Đại Mộng Chủ
Tập 274 : Ra Họa (c1366-c1370)
❮ sautiếp ❯Chương 1366: Ra Họa
Sau khi Trấn Nguyên Đại Tiên xử trí thích đáng thương thế của Bồ Đề lão tổ, y đã trợ giúp Phương Thốn Sơn tạm thời bố trí một tòa pháp trận hộ sơn đơn giản, phòng ngừa những yêu ma tặc tâm bất tử, đi mà quay lại.
Một đại tông môn nổi danh khắp thiên hạ trải qua trận chiến này đã bị đại thương nguyên khí.
Điều đáng lo hơn nữa là chính sự náo động này, đã khiến cho liên minh kháng ma vốn đã lỏng lẻo không chỉ mất đi tên tuổi, mà thực chất cũng sắp sụp đổ.
Thẩm Lạc trầm tư nhìn tình trạng hiện tại, cảm thấy hoàn cảnh hiện thời, sau khi lột bỏ lớp da phồn hoa hư vô kia, tình huống thực tế có thể nói là khó giải hơn trong mộng, chí ít khi đó, mọi người cùng một mục tiêu chung tay phấn đấu, cùng chung mối thù, đồng tâm hiệp lực, cũng có thể phá đá cắt vàng.
Nhưng trước mắt, minh hữu không chỉ rời bỏ xa cách nhau, bọn họ còn dần dần biến đổi thành địch nhân, mà cảnh tượng Ma tộc ngoài mặt khuất phục Tiên tộc càng đáng lo ngại hơn.
Chớp mắt đã mấy ngày qua đi.
Trên đỉnh Phương Thốn Sơn, nơi tiền đường của một đại điện hoang sơ, Bồ Đề lão tổ, Trấn Nguyên Đại Tiên, Tôn Ngộ Không và Thẩm Lạc đang ngồi đối diện nhau.
Sau mấy ngày dưỡng thương, thương thế của mọi người đã tốt hơn không ít, Bồ Đề lão tổ cũng tỉnh lại.
“Nghe Trấn Nguyên Tử đạo hữu nói, mới biết Thẩm tiểu hữu đã vì tam giới mà làm ra nhiều việc như vậy, khiến lão phu có chút áy náy, lúc trước quả thực xem thường Thẩm tiểu hữu rồi.” Thương thế của Bồ Đề lão tổ chưa lành, nhưng trên mặt đã lộ ra nụ cười khuây khoả.
“Tiền bối quá khen, vãn bối thật sự không dám nhận.” Thẩm Lạc lộ vẻ xấu hổ, có chút ngượng ngùng nói.
“Thẩm tiểu hữu kinh lịch thần dị, ta vốn chỉ tin năm phần, bây giờ đã có chín phần tin tưởng.
Nếu có chỗ giúp được hắn, tốt nhất vẫn nên hết sức hỗ trợ, có lẽ đây là giúp đỡ Tam giới.” Trấn Nguyên Tử nhìn thoáng qua Bồ Đề lão tổ, vừa cười vừa nói.
Bồ Đề lão tổ nghe vậy, sau khi trầm ngâm một lát, nhìn Thẩm Lạc nói:”Sơn Hà Xã Tắc Đồ… Có thể cho ngươi.”
“Lão tổ, thật chứ?” Thẩm Lạc nghe vậy đại hỉ.
“Sơn Hà Xã Tắc Đồ có thể cho ngươi, chẳng qua ta sợ ngươi chưa hẳn có thể đỡ được.” Bồ Đề lão tổ nói.
Thẩm Lạc không hiểu ý của Bồ Đề lão tổ, lúc này Trấn Nguyên Tử tiếp lời giải thích:
“Sơn Hà Xã Tắc Đồ cũng là chí bảo tuyên cổ, luyện hóa tinh hoa tam sơn ngũ nhạc nhật nguyệt tinh thần, chính là bảo vật hữu linh, ngươi muốn nắm giữ nó, cũng cần phải được nó đồng ý.”
Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên.
Năm đó ở trong mộng hắn đã từng cầm qua Sơn Hà Xã Tắc Đồ, nhưng không cảm nhận được nó có linh thức, bất quá nghĩ lại cũng hiểu được không kỳ lạ, dù sao năm đó hắn cầm Sơn Hà Xã Tắc Đồ, chính là vật vỡ vụn trọng tu.
“Khảo nghiệm như thế nào?” Thẩm Lạc hỏi.
“Rất đơn giản, để ngươi tiến vào Sơn Hà Xã Tắc Đồ, ngươi có thể dựa vào thần thức bản năng, phá mở mê chướng, từ đồ quyển đi ra trở về hiện thực, như vậy có thể coi như thành công thông qua khảo nghiệm.” Trấn Nguyên Đại Tiên vừa cười vừa nói.
“Được, vậy mời lão tổ đưa ta nhập đồ.” Thẩm Lạc cười nói.
“Làm sao ngươi biết ngươi không có trong đồ?” Trấn Nguyên Đại tiên cười, hỏi ngược lại.
Tiếng nói vừa dứt, thân thể của Bồ Đề lão tổ, Trấn Nguyên Đại Tiên, Tôn Ngộ Không đột nhiên nhanh chóng mờ đi biến mất, rất nhanh hóa thành tượng đất, sau đó vỡ vụn thành bụi đất, rơi xuống.
Thẩm Lạc thấy thế, nhịn không được bật cười, không biết mình đã nhập đồ khi nào.
Hắn bước ra vài bước, đẩy cửa đại điện đi ra ngoài.
Bên ngoài đồ quyển, Bồ Đề lão tổ nhìn Trấn Nguyên Đại Tiên, ra vẻ không vui nói:”Trấn Nguyên Tử đạo hữu, ngươi như vậy là trợ giúp gian lận.”
“Ha ha… Ta thật có chút thiên vị.
Chẳng qua, thời gian của Thẩm tiểu hữu quý giá, không thể trì hoãn quá lâu.” Trấn Nguyên Đại Tiên cười ha hả, nói.
Theo khảo nghiệm ban đầu, Thẩm Lạc hoàn toàn không biết câu đố, thậm chí còn mắc kẹt trong một câu đố mà không biết.
Điều này tương đương với việc vào phòng thi mà không biết nội dung đề thi là gì, độ khó có thể tưởng tượng được.
Tuy nhiên, Bồ Đề lão tổ không thật sự muốn so đo với Trấn Nguyên Đại Tiên, trên mặt lão nhanh chóng nở nụ cười, cùng Trấn Nguyên Tử đánh cược, xem ai có thể cược trúng Thẩm Lạc cần tốn bao nhiêu thời gian.
“Thiên tư của Thẩm tiểu hữu không tốt lắm, nhưng tâm tính đủ cứng cỏi, trong vòng bảy ngày, nhất định có thể đi ra.” Trấn Nguyên Đại Tiên dẫn đầu cược.
“Trong vòng bảy ngày… Trấn Nguyên Tử đạo hữu không khỏi quá coi thường Sơn Hà Xã Tắc Đồ rồi, theo ta thấy hắn ít nhất phải mất nửa tháng, mới có thể từ đồ quyển đi ra.” Bồ Đề lão tổ vuốt sợi râu, ra hiệu nói.
“Các ngươi ngược lại rất yên tâm, đều cảm thấy hắn nhất định có thể đi ra sao?” Tôn Ngộ Không cau mày nói.
“Vị Thẩm tiểu hữu này, kỳ thật so với bề ngoài mà chúng ta nhìn thấy, kinh lịch của hắn còn nhiều hơn những gì chúng ta nghĩ, tâm tính của hắn cứng cỏi, đã không dưới rất nhiều tu sĩ Thái Ất.” Trấn Nguyên Tử nói.
“Chính như thế, ta mới bận tâm, tâm tính cứng cỏi là chuyện tốt, nhưng nếu kinh lịch ma chướng càng nhiều, lại càng dễ dàng bị sơn trọng thủy phục vây trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ.” Bồ Đề lão tổ nói.
“Nếu như vậy, thật sự có chút khó mà nói…” Trấn Nguyên Tử không nhịn được lo lắng.
Hai người đang có chút phiền muộn chợt nghe một thanh âm truyền đến:”Lão tổ, ta đây coi như đã vượt qua kiểm tra rồi sao?”
Bồ Đề lão tổ và Trấn Nguyên Đại Tiên nghe vậy sững sờ, đồng loạt quay đầu nhìn lại, thấy Thẩm Lạc đã từ trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ đi ra, trong tay nắm lấy một đồ quyển, chính là Sơn Hà Xã Tắc Đồ bị thu hồi.
“Ngươi… Sao ngươi ra ngoài được?” Bồ Đề lão tổ nhất thời nghẹn lời.
Trấn Nguyên Đại Tiên cũng sững sờ đương trường.
“A, sau khi ra khỏi đại điện, ta đi thẳng đến thành Trường An, lúc vào thành phát hiện trên Chu Tước Môn…” Thẩm Lạc nói kinh lịch nhập họa vừa rồi của mình đơn giản nói qua một lần.
“Tóm lại, ta chính là phát hiện Ngũ Nhạc trong trí nhớ của ta có khác biệt, ta tìm một phương hướng chính xác, rất nhanh liền đi tới một cửa động sáng ngời, sau khi đi vào đã trở về nơi này.”
Nghe Thẩm Lạc hời hợt thuyết minh, sắc mặt hai vị đại năng có vẻ hơi cổ quái.
Nhưng trên thực tế, sở dĩ Thẩm Lạc không bị Sơn Hà Xã Tắc Đồ vây khốn, chính là bởi vì trong mộng cảnh hắn cùng đồ quyển có quan hệ chặt chẽ, cả hai trong cõi u minh có cảm giác thân cận tự nhiên.
“Ngộ Không, Thẩm tiểu hữu hắn bỏ ra bao lâu thời gian?” Cổ họng Bồ Đề lão tổ khô chát hỏi.
“Không đến một khắc đi.” Tôn Ngộ Không gãi gãi mặt, trêu ghẹo nói.
“Không thể nào, không thể nào…” Bồ Đề lão tổ và Trấn Nguyên Đại Tiên kinh ngạc, cảm thấy khó có thể tin.
Thẩm Lạc thấy thế, vẻ mặt hồ nghi nhìn về phía Tôn Ngộ Không.
“Hai người bọn họ mới đánh…”
“Ngộ Không, ngươi đi nhìn xem các sư huynh đệ đã phục kiến như thế nào rồi.” Bồ Đề lão tổ đột nhiên ngắt lời Tôn Ngộ Không, nói.
Tôn Ngộ Không nghe vậy, cũng lười vạch trần bọn họ, một mình đi ra ngoài.
Thẩm Lạc còn đang nghi hoặc, liền nghe Bồ Đề lão tổ nói lần nữa:”Sơn Hà Xã Tắc Đồ can hệ trọng đại, bây giờ truyền đến tay của ngươi, ngươi phải cẩn thận bảo vệ cho tốt, nhất định không được để yêu ma đoạt đi.”
“Tiền bối yên tâm, cho dù có hồn phi phách tán, vãn bối cũng sẽ bảo vệ bảo vật này.” Thẩm Lạc bảo đảm nói.
“Hay chờ Ngộ Không khôi phục, để cho nó đi cùng ngươi một chuyến.” Bồ Đề lão tổ vẫn có chút không yên lòng.
“Lão tổ không cần như thế, hãy để cho Đại Thánh hảo hảo tu dưỡng.
Người bên ngoài không biết, càng sẽ không nghĩ đến bảo vật này ở trên người của ta, cho nên chỉ cần tin tức không bị tiết lộ ra ngoài, ta sẽ không gặp quá nhiều phong hiểm.” Thẩm Lạc khoát tay áo, nói.
“Thẩm tiểu hữu tuổi không lớn lắm, làm việc lại có chút lão đạo, ngược lại có thể yên tâm.” Trấn Nguyên Đại Tiên nói.
Nói xong, y lại lấy ra một ngọc quyết màu xanh đưa cho Thẩm Lạc.
Ngọc quyết lúc trước, khi Lục Nhĩ Mỹ Hầu xuất hiện, Thẩm Lạc lập tức bóp nát truyền tin cho Trấn Nguyên Đại Tiên.
“Đa tạ tiền bối.” Hắn đi ra phía trước, đón lấy.
“Lần này nếu phát hiện sự tình bất trắc, nên sớm bóp nát ngọc quyết, để ta có thể kịp thời đuổi tới.” Trấn Nguyên Tử nói.
“Như thế, đã ổn thỏa…” Bồ Đề lão tổ thấy thế, vui mừng nói.
Chương 1367: Lại Thăm Long Cung
Trong đêm.
Trên vách núi Phương Thốn Sơn, Thẩm Lạc và Nhiếp Thải Châu làm bạn mà đứng.
Thẩm Lạc rất tự nhiên nắm lấy tay của nàng, Nhiếp Thải Châu hơi căng thẳng, lập tức thả lỏng, nghiêng đầu, tựa vào vai Thẩm Lạc.
Hai người đã quá lâu không gặp, thời khắc này nhìn nhau không biết nói gì.
Sau lưng hai người, trên một gốc cây khá xa, vươn ra một nhánh cây gồ ghề, có mấy người ngồi cạnh nhau.
“Ta nói, thật sự là so với người đúng là tức chết ta.
Ca, huynh xem Thẩm đại ca đi, rồi nhìn lại mình xem…” Bạch Tiêu Vân nhìn bóng lưng hai người Thẩm Lạc, thở dài một tiếng.
“Ít đánh rắm, đại trượng phu sinh ra trong thiên địa, tự nhiên cần phải cần cù tu hành, lấy tế thế làm hoài bảo, làm sao có thể luôn nghĩ đến chuyện yêu đương, ngươi thấy đúng không?” Bạch Tiêu Thiên nói xong, đụng Lục Hóa Minh bên cạnh một cái.
Gã đợi hồi lâu cũng không nghe được đáp lại, quay đầu nhìn chỉ thấy Lục Hóa Minh đang dựa vào thân cây, tay cầm bầu rượu, yên lặng uống một hớp, ánh mắt trôi về phương xa.
“Ài, tuổi trẻ nào không hoài xuân đây…” Bạch Tiêu Thiên bùi ngùi thở dài.
Phủ Đông Lai ngồi ở một bên khác, cười mà không nói…
Dưới cây, Vu Man Nhi đứng cạnh thân cây, nhón chân nhìn bóng lưng hai người Thẩm Lạc, trong lòng lặng lẽ nói:”Quả nhiên rất xứng đôi…”
… …
Mấy ngày sau.
Đám người Lục Hóa Minh được tông môn triệu hồi, Phủ Đông Lai thì lưu lại Phương Thốn Sơn, chính thức bái nhập làm môn hạ Bồ Đề lão tổ.
Thẩm Lạc dừng lại hơn nửa tháng, thương thế mới phục hồi như cũ, sau khi cân bằng Thuần Dương khí và ma khí thể nội, lúc này mới từ biệt đám người Bồ Đề lão tổ, ly khai Phương Thốn Sơn.
Nửa tháng sau, Thẩm Lạc đã đến Đông Hải.
Lúc trước hắn cùng Bạch Tiêu Thiên đến Đông Hải một lần, trong thế giới mộng cảnh cũng đã từng tới Đông Hải Long Cung, lần này đi đường đã hoàn toàn thông thuộc, rất dễ dàng tìm được vị trí của Đông Hải Long Cung.
Một đạo lam quang phá mở nước biển, rơi vào bên ngoài Đông Hải Long Cung, hiện ra thân ảnh Thẩm Lạc.
Đông Hải Long Cung nhìn nguy nga, tráng lệ hơn trong mộng, muôn hình vạn trạng, xung quanh Long Cung vây đầy từng đội binh tôm tướng cua, không ngừng vãng lai tuần sát.
“Đạo hữu phương nào giá lâm Thủy Tinh Cung?” Thẩm Lạc vừa mới hạ xuống, một đội binh tôm thân mặc Lượng Ngân Giáp lập tức tiến lên nghênh đón, thủ lĩnh cầm đầu binh tôm trầm giọng hỏi.
“Tại hạ Thẩm Lạc, hảo hữu của Ngao Hoằng điện hạ, hôm nay đến đây bái phỏng, còn xin các hạ thay mặt thông báo.” Thẩm Lạc đứng chắp tay, y phục nhẹ nhàng bay khi nói, tiết lộ ra một tia khí tức Chân Tiên.
“Thì ra là Chân Tiên tiền bối, ta thật thất lễ, xin tiền bối chờ một lát, tiểu tướng đi trước thông truyền.” Thần sắc thủ lĩnh binh tôm hiện ra một tia sợ hãi, khom người thi lễ, sau đó hóa thành một đạo ngân quang bay vào Long Cung.
Thẩm Lạc lẳng lặng đứng đó, đám lính tôm còn lại cũng canh giữ ở phụ cận không nhúc nhích, dường như đang giám thị Thẩm Lạc.
Hắn hơi kinh ngạc, Long Cung sao lại có bộ dáng như lâm đại địch, đã xảy ra chuyện gì?
Đúng như hắn đoán, tên thủ lĩnh binh tôm kia đi hồi lâu, gần nửa canh giờ, vẫn chưa trở về.
Tính tình Thẩm Lạc nhẫn nại lại đợi thêm một khắc nữa, thủ lĩnh binh tôm kia cuối cùng quay trở về.
“Tiền bối thứ tội, gần đây Long Cung bận rộn, tại hạ đợi rất lâu mới nhìn thấy Ngao Hoằng điện hạ, điện hạ ngài đang bận một sự kiện trọng đại, không thể ra đón, để cho tiểu nhân mời tiền bối vào Thủy Tinh Cung chờ một chút.” Mặt mũi thủ lĩnh binh tôm tràn đầy áy náy nói.
“Không sao, dẫn đường đi.” Thẩm Lạc cũng không làm khó tiểu binh tôm, cằm khẽ nâng lên nói.
Thủ lĩnh binh tôm liên thanh tạ lỗi, sau đó dẫn theo Thẩm Lạc tiến vào Thủy Tinh Cung.
Trong cung cũng đầy binh giáp, canh phòng sâm nghiêm, mỗi khi đi qua một đoạn đều phải bị kiểm tra khẩu lệnh và lệnh bài, một hồi lâu mới đi đến một cung điện hoa lệ, bố trí thập phần hoa mỹ, mấy thị nữ san hô hóa hình ở chỗ này hầu hạ.
Nhìn thấy Thẩm Lạc, đám thị nữ lập tức dâng lên linh trà linh quả đặc sản của Đông Hải.
Mà thủ lĩnh binh tôm cũng không ly khai, đứng bồi một bên.
“Có phải Đông Hải Long Cung đã xảy ra chuyện?” Thẩm Lạc sinh nghi, nhưng không hiển lộ ra mặt, nhấc chén linh trà uống một hớp, lơ đãng hỏi.
“Gần đây trong cung giới nghiêm, về phần đã xảy ra chuyện gì, tiểu tướng thật không biết.” Thủ lĩnh binh tôm nhẹ giọng nói, không rõ gã thật sự không biết, hay đang trả lời qua loa lấy lệ.
Thẩm Lạc thấy vậy cũng không hỏi nhiều, lẳng lặng đợi.
Trọn vẹn qua hơn nửa ngày, Ngao Hoằng rốt cuộc xuất hiện.
“Thẩm huynh, gần đây trong cung có rất nhiều việc, tại hạ bận rộn đến bây giờ mới rảnh, xin huynh chớ trách.” Ngao Hoằng từ bên ngoài bay vào, trên mặt mang chút vẻ mệt mỏi, quần áo cũng hơi lộn xộn, thoạt nhìn sau khi làm xong việc, còn chưa kịp chỉnh lý đã vội đến đây.
“Không sao, xem ra Ngao huynh có việc muốn làm, do Thẩm mỗ tới không đúng lúc, có chỗ quấy rầy.” Thẩm Lạc lại cười nói.
“Thẩm huynh lúc trước ở Ngũ Trang Quán giúp ta đại ân, Ngao mỗ chưa kịp báo đáp, huynh nói như vậy, quả thật làm cho ta hổ thẹn.
Ồ! Tu vi Thẩm huynh đã đột phá Chân Tiên kỳ, thật đáng mừng!” Ngao Hoằng cười nói, sau đó phát giác tu vi Thẩm Lạc biến hóa, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
“Vài ngày trước may mắn đột phá, tu vi Ngao huynh cũng tiến nhanh, sắp đột phá Chân Tiên trung kỳ.” Thần thức Thẩm Lạc cường đại, sớm đã nhận ra tu vi Ngao Hoằng có tăng tiến.
“Ánh mắt Thẩm huynh sắc bén.” Ngao Hoằng cười ha ha nói.
“Lần trước ở Ngũ Trang Quán, Ngao huynh nói muốn lấy trân quả trị liệu cho tiền bối Đông Hải Long Vương, không biết kết quả như thế nào?” Thẩm Lạc hỏi.
“Tạm được.” Ngao Hoằng nghe xong lời này, thở dài, hiển nhiên hiệu quả cũng không tốt.
Thẩm Lạc nghe vậy âm thầm hiếu kì, Đông Hải Long Vương đến tột cùng có ốm đau gì, Nhân Sâm Quả cũng không thể chữa khỏi, bất quá hắn sẽ không thức thời mà hỏi thăm việc này.
Hai người đã lâu không gặp, nói một chút chuyện phiến, mới chuyển sang vấn đề chính:
“Ngao huynh, thật sự không dám giấu giếm, hôm nay Thẩm mỗ đến nhà bái phỏng, chính là có việc muốn nhờ.” Thẩm Lạc chắp tay nói.
“Thẩm huynh có đại ân, có chuyện gì cứ nói đừng ngại.” Ngao Hoằng nhìn thấy thần sắc Thẩm Lạc trịnh trọng, phất phất tay.
Trong điện thị nữ cùng thủ lĩnh binh tôm thấy vậy, thi lễ lui ra ngoài.
“Trong tay Thẩm mỗ có một kiện pháp bảo trọng yếu bị tổn hại, những ngày qua một mực tìm người chữa trị, lúc trước đi Ngũ Trang Quán cũng vì việc này. . .” Thẩm Lạc nói đại khái kinh lịch những ngày qua của mình, đương nhiên giấu đi chút chuyện không tiện kể rõ.
Ngao Hoằng lần đầu nghe được mục đích thật sự của Thẩm Lạc khi tiến đến Ngũ Trang Quán, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng không ngắt lời Thẩm Lạc.
“…Mặc dù Tiểu Phu Tử có thể chữa trị kiện pháp bảo của ta, nhưng cần một kiện bảo vật của Đông Hải Long Cung tương trợ.” Thẩm Lạc cuối cùng nói.
“Là vật gì?” Ngao Hoằng thân là hoàng tử Đông Hải, cần tọa trấn Long Cung, cực ít có cơ hội ra ngoài du lịch, đang nghe say sưa, chợt giật mình hỏi.
“Thấm Huyết Cửu Ly Châu.” Thẩm Lạc nói.
Ngao Hoằng nhướng mày, ánh mắt nhìn thẳng Thẩm Lạc, sắc mặt chậm rãi trầm xuống.
Chương 1368: Mượn châu
“Ngao huynh không nên hiểu lầm, Thẩm mỗ cũng không phải muốn đòi lấy bảo vật Đông Hải Long Cung, chỉ là tạm thời mượn dùng một chút, chữa trị món bảo vật kia sẽ chỉ tiêu hao một phần lực lượng Thấm Huyết Cửu Ly Châu.
Mà tại hạ cũng sẽ không công mượn bảo, những vật này là một chút tạ ơn của ta.” Thẩm Lạc mở miệng nói, phất tay áo lên mặt bàn bên cạnh.
Trên mặt bàn hiện lên lam quang, thêm ra bảy tám hộp ngọc, phía trên đều dán phù lục phong ấn.
Hắn bấm niệm pháp quyết điểm lên mấy hộp ngọc, phù lục trên nắp hộp nhao nhao tróc ra, tự động mở lộ ra đồ vật bên trong.
Ngao Hoằng vốn không quá để ý, trải qua lần trước Bách Quả tiên hội, y biết rõ vốn liếng Thẩm Lạc, nhưng khi nhìn thấy rõ những vật trong hộp ngọc, ánh mắt của y ngưng lại.
“Bất Tử Mộc, Thước Hồn Thảo, Kinh Lôi Thạch. . .”
Đồ vật trong mấy hộp ngọc này không có cái nào mà không phải là chí bảo, so với cặp Yểm Long sừng rồng ở Bách Quả tiên hội Ngũ Trang quan mà y tặng cho Thẩm Lạc cũng không kém, trong đó có mấy loại giá trị còn trên Yểm Long sừng rồng.
Ngao Hoằng có chút khiếp sợ nhìn Thẩm Lạc, trước đó tham gia Bách Quả tiên hội, trên thân Thẩm Lạc không có vật dư thừa gì, vì trao đổi trân bảo mà hắn phải mượn y một đôi Yểm Long sừng rồng, lúc này mới qua bao lâu mà Thẩm Lạc lại lấy được nhiều bảo vật như vậy!
Sau khi hết khiếp sợ, Ngao Hoằng rất nhanh khôi phục bình tĩnh, trầm ngâm không nói.
Nhìn thấy tình huống này, trong lòng Thẩm Lạc không khỏi trầm xuống.
“Những thứ này không đủ sao? Thẩm mỗ còn có những bảo vật khác. . .” Hắn đưa tay muốn lấy những vật khác ra.
“Thẩm huynh chớ hiểu lầm, những vật này không có cái nào mà không phải trân bảo, nếu là bảo vật khác của long cung, chớ nói mượn dùng, có thể trực tiếp đổi đi cũng được.
Chỉ là Thấm Huyết Cửu Ly Châu khác với những vật kia, chính là chí bảo Đông Hải ta, quan hệ đến mệnh mạch Đông Hải Long Cung, từ trước đến nay do phụ thân ta tự mình chưởng quản, không đưa ra ngoài, dù ta muốn thấy nó cũng rất khó khăn, Thẩm huynh muốn mượn đi, chỉ sợ. . .” Ngao Hoằng đưa tay ngăn trở Thẩm Lạc, nói.
“Thấm Huyết Cửu Ly Châu kia khẩn yếu như vậy sao? Thẩm mỗ chỉ mượn một đoạn thời gian, chữa trị pháp bảo xong lập tức trả lại.
Đông Hải Long Cung nếu không yên tâm, cũng có thể phái người giám thị tại hạ.” Thẩm Lạc nhăn mày, vội vàng nói.
“Thấm Huyết Cửu Ly Châu chính là vật truyền thừa của lịch đại Đông Hải Long Cung, bảo vật này có thần thông gì, ta cũng không quá rõ, bí mật này chỉ có phụ vương ta mới biết được, bất quá năm đó trong ma kiếp phát sinh một chuyện, từng để cho Thấm Huyết Cửu Ly Châu hiển lộ uy năng một lần.” Ngao Hoằng nói.
“Không biết việc này có thể cho tại hạ biết không?” Thẩm Lạc hỏi.
“Việc này mọi người tại Đông Hải Long Cung đều biết, không có gì phải giấu diếm.
Trong ma kiếp Đông Hải Long Cung cũng bị Ma tộc tập kích, Nhị ca của ta Ngao Trọng bị cao thủ Ma tộc làm trọng thương, Chân Long huyết mạch bị đối phương dùng bí pháp rút lấy hơn phân nửa, vốn cho rằng khó may mắn thoát khỏi, phụ vương dùng Thấm Huyết Cửu Ly Châu, chỉ dùng một ngày một đêm đã cứu sống huynh ấy, Chân Long huyết mạch thể nội cũng được bù đắp.” Ngao Hoằng kể lại.
“Thấm Huyết Cửu Ly Châu có thể bù đắp Chân Long huyết mạch!” Thẩm Lạc nghe lời này, giật nảy cả mình.
Bây giờ bất luận tu vi cảnh giới, hay là ánh mắt kiến thức hắn đều không phải trước kia có thể so sánh, hiểu rõ các loại thần thú trời sinh như Chân Long, Phượng Hoàng, những tộc đàn này sở dĩ có thể xưng là Thần Thú, trọng yếu nhất chính là huyết mạch lực.
Huyết mạch Thần Thú vô cùng thần kỳ, thiên phú tu luyện những chủng tộc này không có gì sánh kịp cùng các loại năng lực thần kỳ, vượt xa yêu thú bình thường khác, Thẩm Lạc đã từng vì kéo dài tuổi thọ mà dùng qua mấy loại chân huyết Thần Thú, những thứ này thấm sâu trong người, nên thấu hiểu rất rõ.
Bất quá vạn sự có lợi sẽ có hại, lực lượng huyết mạch Thần Thú trân quý vượt xa bản mệnh nguyên khí của tu sĩ, nhưng lực lượng huyết mạch của chúng không giống bản mệnh nguyên khí tu sĩ, có thể thông qua tu luyện để tăng cường, huyết mạch Thần Thú mạnh yếu đều dựa vào trời sinh, khi sinh ra cơ hồ quyết định vận mệnh cả đời nó.
Mà huyết mạch lực một khi hao tổn, không giống bản mệnh nguyên khí tu sĩ, thông qua ăn các loại thiên tài địa bảo để khôi phục, chỉ cần chúng tổn thất, chính là triệt để mất đi.
Nhưng Thấm Huyết Cửu Ly Châu lại có thể khôi phục Chân Long huyết mạch, đây quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Trái tim Thẩm Lạc chìm xuống, im lặng không nói.
Mặc kệ Thấm Huyết Cửu Ly Châu có năng lực khác hay không, vẻn vẹn chỉ điểm khôi phục Chân Long huyết mạch, đủ để cho Long tộc coi là mệnh căn tử, một ngoại nhân như hắn muốn mượn dùng, chỉ sợ không có hi vọng gì.
“Bất luận thế nào, xin Ngao Hoằng huynh thay ta hỏi thăm Đông Hải Long Vương tiền bối một chút, chỉ cần có thể mượn được Thấm Huyết Cửu Ly Châu, hết thảy điều kiện đều dễ nói.” Cuối cùng hắn vẫn nói
“Cái này đương nhiên, chỉ là trong khoảng thời gian gần đây chỉ sợ không được, phụ vương đang bận một việc đại sự, long cung cơ hồ phong bế, Thẩm huynh ở chỗ này một đoạn thời gian, chờ việc này qua đi, ta lại đề cập với phụ vương, tỷ lệ mượn được bảo vật cũng lớn hơn chút.” Ngao Hoằng trầm ngâm rồi nói.
“Như vậy, tại hạ làm phiền rồi.” Thẩm Lạc tự nhiên sẽ không cự tuyệt, đáp ứng.
Ngao Hoằng rất là cao hứng, lúc này mang theo Thẩm Lạc rời nơi đây, đi vào một mảnh sơn trang ở chỗ sâu long cung.
Nơi này đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, ngược lại rất giống phong cách những phái tu tiên trên đất liền.
“Nơi này là Đông Hải biệt uyển, là nơi long cung tiếp đãi tân khách, Thẩm huynh ở tạm chỗ này mấy ngày, có gì cần cứ phân phó hạ nhân là được.” Ngao Hoằng mang theo Thẩm Lạc tiến vào sơn trang, an bài cho hắn một tòa động phủ độc lập.
Thẩm Lạc cũng yêu cầu không cao, chỉ cần nơi thanh tịnh thuận tiện một chút là được, tòa biệt uyển này rất là phù hợp.
Vào thời khắc này, trong một toà động phủ cách đó không xa hiện lên một đạo linh quang màu đen, cũng ẩn ẩn có thanh âm kinh lôi truyền đến.
“Nơi này còn có tân khách khác?” Hắn lộ vẻ kinh ngạc.
“Đúng vậy, ngoài Thẩm huynh, còn có đạo hữu khác cư ngụ ở nơi này, đều là tu sĩ đạo hạnh cao thâm, lúc Thẩm huynh rảnh rỗi có thể đến giao lưu với bọn hắn một hai.” Ngao Hoằng nói ra.
Thẩm Lạc khẽ gật đầu.
Ngao Hoằng tựa hồ còn có chuyện phải làm, an bài Thẩm Lạc xong, vội vàng cáo từ rời đi.
Thẩm Lạc theo thói quen kiểm tra một phen toà động phủ này, sau đó bố trí các nơi mấy bộ cấm chế trận pháp, lúc này mới an tâm ở lại, nỗi lòng căng cứng hơi buông lỏng một chút.
Trong khoảng thời gian này một mực chạy ngược chạy xuôi, bây giờ rốt cuộc nhàn hạ, hắn hảo hảo cân chỉnh một phen tình huống tu luyện trước mắt.
Vượt qua lôi kiếp xong, hắn chủ tu công pháp vô danh, còn có Hoàng Đình Kinh đều đã đột phá cảnh giới, đạt tới Chân Tiên cảnh.
Mà công pháp vô danh tu luyện đã đạt đến cuối cùng, tiến lên không cửa, tiếp theo muốn tiếp tục tinh tiến, chỉ có thể dựa vào Hoàng Đình Kinh.
Chỉ là tư chất Thẩm Lạc kém cỏi, những năm qua mặc dù phục dụng các loại linh vật, thể chất cải thiện không ít, còn có kinh nghiệm tu luyện mộng cảnh gia trì, nhưng muốn tu luyện Hoàng Đình Kinh cũng không hề dễ dàng, chỉ sợ vẫn cần dựa vào đại lượng đan dược tương trợ.
Đan dược luyện thể trên người hắn đã dùng hết, Hoàng Đình Kinh không phải công pháp vô danh, những Nhất Nguyên Chân Thủy kia đã vô dụng, cần tìm kiếm đan dược khác tu luyện mới được.
Thẩm Lạc ở Hắc Uyên Mê Quật đạt vô số thiên tài địa bảo, trên Phương Thốn sơn lại liên tục giết không ít Chân Tiên Sư Đà lĩnh, Ma Vương trại, thân gia dày vượt xa Chân Tiên kỳ bình thường, duy nhất cần suy nghĩ chính là lựa chọn đan dược gì.
Lần này hắn tới Đông Hải Long Cung, một mặt là muốn mượn Thấm Huyết Cửu Ly Châu, một phương diện khác cũng là muốn nhìn xem Đông Hải Long Cung nơi đây có đan dược thích hợp cho hắn không, Đông Hải Long Cung giàu có chính là vang danh thiên hạ.
Chỉ là hắn mới đến, Đông Hải Long Cung nơi này tựa hồ còn có đại sự phát sinh, ngược lại không tiện đi loạn khắp nơi hỏi thăm đan dược, vẫn chờ một thời gian rồi tính sau.
Chương 1369.
Hải thị Long Cung
Thẩm Lạc nghĩ đến đây, nhẹ thở ra một hơi, nhắm mắt ngưng thần, vận chuyển Hoàng Đình Kinh, kim quang sáng tỏ rất nhanh bao phủ thân thể của hắn.
Hiện tại trong tay hắn không có đan dược, chỉ có thể dựa theo phương pháp cơ bản nhất, phun ra nuốt vào thiên địa linh khí để tu luyện Hoàng Đình Kinh.
Một là hảo hảo suy nghĩ quá trình tu luyện Hoàng Đình Kinh tại Chân Tiên kỳ, hai là thử nhìn một chút bây giờ tư chất mình so với trước đây có biến hóa gì không.
Ba ngày trôi qua rất nhanh.
Thẩm Lạc mở to mắt, kim quang trêm thân nhanh chóng tán đi, sắc mặt có chút nặng nề.
Trải qua ba ngày khổ tu, hắn lại lần nữa khắc sâu minh bạch tư chất bản thân, tu luyện Hoàng Đình Kinh gian nan, mặc dù có kinh nghiệm mộng cảnh gia trì, ba ngày này khổ tu, tu luyện Hoàng Đình Kinh lại không có chút thành quả nào, hoàn toàn khác quá trình tu luyện thông thuận trong mộng cảnh.
“Xem ra trong hiện thực muốn tu luyện Hoàng Đình Kinh, vẫn cần phải đi tìm kiếm các loại đan dược hoặc là linh vật tương trợ mới được.” Thẩm Lạc đứng dậy, đi ra động phủ.
“Thẩm tiền bối, ngài có chuyện gì muốn phân phó không?” Đứng ngoài cửa động phủ là một Dạ Xoa mặc thanh giáp, là Ngao Hoằng an bài gã ở chỗ này chờ đợi Thẩm Lạc phân phó, tên gọi Hải Dạ Xoa, tiến lên chào nói.
“Ngao Hoằng đạo hữu mấy ngày nay có từng tới không?” Thẩm Lạc hỏi.
“Cửu điện hạ vẫn còn bận rộn chuyện trong cung, chưa từng tới, bất quá điện hạ đã phân phó, nếu như ngài có việc gấp, ta có thể tùy thời thông báo cho ngài ấy.” Hải Dạ Xoa nói.
“Cũng không có việc gấp gì cả, không cần cáo tri cho Ngao Hoằng đạo hữu.
Hải đạo hữu, Đông Hải Long Cung các ngươi có mở phường thị hoặc là cửa hàng trao đổi với người ngoài không?” Thẩm Lạc khoát tay áo, hỏi.
Hắn đã đợi mấy ngày, không sai biệt lắm có thể bắt đầu tìm kiếm đan dược, tránh khỏi uổng phí hết thời gian.
“Tự nhiên là có, Đông Hải Long Cung sở hữu sản vật phong phú, để cho tiện giao lưu với đạo hữu khác, nên mở ra một chỗ là Hải thị phường thị, tiền bối nếu có hứng thú, tiểu nhân có thể mang ngài đi qua nhìn một chút.” Hải Dạ Xoa lộ vẻ kiêu ngạo nói.
“Hải thị?” Thẩm Lạc nghe cái tên này, vô thức nhớ tới năm đó ở phụ cận Kiến Nghiệp thành tham gia quỷ thị, đáng tiếc Tạ Vũ Hân đi cùng mình lúc đó đến giờ thì nàng đã hương tiêu ngọc vẫn.
“Tiền bối đã nghe nói qua cái tên Hải thị?” Hải Dạ Xoa nhìn thấy thần sắc Thẩm Lạc khác thường, tò mò hỏi.
“Có nghe qua, nếu có phường thị này, vậy dẫn đường đi xem một chút đi.” Thẩm Lạc thu hồi suy nghĩ, nói.
“Vâng.” Hải Dạ Xoa đáp ứng một tiếng, mang theo Thẩm Lạc bay tới phía trước.
Nhưng mà lúc hai người đi qua trước cửa toà động phủ cách đó không xa bỗng nó phát ra lôi quang màu đen, cửa lớn bỗng nhiên mở ra, một thân ảnh cao lớn từ bên trong bắn ra, kém chút đụng vào hai người Thẩm Lạc.
“Tiểu nhân đáng chết, đã quấy rầy Hắc tiền bối.
Hắc tiền bối còn muốn tiến về hải thị không?” Hải Dạ Xoa vội vàng tiến lên tạ lỗi.
Thân ảnh cao lớn kia “Ừ” một tiếng, cũng không xoắn xuýt với Hải Dạ Xoa việc này, muốn quay người rời đi.
Thẩm Lạc nhìn về phía thân ảnh cao lớn kia, cả người nhất thời sững sờ.
Thân ảnh cao lớn kia không phải ai khác, chính là Thủ Sơn Đại Thần hắc hùng tinh ở Phổ Đà sơn.
Hắc hùng tinh cũng nhìn thấy Thẩm Lạc, con mắt lớn như chuông đồng cũng lập tức trừng lớn.
“Thẩm Lạc, ngươi sao lại ở chỗ này?” Thân hình Hắc hùng tinh thoắt một cái, rơi vào bên cạnh Thẩm Lạc.
“Hộ pháp tiền bối, đã lâu không gặp.
Ta đến Đông Hải tìm Ngao Hoằng đạo hữu có chút việc tư, không ngờ ở đây lại găp tiền bối ngài.” Thẩm Lạc gặp được người quen, cũng rất là cao hứng.
Hải Dạ Xoa thấy hai người quen biết, liền thức thời đứng ở bên cạnh không quấy rầy.
“Ta cũng không nghĩ tới, ngươi vậy mà ở nơi này.
A, tu vi của ngươi đã đột phá Chân Tiên kỳ!” Hắc hùng tinh đưa tay muốn vỗ bả vai Thẩm Lạc, đột nhiên phát giác được tu vi Thẩm Lạc, trừng lớn hai mắt.
“May mắn đột phá.” Thẩm Lạc cười nhạt một tiếng.
“Chân Tiên kỳ há lại may mắn có thể đột phá, lão Hùng ta từ Đại Thừa kỳ đến Chân Tiên kỳ, bỏ ra đại khái ba trăm năm, vốn cho là rất không tệ, nhưng so với Thẩm đạo hữu ngươi đúng là kém xa tít tắp nha.” Hắc hùng tinh thở dài.
“Hộ pháp tiền bối quá khen.” Thẩm Lạc chắp tay khẽ cười nói.
“Nếu cùng là tu sĩ Chân Tiên kỳ, hai chữ tiền bối đừng nhắc lại nữa, sau này ngươi ta xưng cùng thế hệ đi, gọi ta lão Hắc là đủ.” Hắc hùng tinh nghiêm mặt nói.
Thẩm Lạc đã quen với tu tiên giới lấy cảnh giới phân chia bối phận, cũng không khiêm tốn gì, khẽ gật đầu.
“Hắc đạo hữu sao lại ở Đông Hải Long Cung?” Hắn hỏi.
“Còn không phải tìm kiếm giúp ngươi Thuỷ linh vật để tu luyện sao, chỉ là bây giờ ngươi đã đột phá Chân Tiên kỳ, Thủy linh vật bình thường chỉ sợ không dùng được, ta còn phải đi tìm thứ khác nữa.” Hắc hùng tinh liếc mắt, tức giận nói.
“Thì ra là thế, bất quá tu vi ta đã đột phá Chân Tiên kỳ rồi, công pháp Thuỷ thuộc tính tu luyện lúc trước đã đến điểm cuối, bây giờ đổi qua tu Hoàng Đình Kinh Phương Thốn sơn, tiền bối không cần tìm linh vật Thuỷ thuộc tính nữa.” Thẩm Lạc đã sớm quên việc này, nghe vậy vội vàng nói.
Hắc hùng tinh nghe vậy giật mình, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lạc lập tức hơi đổi.
Cải tu công pháp cũng không phải việc nhỏ, tu luyện một môn công pháp cũng không phải đơn thuần dùng nó tích lũy pháp lực, mà còn lĩnh hội đạo pháp huyền ảo môn của công pháp đó.
Tỉ như gã tu luyện công pháp Lôi thuộc tính, tu luyện đến nay đã am hiểu sâu huyền ảo lôi điện, nếu đổi tu công pháp khác, cũng là Lôi Điện thuộc tính ngược lại thì thôi, kinh nghiệm tu luyện trước kia còn hữu dụng, nếu thuộc tính khác biệt, vậy sẽ phải tu lại từ đầu, không biết phải hao phí bao nhiêu tâm tư và thời gian.
Kiến thức hắc hùng tinh rộng rãi, coi như hiểu rõ Hoàng Đình Kinh Phương Thốn sơn, Thẩm Lạc đổi từ công pháp Thủy thuộc tính thành pháp thể song tu Hoàng Đình Kinh, loại cải biến này cơ hồ triệt để chuyển biến, nếu không có tuyệt đại phách lực và định lực tuyệt khó làm được.
Bất quá hắc hùng tinh không biết là, Thẩm Lạc trước đó đã sớm tu luyện qua Hoàng Đình Kinh, hơn nữa còn có kinh nghiệm tu luyện mộng cảnh gia trì, cải tu công pháp cũng không phí sức.
“Hoàng Đình Kinh ta biết một chút, chính là công pháp pháp thể song tu tinh diệu đương thời, chỉ là công pháp này tu luyện gian nan, toàn bộ Phương Thốn sơn cũng không có mấy người có thể tu thành.
Tư chất Thẩm đạo hữu tuyệt đỉnh, tu luyện Hoàng Đình Kinh đương nhiên không vấn đề, nhưng cũng cần một chút đan dược luyện thể tương trợ chứ?” Hắc hùng tinh đột nhiên nói.
“Không sai, ta đang muốn cùng Hải Dạ Xoa đi Hải thị Đông Hải Long Cung nhìn xem.” Thẩm Lạc không giấu diếm.
“Các ngươi cũng muốn đi hải thị, ta cũng đang muốn đến đó, vậy cùng đi đi, có đại cơ duyên Thẩm đạo hữu vừa vặn bắt kịp.” Hắc hùng tinh nghe vậy vui mừng nói.
“Cơ duyên?” Ánh mắt Thẩm Lạc khẽ động.
“Bây giờ nói thì không thú vị, Thẩm đạo hữu nếu tin lão Hắc ta, cứ theo ta đến đó, đối với ngươi tuyệt đối có ích vô hại.” Hắc hùng tinh vậy mà ra vẻ bí ẩn.
“Người khác không nói, Hắc đạo hữu nói, Thẩm mỗ tự nhiên là tin tưởng.” Thẩm Lạc cười ha ha nói.
“Nếu thế, vậy đi nhanh đi.
Dạ Xoa ngươi cũng không cần đi theo, ta mang Thẩm đạo hữu đi hải thị dạo chơi.” Hắc hùng tinh nói với Hải Dạ Xoa bên cạnh một tiếng, sau đó kéo Thẩm Lạc hóa thành một đạo độn quang vọt tới trước, hiển nhiên không phải lần đầu tiên đi hải thị kia.
Hải Dạ Xoa nghe vậy đáp ứng một tiếng, chắp tay đứng tại chỗ.
Hải thị Long Cung
Chương 1370: Giúp đỡ
Hắc Hùng Tinh và Thẩm Lạc rất nhanh tới một hẻm núi ở đáy biển thuộc tây bắc Đông Hải Long Cung, nơi này đã rời xa khu vực trọng yếu của long cung, không có nhiều binh tướng long cung đóng giữ, toàn bộ hẻm núi bị một màn ánh sáng màu xanh lam to lớn bao lại, ngăn nước biển, hai bên hẻm núi là cửa hàng san sát, hình thành một phường thị diện tích khá lớn, so với Tây Thị Trường An thành cũng không kém bao nhiêu.
Kiến trúc trong hải thị điêu khắc nhiều đồ án Long tộc, các loại phù điêu Thần Long mang theo mãnh liệt khí tức Đông Hải Long Cung.
Trong phường thị tụ tập đông đảo Đông Hải Thủy tộc, còn có một số tu sĩ Nhân tộc, nhìn náo nhiệt không gì sánh được.
Thẩm Lạc quét thần thức qua, cả tòa hải thị đều nằm trong lòng bàn tay.
Trong cửa hàng hải thị mua bán phần lớn là đặc sản Đông Hải, so với phường thị trên đảo thì hàng hoá còn trân quý hơn không ít, cấp bậc cao hơn một đoạn.
Hàng hóa bày ở phía ngoài này mặc dù không lọt vào ánh mắt của hắn, nhưng trong cửa hàng có một ít đồ vật được đặt trong trong cấm chế bảo quang, cũng có tác dụng lớn với tồn tại Chân Tiên như hắn.
“Đồ vật trong những cửa hàng này đều là linh vật bình thường, không có gì đáng xem, ta dẫn ngươi đi kiến thức bảo vật chân chính.” Thẩm Lạc đang muốn xem kỹ một phen, liền bị hắc hùng tinh lôi kéo bước nhanh tới phía trước, chuyển qua mấy vòng, đi tới trước một cửa hàng cuối phường thị.
Cửa hàng này thoạt nhìn là cửa hàng buôn bán linh tài, tên là Phúc Công Lâu, chiếm diện tích cực lớn, chừng bốn năm mươi trượng, cao vài chục trượng, bị một đống cửa hàng mặt tiền chung quanh giống như chúng tinh củng nguyệt vây vào giữa rất là bắt mắt.
Những Thuỷ tộc có màu da khác nhau cùng tu sĩ Nhân tộc ở chỗ này ra ra vào vào, có hớn hở ra mặt, có buồn bực bất an, muôn hình muôn vẻ đều có, đông như trẩy hội, sinh ý vô cùng tốt.
“Cửa hàng thật lớn, chính là chỗ này?” Ánh mắt Thẩm Lạc khẽ động hỏi.
“Không sai, đi theo ta.” Hắc hùng tinh gật gật đầu, nhưng không bước vào cửa chính, mà đi vào cửa bên hông Phúc Công Lâu, đẩy cửa đi thẳng vào.
Nơi này thoạt nhìn là một đại sảnh, không có khách nhân, chỉ có một tên thiếu niên mười mấy tuổi uể oải đang chợp mắt.
“Tiểu Tam Tử, sư phụ của ngươi đâu? Ta đã tìm được giúp đỡ, chuyện kia hắn cũng không thể lại từ chối.” Hắc hùng tinh vỗ vỗ thiếu niên kia, xem ra đã sớm quen biết thiếu niên này.
“Nguyên lai là Hắc tiền bối, gia sư ở bên trong chờ ngài đã lâu, mời theo vãn bối đi vào.” Thiếu niên đứng lên, có chút ngạc nhiên nhìn Thẩm Lạc một chút, nhưng cũng không nói gì, đi tới một cửa nhỏ trong sảnh.
Thần thức Thẩm Lạc đảo qua người thiếu niên này, ánh mắt khẽ nhúc nhích.
Tu vi người này cũng không cao, chỉ có Xuất Khiếu kỳ, nhưng khí tức thiếu niên này cổ quái, vậy mà đồng thời mang theo lực lượng Nhân tộc cùng Yêu tộc, nhìn tựa hồ là nhân yêu hỗn huyết.
Phía sau cửa nhỏ là một gian thạch thất, thiếu niên lấy ra một khối pháp khí bối xác tuyết trắng, đưa tới vách tường một chút, một đạo bạch quang chui vào trong đó, trên vách đá lập tức hiện ra một tầng bạch quang, sau đó một tiếng ầm nhẹ vang lên, xuất hiện một bậc thang thông xuống dưới.
Thiếu niên kia cũng không giải thích gì với hắc hùng tinh, dẫn đầu cất bước đi xuống.
Hắc hùng tinh tựa hồ cũng không phải lần đầu tiên tới nơi này, tùy tiện cất bước đuổi theo.
“Hắc đạo hữu, đã đến nơi này, có thể nói rõ cho ta biết sẽ đi gặp người nào, làm chuyện gì không?” Thẩm Lạc thấy vậy cũng không đi theo, nhưng truyền âm hỏi thăm hắc hùng tinh.
“Cái này đương nhiên, không biết Thẩm đạo hữu đã nghe qua Địa Tâm Hỏa Liên chưa?” Hắc hùng tinh truyền âm trả lời.
“Địa Tâm Hỏa Liên? Trên một bản cổ tịch ta đã thấy qua, tựa hồ là tại khu vực núi lửa có linh lực thuộc tính “Hỏa” nồng đậm mới có thể xuất hiện loại Linh Liên trân quý này.” Thẩm Lạc khẽ giật mình trả lời.
“Thẩm đạo hữu kiến thức uyên bác, ngươi nói không sai.
Địa Tâm Hỏa Liên chính là thiên tài địa bảo sinh trưởng trong dung nham núi lửa, vật này thu nạp địa tâm hỏa lực sinh ra, ẩn chứa Hỏa linh lực nồng đậm, dùng vật này luyện chế đan dược chẳng những dược lực dồi dào, đối với tu sĩ Chân Tiên chúng ta cũng có tác dụng lớn, càng có hiệu quả đoán thể vô cùng lợi hại, là linh đan mà tu sĩ Nhân tộc cùng Yêu tộc chúng ta tu luyện công pháp luyện thể tha thiết ước mơ.” Trong mắt Hắc hùng tinh hiện lên một tia lửa nóng.
“Cửa hàng này có manh mối Địa Tâm Hỏa Liên?” Thẩm Lạc nghe vậy trong lòng cũng vui mừng, hỏi.
“Không sai, lão bản cửa hàng này là đại nhân vật có mặt mũi tại hải thị, hắn biết một chỗ sinh trưởng Địa Tâm Hỏa Liên, chỉ là theo hắn nói nơi đó có chút nguy hiểm, lão bản đang triệu tập tu sĩ Chân Tiên kỳ đi qua ngắt lấy, ta đã ước định với hắn cùng đi, nếu gặp được Thẩm đạo hữu, vậy kéo ngươi cùng theo, Thẩm đạo hữu không trách ta chứ?” Hắc hùng tinh nói.
“Chuyện tốt như thế, Thẩm mỗ cầu còn không được, sao lại trách tội, chỉ là ta mới vào Chân Tiên kỳ, mong rằng Hắc đạo hữu không nên ghét bỏ ta níu chân mới tốt.” Thẩm Lạc cười nói.
“Thẩm đạo hữu cần gì khiêm tốn, ngươi khi đó còn chưa bước vào Đại Thừa kỳ, đã có thể dựa vào pháp bảo đối đầu Chân Tiên, bây giờ đạo hữu đã tiến giai Chân Tiên kỳ, thực lực cường đại ta cũng không dám xem thường tất thắng đó.” Hắc hùng tinh cười nói.
“Sao dám, Hắc đạo hữu quá khen.” Thẩm Lạc theo thói quen khiêm tốn một tiếng, giữa thần sắc là một mảnh bình thản.
Hắc hùng tinh nhìn thấy Thẩm Lạc như vậy, trong lòng âm thầm run lên.
Gã có thể cảm giác được thực lực Thẩm Lạc không yếu, nhưng rốt cuộc đến trình độ nào lại nhìn không rõ, vừa rồi nói cũng là trong lòng có ý thăm dò, không ngờ Thẩm Lạc phản ứng quá bình thản hư vậy, hẳn là thực lực hắn thật không thua chính mình?
Trong khi hai người nói chuyện, thang lầu đã đến điểm cuối, một cánh cửa đá xuất hiện ở phía trước.
Thiếu niên lần nữa lấy ra pháp khí vỏ sò kia mở ra cửa đá, một đại sảnh sáng tỏ xuất hiện ở trước mắt.
Thảm gấm vóc tiên diễm, vách tường tuyết trắng, đèn cung đình treo cao, các loại đồ cổ vật trang trí đẹp đẽ, nhìn tráng lệ, phảng phất phòng khách đại phú hộ thế tục, lại không có bao nhiêu không khí tu tiên giả.
Chủ nhân nơi đây, ngược lại là diệu nhân.
Chính giữa sảnh có một bàn lớn nạm vàng, chung quanh đặt mười mấy cái ghế, đang có năm người vây quanh ở bên cạnh bàn thưởng trà chuyện phiếm, khí định thần nhàn, xem ra đều không phải hạng người bình thường.
Thấy hắc hùng tinh cùng Thẩm Lạc tiến đến, mấy đạo ánh mắt bén nhọn lập tức quét tới.
“Mấy vị đạo hữu đều đã tới, Hắc mỗ đến chậm một bước, mong rằng thứ tội, thứ tội.” Hắc hùng tinh cùng mấy người trong sảnh tựa hồ nhận ra nhau, ha ha cười nói.
Thẩm Lạc không quen biết mấy người, lại không được dẫn kiến, dứt khoát không mở miệng, đi theo sau hắc hùng tinh, âm thầm dò xét mấy người trong sảnh.
Ngồi ngoài cùng chính là một nam tử trung niên mặc cẩm y màu lam, thân hình dung mạo không có mảy may đặc thù Yêu tộc, nhìn hoàn toàn là một tên nam tử Nhân tộc, ba sợi râu dài, dung mạo thanh nhã, tay phải cầm một mặt cờ trắng, phía trên dùng mực đậm viết bốn chữ lớn “Thần cơ diệu toán”, bộ dạng là thầy tướng xem bói.
Bên cạnh người này là một công tử áo trắng, thân hình thon dài, dung mạo tuấn lãng, phong thần tuấn dật cực kỳ, cho dù Thẩm Lạc là nam tử cũng cảm thấy hai mắt tỏa sáng.
Đơn thuần dung mạo, Thẩm Lạc thấy qua các nam tử, không ai có thể so sánh với công tử áo trắng này, bất quá trên trán gã mọc ra một đôi sừng dạng san hô, thoạt nhìn là một Hải tộc nào đó.
Ba người khác ngồi đối diện, một trong số đó là lão quy áo lam, bên môi mọc ra hai sợi râu dài, một bộ dạng tuổi già sức yếu.
Nhưng chính người này ngồi ở chủ vị, sắc mặt kiêu căng, dùng khóe mắt nhìn người, phảng phất trời sinh đã cao hơn nhất đẳng.
Hai người cuối là một nam một nữ, nam tử nhìn ngoài ba mươi, mặc một bộ áo bào đen, thân hình cao lớn, ánh mắt u lãnh; nhi nữ một thân áo xanh, dung mạo xinh đẹp, nhất là một đôi mắt to ngập nước, giống như hai viên trân châu đen, cho người ta một loại cảm giác rất đặc biệt.
Khí tức hai người đều là Yêu tộc, bất quá nhìn không ra tộc đàn nào.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tà Minh Chi Giới (Trộn bộ) [Dịch] Tà Minh Chi Giới (Trộn bộ)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Ta-Minh-Chi-Gioi-dich-Tron-bo-Truyen-Audio-Hay-Ta-Tu.jpg)





