Đại Mộng Chủ
Tập 29 : Thôn Xóm Hoang Vu (c141-c145)
❮ sautiếp ❯Chương 141: Thôn Xóm Hoang Vu
Vết thương trên người thiếu nữ đã băng bó đơn giản, sắc mặt tái nhợt, bất quá ánh mắt vẫn như cũ sáng tỏ, khác biệt với tất cả những người chung quanh.
“Đạo hữu mặc dù giúp chúng ta đánh lùi những súc sinh này, nhưng khó đảm bảo không có Yêu thú mới lại đánh tới.
Thanh Ngưu đại ca, ngươi dẫn mọi người đi sửa chữa lại cửa trại cho tốt đi, À. . .
Chôn cất thi thể phía ngoài luôn.
Ngọc tẩu, ngươi và La thẩm cùng đi làm thịt những cự điểu kia, làm cơm canh cho mọi người, chúng ta cũng đã lâu không ăn mặn rồi, còn lại đều ướp muối đi.” Thiếu nữ quay đầu nói.
“Vâng.” Tên hán tử đen kịt lúc trước tra hỏi kia, gọn gàng đáp.
“Anh Lạc, cứ yên tâm, giao cho chúng ta.” Hai phụ nhân khoảng ba bốn mươi tuổi lau mặt, vội vàng nói.
Thẩm Lạc nhìn thấy nàng này rõ ràng thương thế không nhẹ, nhưng ý cười trên mặt không giảm, đồng thời cũng không phải loại ý cười miễn cưỡng kia, mà là phát ra từ nội tâm chân thành, nhìn có chút xinh đẹp động lòng người, khiến cho người nhìn thấy liền cảm thấy sảng khoái.
Thôn dân được nàng cảm nhiễm, tiếng khóc rất nhanh đã ngừng lại, nhao nhao tản ra, đi hỗ trợ thu thập một mảnh hỗn độn của thôn trại.
“Vị đạo hữu này, mời đi theo ta.” Lúc này Anh Lạc mới quay đầu, nhìn Thẩm Lạc nói.
Thẩm Lạc khẽ gật đầu, đi theo thiếu nữ, chậm rãi đi qua đám người.
“Ngươi thật là thần tiên trên Phương Thốn sơn sao? Vì sao giờ mới đến? Tại sao chờ trượng phu nhi tử ta chết mới đến?” Chờ bọn hắn đi đến trước mặt, một phụ nhân trung niên sắc mặt tiều tuỵ tựa ở cạnh cửa bỗng nhiên mở miệng, dùng giọng chất vấn hỏi.
Thẩm Lạc dừng chân lại, vô thức muốn mở miệng nói rõ, nhưng nhìn thấy Anh Lạc âm thầm liếc mắt ra hiệu một cái, lời đến khóe miệng liền nuốt vào.
“Đạo hữu này đương nhiên là từ trên Phương Thốn tới, nếu không sao có thể ngay thời khắc nguy nan nước lửa, cứu chúng ta một mạng?” Anh Lạc nhìn về phía phụ nữ trung niên, nói.
“Thật là thần tiên Phương Thốn sơn . . .” Đám người nghe vậy, lập tức có người hét to lên.
“Quá tốt rồi, thật là thần tiên trên Phương Thốn sơn . . .”
“Lần này được cứu rồi!”
Những người khác cũng cao hứng theo.
Thẩm Lạc khẽ nhíu mày, trong lòng có chút kỳ quái, chính mình có phải tu sĩ Phương Thốn sơn hay không, đối với những người này có gì khác nhau?
Lúc này, hắn bỗng nhiên phát giác được một ánh mắt băng lãnh, vội vàng nhìn lại trong cửa trại, liền thấy lão ẩu tóc trắng lúc trước dùng tính mệnh bảo hộ bọn nhỏ kia đang đứng ở bên trong, một mặt hờ hững nhìn hắn chằm chằm, tựa hồ nửa điểm cũng không vui mừng như những người khác.
Ở bên cạnh còn đi theo mười mấy hài đồng tám chín tuổi, tất cả đều nhút nhát ló đầu ra, đánh giá Thẩm Lạc.
Hốc mắt lão ẩu hãm sâu, ánh mắt ảm đạm.
Thẩm Lạc thấy toàn thân không thoải mái chút nào.
Anh Lạc cũng chú ý tới ánh mắt Thẩm Lạc, cũng nhìn lại phía cửa trại bên kia.
Tiếp đó Thẩm Lạc nhìn thấy ánh mắt lão ẩu kia dừng trên người Anh Lạc một lát, tựa hồ trao đổi cái gì, sau đó không nói một lời mang bọn nhỏ rời đi.
Lúc này Thẩm Lạc mới đi theo Anh Lạc xuyên qua cửa trại tiến vào trong thôn, chợt cảm thấy một cảnh hoang vu.
Trong thôn phòng ốc dày đặc mà tán loạn.
Tới gần cửa trại, đa số phòng ốc đều đã rách nát sụp đổ, trên tường đất tàn phá mọc lên rêu xanh đen, trên góc cửa sổ đứt gãy lờ mờ có thể nhìn thấy vết tích giấy trắng dán nơi đó.
Một trận gió thổi qua, cuốn lên đầy bụi đất, trên nóc nhà còn thừa không nhiều bồng thảo, cũng theo đó bay lên giữa không trung.
Thẩm Lạc phất phất tay, đuổi mớ bụi đất bay tới trước người, chậm rãi từng bước theo sát Anh Lạc đi vào trong thôn.
Anh Lạc một mực không nói một lời, Thẩm Lạc cũng không mở miệng, ánh mắt nhìn bốn phía, đánh giá toàn bộ thôn.
Chỗ đi qua, ven đường không có cây cối xanh tươi, nhìn thấy đại đa số đều là cây du liễu đã chết héo, vỏ cây đều bị bóc đi, chỉ còn lại thân cây trụi lủi, vặn vẹo đứng ở một bên.
Vừa rồi ngay cửa ra vào thôn “Náo nhiệt” qua đi, trong thôn liền quay về yên tĩnh, chung quanh chỉ còn lại tiếng gió trầm thấp, cùng không biết tiếng khóc nức nỡ từ chỗ nào bay tới, không khí thập phần kìm nén.
Hai người vòng qua một chỗ phòng ốc đổ sụp, đang muốn tiếp tục đi tới phía trước, Thẩm Lạc bỗng nhiên nhíu nhíu mày, nhìn lại phía sau lưng, liền thấy một thân ảnh gầy gò thấp bé cuống quít núp ở một bên.
“Trần Quan Bảo.” Anh Lạc cũng phát hiện có người đi theo, kêu một tiếng.
Tiếp theo, một tiểu nam hài mặc áo xanh cũ nát, thần sắc có chút ngập ngừng đi tới.
Thẩm Lạc có mấy phần ấn tượng với nam hài thanh tú trước mắt, trước đó tựa hồ đứng bên cạnh lão ẩu kia.
“Anh tỷ tỷ.” Hai cánh tay nam hài thanh tú giấu ở phía sau, đi đến bên cạnh Anh Lạc, thấp giọng kêu lên.
“Trần Quan Bảo, ngươi theo tới đây làm gì?” Anh Lạc nhẹ giọng hỏi.
Nam hài thanh tú nghe vậy, ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Lạc, hơi dừng lại một chút, giống như tự tăng lên dũng khí, mới quay về phía Thẩm Lạc nói: “Thần Tiên ca ca, ca có thể dạy ta học tập pháp thuật không? Ta cũng muốn giống Anh tỷ tỷ đánh yêu quái, bảo vệ thôn!”
Thẩm Lạc nghe vậy có chút động dung, ánh mắt quan sát kỹ trên mặt Trần Quan Bảo.
Hắn phát hiện nam hài này nhìn có vẻ gầy yếu, ánh mắt lại rất kiên định, trong mắt sáng quang mang, rất nhiều người lớn trong thôn đều không có.
Chỉ là vấn đề này, Thẩm Lạc không thể trả lời, hắn cũng không dự định lưu lại nơi này.
Anh Lạc tựa hồ nhìn ra Thẩm Lạc chần chờ, đưa tay vuốt vuốt đầu nam hài, cười nói:
“Tỷ tỷ biết Trần Quan Bảo rất dũng cảm, nhưng bây giờ ngươi quá nhỏ, chưa thể học pháp thuật, chờ Trần Quan Bảo lớn lên một chút lại nói nha.”
“Anh tỷ tỷ, ta không nhỏ, lúc trước yêu quái tới, ta còn che chở bọn Điền Nữu đấy.” Trần Quan Bảo ưỡn ngực, lớn tiếng nói.
Bản dịch tại Bạch ngọc sách.
“Tốt tốt tốt, Trần Quan Bảo đã lớn.
Bất quá tỷ tỷ và Thần Tiên ca ca còn có chuyện muốn nói.
Ngươi về trước đi, một hồi Mã bà bà tìm không thấy ngươi, lại mắng chửi đấy.” Anh Lạc vừa cười vừa nói.
Trần Quan Bảo nghe nàng nói vậy, lập tức rụt cổ một cái, quay người trở về.
Chỉ là rất nhanh, nó xoay người lại, lấy từ phía sau lưng ra một quả dại nhăn nhúm, đưa tới.
Thẩm Lạc thấy thế, hơi kinh ngạc.
Bởi vì quả dại kia đưa không phải là hướng Anh Lạc, mà là hắn.
“Cho ta sao?” Thẩm Lạc hỏi.
“Tạ ơn Thần Tiên ca ca đã cứu Anh tỷ tỷ, đã cứu chúng ta.” Trần Quan Bảo trùng điệp gật đầu nhẹ.
Thẩm Lạc tiếp nhận quả dại, Trần Quan Bảo liền quay người nhanh chóng chạy đi.
Hắn nhìn thân ảnh nho nhỏ kia, chưa phát giác vì sao cảm thấy ấm áp, trên mặt cũng mỉm cười nhiều hơn.
Anh Lạc nhìn thấy, đuôi lông mày khẽ nhúc nhích, sau đó nhìn Thẩm Lạc một chút, liền quay người tiếp tục đi tới phía trước.
Thẩm Lạc nhét quả dại vào trong ngực, đi theo.
Nàng dẫn Thẩm Lạc đi thêm một đoạn, cuối cùng tiến vào một gian phòng trúc.
“Rốt cuộc đạo hữu là người phương nào? Vì sao đột nhiên xuất hiện tại Trường Thọ thôn chúng ta?” Tiến vào trong phòng, Anh Lạc đóng cửa lại, bỗng nhiên nghiêm mặt hỏi Thẩm Lạc.
“Ngươi không phải nói với thôn dân, ta là tu tiên giả từ trên Phương Thốn sơn tới sao?” Lông mày Thẩm Lạc hơi nhướng lên, có chút không vui nói.
“Đạo hữu có ân với ta, lẽ ra ta không nên vô lễ như thế, chỉ là tình huống trước mắt đặc thù, xin đạo hữu không nên giấu diếm.” Trong mắt Anh Lạc lóe lên một tia thần sắc phức tạp, mang theo vẻ áy náy nói.
Chương 142: Thỉnh Cầu Của Anh Lạc
“Thật không dám giấu, ta cũng không biết bản thân làm cách nào lại đến đây được, lúc trước cũng do vô tình đi lạc vào đám sương mù, đi một lúc thì đã đến nơi đây.” Thẩm Lạc thấy đối phương nói chuyện thành khẩn, thì thần sắc hoà hoãn lại, suy nghĩ một lát rồi nói.
“Đạo hữu do đi nhầm vào sương mù đến đây, vậy chắc hẳn trong sương mù cũng có hướng thông ra ngoại giới?” Hai mắt của Anh Lạc sáng lên, có chút vội vàng hỏi.
“Chuyện này ta cũng không rõ.
Anh Lạc cô nương , có thể nói cho ta biết trước, nơi này đến cùng là địa phương nào không?” Thẩm Lạc càng nghe càng cảm thấy mơ hồ, nhíu mày hỏi.
“Nơi này là Trường Thọ thôn thuộc quận Bắc Kiều của Bảo Tượng quốc .” Anh Lạc đáp.
“Bảo Tượng quốc, đây không phải là Tây Ngưu Hạ Châu địa giới. . .” Thẩm Lạc nghe lời ấy, thì giật nảy cả mình.
Trước kia hắn ở trong quan, đã từng đọc qua một quyển du kí của tiền nhân.
Ở bên trong nó có ghi Bảo Tượng Quốc cách Nam Chiêm Bộ Châu Đại Đường cực xa, thật không ngờ, lần này mình nhập mộng lại trực tiếp vượt qua một cả một châu?
“Đạo hữu không phải là của bổn quốc?” Anh Lạc hơi kinh ngạc nói.
“Ta đúng là từ nơi khác đến, chuẩn xác mà nói, ta đến từ một nơi gọi là ‘Đại Đường’.” Thẩm Lạc lấy lại tinh thần, cười với Anh Lạc, nói.
“Đại Đường. . . hèn gì đạo hữu lại ăn mặc có chút cổ quái, không biết nên xưng hô như thế nào? Lần này đa tạ ngươi đã tương trợ, cứu Trường Thọ thôn ngay lúc dầu sôi lửa bỏng, xin nhận một cái bái lạy của Anh Lạc.” Anh Lạc nói, trên mặt hiện vẻ tươi cười, chắp tay với Thẩm Lạc.
“Anh cô nương không cần phải khách khí.
Ta gọi Thẩm Lạc, cùng lắm hơn ngươi mấy tuổi, không cần quá để ý, gọi ta một tiếng đại ca là được.” Thẩm Lạc vội đáp lễ lại, nói.
“Thẩm đại ca.” Anh Lạc sảng khoái đáp.
“Anh Lạc cô nương , có thể nói cho ta nghe một chút, những sương mù ở bên ngoài kia là như thế nào? Nghe lời ngươi vừa nói, hình như sương mù này không thể thông ra bên ngoài?” Thẩm Lạc lại hỏi, trên mặt hiện ra một tia ngưng trọng.
“Thẩm đại ca đối với sương mù hoàn toàn không biết gì cả, thế làm cách nào để từ trong đó bình yên đi ra?” Anh Lạc nghe lời ấy, trong mắt lóe lên một tia cổ quái.
“Ta đúng là đánh bậy đánh bạ sau đó tình cờ tới đây, việc này tuyệt đối không có nói dối.
Nếu cô nương biết một chút gì, xin hãy nói cho ta biết.” Thẩm Lạc nghiêm túc nói ra.
“Thật ra, ta cũng không biết sương mù này là ở đâu ra, chỉ biết khoảng mấy trăm năm trước sau ngày Thiên Ma diệt thế, chung quanh Trường Thọ thôn liền bắt đầu bị sương mù tràn ngập, nơi này cũng bắt đầu bị ngăn cách dịch tại Bạch ngọc sách.” Anh Lạc thấy thần sắc của hắn không giống giả mạo, trong mắt lóe lên vẻ thất vọng, chậm rãi nói ra.
“Người đi vào, sẽ như thế nào?” Thẩm Lạc nhíu mày lại hỏi, trong đầu vô tình nhớ tới chuyện trước đây mà hai cha con Vu Diễm đã đề cập “Ma vật thôn thiên, thiên hỏa giáng thế” sự việc này, hình như cũng nói là mấy trăm năm trước, không biết cả hai có phải là cùng một chuyện hay không.
“Nghe nói, một khi người nào bước vào trong đó, liền sẽ mất phương hướng, nếu đi được xa hơn nữa, thì sẽ bị vây chết trong đó.
Năm đó ngay từ đầu, có không ít thôn dân không ngừng nếm thử tiến vào bên trong dò đường, nhưng về sau do chết quá nhiều người, thì không có người nào còn dám bước chân đi vào.” Anh Lạc có chút đắng chát nói.
“Nói vậy, thì các ngươi bị sương mù này ngăn cách mấy trăm năm? Điều này sao có thể được! Bị nhốt lâu như thế, các ngươi căn bản không có khả năng còn sống sót.” Thẩm Lạc khó có thể tin nói ra, trong lòng thầm nghĩ, ruộng ở ngoài thôn cũng không giống như có thể nuôi sống được nhiều người.
“Năm đó khi sương mù vừa mới bắt đầu vây quanh thôn, tình huống còn không có bết bát đến như vậy.
Khi đó ngoài thôn còn có ruộng, đất đai tươi tốt có thể trồng trọt, mỗi nhà cũng đều nuôi dưỡng gia súc, trong thôn cũng còn mấy tên đệ tử ngoại môn của Phương Thốn sơn trấn giữ tại bạch ngọcsách.
Dưới sự dẫn dắt của bọn họ, mặc dù gian nan, nhưng có thể miễn cưỡng chèo chống, chỉ là sau này, có không ít sự tình phát sinh, tình huống càng ngày càng tệ.” Anh Lạc nói đến đây, dừng lại.
“Nghe cô nương nhiều lần nhắc đến Phương Thốn sơn, lại không biết Phương Thốn sơn này cuối cùng là như thế nào?” Thẩm Lạc lại hỏi.
“Trường Thọ thôn chúng ta dựa lưng vào ngọn núi lớn kia, đó chính là Phương Thốn sơn.
Khi còn bé ta có nghe phụ thân nhắc qua, trước kia trên núi này có thần tiên ở lại và tông môn tu tiên chân chính tồn tại.
Khi đó thôn được nó che chở, một mực mưa thuận gió hoà.
Không ít thanh niên trai tráng ở trong thôn, đều có thể thông qua tuyển chọn làm đệ tử của Thần Tiên ở Phương Thốn sơn, học tập pháp thuật.” Anh Lạc nói, ánh mắt lộ ra vẻ mong đợi.
“Đã có tông môn tu tiên cường đại như thế, sau khi các ngươi bị nhốt, sao lại không đi cầu viện bọn họ?” Thẩm Lạc cau mày nói.
“Chúng ta không phải là không đi, mà là không có khả năng.
Năm đó những đệ tử Phương Thốn sơn ở trong thôn, đã từng lấy thủ đoạn đặc thù đưa tin lên núi, đáng tiếc không ai đáp lại bạch ngọc sách.
Sau đó bọn họ từng mạo hiểm lên núi, kết quả là ba người đi, thì chỉ có tiên tổ tiên nhà ta một mình chạy về.
Y đã là Ngưng Hồn sơ kỳ tu sĩ, nhưng khi trở về cũng đã trọng thương không thể chữa được, chỉ để lại một câu căn dặn ‘Tuyệt đối đừng lên trên núi’ liền vĩnh biệt cõi đời.” Anh Lạc thở dài một tiếng, nói ra.
“Không chừng trên Phương Thốn sơn đã xảy ra biến cố gì.” Thẩm Lạc như có điều suy nghĩ nói ra.
“Trên núi xảy ra chuyện gì thì không ai biết được, tóm lại sau Thiên Ma diệt thế, các thần tiên ở đó giống như là biến mất, cũng chưa từng xuất hiện nữa.
Nhưng mọi người trong thôn vẫn hi vọng, có một ngày các Thần Tiên trên núi có thể trở lại.” Anh Lạc cười khổ nói.
“Trách không được ngươi ở trước mặt các thôn dân, lại nói ta là tu sĩ của Phương Thốn sơn.” Thẩm Lạc giật mình nói.
“Đây thật sự là hành động bất đắc dĩ.
Yêu thú liên tục đột kích, thôn dân đã sớm mỏi mệt không chịu nổi, gần như tuyệt vọng.
Ta cũng chỉ có thể nói ngươi là Thần Tiên trên Phương Thốn sơn xuống, mới có thể gợi lên tia hi vọng cuối cùng của bọn họ.
Nếu không, cho dù Yêu thú không còn tập kích quấy rối, bọn họ cũng sống không nổi nữa.” thần sắc của Anh Lạc ảm đạm, nói ra.
Thẩm Lạc nhớ lại bộ dáng lúc trước của những thôn dân kia, nghĩ đến thần sắc chết lặng tuyệt vọng đó, đột nhiên cảm giác cũng không thể trách được thiếu nữ trước mắt này.
“Như vậy, cũng coi là lời nói dối có thiện ý, nhưng cuối cùng nó không phải kế lâu dài.” Thẩm Lạc thở dài.
“Tâm còn hi vọng đi chiến đấu, cũng tốt hơn so với tuyệt vọng ngồi chờ chết một chút. . .
Nói ra, còn muốn cám ơn ngươi lúc trước đã không có vạch trần lời nói dối của ta.” Anh Lạc nói ra.
“Không có gì.
Nhưng ta cảm thấy có chút kỳ quái, trong thôn này ngoài ngươi ra, hình như không có tu tiên giả khác?” Thẩm Lạc lắc đầu, nói.
“Thật ra trước kia còn có một người, nhưng sau khi đân điền của nàng bị thương, đã mất tất cả pháp lực, bây giờ không khác người bình thường là mấy.” Anh Lạc nghe vậy, ánh mắt chớp lên nói.
“Ngươi nói người kia, có phải là bà lão tóc trắng mang theo một đám hài tử?” Thẩm Lạc suy nghĩ một lát, đột nhiên hỏi.
“Ngươi làm sao biết được?” Anh Lạc hơi kinh ngạc.
“Tất cả thôn dân trong thôn, mặc kệ có tin ta là Phương Thốn sơn tu sĩ hay không, đều nhìn ta bằng ánh mắt, khác với ánh mắt của nàng.” Thẩm Lạc nhớ tới ánh mắt của lão bà kia, nói ra.
“Đúng là nàng.
Nhưng ngươi cũng không cần quá để ý, tính tình của Mã bà bà có chút cổ quái, ngày bình thường trừ ta và những hài tử kia, thì gần như không cùng những người khác ở trong thôn nói chuyện.” Anh Lạc vội nói.
“Những hài tử kia. . .” Thẩm Lạc nói tới chỗ này, hơi có chút chần chờ.
Chương 143: Dò Xét
“Đều là cô nhi trong thôn, sau khi phụ mẫu bọn nó chết, được Mã bà bà thu dưỡng chiếu cố.” Anh Lạc thở dài một tiếng, mở miệng nói.
“Theo ngươi nói lúc trước, trong Trường Thọ thôn này từng có không ít đệ tử Phương Thốn sơn, cho dù đã qua nhiều năm, thọ nguyên bọn hắn có hạn, cũng phải còn có truyền thừa chứ?” Trong lòng Thẩm Lạc biết, phía sau này tất nhiên là chuyện bi thảm khó mà diễn tả bằng lời, cũng không hỏi tiếp nữa, ngược lại hỏi.
“Những đệ tử Phương Thốn sơn kia, ra ngoài dò đường chết một ít, leo núi cầu cứu lại chết một ít, còn dư lại không mấy người.
Theo thời gian trôi qua, từng người lần lượt rời nhân thế, bọn họ mặc dù cũng nhận đồ đệ, nhưng đồ đệ cùng các đồ tôn bọn họ thu lại có thọ nguyên ngắn hơn, thậm chí còn qua đời sớm hơn bọn họ.
Cho đến mấy năm trước, thôn bắt đầu bị Yêu thú tập kích, cũng chỉ còn lại ta và Mã bà bà.” Anh Lạc gật đầu nhẹ, chậm rãi nói.
Thẩm Lạc biết chuyện tu hành gian nan, thấm sâu trong người, thấu hiểu rất rõ.
Cho dù Xuân Thu quan là môn phái nhỏ có truyền thừa như thế, cũng vô pháp cam đoan đệ tử đều có thể Thông Pháp Tính.
Tiếp theo đời đời truyền thừa, tiểu sơn thôn cằn cỗi này càng không thể nào làm được.
Truyền thừa của những người tu tiên kia truyền xuống, sẽ chỉ từng chút từng chút một hạ xuống.
Hắn vừa nghĩ tới những người tu tiên kia bị vây ở nơi đây, từng bước từng bước bất đắc dĩ sống quãng đời còn lại, tình huống trong thôn cũng nước sông ngày một rút xuống, đáy lòng không khỏi sinh ra một cảm giác bi thương.
“Những Yêu thú này không phải đã có từ xưa, mà mấy năm trước mới xuất hiện sao?” Thẩm Lạc lại hỏi.
“Đại khái là bốn năm trước, trong thôn đột nhiên bị dịch bệnh, không ít hài tử đều nhiễm bệnh.
Mấy thôn dân vì tìm thảo dược, vi phạm lời gia tổ căn dặn, leo lên Phương Thốn sơn.
Kết quả đám hung cầm mãnh thú trên núi kia, tựa như đều mở linh trí, đã bắt ăn tất cả bọn họ.
Sau đó hung tính đại phát, bắt đầu chủ động xuống núi tập kích chúng ta.” Anh Lạc gật đầu nhẹ, nói ra.
“Phàm là yêu thuộc, trước đó chưa chắc đã huyết thực, còn có một tia bản tính, chỉ khi nào hưởng thụ qua, nhất định lại nghĩ … lại đến, không chết không thôi.” Thẩm Lạc thở dài, nói.
“Đúng là như thế.
Sau đó, chúng ta không thể không tu kiến tường trại, bảo vệ toàn bộ thôn, đối kháng yêu thú thỉnh thoảng đột kích.
Chỉ là phù lục phù khí trong thôn đã hết, Mã bà bà lại bị thương nặng, trong thôn người chết trận cũng càng ngày càng nhiều.
Những yêu thú yêu cầm kia xuống núi càng ngày càng đông, lần này nếu không phải Thẩm đại ca ngươi xuất hiện, chúng ta khẳng định không thể chống đỡ nổi.” Anh Lạc nói, trong mắt lại nhiều thêm mấy phần cảm kích.
“Ta dưới cơ duyên xảo hợp mới đến nơi này, đại khái cũng là duyên phận trong cõi U Minh.” Thẩm Lạc lắc đầu, nói như thế.
“Thẩm đại ca, tình huống trong thôn đại khái chính là như vậy, sau này ngươi có tính toán gì không?” Anh Lạc hơi chần chờ hỏi.
“Ta vốn cũng không phải là nhân sĩ nơi đây, đương nhiên sẽ không ở lâu, tìm được đường ra ta sẽ rời đi.”Thẩm Lạc nói.
“Lần này đánh lui những súc sinh này, cũng chỉ có thể giải cơn cấp bách trước mắt.
Nếu không thể tìm được đường ra, mọi người trong thôn cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái chết.
Ngươi nếu có thể đi vào, hẳn là có thể tìm được đường ra ngoài.
Ta có thể thỉnh cầu Thẩm đại ca, giúp chúng ta tìm một đường thoát ra ngoài hay không?” Anh Lạc nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, vội vàng nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, không lập tức trả lời, mà âm thầm rơi vào trầm tư.
Hắn nghe qua chuyện Trường Thọ thôn xong, trong lòng đồng tình, cũng nhiều thêm mấy phần lo lắng.
Nếu sương mù mê chướng không cách nào đột phá, chỉ sợ chính hắn cũng giống đám người trong thôn, bị vây ở chỗ này.
Hắn còn không biết rõ, lúc trước mấy lần nhập mộng, rốt cuộc là làm thế nào trở về hiện thực, trước mắt cũng không muốn cứ như vậy mơ mơ hồ hồ bị vây ở chỗ này.
“Thẩm đại ca nếu có chỗ khó xử . . .” Anh Lạc thấy Thẩm Lạc không nói lời nào, thần sắc có chút ảm đạm.
“Ta có thể thử một chút, chỉ là cũng không nắm chắc cho lắm.” Thẩm Lạc đột nhiên mở miệng nói.
“Thẩm đại ca có thể đáp ứng, đối với toàn thôn ta đã là thiên đại ân đức, Anh Lạc cảm tạ.” Anh Lạc vội vàng đứng dậy cúi đầu, chân thành nói.
“Như vậy đi, tối nay trước hết ta sẽ nghỉ ngơi trong thôn, sáng sớm ngày mai sẽ ra ngoài tìm đường.” Thẩm Lạc đỡ nàng dậy, nói.
“Mọi chuyện do Thẩm đại ca làm chủ.” Ý cười trên mặt Anh Lạc nhiều lên, nói.
“Đúng rồi, trong trại còn có lá bùa không?” Thẩm Lạc bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi.
“Trong thôn vài thập niên trước đã không còn người biết vẽ bùa, lá bùa hình như còn một ít, chỉ là không biết còn dùng được hay không.
Thẩm đại ca chờ một lát, ta đi tìm xem một chút.” Anh Lạc nghe vậy, hơi suy nghĩ một chút, sau đó vội vàng đi.
Không bao lâu, Anh Lạc liền ôm một cái hộp phủ đầy tro bụi trở về, đưa cho Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc tiếp nhận hộp mở ra, phát hiện phần lớn lá bùa bên trong đã bị trùng đục đến không còn hình dáng.
Miễn cưỡng có thể dùng, bất quá tầm mười tấm mà thôi.
May mắn là, bên trong còn đựng một bình chu sa nhỏ, bảo tồn tương đối hoàn hảo.
Thẩm Lạc mừng rỡ, liền chế những lá bùa này thành phù lục.
Vừa vẽ, hắn liền phát hiện quả nhiên so với trong hiện thực thông thuận hơn nhiều, cơ hồ mỗi một tờ phù thành đều lộ ra khí hoàn thần túc.
“Phù lục khu dùng thế nào ngươi biết chứ?” Thẩm Lạc lấy ra ba tấm Tiểu Lôi Phù đưa cho Anh Lạc, hỏi.
“Quán chú pháp lực vào là được, đúng không?” Anh Lạc hơi kinh ngạc về việc Thẩm Lạc có thể vẽ phù lục, sau đó mới lên tiếng.
“Không tệ.” Thẩm Lạc gật đầu nhẹ.
Sáng sớm ngày thứ hai, Thẩm Lạc chỉ nói chuyện cùng Anh Lạc một tiếng, liền rời thôn trại, một mình đi về hướng khu vực sương mù bao phủ.
Hắn cố ý không đi phiến dốc núi kia, mà là đi dọc theo một hướng khe núi khác.
Rời thôn bất quá vài dặm, sương mù trong không khí bắt đầu trở nên nồng đậm.
Thẩm Lạc cẩn thận hành tẩu, một mực từ khe núi trũng, đi tới một khu vực bằng phẳng khoáng đạt.
Phía trước chẳng những không phát hiện bất luận con đường nào, ngược lại sương mù đã nồng đậm đến như thực chất.
Hắn lại đi về trước một đoạn ngắn, phát hiện cách mấy trượng phía trước, một tầng sương mù màu sắc rõ ràng ngưng tụ cùng một chỗ, cơ hồ đã không còn lưu động, nhìn tựa như là một bức tường trắng do nồng vụ ngưng tụ thành.
Thẩm Lạc do dự một chút, vẫn quyết định bước vào trong đó thử một chút.
Kết quả, hắn vừa mới tiến vào bên trong, đã cảm thấy xoang mũi và yết hầu có chút khó chịu.
Lại đi tiếp vào bên trong vài chục bước, liền cảm thấy một cảm giác ngạt thở, khiến cho hắn không thể không lui lại.
Đứng bên ngoài tường vụ nồng đậm, Thẩm Lạc hô hấp một lát mới thông thuận được, ánh mắt của hắn lần theo một đường vụ tường nhìn về phía trước, phát hiện nó như một bức tường cao một mực kéo dài, căn bản không thấy điểm cuối.
Chương 144: Lên Núi
Thẩm Lạc không muốn từ bỏ như vậy, liền đi dọc theo phía bên trái của bức tường sương mù, thẳng về phía trước.
Thẩm Lạc đi khoảng hơn một canh giờ, bức tường sương mù màu trắng kia vẫn như cũ không có chỗ gián đoạn.
Trong suốt đoạn đường, hắn còn thử tiến vào bức tường sương mù để dò đường, nhưng kết quả đều y như lúc trước, không thể chịu được cảm giác ngạt thở.
Nhưng khi đi tới một đoạn, Thẩm Lạc lại đột nhiên phát hiện địa hình dưới chân bắt đầu cao lên, càng đi tới càng cao.
Rất nhanh, lại qua một canh giờ, Thẩm Lạc vẫn không có thu hoạch được gì.
Ngay khi hắn khi định từ bỏ, để trở về Trường Thọ thôn, thì dưới chân đột nhiên vang lên một tiếng “Két”, như đã dẫm lên thứ gì.
Thẩm Lạc cúi đầu nhìn xem, thì phát hiện đó là một bộ hài cốt.
Trong lòng của hắn hơi rung động một chút, tiếp tục đi về phía trước khoảng một trăm bước, thì thấy sương mù đã bắt đầu mỏng hơn rất nhiều.
Nhưng cảnh tượng xuất hiện ngay trước mắt, làm cho hắn thêm kinh hãi.
Phía trước, trên mặt đất trong phạm vi khoảng chừng vài chục trượng, thình lình có rất nhiều bạch cốt của người và thú.
Thẩm Lạc nhìn tràng cảnh quen thuộc này, lông mày có chút nhíu lên, hơi chần chờ, liền tiếp tục đi thẳng về hướng trung tâm của bạch cốt.
Đến gần chỗ phụ cận, hắn rất nhanh đã thấy được một mảnh tối đen như mực, ở trên chỗ trống chừng mười trượng kia.
Nó đúng là nơi mà hắn từng ở, trước khi trốn tới đây.
“Quả nhiên là nơi này, lại đi một vòng trở về. . .” Thẩm Lạc trầm ngâm nói.
Hắn đi đến biên giới gần lỗ trống, nhìn về phía bên trong một lát, cũng không nhìn thấy gì.
Trong lòng của Thẩm Lạc biết, nếu như không có Bỉ Ngạn Hoa che chở, một khi lại từ nơi này tiến vào âm Minh, thì nhục thân nhất định sẽ hóa thành bột mịn.
Huống hồ ở trong đó còn có tên Hắc Sơn lão yêu thực lực kinh khủng.
“Muốn đi đường này, chỉ sợ tu vi cỡ Ngưng Hồn kỳ cũng không đủ, ít nhất phải là Xuất Khiếu kỳ mới được.” Thẩm Lạc nói thầm.
Sau đó, hắn quay người rời khỏi nơi đây, tiếp tục đi theo phương hướng khác để dò xét.
Tới lúc gần giữa trưa, Thẩm Lạc mới trở về Trường Thọ thôn, tất nhiên là không thể tìm được lối ra của sương mù.
Anh Lạc đã chờ tại đầu tường từ lâu, thấy hắn bình yên trở về, thì rất vui mừng.
Thẩm Lạc nhíu mày, kể với nàng về phát hiện của mình khi ở trong sương mù, là chỉ tìm thấy hướng đi âm Minh còn mấy thứ khác đều không nói
“Thẩm đại ca thật vất vả, nếu trong sương mù không có đường ra ngoài, vậy hãy ở đây tiếp tục cùng mọi người chống lại Yêu thú.” Anh Lạc sau khi nghe xong, mặc dù có chút thất vọng, nhưng vẫn nói một cách kiên cường.
“Trong sương mù không có đường ra, ta dự định lên Phương Thốn sơn tìm thử xem.” ánh mắt của Thẩm Lạc nhìn về ngọn núi to lớn phía sau thôn trại, nói một cách bình tĩnh.
“Không được, không được đâu! Tuyệt đối không được đi, nơi đó quá nguy hiểm!” Anh Lạc nghe xong, lập tức lắc đầu như đang đánh trống.
“Ta biết ngươi còn có tổ huấn, không cho phép người dân trong thôn lên núi nhưng bây giờ đã không có đường lui nữa, chỉ khi lên núi có lẽ mới tìm được một chút hi vọng sống sót.
Ngươi hãy nhìn những hài tử đằng kia, muốn chúng suốt cả đời luôn sống trong sợ hãi và không ngừng chiến đấu với Yêu thú sao?” Thẩm Lạc nhìn đám trẻ con đang chơi đùa ở bên cạnh, giọng nói có chút nặng nề.
Anh Lạc nghe vậy cũng nhìn về phía bên kia, lập tức trầm mặc, lâm vào trầm tư.
“Được rồi, Thẩm đại ca.
Nếu ngươi thật sự muốn lên núi, vậy nhất định phải mang ta cùng đi.” Sau một lát, nàng ngẩng đầu, nói bằng giọng quả quyết.
“Không cần theo ta mạo hiểm làm gì, trong trại cũng cần ngươi chiếu cố, hơn nữa thương thế trên người ngươi còn chưa khỏi hẳn.” Thẩm Lạc mỉm cười, lắc đầu nói.
“Thẩm đại ca, không phải ta hành động theo cảm tính, mà do không có ta dẫn đường, sợ rằng ngươi rất khó tìm được lối đi để vào núi.” Anh Lạc lắc đầu nói.
“Tại sao lại vậy?” Thẩm Lạc nghi ngờ nói.
“Phương Thốn sơn có thế núi hiểm trở, đường lên núi phần lớn đều được giấu kín, nếu ta không dẫn đường, ngươi tìm được sơn khẩu thôi cũng sẽ tốn rất nhiều sức lực.” Anh Lạc nói ra.
*sơn khẩu: lối vào núi, miệng núi…
“Thế nhưng ở trong trại tại bạch ngọc sách. . .” Thẩm Lạc chần chờ nói.
“Thẩm đại ca yên tâm, hôm qua ngươi đã làm những Yêu thú kia tử thương thảm trọng, trong thời gian ngắn bọn chúng chắc chắn không dám xâm phạm nữa.
Vết thương trên người ta đều là ngoài da, không có gì đáng ngại.” ánh mắt của Anh Lạc kiên định, nói.
“Cũng tốt.
Việc này không nên chậm trễ, chúng ta bây giờ liền xuất phát.” Thẩm Lạc chần chờ một lát, rồi nói.
“Được.”
Anh Lạc tìm thanh niên trai tráng trong thôn tên Thanh Ngưu kia, dặn dò nó phải bảo vệ tốt người trong trại, tiếp đó lại đi dặn dò Mã bà bà một tiếng, rồi mới cùng Thẩm Lạc đi, tiến về Phương Thốn sơn.
Phương Thốn sơn nhìn như ngay phía sau của Trường Thọ thôn, nhưng thật ra quãng đường để đến đó cũng không ngắn.
Hơn nữa đường núi nhiều năm không người đi lại, nên đã bị cỏ dại và bụi cây rậm rạp che giấu, khiến việc đi lại có chút khó khăn.
Hai người Thẩm Lạc bỏ ra cả một canh giờ, mới khó khăn lắm đi tới chân núi.
Đến trước chân núi, Thẩm Lạc mới hiểu được vì sao Anh Lạc kiên trì muốn đi với mình.
Phương Thốn sơn tuy ngay trước mặt hắn, vậy mà chỉ có thể nhìn thấy từng mảng vách núi cao đến mấy trăm trượng, căn bản không có đường đi.
Cũng may Anh Lạc căn cứ vào địa hình đặc thù, do những lão nhân trong thôn trước kia đã nói qua, mới có thể tìm được một khối núi đá nhô ra ở đó, nhờ vậy mới phát hiện được một sơn động bí ẩn ở phía dưới.
Bọn hắn dọc theo sơn động một đường hướng lên phía trước, tại trong ngọn núi đi qua mấy trăm trượng, mới từ sau vách núi đá của Phương Thốn sơn xuyên qua cửa hang khác để ra phía ngoài.
Hai người dọc theo hang động này đến một đường nhỏ vòng vèo, đi chừng ước chừng hai, ba dặm, mới đi đến được đường núi có vể rộng lớn.
Đến đây bọn hắn xem như đã tìm được con đường chân chính để lên Phương Thốn sơn.
“Ngươi nói không sai, nếu không có ngươi dẫn đường, hôm nay chỉ sợ đến tận đêm, ta cũng chưa chắc có thể tìm được đường đi.” Thẩm Lạc nhìn cổ thụ rậm rạp um tùm ở bốn phía, nhịn không được nói ra.
“Trước kia, trong thôn có rất nhiều truyền thuyết kể về những Thần Tiên trên Phương Thốn sơn, ta còn nhớ rõ, có câu chuyện về bươm bướm dẫn đường và chuyện về người đốn củi.
Trong đó chuyện bươm bướm dẫn đường chính là, nói về người ở châu khác vượt biển tới, muốn lên núi bái sư tu đạo.
Nhưng y đến dưới núi, sau đó liền lạc đường, không cách nào tìm được lối vào sơn khẩu.
Y dưới chân núi quanh đi quẩn lại tìm ba năm, nhưng quyết không chịu từ bỏ.
Cuối cùng, người đó làm Thần Tiên trên núi cảm động, phái ra một con bươm bướm dẫn đường tới Bạch ngọc sách, giúp cho y tìm được đường để lên sơn môn.” Anh Lạc chậm rãi nói ra.
“Có lẽ ba năm chịu khổ cũng không phải vô nghĩa, có thể do Thần Tiên trên núi khảo nghiệm a?” Thẩm Lạc sau khi nghe xong, mỉm cười nói.
“Lúc trước phụ thân kể cho ta nghe, ta cũng nghĩ như vậy.
Thậm chí khi còn bé, ta cũng đã nghĩ trong thôn gặp những gặp trắc trở này, có phải là do Thần Tiên muốn khảo nghiệm chúng ta?” Anh Lạc cười một cái nói, ngữ khí lại mang theo một tia thương cảm.
“Vậy truyền thuyết về người đốn củi là sao?” Thẩm Lạc thấy thế, chuyển đổi chủ đề hỏi.
“Chuyện này thì càng ly kỳ. . .” Anh Lạc nghe vậy, đang định nói, lại dừng lại.
Thẩm Lạc ở bên, toàn thân cũng cứng đờ, đứng im.
Hơn mười trượng trước người bọn họ, trên một khối nham thạch to lớn, một bóng người màu vàng lặng im không một tiếng động xuất hiện.
Chương 145: Cuồng Báo
Theo một cỗ yêu khí lành lạnh từ phía trước lan tràn tới, trong nháy mắt hai người Thẩm Lạc như rớt vào hầm băng, hô hấp cũng theo đó trì trệ, chỉ nghe trái tim nhảy lên “Bịch bịch bịch” kịch liệt.
“Thật là yêu khí đáng sợ!”
Thẩm Lạc ngước nhìn thân ảnh to lớn lẳng lặng đứng ở trên khối nham thạch phía trước, trong lòng kinh hãi vạn phần, dù vị sư thúc tổ Ngưng Hồn kỳ Xuân Thu Quan cũng không cho hắn cảm giác như vậy.
Đó là một con báo cao hơn hai trượng, trên thân thể cân xứng hẹp dài màu vàng óng rõ ràng hiện ra từng vòng từng vòng đốm màu nâu đen, trên mặt báo to bằng cái thớt mọc lên một đôi mắt hẹp dài màu vàng kim, sau lưng là cái đuôi dài chừng một trượng đang tùy ý cung vẫy.
Tu vi Anh Lạc vốn yếu hơn Thẩm Lạc, giờ phút này bị cỗ yêu khí cường đại này bao phủ, thân thể run lên nhè nhẹ, cơ hồ muốn hít thở không thông.
Nhưng trong mắt nàng lộ ra một cỗ quật cường, hai chân chăm chú thẳng băng, sửng sốt đứng thẳng thân thể.
“Hai tên Nhân tộc tiểu bối, dám bước vào lãnh đị Cuồng Báo ta, lá gan không nhỏ à.” Con báo màu vàng phảng phất một đầu Hồng Hoang cự thú từ trên cao nhìn xuống hai người, miệng nói tiếng người.
“Tiền bối, hai người chúng ta cũng không phải là cố ý tự tiện xông vào.
Vị cô nương này sống lâu dưới núi, mà vãn bối trùng hợp dọc đường tới đây, bởi vì dưới núi tìm không thấy đường ra, mới mạo muội leo núi.
Không biết quy củ tiền bối, ngộ nhập nơi đây, khẩn cầu tiền bối thứ lỗi!” Thẩm Lạc hít sâu một hơi, ôm quyền nói ra, ngữ khí không nhanh không chậm.
Thẩm Lạc trấn định thần sắc, cũng lây nhiễm Anh Lạc bên cạnh, trong lòng nàng hơi an định một chút, hai gò má non nớt mỹ lệ cũng khôi phục mấy phần huyết sắc.
“Ngươi là từ bên ngoài tới?” Thần sắc Cuồng Báo vốn có chút lười biếng lập tức chuyên chú mấy phần, mắt vàng to lớn nhìn chăm chú về phía Thẩm Lạc.
“Không sai!” Thẩm Lạc nhíu mày một cái, vẫn khẳng định nói, ẩn ẩn cảm thấy phản ứng của đối phương tựa hồ có điểm gì là lạ.
“Ngươi làm thế nào xuyên qua tầng vụ hải bên ngoài kia?” Cuồng Báo giơ một cái chân trước tráng kiện phóng về phía trước một bước, mấy khối đá phía trước lập tức như đậu hũ chia năm xẻ bảy, biến thành mảnh vỡ.
“Việc này vãn bối cũng không rõ, vãn bối chính là nhân sĩ Nam Chiêm Bộ Châu, trong một chỗ bí cảnh ngộ nhập vào một đạo cấm chế, không hiểu thấu liền xuất hiện ở nơi này.” Khoé mắt Thẩm Lạc co quắp một chút, nửa thật nửa giả trả lời, ngữ khí vẫn như cũ thập phần trấn định.
“Từ Nam Chiêm Bộ Châu bị đưa đến Tây Ngưu Hạ Châu này? Tiểu gia hỏa, ngươi kể chuyện cũng phải ra dáng một chút, muốn dùng hoang ngôn này gạt ta buông tha các ngươi à? Nhân tộc quả nhiên đều là hạng người xảo trá!” Vẻ hưng phấn trong mắt Cuồng Báo rút đi một chút, thanh âm lạnh lẽo nói.
Vừa dứt lời, trên thân nó bỗng nhiên bộc phát ra một cỗ khí thế kinh thiên, từ trên trời giáng xuống bao phủ hai người Thẩm Lạc.
Hai đầu gối Anh Lạc mềm nhũn muốn quỳ xuống, vô thức muốn kháng cự một hai, nhưng thân thể run rẩy mấy cái, hai mắt khẽ đảo ngã trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh.
Thẩm Lạc như bị một đại chuỳ vô hình hung hăng đánh trúng ngực, khó chịu cơ hồ muốn phun ra máu, nhưng tứ chi lại như cự thạch ngàn cân, không cách nào động đậy mảy may, xương cốt toàn thân phát ra âm thanh nhỏ đôm đốp, cả người tựa hồ sắp bị đè nát.
Pháp lực thể nội đột nhiên dựa theo khẩu quyết công pháp vô danh tự động vận chuyển, thể nội tuôn ra một cỗ khí tức không hiểu, khiến cho áp lực quanh thân chợt giảm, tay chân cũng khôi phục khống chế.
“Ồ!” Cuồng Báo ngạc nhiên kêu lên một tiếng, dưới tâm tình chập chờn, uy áp tản ra cũng xuất hiện một tia ngắt quãng.
Tâm tư Thẩm Lạc nhạy bén, thừa dịp một tia ngắt quãng này, chụp lấy Anh Lạc kẹp ở dưới khuỷu tay trái, sau đó quay người như thiểm điện, thi triển “Truy Phong Bộ” toàn lực chạy như bay về hướng con đường lúc nãy.
“Thú vị! Một tiểu bối Luyện Khí kỳ cũng dám ở trước mặt ta giở thủ đoạn đùa nghịch, hôm nay bồi ngươi chơi đùa một phen!”
Cuồng Báo không ngăn cản Thẩm Lạc bỏ chạy, tự lẩm bẩm một câu, sau đó từ trên cự nham nhảy xuống, không nhanh không chậm đuổi theo, mỗi một bước phóng ra, có thể tiến lên bảy tám trượng, dễ dàng đuổi tới sau lưng Thẩm Lạc.
Nó nhìn như cố gắng chạy bay tới Thẩm Lạc phía trước, khóe miệng lộ ra một tia trêu tức nhân cách hoá, há miệng phun một cái.
Một vệt kim quang bắn nhanh ra, lóe lên liền biến mất đánh vào đằng trước bên trái Thẩm Lạc.
“Ầm” một tiếng! Mặt đất bị tạc ra một cái hố to, vô số đá vụn vẩy ra, một khối đá vụn xẹt qua mặt Thẩm Lạc, vạch ra một vết máu.
Thẩm Lạc không lo lau mặt, chạy lệch hướng ra, tiếp tục phi nước đại về phía trước.
“Ha ha, chạy nhanh một chút, nhanh hơn chút nữa! Quá chậm!” Cuồng Báo có chút hưng phấn ở phía sau cười to.
Lời còn chưa dứt, lại một vệt kim quang phóng tới, đánh vào bên phải phía trước Thẩm Lạc, ép hắn lần nữa đổi hướng.
Trong lòng Thẩm Lạc âm thầm kêu khổ, thực lực Cuồng Báo này vượt xa hắn, nếu quả thật muốn hạ sát thủ, tuyệt đối có thể một kích mà trúng, hiện tại rõ ràng là đang đùa giỡn với hắn.
Nhưng hắn hôm nay, lại tựa như thịt trên thớt, căn bản vô lực phản kháng.
Đá vụn bắn nổ gây tiếng vang và xóc nảy làm cho Anh Lạc hôn mê tỉnh dậy, phát hiện mình bị Thẩm Lạc kẹp dưới khuỷu tay, hai gò má đầu tiên là đỏ lên, nhưng tiếp đó liền minh bạch tình hình lúc này.
“Thẩm đại ca đừng quản ta, tự mình trốn đi!” Nàng mở miệng kêu lên, thân thể thoáng giãy dụa, muốn thoát ra.
“Đừng động!” Thẩm Lạc dùng sức đè lại Anh Lạc, đột nhiên đổi hướng, lao về hướng sơn lâm phụ cận.
Vẻ tươi cười trên khoé miệng Cuồng Báo càng tăng lên, bước chân nhẹ nhàng đuổi theo, há miệng lại phun ra một vệt kim quang, đuổi theo Thẩm Lạc đang bỏ chạy thục mạng.
Dưới áp lực sinh tồn thật lớn, khiến cho Thẩm Lạc trong lúc bất tri bất giác kích phát toàn bộ tiềm lực, trong thời gian ngắn khiến cho rất nhiều chỗ không rõ trong “Truy Phong Bộ” sáng tỏ thông suốt, tốc độ liên tục tăng lên, hai bên cây cối nhanh chóng lùi lại, thật phảng phất truy phong vậy.
Trong lúc bất chợt, tầm mắt phía trước trở nên khoáng đạt, một vách núi bỗng nhiên xuất hiện cách đó bảy tám trượng.
Mà đối diện nó hơn mười trượng, đứng vững một ngọn núi khác cao hơn.
Một đầu thác nước như lụa trắng treo lơ lửng trên đó, tiếng như bôn lôi, bành trướng gào thét, bọt nước tuyết trắng ù ù rơi xuống thâm cốc phía dưới.
“Nắm chặt ta!” Thẩm Lạc thấp giọng nói nhỏ với Anh Lạc, bước chân không ngừng vọt thẳng tới, thân hình lập tức nhảy xuống vực sâu phía dưới.
Anh Lạc đột nhiên gặp loại tình huống này, nhịn không được muốn kêu to lên, nhưng cuối cùng hai tay đành nắm chặt quần áo Thẩm Lạc, vẫn như cũ không rên một tiếng.
Cuồng Báo đắc ý cười to từ phía sau, tựa hồ cực kỳ cao hứng.
Thẩm Lạc thân ở giữa không trung, tay phải trống không tung ra phía trước một chiêu.
Một dòng nước trong thác nước đối diện lập tức ngưng tụ lại, hóa thành một sợi thủy thằng thật dài, một đầu quấn quanh trên một khối đá nhô ra trong thác, một đầu khác bắn qua nơi này.
Hắn chụp một phát bắt được thủy thằng, dùng sức kéo một phát, thủy thằng cũng không rắn chắc, “Lạch cạch” đứt gãy, nhưng thân thể hai người cũng đã mượn nhờ lực lượng, bắn về phía ngọn núi đối diện.
Cuồng Báo đang đứng bên vách núi quan sát, không ngờ tới Thẩm Lạc còn có chiêu này, hai mắt lộ hung quang, trong miệng gầm lên giận dữ, bốn vó phía dưới “Phốc” một tiếng, liền toát ra một đoàn kim vân, chở thân thể của nó bay lên, đuổi theo hai người Thẩm Lạc.
Đồng thời, trong miệng nó đại thịnh kim quang, hơn xa trước đó, tựa hồ muốn động thủ nhất cử giết chết hai người.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









