[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 113 : Tăng Võ Hồn (c1121-c1130)
❮ sautiếp ❯Chương 1121: Tăng Võ Hồn
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1122: Cường Độ Kinh Người
Đó là bởi huyền lực của người chết kết hợp với hồn lực mới giúp võ hồn công kích, nói cho cùng vẫn là huyền lực công kích.
Nhưng vừa rồi Diệp Huyền cảm giác mình không có thúc dục huyền nguyên, trực tiếp dùng Sinh Mệnh võ hồn chọc thủng thủng mặt đất.
– Chẳng lẽ lý luận võ hồn trên đại lục Thiên Huyền đều là sai lầm?
Diệp Huyền không thể không suy nghĩ, trong ba đại võ hồn, Thôn Phệ võ hồn và Sinh Mệnh võ hồn đều đánh vỡ quy luật tồn tại của luyện hồn giới đối với võ hồn, việc này làm Diệp Huyền khiếp nhưng không thể nói là hai quy luật sai lầm.
Võ hồn là cái gì? Nguyên lý hình thành như thế nào?
Tất cả những việc này cho dù hắn là Tiêu Dao Hồn Hoàng cũng không hiểu.
Hắn nhanh chóng khôi phục tinh thần, kiếp trước hắn bởi vì tu vi võ đạo không được nên mất sớm, hắn không đạt tới Hồn Đế cửu phẩm, hiện tại hắn cân nhắc lý luận thâm ảo như vậy là không có ý nghĩa.
Hắn cảm thấy hứng thú,chính là cường độ của Sinh Mệnh võ hồn.
Vì kiểm tra cường độ táng mạng võ hồn, Diệp Huyền mang các loại tài liệu cứng chắc ra thí nghiệm.
Huyền thiết tứ giai!
Thép vân thủ ngũ giai!
Kể cả Hắc Diệu Thạch lục giai!
Thậm chí liền tài liệu thất giai cứng rắn cũng không cách nào ngăn cản Sinh Mệnh võ hồn xuyên thấu.
Cuối cùng Diệp Huyền xuất ra một thanh huyền binh thất phẩm, lúc này mới ngăn cản táng mạng võ hồn.
– Không thể tưởng tượng nổi!
Nhìn huyền binh tổn hại trong tay, Diệp Huyền không dám tin nổi, Sinh Mệnh võ hồn xuyên thấu cực mạnh, có thể nói biến thái, huyền binh thất giai trong tình huống không kích hoạt cũng bị xuyên thấu ngay lập tức, chỉ có kích phát mới có thể không bị hư hại.
Bởi vậy có thể thấy được chỉ cần là Vũ Vương thất giai vội vàng không chuẩn bị và bị Sinh Mệnh võ hồn đánh lén, cho dù hắn có hộ giáp thất giai trên người cũng rất có thể bị xuyên thủng, bản thân bị trọng thương, thậm chí vẫn lạc.
Về phần huyền binh bát giai, Diệp Huyền không có thử.
Bởi vì cường độ huyền binh bát giai hơn xa huyền binh thất giai, sau khi kích phát huyền binh thất giai đã có thể ngăn cản táng mạng võ hồn, như vậy huyền binh bát giai có thể ngăn cản hoàn toàn.
Qua hai ngày sau, hắn muốn luyện chế Hoàng Tâm ĐAn, bởi vậy hắn cần trong thời gian ngắn gia tăng huyền thức, như vậy mới có thể luyện chế thành công.
Hắn tu luyện mấy ngày, Diệp Huyền cảm giác được có lẽ đám người Dược lão đã chuẩn bị xong, hắn có thể khai lò luyện đan.
– Tương Hoa Vinh quản sự, đám người Dược lão chuẩn bị thế nào rồi?
Diệp Huyền vừa ra ngoài đã tìm Tương Hoa Vinh, hắn hỏi thăm.
– Diệp thiếu, vật phẩm ngươi muốn chuẩn bị đều được đám Dược lão chuẩn bị tốt, cũng đang chờ ngươi.
Tương Hoa Vinh trả lời ngay nói, đón lấy còn nói thêm:
– Diệp thiếu, những ngày qua quản sự khoa hộ tịch Quản chấp sự vẫn muốn gặp ngươi.
– Quản chấp sự?
Diệp Huyền cau mày.
Tương Hoa Vinh cười khổ nói:
– Đúng, mỗi ngày hắn tới một lần, còn chờ ngươi một thời gian ngắn, bây giờ hắn đang ở phòng khách đấy.
Quản Vĩ có thể nói là người duy nhất Huyền Quang Các là bọn họ mở, hơn nữa đối phương cũng là chấp sự khoa hộ tịch nên có quan hệ trong phủ Thiên Đô, làm cho Tương Hoa Vinh cảm thấy lo lắng.
– Ta đi qua xem.
Diệp Huyền cũng không biết mục đích của Quản Vĩ, cũng chẳng muốn nghĩ nhiều, đi qua sẽ rõ.
Tương Hoa Vinh dẫn dắt, Diệp Huyền đi tới phòng tiêp khách, quả nhiên Quản Vĩ đang ngồi uống trà với Tô Tú Nhất.
– Tô các chủ, ngươi có việc quan trọng thì đi làm đi, một mình ta ở đây là được.
Diệp Huyền tiến vào, Tô Tú Nhất đang ngồi đối diện Quản Vĩ nghe được tiếng bước chân của hắn liền quay đầu nhìn sang, cười nói:
– Diệp thiếu, ngươi xuất quan!
Thái độ Quản Vĩ vô cùng cung kính, không dám có chút ác liệt.
Diệp Huyền cảm giác tình huống trên người hắn và nói:
– Xem ra hồn nguyên Quản chấp sự đã tốt hơn không ít.
– Việc này đa tạ Diệp thiếu chỉ điểm, nếu như không phải Diệp thiếu chỉ điểm thì ta chết thế nào còn không biết.
Trên mặt Quản Vĩ kích động, hắn nghe theo Diệp Huyền trị liệu cùng với phục dụng dược vật trị liệu, những ngày qua Quản Vi phát hiện mình khôi phục kinh người, chẳng những có thể đủ nhẹ nhõm ngưng tụ huyền nguyên, hơn huyền nguyên ngưng trệ nửa năm không tiến bộ cũng có tăng lên làm bọn họ mừng như điên.
Diệp Huyền cười cười, đi thẳng vào vấn đề:
– Không biết Quản chấp sự lúc này tới đây là có việc gì?
Quản chấp sự lúc này mới nói:
– Diệp thiếu, chuyện trung tâm giao dịch trước đó không lâu rất náo động, ta đã nghe các ngươi nói đổi Tú Nhất Các thành Huyền Quang Các, ta muốn hỏi Diệp thiếu là Huyền Quang Các ở trung tâm giao dịch có phải là Huyền Quang Các bán Trùng Tôn Đan hay không?
Nội tâm Tô Tú Nhất chấn động, ánh mắt hắn lạnh lẽo.
Diệp Huyền cau mày, hắn biết Quản Vĩ tới làm gì.
Quản Vĩ cảm nhận được hào khí quỷ dị trong phòng nên nói:
– Diệp thiếu, ngươi đừng hiểu lầm, ta hỏi vấn đề này không có bất cứ mục đích gì, ta chỉ muốn xác nhận có đúng hay không.
Bởi vì theo ta được biết, phủ Thiên Đô chúng ta, kể cả các khu vực gần phủ Thiên Đô đều không có Huyền Quang Các, chỉ có Diệp thiếu ngươi lần trước nói với ta là Huyền Quang Các chuẩn bị khai trương…
Diệp Huyền nghe Quản Vĩ giải thích, trong lòng nghi hoặc, xem vẻ mặt hắn không có ác ý nhưng tại sao lại tới đây hỏi chuyện này?
Diệp Huyền không có khẳng định trả lời, chỉ cau mày nói:
– Đúng thì như thế nào, không đúng thì như thế nào?
Quản Vĩ lập tức nói ra:
– Là như thế này, Diệp thiếu, ngươi nên biết ta có thể làm chấp sự hộ tịch kỳ thật sau lưng cũng có thế lực ủng hộ, hơn nữa thế lực này ủng hộ ta rất lớn.
Diệp Huyền lẳng lặng nghe, hắn muốn biết Quản Vĩ sẽ nói gì.
Quả nhiên thấy Diệp Huyền không có hỏi thăm, Quản Vĩ liền tiếp tục nói:
– Tô các chủ đi vào khu thành tây chưa tới một tháng, ta rất sớm nghe nói qua.
Theo ta được biết, Tô các chủ mở Tú Nhất Các là thế lực tán tu, cũng không có đại gia tộc chèo chống.
Quản Vĩ nghiêm túc nhìn Tô Tú Nhất, nói ra:
– Tô các chủ vô cùng rõ ràng, một thế lực muốn phát triển tại phủ Thiên Đô nếu không ó thế lực chống đỡ sẽ khó khăn cỡ nào, đặc biệt là Diệp thiếu các ngươi làm ra oanh động lớn tại trung tâm giao dịch, có thể nói các thế lực sẽ nhìn chằm chằm vào các ngươi…
– Thế lực sau lưng ta vô cùng có hứng thú với đan dược này, cho nên ta…
– Ngươi đã truyền tin tức Huyền Quang Các ra ngoài?
Quản Vĩ còn chưa nói xong, Diệp Huyền nghe tới đó ánh mắt lạnh buốt và hỏi một câu.
Trên người hắn phóng thích khí thế khủng bố, hiển nhiên hắn rât tức giận.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1123: Đan Dược Thất Phẩm
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1124: Hoàng Tâm Đan (1)
Mỗi một chủng đan dược đều làm Dược lão buồn bực không thôi, bởi vì Diệp Huyền trước kia nói luyện đan dược, một khi thành công có thể gia tăng thực lực chỉnh thể của Huyền Quang Các lên một bậc thang, nhưng cho tới bây giờ hắn không có làm thế.
Sau khi luyện chế hoàn thành lần nữa, Diệp Huyền không có lại luyện chế, hắn khoanh chân ngồi xuống nghỉ ngơi.
– Dược lão, ngươi gọi Tô các chủ tới đây, luyện chế kế tiếp cần hắn hỗ trợ.
Đồng thời hắn phân phó Dược lão một câu.
Tuy Dược lão không rõ Diệp Huyền cần Tô Tú Nhất hỗ trợ thế nào nhưng lại đi gọi đối phương.
Tô Tú Nhất bị gọi vào phòng luyện chế cũng không hiểu ra sao, hắn không biết gì về luyện chế đan dược, hoàn toàn không rõ chính mình có thể giúp Diệp Huyền cái gì.
Rất nhanh Diệp Huyền mở mắt ra.
– Các vị, lát nữa ta luyện chế đan dược là đan dược bát phẩm, cho nên cần các vị ủng hộ.
Diệp Huyền vừa dứt lời, mọi người ngạc nhiên ngây người? Đan dược bát phẩm? Này. . .
– Diệp thiếu, chúng ta có thể luyện thành đan dược bát phẩm sao? Ngươi chỉ là Vũ Vương thất giai nhất trọng ah?
Dược lão khó có thể tin nói ra, hắn không nghĩ ra Diệp Huyền triệu tập bọn họ tới nơi này là vì luyện chế đan dược bát phẩm.
Đan dược bát phẩm chỉ là Luyện Dược Sư Hoàng cấp mới có thể luyện chế, một khi xuất hiện, cả phủ Thiên Đô sẽ oanh động lớn.
Bất cứ Luyện Dược Sư Hoàng cấp nào cũng là nhân vật nghịch thiên, đại nhân vật như vậy cho dù tại Huyền Vực cũng có địa vị cao.
– Vì cái gì không thể thành công, Dược lão, chẳng lẽ ngươi quên thời điểm ta luyện chế Trùng Tôn Đan hay sao?
Diệp Huyền như cười mà không cười hỏi một câu.
Dược lão và Đông lão vô cùng giật mình, lúc này bọn họ nhớ tới lúc Diệp Huyền luyện chế Trùng Tôn Đan lục phẩm thì hắn chỉ là Vũ Tông ngũ giai tam trọng mà thôi.
Nhưng đan dược lục phẩm là đan dược lục phẩm, đan dược bát phẩm là đan dược bát phẩm, giống như võ giả, đan dược càng về sau muốn tăng phẩm chất càng gian nan, căn bản không phải phía trước có thể so sánh.
– Các ngươi nghe ta là được.
Diệp Huyền tự tin cười cười, hắn nói với đám Diệp lão.
Cấp bậc Luyện Dược Sư và đẳng cấp võ giả có quan hệ mật thiết với nhau, cấp bậc Luyện Dược Sư không có vượt qua đẳng cấp võ giả.
Nhưng kiếp trước Diệp Huyền đã đánh vỡ quy luật này, kiếp trước hắn cũng chỉ là Vũ Hoàng bát giai, luyện hồn sư bát phẩm nhưng lại là Luyện Dược Sư cửu phẩm được Luyện Dược Sư hiệp hội thừa nhận, hơn nữa mời làm trưởng lão danh dự, hắn đương nhiên có thủ đoạn cường đại.
– Ta luyện đan dược là Hoàng Tâm Đan, Tô các chủ, kính xin ngươi phóng thích trận pháp huyền hỏa, ta dùng huyền ngươi của ngươi điều khiển trận pháp.
Không chờ đám người Tô Tú Nhất tiếp tục hỏi thăm, Diệp Huyền đã trực tiếp ra lệnh, đồng thời trong tay hắn cầm vài viên đan dược và nuốt vào trong miệng.
Oanh!
Sau khi Diệp Huyền ăn vài viên đan dược thì trên người hắn sinh ra khí tức đáng sợ.
Đây là. . .
Đám người Dược lão đã nhận ra Diệp Huyền phục dụng chính là các đan dược hắn luyện chế lúc nãy..
Ông trời ơi, thì ra Diệp thiếu luyện chế những đan dược thất phẩm này là vì chuẩn bị luyện chế Hoàng Tâm Đan.
Đám người Dược lão trợn mắt há hốc mồm.
Đây là thủ bút to lớn khó mà tin nổi, những đan dược thất phẩm kia tuy có tác dụng nhỏ nên ít lưu ý, nhưng một khi đặt lên thị trường sẽ tạo thành oanh động lớn, nhưng Diệp thiếu cũng chỉ dùng những đan dược này luyện chế đan dược khác.
Loại chuyện này nếu bị Luyện Dược Sư và đám võ giả biết rõ sẽ nói hắn phá hoại của trời.
Đám người Dược lão cảm nhận rõ sau khi Diệp Huyền phục dụng đan dược, khí tức trên người Diệp Huyền càng mạnh hơn nữa, bọn họ không thể nhận ra.
– Khuếch Thức Đan có thể tăng tính kéo dài của Luyện Dược Sư, có tác dụng tăng cường điều khiển.
– Hỏa Nguyên đan có thể tăng cường tính mẫn cảm của Luyện Dược Sư vơi hỏa diễm và tăng uy lực điều khiển hỏa diễm.
– Phân Dược Đan, có thể gia tăng lực nhận biết của Luyện Dược Sư với đan dược.
Dược lão thì thào tự nói, hắn nói mỗi câu càng kích động hơn một phần, dựa theo Diệp phục dụng nhiều đan dược như vậy, đến lúc đó huyền thức, độ điều khiển hỏa diễm và khốn chế linh dược của Diệp thiếu sẽ tăng lên cực lớn.
Lúc trước Diệp thiếu dễ dàng luyện chế đan dược thất phẩm, nếu như lại tăng từ cơ sở lên cao hơn, như vậy cũng không phải không có khả năng luyện chế đan dược bát phẩm.
Thời điểm Dược lão vô cùng kích động, hình ảnh khác xuất hiện trong mắt làm Dược lão như rớt cả tròng mắt ra ngoài.
Một đám hỏa diễm hư vô xuất hiện trong tay Diệp Huyền, nhiệt độ trong phòng tăng lên cả trăm độ, nội tâm mọi người xuất hiện cảm giác sợ hãi.
Kể cả Tô Tú Nhất là Vũ Hoàng bát giai nhìn thấy thiên hỏa cũng cảm giác được có nguy hiểm.
Ngọn lửa này. . .
Thiên hỏa, là thiên hỏa!
Dược lão lập tức tỉnh ngộ, đây là thiên hỏa Diệp Huyền đánh lui bóng đen Phệ Hồn tộc.
Nội tâm Lục Ly đại sư cũng kinh ngạc, hắn có được địa hỏa trong tay, Diệp Huyền phóng thích hỏa diễm ra ngoài làm địa hỏa trong người hắn lạnh run như thần tử gặp đế vương, lập tức ẩn nấp vô tung vô ảnh, lại sinh ra cảm giác sợ hãi.
Thời điểm đám người Dược lão khiếp sợ, Diệp Huyền nghiêm túc và lấy trận bàn ra, hắn đặt tại các nơi hẻo lánh đặc biệt của gian phòng.
– Mỗi người các ngươi đứng trên trận bàn, hơn nữa phóng xuất huyền thức và huyền nguyên cường đại nhất của mình
Bất chấp giật mình, biết rõ tầm quan trọng của việc này, đám người Dược lão nhanh chóng nghe theo Diệp Huyền phân phó, bọn họ đứng lên trận bàn, lúc này trận vân bao phủ bọn họ và kết nối với nhau.
– Ngũ Hành Thiên Cương trận!
Lục Ly lập tức giật mình nói ra.
Ngũ Hành Thiên Cương trận là trận pháp công kích cường đại, có thể kết nối huyền nguyên, huyền thức của năm người với nhau, phát huy ra uy lực vượt qua năm người, là trận pháp chiến đấu cường đại.
Diệp Huyền bố trí trận pháp này tương tự Ngũ Hành Thiên Cương trận, nhưng Lục Ly cẩn thận quan sát vẫn phát hiện khác nhau.
Lục Ly không biết, trận pháp này đúng là có liên quan tới Ngũ Hành Thiên Cương trận, điểm không giống đã bị Diệp Huyền cải tạo, trận pháp này có thể kết hợp huyền nguyên, huyền thức năm người vào một người.
Kỳ thật Diệp Huyền mượn nhờ lực lượng đám người Tô Tú Nhất luyện chế Hoàng Tâm Đan.
Nếu như việc này làm các cường giả đỉnh cấp nhìn thấy nhất định sẽ chấn động.
Diệp Huyền lần này luyện chế lợi dụng trận vân, luyện khí, luyện đan, luyện hồn các phương diện để gia tăng khả năng thành công.
Thời điểm bọn họ kinh hồn chưa định, Diệp Huyền đã khai lò luyện chế Hoàng Tâm Đan.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1125: Hoàng Tâm Đan (2)
Hắn ném các loại linh dược vào trong lò đan.
Ánh mắt hắn ngưng trọng và dùng linh thức quan sát.
Đúng như Dược lão đã nói lúc trước, dù hắn hiện tại là Vu Vương thất giai nhất trọng nhưng huyền thức không kém gì Luyện Dược Sư thất phẩm đỉnh phong, nhưng dù sao khoảng cách Luyện Dược Sư bát phẩm còn không ít, chỉ cần luyện chế có sai lầm sẽ thất bại trong gang tấc.
Cả quá trình Diệp Huyền làm thập phần cẩn thận, không dám có một tia sơ suất, cho dù là quá trình tinh luyện cũng làm thật kỹ càng.
Bởi vì tu vi không đủ cho nên nhiều chỗ không thể đạt tới nhưng kiếp trước Diệp Huyền là Luyện Dược Sư cửu phẩm nên động tác rất đúng lúc, hắn dùng huyền thức điều khiển chỗ không đủ.
Thời gian dần dần trôi qua, quá trình dung hợp đang diễn ra.
Bởi vì có Ngũ Hành Thiên Cương trận, đám người Dược lão đều có thể cảm giác được mỗi thao tác của Diệp Huyền.
Đám người Dược lão kích động cảm nhận tất cả, sắc mặt ửng hồng không dám bỏ qua bất cứ chi tiết nào.
Sau khi luyện chế vượt qua một giờ, đột nhiên Diệp Huyền xuất ra Thiên Tâm Hoàng Quả, sau đó hắn dung nhập vào trong lò đan.
Ông!
Thiên Tâm Hoàng Quả vừa tiến vào lò đan, cả lò đan chấn động, linh dược bát giai có năng lượng quá mạnh.
Tạch tạch tạch!
Trong lò đan sinh ra vết rạn rất nhỏ.
Không tốt, Diệp Huyền vô cùng kinh hãi, lò đan của hắn có phẩm giai không thấp nhưng dù sao không phải lò đan đặc biệt cao giai, lúc này bị vô tận dung hỏa và Thiên Tâm Hoàng Quả song trọng trùng kích nên sắp khôn thừa nhận được nữa.
Đam người Dược lão cũng phát hiện tình huống này và kinh hãi, bọn họ không có biện pháp nên chỉ có thể đổ mồ hôi lạnh.
Tâm thần Diệp Huyền trầm xuống, không thể để lò đan nổ tung, một khi nổ sẽ làm lô Hoàng Tâm Đan bị phế, mà Thiên Tâm Hoàng Quả chỉ có một quả, cơ hội chỉ có một lần, hắn không có khả năng tìm được Thiên Tâm Hoàng Quả thứ hai.
Phải nghĩ biện pháp.
Trong mắt Diệp Huyền có lệ quang lóe sáng, hắn ném một viên tinh thạch vào trong lò đan.
Tiên tinh thạch rơi vào vô tận dung hỏa và hòa tan rất nhanh, cuối cùng hóa thành chất lỏng óng ánh bao phủ vết nứt
Đồng thời Diệp Huyền nhanh chóng đánh ra từng thủ quyết, phù văn quỷ dị không ngừng xoay tròn quanh lò đan.
– Trí nhớ nguyên tinh, Diệp thiếu đây là. . .
Lục Ly là người phản ứng đầu tiên, tròng mắt không ngừng mở to, Diệp thiếu luyện đan nhưng phải phòng ngừa lò đan nô tung.
Ông trời ơi.
Nếu như có thể, Lục Ly đã sớm khiếp sợ nói thành lời nhưng hắn biết tính nghiêm trọng của sự việc liền thu liễm tâm thần, ngăn chặn khiếp sợ, không ngừng phóng xuất huyền thức cường đại dung nhập vào quá trình luyện chế.
Vào lúc này trên mặt Diệp Huyền đầy mồ hôi.
Nhưng luyện chế Hoàng Tâm Đan đã vượt qua cực hạn của hắn, hơn nữa còn phải luyện chế lò đan phòng ngừa nó nổ tung, nếu như không phải trước đó luyện chế Ngũ Hành Thiên Cương trận, mượn nhờ lực lượng đám người Lục Ly luyện chế thì có thể đã thất bại từ lâu.
Lúc này không thể thât bại nhưng tình huống vô cùng nguy hiểm.
Thời gian dần trôi qua, lúc này dược tính Thiên Tâm Hoàng Quả đã bị đề luyện ra và dung nhập vào trong nước thuốc lúc trước, Diệp Huyền vội vàng sử dụng thu đan quyết.
Một viên đan dược chậm rãi bay ra khỏi lò.
Tạch tạch tạch!
Ngay sau đó lò đan vừa luyện chế lại chấn động, phía trên có nhiều vết rạn, hiển nhiên nó sắp không chịu nổi.
Mặc kệ, Diệp Huyền hung ác, liền điên cuồng thu đan, hai tay đánh ra mười thủ quyết và rót huyền thức vào lò đan.
Đúng lúc này ——
Oanh!
Cả lò đan rốt cục không thừa nhận nổi áp lực và nổ tung, vô số mảnh vỡ bắn ra khắp nơi làm mọi người né tránh.
Ông!
Cùng lúc đó Ngũ Hành Thiên Cương trận hơi chấn động, mọi người chặt đứt liên hệ với nhau, đám người Tô Tú Nhất vô lực ngồi xuống đất và nhìn Diệp Huyền.
Thất bại sao?
Mọi người cảm thấy đắng chát.
Mà đúng lúc này. . .
Ầm ầm!
Trong gian phòng có tiếng nổ mạnh vang lên, ngay sau đó hương thơm thắm vào ruột gan sinh ra.
Bởi vì luyện chế lúc trước nên toàn thân mọi người vô lực, nghe thấy hương thơm ngát này lập tức cảm thấy thân thể tràn ngập lực lượng.
Từng đám mây lớn bay lên không trung.
– Thiên địa dị tượng, là thiên địa dị tượng luyện chế đan dược bát phẩm, chúng ta thành công.
Lúc trước Dược lão còn vô lực lại nhảy lên, hắn kích động toàn thân run rẩy, sắc mặt ửng hồng.
Đám người Tô Tú Nhất cũng hưng phấn.
Chỉ thấy gần mười viên đan dược màu vàng rơi xuống, những đan dược này no tròn, phía trên còn có từng đạo vân tối nghĩa.
– Cuối cùng thành công.
Nội tâm Diệp Huyền vô cùng kích động, hắn lật tay thu đan dược vào trong hộp.
Nhìn mấy viên đan dược rơi xuống, Dược lão không có xông lên, ngược lại là thả lỏng một hơi, trên mặt còn mang theo thần thái nhẹ nhõm, đồng thời vội vàng nồi xuống nhắm mắt.
Trước kia hắn nhìn Diệp Huyền luyện chế, chỉ có thể nhìn ra một ít phức tạp nhưng không hiểu căn bản bên trong, chỉ học tập được một ít gì đó, phản ứng và thủ pháp ứng biến lại không có học được.
Lần này bởi vì Diệp Huyền mượn huyền thức của hắn nên hắn hiểu rõ từng quá trình và thao tác trong đó, tất cả đều rành mạch như hắn tự luyện chế.
Cơ duyên này vô cùng trân quý, hiện tại Dược lão đang cảm ngộ quá trình luyện chế trước đó, hắn muốn nhớ kỹ từng động tác vừa rồi.
Dược lão có thể khẳng định, tu vi và huyền thức của hắn không đủ, còn không cách nào hoàn thành quá trình trong đó.
Chỉ khi nào chờ hắn đột phá đến Vũ Hoàng bát giai, chỉ cần hắn hiểu ra thủ pháp luyện chế, hắn có nắm chắc cực lớn giúp mình đột phá Luyện Dược Sư bát phẩm.
Không chỉ Dược lão, Đông lão, Lục Ly đại sư, thậm chí kể cả Tô Tú Nhất đều nhắm mắt cảm ngộ.
Cái gọi là vạn pháp đều thông.
Diệp Huyền luyện chế một lần nhưng bọn họ nhìn thấy thứ càng cao cấp hơn, bọn họ có đốn ngộ thật lớn.
Thẳng tới lúc này mọi người mở mắt ra.
Hiện tại Diệp Huyền cũng khôi phục không ít huyền thức và huyền nguyên, hắn đứng lên.
– Diệp thiếu, chúng ta thành công sao?
Dám người Dược lão kích động đi tới.
– Các vị xem.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, mở hộp ngọc ra.
Chỉ thấy chín viên đan dược màu vàng no đủ lẳng lặng nằm trong hộp ngọc, khí tức đan dược nồng đậm và đường vân huyền bí bao phủ.
– Đan dược bát phẩm, quả nhiên là đan dược bát phẩm.
Sắc mặt Dược lão ửng hồng, những người khác cũng kích động không thôi, tuy bọn họ không phải Luyện Dược Sư nhưng chưa ăn thịt heo cũng thấy heo chạy, bọn họ có thể cảm nhận được khí tức đáng sợ từ trong những đan dược này, hương thơm nhàn nhạt làm huyền nguyên của bọn họ lưu động, càng ẩn chứa khí tức đại đạo mà đan dược thất phẩm không có.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1126: Đột Phá Vũ Hoàng
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1127: Ngoài Ý Muốn (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1128: Ngoài Ý Muốn (2)
– Đáng chết, ngươi dám giết ta, chúng ta chiến đấu động tĩnh lớn như vậy, chưa hẳn không có người nhìn thấy, Tiêu Bình ta chính là đệ tử dòng chính Tiêu gia, chỉ cần có người mang tin tức ta chết truyền vào Tiêu gia, tất nhiên sẽ được Tiêu gia hồi báo, đến lúc đó Úy Trì Kiệt ngươi khó thoát khỏi cái chết.
Tiêu Bình rống to một tiếng, hắn gào xong liền vận dụng huyền nguyên..
– Không tốt, gia hỏa này muốn tự bạo.
Lúc này có giọng nói bối rối vang lên, ngay sau đó hắn lui về phía sau.
Đám người Diệp Huyền không nhìn thấy tình cảnh nhưng lại cảm nhận được uy áp làm người ta hít thở không thông, sắc mặt đám người biến hóa, hai bên chiến đấu gần đây, một Vũ Hoàng nhất trọng tự bạo có thể sẽ lan tới và giết bọn họ.
Nghĩ tới đây tâm thần đám người Diệp Huyền rung động và tâp trung tâm thần.
Qua một lúc đám ngời Diệp Huyền không có nghe được động tĩnh gì khác, ngược lại khí tức cuồng bạo đang bay đi xa.
– Đáng chết, gia hỏa này gạt chúng ta, căn bản không phải tự bạo, hắn muốn chạy trốn.
– Đuổi theo cho ta.
Tiếng rống giận dữ vang lên, đám người Úy Trì Kiệt tức giận thở hổn hển, hiển nhiên bị Tiêu Bình lừa gạt và chạy đi.
Khí tức Vũ Hoàng khủng bố đi xa, nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa, núi rừng cũng khôi phục bình tĩnh.
– Cuối cùng bọn chúng cũng rời đi.
Đám người Dược lão nhìn nhau và nội tâm đang sợ hãi.
Tô Tú Nhất trầm giọng nói:
– Mấy người vừa giao thủ có thể là hai gia tộc mạnh nhất phủ Thiên Đô, là Tiêu gia và Úy Trì gia, chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi này, ta có cảm giác không tốt.
Nội tâm đám người nghiêm túc, hai đại gia tộc phủ Thiên Đô tranh chấp, dựa theo lời Diệp thiếu nói, hai gia tộc này tuyệt đối võ cửu thiên Vũ Đế tọa trấn, xác không phải Huyền Quang Các bọn họ có thể chống cự.
– Úy Trì gia công nhiên đối phó Tiêu gia, chẳng lẻ không sợ Tiêu gia trả thù sao? Hay hai gia tộc này thế như nước với lửa?
Đám người Dược lão vừa tới phủ Thiên Đô không bao lâu nên khó hiểu.
Tô Tú Nhất lắc đầu nói:
– Theo ta được biết, hai đại gia tộc thật có phân tranh nhưng biểu hiện ra ngoài hòa hòa khí khí, nếu ta truyền tin tức này ra, chỉ sợ hai bên không hòa bình với nhau đâu.
– Các ngươi nói chúng ta có nên truyền tin tức này cho Tiêu gia hay không?
Đột nhiên Đông lão nói.
Tất cả mọi người khẽ giật mình, chợt hiểu ra dụng ý của Đông lão.
Vừa rồi Tiêu Bình có nói, chỉ cần mang tin tức Úy Trì Kiệt đáh chết hắn nói với Tiêu gia, tất nhiên sẽ được Tiêu gia ban thưởng.
Huyền Quang Các phát triển tại phủ Thiên Đô, nếu như có thể đạt được một trong hai đại gia tộc là Tiêu gia ủng hộ, như vậy bọn họ có thể phát triển cực nhanh, không ai dám tới quấy phá.
Đây là chuyện một vốn bốn lời.
Tâm tư mọi người lâm vào tự hỏi.
– Không đúng.
Thời điểm này Diệp Huyền nghĩ tới cái gì đó và nói ra.
– Cái gì không đúng?
Mọi người liên tục quay đầu nhìn sang.
Lại thấy sắc mặt Diệp Huyền tái nhợt và nói:
– Tiêu Bình biết rõ chúng ta ở chỗ này, cho nên hắn nói câu đó chính là muốn nói với chúng ta.
Trong lòng mọi người giật mình và nói:
– Làm sao có thể như vậy?
Diệp Huyền trầm giọng nói:
– Vừa rồi Cát phó viện trưởng và Cửu Trần cung phụng đột phá Vũ Hoàng thanh thế to lớn, rất dễ dàng bị người ta cảm giác ra được, cho dù Tiêu Bình ngay từ đầu không biết, vừa rồi hắn đứng trên bầu trời chẳng lẽ không cảm thấy phia dưới có ba động sao? Cho nên hắn nói chuyện có thể là nói với chúng ta, muốn chúng ta truyền tin tức cho Tiêu gia.
Sắc mặt đám người Tô Tú Nhất ngưng trọng, Vũ Hoàng đột phá tạo thành uy thế lớn bao nhiêu, bọn họ không phải không biết rõ, Diệp Huyền nói chuyện có thể sẽ xảy ra.
– Chúng ta phải lập tức rời khỏi nơi đây.
Nội tâm Diệp Huyền nghĩ tới một khả năng và sắc mặt biến hóa.
Không chờ đám người Dược lão kịp phản ứng. . .
– Hắc hắc, Úy Trì Kiệt đại nhân nói có người trốn ở nơi này, bảo ta tới đây xem xem, ta ngay từ đầu còn chưa tin, hiện tại xem ra quả nhiên có vài con chuột trốn tại đây.
Đúng lúc này có tiếng cười lạnh vang lên, khí tức uy áp khủng bố bao phủ đỉnh đầu mọi người.
Đó là nam tử trung niên mặc võ bào màu xanh, cầm trong tay một thanh chiến đao, hắn đang tươi cười trào phúng và lạnh lùng nhìn đám người Diệp Huyền.
Vũ Hoàng bát giai nhị trọng.
Tâm thần mọi người trầm xuống.
Cái kia người tới, đám người Diệp Huyền không biết nhưng từ khí tức của đối phương lại có thể cảm được người này là một trong hai Vũ Hoàng bát giai nhị trọng của Úy Trì gia.
– Quả nhiên!
Diệp Huyền cười khổ.
Hắn suy đoán chính xác.
Lúc trước hắn nghĩ tới, nếu như Tiêu Bình có thể thông qua khí tức đám người Cát Phác Tử đột phá và suy đoán bọn họ ở gần đó, như vậy tại sao Úy Trì Kiệt lại không biết?
Diệp Huyền vừa nói với bọn họ nhưng kỳ thật hai bên đều biết trong rừng có người ẩn nấp nhưng cố ý không nói ra mà thôi.
Nói một cách khác, Tiêu Bình lúc trước bị đuổi giết tại sao lại chạy tới không trung trên đỉnh đầu đám người Diệp Huyền, rất có thể khi đám người Tiêu Bình đang chạy trốn đã phát giác được khí tức đột phá của đám người Cát Phác Tử nên biết rõ có người nên cố ý chạy tới đây.
Mục đich của hắn là muốn đám người Diệp Huyền truyền tin tức về cho Tiêu gia.
Mà cuối cùng Tiêu Bình tận lực chạy trốn cũng vì hấp dẫn đám người Ủy Trì Kiệt.
Nhưng mà Tiêu Bình không nghĩ tới hắn có thể cảm nhận có người, Úy Trì Kiệt tự nhiên cũng có thể cảm nhận được, bởi vậy thời điểm truy kích trừ bản thân hắn ra, hắn còn điều cao thủ số hai tới nơi này chặn giết.
Hoặc là nói Tiêu Bình hắn kỳ thật cũng nghĩ đến Úy Trì kiệt có thể sẽ nghĩ đến, hắn đang bị đuổi giết nên không có biện pháp nào khác, chỉ có thể đánh cược một lần..
– Chúng ta chỉ vô ý đi qua nơi này, không biết các hạ ngăn chúng ta là vì mục đích gì?
Tô Tú Nhất lúc này mới ôm quyền khách khí với đối phương.
Đám người Cát Phác Tử vô cùng cảnh giác.
– Ah, thật không?
Tên Vũ Hoàng bát giai nhị trọng lên tiếng:
– Kỳ thật ta không ưa thích người giả ngu.
– Ta không hiểu các hạ có ý gì, nếu như các hạ có thể buông tha chúng ta, chúng ta cam đoan sẽ quên mất chuyện hôm nay, sẽ không tiết lộ ra ngoài mảy may.
Tô Tú Nhất nghiêm túc nói ra.
Nghĩ đến đối diện chính là Úy Trì gia, trong nội tâm Tô Tú Nhất có chút tâm thần bất định bất an, chỉ có thể chờ mong đối phương buông tha bọn họ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1129: Lâm Vào Nguy Cơ
Vũ Hoàng nhị trọng Vũ Hoàng giống như cười mà không cười nói một câu:
– Buông tha các ngươi cũng không phải là không được, nhưng ta muốn biết các ngươi là thế lực nào?
Khóe miệng của hắn mỉm cười nhưng trong mắt lại ẩn chứa sát cơ mờ mịt.
Nhìn thấy sát cơ bộc phát, Diệp Huyền hiểu ra đối phương hôm nay tuyệt đối không thả bọn họ rời đi.
Cũng phải, nghe được bí mật của Úy Trì gia, đối phương không ngu mà tha cho bọn họ.
– Không nên nói nhảm, người đang kéo dài thời gian đấy.
Diệp Huyền quyết định thật nhanh, hắn quát lớn và ném trận bàn trong tay ra.
Ông!
Từng đạo trận vân vô hình xuất hiện và nhanh chóng bao phủ hư không.
– Động thủ.
Tô Tú Nhất truyền âm với Diệp Huyền, hắn tức giận lên tiếng, tay trái cầm sách, lúc này từng đám sương mù xuất hiện, tay phải cầm quạt lông, quạt lông mở ra và xuất hiện khí tức làm người ta sợ hãi.
Trên đỉnh đầu hắn có bức họa cuộn tròn, bên trong có lực lượng tuần hoàn qua lại, ba lực lượng kết hợp với nhau và bay thẳng về phía đối thủ.
– Sát!
Cát Phác Tử cũng hét lớn, trong tay cầm tử cực thương sau đó hóa thành giao long lao tới.
Sau khi đột phá bát giai, rốt cuộc Cát Phác Tử cũng có thể phóng thích giao long màu tím của tử cực thương, hình thành hình ảnh chấn động hư không.
Cửu Trần cung phụng cầm sa đọa chi nhận, dao găm sinh ra từng đạo cực quang màu đen bắn vào đầu lâu đối phương.
Sống chết trước mắt, hai người lập tức ra tay toàn lực.
Chẳng những bọn họ, Dược lão và Đông lão cũng vân dụng huyền bảo Địa Hoàng ấn oanh kích.
Vào lúc Diệp Huyền động thủ thì bọn họ biết rõ việc này không bỏ qua được, đối phương tuyệt đối sẽ vì bảo vệ bí mật mà ra tay đánh chết bọn họ.
– Hạt gạo dám so với ánh trăng, các ngươi dám động thủ với ta nên phải chết.
Vũ Hoàng nhị trọng lạnh lùng nhìn mọi người, trên môi nở nụ cười trào phúng, thân thể chấn động, lực lượng vô hình bao phủ hư không.
Đồng thời chiến đao trong tay hắn chấn động, sương mù ngưng tụt rên chiến đao, cuối cùng hình thành một hư ảnh hình đao dài mười mấy trượng.
Lực lượng vô hình bao phủ các nơi, đám người Tô Tú Nhất như lâm vào vũng bùn, muốn hành động cũng khó khăn.
Oanh phanh!
Đao quang chém xuống như cầu vồng, trong tiếng nổ vang kịch liệt, đam người Tô Tú Nhất trúng dư âm công kích nên phun máu tươi.
Trong đó tu vi Dược lão và Đông lão yếu nhất, sắc mặt tái nhợt, kinh mạch trong cơ thể bị thương nghiêm trọng.
Đây là Vũ Hoàng bát giai nhị trọng sao?
Sắc mặt đám người Dược lão tái nhợt, bọn họ đã từng chiến đấu với Lương Vũ của Vô Lượng Sơn, thực lực Mạc Thiên Sơn còn đáng sợ hơn nhiều, không gian chung quanh đầy kết giới chi lực nên thân thể bọn họ không thể nhúc nhích..
– Chỉ là tiểu tử bát giai nhất trọng cũng muốn đấu với ta, không biết sống chết.
Đối phương xùy cười một tiếng, trên mặt mang theo xem thường, chiến đao trong tay chém xuống và hóa thành chiến đao mang theo hào quang vạn trượng.
Đám người Tô Tú Nhất bị Mạc Thiên Sơn tấn công không ngừng lui về phía sau, kết giới không gian bao phủ quanh người làm bọn họ cười khổ.
Mạc Thiên Sơn thân là Vũ Hoàng bát giai nhị trọng, hắn khống chế không gian chi lực không phải bát giai nhất trọng có thể ngăn cản, kết giới đối phương dễ dàng áp chế kết giới của hắn, đám người Cát Phác Tử và Cửu Trần vừa mới đột phá Vũ Hoàng, Vũ Hoàng chi lực của bản thân còn chưa khống chế thông suốt, về phần kết giới thì không cần nói.
Trong lúc nhất thời đám người Tô Tú Nhất chỉ có thể đau khổ chèo chống.
– Diệp thiếu, Dược Thành, Đông Bác Đặc, các ngươi đi trước đi.
Tô Tú Nhất lo lắng truyền âm với đám người Diệp Huyền, chỉ giao thủ một lần đã biết rõ bản thân không thể đánh thắng đối phương, thời điểm này chỉ có thể lựa chọn chạy trốn.
– Không được, trốn không thoát.
Diệp Huyền lắc đầu, sắc mặt hắn ngưng trọng, Vũ Hoàng bát giai nhị trọng tạo thành kết giới dễ dàng ngăn cản bọn họ, có lẽ Diệp Huyền có thể chạy trốn một mình nhưng đám người Tô Tú Nhất lại không thể.
Huống hồ bỏ trốn như vậy là ngu xuẩn nhất.
Trừ phi. . .
Diệp Huyền lập tức suy nghĩ làm thế nào lật bàn.
– Ha ha, các ngươi đang thương lượng cái gì? Thương lượng chết như thế nào sao? Yên tâm đi, ta sẽ cùng giết các ngươi, như vậy các ngươi có bạn trên đường hoàng tuyền.
– Ân, ta nghĩ nên giết ai trước đây?
Mạc Thiên Sơn từ trên cao nhìn xuống, tay cầm chiến đao, khóe miệng còn mang theo ý chế nhạo, ánh mắt nhìn lên người đám người Diệp Huyền giống như mèo vờn chuột, tràn ngập ý trêu đùa.
– Muốn giết chúng ta cũng phải xem thực lực ngươi thế nào.
Tô Tú Nhất tức giận quát một tiếng, lúc này hắn bay thẳng về phía trước.
– Ngươi chỉ có một người, chúng ta có sáu người, ta không cho rằng không đối phó được ngươi.
Ánh mắt Cát Phác Tử và Cửu Trần lạnh lùng nhìn đối phương.
Ngoài ra Dược lão và Đông lão đang bị thương cũng không lui lại, thúc dục các huyền ấn Địa Hoàng ấn chiến đấu hung hãn không sợ chết.
Năm người phân biệt phát động tấn công từ các hướng khác nhau, ý đồ tạo thành tổn thương với Mạc Thiên Sơn.
Mạc Thiên Sơn nhìn sang và xùy cười một tiếng, nói:
– Thật sự là không biết nói các ngươi không sợ hay các ngươi ngu ngốc, cho rằng như vậy là có thể làm ta bị thương hay sao?
Vung vẫy chiến đao trong tay, lúc này một ánh đao viên mãn bao phủ toàn bộ thân thể hắn, chỉ nghe tiếng nổ bang bang vang lên, đám người Tô Tú Nhất công kích rơi vào thân Mạc Thiên Sơn nhưng không thể phá được phòng ngự của đối phương.
– Đầu tiên khai đao với hai người các ngươi trước.
Cuối cùng Mạc Thiên Sơn nhìn lên người Dược lão và Đông lão, chỉ là hai Vũ Vương thất giai tam trọng không lọt vào mắt Mạc Thiên Sơn, yếu ớt giống như mấy con kiến.
Đúng lúc này ——
– Các vị, các ngươi ngăn cản Mạc Thiên Sơn, ta đi trước một bước, yên tâm, ta nhát định sẽ thông tri việc này với Tiêu gia, đến lúc đó ta sẽ đích thân chém giết Mạc Thiên Sơn báo thù cho các vị.
Diệp Huyền không biết lúc nào đã mở cánh chim sau lưng ra, trên cánh chim có điện quang lưu động, có năng lượng hội tụ, từng đạo điện quang như bức tranh sơn thủy bao phủ thân thể Diệp Huyền vào trong, hắn không ngừng lui ra xa.
Lúc này Diệp Huyền bất tri bất giác đã thối lui tới biên giới kết giới Mạc Thiên Sơn, hắn sắp thoát khỏi phạm vi kết giới.
– Đáng chết.
Nội tâm Mạc Thiên Sơn kinh ngạc và trán đổ mồ hôi lạnh.
Hắn vừa mới có chủ ý đã bị đám người Tô Tú Nhất hấp dẫn, đối với Diệp Huyền chỉ là thiếu niên Vũ Vương thất giai nhất trọng thì không quan tâm nhiều, tại tăng thêm Diệp Huyền tận lực ít xuât hiện nên hắn cũng lựa chọn bỏ qua.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1130: Liên Thủ Chém Giết (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










