[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 128 : Hiên Viên Lô (1) (c1271-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1271: Hiên Viên Lô (1)
Chiến Thương vốn đang ở một bên xem trò vui, bị Diệp Huyền gọi như thế, nhất thời ngẩn ra, chỉ là hắn vừa nghĩ tới thân phận hiện tại của mình, chỉ có thể bất đắc dĩ nhào tới.
Ầm!
Thừa dịp Chiến Thương cùng quái vật kia giao thủ, Diệp Huyền nhân cơ hội lui ra, Sinh Mệnh Võ Hồn lặng yên vận chuyển, thương thế trên người trong khoảnh khắc khỏi hẳn, sau đó đứng ở một bên.
– Tề Thừa, chút chuyện nhỏ này liền giao cho ngươi, chờ Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân giải quyết một quái vật khác, tự nhiên sẽ đến giúp ngươi.
Diệp Huyền từ tốn nói, ở một bên nghỉ ngơi.
Ta phốc!
Chiến Thương tức giận đến lão huyết suýt chút nữa phun ra, sắp tức đến bể phổi rồi, quái vật này nhìn chằm chằm rõ ràng là tiểu tử Huyền Diệp kia, dựa vào cái gì để ta đi liều mạng?
Chỉ là hiện tại thân phận của hắn là tôi tớ của Diệp Huyền, quả thực là ngay cả phản bác cũng không thể phản bác, chỉ có thể kìm nén đầy bụng tức giận, cùng quái vật kia quấn quýt lấy nhau.
Vù vù!
Từng đạo từng đạo sương mù màu đen quanh quẩn, không thể không nói, thực lực của Chiến Thương hết sức kinh người, dĩ nhiên ở dưới quái vật này công kích không hề rơi xuống hạ phong một chút nào.
Một bên, Huyết Kiếm Vũ Đế tiêu hao mười mấy hô hấp, rốt cục đánh đối thủ thành mảnh vỡ, lúc này mới đi tới trước mặt Chiến Thương, ầm ầm mấy lần, một quái vật khác cũng nổ tung thành vô số mảnh vỡ rơi xuống.
– Đa tạ Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân ra tay giúp đỡ.
Diệp Huyền ở một bên nhàn nhã nghỉ ngơi lúc này mới mỉm cười tiến lên chắp tay nói.
– Ha ha, dễ như ăn cháo.
Huyết Kiếm Vũ Đế khách khí nói, trong ánh mắt có một tia tinh mang lóe lên một cái rồi biến mất.
Trong lòng hắn đối với thực lực của Diệp Huyền cùng Chiến Thương, cũng âm thầm hoảng sợ.
Sức phòng ngự của quái vật màu đen cực kỳ kinh người, tuyệt đối vượt qua Vũ Hoàng tam trọng phổ thông, mà lực công kích, cũng cực kỳ kinh người, chí ít tương đương với Vũ Hoàng tam trọng.
Lấy thực lực của hắn, một khi sử dụng tới tuyệt học, tất nhiên có thể ở ngăn ngắn mấy hô hấp giải quyết chiến đấu, sở dĩ hắn tiêu hao lâu như vậy, một trong số đó là vì quan sát quái vật màu đen, thứ hai cũng là vì thăm dò thực lực của Diệp Huyền cùng Chiến Thương.
Bây giờ nhìn thấy Diệp Huyền cùng Chiến Thương chiến đấu với quái vật màu đen, dĩ nhiên không rơi xuống hạ phong, không nhịn được cũng lấy làm kinh hãi.
Chiến Thương còn tốt, dù sao tu vi đã là Vũ Hoàng nhị trọng, mà Diệp Huyền một Vũ Vương nhị trọng, càng có thể ngăn cản quái vật màu đen một đòn bất tử, còn có thể thong dong lui lại, cho Huyết Kiếm Vũ Đế kinh hãi cự lớn.
– Người này không hổ là Vô Lượng Sơn thiếu chủ, thực lực này không khỏi cũng quá nghịch thiên đi.
Trong lòng Huyết Kiếm Vũ Đế âm thầm chấn động.
– Đây là một loại thượng cổ khôi lỗi nào đó, có điều không phải Nhân tộc chúng ta luyện chế.
Diệp Huyền tự nhiên không quan tâm tâm tư của Huyết Kiếm Vũ Đế, mà đi tới trước mảnh vỡ, cẩn thận quan sát.
Kết cấu trong cơ thể những quái vật màu đen này vô cùng tinh diệu, do các loại vật liệu hữu cơ kết hợp, mặt trên điêu khắc từng hoa văn quỷ dị phức tạp, khác biệt với trận văn luyện kim phổ thông, làm cho người ta có một loại cảm giác không chỗ xuống tay.
Này hiển nhiên không phải vật phẩm nhân tộc luyện kim có thể có được.
Huyết Kiếm Vũ Đế kinh ngạc:
– Chẳng lẽ thiếu hiệp vẫn là một Luyện Khí đại sư?
Diệp Huyền cười cợt:
– Chỉ là hơi có liên quan mà thôi.
Hắn thu hết thảy tài liệu trên mặt đất vào không gian giới chỉ, cười nói:
– Nếu Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân không ngại, những hài cốt này ta liền lấy đi.
– Thiếu hiệp cứ việc cầm.
Huyết Kiếm Vũ Đế rất hào phóng vung tay.
Nhưng trong lòng Chiến Thương thì âm thầm cười gằn:
– Khà khà, những cái này là Linh Ma khôi lỗi của Linh Ma tộc, chỉ bằng tiểu tử ngươi cũng muốn tìm hiểu, quả thực là ý nghĩ hảo huyền.
Sau khi giải quyết hai khôi lỗi, Huyết Kiếm Vũ Đế quay về cửa đá oanh kích, cấm chế trên cửa đá lập tức dập dờn, ở dưới Huyết Kiếm Vũ Đế công kích không ngừng suy yếu.
Trong lòng Diệp Huyền hơi động, đột nhiên nói:
– Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân, ta xem Huyền Nguyên ngươi vận chuyển, tựa hồ không quá trôi chảy, lẽ nào thời điểm Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân đột phá bị thương gì?
Diệp Huyền mở miệng không quan trọng lắm, nhưng vừa hỏi, thân thể của Huyết Kiếm Vũ Đế đột nhiên chấn động, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.
– Ngươi, ngươi là làm sao thấy được?
Huyết Kiếm Vũ Đế biểu hiện khiếp sợ.
– Này có cái gì không thấy được.
Diệp Huyền cười nhạt nói:
– Cường giả Cửu Thiên Vũ Đế, đăng lâm võ đạo đỉnh phong, Huyền Nguyên trong cơ thể đã hóa nguyên làm một, hầu như cuồn cuộn không dứt, kết hợp Huyền Thức cùng áo nghĩa không gian, càng có thể hình thành không gian lĩnh vực, có thể nói trôi chảy như thường, vạn nguyên hợp nhất, nhưng thiếu gia ta quan sát Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân ngươi, trong lúc phất tay, tuy Huyền Nguyên cũng cực kỳ trôi chảy, nhưng lại có một loại cảm giác ngừng ngắt không cách nào truyền lời, tình huống như thế, vô cùng hiếm thấy, ngoại trừ đột phá thương tổn võ đạo bản nguyên ra, thiếu gia ta còn không nghĩ ra khả năng gì khác.
Tuy kiếp trước Diệp Huyền không thể bước vào Cửu Thiên Vũ Đế, nhưng đối với Cửu Thiên Vũ Đế hiểu rõ, thậm chí còn vượt lên đại đa số cường giả Vũ Đế.
Lúc trước Huyết Kiếm Vũ Đế xuất thủ, hắn nhạy cảm cảm giác đến Huyền Nguyên của đối phương, tựa hồ có chút ngừng ngắt.
– Ngươi. . .
Huyết Kiếm Vũ Đế cả kinh nói.
– Không sai, bổn Đế xác thực là ở thời điểm đột phá bị thương, nhưng ngươi một Vũ Vương, làm sao có thể nhìn ra Huyền Nguyên của bổn Đế vận chuyển ngừng ngắt?
– Ha ha.
Diệp Huyền sờ mũi.
– Kỳ thực thiếu gia ta là một Luyện Dược Sư.
Huyết Kiếm Vũ Đế cười khổ liếc mắt nhìn Diệp Huyền, hắn đã bị Diệp Huyền liên tiếp triển lộ ra thân phận làm bối rối.
Người này cũng quá biến thái đi, không chỉ tuổi trẻ như thế cũng đã là Vũ Vương nhị trọng, tu vi càng có thể đối kháng Vũ Hoàng, càng biến thái chính là, lại còn là một Luyện Dược Sư.
Huyết Kiếm Vũ Đế bất đắc dĩ nở nụ cười:
– Thiếu hiệp có chỗ không biết, bổn Đế đột phá Cửu Thiên Vũ Đế, cũng không phải tu luyện đột phá, mà là dùng Đế Đạo Quả đột phá.
– Cái gì? Đế Đạo Quả?
Diệp Huyền không nhịn được kinh ngạc thốt lên, Đế Đạo Quả là một loại linh dược vô cùng hiếm thấy, cấp bậc có thể nói cửu giai cực phẩm, ở toàn bộ Thiên Huyền đại lục cũng cực sự hiếm thấy, có thể nói là vài loại nghịch thiên nhất trong linh dược cửu giai.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1272: Hiên Viên Lô (2)
Hơn nữa Đế Đạo Quả vô cùng ít ỏi, chỉ có ở một ít cấm địa trên Thiên Huyền đại lục mới xuất hiện, công hiệu của nó cũng rất đơn giản, có thể làm cho cường giả Vũ Hoàng lĩnh ngộ quy tắc Vũ Đế, tiến hành đột phá.
Diệp Huyền ngưng tiếng nói:
– Đế Đạo Quả xác thực có thể làm cho Vũ Hoàng đỉnh phong đột phá Cửu Thiên Vũ Đế, nhưng nhất định phải thông qua tế luyện, luyện chế thành Đế Đạo Đan mới có thể dùng, bằng không đơn thuần Đế Đạo Quả cũng không ẩn chứa toàn bộ Vũ Đế quy tắc, một khi trực tiếp dùng, tất nhiên sẽ dẫn đến lĩnh ngộ võ đạo quy tắc không hoàn toàn, làm cho võ đạo bản nguyên bị hao tổn, như vậy, coi như đột phá đến Cửu Thiên Vũ Đế, cả đời cũng chỉ có thể dừng lại ở đây, không cách nào có chút tiến thêm.
Chỉ có điều theo thiếu gia ta hiểu rõ, bây giờ trên đại lục, Luyện Dược Sư có thể luyện chế Đế Đạo Đan cực kỳ ít ỏi, e sợ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Huyết Kiếm Vũ Đế khắp khuôn mặt là vẻ khổ sở:
– Năm đó Bổn Đế cũng bởi vì như vậy, mới trực tiếp dùng Đế Đạo Quả, cuối cùng dẫn đến võ đạo bản nguyên bị hao tổn, bởi vậy Huyền Nguyên vận chuyển trong lúc đó, mới sẽ có một ít đình trệ, sau đó bổn Đế cũng đi tìm không ít Luyện Dược Sư, nhưng không có một cái có thể chữa trị võ đạo bản nguyên của bổn Đế.
Diệp Huyền nghe xong, lặng lẽ không nói, một lát sau, hắn mới lẩm bẩm nói:
– Dùng Đế Đạo Quả tạo thành quy tắc không hoàn toàn, xác thực vô cùng khó giải quyết, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có cách nào.
– Cái gì? Ngươi có biện pháp?
Thân thể của Huyết Kiếm Vũ Đế chấn động mạnh, khiếp sợ nhìn về phía Diệp Huyền.
Diệp Huyền sờ mũi.
– Ta biết vài loại biện pháp, có điều thiếu gia ta hiện tại mới là Luyện Dược Sư thất phẩm, mà vài loại biện pháp kia đại đa số đều cần Luyện Dược Sư cửu phẩm mới có thể hoàn thành, coi như một loại đơn giản nhất, cũng cần bát phẩm, thiếu gia ta hiện tại còn kém một chút.
Hắn cũng không phải ăn nói linh tinh, mà là trực tiếp thông qua Đế Đạo Quả thăng cấp quy tắc không hoàn toàn, muốn giải quyết xác thực vô cùng khó khăn, lấy tu vi của hắn bây giờ, còn căn bản không làm được, chỉ có bước vào bát phẩm, mới có khả năng thử nghiệm.
– Ngươi nói chính là thật sự?
Huyết Kiếm Vũ Đế vẫn còn có chút khó có thể tin.
Diệp Huyền cười nói:
– Ta lừa ngươi làm chi, không nói những cái khác, trong đan dược bát phẩm thì có một loại Hóa Đạo Đan cực kỳ hiếm thấy, chủ tài của nó là chuyên môn dùng để bù đắp quy tắc cho Đạo Tắc Quả, nếu như có thể tìm tới loại trái cây này, đồng thời luyện chế ra Hóa Đạo Đan, không có gì bất ngờ xảy ra liền có thể chữa trị võ đạo bản nguyên tổn thương của ngươi.
– Đạo Tắc Quả?
Huyết Kiếm Vũ Đế lẩm bẩm, nhưng biểu hiện cực kỳ kích động.
Hắn mơ hồ nghe nói qua trên Thiên Huyền đại lục là có một loại linh dược như thế.
Lúc này hắn là thật sự kích động, song quyền mạnh mẽ xiết chặt, nắm đến đốt ngón tay trắng bệch, không ngừng đi qua đi lại:
– Quá tốt rồi, quá tốt rồi, không biết đan dược này tiểu hữu có biết đan phương hay không?
Lúc này Huyết Kiếm Vũ Đế xưng hô cũng cải biến.
– Đan phương ta tự nhiên là biết, có điều ta cũng đã nói, Hóa Đạo Đan này chính là đan dược bát phẩm, lấy tu vi bây giờ của thiếu gia ta, còn không cách nào luyện chế, thứ hai, Hóa Đạo Đan này cũng là bí phương độc nhất của thiếu gia ta, e sợ không thể giao cho Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân.
– Này lão phu biết, lão phu không phải ý đó, lão phu chỉ là nghĩ nếu sau này tiểu hữu bước vào Luyện Dược Sư bát phẩm, có thể giúp lão phu luyện chế Hóa Đạo Đan hay không, mặc kệ tiểu hữu cần cái gì, chỉ cần lão phu lấy ra được, tuyệt đối lập tức dâng.
Tuy trở thành Cửu Thiên Vũ Đế đối với tán tu như Huyết Kiếm Vũ Đế mà nói, đã là thành công to lớn nhất nhân sinh, thế nhưng khi biết võ đạo bản nguyên bị hao tổn của mình còn có thể chữa trị, trái tim hắn lần thứ hai kích động lên.
– Ha ha, đến thời điểm đó tự nhiên dễ bàn.
Diệp Huyền cười nhạt, không đáp ứng, nhưng cũng không từ chối, nhưng nghe ngữ khí của hắn, tựa hồ rất có hi vọng.
Trong lòng Huyết Kiếm Vũ Đế cố nén kích động, tiếp tục oanh kích cấm chế, hắn hiển nhiên cũng biết chuyện như vậy không thể cưỡng cầu, trong đầu không ngừng suy nghĩ, nên làm gì lấy lòng Diệp Huyền.
Ầm!
Sau khi Huyết Kiếm Vũ Đế oanh kích nửa nén hương, cấm chế phía trước rốt cục ầm ầm phá nát, toàn bộ cửa đá mở ra, một thạch thất xuất hiện ở trước mặt ba người.
Trong thạch thất này vô cùng trống trải, mà ở trung gian thạch thất, có một bình đài, trên bình đài, bày đặt một lò luyện đan cổ điển, mặt trên điêu khắc các loại chim muôn tẩu thú, tỏa ra một loại khí tức hồn hậu.
– Dĩ nhiên là một lò luyện đan.
Diệp Huyền khiếp sợ đi vào, chất liệu của lò luyện đan này, thậm chí ngay cả hắn cũng nhận biết không ra, tuy không biết cấp bậc, nhưng vẻn vẹn từ tạo hình và khí tức, liền có thể nhìn ra đan lô này tuyệt đối không phải bình thường.
– Ha ha, không nghĩ tới trong thạch thất này dĩ nhiên là một lò luyện đan, tiểu hữu ngươi lại là Luyện Dược Sư, quả nhiên là hữu duyên, lò luyện đan này cho bổn Đế cũng vô dụng, không bằng liền cho tiểu hữu ngươi đi.
Không chờ Diệp Huyền mở miệng, Huyết Kiếm Vũ Đế đã lấy lò luyện đan xuống, trực tiếp đưa tới trước mặt Diệp Huyền.
Nếu như nói thân phận Vô Lượng Sơn thiếu chủ của Diệp Huyền, chỉ là để hắn thoáng kiêng kỵ, như vậy Diệp Huyền nói tới Hóa Đạo Đan, đã để hắn đối với Diệp Huyền có một loại tâm thái nịnh bợ.
– Ha ha, vậy thiếu gia ta liền cung kính không bằng tuân mệnh, Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân hậu ái như vậy, sau đó nếu như có dặn dò gì, thiếu gia ta tuyệt đối sẽ không chối từ.
Diệp Huyền cười híp mắt nói, trực tiếp nhận lấy lò luyện đan.
Lò luyện đan này, vô cùng lớn, cao tới nửa người, đặt ở trong tay cũng vô trầm trọng, lấy tu vi của Diệp Huyền dĩ nhiên suýt chút nữa thất thủ.
Ở vị trí lô khẩu, còn điêu khắc hai chữ nhỏ:
– Hiên Viên.
Lò luyện đan này gọi Hiên Viên lô sao? Trong lòng Diệp Huyền suy đoán, trực tiếp thu lò luyện đan vào không gian giới chỉ.
– Nhân tộc tiểu này tử cũng thật là vận may.
Chiến Thương ở một bên xem con mắt hừng hực, nhưng thân là “tôi tớ”, hắn chỉ có thể nhìn Diệp Huyền thu hồi lò luyện đan, mà “không dám” có chút ý kiến.
– Đi, chúng ta tiếp tục đi những nơi khác.
Có lần đầu thu hoạch, Huyết Kiếm Vũ Đế lập tức tràn đầy phấn khởi, ba người ra thạch thất, lần thứ hai bay về phía trước.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1273: Quần Hùng Đến (1)
Mà giờ khắc này, ở những nơi khác của không gian bí ẩn.
Các cường giả còn lại đang sưu tầm bảo vật, cũng phát hiện từng toà từng toà phế tích hoang vu, dưới đáy những phế tích này, có rất nhiều đường nối đồng dạng, lúc này dồn dập lướt vào trong đó.
Trong một thạch thất nào đó.
– Tiêu gia, đây là gia tộc gì, chưa từng nghe tới, trong gia tộc phổ thông dưới tam trọng của Huyền Vực, không có một ngàn cũng có tám trăm, chỉ là hai Vũ Hoàng tam trọng, ngoan ngoãn giao ra linh dược cửu giai, chúng ta tha cho ngươi khỏi chết, ta nghĩ các ngươi cũng không muốn ở đây làm lớn chuyện chứ?
Gần mười tên Vũ Hoàng đang hoàn toàn vây quanh năm tên Vũ Hoàng, một mặt hung thần ác sát.
Trong mười tên Vũ Hoàng này, Vũ Hoàng tam trọng có ba người, còn lại sáu người tất cả đều là Vũ Hoàng nhị trọng, thực lực phi phàm.
Mà năm người đối diện kia, hai đầu lĩnh là Vũ Hoàng tam trọng, ba người còn lại là nhị trọng, luận thực lực tổng hợp, so với mười người kêu gào chênh lệch gấp đôi.
Nếu như lúc này Diệp Huyền ở đây, sẽ có thể nhận ra năm người này chính là đám người Tiêu Vô Tẫn, Tiêu Thương Lan cùng hắn tiến vào không gian bí ẩn, có điều sáu người Tiêu gia cùng Diệp Huyền tiến vào không gian bí ẩn, bây giờ chỉ còn dư lại bốn người, mà trong năm người còn có một người, là một lão giả nhìn như không bắt mắt, cũng không phải cùng đám người Diệp Huyền tiến vào.
Tiêu Vô Tẫn đi lên trước, lạnh lùng nói:
– Chư vị, linh dược cửu giai kia, là Tiêu gia ta nhọc nhằn khổ sở lấy được, nếu chư vị muốn bảo vật, trong cung điện này còn nhiều, vì sao nhất định phải làm khó dễ chúng ta? Có thời gian này, còn không bằng đi tìm càng tốt hơn.
– Ít nói nhảm, ngươi giao hay không, không giao, chết.
Một tên đại hán khôi ngô tính khí táo bạo, tức giận nói, trong tròng mắt hung hãn phóng ra sát cơ nồng nặc, một lời không hợp, liền muốn ra tay đánh nhau.
Bên cạnh có một Vũ Hoàng tam trọng dáng dấp trung niên văn sĩ trong nháy mắt ngăn cản hắn.
– Trương Cuồng huynh, bình tĩnh đừng nóng.
Chợt văn sĩ trung niên nhàn nhạt nhìn năm người Tiêu Vô Tẫn, ánh mắt híp lại nói:
– Tuy thực lực năm người các ngươi không yếu, nhưng kém xa chúng ta, nếu động thủ, tất nhiên toàn quân bị diệt, tất yếu vì một cây linh dược cửu giai, mà cứng rắn chống đỡ sao?
Tiêu Vô Tẫn lạnh lùng nói:
– Không phải có cần thiết hay không, mà là có nên hay không, muốn ta giao ra bảo vật, đó là mơ hão.
– Ngươi xem đi, cùng bọn họ nói nhảm nhiều như vậy làm gì, trực tiếp động thủ là được, mấy người này là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Đại hán khôi ngô cười lạnh, trong tay cấp tốc xuất hiện hai thanh chiến phủ màu đỏ rực, nhắm đám người Tiêu Vô Tẫn đánh xuống.
Ánh lửa mãnh liệt tràn ngập toàn bộ thạch thất, uy thế doạ người, kinh thiên động địa.
Hai cây chiến phủ kia, trong nháy mắt hóa thành hai Hỏa Long, xuất hiện ở trước mặt Tiêu Vô Tẫn, nếu bị chính diện bổ trúng, dù cho là cường giả như Tiêu Vô Tẫn, cũng tất nhiên muốn trọng thương thổ huyết.
Ầm!
Mà ngay ở thời khắc mấu chốt này, đôi bàn tay đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Tiêu Vô Tẫn, đôi bàn tay này, mộc mạc không thực, nhìn như chầm chậm, nhưng trong nháy mắt nắm lấy hai cây chiến phủ, đứng ở giữa không trung, vẫn không nhúc nhích.
Một nguồn lực lượng vô hình từ bên trong gợn sóng mà ra.
Hai hỏa diễm Cự Long nhất thời kêu một tiếng, ầm ầm nổ nát, hóa thành ánh lửa trừ khử trong không trung, không gây ra chút sóng gió.
– Người Huyền Vực, chẳng lẽ luôn táo bạo như vậy sao?
Phía sau Tiêu Vô Tẫn, lão giả mà Diệp Huyền trước cũng chưa gặp qua kia chậm rãi đi ra, trong giọng nói mang theo một tia thở dài.
– Cái gì?
Bao quát đại hán khôi ngô cùng văn sĩ trung niên ở trong mười đại cường giả tất cả đều giật nảy cả mình, dồn dập hít vào một ngụm khí lạnh.
– Cửu Thiên Vũ Đế!
Bọn họ trợn mắt, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi.
Có thể ung dung dùng hai tay tiếp được chiến phủ của hắn như vậy, ngoại trừ Cửu Thiên Vũ Đế, bọn họ đã không nghĩ tới những cái khác.
– Tiền bối bớt giận.
– Tiền bối tha mạng, là chúng ta lỗ mãng.
Rất nhiều Vũ Hoàng nguyên bản còn cực kỳ hung hăng, giờ khắc này tất cả đều kinh hoảng xin tha.
– Muốn ta tha các ngươi, lúc trước các ngươi có bỏ qua cho chúng ta sao?
Lão giả than nhẹ một tiếng, một tia lệ mang từ tròng mắt lóe lên.
– A!
Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Mấy chục hô hấp sau.
Toàn bộ trong thạch thất, đã là thi thể đầy đất, ngoại trừ năm người Tiêu gia, không còn người khác tồn tại.
– Lão tổ, lần này nhờ có ngươi theo tới, bằng không chỉ mấy người chúng ta căn bản không có cách đặt chân ở đây.
Tiêu Vô Tẫn cùng Tiêu Thương Lan có vẻ nghĩ mà sợ nói.
Lão giả lắc đầu một cái, sắc mặt nghiêm túc:
– Huyền Vực cường giả đông đảo, tin tưởng giờ khắc này đã có cường giả Vũ Đế đến, coi như lão phu ở đây, cũng không đáng kể chút nào.
Tiêu Vô Tẫn cười khổ nói:
– Chúng ta cũng không ngờ tới, ở Đông Vực ta, dĩ nhiên có một đường hầm không gian dẫn tới Huyền Vực Thiên Âm Cốc, sớm biết như vậy, chúng ta sao vội vàng như vậy, chỉ là không biết người khác tiến vào nơi này thế nào rồi?
Lão giả cười lạnh một tiếng nói:
– Ngươi cho rằng Úy Trì gia, Long gia, Lang Tà Tông, Lăng Không Động không có giấu diếm cường giả sao, lúc đó các ngươi đi đầu thăm dò không gian bí ẩn, lão phu liền ẩn nấp ở phía sau các ngươi cách đó không xa, lão phu có thể cảm nhận được, trừ ta ra, các thế lực lớn đều có cường giả tuỳ tùng, sau đó cũng như lão phu thông qua không gian Truyền Tống trận kia, tiến vào chỗ bí cảnh này.
Lúc đó các gia tộc ở Thiên Đô Phủ thăm dò không gian bí ẩn, kỳ thực đều thầm để lại một tay.
Mà lão giả này tên Tiêu Kính Đằng, chính là người mạnh nhất Tiêu gia, cũng là sức lực để Tiêu gia có thể tọa trấn thế lực nhị lưu ở Thiên Đô Phủ, cường giả Cửu Thiên Vũ Đế.
– Đi thôi, cung điện dưới lòng đất này, khí tức quỷ dị, bảo vật đông đảo, tựa hồ không giống như là nơi của Nhân tộc ta, lão phu luôn cảm thấy có chút quỷ dị, hơn nữa nơi đây cường giả Huyền Vực đông đảo, tuyệt đối không thể bại lộ bí mật chúng ta là đến từ Thiên Đô Phủ, bằng không Tiêu gia ta, tất nhiên khó thoát vong tộc.
Lão giả Tiêu Kính Đằng trầm thấp mở miệng, mang theo đám người Tiêu Vô Tẫn, trong nháy mắt rời đi thạch thất.
Mà ở một chỗ khác.
– Chư vị, bổn hoàng chính là người của Huyền Vực Sát Sinh Điện, đã giao bảo vật cho các ngươi, các ngươi đừng khinh người quá đáng.
Một tên Vũ Hoàng tam trọng, ngoài mạnh trong yếu quát.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1274: Quần Hùng Đến (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1275: Ma Sát Khí
Dù cho là Vũ Đế nhị trọng mạnh hơn Huyết Kiếm Vũ Đế, cũng không cách nào thả ra uy thế như vậy.
Nhưng hôm nay, hắn dĩ nhiên sinh ra cảm giác áp bức, hiển nhiên đồ vật ở lòng đất, tuyệt đối vượt lên Vũ Đế bình thường.
Nơi này, đến tột cùng có cái gì?
Huyết Kiếm Vũ Đế kinh hãi, đồng thời ánh mắt cũng phóng ra một tia hừng hực.
Nguy hiểm đồng thời thường thường cũng đại diện cho kỳ ngộ, xuất hiện vị trí có khí tức kinh khủng như thế, nơi kia tất nhiên sẽ có một ít đồ vật đặc thù.
– Đi, chúng ta đi xuống xem một chút.
Không có chút do dự gì, Huyết Kiếm Vũ Đế đột nhiên lao ra đường nối, lướt về phía khói đen.
Diệp Huyền cùng Chiến Thương theo Huyết Kiếm Vũ Đế bay lượn xuống.
Khói đen vô biên, ở quanh thân bọn hắn quanh quẩn.
Trong nháy mắt Diệp Huyền mới vừa rời đường nối, một nguồn lực lượng vô hình giáng lâm ở trên người hắn.
– Đây là… Sát khí thật đáng sợ.
Diệp Huyền cảm giác một nguồn lực lượng vô hình đang không ngừng đầu độc nội tâm của hắn, đồng thời từ trong hắc vụ, có một lực lượng kỳ dị từ làn da của hắn tiến vào thân thể.
Loại lực lượng kỳ dị này… Mặc kệ là dùng Huyền Nguyên hay hồn lực đều không thể ngăn cản, chúng nó sẽ xuyên vào thân thể, sau đó lại chui ra thân thể.
Xem thân thể ngươi như không khí, tùy ý qua lại.
Mà ở trong quá trình này, tinh thần cùng thân thể sẽ phát sinh một chút biến hóa.
– Giết giết giết.
Diệp Huyền cảm giác tinh thần của mình trở nên từ từ âm lạnh, một loại sát khí bạo ngược từ trong lòng hắn bốc lên, trong đầu phảng phất như có từng đạo từng đạo gào thét vang vọng.
Không chỉ tinh thần, ngay cả nhục thân cũng sản sinh một chút biến hóa thần bí.
– Không đúng, đây rốt cuộc là cái sát khí gì?
Cái gọi là sát khí, bình thường đều tác dụng ở trên tinh thần, cùng sát khí có chút tương tự, một số võ giả giết nhiều người, tự nhiên sẽ có một ít sát khí, những sát khí này, hoàn toàn là bởi vì hắn ở trong quá trình giết người, trên tinh thần phát sinh biến hóa sản sinh một loại khí thế.
Nhưng những sương mù màu đen này, không chỉ tác dụng ở trên tinh thần của hắn, ngay cả nhục thân cũng tiến hành một ít lột xác.
Có một lực lượng không tên, dung hợp vào thân thể của hắn, thậm chí ngay cả Cửu Chuyển Thánh Thể của hắn đạt đến lục chuyển, cũng không cách nào ngăn cản, phảng phất như hai người là một loại lực lượng tuyệt nhiên không giống, lẫn nhau trong lúc đó tiến hành dung hợp.
Diệp Huyền còn không dám kết luận, kết quả như thế này là tốt hay xấu.
Mà thời điểm ở trong lòng Diệp Huyền kinh nghi, một bên Chiến Thương thì mừng như điên cười to lên.
– Ma Sát Khí, nơi này dĩ nhiên có nhiều Ma Sát Khí như thế, hơn nữa còn thuần khiết như vậy.
Chiến Thương một bên mừng như điên, một bên trong bóng tối hấp thu những sương mù màu đen này, chỉ thấy từng đạo từng đạo sương mù màu đen, lấy tốc độ mắt thường cùng Huyền Thức căn bản không có cách dự đoán, chậm rãi tiến vào thân thể của hắn, mà tu vi của Chiến Thương nguyên bản đạt đến nhị trọng, dĩ nhiên chầm chậm tăng lên.
– Ha ha, không nghĩ tới ở đây dĩ nhiên có nhiều Ma Sát Khí như thế, thực sự là phúc địa của Chiến Thương ta a, có những Ma Sát Khí này, Bổn tôn chủ có thể trắng trợn không kiêng dè tiến hành tu luyện, chà chà, những cái này là Ma Sát Khí để Linh Ma tộc tẩm bổ nhục thân a, tại sao có thể có nhiều như vậy!
Chiến Thương mừng như điên, đồng thời lại không nhịn được liếc nhìn Huyết Kiếm Vũ Đế, trong con ngươi lướt qua một tia phiền muộn.
– Đáng chết, có Vũ Đế nhân loại này, Bổn tôn chủ căn bản không thể trắng trợn không kiêng dè hấp thu, chậm rãi hấp thu như vậy, lúc nào mới có thể tiến hành đột phá, phải nghĩ một biện pháp đẩy nhân loại Vũ Đế này ra.
Có điều, hắn là “tôi tớ”, ở trong ba người căn bản không có quyền lực lên tiếng.
Nghĩ tới đây, lúc này Chiến Thương truyền âm cho Diệp Huyền nói:
– Tiểu tử, ngươi không thể tiếp tục nữa, những sương mù màu đen này chính là Ma Sát Khí mà Linh Ma tộc tẩm bổ nhục thân, trong đó ẩn chứa Ma khí cùng sát khí mãnh liệt, lấy tu vi của ngươi, một khi thâm nhập quá nhiều, sẽ bị những Ma Sát Khí này xâm lấn linh hồn, cuối cùng mất đi ý thức, trở thành cuồng ma không có tư tưởng.
– Linh Ma tộc? Ma Sát Khí?
Diệp Huyền liếc nhìn Chiến Thương, kỳ thực không cần Chiến Thương mở miệng, hắn cũng đã cảm giác được không đúng, lúc mới từ trong đường nối đi ra, những sát khí này đối với tinh thần của hắn mà nói ảnh hưởng vẫn không tính đặc biệt cực lớn, nhưng theo không ngừng thâm nhập, ý chí của hắn đã chịu đến đả kích không nhỏ.
Này là bởi vì thân phận Luyện Hồn Sư cùng Luyện Dược Sư của hắn, mới có thể kiên trì lâu như vậy, đổi làm Vũ Hoàng phổ thông, e sợ đã không kiên trì được.
– Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân, trong những sương mù màu đen này ẩn chứa sát khí quá nồng nặc, thiếu gia ta đã có chút không kiên trì được, liền không tiếp tục nữa.
Diệp Huyền làm sao không rõ ràng ý tứ của Chiến Thương là cái gì, chính là vì thoát ly Huyết Kiếm Vũ Đế, có điều Diệp Huyền cũng cảm thấy, này vừa vặn là cơ hội rời đi Huyết Kiếm Vũ Đế.
– Giết giết giết!
Một tiếng hô bạo ngược đột ngột vang lên, lập tức một bóng người từ nơi không xa lướt ra, chớp mắt liền đến trước mặt Huyết Kiếm Vũ Đế.
Người này ánh mắt đỏ như máu, xem tu vi là một tên Vũ Hoàng nhị trọng, nhưng hoàn toàn không có ý chí bản thân, trường kiếm trong tay hỗn độn bổ xuống Huyết Kiếm Vũ Đế.
– Cút!
Ánh mắt của Huyết Kiếm Vũ Đế ngưng lại, hừ lạnh một tiếng, vỗ ra một chưởng, phù, cánh tay nắm trường kiếm của Vũ Hoàng kia trong nháy mắt nổ tung, máu tươi ròng ròng.
– Giết, giết, giết!
Nhưng Vũ Hoàng nhị trọng này không hề hay biết, hai mắt đỏ đậm, lần thứ hai đánh tới Huyết Kiếm Vũ Đế.
– Chết!
Huyết Kiếm Vũ Đế hơi nhướng mày, mắt lộ sát cơ, đấm ra một quyền, phịch một tiếng, Vũ Hoàng nhị trọng kia trong nháy mắt chia năm xẻ bảy, hóa thành sương máu.
Diệp Huyền hít vào một ngụm khí lạnh, Vũ Hoàng này vừa nhìn chính là mới vừa gia nhập nơi này không bao lâu, không nghĩ tới bị sát khí nơi này xóa đi ý chí, trở thành một người điên chỉ biết giết chóc.
– Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân, ngươi cũng nhìn thấy, thiếu gia ta không thể lại tiếp tục tiến lên.
Ánh mắt của Diệp Huyền ngưng trọng nói.
Huyết Kiếm Vũ Đế dừng lại, hơi trầm tư, chợt một lực lượng vô hình từ trong cơ thể hắn phóng thích ra, bao phủ Diệp Huyền cùng Chiến Thương lại, chính là Vũ Đế lĩnh vực của hắn.
– Tiểu hữu, nơi này sát khí xác thực rất nồng nặc, có điều các ngươi yên tâm, ở dưới lĩnh vực của lão phu, các ngươi sẽ không sao.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1276: Mỗi Người Đi Một Ngả (1)
Dưới lĩnh vực mạnh mẽ, sương mù màu đen bên người Diệp Huyền lập tức thiếu rất nhiều, biến đến không cách nào ảnh hưởng đến thần trí của hắn.
Chiến Thương há hốc mồm, như vậy sao được, ở dưới lĩnh vực của Huyết Kiếm Vũ Đế, hắn còn làm sao hấp thu những Ma Sát Khí kia, e là vừa nãy cẩn thận từng li từng tí hấp thu cũng không được.
Lĩnh vực, là khu vực một Vũ Đế triệt để khống chế, coi như hắn cẩn thận hơn, chỉ cần dám ở trong lĩnh vực hấp thu cho dù một chút xíu Ma Sát Khí, Huyết Kiếm Vũ Đế cũng có thể rõ ràng cảm ứng được.
Chỉ thấy Diệp Huyền lắc đầu nói:
– Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân, lĩnh vực của ngươi xác thực có thể đại đại giảm bớt những sát khí này ăn mòn, có điều lòng đất này không biết sâu bao nhiêu, một khi gặp phải nguy hiểm, hai chúng ta tất nhiên sẽ trở thành liên lụy của ngươi, vì lẽ đó vẫn là quên đi.
Kỳ thực Diệp Huyền cũng muốn rời Huyết Kiếm Vũ Đế.
Dù sao nhìn như Huyết Kiếm Vũ Đế đối với hắn vô cùng thuận theo, nhưng theo đối phương, một ít thủ đoạn của Diệp Huyền căn bản không tiện triển khai, hơn nữa có thể nói, theo Huyết Kiếm Vũ Đế, Diệp Huyền là giao mạng của mình ở trên tay đối phương, đây là Diệp Huyền cực kỳ chống cự.
– Nếu tiểu hữu kiên trì, lão phu liền không nói thêm gì nữa.
Huyết Kiếm Vũ Đế hiển nhiên cũng rõ ràng Diệp Huyền nói có đạo lý, dứt tiếng, một thẻ ngọc trong nháy mắt rơi vào trong tay Diệp Huyền.
– Đây là thẻ ngọc truyền tin của lão phu, lát nữa nếu tiểu hữu gặp phải nguy hiểm, có thể đưa tin cho lão phu, chỉ cần lão phu nhận được tin tức, tất nhiên sẽ ngay lập tức chạy tới.
– Vậy thì đa tạ Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân.
Diệp Huyền thu hồi thẻ ngọc, vật này nói không chắc sau đó có thể có tác dụng.
– Tiểu hữu quá khách khí, vậy chúng ta tạm biệt.
Huyết Kiếm Vũ Đế chắp tay, lúc này hóa thành một vệt sáng, về phía dưới phi vút đi, không quá chốc lát, liền bị khói đen che đậy bóng người, biến mất không còn tăm hơi.
– Hừ, để Bổn tôn chủ làm tôi tớ lâu như vậy, tiểu tử, ngươi có thể thoải mái a.
Huyết Kiếm Vũ Đế vừa rời đi, Chiến Thương lập tức khôi phục nguyên dạng, đôi mắt màu đen sát khí hiển lộ nói.
Diệp Huyền cười lạnh:
– Làm sao, tôi tớ như ngươi còn muốn động thủ với thiếu chủ ta sao?
– Khốn nạn.
Nghe được Diệp Huyền xưng hô mình là “tôi tớ”, Chiến Thương tức giận đến phổi cũng muốn nổ ra.
– Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng ta sợ ngươi, vừa nãy có Huyết Kiếm Vũ Đế kia, Bổn tôn chủ mới cố ý ẩn giấu thực lực, hiện tại Huyết Kiếm Vũ Đế không có, ngươi còn dám ở trước mặt Bổn tôn chủ hung hăng, thực sự là vội vã muốn chết a!
Cả người Chiến Thương toát ra sát khí kinh người, lực lượng kinh khủng trong nháy mắt bao phủ tới Diệp Huyền.
– Muốn động thủ, liền trực tiếp động thủ, đừng ở chỗ này giả vờ giả vịt, lẽ nào cái gọi là Phệ Hồn Tộc, tất cả đều là quỷ nhát gan sao?
Diệp Huyền căn bản không sợ Chiến Thương, một mặt trào phúng nói.
– Ngươi cho rằng ta không dám!
Chiến Thương tức giận đến trán nổi gân xanh, hai con mắt đỏ như máu.
Hắn đường đường Phệ Hồn Tộc Tôn giả, lúc nào ngay cả một Vũ Vương nhân tộc cũng dám coi khinh hắn như thế.
Ầm!
Trong tiếng nổi giận, cả người Chiến Thương thả ra sương mù màu đen ngập trời, cùng Ma Sát Khí kết hợp với nhau, để hắn phảng phất như một vị Ma thần, như có vẻ đặc biệt âm lạnh bá đạo, hắn thả ra từng đạo từng đạo sương mù màu đen liền giống như xúc tu, điên cuồng bao phủ tới Diệp Huyền.
– Hừ!
Ánh mắt của Diệp Huyền ngưng lại, trong tay đột nhiên hiện ra Hạo Quang Đại Thiên Kính:
– Chặn cho ta.
Hạo Quang Đại Thiên Kính tỏa ra ánh sáng mông lung, bịch một cái ngăn cản công kích của Chiến Thương, sương mù màu đen giống như xúc tu không ngừng ở trên lồng ánh sáng do Hạo Quang Đại Thiên Kính hình thành vặn vẹo, kèn kẹt, lồng ánh sáng kia cấp tốc hiện ra từng tia rạn nứt, bất cứ lúc nào cũng có khả năng phá diệt.
Ánh mắt của Diệp Huyền ngưng lại, Chiến Thương ở trong hoàn cảnh này, thực lực tựa hồ so với vừa nãy tăng lên một chút.
– Ha ha.
Thấy sắc mặt của Diệp Huyền nghiêm túc, lúc này Chiến Thương dừng lại tiến công, đắc ý cười to, chợt âm thanh tràn ngập âm lạnh nói:
– Tiểu tử, ngươi cũng nhìn thấy, Bổn tôn chủ ở trong hoàn cảnh như vậy, thực lực so với trước còn đáng sợ hơn một phần, giao tinh thạch màu đen mà Huyết Kiếm Vũ Đế cho ngươi ra đây, ta tha cho ngươi một mạng.
Trong lồng ánh sáng, Diệp Huyền ở dưới sương mù bao phủ, trên mặt không có vẻ sợ hãi chút nào, càng là lộ ra một tia vẻ khinh thường đến.
Nhìn thấy thần sắc của Diệp Huyền khinh thường, Chiến Thương không vội chút nào, tiếp tục nói:
– Nếu như ngươi kích giận ta, Bổn tôn chủ liền nói tin tức trên người ngươi có Thiên Hỏa ra, còn có thân phận Vô Lượng Sơn thiếu chủ của ngươi là giả, chà chà, ta nghĩ Vô Lượng Sơn đối với cái này nên cảm thấy rất hứng thú, hơn nữa ngươi nói nếu như Huyết Kiếm Vũ Đế biết ngươi vừa nãy nói kỳ thực tất cả đều là lừa hắn, không biết hắn sẽ có phản ứng như thế nào, có thể hận đến chém ngươi thành muôn mảnh hay không? Khà khà.
Diệp Huyền lạnh lùng nở nụ cười, chỉ tay nói:
– Ngươi cứ việc đi nói, thiếu gia ta chờ.
Ánh mắt của Chiến Thương ngưng lại, hắn không nghĩ tới Diệp Huyền dĩ nhiên không sợ hắn để lộ bí mật, lẽ nào hắn không biết Thiên Hỏa đối với đám cường giả nhân loại kia sức hấp dẫn đến tột cùng lớn bao nhiêu sao?
– Ngươi không sợ?
Trên người Chiến Thương sát cơ lần thứ hai tràn ra, sương mù xung quanh hình thành từng đạo từng đạo vòng xoáy xoay tròn, có vẻ đặc biệt âm u đáng sợ.
– Nếu ngươi thật sự dám, liền sẽ không léo nha léo nhéo như thế.
Diệp Huyền châm chọc nói:
– Ngươi một Phệ Hồn tộc, lại nắm cái này đến uy hiếp ta, muốn so thù hận, Vô Lượng Sơn hận ngươi, là cao hơn ta không biết bao nhiêu lần, còn Huyết Kiếm Vũ Đế kia, coi như ta lừa hắn, nhưng võ đạo bản nguyên trên người hắn ta thật có thể trị, ngươi cảm thấy hắn sẽ làm sao đối với ta?
– Ngươi…
Chiến Thương nghe xong sắc mặt hơi ngưng lại, nhưng không biết làm sao phản bác.
– Muốn động thủ, thì nhanh lên, ngươi không động thủ, hiện tại ta liền muốn đi cùng đám Vũ Đế nhân loại kia nói, có một Phệ Hồn tộc đoạt xá đệ tử hạch tâm của Vô Lượng Sơn Tề Thừa, ẩn giấu ở trong nhân loại chúng ta, hơn nữa đi tới Cổ Ma Chi Địa này, không biết muốn làm cái gì, có khả năng là muốn diệt Nhân tộc chúng ta, cũng có thể, là muốn lấy về bảo vật nghịch thiên của Phệ Hồn Tộc ở nơi này.
Diệp Huyền nói.&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1277: Mỗi Người Đi Một Ngả (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1278: Đột Nhiên Tập Kích (1)
Theo không ngừng tăng lên, Diệp Huyền thấy rõ ràng, trên vách đá, không ngừng có từng đường nối.
Bọn họ trước tiến vào trong cung điện phế tích, tổng cộng cũng chỉ có mấy chục lối vào.
Nhưng bây giờ Diệp Huyền ở trên vách đá, nhìn thấy lối vào hơn trăm cái, có thể thấy được trừ chỗ phế tích của bọn hắn có thể tiến vào nơi này, những địa phương khác cũng có đường nối tiến vào nơi đây.
– Không biết nơi này, đến tột cùng là nơi nào?
Trong lòng Diệp Huyền âm thầm nghĩ.
Vèo vèo!
Đúng lúc này.
Hai đạo lưu quang đột nhiên từ một bên bắn ra, vừa vặn cùng Diệp Huyền đón đầu nhìn nhau.
– Diệp thiếu, là ngươi?&Một tiếng kinh ngạc thốt lên, từ trong miệng hai bóng người kia truyền ra, lại là Từ gia Từ Chinh cùng Từ Bình, chỉ thấy trên mặt hai người mang theo vẻ vui mừng, hăng hái bay lượn tới.
– Hai người các ngươi tại sao lại ở chỗ này?
Diệp Huyền cũng dừng thân hình lại, kinh ngạc hỏi.
Trước cùng Huyết Kiếm Vũ Đế giao lưu, hắn cũng biết, Từ gia Từ Nghiễm Lâm bởi vì đắc tội hắn, bị hắn đánh nát huyền mạch, tạm thời mất đi sức chiến đấu.
Theo Diệp Huyền, mất đi Vũ Hoàng tam trọng như Từ Nghiễm Lâm, người Từ gia hẳn là tận lực rời đi phế tích, không nghĩ tới ở đây hắn lại nhìn thấy Từ Chinh cùng Từ Bình.
– Nghiễm Lâm huynh cùng Từ Chấn đâu?
Diệp Huyền nghi hoặc hỏi.
Tuy Từ gia lâm thời xé bỏ thỏa thuận, nhưng Diệp Huyền đối với Từ gia vẫn có một chút hảo cảm, dù sao trước gặp phải nguy hiểm, bọn họ cũng không hề từ bỏ mình.
Hơn nữa Từ gia ngoại trừ Từ Bình thái độ đối với mình kém một chút, Từ Chinh đối với mình cũng tương đối chăm sóc.
Từ Chinh nói:
– Diệp thiếu, lão sư cùng Từ Chấn trưởng lão trước tiên lui ra, ngươi không biết, ở sau khi ngươi rời đi, bên trong tòa đại điện kia đột nhiên đến một Huyết Kiếm Vũ Đế, cướp đi thu hoạch của chúng ta cùng đám người Đao Minh Hoàng, sau đó liền nhảy vào trong cung điện dưới lòng đất này, lão sư sợ chúng ta toàn bộ đi vào, một khi gặp phải nguy hiểm Từ gia sẽ triệt để mất đi trụ cột, bởi vậy bọn họ trước tiên lui ra phế tích, để hai chúng ta tiếp tục thăm dò cung điện dưới lòng đất này, đúng rồi, Diệp thiếu ngươi không gặp Huyết Kiếm Vũ Đế kia chứ?
Diệp Huyền sửng sốt một chút, Từ Chinh này nói, tựa hồ cùng Huyết Kiếm Vũ Đế nói có chút không giống a.
Dựa theo Diệp Huyền suy nghĩ, sở dĩ Từ Nghiễm Lâm không tới, khả năng rất lớn là bởi vì hắn bị Huyết Kiếm Vũ Đế phế bỏ huyền mạch, mất đi sức chiến đấu, nhưng Từ Chinh này nói, là Từ Nghiễm Lâm vì bảo tồn thực lực, mới cố ý lui ra, để bọn họ đi vào.
– Hay là chuyện như vậy Từ Chinh không tiện mở miệng.
Trong lòng Diệp Huyền thầm nghĩ, lập tức cười nói:
– Ta đương nhiên không gặp phải Huyết Kiếm Vũ Đế gì kia, nếu gặp phải, ta còn có thể sống sao?
Sự tình hắn lừa dối Huyết Kiếm Vũ Đế, tự nhiên càng ít người biết càng tốt.
– Nói cũng phải.
Trên mặt Từ Chinh mang theo cay đắng:
– Ở trước mặt Vũ Đế, chúng ta những Vũ Hoàng này quả thực như giun dế.
Cảm khái qua đi, Từ Chinh lại nghi hoặc nói với Diệp Huyền:
– Đúng rồi Diệp thiếu, hai con Yêu thú bên cạnh ngươi đâu? Sao không gặp?
Diệp Huyền cười khổ:
– Ta không gặp phải Huyết Kiếm Vũ Đế kia, nhưng gặp phải Chiến Thương, người này muốn xuống tay với ta, ta tự nhiên không có năng lực chống đỡ, may mắn hai đại linh sủng bảo hộ được ta, nhưng chúng nó…
Chiến Thương công kích quá mức quỷ dị, Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc bị Chiến Thương kích thương, đến hiện tại còn ở trong túi linh sủng dưỡng thương.
– Diệp thiếu không cần quá thương tâm, hiện tại có chúng ta ở đây, hai chúng ta hoàn toàn có thể bảo vệ ngươi.
Từ Chấn cảm khái nói.
– Đúng rồi, Diệp thiếu, ngươi là một Trận Pháp đại sư?
Đúng lúc này, Từ Bình ở một bên đột nhiên nói.
– Không sai.
Diệp Huyền ngờ vực nhìn về phía hắn.
Trên mặt Từ Bình lộ ra nét mừng, kích động nói:
– Diệp thiếu, vừa nãy chúng ta ở trong thông đạo kia, gặp phải một thạch thất, chúng ta hoài nghi bên trong nhất định có bảo vật, thế nhưng cửa thạch thất kia, lại có một trận pháp phức tạp, hai chúng ta tiêu hao tinh lực rất lớn cũng không thể mở ra, nếu Diệp thiếu ngươi ra tay, nhất định sẽ không có vấn đề.
– Đúng.
Từ Chinh cũng kích động nói:
– Diệp thiếu, không bằng chúng ta đi một chuyến? Nếu bên trong thật có bảo vật gì, chúng ta dựa theo giá trị ba người chia đều, không biết Diệp thiếu ý như thế nào?
Một thạch thất bị trận pháp khóa lại?
Diệp Huyền nhất thời hứng thú.
– Đi, chúng ta qua xem một chút.
Xoạt xoạt xoạt!
Ba bóng người trong nháy mắt hóa thành ba đạo lưu quang, tiến vào trong thông đạo mà đám người Từ Chinh vừa ra.
– Diệp thiếu, ngươi đi theo ta, ở phía trước.
Ba người bay lượn, Từ Bình ở phía trước chỉ dẫn, Diệp Huyền ở giữa, còn Từ Chinh bảo vệ ở phía sau, phòng ngừa có nguy hiểm gì.
Ba người cực tốc bay lượn, sau khi đi tới khoảng chừng hơn trăm dặm, Từ Bình mở miệng nói:
– Diệp thiếu, trải qua chỗ rẽ phía trước, liền đến thạch thất kia.
Dứt tiếng, Từ Bình bá một hồi, trước tiên nhảy vào chỗ rẽ.
Diệp Huyền theo sát.
– A!
Đột nhiên, một tiếng kêu thảm vang lên, chính là Từ Bình hô lên.
Lập tức …
Ầm!
Một ánh đao óng ánh, đột ngột hiện ra ở trước mặt Diệp Huyền, trên đao mang kia, ánh sáng lưu chuyển, ẩn chứa Huyền Nguyên cực kỳ đáng sợ, chém về phía thân thể Diệp Huyền.
– Diệp thiếu cẩn thận.
Từ Chinh ở sau lưng Diệp Huyền cả giận nói.
– Không tốt.
Trong lòng Diệp Huyền cũng kinh hãi, cảm giác nguy cơ mãnh liệt tràn ngập trong lòng, thân hình hắn đột nhiên lóe lên, ở thời khắc mấu chốt miễn cưỡng tách ra đao mang kia đánh chính diện.
Nhưng kình khí của ánh đao vẫn sát đến thân thể Diệp Huyền.
– Hừ!
Lực lượng đáng sợ trùng kích, Diệp Huyền trực tiếp rên lên một tiếng, sắc mặt tái nhợt, mà trong ánh mắt hắn thì mang theo sợ hãi, thân hình điên cuồng lùi về sau.
– Đáng chết, đến cùng xảy ra chuyện gì.
Sắc mặt Từ Chinh tái xanh, trong nháy mắt nhằm về phía Diệp Huyền, đồng thời giận dữ hét:
– Diệp thiếu, ngươi trốn ở sau ta, chú ý an toàn.
Dứt tiếng, Từ Chinh vèo một cái từ bên người Diệp Huyền sát qua, muốn xông vào chỗ rẽ.
Nhưng trong nháy mắt hắn trải qua bên người Diệp Huyền.
– Ầm!
Trên mặt Từ Chinh bỗng dưng lướt qua một tia tàn nhẫn, dĩ nhiên không có dấu hiệu nào trở tay một chưởng, đánh về ngực Diệp Huyền.
– Từ Chinh ngươi…
Khóe mắt của Diệp Huyền sắp nứt, hai con mắt đỏ đậm, vẻ mặt đó hiển nhiên căn bản không ngờ tới Từ Chinh luôn đối với hắn vô cùng nhiệt tình sẽ đột nhiên ra tay, vội vàng chỉ kịp chắn ngang Tài Quyết Chi Kiếm ở trước ngực, thân kiếm cũng đã bị bàn tay của Từ Chinh đập trúng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1279: Đột Nhiên Tập Kích (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1280: Luyện Hóa Địa Hỏa
– Hỏa diễm thật là đáng sợ, chẳng lẽ ngươi nhanh như vậy cũng đã luyện hóa được Địa Hỏa? Không đúng, khí tức của ngọn lửa này cùng Địa Hỏa kia căn bản không giống, a, đây rốt cuộc là hỏa diễm gì, Từ Chinh cứu ta…
Từ Bình sợ hãi kêu to lên, âm thanh thê thảm.
– Đáng chết.
Ở thời điểm Từ Bình bị Diệp Huyền tiến công, Từ Chinh cũng hoàn toàn há hốc mồm, hắn tự coi mình tâm cơ thâm trầm, không nghĩ tới Diệp Huyền đã sớm nhìn thấu hắn, chỉ là việc đã đến nước này, hắn căn bản không có cơ hội quay đầu lại, trong miệng phát sinh một tiếng lệ uông, Từ Chinh đột nhiên nhào tới.
Ầm ầm!
Bàn tay của hắn đột nhiên dâng lên ánh sáng vạn trượng, Huyền Nguyên ngưng tụ, ở trong thiên địa hóa thành một chưởng ấn đỏ như màu máu, dưới chưởng ấn kia, dâng trào Huyền Nguyên như đại dương, bao phủ về phía Diệp Huyền.
– Huyết Hà chưởng!
Chưởng ấn màu máu, trong nháy mắt giáng lâm đến trước người Diệp Huyền.
– Hạo Quang Đại Thiên Kính.
Diệp Huyền cười lạnh, không chút biến sắc, Hạo Quang Đại Thiên Kính hiện lên ở trước người hắn, dưới ánh sáng mông lung, trong nháy mắt ngăn cản chưởng ấn, càng có một luồng lực lượng dâng trào từ trong Hạo Quang Đại Thiên Kính đàn hồi ra, đánh vào ngực Từ Chinh.
Xì xì!
Từ Chinh mắt lộ ra kinh hãi, miệng phun một ngụm máu tươi, thân thể như diều đứt dây bay ngược, sau một khắc, trong mắt hắn loé ra vẻ khác lạ, vèo một cái, càng dựa vào cỗ xung lực này, trong nháy mắt điên cuồng chạy thục mạng.
– Từ Bình, ngươi ngăn trở tiểu tử kia, vi huynh sớm muộn cũng có một ngày báo thù cho ngươi.
Từ Chinh rời đi, đồng thời hét lên.
– Từ Chinh ngươi…
Từ Bình hoàn toàn há hốc mồm, oanh, Vô Tận Dung Hỏa cấp tốc thiêu đốt, trong mắt hắn lộ ra oán hận cùng hối hận, cả người trong nháy mắt bị đốt thành hư vô.
Diệp Huyền thôi thúc Thôn Phệ Võ Hồn, một luồng sức hút lan tràn ra, nuốt Võ Hồn đao hình của Từ Bình vào.
Bây giờ Thôn Phệ Võ Hồn đã đạt đến Lục Tinh, Lục Tinh Võ Hồn phổ thông cũng không thể mang đến cho nó bao lớn tăng lên, nhưng cũng coi như có chút ít còn hơn không.
– Muốn đi?
Diệp Huyền lập tức nhìn bóng người Từ Chinh chạy trốn, xì cười một tiếng, mình cũng không truy kích, vung tay lên, Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc nhất thời xuất hiện.
Trong thông đạo, khí tức của Vô Tận Dung Hỏa vẫn còn sót lại, Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc có chút sợ hãi hơi co lại, nhưng lập tức liền ở dưới mệnh lệnh của Diệp Huyền, vèo một cái lao ra, truy kích về phía Từ Chinh, biến mất ở đường nối.
– A!
Ước chừng mấy chục hô hấp sau, tiếng kêu thảm thiết đau đớn của Từ Chinh vang lên, rất nhanh liền không còn tiếng động.
Không lâu lắm, Tiểu Hắc cầm lấy một không gian giới chỉ trở về, một mặt tranh công.
Mà Nhị Hắc còn liếm liếm đầu lưỡi, hiển nhiên thân thể Từ Chinh đã thành thức ăn trong bụng nó.
Diệp Huyền cúi đầu nhìn lại, trải qua thời gian dài như vậy tĩnh dưỡng, thương thế trên người Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc vẫn còn chút, nhưng so với lúc mới bắt đầu đã tốt hơn rất nhiều.
Từ chỗ Chiến Thương, Diệp Huyền cũng biết, Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc chính là Linh Ma thú trong Cổ Ma Chi Địa, trên bản chất kỳ thực giống như Yêu thú, nhưng tu luyện không phải Yêu nguyên, mà là Linh Ma lực.
– Thương thế này, vẫn là ảnh hưởng thực lực của Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc, làm sao mới có thể để chúng nó khôi phục đây?
Đối phó Phệ Hồn Tộc như Chiến Thương, Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc không có tác dụng gì, nhưng đối phó võ giả nhân loại, Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc vẫn có hiệu quả rất lớn.
Trước ở trong túi linh sủng, Diệp Huyền cũng cho Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc dùng không ít đan dược trị liệu, nhưng hiệu quả tựa hồ không rõ ràng.
– Không biết Sinh Mệnh Võ Hồn của ta có tác dụng hay không.
Đột nhiên tâm tư của Diệp Huyền hơi động, đưa bàn tay chống đỡ ở trên người Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc, Sinh Mệnh Võ Hồn hiện lên, một tia lực lượng sinh mệnh nồng nặc dọc theo bàn tay của hắn rót vào trong cơ thể Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc.
Trên mặt Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc lộ ra một tia thoải mái, tiếng xèo xèo vang lên, chỉ thấy địa phương bị Chiến Thương kích thương trên người chúng nó, dĩ nhiên lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được khép lại, khoảng chừng mười mấy hô hấp sau, liền khôi phục nguyên dạng.
Hô!
Diệp Huyền thở phào một hơi, sắc mặt hơi trắng bệch, trong mắt lại lộ ra vẻ vui mừng.
Hắn không nghĩ tới Sinh Mệnh Võ Hồn đối với Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc, cũng có tác dụng chữa trị như vậy, duy nhất phiền muộn chính là, vẻn vẹn chữa trị hai Yêu thú, cũng đã để hắn mệt đến ngất ngư.
– Đáng tiếc, Sinh Mệnh Võ Hồn của ta tuy mạnh mẽ, nhưng hiện nay cũng chỉ có Tam Tinh, nếu như tăng lên tới Tứ Tinh, thậm chí Ngũ Tinh, nói không chắc sẽ trở nên càng thêm đáng sợ, chỉ là không biết viên Hồn Tinh bát giai kia, có thể để Sinh Mệnh Võ Hồn của ta tăng lên tới Ngũ Tinh hay không.
Trong tay Diệp Huyền hiện lên một khối Hồn Tinh, Hồn Tinh kia màu xanh biếc, tỏa ra khí tức sinh mệnh hồn lực nồng nặc, chính là Từ gia trước ở trong cấm chế trận pháp đạt được.
Giai đoạn hiện tại, Diệp Huyền càng phát hiện thực lực của mình có chút yếu, đối mặt những Vũ Hoàng nhị trọng như Từ Chinh, là hồn nhiên không sợ, nhưng nếu gặp phải một ít Vũ Hoàng tam trọng mạnh mẽ, thì có chút lực bất tòng tâm, còn gặp phải Cửu Thiên Vũ Đế như Huyết Kiếm Vũ Đế, vậy căn bản không có bất kỳ sức phản kháng.
– Trước hấp thu Địa Hỏa, lại tăng Sinh Mệnh Võ Hồn lên, còn tu vi, không vội vàng được.
Diệp Huyền rất nhanh quyết định chú ý, tuy tu vi tạm thời không cách nào tăng lên, nhưng chỉ cần Sinh Mệnh Võ Hồn tăng cao, thực lực của hắn cũng sẽ có tăng cao.
Còn Địa Hỏa, chỉ cần hắn hấp thu Tử Thương Viêm, là có thể dùng để ẩn giấu Vô Tận Dung Hỏa tồn tại, đến thời điểm đó hắn có thể trắng trợn không kiêng dè triển khai, mà không đến nỗi bị người khác hoài nghi trên người hắn có Thiên Hỏa.
Có điều, trong thông đạo này, hiển nhiên không phải địa phương tu luyện tốt gì.
Tâm tư hơi động, Diệp Huyền rất nhanh liền có chủ ý, sau một nén nhang, hắn ngay lập tức xuất hiện ở trước vách đá cuối lối đi.
Ma Sát Khí nồng nặc bốc lên, Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc tất cả đều hưng phấn ở trong Ma Sát Khí lăn qua lăn lại, đạo đạo Ma Sát Khí hòa vào thân thể của bọn nó, càng làm vảy giáp của chúng nó trở nên càng xinh đẹp hơn, hơn nữa khí tức trên người Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc, tựa hồ cũng đang chầm chậm tăng lên.
Ánh mắt của Diệp Huyền sáng ngời.
Ma Sát Khí này, là bảo vật Linh Ma tộc rèn luyện thân thể, mà Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc thân là Linh Ma thú, nói không chắc Ma Sát Khí này đối với chúng nó mà nói, cũng là thứ tốt có thể đề thăng thực lực.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










