Đại Mộng Chủ
Tập 259 : Trở về từ cõi chết (c1291-c1295)
❮ sautiếp ❯Chương 1291: Trở về từ cõi chết
Bên trên Nhược Thủy Hà, sóng nước dập dờn, một chiếc bảo thuyền chạy coi như bình ổn.
Đoàn người Tiểu Phu Tử đều đứng ở trên boong thuyền, mấy người chung sức hợp tác, thúc giục bảo thuyền vận hành, thần sắc từng người cũng không thoải mái, không có người nào dám can đảm chủ quan.
Huyền âm Thanh Trúc chế thành bảo thuyền nổi trên mặt Nhược Thủy Hà, phía dưới thân thuyền và mặt nước có một màng mỏng như sương mù mà mắt thường có thể thấy được, khiến cả hai nhìn như kề sát, kì thực lại cách trở.
Phù quang quanh thân thuyền hơi sáng lên, tạo thành một vòng bảo hộ như có như không, ngăn tất cả khí độc bên ngoài.
Mọi người cũng không nóng lòng lái thuyền vượt qua bờ bên kia, mà một đường đi dọc theo bờ sông, kiếm chỗ khoảng cách gần nhất, để nhanh đuổi kịp hai người Thẩm Lạc và Yển Vô Sư.
Bảo thuyền đi trên Nhược Thủy hơn trăm trượng, vòng qua một chỗ nước chảy xiết, vừa tới một mảnh thuỷ vực rộng lớn, phía trước liền có một trận sóng nước ngập trời cuốn lên, đập tới bảo thuyền.
Tiểu Phu Tử thấy thế, vội vàng vung tay lên, một mảnh quang mang từ trong tay áo tuôn ra, dung nhập vào trong bảo thuyền.
Bảo thuyền mặc dù vừa mới luyện chế, nhưng cũng là yển giáp, trong nháy mắt quang mang dung nhập vào, mũi tàu đột nhiên trầm xuống phía dưới, tiếp theo bỗng nhiên ngửa đầu xông lên, lúc này thân thuyền mang theo một mảnh sóng nước phóng tới hạ du.
Hai phe sóng nước chống đỡ nhau, ầm ầm tán loạn, tràn ra vô số bọt nước.
Theo bọt nước tứ tán ra, bảo thuyền một lần nữa rơi xuống, mọi người mới thấy rõ ràng cảnh tượng phía trước, đúng là có một đầu hung thú giống như cá lại giống như giao đang bốc lên mặt nước, gây nên sóng gió.
Hung thú này có hình thể khổng lồ, lộ ra mặt nước một nửa thân thể, dài khoảng ba mươi trượng, toàn thân bao trùm lân phiến màu xanh sẫm, trên đầu cá to lớn mọc lên hai cái sừng vặn vẹo như chạc cây, quanh mặt mọc ra hơn trăm râu thịt như rễ dài hơn một trượng, theo đầu lâu đong đưa, lắc lư không thôi.
Trên thân nó phát tán ra khí tức không yếu, chừng Đại Thừa đỉnh phong, thêm nữa thân thể được Nhược Thủy tôi luyện nên rất cường hãn, chiến lực cơ hồ so với Chân Tiên.
Bên cạnh người nó, còn có một đám quái ngư hung mãnh hình thể dài chừng một trượng, quanh thân từng con bao trùm lân phiến màu xanh sẫm, trong miệng to như chậu máu là từng cái răng bén nhọn giao thoa như bụi gai.
Bất quá, cự thú này không phải muốn gây khó dễ với chiếc bảo thuyền của Tiểu Phu Tử, mà đang vật lộn cùng một chiếc thuyền hình thể nhỏ bé.
Trên chiếc thuyền kia, một tên thanh niên nam tử xương cốt mềm mại đáng yêu, có chút thư hùng, cơ hồ khó phân biệt, đang một tay thôi động một bộ yển giáp mãnh hổ toàn thân huyền hắc, sinh ra vằn màu đỏ cùng hung thú Giao Ngư kia chém giết, một tay không ngừng quăng mảng lớn bột phấn màu đỏ vào trong sông.
Yển giáp mãnh hổ huyền hắc chấm đỏ kia, sau lưng mọc lên hai cánh, có thể lăng không bay múa, cự trảo huy động, nhìn như hổ hổ sinh phong, uy thế không yếu, nhưng so với hung thú kia vẫn kém hơn rất nhiều.
Giờ phút này, mãnh hổ đã bị Giao Ngư cuốn lấy, khung xương toàn thân như tinh cương bị siết chặt lấy, phát ra trận trận tiếng vang “Khanh khách”.
Hai cánh mảnh hổ đã bị bẻ gãy, toàn thân huyền quang không ngừng run rẩy, bốn trảo vô lực đập vào hư không, hiển nhiên đã cùng đường mạt lộ.
Mà nam tử nhu mị kia căn bản không rảnh bận tâm nó, xung quanh yển giáp tàu thuyền không ngừng có quái ngư hung mãnh tung nước lên, cắn xé tới phía trên tàu thuyền.
Bọn gia hỏa này miệng đầy răng, hoàn toàn không để ý yển giáp phòng ngự, một ngụm là có thể cắn thủng thân tàu, mỗi một lần cắn xé đều vang lên thanh âm “Xoẹt”, trên thân thuyền liên tục bị xé rách từng khối.
Một ngụm hai ngụm vẫn còn không ảnh hưởng toàn cục, nhưng nếu bỏ mặc bọn gia hỏa này bật hết hỏa lực, không đến một lát, là có thể ngạnh sinh xé chiếc yển giáp tàu thuyền kia thành mảnh nhỏ.
Cho nên nam tử nhu mị phân thần đối kháng Giao Ngư kia, đồng thời cũng không thể không vẩy thuốc bột xua đuổi những quái ngư này.
Ngay từ đầu, những quái ngư này còn phản ứng kịch liêt với những thuốc bột này, đụng vào lập tức tránh né, nhưng sau khi lần lượt nếm thử, trong thời gian ngắn chúng đã thích ứng dược tính, dù đón thuốc bột, cũng xông lên cắn xé một ngụm mới chịu bỏ qua.
Nam tử nhu mị chỉ có thể không ngừng tăng lớn liều thuốc bột xua đuổi quái ngư, nhưng cuối cùng vẫn dần dần khó mà chống đỡ được.
Lúc này, “Két” một tiếng vang giòn truyền đến.
Dưới Giao Ngư kia toàn lực quấn quanh siết chặt, trên thân mãnh hổ yển giáp bị nọc độc ăn mòn không ngừng toát ra hơi trắng, rốt cuộc không cách nào chèo chống, trực tiếp vỡ ra.
Mảnh vỡ tan ra bốn phía, Giao Ngư từ đó đột nhiên lao xuống, thẳng đến nam tử nhu mị trên thuyền.
Nam tử nhu mị đang muốn thi pháp đón lấy, yển giáp tàu thuyền dưới thân lại kịch liệt lay động, đám quái ngư đồng loạt phát lực, dồn sức đụng vào một bên thuyền.
Một bên thuyền đã thủng trăm ngàn lỗ, lại trải qua va chạm như thế, thân thuyền nghiêng qua, lúc này có đại lượng Nhược Thủy thuận theo lỗ thủng tràn vào khoang thuyền.
Chiếc thuyền lập tức không cách nào bảo trì cân bằng, chìm dần xuống dưới nước.
Hung thú Giao Ngư kia cũng đã tới gần, há miệng cắn xuống y.
“Mệnh ta vậy mà . . .” Nam tử nhu mị sinh ra tuyệt vọng, ai thán một tiếng.
“Mị trưởng lão, cúi người xuống.” Đúng lúc này, chỉ nghe một tiếng hét to đột ngột vang lên.
Nam tử nhu mị nghe tiếng vui mừng, vội vàng nằm thấp xuống, thân thể cơ hồ dán vào boong thuyền.
Trong nháy mắt này, gã cảm thấy một trận khí tức băng hàn sượt qua lưng của mình, ngay sau đó bỗng nghe một tiếng gào rú thảm liệt.
“Ngao. . .”
Chỉ thấy hung thú Giao Ngư kia đang muốn một ngụm nuốt vào Mị trưởng lão, ba mũi tên tuyết trắng lớn bằng cánh tay người lớn, dài khoảng ba trượng bắn đến, chia ra đâm vào đầu lâu, cổ cùng ngực Giao Ngư.
Mũi tên có lực xuyên thấu cực lớn, mặc dù không triệt để xuyên thủng thân thể Giao Ngư, nhưng cũng khiến nhục thân nó trượt trên mặt nước hơn trăm trượng, ngã vào trong nước.
Vào nước, mũi tên tuyết trắng tiếp xúc thủy dịch, lúc này đông kết thành băng, bao phủ Giao Ngư vào trong đó.
Ven đường Giao Ngư đi qua để lại mảng lớn vết máu màu xanh sẫm, đối với những quái ngư hung mãnh kia lại cực kỳ có sức hấp dẫn, từng con vừa rồi như lâu la của Giao Ngư, giờ phút này tất cả đều tham lam nuốt chửng vết máu, vọt tới hướng Giao Ngư.
Nhưng bọn chúng vừa mới đến phụ cận, hàn băng bao vây lấy Giao Ngư trực tiếp vỡ ra.
Giao Ngư trùng hoạch tự do xong, phát hiện những quái ngư khát máu kia đang lao đến mình, vậy mà không do dự, cái đuôi lớn quét qua, chui vào trong nước, thẳng đến hạ du thoát đi.
Mị trưởng lão đứng trên thuyền sắp chìm, cảm thụ được trở về từ cõi chết, vui sướng ra sức phất tay về phía bọn Tiểu Phu Tử, khiến eo thon cũng lay động theo.
Đám người trên bảo thuyền thấy vậy buồn nôn một hồi, nhưng Mạc Vong trưởng lão đã tranh thủ thời gian mở miệng hô: “Còn không tranh thủ thời gian qua đây?”
Nói xong, nàng quăng tới một sợi dây thừng, trói Mị trưởng lão lại, mang về trên bảo thuyền.
“Thành chủ đại nhân, thuộc hạ kém chút là chết ở chỗ này, không còn được gặp lại ngài rồi . . .” Mắt Mị trưởng lão ứa lệ, mang theo vài phần nghẹn ngào khóc.
Phúc trưởng lão bên cạnh nhìn thấy, không có chỗ dậm chân, đầy mắt thương tiếc nói:
“Thành chủ, ngài cứu hắn làm gì, chẳng những hao tổn Phá Quân Thần Nõ, còn không công lãng phí ba mũi Vân Sương Tiễn.”
Lúc này Mị trưởng lão mới chú ý tới, trên bảo thuyền thình lình đặt một khung máy bắn tên tinh diệu rộng bảy, tám trượng, thứ này là yển giáp cao cấp cường đại hơn cả Thần Tượng Hỏa Pháo.
“Đa tạ thành chủ đại nhân cứu mạng.” Lúc này Mị trưởng lão mới nghiêm mặt lại mấy phần, cúi xuống nói.
Chương 1292: Thiên Kiếp Giáng Lâm
“Đừng nói những thứ này nữa, đã xảy ra chuyện gì, sao chỉ còn lại mỗi mình ngươi?” Tiểu Phu Tử cau mày hỏi.
“Ai, sau khi cùng Mạc Vong trưởng lão tách ra, bọn ta bị rất nhiều âm thú tập kích.
Cuối cùng, trong lúc hỗn loạn ta và những người khác thất lạc, vốn định thông qua Yển giáp cải tạo thành thuyền, vượt qua Nhược Thủy đến bờ bên kia tìm bọn họ, kết quả đi được nữa đường thì gặp đám hung thú, một mực dây dưa bị truy sát đến nơi này.” Mị trưởng lão thở dài, giải thích.
“Yển Vô Sư đâu rồi, ngươi có biết hắn đi đâu không? ” Tiểu Phu Tử lại hỏi.
Nghe Tiểu Phu Tử hỏi một câu như vậy, ánh mắt mọi người đổ đồn lên trên người Mị trưởng lão.
Tất cả mọi người Thiên Cơ Thành đều biết, trong hàng đệ tử đời thứ nhất, Yển Vô Sư là người có thiên phú và tâm tính cao nhất, hoàn toàn xứng danh đệ nhất nhân, cũng là nhân tuyển có một không hai cho vị trí thành chủ Thiên Cơ Thành tương lai, sinh tử của gã khiến mọi người rất quan tâm.
“Lúc chúng ta thất lạc, hắn cùng Thẩm Lạc đồng thời rời đi. . .
Ta có gieo Hôi Điệp phấn lên người bọn hắn, cho dù cách xa nhau, ta cũng có thể ngửi được khí tức của bọn hắn lưu lại trên đường đi.
Bọn hắn đã vượt qua Nhược Thủy, trước mắt chắc không xảy ra chuyện gì.” Mị trưởng lão trả lời.
Tiểu Phu Tử nghe vậy, thần sắc thoáng buông lỏng, mày nhíu lại, một lúc sau mới hạ lệnh: “Bờ Nhược Thủy bên kia sẽ càng thêm hung hiểm, chúng ta lập tức qua sông, cần phải nhanh tìm ra bọn hắn.”
Theo chỉ lệnh, đám người toàn lực thôi động bảo thuyền, vượt qua Nhược Thủy.
Sau khi vào bờ, Mị trưởng lão lần theo khí tức Hôi Điệp phấn, dẫn đường cho mọi người, đi đến trước một động quật to lớn, một đường coi như hữu kinh vô hiểm.
“Khí tức Hôi Điệp phấn biến mất ở đây, ta nghĩ chắc là bọn hắn đã tiến vào động quật rồi.” Mị trưởng lão nhìn cửa động không ngừng gầm rít, cuồng phong cuốn theo âm khí nồng đậm cùng thiên địa linh khí hỗn tạp thổi ra.
“Thần thức không thể tiến vào dò xét. . .” Mạc Vong trưởng lão nhắm mắt một chút, lắc đầu nói.
Phúc trường lão thậm chí còn lấy ra một Yển giáp tinh xảo lớn bằng bàn tay, nó có hình dạng giống như con chim hoàng tước, thúc giục bay vào trong hang động.
Yển giáp hoàng tước bay vào cuồng phong, chỉ trong nháy mắt đã triệt để không thấy tung tích, mặc cho Phúc trưởng lão triệu hoán nó như thế nào, cũng không làm nên chuyện gì, không có nửa điểm phản ứng.
“Không cần thăm dò nữa, dù sao vẫn phải đi vào, tất cả theo ta.” Tiểu Phu Tử nhướng mày, vung tay lên nói.
“Vâng.” Đám người đồng thanh đáp đuổi theo.
Tiểu Phu Tử một ngựa dẫn đầu, đi ở trước nhất, trên thân y đã mặc lên một chiếc áo choàng màu trắng bạc.
Mặt ngoài áo choàng thêu đồ văn hình ngôi sao trên trời, trong ngôi sao có đính từng viên tinh thạch không biết tên, thoáng nhìn vẽ rất hoa lệ, nhưng khi y vừa bước một bước vào trong hang động, cuồn phong cuốn tới, tinh hà trên áo choàng lập tức bạo phát, phát ra vạn trượng tinh mang.
Tại thời khắc này, phảng phất như bầu trời đầy sao phản chiếu nhân gian, mỗi một ngôi sao theo quỹ tích kết nối lại với nhau hình thành tinh tuyến, tinh tuyến họa thành một đại trận tinh thần, bao phủ khoảng không mười trượng xung quanh Tiểu Phu Tử.
Trưởng lão Thiên Cơ thành cùng các đệ tử, dồn dập đi vào khu vực tinh không, theo sau Tiểu Phu Tử, cất bước đi vào động quật.
Trong động quật cuồng phong thổi tới sao trời, liền tùy tiện bị phân rã ra, thay vào đó là thiên địa linh khí dồn dập tụ hợp vào trong tinh thần, khiến cho các ngôi sao càng thêm sáng chói lóa mắt.
Không lâu sau khi đoàn người đi vào trong, một ngọn núi cao ngất hiện ra trước cửa hang, chia cửa hang hai bên trái phải, chia thành hai đầu thông đạo, bên trái âm Sát khí trùng thiên, bên phải có thể cảm nhận được linh khí nồng đậm.
“Mị trưởng lão, ngươi có phát hiện khí tức của Yển Vô Sư?” Tiểu Phu Tử hỏi.
“Khi ở bên ngoài hoàn toàn không ngửi được, tiến vào bên trong liền cảm ứng được một chút, Yển Vô Sư hẳn là đi bên trái.” Mị trưởng lão vội vàng đáp.
Tiểu Phu Tử nghe vậy, trầm mặc hồi lâu, chậm rãi nói: “Động quật bên phải ta đã nhận ra một tia khí tức yển giáp.”
“Ngoạn Ngẫu thành?”Mấy vị trưởng lão lập tức nghĩ tới.
“Thành chủ, hay là như thế này, ngài yên tâm tiến vào hang động bên phải, còn việc cứu Yển Vô Sư về cứ giao cho ta đi.” Phúc trưởng lão dáng mập lùn chủ động nói.
“Để cho Mị trưởng lão đi cùng ngươi.” Tiểu Phu Tử nghe vậy, do dự một chút rồi nói.
“Tốt, chuyện của Yển sư diệt hãy giao cho ta cùng Mị trưởng lão, dù có chết ta cũng sẽ mang hắn bình an trở về.
Quỷ Yển và Ngoạn Ngẫu thành rất khó đối phó, thành chủ đại nhân vạn lần phải cẩn thận.” Phúc trưởng lão vỗ ngực “Bịch bịch” cam đoan.
“Được rồi, đã vậy, giao cho các ngươi.” Tiểu Phu Tử trầm ngâm nói.
Sau đó, nhóm người bọn họ chia binh ra hai đường, Phúc, Mị hai vị trưởng lão mang theo hơn phân nửa đệ tử đi vào âm quật bên trái, còn Tiểu Phu Tử thì dẫn theo những người khác, tiến nhập vào linh quật bên phải.
Một lúc sau khi bọn họ rời đi, một vài bóng người từ trong cuồng phong chậm rãi đi đến, chính là nhóm Viên Minh môn chủ Hoàng Sa môn, bọn họ không trao đổi gì, không chút do dự đi thẳng vào bên trái, đi sâu vào phía trong âm quật.
Mà khi bóng dáng bọn họ biến mất, giống như bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp đằng sau, một hình bóng màu xanh lục hiển hiện trong động quật này.
Thân gã mặc lục bào rộng lớn, dáng người hơi lơ lửng, lại chính là Mộc Kiêu.
“Hắc hắc. . .” Sau vài tiếng cười khàn, bóng người chuyển động đi thẳng vào phía trong âm quật.
Cùng lúc đó. . .
Ở linh nhãn tại chỗ sâu trong đầm, kim quang trên người Thẩm Lạc đột nhiên phồng lớn, phun trào như núi lửa, đẩy nước đầm xung quanh ra xa.
Trong kim quang, khuôn mặt hắn tràn đầy vẻ cuồng hỉ.
Qua nhiều lần xung kích, rót cuộc Nê Hoàn cung ầm ầm mở ra, pháp lực dũng mãnh tiến vào trong đó, như cuồng long vào biển tùy ý du động.
Trong chốc lát, Thẩm Lạc đã mở ra cánh cổng giữa tiên nhân và con người, bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới.
Thiên địa linh khí xung quanh chảy ngược đến, chuyển hóa thành pháp lực vô cùng tinh thuần, nhanh chóng mở rộng đan điền và pháp mạch của hắn.
Đan điền và pháp mạch cấp tốc mở rộng, trong chớp mắt đã mở rộng gấp đôi, pháp lực cũng tăng vọt gấp đôi, pháp lực cuồn cuộn ở trạng thái dịch ngưng tụ thành một hồ lớn, hồ lớn ầm ầm khởi động, khiến thiên địa linh khí xung quanh xao động không thôi.
Nhục thể của hắn cũng nhanh chóng thôn phệ thiên địa linh khí, phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, cơ bắp tay chân chập chùng nhúc nhích theo tiết tấu, không khí chung quanh cũng ông ông tác hưởng.
Một tầng kim vân thâm thúy trong xương cốt, cơ bắp, làn da hắn hiện ra bên ngoài, càng lúc càng tản mát ra cảm giác áp bách nặng nề đáng sợ, tựa như một Kim Thần không thể rung chuyển, không thể phá hủy.
Không chỉ lực lượng nhục thân, thần hồn Thẩm Lạc cũng theo pháp lực tăng vọt mà không ngừng lớn mạnh, chỉ trong vài nhịp thở đã tăng lên trọn vẹn gấp đôi, thức hải cũng dung nạp không kịp, một cỗ lực lượng thần hồn đè ép vào một chỗ, phát ra thanh âm kẽo kẹt.
Thẩm Lạc cảm nhận được tình huống này, trong lòng cả kinh, vội vàng vận chuyển Bất Chu Trấn Thần Pháp ổn định thần hồn, trong đầu lại phát sinh kỳ biến.
Lực lượng thần hồn đè ép lẫn nhau vào một chỗ, đột nhiên dung hợp lại với nhau, mười phần lực lượng thần hồn dung hợp thành một phần hồn lực, loại chuyển hóa lực lượng thần hồn này hiện ra trạng thái bán thực chất hóa, từng tia tinh quang chớp động, rất giống hồn tia Thiên Cơ Thành.
Vốn dĩ thức hải hắn đang phồng lên muốn nứt ra lại đột ngột trống rỗng, nhưng lực lượng lại dồi dào vô cùng.
Trên mặt Thẩm Lạc lộ vẻ vui mừng, đang định tiếp tục cảm nhận kỹ các loại biến hóa trong thân thể, thì trên không trung vang lên ba thanh âm thiên cổ, chấn nhiếp nhân tâm:”Đông đông đông”.
“Quỳ Cổ tam thông, Thiên Kiếp giáng lâm!” Hắn chợt ngẩng đầu, nhưng không bối rối!
Lần Thiên Kiếp này coi như bình thường, không giống như trong mộng cảnh, trước khi đột phá Chân Tiên kỳ đã giáng lâm, lần Thiên Kiếp này đã cho hắn đường sống rất lớn.
Tiếng thiên cổ cuối cùng dừng lại, trên đầu hắn xuất hiện một mảnh mây vàng rộng mấy chục trượng.
Ngay sau đó, trong mây vàng hiển hiện ra bốn đạo kim quang, hóa thành bốn bóng người màu vàng, trong tay mỗi người nắm lấy một thanh kim sắc cự phủ, chính là thiên binh chấp pháp trong mộng cảnh đã gặp qua một lần.
Chương 1293: Tá Lực Đả Lực
“Lớn mật, kẻ nào dám can đảm ngăn trở lôi kiếp!” Bốn thiên binh cảm nhận được sức mạnh giam cầm nặng nề xung quanh, sắc mặt trầm xuống, đồng thời huy động cự phủ trong tay.
Bốn đạo lôi quang màu vàng từ trong cự phủ bắn nhanh ra, phá không đánh lên trên, xé rách đầm nước rồi biến mất không thấy gì nữa!
Nhìn thấy cảnh này, Thẩm Lạc cảm thấy mừng thầm, những thiên binh chấp pháp này bá đạo vô cùng, bọn họ hạ giới chấp hành thiên lôi lại bị tu sĩ nhân gian ảnh hưởng, quả nhiên là chịu không được nên ra tay.
Sau một lúc, nương theo tiếng vang kinh thiên động địa từ bên trên truyền đến, toàn bộ đầm nước điên cuồng rung động, thân thể Thẩm Lạc cũng mãnh liệt nhoáng một cái.
Lôi quang hiện trên đầm nước, dưới thành trì đồng thau, bốn đạo lôi quang màu vàng hung hăng bổ lên, thành trì đồng thau phát ra tiếng nổ vang rung trời, giống như phiến lá rụng bị đánh bay ra ngoài, đập ầm ầm lên vách động cách đó không xa, khảm sâu vào bên trong gần nửa.
Bốn đạo lôi quang màu vàng lập tức bạo liệt, từng tia lôi quang tán loạn như dùng roi dài rút kích xung quanh, tuỳ tiện phá hủy pháp trận bao quanh đầm nước, mặt đất cũng bị xé rách ra từng khe rãnh!
Những Thi Vương trong linh quật, hai đầu yển giáp đều giật mình khi thấy cảnh này.
Quỷ Yển cũng vội vàng nhìn sang, thần sắc trầm xuống.
“Cỗ khí tức lôi điện này, là lực lượng lôi kiếp! Chẳng lẽ tiểu tử kia đang xung kích Chân Tiên kỳ trong đầm nước?” Trong lòng gã hơi hồi hộp một chút.
Chỉ là một Đại Thừa đỉnh phong mà đã có thực lực như vậy, một khi đột phá Chân Tiên kỳ, thực lực không biết sẽ tăng vọt đến mức nào, ngay cả bản thân Quỷ Yển, cũng không nắm chắc được bao nhiêu phần áp chế được hắn.
Nhưng hiện tại gã muốn nâng cấp Ngoạn Ngẫu thành, không cách nào rời đi nửa bước, chỉ có thể phân phó cho bát đại Thi Vương cùng hai cỗ Yển giáp xuống dưới, nghĩ cách ngăn cản Thẩm Lạc độ kiếp.
Quỷ Yển đang muốn điều khiển Thi Vương, yển giáp xuống dưới thì một tiếng vang lớn khác lại phát ra, nhưng lần này là từ bên ngoài linh quật truyền đến, có người đang tấn công cửa vào của linh quật, nơi mà Quỷ Yển đã phong ấn trước đó.
Thần sắc gã lần nữa biến đổi, nhanh chóng tụng niệm chú ngữ, Ngoạn Ngẫu thành dưới chân gã bắn ra một đạo tinh quang màu vàng, ngưng tụ thành mặt kính màu vàng.
Trên mặt kính hiển hiện ra tình huống cửa vào linh quật, có rất nhiều người đứng ở nơi đó, chính là đám người Thiên Cơ thành, Tiểu Phu Tử, Mạc Vong trưởng lão, đang thôi động mấy cỗ yển giáp pháo đài cỡ lớn, bắn ra từng cột sáng thô to, hung hăng công kích chỗ phong ấn lối vào.
Phong ấn đang nhanh chóng sụp đổ, có vẻ như không thể chèo chống quá lâu.
“Là bọn hắn! Vậy mà tới nhanh như thế!” Ánh mắt Quỷ Yển trong nháy mắt trở nên băng lãnh, mũi chân lần nữa điểm lên Ngoạn Ngẫu thành.
“Vèo vèo.” Thanh âm đại tác!
Hàng trăm quả cầu yển giáp bắn ra, rơi trên mặt đất liền hóa thành các loại Yển giáp hình người, hình thú, giống như Phệ Thiên Hổ và Cự Lực Thần Viên xuất hiện lúc trước, ánh mắt những yển giáp này khô khan, hoàn toàn không có khí tức.
Trong miệng Quỷ Yển lẩm bẩm, Ngoạn Ngẫu thành phía dưới “Răng rắc” một tiếng, một cửa hang màu đen hiện ra, bên trong không ngừng vang lên tiếng xé gió “Xuy xuy”, từng đạo tinh ti màu vàng từ trong đó bắn ra, đâm vào bên trong những yển giáp kia.
Những yển giáp lập tức sống lại, tản mát ra các loại khí tức khác lạ, mà lại không yếu, cơ bản trên Xuất Khiếu kỳ, Đại Thừa kỳ cũng có vài chục đầu, Chân Tiên kỳ lại không có.
Hàng trăm yển giáp và những Địa Sát Thi Vương chẳng quan tâm tới Thẩm Lạc, mà sắp xếp trước cửa vào linh quật, vận sức chờ phát động.
Ở chỗ sâu trong linh nhãn, thân thể Thẩm Lạc buông lỏng, cự lực bên trên đã biến mất, cơ thể trở lại trạng thái ban đầu.
Cảm nhận được bốn thiên binh chấp pháp đã phá vỡ cấm chế phía trên, trong lòng hắn mừng rỡ.
Bất quá, hắn cũng không nhàn rỗi để ý tới tình huống bên trên, sau khi bốn tên thiên binh chấp pháp phá vỡ cấm chế, bọn họ lập tức bắt đầu thôi động lôi kiếp.
Bốn cự phủ giao kích lẫn nhau, phát ra trận trận thanh âm “Tranh” minh rền vang.
Bên trong mây vàng “Ầm” một tiếng, một pháp trận lôi điện hình thập tự hiện ra, lôi vân chung quanh phun trào, một cỗ khí tức trang nghiêm không nói nên lời từ đó tỏa ra.
Sau đó lôi điện nổ mạnh ông ông, một đạo lôi điện tuyết trắng to như thùng nước từ trên trời giáng xuống, bổ tới đầu hắn.
Trong mắt Thẩm Lạc lóe lên dị sắc, không thôi động Thị Huyết Phiên, hay Thiên Đấu Kim Tôn, mà lật tay tế ra Huyền Hoàng Nhất Khí Côn ra sức đánh tới đạo lôi điện.
“Ầm”
Kim quang ngoài thân côn lưu chuyển như nước chảy, sau đó bạo phát ra một đoàn kim quang chói mắt, cùng bạch sắc lôi điện đang đánh xuống đụng thẳng vào nhau, một tiếng vang thật lớn quanh quẩn trong hư không, bạch sắc lôi điện trực tiếp bị kim quang đánh tan.
Thẩm Lạc không bất ngờ trước tình huống này, lôi kiếp Chân Tiên có tổng cộng chín đợt, đợt thứ nhất uy lực yếu nhất, lấy thực lực hắn hiện tại lại thêm Huyền Hoàng Nhất Khí Côn, nếu không nhẹ nhõm ngăn cản đạo lôi kiếp thứ nhất, thì thật đúng là chuyện kỳ quái.
Sau khi bạch sắc lôi điện bị đánh tan hóa thành vô số hồ quang điện nhỏ bé tản mát ra, thuận theo Huyền Hoàng Nhất Khí Côn truyền lên trên người Thẩm Lạc, du tẩu lan tràn trên người hắn, thậm chí còn thẩm thấu vào trong cơ thể hắn.
Nhục thân Thẩm Lạc còn đang thuế biến, mỗi một lỗ chân lông đang nhanh chóng thôn phệ thiên địa linh khí xung quanh, những tia hồ quang điện màu trắng lan tràn tới, cũng bị thôn phệ.
Hắn cũng không ngăn cản tất cả chuyện này, trên mặt hơi lộ ra vẻ thống khổ, cơ bắp xương cốt tê dại một hồi, nhưng khi tê liệt qua đi, cường độ thân thể rõ ràng được tăng cường không ít.
“Quả nhiên thiên lôi có hiệu quả rèn thể vô cùng tốt.” Ánh mắt Thẩm Lạc chớp động, lóe lên một tia kinh ngạc.
Hơn nữa, sau một vòng thiên lôi tẩy lễ qua đi, nhục thân hắn không chỉ tăng cường, mà ma khí ẩn núp sâu trong kinh mạch thình lình cũng bị luyện hóa không ít.
“Tranh. . .”
Giữa không trung, thiên binh chấp pháp xuất thủ lần nữa, quang mang trên toà thập tự đại trận lần nữa lóe lên, hai đạo bạch sắc lôi điện thô to từ trên trời bổ xuống.
Thẩm Lạc toàn lực vận chuyển Hoàng Đình Kinh, Huyền Hoàng Nhất Khí Côn trong tay lượn lờ kim quang, ẩn ẩn hình thành một đầu Kim Long “Ong” một tiếng đánh ra, cùng hai đạo bạch sắc lôi điện đụng vào nhau.
“Ầm” một tiếng nổ đùng đoàng vang lên, hai đạo bạch sắc lôi điện lần nữa bị một kích đánh nát.
Kim quang trường long trên Huyền Hoàng Nhất Khí Côn cũng sụp đổ biến mất, từng tia hồ quang điện màu bạc lan tràn trên người hắn, lần nữa bị thân thể hấp thu.
Ầm ầm!
Đợt lôi kiếp thứ ba lần nữa súc thế, bốn đạo bạch sắc lôi điện hội tụ vào cùng một chỗ, trong chớp mắt ngưng tụ thành một viên lôi cầu cực đại, từ bên trên rơi đập xuống.
Xung quanh lôi cầu còn có vô số lôi điện to bằng cánh tay trẻ con, giống như mưa đánh xuống.
Thẩm Lạc hét lớn một tiếng, trên thân điên cuồng phát ra kim quang, phía sau lưng hiện ra một đầu hư ảnh kim sắc cự tượng to như cung điện, trên Huyền Hoàng Nhất Khí Côn lần nữa có một đầu Kim Long quấn quanh, huyễn hóa ra bảy tám đạo côn ảnh đánh về phía lôi cầu màu bạc.
Thị Huyết Phiên cùng Quy Linh Thuẫn cũng được tế ra, bảo vệ các nơi toàn thân.
Phía sau Thị Huyết Phiên, một tấm phù lục lặng yên hiển hiện, chính là Khôn Thổ Dẫn Lôi Phù.
Tiếng sét kinh thiên nổ tung, lôi cầu màu bạc cũng bị một kích đánh nát, vô số tia bạch sắc lôi điện tán loạn quét ra.
Khôn Thổ Dẫn Lôi Phù “Vèo” một tiếng bay ra, tán phát ra trận trận bạch quang, nhanh chóng hấp thu Lôi Điện lực.
“̀m ầm.”
Một trận điện quang lấp lóe, sau mấy hơi thở tấm Khôn Thổ Dẫn Lôi Phù đã triệt để thành hình.
Thẩm Lạc phất tay bắn ra một cỗ kim quang, cuốn tấm bùa kia tới, toàn thân Khôn Thổ Dẫn Lôi phù chớp động lên khí tức lôi điện doạ người, so với Khôn Thổ Dẫn Lôi phù bình thường cường đại hơn mấy lần không thôi.
Chương 1294: Tiến Giai Chân Tiên
Thẩm Lạc nhìn Khôn Thổ Dẫn Lôi phù trong tay, trong lòng mừng rỡ.
Nhưng ngay lúc này, trên không trung lôi kiếp lại nổi lên, hắn vội vàng thu tấm Khôn Thổ Dẫn Lôi Phù vào, chuẩn bị đối phó.
Cứ như vậy, từng đợt lôi kiếp liên tiếp ập xuống, đảo mắt đợt lôi kiếp thứ bảy đã rơi xuống.
Thẩm Lạc lấy ra các món pháp bảo Thiên Đấu Kim Tôn, Thị Huyết Phiên, Quy Linh Thuẫn tế lên, hình thành quanh người mấy tầng quang thuẫn vàng, đen, lam thật dày, mỗi một đạo quang thuẫn tản mát ra linh quang xông thẳng lên trời, ngăn cản đợt lôi kiếp thứ bảy.
Một đạo kim sắc lôi điện như thác nước to lớn vô cùng bổ xuống.
Hai bên giao chiến kịch liệt, lôi quang cùng các loại linh quang va chạm kịch liệt, phát ra tiếng rít gào làm cho người ta sợ hãi, hư không ở chỗ giao nhau tựa hộ bắt đầu tan vỡ, sóng nhiệt cuồn cuộn dâng trào, phiêu đãng.
Quang thuẫn Thiên Đấu Kim Tôn, Thị Huyết Phiên chớp động không thôi, nhưng không hề có xu hướng suy yếu hay sụp đổ.
Mà ở bên cạnh màn ánh sáng màu vàng do Thiên Đấu Kim Tôn tạo thành, một tấm Khôn Thổ Dẫn Lôi Phù lơ lửng ở nơi đó, nhanh chóng thôn phệ kim sắc lôi điện tán lạc ra.
Trọn vẹn thời gian nửa chung trà qua đi, thác lôi điện rốt cuộc hao hết lực lượng, từ từ tiêu tán. . .
Khôn Thổ Dẫn Lôi Phù cũng đã chế tác xong, toàn thân kim sắc lôi điện chớp động xì xì, tản ra khí tức lôi điện so với mấy tấm Khôn Thổ Dẫn Lôi Phù trước đó càng thêm cường đại.
Từng tia kim sắc lôi điện quấn quanh nhục thân Thẩm Lạc, không ngừng dung nhập vào trong thân thể của hắn.
Bất quá lần này, kim sắc lôi điện sáp nhập hơn phân nửa vào trong hai tay, chuẩn xác là bị phong lôi linh văn trên hai tay hấp thu hết, kim sắc lôi điện nhanh chóng trở nên nồng đậm, màu sắc lôi văn cũng sáng hơn rất nhiều, từng tia khí tức hủy diệt tỏa ra, tương tự khí tức hủy diệt của lôi kiếp.
“Phong lôi linh văn vậy mà có thể hấp thu lực lượng lôi kiếp!” Đôi lông mày Thẩm Lạc nhảy lên.
Phong lôi linh văn kế thừa từ Phong Lôi Tiên Táo, uy lực Phong Lôi phát ra vốn đã khá lớn, bây giờ thu nạp lực lượng lôi kiếp, uy lực không chỉ tăng vọt rất nhiều, mà còn có thêm khí tức lôi kiếp, về sau đối phó các loại âm, quỷ tất nhiên kỳ hiệu không tưởng tượng nổi.
Hắn hơi cảm nhận phong lôi linh văn trên hai tay, sau đó thu hồi tâm tư, chuẩn bị đối phó đợt lôi kiếp thứ tám.
Theo kinh nghiệm trong mộng cảnh, đợt lôi kiếp thứ tám chính là Huyền âm lôi, là lôi phạt nhắm vào thần hồn.
Thần hồn lực của Thẩm Lạc đã được tăng lên cực lớn, nên hắn không e ngại, mà điều động toàn bộ lực lượng thần hồn trong thức hải, vận chuyển Bất Chu Trấn Thần Pháp, lực lượng thần hồn lập tức ngưng tụ thành một ngọn tháp khổng lồ vững chắc vô cùng.
Lôi kiếp thứ tám rất nhanh giáng lâm.
Chỉ nghe trên không trung vang lên tiếng sấm, một tia chớp từ trên trời giáng xuống, không phải là Huyền âm Lôi màu sắc đen nhánh, mà là một màu trắng thuần, tản mát ra khí tức Thuần Dương chí cương.
“Thần lôi chí dương! Sao lại thế!” Thẩm Lạc quá sợ hãi, ba kiện bảo vật Thiên Đấu Kim Tôn, Thị Huyết Phiên, Quy Linh Thuẫn điên cuồng phát ra quang mang, quang thuẫn bỗng nhiên tăng dày gấp bội, ngăn trên đỉnh đầu.
Thần lôi chí dương ầm vang đánh tới, đánh lên trên ba kiện pháp bảo.
Ba tiếng: “Phốc phốc phốc” nhẹ vang lên.
Ba kiện pháp bảo biến thành quang thuẫn phòng ngự dễ dàng bị phá vỡ, Thiên Đấu Kim Tôn bị đánh bay ra ngoài, vòng bảo hộ Thị Huyết Phiên bị xuyên thủng, mà Quy Linh thuẫn càng ầm vang bạo liệt, triệt để biến thành bụi bay.
Một kích lôi kiếp xuyên thủng ba kiện pháp bảo, thần lôi chí dương cũng rút nhỏ không ít, nhưng vẫn nhanh chóng tuyệt luân bổ về phía Thẩm Lạc.
Khóe mắt Thẩm Lạc nhảy lên liên tục, thôi động Nhuyễn Yên La Cẩm Y đến uy lực lớn nhất, đồng thời hét lớn một tiếng.
Huyền Hoàng Nhất Khí Côn bạo phát kim quang, từng đạo côn ảnh như thực chất trong nháy mắt hiển hiện ra, hung hăng kích tới thần lôi chí dương, hư không xung quanh run lên, đầy trời là loạn bổng.
“Ầm ầm” một tiếng vang rung chuyển trời đất, thần lôi chí dương màu trắng nổ tung, nhưng bóng côn hỗn loạn cũng bị một kích mà tan tác, hai tay của hắn nóng như lửa đốt, Huyền Hoàng Nhất Khí côn bị chấn bay ra ngoài.
Nhuyễn Yên La Cẩm Y trên người cũng bị thần lôi xuyên thủng, quang mang tiêu thất, thần lôi chí dương xâm nhập vào trong thân thể.
Trong nháy mắt, kinh mạch toàn thân hắn nóng rực vô cùng, nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, thân thể đạp đạp lui lại.
Trong mắt hắn hiện lên một tia kinh hãi, đang muốn triệu hồi Huyền Hoàng Nhất Khí Côn, lại một tiếng đùng đoàng đột nhiên vang lên từ trên không trung, một đạo Lôi Long khổng lồ dài chừng trăm trượng giáng xuống.
Thân thể của con Lôi Long này được tạo thành từ nhiều loại lôi điện màu sắc khác nhau, có màu trắng, có ngân sắc, có màu vàng, cũng có thần lôi chí dương vừa rồi, các loại lôi điện giao thoa, tiếng sấm ầm ầm, miệng Lôi Long há lớn mãnh liệt cắn xuống.
Trong nháy mắt, thân hình Thẩm Lạc bị nuốt chửng.
Thẩm Lạc không kịp triệu hồi bất kỳ pháp bảo hộ thể nào, Nhuyễn Yên La Cẩm Y đã bị thần lôi chí dương trọng thương, chỉ có thể vận chuyển Hoàng Đình Kinh cùng công pháp Vô Danh.
Năm đầu Kim Tượng cùng năm đầu Kim Long hiển hiện ra, quay quanh thân thể của hắn.
Hắn vừa làm xong những thứ này, các loại lôi điện đã kích đến, nhẹ nhàng đánh nát những Kim Long Kim Tượng kia, như con sóng dữ tràn vào thân thể hắn.
“̀m ầm.”
Một trận điện quang chớp động, cả người Thẩm Lạc bị lôi điện bao khỏa, toàn thân sáng lên một màu trắng như tuyết.
Một lúc lâu sau, lôi điện tan biến, tóc tai Thẩm Lạc bù xù, khắp người nám đen, vết thương che kín cả cơ thể tựa như bị đao chặt rìu đục.
Tuy nhiên, sau khi hắn lắc lư vài lần, cuối cùng vẫn đứng vững ở đó, hai tay bấm niệm pháp quyết kết ấn.
Vào thời khắc này, lôi vân giữa không trung sáng ngời, một cỗ hào quang màu nhũ bạch cuốn xuống, bao phủ thân thể Thẩm Lạc, trong bạch quang sinh cơ bừng bừng, hoàn toàn khác biệt với khí tức diệt sát của lôi kiếp trước đó.
Thân thể cháy đen của Thẩm Lạc nhanh chóng khôi phục, vết thương trên người khép lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, một cỗ kim quang từ trên người hắn nở rộ ra, bao thân thể hắn lại.
Không mất bao lâu, tất cả kim quang tiêu tán, hiện ra bóng người Thẩm Lạc, tất cả thương thế đều đã khôi phục.
Cả người hắn giống như trước kia, không có biến hóa gì lớn, nhưng bên trong đã hoàn toàn thoát thai hoán cốt, mỗi một lỗ chân lông đều ẩn ẩn phát ra hào quang màu vàng, thiên địa linh khí xung quanh cùng rung động theo, trong lúc giơ tay nhấc chân tản mát ra một cỗ uy thế lớn lao, bước chân đạp mạnh, hư không rung động theo, cánh tay vung lên, liền nhấc lên một trận phong bạo linh khí.
Thẩm Lạc mơ hồ cảm nhận được, thân thể của mình cùng thiên địa xung quanh sinh ra một chút liên hệ, chỉ cần thiên địa bất diệt, nhục thân sẽ không mục nát, sống đến ngàn năm, vạn năm cũng không phải là việc khó.
Đây là Chân Tiên kỳ, thiên địa đồng thọ, Nhật Nguyệt đồng huy!
“Chúc mừng đạo hữu thành công vượt qua thiên kiếp, tấn thăng Chân Tiên nghiệp vị, không biết đạo hữu có ý đến Thiên Đình nhậm chức không? Lấy thực lực của đạo hữu, Thiên Đình tất nhiên sẽ coi trọng.” Một tên thiên binh chấp pháp tiến lên nói với Thẩm Lạc.
“Đi Thiên Đình nhậm chức? Thẩm mỗ ở trong thế tục trần duyên chưa dứt, không cách nào rời đi, đa tạ tiên tướng hậu ái.” Thẩm Lạc nghe vậy khẽ giật mình, lập tức lắc đầu cự tuyệt.
“Nếu thế, chúng ta cũng không miễn cưỡng, ngày sau có duyên gặp lại.” Thiên binh chấp pháp cũng không dây dưa, gật đầu với Thẩm Lạc, thân hình khẽ động bay vào trong mây vàng, biến mất không thấy gì nữa.
Lôi vân giữa không trung cũng nhanh chóng tán đi.
Trong chớp mắt, khôi phục bộ dạng như lúc trước.
Thẩm Lạc đưa mắt nhìn mấy người rời đi, nhắm mắt cảm nhận tình huống trong cơ thể.
Một kích cuối cùng của lôi kiếp uy lực lớn đến kinh người, trong đó vậy mà ẩn chứa lực lượng của tất cả lôi kiếp đã trải qua trước đó, do bị đánh bất ngờ nên hắn không kịp phòng bị, khiến cho bản thân bị trọng thương.
Cũng may trước khi thiên kiếp giáng lâm, Thẩm Lạc đã đã đột phá Chân Tiên kỳ, cường độ nhục thân tăng nhiều, phong lôi linh văn trên hai tay hấp thụ rất nhiều lực lượng lôi kiếp, vì vậy mới thuận lợi vượt qua đợt lôi kiếp cuối cùng.
Mặc dù đợt lôi kiếp cuối cùng làm cho hắn bị thương nặng, nhưng cũng để cho thân thể của hắn trải qua thêm một lần thiên lôi rèn thể, cường độ nhục thân lần nữa tăng lên rất nhiều.
Mà phong lôi linh văn trên hai tay Thẩm Lạc, cũng hấp thụ một lượng lớn sức mạnh của lôi kiếp, phong lôi linh văn lần nữa phát sinh thay đổi, uy năng tăng nhiều.
Bất quá, những thứ này không phải là điều hắn quan tâm nhất, hắn quan tâm nhất chính là tình huống ma khí trong thể nội, có phải đã triệt để hóa giải?
Chương 1295: Tìm kiếm
Thẩm Lạc nhắm mắt cảm ứng chỗ sâu kinh mạch, vận khởi thần thông Huyền Dương Hóa Ma, thần sắc đột nhiên thay đổi.
Hắn cảm thấy chỗ sâu kinh mạch lại tuôn ra từng tia từng tia ma khí, so với trước thưa thớt gấp mười lần, nhưng vẫn còn.
“Lôi kiếp lực vậy mà không thể triệt để hóa giải những ma khí này!” Thẩm Lạc hơi trầm xuống, vui sướng vì tiến giai Chân Tiên kỳ đã biến mất hơn phân nửa.
Ma khí Xi Vưu quỷ dị không gì sánh được, không bị tiêu trừ hoàn toàn, ngày sau khẳng định sẽ thôn phệ nguyên khí thân thể của hắn, thậm chí rất nhanh sẽ một lần nữa lớn mạnh, hết thảy sẽ trở lại như lúc ban đầu!
“Đáng chết, tại sao lại như vậy!” Hắn lấy tay che trán, trong lòng vừa giận lại hận.
Bất quá hắn cũng không đắm chìm trong loại tâm tình này quá lâu, bất luận như thế nào, con đường về sau vẫn phải tiếp tục đi tới đích, mà trải qua lôi kiếp tẩy lễ, ma khí trong cơ thể hắn đã bị luyện hóa hơn phân nửa, chỉ cần hắn không tự thôi động, trong thời gian ngắn sẽ không gây ra nháo sự, ngày sau lại nghĩ biện pháp xử lý là được.
Thẩm Lạc thở phào một hơi, thần sắc rất nhanh khôi phục bình tĩnh.
Đúng lúc này, cỗ áp bách cường đại trong hư không phía trên bỗng nhiên buông lỏng, Thẩm Lạc lập tức đại hỉ, lúc này muốn phi độn tiến lên.
“Thẩm đạo hữu, chớ sốt ruột, ngươi thuật pháp thần thông cường đại, món Nhuyễn Yên La Cẩm Y kia cũng huyền diệu, sao không nhân cơ hội này xuống linh nhãn vạn trượng kia nhìn xem, biết đâu có thể tìm tới một ít tiên tinh.
Đây chính là tiên ngọc do linh lực tinh thuần nhất mới có thể ngưng kết ra, bên trong mỗi một khối ẩn chứa linh khí tinh thuần to lớn, có tác dụng rất lớn với tu luyện, hoặc là đột phá cảnh giới.” Lúc này, thanh âm Tử Trúc đột nhiên vang lên trong não hải Thẩm Lạc.
“Nơi đây sẽ có tiên tinh?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
“Theo ngu kiến của thiếp thân, nếu như trong vạn trượng linh nhãn này cũng tìm không thấy tiên tinh, trong Tam giới này cũng không có mấy chỗ thắng cảnh, có thể dựng dục ra vật này.” Tử Trúc lập tức nói.
“Ngươi đã nói như vậy, ta sẽ tin ngươi một lần.” Thẩm Lạc do dự một chút, nói.
Nói xong, hắn từ bỏ phi độn lên, ngược lại một đầu đâm xuống linh nhãn vạn trượng bên dưới.
Trong linh nhãn, thiên địa linh khí nồng đậm vượt qua suy đoán, đồng thời càng lặn sâu xuống, linh khí càng thêm tinh thuần, Thẩm Lạc vừa mới đột phá cảnh giới Chân Tiên không lâu, toàn bộ thân hình đắm chìm trong đó, càng cảm thấy thư sướng không gì sánh được.
Mỗi một tấc da thịt và lỗ chân lông hắn phảng phất mở ra, không trở ngại chút nào hấp thu thiên địa linh khí trải rộng bốn phía.
Lúc này, thanh âm Tử Trúc lại vang lên trong đầu của hắn: “Thẩm đạo hữu, thứ cho thiếp thân lắm miệng một câu, thiên địa linh khí nơi đây mặc dù tinh thuần không gì sánh được, nhưng nếu thu nạp quá nhiều, sẽ có tai họa ngầm.”
“Có tai hoạ ngầm gì?” Thẩm Lạc nghi ngờ hỏi.
“Ở bên ngoài thì không cần phải nói, nhưng trong vạn trượng linh nhãn này, một khi hút vào quá nhiều thiên địa linh khí, sẽ sinh ra một loại liên hệ huyền diệu với vết nứt không gian kia, nhẹ thì bị nguồn lực lượng này trói buộc, không cách nào thoát thân rời đi, nặng thì sẽ trực tiếp bị hút vào vết nứt không gian, từ đó khó mà sống được.” Tử Trúc nói.
Nghe lời ấy, Thẩm Lạc cũng không lập tức coi là thật, mà nhắm mắt cẩn thận cảm thụ một lát, kết quả đúng là phát hiện một chút dấu vết để lại, lúc này hắn phong bế bản thân, đình chỉ thu nạp thiên địa linh khí.
Cùng lúc đó, hắn cũng phát hiện trong linh nhãn này rõ ràng thiên địa linh khí tinh thuần như thế, nhưng không có sinh linh nào bên trong, là bằng chứng lời Tử Trúc nói đúng.
“Đa tạ nhắc nhở.” Thẩm Lạc nói cảm tạ một tiếng.
Tử Trúc không nói gì nữa, trầm mặc lại.
Thẩm Lạc tiếp tục lặn xuống hồi lâu, rốt cuộc thấy được một mảnh lục địa màu đen, địa thế chập chùng kéo dài ra xa mấy trăm trượng.
“Bên kia hư không vặn vẹo, chính là chỗ vết nứt không gian sao?” Hắn đưa mắt nhìn về nơi xa một lát, phát hiện khu vực khá xa phía trước, hư không phát sinh một chút vặn vẹo, lúc này hỏi.
“Trước kia thiếp thân cũng không dám xâm nhập xa như vậy, bất quá nghe Thẩm đạo hữu nói như vậy, chắc là không sai.” Tử Trúc trả lời.
Thẩm Lạc âm thầm nhẹ gật đầu, bắt đầu tìm tòi linh nhãn phía dưới.
Chỉ là tìm hồi lâu, lại căn bản không có nửa điểm vết tích tiên linh.
“Thẩm đạo hữu, càng đến gần khu vực vết nứt không gian, càng có khả năng ngưng kết ra tiên tinh, ngươi không ngại thử tìm bên kia xem, bất quá chỗ kia cực kỳ nguy hiểm, không nên chủ quan tới quá gần.” Tử Trúc nhắc nhở.
“Đa tạ nhắc nhở.” Thẩm Lạc cũng đang có ý này.
Nói xong, hắn cải biến phương hướng, nhích tới gần vùng hư không phát sinh vặn vẹo kia.
Kết quả còn chưa đi ra xa mười trượng, dưới chân Thẩm Lạc đột nhiên đá trúng vật cứng gì đó, truyền đến “Két” một tiếng vang nhỏ.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trên mặt đất màu đen gập ghềnh không có vật gì cả.
Thẩm Lạc còn tưởng mình không cẩn thận đá trúng mặt đất nhô ra, cũng không để ý, nhưng vừa bước tới trước hai bước, dưới chân lại đá trúng thứ gì, phát ra tiếng vang rất nhỏ.
Lần này, hắn cúi người ngưng mi xem xét, mới phát hiện trên mặt đất cách đó không xa có chút dị dạng, nhìn giống như là tia sáng xuyên thấu qua thứ gì, phát sinh một chút lệch gãy.
Hắn nghĩ tới một chuyện, lập tức lông mày nhíu lại, lấy tay sờ lên chỗ đó, đầu ngón tay lập tức truyền đến một cảm giác lạnh buốt.
Năm ngón tay Thẩm Lạc khẽ chụp vào, bàn tay lập tức cầm ra một khối tinh thạch trong suốt lớn chừng hột đào.
Hắn nâng tinh thạch này đến trước mắt quan sát tỉ mỉ, phát hiện trong đó vậy mà không có một tia tạp chất, thông thấu không gì sánh được, mắt thường cơ hồ không thể nhìn thấy nó tồn tại.
Mà khi hắn nắm chặt tinh thạch, thử hấp thụ thiên địa linh khí trong đó, tinh thạch vậy mà từ trong suốt không màu chuyển thành sáng lên quang mang u lam, một cỗ linh khí thuần túy nồng đậm không gì sánh được từ đó tuôn ra, chui thẳng vào trong lòng bàn tay Thẩm Lạc.
Dưới nguồn linh lực này lôi kéo, thiên địa linh khí bốn phía vậy mà đều bị nó dẫn dắt, tụ tập lại lòng bàn tay của hắn.
Thẩm Lạc mừng rỡ, nghĩ đến lời Tử Trúc cảnh cáo lúc trước, lại rất nhanh ngừng lại.
Đình chỉ hấp thụ linh khí xong, quang mang trên tiên tinh dần dần tiêu tán, lần nữa khôi phục trạng thái trong suốt.
Thẩm Lạc chuyển tay thu hồi nó, tiếp tục tìm kiếm.
Có kinh nghiệm vừa rồi, hai mắt hắn nhìn chằm chằm mặt đất, cẩn thận tìm kiếm những chỗ sai biệt rất nhỏ, cũng không lâu lắm lại phát hiện một khối tiên tinh.
Lại cất kỹ, tâm tình Thẩm Lạc thật tốt, tiếp tục tìm kiếm.
Nhưng tìm hồi lâu lại không phát hiện viên tiên tinh nào nữa.
Ngay lúc hắn dự định từ bỏ, trong một cái khe mặt đất phía trước đột nhiên có một đạo hào quang màu đỏ hiện lên, lung lay ánh mắt hắn một chút.
“Có cái gì. . .” Thẩm Lạc lập tức tỉnh táo lại, vội vàng chạy tới bên đó.
Còn chưa chạy được mấy bước, dưới chân của hắn đột nhiên trượt đi, chân phải đưa tới giống như bị người túm kéo giạng thẳng chân ra, khiến cho hắn lảo đảo một cái, cơ hồ không thể đứng vững.
Khi hắn thật vất vả ổn định thân hình, muốn rút chân lại, mới phát hiện cỗ lực lượng kéo hắn kia cũng không biến mất, ngược lại còn đang dần dần tăng cường.
Nhưng khi Thẩm Lạc ngưng thần nhìn lại, bên chân hắn lại rỗng tuếch, không có vật gì lôi kéo cả.
Lúc này, hắn mới giật mình hiểu ra, vừa rồi vì tìm kiếm tiên tinh, chính mình không để ý, một mực vùi đầu tiến lên, căn bản không chú ý tới, trong bất tri bất giác vậy mà đã đi tới mảnh hư không vặn vẹo kia!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Cực Phẩm Thiên Vương [Dịch] Cực Phẩm Thiên Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Cuc-Pham-Thien-Vuong-dich.jpg)

