Đại Mộng Chủ
Tập 257 : Mắc lừa (c1281-c1285)
❮ sautiếp ❯Chương 1281: Mắc lừa
Người áo đen và Tu La Khôi Lỗi Quỷ đang giao chiến, đều chú ý tới động tĩnh của Thẩm Lạc bên này, đột nhiên cùng tung một chưởng đánh lui nhau, sau đó cả hai đều lao về phía Thẩm Lạc bên này.
Mí mắt Yển Vô Sư run lên, trong lòng không khỏi thầm mắng một tiếng, ngươi không phải nói đi một lát sẽ trở lại, dò xét một chút thôi sao?
Thế này sao lại là vụng trộm dò xét, rõ ràng là cố ý khích giận người ta!
Bất quá, phàn nàn thì phàn nàn, giờ phút này gã cũng không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, liện hiện ra thân hình, muốn đi qua viện thủ.
Âm thú vây chung quanh thấy thế, nhao nhao nhào tới gã, ngăn ở nửa đường.
Thẩm Lạc dưới mặt đất, hoàn toàn mặc kệ trên mặt đất đã lộn xộn, đang phi tốc xem văn tự nổi lên trên tấm bia đá, phát hiện đó là một môn thần thông tên là “Viêm Bạo Quyết” của Ma Vương trại, thi triển ra có thể triệu hoán ma hỏa công kích, uy lực không kém.
Bất quá, thần thông này cũng giống Liệt Thạch Bộ, ý nghĩa đối với Thẩm Lạc có hạn, cho nên hắn cũng chỉ ghi nhớ qua loa, cũng không để bụng.
Nếu so sánh, hắn quan tâm hơn là, tấm bia đá này có giống tấm bia đá lúc trước hay không, bên trong chui ra một bảo vật như đoản bổng màu đen kia.
Lúc đang cân nhắc, đỉnh đầu truyền đến một tiếng oanh minh.
Cả tòa cung điện còn sót lại và cả mặt đất bị một đại thủ hư không nhổ tận gốc, quăng vào giữa không trung rồi rơi đập xuống phía xa.
Trên mặt đất bị moi ra một lỗ hổng khổng lồ, quanh Thẩm Lạc tựa như bị mở ra một nắp nồi lớn, triệt để bại lộ ra.
Thẩm Lạc gửa đầu vội vàng nhìn thoáng lên, lập tức thu hồi ánh mắt.
Trước người hắn, mặt bia đá màu đen kia đã “Xùy” một tiếng, biến thành màu đen tro bụi, tiêu tán ra.
Mà gần như đồng thời, một cây đoản xích màu vàng đen tinh xảo từ đó rơi xuống.
Độ dài nó không khác đoản bổng màu đen kia, phía trên điêu khắc đoản tuyến màu vàng, tản ra từng đợt ba động linh lực mãnh liệt.
Ai cũng có thể nhìn ra được, đây là một kiện bảo vật!
Thẩm Lạc lập tức xoay người, lấy tay nhặt đoản xích, hắn dự định cầm tới sẽ lập tức chạy trốn.
Nhưng lúc ngón tay hắn sắp chạm đến đoản xích, trong nháy mắt một cỗ linh áp cường đại đột nhiên từ trước người truyền đến.
Thẩm Lạc ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cái chuông màu đen to bằng một bàn tay đang treo trên không đỉnh đầu, “Keng keng” vang lên.
Thanh âm kia cũng không vang dội, nhưng lúc tấu vang lại như có một loại ma lực nào đó, có thể xuyên thấu qua nhục thể trực tiếp vang vọng trong thức hải.
Trong nháy mắt, Thẩm Lạc cảm giác tâm thần chấn động kịch liệt, ngay trong thức hải nhấc lên vạn trượng sóng lớn, thần hồn tiểu nhân cũng căn bản không cách nào đứng thẳng, theo sóng lớn điên cuồng chập chùng lắc lư.
Trước mắt của hắn giống như có ánh nến chiếu rọi sáng tỏ, sáng lên từng vòng từng vòng vầng sáng chói mắt.
Trong lòng Thẩm Lạc biết không ổn, lúc này vận chuyển Bất Chu Trấn Thần Pháp, ý đồ cũng cố thức hải.
Đáng tiếc, sóng lớn thức hải kia chỉ ngừng một chút, lại lần nữa cuồng bạo mãnh liệt lên, khiến cho toàn thân Thẩm Lạc không ngừng run rẩy, căn bản không thể khống chế thân thể của mình để nhặt đoản xích vàng đen gần trong gang tấc trên mặt đất.
Trên thực tế không chỉ là hắn, hết thảy xung quanh, tại thời khắc này đều bị tiếng chuông khiếp hồn phách người kia khống chế.
Thẩm Lạc không cách nào động đậy, Tu La Khôi Lỗi Quỷ cũng không thể động đậy, Yển Vô sư chuẩn bị phóng thích yển giáp cũng vô pháp động đậy, mảng lớn âm thú kia thì đầu lâu nổ tung, đang duy trì trạng thái chậm chạp vỡ vụn.
Mà bóng người màu đen thì không bị ảnh hưởng chút nào chậm rãi đi tới trước người Thẩm Lạc, cúi người nhìn hắn một chút, thu đoản xích màu vàng đen trước mặt hắn vào trong túi.
Giờ khắc này, Thẩm Lạc mới biết là mình bị người áo đen này gài bẫy.
Đối phương hiển nhiên đã sớm phát hiện hắn và Yển Vô Sư vụng trộm đi qua, chỉ là mình và Tu La Khôi Lỗi Quỷ đang giao chiến, không rảnh đi mở ra phong ấn bia đá lấy ra đoản xích bên trong, cho nên mới lợi dụng Thẩm Lạc giúp y cầm lấy bảo vật.
Trong lòng Thẩm Lạc mặc dù ảo não, nhưng cũng lập tức nghĩ đến, thời gian cái chuông màu đen này chấn nhiếp thần hồn chỉ sợ có hạn, chí ít không đủ để người áo đen kia giải khai phong ấn bia đá màu đen kia.
Nếu vậy, khi hắn khôi phục hành động, chỉ cần cuốn lấy người áo đen này trước, là có cơ hội đoạt lại đoản xích.
Thẩm Lạc nghĩ như vậy, cũng bắt đầu thử vận chuyển pháp lực, súc tích lực lượng.
Nhưng thần hồn rung chuyển ảnh hưởng thực sự quá mạnh, tâm niệm của hắn còn có thể vận chuyển, bảo trì suy nghĩ đã thập phần không dễ, muốn vận chuyển pháp lực căn bản không thể làm được.
“Ha ha, đa tạ hỗ trợ.” Người áo đen cao giọng cười to, đưa tay vẫy một cái.
Kim chung và cái chuông màu đen treo ở không trung bay ngược về, rơi vào trong tay của y.
Trong nháy mắt này, đám người lần nữa khôi phục hành động.
Dưới thân Thẩm Lạc tản ra ánh trăng, Tà Nguyệt Bộ thi triển, trong nháy mắt đã tới trước người áo đen, một tay chụp tới.
Người áo đen thấy thế, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Y quả thực khá ngạc nhiên, không ngờ Thẩm Lạc có thể thoát thân, trong nháy mắt lại nhanh như vậy phát động tập kích y.
Chỉ là thần hồn chấn động ảnh hưởng vẫn còn, người áo đen chỉ thoáng xê dịch thân, đã dễ dàng tránh khỏi tay Thẩm Lạc.
Sau đó, trong mắt y chứa đầy ý cười, tay cầm đoản xích vàng đen lên, lung lay về phía Thẩm Lạc.
Đoản xích lập tức chớp động tia sáng màu vàng, không gian xung quanh đột nhiên vặn vẹo một hồi, không đợi Thẩm Lạc lần nữa công tới, không gian vặn vẹo tạo thành một nửa dòng xoáy trong suốt, cuốn người áo đen vào, biến mất không thấy.
Thẩm Lạc mau chóng đuổi tới, cũng chỉ chụp vào không trung, không thể bắt được gì.
“Ai, lại để cho hắn chạy thoát . . .” Thẩm Lạc được sự giúp đỡ của Bất Chu Trấn Thần Pháp, rốt cuộc cũng cố vững chắc thức hải, nhìn trong hư không tản mạn ra không gian ba động khắp nơi, không khỏi áo não nói.
“Rống. . .”
Lúc này, một tiếng thú rống rõ to kéo suy nghĩ hắn trở lại.
Hắn vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tu La Khôi Lỗi Quỷ kia đột nhiên phát hiện người áo đen giao thủ với mình biến mất, giờ phút này cuồng nộ gào thét về bốn phía, hiển nhiên phẫn nộ tới cực điểm.
Thẩm Lạc thầm nghĩ trong lòng một tiếng không ổn, tiếp đó đã thấy Tu La Khôi Lỗi Quỷ kia ném đi mục tiêu người áo đen, sau đó chuyển lửa giận lên hắn, giờ phút này đang nhanh chân lao đến chỗ hắn.
Thẩm Lạc vốn là vì cướp đoạt bảo vật mà đến, trước mắt bảo vật không cướp được, lại kéo đến một đại phiền toái như vậy, hắn tự nhiên không muốn dây dưa.
“Yển huynh, chạy mau . . .”
Hắn vội nói một tiếng, thân hình lóe lên, trực tiếp na di qua hướng Yển Vô Sư bên kia.
Yển Vô Sư xuất thân Thiên Cơ thành, cô đọng thần hồn rất sâu, giờ phút này cũng đã khôi phục khống chế thân thể, lại xem xét âm thú xung quanh đã tử thương hầu như không còn, nghe Thẩm Lạc la lên lập tức quay người muốn trốn.
Trong ba người, ngược lại Tu La Khôi Lỗi Quỷ kia bị cái chuông màu đen ảnh hưởng lớn nhất, giờ phút này tư thế chạy còn hơi mất tự nhiên.
Bất quá nó cũng nhìn ra hai người Thẩm Lạc không có ý giao chiến với nó, cũng không dự định buông tha hai người, thanh Hàng Ma Xử trên tay đại phóng huyết quang, ở giữa không trung quay tít một vòng, đập xuống phía Thẩm Lạc.
Chỉ thấy Hàng Ma Xử bay tới giữa không trung, bỗng nhiên ô quang đại tác, từng luồng từng luồng hắc vụ nồng đậm từ đó tuôn ra, hóa thành hơn trăm đầu âm Sát Quỷ vương, từ bốn phương tám hướng vây lại, nhào về phía Thẩm Lạc.
Chương 1282: Bố cục
Thẩm Lạc đối mặt quỷ vụ đầy trời, không chút do dự, quanh thân được vầng sáng màu vàng đất khẽ quấn, chui thẳng vào dưới mặt đất, độn địa bỏ chạy.
Cơ hồ ngay lúc thân hình Thẩm Lạc biến mất một sát na, quỷ vụ đầy trời rơi xuống đất, nhưng tất cả đều vồ hụt, lúc này nhao nhao thay đổi phương hướng nhào về phía Yển Vô Sư.
Sương mù âm Sát Quỷ kề sát đất phóng đi, tốc độ đúng là không chậm, giống như thuỷ triều bao trùm qua, lao thẳng tới Yển Vô Sư.
Yển Vô Sư thấy Thẩm Lạc độn địa bỏ chạy, trong lòng thầm mắng một tiếng, cũng vội vàng thi triển độn thuật định chạy trốn.
Nhưng thân hình gã vừa mới lên không, thân ảnh Tu La Khôi Lỗi Quỷ kia giống như quỷ mị đột ngột xuất hiện ở phía trên đỉnh đầu gã, nâng lên một nắm đấm khổng lồ, giáng xuống đầu gã.
Trong lúc vội vã, Yển Vô Sư căn bản không kịp né tránh, cũng không kịp thôi động yển giáp, chỉ có thể miễn cưỡng giơ cánh tay được bao trong một khối giáp tay, liền bị một quyền đập trúng.
“Ầm.”
Cánh tay của gã đau đớn một hồi, thân thể như cự thạch rơi xuống hướng mặt đất.
Mà quỷ vụ màu đen kia, tựa như ôm cây đợi thỏ đã sớm chờ đợi phía dưới, trong đó mười mấy đầu lâu Quỷ Vương chen chúc cùng một chỗ, từng con ngửa đầu lên trời, mở ra miệng to như chậu máu, chờ Yển Vô Sư rơi xuống sẽ cắn nát nhục thể và thần hồn gã.
Yển Vô Sư chau mày, trong lòng bàn tay nổi lên một viên cầu hai màu kim hồng.
Ngay lúc gã sắp thôi động cỗ yển giáp này, trong nháy mắt trong quỷ vụ dưới thân bỗng nhiên sáng lên một đoàn ánh lửa xích hồng, như núi lửa bộc phát dâng lên trên, từng đạo hỏa diễm tản ra bốn phía, tách ra một đóa Hỏa Diễm Hồng Liên to lớn.
Đóa Hỏa Diễm Hồng Liên này nở rộ ra, sương mù âm Sát Quỷ chung quanh nhao nhao tan rã, ngay cả mười mấy đầu lâu Quỷ Vương kia cũng không dám tới gần mảy may.
Yển Vô Sư thấy ở trong nhụy hoa Hồng Liên có một bóng người nhô tân ra, hô lớn với gã:
“Làm gì ngẩn ra đấy, còn không mau xuống.”
Yển Vô Sư thấy là Thẩm Lạc, lập tức thân hình hạ xuống.
Trong nháy mắt rơi xuống, Hồng Liên hỏa diễm từ bốn phía thu lại, khép lại thành một nụ hoa cực đại, che hai người vào trong đó.
Tu La Khôi Lỗi Quỷ thấy thế, lập tức đưa tay vung lên, Hàng Ma Xử lơ lửng giữa trời lập tức phi tốc xoay tròn, trực tiếp đánh tới nụ hoa do Hồng Liên Nghiệp Hỏa ngưng tụ thành.
“Ầm ầm” một tiếng vang thật lớn.
Nụ hoa hỏa diễm nổ tứ tán, mặt đất cũng sụp đổ ra một khe rãnh khổng lồ, nhưng thân ảnh hai người Thẩm Lạc đã sớm biến mất không thấy.
Tu La Khôi Lỗi Quỷ tức giận liên tục phất tay, Hàng Ma Xử kia tựa như cột đá đóng cọc, liên tục rơi xuống đất, cho đến khi mặt đất phương viên hơn trăm trượng bị đập cho nhão nhoẹt, mới dừng tay lại.
Nó thật vất vả thu lại lửa giận, mới lật tay lấy ra một khối la bàn màu đen, đưa tay kích thích trên đó mấy lần, sau đó một tay bấm niệm pháp quyết, điểm vào trên la bàn.
Chỉ thấy trên la bàn lóe lên ô quang, phía trên có một mảnh huyết vụ ngưng tụ thành một hư ảnh huyết sắc khô lâu.
“Đại vương, thuộc hạ thất thủ, đồ vật đã bị cướp đi. . .”
Chỗ sâu Hắc Uyên Mê Quật, trong mảnh không gian hắc ám kia, huyết sắc khô lâu nghe Tu La Khôi Lỗi Quỷ báo cáo, trong đôi mắt chớp động ánh lửa một lát, toàn thân bỗng nhiên phóng xuất ra một cỗ khí tức cường đại.
Âm thú quỷ vật chung quanh đều bị chấn nhiếp, không khỏi nhao nhao lui lại.
“Đi, triệu hồi tất cả âm thú đến, trấn giữ âm quật, không để lại một tên bên ngoài.” Huyết sắc khô lâu quát lớn một tiếng.
“Đại vương, tình huống trước mắt thực sự không lạc quan, mấy món Phá Trận Ma Khí bên ngoài liên tiếp bị người cướp đi, nếu như những người này mang theo Ma khí đi vào âm quật, chỉ sợ thánh vật nơi này cũng không giữ được.” Một tên âm thú Chân Tiên mang chiến giáp đen kịt mở miệng nói.
“Đúng vậy . . .
Đại vương, những tên Thiên Cơ thành kia cũng không phải dễ chọc, bọn hắn nếu đã tới đây, chỉ sợ chúng ta rất khó thủ được.” Đám cấp dưới cũng nhao nhao phụ họa theo.
Quỷ hoả trong mắt huyết sắc khô lâu nhảy lên mấy lần, từ trên bảo tọa đứng lên, tựa hồ cũng có chút lo lắng, đi qua đi lại mấy lần, y lại khôi phục lạnh nhạt.
“Các ngươi không cần kinh hoảng, muốn tập hợp đủ năm kiện Phá Trận Ma Khí cũng không phải dễ dàng như vậy.
Theo ta được biết, ở trong đó có một kiện đã thất lạc hơn trăm năm, trước mắt cũng không có khả năng xuất hiện.
Huống hồ, những tên kia mặc dù đang tìm kiếm Ma khí, giữa chúng cũng không phải quan hệ hợp tác, bọn hắn chưa hẳn sẽ hợp tác, thậm chí vì tranh đấu Ma khí mà chém giết nhau cũng không phải không có khả năng.
Tóm lại, chỉ cần năm kiện Phá Trận Ma Khí không thể tập hợp đủ, bọn hắn mơ tưởng phá vỡ Thiên Ma đại trận nơi đây.”
Đám người nghe lời ấy, rốt cuộc thoáng yên tâm hơn một chút, dựa theo huyết sắc khô lâu phân phó, đi triệu hoán đám âm thú rải rác bên ngoài.
Ở nơi khác, một mảnh địa thế khoáng đạt trống trải, trong hư không đột nhiên sáng lên một tia sáng màu vàng, như vòng xoáy chậm rãi mở rộng ra.
Một bóng người màu đen từ trong vòng xoáy hoàng quang ngưng tụ ra, lảo đảo một cái rớt xuống, chính là người áo đen kia.
Y đứng tại chỗ, ngắm nhìn bốn phía một vòng, sau đó ném ánh mắt ra xa, nhìn về phía tòa cung điện lúc trước, giữa hai bên đã kéo ra khoảng cách tương đương xa.
Mắt người áo đen lộ ý cười, nhẹ vỗ đoản xích vàng đen trong tay, chậc chậc tán thán: “Súc Địa Xích này quả nhiên lợi hại.”
Nói xong, y đưa đoản xích đến bên miệng, đúng là trực tiếp há miệng nuốt nó vào trong bụng.
Ngay sau đó, ánh mắt của y bỗng nhiên chuyển động, nhìn về phía hư không bên cạnh cách đó không xa, lạnh giọng nói: “Ra đi, Mộc Kiêu, trước mắt ta còn ẩn núp, ngươi là đánh giá cao chính mình, hay là đánh giá thấp ta?”
“Ha ha, lợi hại, lợi hại. . .” Theo một trận tiếng cười khàn khàn vang lên, một bóng người màu xanh lục từ con đường bên cạnh nổi lên.
Thân hình gã phù phiếm trên không cách mặt đất ba thước, toàn thân quấn trong một bộ áo lục rộng lớn, nhưng khuôn mặt lại hết sức gầy gò, bộ dạng lão giả già trên tám mươi tuổi, ôm lấy hai tay, mỉm cười nhìn về phía người áo đen.
Mặt mũi của lão có chút hiền lành, quần áo trên thân lại do quanh thân phát tán ra khí tức nên hơi phồng lên, linh áp kia lại không yếu hơn người áo đen.
“Ta thật không ngờ, năm đó ngươi rời nơi đây, về sau còn dám quay lại.” Mộc Kiêu cười “Hắc hắc” nói.
“Hừ, bây giờ ta đã triệt để dung hợp huyết mạch Ma tộc, vì sao không dám trở về?” Người áo đen nghe vậy, cười lạnh một tiếng nói.
Nói xong, y há miệng phun một cái Súc Địa Xích ra ngoài, lung lay về phía Mộc Kiêu kia.
Chỉ thấy trên Súc Địa Xích sáng lên vầng sáng màu vàng, tản mát ra từng đợt ba động ma khí mãnh liệt.
“Thấy không, dựa vào huyết mạch Ma tộc thuần chính, đã có thể không tốn chút sức nào thôi động Súc Địa Xích này.” Người áo đen đắc ý nói.
Nụ cười trên mặt Mộc Kiêu cứng đờ, trong mắt lập tức hiện lên vẻ không thể tin được.
“Làm sao có thể?” Lời của lão vừa ra khỏi miệng, trong giọng nói hoàn toàn là chấn kinh và ghen ghét.
“Năm đó lá gan ngươi quá nhỏ, không dám cùng ta bước ra một bước kia, thế nào. . .
Nếu như cho ngươi thêm một cơ hội, ngươi có lựa chọn đi theo ta không?” Người áo đen cười hỏi.
“Lần này ngươi trở về là muốn làm gì?” Sắc mặt Mộc Kiêu ngưng trọng, lạnh giọng hỏi.
“Chuyện ta cần làm, trên thực tế ngươi rất rõ ràng, không phải sao? Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi chịu theo ta liên thủ làm xong chuyện này, về sau ta cũng có thể giúp ngươi dung hợp huyết mạch Ma tộc, giúp ngươi triệt để thoát ly nơi đây, ngươi cảm thấy thế nào?” Người áo đen hỏi.
Chương 1283: U Tuyền trúc
Mộc Kiêu nghe người áo đen nói vậy, trên mặt hiển hiện vẻ do dự, nhưng rất là xoắn xuýt.
Bất quá sau một lát, lông mày của lão chậm rãi giãn ra, trong lòng đã quyết định.
“Ngươi thật có thể giúp ta dung hợp huyết mạch Ma tộc?” Mộc Kiêu ngẩng đầu, ngữ khí ngưng trọng hỏi.
“Đương nhiên, ta đã làm được, tự nhiên cũng có thể giúp ngươi làm được.” Người áo đen tự tin nói.
Ngay lúc nói chuyện, trong bàn tay y ngưng tụ ra một đoàn ma khí ngưng thực, biểu hiện ra cho Mộc Kiêu nhìn, ở trong ma khí nồng đậm, gần như thực chất.
“Thôi, hôm nay cho dù có thể sống qua kiếp này, ngày sau cũng không muốn bị vây ở chỗ này, vĩnh viễn bị cầm tù, nếu vậy, còn không bằng buông tay đánh cược một lần.” Mộc Kiêu than nhẹ một tiếng, phảng phất đã hạ quyết tâm.
“Tốt, có Mộc Kiêu đạo hữu tương trợ, thành sự càng cao hơn.” Người áo đen vỗ bả vai Mộc Kiêu, cười nói.
“Ngươi cũng đừng cao hứng quá sớm, nếu như một khi để cho ta phát hiện ngươi gạt ta, dù ta hồn phi phách tán, cũng kéo ngươi chôn cùng.” Mộc Kiêu nhắm hai mắt lại, ý vị cảnh cáo nói.
“Ha ha, chim khôn biết chọn cây mà đậu, Mộc Kiêu đạo hữu yên tâm, có thể được ngươi tương trợ, ta cao hứng còn không kịp, sao lại hại ngươi? Nhất định sẽ có hậu báo cho ngươi.” Người áo đen vỗ mạnh ngực, cười nói.
“Hi vọng ngươi giữ lời hứa.” Mộc Kiêu lạnh nhạt nói.
“Tốt, đã kết minh, cũng miễn đi một trận đánh giết, ngươi lại nói cho ta biết, tình huống trong linh quật phía trước là gì?” Người áo đen hạ thấp giọng hỏi.
“Linh quật? Trong linh quật bây giờ bị một tôn cự hình yển giáp giống như thành trì chiếm lấy rồi, tất cả yêu vật hoá hình dám tới gần, sẽ bị yển giáp công kích.
Những gia hỏa mù quáng tự tin nhưng tay chân chậm cơ bản đều đã bị bắt, chỉ có số ít vận khí tốt, mới có thể còn sống trốn ra.” Mộc Kiêu nói.
“Vậy. . .
Tử Trúc đâu?” Ánh mắt người áo đen lấp lóe, lại hỏi.
“Hừ, vận khí của hắn không tốt như vậy, bản thể bây giờ đã rơi vào tay cự hình yển giáp kia, chỉ có thần hồn may mắn trốn thoát.” Mộc Kiêu cười lạnh một tiếng, nói.
Người áo đen nghe vậy, trầm mặc lại, không nói thêm gì nữa, chỉ để Mộc Kiêu đi phía trước dẫn đường, cùng đi.
Cùng lúc đó, một khu vực khác.
Trong một mảnh phế tích đổ nát thê lương, trên mặt đất sáng lên một vầng sáng màu vàng, hai đạo nhân ảnh dắt tay nhau phá đất chui lên.
Bọn hắn không phải ai khác, chính là Thẩm Lạc và Yển Vô Sư dùng thổ độn chạy đến đây.
“Thẩm huynh, vừa rồi thật sự là kém chút bị ngươi hại chết rồi.” Yển Vô Sư thở phào một cái, thở dài.
“Yển huynh nói quá lời, chúng ta không phải đã bình yên vô sự đi ra sao.” Thẩm Lạc cười cười, nói.
Nói xong, hắn lật tay lấy ra khối hắc ngọc bàn kia, bàn tay nhẹ nhàng vỗ trên đó, trên ngọc bàn lập tức nổi lên một điểm sáng màu trắng, nó đại biểu cho Tiểu Phu Tử.
Mà theo sát phía sau, một điểm sáng khác hơi nhỏ một chút, màu sắc ảm đạm hơn cũng sáng lên.
Yển Vô Sư vốn đang ở một bên có chút bất mãn, nhưng lúc nhìn thấy trên hắc ngọc bàn bỗng nhiên thêm ra một điểm sáng, lập tức hứng thú, cũng bu lại xem.
“Đây là cái gì, sao lại có nhiều hơn một điểm?” Gã nhịn không được hỏi.
“Ấn ký này là đoản xích vàng đen lúc trước bị đoạt đi, ta thừa cơ lưu lại phía trên.
Trước mắt chỉ cần người áo đen kia một mực mang theo đoản xích ở trên người, chúng ta có thể tùy thời nắm giữ vị trí của hắn.” Thẩm Lạc đáp.
“Nếu vậy, ngươi cố ý để hắn cướp đi đoản xích vàng đen kia?” Yển Vô Sư ngạc nhiên hỏi.
Thẩm Lạc hơi sửng sốt một chút, sờ lên mũi, trên mặt lộ ra một tia như có điều suy nghĩ, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Bất quá trên thực tế, hắn đương nhiên là không muốn như vậy, chỉ là dưới sự bất đắc dĩ bị đoạt mới làm như vậy.
“Hắn động. . .”
Nghe Yển Vô Sư hô, Thẩm Lạc giật mình hoàn hồn, nhìn điểm sáng trên hắc ngọc bàn đang di chuyển nhanh chóng, phương hướng tiến lên cơ bản giống với bọn hắn.
“Đi thôi, chúng ta cũng phải tiếp tục lên đường.” Thẩm Lạc nói.
Hai người đi không bao lâu, phía trước xuất hiện một mảnh rừng trúc màu đen, bốn phía linh khí mờ mịt, tràn ngập sương mù nhàn nhạt, nhìn là biết không tầm thường.
Thẩm Lạc quan sát tỉ mỉ, phát hiện trong mảnh rừng trúc màu đen này sinh trưởng cây trúc, tất cả đều to bằng cánh tay trẻ con, lại thẳng băng, nhưng kỳ quái là, chúng thỉ có thân mà không có cành lá.
“Cái này. . .
Tựa như là U Tuyền Trúc.” Yển Vô Sư đột nhiên mở miệng nói.
“U Tuyền Trúc?” Thẩm Lạc kinh ngạc, chưa từng nghe qua.
“Là một loại linh trúc âm thuộc tính, cực kỳ bền dẻo, là linh tài không thể thiếu để luyện chế rất nhiều pháp khí và yển giáp, bất quá cũng không quá hiếm, rất nhiều nơi âm khí nồng đậm, nhưng không có sát khí đều sinh trưởng.” Yển Vô Sư giải thích.
Thẩm Lạc nghe vậy, đôi mắt đột nhiên sáng lên, tựa hồ phát hiện cái gì.
Hắn bước nhanh về phía rừng trúc, đi qua từng lùm hắc trúc, tới giữa rừng trúc mới ngừng lại.
Trước người hắn, trên mặt đất thình lình đứng lặng một cây hắc trúc cao một trượng, lớn bằng ngón cái.
Trúc này hơi khác với cây trúc chung quanh, hơi thô hơn một chút, mặc dù cũng là màu đen, nhưng trong đen thấu tím, hiện ra quang trạch ngọc thạch oánh oánh, bên trong ẩn ẩn có đường vân màu vàng mảnh khảnh.
Mà chủ yếu nhất là, trên cây hắc trúc này phát ra ba động linh lực, so với hắc trúc chung quanh mạnh hơn không chỉ gấp mười lần.
Yển Vô Sư cũng chạy tới theo, vừa nhìn thấy cây hắc trúc kia, con mắt lập tức phát ra ánh sáng.
“Thân như tử ngọc, kim văn du tuyến, đây chính là cực phẩm trong U Tuyền Trúc, là U Tuyền Linh Trúc chân chính.
Thẩm huynh, không ngờ, vận khí chúng ta tốt như vậy, có thể gặp phải vật này.” Yển Vô Sư mừng rỡ kêu lên.
Thẩm Lạc đương nhiên biết đây là đồ tốt, không nói hai lời, ngồi xổm người xuống bắt đầu đào lên.
“Không thể, không thể. . .” Yển Vô Sư thấy thế, vội vàng kêu lên.
Thẩm Lạc dừng lại, ngửa đầu hỏi: “Sao lại không thể?”
“Thẩm huynh ngươi có chỗ không biết, linh trúc trong U Tuyền Trúc Lâm này như tử ngọc vậy, nó cũng như toàn bộ rừng trúc này là chỗ linh khí tụ tập, được vùng đại địa này tẩm bổ, cũng trả lại linh lực tẩm bổ cho U Tuyền Trúc khác, một khi đào nó đi, hắc trúc không có căn nguyên linh khí, phẩm chất sẽ giảm đi nhiều.” Yển Vô Sư một mặt thương tiếc nói.
“Vậy làm sao bây giờ, linh trúc này tới tay ta, ta cũng không thể không lấy?” Thẩm Lạc cau mày hỏi.
“Tự nhiên không phải.
Thẩm huynh, chỉ cần trước khi đào lấy gốc tử ngọc linh trúc này, đào các gốc linh trúc khác trước, là có thể cam đoan trạng thái các linh trúc khác không mất đi, sau đó chờ một lát, lại đào đi gốc tốt nhất này, là có thể làm cho tất cả linh khí phân tán đều tập trung ở linh trúc tử ngọc này, đây mới là biện pháp tốt nhất vẹn toàn đôi bên.” Yển Vô Sư vội vàng giải thích.
“Thì ra là thế, thụ giáo.” Thẩm Lạc gật đầu cười.
“Hỗ trợ cùng đào cây trúc này đi.” Sau đó, hắn vỗ Càn Khôn Đại bên hông, gọi ra Quỷ Tướng Triệu Phi Kích.
Nói xong, một người một quỷ bắt đầu hạ thủ với toàn bộ rừng trúc.
Chương 1284: âm Dương song quật
Yển Vô Sư có chút bất đắc dĩ lắc đầu, cũng gia nhập đại quân đào trúc, chỉ chốc lát đống hắc trúc đã chồng chất bên chân bọn hắn, toàn bộ rừng trúc chỉ còn lại có cây tử ngọc linh trúc kia đứng lặng ở phía trước.
“Thẩm đạo hữu, linh trúc này rất có diệu dụng với luyện chế pháp khí và yển giáp, Thẩm huynh có thể nhịn đau cắt thịt nhường cho ta không, về sau trên đường nếu có bảo vật gì, ta nhất định giúp ngươi cướp đoạt, thế nào?” Yển Vô Sư thực sự trông mà thèm cây U Tuyền Linh Trúc này, hỏi.
“Yển huynh nói vậy cũng quá khách khí đi, những linh trúc này đều thuộc về Yển huynh sở hữu, ta chỉ cần một cây này thôi.” Thẩm Lạc vung tay lên, rất có ý vị hào phóng của thổ hào nông thôn.
Nhưng Yển Vô Sư thấy liền choáng váng, Thẩm Lạc muốn, tự nhiên là cây tốt nhất kia, U Tuyền Tử Ngọc Linh Trúc chân chính kia.
Bất quá thứ này là Thẩm Lạc tuệ nhãn biết châu phát hiện trước, gã cũng không thể mạnh miệng tranh giành, chỉ có thể há to miệng, lời nói vừa đến khóe miệng, đành ngạnh sinh nuốt trở về.
Thẩm Lạc sao lại để ý tới phản ứng của gã, tự nhiên thu cây U Tuyền Tử Ngọc Trúc tới tay rồi tính tiếp.
Triệu Phi Kích cũng vội vàng giúp đỡ hắn, nhanh chóng đào gốc linh trúc kia lên.
Nhưng vào lúc này, đôi mắt Triệu Phi Kích bỗng nhiên lóe lên, mở miệng quát: “Không đúng, dưới đáy này có cái gì!”
Y kêu một tiếng làm Thẩm Lạc và Yển Vô Sư bị dọa cho nhảy một cái, hai người vội vàng buông ra thần thức dò xét dưới mặt đất, sau một lúc lâu vẫn mờ mịt nhìn về phía Triệu Phi Kích.
Quỷ Tướng cũng không nói nhiều, lúc này thi triển thần thông Hình Hung Thần Quang, trong đôi mắt có quang mang kéo dài ra như thực chất, trực tiếp xuyên thấu ba thước, đánh vào gốc cây linh trúc kia.
Tiếp theo một cái chớp mắt, thần quang cuốn ngược về, bên trong cuốn theo một chùm sáng màu xanh lá trái đột phải xông, kịch liệt giãy dụa.
Lúc này Thẩm Lạc và Yển Vô Sư mới phát giác được trong chùm sáng màu xanh lá này phát tán ra khí tức thần hồn, trên mặt hai người đều lộ vẻ kinh ngạc.
Thẩm Lạc sợ hãi thán phục khí tức thần hồn cường đại của đoàn này, mà Yển Vô Sư thì sợ hãi thán phục thần thông Quỷ Tướng Triệu Phi Kích lợi hại, hai người thoáng một cái đều đưa ánh mắt về phía đoàn lục quang kia.
Chỉ thấy bên trong quang mang thình lình có một thân ảnh nữ tử mảnh khảnh, chỉ cao hơn tấc, dáng người linh lung thướt tha, nhìn tựa như tinh mị hoa gian.
“Thả ta ra, mau buông ta ra. . .” Chỉ thấy thần hồn nữ tử kia kêu to, ra sức giãy dụa muốn thoát.
Nhưng dưới Hình Hung Thần Quang áp chế, phản kháng của nàng thập phần vô lực, căn bản không thể tránh thoát trói buộc.
“Chủ nhân, thần hồn này thập phần cường đại, thuộc hạ nếu có thể thôn phệ nó, không bao lâu là có thể tăng trưởng không ít tu vi, ở trong Hắc Uyên Mê Quật này cũng có thể trợ giúp chủ nhân nhiều hơn.” Triệu Phi Kích nhìn thần hồn màu xanh lá kia, thèm nhỏ dãi nói.
Thẩm Lạc còn có rất nhiều nghi hoặc muốn hỏi nữ tử này, vô thức muốn cự tuyệt, nhưng hắn bỗng thay đổi ý nghĩ, gật đầu nói:
“Nếu ngươi tìm ra, xem như chiến lợi phẩm của ngươi, ngươi cứ thôn phệ đi.”
Nghe lời ấy, Triệu Phi Kích tất nhiên đại hỉ, lúc này chụp thần hồn nữ tử muốn nuốt vào trong bụng.
Thần hồn nữ tử kia nghe thấy lời ấy, lập tức hoảng hốt, toàn thân tỏa ra hào quang màu xanh lục bỗng nhiên tăng vọt, trong nháy mắt như một vòng kiêu dương màu xanh lá đột nhiên dâng lên, ở trong tản mát ra trận trận ba động thần hồn mãnh liệt.
Dưới lục quang bộc phát trùng kích, mHình Hung Thần Quang của Triệu Phi Kích cũng bị đè xuống không ít.
“Chút tài mọn.” Lúc này, trong miệng y đột nhiên quát lớn một tiếng, Hình Hung Thần Quang mới thoáng bị đè xuống lập tức bộc phát, không chút lực cản trấn áp kiêu dương màu xanh lá kia xuống.
Lúc này thần hồn nữ tử mới hiểu ra, thần thông của đối phương hoàn toàn khắc chế chính mình, lúc này vội vàng xin tha nói:
“Ai da, chớ ăn ta, chớ ăn ta, giữ lại ta. . .
Ta có thể giúp các ngươi, thật, ta có thể giúp các ngươi.
Trong Hắc Uyên Mê Quật này, nếu không có ta hỗ trợ, các ngươi nhất định sẽ chết, nhất định sẽ chết.”
Nghe thần hồn nữ tử điên cuồng la, Triệu Phi Kích rất thức thời dừng động tác lại, quay đầu nhìn về hướng Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc nhẹ gật đầu, ra hiệu y đưa thần hồn nữ tử kia đến phụ cận.
“Ngươi hiểu rất rõ Hắc Uyên Mê Quật này?” Thẩm Lạc cau mày, tiến đến gần thần hồn nữ tử, hỏi.
“Đúng, đúng.” Thần hồn nữ tử chưa kịp tỉnh hồn lại, nói.
“Ngươi nói ở trong Hắc Uyên Mê Quật này nếu không có ngươi hỗ trợ, chúng ta đều sẽ chết?” Thẩm Lạc tiếp tục hỏi.
“Lời này . . .
Có lẽ hơi quá, nhưng các ngươi nếu mù quáng xâm nhập chỗ sâu Hắc Uyên Mê Quật, nhất định sẽ chết.” Thần hồn nữ tử cuống quít nói ra.
“Giờ ta hỏi ngươi mấy vấn đề, thành thật trả lời sẽ có cơ hội sống sót, dám can đảm giấu diếm hoặc là ý đồ lừa gạt, vậy sẽ trở thành khẩu phần lương thực của tùy tùng ta.” Thẩm Lạc vừa cười vừa nói.
“Tiền bối cứ hỏi, ta tuyệt đối không dám lừa gạt, tuyệt đối không dám. . .” Thần hồn nữ tử nhìn Thẩm Lạc tươi cười có chút khiếp sợ, liên tục nói.
“Ngươi là ai, sao lại ở chỗ này?” Thẩm Lạc hỏi.
“Thiếp thân tên là Tử Trúc, là một yêu vật hóa hình sinh sống trong linh quật này, bởi vì bản thể bị đoạt, bất đắc dĩ thần hồn phải bỏ chạy, ẩn thân trong U Tuyền Tử Ngọc Linh Trúc này.” Thần hồn nữ tử nói ra.
“Nếu vậy, bản thể ngươi cũng là một gốc linh trúc? Cho nên ẩn thân trong linh trúc này khí tức mới có thể hoàn toàn dung hợp, khiến cho người khó mà phát giác?” Yển Vô Sư bên cạnh xen vào hỏi.
“Không sai, chỉ là. . .
Thần thông vị tiền bối này quảng đại, cuối cùng không thể thoát khỏi pháp nhãn của ngài ấy.” Tử Trúc có chút sợ hãi nhìn Triệu Phi Kích một chút, thận trọng nói.
“Ngươi hoá hình xong mới di chuyển đến, hay là vốn sinh sống tại vùng thiên địa này, ở đây tu luyện thành hình?” Thẩm Lạc hỏi.
“Thiếp thân tất nhiên là sinh ra tại đây, lớn ở đây, về sau tu luyện hoá hình vẫn ở trong Hắc Uyên Mê Quật này.” Tử Trúc đáp.
“Vậy giống như ngươi, trong mê quật này tự khai khiếu, hoá hình thành yêu còn có bao nhiêu người?” Thẩm Lạc tiếp tục hỏi.
Nghe vấn đề này, Tử Trúc rõ ràng dừng lại một chút, sau đó mới mở miệng nói: “Chỉ có thiếp thân. . .”
“Ngươi nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời.” Hai mắt Thẩm Lạc nhắm lại, nhìn về phía Tử Trúc.
“Hồi bẩm tiền bối, cái này. . .
Kỳ thật có bao nhiêu yêu vật hoá hình, thiếp thân thật không biết, bởi vì trong linh quật thiên địa linh khí tinh thuần không gì sánh được, số lượng lại khổng lồ, cách mỗi mấy trăm năm sẽ có một ít tinh mị yêu vật hoá hình, có đã sớm bỏ mình tiêu vong, có lặng lẽ ẩn nấp, chân chính có bao nhiêu, thiếp thân xác thực không biết được.” Trong lòng Tử Trúc run lên, lúc này mới giải thích.
“Linh quật?” Thẩm Lạc bén nhạy nghe từ trong lời nói của nàng, lấy ra từ mấu chốt này.
“Tiền bối hẳn là không biết? Nơi này không sai biệt lắm đã là dưới đáy Hắc Uyên Mê Quật, nếu đi tới phía trước một khoảng là có thể đến chỗ sâu nhất âm Dương song quật.” Tử Trúc có chút ngạc nhiên, nói.
“m Dương song quật, một cái chính là linh quật như lời ngươi nói, một cái khác là gì?” Thẩm Lạc hỏi.
“Một cái khác là âm quật.
Trong linh quật thiên địa linh khí mờ mịt, đản sinh nhiều thiên tài địa bảo, mà trong âm quật lại có khí chí âm ngưng tụ, bên trong hung hiểm vô tận.” Tử Trúc nói.
“Một chỗ song quật, lại còn không giống nhau, rốt cuộc chỗ sâu Hắc Uyên Mê Quật này có cái gì, mới có thể tạo thành cảnh tượng như vậy?” Yển Vô Sư nhịn không được hiếu kỳ, hỏi.
Chương 1285: Tử Trúc
“Tại chỗ sâu Hắc Uyên Mê Quật, có một vết nứt không gian to lớn vô cùng, tục truyền là lúc mới thành lập Tam Giới đã hình thành kẽ nứt Hỗn Độn, ở trong quanh năm có đại lượng thiên địa nguyên khí phun ra, bị quy tắc Tam Giới ảnh hưởng, ở trong hỗn tạp thiên địa linh khí và âm khí tự hành phân hoá, dần dà, tạo thành âm Dương song quật bây giờ.” Tử Trúc đã buông lỏng không ít, giải thích.
“Thì ra là thế, Đại Thiên thế giới tạo hóa quả nhiên thần kỳ.” Yển Vô Sư tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
“Tiếp tục vấn đề lúc trước, ngươi nói trong linh quật này yêu vật hoá hình rất nhiều, ta cũng không cần biết toàn bộ, nói cho ta biết trong đó tu vi ai cao nhất là được.” Thẩm Lạc hỏi.
Tử Trúc thầm than một tiếng, có chút u oán nhìn về phía Thẩm Lạc, vốn cho rằng đã chuyển chủ đề, không ngờ đối phương vẫn hỏi tới.
“Trong linh quật vốn có ba yêu vật Chân Tiên hậu kỳ, một mực thủ hộ linh quật và âm quật đối kháng đám âm thú, về sau một Hoa Yêu trong đó rời linh quật, bây giờ cũng chỉ còn lại có hai tên.” Tử Trúc suy nghĩ một chút, đáp.
“Hoa yêu? Hắn có thuật pháp thần thông gì?” Thẩm Lạc mày nhăn lại, hỏi.
Tử Trúc nao nao, rất nhanh trả lời: “Hắn tương đối am hiểu công kích tinh thần, cũng có thể triệu hoán khống chế thực vật tập kích.”
Nghe lời này, Thẩm Lạc hiểu ra, cơ hồ đã có thể xác định, Hoa Yêu trong miệng Tử Trúc chính là bóng đen thần bí trước đó định xuất thủ cướp đoạt đoản bổng màu đen của hắn.
“Đúng rồi, những âm thú kia là xảy ra chuyện gì?” Thẩm Lạc khẽ vuốt cằm, lại tiếp tục hỏi.
“Giống như yêu vật ở trong linh quật, những âm thú này cũng sinh ra trong âm quật, bọn chúng khát máu thành tính, hung hãn không thôi, tất cả đều nghe lệnh của một Hấp Huyết Quỷ lão tổ tu vi tiếp cận Thái Ất cảnh, bọn chúng thường xuyên xâm lược linh quật, tạo ra giết chóc.” Nói tới chỗ này, trên mặt Tử Trúc rõ ràng hiện ra vẻ phẫn hận.
“Tiếp cận Thái Ất cảnh. . .” Thẩm Lạc nghe vậy, không khỏi trầm ngâm.
“Lão quỷ này rất cẩn thận, sẽ không tùy tiện đi ra âm quật, thường thường sai sử những âm thú thủ hạ kia thành đàn xuất động, chỉ cần các ngươi không tiến vào âm quật, xác suất lớn sẽ không đụng phải lão già này.” Tử Trúc oán hận nói.
“Hẳn là ngươi rơi vào hạ tràng thần hồn ly thể, chính là do Hấp Huyết Quỷ lão tổ ban tặng?” Thẩm Lạc thấy thế, dò hỏi.
“Cũng không phải, lão quỷ này mặc dù cường hãn, nhưng cũng không dám trực tiếp giết vào linh quật chúng ta, hắn và âm thú của hắn trên thực tế đều không thích nơi có linh khí quá mức thịnh vượng, bọn hắn sở dĩ xâm nhập vào chỗ chúng ta, bất quá là vì thỏa mãn giết chóc khoái cảm mà thôi.” Tử Trúc lắc đầu, giải thích.
“Nếu không phải hắn, ngươi làm sao luân lạc tới tình cảnh như thế này?” Thẩm Lạc nghi ngờ hỏi.
“Thực không dám giấu giếm, linh quật bây giờ bị một tôn yển giáp to lớn chiếm cứ, lúc đầu ta liều chết chém giết, kết quả thua một nước, bị nó cướp đi thân thể bản thể, chỉ có thần hồn trốn thoát.” Tử Trúc thở dài một tiếng, nói.
“Cự hình yển giáp kia có bộ dáng ra sao?” Yển Vô Sư nghe vậy, lập tức hỏi.
“Yển giáp kia hình thể thập phần khổng lồ, trên thân. . .” Tử Trúc lúc này miêu tả lại bộ yển giáp đã từng thấy.
Sau khi nghe xong, Thẩm Lạc và Yển Vô Sư đều trầm mặc lại.
Hai người liếc nhau một cái, đều từ trong mắt đối phương đạt được đáp án, cự hình yển giáp kia không phải vật gì khác, chính là Ngoạn Ngẫu Thành mà Thiên Cơ thành đau khổ tìm kiếm bấy lâu này.
“Mang bọn ta đi tìm bộ yển giáp kia.” Thẩm Lạc mở miệng nói.
Tử Trúc nghe vậy, không lập tức đáp ứng, lộ ra mấy phần do dự.
“Mang bọn ta đi tìm bộ yển giáp kia, có lẽ chúng ta sẽ giúp ngươi tìm về bản thể.” Yển Vô Sư thấy thế, mở miệng bổ sung.
Tử Trúc nghe vậy, sắc mặt vui mừng, đang muốn trả lời, liền nghe Thẩm Lạc cảnh cáo: “Nhớ kỹ, đừng có giở mánh khoé làm ra cử động thiêu thân gì, nếu không hậu quả ngươi biết rõ.”
Hai người một mặt đỏ hát, một mặt trắng hát, tăng thêm Triệu Phi Kích ở bên cạnh đe dọa, hiệu quả thập phần rõ rệt.
“Tuyệt đối không dám, tiền bối yên tâm.” Tử Trúc lập tức bảo đảm, trong ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lạc mang theo một tia e ngại.
“Bản thể ngươi chính là linh trúc, tạm thời tiếp tục ẩn thân trong U Tuyền Tử Ngọc Trúc này đi.” Thẩm Lạc nói xong, đào cây linh trúc này lên.
“Đa tạ tiền bối.” Tử Trúc cảm ơn một tiếng.
Thẩm Lạc ra hiệu Triệu Phi Kích buông ra trói buộc, thần hồn Tử Trúc liền bay vào trong linh trúc.
Trong nháy mắt thần hồn nàng tiến vào, U Tuyền Tử Ngọc Trúc cũng phát sinh một chút biến hóa, sợi rễ trên đó tự tiêu tan, hóa thành tinh hoa nội liễm, hoà vào trong thân trúc.
Toàn bộ thân trúc rút ngắn dài khoảng năm thước, hiện ra thông thấu bóng loáng, nhìn tựa như là một cây gậy leo núi đã sử dụng nhiều năm, đã có quang trạch bao quanh.
Thẩm Lạc lấy từ trong tay áo ra cấm chế linh phù dán chỗ rễ trúc lúc trước, lập tức nó quấn lên thân trúc đã trở thành trượng thủ, phù quang chớp động, lá bùa biến mất không thấy gì nữa, phù văn thì hoà vào trong trúc trượng.
Hắn đưa tay ném trúc trượng cho Quỷ Tướng, để y cầm.
Bản thân cái này cũng chính là một loại chấn nhiếp.
Tử Trúc ẩn thân trong trúc trượng, trong lòng buồn bực không thôi, triệt để bỏ suy nghĩ nửa đường đào tẩu, dự định thành thành thật thật dẫn bọn hắn tiến vào trong linh quật rồi tính tiếp.
Lúc này, buồn bực như nàng, còn có Yển Vô Sư.
Hắn nhìn U Tuyền Tử Ngọc Linh Trúc đã bị Thẩm Lạc hoàn toàn lấy đi, cũng không thể đòi hỏi, đành phải yên lặng nhận lấy U Tuyền Trúc bình thường, dù sao cũng là vật liệu luyện khí không tệ.
Một đoàn người dưới Tử Trúc dẫn đường, rất mau tới chỗ sâu Hắc Uyên Mê Quật, gặp được một tòa động quật to lớn.
Cửa vào động quật cao chừng trăm trượng, chỗ động khẩu Cửu U âm Phong gào thét, tiếng như vạn quỷ kêu khóc, chưa tới gần đã khiến người cảm thấy tâm thần bực bội, mà âm phong bên trong kia, lại hỗn tạp thiên địa linh khí nồng đậm, thật kỳ lạ đến cực điểm.
Hai bên cửa hang là vách núi sừng sững, phía trên hiện đầy từng khe rãnh cùng từng lỗ thủng hình dạng bất quy tắc, xem xét liền biết là năm này tháng nọ âm phong thổi qua, hình thành vết tích phong hoá.
Tiếng gió hỗn loạn ồn ào cơ hồ che đậy tất cả thanh âm khác, mấy người Thẩm Lạc dứt khoát không tiếp tục nói chuyện, chỉ dùng thần niệm trao đổi.
Trong tay hắn cầm khối hắc ngọc bàn kia quan sát tỉ mỉ, nhìn điểm sáng chớp động trên đó, lấy thần niệm báo cho Yển Vô Sư và Quỷ Tướng:
“Tử Trúc này cũng không tính toán, mưu trí, khôn ngoan, lúc trước thân ảnh màu đen kia và ấn ký pháp lực đều ở phụ cận động quật này, mà cảm giác khoảng cách cũng không quá xa.”
“Nếu thế, còn chờ gì, chúng ta còn không tranh thủ thời gian đi vào?”
Yển Vô Sư muốn đi vào, vừa nghĩ tới đau khổ tìm kiếm Ngoạn Ngẫu Thành nhiều năm đang ở bên trong, gã cũng có chút kìm nén không được kích động trong lòng.
“Yển huynh chớ vội vàng xao động, Quỷ Yển và Ngoạn Ngẫu Thành lợi hại, chắc hẳn trong lòng ngươi cũng rõ, chỉ bằng hai người chúng ta, ngươi cảm thấy có thể địch nổi sao?” Thẩm Lạc tranh thủ thời gian ngăn lại, truyền âm hỏi.
Yển Vô Sư nghe vậy, cũng lập tức bình tĩnh lại.
Thẩm Lạc lại nhìn một chút hắc ngọc bàn, chỉ cho Yển Vô Sư xem, đồng thời truyền âm nói: “Ngươi xem, bọn Tiểu Phu Tử cũng đang chạy tới hướng này, vẫn nên chờ bọn họ đến rồi chúng ta cùng nhau hành động, càng thêm ổn thỏa hơn.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










