Đại Mộng Chủ
Tập 40 : Pháp Khí Cực Phẩm (c196-c200)
❮ sautiếp ❯Chương 196: Pháp Khí Cực Phẩm
Con lùn kia là Bích Lục Cáp Mô Tinh to cỡ con nghé, đỉnh đầu và làn da trên lưng bao phủ một tầng biểu bì màu trắng như khôi giáp, hai con mắt lồi ra xoay tít nhìn quanh, bên trong tràn đầy quang mang hung lệ.
Bên cạnh Cáp Mô Tinh là một con Hoàng Sắc Dương Đầu Quái nửa người nửa thú cao hơn một trượng.
Con quái nhân này đứng thẳng, cơ bắp nửa người trên căng phồng, hai chân vừa nhỏ vừa dài, đỉnh đầu mọc ra một đôi sừng dê màu xanh biếc, trong tay cầm một chiếc xoa trụ hai đầu là bạch cốt trắng như tuyết chống xuống đất.
Dương Đầu Quái giận dữ trừng mắt nhìn con Bích Lục Cáp Mô Tinh, hiển nhiên kẻ vừa nói chuyện chính là nó.
Ngoài hai con trước mặt thì đám Yêu thú kia dạng nào cũng có, hổ báo sói gấu đều đủ, đương nhiên yêu khí chúng tỏa ra không bằng hai yêu nhưng đều hổ mãnh sinh tinh, không một tên nào yếu.
“Ha ha, giết vài người thì sao? Đám nhân tộc này đều xảo quyệt như nhau, nếu không cho chúng đòn phủ đầu, sao chúng ngoan ngoãn nghe lời được.
Ta bảo này, trực tiếp tiến vào thôn bắt tên kia là được, sao phải phiền như thế.” Cáp Mô Tinh không để ý, trong mắt thoáng qua tia hung quang.
“Chuyện ở đây đại vương đã giao cho ta đến xử trí, nếu ngươi còn làm xằng bậy thì đừng trách ta báo cho ngài ấy.
Thủ đoạn của đại vương ngươi cũng biết đấy!” Dương Đầu Quái trầm giọng quát.
Cáp Mô Tinh nghe tới đó, sắc mặt cứng đờ, thân thể nằm sấp xuống, ngực đập thình thịch, không nói tiếp.
“Bảo chủ sự thôn các ngươi ra nói chuyện!” Dương Đầu Quái nhìn thấy bộ dạng này của Cáp Mô Tinh, nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt lia về phía một đám thanh tráng đứng trong thôn, lớn tiếng nói.
Thanh Ngưu bị Dương Đầu Quái nhìn chằm chằm, lòng tràn khí lạnh, có phần bối rối nhìn lại trong thôn.
Bên ngoài gây ra động tĩnh lớn như vậy, hầu hết thôn dân đã nghe được, không ít người đã tụ tập tới đầu thôn để xem đám yêu vật đáng sợ bên ngoài, trên mặt đều lộ vẻ hoảng sợ không dám tới gần, ngay cả việc cứu giúp những thanh tráng bị thương cũng không dám.
“Không ngờ Trường Thọ Thôn nho nhỏ của chúng ta lại dẫn hai vị yêu vương tới tề tụ, không biết chuyến này nhị vị có gì muốn làm?” Vào lúc này, một âm thanh già nua truyền đến, chính là Mã bà bà từ trong đám người phía xa đi ra.
Bên cạnh bà còn một người nữa cũng đi tới, chính là Anh Lạc.
Lúc này trên mặt Anh Lạc mơ hồ lộ ra một tầng huỳnh quang, khí tức quanh thân mạnh hơn gấp bội so với trước kia, rõ ràng đã đạt đến Tích Cốc kỳ.
Nhìn thấy thảm trạng đầu thôn, thân thể Mã bà bà cứng đờ, đôi mắt xinh đẹp gần như muốn phun ra lửa.
“Đây là do các ngươi làm à?” Anh Lạc nhìn Dương Đầu Quái và Cáp Mô Tinh, người nhảy một cái đã rơi xuống bãi đất đầu thôn.
Tay y chợt lóe lam quang, xuất hiện một bảo kiếm toàn thân ánh xanh dài khoảng hai thước.
Một luồng khí rét lạnh thấu xương phát ra từ bảo kiếm, phạm vi vài trượng chung quanh đều bị hàn khí bao phủ, lạnh lẽo khiến răng người ta phát run, mặt đất cũng hiện lên một tầng sương trắng.
Ngoài thôn Dương Đầu Quái và Cáp Mô Tinh cũng cảm thấy một tia hàn khí thấu xương, đều nhẹ ồ lên một tiếng, ánh mắt nhìn phía bảo kiếm lam sắc đều hiện lên vài phần ngưng trọng.
“Ha ha, hẳn thanh kiếm này là Pháp khí cực phẩm hả? Tiểu nha đầu ngươi tu vi quá thấp, vốn không phát huy được uy lực của nó, không bằng đưa cho Lục Cáp ta đi.” Cáp Mô Tinh Lục Cáp cười lạnh một tiếng, nói.
“Phát huy được uy lực của kiếm hay không đâu phải nói miệng là được, con cóc ngươi có thể tới thử xem?” Anh Lạc lành lạnh nói, bảo kiếm trong tay hiện lên một tầng lam quang như sương mù, tức thì hàn khí xung quanh tăng lên gấp bội.
“Vị bà bà này và cô nương này không cần tức giận, hôm nay chúng ta xuống núi không định gây hại với thôn, chỉ muốn tìm một người mà thôi.” Dương Đầu Quái tiến lên trước một bước, vẻ mặt ôn hoà nói.
“Các hạ muốn tìm người nào?” Mã bà bà từ tốn hỏi, cũng đưa mắt ra hiệu với Anh Lạc để nàng tạm thời đừng động thủ.
“Một thanh niên chừng hai mươi tuổi, diện mục thanh tú, ngũ quan đoan chính, tu vi mạnh hơn vị cô nương này không ít.
Là người trong thôn phải không?” Dương Đầu Quái chậm rãi nói.
“Thẩm đại ca! Ngươi tìm hắn làm gì?” Anh Lạc run người, trầm giọng hỏi.
“Tên này to gan lớn mật, tự tiện xông vào lãnh địa Tà Nguyệt Tam Tinh Động của đại vương chúng ta, đánh cắp bảo vật, ngươi nói xem vì sao chúng ta lại tìm hắn!” Trên mặt Dương Đầu Quái thu lại nụ cười, lạnh giọng nói.
“Tà Nguyệt Tam Tinh Động?” Anh Lạc cau mày, chưa từng nghe qua cái tên này.
Sắc mặt Mã bà bà bên cạnh cũng thay đổi theo, dường như nghĩ tới điều gì.
“Vốn người trong thôn các ngươi phạm phải tội lớn như thế, lẽ ra phải tàn sát hết người thôn ngươi để nguôi lửa giận của đại vương.
Nhưng đại vương chúng ta có lòng từ bi, quyết định không truy cứu đám người vô tội, chỉ cần các ngươi giao tên kia ra, chúng ta sẽ đi ngay.” Dương Đầu Quái tiếp tục nói.
Thôn dân phía xa nghe vậy, xao động một trận.
Sắc mặt Anh Lạc khẽ biến, rất nhanh bình tĩnh lại.
“Ngươi nghĩ ta sẽ tin lời nhảm nhí của ngươi?” Nàng cười lạnh lên tiếng, nắm chặt Thanh Phong Kiếm trong tay.
“Ha ha.
Tiểu cô nương, chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ rằng bằng một món Pháp khí cực phẩm có thể ngăn cản chúng ta? Nói thật cho ngươi biết, nếumuốn diệt sạch thôn các ngươi cũng không cần hai chúng ta động thủ, tùy tiện ba đến năm tên thủ hạ là đủ rồi.
Do đại vương niệm tình sâu xa với thôn các ngươi trước kia mới cho cơ hội này, đừng có nói mà không nghĩ, nếu không hôm nay sẽ san bằng Trường Thọ Thôn ngươi, chó gà không tha!” Mắt Lục Cáp bắn ra hàn quang, nói.
Lời vừa dứt, nhất thời một luồng uy áp mạnh hơn Anh Lạc phát ra, khiến Anh Lạc cách nó chỉ có mười trượng lập tức bị buộc lui về sau vài bước, đỉnh trán thấm ra một tầng mồ hôi dày.
Rồi nàng lập tức đưa ngực đón lấy, nắm chặt bảo kiếm lam sắc trong tay, đỡ uy áp tiến lên vài bước.
Nhưng cơ thể đám người canh giữ ở cửa Thanh Ngưu Thôn đã trầm xuống, dường như tứ chi chịu lực ép của nghìn cân, động một cái cũng khó khăn, hô hấp cũng đứt đoạn.
Có người thân thể hơi yếu không chịu nổi uy áp Cáp Mô Tinh, ánh mắt tiêu tán, tinh thần bắt đầu vỡ ra.
Khóe miệng Cáp Mô Tinh thoáng qua một tia tàn nhẫn, chẳng những không dừng việc phát tán uy áp, ngược lại càng tăng mạnh vài phần.
“Dừng tay!” Anh Lạc hét lớn một tiếng, thân hình chuẩn bị bay nhào qua.
“Lục Cáp!” Dương Đầu Quái đứng bên sắc mặt trầm xuống, quát mạnh một tiếng.
Trong mắt Cáp Mô Tinh hiện lên một tia không kiên nhẫn, nhưng vẫn từ từ thu hồi uy áp.
Lần này đám người Thanh Ngưu thở phào một hơi, há to miệng thở dốc.
Người bị thương tinh thần khi nãy hai mắt đảo một vòng, hôn mê bất tỉnh, cũng may tính mệnh không đáng ngại.
“Vừa nãy chỉ là cảnh cáo nhỏ, ta cho các ngươi thời gian một khắc cân nhắc, nếu không giao người thì không dễ vậy đâu.” Dương Đầu Quái thản nhiên nói, sau đó nó và Cáp Mô Tinh cùng bầy yêu phía sau lưng lui lại hai mươi trượng, cũng không có ý định rời khỏi thôn.
Yêu Tộc vừa lui, người Trường Thọ Thôn nhanh chóng cứu chữa những thôn nhân bị thương, sau đó ồn ào thảo luận chuyện Thẩm Lạc, có người đồng ý giao Thẩm Lạc ra, bảo trụ thôn làng, cũng có người phản đối, nhất thời không có kết luận.
“Mã bà bà, lần này đại nạn lâm đầu rồi! Ngài nói chúng ta nên làm thế nào cho phải đây?” Một người trung niên khuôn mặt ngâm đen hỏi.
agment–> tiểu tử ngươi! Phần thưởng lần này đều thuộc về ta!” Cự ưng màu xanh dừng trên không trung, nhìn chằm chằm Thẩm Lạc, hưng phấn cười to nói.
“Các hạ tìm ta?” Thẩm Lạc nghe ra vài phần ý vị bất thiện trong giọng nói của gã, thản nhiên hỏi.
“Tiểu tử Nhân tộc ngươi biết ta? Sao ta không nhớ từng gặp ngươi? Nếu đã biết rõ sự lợi hại của ta, vậy thì ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói đi!” Thương Ưng ngẩn ra, lập tức nhe răng cười một tiếng, thân hình cực lớn bay nhào xuống, ánh xanh lóa trên hai cánh, vỗ ào ào.
Chương 197: Bất Đồng Ý Kiến
Mã bà bà như không nghe thấy, chỉ cúi đầu ngẫm nghĩ gì đó.
Trung niên da đen thấy vậy, ánh mắt nhìn về phía Anh Lạc.
“Thẩm đại ca là người thôn ta, trước đó đã cứu thôn vài lần, sao chúng ta có thể vong ân phụ nghĩa! Huống chi lời nói của đám yêu vật này không thể tin!” Anh Lạc nghĩa chính từ nghiêm nói.
“Tuy Thẩm Lạc kia vài lần cứu thôn nhưng nếu không phải hắn lên núi nhiều lần, trêu chọc vị đại vương kia, sao thôn ta rơi vào cục diện này được!” Một phụ nhân trung niên mang theo con lập tức phản bác.
“Hứa đại nương nói không sai, mặc kệ trước kia hắn thế nào, giờ hắn trộm đồ của đại vương người ta, hậu quả phải do một mình hắn phụ trách!” Một thiếu phụ áo bào xám phụ họa theo.
“Tiểu tử kia vốn không rõ lai lịch, nói không chừng hắn tới vì kho báu của đại vương trên núi kia, vốn không có ý tốt với thôn ta! Nếu không sao hắn không ngoan ngoãn ở trong thôn lại suốt ngày lên núi?” Tiếp tục có người nói.
Nghe xong lời ba người, vốn những thôn dân không muốn giao Thẩm Lạc ra cũng do dự.
Anh Lạc thấy một đám thôn dân đều thảo luận, gần như trong lời nói đều quy toàn bộ trách nhiệm lên người Thẩm Lạc, tú mi nhăn lại.
“Các ngươi nói bậy! Từ lúc thần tiên ca ca tới thôn, hắn chưa gây ra chuyện gì nguy hại đến thôn làng.
Chẳng phải hắn lên núi là vì thôn à, sao ngươi vì mạng sống lại muốn giao hắn cho đám yêu thú này!” Một âm thanh trẻ thơ vang lên, chính là Trần Quan Bảo đứng dậy, chỉ vào ba người phụ nhân trung niên, lòng đầy căm phẫn.
“Một thằng bé như ngươi biết gì, chẳng lẽ chúng ta nên vì một ngoại nhân mà đổi tính mạng toàn thôn à!” Phụ nhân trung niên hừ một tiếng nói.
“Đúng vậy đó, Trần Quan Bảo, rõ ràng chúng ta nghĩ vì cả thôn đấy!”
“Nếu hắn thật tình vì thôn làng thì nên tự đứng ra, người nào làm người nấy chịu.” Các thôn dân còn lại nhao nhao nói.
“Tuy ta còn nhỏ, nhưng cũng hiểu được làm người có ơn phải báo, không giống ai kia chỉ biết lấy oán trả ơn!” Trần Quan Bảo tuy có năm tuổi nhưng miệng lưỡi bén nhọn, hai câu đã nói phụ nhân trung niên đỏ bừng cả mặt, đang muốn cãi lại.
“Đủ rồi, đừng cãi nữa!” Lúc này Mã bà bà đã hồi thần, khẽ quát một tiếng.
Mã bà bà có uy vọng cao trong thôn, tức thì thôn dân im bặt không nói.
Vào thời khắc này, một bóng người vội vã chạy ra từ trong thôn, chính là một thiếu niên mười mấy tuổi, không kịp thở đã dừng trước người Mã bà bà, dáng vẻ thở không ra hơi.
“Hổ Tử, sao rồi?” Mã bà bà mở miệng hỏi.
“Bà bà, ta đi tới chỗ Thẩm tiên sư thì không thấy hắn, trong viện kia không có ai.” Hổ Tử dừng một chút thở lấy hơi rồi tiến đến bên tai Mã bà bà, dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được nói.
Ánh mắt Mã bà bà trầm xuống, im lặng một thoáng rồi gật đầu, không nói gì thêm.
“Thời gian đã đến, các ngươi đã quyết định được chưa?” Dương Đầu Quái lớn tiếng hỏi.
“Nhị vị có thể thư thả thêm chút thời gian không?” Mã bà bà khẽ thở dài, mở miệng hỏi.
“Thời gian lâu như vậy, các ngươi còn chưa cân nhắc xong?” Dương Đầu Quái cau mày nói.
“Không hẳn như vậy, chỉ là. . .” Trên mặt Mã bà bà lộ vẻ chần chờ.
“Hừ, có chuyện gì, nói thẳng ra xem nào!” Trong mắt Cáp Mô Tinh hiện lên một tia không kiên nhẫn, hừ lạnh nói.
“Ta vừa mới phái người đi xem, chẳng biết từ khi nào Thẩm Lạc đã không còn trong thôn rồi.” Mã bà bà nói.
Lời vừa nói ra, sắc mặt mọi người trong thôn đều thay đổi, ồn ào một trận.
“Ta đã bảo tiểu tử kia không phải thứ tốt đẹp mà, vừa thấy tình huống bất ổn đã lẻn đi trước!”
“Còn bảo vì thôn, ta thấy hắn vì chính mình đó!”
“Lần này thì phiền rồi! Mã bà bà nhanh chóng nói với đám yêu vương này đi, tiểu tử kia trộm đồ, đâu phải chuyện của chúng ta!”
“Đúng vậy, oan có đầu nợ có chủ, chuyện không liên quan đến chúng ta!”
Lúc này sắc mặt Anh Lạc cũng xanh mét, nắm chặt bảo kiếm trong tay không nói gì.
Trần Quan Bảo cũng kéo căng gương mặt nhỏ, tuy rất muốn mở miệng tranh luận, nhưng lại không biết nói gì cho phải.
“Ha ha, lão thái bà, muốn dùng kế kéo dài cũng nên nghĩ ra một chủ ý cao minh chứ, cái cớ vụng về thế này, ngươi nghĩ chúng ta có tin không?” Cáp Mô Tinh cười ha hả.
“Kiên nhẫn của chúng ta có hạn! Hôm nay chúng ta sống phải thấy người, chết phải thấy xác, nếu không đành bắt người cả thôn các ngươi hỏi rồi.” Sắc mặt Dương Đầu Quái cũng trầm xuống, từ tốn nói.
“Nói nhảm với chúng làm gì, nếu chúng không giao người thì chúng ta tự vào tìm! Chúng bay đâu, đi với Cáp gia các ngươi vào thôn!” Cáp Mô Tinh không kiên nhẫn hừ lạnh một tiếng, giơ vuốt vung về trước.
“Được!”
Bầy yêu sau lưng nó lập tức reo hò, đầy vẻ khát máu khua binh khí trong tay xông vào thôn làng, nhìn chỗ nào là tìm người, đây rõ ràng là đồ thôn.
“Dừng tay!”
Anh Lạc hét lớn một tiếng, lật tay lấy ra một vật, đó là một khối ngọc phù màu trắng, bên trên khắc một đồ án tiểu kiếm, vỗ một cái vào người.
Đột nhiên trên mặt nàng hiện lên tầng huyết hồng, trên da hiện lên từng đạo hoa văn bạch sắc quỷ dị, khí tức cả người xao động, đề thăng cực nhanh, đảo mắt đã đột phá đến cảnh giới Tích Cốc hậu kỳ, phát ra một luồng kiếm ý lăng lệ.
Bảo kiếm lam sắc trong tay Anh Lạc bỗng sáng rực, một đạo kiếm khí lam sắc dài hơn một trượng hiện ra, liên tục thu vào tỏa ra, rung động cực lớn.
Hàn khí rét lạnh thấu xương, rồi lại nhạt đi.
Cánh tay nàng vung lên, bảo kiếm lam sắc quét ngang mà ra, kiếm khí lam cực dài bổ trúng ba con yêu thú xông lên đầu tiên.
Ba yêu vội khua binh khí trong tay, hoặc dùng móng vuốt chính mình ngăn cản, nhưng vừa tiếp xúc với kiếm khí, cả người ba yêu “Răng rắc” một tiếng, trực tiếp đông lạnh thành tượng băng, khí tức tan biến.
Anh Lạc nhảy người lên, bảo kiếm lam sắc trong tay tiếp tục vung theo, nhất thời lại có năm sáu yêu thú không chống lại được bị đóng băng.
Đám yêu thú khác thấy cảnh này không khỏi lộ vẻ sợ hãi, nhất loạt dừng bước, không dám tiếp tục tiến lên bước nào.
“Tuy Trường Thọ Thôn ta nhỏ yếu nhưng lúc gặp uy hiếp đến sinh tử tồn vong, cũng phải cho kẻ xâm phạm trả giá lớn.” Mã bà bà bình tĩnh mở miệng.
Dương Đầu Quái nhìn bảo kiếm lam sắc trong tay Anh Lạc, ánh mắt chớp động không thôi.
Nhưng Cáp Mô Tinh cũng không cố kỵ, ngược lại hưng phấn bay nhào tới, miệng lớn mở ra, phun ra một đống quang đạn lam sắc to khoảng cối xay, bên trên quấn từng vòng thủy quang lam sắc, cộng với tiếng chớp động như tiếng sấm rền ầm ầm, đánh về phía Anh Lạc.
Anh Lạc ngưng mắt, lam quang trên bảo kiếm trong tay tăng mạnh, biến ảo thành một kiếm quang cực lớn, lăng không chém về phía quang đạn.
Trong nháy mắt hai bên tiếp xúc, đột nhiên quang đạn lam sắc nổ tung, không ngờ lại hóa thành mấy chục quang cầu lam sắc to chừng quả đấm, hơn nữa chia ra, đánh về phía thôn dân.
Khuôn mặt Anh Lạc biến đổi, bảo kiếm rời tay, bay vụt lên không trung dùng chuôi kiếm làm trung tâm xoay tròn, hóa thành một quang bàn lam sắc cực lớn, ngăn lại hơn nửa quang cầu lam sắc, xoắn nát đống kia.
Nhưng quang cầu lam sắc quá nhiều, có một số vẫn vượt qua quang bàn, đánh vào trong đám người, ầm ầm nổ tung.
Từng trận lam quang nổ tung trong đám người, lập tức có bảy tám người bị ảnh hưởng, trong đó có ba người trực tiếp liệt thể mà chết, số còn lại toàn bộ đều bị thương.
“Ha ha, tuy kiếm của ngươi lợi hại nhưng có thể đỡ được ta sao!” Cáp Mô Tinh nhìn thấy máu tươi, trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn khác thường.
Nó há to miệng, lam quang bên miệng chớp động, lại thêm một đoàn quang đạn lam sắc bắn ra.
Chương 198: Lai Lịch
Mặt Anh Lạc như phủ băng, hai tay bấm niệm pháp quyết như bánh xe, bảo kiếm màu lam ngưng tụ hiện ra, nhắm ngay quang đạn màu lam.
Trên thân kiếm, lam quang chớp động kịch liệt, phát ra một tiếng kiếm rít lăng lệ.
Một đạo kiếm khí hàn băng thô to gấp mười lần lúc trước điện xạ ra, trong nháy mắt vượt qua bảy tám trượng, đâm vào trong quang đạn màu lam còn chưa vỡ vụn.
“Răng rắc” một tiếng, quang đạn màu lam lập tức bị đông cứng, hóa thành một băng cầu cực đại, rơi trên mặt đất.
Chỉ là sau một kích này, sắc mặt Anh Lạc tái nhợt, thân thể cũng có chút lung lay.
Cáp Mô Tinh thấy bảo kiếm kia bỗng nhiên phát uy, vốn có chút kiêng kị, nhưng nhìn thấy tình hình Anh Lạc như vậy, vội nhe răng cười, há miệng phun một cái, lại một đoàn quang đạn màu lam bắn ra, lần này bay thẳng đến Anh Lạc.
Anh Lạc vận khởi pháp lực, hai tay bấm niệm pháp quyết thôi động bảo kiếm trước người, thân kiếm sáng lên lam quang, đang muốn bay vụt tới đối địch.
Nhưng ngay lúc này, bạch quang trên người nàng đột nhiên nổi lên sóng gió, thân thể cũng theo đó run rẩy, té ngã trên đất.
Lam quang trên thân kiếm lóe lên tiêu tán, “Loảng xoảng” một tiếng rơi trên mặt đất.
“Anh tiên sư!”
Đám người trong thôn kinh hãi, mấy người liều mạng bay nhào ra, người đi đầu chính là Thanh Ngưu.
Đáng tiếc bọn họ cách Anh Lạc một khoảng, căn bản không tới kịp, mắt thấy nàng sẽ bị quang đạn màu lam đánh trúng.
Vào thời khắc này, một đạo bóng trắng trống rỗng xuất hiện trước người Anh Lạc, đánh vào trên quang đạn màu lam, “Ầm ầm” một tiếng.
Quang đạn màu lam bị đánh bay ra ngoài, lấy tốc độ nhanh gấp bội lúc đến, đánh về phía Cáp Mô Tinh, phát ra thanh âm gào thét doạ người.
Cáp Mô Tinh giật nảy cả mình, hai cái chân sau tráng kiện bỗng nhiên đạp xuống mặt đất, trong nháy mắt bay tán loạn sang bên cạnh mấy trượng, hiểm hiểm tránh thoát quang đạn màu lam tập kích.
“Tên nào giở trò!” Cáp Mô Tinh tránh thoát một kiếp, giận không kềm chế được quát.
Trước người Anh Lạc loé lên bóng trắng, một con cự hổ màu trắng trống rỗng xuất hiện, một thân lông tóc tuyết trắng sáng tỏ, như vải sa tanh, ở trong xen lẫn từng vết vằn màu đen, chính là Phệ Thiên Hổ.
Ánh mắt nó u lãnh nhìn sang.
Một cỗ khí tức khổng lồ từ trên thân nó bộc phát ra, so với năm đó giao thủ với Thẩm Lạc cường đại hơn nhiều, tựa hồ đã đột phá một cảnh giới mới.
“Đại vương!” Thần sắc Cáp Mô Tinh đại biến, vội vàng phủ phục trên mặt đất.
“Đại vương!” Dương Đầu Quái, còn có Yêu tộc khác cũng vội vàng quỳ gối.
Thần sắc Anh Lạc và các thôn dân cũng biến đổi, không dám thở mạnh, nguyên bản đầu thôn loạn xạ, lập tức trở nên an tĩnh, tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.
“Lục Cáp, trước khi phái các ngươi xuống núi bản vương đã nói gì, chẳng lẽ các ngươi xem lời nói của ta như gió thoảng bên tai?” Phệ Thiên Hổ nhìn lại chung quanh, nhìn thấy những thôn dân kia tàn chi máu tươi, ánh mắt lạnh lẽo, chậm rãi nói.
“Thuộc hạ không dám, chỉ là những thôn dân này bao che tặc tử kia, thuộc hạ hoàn toàn bất đắc dĩ, mới giết mấy người để cảnh cáo.” Cáp Mô Tinh kiên trì nói.
“Cảnh cáo? Cảnh cáo bản vương sao? Nói rõ ngươi có thể tùy ý chống lại ý chỉ bản vương?” Phệ Thiên Hổ giận quá hoá cười, cất bước đi đến Cáp Mô Tinh.
“Thuộc hạ biết sai, thuộc hạ biết sai. . .
Thuộc hạ nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, xin đại vương cho ta một cơ hội!” Trán Cáp Mô Tinh như rót một chậu tuyết thủy, trong lòng còn ôm một tia may mắn, trong nháy mắt tỉnh táo lại, vội vàng dập đầu cầu xin tha thứ.
“Bản vương cho ngươi cơ hội, còn chưa đủ nhiều sao?” Phệ Thiên Hổ lạnh giọng nói, lời còn chưa dứt, thân ảnh đã nhoáng một cái biến mất.
Sau một khắc, một cái vuốt hổ màu trắng trống rỗng xuất hiện vỗ lên đỉnh đầu Cáp Mô Tinh.
Cáp Mô Tinh vốn phủ phục đầu bỗng nhiên ngước lên, khuôn mặt vốn sợ hãi đã một mảnh dữ tợn, há miệng phun một cái.
Một đoàn lam quang bắn ra, trong đó thình lình bao lấy một viên tinh cầu màu lam, chính là yêu đan trong cơ thể nó.
Tinh cầu màu lam bao lấy từng đạo thủy quang chói mắt, so với quang đạn trước đó loá mắt gấp mấy lần, phát ra tiếng oanh minh sóng cả doạ người, đánh vào vuốt hổ giữa không trung, phát ra một tiếng ầm vang.
Một kích của Cáp Mô Tinh ngưng tụ yêu đan cũng không làm dao động vuốt hổ màu trắng mảy may, thậm chí ngay cả trì hoãn một chút cũng không làm được.
Trên vuốt hổ màu trắng loé lên điện quang, đánh viên yêu đan màu lam kia bắn ra, sau đó đập vào đầu Cáp Mô Tinh.
“Phốc” một tiếng.
Giáp xác trên đầu Cáp Mô Tinh theo âm thanh vỡ nát, đầu của nó như dưa hấu vỡ ra, máu tươi óc trắng bắn ra bốn phía, thân thể tàn phế run rẩy mấy lần, triệt để bất động.
Dương Đầu Quái thấy tu vi Cáp Mô Tinh không kém mình bao nhiêu, trong khoảnh khắc bị diệt sát ngay tại chỗ, trong lòng run lên, vốn đang cúi thấp đầu, càng thấp xuống thêm mấy phần.
Đám người trong thôn thấy cảnh này, nhao nhao hít vào một ngụm khí lạnh, trong ánh mắt nhìn về phía Phệ Thiên Hổ tràn đầy sợ hãi, câm như hến.
Phệ Thiên Hổ cũng không nhìn thi thể Cáp Mô Tinh một cái, chậm rãi quay đầu, nhìn lại phía thôn xóm.
Lúc này Anh Lạc khiếp sợ từ trong cảnh Cáp Mô Tinh bị giết lấy lại tinh thần.
Nàng mặc dù không rõ Cáp Mô Tinh này có tu vi cụ thể gì, nhưng vừa rồi một phen giao thủ có thể phán đoán, tu vi đối phương tối thiểu đã là Ngưng Thần sơ kỳ.
Phệ Thiên Hổ trước mắt này lần đầu gặp đã làm cho Thẩm Lạc không có sức chống đỡ, bây giờ lại hời hợt chém giết một đầu Yêu thú Ngưng Thần kỳ, đủ để thấy thực lực nó rất khủng bố.
Nàng hít sâu một hơi, nắm bảo kiếm màu lam miễn cưỡng đứng lên, bên ngoài thân loé lên quang mang, trên bảo kiếm lần nữa nổi lên kiếm quang màu lam.
“Tiểu nha đầu, ngươi dù dùng Linh Kiếm Phù cưỡng ép gia tăng tu vi, căn bản không phát huy ra uy lực Thanh Phong Kiếm này.
Huống chi Linh Kiếm Phù phản phệ mạnh mẽ không thể chống đỡ, ngươi có thể ráng chống đỡ đến bây giờ đã là đáng quý, nếu còn tiếp tục, kinh mạch toàn thân sẽ triệt để hỏng mất.” Phệ Thiên Hổ đánh giá Anh Lạc và bảo kiếm màu lam kia một chút, nhàn nhạt mở miệng nói.
“Ngươi nhận ra kiếm này?” Động tác Anh Lạc cứng đờ.
“Ngươi. . .
Ngươi là con linh sủng Lôi Miêu của Bạch Mi tiền bối, mất tích sau khi ngài ấy tọa hóa!” Mã bà bà quan sát tỉ mỉ Phệ Thiên Hổ, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, thất thanh hỏi.
“Xem ở chút nguồn gốc lúc trước, giao ra tiểu tử họ Thẩm kia, bản vương có thể bỏ qua chuyện cũ, ngày sau sẽ còn ước thúc bầy yêu trên Phương Thốn sơn, không tập kích thôn nữa.
Nếu không cũng đừng trách bản vương không khách khí!” Phệ Thiên Hổ từ chối cho ý kiến, hờ hững nói.
“Ta vừa rồi đã nói, cũng không phải là chúng ta không muốn giao người, chỉ là Thẩm Lạc kia bây giờ không ở trong thôn, chúng ta muốn giao cũng không giao ra được.” Mã bà bà lắc đầu nói.
“Bây giờ tứ phía bị phong, tiểu tử kia trừ Trường Thọ thôn các ngươi ra còn có thể đi đâu? Các ngươi đã không muốn giao hắn ra, vậy thì chờ chôn cùng một chỗ với hắn đi! Dương Đầu Quái, đi vào thôn tìm cho ta, nếu có người dám can đảm ngăn trở, giết không tha!” Phệ Thiên Hổ nghe vậy giận dữ, không chậm trễ chút nào hạ lệnh.
“Vâng!” Dương Đầu Quái đứng dậy đáp ứng một tiếng, mang theo bầy yêu thủ hạ, phóng vào trong thôn.
Anh Lạc biến sắc, bấm niệm pháp quyết thúc giục Thanh Phong Kiếm, lam quang trên thân kiếm vừa mới sáng lên một chút, bạch quang trên người nàng lại nổi lên sóng gió, so với trước đó càng thêm cường liệt.
“Oa” một tiếng, nàng phun ra một ngụm máu tươi, lam quang trên bảo kiếm lần nữa tiêu tán vô tung, một tay chống kiếm, thân thể nửa quỳ trên mặt đất.
Chương 199: Nhục Thân Cường Hoành
Dương Đầu Quái lườm Anh Lạc một cái, trên mặt hơi lộ ra nụ cười lạnh, dưới chân vận lực, thân thể bắn ra, vượt qua đám người đầu thôn, đi vào phía trong thôn.
Yêu tộc khác thấy vậy, thả người nhảy vào trong thôn, theo sát sau lưng Dương Đầu Quái.
Nhưng vào lúc này, một bóng người từ trong thôn vọt bắn ra như bay, vừa lúc đánh tới Dương Đầu Quái.
Chính là Thẩm Lạc mới vừa từ Phương Thốn sơn chạy tới.
“Người nào, dám can đảm cản trở Dương gia làm việc, muốn chết!”
Dương Đầu Quái gầm thét một tiếng, không nói hai lời một tay nhấc lên, cốt xoa trong tay “Phốc” một tiếng dâng lên một ngọn lửa màu trắng, hóa thành một đạo bạch quang đâm thẳng tới Thẩm Lạc đối diện.
Thẩm Lạc không tránh, thầm vận Hoàng Đình Kinh, trên cánh tay trái nổi lên một tầng kim quang đánh tới.
Cánh tay và cốt xoa va chạm giữa không trung, phát ra một tiếng vang nhỏ.
Dương Đầu Quái cảm thấy một cỗ lực lượng vô cùng cường đại từ trên cốt xoa truyền đến, cổ tay tê rần.
Cốt xoa phảng phất một cái bấc đèn, nhẹ nhàng lệch sang bên cạnh.
Thân thể gã cũng đại chấn, lệch sang một bên, căn bản không khống chế nổi.
Khí thế Thẩm Lạc lao tới trước không ngừng, cánh tay phải cũng nổi lên một tầng kim quang, phảng phất một thanh đại đao màu vàng.
Trong nháy mắt lúc cả hai thân hình giao thoa, nhanh chóng quét ngang ra, chém về phía cổ Dương Đầu Quái.
Dương Đầu Quái hoảng hốt, nhưng thân hình bất ổn, tránh đã không kịp, cốt xoa bị đẩy ra đã không kịp thu hồi, chỉ miễn cưỡng nâng lên một cánh tay, ngăn trước người.
Cả hai thân hình lúc giao thoa qua nhau, “Phốc phốc” một tiếng vang nhỏ truyền ra, huyết quang chợt hiện!
Cánh tay Dương Đầu Quái bị cắt ra, vết cắt vuông vức, như bị lưỡi đao vô cùng sắc bén chặt đứt, cùng đứt cánh tay còn có cổ của gã.
Một dòng suối máu cuồng phún ra, đầu dê to lớn lăng không bay ra ngoài, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi không hiểu, nhưng rất nhanh liền triệt để u ám.
Giao thủ này nhanh như thiểm điện, nhìn từ đằng xa chỉ là kim quang lấp lóe hai cái liền triệt để kết thúc. “Ầm ầm” hai tiếng, đầu lâu và thân thể Ngưng Hồn kỳ đại yêu Dương Đầu Quái rơi xuống đất, phơi thây tại chỗ.
Những bầy yêu theo Dương Đầu Quái giết vào trong thôn kinh hãi, nhao nhao ngẩn người tại chỗ, nhất thời chưa kịp tỉnh táo lại.
Thân ảnh Thẩm Lạc rơi trên mặt đất, lập tức bắn tới, lóe lên đi tới trước một đầu lang thú gần nhất, không chậm trễ chút nào một quyền đánh ra.
“Ầm” một tiếng, lang thú này mặc dù đầu lâu cứng rắn không gì sánh được, nhưng dưới cự lực, bị nện cho nhão nhoẹt, chất nhầy đỏ trắng chảy đầy đất.
Thẩm Lạc không lưu thủ chút nào, thân ảnh chớp động, hai nắm đấm như gió bão mưa rào đánh ra, mỗi một cái đều đánh vào chỗ yếu hại của Yêu thú.
Trong chớp mắt, đã có bảy, tám con Yêu thú đột tử tại chỗ.
Lúc này bầy yêu còn lại mới kịp phản ứng, nhao nhao hoảng sợ la lên quay người nhanh chóng chạy ra ngoài thôn.
“Là Thẩm tiên sư. . .
Hắn trở về!”
“Được cứu rồi!”
Đám người đầu thôn giờ phút này mới hồi phục lại tinh thần, có người lập tức hô to một tiếng, cũng có đầy người kinh ngạc.
“Thẩm đại ca. . .” Anh Lạc thấp giọng nỉ non một tiếng, thân thể run lên, té xỉu trên đất, được Thanh Ngưu đỡ lấy.
Mã bà bà nhìn nam tử thanh tú thực lực siêu nhiên trước mắt, trong mắt vốn không hề bận tâm chớp động mấy lần, không nói gì cả.
“Tốt, tốt! Tiểu tử ngươi đã đi ra, ngược lại bớt đi bản vương một phen công phu.” Phệ Thiên Hổ thấy Dương Đầu Quái vừa đối mặt đã bị giết chết, khóe mắt khẽ nhăn một cái, nhàn nhạt mở miệng nói.
“Không sai, ta đây.
Phệ Thiên Hổ, ngươi tìm ta có chuyện gì, nói đi.” Hai tay Thẩm Lạc chống nạnh, tùy tiện nói ra.
“Tiểu tử ngươi đừng giả hồ đồ cho rằng bản vương không biết! Giao đồ vật không thuộc về ngươi ra, bản vương sẽ để ngươi chết thống khoái.” Thanh âm Phệ Thiên Hổ trầm trầm.
“Muốn đồ vật, vậy dựa vào bản sự tới lấy! Vừa vặn, chuyện trước đây ở trên núi truy sát ta, ta cũng phải tính toán tốt với ngươi!” Thẩm Lạc cười lạnh, nói.
“Rống!”
Phệ Thiên Hổ giận dữ, phát ra một tiếng hổ khiếu rung trời, bên ngoài thân loé lên điện quang, toàn thân lập tức có từng đạo hồ quang điện chói mắt bao phủ.
Một tiếng sét đùng đoàng vang lên, thân ảnh nó trong một mảnh lôi quang biến mất không thấy gì nữa.
Sau một khắc trống rỗng xuất hiện trên đỉnh đầu Thẩm Lạc, một cái vuốt hổ màu trắng vồ mạnh xuống, giống như đúc cảnh trước đó đánh giết Cáp Mô Tinh.
Thẩm Lạc kinh hãi với Phệ Thiên Hổ đột nhiên xuất hiện ở trên đỉnh đầu, nhưng phản ứng cũng không chậm.
Toàn thân hắn đại phóng kim quang, không yếu thế chút nào một quyền đảo lên, chung quanh nắm đấm hội tụ kim quang, ẩn ẩn hình thành một hư ảnh chân voi, va chạm cùng vuốt hổ màu trắng.
Thanh âm to lớn trầm đục từ quyền trảo giao kích bắn ra, mặt đất trong nháy mắt rạn nứt, từng kẽ đất thô to nổi lên, đồng thời nhanh chóng lan tràn ra chung quanh như mạng nhện.
Khí lãng cuồng bạo quét ra, như thổi lên một trận gió lốc, mảng lớn khói bụi cuồng vũ, tầm mắt trong phạm vi hơn mười trượng trở nên mơ hồ không rõ.
“Chỉ là Nhân tộc, dám dùng thân thể đối cứng với bản vương!”
Những yêu vật nơi cửa thôn vừa mới nhìn thấy Thẩm Lạc nhẹ nhàng đánh giết Dương Đầu Quái, cảm thấy sợ hãi hắn cực kỳ.
Nhưng mắt thấy cảnh này, đều nhẹ nhàng thở ra, đồng thời mặt lộ vẻ trào phúng.
Thôn nhân nơi xa nhìn thấy cảnh này, trên mặt cũng lộ ra vẻ lo âu.
Tu sĩ Nhân tộc am hiểu các lĩnh vực như thuật pháp, bí thuật cùng ngoại lực pháp bảo, nhưng nói về nhục thân, Yêu tộc Tiên Thiên vượt xa Nhân tộc quá nhiều.
Mà trong tu luyện Hậu Thiên, Yêu tộc cũng lấy yêu lực rèn luyện thân thể, khiến cho chúng càng thêm cường đại, thậm chí có thể đối cứng pháp khí, pháp bảo.
Nhục thân yếu đuối Nhân tộc căn bản không thể so sánh với Yêu tộc.
Khói bụi khí lưu phun trào rất nhanh bình ổn lại, lộ ra tình cảnh trong đó.
Cặp mắt yêu vật nơi xa trợn lên, giống như gặp quỷ.
Mặt mũi mấy người Mã bà bà cũng tràn đầy thần sắc khó tin.
Chỉ thấy Thẩm Lạc đứng trên mặt đất rạn nứt, một tay nắm chống đỡ vuốt hổ Phệ Thiên Hổ, mặc cho Phệ Thiên Hổ ra sức ép xuống thế nào, từ đầu đến cuối đều như chuồn chuồn lay trụ, rung chuyển không được Thẩm Lạc mảy may.
Hai đầu lông mày Phệ Thiên Hổ cũng tràn đầy chấn kinh và khó tin.
“Đây chính là toàn lực của ngươi? Thật đúng là khiến người ta thất vọng.” Thẩm Lạc ngẩng đầu nhìn Phệ Thiên Hổ, thất vọng thở dài.
Vừa dứt lời, cánh tay hắn chấn động, trên cánh tay đột nhiên sáng lên kim quang, một cỗ cự lực bài sơn đảo hải tuôn trào ra.
Vuốt Phệ Thiên Hổ răng rắc một tiếng, thình lình bị đánh gãy, lấy một góc độ quỷ dị uốn lượn ở nơi đó, thân thể cao lớn tức thì bị đánh bay ra sau.
Nhưng sát na nó bị đánh bay, bên ngoài thân toả sáng hào quang hồ quang điện, trong nháy mắt ngưng tụ thành hơn mười đạo điện xà to cỡ miệng chén, giống như Giao Long xuất động bắn ra, trong nháy mắt vượt qua mấy trượng, hung hăng đánh trên người Thẩm Lạc.
Khoảng cách gần như thế, lấy năng lực Thẩm Lạc cũng không kịp trốn tránh, chỉ có thể toàn lực vận chuyển Hoàng Đình Kinh hộ thể.
Bên ngoài thân lập tức nổi lên một tầng kim quang như kim loại, trên tóc cũng tản mát ra từng tia từng tia kim quang, giống như biến thành tơ vàng.
Ầm ầm!
Mấy đám lôi quang chói mắt che mất thân ảnh Thẩm Lạc, phát ra liên tiếp tiếng vang kinh lôi.
H ồ quang điện lan tràn đảo qua mặt đất phụ cận, đào ra từng rãnh sâu.
Bên ngoài thân Phệ Thiên Hổ chớp động lôi quang, thân thể lộn ngược ra sau, rơi vào trên mặt đất, khẩn trương nhìn về phía trước.
Lôi quang chói mắt rất nhanh phiêu tán, hiển lộ ra thân ảnh Thẩm Lạc, quần áo nửa người phía trên vỡ vụn, nhưng thân thể hoàn hảo không chút tổn hại, da cũng không trầy xước chút nào.
“Hoàng Đình Kinh quả nhiên huyền diệu, phòng ngự lại cường hoành như thế!” Hắn nhìn thân thể hoàn hảo, vui mừng quá đỗi thì thào nói.
Chương 200: Thử Phù
Ở phía xa tâm tình của Phệ Thiên Hổ không quá tốt, thấy Thẩm Lạc một tia vết thương cũng không có, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi.
Giờ nó mới hiểu được, thanh niên trước mắt sớm đã không phải là tu sĩ nho nhỏ lúc trước bị mình truy sát chạy trốn trối chết kia.
Vừa nghĩ đến đây, nó đột nhiên xoay người lại, chạy thật nhanh ra phía bên ngoài thôn.
Lôi điện chi lực Trong cơ thể nó sau một kích vừa rồi đã tiêu hao hơn phân nửa, nên không cách nào thi triển Lôi Độn Thuật.
Nhưng bản thân dù sao cũng là Xuất Khiếu kỳ yêu vật, một chân dù có bị thương, thì ba chân vẫn lao nhanh, thân pháp linh hoạt, chạy trốn cũng rất nhanh.
Nhưng một đạo hắc ảnh từ phía sau đuổi sát theo, tuy tính linh hoạt kém xa Phệ Thiên Hổ, nhưng tốc độ lại vượt xa nó, hai lần nhoáng lên liền rơi vào phía trước Phệ Thiên Hổ, ngăn cản đường đi.
Không ai khác chính là Thẩm Lạc.
“Các hạ nếu đã tới, sao lại đi nhanh như vậy.” Thẩm Lạc từ tốn nói.
“Vị đạo hữu này, lúc trước là tại hạ không đúng, ta nguyện ý mang theo những yêu vật kia lập tức rời đi bạch ngọc sách, về sau vĩnh viễn sẽ không xuống Phương Thốn sơn nữa, xin các hạ có thể bỏ qua lần này.” Sắc mặt của Phệ Thiên Hổ biến hóa, cúi đầu xuống, khẩn cầu nói.
Thẩm Lạc mắt thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Ngay khi hắn kinh ngạc, Phệ Thiên Hổ liền thay đổi biểu lộ, sát khí trên mặt đại thịnh, há to miệng.
Một tinh cầu màu trắng to bằng đầu người từ trong miệng bắn ra, được từng đạo hồ quang điện chói mắt bao quanh, so lôi điện trước đó càng thêm loá mắt, phát ra doạ tiếng oanh minh dọa người.
Trong chớp mắt nó liền đến trước người Thẩm Lạc, hung hăng đánh xuống.
Chân Thẩm Lạc khẽ động, thân hình bỗng nhiên bắn ngược ra sau, nhanh không thể tưởng tượng nổi, kéo ra khoảng cách với tinh cầu.
Cùng lúc đó, kim quang trên người hắn lại sáng lên, nắm đấm hóa thành trảo, chụp vào trong hư không.
Hư không trước người nổi lên ba động, một cái vuốt rồng màu vàng hiện ra, bốn móng vuốt ở trên, một móng ở dưới.
Đầu ngón tay bén nhọn như móc câu, tràn ngập lực phá hoại, hạ xuống dưới, hung hăng chộp vào trên tinh cầu màu lam, bất ngờ làm tinh cầu màu trắng nhìn rất có uy lực này nắm ở trong tay.
Lôi quang trên tinh cầu màu trắng nổ vang, kịch liệt rung động, lại không hề có tác dụng.
Nó như một con chim nhỏ đã rơi vào chiếc lồng, hoàn toàn không có sức phản kháng.
Vuốt rồng màu vàng giơ ra đã bắt được tinh cầu, nhanh như điện xẹt bay ra phía trước, một cái chớp động liền xuất hiện ở trước người của Phệ Thiên Hổ, sau đó vồ xuống.
Xoẹt một tiếng, Phệ Thiên Hổ bị cào ra mấy đạo vết thương thật dài, sâu thấy xương.
Thân thể nó cũng bị đánh bay ra ngoài, hung hăng đập vào trên mặt đất, “Ầm ầm” một tiếng, tạo ra một cái hố to.
“Nếu ngươi đã gian trá như vậy, liền phạt ngươi làm vật thí nghiệm đi cho ta đi.” Thẩm Lạc hừ lạnh một tiếng, lòng bàn tay lóe lên tử quang, hai tấm phù lục màu tím hiện ra, chính là Toái Giáp Phù và Định Thân Phù!
Trong miệng Thẩm Lạc lẩm bẩm, mỗi tay nắm một tấm phù lục màu tím, một tầng bạch quang nhàn nhạt xuất hiện, lan đến mặt ngoài của hai tấm phù lục.
“Đi!” Hai tay Thẩm Lạc cùng lúc giơ lên, hai tấm phù lục màu tím đồng thời sáng rực, từ trong hai cánh tay nhanh chóng bay ra.
Nó ở giữa không trung vỡ vụn, dịch bởi hóa thành hai đạo quang mang một kim một bạch, ngọc sách bay về phía Phệ Thiên Hổ.
Cả người Phệ Thiên Hổ bị thương nặng, yêu đan cũng bị cướp đi, động tác có chút chậm chạp, nên muốn tránh né cũng không còn kịp.
Nó đành nhìn hai đạo quang mang lóe lên rồi chui vào trong cơ thể mình.
Bên ngoài thân của Phệ Thiên Hổ lập tức hiện ra một tầng bạch quang chói mắt, nhanh chóng lan ra toàn thân, lóe lên rồi vỡ vụn, hóa thành vô số bạch quang.
Thứ đó giống như vật sống tranh nhau bao quanh thân nó, làm giáp cứng lần lượt rạn nứt, xuất hiện vô số vết thương nhỏ, cả người máu chảy ra đầm đìa.
Toàn thân Phệ Thiên Hổ như bị ngàn vạn con kiến gặm nuốt, đau nhức kịch liệt không chịu nổi, gầm lên một tiếng.
Bên ngoài thân nó lôi quang chớp động, giống như định làm điều gì.
Nhưng giờ phút này, bỗng một tầng kim quang từ bên ngoài thân nó nổi lên, mặt ngoài hiện ra một chữ “Định” to lớn.
Sau đó chữ này lóe lên, hóa thành mấy đạo lưu quang màu vàng, lượn lờ tại quanh thân.
Thân thể của Phệ Thiên Hổ đột nhiên cứng đờ, một cái móng vuốt cũng không động đậy được.
Nó dường như không còn là chính mình, trong mắt bắt đầu lộ ra vẻ hoảng sợ.
“Không tệ! Thử cái này lại lần nữa.” Thẩm Lạc sờ lên cằm, một tay phất lên, một tấm phù lục màu xanh lóe lên phía dưới, đến trên đầu Phệ Thiên Hổ.
Sau khi Bạch quang lóe lên, phù lục vỡ vụn ra.
Oanh!
Kèm theo một tiếng sét nổ vang đinh tai nhức óc, một đạo lôi điện màu trắng to như cánh tay từ chỗ phù lục vỡ vụn xuất hiện.
Nó mang theo lòe loẹt lóa mắt lôi quang, đổ ập xuống rơi xuống.
Phệ Thiên Hổ không thể động đậy, chỉ đành trơ mắt nhìn lôi điện màu trắng bổ vào trên người mình.
“Rống!”
Nó phát ra một tiếng gầm rú thê lương, hổ khu vốn cứng cỏi không gì sánh được, giờ phút này lại bởi vì Toái Giáp Phù làm cự lực giảm nhiều, những vết thương nhỏ bé trần trụi trải rộng toàn thân kia lập tức bị xé rách thêm lần nữa.
Chõ thân thể bị lôi điện đánh trúng, biến thành một mảnh cháy đen chừng, trong không khí cũng tràn ngập ra một cỗ hương vị khét nghẹt.
“Ngu xuẩn, ta chính là Yêu thú Lôi thuộc tính, vậy mà còn dùng lôi phù đối phó ta, phù này mặc dù có thể làm bị thương, nhưng cũng có thể bổ sung lôi điện chi lực trong cơ thể!” Mặt của Phệ Thiên Hổ lộ vẻ thống khổ, nhưng trong lòng âm thầm mừng rỡ, âm thầm vận chuyển yêu lực để hấp thu lôi điện chi lực, trùng kích lực lượng của Định Thân Phù.
“Xem ra một tấm Lạc Lôi Phù không đủ, vậy thì để sấm sét mãnh liệt hơn nữa!” Thẩm Lạc cười khẽ một tiếng, hai tay giơ lên, trong mỗi một tay cầm mười tấm Lạc Lôi Phù màu xanh, pháp lực rót vào, thanh quang lập tức sáng lên.
“Cái gì!”
Phệ Thiên Hổ nhìn một đống Lạc Lôi Phù trong tay của Thẩm Lạc, trong mắt lập tức hiện lên một tia hoảng sợ, không dám ẩn tàng nữa.
Bên ngoài thân nó lôi quang lóe lên, cùng những lưu quang màu vàng kia xen lẫn với nhau, truyền ra “Tranh tranh” tiếng vang, thân hình đang trì trệ lập tức bắt đầu khôi phục.
Lúc này hai tay Thẩm Lạc cùng lúc vung lên, hai mươi tấm Lạc Lôi Phù hóa thành hai mươi đạo thanh quang bay ra, thẳng đến vị trí của Phệ Thiên Hổ.
“Oanh” oanh” oanh” oanh” oanh “
Toàn bộ hai mươi đạo lôi điện thô to từ trên trời giáng xuống, bổ lên người của Phệ Thiên Hổ.
Ở trong tiếng lôi minh vang động, toàn bộ thân hình Phệ Thiên Hổ giống như gỗ mục, bị vô số lôi điện màu trắng biến thành lôi hải bao phủ lại, xé rách, nổ tung thành thịt nát đầy trời.
Một hư ảnh Bạch Hổ hơi mờ, lớn khoảng một xích bắn ra, khuôn mặt đầy nét hoảng sợ, bốn chân phi nước đại ý đồ bỏ chạy khỏi đây.
Nhưng Thẩm Lạc dường như sớm đã biết được, một tay giơ lên, lại là một đạo Lạc Lôi Phù.
Nó hóa thành một đạo lôi điện màu trắng, rơi vào trên hư ảnh Bạch Hổ.
Hổ ảnh kêu thảm một tiếng, lập tức biến thành hư vô.
Sau khi diệt sát Phệ Thiên Hổ, lôi hải vẫn không tiêu tán, ngược lại bằng mắt thường có thể thấy được nó đang khuếch tán ra bốn phía ở Bạch n gọc sách, trong phút chốc lấy vị trí của Phệ Thiên Hổ làm trung tâm, phạm vi hơn mười trượng như biến thành thế giới lôi điện.
Nó làm cho người ta có cảm giác nhìn một chút đã muốn run rẩy, những đứa bé trong thôn thì bị dọa đến mức phải nhắm chặt hai mắt lại.
Qua một lúc sau, lôi hải mới hoàn toàn tiêu tán, trên mặt đất lộ ra một cái hố to, sâu hun hút, cháy đen khoảng mười trượng.
Sắc mặt của Thẩm Lạc cũng nổi lên một tia tái nhợt, thân thể có chút lung lay, một thoáng sau mới có thể đứng vững.
Dù Lạc Lôi Phù, Toái Giáp Phù, hay là Định Thân Phù, đều là phù lục cao giai, nên pháp lực tiêu hao khá lớn.
Nếu không bản thân hắn có hai mươi đầu pháp mạch, tu vi lại đạt đến Xuất Khiếu kỳ, thì cũng không thể cùng lúc phát động nhiều phù lục cao giai như vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thần Điển [Dịch] Thần Điển](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Than-Dien-Audio-Truyen.jpg)
![[Audio] Không Diệt Không Sinh Đừng Sợ Hãi ( NoDeath No Fear Comforting Wisdom for Life ) [Audio] Không Diệt Không Sinh Đừng Sợ Hãi ( NoDeath No Fear Comforting Wisdom for Life )](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Khong-Diet-Khong-Sinh-Dung-So-Hai-No-Death-No-Fear-Comforting-Wisdom-for-Life.jpg)




