Đại Mộng Chủ
Tập 53 : Trù Bị (c261-c265)
❮ sautiếp ❯Chương 261: Trù Bị
“Sau hai mươi tám ngày nữa ngươi mang theo mặt nạ này ra khỏi thành, nửa đêm giờ Tý đến Thanh Tùng Lâm cách tây thành năm mươi dặm, tự nhiên có thể tiến vào quỷ thị.” Câu Hồn Mã Diện bấm ngón tay tính toán, nói như thế.
“Sau hai mươi tám ngày, nửa đêm giờ Tý, Thanh Tùng Lâm. . .” Thẩm Lạc thì thào nhắc lại, cũng không rõ lời Câu Hồn Mã Diện có ý gì, nhưng một mực nhớ kỹ những tin tức này.
“Trên quỷ thị có rất nhiều bảo vật, bất quá phần lớn giá tiền không thấp, tranh thủ thời gian một tháng này, mau gom góp tiên ngọc đi, miễn cho đến lúc đó nhập bảo sơn lại tay không về.” Câu Hồn Mã Diện tiếp tục nói.
“Tiên ngọc có thể sử dụng tại quỷ thị sao?” Thẩm Lạc hơi giật mình hỏi.
“Tiên ngọc chính là tiền tệ thông dụng tại Tam Giới, ở đâu cũng có thể dùng.” Câu Hồn Mã Diện đáp.
“Thì ra là thế, đa tạ tiền bối chỉ điểm.” Thẩm Lạc cầm mặt nạ trong tay đặt lên bàn, lần nữa chắp tay nói.
“Chuẩn bị cẩn thận đi.” Câu Hồn Mã Diện nói một tiếng, sau đó thân ảnh nhoáng một cái, hư không tiêu thất không thấy.
Câu Hồn Mã Diện rời đi, Thẩm Lạc đứng tại chỗ một hồi, sắc mặt có chút âm tình bất định.
Trong khoảng thời gian này hắn chấp hành nhiệm vụ mặc dù đã kiếm được một ít tiên ngọc, nhưng mỗi lần đi theo Câu Hồn Mã Diện ra ngoài tổn hao cũng không nhỏ, tăng thêm chính mình vẽ Lạc Lôi Phù hao tổn, bây giờ trên thân cũng chỉ còn lại hơn ba mươi viên tiên ngọc.
Con số này đối với tu sĩ Tích Cốc kỳ đã là một bút tài phú không nhỏ, cho dù làm khách khanh tại Bạch gia, cũng phải tích lũy ba năm năm, có thể đủ mua một kiện pháp khí, nhưng nếu ở quỷ thị, chỉ sợ cũng không đáng chú ý.
Đang cân nhắc, hắn cầm lấy mặt nạ quỷ kia nhìn kỹ, mơ hồ phát giác trong đó có một cỗ âm khí lưu động, nhưng dị thường khó hiểu.
Hắn thử rót pháp lực vào trong đó, lại như trâu đất xuống biển, mặt nạ không hề có động tĩnh gì.
“Quả nhiên có chút môn đạo, đoán chừng phải chờ tới lúc quỷ thị mở ra, mặt nạ này mới phát huy tác dụng.” Thẩm Lạc nói thầm một tiếng, thu mặt nạ vào.
Hắn cất bước đi đến bên giường, từ gầm giường lấy ra hộp đá, lấy từ bên trong ra hơn 30 khối tiên ngọc.
Kiểm kê một chút, phát hiện là 36 viên, trong đó hai mươi viên là mới lấy được mấy ngày trước.
Thẩm Lạc thu hồi tiên ngọc, cúi đầu trầm ngâm.
Muốn trong thời gian không đến một tháng kiếm nhiều tiên ngọc, biện pháp tốt nhất trước mắt là tiếp tục nhiệm vụ khu quỷ.
Bây giờ tu vi hắn đã bước vào Luyện Khí hậu kỳ, phối hợp Tiểu Lôi Phù và Quỷ Khiếu Hoàn, tăng thêm Tà Nguyệt Bộ hỗ trợ, chiến lực đã tương đối, cho dù không có Câu Hồn Mã Diện tương trợ, chỉ cần không phải quỷ vật Tích Cốc kỳ, hắn tự tin có thể ứng phó được.
“Còn có một cái biện pháp chính là bán phù, trước mắt ta đã nắm giữ Tiểu Lôi Phù không sai biệt lắm, xác xuất thành công khá cao.
Lục
Bảo đường Mã chưởng quỹ cũng đã nói, nguyện ý thu mua Tiểu Lôi Phù, cũng có thể xem là một con đường tắt.” Thẩm Lạc suy nghĩ, thì thào nói ra.
Hắn tính toán xong, rất nhanh sắp xếp xong kế hoạch trước khi quỷ thị mở ra, tạm thời đình chỉ tu luyện, vừa nhận nhiệm vụ, vừa vẽ bùa, toàn lực kiếm tiên ngọc, chuẩn bị cho quỷ thi.
Sáng sớm ngày thứ hai, trên đường cũng không có bao nhiêu người đi đường, thân ảnh Thẩm Lạc xuất hiện bên ngoài Lục Bảo đường, cất bước đi vào.
“Đã lâu không gặp Thẩm công tử, sáng sớm đến nhà, chắc là muốn mua gì?” Mã chưởng quỹ vừa nhìn thấy Thẩm Lạc, lập tức nhiệt tình tiến lên đón.
“Thẩm công tử, xin mời dùng trà.” Mã Tú Tú cũng ở trong tiệm, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười ngượng ngùng, rót cho hắn một chén trà.
“Mã cô nương khách khí.” Thẩm Lạc hơi gật đầu chào Mã Tú Tú, sau đó chuyển qua hướng Mã chưởng quỹ.
“Vài ngày trước, Mã chưởng quỹ từng nói trong tiệm cũng thu mua phù lục, ngươi xem tờ phù lục này thế nào?” Hắn cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp lấy ra Tiểu Lôi Phù, đặt lên bàn.
Mã chưởng quỹ nghe Thẩm Lạc nói, ngơ ngác một chút, nhưng lão là nhân tinh buôn bán nhiều năm, lập tức khôi phục lại, cầm lấy Tiểu Lôi Phù quan sát tỉ mỉ vài lần.
“Lôi phù không tệ, nghe nói Thẩm đạo hữu gần đây thôi động một loại lôi phù lợi hại, liên tiếp chém giết quỷ vật ở Kiến Nghiệp thành, hẳn chính là phù này?” Khoé miệng Mã chưởng quỹ mỉm cười hỏi.
“Tin tức Mã chưởng quỹ thật linh thông.
Không sai, chính là Tiểu Lôi Phù này, thuộc về phù lục đê giai.” Thẩm Lạc cũng không giấu diếm, giới thiệu sơ lược một chút.
“Tiểu Lôi Phù, Tiểu Lôi Phù. . .” Ánh mắt Mã chưởng quỹ chớp lên, trong miệng thì thào nói.
“Thu mua phù lục, bình thường phải nhìn uy lực của nó lớn hay nhỏ, tại hạ có thể thí nghiệm một chút uy lực phù này không? Công tử yên tâm, mặc kệ tiểu điếm thu mua phù này hay không, dùng tấm này vẫn sẽ bồi thường dựa theo giá thị trường.” Mã chưởng quỹ rất nhanh ngẩng đầu lên, nói.
“Tất nhiên có thể.” Thẩm Lạc gật đầu.
“Vậy xin mời công tử đi theo ta.
Tú Nhi ngươi xem cửa hàng một chút.” Mã chưởng quỹ nói với Mã Tú Tú một tiếng, mang theo Thẩm Lạc đi vào hậu viện.
Sau một lát, hai người đi trở ra, trên mặt đều treo dáng tươi cười.
Nhìn thấy uy lực Tiểu Lôi Phù, Mã chưởng quỹ lập tức đáp ứng thu mua.
Thường Tiểu Lôi Phù đê giai như vậy, đều lấy vàng bạc kết toán, bất quá dưới Thẩm Lạc kiên trì, Mã chưởng quỹ miễn cưỡng đáp ứng lấy tiên ngọc kết toán, hai người tại hậu viện cò kè mặc cả một phen, quyết định dùng mười lăm tấm Tiểu Lôi Phù đổi một khối tiên ngọc.
Sinh ý thỏa đàm, Thẩm Lạc không ở lâu trong tiệm, mua đại lượng phù vàng và phù mặc, rất nhanh cáo từ rời đi.
“Cái giá tiền này ngươi xem có phù hợp không?” Thẩm Lạc vừa đi ra, Mã chưởng quỹ thấp giọng hỏi Mã Tú Tú.
“Những năm gần đây quỷ hoạn phát sinh liên tiếp, Tiểu Lôi Phù này khắc chế quỷ vật, chỉ cần hơi chút tuyên truyền, phần lớn người sẽ nghĩ biện pháp mua nó, không lo bán không được.
Ngoài ra, ngươi lại đi lấy một nhóm nguyên thạch.” Thần tình trên mặt Mã Tú Tú biến đổi, không còn vẻ ngượng ngùng lúc trước, mắt sáng ngời như gương.
“Tốt, một hồi ta sẽ đi an bài.” Mã chưởng quỹ nghe vậy, gật đầu nói.
“Quỷ hoạn Tàng Phong cốc nơi đó đã bị Thẩm Lạc này lắng lại, xem ra người này thật có chỗ bất phàm, ngày sau giao thiệp nhiều một chút, không cần tiếc rẻ tài vật, tận khả năng mượn lực là được.” Mã Tú Tú hơi dừng một chút, tiếp tục nói.
Mã chưởng quỹ vội vàng đáp ứng.
Vào thời khắc này, một vị khách nhân đi đến, sắc mặt Mã Tú Tú lần nữa biến thành bộ dáng thiếu nữ mảnh mai, nghênh đón.
Thẩm Lạc rời Lục Bảo đường xong, rất nhanh về tới đại môn Bạch phủ.
“Thẩm Lạc!”
“Thật là hắn!”
“Nghe chưa, mấy ngày trước Thẩm Lạc liên hợp với một vị Ngưng Hồn kỳ đại năng, tại Tàng Phong cốc trợ gia chủ hủy diệt quỷ vật chiếm cứ nơi đó.”
“Bởi vì nhiệm vụ này, Bạch gia chúng ta đã an ổn vượt xa hai nhà Lâm Đỗ, cho dù bọn họ liên thủ cũng không phải là đối thủ của chúng ta!”
“Thật sự là thống khoái!”
Nhìn thấy Thẩm Lạc xuất hiện, một đám khách khanh Bạch gia chung quanh nghị luận ầm ĩ, ánh mắt nhìn không còn vẻ khinh thị nữa, tràn đầy kính sợ.
Thẩm Lạc thấy cảnh này, nhíu nhíu mày lại, sau đó giãn ra.
Hắn lần nữa khắc sâu cảm nhận khác biệt giữa thế giới tu tiên và phàm tục, hết thảy đạo đức, nhân tình đều như tờ giấy trắng yếu kém, chỉ có thực lực cường đại, mới có thể được người tôn kính, nếu không cũng chỉ bị những người khác chèn ép mà thôi.
Chương 262: Đệ Nhất Thế Gia Khu Ma
Thẩm Lạc không nhìn thẳng mọi người chung quanh, ánh mắt đảo qua bảng danh sách bắt quỷ, rất nhanh dừng lại trên một nhiệm vụ.
“Ta tiếp nhiệm vụ Thuần Hương tửu trang tại thành tây.” Thẩm Lạc đi đến trước bàn nhiệm vụ, mở miệng nói.
“Vâng, ta lập tức an bài.” Thái độ quản sự Bạch gia sau bàn hoàn toàn khác biệt lúc trước, trên mặt hiện lên vẻ tươi cười nịnh nọt, lập tức mở ra sổ nhiệm vụ ghi chép lại.
Thẩm Lạc đăng ký xong, dưới ánh mắt của mọi người nhìn theo, tự trở về chỗ của mình.
Trở lại trong phòng, hắn lấy từ trong ngực ra lá bùa, phù mặc vừa mua, bày ở trên bàn, ổn định một chút tâm thần, liền cầm qua một tấm lá bùa, bắt đầu vẽ Tiểu Lôi Phù.
Hắn vừa vẽ là hết cả ngày, đến chạng vạng tối mới dừng lại, bên tay phải nhiều hơnmột chồng Tiểu Lôi Phù thật dày, chừng hơn ba mươi tấm, bên tay trái phù lục càng nhiều hơn, nhưng đều là phế phẩm.
“Một ngày vẽ hơn ba mươi tấm Tiểu Lôi Phù, không sai biệt lắm có thể đổi được hai viên tiên ngọc, tốc độ này cũng không tệ rồi.” Thẩm Lạc tự lẩm bẩm một câu, thu hồi những phù lục kia, sau đó nhắm mắt dưỡng thần.
Đêm xuống, hắn đứng dậy đi ra Bạch phủ, quen cửa đi về hướng thành tây, rất mau tới một đại tửu trang, biểu lộ thân phận, sau đó tiến vào trong trang.
Chưa tới nửa giờ sau, từng đợt thanh âm kinh lôi không ngừng từ trong trang truyền ra, trong đó còn kèm theo tiếng quỷ vật kêu thảm thiết, rất nhanh trầm thấp rồi biến mất.
Sau một lát, Thẩm Lạc từ tửu trang đi ra, sắc mặt hơi tái nhợt, nửa ống tay áo bên phải không thấy tăm hơi, nhìn có vài phần chật vật.
“Không có Mã Diện tiền bối hỗ trợ, một mình đối mặt những quỷ vật này quả nhiên phải cố hết sức không ít.” Hắn nâng tay phải lên, trên cánh tay bị cắt ra ba vết thương thật dài, nhưng không bị chảy nhiều máu.
Lần này quỷ vật có tu vi mặc dù không quá cao, chỉ là Tích Cốc sơ kỳ, nhưng hành tung quỷ bí, hành động như gió, cho dù hoả hầu Tà Nguyệt Bộ hắn đã không thấp, lại tận lực cẩn thận, vẫn bị nó gây thương tích.
Đổi lại là tu sĩ bình thường, không có hai ba tu sĩ Tích Cốc kỳ dẫn đội, căn bản bắt không được.
May mà hắn chuẩn bị Tiểu Lôi Phù đủ nhiều, cuối cùng ngạnh sinh sinh mài chết nó.
Hắn lật tay trái, bên trong nắm một hạt châu màu trắng tràn ngập âm khí, tự nhiên là đồ vật âm khí mà quỷ vật kia ngưng tụ vào.
“Bất luận thế nào, nhiệm vụ cũng đã hoàn thành, năm khối tiên ngọc tới tay.” Trên mặt Thẩm Lạc hiện lên vẻ vui mừng, tăng tốc đi về hướng Bạch gia.
Trong mấy ngày kế tiếp, ban ngày hắn cắm đầu trong nhà vẽ bùa, ban đêm thì thì đi làm nhiệm vụ khá nắm chắc, trừ hao tổn, tốc độ kiếm tiên ngọc cũng có chút kinh người, thường thường ngày kế là có thể thu nhập năm khối tiên ngọc trở lên.
Chỉ là trải qua gần hai tháng, tam đại thế gia cầm đầu liên hợp tiêu diệt, tình huống Kiến Nghiệp thành và huyện trấn phụ cận đã cải biến không nhỏ, hiện quỷ vật càng ngày càng ít, gần như về không, đồng thời cũng không nơi nào báo có quỷ hoạn mới sinh ra.
Đương nhiên càng gần giai đoạn cuối, giữa ba nhà cạnh tranh càng kịch liệt, những nhiệm vụ nhìn có chút tốn công cũng rất nhanh bị quét sạch.
Cư dân Kiến Nghiệp thành tự nhiên cũng phát hiện cải biến này, vui mừng khôn xiết, đồng thời dần dần khôi phục sinh hoạt và lao động thường ngày.
Cho đến lập đông, quan phủ chính thức tuyên bố, quỷ hoạn Kiến Nghiệp thành đã trừ, trong ngoài thành triệt để khôi phục an bình.
Cư dân cử hành khánh điển trọng thể, trong thành giăng đèn kết hoa chúc mừng quỷ hoạn đã trừ, người người thoải mái cười to.
Bạch, Lâm, Đỗ, tam đại thế gia khu ma bởi vì tích cực tiễu trừ quỷ vật, danh vọng tăng nhiều.
Bạch gia càng vì khu trừ nhiều quỷ quái nhất, được quan phủ trao tặng danh hào “Đệ nhất thế gia khu ma” Kiến Nghiệp thành. . . .
Một chỗ thư phòng nội viện Bạch phủ, Bạch Hạc Thành, Bạch Giang Phong, còn có một số thúc bá Bạch gia đức cao vọng trọng cùng đám tử đệ hạch tâm nhao nhao tụ tập ở đây.
Trên một cái bàn lớn ở thư phòng đặt một tấm bảng lớn màu vàng, phía trên viết sáu chữ mạ vàng lớn khí thế bàng bạc: “Đệ nhất thế gia khu ma”.
“Nhiều ngày vất vả cuối cùng không uổng phí, danh hào đệ nhất thế gia khu ma, cũng coi như thực danh quy!” Bạch Hạc Thành nhìn tấm biển trên bàn, sảng khoái cười một tiếng.
Những người khác nghe vậy, trên mặt cùng lộ ra vẻ kích động. “Đệ nhất thế gia khu ma” cũng không phải chỉ là êm tai, Bạch gia cũng đã nhận được rất nhiều lời hứa chỗ tốt từ quan phủ, thế lực tăng nhiều, thậm chí áp đảo hai nhà Lâm, Đỗ.
“Gia chủ, Bạch gia có thành tựu như thế này, là do người toàn tộc hợp lực cộng tiến.
Người có công nên ban thưởng, nhất là những khách khanh kia, hẳn là càng nên lôi kéo.” Bạch Giang Phong đề nghị.
“Không sai.
Chư vị ở đây sẽ được ân thưởng, những khách khanh tham dự Tàng Phong cốc, mỗi người thưởng mười khối tiên ngọc.” Bạch Hạc Thành vung tay lên, tuyên bố.
“Đa tạ gia chủ!” Đám người Bạch gia nghe vậy đại hỉ, vội bái tạ nói.
“Quỷ hoạn mặc dù đã trừ, chư vị cũng không thể buông lỏng cảnh giác.
Kể từ hôm nay, Bạch gia vừa phát triển mạnh, đồng thời cũng phải bắt đầu tàng trữ vật tư, đề phòng lại có đại biến giáng lâm, lại cần đề phòng hai nhà Lâm Đỗ hơn.” Sắc mặt Bạch Hạc Thành ngưng trọng, trầm giọng nói.
“Vâng!” Đám người Bạch gia cùng kêu lên đáp ứng. . . .
Vừa rạng sáng ngày thứ hai.
“Đa tạ Nhị trưởng lão tự mình đưa tới, thay ta cảm ơn gia chủ một tiếng.” Tại tiểu viện Thẩm Lạc, hắn đưa tiễn Bạch Giang Phong đến cửa sân, trong miệng nói cảm tạ.
“Thẩm đạo hữu khách khí, đây đều là phần thưởng ngươi nên được.” Bạch Giang Phong cười nói, rất nhanh cáo từ rời đi.
Thẩm Lạc quay lại trong phòng, cầm lấy một cái túi nhỏ trên bàn, là Bạch Giang Phong vừa mới đưa tới, bên trong chứa mười khối tiên ngọc.
Từ khi không còn nhiệm vụ khu quỷ, tốc độ hắn kiếm tiên ngọc đại giảm, vì sắp đến quỷ thị, đành phải ngày tiếp nối đêm vẽ Tiểu Lôi Phù.
Kỳ thật quỷ hoạn biến mất xong, lượng tiêu thụ Tiểu Lôi Phù cũng theo đó đại giảm.
Cũng may Mã chưởng quỹ rất giữ chữ tín, cũng không ép giá Tiểu Lôi Phù, nên ở phương diện này doanh thu tiên ngọc cũng không giảm bớt.
Dù sao đạo lý lo trước khỏi hoạ, không ít người vẫn biết rõ.
“Được rồi, có thể kiếm lời bao nhiêu thì lời bấy nhiêu đi.” Thẩm Lạc thầm thở dài một hơi, cầm phù lục vẽ xong hôm qua, đứng dậy đi ra ngoài, rất mau tới bên ngoài Lục Bảo đường, trên mặt đột nhiên lộ vẻ kinh ngạc.
Chỉ thấy cửa tiệm Lục Bảo đường nửa đậy, bên trong cửa sổ đóng chặt, cũng không đốt đèn, tia sáng lờ mờ xuyên ra, dường như xảy ra chuyện gì đó.
Trong lòng của hắn hơi hồi hộp một chút.
Bây giờ Lục Bảo đường là nơi duy nhất hắn kiếm tiên ngọc, cũng không thể xảy ra chuyện, vội vàng đi vào.
Các nơi trong tiệm lại không có gì thay đổi, Mã chưởng quỹ và Mã Tú Tú đứng bên cạnh quầy hàng, đang nhỏ giọng thảo luận cái gì đó, thần sắc đều rất trầm trọng.
“Thẩm công tử, lại tới đưa phù lục sao?” Mã chưởng quỹ nhìn thấy Thẩm Lạc đến, vội vàng thay đổi thành khuôn mặt tươi cười, tiến lên đón.
Thẩm Lạc mặc dù thấy vẻ tươi cười của Mã chưởng quỹ có chút kỳ quái, nhưng thấy hết thảy trong tiệm như thường, ngược lại nhẹ nhàng thở ra, lấy từ trong ngực ra ba mươi tấm Tiểu Lôi Phù, đưa tới.
“Thuật vẽ bùa của công tử thật là để cho người nhìn mà than thở, mỗi ngày có thể vẽ ra nhiều phù lục như vậy, cho dù là phù sư thuần thục xa xa cũng không theo kịp à.” Mã chưởng quỹ tiếp nhận Tiểu Lôi Phù, lấy ra hai khối tiên ngọc đưa tới.
Thẩm Lạc mỉm cười, không nói gì, tiếp nhận tiên ngọc thu vào.
“Mã chưởng quỹ, hiện tại giờ này, trong tiệm lại không mở cửa, hẳn là xảy ra chuyện gì hả?” Hắn nhìn bốn bề một chút rồi hỏi.
“Đừng nói nữa, gần đây giao vận gặp rủi ro, một nhóm hàng hóa trong tiệm bị một đám tặc nhân cướp đi, tổn thất rất nặng.” Mã chưởng quỹ thở dài.
“Bị cướp ở nơi nào? Đã báo quan chưa?” Thẩm Lạc hỏi.
“Ngay Lệ Thuỷ Hà cách Kiến Nghiệp thành tám mươi dặm, bị một đám thủy phỉ cướp.
Xảy ra chuyện thế này, tự nhiên đã báo quan, chỉ là đám tặc nhân kia cực kỳ giảo hoạt, cướp hàng xong liền đi, một chút vết tích cũng không lưu lại.
Quan phủ đã phái người đi thăm dò, nhưng không tìm được manh mối gì.” Mã chưởng quỹ lắc đầu nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, trầm mặc xuống.
Chương 263: Thanh Tùng Lâm
Nếu hàng hóa bị cướp ở trên đất liền, Thẩm Lạc nhờ vào ngũ giác siêu nhạy của mình, có lẽ sẽ tìm được một chút dấu vết còn sót lại.
Nhưng việc này lại xảy ra ở trên nước , dù cho có mùi gì đều đã bị nước cuốn trôi hết, khiến hắn cảm thấy bất lực.
“Trong đám hàng hóa kia những vật khác mất cũng không sao, nhưng bên trong còn có một nhóm Xích Xà Thảo cũng bị mất đi, đám thủy phỉ đáng chết này!” Trong mắt của Mã chưởng quỹ lộ ra vẻ mặt phẫn hận.
“Xích Xà Thảo? Hình như là một loại xích xà, linh thảo ẩn chứa kịch độc? Ta nhớ cỏ này chỉ là linh tài bình thường, có thể dùng để luyện chế mấy loại độc dược, đâu đến mức quý giá.” Thẩm Lạc trên điển tịch từng đọc qua ghi chép của loại cỏ này, chần chờ một chút, nói.
“Không ngờ Thẩm công tử không chỉ tinh thông phù lục chi thuật, mà đối với luyện đan cũng có nghiên cứu tại bạch ngọc sáchh.
Ngươi nói không sai, Xích Xà Thảo loại bình thường lại chỉ là một loại linh tài không quan trọng, nhưng lần này Lục Bảo đường chúng ta mua lại là Song Tiêm Xích Xà Thảo.
Nó mặc dù ẩn chứa kịch độc, nhưng lại có một cỗ sinh cơ linh lực kỳ lạ, là chủ linh tài để luyện chế Ngưng Nguyên Đan, nên hết sức quý giá.” Mã chưởng quỹ nhìn Thẩm Lạc có chút kinh ngạc, tiếp tục dùng thanh âm oán giận nói.
“Phụ thân, nếu đồ vật mất rồi, nghĩ nhiều nữa cũng không được gì, hãy nghĩ thoáng chút đi.” Mã Tú Tú đi ra bưng theo một chén nước trà , đưa cho Thẩm Lạc, an ủi lão.
Mã chưởng quỹ bất đắc dĩ gật đầu, chỉ đành than thở.
“Ngưng Nguyên Đan?”
Thẩm Lạc nghĩ như nghĩ tới điều gì, hỏi.
Hắn trên điển tịch của Phương Thốn sơn đã từng thấy qua ghi chép liên quan tới Ngưng Nguyên Đan, đây là một loại đan dược phụ trợ đột phá Tích Cốc kỳ.
Bởi vì có kinh nghiệm tu luyện trong mộng cảnh phụ trợ nên Thẩm Lạc tu luyện rất thuận lợi, sau sự hưng phấn, dã tâm cũng tăng lên nhiều không còn thoả mãn với việc mình chỉ là Luyện Khí kỳ.
Hiện giờ hắn cũng muốn tiến giai Tích Cốc kỳ, đạt được thọ nguyên và thực lực nhiều hơn nữa.
Trong mấy ngày nay, Thẩm Lạc vẽ bùa xong rồi tiến vào Tàng Thư các của Bạch gia, xem một chút thư tịch liên quan tới việc đột phá Tích Cốc kỳ, nên đối với cửa ải gian nan này lại có càng hiểu rõ.
Những thứ như thiên tư, số phận, tài lực, tâm tính, thiếu một cái cũng không được, 100 tên tu sĩ Luyện Khí kỳ, không nhất định có thể ra một tên Tích Cốc kỳ.
Thẩm Lạc ở trong giấc mộng mặc dù có kinh nghiệm đột phá một lần, nhưng đều nhờ tư chất hơn người ban tặng.
Còn tư chất trong hiện thực của hắn kém rất xa trong mộng cảnh, những kinh nghiệm kia còn tác dụng hay không, vẫn chưa biết được.
Nhưng bất kể như thế nào, hắn cũng không có ý định từ bỏ!
“Ngưng Nguyên Đan là một loại đan dược quý giá có thể phụ trợ đột phá Tích Cốc kỳ, tuy chỉ giúp đề cao xác xuất thành công được một hay hai thành.” Mã chưởng quỹ thấy thần sắc của Thẩm Lạc, tưởng hắn không biết công hiệu của Ngưng Nguyên Đan, bèn giải thích.
“Chỉ có thể đề cao xác xuất thành công được một hai thành?” Thẩm Lạc nhíu mày.
“Tỉ lệ này đã rất cao, đột phá Tích Cốc kỳ có hai cửa ải, pháp lực hoá lỏng và mở pháp mạch đều cực kỳ gian nan, đối với thiên tư yêu cầu rất cao.
Nhưng đáng tiếc Song Tiêm Xích Xà Thảo đã bị cướp mất, nếu không khi luyện chế thành Ngưng Nguyên Đan, giá trị có thể lập tức tăng hơn gấp mười lần.” Mã chưởng quỹ bóp cổ tay thở dài.
“Mã chưởng quỹ biết nơi nào luyện chế Ngưng Nguyên Đan? Tại hạ muốn mua một viên, không biết có thể giúp đỡ không?” Thẩm Lạc lộ vẻ kinh ngạc, chắp tay với Mã chưởng quỹ nói.
“Chuyện này. . .” Mặt mo của Mã chưởng quỷ đỏ ửng, ngập ngừng nói không ra lời.
“Thẩm đại ca, đừng nghe cha muội nói bậy, người làm sao biết nơi nào luyện chế được Ngưng Nguyên Đan, lần này mua Song Tiêm Xích Xà Thảo, vì cùng người khác đổi lấy một chút vật phẩm mà thôi.
Ngưng Nguyên Đan vô cùng trân quý, chỉ một ít tông môn cỡ lớn Bạchh ngọc sáchmới có thể luyện chế, Kiến Nghiệp thành làm sao có Luyện Đan sư để luyện chế đan này.
Hơn nữa Ngưng Nguyên Đan, toàn bộ Kiến Nghiệp thành chỉ có quan phủ và tam đại thế gia có một chút hàng tồn, nhưng bọn họ khống chế cực kỳ nghiêm ngặt, sẽ không để truyền ra bên ngoài.” Mã Tú Tú thay Mã chưởng quỹ nói.
Mã chưởng quỹ gãi đầu, cười ngượng ngùng.
Mà Thẩm Lạc nghe lời này, liếc mắt nhìn lại.
Nhưng hắn cũng không thất vọng gì, Câu Hồn Mã Diện từng nói, trong quỷ thị thứ gì cũng có thể mua được, nơi đó chắc là có bán Ngưng Nguyên Đan.
“Mã chưởng quỹ , dựa theo giá tiền thị trường, một viên Ngưng Nguyên Đan giá trị bao nhiêu tiên ngọc?” Hắn hơi trầm ngâm, hỏi.
“Đan này từ trước đến nay có tiền cũng không mua được, ta nhớ mấy năm trước Lâm gia đã từng bỏ ra tám mươi viên tiên ngọc mua một viên ở chỗ quan phủ.” Mã chưởng quỹ chần chờ một chút nói.
“Tám mươi viên tiên ngọc. . .” Lông mày Thẩm Lạc nhíu lại.
Mấy ngày nay hắn liều mạng làm nhiệm vụ, vẽ bùa, đã góp nhặt được khoảng sáu mươi khối, khoảng cách tám mươi còn kém hơn mười khối.
Con số này không tính là nhiều nhưng cũng không hề ít, nhưng thời gian của mình không có quá nhiều, cần phải tranh thủ.
“Đa tạ Mã chưởng quỹ đã nói cho biết, tại hạ còn có chuyện, xin cáo từ.” Thẩm Lạc muốn ở đây nữa, cáo từ rời đi.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, thời gian quỷ thị mở ra đã rất gần.
“Cuối cùng cũng đợi đến ngày này.” Thẩm Lạc vuốt nhẹ hộp đá trên bàn, dùng một khối vải xanh bao lại, buột lên người.
Trong một tháng này hắn không có lãng phí một chút xíu thời gian, toàn bộ tinh lực đều dùng tại việc kiếm lấy tiên ngọc, rốt cục đến ngày hôm qua đã kiếm đủ tám mươi khối tiên ngọc.
Không chỉ tiên ngọc, Thẩm Lạc mang tất cả thứ đáng giá trên người, toàn bộ nhét vào trong hộp đá.
Trời bên ngoài đã tối, Thẩm Lạc lập tức rời đi Bạch phủ, không bao lâu đã ra khỏi thành.
Trong khoảng thời gian này, hắn đã tìm người hỏi thăm vị trí của Thanh Tùng Lâm mà Câu Hồn Mã Diện lúc trước nói tới, nên vừa ra thành đã đi dọc theo một dòng sông nhỏ, thẳng đến hướng tây.
Con sông này cùng chi nhánh với Lệ Thuỷ, trực tiếp đi theo hướng tây, dọc theo sông là có thể tới được Thanh Tùng Lâm.
Hiện giờ thời gian còn sớm, cho nên Thẩm Lạc cũng không có sốt ruột.
Sau gần nửa canh giờ, dòng suối nhỏ uốn lượn này đã đến đoạn cuối cùng, Thanh Tùng Lâm tươi tốt đã xuất hiện ở phía trước.
“Chính là chỗ này ư?” Mặt hắn lộ vẻ vui mừng, cất bước đi vào, bỗng con ngươi co rụt lại.
Trong rừng tùng có rất nhiều phần mộ, không ngờ đây là một khu nghĩa địa.
Nếu là người bình thường, đêm khuya đột nhiên đi đến một cái nghĩa địa, có lẽ sẽ bị dọa đến gần chết.
Nhưng những ngày quaThẩm Lạc đã giết không ít quỷ vật, đương nhiên sẽ không sợ sệt nghĩa địa này.
“Quỷ thị và mộ địa, đúng là xứng đôi.” Thẩm Lạc cười nhạt một tiếng, lấy mặt nạ quỷ mang lên mặt, hít sâu một hơi, bước vào Thanh Tùng Lâm.
Thanh Tùng Lâm diện tích không lớn, chỉ có bảy, tám mẫu đất, đa số địa phương đều bị mộ phần bao bọc, nên khi đi ở trong đó luôn cảm thấy nhiệt độ không khí thấp hơn bên ngoài mấy phần.
Ở đây lâu lâu lại vang lên tiếng kêu của mèo hoang, làm bầu không khí nơi đây trầm trọng thêm mấy phần.
Thẩm Lạc đối với việc này nhìn như không thấy, sử dụng Tà Nguyệt Bộ của bạch ngọc sachh, đi khắp một vòng, nhưng đáng tiếc không có bất kỳ tình huống kì lạ gì xuất hiện.
“Xem ra phải chờ tới giờ Tý, quỷ thị mới có thể xuất hiện.” Thẩm Lạc lẩm bẩm một tiếng, cũng không có đi ra nghĩa địa, tựa lưng vào một gốc Thanh Tùng ngồi xuống, lẳng lặng chờ đợi.
Sau khi hắn ngồi nửa canh giờ, bỗng nhiên sắc mặt thay đổi, không một tiếng động khom người đứng dậy, thân thể núp ở sau cây tùng nhìn ra bên ngoài khu rừng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng từ nơi đó truyền đến, một bóng người màu xám đang đi nhanh tới, vóc dáng khá cao, trên người khoác kiện trường bào màu xám, trùm kín cả đầu.
Toàn thân gã được bao phủ cực kỳ chặt chẽ, trên mặt còn mang một tấm mặt nạ.
Trong mắt Thẩm Lạc lóe lên một tia kinh ngạc, mặt nạ người kia đang mang, thình lình cũng là một tấm mặt nạ quỷ.
“Người nào đang lén lút ở kia!”
Chương 264: Kết Bạn
Bóng người áo bào tro đột nhiên dừng bước, cặp mắt dưới mặt nạ bắn ra hai đạo lãnh mang giống như lưỡi đao, nhìn lại phía Thẩm Lạc bên này, trầm giọng quát, lại là thanh âm nam tử khàn khàn.
Trong lòng Thẩm Lạc thất kinh, trước đó cẩn thận, trên thân hắn đã bôi lên dược thuỷ có thể tiêu trừ mùi, mà đã sớm nín thở, khoảng cách song phương lại xa mười mấy trượng.
Nhưng vẫn bị đối phương phát hiện.
Nếu hai người đổi chỗ, chỉ sợ hắn không thể phát hiện được đối phương.
“Lén lén lút lút thì khoan hãy nói, bất quá ta đã đến nơi này từ trước rồi.” Tâm niệm Thẩm Lạc chuyển động, thản nhiên đi ra, nói.
Đối phương mang theo mặt nạ quỷ, tám thành cũng là đi quỷ thị, sớm muộn cũng gặp nhau, thật không thể trốn trốn tránh tránh.
“Ngươi cũng đi quỷ thị?” Bóng người áo bào tro nhìn thấy Thẩm Lạc đeo mặt nạ, kinh ngạc hỏi.
“Đúng thế, nhìn dáng vẻ các hạ cũng giống như vậy.
Nếu mọi người cùng đồng hành, cũng không cần phải khiến cho bầu không khí khẩn trương như vậy.” Thẩm Lạc vừa cười vừa nói, lại ngồi xuống.
Bóng người áo bào tro chậm rãi gật đầu, ánh mắt không còn bén nhọn như trước, cất bước đi vào rừng tùng, giống Thẩm Lạc lúc trước cũng dò xét bốn phía.
“Xem ra người này cũng là tân thủ, lần đầu tiến vào quỷ thị.” Thẩm Lạc thấy cảnh này, thầm nghĩ trong lòng.
Bóng người áo bào tro tìm một vòng, cũng không thu hoạch được gì, nên không tiếp tục phí công nữa, cũng tìm một chỗ cách Thẩm Lạc hơn mười trượng ngồi xếp bằng xuống.
Hai người tĩnh tọa, thời gian từng giờ trôi qua, bóng đêm dần dần sâu hơn.
Chỉ là tại nơi dã ngoại hoang vu này, không có người báo giờ, cũng không có thanh âm gà gáy, rất khó biết được thời gian.
Thẩm Lạc rũ mắt xuống đột nhiên nâng lên, sau đó đứng lên.
Tính toán loại thời gian này, người khác có lẽ khó xử, nhưng hắn lại tuyệt không phí sức.
Từ nhỏ hắn đã đọc thuộc lòng y thuật, đã từng xem qua một đoạn y quyết tên là “Tý Ngọ Lưu Chú”, trong đó nói cơ thể con người có mười hai đầu kinh mạch, đối ứng mỗi ngày mười hai canh giờ.
Lúc thời gian khác nhau, khí huyết vận chuyện trong thập nhị kinh mạch sẽ có sự sai biệt rất nhỏ, tỉ như tại giờ Tý, khí huyết sẽ chảy vào Đảm kinh, mà tại giờ Sửu sẽ rót vào Can kinh.
Những năm này hắn không ngừng tìm tòi, đã nắm giữ triệt để Tý Ngọ Lưu Chú, căn cứ khí huyết vận hành nên tính ra thời gian.
Vừa rồi khí huyết bắt đầu tràn vào trong khiếu huyệt Đảm kinh, liền mang ý nghĩa, giờ Tý sẽ tới ngay.
Bóng người áo bào tro ở bên cũng chú ý tới cử động của Thẩm Lạc, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, cũng đứng lên.
Vào thời khắc này, trong không khí phụ cận đột nhiên hiện ra một cỗ mát lạnh làm cho người rùng mình.
Trên mặt nạ Thẩm Lạc đột nhiên trở nên lạnh buốt, một cỗ hắc khí nhàn nhạt từ phía trên tuôn ra, nhanh chóng bao phủ thân thể hắn, sau đó ép sát trên da dẻ của hắn.
Bề ngoài hắn nhanh chóng phát sinh biến hóa, mấy hơi thở sau đã biến thành một quỷ vật da đen tóc xù, khí tức tản ra lập tức trở nên âm lãnh, không khác chút nào những quỷ vật khác.
Người áo bào tro bên kia cũng giống như vậy, biến thành một quỷ vật toàn thân đỏ sậm.
Cả hai nhìn nhau, trong mắt đều hiện ra vẻ kinh ngạc.
Cùng lúc đó, hư không phụ cận đột nhiên tối sầm lại, vô số sương mù màu xám trống rỗng hiện lên, trong nháy mắt che khuất hết thảy chung quanh.
Trong lòng Thẩm Lạc run lên, lật tay lấy ra Quỷ Khiếu Hoàn.
Mà một tay kia loé lên hoàng ảnh, thêm ra hai tấm Tiểu Lôi Phù, vận sức chờ phát động.
Nhưng sương mù xám chỉ bao phủ hư không chung quanh, cũng không có dị dạng gì khác.
Vô số sương mù xám như nước chảy phun trào chỉ chốc lát, đột nhiên nhanh chóng phiêu tán ra, cảnh sắc chung quanh thình lình đại biến, không còn là khu rừng tùng kia nữa, biến thành một chỗ sa mạc hoang vu.
Khắp mặt đất đều là đá vụn màu đen, trừ trong khe hở tảng đá ngẫu nhiên sinh trưởng một ít rong rêu, rốt cuộc không nhìn thấy dấu hiệu sinh mệnh nào khác.
Mà trên sa mạc hoang vu này cũng nổi lơ lửng từng sợi sương mù màu xám, chỉ có thể nhìn xa hai ba mươi trượng, cách xa hơn thì bị sương mù màu xám bao phủ, không thấy gì cả.
“Nơi này chính là quỷ thị? Sao hoang vu như vậy chứ? Đừng nói phiên chợ, một quỷ ảnh tử cũng không có.” Thẩm Lạc thấy cảnh này, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Người áo bào tro kia đã đứng cách Thẩm Lạc không đến năm trượng, trong tay cũng nhiều ra một thanh Quỷ Đầu Đao màu xám, cũng một mặt kinh ngạc dò xét chung quanh.
Thẩm Lạc không lập tức đi lại, nhìn ra xa bốn phía, hơi trầm ngâm, sau đó cất bước đi tới hướng người áo bào tro.
Người kia nghe thanh âm, lập tức đề phòng nhìn tới, bộ dáng cẩn trọng dị thường.
Thẩm Lạc nhìn thấy bộ dạng gã, ngược lại yên tâm hơn một chút.
“Vị đạo hữu này, tại hạ cũng không có ý xấu, nơi này nhìn rất quái lạ, chúng ta từ cùng một nơi tiến đến, xem như nửa đồng hương, không bằng liên thủ hành động, thế nào? Xảy ra bất trắc cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.” Hắn không tiếp tục tới gần, tới hơn một trượng liền đứng lại, chắp tay nói.
Bóng người áo bào tro nhìn chung quanh đánh giá, trầm ngâm một lát, gật gật đầu: “Được.”
Trên mặt Thẩm Lạc lộ ra vẻ tươi cười, khoé miệng quỷ vật huyễn hóa ra cũng cười theo, vậy mà biểu lộ tương đồng với bản thể.
“Nếu đã kết bạn đồng hành, hay là báo một chút tính danh, cũng thuận tiện xưng hô.
Tại hạ Điền Thiết Sinh.” Hắn mượn một chút danh hào của sư huynh.
“Ta họ Hồng.” Người áo bào tro trầm mặc một chút mới mở miệng.
Trao đổi tính danh xong, bầu không khí giữa hai người hòa hoãn hơn không ít.
“Nguyên lai là Hồng đạo hữu, không biết trước kia đạo hữu đã tới quỷ thị chưa?” Thẩm Lạc hỏi.
“Chưa từng.” Người áo bào tro lắc đầu.
“Ta cũng vậy, tình huống trước mắt, hay là chúng ta dò xét xung quanh đi.” Dịch tại bạch ngọc sách.
Thẩm Lạc đề nghị.
“Ừm.” Đối phương ừ một tiếng, tích chữ như vàng.
Thẩm Lạc nhìn chung quanh, lựa chọn phương hướng đi tới, nhưng cảnh sắc bốn phương tám hướng chung quanh cơ hồ đều giống nhau, không có bất kỳ khác biệt gì, hắn nhất thời cũng không biết làm sao.
“Đi nơi này đi.” Người áo bào tro đột nhiên mở miệng, cất bước đi tới một hướng.
Thẩm Lạc nhớ lại đối phương trước đó tại Thanh Tùng Lâm đã phát hiện mình từ xa, hẳn là có bí thuật dò xét lợi hại gì đó, cũng không nói gì, cất bước đi theo.
Bất quá vì phòng ngừa lạc đường, đi mỗi một đoạn ngắn hắn liền lặng lẽ để lại ký hiệu trên mặt đất.
Hoang mạc màu đen nơi này có sương mù lượn lờ, khắp nơi yên tĩnh như chết, chỉ có tiếng bước chân hai người nhẹ nhàng quanh quẩn trong hư không.
Thẩm Lạc ngay từ đầu còn có thể bảo trì bình thản, nhưng thời gian trôi qua, tình huống chung quanh không có chút biến hoá nào, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.
Lại đi thêm một khoảng, chung quanh vẫn như thế, hắn có chút kìm nén không được, đang muốn mở miệng hỏi thăm người áo bào tro, bước chân đột nhiên dừng lại, nhìn tới phía trước.
Chỉ thấy trong sương mù nơi xa hiện ra một bóng mờ cao lớn, tựa hồ là một ngọn núi.
Thẩm Lạc nhắm mắt lại, rồi nhìn sang người áo bào tro bên cạnh, liền thấy thần sắc đối phương bình tĩnh, tựa hồ cũng không kinh ngạc.
Trong lòng của hắn không khỏi có chút hãi nhiên, thầm nghĩ hẳn là đối phương cách thật xa, đã thấy được sơn ảnh phía trước?
Trong lòng Thẩm Lạc hơi giật mình, trên mặt cũng không hiển lộ mảy may, đang muốn tăng tốc bước chân, đột nhiên quay đầu nhìn lại bên trái.
Một âm thanh dị hưởng phì phò từ nơi đó truyền đến, chợt cao chợt thấp, nghe không rõ là cái gì.
Chương 265: Đồng Tử Ngọc Quan
Người áo bào tro cũng nhìn lại nơi đó, hiển nhiên cũng nghe được thanh âm dị hưởng.
“Đi qua xem một chút?” Thẩm Lạc mở miệng đề nghị.
“Được.
Nơi này có chút quỷ dị, chúng ta còn phải ở chỗ này tìm kiếm quỷ thị, tốt nhất điều tra rõ nguyên nhân dị thanh kia.” Người áo bào tro suy nghĩ một chút, sau đó tán đồng nói.
Thế là hai người cầm vũ khí trong tay, đi đến hướng âm thanh truyền tới.
Đi một khoảng, một tảng đá màu đen cao khoảng một trượng xuất hiện ở phía trước, thanh âm bắt đầu từ phía sau tảng đá lớn truyền đến.
Người áo bào tro nhìn về phía Thẩm Lạc, đưa tay làm một động tác bọc tả hữu.
Thẩm Lạc hiểu ý, nắm Quỷ Khiếu Hoàn cẩn thận đi qua bên trái tảng đá lớn, người áo bào tro thì bọc qua bên phải, rất nhanh đi đến phía sau tảng đá.
Hai người đều ngẩn ở nơi đó, chỉ thấy một đứa bé trai nằm ở chỗ này, nhìn chỉ khoảng bốn năm tuổi, đầu tròn, mặt tròn, da đồi mồi, nhìn khoẻ mạnh kháu khỉnh, đáng yêu cực điểm, đang ngủ say, cái bụng phình lên trên, thanh âm phì phò kia chính là tiếng ngáy của nam hài.
Thẩm Lạc kinh ngạc, rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh, dò xét kỹ lại đứa bé trai này.
Trên đầu tiểu nam hài sạch sẽ, một sợi tóc cũng không có, chỗ mi tâm lại có một ấn ký hình giọt nước màu đỏ tươi, khuôn mặt nhỏ, dáng dấp đáng yêu đến cực điểm, nhìn không khác gì hài đồng bình thường.
Mà nam hài mặc một bộ đạo bào xám trắng, phía trên thêu một đồ án Thái Cực âm Dương Ngư, phía sau lưng còn đeo một cái bao vải màu xám, tròn trịa, không biết bên trong chứa cái gì.
Lông mày Thẩm Lạc rất nhanh nhíu lại, nơi đây hoang vu như vậy, không hề có dấu chân người, không hiểu tại sao lại xuất hiện một đứa bé, tuyệt không bình thường.
Cũng may trên thân nam hài này không có sóng pháp lực truyền ra, cũng làm cho hắn yên tâm hơn chút.
“Hồng đạo hữu, ngươi xem đứa bé này nên xử trí thế nào?” Thẩm Lạc nhìn về phía người áo bào tro, nhẹ giọng hỏi.
Nhưng không đợi người áo bào tro đáp lại, cái đầu tròn vo tiểu nam hài lúc lắc hai cái, há miệng ngáp lớn một cái rồi từ từ mở mắt ra.
Thẩm Lạc hơi biến sắc, lập tức lui về sau một bước, nắm Quỷ Khiếu Hoàn đưa tới trước người.
Người áo bào tro cũng lui về phía sau một bước, nắm chặt Quỷ Đầu Chiến Đao trong tay.
“Các ngươi là ai?”
Tiểu nam hài từ từ ngồi dậy, nhìn Thẩm Lạc và người áo bào tro, không có vẻ gì sợ sệt hay kinh ngạc, vuốt vuốt mắt hỏi, thanh âm mập mờ, tựa hồ còn chưa thanh tỉnh.
“Tiểu đồng tử, ngươi là ai? Tại sao lại ở chỗ này?” Thẩm Lạc nhìn người áo bào tro một cái, thấy gã không có ý lên tiếng, hơi trầm ngâm, sau đó hỏi.
“Ta là Ngọc Quan, các ngươi tới tham gia quỷ thị à?” Tiểu nam hài hỏi.
“Đúng vậy.
Chỉ là chúng ta lần đầu tiên tới quỷ thị này, còn chưa tìm ra ở nơi nào.
Ngọc Quan tiểu đồng ngươi có thể nói cho chúng ta biết quỷ thị ở đâu không?” Ánh mắt Thẩm Lạc sáng lên, hỏi.
“Các ngươi truyền tống tới đây, không có Dẫn Lộ Đăng Hồn dẫn đường cho các ngươi sao?” Tiểu nam hài gãi gãi cái ót, có chút kỳ quái hỏi.
“Dẫn Lộ Đăng Hồn? Không nhìn thấy.” Thẩm Lạc khẽ giật mình, cùng người áo xám nhìn thoáng qua nhau, lắc đầu nói.
“A, xem ra là những tuần tra binh kia lại lười biếng rồi.” Tiểu nam hài lầm bầm một câu.
“Bất quá các ngươi cũng không tìm nhầm nơi, quỷ thị ở trong sơn cốc phía trước, các ngươi. . .” Tiểu nam hài lập tức đưa tay chỉ về phía sơn ảnh sương mù phía trước, đang muốn nói gì, thanh âm đột nhiên im lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn biểu lộ vẻ ngưng kết.
Thẩm Lạc nhìn thấy thần sắc biến hoá của tiểu nam hài, lông mày cũng nhíu một cái.
“Các ngươi tới tham gia quỷ thị? Như vậy nói cách khác quỷ thị đã bắt đầu rồi? Hiện tại là giờ nào?” Tiểu nam hài đột nhiên thay đổi thần sắc, nhìn Thẩm Lạc hỏi.
“Giờ Tý một khắc.” Thẩm Lạc cảm ứng một chút khí huyết thể nội nó lưu động, nói.
“Ai nha! Ta lại ngủ lâu như vậy! Sư phụ chắc là sẽ rất tức giận, sẽ đánh Ngọc Quan, Ngọc Quan phải nhanh trở về!” Thân thể tiểu nam hài lăn lông lốc từ dưới đất bò dậy, chạy tới phía trước, tốc độ khá nhanh, thân ảnh nho nhỏ rất nhanh biến mất trong sương mù.
Thẩm Lạc và người áo xám sững sờ, không rõ xảy ra chuyện gì.
Bất quá từ trong miệng đứa bé biết chỗ quỷ thị, cũng coi là có thu hoạch.
Ngay lúc hai người chuẩn bị tiếp tục xuất phát, trong sương mù phía trước liền vang lên tiếng bước chân lịch bịch, một thân ảnh nho nhỏ chạy tới, lại là bé trai kia chạy trở về.
Nó chạy thẳng đến trước người Thẩm Lạc.
“Sư phụ dạy Ngọc Quan, được người trợ giúp phải hồi báo, vừa rồi cám ơn ngươi đánh thức ta, cái này cho ngươi.” Tiểu nam hài lấy từ trong ba lô sau lưng ra một vật giống như lệnh bài, nhét vào tay Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc chợt gặp việc này, ngơ ngác một chút.
Người áo xám bên cạnh nhìn qua, bất quá đứng ở góc gã, lại không thể nhìn thấy tiểu nam hài kín đáo đưa cho Thẩm Lạc đồ vật gì.
“Còn có, ta vừa mới nhìn một chút, ngươi muốn đạt mục đích đến quỷ thị, cần đi Vô Danh Dã Điếm quỷ thị một chuyến.” Tiểu nam hài lại nói nhanh một câu, sau đó lập tức quay người chạy về phía trước.
“Đi?” Thẩm Lạc lần nữa sửng sốt, đang muốn hỏi thì thân ảnh tiểu nam hài đã biến mất trong sương mù phía trước.
Hắn nhìn lệnh bài trong tay một chút, nhét vào trong ngực, cùng người áo bào tro nhìn thoáng qua nhau, sau đó tiếp tục đi tới.
Hai người rất nhanh tới chỗ bóng tối phía trước.
Đúng như Thẩm Lạc trước đó đã đoán, bóng tối kia là hai tòa sơn phong cao lớn, ở giữa có một cái sơn cốc, diện tích khá lớn, chừng hai ba mươi mẫu, bất quá bên trong nhìn cực kỳ hoang vu, một người ở cũng không có, chớ nói chi là quỷ thị.
“Hẳn là tiểu nam hài kia gạt chúng ta? Hay là bên này còn có sơn cốc khác?” Thẩm Lạc nhíu mày nói.
“Hẳn là nơi này không sai, chúng ta đi tới trước nhìn xem.” Người áo bào tro cũng đang quan sát tình huống trong sơn cốc, trong miệng nói.
Thẩm Lạc nghe vậy gật gật đầu, cùng người áo bào tro cất bước đi vào sơn cốc.
Kết quả là hai chân bọn hắn vừa bước vào, tình hình trong sơn cốc đột nhiên đại biến.
Hư không trên đỉnh đầu hai người trống rỗng hiện ra một tấm biển hơi mờ, lơ lửng giữa không trung, phía trên viết hai chữ to: “Quỷ thị”.
Trên không phía sau tấm biển của sơn cốc hiện ra một màn sáng màu xanh lục, bao trùm phía trên sơn cốc.
Vô số phù văn và hoa văn to to nhỏ nhỏ hiển hiện ở phía trên, hình thành các loại đồ án huyền diệu, đồng thời không ngừng chớp động.
Mà phía dưới màn sáng, một mảng lớn kiến trúc cung điện lầu các trống rỗng xuất hiện giữa sơn cốc.
Những kiến trúc này nhìn đa số đều là cửa hàng, so với các cửa hàng Kiến Nghiệp thành lớn hơn gấp mấy lần, mà đại môn và trên vách tường đều vẽ từng đạo đường vân, tản mát ra các loại quang mang.
Mặc dù lấy màu huyết hồng, u lục làm chủ đạo, nhìn vẫn rất âm u, ngẫu nhiên còn phát ra thanh âm quỷ khiếu, nhưng vẫn khó nén cảm giác tráng quan.
Rất nhiều thân ảnh ra ra vào vào những kiến trúc này, tất cả đều là quỷ vật, hình thái khác nhau, có thân cao tám thước, mặt xanh nanh vàng, nhìn dị thường hung ác.
Cũng có thân thể thấp bé, hình dáng như người lùn, có chút buồn cười, còn có Khô Lâu Quỷ, Kiền Thi Quỷ, U Hồn Quỷ, chỗ nào cũng có.
Những quỷ vật này mặc dù bề ngoài hung ác, ánh mắt lại lộ ra vẻ thanh minh, hoàn toàn khác biệt với những quỷ vật chỉ biết giết chóc mà Thẩm Lạc gặp lúc trước.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










