì hắn có thể cảm thụ được uy thế của Huyết Kiếm Vũ Đế đáng sợ.
Mấy tên thủ hạ của hắn đều giống như mình, xuất từ đấu vũ tràng, trải qua vô số máu tanh chém giết, lúc này mới có thể gia nhập Hắc Giáp quân.
Nhưng hôm nay mấy tên thủ hạ của mình dĩ nhiên ở dưới uy thế của đối phương không thể động đậy, điều này nói rõ đối phương chí ít cũng là Vũ Hoàng tam trọng, coi như là mình đi tới cũng không có bất kỳ biện pháp nào.
Chỉ có điều ở Hỗn Loạn Chi Thành, Hắc Giáp quân thủ lĩnh này vốn không có gì lo sợ, hắn cứ thế đứng trong đình viện, ánh mắt lạnh lẽo nói:
– Các ngươi biết ở Hỗn Loạn Chi Thành động thủ với Hắc Giáp quân, hậu quả ra sao không?
– Mấy vị đại nhân, bọn họ mới tới Hỗn Loạn Chi Thành, vì lẽ đó không hiểu quy củ.
Kính xin mấy vị đại nhân thứ lỗi.
Lúc này Kỷ Nhã Hinh đã một mặt kinh hoảng, vội vàng lo lắng giải thích, đồng thời liên tiếp nháy mắt với Diệp Huyền.
– Mới tới Hỗn Loạn Chi Thành, mới tới Hỗn Loạn Chi Thành liền có thể tùy tiện động thủ với Hắc Giáp quân ta?
Hắc Giáp quân thủ lĩnh hừ lạnh một tiếng.
Diệp Huyền khoát tay chặn lại, Huyết Kiếm Vũ Đế ngay lập thu uy thế về, cung kính lùi ở một bên, sau đó Diệp Huyền nhìn Hắc Giáp quân thủ lĩnh chắp tay nói:
– Vị đại nhân này, chúng ta cũng không có tùy tiện động thủ, chỉ là nhìn thấy các đại nhân chỉ tin lời nói của một bên, cho nên muốn có cơ hội khiếu nại, nếu như có gì mạo phạm, kính xin vị đại nhân này thứ lỗi.
Hắc Giáp quân thủ lĩnh kia thấy cảnh này chân mày cau lại, lúc trước Huyết Kiếm Vũ Đế triển lộ ra thực lực đã để hắn hoảng sợ, nhưng một cường giả như thế, ở trước mặt thiếu niên này dĩ nhiên cung kính như thế, điều này làm cho trong lòng hắn không khỏi âm thầm lẫm liệt.
Tuy Hắc Giáp quân ở Hỗn Loạn Chi Thành căn bản không có gì lo sợ, nhưng cũng phải xem đối tượng, nếu vì một chút việc nhỏ mà đắc tội cao thủ, đối với bọn họ mà nói cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.
Lúc này hắn lạnh lùng nói:
– Ngươi nói chúng ta nghe tin lời của một bên? Tốt lắm, ta cho ngươi một cơ hội khiếu nại, ngươi muốn nói cái gì?
– Vị đại nhân này.
Diệp Huyền không chút hoang mang chắp tay nói:
– Nơi đây là phủ đệ của bằng hữu ta, ta nghĩ đại nhân vừa tra liền có thể tra được, vừa nãy mấy người bọn hắn lén xông vào nhà dân, đồng thời muốn động thủ với chúng ta, chúng ta vạn bất đắc dĩ, mới tiến hành phản kháng, lúc này mới không cẩn thận tổn thương bọn họ, đây mới là chân tướng của toàn bộ sự việc, kính xin mấy vị đại nhân minh giám, tại hạ nơi này. . .
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1420: Không Tránh Khỏi Có Quan Hệ (2)
– Ngươi nói láo.
Trần Đông ngay lập tức đánh gãy Diệp Huyền, phẫn nộ gọi lên:
– Mấy vị đại nhân, bọn họ vốn là nói bậy, các đại nhân ngươi ngẫm lại, nơi đây là phủ đệ của bọn họ, chúng ta đều là người địa phương của Hỗn Loạn Chi Thành, làm sao ngay cả điểm ấy quy củ cũng không hiểu.
Chuyện này hoàn toàn là bởi vì chủ nhân tòa phủ đệ này thiếu nợ chúng ta tiền, vẫn không trả, chúng ta không có cách nào mới đi vào đòi, ai biết những người này không những không muốn trả tiền, còn để chúng ta lăn, chúng ta không muốn đi, bọn họ liền trực tiếp động thủ, chúng ta vạn bất đắc dĩ, lúc này mới đưa tới mấy vị đại nhân, kính xin mấy vị đại nhân vì chúng ta giữ gìn lẽ phải.
Hắc Giáp quân thủ lĩnh kia hừ lạnh một tiếng nói:
– Các ngươi bên nào cũng cho là mình phải, vậy thì cùng theo ta đi Thiên Lao một chuyến đi.
Lúc này Diệp Huyền đột nhiên nói:
– Vị đại nhân này, tại hạ có chứng cứ.
– Hả?
Hắc Giáp quân thủ lĩnh kia nghi hoặc nhìn Diệp Huyền nói:
– Ngươi đã có chứng cứ, tại sao không sớm lấy ra.
– Tại hạ vừa nãy chính là chuẩn bị lấy chứng cứ, chỉ là bị hắn đánh gãy.
Nói xong Diệp Huyền lấy ra một thủy tinh cầu, đánh vào một luồng Huyền Nguyên.
Chỉ thấy một hình ảnh rõ ràng hiện ra ở trước mặt của mọi người, chính là hình ảnh Trần Đông cùng bọn họ trò chuyện.
Trần Đông nhìn thấy Diệp Huyền lấy ra quả cầu thủy tinh, sắc mặt nhất thời trắng bệch, hắn căn bản không nghĩ tới Diệp Huyền dĩ nhiên ghi lại hình ảnh lúc trước, trên mặt của hắn lập tức hiện ra một tia kinh hoảng.
Chỉ thấy trong quả cầu thủy tinh, Kỷ Nhã Hinh đang thần tình phẫn nộ cùng Trần Đông nói gì đó, mà vẻ mặt Trần Đông nguyên bản ấm áp lập tức trở nên cực kỳ dữ tợn, căm tức nhìn về phía Diệp Huyền, sau đó hắn lấy ra quạt giấy, mang theo mấy người dưới trướng hung hãn ra tay với Diệp Huyền, tiếp theo chính là Huyết Kiếm Vũ Đế bất đắc dĩ hoàn thủ.
Mà đến nơi này, hình ảnh trong quả cầu thủy tinh lập tức biến mất, hiển nhiên là ghi chép kết thúc.
Diệp Huyền thu hồi quả cầu thủy tinh, nhìn Hắc Giáp quân thủ lĩnh cung kính nói:
– Mấy vị đại nhân, vừa nãy là ai động thủ trước, ta nghĩ mấy vị đại nhân cũng đều nhìn thấy.
– Mấy người các ngươi còn có lời gì muốn nói.
Hắc Giáp quân thủ lĩnh lạnh lùng nhìn đám người Trần Đông.
Sắc mặt của Trần Đông tái nhợt, thân thể run cầm cập, Diệp Huyền đã nắm ra chứng cứ, bọn họ còn có lời gì có thể phản bác? Tuy hắn rất muốn nói quả cầu thủy tinh của Diệp Huyền là giả, thế nhưng hắn biết, chuyện này căn bản không ai tin a.
– Mấy vị đại nhân, vừa nãy xác thực là chúng ta động thủ trước, cái kia cũng là bởi vì bọn họ không muốn trả tiền, chúng ta bị bất đắc dĩ mới như vậy.
Trần Đông làm cuối cùng giãy dụa.
– Mấy vị đại nhân, sự thực căn bản không phải như vậy, hơn nữa chúng ta còn có một nhân chứng.
Diệp Huyền nhìn về phía Chiêm Nhị Vĩ trọng thương.
– Chiêm Nhị Vĩ, nếu ngươi nói ra chân tướng, chuyện ngươi lén xông vào nhà dân, hôm nay liền bỏ qua.
Diệp Huyền lãnh đạm nói.
Ánh mắt của hắn bình thản lành lạnh, không mang theo một tia cảm tình.
– Chiêm Nhị Vĩ, ngươi cần nghĩ cho rõ lại nói, sự thực đến cùng là thế nào? Chớ để cho một ít người lợi dụng, bằng không ngươi hẳn phải biết hậu quả.
Trần Đông cũng bận bịu gầm lên, đem hai chữ cuối cùng cắn đến vô cùng nặng.
Sắc mặt Chiêm Nhị Vĩ vùng vẫy một hồi, cuối cùng vẫn lựa chọn Diệp Huyền, đem chuyện lúc trước, đầu đuôi giảng giải ra.
Đám người Trần Đông, hắn hiểu rất rõ, chỉ là vài tên tên côn đồ cắc ké ở Hỗn Loạn Chi Thành, đắc tội bọn họ, xác thực sẽ có một ít phiền toái nhỏ, nhưng cũng chỉ là phiền toái nhỏ.
Nhưng Diệp Huyền cùng Huyết Kiếm Vũ Đế không rõ lai lịch, lại làm cho hắn từ sâu trong nội tâm, có một luồng hoảng sợ.
Hỗn Loạn Chi Thành nhìn như công chứng, nói cho cùng vẫn là lấy thực lực vi tôn, mấy tên côn đồ Trần Đông này, thực lực kém quá xa.
Chiêm Nhị Vĩ lời chứng vừa ra, trực tiếp xác minh Diệp Huyền giải thích.
Chuyện đến nước này, sự tình đã quá rõ ràng, đám người Diệp Huyền vừa có chứng cứ, lại có nhân chứng, Trần Đông sớm đã vô lực phản bác.
– Nếu như đối phương thật sự nợ các ngươi tiền không trả, các ngươi hoàn toàn có thể đi Hỗn Loạn Chi Thành chấp pháp điện khiếu nại, thế nhưng các ngươi lại lén xông vào nhà dân, đồng thời còn động thủ với chủ nhân, phải bị tội gì?
Hắc Giáp quân thủ lĩnh ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trần Đông, chợt vung tay lên:
– Người đến, mang mấy người này đi cho ta.
– Vâng.
Vài tên Hắc Giáp quân lập tức khí thế hùng hổ đi lên.
Nhìn thấy vài tên Hắc Giáp quân ánh mắt lạnh như băng, mấy người Trần Đông đều trong nháy mắt bốc lên mồ hôi lạnh, biết sự tình không ổn, bọn họ vội vàng nhìn Kỷ Nhã Hinh nói:
– Kỷ tỷ, chúng ta sai rồi, nể tình chúng ta giúp ngươi cùng Kỷ Linh huynh đệ nhiều như vậy, bỏ qua cho chúng ta đi.
– Đúng đấy, Kỷ tỷ, nể tình chúng ta giúp Kỷ Linh huynh đệ nhiều như vậy, ngươi cho chúng ta một cơ hội a.
– Kỷ tỷ.
Mấy người phía sau Trần Đông tất cả đều kinh hoảng gọi lên.
– Diệp thiếu.
Nghe được thanh âm thê thảm của đám người Trần Đông, trong lòng Kỷ Nhã Hinh không nhịn được mềm nhũn, nhìn về phía Diệp Huyền.
Chỉ là ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lẽo, không có nửa phần biểu thị.
Cuối cùng, đám người Trần Đông bị vài tên Hắc Giáp quân bắt, đồng thời mang ra đình viện.
– Đa tạ vị đại nhân này công bằng xử lý.
Diệp Huyền nhìn Hắc Giáp quân thủ lĩnh chắp tay.
Hắc Giáp quân thủ lĩnh kia sâu sắc liếc nhìn Diệp Huyền, lúc này mới nói:
– Đây là chức trách của tại hạ.
Sau khi Hắc Giáp quân rời đi, Chiêm Nhị Vĩ cũng thu thập xong hành lý của mình và bạn hắn, chật vật đi ra đình viện.
Diệp Huyền thì đi tới bên người Kỷ Linh hôn mê, Huyền Thức rót vào trong cơ thể hắn, vừa nhìn, lông mày không khỏi hơi nhíu lại, trực tiếp cười lạnh nói:
– Kỷ tỷ, ngươi mới vừa rồi còn muốn vì mấy người bọn hắn cầu xin?
Kỷ Nhã Hinh thở dài nói:
– Tuy đám người Trần Đông lần này làm quá đáng một chút, thế nhưng trước bọn họ đối với đệ đệ ta vẫn luôn rất chăm sóc, hơn nữa trước ở chỗ Hoàng Nhất Mẫn đại sư xem bệnh, bọn họ cũng lót rất nhiều Huyền Thạch, vì lẽ đó. . .
– Lót rất nhiều Huyền Thạch?
Diệp Huyền đứng lên, lạnh nhạt nói:
– Nếu như ta không đoán sai, sở dĩ đệ đệ ngươi trúng độc, cùng Trần Đông còn có Hoàng Nhất Mẫn đại sư gì kia không tránh khỏi có quan hệ.
– Cái gì? Diệp thiếu ngươi đây là ý gì?
Diệp Huyền vừa nói, Kỷ Nhã Hinh cùng Trương Hữu Minh tất cả đều khiếp sợ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









