Đại Mộng Chủ
Tập 96 : Thiên Kiếp Giáng Lâm (c476-c480)
❮ sautiếp ❯Chương 476: Thiên Kiếp Giáng Lâm
Thủy Long màu lam đâm đầu thẳng vào trong Nhâm mạch Thẩm Lạc, dọc theo pháp mạch rộng mở, như là Giao Long qua sông, bay thẳng lên hướng phía đỉnh.
Những nơi nó đi qua, pháp mạch khuấy động không thôi, pháp mạch vốn như thường nhân lập tức bị khuếch trương gấp đôi.
Giao Long từ Nhâm mạch nhập Đốc mạch, đi tới sau lưng rồi thay đổi tuyến đường qua Đái mạch, tiếp theo du tẩu theo tất cả pháp mạch quanh thân Thẩm Lạc.
Theo nó hấp thu linh lực Bàn Đào càng ngày càng nhiều, quang mang pháp mạch quanh thân Thẩm Lạc cũng càng ngày càng sáng.
Trong bất tri bất giác, công pháp Hoàng Đình Kinh trong thể nội Thẩm Lạc bắt đầu tự vận chuyển, trong thức hải của hắn giống như nhấc lên một trận bão táp, thần thức giữa hư không không ngừng quanh quẩn bảy mươi hai câu khẩu quyết Hoàng Đình Kinh:
“Thiên Đình Địa Quan liệt phủ cân, linh đài bàn cố vĩnh bất suy.”
Chỉ chốc lát sau, Thẩm Lạc ăn sạch trái Bàn Đào kia, trong tay chỉ còn lại có một hột đào dài nhỏ, màu sắc đỏ tươi.
Toàn bộ linh lực Bàn Đào bị hút vào trong cơ thể của hắn, khiến cho toàn thân hắn bắt đầu nổi lên cảm giác nóng rực.
Bàn tay hắn nắm chặt hột đào kia, trong lòng cảm ứng, tự nhủ: “Quan khẩu kia, tựa hồ sắp tới. . .”
Nói xong, hắn tiện tay ném hột đào đi, hai tay nhấc lên bóp một cái pháp quyết, bắt đầu tự vận chuyển Hoàng Đình Kinh.
Thẩm Lạc vừa mới thôi động công pháp, mộ ý niệm tâm thần lập tức hiển hóa thành người, ngồi trên đỉnh đầu con Thủy Long màu lam kia, một tay nắm lấy sừng rồng, tuần sát các khiếu huyệt quanh thân.
Những nơi Thủy Long đi qua, từng khiếu huyệt sáng lên một đoàn lam quang, giống như đánh vỡ cấm chế nào đó, nhao nhao hiện ra một vòng xoáy nhỏ, bắt đầu điên cuồng xoay tròn.
Cảm giác pháp lực tràn đầy toàn thân của Đại Thừa đỉnh phong kia giờ không còn sót lại chút nào, Thẩm Lạc cảm thấy mỗi một chỗ khiếu huyệt của mình, giống như một đầu dã thú đói khát, tham lam thôn phệ thiên địa linh khí.
Theo càng ngày càng nhiều thiên địa linh khí tiến vào thể nội, quần áo Thẩm Lạc căng tròn tới cực điểm, cả người lăng không phiêu khởi, nhìn tựa như một khí cầu phồng lên.
Thẩm Lạc giữ vững tâm thần, toàn lực vận chuyển Hoàng Đình Kinh, cực nhanh thu nạp thiên địa linh khí vào thể nội vận hóa, sau đó chuyển thành pháp lực thu nạp vào trong pháp mạch và đan điền.
Giới tử tâm thần kia thì khống chế Thủy Long tuỳ ý rong ruổi trong thể nội kinh mạch, vận hành bảy chu thiên xong, rốt cuộc tích súc đầy đủ lực lượng, vọt tới phía quan ải bình cảnh Đại Thừa đỉnh phong.
Ở nơi đó, có một khiếu huyệt hết sức đặc thù, gọi là Nê Hoàn cung, chỉ cần xông phá nơi đây, là có thể hóa phàm thành tiên.
Cổ ngữ có nói: “Tiên Nhân phủ ta đỉnh, kết tóc thụ trường sinh”, chính là lấy tiên pháp quán thông Nê Hoàn cung, có thể khiến người khai thông tiên khiếu, đến thụ tiên pháp.
Bất quá đây chỉ là phàm tục vọng tưởng, trên thực tế tự nhiên không dễ dàng như vậy.
Người tu hành chỉ khi tu luyện tới trạng thái Đại Thừa kỳ đỉnh phong, mới có tư cách thử quán thông Nê Hoàn cung, nếu không tùy tiện khởi xướng trùng kích, thần hồn sẽ bị hao tổn, từ đó cùng nhục thân bằng mặt không bằng lòng, không thể vấn đỉnh Chân Tiên cảnh.
Đúng lúc này, dị biến phát sinh.
“Đông. . .” Trong đại điện màu vàng óng vốn trống trải, đột nhiên vang lên một thanh âm như đánh trống.
“Đây là. . .” Thẩm Lạc bị một tiếng trống vang này làm cho bừng tỉnh, đột nhiên mở mắt ra.
Con Thủy Long thể nội kia cũng tạm thời thu thế xông lên, ở lại tại huyệt Đại Chuy, xoay quanh không thôi.
“Đông. . .”
Sau một vài khắc, lại vang lên một tiếng chuông.
“Quỳ Cổ ba tiếng, thiên kiếp lâm thế.” Lúc này, trên thân Kim giáp thiên tướng ngồi trên bảo toạ trong điện bỗng nhiên nhộn nhạo lên trận trận ánh sáng, một thanh âm có vẻ hờ hững từ trên người gã truyền ra.
“Thiên kiếp? Đây là có chuyện gì, bình thường không phải sau khi tiến vào Chân Tiên cảnh, mới có thiên kiếp giáng lâm sao?” Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng không khỏi xiết chặt.
Liên quan tới chuyện Chân Tiên phi thăng, Thẩm Lạc từng trao đổi kỹ với Bạch Tiêu Vân, từ đó biết được không ít chi tiết.
Xông phá Nê Hoàn cung là có thể hóa phàm thành tiên, sau đó sẽ có thiên kiếp lâm thế, tẩy luyện thần hồn, rèn luyện gân cốt, tẩy trừ tạp chất nhục thân, từ đó chân chính cũng cố Chân Tiên cảnh giới.
Mà thiên kiếp này trước giờ hung hiểm, người có thể thành công chịu đựng được nó khảo nghiệm ít càng thêm ít.
Nếu thế gia tu tiên hoặc tông môn có người đạt tới một bước này, thường thường cần toàn tộc hoặc toàn bộ tông môn chuẩn bị.
Lúc trước, Bạch Tiêu Thiên dưới Bạch gia hết sức ủng hộ cùng tông môn Hóa Sinh tự che chở, mới thử đột phá.
Kết quả vẫn thất bại, cuối cùng không tiếc hủy một kiện pháp bảo trân quý của Hóa Sinh tự truyền xuống, mới miễn cưỡng bảo vệ một mạng, cuối cùng trở thành thân thể Bán Tiên.
Như gã còn tính là tốt, có nhiều người không chống được, bị thiên kiếp giết chết, cuối cùng rơi vào hình thần câu diệt, ngay cả luân hồi cũng không thể vào.
Mặt khác cũng có một ít người đặc thù, mặc dù nhục thân bị thiên kiếp tiêu diệt, cuối cùng thần hồn vẫn còn tồn tại, cũng thu được lực lượng cường đại, loại này được gọi là Quỷ Tiên.
“Sớm biết đã không vội ăn Bàn Đào kia rồi . . .” Thẩm Lạc có chút hối hận, hắn tự nhiên không muốn trở thành Bán Tiên, cũng không muốn biến thành Quỷ Tiên.
Đáng tiếc giờ phút này hối hận đã muộn.
“Đông. . .”
Một tiếng Quỳ Cổ cuối cùng vang lên, phía trên đại điện màu vàng óng đột nhiên sinh ra sương mù màu vàng, bốn đạo thân ảnh cao lớn từ đó nổi lên.
Thẩm Lạc ngửa đầu nhìn lên, liền thấy bốn tên Thần nhân lực sĩ mang kim giáp xuất hiện, trong tay cầm lấy một kiện pháp khí búa rìu, sắc mặt hờ hững nhìn về phía mình.
Khí tức trên thân những người đó thập phần đặc biệt, không giống Kim Giáp Thiên Tướng và những Thiên Binh kia, ở trong hoàn toàn không có nửa điểm khí tức Thần Nhân, cảm giác đứng lên tự nhiên mà thành, lại có uy áp thiên địa vô cùng cường đại.
“Chấp Pháp Thiên Binh.” Trong miệng hắn thì thào nói ra.
Trong truyền thuyết, Chấp Pháp Thiên Binh chấp chưởng thiên kiếp cùng thiên phạt, dùng để khảo nghiệm phàm nhân phi thăng thành tiên, cũng dùng để trừng phạt Tiên Nhân giáng tội, uy lực tự nhiên không thể tưởng tượng nổi.
Thẩm Lạc thấy thế, chỉ có thể lo lắng, cổ tay chuyển một cái, lấy ra Lục Trần Tiên.
Đúng lúc này, thân hình bốn tên Chấp Pháp Thiên Binh trên đầu bỗng nhiên khẽ động, phân tán ra, chiếm cứ bốn góc Đông Nam Tây Bắc, trong miệng đồng thời vang lên trận trận thanh âm ngâm tụng.
Chỉ một thoáng, trận trận thanh âm tựa như phạn âm phật ngữ vang vọng toàn bộ đại điện màu vàng óng, trên thân mấy tên Thiên Binh cũng nhộn nhạo lên trận trận gợn sóng pháp lực, một toà pháp trận hình chữ thập nổi lên trong hư không.
Lúc pháp trận hiển hiện, Thẩm Lạc lập tức cảm thấy không khí lưu động bốn phía theo đó trì trệ, phảng phất tốc độ thiên địa linh khí lưu động trở nên chậm lại, bốn bề yên tĩnh làm cho người hoảng hốt, hắn thậm chí có thể nghe được nhịp tim của mình.
Trán Thẩm Lạc chảy ra một tầng mồ hôi, cảm nhận được phía trên truyền đến áp bách mãnh liệt, hầu kết nhịn không được nhúc nhích một cái, hắn âm thầm vận chuyển công pháp Hoàng Đình Kinh.
Con Thủy Long nấn ná trong huyệt Đại Chuy kia cũng ngóc đầu lên, bộ dạng như lâm đại địch.
Đúng lúc này, bốn tên Chấp Pháp Thiên Binh kia đột nhiên cầm búa rìu giao kích với nhau, phát ra một trận thanh âm “Keng”.
Chương 477: Chiến Thiên Kiếp
Tòa pháp trận phiêu phù ở trong hư không kia lập tức đại phóng quang mang, một đạo điện quang tuyết trắng từ đó sáng lên, chiếu sáng cả đại điện.
Ngay sau đó vang lên một tiếng lôi minh chấn thiên, một đạo thiểm điện thật lớn từ trên không giáng xuống.
Trong mắt Thẩm Lạc loé lên quang mang kỳ lạ, pháp lực thể nội mãnh liệt chảy vào trong Lục Trần Tiên, trên thân roi lập tức đại phóng ô quang, thoáng như một đoàn kiêu dương màu đen nở rộ ra, cùng tia điện quang tuyết trắng kia va chạm vào nhau ầm vang.
“Ầm ầm” một tiếng nổ đùng!
Ô quang màu đen lập tức nổ bể ra, tia thiểm điện tuyết trắng kia xuyên vào, đánh thẳng lên Lục Trần Tiên.
Trên Lục Trần Tiên tung động “Đôm đốp”, nổ lên một chuỗi hoả hoa hồ quang điện.
Thẩm Lạc thấy thế, lập tức vung trường tiên lên, một tầng ô quang từ trên Lục Trần Tiên bắn ra, đánh tan đoàn hỏa hoa kia.
Ánh mắt của hắn hơi lóe lên, trong lòng nghi hoặc, cảm thấy uy lực thiên kiếp trước mắt tựa hồ cũng không cường đại như trong tưởng tượng.
“Đây mới chỉ là đạo thiên kiếp thứ nhất, phía sau còn có tám đạo, mỗi một đạo uy thế càng tăng lên, ngươi chưa chân chính tiến giai Chân Tiên cảnh, nhiều nhất chống đỡ không quá năm đạo lôi kiếp, nhất định thân tử đạo tiêu.” Lúc này, thanh âm Kim Giáp Thiên Tướng kia truyền đến.
Thẩm Lạc nghe vậy, lông mày không khỏi nhíu chặt.
Lần thiên kiếp này tới rất cổ quái, vốn phải sơ đạp vào Chân Tiên cảnh mới giáng lâm, nhưng lại đến trước thời hạn rất nhiều, khiến hắn lâm vào thế quẫn bách.
Chỉ là trước mắt đi tính toán chuyện này, không có bất cứ ý nghĩa gì.
“Tranh. . .”
Còn không đợi Thẩm Lạc tìm ra đối sách, bốn tên Chấp Pháp Thiên Binh lại xuất thủ.
Phía trên tòa thập tự đại trận kia loé lên quang mang, hai đạo lôi quang từ hai bên trái phải đồng thời sáng lên, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai phóng tới trung tâm, giao nhau đánh xuống phía dưới.
Tâm niệm Thẩm Lạc vừa động, công pháp Hoàng Đình Kinh cấp tốc vận chuyển, sau lưng đại phóng hư quang, thân ảnh một con voi lớn tăng lên, hống lên rung trời, một đầu Kim Long xoay quanh tuôn ra, trong miệng long ngâm không dứt.
Hai chân hắn mạnh mẽ đạp đất, cả tòa đại điện chấn động kịch liệt, tầng tầng kim quang chảy ngược lên trên không.
Một cánh tay giơ cao, năm ngón tay nắm thành trảo, mãnh liệt đẩy tới đạo lôi quang đang rơi xuống.
Chỉ thấy một đạo kim quang vuốt rồng to lớn trống rỗng hiển hiện, theo bàn tay Thẩm Lạc đánh lên không trung, va chạm vào cột sáng lôi điện từ trên trời rủ xuống ầm ầm.
“Ầm ầm.”
Thanh âm nổ đùng to lớn, trong khoảnh khắc rung khắp cả tòa đại điện màu vàng óng.
Chỗ ngân quang lôi điện cùng kim quang vuốt rồng va chạm có vô số đạo ngân quang hồ quang điện bắn ra, phát tán ra bốn phương tám hướng, thoáng như trên đỉnh đầu Thẩm Lạc mở ra một chiếc ô lớn màu bạc sáng chói.
Trên ô lớn màu bạc bắn ra vô số hồ quang điện, một cỗ cự lực ép tới khiến thân hình Thẩm Lạc hơi cong lại, trên toàn bộ cánh tay truyền đến trận trận cản giác chết lặng, đạo đạo dòng điện rất nhỏ thậm chí chui vào trong cơ thể của hắn, khiến cho tạng phủ truyền đến một trận đau nhức.
“Lùi cho ta!”
Thẩm Lạc cắn chặt hàm răng, trong miệng quát lớn một tiếng, nhấc chân giẫm lên mặt đất, voi lớn sau lưng cũng theo đó cất vó giẫm một cái, con Kim Long kia thì thuận theo kim quang vuốt rồng xoay quanh lên, bay thẳng đánh tới lôi quang màu bạc.
“Ầm” một thanh âm vang lên!
Lôi quang màu bạc bị Kim Long va chạm, hoàn toàn vỡ ra, một cỗ kình lực cường bạo bay thẳng lên không trung, đụng vào màn sáng pháp trận phía trên, dẫn tới màn sáng rung mạnh một hồi.
Một kích này xong, kim quang trên thân Thẩm Lạc tán đi, cự ảnh Long Tượng phía sau cũng biến mất theo.
Trong miệng hắn thở ra một hơi, ngửa đầu nhìn lên không trung, thấy ba động trên màn sáng pháp trận đã biến mất, khôi phục bình tĩnh, mà bốn tên Chấp Pháp Thiên Binh kia thì đều cúi đầu nhìn mình, sắc mặt nghiêm túc.
“Quả nhiên lợi hại hơn rất nhiều so với lần đầu, bất quá nếu tăng lên theo trình độ như vậy, tựa hồ cũng không có gì đáng sợ?” Trong lòng Thẩm Lạc nghi hoặc, âm thầm trầm ngâm.
Nói xong, hắn lại cảm thấy tình huống chắc sẽ không đơn giản như hắn nghĩ, có chút do dự, nghĩ đến có nên thừa dịp lôi kiếp chưa đến, thử đột phá quan ải Nê Hoàn cung không?
“Kim Giáp Thiên Tướng kia sẽ không lừa gạt ta, chỉ sợ uy lực lôi kiếp phía sau cũng không phải là ta có thể tưởng tượng, hay là trước đột phá tới Chân Tiên cảnh cho ổn thỏa.” Thẩm Lạc suy nghĩ lại, trong lòng đã quyết định chủ ý.
Hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống, hai tay bấm pháp quyết, để một giới tử tâm thần kia chìm vào thể nội, cưỡi trên đỉnh đầu con Thủy Long kia, ý đồ thúc đẩy nó tiếp tục trùng kích Nê Hoàn cung.
Chỉ là tâm niệm hắn động, Thủy Long kia vẫn không động đậy, mà vẫn duy trì tư thế ngẩng đầu nhìn lên, tựa hồ tràn ngập căm thù thiên lôi bên ngoài.
Tâm niệm Thẩm Lạc ngưng tụ, lấy tâm thần cưỡng ép dẫn đạo Thủy Long kia.
Lúc này nó mới há miệng gào thét một tiếng, lắc đầu vẫy đuôi bay thẳng về phía Nê Hoàn cung.
Thế tới Thủy Long mãnh liệt, pháp lực Thủy thuộc tính xung quanh cuốn theo, tựa như mây cuốn theo rồng, muôn hình vạn trạng.
Nó lấy thế dũng mãnh long hành vân bay thẳng tới.
Lúc sắp phá quan, bỗng một tiếng sấm oanh minh lần nữa vang lên.
Thẩm Lạc nhìn lên đỉnh đầu, bốn đạo lôi điện màu bạc ngưng tụ thành một lôi cầu cực đại không gì sánh được, từ bên trên đập xuống, bốn bề cuốn theo vô số quang tiên lôi điện to bằng cánh tay trẻ con quật về phía Thẩm Lạc.
Lần này, Thẩm Lạc không đình chỉ trùng kích Nê Hoàn cung, ngược lại nhất tâm lưỡng dụng, vừa tăng lên sức mạnh, dự định nhất cổ tác khí xông mở quan ải, vừa vận khởi Hoàng Đình Kinh ngạnh kháng thiên lôi.
Chỉ thấy quanh thân hắn loé lên kim quang lóa mắt, ba đầu hư ảnh Kim Long bay ra, lấy thế Tam Long đoạt châu phóng tới lôi điện hình cầu, đầu rồng đâm vào trong lôi cầu, phát ra một chuỗi tiếng lôi minh cuồng bạo.
Vô số tia sáng lôi điện từ đó tuôn ra, nhắm đánh trên thân thể Kim Long, như là mở ra Quả Long Đài Tiên giới, làm từng mảng kim lân từ trên thân rồng róc ra rơi xuống, lộ ra huyết nhục gân cốt bên trong.
Thân thể Kim Long vặn vẹo không thôi, chống đỡ một lát, rốt cuộc vẫn không chịu được, kim quang toàn thân nhanh chóng tróc ra từng mảng, cuối cùng hóa thành vô số tinh quang màu vàng, biến mất không thấy.
Lôi điện hình tròn bị Kim Long làm hao mòn, lực lượng cũng dần dần yếu bớt, hình thể khổng lồ nhanh chóng thu nhỏ lại một nửa, nhưng thế hạ xuống vẫn không trì trệ nửa điểm.
Lúc này, ba đầu Kim Tượng cũng nhao nhao quay đầu, quơ vòi voi đánh về phía lôi cầu, chỉ là lực lượng vòi voi vẫn không địch lại lôi cầu, trong nháy mắt tiếp xúc đã bị ngân quang lôi điện xé rách vỡ nát.
Bất quá chỉ sau một cái chớp mắt, ba con voi lớn xông tới chống đỡ cùng nhau, như ba tấm chắn tụ hợp một chỗ, ngăn trên đỉnh đầu Thẩm Lạc.
Hắn chau mày, khắp khuôn mặt là vẻ khẩn trương, thừa dịp lôi kiếp bị tạm thời ngăn lại trên không, toàn lực khống chế Thủy Long thể nội trùng kích về phía Nê Hoàn cung.
Nhưng Nê Hoàn cung tựa như có một tầng bình chướng, nổi lên một màn ánh sáng màu đen, Thủy Long đi tới trước đột nhiên ngẩng đầu, cuốn theo pháp lực Thủy thuộc tính hùng hồn va chạm với nó.
“Ầm” một tiếng vang trầm, thể nội Thẩm Lạc cũng chấn động theo.
Thân thể của hắn run lên bần bật, trong đầu vù vù một trận, ba con voi lớn ngăn trên đỉnh đầu cũng bị ảnh hưởng, thân hình không khỏi lảo đảo một chút, bị tia chớp hình cầu kia trực tiếp xuyên qua, đánh xuống.
Chương 478: Thoát Thai Hoán Cốt
Trong nháy mắt tia chớp hình cầu rơi xuống, lôi quang đầy trời nổ tung lên, hóa thành lồng chim hình tròn to lớn bằng điện.
Nó bao cả người Thẩm Lạc vào, từng đạo trường tiên bằng lôi điện từ bốn vách của lồng chim kéo dài ra, điên cuồng đánh lên trên thân Thẩm Lạc .
Một tiếng hồ quang điện tiếp theo vang lên, kim quang quanh thân Thẩm Lạc nhanh chóng bị đánh đến tán loạn, dưới quần áo hiện ra từng vết máu đỏ thẫm.
Mà ở trong cơ thể, màn ánh sáng màu đen vắt ngang ở trước Nê Hoàn cung, dưới sự trùng kích mãnh liệt của Thủy Long vẫn vững như bàn thạch, ngược lại Thủy Long bị lôi điện ảnh hưởng, trong lúc nhất thời xoay quanh không tiến lên được.
“Đôm đốp “
Lại một tiếng lôi điện vang lên ầm ầm, sống lưng của Thẩm Lạc bị một đạo thiểm điện bổ trúng, cả người toàn thân tê rần, hầu như mất đi tri giác.
Bất đắc dĩ, hắn đành phải thay đổi hoàn toàn bộ phận pháp lực, toàn tâm vận chuyển công pháp Hoàng Đình Kinh.
Theo sự vận chuyển nhanh chóng của pháp lực trong cơ thể, quanh thân Thẩm Lạc hiện ra bốn hư ảnh cự tượng.
Nhưng chúng không có chen chúc ở một chỗ ở bac h n go c sa ch, mà là quay chung quanh tại ngoài thân Thẩm Lạc, riêng phần mình hướng về phía một cái phương hướng gầm thét không ngừng.
Tâm niệm của Thẩm Lạc vừa động, toàn thân bốn con cự tượng kim quang lập tức tăng vọt, như đang dấy lên kim diễm hừng hực, sau đó vọt mạnh ra ngoài, trực tiếp đánh tới vách trong của lồng chim bằng điện.
Lồng chim bằng điện vốn tiêu hao khá nhiều, bị cự lực xông lên, rốt cục “Phanh” một tiếng, vỡ vụn ra.
Các tia lửa hồ quang điện văng khắp nơi, không ít tia vẫn chui vào cơ thể Thẩm Lạc, khiến hắn kêu rên liên tục.
Hắn vất vả chống lại lôi kiếp lần thứ ba này, ngay cả thời gian xem xét thương thế trên người đều không có, lại lập tức điều động Thủy Long trong cơ thể tiếp tục trùng kích bình chướng của Nê Hoàn cung.
“Oanh, oanh, oanh “
Khí thể trên thân Thủy Long ngày càng mạnh hơn, di chuyển càng ngày càng nhanh, thân hình không ngừng đụng chạm vào màn ánh sáng màu đen kia. .
Nhưng màn ánh sáng màu đen cứ giống như núi cao, lù lù bất động.
Thẩm Lạc càng là ra sức đụng, trong lòng lại càng lo lắng, thấy một đạo tiếp lôi kiếp kế tiếp sắp sửa đánh đến nơi.
“Bên trong có kết giới cách trở, ngoài lại có lôi điện truy kích, ai phá cảnh thăng tiên chắc cũng không đến mức gặp xui xẻo như vậy?” Trong lòng Thẩm Lạc thở dài, trong đầu lại đột nhiên lóe lên linh quang.
“Đá ở núi khác, có thể làm ngọc! Ta sao lại không nghĩ tới điều này?” Ánh mắt của hắn bỗng dưng sáng lên, tự lẩm bẩm.
Thẩm Lạc nói xong, thần sắc hơi đổi, tựa hồ có chút do dự.
Nhưng giờ phút này, đạo lôi kiếp thứ tư đã lập tức giáng lâm.
Chỉ thấy trên đỉnh đầu hắn pháp trận hình chữ thập hiện ra, bốn bên đều có điện quang sáng lên, bốn đạo điện mang màu xanh tập trung về phía trung ương.
Chúng hội tụ tại giao điểm chữ thập, hóa thành một vòng xoáy lôi điện, điện quang lấp lóe, oanh minh không ngừng.
Nó khác với lôi điện lúc trước, vòng xoáy lôi điện này thể tích rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều, nhưng khí thế lôi điện càng thêm nội liễm, uy lực tự nhiên càng thêm bá đạo mạnh mẽ.
Thẩm Lạc ngửa đầu nhìn thoáng qua, cũng không nhịn được nuốt nước miếng một cái, vội vàng vận chuyển công pháp Hoàng Đình Kinh, dự định chính diện đón đỡ.
Thế nhưng khi cánh tay hắn đang muốn giơ lên, lại bỗng nhiên để xuống, bỏ Lục Trần Tiên qua một bên, hai mắt đóng lại, hoàn toàn từ bỏ chống lại, bộ dáng như ngồi chờ chết.
“Ầm ầm “
Trên đỉnh đầu vòng xoáy lôi điện xoay tròn càng lúc càng nhanh, từng đợt tiếng sấm trầm thấp từ đó liên tiếp vang lên, một đạo quang trụ lôi điện ngưng thực không gì sánh được từ vòng xoáy bỗng nhiên nhô ra, thanh quang lượn lờ hạ xuống Thẩm Lạc.
Trong nháy mắt này, hai mắt của Thẩm Lạc bỗng dưng mở ra, thân hình đột nhiên nghiêng ngã về phía trước một chút.
Hai tay bấm pháp quyết, trên đỉnh đầu lập tức có một đạo vòng xoáy nước màu lam nổi lên, hướng về phía thanh quang lôi trụ nghênh đón.
Trong nháy mắt khi thanh quang lôi trụ và vòng xoáy nước màu lam tiếp xúc, cả hai lại không có xung khắc với nhau.
Ngược lại lôi trụ còn bị Thẩm Lạc tiếp dẫn vào cơ thể mình, trong nháy mắt che khuất cả thân mình lại.
“Oanh” một tiếng vang thật lớn!
Cả tòa đại điện màu vàng óng chấn động theo, thân hình của Thẩm Lạc bị lôi trụ màu xanh ép xuống, trong nháy mắt da thịt toàn thân hiện ra vô số lỗ hổng, huyết nhục bên trong lập tức hóa thành một mảnh cháy đen, ở trong thậm chí có sương mù bốc lên.
Thẩm Lạc ngửa mặt lên trời thét dài, âm thanh lại bị tiếng sấm bao phủ, đau đớn kịch liệt bao trùm toàn thân, khiến cho tâm thần như muốn thất thủ.
Có điều ngay lúc này, hắn nhất định phải tập trung vào Nê Hoàn cung, làm lần trùng kích cuối cùng.
Ở trong cơ thể Thẩm Lạc, vô số tia điện xuyên thẳng qua tại giữa gân cốt và huyết nhục, nhắm đánh trên lục phủ ngũ tạng.
Nhưng hắn căn bản không rảnh đi quản, chỉ cố dùng tâm thần cố khống chế Thủy Long, xông về Nê Hoàn cung một lần cuối.
Khác với lúc đầu chính là, hiện giờ quanh thân Thủy Long quấn quanh từng tia chớp màu xanh, giống như Lôi Long giáng thế, thanh thế rung trời.
Nhưng nếu ai đó cẩn thận xem xét, tại bạc h ng ọc s ách sẽ phát hiện lôi điện quấn quanh ở trên người Thủy Long cũng không phải để nó sử dụng, ngược lại mỗi lần điện quang lấp lóe đều đang nhanh chóng tiêu hao pháp lực trên người Thủy Long.
Nhưng lúc này Thủy Long hoàn toàn giống như muốn liều mạng, bỗng nhiên xông về đạo bình chướng màu đen kia.
“Ầm ầm” một tiếng vang thật lớn!
Trong tai Thẩm Lạc bị tiếng oanh minh trong cơ thể tràn ngập, thanh âm bốn phía như hoàn toàn bị che giấu, sau một tiếng này xung quanh bỗng dưng trở nên hoàn toàn yên tĩnh.
“Thành công rồi ư?”
Hiện giờ một thân huyết nhục của Thẩm Lạc như đều bị tróc ra, chỉ còn khung xương đẫm máu và da thịt bao vây lấy tạng phủ, toàn thân không ngừng run rẩy, nhưng trong lòng còn vẫn còn nghĩ điều cuối cùng này.
“Két “
Đúng lúc này, một âm thanh vỡ vụn vang lên, bình chướng cách trở tại trước Nê Hoàn cung, rốt cục vỡ vụn ra.
Thủy Long vốn chồng chất vết thương cũng xông lên mà ra, nhảy vào trong Nê Hoàn cung, giống như Giao Long vào biển.
Nó thoải mái tùy ý đi lại khắp nơi, pháp lực trong cơ thể cũng theo đó cấp tốc vận chuyển.
Trong một sát na, thanh âm bốn phía giữa đất trời tựa hồ lần nữa trở về, có điều tiếng sấm nhỏ dần, tiếng gió lại càng lúc càng lớn.
“Hô. . .”
Ngoài thân Thẩm Lạc sinh ra vòng xoáy kim quang, nhanh chóng bao quanh cơ thể, thiên địa linh khí nồng đậm ở bốn phía như nhận được tác động, thi nhau tụ tập đến, không ngừng tràn vào trong cơ thể của hắn.
Lúc này, Đại Khai Bác Thuật cũng tự động vận chuyển, xương cốt và tạng phủ của Thẩm Lạc bị một tầng kim quang bao lấy, bên ngoài thì bao phủ một tầng hào quang màu trắng mờ ảo.
Trong bạch quang có thể thấy được từng khối huyết nhục cháy đen đang tự động tróc ra từng mảng, bằng mắt thường có thể thấy được từng khối huyết nhục mới đang không ngừng sinh trưởng.
Có điều sau một lát, huyết nhục quanh thân Thẩm Lạc đều trùng sinh, làn da trên thân cũng đều phục hồi như cũ.
Toàn thân hắn tản ra ánh sáng màu trắng, cả người nhìn tinh khiết như ngọc, thông suốt vô cùng.
Cùng lúc đó, một lượng lớn thiên địa linh khí đang không ngừng rót vào trong cơ thể của hắn, không ngừng chuyển hóa làm pháp lực tinh thuần, tụ tập tại trong đan điền và pháp mạch vận chuyển không ngừng.
Thẩm Lạc dò xét trong cơ thể một chút, ba ch n goc sac h thì phát hiện đan điền của mình so trước kia khuếch trương nhiều hơn gấp đôi, pháp lực thể lỏng trong cơ thể hội tụ như hồ nước, sáng như huỳnh quang, muôn hình vạn trạng.
Mà thanh Thuần Dương kiếm khí dường như cũng được lợi rất nhiều, càng thêm ngưng thực tinh thuần so với khi trước.
Nhưng làm cho Thẩm Lạc cảm thấy ngạc nhiên nhất, là xương cốt cả người tại sự rèn luyện của thiên kiếp lôi hỏa, vậy mà nổi lên màu vàng nhạt sáng bóng, rõ ràng cứng cáp hơn so với lúc trước.
“Thoát thai hoán cốt trong truyền thuyết không lẽ chính là như vậy?” Trong lòng Thẩm Lạc hết sức mừng rỡ, trên tay không ngừng, tiếp tục trắng trợn thôn tính thiên địa linh khí, rèn luyện một thân cốt nhục.
Sau khi tiến giai Đại Thừa kỳ, nhục thân và thần hồn sẽ hợp lại, sau khi tiến giai Chân Tiên cảnh giống như là hoàn thành thăng hoa.
Chương 479: Nổ Phù
Thần niệm Thẩm Lạc cùng một chỗ, mặc dù vẫn không đột phá cấm chế kim tháp, nhưng lại có thể cảm giác được thần niệm của mình phảng phất hóa thành thực chất, tùy ý ngao du bốn bề thiên địa, dường như chỉ cần mình muốn, cảnh tượng trăm ngàn dặm bên ngoài cũng có thể biết được trong chớp mắt.
Hai mắt Thẩm Lạc bỗng nhiên trợn tròn, trong mắt hình như có kim quang lộ ra, co duỗi không ngừng, pháp lực vận chuyển quanh thân như ý, phảng phất xa xa không ngừng.
Lúc hắn vung tay lên, linh lực bốn bề thiên địa tựa như nước sông bị hắn dẫn động, phun trào ngoài thân hắn không thôi.
Đúng lúc này, trên đỉnh đầu hắn lại là một thanh âm dị hưởng truyền đến.
Ngay sau đó, “Ầm ầm” thanh âm đại tác, thiên kiếp lần nữa đánh xuống.
Chỉ thấy trên đỉnh đầu hắn dệt thành một mảnh lưới điện, từng đạo lôi cầu ngưng kết lớn chừng quả đấm, như gió táp mưa rào giáng xuống, chưa kịp rơi xuống đất đã liên tiếp nổ bể ra.
Trong lôi cầu bạo liệt ẩn chứa chân ý lôi điện tinh thuần, điên cuồng nhắm đánh Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc thấy thế đứng lên, nhưng không lấy Lục Trần Tiên bên cạnh, mà thân hình chuyển động, như con thoi xoay tròn mấy vòng tại chỗ, một nắm đấm chặt tụ lực, đột nhiên phóng lên tận trời, đánh ra một quyền.
Một quyền này vung ra, trong nháy mắt thể nội pháp lực hắn như giang hà mãnh liệt, thuận theo pháp mạch trên cánh tay cuồng xông ra.
Một quyền ra, trăm quyền tới!
Từng đạo quyền ảnh màu thủy lam nổi lên lít nha lít nhít, phía trên bao trùm một tầng quyền cương màu vàng nhạt, như một trận mưa to bắt nguồn từ đại địa, đảo ngược đánh lên lôi điện trên bầu trời.
Toàn thân Thẩm Lạc chảy xuôi quyền ý, quanh thân giống như tương liên cùng thiên địa, pháp lực dẫn động đại lượng thiên địa linh khí cuốn ngược lên, như sóng biển đi theo sau quyền ảnh.
Quyền ảnh và lôi cầu oanh kích nhau, bắn nổ quang mang chiếu đầy cả tòa đại điện màu vàng óng, thiên địa linh khí chảy ngược như một tấm lưới lớn đầy trời, che lại tất cả dư ba quyền cương lôi điện, chảy ngược lên pháp trận.
Pháp trận thập tự lơ lửng trên không đại điện chấn động kịch liệt, một tầng hào quang màu vàng nhộn nhạo lên, cùng thiên địa linh khí chảy ngược tương hợp, triệt tiêu hết ba động, tất cả lôi điện cũng theo đó biến mất.
Lôi kiếp lần này, đúng là bị Thẩm Lạc ngạnh sinh đánh lùi trở về.
“Lấy lực lượng Chân Tiên cảnh thi triển những thủ đoạn Thiên Cương binh kia, quả nhiên không tầm thường.” Thẩm Lạc thấy vậy, cũng có chút ngạc nhiên.
Chiêu này của hắn là Chấn Thiên Quyền Ý, chính là học được từ vị Ngân giáp thiên binh giao thủ trước đó, uy lực cường hãn vượt xa dự liệu của hắn.
Thẩm Lạc hít một hơi thật sâu, lần nữa khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu điều chỉnh khí tức, cũng cố cảnh giới.
Sau một lúc lâu, pháp trận thập tự trên đỉnh đầu lần nữa truyền đến dị động, Thẩm Lạc chậm rãi mở hai mắt ra, ngẩng đầu nhìn lên trên, lông mày hơi nhíu lại, tựa hồ nghĩ tới điều gì.
Ngay sau đó, hắn lấy Thất Tinh Bút ra, bàn tay nhẹ nhàng một vòng, liền có một bộ quần áo hoàn toàn mới xuất hiện, mặc vào người.
Sau đó, trên Thất Tinh Bút lần nữa lóe lên quang mang, lại có một xấp lá bùa cùng một hộp phù mặc nổi lên.
Thẩm Lạc lấy ra mấy tấm Thanh Sương Chỉ trải rộng ra, tay cầm bút nhúng vào phù mặc, vẽ trên lá bùa như bút tẩu long xà.
Trong lúc nhất thời, pháp lực thể nội giống như hoạt nguyên chi thủy róc rách chảy ra, thuận theo ngòi bút chảy xuôi xuống, vẽ nhanh như nước chảy thành sông, phù văn đã thành, quang mang sáng lên, cả tấm lá bùa chiếu ra đường vân màu tím, một tấm “Lạc Lôi Phù” đã thành.
Thẩm Lạc không ngừng chút nào, lập tức vẽ tiếp tấm bùa thứ hai, không ngờ lần này vẫn là xúc cảm cực giai, một bút thành phù.
Liên tiếp vẽ ra ba đạo Lạc Lôi Phù, còn không đợi Thẩm Lạc vẽ đạo thứ tư, trên đỉnh đầu bỗng nhiên truyền đến một tiếng sấm rền, một đạo quang trụ lôi điện hai màu tím xanh từ trên trời rơi xuống, đánh tới hắn.
Thẩm Lạc thấy thế, lập tức đưa tay vẩy một cái, một tấm lá bùa lập tức rung động “Soạt” bay lên trên, phù văn đại phóng quang mang, dẫn dắt đạo thiểm điện kia đánh xuống trên lá bùa.
“Ầm ầm.”
Một trận điện quang lấp lóe, tấm Lạc Lôi Phù kia chớp động quang mang kịch liệt, vậy mà bắt đầu thu nạp lôi điện.
Chỉ là tiệc vui chóng tàn, mới bất quá mấy tức thời gian, đạo Lạc Lôi Phù kia đã ầm vang một tiếng nổ đùng, trong nổ tung là ánh lửa vỡ vụn ra.
Đạo thiểm điện tím xanh kia tiếp tục xuyên qua đánh xuống Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc thấy thế, ánh mắt hơi nhíu lại, toàn thân sáng lên một mảnh thủy lam quang mang, một tay giơ cao Lục Trần Tiên đẩy về phía không trung.
Lục Trần Tiên cực tốc xoay tròn bay lên không trung.
Trên đó ô quang đại tác, hóa thành một vòng kiêu dương màu đen xoay quanh, chống đỡ lôi quang tím xanh rơi xuống.
“Đôm đốp.”
Trận trận thanh âm điện minh đại tác, từng đạo roi điện tím xanh từ trên kiêu dương bắn ra, đánh về bốn phương tám hướng.
Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, tay kia vẩy một cái, một lá bùa màu xanh lăng không bay lên, bắn đến lôi điện tiên tác kia.
Lá bùa bay đến phụ cận, phù văn trên đó sáng lên quang mang, lần nữa bắn tới đạo lôi điện tiên tác kia.
Lôi điện tiên tác như linh xà chui vào mặt ngoài lá bùa, lập tức bị lực lượng trong đó xé rách, bắt đầu dung nhập vào trong lá bùa.
Lần này, lá bùa màu xanh chống được lôi điện oanh kích, kéo dài mười mấy hơi thở, mặt ngoài sáng lên càng trở nên cường thịnh.
Thẩm Lạc nhìn thấy, trong lòng vui mừng.
Hắn thấy lá bùa thu nạp lôi điện lực đã tiếp cận cực hạn, vội vẫy tay một cái, ý đồ gọi lá bùa kia trở về.
Nhưng lá bùa ở giữa không trung lắc lư mấy lần, liền bị lôi điện tiên tác một mực kéo lấy, mặc cho Thẩm Lạc lôi kéo thế nào, cũng không thể bay trở về, mấy tức sau trong một mảnh tia sáng chói mắt, nổ thành vỡ nát.
Thẩm Lạc chau mày, đang muốn thử tấm lá bùa thứ ba, độ sáng lôi điện tím xanh trên đỉnh đầu đột nhiên tăng lên, từ đó sinh ra một cỗ áp bách cường đại không gì sánh được, ép cho Lục Trần Tiên đột nhiên trầm xuống dưới.
“Lại còn có dư uy?”
Trong lòng Thẩm Lạc hơi ngạc nhiên, lúc này đổi từ một tay khống chế thành hai tay thôi động, trên hai bàn tay sáng lên một mảnh hào quang màu lam, bỗng nhiên đẩy lên, đoàn mặt trời màu đen trên Lục Trần Tiên lập tức nổ tung.
“Ầm ầm” một tiếng vang thật lớn, hắc quang hỗn tạp điện quang tím xanh nổ bể ra.
Vô số tia điện tím xanh dây dưa, ở trong hư không loé ra một sáng một tối, bay xuống tứ tán.
Thẩm Lạc thấy thế, có chút tiếc rẻ vung tay lên, đẩy tấm Lạc Lôi Phù cuối cùng về phía không trung, bắt đầu thu nạp những thiểm điện tản mạn khắp nơi này.
Sau một lát, đa phần dư ba lôi điện đều bị lá bùa hấp thu, lôi điện còn sót lại cũng đều dần dần biến mất trong hư không.
Thẩm Lạc khoát tay, triệu hồi lá bùa màu xanh kia, nâng ở lòng bàn tay cẩn thận xem xét.
Vừa xem xét, hắn liền phát hiện tấm Lạc Lôi Phù này khác biệt với những lá bùa hắn vẽ lúc trước, lá bùa mặc dù chưa được pháp lực thôi động, trên đó đã ẩn ẩn uy lực lôi điện tràn ra, phù văn bốn phía vậy mà trống rỗng sinh ra từng đoàn từng đoàn lôi văn tím xanh.
Phù lục này dù chưa dùng, chỉ ở đó, cũng đủ chấn nhiếp đa phần âm sát quỷ vật rồi.
Thẩm Lạc cảm thấy vui vẻ, thu hồi phù lục trong tay, do dự một chút, vung Thất Tinh Bút lên.
Trong hư không liền có một đạo tử quang hiện lên, mấy tấm Tử Vân Phù Chỉ trân quý nổi lên.
Chương 480: Cố Hồn
“Thanh Sương Chỉ có phẩm cấp không cao, không thể nào tiếp nhận hết uy lực thiên lôi.
Tử Vân Chỉ này không biết có thể chịu được hay không?” Thẩm Lạc âm thầm trầm ngâm.
Nói xong, hắn không chần chờ nữa, bắt đầu vung bút vẽ Lạc Lôi Phù.
Cũng không biết có phải do hắn mới tấn thăng Chân Tiên hay không, một thân khí tức đỉnh phong, hắn vẽ liên tiếp bốn tấm phù lục, vậy mà tất cả đều một lần là xong, tự nhiên mà thành.
Ngừng bút, Thẩm Lạc thu hồi Thất Tinh Bút, ngẩng đầu nhìn lên phía trên.
Trên thập tự pháp trận kia bỗng nhiên có một đạo bạch quang chớp động, Thẩm Lạc chợt cảm thấy một cảm giác nóng rực đánh tới, theo bản năng né tránh một chút, không dám đưa mắt nhìn thẳng.
Nhưng ngay sau đó, một tiếng vang lên ầm ầm, một đạo lôi quang tuyết trắng như thác nước từ trên trời rủ xuống.
Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, ngoài thân quay cuồng kim quang, thân ảnh bốn con voi lớn cùng bốn đầu Kim Long đồng thời hiển hiện, quang mang lóe lên chui vào thể nội, thân hình lập tức tăng vọt gấp đôi, hai chân hóa thành chân voi màu vàng, hai tay hóa thành cự trảo Kim Long.
Trong cơ thể hắn vận chuyển pháp lực, thân hình dừng lại, một trảo đánh lên không trung, bên ngoài thân như có một vòng xoắn ốc kim quang dâng lên, từ chỗ cánh tay bắn ra, hóa thành một đạo vuốt rồng kim quang to lớn, nghênh đón thác nước lôi điện kia.
“Ầm ầm. . .”
Một trận thanh âm lôi điện dày đặc nổ đùng không ngừng vang lên, điện quang tuyết trắng cùng vuốt rồng màu vàng va chạm vào nhau, nổ lên vô số ngân quang hỏa hoa.
Từng đạo lôi điện quang trụ từ khe hở long trảo bắn ra, đánh về bốn phương tám hướng.
Thẩm Lạc cảm thấy một cỗ lực lượng dương cương nóng bỏng từ đó thẩm thấu vào, khiến cho quanh người hắn nóng rực không gì sánh được.
Tia Thuần Dương kiếm khí trong thể nội giống như cảm giác được, trong pháp mạch mạnh mẽ đâm tới, bộ dạng rục rịch hưng phấn.
Kim tháp trong tay Kim Giáp Thiên Tướng kia loé lên quang mang, ở trong hiện ra một tháp ảnh màu vàng bảo vệ bản thân gã vào trong, ngăn cách điện quang tuyết trắng kích xạ tới.
Mà các nơi đại điện còn lại thì bị lôi điện oanh kích đến khói bụi nổi lên bốn phía, đất đá bắn tung toé.
Thác nước lôi điện không ngừng rủ xuống, Thẩm Lạc không lùi một bước, tâm niệm vừa động, tia Thuần Dương kiếm khí kia thuận theo pháp mạch thẳng đến lòng bàn tay trái, đột phá lòng bàn tay trói buộc xông ra ngoài.
Trong vuốt rồng Thẩm Lạc giơ lên cao, đồng thời tích lũy kim quang, tụ tập thành một chùm sáng màu vàng, không ngừng bành trướng ra, cuối cùng “Ầm ầm” nổ bể ra.
Kim quang nổ lên không tứ tán các nơi, ngược lại như một đạo trường hà màu vàng chảy ngược lên, cùng lôi bộc đối xứng, ngạnh sinh bức lui nó mấy trượng, giằng co giữa không trung.
Chỉ thấy chỗ tiếp giáp cả hai, một đạo kiếm ảnh màu trắng không ngừng xuyên tới lui trong kim quang cùng lôi bộc, phong mang mặt ngoài càng ngày càng thịnh.
Thẩm Lạc thấy thế, trong lòng kinh hỉ dị thường, tay kia lập tức vẫy một cái, trên mặt đất đã sớm viết xong bốn tấm Tử Vân Phù Chỉ lập tức phi thăng lên, vờn quanh tứ phía thác nước lôi điện tuyết trắng, phù văn gặp lôi điện sáng lên trận trận quang mang.
Một cỗ lực thôn phệ từ bốn lá bùa truyền ra, chảy vào chính giữa lôi bộc.
Giữa thác nước lôi điện lập tức có bốn đạo lôi điện chí dương lớn bằng ngón cái kéo dài ra, tụ tập lại phía trên lá bùa.
Khác với Thanh Sương Chỉ thu nạp lôi điện lúc trước, lập tức lôi bộc bị kim quang cùng kiếm khí kiềm chế, khoảng cách bốn tấm Tử Vân Phù Chỉ lại đúng mức, vừa vặn cách nhau tạo thành một sự cân bằng vi diệu, từ đó khiến cho lôi điện màu trắng chí cương chí dương này có thể bình ổn tiến vào trong lá bùa.
Trận lôi kiếp này kéo dài đến một chén trà công phu, rốt cuộc mới thu liễm uy thế, bị Thẩm Lạc bình ổn vượt qua.
Thẩm Lạc phất tay vẫy một cái, đạo Thuần Dương kiếm khí kia biến thành kiếm ảnh màu trắng mới lưu luyến không rời từ trên cao bay ngược về, vòng quanh bàn tay của hắn bay tán loạn không thôi.
Quang trạch trên đó trong suốt, giống như thực chất, linh tính cùng uy năng đều tăng lên.
Chỉ là trước mắt Thẩm Lạc không rảnh xem xét các loại biến hóa, phất tay thu hồi nó, lại cầm lấy bốn tấm Lạc Lôi Phù kia lên xem.
Mặt ngoài bốn tấm lôi phù oánh quang rạng rỡ, bốn phía phù văn còn có đạo đạo lôi điện tinh thuần biến thành lôi văn.
Lấy tay chạm vào, có thể cảm nhận được uy năng kinh khủng trong đó, chỉ cần sử dụng thoả đáng, trọng thương một vị tu sĩ Chân Tiên cảnh cũng không phải là không thể.
Nếu lại đụng âm sát quỷ vật hoặc là âm túy quỷ tu, chỉ sợ càng có công dụng không tưởng tượng nổi.
Thẩm Lạc cất kỹ Lạc Lôi Phù, không tiếp tục vẽ bùa nữa, mà bắt đầu nhắm mắt điều tức.
Trải qua mấy lần lôi kiếp thể nghiệm, hắn đã có thể đại khái đoán được uy lực lôi kiếp tiếp theo như thế nào, trong lòng biết chính mình thi triển tất cả vốn liếng chống được cũng không khó, nhưng nếu lại phân tâm chuyện khác, chính là tự chuốc lấy đau khổ.
Bất quá sau một lát, đạo lôi kiếp thứ tám liền chậm lại, chính là một đạo Huyền âm Lôi đen nhánh, Thẩm Lạc lấy Lục Trần Tiên chống đỡ, lại bị xuyên qua, trực tiếp bổ vào trên đỉnh đầu của hắn.
Lôi này nhập thể im ắng, làm trong thức hải Thẩm Lạc nhấc lên một trận thao thiên cự lãng!
Nếu không phải lúc trước ở Phương Thốn sơn, trên quảng trường hắn đã từng nghe kinh rèn luyện lực lượng thần thức, sau lại không ngừng tu hành, lực lượng thần thức tăng vọt rất nhiều, nếu không rất có khả năng bị Huyền âm Lôi này phá nát thức hải, phá hủy thần hồn, biến thành một bộ tiên nhân di thuế giống như cái xác không hồn.
Bất quá, kháng qua lôi kiếp này xong chỗ tốt cũng hết sức rõ ràng, khiến cho thần hồn Thẩm Lạc càng thêm vững chắc.
Dịch tại bạch ngọc sáchh.
Lúc trước phá cảnh còn thoáng chưa hợp cùng nhục thân, giờ phút này đã trở nên đã phù hợp cùng nhục thân không gì sánh được.
“Đông.”
Thẩm Lạc vừa mới bình ổn thức hải, trên đỉnh đầu bỗng nhiên truyền đến một tiếng Quỳ Cổ.
Một tiếng trống này truyền đến, toàn bộ đại điện đột nhiên lâm vào một mảnh yên tĩnh dị thường, một loại không khí nặng nề không cách nào nói rõ tràn ngập bốn phía.
Thẩm Lạc ngửa đầu nhìn lên không trung, chỉ thấy trong thập tự pháp trận trên đỉnh đầu sáng lên một đạo thất thải huyễn quang, ánh mắt của hắn mới vừa tiếp xúc, liền không thể dời đi.
Ngay sau đó, đạo huyễn quang kia bỗng nhiên lóe lên, trở nên càng ngày càng sáng.
Hai mắt Thẩm Lạc bị đạo huyễn quang kia đâm vào đau nhức, làm sao cũng không thể dời đi, bạch quang lập loè thẳng đến muốn làm cho người bị mù, trước mắt của hắn mới một lần nữa khôi phục như thường.
Nhưng khi hắn nhìn lại bốn phía, mới phát hiện mình đã không còn trong kim điện, mà lơ lửng trong một tầng mây màu vàng kéo dài vạn dặm, bốn phía thỉnh thoảng truyền đến trận trận tiếng oanh minh.
“Nơi này là. . .” Thần sắc Thẩm Lạc khẽ biến, trong lòng kinh nghi không thôi.
Đúng lúc này, bốn phía tầng mây đột nhiên kịch liệt quay cuồng, từng tiếng oanh minh từ bốn phương tám hướng không ngừng truyền đến.
Thẩm Lạc quay đầu nhìn lại, phát hiện bát phương ngoài thân đều có lôi quang chớp động, trong tầng mây ẩn ẩn có thể thấy được từng đạo thiểm điện hình rồng nhốn nháo không thôi, xông tới hắn bên này.
Trong đạo đạo lôi điện kia, ẩn chứa khí tức khác với tám lần lôi kiếp lúc trước, Thẩm Lạc xem xét đúng là cảm thấy trong lôi điện kia tựa hồ bao hàm một linh thức vật sống, đang phóng tới hắn đồng thời cũng đang suy tính giống hắn.
Chỉ là trước mắt hắn cũng không rảnh bận tâm, lập tức toàn lực vận chuyển Hoàng Đình Kinh.
Pháp mạch toàn thân đại phóng quang mang, quanh thân sinh ra một cỗ khí thế to lớn, sáu đầu Kim Long ngoài thân xoay quanh tuôn ra, sáu con voi lớn ngửa mặt lên trời tê minh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










