- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 138 : Lại Chịu Oan Ức (1) (c1371-c1380)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 138 : Lại Chịu Oan Ức (1) (c1371-c1380)
❮ sautiếp ❯Chương 1371: Lại Chịu Oan Ức (1)
Tề Thác lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt có lửa giận:
– Ngươi là nói, đám người Cố Phỉ là bị Huyền Diệp hoặc là Tề Thừa đánh giết?
– Cái này, nên như vậy.
Trưởng lão kia sốt sắng nói.
– Được lắm nên như vậy.
Tề Thác nộ cười một tiếng.
Ầm!
Trong cơ thể hắn mãnh nhiên bùng nổ ra một luồng khí thế đáng sợ, chấn Vô Lượng Sơn trưởng lão ở xung quanh đến mức dồn dập rút lui, miệng phun máu tươi.
– Muốn dùng hồn lực hoặc linh hồn xung kích diệt linh hồn của Lý Trạm cùng La Mạc, người bình thường căn bản không làm được, ít nhất là Luyện Hồn Sư Đế cấp cửu phẩm hoặc là Vũ Đế tam trọng trở lên mới có thể làm đến.
Tề Thác lạnh lùng theo dõi hắn, cắn răng nói:
– Ý của ngươi là, Huyền Diệp hoặc Tề Thừa kia là Luyện Hồn Sư cửu phẩm cùng Vũ Đế tam trọng?
– Cái này. . .
Người trưởng lão kia cũng lúng túng.
– Rác rưởi, đều là một đám rác rưởi.
Tề Thác nổi giận gầm lên một tiếng, vỗ ra một chưởng, ầm ầm, nửa bên thung lũng đều ở dưới một chưởng này của hắn ầm ầm nổ tung, sụp đổ.
Bụi mù tràn ngập, toàn bộ thung lũng rơi vào một mảnh âm trầm, tất cả mọi người đều câm như hến, không dám mở miệng, trong đôi mắt tràn ngập hoảng sợ.
– Nhất định là có người đang giúp bọn hắn, nhất định là như vậy.
Trong ánh mắt Tề Thác phảng phất như có hỏa diễm phẫn nộ thiêu đốt.
– Lập tức phong tỏa Huyền Vực tam trọng cho ta, điều tra lúc trước hết thảy cường giả cùng thế lực đã tiến vào Tử Hoa Thành, còn có Lăng Phong thành cùng Ô Vân thành cũng phải điều tra như thế, tuyệt đối không thể để lọt bất luận cái nào, nếu Huyền Diệp kia có thể xuất hiện ở trong Thiên Âm Cốc, nhất định từng lưu lại ở nơi này, Lam Quang học viện nhiều người như vậy, tuyệt đối sẽ không một chút dấu vết cũng không có, lập tức đi thăm dò cho bổn Đế.
Còn Thánh Thành, bổn Đế sẽ đích thân đi giải thích, có nghe hay không.
– Vâng!
Những trưởng lão này như được đại xá, dồn dập bay lượn ra.
– Hả?
Đột nhiên, Tề Thác lấy thẻ ngọc truyền tin ra, Huyền Thức rót vào trong đó, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
– Đáng chết!
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, vẻ mặt giận dữ không thôi, khí tức trên người bốc lên, như núi lửa sắp phun trào.
– Tề Thác Nguyên Lão, làm sao vậy?
Một tên Vũ Hoàng thân tín do Tề Thác mang đến, ở một bên hỏi dò.
Tề Thác lạnh giọng nói:
– Tông môn lại phái tới hai vị Nguyên Lão, sau mười ngày đến tam trọng, trong đó một vị là Tả Đồng hộ pháp, để lão phu sau đó toàn bộ hành trình nghe theo Tả Đồng hộ pháp hiệu lệnh, đáng chết.
– Tả Đồng hộ pháp!
Vũ Hoàng kia kinh ngạc thốt lên một tiếng, mặt lộ vẻ ngơ ngác.
Hộ pháp Nguyên Lão, là tồn tại so với Nguyên Lão phổ thông còn cao hơn một tầng, có thể làm hộ pháp Nguyên Lão, ít nhất cũng phải là Vũ Đế nhị trọng, mà Tả Đồng hộ pháp, càng là một người thủ đoạn tàn nhẫn nhất trong rất nhiều Nguyên Lão.
Nếu như hắn đến, Tề Thác Nguyên Lão tất nhiên vô cùng không dễ chịu, hơn nữa điều này hiển nhiên đại diện cho tông môn vô cùng coi trọng chuyện này, để Tề Thác Nguyên Lão hết sức bất mãn.
– Tại sao lại như vậy? Tông môn cũng quá đáng a.
Vũ Hoàng kia lập tức tức giận nói.
Trong lòng Tề Thác cũng uất ức đến cực điểm, cắn răng nói:
– Đều là Lam Quang học viện chết tiệt kia, đáng chết.
Xì xì!
Tề Thác phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, tức giận công tâm.
Lam Quang học viện bố cục, vốn là hắn thống lĩnh khống chế, kết quả cuối cùng lại để đám người Cát Phác Tử đào tẩu, mãi đến tận hiện tại còn chưa mở ra cấm địa của Lam Quang học viện.
Mà trước hắn thật vất vả tìm được tin tức của người Lam Quang học viện, còn chưa nắm lấy đối phương, mấy đại trưởng lão hạch tâm của tông môn bị giết, tất cả những thứ này cũng làm cho hắn ở tông môn danh tiếng rơi xuống.
Nếu như lại xuất hiện bất ngờ gì, nói không chắc hắn thậm chí sẽ bị gạt ra khỏi vị trí cao tầng của tông môn, chí ít Tả Đồng hộ pháp đến đây, đã đại biểu tông môn đối với hắn hết sức bất mãn.
– Đáng ghét, bất kể là ai, dám to gan khiêu khích quyền uy của Vô Lượng Sơn ta, đều phải chết, đều phải chết!
Tề Thác ngửa mặt lên trời rít gào, cả người bắn nhanh ra kình khí đáng sợ, hai con mắt đỏ như máu, giận dữ không thôi!
Lúc này, thời điểm Vô Lượng Sơn ở chung quanh điều tra đuổi bắt Diệp Huyền, Diệp Huyền cùng Huyết Kiếm Vũ Đế đã bình yên rời Huyền Vực, đi tới một thành trì phồn hoa ở Nam vực đại lục.
Toà thành trì này tên Hạo Thiên thành, là một toà thành trì cực kỳ phồn hoa ở Nam vực, nắm giữ đường hầm không gian đi tới Huyền Vực.
Diệp Huyền lấy Hạo Thiên thành làm ván nhảy, rời đi Huyền Vực, bắt đầu đi tới Đông Vực Thiên Đô Phủ.
Trên thực tế, Đông Vực cũng nắm giữ đường nối tiến vào Huyền Vực, nhưng sở dĩ Diệp Huyền không có trực tiếp từ Đông Vực đi, chính là vì mê hoặc Vô Lượng Sơn.
Diệp Huyền rất rõ ràng, đại lục bảy đại tông môn đại biểu lực lượng cùng thực lực, còn có năng lượng của bọn họ đến tột cùng lớn bao nhiêu.
Tuy ở trong Huyền Vực, hắn đi vòng rất nhiều đường quanh co, dọc theo đường đi cũng dịch dung mấy lần, thế nhưng không có nghĩa là Vô Lượng Sơn sẽ không tra được lên người hắn.
Vạn nhất Vô Lượng Sơn thật sự tra được hắn, cũng chỉ có thể điều tra đến Nam vực, mà chỗ Diệp Huyền thật thực cần đến, là Đông Vực Thiên Đô Phủ.
Ở trên đại lục, tuy địa vị của Vô Lượng Sơn cũng rất cao, nhưng Thiên Huyền đại lục dù sao quá bao la, Vô Lượng Sơn nhiều nhất chỉ có thể điều tra đến Hạo Thiên thành, sau đó… sẽ không có sau đó…
Đám người Diệp Huyền dọc theo đường đi thông qua mỗi cái Truyền Tống trận, hơn nữa thường xuyên dịch dung, tình cờ cũng sẽ phi hành xuyên qua mấy thành trì, người Vô Lượng Sơn căn bản không thể nào điều tra được.
Đây chính là kế hoạch của Diệp Huyền, không cho đối phương chút cơ hội điều tra nào, cho dù chỉ có một tia nguy hiểm, hắn cũng sẽ nghĩ biện pháp xóa đi.
Dù đường xá sẽ dài ra một chút, nhưng dù sao cũng hơn bộc lộ ra Huyền Quang Các.
Tuy dựa theo Thánh Thành định ra quy củ, thế lực Huyền Vực không thể vô cớ xâm lấn thế lực trên Thiên Huyền đại lục.
Thế nhưng hắn ở trong Huyền Vực tam trọng làm những việc kia thực sự là quá mức kinh người, kinh người đến đủ khiến Vô Lượng Sơn mất đi lý trí, bí quá hóa liều.
Vì lẽ đó Diệp Huyền không thể mạo hiểm như vậy.
Mà trải qua hắn một phen mê hoặc, Vô Lượng Sơn muốn tìm được hắn, không có thời gian rất lâu, căn bản là không thể.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1372: Lại Chịu Oan Ức (2)
Tiến vào Hạo Thiên thành, Diệp Huyền căn bản không có chút gì do dự, cùng ngày mang Huyết Kiếm Vũ Đế rời Hạo Thiên thành, đi tới dưới một thành trì.
Hạo Thiên thành cách Thiên Đô Phủ cực xa, Diệp Huyền phỏng chừng coi như hắn toàn lực chạy đi, không có một tháng là căn bản không thể đến.
Mà thời điểm Diệp Huyền mang theo Huyết Kiếm Vũ Đế từ Nam vực chạy tới Đông Vực Thiên Đô Phủ, trong Huyền Vực tam trọng đã lộn tung lên.
Sau mười ngày, Vô Lượng Sơn Tả Đồng hộ pháp đến, giáng lâm Tử Hoa Thành.
Sau khi hắn đến, chuyện thứ nhất chính là triệu tập Tề Thác.
– Tông môn giao cho ngươi nhiệm vụ, ngươi chính là xử lý như thế?
Tả Đồng hộ pháp là một Độc Nhãn Long, mắt phải của hắn bị một vòng bảo vệ màu trắng che đậy, từ lâu mù đi nhiều năm, nhưng mắt trái của hắn tinh mang óng ánh, tỏa ra khí tức doạ người, dưới cái nhìn chăm chú, ngay cả cường giả Vũ Đế như Tề Thác, trong lòng cũng ngột ngạt khó chịu.
Mà Tả Đồng hộ pháp quát chói tai, tuy trong lòng Tề Thác khó chịu, nhưng không cách nào cãi lại.
– Từ hôm nay trở đi, ngươi nghe theo ta hiệu lệnh, trong Huyền Vực tam trọng hết thảy tông môn cường giả, đều do ta thẩm vấn.
Tả Đồng hộ pháp hạ lệnh, ngữ khí không vui, không thể nghi ngờ.
– Vâng.
Tề Thác cay đắng đáp ứng.
Mà sau khi Tả Đồng hộ pháp giáng lâm làm chuyện thứ hai, chính là đi tới thung lũng sự phát sự tình.
Vù!
Mắt trái của hắn đột nhiên tỏa ra hắc mang thăm thẳm, toàn bộ tròng mắt giống như một hồ sâu, xoay tròn, khiến cho người không thể tự kiềm chế.
Một lát sau, mắt trái của hắn khôi phục bình thường.
– Linh hồn của Lý Trạm cùng La Mạc bị diệt, là một loại khí tức hàn băng đặc thù, loại khí tức này vô cùng hiếm thấy, Bổn hộ pháp tạm thời không cách nào kết luận khởi nguồn, có thể là Luyện Hồn Sư nắm giữ bí pháp đặc thù, cũng có thể là Võ Hồn cường giả mang hàn băng đặc biệt, thậm chí không bài trừ là một loại bí bảo nào đó gây nên.
Tả Đồng hộ pháp trầm tĩnh mở miệng.
– Cho tới đánh giết Cố Phỉ, hẳn là một Vũ Đế.
Trong con mắt của hắn tỏa ra ý lạnh.
– Vũ Đế?
Tề Thác lấy làm kinh hãi, theo hắn biết, trong đám người Lam Quang học viện ngay cả cường giả Vũ Hoàng cũng ít đến mức đáng thương, tại sao có thể có Vũ Đế?
– Không sai, trong máu thịt của Cố Phỉ, có lưu một tia ý chí Vũ Đế, đánh giết hắn hẳn là một tên Cửu Thiên Vũ Đế, nhưng đến tột cùng là Vũ Đế nào, lại không biết được.
– Tả Đồng hộ pháp, ngay cả ngươi cũng phân tích không ra khí tức của Vũ Đế kia?
Một bên một gã Vũ Đế Nguyên Lão khác tuỳ tùng hắn đến đây, nhất thời giật mình hỏi.
Mắt trái của Tả Đồng Vũ Đế, có uy lực thần kỳ khó lường, có thể bắt lấy một ít khí tức cùng manh mối mà Vũ Đế phổ thông căn bản không có cách bắt lấy, cái này cũng là nguyên nhân trọng yếu nhất Vô Lượng Sơn phái hắn đến đây tọa trấn.
Ánh mắt của Tả Đồng Vũ Đế u lạnh, đột nhiên quét về phía Tề Thác, lạnh giọng nói:
– Vậy thì phải hỏi Tề Thác Nguyên Lão rồi.
Vù!
Tề Thác chỉ cảm giác mình đầu óc say xe, tâm thần run rẩy dữ dội.
Sau đó …
Ầm!
Một tia xung kích vô hình từ trong tròng mắt kia phóng thích ra, Tề Thác rên lên một tiếng, liên tiếp lui về phía sau, sắc mặt trắng bệch.
– Tả Đồng hộ pháp, ngươi đây là ý gì.
Tề Thác tức giận quát lên.
Tả Đồng Vũ Đế, thực lực xác thực mạnh hơn hắn nhiều lắm, địa vị cũng cao quý không ít, nhưng hắn tốt xấu cũng là tông môn Nguyên Lão, Tả Đồng Vũ Đế vô duyên vô cớ ra tay với hắn, khiến cho hắn dị thường tức giận.
– Ngươi còn có mặt mũi mở miệng?
Con ngươi của Tả Đồng hộ pháp lạnh lẽo nhìn hắn, lạnh giọng nói:
– Nếu như không phải ngươi nổ nát nửa bên thung lũng, để lực lượng Vũ Đế của ngươi nhiễu loạn khí tức nơi này, Bổn hộ pháp liền có thể có ba phần mười xác suất nhận ra Vũ Đế ra tay, nhưng bởi vì ngươi, làm cho khí tức Vũ Đế kia hoàn toàn bị che lấp, không thể nào truy tìm.
– Ta…
Tề Thác mặt lộ vẻ ngượng ngùng, á khẩu không trả lời được.
Rất nhanh, Vô Lượng Sơn toàn diện điều tra mở ra.
Lần sự kiện này, ảnh hưởng to lớn, vì đổi về danh tiếng, Vô Lượng Sơn căn bản không hề có một chút lưu thủ.
Trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ Huyền Vực tam trọng lòng người bàng hoàng, cường giả Vũ Đế của các thế lực lớn đều bị điều tra.
Có điều sau khi điều tra ba ngày, dĩ nhiên thật sự có thành quả.
Có người ở một sơn mạch cách Tử Hoa Thành mấy vạn dặm, nhìn thấy một tên tội phạm truy nã mà Vô Lượng Sơn bố cáo.
Nhận được tin tức, đám người Tả Đồng hộ pháp vô cùng lưu ý, ngay lập tức lên đường, đồng thời phái lượng lớn cường giả vây quanh, quyết không đánh rắn động cỏ.
Không ngờ người này dĩ nhiên vô cùng nhạy cảm, không biết làm sao phát hiện không đúng, lập tức tiềm hành biến mất.
Cường giả của Vô Lượng Sơn không lo được bại lộ, vội vã ra tay chặn lại.
Một trận đại chiến cứ như vậy phát sinh.
Cuối cùng, Vô Lượng Sơn vẫn lạc ba tên trưởng lão hạch tâm, mười mấy tên trưởng lão phổ thông, vẫn để người kia hung hăng đào tẩu.
Mà các cường giả Vũ Hoàng vẫn lạc, linh hồn mất đi, như bị thôn phệ hết sạch, tử trạng khá tương tự đám người Lý Trạm.
Đám người Tả Đồng hộ pháp lập tức chạy tới cực kỳ tức giận, điền cuồng truy kích, đáng tiếc người kia dị thường giảo hoạt, dĩ nhiên trốn vào trong Thiên Âm Cốc.
Lúc này Thiên Âm Cốc sương mù mông lung, cường giả Vũ Đế tiến vào cũng sẽ bị mê hoặc tâm trí, nhưng người kia lại một đường thâm nhập.
Tả Đồng hộ pháp hung hăng truy sát, mấy lần suýt chút nữa bắt được, nhưng đều bị người kia lợi dụng điều kiện đặc biệt của Thiên Âm Cốc cùng với bí pháp, mấy lần chạy trốn.
Cuối cùng, Tả Đồng hộ pháp bởi vì không thể chịu đựng âm sát khí trong Thiên Âm Cốc, bị ép lui ra.
Lập tức Vô Lượng Sơn hung hăng phong tỏa mấy cửa ra vào của Thiên Âm Cốc.
Tuy bọn họ không hiểu người kia làm sao sinh tồn ở trong Thiên Âm Cốc, nhưng cho dù tiêu hao một năm, đợi sang năm sương mù tiêu tan, bọn họ cũng phải bắt người kia.
Nơi sâu xa của Thiên Âm Cốc.
– Khặc khặc!
Chiến Thương chật vật phun ra mấy ngụm máu tươi.
– Mụ nội nó, rõ ràng là tiểu tử kia làm ra, lại để Bổn tôn chủ chịu oan ức, tiểu tử kia là cùng Bổn tôn chủ có cừu oán sao.
Chiến Thương khắp khuôn mặt là vẻ phiền muộn.
Lúc trước người bị cường giả của Vô Lượng Sơn truy sát, chính là hắn.
Sau khi thôn phệ linh hồn của cường giả Vô Lượng Sơn, Chiến Thương cũng rốt cục hiểu ra, sở dĩ Vô Lượng Sơn điên cuồng như vậy, là bởi vì bọn họ trước bị giết rất nhiều cường giả, mà hung thủ vô cùng có khả năng là một trong hai người bọn hắn.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1373: Úy Trì Hung Hăng (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1374: Úy Trì Hung Hăng (2)
Song phương ác chiến đến hiện tại vẫn còn tiếp tục, mỗi ngày đều có người tử thương, nhưng đã người này cũng không thể làm gì được người kia.
– Ai, Hách Liên gia cũng có chút quá bất cẩn, Hách Liên lão tổ càng thương thế không khỏi hẳn liền dám xuất quan đối phó Long gia, phải biết Long gia ở Lưu Tiên Thành chúng ta là có hơn ngàn năm lịch sử, năm đó từng ra rất nhiều cường giả Cửu Thiên Vũ Đế, thậm chí hơn sáu ngàn năm trước còn có một người gọi Thiên Long lão tổ, là Vũ Đế nhị trọng, trong gia tộc lưu lại bảo vật tự nhiên rất nhiều, mà Hách Liên gia ở Lưu Tiên Thành quật khởi chỉ mới một hai ngàn năm, Hách Liên lão tổ liều lĩnh như vậy, cũng chỉ có thể trách hắn xui xẻo.
– Lời cũng không thể nói như vậy, Long gia vừa bắt đầu là một mực thối lui súc tích, Hách Liên lão tổ cũng không nghĩ tới Long gia lại sẽ có gốc gác như thế, ngay cả Cửu Thiên Vũ Đế như hắn cũng có thể chém giết, ta xem Hách Liên lão tổ cũng là mơ ước bảo vật của Long gia, sợ Long gia dời bảo bối, mới ngay cả thương thế còn chưa lành liền không thể chờ đợi được nữa ra tay.
– Nói cũng phải, Long gia cũng thực sự là nham hiểm, từ vừa mới bắt đầu liền biểu hiện ra nhược thế, thậm chí làm ra tư thái gia tộc di chuyển rời Lưu Tiên Thành, làm cho Hách Liên gia không chịu được trực tiếp ra tay.
Trong tửu lâu, một số võ giả đều ở trong bóng tối xì xào bàn tán, hiển nhiên nói đều là việc của Hách Liên gia cùng Long gia.
Diệp Huyền nguyên bản là chuẩn bị đến tửu lâu tìm hiểu tin tức, nhưng nghe đến mấy người này đối thoại, trong lòng hắn đột nhiên cả kinh.
Ngay cả Lưu Tiên Thành cũng như thế, như vậy Thiên Đô Phủ thì sao?
Thiên Đô Phủ là năm gia tộc lớn đều tiến vào không gian bí ẩn thám hiểm, các nhà tổn thất cũng bất đồng, trong Lưu Tiên Thành nháo thành như vậy, Thiên Đô Phủ tất nhiên cũng sẽ không bình yên vô sự.
Lúc này Diệp Huyền đột nhiên nhớ tới một chuyện, trên lưng ngay lập tức chảy ra mồ hôi lạnh, lúc trước hắn ở trong đường hầm đánh giết Úy Trì Bất Công, Úy Trì gia lão tổ Úy Trì Hóa Đức chưa chết, từ trong vực sâu trốn thoát, nếu như không phải mình lúc đó giá họa đến trên người Chiến Thương, nói không chắc sẽ bị hắn bắt được.
Giả như Úy Trì Hóa Đức thật sự sống sót trở lại Thiên Đô Phủ, cái kia. . .
Lúc này Diệp Huyền đã không dám tiếp tục suy nghĩ xuống, bởi vì hắn biết Tiêu gia lão tổ Tiêu Kính Đằng rất có thể đã vẫn lạc, giả như Úy Trì Hóa Đức còn sống, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha gia tộc khác của Thiên Đô Phủ, Huyền Quang Các tất nhiên cũng ở trong đối tượng mà Úy Trì gia giết chết.
– Phải mau chóng trở lại Thiên Đô Phủ.
Diệp Huyền đứng lên, lúc này hắn đã hoàn toàn không có ý nghĩ tiếp tục ở Thiên Đô Phủ hỏi thăm tin tức, đối với hắn mà nói, hiện tại nhất định phải mau chóng trở lại Thiên Đô Phủ mới là muốn làm duy nhất.
Cùng ngày, Diệp Huyền liền rời Lưu Tiên Thành, xuất phát về phía Thiên Đô Phủ.
Mà chính như Diệp Huyền suy đoán, lúc này Thiên Đô Phủ đang rơi vào bầu không khí hoàn toàn tĩnh mịch.
Hành trình không gian bí ẩn kết thúc, cường giả các gia tộc lớn lục tục trở về.
Một ít thế lực trong Thiên Đô Phủ, không thời khắc không quan tâm biến động.
Nhưng kết quả cuối cùng để các thế lực đều vô cùng hoảng sợ.
Một nhóm đi không gian bí ẩn kia, năm gia tộc lớn của Thiên Đô Phủ tất cả đều tổn thất nặng nề.
Trong đó trong Lâm gia, Chu gia, Từ gia, mấy Đại trưởng lão Chu gia còn tốt, bao quát lão tổ Chu Việt Đình ở bên trong, hầu như đại đa số trưởng lão đều bình yên trở về, nhưng Lâm gia cùng Từ gia liền không may mắn như vậy, trong mấy Đại trưởng lão Lâm gia chỉ có Lâm Quang Nguyên, Lâm Bác cùng Lâm Chính sống sót trở về, còn Từ gia thảm nhất, chỉ có Từ Nghiễm Lâm cùng Từ Chấn về đến nhà tộc, trong đó lão tổ Từ Nghiễm Lâm càng là huyền mạch tổn hại, hầu như trở thành một kẻ tàn phế.
Đây đối với ba gia tộc lớn mà nói, không thể không nói là một đả kích cực kỳ nặng nề.
Mà càng làm người ta kinh ngạc là Tiêu gia cùng Úy Trì gia đứng đầu Thiên Đô Phủ.
Trong đó Úy Trì gia có thể nói là khiến người ta nhìn mà kinh hồn bạt vía, bao quát gia chủ Úy Trì Bất Công ở bên trong hết thảy trưởng lão, tất cả đều vẫn lạc, không một may mắn còn sống sót.
Tiêu gia tựa hồ khá hơn nhiều, Tiêu Vô Tẫn cùng Tiêu Thương Lan hai đại Vũ Hoàng tam trọng tất cả đều bình yên trở về, nhưng cũng tổn thất vài tên trưởng lão hạch tâm.
Nhìn bề ngoài, Úy Trì gia tổn thất so với Tiêu gia muốn lớn hơn nhiều, thế nhưng ở trong mắt một ít người biết ẩn tình, lại đối với tương lai của Tiêu gia tràn ngập lo lắng.
Bởi vì hai đại lão tổ của Tiêu gia cùng Úy Trì gia, Cửu Thiên Vũ Đế chống đỡ hai gia tộc lớn trở thành người chưởng khống Thiên Đô Phủ, chỉ có Úy Trì Hóa Đức trở về.
Mà cường giả Vũ Đế Tiêu gia Tiêu Kính Đằng không có tin tức.
Tuy Úy Trì Hóa Đức vừa về đến gia tộc, liền rơi vào bế quan, nhưng cũng đủ để cho các thế lực lớn trong Thiên Đô Phủ thấy rõ tình thế.
Quả nhiên ở mấy ngày sau, hết thảy thành viên của Úy Trì gia liền thái độ hung hăng, bọn họ ở trong các thế lực lớn của Thiên Đô Phủ hoành hành bá đạo, diễu võ dương oai.
Trong đó rất nhiều đều là thế lực trước cùng Úy Trì gia có thù oán.
Huyền Quang Các tự nhiên cũng ở trong đó.
– Ầm!
Trong cửa hàng Huyền Quang Các, một tên trưởng lão của Úy Trì gia thái độ hung hăng đập một quầy hàng thành phấn vụn, trên gương mặt mang theo tâm ý bá đạo.
Sau lưng hắn, một đám hộ vệ Úy Trì gia tay cầm đao sắc, cười gằn không ngớt.
– Đi ra ngoài, đều đi ra ngoài cho ta, sau này các ngươi nếu như ai còn dám ở Huyền Quang Các mua đồ, vậy thì là cùng Úy Trì gia ta đối nghịch, còn không cút cho ta.
Hộ vệ của Úy Trì gia rít gào liên tục, vẻ mặt hung hăng xua đuổi hết thảy khách nhân trong Huyền Quang Các không còn một mống.
– Úy Trì Năng, ngươi đến tột cùng muốn làm gì, nơi này là địa bàn của Huyền Quang Các ta, không phải là địa phương ngươi ngang ngược.
Đám người Tô Tú Nhất tức giận, sắc mặt phẫn nộ nhìn người Úy Trì gia tộc.
Nếu là bình thường, người Úy Trì gia tộc dám ở Huyền Quang Các của bọn hắn hung hăng như vậy, bọn họ đã sớm ra tay, thế nhưng theo địa vị của Huyền Quang Các tăng lên, đám người Tô Tú Nhất cũng đã có thể tiếp xúc được rất nhiều bí mật, tự nhiên biết kết quả của hành trình lần này.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1375: Huyền Quang Các Nguy Cơ (1)
Bây giờ toàn bộ Thiên Đô Phủ chỉ có Úy Trì gia nắm giữ cường giả Cửu Thiên Vũ Đế, nguyên bản hai thế lực lớn lẫn nhau ngăn được cục diện đã biến mất, có thể nói, bây giờ Úy Trì gia đã là Thiên Đô Phủ nhất bá, không có bất kỳ gia tộc nào có thể đối kháng.
Vì vậy, dù trong lòng đám người Tô Tú Nhất phẫn nộ, nhưng chỉ có thể lớn tiếng quát lớn, không dám tiến lên động thủ.
Úy Trì Năng nhìn thấy đám người Tô Tú Nhất biểu hiện phẫn nộ, trên mặt tràn trề ra nụ cười gằn.
– Muốn làm gì? Tô Tú Nhất ngươi không thể nào không biết a, lần này hành trình không gian bí ẩn, Huyền Quang Các Các chủ ngươi Huyền Diệp trong bóng tối ra tay với trưởng lão Úy Trì gia ta, thủ đoạn cực kỳ ác liệt, hiện tại Úy Trì gia chúng ta yêu cầu các ngươi, lập tức giao ra người này, bằng không đừng trách Úy Trì gia ta đối với Huyền Quang Các ngươi không khách khí!
– Ngươi nói láo, Huyền Diệp Các chủ ta sao lại ra tay với trưởng lão của Úy Trì gia ngươi.
Tô Tú Nhất tức giận quát lạnh:
– Hơn nữa Huyền Quang Các ta Huyền Diệp Các chủ hiện nay còn chưa trở về, ngươi để ta làm sao giao người, có bản lĩnh, ngươi liền nắm ra chứng cứ đi.
– Ta mặc kệ, còn chứng cứ, Úy Trì gia ta nói chính là chứng cứ, lẽ nào ngươi cho rằng Úy Trì gia ta còn có thể ăn nói linh tinh sao.
Úy Trì Năng cười lạnh nói.
– Hôm nay nếu như ngươi không giao Huyền Diệp, Huyền Quang Các ngươi cũng đừng muốn tiếp tục kinh doanh, đập cho ta.
Hắn dứt tiếng, phía sau rất nhiều hộ vệ nhất thời dồn dập lao ra, đột nhiên ném tới quầy hàng.
– Dừng tay.
Đám người Tô Tú Nhất biến sắc, ngăn cản những người này, ầm ầm ầm, tiếng giao thủ vang lên, hộ vệ của Úy Trì gia dồn dập lùi về sau, từng cái từng cái trên mặt lộ ra kinh sợ.
Ở dưới Diệp Huyền bồi dưỡng, bây giờ Huyền Quang Các từ lâu không phải lúc trước, nắm giữ thực lực không phải bình thường.
Úy Trì Năng giận tím mặt, quát lạnh:
– Tốt, Tô Tú Nhất, các ngươi dĩ nhiên còn dám phản kháng, lão phu ngược lại muốn xem xem, hôm nay các ngươi ai dám ngỗ nghịch Úy Trì gia ta.
Nếu các ngươi dám động thủ với lão phu, vậy thì là cùng Úy Trì gia ta là địch, hôm nay võ giả của Úy Trì gia ta sẽ san bằng Huyền Quang Các này.
Úy Trì Năng quát lạnh một tiếng, tự mình tiến lên, đập một quầy hàng thành phấn vụn, đồng thời lạnh lùng nhìn Tô Tú Nhất, hiển nhiên là chờ hắn ra tay.
– Ngươi…
Ở đây Tô Tú Nhất, Cát Phác Tử, Lục Ly, Cửu Trần, Đông Phương Hiên, Khâu Vô Song, Dương Tu… sắc mặt tái xanh, trong đó đám người Lục Ly ngay lập tức muốn xông lên, nhưng bị Tô Tú Nhất gắt gao ngăn cản.
Ầm! Ầm! Oanh…
Kịch liệt ầm ầm vang lên, quầy hàng trong đại sảnh nhất trọng của Huyền Quang Các từng cái từng cái bị đập thành phấn vụn, trong đó bày ra đan dược, dược liệu tán lạc khắp mặt đất, chợt bị giẫm thành bùn nhão, Úy Trì Năng một bên oanh kích, một bên còn cất tiếng cười to.
Đám người Tô Tú Nhất nghiến răng, từng cái từng cái con ngươi phun lửa, hận không thể chém Úy Trì Năng thành muôn mảnh.
Nhưng lý trí lại làm cho đám người Tô Tú Nhất cắn răng, mắt lộ ra thống khổ cay đắng.
Xác thực, Úy Trì Năng này không tính là gì, chỉ là một trưởng lão của Úy Trì gia, Vũ Hoàng nhị trọng đỉnh phong mà thôi, Huyền Quang Các hắn không phải không có năng lực lưu lại đối phương.
Nhưng Úy Trì gia đáng sợ không phải Úy Trì Năng này, mà là Úy Trì Hóa Đức.
Đám người Tô Tú Nhất đều rất rõ ràng, sở dĩ Úy Trì Năng nhục nhã bọn họ như thế, chính là muốn kích nộ bọn họ, để bọn họ động thủ, chỉ cần bọn họ vừa động thủ, Úy Trì gia tộc thì có lý do chân chính ra tay với Huyền Quang Các.
Vì lẽ đó bọn họ chỉ có thể nén.
Ngoài Huyền Quang Các, không ít võ giả Thiên Đô Phủ nhìn tình cảnh này, từng cái từng cái lắc đầu thở dài.
Nhớ lúc đầu, thời điểm Huyền Quang Các Các chủ Huyền Diệp còn, Huyền Quang Các này uy phong cỡ nào, Lý gia dám động thủ với Huyền Quang Các, cuối cùng ngay cả cửa lớn cũng không thể vào, liền trực tiếp bị diệt, đường đường một gia tộc hàng đầu trong khoảnh khắc biến thành tro bụi.
Ngay cả Hồn Sư tháp phó tháp chủ Vinh Dương đại sư cũng bị Diệp Huyền tại chỗ đánh gục ở cửa lớn Huyền Quang Các.
Nhưng hôm nay, người của Úy Trì gia ở trong Huyền Quang Các diễu võ dương oai, chung quanh loạn đập, nhưng Huyền Quang Các ngay cả rắm cũng không dám thả một cái.
Cảnh tượng như vậy, không thể không nói khiến người ta thổn thức không ngớt.
Nhưng mọi người biết, trước khác nay khác, ngay lúc đó mặc dù Úy Trì gia là một trong hai gia tộc lớn, nhưng hoàn toàn còn không đạt đến trình độ một tay che trời.
Nhưng hôm nay Úy Trì gia trở nên kiêu ngạo, toàn bộ Thiên Đô Phủ không có một gia tộc dám cùng bọn hắn đối kháng.
Có thể nói, này không phải Huyền Quang Các sa sút, mà là Úy Trì gia quật khởi.
Nghĩ tới Úy Trì gia kia ở trong mạo hiểm, bao quát Úy Trì Bất Công gia chủ ở bên trong hết thảy thành viên không ai sống sót, lại trở thành Thiên Đô Phủ đệ nhất gia tộc, này không thể không nói là một kết quả khiến người ta cảm thấy trào phúng.
Ở thời điểm đông đảo dân chúng thổn thức không ngớt, trong Huyền Quang Các, người của Úy Trì gia thì đập vui vẻ.
– Hừ, thật không nghĩ tới, người Huyền Quang Các này thật đúng là chịu nhịn, đến hiện tại còn không ra tay.
Trong đại sảnh, Úy Trì Năng đang đấm vào đồ vật trong con ngươi lệ mang lấp loé, hắn không nghĩ tới, mình lớn lối như thế lại còn không để đám người Tô Tú Nhất này mất đi lý trí.
– Rất tốt, các ngươi có thể chịu đúng không, vậy bổn hoàng liền muốn nhìn một chút, các ngươi có thể chịu đến mức nào.
Úy Trì Năng đột nhiên cười gằn ngẩng đầu, nhìn về phía vị trí lầu hai của Huyền Quang Các.
Sắc mặt đám người Tô Tú Nhất đột nhiên biến đổi.
Huyền Quang Các lầu một, chỉ là một ít đan dược cùng dược liệu phổ thông, coi như bị đạp cũng không tính là gì, nhưng lầu hai có không ít linh dược kỳ trân, đan dược quý hiếm, nếu bị đập đối với Huyền Quang Các tuyệt đối là tổn thất thật lớn.
– Rốt cục lưu ý?
Trong lòng Úy Trì Năng cười lạnh, lúc này cười gằn quát:
– Các đệ tử Úy Trì gia nghe, đập phá lầu hai Huyền Quang Các cho ta, hôm nay nếu Huyền Quang Các này không giao ra Huyền Diệp, ta liền để hắn gạch vụn không tồn.
– Vâng!
Một đoàn hộ vệ Úy Trì gia phần phật hướng lầu hai.
Đám người Cát Phác Tử nhất thời cuống lên.
– Tô Tú Nhất, tuyệt đối không thể để cho bọn họ đập phá lầu hai, những thứ đó dị thường quý giá, đối với Diệp thiếu rất trọng yếu.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1376: Huyền Quang Các Nguy Cơ (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1377: Bí Mật Rút Đi
– Nếu hắn còn sống, như vậy vì sao đến hiện tại còn chưa trở về?
Tả Viễn bất đắc dĩ nói, trên mặt mang theo lo lắng.
Tất cả mọi người lặng lẽ.
Đúng a.
Tuy đám người Lâm Bác từng ở Thiên Âm Cốc gặp Diệp thiếu, nhưng vậy thì nhất định đại biểu Diệp thiếu còn sống sót sao? Từ nhân khẩu trở về, đám người Tô Tú Nhất đều biết không gian bí ẩn kia có bao nhiêu đáng sợ, Vũ Đế vẫn lạc cũng không phải số ít, đám người Lâm Bác, chỉ có thể chứng minh thời điểm Diệp thiếu ở Thiên Âm Cốc còn sống sót, nhưng sau đó thì sao?
Nếu hắn thật sống sót, tại sao đến hiện tại còn chưa trở lại?
Trong lòng mọi người không nhịn được trầm xuống.
– Không, ta tin tưởng Diệp thiếu nhất định sẽ không sao.
Đột nhiên, ánh mắt của Cát Phác Tử kiên định nói, âm thanh nói năng có khí phách.
– Đúng, ta cũng tin tưởng Diệp thiếu nhất định còn sống, tuyệt đối là bởi vì chuyện gì lưu lại.
Lục Ly cũng khẳng định nói.
– Nghe đám người Lâm Bác nói, Diệp thiếu đã bước vào Vũ Hoàng nhất trọng, ngay cả Vũ Hoàng tam trọng cũng bị hắn chém giết, ta không tin hắn sẽ chết ở nơi đó.
Đám người Cửu Trần mỗi một người đều kiên định mở miệng.
Bọn họ từ Mộng Cảnh Bình Nguyên vẫn theo Diệp Huyền đi ra, ánh mắt hoàn toàn kiên nghị, không có nửa phần do dự.
Lúc trước ở Mộng Cảnh Bình Nguyên, đối mặt nguy cơ như vậy, thậm chí có cường giả của Vô Lượng Sơn kéo tới, Diệp thiếu cũng có thể gặp dữ hóa lành, để mọi người chuyển nguy thành an, như vậy Huyền Vực lại tính là gì?
Bọn họ tuyệt không tin, ngay cả đám người Lâm Bác cũng có thể bình yên trở về, Diệp thiếu đột phá đến Vũ Hoàng lại chết ở địa phương đó.
Nhưng Diệp Huyền tạm thời không trở về là sự thực, bọn họ tin tưởng Diệp Huyền còn không có chuyện gì, chỉ là hiểm cảnh hiện nay phải nghĩ biện pháp giải trừ.
Tả Viễn nhìn đám người Cát Phác Tử kiên định, trong lòng thầm giật mình, không hiểu bọn họ đối với Diệp Huyền tại sao lại có niềm tin kiên định như thế.
Hắn ngưng tiếng nói:
– Mặc dù ta là Thiên Đô Phủ Hồn Sư tháp tháp chủ, Úy Trì gia không dám làm gì ta, thế nhưng cũng chỉ có thể tạm thời bảo vệ các ngươi, một khi chờ Úy Trì gia Úy Trì Hóa Đức thương thế khỏi hẳn, hung hăng đi đến, chỉ sợ ta nói cũng sẽ không nghe, đến lúc đó chỉ sợ chư vị cũng nguy hiểm.
– Chúng ta rõ ràng.
Đám người Tô Tú Nhất đều gật đầu, thân phận của Tả Viễn, chỉ có thể để bọn họ tạm thời an toàn, này là bởi vì Úy Trì Hóa Đức kia rơi vào bế quan chữa thương, một khi thương thế của Úy Trì Hóa Đức khỏi hẳn, lấy tính cách của Úy Trì gia, tuyệt đối sẽ không tha thứ bọn họ.
– Như vậy chúng ta nhất định phải ở trước khi thương thế của Úy Trì Hóa Đức khôi phục, rời đi Thiên Đô Phủ.
Tô Tú Nhất đột nhiên nói.
– Rời đi nơi này?
Tất cả mọi người ngẩn ra, bọn họ thật vất vả ở Thiên Đô Phủ đặt xuống gia nghiệp to lớn, lẽ nào liền như thế rời đi?
Nhưng mà mọi người đều biết, kế sách hiện nay bọn họ ngoại trừ rời đi, căn bản là không có biện pháp khác, Úy Trì gia mạnh mẽ căn bản không phải Huyền Quang Các bọn họ có thể chống đối.
– Chúng ta có thể đi nơi nào?
Mọi người trở nên trầm mặc, thiên địa mênh mông, bọn họ trước liền bị Vô Lượng Sơn từ Mộng Cảnh Bình Nguyên đuổi ra, ai biết hiện tại phải rời Thiên Đô Phủ, thiên địa to lớn, nơi nào mới là nơi dung thân của bọn họ?
– Nếu như các ngươi muốn rời đi, lão phu đúng là có mấy bằng hữu, có thể để cho các ngươi đi thành trì của bọn họ.
Tả Viễn mở miệng nói, thân là Thần Đô Luyện Hồn đại sư, hắn giao tiếp vẫn có chút rộng.
– Vậy thì định như thế.
Tô Tú Nhất đánh nhịp quyết định.
Chợt hắn nhìn về phía Ưng Nhãn Hoàng Khâu Vô Song cùng Dương Tu.
– Hai vị, các ngươi vốn không phải người Huyền Quang Các ta, cũng vừa mới gia nhập Huyền Quang Các không bao lâu, Úy Trì gia tộc chưa chắc sẽ căm thù các ngươi, nếu như các ngươi muốn lưu lại, chúng ta sẽ không có bất kỳ dị nghị, dù sao lấy tính cách của Úy Trì gia, là chắc chắn sẽ không để chúng ta an toàn rời đi.
Tô Tú Nhất thành tâm nói.
Khâu Vô Song cùng Dương Tu vốn là cường giả Thiên Đô Phủ, trong đó Dương Tu là Luyện Hồn đại sư, chỉ cần hắn đồng ý thoát ly Huyền Quang Các, Úy Trì gia chưa chắc sẽ xuống tay với bọn họ.
– Tô Tú Nhất, ngươi lời này là có ý gì, nếu lão phu gia nhập Huyền Quang Các, liền không phải hạng người ham sống sợ chết gì.
Không ngờ Khâu Vô Song trực tiếp cao giọng nói, hiển nhiên là đối với Tô Tú Nhất nói cực kỳ bất mãn.
– Ưng Nhãn Hoàng hắn nói không sai, nếu tại hạ làm thị vệ của Diệp thiếu, liền không có đạo lý gặp nạn rời đi, người đề cử lão phu Tả Viễn tháp chủ vẫn còn ở nơi này, chư vị làm như vậy cũng quá không đem chúng ta là một phần tử của Huyền Quang Các a?
Dương Tu cũng hào hiệp nở nụ cười, ánh mắt coi nhẹ sinh tử.
– Ha ha, là ta sai.
Tô Tú Nhất cũng nở nụ cười.
Nếu làm ra quyết định, đám người Tô Tú Nhất rất nhanh liền chấp hành, Huyền Quang Các ở bề ngoài cũng không có dị động gì, kì thực các loại vật liệu đỉnh cấp đã bị bọn họ ở trong bóng tối điều động, còn một ít sản nghiệp khác, có thể vứt liền vứt.
Chỉ là làm sao rời đi, lại trở thành một tiêu điểm mọi người tranh luận.
Có người nói, nên tập thể hành động, như vậy lẫn nhau trong lúc đó cũng có thể chiếu ứng.
Cũng có người nói, nên phân tán hành động, như thế coi như bị Úy Trì gia tộc phát hiện, cũng sẽ không tổn thất toàn bộ nhân viên.
Dù sao Úy Trì gia tộc sẽ không ngốc như vậy, có thể sẽ phòng bị bọn họ đào tẩu, bố trí cơ sở ngầm cùng nhân viên giám thị.
Hai loại thuyết pháp này đều có lý, ngay thời điểm hai phe do dự không quyết định, Huyền Quang Các lại đột nhiên nhận được một tin tức bí mật của Tiêu gia.
Tiêu gia chuẩn bị ở sau ba ngày, thông qua một đường hầm không gian bí mật rời Thiên Đô Phủ, nếu Huyền Quang Các có ý định rời đi, có thể cùng Tiêu gia hành động.
Tin tức này, để đám người Tô Tú Nhất giật nảy cả mình.
Tiêu gia, là một trong hai đại hàng đầu gia tộc của Thiên Đô Phủ, bọn họ dĩ nhiên cũng có chuẩn bị di chuyển, có thể thấy được thế cuộc của Thiên Đô Phủ đã nghiêm túc đến trình độ nào.
Mà tin tức trong mật thư của Tiêu gia, lại làm cho đám người Tô Tú Nhất kinh hỉ.
Tiêu gia dĩ nhiên ở Thiên Đô Phủ nắm giữ một đường hầm không gian bí mật, chuyện này quả thật là quá tốt rồi.
Bọn họ nguyên bản còn đang vì làm sao rời Thiên Đô Phủ mà không bị Úy Trì gia phát hiện khổ não, tin tức này quả thực là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1378: Chờ Đợi Đã Lâu (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1379: Chờ Đợi Đã Lâu (2)
Mà bây giờ, Vân Ngạo Tuyết các nàng cũng đều đột phá đến Vũ Vương, thậm chí bước vào nhị trọng, nhưng vừa nghĩ tới giờ khắc này các nàng muốn rời khỏi, mà Diệp Huyền không rõ sống chết, trong lòng Vân Ngạo Tuyết thấp thỏm không ngớt, tràn ngập lo lắng.
– Vân Ngạo Tuyết, ngươi yên tâm đi, Diệp thiếu tuyệt sẽ không sao, hơn nữa chúng ta sẽ ven đường bố trí ký hiệu, sau khi hắn trở về, hoàn toàn có thể căn cứ ký hiệu tìm tới chúng ta, huống chi, sau khi Tả Viễn tháp chủ đưa chúng ta rời đi, cũng sẽ một lần nữa tọa trấn Hồn Sư tháp, Diệp thiếu cũng có thể thông qua hắn biết tin tức của chúng ta.
Dược lão trấn an Vân Ngạo Tuyết nói, như đang thuyết phục nàng, vừa giống như là đang thuyết phục mình.
– Được rồi, chư vị chú ý, lão phu lập tức mở ra Truyền Tống trận.
Lúc này thanh âm của Tiêu Vô Tẫn đột nhiên ở bên tai tất cả mọi người vang lên.
Sau một khắc …
Vù!
Một nguồn lực lượng vô hình đột nhiên bao phủ ra, bao vây lấy tất cả mọi người trên đại điện Truyền Tống trận.
Trong này, thành viên trọng yếu của Tiêu gia tổng cộng có gần 200 người, bên trong bao quát đại đa số cường giả cùng một ít con cháu đích tôn của Tiêu gia.
Còn đệ tử Tiêu gia phổ thông bọn họ cũng không thể ra sức, chờ sau khi bọn hắn rời đi, một vị trưởng lão lưu thủ sẽ phân phát tất cả mọi người.
Còn lại những người kia đều là đệ tử bình thường của Tiêu gia, một ít nhân viên ngoại vi, coi như Úy Trì gia lại tàn nhẫn, cũng không đến nỗi chém tận giết tuyệt.
Ngoài ra, nhân viên của Huyền Quang Các cũng gần hơn bốn mươi người.
Trong đó từ Mộng Cảnh Bình Nguyên tới có gần ba mươi người, còn lại đều là như Khâu Vô Song, Dương Tu, Tương Hoa Vinh… ở Thiên Đô Phủ chiêu mộ được.
Một trận ánh sáng mông lung sáng lên, mọi người trong cung điện trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi, mà bởi vì nhân số truyền tống đến cực hạn.
Đùng!
Truyền Tống trận trong cung điện cũng thuận theo phá tan, trở thành một phế trận.
Cái này cũng là Tiêu Vô Tẫn đã sớm lưu lại chuẩn bị, coi như Úy Trì gia tìm tới chỗ này, cũng không cách nào thông qua Truyền Tống trận lần theo.
Trong Truyền Tống trận, đám người Tô Tú Nhất chỉ cảm thấy một trận cảm giác hôn mê mãnh liệt truyền đến, mấy tức sau, dưới chân bọn họ đột nhiên trầm xuống, giẫm đến một khối nham thạch cứng rắn.
Hô!
Cuồng phong lạnh lẽo thổi tới, thổi áo bào trên người bọn hắn vang lên ào ào.
Trong bầu trời đêm, chòm sao lấp loé.
Phóng tầm mắt nhìn tới, bốn phía là núi non hoang vu.
– Ha ha, đi ra, chúng ta rốt cục đi ra.
– Nơi này là cánh đồng hoang vu ở ngoài Thiên Đô Phủ, khoảng cách Thiên Đô Phủ gần vạn dặm.
– Quá tốt rồi, nếu Úy Trì gia biết chúng ta đã rời Thiên Đô Phủ, phỏng chừng sẽ trực tiếp tức đến ngất đi.
– Hừ, liền để Úy Trì gia kia trước tiên càn rỡ một hồi, một ngày nào đó Tiêu gia ta nhất định sẽ lại trở về, một lần nữa khống chế Thiên Đô Phủ.
Hô hấp gió lạnh trên cánh đồng hoang, mọi người đều hưng phấn gọi lên.
Bình yên đi tới cánh đồng hoang vu, điều này đại biểu bọn họ đã thoát ly phạm vi thế lực của Úy Trì gia tộc, lúc này coi như Úy Trì gia phát hiện bọn họ rời đi Thiên Đô Phủ cũng không làm nên chuyện gì.
Nhưng vào lúc này …
– Ha ha, chư vị Tiêu gia cùng Huyền Quang Các, bổn Đế chờ đợi đã lâu.
Một âm thanh vang dội bá đạo, ở trong đêm tối đột nhiên vang lên, như sấm sét giữa trời quang, vang vọng toàn bộ cánh đồng hoang vu.
Một luồng khí tức đáng sợ, ở trong thiên địa này tràn ngập ra, bao phủ lại tất cả mọi người.
– Cái gì?
– Thanh âm này là…
– Úy Trì Hóa Đức.
Tất cả mọi người sắc mặt ngơ ngác, dồn dập lộ ra vẻ hoảng sợ.
Chỉ thấy cách đó không xa, trong một khe núi, đột nhiên lướt ra từng bóng người, những bóng người này trên người tất cả đều toả ra khí tức đáng sợ, lít nha lít nhít, mỗi một cái tu vi đều cực kỳ đáng sợ.
Trong đó đầu lĩnh chính là một lão giả thân hình khô gầy, đôi mắt sáng sủa có thần, trên mặt mang theo tà ý tàn nhẫn, hí ngược nhìn mọi người.
Trên người hắn, toả ra một luồng khí tức đáng sợ, cả người phảng phất như duy nhất của thế giới này, ánh sáng ngôi sao cũng bị che lấp, ở dưới khí tức đáng sợ này, một ít cường giả Vũ Hoàng ở đây hoàn toàn cảm giác trong lòng hồi hộp, mà Vũ Vương càng yếu hơn thậm chí ngay cả hô hấp cũng cảm thấy vô cùng khó khăn.
Người này chính là Úy Trì gia tộc lão tổ, cường giả Cửu Thiên Vũ Đế, Úy Trì Hóa Đức.
Mà sau lưng hắn, đứng rất nhiều cường giả của Úy Trì gia, Úy Trì Năng mấy ngày trước ở Huyền Quang Các trắng trợn hung hăng cũng có mặt, khóe miệng mang theo nụ cười trào phúng.
Càng làm cho mọi người hoảng sợ chính là, ngoại trừ cường giả Úy Trì gia, mấy người Chu gia Chu Việt Đình lão tổ cũng đứng ở sau lưng Úy Trì Hóa Đức, vẻ mặt cung kính, hiển nhiên không biết lúc nào đã thần phục ở dưới trướng Úy Trì gia.
– Úy Trì Hóa Đức này không phải đang bế quan sao, tại sao lại ở chỗ này?
Tất cả mọi người sắc mặt tái nhợt, trong lòng đột nhiên trầm xuống.
Bao quát đám người Tiêu Vô Tẫn, Tiêu Thương Lan ở bên trong, đều là sắc mặt khó coi.
Bọn họ làm sao cũng không nghĩ tới, mình nhọc nhằn khổ sở rời đi Thiên Đô Phủ, nhưng tương đương với tự chui đầu vào lưới.
– Ha ha, bế quan? Tiêu Vô Tẫn gia chủ, ngươi nghe ai nói bổn Đế đang bế quan, so với bế quan, tiêu diệt Tiêu gia dư nghiệt ngươi mới là bổn Đế cần làm nhất.
Úy Trì Hóa Đức cười lạnh:
– Nếu Tiêu gia các ngươi vẫn ở Thiên Đô Phủ, bị vướng bởi quy củ của Thiên Đô Phủ, lão phu cũng chưa chắc thật dám tùy ý ra tay với các ngươi, không ngờ tất cả các ngươi lại chạy ra ngoài Thiên Đô Phủ, vậy thì thật là tốt, chỉ cần bổn Đế ở đây giết chết hết thảy bọn ngươi, như vậy toàn bộ Thiên Đô Phủ tự nhiên tất cả đều nắm giữ ở trong lòng bàn tay bổn Đế, ha ha ha.
– Ngươi…
Sắc mặt của Tiêu Vô Tẫn tái xanh, ánh mắt tức giận không thôi.
Mà những đệ tử khác của Tiêu gia, cũng biểu hiện tao loạn, hoảng loạn không ngớt.
– Úy Trì gia này làm sao biết vị trí Truyền Tống trận của Tiêu gia chúng ta?
– Thời gian chúng ta rời đi vẫn là tuyệt mật, người của Úy Trì gia xảo thủ ở chỗ này như thế, tất nhiên là có người tiết lộ tin tức.
– Huyền Quang Các, nhất định là Huyền Quang Các.
Một ít đệ tử Tiêu gia ở sau khi hoảng loạn, lập tức phát hiện không đúng, dồn dập đem đầu mâu chỉ về phía đám người Tô Tú Nhất, biểu hiện phẫn nộ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1380: Liều Mạng Tranh Đấu (1)
Tô Tú Nhất ánh mắt lạnh lùng, lạnh giọng nói:
– Chư vị Tiêu gia, tin tức tuyệt đối không phải Huyền Quang Các ta lan truyền ra, mặc dù Huyền Quang Các ta biết thời gian mọi người rút đi, nhưng căn bản không biết địa điểm Truyền Tống trận, làm sao sớm báo cho Úy Trì gia tiến hành chặn lại?
Tiêu gia đệ tử đều sững sờ.
Đúng a.
Mặc dù Huyền Quang Các biết thời gian rút đi, thế nhưng ở trước khi rút đi, bọn họ căn bản chưa từng thấy Truyền Tống trận, lại há sẽ biết địa điểm Truyền Tống trận truyền tống.
– Đến cùng là ai?
Ánh mắt của Tiêu Vô Tẫn lạnh lùng nghiêm nghị, mạnh mẽ quét về phía mấy vị trưởng lão hạch tâm của Tiêu gia.
Đường hầm không gian vô cùng trọng yếu, toàn bộ Tiêu gia người biết được cũng không nhiều, ngoại trừ hắn cùng Tiêu Thương Lan, cũng chỉ có vài tên trưởng lão hạch tâm bát giai nhị trọng đỉnh phong mới biết.
Có thể tiết lộ tin tức, cũng chỉ có mấy người này.
– Đừng suy đoán.
Úy Trì Hóa Đức xì cười một tiếng:
– Ngươi cho rằng tin tức CủA Tiêu gia ngươi, liền thật sự tuyệt mật như vậy sao? Tiêu gia chủ, ngươi bây giờ nên suy nghĩ, là chết như thế nào, mới có thể làm cho ngươi chết càng có phong độ một ít, ha ha ha.
Úy Trì Hóa Đức cất tiếng cười to, sau đó trong ánh mắt đột nhiên bắn ra lệ mang như sài lang.
– Tất cả mọi người nghe lệnh, giết cho ta, không giữ lại ai!
Úy Trì Hóa Đức vung mạnh tay lên, sát khí ngập trời vào đúng lúc này điên cuồng phân tán, giống như uông dương dâng trào, bao phủ thiên địa.
– Giết!
Phía sau Úy Trì Hóa Đức, hết thảy cường giả của Úy Trì gia cùng Chu gia dốc toàn bộ lực lượng, từng cái từng cái đánh ra huyền Binh, điên cuồng chém giết tới.
– Úy Trì Hóa Đức, dừng tay!
Trong đám người, Tả Viễn tháp chủ phóng lên trời, bỗng nhiên gầm lên.
– Hóa ra là Tả Viễn tháp chủ?
Úy Trì Hóa Đức ánh mắt lạnh lùng nói:
– Tả Viễn tháp chủ, việc này là các thế lực lớn trong Thiên Đô Phủ ta xung đột, cùng Hồn Sư tháp ngươi không có nửa phần quan hệ, ta xin khuyên Tả Viễn tháp chủ ngoan ngoãn lui sang một bên, không muốn liên luỵ vào xung đột của Thiên Đô Phủ, nếu không đao kiếm không có mắt, nếu thương tổn Tả Viễn tháp chủ, bổn Đế quản không được.
– Đều giết cho ta!
Giữa bầu trời, vẻ mặt của Úy Trì Hóa Đức bất biến, cao giọng quát chói tai.
Việc này quan hệ đến Úy Trì gia khống chế Thiên Đô Phủ, Úy Trì Hóa Đức lại sao lại bởi vì Tả Viễn mà có chút thay đổi, chỉ cần hắn không xuống tay với Tả Viễn, coi như sau đó Tả Viễn bẩm báo Thần Đô, cũng không làm gì được Úy Trì Hóa Đức hắn.
So với đắc tội một Luyện Hồn đại sư thất giai đỉnh phong, đồ diệt Tiêu gia, triệt để khống chế Thiên Đô Phủ chỗ tốt thật là lớn hơn nhiều.
Cùng lúc đó, trong cơ thể hắn đột nhiên thả ra một luồng lĩnh vực kinh người.
Vù!
Lĩnh vực đáng sợ bao phủ khắp nơi, hết thảy cường giả của Tiêu gia cùng Huyền Quang Các đều cảm giác được thân thể trầm xuống, Huyền Nguyên trong cơ thể bị điên cuồng áp chế.
Một ít Vũ Hoàng nắm giữ vực giới còn tốt, chí ít có thể điều động không ít Huyền Nguyên, mà một ít võ giả tu vi vẻn vẹn ở Vũ Vương thậm chí càng thấp hơn, chỉ cảm thấy cả người bị một ngọn núi lớn ngăn chặn, ngay cả nhúc nhích cũng không thể nhúc nhích mảy may.
Trái lại Úy Trì gia cùng cường giả Chu gia, ở dưới Cửu Thiên lĩnh vực bao phủ, ra tay không bị hạn chế chút nào, điên cuồng chém giết mà tới.
– Xem ra hôm nay một hồi tử chiến là khó tránh khỏi.
Trên mặt đám người Tô Tú Nhất, giờ khắc này đã khôi phục yên tĩnh, có chỉ là chiến ý vô tận.
Từ khi Úy Trì Hóa Đức xuất hiện, bọn họ đã biết, ngày hôm nay bọn họ muốn sống xác suất đã thấp đến cực hạn.
– Tô Tú Nhất, chư vị, là Tiêu gia ta liên luỵ các ngươi.
Tiêu Vô Tẫn nhìn đám người Tô Tú Nhất cay đắng nở nụ cười.
– Tiêu gia chủ nói gì vậy, ngày hôm nay coi như Huyền Quang Các ta không cùng các ngươi rời đi, Úy Trì gia cũng tuyệt sẽ không bỏ qua cho chúng ta, chỉ có điều sớm muộn mà thôi, huống chi, bây giờ chúng ta nhiều người như vậy, cũng chưa chắc không có sức đánh một trận.
Tô Tú Nhất cười nhạt, đối mặt tử vong, hắn trái lại hào hiệp.
Ngược lại đã không trốn được, vậy thì chiến một trận đi, Cửu Thiên Vũ Đế sao? Đại lục đỉnh phong, Tô Tú Nhất hắn đời này còn chưa từng gặp, ngày hôm nay liền mở mang, Cửu Thiên Vũ Đế trong truyền thuyết đến tột cùng có năng lực gì.
Ầm!
Thời khắc này, Tiêu gia Tiêu Vô Tẫn, Tiêu Thương Lan, Huyền Quang Các Tô Tú Nhất, Dương Tu, Khâu Vô Song, Cát Phác Tử, Cửu Trần, Dược lão, Đông lão… trong cơ thể đều phóng ra chiến ý cùng sát cơ vô tận.
Đại trượng phu, chiến chết, máu nhuộm đất vàng, chỉ đến như thế.
Đám người Tô Tú Nhất duy nhất không bỏ xuống được, là rất nhiều học viên tuổi trẻ của Lam Quang học viện, bọn họ là hi vọng tương lai của Huyền Quang Các, không nên chết ở chỗ này như thế.
– Hết thảy đệ tử của Huyền Quang Các nghe lệnh, một khi chiến đấu bắt đầu, các ngươi lập tức phân tán rời đi, không cho sai lầm, có nghe hay không.
Trong cơ thể Tô Tú Nhất khí tức bát giai nhị trọng đỉnh phong điên cuồng phóng thích, vực giới mạnh mẽ gian nan chống lại lĩnh vực của Úy Trì Hóa Đức, đồng thời lạnh lùng nghiêm nghị hét lớn, ở trong đầu óc của đám người Vân Ngạo Tuyết vang vọng.
– Tô tiền bối, chúng ta…
Sắc mặt bọn họ dồn dập đại biến, truyền âm nói.
– Cái gì cũng đừng nói, đây là mệnh lệnh.
Tô Tú Nhất quát lạnh một tiếng, trong tay hắn đột nhiên xuất hiện mấy viên đan dược, nuốt vào trong bụng, những đan dược này, chính là lúc trước Diệp Huyền để lại Huyền Quang Các, mỗi một viên đều giá trị kinh người, nhưng hôm nay đối diện với bước ngoặt sinh tử, những đan dược này không dùng, lẽ nào chết rồi còn để cho Úy Trì gia sao?
Ầm!
Đan dược vào thể, khí tức trên người Tô Tú Nhất điên cuồng tăng vọt, tiếp cận bát giai tam trọng.
– Ha ha ha.
Đám người Cát Phác Tử cũng điên cuồng cười to, dùng đan dược, liều lĩnh sử dụng tới vực giới của mình, nỗ lực cho những người trẻ tuổi giảm nhẹ hơn một chút áp lực.
Không chỉ bọn họ, đám người Tiêu gia Tiêu Vô Tẫn cùng Tiêu Thương Lan cũng điên cuồng phóng thích khí tức trong cơ thể, đối mặt Úy Trì gia cùng cường giả Chu gia điên cuồng tiến công, không hề sợ hãi.
Song phương dòng người cấp tốc tiếp cận, chợt …
Ầm ầm!
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang vang vọng đất trời, một trận đại chiến liền như vậy bạo phát, bốn phe thế lực trong lúc đó điên cuồng chiến đấu cùng nhau.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










