Đại Mộng Chủ
Tập 55 : Tư Cách (c271-c275)
❮ sautiếp ❯Chương 271: Tư Cách
“Vật này tên là Hoàng Tuyền Trúc, là một loại linh trúc đặc thù ở Quỷ giới, Thẩm mỗ trước kia ngẫu nhiên đạt được.” Thẩm Lạc cầm Hoàng Tuyền Trúc lên, sau đó thu vào trong ngực, cũng không giấu diếm.
“Lần này tiểu nữ tử có thể được Vô Ảnh Ngọc hoàn chỉnh, toàn bộ nhờ Thẩm đạo hữu.
Đại ân không thể tạ ơn, ngày sau nếu Thẩm đạo hữu muốn dùng vật này, cứ mở miệng là được.” Tạ Vũ Hân trầm mặc một chút, sau đó mở miệng nói.
“Vậy đa tạ Tạ đạo hữu.” Trong lòng Thẩm Lạc vui mừng, thần thông Vô Ảnh Ngọc thật là kinh người, sau này tất nhiên có lúc hắn cần dùng.
“Lại nói, không biết Thẩm đạo hữu đến quỷ thị, muốn mua thứ gì? Tiểu nữ có lẽ giúp được một hai.” Tạ Vũ Hân lập tức hỏi.
“Cơ hội Quỷ thị khó có được, Thẩm mỗ đến mua đan dược phụ trợ tiến giai Tích Cốc kỳ.” Thẩm Lạc nói rõ mục đích của mình, cũng không giấu diếm.
“Tài nguyên Quỷ thị mặc dù phong phú, nhưng đan dược phá cảnh Tích Cốc kỳ lại phi thường khó có được, toàn bộ quỷ thị đoán chừng chỉ có Vô Thường các mới bán.” Tạ Vũ Hân trầm ngâm nói.
“Tạ đạo hữu cũng biết Vô Thường các?” Thẩm Lạc nghe vậy, hơi kinh ngạc nhíu mày.
“Đại danh Vô Thường các vang dội, chỉ cần thoáng hiểu rõ Quỷ thị, sao lại không biết.” Tạ Vũ Hân cười yếu ớt nói.
Thẩm Lạc ồ một tiếng.
“Thẩm đạo hữu nếu chưa mua, tiểu nữ lại hiểu rõ một chút Vô Thường các, nguyện ý bồi Thẩm đạo hữu đi một chuyến, xem như hơi báo đáp hai ân tình vừa rồi.” Tạ Vũ Hân còn nói thêm.
“Tạ đạo hữu nguyện ý theo giúp ta, tự nhiên ta vô cùng cảm kích.
Bất quá sẽ không làm chậm trễ chuyện của đạo hữu chứ? Theo ta được biết, thời gian quỷ thị mở ra cũng còn không nhiều.” Thẩm Lạc đầu tiên là vui mừng, sau đó chần chờ nói.
“Không sao, chuyện ta muốn đã làm xong, mà ta cũng đang muốn đi Vô Thường các nhìn một chút.” Tạ Vũ Hân nhìn Vô Thường các phía xa một cái, nói.
“Nếu thế, vậy chúng ta cùng đi.” Thẩm Lạc thấy vậy, không chối từ nữa.
Hai người đi đến quầy hàng trước, Tạ Vũ Hân bán hai tấm phù lục kia với giá thấp hơn, đổi được mười lăm khối tiên ngọc, đều đưa hết cho Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc vốn chỉ muốn thu hồi chín khối tiên ngọc đã đưa cho Tạ Vũ Hân, nhưng nàng kiên trì dị thường, nhất định muốn Thẩm Lạc nhận lấy mười lăm khối tiên ngọc này.
Thẩm Lạc chối từ không được, đành phải nhận lấy.
Hai người lập tức đi vào trước cửa Vô Thường các, theo dòng người tiến nhập vào trong.
Tiến vào đại môn, trước mắt hắn sáng tỏ thông suốt, một sảnh tròn khổng lồ lớn mấy chục trượng xuất hiện ở phía trước, mặt đất dán mỹ ngọc trắng noãn hình vuông, nhìn rất là tinh mỹ hoa lệ.
Mà bốn phía sảnh lớn là các quầy hàng hình khuyên, vòng quanh sảnh lớn.
Trong cửa hàng là kệ hàng san sát, bày ở trên đều là các loại linh tài, linh thảo, các loại khoáng thạch, thậm chí còn có yêu đan Yêu thú, mà số lượng hay là phẩm chất, đều cao hơn một bậc so với các cửa hàng bên ngoài.
Trong cửa hàng lưu lượng khách đông đảo, thỉnh thoảng có thể nghe được tiếng ngạc nhiên, không biết có phải do thấy được bảo vật chính mình khao khát đã lâu không.
“Vô Thường các chia làm bốn tầng, mỗi một tầng bán ra đồ vật cũng khác nhau.
Tầng thứ nhất bán linh tài, tầng thứ hai bán phù lục, phù khí, pháp khí, tầng thứ ba mới là đan dược, chúng ta đi thẳng lên tầng ba đi.” Tạ Vũ Hân giới thiệu, bước lên thang lầu một bên sảnh lớn thông lên thượng tầng.
“Vậy tầng thứ tư là buôn bán vật phẩm gì?” Thẩm Lạc tò mò hỏi.
“Tầng thứ tư cũng không phải là nơi buôn bán vật phẩm, mà là Vô Thường các dùng để tổ chức hội đấu giá, hội trao đổi, không biết hôm nay có cử hành không.
Bảo vật chân chính không tìm thấy ở chỗ cửa hàng dưới này, chỉ có trên những hội giao lưu kia mới có thể xuất hiện.” Ngữ khí Tạ Vũ Hân tràn đầy vẻ kích động, tựa hồ rất mong đợi những hoạt động kia.
Thẩm Lạc những ngày qua nói chuyện phiếm với Mã chưởng quỹ, cũng đã được nghe nói đến hội đấu giá và trao đổi hội giữa các tu sĩ, nên cũng rất hiếu kỳ.
“Thật sao? Vừa rồi trên quầy ven đường nhặt được chỗ tốt lớn không biết là vị nào.” Trong miệng hắn đùa giỡn với Tạ Vũ Hân.
“Loại chuyện này là ngẫu nhiên vạn người không được một, căn bản là biến số.” Tạ Vũ Hân trợn nhìn Thẩm Lạc một cái, bước chân nhẹ nhàng leo lên thang lầu, bộ dạng rất khác vẻ băng lãnh lúc ở Bạch phủ.
Thẩm Lạc tự nhiên cảm thấy Tạ Vũ Hân biến hóa vi diệu, trong mắt hiện lên một tia cổ quái, nhưng cũng không phát hiện.
Trong lúc hai người nói chuyện, rất nhanh đã tới tầng ba.
Không gian nơi này so với tầng thứ nhất nhỏ hơn rất nhiều, nhưng bố cục cửa hàng vẫn không thay đổi, vẫn là một cái quầy hàng hình khuyên, bên trong đặt không ít kệ hàng, trong kệ hàng trưng bày các loại đan dược, linh dược đầy rẫy, hơn xa mấy cửa hàng đan dược hắn thấy lúc trước.
Thẩm Lạc trông thấy cảnh này, sinh ra mấy phần lòng tin với Vô Thường các, đang muốn đi vào trong đó, lại bị Tạ Vũ Hân giữ chặt ống tay áo.
“Ngươi xem nơi đó, hôm nay tầng bốn quả nhiên có thịnh hội!” Tạ Vũ Hân ra hiệu nhìn về hướng cầu thang thông lên tầng bốn.
Thẩm Lạc quay đầu nhìn lại, ngay cửa bậc thang lên tầng bốn có một cái cửa gỗ đen kịt, giờ phút này cánh cửa mở rộng, hai bên cửa là hai tên hắc giáp quỷ vật hình người, ẩn ẩn có âm thanh từ phía trên truyền xuống.
Trên thân hai con hắc giáp quỷ vật này có hắc khí lượn lờ, lộ ra hai cỗ uy áp to lớn, xem ra tu vi tối thiểu cũng là Tích Cốc kỳ trở lên.
Thẩm Lạc thở dài một tiếng, Kiến Nghiệp thành lớn như vậy, tu sĩ Tích Cốc kỳ có thể nói là phượng mao lân giác, cho tới bây giờ đều là tồn tại được người kính ngưỡng, nhưng đến quỷ thị nơi này thì khắp nơi đều thấy được.
Hắn thở dài, càng thêm kiên định quyết tâm đi vào cảnh giới này.
“Tạ đạo hữu muốn đi lên nhìn xem?” Thẩm Lạc âm thầm hít sâu một hơi, nhìn về phía ánh mắt kích động của Tạ Vũ Hân đã khôi phục bình tĩnh, hỏi.
“Tự nhiên là muốn, chỉ là tầng thứ tư cũng không phải ai cũng có thể đi lên, nghe nói cần tư cách nhất định.
Những người ngoại lai chúng ta khẳng định là không có hi vọng rồi.” Tạ Vũ Hân thở dài thăm thẳm.
Vào thời khắc này, một trận tiếng bước chân từ phía dưới truyền đến, một thân ảnh đi tới.
Thần sắc Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân cùng khẽ động, người tới là một thanh niên nam tử màu da đen kịt, ngũ quan cơ hồ không khác thường nhân, bất quá khí tức tản ra là quỷ vật không thể nghi ngờ.
Thanh niên da đen này có thân hình cực kỳ cao lớn, Thẩm Lạc cao chừng một nửa gã, đứng ở nơi đó giống như một tiểu cự nhân.
Dịch tại bạch ngọcc sách.
Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân đứng cách mấy trượng, cũng có loại cảm giác ngưỡng mộ đối phương.
Thanh niên da đen cũng chú ý tới ánh mắt hai người Thẩm Lạc, liền liếc qua bên này.
Trước mắt Thẩm Lạc đột nhiên tối đen, tinh thần lực trong đầu hỗn loạn không ngừng, hô hấp cũng khó khăn theo.
Thần sắc Tạ Vũ Hân bên cạnh cũng có chút mất tự nhiên.
Cũng may thanh niên da đen chỉ quét nhìn hai người một cái, rất nhanh thu hồi ánh mắt, loại cảm giác thần hồn áp bách kia lập tức biến mất.
“Ngưng Hồn kỳ!” Thẩm Lạc cảm thấy hãi nhiên.
Lấy hắn trong mộng cảnh hiểu rõ Ngưng Hồn kỳ, loại tình huống vừa rồi, chỉ có tiến giai cảnh giới Ngưng Hồn kỳ, thần hồn mới bắt đầu thuế biến, tinh thần lực cường đại đến trình độ nhất định mới có thể làm được.
Thanh niên da đen không tiến vào cửa hàng tầng ba, mà đi thẳng đến cầu thang thông tầng bốn, lật tay lấy ra một lệnh bài nhỏ màu trắng, lắc lắc trước mặt hai tên hắc giáp quỷ vật kia.
“Cái đó là. . .” Trong lòng Thẩm Lạc chấn động, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Chương 272: Cửa Hàng Lớn Lấn Khách
Hai tên hắc giáp quỷ vật nhìn lệnh bài thanh niên da đen lấy ra một chút, thi lễ một cái với gã rồi nhường đường ra.
Thanh niên da đen đạp vào cầu thang tầng bốn, thân ảnh rất nhanh biến mất.
Thẩm Lạc nhìn chằm chằm bóng lưng thanh niên da đen, ánh mắt cực không bình tĩnh.
“Xem ra tấm lệnh bài màu trắng kia là để tiến vào bên trong. y, ngươi thế nào?” Tạ Vũ Hân mở miệng nói, lập tức chú ý tới thần sắc khác thường của Thẩm Lạc, hỏi.
Thẩm Lạc trầm mặc một hồi, tay vươn vào trong ngực, lúc lấy ra thì trong lòng bàn tay đã có một lệnh bài màu trắng, chính là vật trước đó đồng tử kia cho hắn.
Một mặt lệnh bài vẽ hai hoa văn thập tự màu trắng đen, mặt kia là một đồ án đầu lâu.
Vừa rồi thanh niên da đen lấy ra lệnh bài chỉ lung lay một chút, nhưng bất luận là Thẩm Lạc hay Tạ Vũ Hân, đều thấy rõ hình dạng của nó.
Lệnh bài trong tay Thẩm Lạc cũng giống như đúc người kia.
“Đây là! Ngươi có được từ nơi nào?” Tạ Vũ Hân ngạc nhiên hỏi.
Thẩm Lạc cũng không giấu diếm, nói rõ lai lịch lệnh bài.
“Nếu vậy, đồng tử kia cũng không phải là thường nhân! Được rồi, mặc kệ thế nào, chúng ta cũng tới đi!” Tạ Vũ Hân lộ vẻ do dự, nhưng lập tức lắc lắc đầu, không nghĩ thêm những chuyện kia, có chút không kịp chờ đợi nói ra.
“Chờ một chút, ta mua đan dược trước đã, sau lại đi.” Thẩm Lạc nói.
“A! Thật có lỗi, ta chỉ lo lên trên, mém chút quên đại sự của Thẩm đạo hữu.” Tạ Vũ Hân áy náy nói.
Thẩm Lạc cười cười, cũng không để ý, đi vào tầng ba cửa hàng.
Quỷ vật tới đây mua sắm đan dược không nhiều, tầng ba này an tĩnh không ít so với bên dưới.
“Hai vị khách quan, muốn mua đan dược gì?” Một người hầu áo trắng nhìn thấy hai người tiến đến, vội vàng nghênh đón.
“Các ngươi có đan dược phụ trợ đột phá Tích Cốc kỳ không?” Thẩm Lạc cũng không nói nhảm, hỏi thẳng.
“Khách quan muốn đan dược phá cảnh Tích Cốc kỳ? Vậy coi như tìm đúng nơi rồi, toàn bộ quỷ thị cũng chỉ có Vô Thường các chúng ta có.” Một quỷ vật thiếu phụ da đỏ tóc đỏ, mọc ra hai răng nanh, còn lại không khác gì thường nhân, mỉm cười nói.
Nàng này thoạt nhìn là chưởng quỹ nhất lưu, người hầu áo trắng kia nhìn thấy nàng này tới, thi lễ một cái rồi lui xuống.
“Đan dược ở nơi nào, mang bọn ta đi xem một chút đi.” Thẩm Lạc nghe vậy trong lòng vui mừng, trên mặt lại không biểu lộ ra, ngữ khí bình thản nói.
“Loại đan dược này cũng không trưng bày ở bên ngoài, để tại nội thất, xin mời hai vị đi theo ta.” Quỷ phụ tóc đỏ vui mừng, mời.
Thẩm Lạc gật gật đầu, cùng Tạ Vũ Hân theo quỷ phụ tóc đỏ đi tới bên trong một căn phòng.
Không gian nơi đây nhỏ hơn nhiều so với bên ngoài, chỉ rộng bốn năm trượng, bố trí càng thêm tinh mỹ, chung quanh tựa hồ còn bày cấm chế, thanh âm bên ngoài không thể truyền vào.
Trong phòng có một quầy hàng cỡ nhỏ, chung quanh có bày một tầng cấm chế bạch quang, bên trong trưng bày tám bình thuốc.
Mỗi một bình có màu sắc khác nhau, mà những bình thuốc này nhìn hoa mỹ hơn nhiều so với bên ngoài.
Tám bình thuốc chia làm hai nhóm, hàng phía trên sáu bình, phía dưới hai bình.
“Sáu loại đan dược phía trên đều là đan dược phá cảnh Luyện khí kỳ, hai loại dưới là Tích Cốc kỳ, đều do Luyện Đan sư Vô Thường các chế ra, dược hiệu đều rất tốt.” Quỷ phụ tóc đỏ hơi tự ngạo nói.
Ánh mắt Thẩm Lạc đảo qua tám bình thuốc, bên cạnh mỗi bình thuốc đều có đánh dấu tên.
Hắn không để ý sáu bình thuốc phía trên, nhìn về hai loại đan dược Tích Cốc kỳ phía dưới, tên là Ngũ Long Đan và Ngưng Dịch Đan.
“Hai loại đan dược này đều là phụ trợ đột phá Tích Cốc kỳ, công hiệu khác biệt.
Ngưng Dịch Đan, tên như ý nghĩa, chủ yếu là phụ trợ pháp lực ngưng tụ thành trạng thái lỏng, mà Ngũ Long Đan thể hiện chủ yếu trên mở pháp mạch.” Quỷ phụ tóc đỏ giải thích.
Thẩm Lạc âm thầm gật đầu, đan dược quỷ thị quả nhiên tốt hơn nhiều so với Kiến Nghiệp thành, dược hiệu cũng giới thiệu rõ ràng, công hiệu Ngưng Nguyên Đan cũng không được rõ ràng như vậy.
Đương nhiên, cũng có thể là là hắn chưa hiểu rõ Ngưng Nguyên Đan.
“Hai loại đan dược này có thể đề cao mấy thành tỷ lệ đột phá Tích Cốc kỳ?” Hắn lập tức hỏi vấn đề mình quan tâm nhất.
“Công hiệu Ngũ Long Đan và Ngưng Dịch Đan tương tự nhau, đều có thể tăng lên hai đến ba thành tỷ lệ.” Quỷ phụ tóc đỏ nói.
Thẩm Lạc nghe vậy trong mắt lần nữa hiện lên vẻ vui mừng, công hiệu hai loại đan dược này quả nhiên cao hơn Ngưng Nguyên Đan.
“Nghe các hạ vừa mới nói, hai loại đan dược này, một loại trợ pháp lực ngưng dịch, một loại trợ mở pháp mạch.
Vậy hai loại đan dược này có thể cùng sử dụng không?” Hắn nhớ tới một chuyện, hỏi.
“Không được, trong tài liệu mà Ngũ Long Đan và Ngưng Dịch Đan ẩn chứa, có mấy loại dược tính tương khắc, tuyệt đối không thể sử dụng cùng lúc.” Quỷ phụ tóc đỏ vội vàng nói.
Thẩm Lạc tinh thông dược lý, sao lại không biết đạo lý đan dược không thể tùy tiện ăn bậy, chỉ là ôm ý nghĩ may mắn hỏi thăm mà thôi.
“Hai loại đan dược bao nhiêu tiên ngọc?” Hắn im lặng một lát rồi hỏi.
“Ngũ Long Đan 150 tiên ngọc, Ngưng Dịch Đan 170 tiên ngọc.” Trong mắt Quỷ phụ tóc đỏ lóe lên vẻ mỉm cười, trả lời.
Thẩm Lạc nhướng mày, tuy nói đan dược phá cảnh Tích Cốc kỳ rất đắt, nhưng cái giá tiền này quá bất hợp lí đi, đã đủ để mua một kiện thượng phẩm pháp khí rồi.
“Để ta suy nghĩ một chút.” Hắn trầm mặc một chút, nói.
“Đương nhiên có thể, hai vị từ từ cân nhắc, tiểu phụ nhân trước xin lỗi không tiếp lâu được.” Ý cười trên mặt quỷ phụ tóc đỏ không giảm, tựa hồ chắc chắn Thẩm Lạc sẽ bỏ tiền, quay người đi ra ngoài.
“Tạ đạo hữu, ngươi cảm thấy thế nào?” Quỷ phụ tóc đỏ vừa đi, Thẩm Lạc lập tức hỏi ý kiến Tạ Vũ Hân.
“Hiệu quả hai loại đan dược này thật không tệ, nhưng giá này. . .
Đúng là làm thịt khách hàng mà.” Tạ Vũ Hân nhíu mày nói.
Sắc mặt Thẩm Lạc âm trầm, cái giá tiền này mặc dù cao, nhưng trong toàn bộ quỷ thị, chỉ có nơi này có đan dược Tích Cốc kỳ phá cảnh, dù bị đối phương làm thịt, hắn cũng chỉ có thể nắm lỗ mũi chịu nhận, dù sao vào không được Tích Cốc kỳ, hết thảy đều không cần bàn nữa.
“Thẩm đạo hữu, ta cảm thấy ngươi không nên quyết định ngay, một hồi chúng ta còn đi lên tầng bốn, nói không chừng có thể gặp được đan dược tốt hơn, vạn nhất không gặp được lại xuống mua hai loại này.” Tạ Vũ Hân nhìn sắc mặt Thẩm Lạc, mở miệng nói.
“Đúng! Ngươi nói có lý.” Thẩm Lạc bừng tỉnh đại ngộ, vẻ u ám trên mặt quét sạch sành sanh.
Hai người không ở chỗ này lâu, rất nhanh đi ra ngoài.
“Hai vị khách quan suy tính thế nào?” Quỷ phụ tóc đỏ kia chờ ở bên ngoài, thấy Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân đi ra, mỉm cười tiến lên hỏi.
Cách không xa đứng đấy một người hầu áo trắng, trong tay cầm một cái khay, phía trên đặt hai bình đan dược, chính là Ngũ Long Đan và Ngưng Dịch Đan.
“Thật có lỗi, ta muốn suy nghĩ lại chút.” Thẩm Lạc bình tĩnh nói.
Quỷ phụ tóc đỏ nghe vậy, vẻ tươi cười cứng đờ, sắc mặt lạnh xuống.
Mấy người hầu áo trắng phụ cận chú ý tới động tĩnh bên này, nhìn sang, khiến thần sắc quỷ phụ tóc đỏ càng thêm khó coi.
“Không sao, hai vị cứ suy nghĩ kỹ, tùy thời đều có thể tới lấy.
Bất quá tại quỷ thị này, chỉ sợ hai vị không tìm thấy đan dược cần ở chỗ khác.” Có thể tìm tại bạchh ngọc sách đó.
Bất quá quỷ phụ tóc đỏ rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh, lãnh đạm nói, trong giọng nói tràn ngập ý trào phúng.
Chương 273: Nhất Đẳng Lệnh
“A, phía trên này cũng không có?” Tạ Vũ Hân tựa tiếu phi tiếu, đưa tay chỉ phía trên, không mềm không cứng hỏi.
“Phía trên? Tầng bốn trao đổi hội của tu sĩ cấp cao tại Vô Thường các, nơi đó tự nhiên sẽ xuất hiện đan dược phá cảnh, bất quá nơi đó cũng không phải a miêu a cẩu có thể đi lên, nhất định phải có lệnh bài khách khanh Vô Thường các mới được.” Miệng Quỷ phụ tóc đỏ cong lên, châm chọc nói.
“Đa tạ chưởng quỹ chỉ điểm.” Thẩm Lạc gật đầu với quỷ phụ tóc đỏ, cũng không tức giận, nhưng trong lòng đang suy nghĩ, nguyên lai lệnh bài màu trắng kia có lai lịch này.
Nói xong, hắn liếc mắt ra hiệu với Tạ Vũ Hân một cái, hai người đi đến lối vào tầng bốn.
“Hừ! Hai tên nhà quê, cũng muốn đi lên tầng bốn, buồn cười!” Quỷ phụ tóc đỏ nhìn thân ảnh hai người, hừ lạnh lên tiếng.
Thẩm Lạc rất nhanh đi đến cửa vào tầng bốn, lật tay lấy ra tấm lệnh bài màu trắng kia.
“Hai vị xin mời.” Hắc giáp quỷ vật giữ cửa kiểm tra lệnh bài một chút, nhường đường ra.
Thẩm Lạc nhẹ nhàng thở ra, mang theo Tạ Vũ Hân đi vào, thân ảnh rất nhanh biến mất ở phía trước.
Quỷ phụ tóc đỏ nhìn thấy cảnh này, mặt mũi tràn đầy vẻ khó tin, giống như một cây cọc gỗ đứng ngẩn ở nơi đó.
Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân theo thang lầu đi lên, rất nhanh tới tầng bốn.
Đối diện là một phòng lớn vài chục trượng, một thân ảnh màu trắng đang đứng ở chỗ này, mặt hướng vào bên trong.
Nghe thanh âm, hai chân thân ảnh màu trắng bất động, thân thể chậm rãi quay lại, là một u linh quỷ vật tương tự Điếu Tử Quỷ trong chùa hoang lúc trước.
“Tại hạ là Bạch Yếm, chấp sự Vô Thường các, hai vị cũng tới tham gia trao đổi hội?” U linh màu trắng đánh giá hai người Thẩm Lạc một chút, mở miệng nói ra, thanh âm mông lung không rõ.
Một cỗ khí tức âm hàn vờn quanh người u linh màu trắng, lớn hơn so với Điếu Tử Quỷ lúc trước.
Hàn khí rất nặng, mặc dù nó cũng không tận lực phóng thích, Thẩm Lạc vẫn cảm thấy tứ chi băng lãnh chết lặng.
“Vâng.” Trong lòng Thẩm Lạc thất kinh với thực lực Vô Thường các, mở miệng nói.
“Hai vị quý khách lâm môn, Vô Thường các hoan nghênh đã đến, không biết tục danh hai vị?” U linh màu trắng lại hỏi.
Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân tự báo họ mình, cũng không đề cập danh tự.
“Nguyên lai là Thẩm đạo hữu cùng Tạ đạo hữu, hoan nghênh đã đến.
Bất quá dựa theo quy củ, tại hạ cần kiểm tra một chút lệnh bài khách khanh các ngươi, xin chớ trách.” U linh màu trắng mở miệng nói.
“Hộ vệ phía dưới không phải đã kiểm tra sao?” Thẩm Lạc còn chưa nói chuyện, Tạ Vũ Hân bên cạnh đã không kiên nhẫn nói ra.
“Đây là quy củ Vô Thường các, xin hai vị thứ lỗi.” U linh màu trắng hơi khom người nói.
“Không sao, các hạ cứ kiểm tra là được.” Thẩm Lạc khoát tay áo, lần nữa lấy lệnh bài màu trắng kia ra ngoài.
U linh màu trắng nhìn lệnh bài, khẽ gật đầu, há miệng muốn nói gì, nhưng ánh mắt đột nhiên lóe lên, trong miệng lại phát ra một âm thanh nhẹ.
“Thế nào, tấm lệnh bài này có vấn đề gì sao?” Thẩm Lạc nhìn thấy đối phương như vậy, hỏi.
“Không có vấn đề, không biết Thẩm đạo hữu có lệnh bài này từ chỗ nào?” U linh màu trắng hỏi.
Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, trong đầu hiện ra thân ảnh đồng tử kia.
“Các hạ hỏi cái này làm gì, Vô Thường các các ngươi không phải từ trước đến nay không hỏi lai lịch, không tìm căn nguyên sao?” Tạ Vũ Hân nói.
“Tạ đạo hữu nói đúng, là ta lỡ lời, xin mời hai vị đi theo ta.” U linh màu trắng áy náy khom người, quay người đi vào bên trong.
Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân âm thầm nhìn thoáng qua nhau, đi theo vào chỗ sâu đại sảnh.
U linh màu trắng đưa tay ấn trên tường một cái, vách tường “Két” một tiếng, hiện ra một đầu thông đạo, nơi cuối ẩn ẩn có bạch quang chớp động.
U linh dẫn đầu tiến lên.
Thẩm Lạc cùng Tạ Vũ Hân im lặng theo ở phía sau, không bao lâu đến chỗ cuối bạch quang, lại là một cánh cửa đá màu trắng đóng chặt, phía trên chớp động một tầng bạch quang u ám.
U linh màu trắng vung tay lên, một đạo bạch quang tuột tay bay vụt ra, đánh vào phía trên.
Bạch quang trên cửa đá rất nhanh ảm đạm, từ từ mở ra, một đại sảnh rộng rãi sáng tỏ xuất hiện ở phía trước.
Đại sảnh có hình bầu dục, trong sảnh đặt một cái bàn lớn hình chữ nhật, sau bàn đặt lưa thưa hai mươi mấy ghế đá, phía trên đã có người ngồi hơn phân nửa.
Đối diện bàn đá là một cái bàn gỗ trống rỗng, phía sau bàn gỗ đặt ba ghế hắc mộc.
Thấy Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân tiến đến, lúc này có mấy đạo ánh mắt quét tới.
Thẩm Lạc bất động thanh sắc, âm thầm dò xét bầy quỷ ở đây, phát hiện trong đó các loại quỷ vật du hồn, cương thi, lệ quỷ đều có.
Thanh niên da đen cao lớn lúc trước cũng ở trong đó.
Chỉ là hắn không có thần thức, không cách nào thấy rõ tu vi bầy quỷ này.
“Hai vị, mời ngồi bên này.” U linh màu trắng dẫn hai người tới hai chỗ trống sau bàn đá ngồi xuống.
“Ta nói Bạch Yếm chấp sự, Vô Thường các các ngươi xảy ra chuyện gì vậy? Tu sĩ đến từ nhân gian cũng đến nơi này, quá mức thất lễ với chúng ta đi?” Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân vừa ngồi xuống, một thanh âm chói tai vang lên, lại là một thanh niên trên người có vảy đen, mặt mũi tràn đầy kiêu ngạo nói.
Thanh niên vảy đen tựa hồ có thân phận không thấp, đứng sau lưng gã là người hầu cao lớn bao trùm trong huyết bào.
Gã vừa nói ra, bầy quỷ ở đây rối loạn tưng bừng, ánh mắt nhìn qua lạnh lùng hơn rất nhiều.
Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân giật mình, hiển nhiên không ngờ tới mình mang mặt nạ quỷ thị lại bị phát hiện.
“Quỷ thị cũng không có văn bản rõ ràng quy định hạn chế người đến từ dương gian gia nhập, mà trong tay vị đạo hữu này nắm giữ lệnh bài khách khanh Vô Thường các ta, lại còn là nhất đẳng lệnh.
Dịch tại bạch ngọcc sách.
Theo quy củ, có lệnh bài vào sân, vậy đều thỏa đáng.” Bạch Yếm nói ra, cũng không kinh ngạc với thân phận hai người Thẩm Lạc, tựa hồ đã sớm phát hiện việc này.
“Người nắm giữ nhất đẳng lệnh của quý các ta cũng đã gặp mặt một lần, nhưng chưa nghe nói qua hai người này.
Bạch Yếm đạo hữu, chớ để bọn đạo chích lừa gạt đó.” Thanh âm thanh niên vảy đen cao lên mấy phần, tựa hồ nhìn thấy hai người Thẩm Lạc rất không vừa mắt.
“Đa tạ Hắc Văn đạo hữu nhắc nhở, lệnh bài đã kiểm tra thực hư, cũng đều thỏa.” Bạch Yếm vừa cười vừa nói.
Trong lòng Thẩm Lạc hơi ổn định lại, tuy nghe trong lòng có chút không thoải mái, nhưng trước mắt tu vi hắn không cao, lại mới tới quỷ thị, không muốn gây chuyện, liền đè ép cỗ cảm xúc này xuống.
“Khẩu khí các hạ thật lớn, xem ra người được các hạ gặp qua một lần, còn có tác dụng lớn hơn so với lệnh bài Vô Thường các đấy!” Tạ Vũ Hân lại hừ lạnh một tiếng, mở miệng chế giễu.
“Ngươi nói cái gì!” Thanh niên vảy đen cả giận nói.
“Hắc Văn đạo hữu bớt giận, tới Vô Thường các đều là khách.
Thẩm Tạ hai vị đạo hữu, ta giới thiệu cho các ngươi một chút các vị đạo hữu ở đây.
Vị này là âm Thần Địa Phủ Ly Sương tiền bối, Hắc Văn đạo hữu đến từ U Minh sơn, chính là cháu ruột U Minh sơn Hắc Sơn tiền bối.
Vị này là Mãng Đãng sơn Quỷ Khi đạo hữu, vị này là tán tu Phong Đô Thanh Ngao đạo hữu. . .” Bạch Yếm vội đổi chủ đề, giới thiệu cho Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân thân phận bầy quỷ, giới thiệu trước nhất chính là thanh niên da đen kia, sau đó lại nói ra thân phận thanh niên vảy đen, ẩn ẩn mang theo ý khuyên bảo.
Chương 274: Hội Đấu Giá
Sắc mặt Thẩm Lạc bình tĩnh, nhìn bầy quỷ chung quanh chắp tay hành lễ từng tên.
Ly Sương nhìn không chớp mắt, từ đầu đến cuối đều không để ý tới Bạch Yếm, cũng không nhìn hai người Thẩm Lạc chút nào.
Bầy quỷ khác có lẽ e ngại mặt mũi Bạch Yếm, hoặc là nể mặt nhất đẳng lệnh, đều gật đầu chào hỏi hai người Thẩm Lạc.
Một màn này làm cho Hắc Văn có chút không thoải mái, hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không nói tiếp nữa.
“Bạch đạo hữu, tới đây đã chờ đợi hơn nửa ngày, khi nào giao dịch hội mới bắt đầu?” Quỷ Khi với gương mặt lợn rừng reo lên.
“Đúng vậy, chừng nào thì bắt đầu, cho thời gian chính xác đi!” Lời vừa nói ra, bầy quỷ khác cũng nhao nhao phụ họa theo.
“Chư vị an tâm chớ vội, Ngọc Quan đại nhân có việc tới chậm một chút, giao dịch hội sẽ lập tức bắt đầu.” Bạch Yếm lộ vẻ áy náy, ôm quyền thi lễ với mọi người một cái, nói.
“Ngọc Quan!” Trong lòng Thẩm Lạc hơi động, đứa bé cho hắn lệnh bài không phải là tên này sao?
Bạch Yếm vừa dứt lời, một cửa gỗ trong đại sảnh đột nhiên mở ra, hai người mặc áo bào đen, mặt mang mặt nạ từ bên trong đi ra, vóc dáng một cao một thấp.
Người cao có thân cao không kém Ly Sương, dáng như cây gậy trúc.
Người lùn cũng chỉ có ba thước, giống như đồng tử.
Hai người đeo mặt nạ đi vào, cũng không đi tới trong sảnh, mà chia ra đứng hai bên cửa gỗ.
“Cung thỉnh Ngọc Quan đại nhân vào!” Cả hai khom người cung kính nói.
“Cung thỉnh Ngọc Quan đại nhân!” Những người trong sảnh nghe vậy, cũng nhao nhao đứng dậy khom người, ngay cả Ly Sương kia cũng không ngoại lệ, đều một mặt nghiêm túc.
Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân phản ứng chậm một nhịp, nhưng cũng lập tức đứng lên, bắt chước quỷ vật khác khom mình hành lễ.
Vừa hô xong, chỉ nghe ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân cộc cộc, còn kèm theo thanh âm bẹp bẹp.
Thẩm Lạc cảm thấy hiếu kỳ, giương mắt nhìn phía trước, mí mắt bất giác nhảy một cái.
Chỉ thấy một đồng tử mặc áo bào tro đi đến, trong miệng liếm láp một món ăn vặt như mứt quả, không phải ai khác, chính là đồng tử Ngọc Quan tặng lệnh bài khách khanh cho hắn.
“Ai nha, trên đường đi có chút chuyện khẩn yếu nên chậm trễ, chư vị mau ngồi xuống đi.” Ngọc Quan đặt mông ngồi trên chiếc ghế gỗ sau bàn gỗ, không nhanh không chậm nói.
Đám người nghe vậy lúc này mới nhao nhao ngồi xuống.
Thẩm Lạc ngồi xuống, mà Tạ Vũ Hân dường như vì nhìn thấy Ngọc Quan nên có chút kinh ngạc, động tác ngồi xuống hơi chậm một chút, rất dễ nhận thấy.
“Các ngươi quả nhiên đến rồi! Xem ra Quan Luân thuật ta đã tiểu thành, không nhìn lầm!” Ngọc Quan chú ý tới Tạ Vũ Hân, lập tức nhìn sang thấy Thẩm Lạc bên cạnh, tay nhỏ nhiều thịt nhẹ nhàng vỗ trước ngực, tựa hồ cực kỳ cao hứng.
“Nhờ có Ngọc Quan đại nhân tặng cho lệnh bài, nếu không chúng ta cũng vô pháp đặt chân đến nơi này.” Thẩm Lạc nghe lời này, mặc dù không hiểu Ngọc Quan nói Quan Luân thuật là cái gì, nhưng cũng lập tức đứng dậy chắp tay cám ơn.
“Việc nhỏ việc nhỏ, không đáng nhắc đến.
Lại nói, ngươi đã đi Vô Danh Dã Điếm chưa?” Ngọc Quan khoát tay áo, chuyển chủ đề hỏi thăm.
“Đã đi, thật có thu hoạch, việc này cũng đa tạ đại nhân chỉ điểm.” Thẩm Lạc lần nữa cám ơn.
Hắn cũng không nói lung tung, phát hiện Hoàng Tuyền Trúc khiến thân gia hắn tăng nhiều!
“Tốt! Ngươi nếu dựa theo lời ta nói mà làm, lần hội giao dịch này, hẳn là sẽ có thu hoạch.” Ngọc Quan liên tục gật đầu, nghĩ nghĩ, sau đó nói thêm.
“Đa tạ cát ngôn Ngọc Quan đại nhân.” Thẩm Lạc nói xong rồi ngồi xuống.
Mà một hồi nói chuyện này khiến bầy quỷ lại nhao nhao lần nữa đánh giá hai người Thẩm Lạc, nhất là trong ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lạc tràn đầy dị sắc, suy đoán thân phận và quan hệ giữa Thẩm Lạc và Ngọc Quan, thậm chí Ly Sương cũng nhìn lướt qua Thẩm Lạc bên này.
Hắc Văn thì hừ lạnh một tiếng, mặt lộ vẻ khinh thường.
“Ngọc Quan đại nhân, thời gian không còn sớm, hội giao dịch bắt đầu chứ?” Bạch Yếm tiến lên, hỏi Ngọc Quan.
“Bắt đầu đi.” Tay nhỏ Ngọc Quan vung lên.
“Chư vị, trước khi hội giao dịch bắt đầu, ta nói rõ một chút.
Lần này giống với quá khứ, nửa trước hội là bản các tổ chức hội đấu giá, rất nhiều đạo hữu dùng tiên ngọc định giá cạnh tranh, cũng có thể dùng vật thế chấp, cụ thể giá trị bao nhiêu, do hai chúng ta, còn có Ngọc Quan đại nhân quyết định, người trả giá cao thắng.” Hai người đeo mặt nạ đi đến trên đài, thi lễ một cái với bầy quỷ dưới đài, sau đó người cao mở miệng nói.
“Về phần nửa trận sau, thì các vị đạo hữu tự do giao lưu, chúng ta sẽ không can thiệp, nếu có vật phẩm cần chúng ta xem xét, mỗi lần xem là năm tiên ngọc.” Người lùn đeo mặt nạ tiếp lời.
Bầy quỷ tựa hồ đã sớm biết những quy củ này, nhao nhao gật đầu, biểu thị không dị nghị gì.
“Nếu chư vị đã hiểu quy tắc, lần giao dịch này sẽ chính thức bắt đầu.
Kiện vật phẩm thứ nhất, thượng phẩm pháp khí Cuồng Diễm Đao, ở trong chứa chín đạo cấm chế.
Đao này lấy Liệt Dương Huyền Thiết làm chủ tài luyện chế, không chỉ dị thường sắc bén, càng có thể dung kim hóa thiết . . .
Giá khởi đầu, chín mươi tiên ngọc, mỗi lần tăng giá, không được thấp hơn ba tiên ngọc.” Người lùn tuyên bố đấu giá bắt đầu, đồng thời vung tay lên, trên mặt bàn nhiều ra một thanh chiến đao màu lửa đỏ.
“90 tiên ngọc!”
“93!”
“Ta ra 100 tiên ngọc!”
Gã vừa dứt lời, rất nhanh liền có người ra giá, sau một phen cạnh tranh, bị Quỷ Khi dùng 160 tiên ngọc mua đi.
Thẩm Lạc lần đầu tham gia hội đấu giá dạng này, cảm thấy mới lạ, an tĩnh xem hết vòng đấu giá thứ nhất, âm thầm lắc đầu.
Chuôi Cuồng Diễm Đao này tuy thuộc thượng phẩm pháp khí, uy lực không tầm thường, nhưng giá cả cũng không thấp, tiên ngọc của mình lại không nhiều, mục đích chủ yếu cũng không phải ở đây, đương nhiên sẽ không tham gia náo nhiệt.
Người lùn và Quỷ Khi giao tiếp một chút, sau đó lấy ra một vật, là một xấp tiểu kỳ màu xám trắng, phía trên có phù văn hỏa diễm, còn có mấy khối ngọc bàn màu xám trắng, là một bộ khí cụ bày trận.
“Kiện thứ hai là một bộ khí cụ bày trận âm Hỏa Liên Hoàn Trận, xuất từ đại sư trận pháp Mặc Ngọc Tử ở Phong Đô thành, phẩm chất thượng giai.
Trận này có thể bao trùm phạm vi ba mươi trượng, phát ra đến mười tám đạo công kích âm hỏa đối với người bị nhốt bên trong . . .
Giá khởi đầu 60 tiên ngọc, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn hai tiên ngọc.” Người lùn giới thiệu.
Nghe lời này, bầy quỷ ở đây nhao nhao hào hứng reo lên, thậm chí trong mắt nổi lên lục quang rõ ràng.
Trận pháp nhất đạo là một nhánh trọng yếu ở tu tiên giới, danh hào so với phù lục, đan dược đều không kém, có thể nói mỗi thứ một vẻ.
Giống phù lục, pháp trận cũng thông qua trận văn mượn lực thiên địa, thúc đẩy sinh trưởng thần thông, bản thân có một phần lực, chỉ cần pháp trận bố trí thỏa đáng, thậm chí có thể thúc đẩy uy năng sinh trưởng gấp mười lần.
Chỉ là pháp trận bố trí gian nan, cho dù trận pháp đại sư tinh thông cũng cần tốn hao thời gian dài mới có thể bố xong, lại cần phải nhập gia tuỳ tục, linh động dựa thế mới được, quá trình dị thường rườm rà.
Bất quá có trận kỳ trận bàn, chỉ cần dựa theo quy luật và phương vị, chôn dưới đất là được, có chút thuận tiện.
Thẩm Lạc nhìn khí cụ bày trận trên bàn, có chút động dung.
Bởi vì kinh lịch trong mộng cảnh, phương diện bày trận hắn cũng không lạ lẫm, thậm chí tại Trường Thọ thôn hắn đã tự tay bố trí một pháp trận cỡ nhỏ, đối với đạo này hiểu biết một chút.
Bộ âm Hỏa Liên Hoàn Trận này xác thực cả công lẫn thủ, xem từ trên phù văn trận kỳ trận bàn, uy lực còn trên cả Lục Hợp Hoả Trận lúc bọn người Vu Diễm thi triển ở Đông Lai huyện, rất là trân quý.
Đáng tiếc tiên ngọc trên người hắn không nhiều, còn phải lưu lại dùng, không thể tùy tiện xuất thủ.
Chương 275: Cả Phòng Phải Sợ Hãi
Mặc dù Thẩm Lạc không xuất thủ, nhưng bầy quỷ thì không khách khí, nô nức tấp nập đấu giá.
“62 tiên ngọc!”
“65 tiên ngọc!”
“Ta ra 70!”
Bất quá thời gian trôi qua một lát, giá âm Hỏa Liên Hoàn Trận bị đẩy lên trên 100 tiên ngọc.
“Bộ âm Hỏa Liên Hoàn Trận này nhìn cũng không tệ lắm.” Hắc Văn sờ lên cằm, trầm ngâm nói.
“Tu sĩ Tích Cốc trung kỳ rơi vào trong đó, cũng có nguy cơ vẫn lạc, thiếu gia nhìn trúng thì hãy mua đi.” Người hầu mặc huyết bào nói, thanh âm bén nhọn, phảng phất như nữ tử.
Hắc Văn gật gật đầu, nhấc tay nói: “110 khối tiên ngọc!”
Bầy quỷ chung quanh thấy vậy, có chút rối loạn tưng bừng, quỷ vật vừa rồi còn tham dự đấu giá đều yên tĩnh lại.
“Ta ra 115 tiên ngọc!” Một quỷ vật khô gầy như củi chần chờ một chút, mở miệng nói.
“120!” Trong mắt Hắc Văn loé lên hung quang, nhìn lướt qua bên kia, lạnh lùng nói.
Thân thể Quỷ vật khô gầy lắc một cái, câm như hến, không dám lên tiếng nữa.
Người lùn sau bàn đấu giá thấy không có người ra giá, tuyên bố bộ âm Hỏa Liên Hoàn Trận này có chủ sở hữu.
“Bạch Yếm đạo hữu, lai lịch Hắc Văn này thế nào, những người khác tựa hồ cũng rất kiêng kị hắn.” Thẩm Lạc thấy cảnh này, thấp giọng hỏi thăm Bạch Yếm bên cạnh.
Tạ Vũ Hân nghe vậy, cũng xích lại gần mấy phần, hiển nhiên cũng muốn biết.
“Thẩm đạo hữu ngươi đến từ Nhân giới, chưa từng nghe qua tên tuổi Hắc Văn thiếu chủ này sao? Hắn chính là cháu ruột U Minh sơn cự kiêu Hắc Sơn lão yêu, ai dám đắc tội chứ? Hai vị đạo hữu tuyệt đối không nên xung đột với hắn.” Bạch Yếm nhìn Hắc Văn xa xa một chút, dùng thanh âm yếu ớt như ruồi muỗi nói nhanh.
“Hắc Sơn lão yêu!”
Trong lòng Thẩm Lạc chấn động, không ngờ vậy mà ở chỗ này nghe được tên quỷ vật gặp trong mộng cảnh, bất quá hắn rất nhanh thu liễm lại tâm tư, chậm rãi gật đầu.
Lúc mấy người đối thoại, hội đấu giá vẫn tiếp tục, trong chớp mắt lại đấu giá thêm năm sáu kiện bảo vật, mỗi một kiện đều là trân phẩm mà cửa hàng phía dưới không thấy, giá cả cũng không thấp, trừ hai người Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân, chỉ có Ly Sương kia từ đầu đến cuối vẫn không mở miệng đấu giá.
Hai người Thẩm Lạc quả thực mở rộng tầm mắt một phen, chỉ là đan dược phá cảnh Tích Cốc kỳ hắn mong đợi vẫn một mực chưa xuất hiện.
“. . .
Kiện đấu giá tiếp theo là một bình Tam Nguyên Chân Thủy, do một vị đại tu Ngưng Hồn Kỳ tu luyện Thủy thuộc tính bỏ ra thời gian mấy năm, tinh luyện từ trong vô tận biển cả thành.” Người lùn lại lấy ra một vật đấu giá, là một bình ngọc màu trắng cao mấy tấc.
Gã nhẹ nhàng đặt bình nhỏ lên bàn, phát ra “Ầm” một tiếng vang lớn ngột ngạt, tựa hồ bình này nặng dị thường.
Mặc dù có vách bình ngăn cách, vẫn có một tia ba động thuỷ linh lực nặng nề từ trong bình lan truyền ra.
Thẩm Lạc cảm thấy pháp lực thể nội chấn động, con mắt sáng lên, bỗng nhiên nhìn về phía bình nhỏ màu trắng kia.
“Chân thủy này có thể dùng luyện khí luyện đan, nhưng công hiệu lớn nhất là có thể tăng tốc tu luyện công pháp Thủy thuộc tính, chẳng những không có bất luận tác dụng phụ gì, ngược lại có hiệu quả ôn dưỡng kinh mạch, trong chư vị nếu có người tu luyện công pháp Thủy thuộc tính, tuyệt đối không nên bỏ qua.” Người lùn tiếp tục giải thích.
Nghe lời này, không ít bầy quỷ phía dưới lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
Quỷ vật thuần âm, tu luyện công pháp Thủy thuộc tính tự nhiên không ít.
“Tam Nguyên Chân Thủy? Nước này hữu dụng đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ, Tích Cốc kỳ, không biết các ngươi có Nhị Nguyên Chân Thủy cùng Nhất Nguyên Chân Thủy không? Có bao nhiêu ta lấy bấy nhiêu, giá tiền thương lượng là được.” Ly Sương một mực không tham dự đấu giá, nhíu mày lại mở miệng nói.
“Ly Sương đạo hữu nói đùa, Nhị Nguyên Chân Thủy cùng Nhất Nguyên Chân Thủy là bảo vật bực nào, bản các dù có được cũng sẽ không lấy ra bán đấu giá.” Người lùn lắc đầu nói.
Ly Sương nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ thất vọng, không lên tiếng nữa.
Hai mắt Thẩm Lạc chăm chú nhìn bình ngọc màu trắng kia, trái tim nhảy lên bịch bịch kịch liệt.
Hắn tu luyện công pháp vô danh chính là Thủy thuộc tính thuần tuý, cực kỳ phù hợp bình Tam Nguyên Chân Thủy này, pháp lực thể nội giờ phút này rục rịch chính là minh chứng tốt nhất.
Nếu có được bình chân thủy này, tốc độ tu luyện của hắn sẽ tăng nhiều, nhanh chóng tiến vào Tích Cốc kỳ.
Bây giờ hắn ở tại Bạch gia mặc dù không nguy hiểm, nhưng Xuân Thu quan bị diệt hiển nhiên không đơn giản như mặt ngoài, tăng thêm trong mộng gặp đủ cảnh, khiến cho hắn có một loại cảm thụ sống yên ổn nghĩ đến ngày gian nguy mãnh liệt, nhất định phải nhanh chóng tăng thực lực bản thân lên, mới là đứng đắn.
“Các hạ vừa mới nói bình Tam Nguyên Chân Thủy này có thể tăng tốc tu luyện công pháp Thủy thuộc tính, có thể nói cụ thể một chút không?” Một thanh âm vang lên, lại là Hắc Văn, trong mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên.
Thẩm Lạc nhìn thấy cảnh này, cảm thấy hơi trầm xuống.
Người lùn tựa hồ đã sớm đoán có người đặt câu hỏi này, bấm niệm pháp quyết dẫn một cái, một giọt nước trong suốt lớn chừng hạt đậu từ trong bình bay ra, rơi vào lòng bàn tay gã.
Gã lật tay vung lên, trong tay nhiều ra một viên đan dược màu ngà sữa, tản mát ra trận trận mùi thuốc nồng đậm.
“Tác dụng một giọt Tam Nguyên Chân Thủy tương tự dược hiệu một viên Hinh Nguyên Đan này, trong bình này tối thiểu cũng có hơn mười giọt, rốt cuộc một bình có công hiệu phụ trợ bao nhiêu, các ngươi có thể tự phỏng đoán.” Người lùn nói.
“Hinh Nguyên Đan! Thuốc này cho dù là đối với tu sĩ Tích Cốc kỳ cũng là linh dược tu luyện hiếm có!” Đôi mắt đẹp Tạ Vũ Hân sáng lên, tự lẩm bẩm, lập tức sắc mặt lại ảm đạm xuống, thở dài.
Thẩm Lạc nghe vậy trong lòng hơi động, trong mắt lóe lên một tia chần chờ.
Nếu tiêu tiên ngọc vào nơi này, sau đó xuất hiện đan dược phá cảnh Tích Cốc kỳ nên làm thế nào?
Vào thời khắc này, hắn chợt nhận thấy có người ngẩng đầu nhìn lại phía mình, lại là Ngọc Quan.
Tầm mắt hai người chạm nhau, Ngọc Quan gật đầu nhẹ với Thẩm lạc một cách nhỏ bé không thể nhận ra.
Thẩm Lạc khẽ giật mình, sau đó rơi vào trầm tư.
“Tốt, không nói nhiều, tiếp theo bắt đầu đấu giá, giá khởi điểm 70 tiên ngọc, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn năm tiên ngọc.” Ngay lúc Thẩm Lạc do dự, người lùn thả giọt chất lỏng kia vào lại bình ngọc, lớn tiếng tuyên bố.
“75 tiên ngọc!”
“80!”
“88!”
Trong bầy quỷ có mấy kẻ cảm thấy hứng thú với Tam Nguyên Chân Thủy này, liên tiếp ra giá, rất mau đẩy giá lên 120 khối tiên ngọc, ra giá chính là Hắc Văn kia.
Cái giá này đã không thấp, mặt khác mấy quỷ vật đấu giá kia lại sợ bối cảnh Hắc Văn, nhao nhao thu tay lại, không tiếp tục theo nữa.
Trên mặt Hắc Văn không khỏi lộ vẻ tự đắc tươi cười.
“130 tiên ngọc!” Một thanh âm đột ngột vang lên, khiến cho vẻ tươi cười Hắc Văn ngưng kết ở nơi đó, lại là Thẩm Lạc đưa tay báo giá.
Hắn cân nhắc liên tục, vẫn cảm thấy bình Tam Nguyên Chân Thủy thực sự khó có được, bỏ qua quá đáng tiếc.
Về phần phía sau nếu xuất hiện đan dược phá cảnh Tích Cốc kỳ, hắn định dùng biện pháp khác giải quyết.
Tạ Vũ Hân ở bên cũng lộ ra ánh mắt kinh ngạc, nàng biết rõ mục đích Thẩm Lạc đến đây, bất quá đây là chuyện của Thẩm Lạc, nàng cũng không lắm miệng can thiệp.
Bầy quỷ ở đây đột nhiên nghe âm thanh này, đều kinh ngạc nhìn sang, dĩ nhiên không phải kinh ngạc giá cả, mà là không nghĩ tới có người dám đối nghịch với Hắc Văn.
“150!” Hắc Văn theo thanh âm nhìn lại, ánh mắt bất thiện, nâng giá lên thêm hai mươi tiên ngọc.
“160 khối tiên ngọc!” Thẩm Lạc không nhanh không chậm nói.
“Tiểu tử, dám tranh cùng ta, 180 tiên ngọc!” Trong mắt Hắc Văn chớp động hàn quang, lần nữa tăng giá.
Thẩm Lạc hơi cau mày, Hắc Văn tựa hồ cũng nhất định phải có được Tam Nguyên Chân Thuỷ, tăng giá như vậy, không biết khi nào đối phương mới từ bỏ.
“230 tiên ngọc!” Trong lòng của hắn suy nghĩ, bỗng nhiên đưa năm ngón tay lên, một lần tăng thêm trọn vẹn năm mươi khối tiên ngọc.
Lời vừa ra, cả phòng phải sợ hãi, ngay cả Ly Sương cũng có chút động dung, một lần tăng giá năm mươi tiên ngọc, trên giao dịch hội ở quá khứ cũng chưa bao giờ phát sinh.
Chỉ có Ngọc Quan kia luôn cười hì hì, tựa hồ hồn nhiên cảm thấy không có gì là không ổn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










