Đại Mộng Chủ
Tập 262 : Huyết Khô Lão Tổ (c1306-c1310)
❮ sautiếp ❯Chương 1306: Huyết Khô Lão Tổ
“Yển Vô Sư còn trong âm quật, lúc trước ta đã phái Phúc trưởng lão cùng Mị trưởng lão đến cứu viện, hiện tại xem ra vẫn bị cuốn lấy chưa thoát ra được.” Tiểu Phu Tử vội vàng giải thích một câu, lại quay người hiệu lệnh các đệ tử Thiên Cơ Thành.
Thẩm Lạc nghe xong, thầm nghĩ Yển Vô Sư quả nhiên ở trong âm quật, lúc trước bọn người Ma Tâm, chia ra truyền tống hắn và Yển Vô Sư vào bên trong linh quật và âm quật, so ra vận khí của hắn coi như khá tốt, bên trong âm quật nhất định càng thêm nguy hiểm.
“Thành chủ, làm sao bây giờ? Chúng ta nghĩ cách đi cứu viện Yển Vô Sư, Phúc trường lão bọn họ sao?” Mạc Vong trưởng lão nhìn lại phía sau, có chút khẩn trương hỏi.
“Tất nhiên phải cứu, mặc dù Ngoạn Ngẫu Thành hoàn thành tiến hóa, muốn chân chính nắm giữ còn cần tốn chút thời gian.
Chúng đệ tử Thiên Cơ Thành nghe lệnh, theo ta giết vào âm quật, nghĩ cách cứu viện đồng môn.” Tiểu Phu Tử lập tức nói, vung tay hô to.
“Giết. . . . .”
Tiểu Phu Tử nhất hô bách ứng, mọi người cũng chiến ý dâng trào, xoay người xông vào bên trong âm quật.
Một mình Thẩm Lạc đứng ở ngã ba đường, nhìn chung quanh một chút, từ trong đáy lòng không muốn tiếp tục nhúng tay, nhưng nghĩ đến Yển Vô Sư còn bên trong âm quật, sinh tử chưa rõ nên lộ vẻ do dự.
“Thôi, dù sao còn phải cầu cạnh Thiên Cơ Thành, càng không thể bỏ mặc Yển Vô Sư, hay là lại đi một chuyến nữa . . .” Thẩm Lạc thở dài, vẫn xoay người bay thẳng vào trong thông đạo âm quật.
Âm sát cuồng phong phía trước mãnh liệt thổi đến, dù là Thẩm Lạc cũng không khỏi nhíu mày, cảm thấy thập phần khó chịu.
Hắn phi độn về phía trước mấy hơi, thân hình rất nhanh xuyên qua một tầng bình chướng hư không, thấy hoa mắt, đã tiến vào trong một động lớn.
Kích thước âm quật tương tự như linh quật, lớn nhỏ không khác nhau quá nhiều, nhưng hoàn cảnh bên trong lại cách biệt một trời một vực, hư không bốn phía nồng đậm âm sát khí, không thể cảm nhận được sự tồn tại của thiên địa linh khí.
Trong hư không trên đầu, âm sát khí ngưng tụ thành một tầng mây đen kịt, khiến cho âm quật trở nên u ám, trên mặt đất cứ cách một đoạn là có một quỷ tuyền, bên trong quỷ tuyền là nước đen “Ùng ục ùng ục” tràn lên.
Thẩm Lạc hơi thích ứng một chút, liền thấy trăm trượng phía trước, các loại quang mang phản chiếu bầu trời, khắp nơi đều là tiếng hô giết.
Hắn đi tới phụ cận, trên mặt đất phía trước, giữa không trung, thậm chí ở trong mây đen phía trên, đủ loại quang mang chớp động liên miên, từng thân ảnh giao thoa chém giết không ngừng.
Phúc trưởng lão, Mị trưởng lão, và cả Hoàng Sa môn Viên Minh, Hậu Thổ tông Lâm trưởng lão, cùng thiếu phụ áo xanh lục Ngự Thú tông, bọn họ bị hai quỷ vật Chân Tiên kỳ cùng hơn ngàn con âm thú bao bọc vây quanh.
Hai quỷ vật Chân Tiên này, một tên đội mão nho quan, sau lưng mang một cái tủ sách bằng tre, trông giống như là người đọc sách, một tay cầm cây nến, tay kia thì cầm một quyển cổ thư.
Trong mộng cảnh Thẩm Lạc đã từng gặp qua, tên gọi là U Minh Thư Sinh.
Một quỷ vật Chân Tiên khác chính là Dạ La Sát, khác với con Dạ La Sát mà Thẩm Lạc từng gặp, nó đã hoàn toàn biến thành hình người, thân mặc áo giáp màu tím, tay nắm một thanh trường đao chớp động bích quang, âm khí bức người.
Phúc trưởng lão, Viên Minh và những người khác dù có lập trường khác nhau, khi đối mặt với vô số âm thú, cũng chỉ có thể liên thủ đối kháng.
Một bên khác, Mộc Kiêu cùng Ma Tâm, Chung đường chủ Thần Quy phái liên thủ, hợp sức chém giết Tu La Khôi Lỗi Qủy, bên cạnh quỷ này cũng có số lượng lớn âm thú vây quanh, không ngừng vây công ba người Ma Tâm.
Ba người Ma Tâm đánh thập phần gian nan.
“Toàn bộ âm thú trong Hắc Uyên Mê Quật đều tập trung ở đây sao?” Thẩm Lạc nhìn vô số âm thú trong âm quật, không khỏi tự hỏi.
Đám người Tiểu Phu Tử tiến đến, đã khiến cho âm thú nơi đây chú ý, chúng từ bốn phương tám hướng xúm lại, tốc độ đi tới của đám Tiểu Phu Tử lập tức bị ngăn trở.
Còn không đợi Thẩm Lạc thấy rõ động tĩnh của những người khác, trong mây đen phía trên đỉnh đầu đột nhiên có bảy tám đầu âm thú đáp xuống, lao đến phía hắn.
Thẩm Lạc nhíu mày, phất tay lấy ra Huyền Hoàng Nhất Khí Côn, vung vẩy vài cái, liền đánh giết vài đầu âm thú kia.
Nhưng ngay sau đó, càng có nhiều âm thú từ bên trên mây đen bay xuống, hoặc từ mặt đất bay lên không trung, đánh tới phía hắn.
Thẩm Lạc thu hồi ánh mắt, hắn một mực tìm kiếm thân ảnh Yển Vô Sư, nhưng từ đầu đến cuối không nhìn thấy.
Đối mặt với ngày càng nhiều âm thú lao tới, Thẩm Lạc đành phải trầm thân thể xuống, bay xuống mặt đất.
Ngay khi chân hắn chạm đất, âm thú dưới mặt đất vây xung quanh hắn, Thẩm Lạc nghiêm túc, quơ gậy đánh từng đầu âm thú thành thịt nát, một đường phóng đến phía trước.
Chỉ cần cứu Yển Vô Sư ra, hắn có thể mau chóng rời khỏi nơi quỷ quái này.
Trên đường hắn đi qua mấy chỗ chiến trường, nhìn thấy tu sĩ Thiên Cơ Thành và yển giáp bị đánh đổ, căn bản không kịp thôi động yển giáp mới, đã bị âm thú đánh nát thân thể.
Còn có một số, do lâm vào hỗn chiến quá lâu, pháp lực tiêu hao hầu như không còn, không kịp bổ sung, cho đến khi chết vì kiệt sức.
Nếu đủ khả năng, Thẩm Lạc sẽ xuất thủ giúp đỡ, nhưng lại không có cách nào cải biến thế cục thảm liệt.
Đúng lúc này, tim hắn đột nhiên đập nhanh, thân hình nhảy lên, nhìn vào chỗ sâu bên trong âm quật.
Chỉ thấy ở đó có một mảnh huyết vụ đang lan tràn ra, một bộ khô lâu màu máu đang đứng trên lưng con âm thú cự tượng cao lớn, sau lưng bộ khô lâu có một đôi cánh bằng xương đỏ tươi xòe ra, u hỏa trong hốc mắt chớp động, bễ nghễ tứ phương, giống như vương giả.
Trên thân nó phát ra ba động linh lực cường đại đến đáng sợ, tu vi gần như đạt đến Thái Ất Cảnh, khí tức của vật này khổng lồ dị thường, tương đương với bảy tám tên Chân Tiên đỉnh phong bình thường.
Con ngươi Thẩm Lạc co rụt lại, nhẹ hít sâu một hơi.
“Thẩm đạo hữu cẩn thận, nó là Huyết Khô lão tổ, chính là tồn tại kinh khủng thống lĩnh tất cả âm thú trong âm quật, thực lực hơn xa thiếp thân!” Thanh âm Tử Trúc vang lên bên tai hắn.
Thẩm Lạc đã đoán được tên này, im lặng gật đầu.
“Các ngươi tự tiện xông vào âm quật, hôm nay đều phải chết ở chỗ này, trở thành âm linh cho ta!” Huyết Sắc Khô Lâu mở miệng quát lớn, thanh âm như hoàng chung vang vọng khắp nơi trong âm quật, trong thanh âm vậy mà có lực công kích thần hồn, chấn cho đầu óc của mọi người căng đau một hồi.
Huyết Khô lão tổ cũng rất nén giận, lão vốn là bá chủ của Hắc Uyên Mê Quật, dưới trướng có vô số âm thú, dựa vào địa lợi nơi đây, dù có Thái Ất Kỳ hàng lâm cũng có thể thong dong ứng đối.
Lần này do lão tham một bản Thiên Thi Chân Kinh của Quỷ Yển, đồng thời cũng muốn mượn tay Quỷ Yển diệt trừ mấy gia hỏa chướng mắt trong linh quật, vì vậy mới cho gã tiến vào trong âm Dương quật, không ngờ lại dẫn tới ngoại địch như vậy.
Lời nói vừa dứt, chỉ thấy lão mở miệng phun ra phía trước, một đạo huyết quang từ trong miệng bắn ra, giống như dải lụa đỏ quấn lấy một tên đệ tử Thiên Cơ Thành.
Tên đệ tử Thiên Cơ Thành chỉ kịp phát ra một tiếng gào khan, huyết quang đã cuốn ngược trở về, mà tên đệ tử Thiên Cơ Thành kia đã tuyệt khí bỏ mình, biến thành thây khô da bọc xương.
Sau khi Huyết Khô lão tổ tung một kích, đầu lâu chuyển một cái, vừa vặn nhìn về phía Thẩm Lạc đang lơ lửng giữa không trung.
Thẩm Lạc phát giác không ổn, phản ứng cực nhanh, chủ động lao vào đám lớn âm thú, khí tức của hắn lập tức biến mất, tiêu thất trong hư không.
Chương 1307: Ma trận cột đá
Huyết Khô lão tổ nao nao, trong miệng lần nữa phun ra huyết quang, nhưng đã thay đổi mục tiêu.
Lần này người xui xẻo không phải ai khác, chính là vị Chung đường chủ Thần Quy phái.
Lão này vừa thấy thảm trạng đệ tử Thiên Cơ thành vừa rồi, huyết sắc trên mặt trong nháy mắt hoàn toàn không còn, hai tay vội vàng bấm pháp quyết, hợp lại trước người, bên người lão có hai đạo ô quang sáng lên, nổi lên hai mảnh pháp bảo dạng mai rùa, bảo hộ hai bên trái phải.
Huyết quang bay vụt đến, cuốn trên hộ thuẫn mai rùa, chỉ một cái đã xuyên thấu qua, hộ thuẫn mai rùa trước mặt nó như thùng rỗng kêu to.
Chung đường chủ hoảng hốt, nhanh chóng bay ngược ra sau, lật tay lấy ra một viên ngọc phù màu trắng dán trên thân, dung nhập vào.
Ngọc phù kia không biết là bảo vật gì, hòa tan vào thân thể xong, khí tức trên người lão lập tức liên tục tăng lên, thình lình đột phá đến Chân Tiên kỳ.
Chung đường chủ đồng thời một tay vỗ ra sau đầu, miệng phun ra một vật, lại là một đại ấn màu trắng, đỉnh ấn điêu khắc một con rùa đen.
Đại ấn màu trắng vừa xuất hiện lập tức bay múa quanh, quang mang điên cuồng tăng lên, trong chớp mắt hóa thành một khối cự ấn màu trắng lớn hơn mười trượng, ngăn trước huyết quang.
Phía trên cự ấn là bạch quang chói mắt, phù văn lưu chuyển, khí thế dị thường kinh người, hiển nhiên là một kiện trọng bảo, vậy mà bức lui đạo huyết quang đáng sợ kia.
“Chí bảo trấn phái Bạch Quy Ấn của Thần Quy phái? Hừ, dù ngươi dùng Nguyên Thần Phù cưỡng ép tăng cao tu vi, bất quá cũng chỉ như vậy.” Huyết Khô lão tổ thấy vậy cười lạnh một tiếng, trong huyết quang bỗng nhiên bắn ra một đạo hư ảnh huyết sắc khô lâu, nhìn phảng phất như phân thân của Huyết Khô lão tổ.
Hư ảnh khô lâu như không có chuyện gì xảy ra, nhoáng một cái trực tiếp xuyên thấu qua Bạch Quy cự ấn, ngay sau đó lại xuyên qua thân Chung đường chủ phía sau.
Trong mắt Chung đường chủ lộ ra vẻ hoảng sợ, hai tay nhấc lên đang muốn làm gì đó, bỗng cảm giác toàn thân nóng lên, tinh huyết thể nội bốc cháy, sau đó lâm vào hắc ám vô tận.
Nhưng những người khác trong động quật lại thấy rõ tình huống Chung đường chủ, toàn thân da thịt lão lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được cấp tốc khô quắt xuống, trong nháy mắt hóa thành một bộ khô lâu như thây khô, giống như đúc đệ tử Thiên Cơ thành lúc trước.
Ma Tâm và Mộc Kiêu nhìn thấy cảnh này, sắc mặt đều biến đổi, không để ý tới Tu La Khôi Lỗi Quỷ và âm thú chung quanh tập kích, tự mình thi triển thần thông phi độn ra xa, rời xa hư ảnh huyết sắc khô lâu kia.
Lúc này Thẩm Lạc hóa thân thành một con ruồi, dùng Ẩn Thân Phù và Nhuyễn Yên La Cẩm Y liên hợp tác dụng, ẩn kín tại nơi nào đó trong âm quật.
Tiến giai đến Chân Tiên kỳ xong, rốt cuộc hắn có thể hoàn mỹ thi triển thần thông Thất Thập Nhị Biến, hóa thân thành vật khác.
Mà Nhuyễn Yên La Cẩm Y lúc trước bị lôi kiếp đánh xuyên, bất quá cấm chế hạch tâm cũng không bị hao tổn, mà hiện tại tu vi hắn đạt tới Chân Tiên kỳ, trình độ điều khiển pháp lực tăng nhiều, miễn cưỡng còn có thể thôi động áo này che giấu khí tức.
Xa xa nhìn thấy Chung đường chủ vẫn lạc, thần sắc Thẩm Lạc cũng trầm xuống, thần thông thôn phệ tinh huyết của Huyết Khô lão tổ này lại đáng sợ như vậy.
Hắn rất nhanh thu tầm mắt lại, tiếp tục bỏ chạy vào chỗ sâu âm quật, tìm kiếm Yển Vô Sư.
Các nơi âm quật, chém giết dần dần tiến vào gay cấn, quần tu xâm nhập dưới áp lực cực lớn, cũng đều bạo phát sức chiến đấu cực kỳ cường hãn, tàn sát mảng lớn âm thú.
Nhưng số lượng âm thú thực sự quá nhiều, lại chiếm cứ thiên thời địa lợi, vẫn như cũ vây giết đám người đến hít thở không thông.
Thẩm Lạc dựa theo thần thông ẩn nấp cao minh, một đường không bị phát hiện, rất mau tới chỗ sâu âm quật, rốt cuộc tại một góc âm quật phát hiện tung tích Yển Vô Sư.
Lúc này Yển Vô Sư ẩn thân trong một quả trứng màu bạc lớn gần trượng, trên trứng bạc che kín yển văn, nhìn cũng là một loại yển giáp, phía trên hiện đầy vết thương to to nhỏ nhỏ, nhìn thấy mà giật mình.
Vật này nhìn kiên cố cực kỳ, trừ mặt ngoài bị hao tổn, bên trong vẫn hoàn hảo không chút tổn hại.
Yển Vô Sư máu me khắp người đang nằm ở bên trong, hai mắt nhắm nghiền, hôn mê bất tỉnh, khí tức như có như không, nếu không phải lực lượng thần hồn Thẩm Lạc tăng nhiều, cơ hồ tưởng gã đã vẫn lạc.
Vài đầu âm thú đang ở gần trứng bạc công kích nó, thế nhưng chỉ đánh cho trứng bạc không ngừng nhấp nhô, căn bản không thể tổn thương nó mảy may.
Thẩm Lạc lặng yên rơi vào gần yển giáp trứng bạc, giải trừ biến thân, nhưng không hiện ra hành tung, tay cầm Tiêu Dao Kính đặt phía trên, dự định thu Yển Vô Sư và cả trứng bạc yển giáp vào trong, sau đó lập tức rời đi nơi thị phi này.
Nhưng trứng bạc yển giáp này không biết là vật gì chế thành, pháp lực rót vào trong đó lại quỷ dị tiêu tán, Tiêu Dao Kính vậy mà không cách nào thu nó lại.
Hắn đang nghĩ biện pháp xử lý, hư không trên trứng bạc ba động cùng một chỗ, một bóng người hiển hiện ra, chính là Tiểu Phu Tử.
Những âm thú đang công kích trứng bạc phát hiện Tiểu Phu Tử, đang muốn bổ nhào qua, bỗng mấy đạo bạch quang xùy một tiếng từ trong tay Tiểu Phu Tử bắn ra, chém vài đầu âm thú thành hai nửa, không kịp kêu một tiếng đã vẫn lạc.
Tiểu Phu Tử thu tay về, rơi vào bên cạnh trứng bạc yển giáp.
“Thành chủ đại nhân.” Thẩm Lạc hiện ra hành tung.
“Thẩm đạo hữu cũng tới, đa tạ đạo hữu mạo hiểm tương trợ Thiên Cơ thành ta lần này.” Tiểu Phu Tử thấy Thẩm Lạc đột nhiên xuất hiện lấy làm kinh hãi, lại có chút vui mừng, vuốt cằm nói.
“Thành chủ đại nhân khách khí, ta và Yển đạo hữu một đường đồng hành, đã là sinh tử chi giao, hắn thất thủ ở đây, ta tự nhiên không thể không quản.
Không biết tình huống hắn bây giờ thế nào? Khí tức lại yếu ớt như vậy.” Thẩm Lạc mở miệng hỏi, đồng thời thôi động Nhuyễn Yên La Cẩm Y.
Một cỗ lam quang từ đó bắn ra, bao phủ lại hai người và trứng bạc yển giáp, hai người một trứng hư không tiêu thất.
Vài đầu âm thú loài chó chú ý tới nơi này đang muốn nhào tới, mặt lộ vẻ hoang mang, cái mũi hung hăng hít hà, sau đó lắc đầu rời đi, nhào về phía những người khác.
“Hắn không việc gì, đây là hắn thi triển thần thông Yển Tâm Giả Tử của Thiên Cơ thành, phong chính mình trong Thiên Tinh Ngân Đản này.
Thiên Tinh Ngân Đản này là yển giáp đặc thù của Thiên Cơ thành, kiên cố dị thường, mà nó sử dụng chất liệu đặc thù, bất kỳ pháp lực gì cũng không thể xâm nhập vào trong đó, lúc đệ tử Thiên Cơ thành gặp phải địch nhân không thể địch lại, sẽ ẩn thân vào trong đó, chờ sư môn tới cứu viện.” Tiểu Phu Tử nhìn Nhuyễn Yên La Cẩm Y trên người Thẩm Lạc một chút, giải thích.
“Thì ra là thế.” Thẩm Lạc giật mình.
Tiểu Phu Tử đưa tay khẽ vuốt trên trứng bạc yển giáp một chút, lập tức phất tay áo lên, một cỗ bạch quang như ánh sao quấn lấy trứng bạc yển giáp.
Mặt ngoài trứng bạc sáng lên, vèo một cái biến mất không thấy gì nữa, hiển nhiên là bị Tiểu Phu Tử thu vào.
Thiên Tinh Ngân Đản này là yển giáp Thiên Cơ thành, Tiểu Phu Tử tự nhiên có thể thu lại, Thẩm Lạc cũng không cảm thấy kinh ngạc.
Hắn nhìn về phía Tiểu Phu Tử, đang muốn đề nghị rời đi, Phệ Nguyên Ma Bổng và một kiện đồ vật khác trong Lâm Lang Hoàn đột nhiên rung lên, chỉ về hướng xa phía trước.
Thẩm Lạc nhíu mày lại, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại nơi đó, mặt hiện vẻ kinh nghi.
Hắn một đường tiềm hành, trong bất tri bất giác đã đến chỗ sâu âm quật, chỉ thấy phía trước ngoài mấy trăm trượng mặt đất xuất hiện một khối bình đài khổng lồ, trải rộng ma văn màu đen, hợp thành một toà ma trận to lớn, tương tự hai ma trận hắn thấy lúc trước, chỉ là quy mô lớn hơn mấy lần.
Trong ma trận đứng vững một cây cột đá màu đen nối thẳng đỉnh động, phía trên hiện đầy ma văn màu đỏ như máu, rất giống bia đá phong ấn ma khí lúc trước.
Vô số hắc khí nồng đậm lượn lờ trên ma trận và cột đá, là ma khí tinh thuần không gì sánh được, chỗ Phệ Nguyên Ma Bổng rung động chỉ hướng, chính là tòa ma trận cùng cột đá kia.
Chương 1308: Mục đích thật sự
“Không ngờ nơi đây cũng có một tòa ma trận, mà quy mô lại khổng lồ như thế, bên trong hẳn là cũng phong ấn Ma khí gì đó?” Thẩm Lạc thầm nghĩ trong lòng, thần thức dò xét nơi đó.
Nhưng vừa tới gần ma trận, lập tức bị một cỗ lực lượng cứng cỏi không gì sánh được ngăn trở, không cách nào vượt qua lôi trì mảy may.
Mặc dù thần thức không thế thẩm thấu vào, hắn vẫn cảm ứng được một chút tình huống tòa ma trận trước mắt, nơi đây ma trận hoàn hảo không chút tổn hại, lại có uy lực kinh người, phong tỏa không gian trong trận, không kém cấm chế ở rìa Ngoạn Ngẫu Thành, muốn đi vào đoạt bảo chỉ sợ không dễ.
Bất quá Thẩm Lạc cũng không có ý lấy đồ vật trong cột đá, rất nhanh thu hồi ánh mắt, đề nghị Tiểu Phu Tử thoát ly nơi đây.
Chuyến này thu hoạch đã rất nhiều, nơi này nguy cơ trùng trùng, nếu lại trì hoãn, một khi Quỷ Yển bên kia triệt để nắm giữ Ngoạn Ngẫu Thành, tất cả mọi người chỉ có một con đường chết, tranh thủ thời gian rời đi mới hợp lý.
Tiểu Phu Tử cũng chú ý tới ma trận và cột đá ở chỗ sâu động quật, ánh mắt ngưng tụ nhưng cũng không nói gì thêm, không chậm trễ chút nào đồng ý với đề nghị của Thẩm Lạc.
Hai người thi triển thần thông ẩn nấp hành tung, bỏ chạy ra phía ngoài.
“Đúng rồi, vừa rồi ngoài Phệ Nguyên Ma Bổng, còn có một vật sinh ra cảm ứng với ma trận này, là cái gì?” Thẩm Lạc đột nhiên nhớ lại tình huống vừa rồi, thần thức tìm tòi trong Lâm Lang Hoàn, thần sắc khẽ giật mình.
Hắn vốn cho là món ma khí U Linh Châu, nhưng không phải vật này, bị ma trận dẫn động lại là viên cầu màu đen từ Bách Khốc Thú.
Lúc này hạt châu màu đen tỏa ra ra trận trận hào quang màu đen, vỏ đen phía ngoài nhanh chóng tróc ra từng mảng, trong vòng mấy hơi thở ngoại hình đại biến, hóa thành một viên đồng màu đen.
“Thì ra viên cầu màu đen kia lại là một viên ma hoàn màu đen.” Cặp mắt Thẩm Lạc trợn to.
Mặt ngoài viên đồng màu đen này ẩn hiện từng tia từng tia ngọn lửa màu đen, chính là ma diễm, không ngừng đánh thẳng vào Lâm Lang Hoàn, tựa hồ muốn bắn ra.
Phệ Nguyên Ma Bổng cũng giống như thế.
“Ma hoàn màu đen ngược lại cũng thôi, Phệ Nguyên Ma Bổng là từ trong tấm bia đá kia có được, ma trận quanh bia đá khá tương tự với ma trận lúc trước, hẳn là giữa cả hai có liên quan gì đó với nhau?” Hắn âm thầm suy đoán.
Nhưng giờ phút này, một mảnh bóng đen khổng lồ đột nhiên từ đối diện bay tới, giống như Thái Sơn áp đỉnh đánh tới hướng Thẩm Lạc và Tiểu Phu Tử, thình lình chính là con âm thú voi lớn dưới thân Huyết Khô lão tổ kia.
Thẩm Lạc và Tiểu Phu Tử thấy vậy giật mình, vội vàng lách mình né tránh.
“Ầm” một tiếng vang lớn, voi lớn đập ầm ầm trên mặt đất, mặt đất lắc lư một hồi, vài đầu âm thú chung quanh bất hạnh bị ép tới phấn thân toái cốt, chết không nhắm mắt.
Mà khí tức voi lớn kia lại yếu ớt, trên thân hiện ra từng điểm lấm tấm màu tím đen lớn hơn một xích, thoạt nhìn như là trúng một loại kịch độc nào đó, nó giãy dụa mấy lần nhưng không đứng lên nổi.
Thẩm Lạc thất kinh, voi lớn này chính là âm thú thể, trời sinh không sợ tuyệt đại đa số kịch độc, mà hình thể khổng lồ, tu vi cũng đạt tới Chân Tiên kỳ, những điểm lấm tấm tím đen này là kịch độc gì, vậy mà có thể hạ độc được nó.
Một tiếng rống to tức giận từ phía trước truyền đến, một bóng người màu đỏ cũng từ trên trời giáng xuống, hung hăng nện gần voi lớn, thình lình lại là Huyết Khô lão tổ.
“Huyết Khô lão tổ!” Thẩm Lạc ngẩng đầu nhìn phía trước.
Huyết Khô lão tổ có thực lực mạnh mẽ, là người phương nào đánh bay lão?
Giữa không trung, Ma Tâm, Viên Minh Hoàng Sa môn, đại hán mập mạp Hậu Thổ tông, thiếu phụ áo xanh Ngự Thú tông, bốn người đang đứng sóng vai.
Tay Viên Minh kia đang nâng một cái hộp màu đen, nắp hộp nửa mở, chớp động lên hắc quang thăm thẳm, không biết là bảo vật gì.
Ma Tâm bên cạnh đang cầm chuôi Huyết Ma Đao kia, ma đao giờ phút này phồng lớn đến mấy trượng, đỏ tươi như máu, tà khí trùng thiên, một cỗ huyết tinh nồng đậm không gì sánh được tràn ngập trong phạm vi mấy chục trượng chung quanh.
“Huyết Ma Đao! Là ngươi!” Huyết Khô lão tổ từ mặt đất nhảy lên một cái, gầm thét lên, tựa hồ nhận ra Ma Tâm.
Trên thân Huyết Khô lão tổ cũng hiện ra một ít điểm lấm tấm màu tím đen, như giòi trong xương bám vào trên huyết sắc hài cốt của lão, vậy mà lão cũng bị trúng kịch độc, khí tức khổng lồ trở nên dị thường hỗn loạn, suy yếu rất nhiều.
Thẩm Lạc nhướng mày lên, Huyết Khô lão tổ này nhìn chính là khô lâu hoá hình, không máu không thịt, so với âm thú bình thường càng có thể chống cự kịch độc, vậy mà cũng trúng độc.
Bất quá Huyết Khô lão tổ trúng độc, với hắn lại là chuyện tốt, rời nơi đây sẽ càng dễ dàng hơn.
Thân hình hắn chuyển động, muốn vòng qua mấy người tiếp tục tiềm hành ra ngoài, lại bị Tiểu Phu Tử bên cạnh đưa tay ngăn lại.
“Thẩm đạo hữu xin chờ một lát, Ma Tâm và Huyết Khô lão tổ này tựa hồ có chút liên lụy, người này khuấy cho Vô Ngân Sa Hải nổi mưa gió, trong bóng tối đều nhằm vào Thiên Cơ thành ta, không điều tra rõ mục đích của hắn ở Hắc Uyên Mê Quật này, trong nội tâm của ta khó có thể bình an.” Tiểu Phu Tử truyền âm nói.
“Chúng ta lưu lại cũng không có gì, Quỷ Yển bên kia nếu như triệt để nắm giữ Ngoạn Ngẫu Thành. . .” Thẩm Lạc chần chờ nói.
“Đạo hữu không cần lo lắng, vừa rồi lúc tế luyện Ngoạn Ngẫu Thạch Bia trong Ngoạn Ngẫu thành, ở bên trong ta đã động tiểu tay chân, mặc dù không thể ngăn cản Quỷ Yển luyện hóa Ngoạn Ngẫu Thạch Bia, nhưng cũng có thể khiến thời gian hắn tế luyện gia tăng không ít.” Tiểu Phu Tử nói.
Thẩm Lạc nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, cũng rất là tò mò với mục đích của Ma Tâm tới đấy, nên gật gật đầu đáp ứng.
“Huyết Khô, ngươi quanh năm chiếm cứ đây, dựa vào bảo bối kia tinh tiến tu vi, nhiều năm như vậy cũng đã đủ rồi, ngoan ngoãn giao ra, nếu không đừng trách ta đao hạ vô tình!” Ma Tâm cười lạnh thành tiếng.
“Ta nên nghĩ đến sớm, nhiều người như vậy vì sao đột nhiên lập tức tràn vào Hắc Uyên Mê Quật, nguyên lai hết thảy là ngươi giở trò.” Huyết Khô lão tổ lạnh giọng nói.
Thẩm Lạc nghe lời này, thần sắc khẽ biến.
Hắn đã sớm cảm thấy đám người Thiên Cơ thành, còn có Hoàng Sa môn, Hậu Thổ tông tề tụ Hắc Uyên Mê Quật có chút kỳ quặc, tựa hồ có người trong bóng tối điều khiển hết thảy, Huyết Khô lão tổ nói như vậy, hẳn hết thảy đều là do Ma Tâm làm?
Ma Tâm cười lạnh không nói, bấm niệm pháp quyết điểm một cái lên Huyết Ma Đao trên tay, cả người và Huyết Ma Đao lóe lên biến mất, sau một khắc trống rỗng xuất hiện trên đỉnh đầu Huyết Khô lão tổ, lăng không chém xuống.
Huyết quang trên Huyết Ma Đao trong nháy mắt ngưng tụ, hóa thành một đạo đao ảnh to lớn đáng sợ dài chừng mười trượng, bổ xuống đầu, nhìn tình thế này muốn chém Huyết Khô lão tổ thành hai khúc.
Viên Minh, đại hán mập mạp, thiếu phụ áo xanh lục, ba người thấy vậy cũng đều nhào tới, hai cái giáo ngắn màu vàng đất, một mặt đại thuẫn màu vàng đất, một mảnh ngũ sắc sương độc đồng thời điện xạ tới, đánh về phía Huyết Khô lão tổ.
Huyết Khô lão tổ nổi giận gầm lên một tiếng, tay phải năm ngón nắm chặt thành quyền, hóa thành một cỗ huyết quang thô to đảo lên trên, cùng Huyết Ma cự đao đụng vào nhau.
Đồng thời trên người lão đại phóng huyết quang, trong nháy mắt đè xuống độc ban tím đen trên người, từng đạo hư ảnh huyết hồng khô lâu từ trong huyết quang bắn ra, nhào về phía bọn Ma Tâm, Viên Minh.
Bọn Ma Tâm đã lĩnh giáo lợi hại của hư ảnh huyết sắc khô lâu, thấy vậy như tị xà hạt tránh né ra.
Cốt dực phía sau Huyết Khô lão tổ lóe lên huyết quang, thân thể khổng lồ hóa thành một đạo huyết ảnh, “Vèo” một tiếng bay ra vòng vây của mấy người, nhanh chóng vọt tới chỗ sâu âm quật.
“Mau đuổi theo, đừng để hắn thôi động món bảo vật kia!” Thần sắc Ma Tâm đột nhiên thay đổi, nghiêm nghị quát.
Lời còn chưa dứt, gã dẫn đầu đuổi theo, bọn Viên Minh cũng vội vàng đuổi theo.
“Chúng ta có theo không?” Thẩm Lạc thấy vậy, truyền âm hỏi thăm Tiểu Phu Tử.
Chương 1309: Huyết Cốt
Tiểu Phu Tử không lập tức trả lời Thẩm Lạc, mà quay đầu nhìn chỗ xa phía sau.
Chỉ thấy Mạc Vong trưởng lão dẫn đầu các đệ tử Thiên Cơ Thành, đã tụ hợp với Mị trưởng lão, Phúc trường lão, tên Mộc Kiêu cũng ở trong đó, bọn họ tựa lưng vào nhau, đại chiến cùng ba vị Chân Tiên quỷ vật U Minh Thư Sinh, Dạ La Sát, Tu La Khôi Lỗi Quỷ và thủy triều âm thú.
Đám người Thiên Cơ Thành hiển nhiên ở thế hạ phong, nhưng xem ra bọn họ vừa vặn có thể chống đỡ, trong thời gian ngắn sẽ không thua.
“Đi! ” Tiểu Phu Tử thấy vậy mới yên tâm, lập tức đuổi theo.
Thẩm Lạc theo sát phía sau, vọt tới chỗ sâu động quật.
“Thành chủ, người kiến thức rộng rãi, có biết hắc ban trên người Huyết Khô lão tổ là vật gì không? Hẳn là một loại kịch độc nào đó? ” Thẩm Lạc chần chờ một chút, vẫn truyền âm hỏi.
“Đúng vậy, ngươi đoán không sai, đó chính là ma độc! ” Tiểu Phu Tử truyền âm trả lời.
“Ma độc? Là Ma Tâm gây nên? ” Thẩm Lạc khẽ giật mình.
“Ma Tâm là người am hiểu tính toán, thực lực không kém, nhưng không giỏi dùng độc, mà Ma Vương Trại cũng không lấy độc công xưng danh.” Tiểu Phu Tử lắc đầu.
“Không phải Ma Tâm, vậy là người nào?” Thẩm Lạc âm thầm cân nhắc, trong đầu hiện ra ba người đại hán mập mạp Hậu Thổ Tông, lục sam thiếu phụ Ngự Thú Tông, cùng Viên Minh.
Đại hán mập mạp và lục sam thiếu phụ chỉ có tu vi Đại Thừa hậu kỳ, hai người bọn họ khó có thể lấy ra ma độc lợi hại như vậy, chỉ còn Viên Minh là có khả năng nhất.
Thẩm Lạc đột nhiên nhớ lại chiếc hộp màu đen trong tay Viên Minh, vật đó trước kia cũng chưa thấy Viên Minh lấy ra, Ma độc hẳn là có quan hệ với gã.
“Bất kể là ai, kế tiếp chúng ta phải cẩn thận, Ma độc này ngay cả Huyết Khô lão tổ cũng không thể thoát khỏi, nếu chúng ta trúng độc, tình huống sẽ càng hỏng bét. ” Tiểu Phu Tử nói.
Thần sắc Thẩm Lạc ngưng trọng, mặc dù hắn có Vạn Độc Hỗn Nguyên Châu nơi tay, hết thảy kịch độc đều không để vào mắt, nhưng Ma độc này lại khác bình thường, Vạn Độc Hỗn Nguyên Châu chưa hẳn có thể giải.
Trong lúc truyền âm tốc độ của hai người không hề chậm lại, theo sát phía sau đám người Ma Tâm, trong chớp mắt đã đi tới chỗ sâu nhất của âm quật, đến khu vực có toà ma trận cùng cột đá kia.
Thời khắc này, Huyết Khô lão tổ đang đứng bên cạnh ma trận, miệng nhanh chóng tụng niệm chú ngữ, trên tay phải tỏa ra huyết quang, đâm vào trong ma trận.
“Lão đang thôi động ma trận, tuyệt đối không thể để cho lão đạt được! ” Ma Tâm quát lên một tiếng chói tai, hai tay bấm niệm pháp quyết thúc giục.
Huyết Ma Đao “Ông” một tiếng, trong nháy mắt vượt qua khoảng cách mấy chục trượng, giống như một đạo huyết sắc tia chớp, bổ về phía Huyết Khô lão tổ.
Nhóm người Viên Minh cũng vội vàng xuất thủ, các loại pháp bảo mãnh kích ra.
Tốc độ Huyết Ma Đao mặc dù nhanh, nhưng Huyết Khô lão tổ vẫn đi trước một bước, cánh tay “Rắc” một tiếng nứt ra, hắc khí trong ma trận thuận theo huyết quang chảy vào.
Một tiếng rít lớn vang lên, trên thân Huyết Khô lão tổ cuồng phát huyết quang, nguyên khí mất đi trong trận chiến trước đó lập tức được bổ sung, độc ban trên cơ thể trong nháy mắt biến mất.
Gã bỗng nhiên quay đầu, trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn, huyết quang trên tay trái tăng vọt, toàn bộ bàn tay to lên gấp đôi, giơ tay nắm vào hư không một cái.
Hư không phía trước “Ầm” một tiếng, một huyết sắc cự chưởng to như tiểu sơ trỗng rỗng xuất hiện, giống như ngọn cự phong chống trời, khí thế trầm trọng vô cùng, cùng các loại pháp bảo Huyết Ma Đao đụng vào nhau.
Hư không gần nơi va chạm đột nhiên ảm đạm, tiếp đó một vầng sáng chói mắt kịch liệt ba động từ bên trong vỡ ra, Huyết Ma Đao cùng pháp bảo của đám người Viên Minh như là rụng trong gió thu, đều bị đánh bay trở về.
Thẩm Lạc và Tiểu Phu Tử nhìn thấy cảnh này, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Uy lực một kích này của Huyết Khô lão tổ, đã hoàn toàn vượt qua thực lực mà lão thể hiện ra trước đó.
Đám người Viên Minh bị lực phản chấn của huyết sắc cự chưởng đánh bay ra ngoài, hộp đen trong tay Viên Minh cũng bị tuột tay bay ra.
Thẩm Lạc nhìn về phía hộp đen, ánh mắt chợt lóe lên, cái hộp này hóa ra là một kiện ma khí, ba động ma khí vô cùng tinh khiết, vậy mà không dưới Phệ Nguyên Ma Bổng.
“Ma khí hộp đen này là bảo vật gì? Hẳn là có liên quan với ma độc? “
Hắn triển khai thần thức dò xét, nhưng không phát hiện gì, bờ môi bĩu một cái, trong đôi mắt ẩn hiện thanh quang, vận khởi U Minh Quỷ Nhãn.
Tu vi Thẩm Lạc tiến nhanh, đã đột phá Chân Tiên kỳ, các loại thần thông tinh tiến thêm một tầng, U Minh Quỷ Nhãn cũng giống như thế.
Thần thông linh mục này vốn thuần âm, sau khi trải qua quá trình thiên lôi rèn thể, vậy mà ẩn ẩn nghịch chuyển hóa dương, nhãn lực cũng theo đó tăng lên không ít, vừa thôi động đã nhìn ra mánh khóe trong hộp đen.
Chỉ thấy một làn khói màu tím đen cực kì nhạt từ trong hộp đen phát ra, lặng lẽ bay ra xung quanh.
“Quả nhiên là bảo vật này tác quái.” Thẩm Lạc nói thầm một câu, truyền âm nói việc này cho Tiểu Phu Tử biết, nhắc nhở y không nên bị khói độc ảnh hưởng.
Tiểu Phu Tử nghe vậy mắt sáng lên, gã mới dò xét qua Viên Minh cùng hộp đen, không phát hiện hộp đen có gì dị thường, vậy mà Thẩm Lạc lại có thể phát hiện!
Theo Huyết Ma Đao bị đánh bay, thân thể Ma Tâm cũng bị đại chấn, lảo đảo bước lui ra sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng lại lộ ra nụ cười hưng phấn.
Gã há miệng phun ra một bảo hộp, chính là Linh Quang Bảo Hạp lúc trước ám toán Thẩm Lạc cùng Yển Vô Sư.
Tiếp đó gã lật tay lấy ra một khối vật màu máu, nhìn tựa như một khối xương cốt, ném vào trong Linh Quang Bảo Hạp.
Một cỗ ma khí quỷ dị âm trầm dao động, phát ra từ huyết sắc xương cốt.
“Đó là……” Con ngươi Thẩm Lạc co rụt lại.
Ma khí trên Huyết Cốt, chính là ma khí của Xi Vưu.
Linh Quang Bảo Hạp phun ra một mảnh ngũ thải linh quang, bao quanh Huyết Cốt, cả hai đồng thời biến mất không thấy gì nữa.
Cánh tay Huyết Khô lão tổ đâm xuyên ma trận, trên ma trận hình thành một khe hở nhỏ bé, một đạo ngũ thải quang mang lấp lóe vụt qua lao vào khe hở.
Sắc mặt Huyết Khô lão tổ trầm xuống, huyết quang trên tay phải tăng vọt, trong nháy mắt bổ sung vào khe hở trên ma trận, đáng tiếc đã muộn.
Trong ma trận, hư không bên cạnh trụ đá dao động, Huyết Cốt trống rỗng xuất hiện, đánh lên trên trụ đá, một tiếng lạch cạch vang lên, Huyết Cốt lập tức vỡ vụn ra, hóa thành huyết dịch sền sệt dung nhập vào bên trong trụ đá.
Huyết văn trên trụ đá đột nhiên sáng ngời, toàn bộ ma trận vận chuyển càng nhanh hơn, phát ra tiếng rít cực lớn, hắc khí trong ma trận phun trào giống như bắt đầu khởi động.
Huyết Khô lão tổ thấy cảnh này, vội vàng rút cánh tay ra, tránh xa ma trận.
Lão ở trong âm quật nhiều năm, sau nhiều năm nghiên cứu, đã có thể mượn dùng lực lượng của ma trận, cho nên lão càng thêm hiểu rõ ma trận này đáng sợ, hơi không cẩn thận lão sẽ bị hút khô.
Biên giới xung quanh ma trận cũng xảy ra biến cố, một tầng quang mang màu đen hiện lên, năm cột sáng đen nhánh phóng lên tận trời, bên trong cột ánh sáng có vô số hắc sắc ma văn chớp động, hình thành một ma trận cỡ nhỏ, ong ong vận chuyển.
Lúc này Viên Minh đã thu hồi hộp đen, khi năm cột sáng màu đen xuất hiện, hộp đen lập tức phát ra hắc quang như thực chất.
Một cỗ đại lực từ đó bộc phát, “Ầm” một tiếng chấn khai Viên Minh, hộp đen bay tới hướng ma trận, rơi ở trung tâm tiểu ma trận, bên trong quang trụ.
Trong Lâm Lang Hoàn của Thẩm Lạc, Phệ Nguyên Ma Bổng cùng ma hoàn màu đen bị cột sáng ảnh hưởng, ma quang đại phóng “Vèo” một tiếng bắn ra, vọt tới hướng năm quang trụ.
Linh lực của Ẩn Thân Phù và Nhuyễn Yên La Cẩm Y bị ma khí của Phệ Nguyên Ma Bổng cùng ma hoàn màu đen phá tan, thần thông ẩn nấp lập tức bị phá, thân hình của hắn lập tức hiện ra.
Chương 1310: Ma bảo phong ấn
“Phệ Nguyên Ma Bổng quả nhiên có liên quan với tòa ma trận to lớn này, thoạt nhìn là ma bảo trấn áp trận nhãn, vậy ma hoàn màu đen kia cũng vậy!” Thẩm Lạc cũng không thèm để ý tới bị lộ hành tung, nhìn hai kiện Ma Bảo bay ra, cũng không có ý cản lại, tự lẩm bẩm.
Tiểu Phu Tử bên cạnh thấy vậy, cũng không còn ẩn nấp hành tung, bạch quang lóe lên hiện ra thân hình.
“Cửu U! Bảo vật này đã thất tung hơn trăm năm trước, sao lại trong tay của ngươi!” Huyết Khô lão tổ nhìn thấy ma hoàn màu đen, thần sắc đại biến, bỗng nhiên quát hỏi Thẩm Lạc, trong thanh âm tràn đầy vẻ khó tin và kinh sợ.
Thẩm Lạc bị Huyết Khô lão tổ gầm thét ngơ ngác một chút, song mi cau lại, cũng không để ý tới.
Ma Tâm một bên kia, tay phải luồn vào trong ngực, tựa hồ muốn lấy ra cái gì, nhìn thấy ma hoàn màu đen bay ra, trên mặt hiện ra vẻ ngạc nhiên.
“Cửu U lại ở trong tay hắn, vừa vặn, ta luyện chế hàng nhái này ngược lại không cần dùng đến.” Ma Tâm lấy ra một vòng tròn màu đen, giống như đúc ma hoàn màu đen của Thẩm Lạc, nhưng khí tức lại kém hơn nhiều, gã lật tay lại thu vào.
Phệ Nguyên Ma Bổng và ma hoàn màu đen giờ phút này rơi vào trong hai đạo quang trụ màu đen, cột sáng bỏ trống chỉ còn lại có hai đạo.
“Trên đường tới đây, bóng đen thần bí kia, cũng chính là Hoa Yêu cướp đi đoản xích màu đen trong Phong Ấn Thạch Bia, lúc ấy trong tay hắn còn có một ma linh màu đen, hẳn là. . .” Trong đầu Thẩm Lạc toát ra một ý niệm.
Hai tiếng duệ khiếu chói tai từ âm quật phía trước truyền đến, lại là trên thân Mị trưởng lão bắn ra hai đạo hắc quang, trong đó chính là đoản xích vàng đen và linh đang màu đen, ném tới hướng ma trận, lọt vào trong hai cây quang trụ màu đen cuối cùng.
“Mị trưởng lão!” Thần sắc Thẩm Lạc kinh ngạc, nhưng rất nhanh khôi phục lại.
“Thẩm đạo hữu, tình huống vừa rồi nguy cấp, thiếp thân không kịp nói với ngươi.
Thiên Cơ thành Mị trưởng lão kia, chính là Hoa Yêu năm đó thoát ly linh quật.” Thanh âm Tử Trúc vang lên trong não hải Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc giữ im lặng, nhìn về phía Mị trưởng lão, trong mắt hiện lên một tia lãnh quang.
Mị trưởng lão thấy hai kiện Ma Bảo bắn ra, trên mặt âm tình bất định, đột nhiên từ trong đám người Thiên Cơ thành thoát ra, bay vào chỗ sâu âm quật.
“Mị trưởng lão, ngươi muốn đi nơi nào?” Phúc trưởng lão vội vàng hô.
Nhưng Mị trưởng lão phảng phất không nghe thấy, trong chớp mắt đã phi độn đến chỗ sâu âm quật, rơi xuống phụ cận ma trận.
Bất quá gã không đứng chung một chỗ với Thẩm Lạc, Ma Tâm, Huyết Khô lão tổ, mà đặt chân nơi khác.
Một đạo lục quang cũng điện xạ đến, rơi vào bên cạnh Mị trưởng lão, lại là Mộc Kiêu kia.
Huyết Khô lão tổ thấy tu sĩ chung quanh càng ngày càng nhiều, trong mắt hiên lên vẻ lạnh lùng, tay vung lên.
Đoạn trước âm quật, Tu La Khôi Lỗi Quỷ, U Minh thư sinh, còn có Dạ La Sát bỏ qua những âm thú kia, vọt vào trong động, rơi vào bên cạnh Huyết Khô lão tổ.
Không có ba lãnh đạo này, bên ngoài âm quật đám âm thú công kích bắt đầu tán loạn, bất quá Thiên Cơ thành bên này cũng thiếu hai tên Chân Tiên kỳ tương trợ, song phương vẫn bảo trì thế lực ngang nhau.
Phụ cận ma trận, nhân mã tứ phương chiếm cứ một phương, giằng co với nhau.
Tiểu Phu Tử nhìn Mị trưởng lão một chút, lông mày cau lại, nhưng không nói gì.
Năm kiện Ma khí tiến vào trong cột sáng ma trận, rất nhanh tự mình toả ra ánh sáng, nối liền với nhau, hình thành một vòng tròn màu đen to lớn, hạ xuống ma trận màu đen khắc phía dưới.
“Ầm” một tiếng trầm đục trầm thấp, hắc khí trong ma trận vỡ ra, mấy hơi thở đã hoàn toàn biến mất, ma trận to lớn vậy mà tan thành mây khói, hiển lộ ra cột đá khổng lồ trong đại trận kia.
Trên cột đá ma văn sáng lên, toả ra mảng lớn huyết hồng ma quang, ngưng tụ thành một bức tường ánh sáng huyết sắc, thanh âm thần bí xa xăm quanh quẩn trên tường ánh sáng, phảng phất phạm xướng thần bí ở Linh Sơn thắng cảnh, lại như ác ma thì thầm ở Cửu U Địa Phủ.
“Rốt cuộc ngươi là người phương nào? Làm sao biết phương pháp phá giải ma trận nơi đây?” Huyết Khô lão tổ nhìn Ma Tâm bên kia, lạnh giọng quát hỏi.
Ma Tâm lườm Huyết Khô lão tổ một cái, cũng không trả lời.
Thẩm Lạc đưa mắt nhìn Ma Tâm một chút, càng thêm cảnh giác với gã.
Vào thời khắc này, trên tường ánh sáng huyết sắc đột nhiên hiện ra từng tia từng tia hắc quang, từng văn tự màu đen cổ quái lớn chừng quả đấm trống rỗng xuất hiện, hội tụ đến cùng một chỗ, tình trạng giống hai tòa bia đá trước đó.
Chỉ là những kiểu chữ màu đen này không phải văn tự thông dụng ở tu tiên giới, cũng không phải cổ triện văn, hoặc là văn thể khác.
Bất quá Thẩm Lạc cảm thấy ngạc nhiên không thôi, những văn tự màu đen này hắn chưa bao giờ học qua, nhưng chẳng biết tại sao lại đọc hiểu.
Những văn tự màu đen này là một thiên công pháp Ma tộc, tên là Xi Vưu Võ Quyết, số lượng từ mặc dù không nhiều, nhưng bao hàm toàn diện, sâu không lường được, so với công pháp vô danh, Hoàng Đình Kinh cũng không kém, ẩn ẩn còn cao thâm hơn mấy phần.
Thẩm Lạc mặc dù không định đổi tu công pháp Ma tộc, nhưng một thiên công pháp huyền diệu như thế xuất hiện trước mắt hắn, hắn vẫn vô thức đọc nhớ lại.
Tường ánh sáng huyết sắc tồn tại mấy hơi thở, cột đá khổng lồ ù ù đung đưa, sau đó tường ánh sáng lập tức phiêu tán sụp đổ, văn tự màu đen phía trên cũng biến mất theo.
Trên cột đá khổng lồ hiện ra đạo đạo vết rạn, huyết quang chói mắt từ trong vết rạn lộ ra, chiếu rọi âm quật phụ cận thành màu đỏ như máu, hai gò má mọi người chung quanh cũng giống như vậy, nhìn dị thường kinh dị.
Những huyết quang này nhanh chóng chớp động lên, mỗi lần chớp lên một cái, đều phát ra tiếng vang như thiên lôi giao kích, toàn bộ âm quật đung đưa theo, trong cột đá giống như nhốt một đầu Thái Cổ Cuồng Long, đang ra sức tránh thoát.
Vết rạn trên cột đá màu đen càng lúc càng lớn, mắt thấy sẽ triệt để phá toái.
Thẩm Lạc và Tiểu Phu Tử biến sắc, lui về phía sau mấy bước.
Nhưng Ma Tâm, Mị trưởng lão, còn có Huyết Khô lão tổ thì thần sắc lại cuồng nhiệt, một bước không lùi đứng ở nơi đó, mắt không chớp nhìn chằm chằm cột đá.
“Tử Trúc, ngươi sống lâu ở âm Dương quật, có biết trong cột đá này phong ấn vật gì không?” Thẩm Lạc nhìn thấy thần sắc đám Ma Tâm, truyền âm hỏi.
“Thiếp thân cũng không biết rõ, ta chỉ biết trong âm quật này phong ấn một kiện ma bảo uy lực cực lớn, tựa hồ liên quan đến Ma Tổ Xi Vưu.
Hoa Yêu mạo hiểm thu nạp ma khí trong món ma bảo ở cột đá kia, mới tránh thoát linh quật trói buộc.
Hiện tại hắn lại về đây, tám thành cũng là đánh chủ ý với món ma bảo trong cột đá đó, Thẩm đạo hữu ngươi phải cẩn thận.” Tử Trúc nhắc nhở.
“Ma bảo liên quan tới Xi Vưu!” Ánh mắt Thẩm Lạc lập tức đọng lại.
Đồ vật liên quan tới Xi Vưu, hắn không dám chủ quan chút nào, đang muốn hỏi tiếp.
Một tiếng vang kinh thiên động địa từ phía trước truyền đến, cột đá khổng lồ triệt để bạo liệt ra, một vòng mặt trời chói chang màu đỏ triệt để nở rộ, sau đó hóa thành một đạo huyết sóng bắn ra chung quanh.
Hư không phụ cận điên cuồng run run, hiện ra từng đạo vết rách, phảng phất hư không cũng không chịu nổi huyết quang trùng kích, toàn bộ âm quật lắc lư ù ù, trên vách động hiện ra khe nứt to lớn giăng khắp nơi.
Thẩm Lạc và Tiểu Phu Tử đã sớm lui lại, nên không bị huyết quang trùng kích đến.
Bất quá Thẩm Lạc nhíu chặt lông mày, trên thân kim quang chớp liên tục, Thuần Dương Kiếm Phôi và Trảm Ma Tàn Kiếm trong đan điền điên cuồng phát ra quang mang, Bàn Long Bích bên hông cũng toả ra một mảnh quang huy Thuần Dương.
Ngay lúc thạch trụ phong ấn vỡ vụn, ma khí Xi Vưu trong cơ thể hắn đột nhiên bộc phát, so với bất kỳ lần nào trước đều mãnh liệt hơn, hắn bất đắc dĩ chỉ có thể vận khởi toàn bộ thủ đoạn trấn áp nó.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










