Đại Mộng Chủ
Tập 7 : Một Giấc Chiêm Bao Ngàn Năm (c31-c35)
❮ sautiếp ❯Chương 31: Một Giấc Chiêm Bao Ngàn Năm
“Chậc chậc, trước đó thật đúng là không nhìn ra, nguyên lai ngoại hình Thẩm lão đệ lại tuấn tú như vậy.
Ngươi cần phải coi chừng, bây giờ thế đạo này nữ nhiều nam ít, lần này ngươi đi ra ngoài, cũng không biết có bao nhiêu cô nương sẽ nhớ thương đấy.” Vu Mông đã đợi bên ngoài, đi một vòng quanh hắn, chậc chậc khen ngợi.
Thẩm Lạc cười ha ha, không để ý Vu Mông đùa giỡn.
“Cơm tối còn phải chuẩn bị một hồi mới có.
Đi, ta mang ngươi đi tham quan một vòng quanh nhà.” Vu Mông nắm bả vai Thẩm Lạc, không nói gì đi ra bên ngoài.
Nơi này chính là chỗ ở của tiên sư, Thẩm Lạc ước gì có thể nhìn nhiều hơn, đương nhiên sẽ không từ chối.
Vu phủ chiếm diện tích khá lớn, chừng hai ba mươi mẫu, gồm mười mấy gian phòng lớn, còn có một hoa viên quy mô không nhỏ, một cái hồ nước lớn, ngoại trừ bên ngoài có chút cũ nát, cảnh trí cũng không tệ.
Ngoài ra, còn có một diễn võ trường diện tích khá lớn, đặt rất nhiều binh khí đao thương kiếm kích.
Vu Mông là người hiếu khách, mang theo Thẩm Lạc cơ hồ lượn mấy vòng, trong miệng không ngừng giới thiệu.
“Vu đại ca, nơi đó nhìn có chút đặc biệt, không biết là địa phương nào?” Thẩm Lạc chỉ vào một toà lầu các trơ trọi phong cách cổ xưa bên cạnh hồ nước, hỏi.
“Đó là thư phòng gia phụ, không phải ta khoe khoang, cả huyện thành này, nơi này tuyệt đối là tàng thư số một.
Đi, ta mang ngươi vào xem, nói không chừng có sách ngươi thích đấy.” Vu Mông vỗ ngực nói.
“Vậy không được đâu ——” Thẩm Lạc chần chờ một chút, nói.
“Không việc gì, chỉ xem mà thôi, ngày bình thường ngươi muốn ta dẫn đi, ta còn không có hứng đấy.” Vu Mông không thèm để ý chút nào, lôi kéo Thẩm Lạc tiến vào thư phòng.
Thẩm Lạc thấy vậy, cũng chỉ có thể đi theo Vu Mông vào.
Diện tích thư phòng không nhỏ, khoảng năm mươi bước vuông, tứ phía đều là giá sách cao cỡ một người.
Trên giá sách đặt đầy sách, ở giữa đặt một tấm Bát Bảo Trình Tường Trác, bạch ngọc chặn giấy, ống lục ngọc đựng bút, nghiên mực đen hắc thạch to một thước vuông, đều là thượng phẩm.
“Nhiều tàng thư như vậy, Vu bá phụ đúng là đọc nhiều sách vở kiến thức uyên bác, học vấn tinh thâm, khó trách có thể tu luyện phù lục chi thuật tinh thâm đến như vậy.” Thẩm Lạc khen ngợi.
“Vậy mới tốt chứ.” Vu Mông lại quệt quệt khóe môi nói.
Ánh mắt Thẩm Lạc để ý thần sắc biến hoá trong mắt Vu Mông, mỉm cười, sau đó xem sách trên giá.
Điển tịch trong thư phòng rất nhiều, so với Xuân Thu quan còn nhiều hơn, chỉ là bày loạn thất bát, không hảo hảo phân loại ra, giống như là nhà giàu mới nổi mua được rất nhiều thư tịch, học đòi văn vẻ, trang trí bề ngoài.
Thẩm Lạc hồi tưởng lại cách ăn mặc của Vu Diễm nhà giàu mới nổi, trong lòng không khỏi hiểu ra cười một cái, cũng rất nhanh từ trong giá sách rút ra một bản địa lý.
Thế giới trong mộng này khác biệt khá lớn với thế giới của hắn, hắn hoài nghi nơi này không phải địa giới Đại Đường, muốn điều tra tình hình, lật xem địa lý chí là thuận tiện nhất.
“Đăng Vân châu, Thanh Châu, Xích Thủy. . .
Đông Lai huyện.” Nhìn những địa danh quen thuộc này, trong lòng Thẩm Lạc càng thêm nghi hoặc.
Hắn tìm trên bản địa lý chí này một hồi, rất nhanh tìm đến vị trí Đông Lai huyện thành, cách Xuân Hoa huyện tương đối xa, cách đến mấy châu phủ, không khác gì trong trí nhớ của hắn.
“Vị trí địa lý đều đúng, không sai, nơi này chính là Đông Lai huyện.” Trong lòng Thẩm Lạc khẳng định.
Chỉ là nơi này cách Xuân Thu quan xa như vậy, mình làm sao tới được nơi này?
“Ồ!”
Thẩm Lạc khẽ ồ lên một tiếng, ánh mắt rơi vào trên địa lý chí, liên quan tới ghi chép Xuân Hoa huyện, phía trên này có một ít địa danh hơi có chút khác biệt với mình biết.
Tỉ như, trong Xuân Hoa huyện có một con sông lớn, vẫn gọi là “Bạch Luyện Hà”, lúc hắn còn nhỏ thường xuyên tới đó chơi đùa nghịch.
Nhưng trong sách này lại ghi là “Ngọc Phác Hà”?
Mặt khác, phía đông Xuân Hoa huyện là “Thiên Bình huyện”, chính mình không biết đi qua bao nhiêu lần rồi, trong sách này lại gọi là “Phong Nhiêu huyện” .
“Chuyện gì xảy ra?” Hắn âm thầm suy nghĩ.
“Thẩm lão đệ cảm thấy hứng thú với địa lý chí? Thứ này có gì tốt để nghiên cứu chứ, thế đạo bây giờ, triều đình đã mặc kệ những thứ này, quyển sách kia là khắc bản Quang Hóa năm 20, cách đây đã mấy trăm năm.
So với nó, Thẩm lão đệ ngươi đến xem bản đao phổ này thì tốt hơn nè?” Vu Mông liếc mắt nhìn quyển sách trên tay Thẩm Lạc, lắc đầu nói, lập tức đưa tới một cuốn sách mỏng màu xanh.
Thẩm Lạc lên tiếng, thả địa lý chí trong tay xuống, tiếp nhận quyển sách đao phổ kia, động tác đột nhiên cứng đờ.
“Vu đại ca, ngươi vừa mới nói cuốn sách này là khắc bản năm nào?” Thẩm Lạc lần nữa cầm lấy quyển địa lý chí kia, ánh mắt nhìn chằm chằm Vu Mông, hỏi.
“Quang Hóa năm 20, phía sau sách có ghi thời gian khắc bản, thế nào?” Vu Mông chỉ chỉ phía sau quyển địa lý chí kia, có chút kỳ quái hỏi.
Thẩm Lạc vội vàng lật quyển địa lý chí lại, quả nhiên phía sau thư tịch nhìn thấy chữ “Khắc bản Quang Hóa năm 20.”
Thẩm Lạc sửng sốt một hồi ngay tại chỗ, buông hai quyển sách trong tay xuống, bước nhanh đến trước mặt, nhanh chóng lục lọi các nơi trên giá sách.
“Lão đệ, ngươi muốn tìm cái gì? Có muốn ta giúp ngươi một chút không?” Vu Mông khẽ giật mình, hỏi.
Thẩm Lạc cũng không để ý tới, vẫn như cũ tìm kiếm trên từng giá sách, sau một lát rốt cuộc cũng ngừng lại, trong tay cầm một cuốn lịch thật dày.
“Nguyên lai ngươi muốn tìm lịch, tìm cái này để làm gì?” Vu Mông mỉm cười đi tới, hỏi.
Sắc mặt Thẩm Lạc ngưng trọng, từ một trang cuối nhìn lên, đọc ào ào về phía trước, trọn vẹn lật gần nửa, mới ngừng lại.
Niên kỉ trên tờ lịch này là Khai Nguyên năm 29.
Thẩm Lạc nhìn trang sách trước mắt, trong đầu gió nổi mây phun một trận.
Khai Nguyên năm 29, đúng là vị trí niên đại hắn.
Căn cứ cuốn lịch này, khoảng cách Vu Mông nói tới Quang Hóa năm 20, khoảng chừng gần ngàn năm.
“Chẳng lẽ ta nằm mơ đi tới ngàn năm sau?” Thẩm Lạc thầm nghĩ trong lòng.
Nếu như vậy, địa danh trên địa lý chí đã phát sinh cải biến, lối kiến trúc trong thành, phục sức bề ngoài khác biệt, cũng liền thuận lý thành chương.
Vu Mông nhìn thấy thần sắc Thẩm Lạc biến ảo, gãi gãi cái ót, có chút không rõ cho lắm, nhưng cũng không mở miệng quấy rầy.
“Thiếu gia, cơm tối đã chuẩn bị xong, lão gia mời người và Thẩm công tử qua ăn.” Vào thời khắc này, Tiểu Thuận Tử đi vào trước cửa thư phòng, cách cánh cửa sổ hô to.
“Biết rồi, chúng ta đi qua ngay.” Vu Mông quay người lên tiếng.
“Thật có lỗi, ta vừa mới nghĩ đến một chuyện, cho nên tìm cuốn lịch này tra một chút thời gian, xem ra làm chậm trễ rồi.” Thẩm Lạc buông cuốn lịch trong tay xuống, tâm cảnh cũng khôi phục bình tĩnh, mang theo vẻ áy náy nói.
“Chuyện này, Thẩm lão đệ ngươi có thể bình tĩnh đọc sách, ta rất là hâm mộ.
Phụ thân luôn buộc ta đọc sách vẽ bùa, đáng tiếc Vu mỗ là người thô hào, chỉ thích múa thương lộng bổng.
Nếu ta yêu thích những thứ này như ngươi, từ nhỏ đến lớn đã không trải qua thống khổ rồi.” Vu Mông cười ha ha một tiếng nói.
Thẩm Lạc cũng cười cười, không nói tiếp.
“Được rồi, không nói những thứ này nữa.
Hôm nay chém giết một ngày, đi, đi ăn thật ngon một bữa.
Phụ thân nhìn ngươi rất thuận mắt, hôm nay hẳn là có không ít đồ ăn ngon đấy.” Vu Mông chà xát hai tay, nói.
Thẩm Lạc trả thư tịch về lại chỗ cũ, lúc này mới theo Vu Mông thúc giục, rời thư phòng.
Chương 32: Ma Lang Vây Thành
Thẩm Lạc bước theo chân Vu Mông, chỉ một chốc đã tới nhà ăn.
“Bữa tối lại có thịt gà ăn! Chà chà, Thẩm lão đệ, đây đều là nhờ phúc của đệ đó.” Vu Mông nhìn thức ăn trên bàn, miệng chảy cả nước miếng.
Trên bàn đã sắp sẵn một mâm đồ ăn, đa phần là đồ chay, thực sự là thịt chỉ có ba món, trong ba món này thì có hai đĩa thịt hơi sậm màu, một đĩa gà kho.
Những món ăn này trong mắt Thẩm Lạc chỉ tính là đồ thường, khi còn ở nhà tại Xuân Hoa huyện, bất kỳ bữa ăn nào của hắn cũng phong phú hơn thế này nhiều.
Thực phẩm ở thời đại này xem ra có phần thiếu thốn.
Vu Mông lúc này đã nhịn hết nổi vươn tay về phía cái đùi gà.
“Thằng nhãi này, khách còn chưa động đũa mà đã đòi ăn trước, lại còn dùng tay bốc, còn ra thể thống gì? Con là dã man nhân trên Nam Lê thảo nguyên à?” Một tiếng hừ lạnh từ phía cạnh bên truyền tới, theo đó bóng Vu Diễm dạo bước từ căn phòng kế bên bước vào, vẻ mặt đầy sự giận dữ.
“Cha tới rồi ạ.” Vu Mông vội vàng thu tay, ngượng ngùng đáp.
“Vu bá phụ, khi nãy cháu và Vu đại ca có qua thư phòng của người, sau đó mải xem sách nên nhất thời quên mất giờ giấc, kính xin bá phụ thứ lỗi.” Thẩm Lạc nhanh nhẹn đứng lên hành lễ chào hỏi.
“Thì ra hiền chất đi đọc sách, cái thư phòng kia của ta cũng ít khi có người vào, thế nào, có thu hoạch gì không?” Vu Diễm chuyển hướng sang phía Thẩm Lạc, đổi giọng hỏi.
“Đa tạ bá phụ, vãn bối đúng là có học hỏi được thêm một chút.” Thẩm Lạc hạ giọng đáp.
“Có thể học thêm gì cũng là tốt.
Con, tên nghịch tử này, cả ngày lêu bêu nhảy nhót, bất học vô thuật(1), nếu con có nửa phần định lực của Thẩm hiền chất, có thể chịu khó nhẫn nại đọc sách thì cũng đâu đến mức chẳng học được tẹo nào bản lĩnh của ta chứ.” Vu Diễm trước gật gật đầu, sau lại nhìn sang Vu Mông, lên giọng khiển trách.
“Đám sách trong thư phòng kia tới cả cha còn chưa đọc qua, mua về chẳng qua chỉ để trang trí…” Vu Mông sờ sờ mũi, hàm hồ lẩm bẩm.
“Láo lếu!” Vu Diễm dùng sức vỗ mạnh lên bàn một cái.
Vu Mông lập tức câm như hến, không dám nói thêm nửa chữ.
“Được rồi, không nói nữa, mấy đứa hôm nay thủ thành cũng vất vả rồi, ăn cơm đi.” Vu Diễm nhìn con trai mình giờ tới thở mạnh cũng không dám nhưng vẫn giữ gương mặt có nét bướng bỉnh chỉ đành thở dài, kêu hai người ngồi xuống, cầm đũa lên.
Vu Mông trải qua nửa ngày kịch chiến, bụng đã đói meo từ lâu, không giữ kẽ gì cả, lập tức đặt mông, gắp đồ chén ngấu nghiến.
Thẩm Lạc dù cũng khá đói bụng, nhưng thân là khách nên tất nhiên không thể giống như Vu Mông được.
Thẩm Lạc vừa ngồi xuống, Vu Mông liền gắp một cái đùi gà đặt vào bát của hắn.
“Nào, ăn nhiều một chút! Ăn no mới có sức mà giết đám ma lang kia.”
“Những con sói kia còn có thể quay đầu trở lại sao?” Trong đầu Thẩm Lạc bất giác hiện lên hình ảnh của quái vật đầu sói thân người cùng đám sói quái dị màu xanh biếc.
“Theo tình hình trước đây mà tính, bọn chúng chắc sẽ không từ bỏ dễ dàng vậy.
Phụ thân, cha cảm thấy thế nào?” Vu Mông ngậm đầy mồm thức ăn, đưa mắt có vẻ không chắc chắn nhìn cha mình, hỏi thăm.
“Không nói chắc được, huyện nha đã phái người đi tra xét đàn sói, chỉ là yếu thú cầm đầu lại tỏ ra rất giảo hoạt, tạm thời chưa đoán được ý đồ tiếp theo của chúng là gì.” Vu Diễm lộ nét ưu lo trong mắt, giảng giải.
“Nếu như thế, hay là buổi tối con ra chỗ cổng thành canh gác, đề phòng có biến.” Vu Mông đứng dậy đề xuất ý kiến.
“Cháu cũng đi, làm phụ tá cho Vu đại ca.” Thẩm Lạc cũng đứng lên, nói.
“Không cần làm thế, mấy đứa thủ thành mấy ngày liền, cũng khổ cực rồi, hôm nay cứ ở nhà ngủ một giấc cho ngon, tình hình quân sự nếu có biến thì cứ nghe chỉ đạo là được.” Vu Diễm vẫy vẫy tay, đáp.
“Vậy cũng được, huyện nha nếu có gì an bài, phụ thân người nhớ báo sớm cho con đó.” Vu Diễm lại tiếp.
Vu Diễm không đáp, chỉ phất tay ý bảo hai người ngồi xuống ăn tiếp.
“Phụ thân, hôm nay lúc mua phù chỉ với chu sa cho cha, con gặp một việc rất thú vị…” Vu Mông ngồi ăn cơm nói nhiều tới không ngờ, mồm bắn tia lia không ngơi nghỉ.
Vu Diễm nhìn con trai, tuy thần sắc lãnh đạm nhưng sâu trong mắt lại lộ vẻ trìu mến.
Thẩm Lạc thỉnh thoảng chêm vào một đôi câu, bữa ăn cứ thế trôi qua rất mau, cả chủ và khách đều rất vui vẻ.
“Ma lang vây thành lần này không biết còn kéo dài bao lâu,.
Thẩm lão đệ nếu đồng ý thì cứ ở lại nhà ta là được.” Vu Mông bỗng nhiên cười nói.
“Thẩm hiền chất, ngươi là nhân sĩ phương nào?” Vu Diễm cũng buông bát đũa, cầm tách trà lên nhấp một ngụm rồi hỏi.
“Vãn bối là người Đăng Bình huyện Xuân Hoa.” Thẩm Lạc không nói dối về xuất thân của mình.
Vu Diễm hiểu biết rộng rãi, nói không chừng chỉ nhìn phục trang, nghe giọng nói đã đoán ra lai lịch của hắn, nói dối trái lại có thể khéo quá hóa vụng.
“Đăng Bình, huyện Xuân Hoa? Ta nghe nói nơi đó vài năm trước đã bị hủy bởi một trận thú triều á.” Vu Mông kinh ngạc nói.
“Tại hạ ở một khu hẻo lánh của huyện Xuân Hoa nên tạm thời xem như an toàn.” Thẩm Lạc chỉ có thể hàm hồ đáp.
“Hiện giờ thiên hạ yêu ma nổi lên tứ phía, hiền chất sao lại xa xứ tới đây?” Vu Diễm đặt chén trà trong tay xuống, tiếp tục hỏi.
“Vãn bối ngày trước bởi một số nguyên do mà rời quê hương, không ngờ đi đường đánh mất phương hướng, đi lạc vào huyện Đông Lai, ai ngờ vừa vào thành liền bị vây ở đây.” Thẩm Lạc đã chuẩn bị sẵn lý do giải thích.
“Ngươi cũng xem như tốt số mới còn sống mà vào thành…Ngày nay thiên hạ đại loạn, dân chúng lầm than, hy vọng Tiên Phật có thể sớm ngày hàng lâm, chấm dứt thời loạn thế, giải cứu chúng sinh.” Vu Diễm thấy Thẩm Lạc ứng đối tự nhiên liền thu lại chút nghi hoặc trong lòng, đoạn chắp một tay trước người, bắt đầu thì thầm cầu khẩn.
Vu Mông cúi đầu không nói, tựa như cũng đang yên lặng khẩn cầu.
“Vu bá phụ, Vu huynh, cháu có điều thắc mắc này cứ thắc mắc mãi, nơi đây vì sao lại có nhiều sói công thành như vậy?” Thẩm Lạc im lặng một lúc rồi đột nhiên lên tiếng hỏi.
“Thường thì cứ cách một khoảng thời gian sẽ có một đàn thú lớn cùng yêu thú công thành của Nhân tộc, không phải trước giờ đều vậy sao?” Vu Mông gãi gãi đầu, kỳ quái hỏi lại.
“Thực ra ta chỉ muốn biết một chút là những con sói đó rốt cuộc là đến từ đâu.” Thẩm Lạc giải thích vấn đề của mình rõ hơn một chút.
Lời hắn vừa ra, hai cha con Vu Diễm liền liếc nhìn nhau rồi cùng dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn.
“Thẩm lão đệ, ngươi không biết truyền thuyết ‘Ma vật thôn thiên, Thiên hỏa hàng thế(2)’ sao?” Vu Mông hỏi ngược lại.
“Thực không dám giấu, thôn vãn bối ở trước kia vô cùng hẻo lánh, thậm chí nhiều năm đoạn tuyệt với nhân thế, vì thế ta đúng là không hiểu không hiểu chuyện bên ngoài cho lắm.” Thẩm Lạc bình tĩnh đáp.
“Thì ra là vậy, bảo sao ta cảm thấy trang phục của Thẩm lão đệ khi trước có chút kỳ quái.” Vu Mông tỏ vẻ chợt hiểu ra.
“Nếu như hiền chất không biết gì về chuyện thế gian, như vậy phải kể lại từ đầu.” Vu Diễm im lặng một thoáng rồi từ tốn nói.
“Vãn bối xin rửa tai lắng nghe!”
Chú giải:
1.
Bất học vô thuật: Không học vấn, không nghề nghiệp.
2.
Ma vật thôn thiên, Thiên hỏa hàng thế: Ma quỷ nuốt trời, lửa trời rơi xuống thế gian.
Chương 33: Ngày Ma Kiếp
Mấy trăm năm trước, có tuyệt thế yêu ma thôn phệ nhật nguyệt thiên địa, toàn bộ nhân gian lâm vào trong bóng tối, thiên địa khóc than. . .
Sau đó, trên trời hạ xuống vô số thiên thạch thiêu đốt, rơi khắp bốn châu, tạo thành vô số thương vong, lịch xưng ngày ma kiếp.” Vu Diễm thở dài, bắt đầu kể lại chuyện cũ.
“Ngày ma kiếp?” Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng tụ.
“Sau ngày ma kiếp, toàn bộ nhân gian đại biến, vô số ma quái quỷ vật hoành hành, tùy ý đồ sát sinh linh thế gian, mà Tiên Phật lại không còn hiện thế.
Triều đình lúc đầu còn có thể chống cự các nơi ma vật xâm nhập, nhưng ma vật quỷ quái tàn phá bừa bãi năm sau lại càng cường đại so với trước, triều đình dần dần bất lực.
Bây giờ mấy trăm năm qua, triều đình sớm chỉ còn lại một danh phận, khắp nơi Đại Đường, thậm chí toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, đều đã lâm vào các loại thế lực lớn nhỏ liên kết tự vệ.” Vu Diễm tiếp tục nói.
Thẩm Lạc nghe xong những lời này, hai mắt mở thật lớn, một hồi lâu mới tiêu hoá xong lời nói của Vu Diễm.
“Kỳ thật những chuyện này, từ nhỏ ta đã nghe phụ thân nhắc đến, nhưng chưa bao giờ thấy tận mắt, hoàn toàn chính xác có chút không thể tưởng tượng.” Vu Mông sờ lên cằm, nói như thế.
“Tên ranh con ngươi, nếu để cho ngươi thấy tận mắt, ngươi còn có thể sống sao?” Vu Diễm đưa tay vỗ đầu Vu Mông, nổi giận nói.
Vu Mông co rụt đầu lại, xảo diệu tránh thoát bàn tay phụ thân, cười khan vài tiếng, không dám nói thêm nữa.
“Vu bá phụ, ngài vừa mới nói ngày ma kiếp là mấy trăm năm trước.
Vậy cụ thể là khi nào?” Thẩm Lạc lại hỏi.
“Liên quan tới thời gian cụ thể ngày ma kiếp, chẳng biết tại sao trên điển tịch lại không ghi chép rõ ràng, trên sử sách quan phương cũng giống như vậy.” Vu Diễm lắc đầu nói.
“Đã qua nhiều năm như vậy, chẳng lẽ không có biện pháp có thể tiêu diệt những yêu ma kia?” Thẩm Lạc nhịn không được lại hỏi.
“Chúng ta là phàm nhân nên bất lực, có lẽ Tiên Phật đã biến mất mới có thể làm được.
Thiên hạ chúng sinh trong ma kiếp cố gắng chịu đựng mỗi ngày, cũng không biết rốt cuộc có thể chờ đến ngày Tiên Phật lần nữa giáng thế hay không?” Vu Diễm thở dài nói.
Vu Mông cũng một mặt nghiêm nghị.
Thẩm Lạc thấy vậy, không khỏi yên lặng không nói nữa.
Lúc nửa đêm, yên lặng như tờ.
Ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu vào một gian sương phòng Vu phủ.
Trong phòng, Thẩm Lạc nằm ở trên giường, lật qua lật lại không ngủ được.
Tiếng ngáy Vu Mông vang dội từ một gian phòng không xa loáng thoáng truyền đến, hiển nhiên ngủ hết sức quen thuộc.
Thẩm Lạc không cách nào chìm vào giấc ngủ, cũng không phải vì tiếng ngáy của Vu Mông, mà là vì những lời trước đó của Vu Diễm.
Hiện tại hắn vẫn không xác định được thế giới trong mộng có phải là thật ngàn năm sau hay không, biết trước sự tình đã đủ thần kỳ, huống hồ là đi thẳng tới thế giới tương lai.
Nếu như là thật, thế giới tương lai này rõ ràng tràn đầy các loại đau khổ, dân chúng tầm thường muốn an ổn sinh sống đã là một loại yêu cầu xa vời.
Như Vu Diễm dù là tiên sư có pháp lực, đối mặt hết thảy cũng lộ ra vẻ bất lực.
Duy nhất để Thẩm Lạc hơi an tâm là, ma kiếp cách niên đại của mình tựa hồ còn có không ít thời gian, thậm chí khả năng hắn không sống được tới lúc đó. . .
Trong đầu Thẩm Lạc lộn xộn các loại suy nghĩ.
Hắn nằm một hồi, thực sự không ngủ được, liền ngồi dậy, mặc thêm quần áo vào.
Ở trong bóng tối tĩnh tọa một lát, hắn đứng dậy đẩy cửa phòng đi ra ngoài.
Một vòng minh nguyệt trong sáng treo lơ lửng trên cao, chỉ là trong bầu trời phiêu đãng một mảnh hắc vụ nhàn nhạt, bao phủ đại địa, giống như ma kiếp, ở khắp mọi nơi.
Thẩm Lạc nhìn chằm chằm hắc vụ một hồi, thu lại tầm mắt, cất bước đi ra phía ngoài.
Sau một lát đi tới một chỗ trước ao nước nhỏ, chung quanh hồ nước kê không ít tảng đá lớn màu trắng, dưới ánh trăng chiếu rọi, phản xạ ánh sáng nhàn nhạt.
Gió đêm thổi tới đập vào mặt, mang theo hơi nước ẩm ướt, làm tinh thần hắn rung động một cái.
Chỉ là, lo nghĩ trong lòng Thẩm Lạc vẫn không giảm bớt.
Sự tình ma kiếp giống như một tảng đá lớn trĩu nặng trong lòng hắn, để hắn có loại cảm giác hít thở không thông, nhất định phải tìm một chuyện để làm, giải toả một chút.
Thẩm Lạc chậm rãi hô hấp thổ nạp, nhắm mắt ngưng thần.
Sau một lát, hắn mở hai mắt ra, nỗi lòng đã khôi phục yên tĩnh.
Hắn lấy từ trong ngực ra một bút lông sói mà trước đó lấy từ trên bàn sách trong phòng, nhúng vào hồ nước bên cạnh cho ướt, sau đó vẽ Tiểu Lôi Phù lên một tảng đá lớn khá vuông vức.
Phù này một mực không cách nào thành công, là một tâm bệnh của hắn.
Phù văn Tiểu Lôi Phù đã có chút quen thuộc với hắn, từ lúc phác hoạ đến thu bút, có thể nói một mạch mà thành.
Thẩm Lạc nhìn phù văn phức tạp với cổ pháp chữ “Lôi” trên hòn đá, khuôn mặt không buồn không vui, trầm mặc một lát, lần nữa nâng bút nhúng nước, vẽ lên trên một tảng đá lớn khác.
Trong thời gian tiếp theo, Thẩm Lạc cắm đầu vẽ quanh hồ nước nhỏ, bút lông trong tay càng lúc càng nhanh, tựa như rồng bay phượng múa vậy.
Kết quả trong thời gian ngắn ngủi đốt một nén hương, hắn vẽ lên tảng đá lớn bên cạnh ao mười hai mười ba phù văn Tiểu Lôi Phù to to nhỏ nhỏ, mỗi một phù văn cơ hồ không khác nhau chút nào, đều là một bút mà thành.
Thẩm Lạc đưa tay lau mồ hôi trên trán, thở dài ra một hơi, không tiếp tục vẽ nữa.
Cho dù là vẽ Tiểu Lôi Phù trên tảng đá lớn, đối với thân thể gánh vác cũng không nhỏ, vừa rồi chỉ là nhất thời trong lòng tích tụ, muốn phát tiết mà thôi.
Hắn ẩn ẩn cảm giác khoảng cách nắm giữ chân chính Tiểu Lôi Phù này chỉ thiếu chút nữa.
Chỉ là một bước này nên vượt qua thế nào, hắn vẫn không có đầu mối.
Hắn lắc lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, thu hồi bút lông sói này, dọc theo một đầu đường nhỏ đi thẳng tới phía trước.
“Ừm?”
Thẩm Lạc đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về một hướng phía trước, chỉ cảm thấy có một cỗ ba động không khí khó hiểu từ nơi đó loáng thoáng truyền đến.
Loại cảm giác này, phảng phất thả một viên đá lên mặt nước đang yên tĩnh, làm nó lan ra từng đạo gợn sóng.
Trong lòng Thẩm Lạc hiếu kỳ, thả nhẹ bước chân tiến tới gần chỗ ba động truyền đến.
Chương 34: Vô Tình Gặp Dưới Ánh Trăng
Thẩm Lạc chuyển qua một chỗ ngoặt, một mảnh giả sơn xuất hiện trong tầm mắt.
Chóp đỉnh giả sơn rất là vuông vức, hình thành một bình đài lớn vài thước.
Một bóng người khoanh chân ngồi ở phía trên, chính là Vu Diễm.
Giờ phút này hai tay lão kết ấn, làm hình dáng bảo bình, cặp mắt nhắm chặt, miệng mũi chậm rãi hô hấp thổ nạp, hít thở cực kỳ chậm chạp.
Giữa miệng mũi mơ hồ có thể thấy hai đạo khí thể màu ngà sữa to bằng ngón tay, ra ra vào vào.
Ngay thiên linh cái cungc có một đoàn vầng sáng màu trắng như ẩn như hiện.
“Đây chính là tu tiên luyện đạo chân chính à!” Cặp mắt Thẩm Lạc mở to, có chút kích động không hề phát giác.
Năm đó hắn sở dĩ không tiếc trọng kim bái nhập Xuân Thu quan, là vì để cầu được đạo pháp tiên thuật chân chính, giúp mình có thể thoát thai hoán cốt, kéo dài sinh cơ.
Nhưng « Tiểu Hóa Dương Công » bất quá chỉ có thể thai nghén dương cương chi lực, cường thân kiện thể mà thôi, căn bản không thể đánh đồng với đạo pháp chân chính.
Thẩm Lạc kìm lòng không được đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn hết thảy trước mắt.
Thời gian trôi qua từng giờ, mặt trăng dần lặn về tây, ánh quang mang rải xuống bắt đầu giảm bớt.
Vầng sáng màu trắng trên đỉnh đầu Vu Diễm phiêu tán ra, hai tay trước người làm một động tác thu công, khí thể màu ngà sữa trong mũi cũng bỗng nhiên biến mất, lão đình chỉ tu luyện.
Thẩm Lạc giật mình bừng tỉnh, vội vàng lùi vào trong bóng tối, muốn quay người lặng lẽ rời đi.
Chỉ là do bất tri bất giác đứng quá lâu, hai chân hắn đã hoàn toàn chết lặng, không nghe sai khiến, thân thể lung lay một chút, đâm vào vách tường bên cạnh, phát ra một tiếng vang trầm.
Thanh âm không lớn, lúc này tĩnh mịch lại nghe được rõ ràng.
“Nguy rồi!” Thẩm Lạc thầm mắng một tiếng, trong lòng hi vọng Vu Diễm không chú ý tới động tĩnh bên này.
“Là Thẩm hiền chất sao?” Đáng tiếc không như mong muốn, thanh âm Vu Diễm chầm chậm truyền đến.
Trong lòng Thẩm Lạc run lên, xoay người lại, thấy Vu Diễm chẳng biết lúc nào đã từ trên giả sơn xuống tới, đứng ở phía trước cách đó không xa, thản nhiên nhìn.
“Vãn bối trong lúc vô tình nhìn thấy bá phụ luyện công, cảm thấy thập phần thần kỳ, kìm lòng không được nhìn nhiều một chút, xin hãy thứ lỗi.” Thẩm Lạc khom người thi lễ một cái, bồi tội.
“Không có gì, ta không có nhiều quy củ thúi như những người khác đâu, nhìn thì cứ nhìn thôi.
Bản dịch tại bạch ngọc sách.
Vừa vặn, hiện tại ta cũng không buồn ngủ, theo ta qua bên kia ngồi một lát đi.” Vu Diễm vô tình nói ra, tiếp đó đi đến trước lương đình bên cạnh hồ nước.
Thẩm Lạc khập khiễng đi theo, âm thầm vận chuyển « Tiểu Hóa Dương Công », điều động khí huyết thể nội lưu thông, khó chịu trên chân mới dần dần biến mất.
Hai người ngồi xuống trong đình, tay áo Vu Diễm lắc một cái, từ đó bày ra hai đĩa thức nhắm, một bầu rượu, còn có hai chén rượu.
Tửu dịch thuận theo yết hầu chảy vào thể nội, mùi rượu nồng đậm giống như hỏa diễm khuếch tán ra, chạy quanh lục phủ ngũ tạng, làm cho tinh thần người ta chấn động chưa phát giác.
Thẩm Lạc cảm thấy dương cương chi lực mà thể nội tu luyện « Tiểu Hóa Dương Công » ngưng tụ thành được rượu này dẫn động, du tẩu trong kinh mạch thể nội.
Không chỉ như vậy, từng tia thanh lương chi khí từ trong ngũ tạng lục phủ hắn tuôn ra, dung nhập vào trong cỗ dương cương chi khí này.
Dương cương chi lực vậy mà tăng thêm mấy phần, cơ hồ vượt qua non nửa tháng khổ tu của hắn trong ngày thường.
Trong lòng Thẩm Lạc kinh hỉ, có chút tham lam nhìn chằm chằm bầu rượu kia, hận không thể chụp lấy uống hết.
“Hắc hắc, rượu này thế nào?” Vu Diễm cũng ngửa đầu uống cạn một chén, khóe mắt liếc qua thấy thần sắc biến hoá của Thẩm Lạc, cười hắc hắc hỏi.
“Thật sự là rượu ngon, vãn bối trước kia cũng uống qua không ít rượu ngon, nhưng so với linh tửu ngài, như là nước lã vậy.
Rượu ngon như vậy, không biết là dùng vật liệu nào ủ chế thành?” Thẩm Lạc ân cần rót đầy cho Vu Diễm, hỏi.
“Thế nào, cảm thấy rượu của ta tốt, muốn nghe trộm phối phương của ta sao?” Vu Diễm liếc mắt nhìn Thẩm Lạc một chút, cười nói.
“Cái gì cũng không thể gạt được bá phụ.” Tâm tư Thẩm Lạc bị khám phá, ngượng ngùng cười một tiếng.
“Phối phương nói cho ngươi cũng không sao, Tuyết Sơn Linh Xà ngươi đã từng nghe chưa? Vật này ngàn năm khó gặp, vạn kim khó mua, mật rắn này chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, cũng không phải tùy tiện là có thể lấy được.” Vu Diễm nói xong uống một ngụm rượu.
“Huống hồ dù ngươi cầm lấy phối phương cũng vô dụng, sản xuất rượu này ngoại trừ phải có mật rắn ngâm, còn cần lấy Linh Hỏa nung khô.
Ngươi trước đây mặc dù thân mang đạo bào, nhưng nhìn ra được, ngươi chưa tu luyện qua đạo pháp, há có thể điều động Linh Hỏa?” Vu Diễm tựa hồ có vẻ ghiền rượu, lần nữa uống một hơi cạn sạch.
Thẩm Lạc chỉ cười làm lành vài tiếng, động tác trên tay cũng không chậm chạp, vội vàng bồi uống một chén, đồng thời âm thầm vận chuyển « Tiểu Hóa Dương Công », luyện hóa cỗ thanh lương chi khí trong rượu kia.
Dương cương chi lực trong thể nội lại tăng lên một chút.
“Vu bá phụ, ngài tinh nghiên phù lục chi thuật, vãn bối có một phù lục luyện đã lâu, một mực không biết có đúng hay không? Không biết ngài có thể chỉ điểm một hai?” Thẩm Lạc lại châm cho Vu Diễm một chén rượu, chần chờ hỏi.
“A, phù lục gì, vẽ ta xem.”
Vu Diễm tùy ý phất tay một cái, trên bàn lại nhiều ra mấy tấm lá bùa màu xanh, một chén nhỏ màu trắng, bên trong chứa đầy chất lỏng màu đỏ thẫm, sền sệt như máu, nhưng không có mùi tanh, còn có một cây bút ngọc màu trắng.
Trên bút ngọc khắc mấy linh văn, phần đuôi là một chùm lông vàng, mỗi một sợi lông đều ẩn ẩn hiện ra quang trạch, hiển nhiên không phải lông tóc bình thường.
Thẩm Lạc kìm chế vẻ kích động trong lòng, hít sâu một hơi, cầm bút ngọc hút đầy chất lỏng màu đỏ, ngưng thần một chút, bắt đầu vẽ Tiểu Lôi Phù.
Bút ngọc này, đầu lông trong mềm có cứng, so với bút hắn dùng ngày thường thì tốt hơn gấp mười lần.
Mà những chất lỏng màu đỏ kia khác với máu chó đen lúc trước hắn dùng, chẳng những không ngưng kết, lại có thể mơ hồ cảm giác được một cỗ vô hình chi khí lưu động ở bên trong, có thể tận dụng vẽ bùa tốt hơn.
Không quá nửa phút, phù văn Tiểu Lôi Phù đã vẽ xong.
Thẩm Lạc cảm thấy lần này vẽ tốt hơn so với bất kỳ lần nào trước đó, nói không chừng còn có thể thành công.
Chỉ tiếc là trong tay hắn không có nguyên thạch, không cách nào thôi động.
“A, nguyên lai là Tiểu Lôi Phù, xem như phù lục cấp thấp hơi phức tạp, đối với ngươi hiện tại, xác thực khó khăn chút.” Vu Diễm nhìn lá bùa trước người Thẩm Lạc, thuận miệng nói ra.
“Xin bá phụ chỉ điểm.” Thẩm Lạc vội chắp tay.
“Bút pháp mặc dù thông thuận, đáng tiếc thần khí bất hòa, phù khí đoạn tục, chỉ là một tấm ngụy phù.” Vu Diễm cầm lấy lá bùa, đầu ngón tay ẩn ẩn có quang mang hiện lên.
“Xùy” một tiếng, phù lục ứng thanh nát ra, biến thành một đoàn bạch quang sáng tỏ, bất quá như cũ không có lôi điện.
Thẩm Lạc thấy ngẩn ngơ, có chút lúng túng gãi gãi cái ót.
“Phù lục chi đạo sâu xa khó hiểu, mỗi một loại phù lục đều cần phải nắm giữ tinh tuý của nó, mới có thể thành công.
Như Tiểu Lôi Phù này, tinh túy ở chỗ lấy nhân chi lực, câu thông thiên địa chi lực, mà khắc họa phù văn trên lá bùa, chính là mấu chốt.
Lúc vẽ bùa cần tam nguyên hợp nhất, tức là hoà tinh tuý của nhân, thần, khí làm một thể, cũng hóa nhập vào trong phù lục, từ đầu đến cuối liền mạch, mới có thể thành công.” Vu Diễm nhìn Thẩm Lạc một chút, nói.
“Vậy phải thế nào mới có thể làm ba thứ hợp nhất, hòa làm một thể?” Thẩm Lạc nghe vậy tập trung tinh thần, không khỏi hỏi.
Trên cuốn « Bí Pháp Phù Lục Chân Giám » kia cũng có nói như thế, chẳng qua lúc đó hắn không có bất kỳ người nào chỉ điểm, như lọt vào trong sương mù, kém xa Vu Diễm giải thích thông tục dễ hiểu như hôm nay.
Chương 35: Sơ Khuy Môn Kính
Sơ khuy môn kính: sơ = ban đầu, mới ; khuy = nhòm, nhín lén ; môn kính = con đường lối đi: Tên chương có thể hiểu là Lần đầu nhìn thấy lối đi.
“Việc này nói thì dễ, làm mới khó.
Con người không ai giống ai, nếu muốn Tam Nguyên tương hợp, chỗ khó cần vượt qua cũng khác nhau.
Như ngươi đi, đang thời thanh xuân, tinh lực dồi dào, thần lực cũng khá đầy đủ nhưng Nguyên khí lại có chút khiếm khuyết, là do khi trước mắc bệnh sao?” Vu Diễm quan sát hai mắt Thẩm Lạc xong chỉ ra ngay vấn đề của hắn.
“Bá phụ thật tinh mắt, vãn bối mấy năm trước bị âm khí xâm nhập, thân thể đau ốm suốt mấy năm mới thôi.” Thẩm Lạc gật đầu liên tục.
“Vậy thì đúng rồi, ngươi mới rồi khi vẽ phù, Tinh với Thần hợp lại cũng không tệ lắm, nhưng Thần với Khí khi hợp lại thì rất kém, vẽ đồ hình của phù kia, Thần Khí đứt đoạn, tự nhiên khó tránh khỏi thất bại.” Vu Diễm nâng chén uống một ngụm rượu mật rắn, cười ha ha giảng giải.
“Vậy vãn bối giờ nên làm gì? Không lẽ phải bồi dưỡng thân thể thật tốt, bổ sung Nguyên khí rồi mới vẽ được phù?” Thẩm Lạc bây giờ đã hiểu rõ vấn đề của bản thân nằm ở đâu, lòng căng thẳng hỏi dò, đồng thời không quên đứng dậy châm rượu cho Vu Diễm.
“Bổ sung Nguyên khí đương nhiên là phải làm, có điều ngươi bây giờ cũng không phải không thể vẽ phù, chỉ cần khi vẽ phù chú ý nhiều hơn chuyện Thần Khí tương hợp là được.” Thấy Thẩm Lạc nắm bắt chính xác vấn đề nhanh thế, Vu Diễm cảm giác khá hài lòng, bèn giải thích thêm.
“Thần Khí làm sao mới có thể tương hợp ạ?”
“Muốn Thần Khí tương hợp cần phải tùy tâm mà phát, không thể có có nửa phần miễn cưỡng, khi vẽ phù ngươi phải định trụ tâm thần, vận khí tại ngực…” Vu Diễm vừa uống rượu vừa chỉ điểm cho Thẩm Lạc một ít kỹ xảo tương hợp Thần Khí.
Thẩm Lạc nín hơi tập trung tư tưởng, ngưng tai lắng nghe, chỉ sợ để sót một chữ.
Vu Diễm có phần tâm đắc về phù pháp nên chỉ thuận miệng chỉ điểm mấy câu thôi đã xua tan quá nửa sương mù trong lòng hắn, cho hắn cảm giác như thể hồ quán đỉnh(1).
Đợi Vu Diễm nói xong hết, Thẩm Lạc nhắm mắt lại, đầu hồi tưởng lại những lời Vu Diễm mới dạy bảo.
Một lát sau, hắn mở choàng mắt, tay cầm bút ngọc hạ xuống phù chỉ đưa thoan thoắt, một lần nữa vẽ Tiểu Lôi phù.
Theo lời Vu Diễm, hắn định trụ tâm thần, dẫn Tinh – Thần – Khí tu lại một chỗ rồi đưa theo phù bút trong tay, rót vào trong phù lục.
Một tấm Tiểu Lôi phù chỉ thoáng chốc đã được vẽ xong, cả quá trình từ đầu tới cuối liền lạc trôi chảy, không cảm thấy có chút đứt đoạn nào.
Thẩm Lạc xoay cổ tay một cái, vẽ nốt một nét như thiết câu ngân hoa, thực sự có tư thái, phảng phất như muốn phá không bay lên.
Cả tấm Tiểu Lôi phù đột nhiên hơi sáng lên, đồng thời phát ra tiếng boong thanh thúy vang vọng một lúc mới tan, hào quang trên phù lục cũng theo đó mà biến mất.
“Đúng rồi, thử xem đi.” Vu Diễm mỉm cười khen ngợi đồng thời vung tay lên.
Một khối đá nhỏ màu xám trắng rớt xuống bàn, chính là một khối Nguyên thạch.
Thẩm Lạc cảm ơn xong liền đặt viên Nguyên thạch lên tấm phù, dùng Tiểu Hóa Dương Công thôi động Nguyên thạch, dẫn bạch khí từ bên trong rót vào trong phù.
Trải qua nhiều lần luyện tập nên hắn đã khá quen việc dẫn bạch khí từ trong Nguyên thạch ra.
Chỉ thấy một điểm sáng nhỏ màu đỏ hiện lên, Nguyên thạch phát ra tiếng vỡ, hào quang màu trắng ngoài mặt phù càng lúc càng sáng rồi đột nhiên vỡ vụn.
“Xẹtttt”
Một tia chớp màu trắng đột nhiên xuất hiện, bắn thẳng xuống thủy đường(2) phía trước.
Một tiếng nổ từ trong thủy đường vang lên, kéo theo một cột bọt nước trắng xóa cao hơn một trượng, vố số giọt nước bắn tung tóe khắp nơi đập cả lên mặt Thẩm Lạc gây cảm giác khá đau nhức.
Thẩm Lạc như đang mơ, ra sức xiết chặt nắm đấm đến độ móng tay cắm vào da thịt vẫn không buông bởi chỉ vậy hắn mới có thể kìm nén sự kích động trong lòng.
Cho đến hôm nay, hắn cuối cùng lần đầu tiên nắm giữ được phương pháp vẽ một lá bùa, hơn nữa còn lá bùa công kích rất lợi hại.
Quan trọng nhất là khoảng cách của hắn với thế giới tu tiên lại gần thêm được một bước.
“Đa tạ bá phụ chỉ điểm.” Thẩm Lạc kiềm chế hưng phấn trong lòng, xoay người hành đại lễ cảm tạ Vu Diễm.
“Việc nhỏ mà thôi, ngươi có thiên phú phù lục không tệ, nói chút liền hiểu.
Ài, đứa nghịch tử nhà ta mà có được phần tư chất này của ngươi thì tốt rồi.” Vu Diễm khoát khoát tay, than nhẹ một tiếng.
“Vu đại cao về mặt võ công lại có tạo nghệ thâm hậu, vãn bối kém xa.” Thẩm Lạc chỉ có thể nói đỡ cho Vu Mông.
“Hừ, võ nghệ cao cường thì có ích gì! Cha nó không có công pháp luyện thể thì dạy nó kiểu gì.” Vu Diễm giận dỗi hừ một tiếng.
“Công pháp luyện thể!” Thẩm Lạc định bụng tìm hiểu thêm nhưng thấy vẻ mặt kém vui của Vu Diễm nên biết điều không hỏi nhiều.
“Hiền chất có thiên tư bậc này đúng là khó thấy.
Đáng tiếc tổ tiên ta có quy tắc, phù lục chi thuật không truyền cho người ngoài tộc, nếu không thì chỉ điểm thêm chút nữa cũng không phải không thể.” Vu Diễm liếc nhìn Thẩm Lạc, cười cười nói.
Thẩm Lạc dù chưa bao giờ hy vọng xa vời rằng sẽ học thêm được gì nữa nhưng nghe lời này, trong lòng vẫn có chút thất vọng, có điều hắn vẫn lên tiếng cảm ơn:
“Đa tạ bá phụ ưu ái, là vãn bối phúc mỏng.
Phù lục chi pháp của bá phụ thì ra là bí thuật tổ truyền?” Thẩm Lạc có phần hiếu kỳ, hỏi.
“Cái này đương nhiên.
Hết thảy thuật pháp của Vu gia ta là truyền thừa của Vu thiên sư danh tiếng lẫy lừng ngàn năm trước.
Người năm đó uy danh hiển hách, danh chấn nhất phương đó.” Vm khi nói tới chuyện này, trên mặt bất giác lộ ra vẻ tự hào xen lẫn kiêu ngạo.
“Đáng tiếc sau khi Ma kiếp hàng lâm, tổ tiên vì ngăn chặn yêu ma mà tử trận, môn công pháp này tuy được truyền xuống nhưng cũng đã không còn được trọn vẹn.
Năm tháng trôi đi, lịch đại cao thủ Vu gia ta cứ không ngừng ra đi, rất nhiều tuyệt học cũng vì vậy mà dần thất truyền, bây giờ truyền thừa tới ta cũng chỉ còn lại một da lông, hơn nữa còn phải kết hợp cùng phù lục mới có thể tu luyện, lớp con cháu như ta thực sự hổ thẹn với tổ tiên.” Vu Diễm càng nói càng bi thương, lại ngửa cổ uống cạn thêm một chén.
Thẩm Lạc nhìn Vu Diễm uống rượu tiêu sầu đã hơi say say, bất giác rơi vào trầm tư.
Ngàn năm trước?
Lúc đó chẳng phải thời đại của hắn sao!
“Trời có ngày đêm, trăng có tròn khuyết, thế gian không có gia tộc nào trường thịnh không suy, tiền bối thần thông quảng đại, ngày sau tu vi tinh tiến, đợi khi đó chưa chắc đã thua kém tổ tiên.” Thẩm Lạc từ trầm từ khôi phục lại tinh thần, cất lời an ủi.
“Cũng chỉ có nghé con mới sinh như ngươi mới dám nói lời như thế.
Bằng chừng đó công pháp trong tay ta thì có tu luyện tới đâu chứ? Qua nhiều năm như vậy, ta đã sớm hiểu rõ, muốn có đại thành tựu, chỉ dựa vào nỗ lực là vô ích.
Mấu chốt là phải có cơ duyên.
Lấy ngay như tổ tiên mà nói, vốn chỉ là một lái đò đưa khách qua sông Loan Thủy nơi ngoại ô huyện Tùng Phiên, nhưng lão nhân gia người phúc duyên thâm hậu, nhận được một cuốn ‘Vô Danh Thiên Thư’, từ đó mới tu thành một thân thần thông.
Nếu như không có cơ duyên, dâu người có dốc sức liều thân thế nào thì cuối cùng cũng là hoài công.” Vu Diễm lại rót thêm một chén, mặt mũi đỏ bừng, ngà ngà say nói.
“Sông Loan Thủy, huyện Tùng Phiên…” Ánh mắt Thẩm Lạc thoáng lóe lên.
Huyện Tùng Phiên chẳng phải nằm cạnh huyện Xuân Hoa sao, khoảng cách từ Xuân Thu quán có lẽ cũng chỉ là mấy ngày đường.
Còn cái tên sông Loan Thủy này hắn nhớ láng máng rằng mình đã từng nghe ở đâu đó.
“Vu thiên sư xuất thân bình thường, ngày sau lại có thể có được thành tựu như thế, đúng là được trời phù hộ.
Năm đó lão nhân gia là có được kỳ ngộ thế nào, bá phụ có biết nội dung cụ thể không?” Thẩm Lạc châm thêm rượu cho Vu Diễm, miệng vô thức hỏi lại.
“Ngươi hỏi kỹ việc này làm gì, không lẽ muốn tới chỗ đó tìm tiếp? Vô dụng thôi, Vu gia ta nhiều đời qua đã tìm không biết bao nhiêu lần, sớm đã lật nát nơi đó rồi.” Vu Diễm nheo mắt nhìn Thẩm Lạc, cười hắc hắc đáp.
“Bá phụ nói đùa, vãn bối chỉ là muốn mở mang tầm mắt thôi.” Thẩm Lạc gãi gãi đầu, cười đáp.
Chú giải:
1.
Thể hồ quán đỉnh: Hiểu nghĩa đen là rót hồ vào nắp lọ, ý chỉ như kiến thức rót thẳng vào đầu, ngấm ngay, hiểu liền.
2.
Thủy đường: Ao nước, đập nước.
Trong trường hợp này là ao nước.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Phong Kiếm Xuân Thu [Dịch] Phong Kiếm Xuân Thu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Phong-Kiem-Xuan-Thu-dich.jpg)







