Đại Mộng Chủ
Tập 245 : Hoài nghi (c1221-c1225)
❮ sautiếp ❯Chương 1221: Hoài nghi
“Có thể hiểu, trước mắt Sư Đà lĩnh hẳn là có rất nhiều chuyện bận rộn, ta cũng không muốn làm phiền, ngày mai ta sẽ lên đường rời đi.” Thẩm Lạc vừa cười vừa nói.
Nói xong, hắn nhìn về phía Phủ Đông Lai, hỏi: “Phủ huynh, Trường An thành bên kia ngươi còn mang công chức, có muốn cùng ta trở về không?”
Phủ Đông Lai nghe vậy, có vẻ hơi khó xử, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.
“Đông Lai, trước kia tính ngươi cũng không phải như vậy, có suy nghĩ gì cứ nói là được.” Kim Sí Đại Bằng cũng nói.
Phủ Đông Lai do dự một chút, mới lên tiếng: “Thẩm huynh, trước đó quá bận rộn trông coi âm Dương Nhị Khí Bình, chuyện tông môn ta không giúp một tay, còn rước lấy một đống lớn phiền phức, cho nên ta muốn. . . lưu lại trong môn một đoạn thời gian.”
Thẩm Lạc nghe vậy, lông mày chớp chớp không dễ phát hiện, không nói gì nữa.
Lúc này, lại có hai bóng người đi tới, chính là Thanh Mao Sư Vương và Lục Nha Tượng Vương.
Thanh Mao Sư Vương nhấc âm Dương Nhị Khí Bình từ mặt đất lên, thần sắc trên mặt lập tức biến đổi, kêu lên: “Bảo bình này. . .”
Thấy sắc mặt Thanh Mao Sư Vương khác thường, Lục Nha Tượng Vương cũng nhận lấy âm Dương Nhị Khí Bình trên tay y.
Bảo bình vào tay, trong nháy mắt sắc mặt gã trầm xuống, quay đầu nhìn về phía Thẩm Lạc, cả giận nói: “Nhân tộc lớn mật, bình nhẹ như không, sao ngươi dám hủy bảo bình tông ta?”
Nghe lời ấy, mọi người tại đây đều biến sắc, ngay cả Thẩm Lạc cũng lộ ra vẻ hết sức kinh ngạc.
“Nhị ca, cho ta xem một chút.” Kim Sí Đại Bằng đi qua, mở miệng nói.
Lục Nha Tượng Vương một mặt không vui, đưa âm Dương Nhị Khí Bình tới.
Kim Sí Đại Bằng nhận lấy, tiện tay ước lượng, phát hiện bảo bình vào tay cực nhẹ, lông mày cũng nhịn không được nhíu lại.
“Tiểu tử, dám can đảm làm hư trọng bảo Sư Đà lĩnh ta, phải bị tội gì ?” Lục Nha Tượng Vương trách mắng.
“Tiền bối nói, vãn bối không rõ.
Vãn bối chỉ biết mình hỗ trợ phá được âm mưu phản đồ Sư Đà lĩnh, bị hút vào trong âm Dương Nhị Khí Bình, sau một phen vật lộn sinh tử mới may mắn sống sót.
Còn bảo bình hư hao thế nào, không liên quan gì đến ta.” Thẩm Lạc liếc gã một chút, cười lạnh nói.
Thấy Thẩm Lạc căn bản không sợ, Lục Nha Tượng Vương càng giận dữ, muốn động thủ giáo huấn hắn.
“Nhị ca khoan động thủ đã, bảo bình chưa hỏng.” Lúc này, Kim Sí Đại Bằng lập tức xuất thủ ngăn cản gã.
“Không hỏng? Giống như đúc tình huống năm đó xú hầu tử kia giày vò, ngươi còn nói không hỏng?” Lục Nha Tượng Vương cau mày nói.
“Thật không hỏng, chỉ là âm Dương nhị khí cất giữ bên trong cơ hồ bị tiêu hao hầu như không còn, muốn khôi phục lại lực lượng, ít nhất phải cất giữ ở trong Huyền Dương địa quật ba trăm năm trở lên mới được.” Kim Sí Đại Bằng nói.
Sau khi nói xong câu đó, Kim Sí Đại Bằng cũng sửng sốt một chút.
Thanh Mao Sư Vương và Lục Nha Tượng Vương đều nhao nhao biến sắc.
Bất quá rất nhanh, bọn họ đều khôi phục thần sắc như thường.
“Thẩm tiểu hữu, ngươi vừa mới thoát khốn, chắc là cũng rất mệt mỏi, vậy để Đông Lai dẫn ngươi đi nghỉ ngơi trước đi.” Kim Sí Đại Bằng lộ nụ cười, nói.
“Đa tạ.” Thẩm Lạc ôm quyền nói.
Phủ Đông Lai theo lời, mang theo Thẩm Lạc đi đến một chỗ biệt uyển động quật Sư Đà lĩnh, an bài chỗ ở.
Sau khi hai người rời đi, ba vị ma vương Sư Đà lĩnh bảo yêu binh tản đi, ba người song hành đi đến một chỗ vách núi.
“Tam đệ, ngươi không nhìn lầm chứ, âm Dương Nhị Khí Bình không phải hư hao, mà âm Dương nhị khí bên trong bị tiêu hao hầu như không còn hả?” Sắc mặt Thanh Mao Sư Vương ngưng trọng, hỏi.
“Đại ca, ta nói ngươi còn không tin sao?” Kim Sí Đại Bằng hỏi ngược lại.
“Nếu thật sự là như thế, kẻ này chỉ sợ cũng không phải là tu vi Đài Thừa kỳ như bên ngoài, thậm chí có thể là Chân Tiên hậu kỳ mới đúng, bằng không hắn tuyệt đối không thể nào làm được như vậy.” Thanh Mao Sư Vương trầm ngâm nói.
“Hoàn toàn chính xác, năm đó Tôn Ngộ Không cho dù bị nhốt lâu như vậy, cuối cùng cũng là dùng mưu phá hủy bảo bình, hắn cũng không làm hao mòn sạch sẽ âm Dương nhị khí.” Kim Sí Đại Bằng cũng mở miệng nói.
“Lúc trước Tam Giới võ hội, ta đã thấy tiểu tử này không đơn giản, bây giờ xem ra hắn tiếp cận Phủ Đông Lai là có mục đích, cũng không phải là do ý hợp tâm đầu, hơn phân nửa là thám thính cho Nhân tộc, loại đẳng cấp cao này, tên ngốc Phủ Đông Lai thua thiệt là đúng rồi . . .” Lục Nha Tượng Vương cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói.
“Như vậy mới là lạ, nếu thật như vậy, vì sao hắn giúp Sư Đà lĩnh chúng ta bắt được phản đồ Hùng Nhiễm kia?” Thanh Mao Sư Vương nghi ngờ nói.
Kim Sí Đại Bằng và Lục Nha Tượng Vương đồng thời trầm mặc xuống.
“Có lẽ là do thuộc trận doanh khác nhau, Hùng Nhiễm chưa chắc do Nhân tộc sai sử, rất có khả năng phía sau có chỗ dựa là Tiên tộc.” Sau một lát, Kim Sí Đại Bằng mở miệng suy đoán.
“Có lẽ vậy. . .
Việc này còn phải điều tra kỹ.” Thanh Mao Sư Vương trầm ngâm nói.
Một bên khác, Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai đang ngồi đối diện trong một gian thạch thất, đối với chuyện Thẩm Lạc làm sao ở trong âm Dương Nhị Khí Bình vẫn còn sống sót, cảm thấy ngạc nhiên không gì sánh được, một mực truy vấn.
Thẩm Lạc đành phải kể giản lược, nói chính mình dựa vào ma khí và Hoàng Đình Kinh trung chuyển âm Dương nhị khí trong bình, cuối cùng thay đổi dần từng phần cô âm cô dương, từ trạng thái âm Dương tương xung, cải biến thành trạng thái âm dương chung tế cân đối.
Phủ Đông Lai chưa từng tiến vào trong bình, nghe Thẩm Lạc nói cũng chỉ biết nửa vời, trong lòng bội phục Thẩm Lạc vạn phần.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Lạc khởi hành rời Sư Đà lĩnh, chỉ có một mình Phủ Đông Lai đến đây đưa tiễn.
“Thẩm huynh, thật không chào một tiếng với sư tôn ta sao? Lúc trước ngài một mực nói muốn cảm tạ ngươi.” Phủ Đông Lai có chút chần chờ nói.
“Không cần, ta tới đây, vốn là vì gặp mặt ngươi, cũng không cầu thâm tạ gì cả.” Thần sắc Thẩm Lạc hơi đổi, vừa cười vừa nói.
Hai người sánh vai đi giữa rừng núi, cách Sư Đà lĩnh càng ngày càng xa.
Đi tới một chỗ không có yêu binh tuần tra, Thẩm Lạc quan sát hai bên chốc lát, bỗng nhiên mở miệng nói:
“Phủ huynh, ngươi thật không muốn cùng ta rời khỏi nơi này sao?”
Phủ Đông Lai cười cười, vô thức muốn cự tuyệt, nhưng nhìn thấy Thẩm Lạc ngưng trọng, lập tức minh bạch thứ gì.
“Thẩm huynh, ngươi muốn ta rời Sư Đà lĩnh à?” Phủ Đông Lai nhíu mày hỏi.
“Vũng nước Sư Đà lĩnh này sâu và đục hơn xa ta nghĩ, ta thực không muốn ngươi tiếp tục lưu lại nơi này.” Thẩm Lạc nhìn về phía Sư Đà lĩnh, lo lắng nói.
“Thẩm huynh, có phải ngươi phát hiện chuyện gì khác không, cho nên lúc trước tại nghi thức phân tông, mới không điểm phá âm mưu Thanh Mao Sư Vương và Lục Nha Tượng Vương?” Phủ Đông Lai nhíu chặt mày, hỏi.
Thẩm Lạc nghe vậy, thở dài, nhưng không trực tiếp trả lời, ngược lại hỏi: “Phủ huynh, ta còn nhớ rõ lúc trước ngươi đã nói, sư tôn ngươi rất phản cảm với Nhân tộc, như vậy cách nhìn của lão với Ma tộc thì sao?”
“Sư tôn ngược lại không nhắc qua, chỉ là một mực không hài lòng lắm với cục diện Ma tộc phân liệt.” Phủ Đông Lai không rõ vì sao Thẩm Lạc hỏi vấn đề này, hồi đáp.
“Vậy thái độ lão với Xi Vưu thế nào?” Thẩm Lạc tiếp tục hỏi.
“Lúc trước sư tôn giống như Lục Nha Tượng Vương, muốn giải phong Ma Tổ, ngài cho là cục diện Ma tộc phân liệt này, chỉ có tồn tại cường đại như Ma Tổ Xi Vưu mới có thể hợp nhất.” Phủ Đông Lai nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, cảm thấy đã hiểu rõ, mở miệng nói: “Nếu như ta đoán không sai, trong ba vị đại vương, cũng chỉ có Thanh Mao Sư Vương là có ý phản đối?”
Chương 1222: Chân tướng
“Không sai.
Sư Vương sống qua bao tuế nguyệt, chứng kiến quá nhiều phân tranh giữa Ma tộc và các tộc, cũng biết năm đó Tam Giới hỗn chiến, khiến cho sinh linh đồ thán, lấy Xi Vưu cầm đầu thì Ma tộc phải chịu trách nhiệm chủ yếu.
Cho nên ngài không ủng hộ giải phong Chiến Thần điên cuồng chinh phạt này ra, ngài chỉ hy vọng tam tộc an ổn, không quấy nhiễu nhau là tốt rồi.
Có thể va chạm tiểu quy mô, nhưng không nên bộc phát chiến tranh đại quy mô.” Phủ Đông Lai gật đầu nói.
“Phủ huynh, ngươi có nghĩ tới hay không, chuyện lúc trước, chỉ sợ cũng không đơn giản như ngươi nghĩ, lần này nghi thức phân tông gây ra hỗn loạn, nhằm vào có lẽ căn bản không phải là sư tôn của ngươi?” Thẩm Lạc nghe vậy, im lặng hồi lâu, lại mở miệng hỏi.
Phủ Đông Lai nghe vậy, đầu tiên là nao nao, nhớ tới trước đó Thẩm Lạc nói đủ loại chuyện, thần sắc lập tức trở nên kinh hoảng.
“Thẩm huynh, ngươi. . .
Ngươi nói là, người sai sử Hùng Nhiễm hãm hại ta, không phải Thanh Mao Sư Vương. . .
Mà là. . .” Gã nói không được nữa.
“Có lẽ ngay từ lúc đầu chúng ta đã hiểu lầm, trên nghi thức phân tông lần này, vốn bị diệt trừ cũng không phải là sư tôn của ngươi, mà là người có ý kiến không hợp với hai vị còn lại.
Trước đó ta xem thái độ ứng phó của Hùng Nhiễm, hắn càng giống như mơ mơ màng màng không hiểu.” Thẩm Lạc nói.
Trải qua lời hắn nói, Phủ Đông Lai cũng dần dần nhớ lại đủ thứ quái dị.
“Có phải ngươi đã sớm hoài nghi sư tôn ta không?” Phủ Đông Lai hỏi.
“Cũng không phải, chỉ là một mực có loại trực giác, cảm thấy khắp chuyện này lộ ra vẻ cổ quái và khó chịu.
Lúc trước xem đủ loại phản ứng của Thanh Mao Sư Vương giúp ta cũng cố một ít chuyện.
Nhưng đủ để ta vững tin, là phản ứng của ba vị đại vương lúc Lục Nha Tượng Vương bạo khởi giết người.” Thẩm Lạc nói.
Phủ Đông Lai cẩn thận nhớ lại một chút, chần chờ nói:
“Lúc ấy Tượng Vương muốn giết người diệt khẩu, Sư Vương lựa chọn khoanh tay đứng nhìn, chỉ có sư tôn ta xuất thủ cứu giúp. . .
Đây không phải chứng minh ngài vô tội sao?”
“Không biết ngươi có phát giác không, lúc ấy hư không chung quanh xuất hiện ngưng trệ ngắn ngủi, loại cảm giác này cũng không phải là đến từ Lục Nha Tượng Vương áp bách, mà là đến từ sư tôn ngươi, đó là lúc Chấn Sí Thiên Lý thi triển mới có ba động đặc thù này, điểm này ta sẽ không nhìn lầm.” Thẩm Lạc nói.
“Dù thế, vậy cũng là vì vô tâm cứu ngươi mới đúng.” Phủ Đông Lai nói.
“Không đúng, khoảng cách gần như vậy, lấy thực lực sư tôn ngươi, căn bản không cần thi triển thần thông này là có thể cứu ngươi.
Mà lão còn cố ý lấy độn tốc cực nhanh làm động tác giả, che giấu lão thi triển bí thuật Chấn Sí Thiên Lý, điều này lộ ra rất nhiều thứ.
Mà sau khi lão cứu người, tạo thành cục diện Hùng Nhiễm rơi vào phụ cận âm Dương Nhị Khí Bình, cho nên mới có cơ hội thôi động bảo bình, đối phó ngươi ta.” Thẩm Lạc lắc đầu, cũng không đồng ý nói.
Phủ Đông Lai nghe vậy, dừng bước lại, ngưng mi trầm tư.
Thẩm Lạc đi tới trước mặt gã, dừng lại, vẫy vẫy tay, ra hiệu gã cùng lên.
“Ngươi có biết trước khi Hùng Nhiễm bỏ mình đã biểu lộ ra sao không?” Phủ Đông Lai đi theo, bỗng nghe Thẩm Lạc nói tiếp.
Không đợi Phủ Đông Lai trả lời, hắn tiếp tục bổ sung:
“Thoạt đầu là đắc ý, rất nhanh biến thành kinh hãi, một khắc cuối thân hình tiêu tan thì là oán hận.
Lúc ấy thân thể hắn đã tàn phá không chịu nổi gian nan xoay người, nhìn lại phương hướng không phải là Thanh Mao Sư Vương, cũng không phải Lục Nha Tượng Vương, mà chính là sư tôn ngươi.”
Sắc mặt Phủ Đông Lai từ lúc đầu kinh nghi, biến thành xoắn xuýt và thống khổ.
Lý trí của gã tin tưởng lời Thẩm Lạc nói, nhưng tình cảm lại phản kháng, không muốn tiếp nhận sự thật này.
“Cho nên ta bị Hùng Nhiễm huyết tế phong ấn vào trong âm Dương Nhị Khí Bình cũng không kỳ quái, bởi vì Hùng Nhiễm tự cho là người khác dạy hắn bí thuật thôi động âm Dương Nhị Khí Bình, trên thực tế hắn học được chính là huyết tế phong ấn thuật.
Thứ đó vốn dùng để đối phó Thanh Mao Sư Vương, chỉ là cuối cùng lại rơi vào trên người của ta.” Thẩm Lạc chậm rãi nói.
Trong nháy mắt, Phủ Đông Lai đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.
“Sư tôn vì sao làm như vậy? Rõ ràng kế hoạch khôi phục Ma Tổ đã thất bại, Tam Giới các tộc cũng đã kết minh chung sống, ngài làm vậy để làm gì?” Phủ Đông Lai không biết là đang hỏi Thẩm Lạc, hay là đang hỏi mình.
Bất quá đáp án rõ ràng, Ma tộc cũng không chân chính từ bỏ khôi phục Xi Vưu.
“Tên Nhân tộc này, không chỉ thể chất cổ quái, xem ra đầu não cũng cực kỳ tốt, Tam đệ quả nhiên nói rất đúng, không thể thả ngươi còn sống rời đi.” Lúc này, một trận cười lạnh từ phía trước vang lên.
Một đạo thân ảnh thân mang ngân giáp từ trong rừng rậm phía trước đi ra, ngăn cản đường đi hai người.
Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai đều kinh hãi, lúc trước bọn hắn ai cũng không có phát hiện tung tích Lục Nha Tượng Vương.
Hai người đứng sóng vai, cảnh giác nhìn bốn phía.
“Các ngươi đang nhìn cái gì, bản vương tự mình xuất thủ giết các ngươi còn chưa đủ sao? Yên tâm đi, yêu binh trong vòng phương viên trăm dặm đã bị điều đi, nơi này chính là nơi táng thân của các ngươi.” Lục Nha Tượng Vương cau mày nói.
“Ở chỗ này động thủ, ngươi không sợ dẫn tới chú ý của Thanh Mao Sư Vương sao?” Thẩm Lạc hỏi.
“Yên tâm, hắn chưa kịp tới, các ngươi đã chết rồi.
Xét thấy ngươi lúc trước có thể từ trong âm Dương Nhị Khí Bình còn sống bốn mươi chín ngày, đại ca hắn cũng đồng ý thừa dịp lúc ngươi nhỏ yếu xử lý ngươi, không cho ngươi cơ hội tiếp tục trưởng thành.” Lục Nha Tượng Vương nói.
Trong khi nói chuyện, y vung tay lên, một đạo quang mang màu bạc từ trong tay bắn ra, bay đến hư không cao hơn trăm trượng trên đỉnh đầu ba người, lúc này hóa thành một tầng ánh sáng màu bạc bán cầu bao phủ xuống, bao bọn hắn vào trong đó.
Thẩm Lạc cơ hồ không chần chờ chút nào, truyền âm với Phủ Đông Lai: “Nắm chặt ta.”
Hắn vừa dứt lời, phía trước bỗng nhiên có một cỗ cương khí cường đại bộc phát, mấy chục đạo ngân quang loạn nhận bay ra, ở trong hư không tùy ý giao thoa, cuốn theo ma khí cường đại, chém xuống phía Thẩm Lạc, tốc độ nhanh đến cực điểm.
Hai tay Thẩm Lạc kim sáng lên kim ngân quang mang, nhưng căn bản không kịp thi triển Chấn Sí Thiên Lý.
Phủ Đông Lai thấy thế nổi giận gầm lên một tiếng, muốn tiến lên ngăn trở công kích, lại bị Thẩm Lạc bắt lấy bả vai kéo ra sau một cái, bảo vệ phía sau mình.
Lúc này Lục Nha Tượng Vương bạo phát ra khí tức thình lình là Chân Tiên hậu kỳ, lấy thể phách Phủ Đông Lai căn bản không chịu nổi, sẽ mất mạng.
Chỉ thấy quanh thân Thẩm Lạc lóe lên, một kiện ma giáp tổn hại nghiêm trọng nổi lên, hắn toàn lực thôi động, bộc phát ra một trận quang mang đen nhánh.
Quang nhận màu bạc chém lên Cửu Lê Ma Giáp, ma giáp lúc này tự vận chuyển, bắt đầu hấp thu ma khí cuồn cuộn bám vào trên quang nhận.
Chỉ trong nháy mắt, trên ma giáp truyền đến thanh âm xé vải.
“Xùy” một tiếng vang lên.
Cửu Lê Ma Giáp bị tàn phá lập tức xé rách thành bảy, tám phiến, từ trên thân Thẩm Lạc nứt toác ra.
Thẩm Lạc bị trọng kích, “Ầm” một tiếng bay ngược ra sau.
Thân hình của hắn liên tiếp đụng gãy mười mấy cây cổ thụ mới ngừng lại.
“Thẩm huynh.”
Phủ Đông Lai cuống quít quát to một tiếng, vội vàng đuổi tới hắn.
“Chỉ là tu sĩ Đại Thừa hậu kỳ, cũng dám châu chấu đá xe? Thật là không biết lượng sức, muốn chết.” Lục Nha Tượng Vương nhanh chân bước tới hướng hai người Phủ Đông Lai.
Lúc này, phía dưới cây gãy, một tiếng ho nhẹ truyền ra.
“Khụ khụ, quả nhiên vẫn kém quá xa. . .” Một tiếng thở dài truyền đến, tay Thẩm Lạc vịn cây gãy, chậm rãi đứng lên.
Trước ngực hắn, áo quần rách nát không chịu nổi, bên trong ẩn ẩn có vết máu chảy ra.
“Thẩm huynh. . .” Phủ Đông Lai thấy thế, kinh hỉ hét to một tiếng.
Chương 1223: Dị tượng
Thẩm Lạc lảo đảo đứng lên, xé mở quần áo rách rưới ra, lộ ra đường cong thân thể.
Phủ Đông Lai và Lục Nha Tượng Vương tập trung nhìn vào, không khỏi đồng thời phát ra thanh âm kinh nghi.
Chỉ thấy nửa thân bên trái của Thẩm Lạc là một màu đen kịt, mặt ngoài tựa hồ có cốt chất lân giáp bao trùm, mà nửa bên phải thì hiện ra màu hoàng kim hoàng, phảng phất vàng lỏng đúc ra, phía trên hiện lên đường vân vảy cá sóng nước.
Mặc cho ai cũng nhìn ra được, thân thể này đã siêu thoát khỏi phạm trù Nhân tộc, chỉ là nhìn không giống Tiên tộc, cũng không giống Ma tộc.
“Có chút ý tứ, xem ra đây chính là nguyên nhân ngươi có thể sống sót trong âm Dương Nhị Khí Bình?” Lục Nha Tượng Vương nhìn từ trên xuống dưới Thẩm Lạc, trong lúc nhất thời không vội động thủ, mà có chút hưng phấn nói.
Phủ Đông Lai càng lộ vẻ mặt vô cùng nghi gãi gãi ót, không biết Thẩm Lạc có thần thông vậy từ lúc nào.
“Phủ huynh, thực lực Lục Nha Tượng Vương này quá mức cường hãn, chúng ta chỉ có cách đào tẩu.” Thẩm Lạc truyền âm nói.
“Tượng Vương chính là tu sĩ Chân Tiên đỉnh phong, muốn từ trên tay hắn chạy trốn thực sự quá khó khăn.
Thẩm huynh, lúc trước đã hại ngươi rơi vào âm Dương Nhị Khí Bình, không thể lại để cho ngươi mất mạng tại đây.
Để ta cản hắn, ngươi nhanh chóng thi triển độn thuật rời đi.” Phủ Đông Lai ngược lại tương đối thản nhiên, truyền âm trả lời.
Nhưng không chờ bọn hắn thương lượng xong, Lục Nha Tượng Vương giống như xem thấu tâm tư của bọn hắn, mở miệng nói:
“Các ngươi không cần so đo cái gì, hôm nay có bản vương ở đây, ai cũng đừng nghĩ rời đi.”
Nói xong, một tay y bấm pháp quyết, tay vung lên, một đạo ngân quang sáng như tuyết từ trước người bắn nhanh ra, trực tiếp hóa thành mấy trăm đạo quang nhận màu bạc, từ bốn phương tám hướng vây quanh bọn Thẩm Lạc.
Lục Nha Tượng Vương đưa tay nắm hư không một cái, ngân bạch quang nhận chung quanh trong nháy mắt thu nạp, đâm xuống.
Phủ Đông Lai thấy thế lập tức kinh hãi, muốn mở miệng nói gì, lại phát hiện không khí chung quanh xiết chặt, cả người không thể nhúc nhích.
Thẩm Lạc bên kia con ngươi co rụt lại, trong miệng phát ra một tiếng quát lớn, hai tay kết ấn, bóp ra một cái pháp quyết thập phần cổ quái.
Ngay sau đó, đan điền của hắn có một mảnh ô quang cùng một mảnh kim quang, khảm nhau đồng thời phát sáng lên.
Quang mang đen nhánh cùng kim quang loá mắt đồng thời nở rộ, như hai vòng kiêu dương khác lạ đối xứng bành trướng ra, ở trong lại có từng đợt sóng pháp lực vô cùng mãnh liệt nhộn nhạo lên.
Chằng chịt ngân bạch quang nhận từ bốn phía giao thoa đâm tới, trong nháy mắt bị hai cỗ quang mang này che khuất, tựa như trâu đất xuống biển, không còn thấy gì nữa.
Phủ Đông Lai chợt cảm thấy quanh thân buông lỏng, thân thể lảo đảo một cái, lần nữa khôi phục năng lực hành động, lòng vẫn còn sợ hãi nhìn thoáng qua Thẩm Lạc, trong mắt vừa mừng vừa sợ, hiển nhiên không ngờ tới Thẩm Lạc có thể tiếp được một kích của Lục Nha Tượng Vương.
“Thuần Dương lực thuần chính như thế, có thể cùng ma khí nồng đậm giao thoa nhau, lại còn không xung kích, ngược lại ẩn ẩn hài hòa chung sức, ngươi làm sao lại được?” Lục Nha Tượng Vương nhắm mắt lại, trong lòng không khỏi dâng lên một tia nghi hoặc, nhịn không được hỏi.
“Các ngươi làm hết thảy, là vì cái gì?” Thẩm Lạc không trả lời, ngưng mi hỏi.
“Hết thảy? Xem ra ngươi còn biết không ít chuyện?” Lục Nha Tượng Vương có chút ngạc nhiên, giống như thăm dò hỏi thăm.
“Trong Tam Giới võ hội, Ma Hư Địa Long là các ngươi đưa vào à? Nhân Sâm Thụ Ngũ Trang quan cũng là các ngươi lợi dụng âm Dương Nhị Khí Bình ăn mòn địa mạch để độc chết?” Thẩm Lạc cười lạnh một tiếng, hỏi.
“Xem ra đúng là ngươi phát hiện không ít chuyện, không sai, là chúng ta làm.
Đáng tiếc ngươi biết thì thế nào? Ngươi chỉ là một tu sĩ Đại Thừa đỉnh phong, thì thế nào?” Lục Nha Tượng Vương mỉa mai cười nói.
Thẩm Lạc phẫn nộ, nhưng trong lòng kỳ thật thập phần bình tĩnh, những thứ này hắn đã sớm điều tra cũng dần dần đưa ra kết luận, hắn cũng chẳng thấy kinh ngạc hay tức giận.
Hắn vừa nói chuyện với Lục Nha Tượng Vương, vừa ngưng tụ tâm thần, cẩn thận khống chế pháp lực Thuần Dương và ma khí Xi Vưu trong đan điền, đối với bí thuật này, hắn nắm giữ còn chưa thuần thục.
Bất quá rất nhanh, theo Thuần Dương lực và ma khí Xi Vưu hoàn chuyển với nhau trong đan điền, bên ngoài thân hắn bắt đầu có sương mù hai màu trắng đen bốc hơi ra, dần dần tràn ngập, khiến cho thân hình hắn như ẩn như hiện trong đó.
Lục Nha Tượng Vương thấy thế giật mình, vô thức lui về sau hai bước, coi Thẩm Lạc muốn thi triển độn thuật thần bí gì.
Bất quá phát giác không gian không có ba động kích thích, lúc này y mới thoáng yên tâm, chỉ là lông mày rất nhanh nhăn lại.
Bởi vì y phát hiện, sương mù đen trắng tràn ra ngoài kia không phải thứ gì khác, chính là âm Dương nhị khí chí thuần trên thế gian.
Lục Nha Tượng Vương bất động thanh sắc lui về phía sau một khoảng, bởi vì nếu thật là âm Dương nhị khí trong bình, trong đó có lẽ còn mang theo lực lượng có thể làm tiêu tan tam hồn thất phách.
Y nhìn cảnh tượng cổ quái này, trong lòng không khỏi hoài nghi, hẳn là Thẩm Lạc này cũng không phải là Nhân tộc, mà là một loại Hồng Hoang dị chủng nào đó?
Nếu không, lấy thân thể Nhân tộc của hắn, làm sao có thể khống chế lực lượng âm Dương nhị khí này?
Nhưng rất nhanh, Lục Nha Tượng Vương phát hiện chỗ không đúng, Phủ Đông Lai đang đứng trong khu vực tràn ngập âm Dương nhị khí kia, tựa hồ cũng không bị ăn mòn.
“Giả thần giả quỷ.”
Trên miệng y nói như vậy, nhưng trong lòng không khỏi sinh ra một tia dự cảm không tốt.
Nói xong, y nhấc chưởng lên.
Chỉ nghe trong tay áo rộng thùng thình của y chấn động như tiếng sấm, phong lôi cuốn theo thanh âm đại tác, một thanh phi kiếm màu nhũ bạch dài khoảng ba thước bắn nhanh ra, thẳng đến Thẩm Lạc trong sương mù dày đặc.
“Ầm ầm.”
Thanh âm cổn lôi đại tác, trên phi kiếm trắng sữa cuốn theo vô số hồ quang điện màu trắng, tựa như một đạo sấm sét giữa trời quang, lóe lên một cái rồi biến mất xông vào trong nồng vụ.
Sương mù cuồn cuộn bốn phía gặp phải lôi điện tuyết trắng, lập tức mảng lớn tan rã tán loạn, cơ hồ trong giây lát biến mất sạch sẽ.
“Quả nhiên chỉ là chướng nhãn pháp.” Lục Nha Tượng Vương cười đắc ý.
Phi kiếm trắng sữa đi trong sương mù dày đặc thần tốc như chẻ tre, như điện quang chớp động, chẳng những không suy yếu, ngược lại càng lúc càng mạnh.
“Ầm.”
Khí thế phi kiếm rốt cuộc trèo đến đỉnh phong, bộc phát ra một đạo lôi quang tuyết trắng vô cùng cường đại, xé rách hư không bốn phía tạo ra đạo đạo dấu vết khủng bố, đâm về phía tim Thẩm Lạc.
Nhưng từ trong sương mù hiện ra thân hình Thẩm Lạc, chẳng những không tránh né mảy may, ngược lại một bước tiến tới trước.
Thân thể của hắn vững như bàn thạch, bộ pháp vô cùng kiên định, trong tay cũng không gọi ra bất kỳ pháp bảo gì, mà chỉ nắm chặt nắm đấm thu bên hông, phóng tới trước một bước, một quyền oanh kích ra.
Rõ ràng chỉ là một kích tay không tấc sắt, toàn thân Thẩm Lạc lại bộc phát ra một cỗ khí tức cường đại không gì sánh được, trong hư không phía sau hắn sương mù phảng phất bốc cháy, khí lưu cuồn cuộn lên cao, tạo thành một mảnh hoả diễm kim quang ngập trời.
Cách đó không xa, hai mắt Phủ Đông Lai mở trừng trừng, gã ngạc nhiên phát hiện, Thẩm Lạc đang trước hoả diễm, giờ phút này lại là một bộ dạng cổ quái làm cho người kinh hãi.
Chương 1224: Tái chiến
Lúc này thân thể Thẩm Lạc cất cao không ít, thân hình cao gần một trượng, phân nửa thân thể bên trái triệt để bị ma khí xâm nhiễm, đã bao trùm một tầng cốt giáp màu đen đặc, phía trên có đạo đạo ma văn màu đỏ sậm, mà nửa bên phải thì hoàn toàn tương phản, bị một tầng lớp vảy màu vàng óng bao trùm lấy.
Nửa mặt bên trái là thần sắc dữ tợn, chỗ thái dương càng sinh ra một cây ma giác đen kịt dài gần tấc, gò má nửa mặt bên phải hung lệ, giống như Nộ Mục Kim Cương, thái dương bên phải thì lại sinh ra một cái sừng, lại là sừng rồng màu vàng.
Càng thêm quái dị là ở đôi mắt hắn, trong mắt bên trái bị ma khí xâm nhiễm, mọc lên một con ngươi nồng đậm kim quang, mà bên phải thì Thuần Dương lực hội tụ trong mắt, sinh ra một ma nhãn đen như mực.
Nắm đấm Thẩm Lạc đánh về phía lôi quang tuyết trắng kia, chính là quyền trái được bao trùm cốt giáp.
“Ầm ầm” một tiếng nổ đùng!
Lôi quang tuyết trắng ầm vang nổ tung, hóa thành một đạo quang trụ tuyết trắng cao mấy chục trượng xông vào không trung.
Vô số đạo lôi xà tráng kiện từ trên quang trụ nổ tung tứ tán, đánh về bốn phương tám hướng, gây nên liên tiếp chấn động oanh minh.
“Ầm ầm” tiếng nổ đùng đoàng không ngừng truyền đến.
Tiếng nổ mạnh không ngừng vang lên bốn phía, trong phạm vi trăm trượng cơ hồ không có một chỗ nào không bị tác động đến.
Ngay cả lồng sáng bao phủ phía trên cũng truyền đến trận trận tiếng oanh minh, phản chấn ra dư uy ba động, càng làm vùng đại địa này lâm vào trong hỗn loạn và chấn động không gì sánh được.
Mà Thẩm Lạc đánh lui một kiếm kia liền lùi về, bảo hộ Phủ Đông Lai sau lưng, mặc cho dư uy lôi điện không ngừng đánh vào trên người hắn.
Lục Nha Tượng Vương giương một tay lên, triệu hồi phi kiếm, nắm trong tay, nhìn về phía Thẩm Lạc trong sương khói.
Trong mắt của y hiện ra một chút ngưng trọng.
Một kích vừa rồi, mặc dù y chỉ vận dụng ba phần sức mạnh, nhưng đối phương chỉ là tu sĩ Đại Thừa đỉnh phong, mà y lại là Chân Tiên đỉnh phong, khoảng cách Thái Ất chỉ một bước.
Nhưng Thẩm Lạc lại đỡ được, đồng thời cũng không bị thương tổn nhiều, thậm chí có vẻ hắn không xuất toàn lực.
“Vốn cho là ngươi chỉ tạo ra vẻ để che mắt, không ngờ ngươi có thể mượn dùng lực lượng âm Dương nhị khí, đồng thời trên thân tựa hồ còn có ma khí Xi Vưu và công pháp đạo môn thượng thừa.
Lúc trước thật đúng là xem thường ngươi, bất quá cũng vì thế, hôm nay ngươi phải chết ở chỗ này.” Lục Nha Tượng Vương vừa nói chuyện, vừa nắm chặt phi kiếm trắng sữa trong tay.
Lúc trước y không nói rõ, giờ phút này khí tức trên thân Thẩm Lạc phát ra, cũng không phải là Đại Thừa đỉnh phong, mà đã vượt qua bậc cửa kia, tiến nhập cấp độ Chân Tiên.
Đại Thừa và Chân Tiên, chính là khác nhau giữa hóa phàm và hóa tiên, cao thấp khác nhau giống như trời vực.
Nhưng Lục Nha Tượng Vương cũng nhìn ra được, trạng thái Thẩm Lạc lúc này không phải trạng thái bình thường, hơn phân nửa không thể duy trì trong thời gian dài.
Chỉ là kinh ngạc thì kinh ngạc, Lục Nha Tượng Vương lại muốn chờ Thẩm Lạc rơi vào trạng thái đỉnh phong mới ra tay, dự định toàn lực thi triển một kích, diệt sát hắn.
Y thấy, dù Thẩm Lạc có tu vi Chân Tiên sơ kỳ, cũng vẫn như cũ không phải địch thủ của mình.
Nghĩ xong, khí tức trên người y lập tức phát sinh cải biến, trên thân sáng lên một tầng bạch quang, bao phủ lại toàn thân, trường kiếm trắng sữa trong tay cũng bị quang mang bao phủ.
Thẩm Lạc thấy thế, trong hai con ngươi phát sinh dị biến, lóe ra vẻ ngưng trọng.
“Phủ huynh, thật có lỗi, phải khiến ngươi ủy khuất một lát.” Nói xong, hắn không nói lời gì kéo Phủ Đông Lai qua, nhét gã vào trong túi càn khôn bên hông.
Sau đó hắn quay người đứng vững, mặt nhìn Lục Nha Tượng Vương, một đôi con ngươi khác lạ bình tĩnh nhìn về phía đối phương.
Lục Nha Tượng Vương thấy vậy, trong lòng tức giận bừng bừng.
Chỉ là nhân tộc tu vi Chân Tiên sơ kỳ, lúc y bộc phát toàn bộ khí thế, lại dám nhìn thẳng mình như thế.
“Muốn chết.”
Lục Nha Tượng Vương quát khẽ một tiếng, toàn thân bao phủ bạch quang lập tức phát sinh biến hóa, như hỏa diễm dâng lên.
Một cỗ áp lực cường đại không gì sánh được lập tức từ trên thân y phát tán ra, giống như thuỷ triều ép về phía Thẩm Lạc.
“Ầm ầm ầm.”
Dưới trọng áp, mặt đất trước người Tượng Vương liên tiếp băng liệt, từng vết nứt giăng khắp nơi, như lưới điện lan tràn ra, lao đến phía Thẩm Lạc.
Trong nháy mắt, Thẩm Lạc cảm thấy một cỗ trọng áp mãnh liệt từ hư không ép xuống.
Thân thể của hắn đột nhiên chấn động, mặt đất dưới thân rung mạnh, bụi đất toả ra, đất đá băng liệt.
Thẩm Lạc không muốn khom xuống, nhưng cỗ trọng áp này vượt quá tưởng tượng của hắn, áp bách cho hai vai rung động không nhỏ, hàm răng càng cắn chặt, ráng chống đỡ không để cho lưng mình cong xuống.
Lục Nha Tượng Vương thấy thế, lúc này mới có chút hài lòng, y thấy, chống đỡ không nổi mới là biểu hiện Thẩm Lạc cần phải có.
Y cất bước đi tới Thẩm Lạc, một cước giẫm xuống mặt đất, “Ầm” một tiếng trọng hưởng.
Phảng phất có một ngọn núi đập xuống, áp lực trên người Thẩm Lạc lần nữa gia tăng.
Sống lưng của hắn cong hơn một phần, bờ vai run run càng thêm kịch liệt, hắn cắn chặt hàm răng rung động ken két. .
Lục Nha Tượng Vương cười, lại bước tới gần Thẩm Lạc hơn.
“Ầm.”
Thẩm Lạc phát ra một tiếng rên, cổ một mực gồng, cũng thấp đi một phần theo.
“Xem ra cũng không mạnh mẽ như ta tưởng.” Lục Nha Tượng Vương cười càng càn rỡ.
Thẩm Lạc chỉ giữ yên lặng, trong hai tay một đen một vàng, dần dần có hai đạo hào quang một vàng một bạc sáng lên.
Cùng lúc đó, Lục Nha Tượng Vương đã đi tới trước người hắn, nâng lên một chưởng, vỗ xuống đầu hắn.
Giờ khắc này trên thân Thẩm Lạc giống như lưng đeo vài tòa núi lớn, đã hoàn toàn không thể động đậy, chỉ có thể mặc cho bàn tay Lục Nha Tượng Vương đè lên trán của mình.
“Nhớ kỹ, sâu kiến vẫn chỉ là sâu kiến, dù có hướng phát triển cũng không thể đỡ.
Mặc kệ Nhân tộc hay là Tiên tộc, đều là kẻ phá hoại trật tự hỗn độn Tam Giới, các ngươi căn bản không xứng làm chủ thế giới, chỉ xứng run lẩy bẩy dưới chiến hoả Ma tộc ta.” Lục Nha Tượng Vương ở trên cao nhìn xuống, phê phán Thẩm Lạc và Nhân tộc.
Đối với dạng miệng lưỡi lợi hại này, Thẩm Lạc luôn luôn khinh thường tranh luận, nhưng lần này, hắn lại gian nan ngẩng đầu lên, nói:
“Ma tộc các ngươi quả nhiên tặc tâm bất tử, vậy ta tái chiến một lần thì thế nào?”
Trong lúc nói chuyện, mi tâm của hắn đột nhiên bắt đầu rướm máu.
Lục Nha Tượng Vương cảm thấy trong lòng bàn tay thiêu đốt một hồi, ngay sau đó dưới chưởng của y đột nhiên có hỏa diễm màu máu sáng lên, đúng là huyết dịch mi tâm Thẩm Lạc bắt đầu cháy rừng rực.
Ngay sau đó, một đạo huyết quang từ mi tâm hắn bắn ra, “Phốc” một tiếng, trực tiếp quán xuyên bàn tay Lục Nha Tượng Vương, sượt qua gương mặt của y, bắn thủng lỗ tai to như quạt hương bồ ra một lỗ máu.
Lục Nha Tượng Vương lập tức kinh hãi, đang muốn rút bàn tay lại, lại thấy Thẩm Lạc đang bị ép khom lưng, vậy mà một lần nữa đứng thẳng lên.
Trong hốc mắt bên trái hắn tràn ngập từng sợi kim vụ, trong hốc mắt bên phải lại có từng tia từng tia ma khí tràn ra ngoài, nhìn thập phần quỷ dị.
Mà chính giữa mi tâm hắn xuất hiện một đạo phù văn nằm dọc màu đỏ thẫm, bên trong tựa hồ có vật gì hoạt động, đang ngọ nguậy từng chút một.
Chương 1225: Đào thoát ma trảo
Thẩm Lạc đứng vững xong, nâng cánh tay phải sinh ra vảy rồng màu vàng lên, tụ lực, một quyền đấm về phía Lục Nha Tượng Vương.
Tượng Vương quát lớn một tiếng, bạch quang trên thân cấp tốc tụ lại, ngưng tụ ở trên bàn tay bị thương, hư không nắm thành quyền, đập tới phía Thẩm Lạc.
Một kích này trong lúc tức giận, căn bản y không mảy may lưu lực, quyền đầu chưa va chạm với Thẩm Lạc đã như một đoàn kiêu dương màu trắng nở rộ ra.
Trên cánh tay Thẩm Lạc, thanh âm long ngâm tượng minh đại tác, từng đầu long ảnh và tượng ảnh nổi lên, kết trận phóng tới đoàn kiêu dương kia.
“Ầm.”
Một tiếng rung khắp thiên địa vang lên.
Thân thể Lục Nha Tượng Vương tựa như núi cao lù lù bất động, Thẩm Lạc thì điên cuồng nôn ra máu tươi, thân hình như một bao tải rách bay ngược ra sau.
Lúc sắp đụng vào tầng màn sáng kia, hai cánh tay của hắn lại sáng lên hai tia sáng chói mắt một vàng một bạc, thân ảnh của hắn trong một trận lôi quang phích lịch, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.
“Chấn Sí Thiên Lý. . .” Lục Nha Tượng Vương thấy vậy, thần sắc đột biến.
Y vội vàng vận chuyển thần thức, muốn tìm kiếm tung tích Thẩm Lạc.
Nhưng trong hư không chỉ có ba động nguyên khí hỗn loạn không gì sánh được, căn bản không phát hiện được bất luận khí tức gì của Thẩm Lạc.
Y không thể ngờ, chỉ là một Nhân tộc nho nhỏ vậy mà có thể vận chuyển độn thuật Kim Sí Đại Bằng tới trình độ như vậy?
“Thôi, đón lấy một quyền kia, cho dù không phân thân toái cốt tại chỗ, xương cốt toàn thân cũng gãy, tạng phủ cũng không khá hơn chút nào, bất quá chỉ là chết chậm hơn chút mà thôi, còn lại chỉ là một Phủ Đông Lai, cũng không lật nổi sóng lớn gì.” Lục Nha Tượng Vương nhìn hư không, chậm rãi trầm ngâm nói.
Chỉ là nhắc đến Phủ Đông Lai, lửa giận của y lại không nhịn được vọt lên.
Nếu không phải gã đột nhiên trở về Sư Đà lĩnh, điều tra chuyện Ma Hư Địa Long, cũng sẽ không dẫn tới một loạt phiền phức sau này.
“Tam đệ vẫn quá nhân từ, lúc trước nên nghe ta, lúc hắn mới trở về nên giết chết, chậm trễ chuyện bên này, Phương Thốn sơn bên kia chỉ sợ càng khẩn trương hơn . . .”
Y tự lẩm bẩm, thu hồi kết giới bày ra lúc trước, trở về Sư Đà lĩnh.
Một bên khác, Thẩm Lạc liên tục sử dụng ba lần bí thuật Chấn Sí Thiên Lý, triệt để trốn ra phạm vi Sư Đà lĩnh, mới cả người thoát lực, từ giữa không trung rơi xuống dưới, ngã vào trong một mảnh núi rừng.
Lúc trước Lục Nha Tượng Vương đoán không sai, toàn thân xương cốt Thẩm Lạc đã bị chấn đoạn, ngũ tạng lục phủ cũng bị chấn nát, giờ phút này đã gần như hỗn loạn.
Hắn miễn cưỡng thả Phủ Đông Lai từ trong túi càn khôn ra, không còn chút khí lực nào để nhúc nhích.
“Thẩm huynh. . .” Phủ Đông Lai vừa mới hiện thân, lập tức kêu lên.
Gã nhìn bộ dạng cổ quái Thẩm Lạc lúc này, nhịn không được hỏi: “Ngươi sao vậy?”
“Không có gì đáng ngại. . .
Chúng ta, chúng ta trốn thoát rồi.” Thẩm Lạc thở phì phò, nói.
“Ngươi làm như thế nào?” Phủ Đông Lai nhìn quanh hai bên một vòng, phát hiện không phải vị trí cũ, kinh ngạc hỏi.
“Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này, ta. . .” Thẩm Lạc chưa nói xong, lại nhịn không được nôn ra.
Chỉ là lần này phun ra không chỉ là huyết dịch, mà là một dạng dạng chất nhầy nhầy và mản vụn.
Phủ Đông Lai xem xét kỹ, con ngươi trong nháy mắt trợn to lên.
“Tạng phủ ngươi . . .”
“Không có gì đáng ngại, đối chưởng cùng Lục Nha Tượng Vương, gãy mất ít xương cốt, phổi và gan cũng vỡ, ta cần một quãng thời gian chữa trị, ngươi tạm thời hộ đạo ta một đoạn đường.” Thẩm Lạc muốn lắc đầu, lại phát hiện căn bản không có sức.
“Ngươi cũng quá làm loạn, nắm đấm tu sĩ Chân Tiên hậu kỳ há ngươi có thể tùy ý tiếp nhận?” Phủ Đông Lai vừa nói, vừa tìm đan dược trong ngực.
“Không cần, đỡ ta lên, giúp ta tạo thế bão nguyên là được.” Thẩm Lạc nói.
Phủ Đông Lai do dự một chút, vẫn dựa theo lời Thẩm Lạc nói, đỡ hắn dậy, bày ra tư thế hai tay bão nguyên trước người.
Thẩm Lạc nhắm hai mắt lại, ma khí trên thân và pháp lực đồng thời tụ về đan điền.
Cùng lúc đó, ma giáp và kim lân trên người hắn bắt đầu dần dần biến mất, từ từ khôi phục bộ dáng lúc đầu.
Phủ Đông Lai nhìn thấy, trong lòng toát ra nghi vấn càng ngày càng nhiều.
Sau một lát, cơ hồ tất cả dị trạng trên thân Thẩm Lạc đều biến mất không thấy, duy chỉ có chỗ mi tâm còn lưu lại một vòng ấn ký đỏ thẫm nhàn nhạt, hồi lâu cũng không tiêu tan.
Phủ Đông Lai đang muốn mở miệng hỏi, bỗng nghe “Két” một tiếng vang giòn.
Thẩm Lạc vốn còn bảo trì tư thế ngồi thẳng, lập tức nghiêng qua bên cạnh, ngay sau đó liên tiếp thanh âm “Ken két” giống như bạo đậu vang lên.
Phủ Đông Lai giật mình, đó là thanh âm xương cốt đứt gãy.
Ngay sau đó, Thẩm Lạc tựa như một đám bùn nhão, ngã trên mặt đất.
“Thẩm huynh, ngươi . . .” Phủ Đông Lai vội vàng nhào tới.
Thẩm Lạc gian nan há miệng, nhưng không có thanh âm nào phát ra, thì ra xương sụn trong cổ cũng đã đứt gãy.
“Phủ huynh, không cần lo lắng, thời gian kế tiếp, ta sẽ vận chuyển Đại Khai Bác Thuật chữa trị thân thể, khả năng cần một thời gian không ngắn, trong thời gian này giao cho ngươi.” Thanh âm Thẩm Lạc vang lên trong thức hải Phủ Đông Lai.
“Yên tâm đi, ta chết cũng sẽ bảo vệ ngươi, cho đến khi ngươi phục hồi như cũ.” Phủ Đông Lai vội vàng vỗ vỗ ngực, nói.
Thẩm Lạc không nói gì nữa, chậm rãi nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển Đại Khai Bác Thuật, chữa trị thương thế.
Thời gian nhoáng một cái, đã là hai tháng sau.
Thương thế Thẩm Lạc so với hắn dự đoán còn nghiêm trọng hơn nhiều, tốn hao thời gian nhiều hơn một tháng so với hắn dự đoán.
Trong nửa tháng đầu, Thẩm Lạc cơ hồ không cách nào động đậy, thẳng đến một tháng sau mới khôi phục.
Thương thế Thẩm Lạc bây giờ mặc dù đã khôi phục hơn phân nửa, nhưng tạng phủ vẫn còn ám thương, không thể hoàn toàn phục hồi như cũ, thỉnh thoảng còn ho ra máu.
Màu da Thẩm Lạc cũng biến thành màu trắng dị thường, nhìn bệnh trạng không giống bình thường.
“Thẩm huynh, thời gian gấp cũng chỉ có mấy ngày, ngươi nên chờ triệt để phục hồi như cũ, chúng ta lại xuất phát.” Phủ Đông Lai khuyên nhủ.
“Thương thế đã không còn đáng ngại, ta nhất định phải nhanh chạy tới Thiên Cơ thành.” Thẩm Lạc nói.
“Đi Thiên Cơ thành? Bây giờ không phải chúng ta nên về Trường An thành trước, kể lại chuyện Sư Đà lĩnh mới đúng sao?” Phủ Đông Lai nghe xong, không khỏi nghi ngờ nói.
“Trường An thành bên kia cứ gởi một phong thư là được, chúng ta trở về cũng không có ý nghĩa quá lớn, dù sao chuyện náo bên kia là chuyện nội bộ tông môn, chúng ta không có chứng cứ chứng minh việc này liên quan đến ma hoạn.” Thẩm Lạc lắc đầu nói.
Phủ Đông Lai nghe vậy, trầm mặc thật lâu, cũng phát hiện Thẩm Lạc nói không sai, chỉ dựa vào lời nói một bên của hai người bọn họ, căn bản không ai tin tưởng.
“Trên thực tế, ta vốn đi Thiên Cơ thành, chữa trị một kiện pháp bảo.
Nửa đường không yên lòng với ngươi, nên mới đi Sư Đà lĩnh.” Thẩm Lạc tiếp tục nói.
Phủ Đông Lai nghe vậy, trong lòng có chút cảm động, nói: “Đã vậy, chúng ta đi Thiên Cơ thành đi.”
Gã không tiếp tục hỏi nhiều nữa, hôm nay gã đã hoàn toàn tin tưởng Thẩm Lạc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










