Đại Mộng Chủ
Tập 68 : Có Chút Kỳ Quái (c336-c340)
❮ sautiếp ❯Chương 336: Có Chút Kỳ Quái
“Diêu đạo hữu, ngươi đi an bài một chút công việc chiến trường, chúng ta còn có người trốn ở ngoài thành, đợi lát nữa tập hợp đông đủ, thỉnh mở cửa thành ra, để chúng ta đi vào.” Thẩm Lạc nói.
“Thẩm đạo hữu yên tâm, các ngươi từ Kiến Nghiệp thành vất vả bôn ba đến, lại có ân với chúng ta, cửa thành Kiếm Môn quan tự nhiên phải mở cho các ngươi.” Thần sắc Diêu Phong nghiêm nghị, ôm quyền nói.
“Như vậy vậy ta cảm ơn trước.” Thẩm Lạc ôm quyền đáp lễ.
Nói xong, hắn nhảy ra đầu tường, trên tường thành đi nghiêng mấy bước, đáp xuống bên cạnh mọi người.
“Trên đầu thành thế nào?” Bạch Tiêu Vân thấy hắn tới, mở miệng hỏi.
“Không còn ngại, vị Diêu Phong các chủ kia . . .” Thẩm Lạc kể đại khái tình huống trên đầu thành cho mọi người.
Vừa dứt lời, Thẩm Lạc nhớ đến đoạn đối thoại với Diêu Phong vừa rồi, luôn cảm thấy có chỗ không thích hợp, nhưng cụ thể là vấn đề gì, hắn nhất thời cũng không nghĩ ra.
Lúc này, đầu tường truyền đến một trận thanh âm hiệu lệnh, tựa hồ là Diêu Phong đang chỉ đạo thuộc hạ thu dọn chiến trường.
“Bạch Bích, đi dẫn mọi người đang chờ đợi bên ngoài vào thành.” Bạch Tiêu Vân nhìn sang đầu tường, xoay người nói ra.
“Vâng.” Bạch Bích lập tức lên tiếng, quay người chạy đi.
“Ta cũng đi hỗ trợ, sắp xếp mọi người tranh thủ thời gian tới.” Thẩm Ngọc cũng mở miệng nói.
“Cũng tốt, để đoàn người mau chóng vào thành, phòng ngừa Yêu thú lại tới.” Thẩm Lạc gật đầu nhẹ, nói.
“Không thấy những tên kia đã bị đánh lui sao? Ngóc đầu trở lại, bọn chúng dám sao?” Lúc này, bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười nhạo, trong giọng nói tràn đầy khinh thường.
Thẩm Ngọc đang định rời đi, nghe tiếng quay đầu nhìn lại, phát hiện người nói chuyện chính là Lộc Ung.
Nàng khẽ chau mày, trong mắt dâng lên vẻ chán ghét, cũng không phải vì người này mở miệng mỉa mai, mà là vừa rồi công yêu giải vây không thấy lão xuất thủ, bây giờ lại đột nhiên xông ra.
“Ngươi cũng không phải những súc sinh kia, làm sao biết bọn chúng không dám?” Thẩm Lạc không đổi sắc hỏi ngược lại.
“Ngươi nói cái gì. . .” Lộc Ung nghe lời ấy, giận tím mặt.
“Cái này. . .
Ta đương nhiên không phải những súc sinh kia, nhưng cũng biết lời nói súc sinh không thể tin, vừa rồi nếu thật sự nghe theo lời một ít người, nghe Tê ngưu tinh kia đi đường vòng, Kiếm Môn quan này coi như thảm rồi . . .” Lão đang muốn phát tác, lại nhìn thấy Bạch Tiêu Vân bên cạnh đang nhìn mình, đành phải lời nói xoay chuyển, hậm hực nói.
“May mà chúng ta không dễ tin, tên kia quả nhiên không có ý tốt.” Một người sau lưng Lộc Ung hùa theo.
“Không phải tộc loại của ta, tâm tư quả nhiên không tốt, lần sau vẫn nên thống khoái giết đi.” Lại có người hô.
“Được rồi, yêu quái kia mặc dù ngữ điệu khá khuếch đại, nhưng không phải tất cả lời nói đều là giả, tối thiểu chúng ta biết được tin tức Kiếm Môn quan bị công kích, sớm chuẩn bị kỹ càng.” Bạch Tiêu Vân đè xuống đám người nghị luận, nói.
Đám người nghe xong, lúc này mới im miệng.
Ước chừng nửa khắc đồng hồ sau, bọn người Bạch Bích mang theo tất cả bách tính chậm rãi chạy đến, đứng ngoài cửa thành.
Thi thể tích lũy ở cửa thành chồng chất như núi, rõ ràng đã bị dời đến, nhưng hai bên đường chồng chất xác chết, thoạt nhìn vẫn thập phần kinh người.
Nương theo một trận tiếng vang trầm trọng truyền đến, hai phiến đại môn nặng nề không gì sánh được chậm rãi mở ra phía ngoài.
Thẩm Lạc theo cổng tò vò nhìn vào bên trong, chỉ thấy hai bên có nam có nữ, trẻ có già có, đứng hơn mười người, nhìn trạng thái thân hình cùng thương thế trên người, tựa hồ tất cả đều là người tu hành.
Sau những người này, còn lít nha lít nhít đứng mấy trăm người, chen chúc một chỗ, một mực kéo dài đến trong thành.
Thẩm Lạc dò xét một chút, phát hiện những tu sĩ đứng ở phía trước vẫn còn tốt, trong mắt từng người còn có chút quang mang.
Nhưng những bách tính bình thường đứng ở phía sau kia, thì từng người mặt mũi rã rời, thần sắc chết lặng, xem ra đã trải qua yêu ma xâm nhập tàn phá.
“Các vị đạo hữu, chờ lâu, lúc trước nhận được tương trợ, cảm kích khôn cùng, xin mời vào thành.” Lúc này, Diêu Phong khoác đạo bào màu xanh tách đám người ra, đi lên đứng đầu, thở dài thi lễ một cái với đám người, nói.
“Chúng ta cũng chỉ mượn đường đi qua, sẽ không quấy rầy quá lâu, làm phiền rồi.” Bạch Tiêu Vân nghe vậy, chắp tay hoàn lễ.
“Không sao, không sao, ước gì chư vị có thể dừng lại lâu chút thời gian.” Ý cười trên mặt Diêu Phong càng đậm, nói.
Ánh mắt Thẩm Lạc nhìn chung quanh trong cổng tò vò thật lâu, lặng yên lui ra phía sau, đến bên cạnh Thẩm Ngọc, thấp giọng nói nhỏ bên tai nàng vài câu.
Thẩm Ngọc bất động thanh sắc, đi tới bên cạnh Thẩm Hoa Nguyên, nói vài câu gì đó.
Lực chú ý của đám người đều trong cổng tò vò, ai cũng không chú ý tới cử động kỳ quái của đám người Thẩm gia.
“Chư vị, mời mau vào thành, trong thành tuy không có yến tiệc phong phú, nhưng cũng chuẩn bị chút đồ ăn thức uống cho mọi người, mong rằng không nên ghét bỏ.” Diêu Phong phất tay làm ra một tư thế “Xin mời”, mở miệng nói
Bạch Tiêu Vân lập tức phất phất tay, ra hiệu mọi người vào thành, sau đó y dẫn đầu đi vào trong cổng tò vò, xâm nhập vào thành.
Đám người trong thành thấy thế, nhao nhao tránh lui ra.
Theo sát phía sau, mấy người Lộc Ung cũng ngông nghênh tiến vào.
Thẩm Lạc không nóng lòng đi theo, mà đứng bên cửa, hướng dẫn bách tính dẫn xe ngựa vào thành.
Đám người Thẩm gia được Thẩm Lạc căn dặn, vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, đợi tất cả mọi người vào xong, mới thay thế đám người Bạch gia trước kia bọc hậu, trở thành đội ngũ cuối cùng.
Hết thảy ngay ngắn trật tự, bình yên vô sự.
“Xem ra là ta đa tâm rồi. . .” Thẩm Lạc tự lẩm bẩm một tiếng, đáy lòng âm thầm thở dài, cũng cất bước đi đến đội ngũ phía trước.
Đội ngũ phía trước đã ra khỏi cổng tò vò, đi tới một quảng trường trong thành.
Trên mặt đất sát tường thành, có thể nhìn thấy từng cái vạc chứa dầu hỏa, và từng bó tên xếp chỉnh tề kế bên.
Một bên khác xa hơn chút, còn có thể nhìn thấy bếp lò được dựng lên, để tiếp tế cung ứng khi có chiến tranh, đều sử dụng trong quảng trường này.
Ánh mắt Thẩm Lạc quét qua một cái, chú ý tới bên dưới bếp lò kia không có lửa, thậm chí không có một tia hơi ấm, nhìn tựa như đã lâu chưa từng sử dụng, trong lòng hắn nổi lên một tia nghi hoặc.
Dựa theo lúc trước Diêu Phong tại đầu tường nói, Yêu thú vây thành đã vài ngày rồi, lò lửa nơi này phải đốt lửa mới đúng.
Đúng lúc này, hắn cẩn thận nhớ lại lời nói Diêu Phong trước đó, ánh mắt đột nhiên lóe lên, rốt cuộc nhớ tới chính mình cảm thấy là lạ ở chỗ nào.
Lúc trước ở trước mặt Diêu Phong, hắn chưa từng nhắc qua Kiến Nghiệp thành, càng không nói qua lai lịch của mình.
Nhưng Diêu Phong lại nói bọn hắn từ Kiến Nghiệp thành vất vả bôn ba tới.
Việc này. . .
Gã làm sao biết?
Mà Kiến Nghiệp thành mới vừa bị công phá không lâu, tin tức chưa hẳn có thể lưu truyền ra xa.
Kiếm Môn quan mặc dù cách không quá xa, nhưng bị phong bế như giờ, làm sao có thể nhận được tin tức?
“Diêu đạo hữu, trước khi chúng ta đến, còn có người đến đây tương trợ sao?” Nhằm đề phòng vạn nhất có chuyện xảy ra, Thẩm Lạc mở miệng hỏi.
Chương 337: Thì Ra Là Thế
“Trước mắt đều là ốc còn không mang nổi mình ốc, ngay cả cơ hội chạy nạn cũng không có, sao lại có người đến tương trợ chứ? Chúng ta cũng là vạn hạnh, mới được các ngươi đến viện trợ.” Diêu Phong không cần nghĩ ngợi, mở miệng nói.
“Nếu thế, cũng là duyên phận.” Thẩm Lạc nghe vậy, thần sắc trên mặt không thay đổi, trong lòng bỗng nhiên trầm xuống.
Trong khi nói chuyện, hắn tới gần Bạch Tiêu Vân mấy bước, đang muốn mở miệng báo việc này, sau lưng lại lần nữa truyền đến thanh âm cửa thành đóng nặng nề, tất cả bách tính và tu sĩ đào vong từ Kiến Nghiệp thành, toàn bộ đã tiến nhập Kiếm Môn quan.
Trong lòng Thẩm Lạc biết không ổn, vô thức muốn dùng thần niệm truyền âm báo cho Bạch Tiêu Vân.
Thế nhưng hắn thấy Bạch Tiêu Vân sau khi vào thành, cũng không phát giác được có gì không ổn, trong lòng có chút do dự.
Mặc kệ người tiềm ẩn trong Kiếm Môn quan này là ai, không lộ chân ngựa trước mặt vị tu sĩ Đại Thừa hậu kỳ Bạch Tiêu Vân này, nhất định không phải hạng người tầm thường.
Nếu tùy tiện dùng thần niệm truyền âm, khó đảm bảo sẽ không đánh cỏ động rắn, không thể không cẩn thận.
Do dự một chút, hắn đi ra phía trước, thoải mái gọi Bạch Tiêu Vân lại.
Bạch Tiêu Vân thấy hắn quăng tới ánh mắt hỏi thăm, Diêu Phong cũng bất động thanh sắc nhìn lại bên này.
“Kiếm Môn quan có kiếm trận phong tỏa, lại có Diêu các chủ tọa trấn, ngược lại là chỗ ổn thỏa, không bằng cũng gọi Tạ Vũ Hân đến đi?” Trên mặt Thẩm Lạc không có vẻ gì mất tự nhiên, dò hỏi Bạch Tiêu Vân.
Năm đó Tạ Vũ Hân phản bội chạy trốn khỏi Bạch gia, khiến Bạch Tiêu Vân xúc động không nhỏ, sau lần đó chính y đã đi đến Hóa Sinh tự.
Thẩm Lạc tin rằng nhắc lại việc này sẽ cổ quái, y nhất định có thể nghe hiểu được.
Quả nhiên, Bạch Tiêu Vân nghe xong, hơi chần chờ, liền nói tiếp: “Ngươi nghĩ vậy, ta cũng đang có ý này.”
“Tạ Vũ Hân, hẳn là chư vị còn có thân hữu chưa đến?” Diêu Phong lập tức đi tới, hỏi.
“Không sai, còn có ít bằng hữu ở ngoài thành, chút nữa hẳn là cũng chạy tới đây.” Thẩm Lạc gật đầu với Diêu Phong.
“Nếu là bằng hữu chư vị, đương nhiên càng nhiều càng tốt, Kiếm Các ta và bách tính Kiếm Môn quan giơ hai tay hoan nghênh.” Diêu Phong nghe lời ấy, đôi mắt sáng lên.
Lúc này, Lộc Ung cũng nghe mấy người nói chuyện liền đi tới, hiếu kỳ hỏi một câu: “Tiền bối, người của chúng ta không phải đã đến đủ, lại còn có người khác sao?”
Thẩm Lạc nghe lời này, đáy lòng lập tức vô tình bốc lên lửa giận, mắng thầm: “Ngu xuẩn, thành sự không có, bại sự có thừa.”
Bạch Tiêu Vân thấy thế, cũng nhíu mày lại.
Y mặc dù không biết Thẩm Lạc phát hiện có gì cổ quái, nhưng tin tưởng hắn chắc chắn sẽ không bắn tên không đích, trong lòng liền tăng thêm cẩn thận.
“Ha ha, xem ra trong chư vị thật là có người thông minh, vậy ta cũng không cần phải giả bộ nữa, dù sao các ngươi cũng đã là cá trong chậu. . .” Lúc này, Diêu Phong bỗng nhiên mỉm cười vài tiếng, chậm rãi nói.
Lúc gã nói vang, thân hình đã trôi nổi lên hư không, chậm rãi đi tới đỉnh đầu đám người.
Thẩm Lạc thấy thế, lui về phía sau mấy bước, kéo giãn khoảng cách.
Bạch Tiêu Vân không nói một lời, chắp tay đứng tại chỗ, chỗ cổ tay mang một chuỗi phật châu màu vàng sáu cánh, trên đó khắc họa Lục tử chân ngôn “Úm, Ma, Ni, Bá, Mễ, Hồng”, phía trên nhộn nhạo tầng tầng gợn sóng màu vàng.
Đám người Kiến Nghiệp thành thấy thế, trong lúc nhất thời vẫn không rõ chuyện gì xảy ra, từng người hai mặt nhìn nhau, không biết phải làm sao.
“Tất cả mọi người, nhanh chóng thối lui ra chỗ cửa thành!”
Thẩm Lạc quát lớn một tiếng vang dội trong đám người phân loạn.
Nhưng trừ đám người Thẩm gia vốn đi cuối đội ngũ, lập tức vọt sát vào cửa thành, cũng chỉ có một phần người Bạch gia đi theo lui về phía sau, những người khác thì vẫn chưa hiểu chuyện gì đứng nguyên tại chỗ.
“Hôm nay tiến vào Kiếm Môn quan này, ai cũng cũng đừng hòng rời đi.” Lúc này, Diêu Phong treo ở trên không gầm thét một tiếng.
Gã vừa dứt lời, trong tai mắt mũi miệng thất khiếu, nhao nhao có sương mù hai màu đen đỏ phun trào ra, trong chớp mắt che khuất thân hình gã vào, đến lúc gã hiển hiện lại, bộ dáng đã thay đổi lớn.
Chỉ thấy toàn thân gã đen như mực, toàn bộ thân hình bao phủ trong một tấm áo choàng rộng lớn, trên đầu còn mang theo một cái mũ rộng vành to lớn bằng tre, cơ hồ nhìn không thấy dung mạo.
Khi Thẩm Lạc nhìn rõ hình dạng này, trong nháy mắt không khỏi hiện lên vẻ khiếp sợ, thất thanh nói:
“Diêu Phong. . .
Yêu Phong!”
Cái tên này vừa ra miệng, đám tu sĩ Kiến Nghiệp thành lập tức giật mình, bách tính còn lại cũng sợ vỡ mật, cái tên này mấy trăm năm qua mang cho bọn họ sợ hãi cực kỳ.
“Sao lại vậy? Bạch Tiêu Thiên rõ ràng đã đồng quy vu tận với hắn . . .” Thẩm Lạc không ngờ, dưới uy năng tự bạo của Bạch Tiêu Thiên, Yêu Phong vẫn còn sống.
“Là Yêu Phong, là Yêu Phong. . .”
Dân chúng đã từng thấy Yêu Phong đánh với Bạch Tiêu Thiên một trận, giờ phút này triệt để nhớ lại cảnh tượng thảm liệt ngày đó Kiến Nghiệp thành bị công phá, lập tức lâm vào trong khủng hoảng to lớn.
Cùng lúc đó, dân chúng lúc trước chen chúc hai bên lối đi, trong tai mắt mũi miệng mỗi người đều có sương mù màu đen chảy ra, chỉ một thoáng đã quấn quanh toàn thân.
Làn da quanh thân chúng nhanh chóng khô quắt, từng kẻ hốc mắt hãm sâu, xương gò má nhô cao, giống như sau mấy tức bị rút khô tất cả lượng nước thể nội, biến thành từng bộ thây khô.
Thây khô vừa mới thành hình, toàn thân liền tản mát ra sát khí trùng thiên, trong miệng phát ra trận trận thanh âm mơ hồ không rõ, nhào tới lưu dân Kiến Nghiệp thành.
Bách tính Kiến Nghiệp thành thấy thế, lập tức bị dọa đến hoang mang lo sợ, sắc mặt trắng bệch.
“Là yêu ma, cứu mạng, mau trốn đi . . .” Cũng không biết là ai dẫn đầu hô một tiếng, lập tức mấy trăm người tranh nhau chen lấn dũng mãnh lao về phía sau, muốn thoát khỏi thành.
“Đừng hốt hoảng, tất cả tu sĩ bảo vệ bốn phía, hộ tống bách tính lui ra hướng cửa thành.” Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, lấy công pháp Hoàng Đình Kinh vận khí, lớn tiếng hô lớn.
Một tiếng hô này vang dội, chấn nhiếp lòng người, vậy mà làm cho không ít người bối rối, tâm thần bình tĩnh lại.
Những người tu hành kia kịp phản ứng, nhao nhao bứt ra tiến về hai bên đám người, hình thành hai bức tường người không liên tục, bảo hộ tất cả bách tính ở giữa, đi ra phía cửa thành.
“Ha ha, khủng hoảng đi, e sợ đi, trong lòng càng run sợ càng tốt. . .”
Thân hình Yêu Phong treo trên bầu trời, hai tay mở ra, giữa đất trời bốn phía có từng tia từng sợi khí tức màu đen tụ tới, nhao nhao chảy vào giữa áo bào rộng lớn của gã.
Mà lúc hắc khí chảy vào, gã nhịn không được ngửa đầu lên trời, hoàn toàn là một bộ dạng say mê đón gió xuân.
Thẩm Lạc nhìn không ra tu vi của gã cao thấp, chỉ là toàn thân gã tản ra ma khí cuồn cuộn vờn quanh bốn phía, đủ để hắn kiêng kị.
“Ca ca ta, chính là chết trên tay tên này sao?” Bạch Tiêu Vân nhìn chằm chằm Yêu Phong, mỗi chữ mỗi câu hỏi.
“Bạch Tiêu Thiên bỏ ra đại giới tự bạo, muốn tru diệt hắn, chỉ là không biết tại sao, lại không thể thành công.” Thần sắc Thẩm Lạc ngưng trọng, thấp giọng nói.
“Ngươi chính là tên đệ đệ của Bạch Tiêu Thiên tại Kiến Nghiệp thành, trách không được trên thân ngươi ta cảm nhận được huyết mạch và khí tức tương cận, một môn hai huynh đệ đều là phế vật, cùng tới làm cô hồn dưới chưởng của ta đi.” Yêu Phong nhe răng cười một tiếng, mỉa mai nói.
Chương 338: Huyễn Tượng
Bạch Tiêu Vân nghe vậy, thần sắc cũng không biến hoá nhiều, chỉ là lông mày thoáng kích động một cái, đôi mắt gắt gao nhìn thẳng Yêu Phong, bên trong ẩn chứa sát cơ nồng đậm.
Ngay sau đó, lòng bàn tay phải y loé lên tia sáng trắng, một tia sáng gai bạc trắng phun ra nuốt vào, hóa thành một thanh thiền trượng màu bạc dài chừng một trượng, đầu trượng có mười hai vòng tròn, thân trượng minh khắc Phạn ngữ Đại Bi chú, đuôi trượng khảm một viên minh châu lớn chừng hạt đào, toàn thân trượng tản mát ra một cỗ khí tức Phật gia quang minh chính đại.
Một tay y hất lên, phật châu nơi cổ tay bay ra, dây nối tự đứt, sáu hạt châu màu vàng treo lơ lửng bên cạnh cơ thể, ở trên minh khắc Chân Ngôn Phật gia lóng lánh hào quang đỏ thẫm giống như lửa đỏ.
Chỉ thấy y đạp một chân xuống mặt đất, thân hình như mũi tên bắn lên, thiền trượng màu bạc trong tay như trường thương đâm mạnh về phía trước, thẳng đến ngực Yêu Phong.
Sáu viên phật châu như ảnh tuỳ hình, lướt theo gã cực nhanh.
Yêu Phong thấy thế, chủ động tránh phong mang, cất cao về phía sau hơn mười trượng, hai tay áo đột nhiên run lên, khói đen cuồn cuộn bắt đầu tuôn ra, hai tay áo như hắc xà mãnh liệt cuốn tới Bạch Tiêu Vân.
Bạch Tiêu Vân thấy thế, không định né tránh, thiền trượng đâm mạnh vào khói đen, cổ tay vặn chuyển, mười hai vòng tròn treo trên đầu trượng lập tức vang lên “Đinh Đang”.
Chỉ một thoáng, ở trên có tầng tầng ánh sáng màu vàng nhộn nhạo ra, như thủy triều tuôn ra bốn phía.
Những khói đen nồng đậm kia, trong nháy mắt gặp ánh sáng màu vàng tựa như tuyết đọng gặp kiêu dương, tan rã ra, căn bản không ngăn cản được Bạch Tiêu Vân nửa phần.
Thấy thiền trượng đã tới trước người Yêu Phong, tay phải gã bỗng nhiên quấy mãnh liệt, ống tay áo rung “Phần phật'”, tầng tầng quấn quanh trên thiền trượng, phát ra trận trận thanh âm “Ti ti”, bốc lên cỗ khói trắng.
Ngay sau đó, tay phải Yêu Phong quấn lấy thiền trượng bỗng nhiên kéo một cái, liền kéo Bạch Tiêu Vân đến gần, thân hình tránh khỏi thân trượng, nâng lên một chưởng vỗ tới Bạch Tiêu Vân.
Bạch Tiêu Vân đã sớm phòng bị, phản ứng nhanh tới cực điểm, thiền trượng trong tay quét ngang qua, thân trượng đánh vào trên thân Yêu Phong.
Phù văn Địa Bi Chú khắc trên thân trượng lập tức sáng lên hào quang đỏ thẫm, như ấn sắt nung đỏ, khắc trên áo choàng Yêu Phong.
“Xèo” một tiếng vang nhỏ.
Phù văn ấn lên áo choàng Yêu Phong sáng lên màu đỏ mãnh liệt, lại như những đóa hỏa liên nở rộ ra, chính giữa ẩn chứa ánh sáng từ bi chi ý, càng ẩn chứa chân pháp Phật Môn, phóng xuất ra uy năng cường đại.
Dưới liệt diễm thiêu đốt, áo choàng Yêu Phong bốc lên khói đen, chính giữa thình lình lộ ra một lỗ thủng lớn.
Thẩm Lạc nhìn qua lỗ thủng, liền thấy thân thể gã trải rộng vết rách giăng khắp nơi, bên trong hiện ra hào quang màu đỏ sậm, nhìn giống như là một bình sứ sắp bị nghiền nát.
“Yêu nghiệt lớn mật, trọng thương đến đây, còn dám khoác lác không biết ngượng!” Bạch Tiêu Vân thấy thế, quát lên một tiếng chói tai.
Áo choàng Yêu Phong che khuất khuôn mặt, nên không rõ biểu lộ của gã.
Chỉ là thân thể gã đang không ngừng lay động, ống tay áo khẽ huy động, liền có cuồn cuộn Ma khí tuôn ra mãnh liệt, bao phủ hỏa liên vào trong, một lần nữa che phủ lỗ thủng kia.
Đồng tử Thẩm Lạc co rụt lại, trong lòng hiểu rõ, Yêu Phong này tuyệt không thể mây trôi nước chảy như gã nói, Bạch Tiêu Thiên tự bạo làm gã bị thương rất nặng, nhìn hoàn cảnh trước mắt, hơn phân nửa thân thể Chân Tiên đã không bảo trì được.
“Thật là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, chỉ là tu sĩ Đại Thừa cũng dám ở trước mặt ta kêu gào.
Để ta dùng qua huyết thực xong, sau lại đến hảo hảo nhấm nháp huyết nhục của ngươi.” Yêu Phong nghiến răng nói ra.
Dứt lời, hai tay gã đột nhiên kết ấn trước người, đôi thủ chưởng giao nhau, mười ngón tay xòe ra như đóa hoa nâng ở trước ngực.
Ngay sau đó, một vòng huyết quang chói mắt từ trong lòng bàn tay gã sáng lên, hào quang mỹ lệ, giống như dâng lên một vòng huyết sắc kiêu dương.
Thẩm Lạc liếc mắt nhìn sang, hai mắt cảm thấy đau nhói, ánh mắt liền mơ hồ.
Trước mắt của hắn đột nhiên trở nên một mảnh huyết hồng, toàn bộ thế giới dường như bị một một tầng đỏ sậm che lấp, đập vào mắt là vô tận huyết hồng uốn lượn chảy xuôi, xung quanh thi thể Nhân tộc chồng chất như núi, tản ra một mùi huyết tinh đậm đặc vô cùng.
“Ngao. . .”
Xa xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng gào rú của dã thú, Thẩm Lạc nhìn qua, chỉ thấy một đầu yêu thú lưng mọc đầy gai xương bén nhọn, đang cùng một đầu yêu thú mọc sừng, tranh đoạt cắn xé xác một nam tử thanh niên.
Cả hai tranh nhau cắn xé, xé rách thanh niên kia thành hai nửa, máu tươi vung vãi ra như mưa.
Toàn bộ hình ảnh thoạt nhìn tàn nhẫn đến cực điểm, như cảnh tượng địa ngục, có thể thấy được khắp xung quanh.
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ là huyễn thuật?” Trong lòng Thẩm Lạc kinh nghi bất định.
Hắn đưa mắt nhìn bốn phía, căn bản không biết rõ thân ở phương nào, chỉ là lúc ngửa đầu nhìn lên bầu trời, mơ hồ có thể thấy tầng mây có lôi quang chớp động, lại nghe không được thanh âm nổ đì đùng.
Thẩm Lạc cảm thấy bầu không khí xung quanh đè nén, trong thức hải tựa hồ cũng có từng trận tiếng ồn ào vang quanh quẩn, nhưng rất nhanh hắn bình tĩnh lại, sau một phen suy tính, mò mẫm trong ngực.
Rất nhanh, hắn lấy ra một tấm phù lục màu xanh, rót một tia Pháp lực vào trong đó.
Chỉ thấy phù văn trên lá bùa nở rộ một đạo thanh mang, hơi lóe lên rồi nhanh chóng mở rộng ra, tràn đầy cả lá bùa.
Hắn đưa tay nhẹ nhàng ném ra, lá bùa kia tự bay lên, ung dung phiêu đãng treo trước người hắn, trên thân giấy vang lên “‘Rầm Ào Ào'”, một đạo gió lốc màu xanh mắt thường có thể thấy được từ trong thổi cuốn ra, vờn quanh người hắn.
Ánh mắt Thẩm Lạc chuyển động theo gió lốc màu xanh, rất nhanh phát hiện một màn khác biệt.
Chỉ thấy nơi gió lốc đảo qua, khói mù màu đỏ nhạt trong không khí lập tức tiêu tán ra, cảm giác màu đỏ che lấp hư không cũng theo đó lập tức biến mất, hiển lộ ra chung quanh Thẩm Lạc, thình lình vẫn là cảnh tượng bên trong tường thành Kiếm Môn Quan.
Ánh mắt của hắn nhìn ra nơi xa, rơi vào bên ngoài cỗ gió lốc màu xanh, trong hư không chỗ đó vẫn như cũ là một mảnh huyết hồng, núi thây biển máu lúc trước thấy vẫn tồn tại như cũ.
“Xem ra công hiệu Thanh Phong Phá Chướng Phù có hạn, phạm vi có thể bài trừ tựa hồ chỉ được mấy trượng trước mặt, điều này có vẻ ít hơn so với ghi chép trong sách, chẳng lẽ là vì huyễn tượng trước mắt quá mức lợi hại?” Thẩm Lạc chau mày, nhưng không suy nghĩ quá nhiều, bàn tay đưa vào trong ngực, rất nhanh lại lấy ra vài tấm phù lục giống trước.
Thân hình hắn chuyển động, liên tục huy động bàn tay về bốn phương tám hướng, liên tiếp đánh ra từng tấm Thanh Phong Phá Chướng Phù.
Chỉ thấy bảy tám tấm Thanh Phong Phá Chướng Phù bay ra bốn phía, trong hư không liên tiếp sáng lên hào quang, một đạo tiếp một đạo gió lốc màu xanh từ trong bay ra, vờn quanh phạm vi hơn mười trượng, xua tán khu vực màu đỏ bị che lấp ra.
Thẩm Lạc lập tức liền thấy, dân chúng và các tu sĩ Kiến Nghiệp thành, bây giờ đều đang ngây người tại chỗ, trong mắt mỗi người đều hiện ra một tầng ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt, thân hình lắc lư tại chỗ, dường như lâm vào mộng cảnh.
Những dân chúng Kiếm Môn Quan biến thành thây khô kia, cũng vây quanh bốn phía, vẫn không nhúc nhích, không tiếp tục đuổi giết những người kia.
Chương 339: Chân Ngôn Tụng Pháp
Trên mặt mỗi người Kiến Nghiệp thành đều treo vẻ cực kỳ hoảng sợ, giống như Thẩm Lạc lúc trước, thấy được cảnh tượng núi thây biển máu tận thế kia.
Trên người của bọn họ, đang có một sợi quang ngấn màu đen như ẩn như hiện, cùng một sợi huyết khí màu đỏ hơi chớp động tiêu tán ra, tất cả đều tụ hợp về phía không trung nào đó.
Thẩm Lạc ngửa đầu nhìn theo, tất cả đều hội tụ đến thân Yêu Phong trên bầu trời.
Mà giờ khắc này, Yêu Phong còn đang chém giết cùng Bạch Tiêu Vân, áo choàng trên thân gã đã từ màu đen chuyển thành màu đỏ như máu, khí tức toàn thân tăng vọt hơn nhiều so với lúc trước.
Thẩm Lạc thấy vậy, suy nghĩ một phen, lập tức suy đoán đã xảy ra chuyện gì.
Khi ở trong tàng thư toà đại điện Phương Thốn sơn, hắn thấy qua một thiên văn chương liên quan tới tà tu, bên trong đề cập tới một loại pháp môn tà công thông qua hút sợ hãi, cừu hận, phẫn nộ, các loại tâm tình tiêu cực, để tăng cường tu vi của mình.
Người tu hành đạo này, thường cố ý tạo ra giết chóc cừu hận và khủng bố, để thu hoạch lực lượng mặt trái cần thiết cho mình.
Yêu Phong sở dĩ phí hết tâm tư dụ dỗ bọn hắn vào thành, lại không nóng lòng giết chết bọn hắn, rất có thể chính là thông qua hấp thụ cảm xúc dân chúng sợ hãi và khí huyết, để khôi phục thực lực của mình.
Nếu tiếp tục tùy ý để gã làm như vậy, chỉ sợ tất cả bách tính Kiến Nghiệp thành, cũng như bách tính Kiếm Môn quan, đều biến thành thây khô hoàn toàn không còn khí huyết.
Đến lúc lực lượng khôi phục càng nhiều, chỉ sợ Bạch Tiêu Vân cũng khó có thể ngăn cản thế công của gã.
Chỉ là Thanh Phong Phá Chướng Phù của Thẩm Lạc, mặc dù xua tán đi một phần khu vực huyễn cảnh, nhưng đám người lâm vào trong huyễn thuật lại không thể tự tỉnh lại.
Trong lúc nhất thời Thẩm Lạc cũng không nghĩ ra biện pháp gì hay, chỉ có thể thân hình nhảy lên, trong nháy mắt bay tới gần một người, bắt lấy bả vai gã lay động một trận, ý đồ gọi tỉnh lại.
Nhưng hồng quang trong mắt người kia lại không giảm, không có vẻ gì tỉnh lại cả.
Ánh mắt của hắn chuyển động, liếc thấy Lộc Ưng đứng cách đó không xa, vội vàng vọt tới bên người lão, hai tay nắm bờ vai lão lay động, nhưng lão không khác người kia chút nào, vẫn không tỉnh lại.
Thẩm Lạc do dự một chút, cổ tay chuyển một cái, lấy ra một tấm Tiểu Lôi Phù, dán trên cánh tay của lão.
“Dân chúng bình thường không chịu nổi, chỉ có thể bắt ngươi làm thí nghiệm, đắc tội.” Trong miệng hắn than nhẹ một tiếng, lui về phía sau một bước, thúc giục lá bùa.
Chỉ nghe “Ầm” một tiếng vang lên, một đạo lôi quang từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt nhắm đánh ngay người Lộc Ung.
“A. . .”
Lộc Ung kêu thảm một trận, bỗng nhiên tỉnh lại, đầu tiên là sợ hãi lui về phía sau mấy bước, rồi mặt luống cuống nhìn chung quanh.
“Chuyện gì xảy ra?” Lão mờ mịt hỏi.
“Thời gian khẩn cấp, không kịp nói rõ, tất cả mọi người đang lâm vào huyễn thuật của Yêu Phong, trước gọi những người khác tỉnh lại rồi hẵng tính.” Thẩm Lạc vội vàng nói một câu, thân hình lướt về phía một tên tu tiên giả khác.
Lộc Ung nhìn thoáng qua bốn phía, lại ngửa đầu nhìn thoáng qua hai bóng người giao chiến trên không, mặc dù không rõ vừa nãy xảy ra chuyện gì, nhưng cũng biết tình huống không ổn, lão liên chạy xuyên qua đám người, đi về hướng cửa thành.
Thẩm Lạc thấy thế, trong mắt lóe lên vẻ tức giận, nhưng cũng không rảnh đi quản, chỉ có thể trước đi giúp những người khác tỉnh lại.
“Ừm? Thế mà có thể từ trong huyễn cảnh tự thoát ra được?” Yêu Phong phát giác được dị trạng phía dưới, có chút ngạc nhiên nói.
Gã vừa dứt lời, một đạo ngân quang hiện lên, quyền trượng của Bạch Tiêu Vân lần nữa quét ngang tới.
Yêu Phong dựng thẳng cánh tay lên chặn lại, ống tay áo bọc lấy một mảnh huyết vụ, trực tiếp ngăn cản quyền trượng, huyết khí trên đó như vật sống, từng tia từng tia thấm vào minh văn Đại Bi Chú trên thân trượng, khiến nửa cây quyền trượng nhuộm đỏ.
Bạch Tiêu Vân thấy thế, đành phải thu quyền trượng về.
“Đủ thôi, dù sao cảm xúc sợ hãi cũng đã hấp thu đến giới hạn, đến thời điểm ăn rồi.” Yêu Phong tùy ý cười nói.
Nói xong, mũ che màu đỏ của gã không gió tự bay, như con dơi mở hai cánh ra, trên thân thể trần trụi bên trong đột ngột hiện ra một vòng xoáy màu máu cự đại, từ đó truyền ra lực hấp dẫn to lớn.
Nguồn lực lượng này vừa mới xuất hiện, đám người trên mặt đất chưa thức tỉnh kia, giống như bị một cỗ lực lượng vô hình giữ lại cổ họng, trong miệng nhao nhao phát ra tiếng nghẹn ngào khó hiểu.
Ngay sau đó, tất cả những người này vô thức há hốc miệng ra, trong miệng liền có từng tia từng sợi huyết sắc quang mang chảy ra, ở giữa không trung tụ thành một đạo trường hà màu máu, tụ hợp vào trong vòng xoáy trước người Yêu Phong.
Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, liền thấy mấy tên thiếu niên thiếu nữ huyết khí không vượng trong đám người, sắc mặt trong nháy mắt từ đỏ chuyển trắng, tiếp theo từ trắng chuyển vàng, làn da vậy mà lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được khô lại.
Trong lòng của hắn xiết chặt, bất chấp thứ gì khác, vội vàng lách mình đi vào sau đội ngũ, ưu tiên cứu người Thẩm gia và Bạch gia trước.
Dưới tình thế cấp bách, Thẩm Lạc không thể không dùng mấy chục tấm Tiểu Lôi Phù, đồng thời đập nện lên mười mấy tên tu sĩ Thẩm Ngọc và Bạch Bích, gọi bọn họ tỉnh lại.
“Mau đi cứu người, dùng pháp lực bảo vệ bọn họ.” Dưới tình thế cấp bách, Thẩm Lạc cũng không biết có hữu dụng hay không, chỉ có thể la lớn.
Bản dịch được dịch tại Bạch ngọcc sáchh.
Mời bạn đọc đến đúng trang dịch để ủng hộ diễn đàn và dịch giả.
Bọn người Thẩm Ngọc tỉnh lại xong, mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng cũng nhìn ra được tình huống khẩn cấp, không có hỏi, nhao nhao thi pháp, chia ra lấy pháp lực bảo vệ mấy người bên cạnh.
Bất quá, làm bọn họ có chút kỳ quái là, một mình Lộc Ung vọt tới cửa thành, đang lấy một thanh phi phủ, không ngừng chém vào cửa thành nặng nề.
Nhưng trên cửa thành kia cũng che đậy một tầng quang mang đỏ sậm, tựa hồ có pháp trận gia trì, trong lúc nhất thời kiên cố không phá được.
Trên bầu trời, huyết quang vừa mới tụ hợp vào vòng xoáy, quang mang trên người Yêu Phong càng trở nên sáng tỏ, trên thân gã vốn hiện ra đạo đạo vết nứt, rất nhanh được huyết quang bổ sung, bắt đầu khép lại từng chút từng chút một.
Ánh mắt Bạch Tiêu Vân quét qua phía dưới, thần sắc trở nên ngưng trọng, tay bấm một cái pháp quyết, trùng điệp vỗ xuống quyền trượng.
Trên quyền trượng vang lên “Thương lang” một tiếng, Đại Bi Chú khắc hoạ trên đó đột nhiên sáng lên quang mang, Tịnh Minh Châu khảm nạm trên đuôi trượng lập tức toả ra một tầng bạch quang nhu hòa, thuận theo thân trượng lan tràn lên.
Trên thân trượng vốn bị huyết quang xâm nhiễm, trong nháy mắt bị bạch quang trào lên, tiêu diệt mất.
Bạch Tiêu Vân cầm trong tay quyền trượng, trong mắt lóe lên vẻ do dự, chẳng qua khi ánh mắt nhìn về phía những tộc nhân Bạch gia đang bị hút đi khí huyết nhanh chóng kia, ánh mắt liền kiên định lại.
Chỉ thấy tay y bấm một cái pháp quyết, bàn tay bỗng nhiên vung lên trước, sáu viên phật châu khắc dấu phật gia chân ngôn một mực lơ lửng ở bên người, lập tức quang mang đại tác, tất cả gào thét vọt đến Yêu Phong.
“Chân ngôn tụng pháp, phật quang trấn ma, Úm, Ma, Ni, Bá, Mễ, Hồng.”
Trong miệng y ngâm khẽ một tiếng, sáu viên phật châu trong nháy mắt bay tới bên người Yêu Phong, vờn quanh gã, toả ra ánh sáng chói lọi.
Mỗi một chân ngôn trên phật châu, sáng lên xích hồng quang mang chiếu rọi chân trời, từ đó hiển hóa ra từng tôn hư quang phật ảnh cao tới mấy chục trượng, chia ra cầm Thiền Định Ấn, Vô Úy Ấn, Dữ Nguyện Ấn, Thuyết Pháp Ấn, Trí Quyền Ấn cùng Hàng Ma Ấn, đánh về phía Yêu Phong.
Chương 340: Phá Trận
Trên mỗi một loại thủ ấn phật gia đều có từng vòng từng vòng quang mang dập dờn, ẩn chứa sóng pháp lực nóng bỏng và quang minh, mang theo uy lực huy hoàng đấu đá với Yêu Phong ở trung tâm, ép cho vùng hư không kia mơ hồ biến dạng.
Yêu Phong thấy thế, thần sắc đột biến.
Gã vội vàng hợp hai tay lại, quanh thân phát tán ra huyết sắc quang mang nhao nhao co lại, hóa thành một kén máu to lớn hơi mờ bao phủ bên ngoài cơ thể gã.
“Ầm ầm.”
Sáu viên phật ấn đồng loạt đánh vào trên kén máu, phát ra một trận âm thanh như cổn lôi, trên đó lập tức phản chấn ra một mảnh huyết sắc hào quang, như trận trận sóng máu dâng lên, đảo ngược lại sáu viên thủ ấn.
Sáu hư quang phật tượng kia lù lù bất động, chỉ là ngưng ở mi tâm ra sáu mai phật châu lại rung động không thôi, giữa không trung Bạch Tiêu Vân đã thu hồi tích trượng, hai tay cùng bóp lấy pháp quyết, toàn thân giống như phật châu run run không ngừng.
Hiển nhiên, muốn áp chế Yêu Phong cũng không dễ dàng.
Bất quá, bởi vì y bức bách Yêu Phong thu hồi huyết quang, cưỡng ép áp chế gã ở trong kén máu, bách tính phía dưới một mực lâm vào trong huyết sắc huyễn cảnh rốt cuộc thanh tỉnh lại.
Chỉ là từng người tâm thần khủng hoảng, khí huyết đại hư, đều lộ ra lục hồn vô chủ, phân loạn không ngớt.
“Hắc hắc, đừng tưởng rằng giam giữ ta, là có thể bảo hộ những người phàm tục kia, bọn hắn đều phải chết!” Yêu Phong mặc dù bị trói buộc trong kén máu, nhưng lại không sợ hãi, ngược lại quát lớn.
Gã vừa dứt lời, những bách tính trong Kiếm Môn quan kia biến thành thây khô, lập tức giống như được lệnh, nhao nhao lao thẳng đến đám người.
Cùng lúc đó, trên đầu thành cũng có bảy cột sáng sáng lên, từng đạo hư quang kiếm ảnh bay vụt xuống, nhao nhao bay đến dân chúng Kiến Nghiệp thành.
Trong lúc nhất thời, huyết quang nổi lên bốn phía, tiếng kêu than dậy khắp trời đất.
Đại lượng bách tính bị kiếm quang chém trúng, mảng lớn huyết hoa rơi xuống đầy đất, phát tán ra mùi huyết tinh càng kích thích những thây khô kia, khiến cho bọn chúng càng thêm điên cuồng nhào về phía đám người Kiến Nghiệp thành.
Thẩm Lạc vốn đang cứu tỉnh tu sĩ khác, thấy đám người tỉnh lại, liền trở lại chỗ cửa thành, nhìn thấy Lộc Ung còn đang thử đánh vỡ cửa thành, lập tức có chút im lặng.
“Tường thành này vốn có pháp trận gia trì, cùng kiếm trận đầu tường là công phòng nhất thể, không đi phá hư trận xu phía trên, nơi này nhất định phí công, các ngươi ở phía dưới bảo vệ dân chúng trong thành, đợi ta đi trước phá hư pháp trận.” Thẩm Lạc dặn dò đám người một câu, liền xoay người đi ra cửa động, đi về phía đầu tường.
“Tiền bối yên tâm, nơi này giao cho chúng ta.” Thẩm Ngọc lập tức trùng điệp gật đầu nói.
Bởi vì lúc trước được Thẩm Lạc căn dặn, Thẩm gia bọn họ tạm thời không có ai bỏ mình, so với lưu dân khác càng may mắn hơn.
Bây giờ nàng sùng kính và tín nhiệm Thẩm Lạc đã đến trình độ tột đỉnh.
Bạch Bích cũng thấy lúc Thẩm Lạc lâm nguy vẫn tỉnh táo tiến hành các loại, trong lòng âm thầm thán phục.
Lộc Ung nhìn bóng lưng Thẩm Lạc, ánh mắt vụt sáng hai lần.
Thẩm Lạc ra cổng tò vò, mũi chân điểm xuống mặt đất, thân hình đột ngột từ mặt đất bay lên, thẳng đến đầu tường.
Nhưng mà, đầu của hắn vừa mới đi lên đầu thành, liền nghe “Vèo” một tiếng vang truyền đến, vội vàng lệch đầu lâu ra, một đạo ánh kiếm màu trắng đã sượt qua cổ, xé mở một lỗ lớn trên áo đầu vai hắn
Bước chân Thẩm Lạc không ngừng, bàn tay víu vào đầu tường, thân hình vượt qua lỗ châu mai, rơi vào trên đầu tường.
Ánh mắt của hắn quét qua, thấy bảy chỗ cột sáng đầu tường tự vận chuyển, bên trong không ngừng có quang kiếm ngưng tụ thành, giữa không trung lượn vòng một trận, bay vụt xuống dưới thành, rất có quy luật.
Đối với pháp trận, Thẩm Lạc cũng không đọc qua quá nhiều, trong lúc nhất thời cũng không biết trận xu ở nơi nào.
Bất quá hắn nhớ tới, lúc trước Yêu Phong ở chỗ ngoặt đầu tường giả vờ giả vịt chữa trị kiếm trận, lập tức kia vọt tới đó.
Trên đầu thành cũng có thây khô trấn giữ, thấy Thẩm Lạc xông lên đầu tường, lập tức tất cả đều giết tới hắn.
Thẩm Lạc vô tâm giao chiến, thi triển Tà Nguyệt Bộ, thân hình như huyễn ảnh chớp động liên tiếp, không những tránh né qua tất cả thây khô, ngay cả một thanh phi kiếm đều không thể cận thân, liền đi tới chỗ ngoặt tường thành trước kiếm trận.
Ánh mắt của hắn quét qua, liền thấy trong cột sáng kia, có một bệ đá hình tròn cao ba thước, phía trên bốn phương tám hướng Đông Nam Tây Bắc tuyên khắc mỗi một đạo phù văn hình tròn cổ quái, ở trong khảm nạm một khối tiên ngọc phẩm chất cực tốt, bên trong có oánh quang lưu chuyển, nội uẩn linh khí không tiêu tán.
Chính giữa bệ đá, có một lỗ khảm, hiện lên hình kiếm, được lưu quang bổ sung, từng chuôi quang kiếm kia ở trong này không ngừng ngưng tụ ra.
“Bất kể có phải là trận xu hay không, trước hủy rồi hẵng nói.” Thẩm Lạc nói thầm một tiếng, cổ tay chuyển một cái, lấy ra Bán Nguyệt Hoàn.
Chỉ thấy một tay khẽ múa, trên Bán Nguyệt Hoàn tỏa ra ánh sáng, ở giữa không trung lượn vòng một trận, đánh về phía toà bệ đá kia.
“Ầm” một thanh âm vang lên!
Trên bệ đá loé lên quang mang, chấn động kịch liệt, cột sáng liên quan đến nó cũng cũng lay động theo, quang mang trong lỗ khảm hình kiếm tối sầm lại, đình chỉ ngưng tụ thành quang kiếm.
Thẩm Lạc thấy thế, quay đầu nhìn về phía một bên khác, chỉ thấy kiếm quang nơi đó cũng ngừng lại.
Trong lòng của hắn vui mừng, triệu hồi Bán Nguyệt Hoàn, dự định xuất thủ lần nữa, triệt để đập nát bệ đá, nhưng giờ phút này, đột nhiên xảy ra dị biến.
Chỉ thấy trên bảy tòa đài tròn quang mang đột nhiên tránh, trong cột sáng vừa rồi dừng lại, vậy mà lần nữa có kiếm quang dâng lên, một thanh tiếp một thanh quang kiếm bắn nhanh ra, nhưng không bay vụt xuống dưới thành như trước, mà giữa không trung tụ tập thành một đạo phi kiếm trường hà, nhanh chóng đâm tới Thẩm Lạc phía trên đầu thành.
Thẩm Lạc thấy thế, lui về phía sau mấy bước, bàn tay vung lên, Bán Nguyệt Hoàn bắn nhanh ra, ở trong hư không lập loè ra từng đạo quang nhận màu bạc, như từng mảnh từng mảnh quang ảnh tàn nguyệt, va chạm với kiếm hà
Một trận than âm kim thạch giao kích không ngừng vang lên, từng đạo kiếm quang và ánh trăng đồng thời vỡ vụn ra, hóa thành điểm điểm tinh mang.
Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, thể nội vận chuyển Hoàng Đình Kinh, nắm chặt một quyền, cúi người đập xuống bệ đá hình tròn được cột sáng bao phủ.
“Ầm” một tiếng nổ đùng.
Một quyền Thẩm Lạc đánh xuyên cột sáng, lúc tay tiến vào lại hóa quyền thành trảo, năm ngón tay móc khối tiên ngọc khảm ở trong đó ra, bỗng nhiên kéo một cái, lôi nó ra ngoài.
Một khối tiên ngọc bị móc ra, kiếm trận lập tức mất cân bằng, quang mang chớp động mấy lần, hoàn toàn mờ đi biến mất.
Kiếm trận giữa không trung cũng theo đó thu vào quang mang, từng chuôi quang kiếm liên tiếp biến mất không thấy gì nữa.
Thẩm Lạc thấy thế, thuận thế móc ra ba khối tiên ngọc còn lại, thu tất cả vào trong tay áo, ngồi dậy sau, một quyền đánh một bộ thây khô đuổi theo đến trước người rớt xuống dưới thành, lại xông về một tòa kiếm trận khác.
Như lúc trước, hắn liên tiếp đánh vỡ bệ đá kiếm trận còn lại, móc tất cả tiên ngọc ở trong đó ra.
Nhưng vào lúc này, Thẩm Lạc bỗng nhiên phát giác ngoài thành có trận trận tiếng vang truyền đến, vội quay đầu nhìn lại.
Kết quả nhìn thấy một đường khói bụi màu đen vắt ngang mấy trăm trượng, như một đạo thủy triều từ xa cuồn cuộn tiến tới.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Tứ Đại Danh Bộ (Quang Đông) [Dịch] Tứ Đại Danh Bộ (Quang Đông)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tu-Dai-Danh-Bo-Quang-Dong.jpg)




